Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, August 15, 2014

Cộng sản là gì? - Cộng sản là... mày phải chết!



Cộng sản là gì? - Cộng sản là... mày phải chết!




Lê Thiên (Danlambao) - Vào Dân làm báo, đọc bài “Định nghĩa cộng sản là gì” của tác giả Vận Mệnh, cười ra nước mắt. Thấm thía lắm mẩu đối thoại giữa “Thằng ăn xin” và “bạn”.

Sang phần comments (phản hồi), lại đọc thêm 20 định nghĩa cộng sản là gì! Sâu và thâm! Thỉnh thoảng khá cay, nồng hoặc đắng. Và chua nữa!

Chợt nhớ bài học định nghĩa cộng sản là gì vào cái thời quân cướp miền Bắc Việt Nam tràn vào cưỡng đoạt Miền Nam Việt Nam, xin góp câu chuyện ngắn dưới đây.

Hồi ấy những “lớp học tập chính sách” mở ra hàng đêm từ thành thị đến thôn quê! Làng quê tôi thuộc một tỉnh cực nam Miền Trung Việt Nam không ai trốn khỏi những cái lớp cưỡng bức học tập ấy, ở đó người dân chỉ nghe toàn những lời khoe khoang và chửi bới lỗ mãng. Trong một “lớp học tập”, câu hỏi “Cộng sản là gì “ được cán bộ “giảng huấn” nêu ra. Vài hôm sau, cái chết nghiệt ngã đến với anh dân quê “học viên” mau mắn đáp lại câu hỏi trên. Xin kể hầu bạn đọc.

Anh thanh niên xấu số tên là Nguyễn Tr. Là một quân nhân Biệt Động Quân VNCH trước 30/4/1975, Tr. được “mời đi học tập cải tạo” ba tháng, được xét trả về địa phương nhờ “học tập tốt, cải tạo tốt, tư tưởng tiến bộ!” Thế nhưng trong huyết quản người lính chiến cũ vẫn còn đọng chút máu “anh hùng lính Cộng hòa”. Thấy điều trái khuấy, anh Tr. khó nhịn. Anh phải nói! Nói cho hả hơi! Anh dám nói thẳng chế độ cs làm cho dân đói, dân khổ, dân bần cùng. Nhiều người lo cho anh, nhắc nhở anh, anh vẫn liều: “Cả Miền Nam chúng ta lúc này chẳng là nhà tù sao? Tù hết! Trừ bọn cs và đám a dua cs thôi!”

Trong một buổi học tập chính trị tại xã, cán bộ “giảng huấn” cao hứng: 

- Trước đây bọn “ngụy” xuyên tạc đủ điều về cộng sản. Nay cộng sản đã về giải phóng bà con ta, đang sống giữa bà con đây, bằng xương bằng thịt nè. Vậy bà con giờ đã hiểu cộng sản là gì chưa?

Không ai trả lời, có lẽ vì người ta đang ngủ gà ngủ gật, hay cũng có thể do sợ há miệng mắc quai! Bỗng anh Tr. từ đám đông đứng bật dậy, xin thưa:

- Có! Tôi hiểu! Hai chữ “cộng sản” có gì mà khó hiểu! Tôi học rồi mà!

Tên cán bộ hí hửng:

- À! Anh này! Anh đã qua cải tạo, “đả thông” cho bà con ta đi! Cộng sản là gì nào?

Anh Tr. trả lời:

- Dạ! Có gì cao siêu đâu! Dễ ợt hà!

Không chờ tên cán bộ hỏi thêm, anh Tr nói tiếp, nói thật nhanh như sợ ai chặn mất ý tưởng của mình:

- Cộng là gộp chung lại. Sản là... sảng! (Là dân nam Trung phần, Anh Tr. không phân biệt hai âm sản và sảng). Cộng sản là mọi thứ làm sảng, nói sảng, ăn sảng, hốt sảng, đánh sảng, giếtsảng... gộp lại, phải không bà con?

Dân chúng cười vang như vỡ chợ, rồi đồng loạt vỗ tay... Phản xạ tự nhiên! Tên cán bộ điên tiết, nhiếc mắng anh Tr, cho lệnh đưa anh vào phòng CA, buộc anh viết kiểm điểm và “phản tỉnh”. Anh Tr nguệch ngoạc mấy chữ. Tên CA chê bản kiểm điểm “không đạt yêu cầu”, buộc anh về nhà viết lại, hôm sau mang nộp:

- Anh không tự giác nhận tội, chúng tôi sẽ trị tới nơi!

Rồi trong một đêm tối trời, tên xã trưởng L. cùng tên xã đội trưởng H. dắt theo vài thuộc hạ du kích võ trang súng trường, mã tấu đi lùng kiếm anh Tr., lôi anh ra khỏi chòi ruộng của anh, bắn chết giữa đồng. Không biết có phải chúng trị anh như đã hăm he hay hạ thủ anh vì một duyên cớ nào khác. Chỉ biết rằng mấy tên sát nhân hèn hạ kia tìm cách phi tang tội ác, vu oan cho “bọn tàn quân ác ôn” lẻn về ám hại anh Tr “để đổ lỗi cho Cách mạng”!

Bà con nông dân trong các chòi ruộng lân cận có người thấy tên du kích cầm đèn pin bấm sáng lên trông rõ mặt tên xã trưởng L cùng tên xã đội trưởng H gian ác và đám du kích xã. Vỏ đạn còn bỏ lại hiện trường. Mấy tên du kích xã nhận tội. Hai tên đầu sỏ sát nhân hết đường chối cãi.

Các quan chức huyện-tỉnh chơi trò bịt miệng không được, bèn đóng kịch dân chủ, ra lệnh “câu lưu” xã đội trưởng và“đình chỉ công tác” đối với tên xã L. Tội sát nhân! Xử lý nội bộ, hay thật! Vài tháng sau, người ta không ngạc nhiên thấy tên xã đội trưởng “bị câu lưu” kia vẫn là xã đội trưởng một xã khác trong huyện. Tên L chủ tịch xã ác ôn thì được đôn lên làm Bí thư xã ở cái xã gọi là “xã cách mạng” đang qui hoạch tiến lên “xã huyện lỵ”. Các cơ sở công quyền và bao nhiêu công trình được dựng lên ồ ạt, trông “hoành tráng”... và túi cán bộ các cấp cứ thế mà phình to ra. Vài năm sau, cái xã huyện lỵ hiện đại qui mô kia thay vì trở thành “thị trấn anh hùng cách mạng nhân dân” theo qui hoạch, bỗng nhiên trở thành khu hoang địa với lý do “không đáp ứng yêu cầu thực tiễn nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”! Cái huyện lỵ hoang phế nham nhở nhớp nhúa bây giờ là những ngôi nhà mất mái, tường sập, chỗ nào cũng đầy dẫy phân trâu, phân bò, phân người, rác rưởi bẩn thỉu.

