Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, September 19, 2014

ĐÊM DÀY LẤP LÁNH LÀ MỘT QUYỂN SÁCH QUÍ


ĐÊM DÀY LẤP LÁNH LÀ MỘT QUYỂN SÁCH QUÍ

Nguyễn Thị Kim Chi

Cuốn sách Đêm dày lấp lánh đã hấp dẫn tôi một cách kỳ lạ. Tôi đã khó có thể dừng lại khi cầm trên tay quyển sách viết về sáu mươi chân dung của các nhà Dân chủ Việt Nam của tiến sĩ khoa học Nguyễn Thanh Giang. Gần sáu trăm trang chữ in trên giấy khổ A4 với một lượng thông tin ngồn ngộn về nhân thân và công tích của sáu mươi gương sáng dấn thân cho tiến trình dân chủ hóa Việt Nam.Tôi thực sự không hình dung nổi ông đã dành biết bao nhiêu thời gian và công sức cho một công trình đồ sộ đến thế.

Sáu mươi nhân vật trong sách Đêm dày lấp lánh đề cập đến là: Nguyễn Trãi, Nguyễn Du, Nguyễn Trường Tộ, Phan Chu Trinh, Trần Xuân Bách, Nguyễn Vũ Bình, Văn Cao, Ngô Bảo Châu, Hoàng Minh Chính, Tiêu Dao Bảo Cự, Trần Dần, Phan Đinh Diệu, Nguyễn Xuân Diện, Phạm Chí Dũng, Phạm Quế Dương, Nguyễn Văn Đài, Lê Hiếu Đằng, Thích Quảng Độ, Trần Độ, Nguyễn Kiến Giang, Lê Hồng Hà, Tô Hải, Nguyễn Văn Hải ( điếu cày ) Đỗ Thị Minh Hạnh, Trần Mạnh Hảo, Vũ Thư Hiên, Vũ Hùng, Dương Thu Hương, Vi Đức Hồi, Nguyễn Hộ, Thôi Hữu, Trần Khuê, Nguyễn Gia Kiểng, Trần Lâm, Mai Thái Lĩnh, Lê Thăng Long, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Văn Lý, Đỗ Nam Hải, Phan Văn Lợi. Nguyễn Xuân Nghĩa, Phạm Thanh Nghiên, Lê Thị Công Nhân, Trần Nhơn, Hà Sĩ Phu. Lữ Phương, Lê Chí Quang, Lê Quốc Quân, Vũ Cao Quận, Nguyễn Đan Quế, Bùi Minh Quốc, Trần Đại Sơn, Phạm Hồng Sơn, Trần Đức Thảo,Trần Huỳnh Duy Thức, Trần Khải Thanh Thủy, Bùi Tín, Nguyễn Mạnh Tường, Phạm Đình Trọng, Nguyễn Tiến Trung, Nguyễn Khắc Viện, Nguyễn Hữu Vinh, Cù Huy Hà Vũ, Huỳnh Thục Vy.

Năm mươi chín nhân vật sau Nguyễn Trãi trong Đêm dày lấp lánh không bị tru di tam tộc nhưng cuộc đời họ cũng bị không biết bao nhiêu hệ lụy vì dám bày tỏ chính kiến của mình. Tôi nghẹn ngào xúc động trước những gian truân mà họ từng trải và vô cùng ngưỡng mộ trí lự và chí khí của họ.Tôi nhận biết rõ là tác giả đã dành cả tình yêu, lòng quí trọng của ông cho các nhân vật của mình. Rồi tôi lại nghĩ, chính ông cũng là một nhà Dân chủ tài hoa tâm huyết rất đáng kính, nhưng không biết rồi ai sẽ viết về ông?
Cuốn Đêm dày lấp lánh hiện đã có trong Tú sách của Quốc hội Hoa Kỳ, trong Tủ sách của Viện Hàn lâm Khoa học Nữu Ước, trong Thư viện của trường Đại học Sorbonne, Thư viện của trường Đại học Paris 7 (là những nơi đã đào tạo nên triết gia Trần Đức Thảo, tiến sỹ Nguyễn Mạnh Tường, giáo sự Ngô Bảo Châu, tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ)  …

Ở Việt Nam có một số ít người được tặng nhưng là bản photocopy. Nơi ấn hành từ Hoa Kỳ có gửi về cho tác giả hai thùng sách nhưng đều đã bị lẳng lặng tịch thu. Tuy là bản photocopy nhưng tác phẩm rất đẹp. Bìa sách do cháu ngoại Tiến sỹ tên là Vũ Nguyễn Thủy Tiên trình bày.

Đêm dày lấp lánh không phải là cuốn sách đầu tiên của ông Tiến sỹ khoa học này. Ngoài một số sách khoa học kỹ thuật được xuất bản công khai ở trong nước từ ba bốn chục năm trước, các sách chính luận của ông như Nhân quyền – Khát vọng ngàn đời, Suy tư và Ước vọng, Giữa Đông và Tây, Nhân quyền và Dân chủ ở Việt Nam, Sứ mệnh Công dân … chỉ được xuất bản ở nước ngoài: Hoa Kỳ, Canada, Nhật bản, Pháp … Nguyên bản các các cuốn sách này chỉ tác giả có nhưng cũng phải dấu ở nơi khác (Nhà ông đã bị khám trên chục lần).  
Những cuốn kể trên trước đây đã được tác giả photocopy thành nhiều trăm bản để biếu tặng. Riêng cuốn Đêm Dày Lấp Lánh vì tiền photocopy quá “nặng” nên số sách biếu rất hạn chế. Ai muốn có sách nên đóng góp tối thiểu 90 000 đồng một cuốn (là giá tiền photocopy rẻ nhất).

Nghĩ cũng thuơng cho tác giả. Nếu ròng rã đêm ngày năm tháng ấy, công sức lao động vô giá ấy ông đem sử dụng để “tuyên dương công trạng” các vị lãnh đạo, các đại gia thì mỗi “nhân vật” có thể tặng ông khoản tiền hàng chục đến hàng trăm triệu và nhuận bút cuốn sách phải đến nhiều trăm triệu đồng. Đằng này nhuận bút của ông chỉ là mấy thùng sách mà người ta đã dã tâm cướp mất của ông! Cũng may mà con cái dâu rể của ông đều khá giả.
Ông tâm sự với chúng tôi, chỉ mong rồi đây bà con nào có uy thế và giỏi tạo thời cơ thì giúp con cháu ông xuất bản công khai để cuốn sách được phục vụ đông đảo độc giả. Như vậy vong linh ông sẽ được an ủi.

Chúng tôi tin rằng đây là một trong những cuốn sách rất quý trong kho tàng sách Việt Nam có thể giúp cho thế hệ đương thời và mai sau hiểu biết và chiêm ngưỡng về những ngôi sao Dân chủ Nhân quyền đã từng lóe sáng trong đêm dày Việt Nam.

Tôi rất tán thành nhận xét của đại tá Phạm Quế Dương, nhiều bài viết ở đây có giá trị như bản tóm tắt luận văn tiến sỹ. Các bài viết về Nguyễn Trường Tộ, Trần Độ, Văn Cao, Trần Dần, Nguyễn Khắc Viện, Trần Đức Thảo … theo chúng tôi (với khối lượng đọc chỉ ở mức vừa phải) đều là những bài viết đầy đủ nhất và hay nhất về các vị này, tính cho đến nay. Các bài viết về Trần Mạnh Hảo, Phan Đình Diệu, Trần Huỳnh Duy Thức, Đỗ Thị Minh Hạnh, Lê Thi Công Nhân, Phạm Thanh Nghiên … thì như những bản tráng ca, đầy chất thơ, thấm đẫm tình người.

Địa chỉ liên hệ với tác giả:
Nguyễn Thanh Giang – Số nhà 6 ngõ 235 đường Trung Văn – Quận Nam Từ Liêm – Hanoi. Mobi: 0984 724 165 – Email: giangnguyen1936@gmail.com.
Bài viết này xin được trả lời chung cho những comment mà tôi đã nhận được trên facebook của mình.
N.T.K.C
Tác giả gửi BVN
__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Vì sao ĐCS cần thanh kiếm và lá chắn của công an

Vì sao ĐCS cần thanh kiếm và lá chắn của công an

Chân Như, phóng viên RFA
2014-09-18
  • In trang này
  •  
  • Chia sẻ
  • Ý kiến của Bạn
  • Email
09182014-ddbtre-cn.mp3
Công an trấn áp các ngả đường gần Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội hôm 18/4/20214 nhắm ngăn chặn một cuộc biểu tình chống Trung Quốc.
AFP photo