Cộng sản là gì? Là vô sản? Không! Chính là phá sản - mọi mặt, mọi thứ! Nơi cuộc sống con người và xã hội! Từ vật chất tới tinh thần lẫn tâm linh. Vẫn chưa đủ! Rõ ràng, trải qua nhiều thời kỳ khác nhau, cộng sản đi tới đâu gieo rắc khốn khổ chết chóc đến đó! Thế nên, với câu hỏi Cộng sản là gì, câu trả lời chính xác nhất có lẽ là: Tang thương! Chết chóc!

(10/8/14)




Đạo đức, luật pháp chìm dưới bùn đen


Ông Bút (Danlambao) - Cộng Sản khoe rằng: "Công An của họ giỏi nhất thế giới", Không hiểu căn cứ vào yếu tố nào để lớn tiếng huênh hoang. Chỉ cần nêu điển hình 3 vụ án, cái giỏi kia bị dốc ngược dễ dàng.

1/ Vụ án oan Nguyễn Thanh Chấn, ở tù mười năm, gia đình, người thân của ông phải dày công điều tra, tuy tay ngang nhưng họ vào cuộc không kém thám tử nhà nghề. Điều đáng nói ông Chấn được hàm oan, không phải do Công An, (CA) tự thấy tắc trách điều tra lại, mà chính người nhà của ông thực hiện, việc này khó vô cùng, vì họ thiếu phương tiện, không học qua nghiệp vụ, cái khó đáng kể nhất là đối đầu với CA, nếu sơ suất nhỏ, sẽ bị CA trù dập, hoặc xóa dấu vết, trong khi đó luật sư Nguyễn Anh Tuấn, phát biểu trên báo Người Đưa Tin:

"Vụ Nguyễn Thanh Chấn: "Người bình thường cũng biết là ép cung..." thế nhưng chánh án không biết, CA tỉnh Bắc Giang không biết.

Công An và luật pháp XHCN qúa tồi.

2/ Vụ án nhà báo Hoàng Hùng, ai cũng biết bà Liễu vợ của ông Hùng, chỉ là tòng phạm, kẻ chủ mưu và thực hiện có thể tên Nguyễn Văn Tâm, đội trưởng đội quản lý thị trường tỉnh Loang An, nhưng phía sau Tâm có tỉnh ủy Long An, thành trì chắc khừ, nên vụ án cứ mờ mờ mịt mịt. Tâm và Liễu, đôi gian phu dâm phụ, từng ăn ngủ với nhau nhiều lần. Họ là "nòi giống cách mạng" là tình đồng chí khắng khít với nhau, họ là những người gương mẫu nhất "học và làm theo đạo đức bác Hồ," việc vụng trộm của họ báo Thanh Niên, đăng:

"Ông Tâm có quan hệ tình ái với bà Liễu"

Cơ quan điều tra có đủ cơ sở kết luận ông Nguyễn Văn Tâm, nguyên Đội trưởng Đội QLTT số 5 thuộc Chi cục QLTT Long An và bà Trần Thúy Liễu, vợ cố nhà báo Hoàng Hùng, có mối quan hệ vụng trộm” sau khi trưng ra bằng chứng hai người từng đi khách sạn bao nhiêu lần, ở đâu.

Thông tin trên được Thanh niên (ngày 7/3) dẫn nguồn tin từ cơ quan điều tra cho biết. Theo đó, ngày 6/3, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Long An đã tiếp tục triệu tập ông Tâm để điều tra về quan hệ với bà Liễu. Trước đó, ông Tâm phủ nhận mối quan hệ tình ái với bà Liễu và khẳng định không liên quan gì đến vụ sát hại nhà báo Lê Hoàng Hùng. Trong một diễn biến khác, NLĐ cho hay, cơ quan công an cũng đã xác minh bức thư mà bà Liễu gửi cho ông Tâm thông qua bà Nhiệm, em của ông Tâm. 

Theo cơ quan công an, điều tra cho thấy ông Tâm đã thường xuyên đi đánh bạc với bà Liễu ở Campuchia và theo một nguồn tin, đọc báo thấy ông Tâm phủ nhận quan hệ với mình nên bà Liễu đã xin điều tra viên cho vài ngày bình tĩnh rồi sẽ khai tất cả sự thật. - (Theo Thanh niên, NLĐ)

CA điều tra chỉ được phép tới lui dưới vạch "quan hệ tình ái," tuyệt đối không được tiến thêm một bước nào nữa, người dân biết bà Liễu chỉ là tòng phạm, tất nhiên gia đình Hoàng Hùng cũng thừa biết, thân mẫu Hoàng Hùng, đâm đơn nhiều lần, rốt cuộc thân phận con kiến, kiện củ khoai, tầm cỡ báo Người Lao Động, cũng chào thua! Không loại trừ đồng tiền vút êm xuôi mọi chuyện.

Nghĩa tình, đạo đức dân tộc, và luật pháp bị chìm nghĩm dưới lớp bùn đen.

3/ Vụ án Thẩm Mỹ Viện Cát Tường.

Hơn mười tháng điều tra, đến khi vớt được xác chị Huyền, coi như CA điều tra không khai thác được gì cả, từ hai tên tội phạm này, điều buồn cười khác, trước đây tòa từng tuyên án: Nguyễn Mạnh Tường 10 năm tù, Đào Quang Khánh 8 năm tù, trích báo VN Express:

Chủ thẩm mỹ viện Cát Tường đối mặt án 10 năm tù Nguyễn Mạnh Tường không bị áp dụng tình tiết tăng nặng hình phạt với tổng mức án cao nhất phải đối mặt là 10 năm tù, trong khi đó bảo vệ Khánh bị cáo buộc là chủ mưu của việc vứt xác chị Huyền để phi tang.


Trong cáo trạng dài 10 trang ra ngày 18/2, VKSND Hà Nội truy tố bị can Nguyễn Mạnh Tường về các tội Xâm phạm thi thể, mồ mả, hài cốt (khoản 2 điều 246 Bộ luật Hình sự), Vi phạm quy định khám bệnh, chữa bệnh, sản xuất pha chế thuốc, cấp phát thuốc hoặc dịch vụ y tế khác (khoản 1 điều 242).

Bị can Đào Quang Khánh (bảo vệ) về tội Xâm phạm thi thể, mồ mả, hài cốt và Trộm cắp tài sản (có thể đối mặt với mức án 8 năm tù). Đặc biệt, Khánh được cho là kẻ chủ mưu phi tang xác chị Huyền xuống sông Hồng." Hết trích

Ông Tường 41 tuổi, về chuyên môn có bằng bác sĩ, sắp sửa trình luận án tiến sĩ, ông làm chủ thẩm mỹ viện, Đào Quang Khánh mới 17 tuổi, thất học, nhà nghèo, phải đi làm mướn cho ông Tường, bỗng nhiên được đặc cách trở thành "kẻ chủ mưu vứt xác" lãnh 8 năm tù? Một chế độ sặc mùi giai cấp, nay đã bốc hơi sạch bách, một chế độ luôn mồm "Xử đúng người, đúng tội" chỉ láo khoét trắng trợn.

Nghi ngờ thi thể không đầu?

Trước đây Tường và Khánh, chưa hề khai phân thây chị Huyền, cớ sao nay thi thể không toàn vẹn? Sau khi vớt được thi thể, Khánh và Tường không khai lại? Chưa hề thấy bất cứ ai, kể cả thân nhân chị Huyền nêu vấn đề này. Khi nhìn thấy thi thể cả nhà chị nói "không phải xác chị Huyền, áo quần không giống" họ phát biểu theo cảm nhận, có thể không thấy một linh tính, trong thần giao cách cảm mách bảo, sau mười tháng ròng tìm kiếm mong mỏi, họ không mấy mặn tình trước thi thể. Nhưng kết quả giám định DNA, gia đình chị Huyền tỏ ra không hoài nghi? Thường kết qủa giám định đều ghi chỉ số phần trăm, ví dụ 80%, 92% 95% vv, đằng này "ở trên" chỉ phán định "kết qủa giám định thi thể, trích báo An Ninh Thủ Đô:

"Trước đó, chiều 4-8, trao đổi với với báo chí, một cán bộ điều tra CAH Gia Lâm, Hà Nội cho biết, đã chính thức nhận kết quả giám định ADN của thi thể trôi sông ở bến đò Vân Đức, sông Hồng hôm 18-7, trùng với mẫu ADN của người thân chị Lê Thị Thanh Huyền, nạn nhân trong vụ bác sĩ Nguyễn Mạnh Tường, giám đốc trung tâm Thẩm mỹ viện Cát Tường thả trôi sông hồi tháng 10-2013."

Tai nạn từ kết quả DNA

Lydia Fairchild, 26 tuổi, ở tiểu bang Washington, bà này sinh đứa con thứ 3, bị thất nghiệp, nộp đơn xin trợ cấp. Sở Xã Hội, gọi lên phỏng vấn, chuyện rất bình thường của người xin trợ cấp. Nhưng bất ngờ nhân viên sở phán chắc chắn: Bà không phải là mẹ của 3 đứa con, vì kết quả giám định DNA, đã nói lên điều này, Lydia choáng váng ra về, mét lại mẹ cha, "mới đầu tôi tưởng con bé nói giỡn" mẹ của Lydia nói như vậy, sau đó Lydia đã lục tung nhà, để tìm hình siêu âm, chụp các bé từ khi mới mang bầu. 

Tiến sĩ Leonard Dreisbach, bác sỹ khoa sản, người trực tiếp ba lần đỡ đẻ cho Lydia khẳng định, Lydia là mẹ của cả ba đứa trẻ. Ông còn cho rằng, trường hợp kỳ lạ của Lydia chắc chắn có sự nhầm lẫn nào đó trong kết quả xét nghiệm AND. Ông cũng rất sẵn lòng làm chứng trong phiên tòa về “sự thật” này.

Cũng không ăn thua, người ta chỉ tin ở kết qủa DNA thôi, luật sư từ chối biện hộ, vì biết thua chắc, cuối cùng thần may mắn cũng hé cười với nạn nhân, Lydia tìm được một luật sư, người ta gọi là LS Alan Tindell dũng cảm, ông ta liều mạng nhận lời, sau đó lục tài liệu, tìm được bài viết trên tạp chí New England Journal of Medicine, mô tả một trường hợp ở Boston gần giống như Lydia. Ông đệ đơn lên tòa xin hoãn xét xử, chờ xét nghiệm 

LS Alen nêu trường hợp của bà Karen Keegan, 52 tuổi có hai con trai ở Boston. Xét nghiệm trước ca ghép thận của Karen cũng cho thấy DNA của bà và bọn trẻ không giống nhau. Mặc dù biết chắc chắn rằng không hề có sự giả mạo nào, nhưng cũng không thể giải thích nổi điều gì đã diễn ra. Họ tiến hành những mẫu xét nghiệm ở máu, tóc, mô miệng nhưng tất cả đều không có AND của con trai bà.

"Các bác sĩ đã tìm hiểu kỹ hơn tuyến giáp của Karen. Lý do khiến các bác sỹ chọn tuyến giáp để xét nghiệm AND vì trong 100 ml máu ở người bình thường, có 2 - 2,5 mmol calcium (100 mg/l) và tồn tại dưới 3 dạng là 40% gắn với protein, 5 - 10% ở dưới dạng muối kết hợp với phosphat, bicarbonat, citrat; và 50% còn lại tồn tại dưới dạng ion hóa, để bảo đảm cho hoạt động điện sinh lý của các tế bào.

Mỗi ngày, cơ thể hấp thu vào 25 mmol canxi và thải trừ 20 mmol ra phân + 5 mmol ra nước tiểu. Hormon tuyến giáp có vai trò huy động canxi từ xương ra máu, và vitamin D giúp hấp thu canxi vào cơ thể, đưa đến xương. Karen Keegan gặp một vấn đề khá hiếm trong y học gọi là chimerism.

Hiện tượng này xảy ra ở người hay động vật khi hai trứng được thụ thai, hoặc phôi thai kết hợp cùng nhau trong thời kỳ đầu của thai kỳ. Mỗi hợp tử mang một bản sao DNA của bố mẹ, vì vậy hợp tử mới có một bộ gene khác biệt. Về căn bản, đứa trẻ sinh ra là song sinh của chính nó. Chimerism ở người rất hiếm. Trong các thử nghiệm DNA nhằm xác định con ruột của bố mẹ đã phát hiện trường hợp Chimerism khi đứa trẻ không có liên hệ sinh học với người mẹ - nó mang một DNA khác. Lydia Fairchild là trường hợp điển hình sinh ra một chimera. Người mẹ trẻ ở bang Washington đã phải đấu tranh với tòa án để giữ đứa bé mà cô mang nặng đẻ đau. 

Trên thế giới có khoảng 30 trường hợp như vậy được ghi nhận. Thực chất đó là trường hợp hai cá thể song sinh tồn tại trong một cơ thể. Nguyên nhân là do có hai trứng cùng được thụ tinh, nhưng khi trong tử cung, đáng lẽ phải phát triển thành hai trẻ song sinh thì chúng lại “hòa lẫn” vào nhau, và trở thành một bào thai hoàn hảo duy nhất, nhưng có hai mã di truyền khác nhau - hai chuỗi DNA khác nhau."