Vừa qua trong cuộc gặp mặt nhân kỷ niệm ngày truyền thống công an nhân dân, Thủ tướng Việt Nam, ông Nguyễn Tấn Dũng đã yêu cầu lực lượng công an nhân dân phải bảo đảm phá tan mọi âm mưu chống đối phá hoại đất nước. Ông nhấn mạnh không thể để tội phạm tràn lan, không thể để băng nhóm tội phạm xuất hiện và hoạt động ngang nhiên. Đây là đề tài cho diễn đàn bạn trẻ kỳ này cùng với sự tham dự của Blogger Mẹ Nấm và Phạm Thanh Nghiên, những người dấn thân đấu tranh để cho nước VN  thật sự có được tự do dân chủ.
Bật đèn xanh cho công an?
Chân Như: Thật ra thì ai nghe qua lời phát biểu của ông Dũng cũng đều biết là ông đang nói đến các nhà dân chủ, những người có quan điểm ngược lại với chính quyền. Theo các bạn thì phải chăng đây là dấu hiệu cho thấy chính quyền cộng sản Việt Nam đang bắt đầu lo sợ các hoạt động đấu tranh dân chủ của người dân?
Blogger Mẹ Nấm: Theo đánh giá cá nhân của tôi thì tôi không nghĩ rằng ông Dũng lo sợ các phong trào hoạt động dân chủ. Các phong trào hoạt động dân chủ đang rất phát triển và tuyên bố của ông Dũng sẽ là cái cớ rất tốt để bắt đầu một đợt trấn áp mới và đang dọn dư luận. Tôi không nghĩ rằng vì sợ mà nói như thế mà đây là động thái cho thấy sẽ có những đợt trấn áp mạnh mẽ đã được bật đèn xanh từ phía người đứng đầu chính phủ Việt Nam.
Phạm Thanh Nghiên: Tôi cũng đồng ý với ý kiến của blogger Mẹ Nấm và cũng xin bày tỏ thêm một chút quan điểm cá nhân.  Hằng năm,thường cứ đến ngày kỷ niệm thành lập một lực lượng vũ trang nhân dân, ví dụ như công an hay quân đội thì các lãnh đạo cộng sản Việt Nam sẽ có những bài phát biểu để biểu dương một trong những thành tích- thành tích trấn áp  những tiếng nói đối kháng đòi dân chủ trong nước.  Cá nhân tôi, tôi thấy không lạ bởi vì  những lời  phát biểu của ông Dũng và những người lãnh đạo cộng sản cấp cao khác, những năm trước họ cũng đã phát biểu tương tự như thế rồi.
Tôi không nghĩ rằng vì sợ mà nói như thế mà đây là động thái cho thấy sẽ có những đợt trấn áp mạnh mẽ đã được bật đèn xanh từ phía người đứng đầu chính phủ Việt Nam.
- Blogger Mẹ Nấm
Chân Như có hỏi đây là sự bắt đầu tỏ ra sợ hãi hay lo lắng thì tôi nghĩ rằng là không phải bây giờ đâu mà từ lâu rồi, đặc biệt là trong một vài năm trở lại đây thì đây chính là sự sợ hãi không phải riêng của ông thủ tướng mà đây chính là sự lo lắng sợ hãi của cả thể chế độc tài, trước làn sóng đòi dân chủ. Đặc biệt, đó chính là yêu cầu cấp bách của xã hội Việt Nam bây giờ.
Blogger Mẹ Nấm: Lúc nãy tôi có nói rằng là sợ, ở đây đang nói về sự sợ hãi của đảng cộng sản. Tôi có thể bổ sung như thế này: nỗi sợ đó nó không phải mới được biểu hiện đây. Cái sợ đó được dùng bằng bạo lực để dẹp đi những tiếng nói bất đồng chính kiến cũng giống như là các xu hướng phản biện.  Ở thởi điểm này nếu nói phát biểu đó là bày tỏ sự sợ hãi thì tôi nghiêng về chuyện bật đèn xanh cho lực lượng công an trấn áp nhiều hơn.