Trở lại vụ án Cát Tường: Chắc hẳn không nằm trong hệ sinh học khách quan, như phần trên. Nó nằm trong hệ Cộng An hệ ma giáo tối tăm, hệ thống lại từ ngày đầu xảy ra rất nhiều mờ ám, mâu thuẫn. Ngay trong thư cảm ơn của bà Hiền, mẹ của nạn nhân Huyền, cũng rất đáng ngờ. Bởi xác chị Huyền được tìm thấy từ những người dân chài ở sông Hồng và cũng chính họ vớt lên, nhưng trong thư tuyệt nhiên, không một chữ nhắc tới những ngư dân tốt bụng, có thể thư này của bộ trưởng bộ CA viết? 

(Vào google tìm: Gia đình chị Huyền gửi thư cảm ơn Thứ 7, 09/08/2014 18:56:16- Chuyên mục)

Công An và pháp luật XHCN là hậu quả, của một xã hội đạo đức bị phá sản từ nền móng. Trước kia CS không đội trời chung với tôn giáo, cũng là điều nguy hại cho con người, nhưng cũng chưa ác độc bằng cách chế ra tôn giáo quốc doanh, làm tan nát đạo đức văn hóa cổ truyền tốt đẹp. CS chỉ mưu cầu ngồi lâu trên ghế toàn trị, bất chấp ngày mai xã hội trôi về đâu!

Bổn phận người dân trước tình thế phải tự cứu mình, bằng nhiều cách, cách hữu hiệu đi từ gốc. Ví dụ: Cấm chỉ đảng CS, không được giảng dạy những bịp bợm Hồ Chí Minh/Hồ Tập Chương. Trả cái chức "cha già dân tộc" lại cho đảng CS. Dân tộc Việt không đến nỗi ngu hèn, để nhận một người như HCM/HTC là cha già dân tộc... không làm như thế, chẳng những đạo đức tiếp tục bị vùi sâu dưới đáy bùn đen, mà mọi mặc của xã hội cũng sẽ đi thụt lùi.





Coi Tây Tạng trong tay Tầu để chuẩn bị cho VN rồi mai cũng trong tay Tầu

image
Preview by Yahoo
Bà con hãy tìm đường chạy ra nước ngoài cho sớm như hồi 1975 kẻo bọn Tàu cộng đến cai trị thì chạy không kịp nữa!

Một vị ni sư bị đối xử tàn nhẫn:




Coi Tây Tạng trong tay Tầu để chuẩn bị cho VN rồi mai cũng trong tay Tầu ...


Chiến tranh biên giới Việt Trung năm 1979


Battlefield Vietnam - Part 01: Dien Bien Phu The Legacy

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P1)

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P2)

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P3)
















Ha ha ha !
Hố hố hố !
Không biết làm thịt em nào trước đây?
xem thêm





Ảnh của Ngoc Bui.

HTTP://DANLAMBAOVN.BLOGSPOT.COM/2014/05/HANG-VAN-CONG-NHAN-BINH-DUONG-INH-




__._,_.___

Posted by: hung vu

Thursday, August 14, 2014

Dân oan khắp nơi kéo về Ngô Thì Nhậm, lại biểu tình !

Dân oan khắp nơi kéo về Ngô Thì Nhậm, lại biểu tình !

14.08.2014

Dân oan cứ ngày ngày biểu tình, đòi đất đòi người - ai sẽ cứu họ, ai sẽ giải quyết quyền lợi chính đáng cho họ ?



Blog Lê Hiền Đức


Khi bàn tay cán bộ nhà nước cũng vấy máu…

Mạnh Quân

Thông tin về việc ông Lê Trung Kiên, Phó trưởng ban Tổ chức Quận uỷ Cầu Giấy, thành phố Hà Nội bị Công an bắt giữ do có liên quan đến việc môi giới thuê “xã hội đen” giết người trên đường Phạm Văn Đồng, Hà Nội đang gây xôn xao dư luận. Cơ quan điều tra đã bước đầu đưa kết luận về việc ông Kiên giới thiệu.
JPEG - 46 kb
Nơi xảy ra vụ án mạng liên quan đến việc môi giới thuê “xã hội đen” giết người trên đường Phạm Văn Đồng.

Vụ việc gây ồn ào, không chỉ về mức độ dã man, nghiêm trọng của những kẻ sát nhân, mà ở chỗ một cán bộ có chức sắc trong cơ quan nhà nước lại có thể tham gia vào một tội ác nghiêm trọng như vậy.

Nguyên nhân, mức độ phạm tội của ông Lê Trung Kiên đến đâu, cơ quan điều tra sẽ làm rõ. Bước đầu cơ quan công an xác định ông này cung cấp số đt của xã hội đen cho kẻ thuê giết người - việc này đã cho thấy, ông ta có quan hệ mật thiết thế nào đến giới tội phạm.

Nhưng từ góc độ người dân, với các thông tin nói trên, có thể thấy mức độ ảnh hưởng, và niềm tin của dân với những người làm việc trong bộ máy, sống bằng ngân sách, tiền thuế của doanh nghiệp, của người dân đóng góp... sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ.

Không chỉ có ông Lê Trung Kiên, gần đây, đã xảy ra không ít vụ việc cho thấy, không ít cán bộ, nhân viên trong bộ máy, ở chỗ này, chỗ khác đã biến chất nghiêm trọng với cùng một hành vi: bắt tay với những kẻ lâu nay vẫn được gọi là “xã hội đen” để mưu lợi cá nhân.
Tại một hội nghị về an toàn giao thông hồi đầu tháng này, Bộ trưởng Giao thông vận tải Đinh La Thăng đã thẳng thắn nói rằng: “Có hiện tượng xã hội đen bảo kê dẫn đường cho xe quá tải, móc nối làm luật, dẫn xe quá tải tránh trạm cân. Trong khi đó một bộ phận cảnh sát giao thông và thanh tra giao thông làm nhiệm vụ có hành vi tiếp tay và móc nối tạo ra tiêu cực”. Mặc dù cũng có ý kiến tranh luận trái chiều từ cơ quan khác, nhưng những bằng chứng bằng hình ảnh, vật chứng…mà người đứng đầu một Bộ lớn của Nhà nước đưa ra rất thuyết phục để khẳng định tình trạng những đoàn xe lớn, quá tải trọng “ung dung đi” trước mặc các cơ quan chính quyền, cảnh sát giao thông…là những hoạt động "nằm ngoài hệ thống pháp luật VN”.
Hay trước đó, đầu tháng 6.2014, cơ quan cảnh sát điều tra Công an TP HCM cũng đã khởi tố, bắt giữ 2 cán bộ hải quan TP HCM vì có hành vi cấu kết với một nhóm buôn lậu, nhập lậu 10 lô hàng lớn… cho thấy, những vụ cán bộ, nhân viên nhà nước bắt tay với giới tội phạm để ăn, chia không còn là hiếm hoi mà nó có thể xảy ra ở nơi này, nơi khác. Một dấu hiệu rất đáng báo động.

Tất cả những vụ việc như vậy ảnh hưởng tới niềm tin của dân vào hiệu quả, sự chính trực trong công việc của cán bộ nhà nước, của bộ máy nhà nước. Mức độ cảnh báo cao hơn, đó là có những cán bộ, công chức, thậm chí cả nhóm… ăn lương ngân sách lại đi bắt tay với những kẻ trực tiếp, thường xuyên phạm tội, thậm chí là tội ác để kiếm tiền bất chính.

Gần đây, ở một số nơi, người dân đã có hành động tự xử như thấy kẻ bắt trộm chó thì đánh chết người nghi trộm; bắt được kẻ nghi trộm xe… thì lột trần, đánh “hội đồng”… tuy là những hành động vi phạm pháp luật nhưng phải chăng, nó xuất phát từ sự thiếu tin tưởng của người dân ở những cơ quan công quyền, có những cán bộ thoái hóa, biến chất, không còn đảm bảo cho sự bình yên, an toàn cho cuộc sống của họ ?

Cho dù, nói như lời một số lãnh đạo nhà nước, những cán bộ, công chức có hành vi vi phạm pháp luật là những “con sâu”, thậm chí có nơi có cả “bầy sâu”… thì với những cán bộ nhà nước như ông Lê Trung Kiên, những người bắt tay với “xã hội đen” bảo kê cho những đoàn xe vận tải… thì đó thực sự là những “con sâu” đã quá độc, cần sớm sàng lọc, phát hiện để đưa ra khỏi bộ máy. Nếu không, chúng tiếp tục làm hại dân lành
Nguồn: FB Mạnh Quân

Cựa quậy và dấn thân cho tự do báo chí

Tâm Don

Đối với tôi, nền báo chí chính thống ở Việt Nam hiện nay- nền báo chí lề phải, là một nền báo chí ngờ nghệch và hèn nhát.
Ngờ nghệch và hèn nhát
Hàng triệu người ở đất nước này, hàng trăm triệu người trên trái đất này cảm nhận được điều này. Nhưng tôi là người trong cuộc, tôi cảm nhận được điều này một cách rõ ràng hơn, cụ thể hơn những người ngoài cuộc. Rất nhiều chuyện cụ thể cười ra nước mắt chứng minh cho sự hèn nhát và ngờ nghệch. Quá nhiều. Kể ra chỉ thêm xát muối vào lòng tự trọng, chỉ thêm xót xa và cay đắng.

Ngay bản thân đội ngũ những người làm báo Việt Nam từ lâu cũng đã nhận thức được sự hèn nhát của chính mình, sự áp đặt phi lý của nhà cầm quyền đối với nền báo chí lệ thuộc vào ngân sách bao cấp và nhân sự bao cấp. Nhiều tổng biên tập đã thú nhận với phóng viên: "Chúng ta ăn cơm của họ (Đảng và Nhà nước), uống nước của họ thì phải làm theo họ thôi. Đã làm người thì không thể chặt đứt ngón tay đã giúp mình đưa bánh mì vào miệng, hay nói theo ông cha mình, ăn cây nào phải rào cây ấy". Lời tâm sự này đã nói lên tất cả đặc trưng của nền báo chí Việt Nam: Nô dịch, đớn hèn và đau khổ.

Nhiều nhà báo có lương tri đã nhận thức được điều này. Thời nhạc sĩ Trần Hoàn đảm nhiệm chức Bộ trưởng Bộ văn hóa- thông tin (một trong những chức năng của bộ này là quản lý nền báo chí quốc doanh), báo chí bị o ép trăm bề. 

Những người làm báo đã chế lời mới cho ca khúc LỜI NGƯỜI RA ĐI của chính Trần Hoàn để oán thán Trần Hoàn, để ai điếu cho một nền báo chí: "Nền báo chí còn Trần Hoàn thì còn gian khổ em ơi! Bút còn đây, giấy còn đây, nghị quyết này ta chép ra thôi....".

Nhưng than vãn chỉ để mà than vãn, không có một nhà báo nào đủ dũng khí để hành động phản kháng.
Cựa quậy…

Không phản kháng không có nghĩa là không có nhà báo nào cựa quậy. Có rất nhiều nhà báo đã cựa quậy.
Từ năm 1967, một số nhà báo ở Hà Nội đã cựa quậy, và, họ đã bị tù đày, quản thúc. Năm 1990, nhà báo Bùi Tín đã cựa quậy, và, sự đào thoát của ông đã cung cấp cho nhân loại những thông tin cay đắng về một hành tinh cô đơn.

Thập niên 90 của thế kỷ 20, báo Tuổi Trẻ đã cựa quậy, và hậu quả là Tổng biên tập Kim Hạnh mất chức, nhiều phóng viên và biên tập viên mất việc. Nhiều phóng viên phải chịu cảnh tù đày do những bản án mang tính dằn mặt và bỏ túi của nhà cầm quyền.

Nhà báo Huy Đức không chỉ cựa quậy với tác phẩm BÊN THẮNG CUỘC vào năm 2012 mà trước đó đã cựa quậy với BỨC TƯỜNG BERLIN vào năm 2008. Nhà báo Trương Duy Nhất cũng đã cựa quậy bằng cách bỏ việc trong một cơ quan báo chí quốc doanh để tự do hơn, để có MỘT GÓC NHÌN KHÁC, dù biết rằng sẽ đối diện với lao tù.

Khi Internet trở nên phổ biến ở Việt Nam, làng báo Việt Nam cựa quậy và thức tỉnh nhiều hơn. Nhiều nhà báo đã viết nhiều bài báo đúng nghĩa bằng chính danh hay ẩn danh. Trong thế giới mạng ngày càng phát triển, họ đã góp phần làm nên những trang web lừng danh như BASAM, BOXITVN mà theo đánh giá của tôi là hiện tượng, là đột phá của cả một nền báo chí trong buổi giao thời đầy giông bão.

Dấn thân thầm lặng
Tôi chơi thân và kính trọng nhà báo lão thành Phan Duy Thảo. Đối với tôi, ông là một người bạn, người anh và là một người thầy. 

Ông thông minh, trung thực, tốt bụng và gàn dở như chính các ông đồ xứ Nghệ quê ông. Có thể Phan Duy Thảo không nhận thức được rằng, chủ nghĩa cộng sản là một “quái thai ghê tởm” của nhân loại, Đảng cộng sản Việt Nam là nguyên nhân dẫn đến sự đói nghèo của đất nước, nhưng Phan Duy Thảo nhận thức được rằng, ông và gia đình ông cũng như hàng triệu người khác trên đất nước này đang phải sống trong một xã hội dối trá và bất an.

 Vào năm 1991, khi mọi người đang hồ hởi với sự đổi mới, Phan Duy Thảo đã viết bài thơ CHUYỆN TẾU ĐÊM NAY CÃI CHÀY VỚI VỢ nhân dịp Ngày báo chí cách mạng Việt Nam 21-6. Ông đã khổ sở nhiều với bài thơ này. Chỉ thị miệng đã được ban ra: sẽ không cho in trên báo, sẽ không cho đọc trong đêm thơ của các nhà báo nếu không thay tựa của bài thơ và sửa bỏ một số câu trong bài. 