Đọc kỹ tuyên bố của ông Nguyễn Tấn Dũng và trước đó ông Dũng có nói là ông muốn lắng nghe các tiếng nói phản biện. Sau đó khoảng 3-4 ngày, để chào mừng ngày 19 tháng 8, ngày thành lập lực lượng công an nhân dân thì lại phát biểu là không để các băng nhóm phản động thành lập.Như vậy là chính ông Dũng tự mâu thuẫn với bản thân mình bởi vì xu hướng phản biện luôn bị xem là xu hướng phản động ở Việt Nam trong mắt đảng cộng sản. Tự người cộng sản cho thấy họ sẽ không có bất kỳ một xu hướng nào mở ra cho dân chủ. Nếu như những người nào kỳ vọng vào cải cách ở ông Nguyễn Tấn Dũng thì tôi nghĩ rằng đã có câu trả lời chính xác từ phía ông Dũng rằng chúng tôi chưa sẵn sàng cho dân chủ qua hai tuyên bố trái ngược nhau vừa rồi.
Chế độ công an trị
Chân Như: Sau đây mời hai bạn cùng nghe lại lời phát biểu của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu lực lượng công an nhân dân phải bảo đảm cho an ninh chính trị của đất nước.
Công an Việt Nam. AFP photo
Lực lượng công an trước hết phải bảo đảm cho được an ninh chính trị của đất nước. Cái này các đồng chí phải làm thật tốt, dứt khoát là không để có nhen nhóm, để hình thành những tổ chức chống đối phá hoại, sự bình yên của tổ quốc chúng ta, của nhân dân chúng ta, của đảng, chế độ chúng ta. Tập trung sức chỉ đạo quyết liệt, hiệu quả là bảo đảm trật tự, an toàn xã hội ngày một tốt hơn, vững chắc hơn; Bảo vệ bình yên của xã hội, bình yên của nhân dân
Qua phát biểu vừa rồi thì phải chăng ông Dũng đã mượn cái "mác" bảo vệ đất nước để trao thêm quyền hành cho ngành công an, tạo thêm cho họ phương tiện tiếp tục đàn áp, bắt bớ tùy tiện?
Phạm Thanh Nghiên: Tôi nghĩ rằng một phần sở dĩ họ vẫn thường nói rằng công an chính là công cụ để bảo vệ chế độ, bảo vệ đảng và nhà nước; Tức là bản thân họ cũng thừa nhận như thế chứ không phải là để bảo vệ đất nước hay người dân. Thế thì kể cả có hay không lời phát biểu của ông Dũng thì chúng ta, một lần nữa, cũng đã chứng minh và phải khẳng định là thể chế này là một chế độ công an trị. Ông Dũng hay là tất cả những lãnh đạo cộng sản khác của ông ta, cái thể chế này đều dựa vào lực lượng công an để bảo vệ chế độ. Và thêm động thái vừa rồi của ông Dũng thì một lần nữa khẳng định là công an sẽ ngày một có nhiều quyền hạn hơn. Đó là những quyền hạn vô lối và rất tùy tiện để có thể trấn áp bất cứ một người dân nào mà họ muốn, chứ không riêng những người bất đồng chính kiến và đặc biệt ưu tiên cho việc nhắm vào tiếng nói đòi tự do, dân chủ.
Và như chúng ta đã biết trong thời gian vừa qua, rất nhiều người dân đã bị chết trong đồn công an. Lực lượng công an cũng hành xử, phải nói thẳng là hành xử rất là vô lối vô pháp luật; Đặc biệt là vô nhân đạo, côn đồ và coi thường sinh mạng của người dân. Lời phát biểu của ông Dũng vừa rồi một phần thể hiện bản chất côn đồ của chính quyền cộng sản cũng như là của công an nói riêng.
Blogger Mẹ Nấm: Thật ra chuyện yêu cầu lực lượng công an nhân dân phải đảm bảo cho an ninh chính trị của đất nước nó đặt ra câu hỏi nghiêm túc đó là thế nào là an ninh chính trị của đất nước?  Nó là quy ước chung, đặt lợi ích dân tộc này lên trên hay là an ninh chính trị này là sự an ninh của hệ thống chính trị cụ thể là đảng cộng sản. Thực ra không cần phải giải thích nhiều hay nói nhiều thì người ta cũng đã thấy rằng lý do chung chung là an ninh chính trị đã được ông Dũng đưa ra như là một cái khiêng để bảo vệ cho đảng cộng sản bằng cách trao thêm quyền cho ngành công an. Đặc biệt, một cách trực tiếp ông Dũng đã tuyên bố rằng công an có thêm rất nhiều phương tiện cũng như thêm quyền lực để sẵn sàng bắt bất kỳ người bất đồng chính kiến nào qua tuyên bố vừa rồi.