Phan Duy Thảo đã phải ngậm ngùi gọt giũa đứa con tinh thần của mình để được đọc trong đêm thơ, để bài thơ được in ấn. Nhưng với những kẻ tâm giao, ông vẫn đọc bản gốc.

Tôi mạn phép trích dẫn một phần bản gốc bài thơ của ông mà tôi nhớ được:
“Em lại trách: Anh chỉ nghề viết lách!

 Thì em xem cũng chưa thật là nghề
Viết đã khó mà lách thì chưa nổi
Hứng lên rồi còn bia bọt cà phê
Nghề anh chọn nơi dòng đời xiết mạnh
Làm thân cò lặn lội với bờ sông.
Nói thật với em đời nay có nhiều loại báo
Báo cáo - báo tườn g- báo ân - báo oán
Riêng với em, anh nhận nghiệp báo cô”
23 năm trước, Phan Duy Thảo đã thức tỉnh, đã cựa quậy khi nhận thức được rằng "đời nay có nhiều loại báo: báo cáo - báo tường - báo ân - báo oán". Thật đáng để nghiêng mình thi lễ.
Lão báo đại sư yêu mến ơi, hiện đang có nhiều nhà báo trong một nền báo chí hèn nhát và ngờ nghệch cựa quậy và dấn thân lắm đấy, họ cựa quậy và dấn thân thầm lặng trong bối cảnh rất nhiều nhà báo đang gào lên như lang sói khi phải sống quá lâu giữa bầy lang sói.
Tâm Don
Nguồn: Việt Nam Thời Báo

PHỤ NỮ VIỆT NAM TỆ LẮM KHÔNG?

Tuấn Khanh/ Blog Tuấn Khanh
Hot girl miền Tây ( Ảnh lấy từ 360 ảnh đẹp)
Trong không gian tâm tình ngập ngụa phong cách tabloid của báo chí Việt Nam, mới đây khi độc giả còn chưa kịp hết ngỡ ngàng về bài viết căn dặn đàn ông khôn ngoan đừng bao giờ lấy vợ Bắc, thì lại thấy bài viết khác xuất hiện, nói rằng đừng bao giờ lấy chọn gái Nam vì chuẩn “3N”, mà quan trọng là trong đó có chữ “ngu”.

Chẳng phải lần đầu tiên “tiêu chuẩn” của vùng miền được bày ra, tạo nên những cuộc tranh cãi trên báo chí Việt Nam, bao gồm cả những ngôn ngữ và ý kiến hạ thấp nhau, nhưng với đợt bài viết lần này, nó không những chỉ ra sự dốt nát và tồi tệ của người viết, tổng biên tập tờ báo… mà còn chỉ ra phần nội thương không bao giờ được chữa lành trong lòng dân tộc Việt, dù có cờ trống hô vang bao nhiêu đi nữa về việc thống nhất địa lý, nay đã gần 40 năm.
Gọi là nội thương, vì trong những câu chuyện tưởng chừng như là lời nhận định riêng tư, chia sẻ, thì nó lại ẩn giấu không biết bao nhiêu là điều nhầy nhụa của lòng kỳ thị, chán ghét lẫn nhau. Sự phân biệt Bắc Nam trước đây có thể chỉ là những nhận định mang tính dân gian, nhưng nhờ vào những bài viết như vậy, mới bật ra được một thực tế rằng sự kỳ thị đó vẫn nằm trong đầu của nhiều người, kể cả những người có quyền cho đăng hay không những bài viết như vậy. Một thực tế bật ra về chuyện dân tộc Việt có những lớp người như đang miễn cưỡng phải chung sống với nhau, dựa trên lý do có quá nhiều sự khác biệt, ghét bỏ nhau về văn hoá, chính trị, đời sống… trong suốt mấy mươi năm chia cắt vì chiến tranh, chia cắt về quan điểm, mà mãi chưa quen được vì sự chung đụng trong thời thống nhất và phát triển đầy bất cập .

Nhưng hãy tạm thời gác lại câu chuyện nội thương cho một bài viết khác, ở đây, chúng ta hãy nói về người phụ nữ Việt Nam trong chế độ xã hội chủ nghĩa.

Một anh bạn làm báo lâu năm ở Miền Nam, khi đọc bài viết này, đã tức giận gửi thư cho toà soạn phát hành bài viết này, rằng nếu không rút xuống và xin lỗi, anh sẽ gửi đơn kiện vì phỉ báng phụ nữ miền Nam. 

Cũng giống như trước đó, một bạn nữ người Hà Nội cũng làm trong nghề báo, khi đọc được những dòng mỉa mai phụ nữ Bắc, đã viết trên facebook “chắc phải bỏ nghề thôi, báo chí bây giờ thật thối nát kinh tởm”. 

Nhưng cần nhìn kỹ hơn, báo chí thối nát cũng chỉ là một phần. Thối nát đến từ âm mưu thoả hiệp cho xuất hiện những ý tưởng ngu xuẩn đó, cũng như thối nát nằm sẳn trong đầu của giới lãnh đạo truyền thông, mà chắc chắn là những người tự gọi là đàn ông.

Những người phụ nữ miền Bắc lặng lẽ đọc từng câu chỉ trích cay nghiệt về mình, và rồi tới những người phụ nữ miền Nam sửng sờ thấy mình bị xô về phía tệ hại nhất. Họ bị từng nhát dao của nền báo chí vinh quang xã hội chủ nghĩa lách vào từng đường gân, thớ thịt, cắt móc và trưng bày như những món hàng định giá để được chọn. Trong những bài sớ tâu lên vua chúa Trung Quốc ngày xưa, giới quan lại phục vụ cho sự hưởng thụ của triều đình vẫn phân loại phụ nữ ở Giang Nam, Tô Châu… với những đặc tính khác nhau cho dễ chọn lựa.

 Chỉ vài bài viết của nền báo chí xã hội chủ nghĩa Việt Nam hiện đại hôm nay, với cách phân loại phụ nữ cho nhu cầu của mình, Việt Nam hôm nay sao nghe không khác gì một triều đại phong kiến đang thối nát mục rữa, và phụ nữ bị xếp vào một đẳng cấp hèn mọn.

Chúng ta đừng bao giờ ngạc nhiên khi lâu nay, các đoạn video bắt được phụ nữ bán dâm, công an chỉ làm nhục và phô bày họ, còn giới mua dâm là đàn ông – thì luôn phải được dè dặt tính toán là có nên công khai tên họ hay không. Trở lại câu chuyện năm 2011, làm chấn động khắp nơi về ông hiệu trưởng trường THPT Việt Lâm Sầm Đức Xương ở Hà Giang, sau khi bị phát hiện là cưỡng dâm, mở đường dây bán dâm phục vụ cho quan chức từ học sinh nữ của trường mình quản lý, thì chỉ có các nữ sinh là luôn khốn đốn trong vòng vây chính quyền.

Phụ nữ Việt Nam tệ lắm không? Và từ lúc nào, họ trở nên bé mọn và dễ dàng bị chà đạp như vậy trong xã hội hiện tại, được ca ngợi là một xã hội đáng sống nhất? Những câu chuyện cũ được nhắc lại, chỉ để giới thiệu những điều sỉ nhục dễ dàng đến với phụ nữ Việt hôm nay, là một tiến trình, chứ không là vô tình. Nó xé rách những vỏ bọc màu mè và sáo rỗng về quyền con người và giá trị phụ nữ Việt trong cuộc sống này, vẫn được tuyên truyền vào từng đợt lễ lạc hay thậm tuyên như những trò hề.

Trong một chuyến bay từ Đài Loan về Việt Nam, tôi vô tình ngồi gần các cô gái miền Tây đi lấy chồng xứ người. Khi hỏi thăm về gia cảnh, tôi được biết một sự thật khác so với những gì báo chí hay nói. Hầu hết những người phụ nữ trẻ này chọn lấy người chồng ở rất xa vì muốn giúp điều gì đó cho gia đình, và tự mình muốn thoát khỏi cuộc sống không lối thoát ở thôn quê. Khi hỏi về vấn nạn bị chồng Đài Loan đánh đập, một cô gái đã cười hồn nhiên nói “Không phải ai cũng bị như vậy, báo chí nói quá. 

Nhưng nếu như có bị đánh ở Đài Loan, tụi em còn được báo chí xứ đó lên tiếng giùm, chứ ở Việt Nam, lấy một ông chồng say xỉn rồi bị đánh chết cũng không ai lo cho mình”. Dĩ nhiên đây là một trong nhiều cách để giải thích cho chuyện phụ nữ miền Tây Nam Bộ Việt Nam ồ ạt lấy chồng ngoại quốc sau 1975, kể từ thời Nhà nước xã hội chủ nghĩa nắm quyền, nhưng không thể ngu ngốc và hoang tưởng như một vị tiến sĩ xã hội học, đảng viên CSVN, từng nhận định rằng do ít ý thức về đức hạnh mà phụ nữ Nam Bộ thường hay lấy chồng ngoại.

Sau sự kiện các bài viết đầy tính kỳ thị, và xúc phạm người phụ nữ Việt vào giữa tháng 8/2014, nhiều nơi đã rút bài đăng lại xuống, do sự phản ứng của độc giả. Nhưng đó không là một tín hiệu hoàn toàn tốt. Cội rễ của sự thối nát truyền thông vẫn đâu đó, lùi bước chỉ là một cách đối phó. Rồi đây chúng ta sẽ lại bắt gặp những đề tài như vậy nay mai. Xin đừng tức giận mà hãy đếm, vì đó là những tiếng chuông cuối cùng, báo hiệu sự cáo chung của nền báo chí lá cải xã hội chủ nghĩa, vốn được dung dưỡng bấy lâu nay.




Thạc sĩ Đào Tiến Thi: Trí thức đã vào đảng như thế nào ? Và nay ở lại trong đảng để làm gì ?


Thạc sĩ Đào Tiến Thi: Trí thức đã vào đảng như thế nào ? Và nay ở lại trong đảng để làm gì ?


13/08/2014

RadioCTM - Trần Quang Thành

Thạc sĩ Đào Tiến Thi: Trí thức đã vào đảng như thế nào ? Và nay ở lại trong đảng để làm gì ?


Kính thưa quý thính giả, ngày 28/7 vừa qua, 61 đảng viên đảng CSVN gồm những đảng viên kỳ cựu từ hơn 20 cho tới 70 tuổi đảng, đã từng giữ những chức vụ quan trọng trên nhiều lãnh vực hoặc là những trí thức có uy tín đã  cùng ký tên trong một thư ngỏ gửi Ban Chấp hành Trung ương và toàn thể đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. 

Thư ngỏ này ngoài việc nêu lên những sai lầm trầm trọng của đảng CSVN còn tập trung vào hai nội dung chính là kêu gọi từ bỏ chế độ toàn trị, và bạch hóa thông tin về hội nghị Thành Đô năm 1990 với Trung Quốc.  Nhìn chung thì lá thư ngỏ đã được dư luận đón nhận với sự tán đồng và cảm phục. 

Tuy nhiên cũng không tránh khỏi một vài thắc mắc như: Tại sao đã nhận ra sự sai lầm của to lớn của đảng nhưng những người ký tên không bỏ đảng? Và liệu rằng sự ở lại trong đảng của họ sẽ giúp ích hơn cho việc đấu tranh không?

Thạc sĩ Đào Tiến Thi, Ủy viên Ban chấp hành Hội Ngôn ngữ học Việt Nam, là một trong những người ký tên trong lá thư ngỏ sẽ góp phần giải toả những thắc mắc vừa kể qua cuộc phỏng vấn sau đây của nhà báo Trần Quang Thành. Mời quý vị cùng nghe. 



Con Tắc Kè CSVN sẽ đổi màu?



Tuesday, August 12, 2014

Con Tắc Kè CSVN sẽ đổi màu?

Nguyên Thạch (Quanlambao) - Trong tình thế tứ bề thọ địch, đảng CSVN, một đảng mà sở trường của nó là thói gian manh và lừa bịp cố hửu, tập đoàn này sẽ giở trò đổi mầu để cho phù hợp với tình hình thực tế hầu mong cứu vãn để duy trì quyền lực cùng sự cai trị của một chế độ đã hoàn toàn đánh mất sự tin tưởng của người dân.

Sự đổi mầu đó gồm những gì? Chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu và phân tách để có những cái nhìn cụ thể trong công cuộc đấu tranh và cũng từ đó, chúng ta có thể vạch ra cho tất cả nhân dân cùng thấy.

1- Kinh tế: Đây được xem là vấn đề quan trọng và cấp bách nhất bởi sự suy sụp của nền kinh tế, tự nó sẽ kéo theo sự sụp đổ của chế độ. Hiện tại, mức độ nợ nần của chính phủ với các nguồn vốn nước ngoài cùng lãi suất hàng năm của nó đã khiến kho bạc nhà nước đã và đang gặp phải sự bế tắc. Với những ngân sách khủng phải chu chi cho guồng máy cồng kềnh kém hiệu năng, kèm theo là sự vỡ bong bóng nhà đất, tham nhũng thi nhau rút ruột... khiến hệ thống ngân hàng phải dính líu theo một cách kèn cựa để rồi phải đối mặt với sự khánh tận dây chuyền chuyển biến theo hiệu ứng Domino (1) (2) (3), mà bài học Vinashin, Vinalines là những đầu mối gây tác động.

Hãy đơn cử một ví dụ mà nhiều người cũng đã nắm được rằng Agribank là Ngân hàng thương mại quốc doanh, Nhà nước làm chủ sở hữu 100% vốn điều lệ. Tổng vốn điều lệ của Agribank là 29.605 tỷ đồng và trên thực tế số vốn này đã bị mất hết, không những thế tổng nợ xấu và nợ khó đòi còn vượt vốn điều lệ khoảng 10.000 tỷ.

Tưởng cũng nên nhắc lại, ngoại hối hàng năm được thu nhận miễn hoàn trả, trung bình là 12 tỉ USD. Nếu vì lý do nào đó, lượng tiền khổng lồ này bị ngưng thì tình trạng thiếu ngoại tệ của VN càng thêm thê thảm. Điều này có nghĩa là ngưng nhập ngoại tệ thì tác động vào sự sụp đổ của CSVN càng sớm hơn.

2- Xã hội và niềm tin: Có quá nhiều chỉ dấu cho thấy rằng cuộc sống, trong đó gồm có giá cả sinh hoạt như xăng dầu, thực phẩm tăng vọt một cách khủng khiếp, đồng lương của công nhân viên không phù hợp với tỉ lệ với giá hàng hóa gia tăng, sự khan hiếm công việc... Bên cạnh, nạn cướp giựt, chém giết đang ngày càng thêm hỗn loạn, hố cách biệt giàu nghèo quá lớn, tham ô nhũng nhiễu trắng trợn, tham nhũng bất trị... Những tiêu cực đó đã đánh mất đi những niềm tin (nếu có) cho một tương lai vốn đã không có gì để gọi là hứa hẹn.

Đời sống không còn niềm tin sẽ đưa đến xã hội điên loạn, một cuộc sống không hứa hẹn là một cuộc sống thác loạn bất cần. Những biến thái gần đây của xã hội, cho thấy Việt Nam đã và đang bị xem là một trong những quốc gia có đầy dẫy bất ổn và dĩ nhiên đây không phải là nơi đáng để sống! Dân là nước, nước làm cho thuyền nổi và cũng là làm cho thuyền đắm.

3- Những biến chuyển chung quanh: Như nhiều người đã rất ngạc nhiên là mới gần đây, Tập Cận Bình đã đột ngột xuất chiêu qua những vụ như Chu Vĩnh Khang và một số quan lớn khác mà Giang Trạch Dân là nhân vật đang trong tầm ngắm cùng 25.000 cán bộ lớn nhỏ khắp từ trung ương cho đến địa phương, từ nguyên Ủy viên BCT cho đến bí thư chủ tịch phường xã.

Theo tập quán, những gì xảy ra ở nước đàn anh, hay theo cách gọi văn chương hơn là những chính sách của thiên triều thì nước đàn em cũng phải rập khuôn, hoặc đúng nghĩa hơn là phải tuân theo chiếu chỉ. Từ "chiến dịch" đột ngột này, những con sâu khủng trong Bộ Cá Tra, TW đảng, Các quan chức cấp Thứ Bộ trưởng đang nơm nớp run sợ, không biết thân phận của mình chừng nào thì bị sờ gáy, tiền bạc, tài sản kếch xù của mình và gia đình, bao giờ thì bị tịch thu!

Vấn đề lo sợ này, thoạt nhìn có nhiều người cứ cho là "Điểm", nhưng thực chất tận thâm tâm của các quan tham mà tay đã nhúng tràm, hồ sơ của Hoa Nam đã ghi nhận đầy đủ thì đối với tập thể tham quan này, đó là "Diện". Đối với họ, đây là nồi cơm, là thành tích mà họ đã miệt mài bao năm cố gắng phấn đấu cho mục đích "Hy sinh đời bố, củng cố đời con". Thế mà nếu bỗng chốc tất cả đều biến thành tiêu tan, thân bại danh liệt?. Thì đây là dấu hỏi rất lớn, thế nên bằng mọi phương pháp, họ phải tìm cách lẫn trốn hay phủ nhận, mà một trong những cách lẫn tránh này là: Nín thở qua sông, tạm Thoát Trung.

4- Quan hệ ngoại giao: Tài liệu lịch sử cận đại của đảng CSVN đã cho thấy rằng Trung Cộng là quốc gia duy nhất có mối quan hệ mật thiết với đảng và nhà nước VN, tuy có mối quan hệ mật thiết với nhau nhưng 2 đảng đã vì những lý do rất "tế nhị" nên cả hai đều có những mật ước ngấm ngầm mà phần thua thiệt luôn nghiêng về phía VN, bởi thế đảng và nhà nước hèn mạt VN luôn cố giấu kín.

Cho đến khi nào họ bị đặt vào những thế chẳng đặng đừng, không thể nào che giấu được nữa thì CSVN mới có những kế hoạch chấn chỉnh, đổi màu để hy vọng phần nào hợp thức hóa hầu cứu vãn tình hình. Sau khi chấn chỉnh để tạo mức an toàn, rồi sau đó thì đâu cũng sẽ vào đấy.

Kết luận: Qua nhiều biến cố của lịch sử với vô vàn đau thương đã xảy ra dưới trào cộng sản, người dân Việt đã từng trải quá nhiều kinh nghiệm. Cộng sản? Theo cố Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã căn dặn: Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm.

Hoặc Nhà văn Nga Alexandre Soljenitsym nói:

"Khi thấy thằng CS nói láo, ta phải đứng lên nói nó nói láo. Nếu ta không có can đảm nói nó nói láo, ta phải đứng lên ra đi, không ở lại nghe nó nói láo. Nếu ta không can đảm bỏ đi, mà phải ngồi lại nghe, ta sẽ không nói lại những lời nó nói láo với người khác."

Hay Đức Dalai Lama lãnh tụ tinh thần Phật giáo Tây Tạng nói:

"Cộng Sản là loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng độc, sinh sôi, nẩy nở, trên rác rưởi của cuộc đời." 

Và mới đây nhất, nhân chuyến viếng thăm VN của hai Thượng nghị sĩ Mỹ John McCain và Sheldon Whitehouse, ông Nguyễn Phú Trọng: Tổng Bí thư khẳng định, Đảng và Nhà nước Việt Nam coi Hoa Kỳ là một đối tác quan trọng hàng đầu của Việt Nam; - Nguyễn Phú Trọng.

Người Mỹ và chính phủ của họ đã hiểu cũng như đã có quá nhiều kinh nghiệm với cộng sản. Thiết nghĩ, có nhắc nhở cũng chỉ bằng thừa, nhưng thà thừa còn hơn là thiếu rằng người cộng sản, ví như những con Tắc kè (Gekko gecko), nó biết đổi màu để thích ứng với môi trường hay điều kiện xung quanh. Nhưng con Tắc kè, thì bao giờ cũng là con Tắc kè chứ không thể là con khủng long được.

Cho nên, tốt nhất là hãy như cựu Tổng thống Nga Boris Yeltsin:

"CS không thể nào sửa chữa, mà cần phải đào thải nó".


__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link