... kể cả có hay không lời phát biểu của ông Dũng thì chúng ta, một lần nữa, cũng đã chứng minh và phải khẳng định là thể chế này là một chế độ công an trị.
- Phạm Thanh Nghiên
Chân Như: Điểm đáng chú ý bên cạnh lời phát biểu của ông Dũng còn có lời phát biểu của ông Trần Đại Quang khi ông cho rằng Kịp thời phát hiện đấu tranh, làm thất bại mọi âm mưu hoạt động chống phá của các thế lực thù địch, phản động; Luôn luôn xứng đáng là thanh kiếm và lá chắn bảo vệ đảng,bảo vệ chế độ chủ nghĩa và bảo vệ nhân dân”.
Theo bạn thì vì sao vai trò của công an VN quá lớn như vậy có thể nói là lấn sân của cả quân đội VN?
Phạm Thanh Nghiên: Đây là chế độ công an trị  cho nên khi dùng đến từ công an thì nó đã bao gồm hết tất cả và có thể nói rất là bao quát, đúng theo bản chất của chế độ này. Vì thế tôi cũng không cần thiết phải nói nhiều hơn nữa trong câu hỏi của bạn. Và nói về việc lấn lướt một phần quân đội thì tôi nghĩ rằng có thể đúng nhưng cũng có thể chưa hẳn là đúng bởi vì họ đã nói công an là công cụ để bảo vệ chế độ này. Trên thực tế quân đội hay công an cũng đều là để bảo vệ chế độ. Quân đội nhân dân Việt Nam họ luôn luôn nói phải trung thành. Lời tuyên thệ của họ đâu có trung thành với tổ quốc, đất nước, người dân đâu mà là trung thành với đảng cộng sản Việt Nam. Do vậy, dù cho lực lượng quân đội hay công an chăng nữa thì họ không bao giờ đặt quyền lợi của đất nước này lên hàng đầu mà ngay trong lời tuyên thệ của họ cũng thế. Bản chất của họ là một công cụ để bảo vệ cho chế độ này. Thế nên cho dù công an hay quân đội cũng thế, người dân luôn luôn đứng trước nguy cơ do chính công an và quân đội đàn áp.
Blogger Mẹ Nấm: Thật ra tôi nghĩ rằng hệ thống công an liên đới đối với xã hội nhiều hơn là quân đội.  Khẩu hiệu của công an nhân dân “còn đảng còn mình” là câu khẳng định rõ nhất cho thấy quyền lợi của đảng cộng sản đi liền với sự dung túng cho ngành công an. Bằng cách trao quyền như ông Trọng đã nói rằng công an là thanh kiếm và là lá chắn để bảo vệ chế độ, ông nói rất rõ.
Thanh kiếm và lá chắn bảo vệ chế độ.

Vai trò của quân đội khá mờ nhạt trong các hoạt động chính trị xã hội bởi vì thật sự trên thực tế công an và quân đội có những xung khắc đối với nhau. Bên công an thì bảo vệ an ninh chính trị. Từ đó họ nghĩ ra một số các thế lực thù địch như họ vẫn thường nhận xét; Tạo ra cho công an nhiều quyền hành và có sân rất rộng để bắt tất cả những người bất đồng chính kiến bất cứ khi nào họ muốn, bất chấp những can thiệp quốc tế cũng như những nỗ lực vận động ngoại giao của các đại sứ quán.
Thật sự ở thời điểm này, như chị Nghiên có nói rằng “chế độ này là chế độ công an trị”. Đã đến lúc họ sử dụng bạo lực để giữ vững vị trí độc tôn của đảng cộng sản. Tôi nghĩ đó là lý do duy nhất mà công an hiện tại có rất nhiều quyền hành hơn là quân đội.
Công an dùng loa yêu cầu mọi người không tụ tập trên một đường phố gần đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội ngày 18 tháng 5 năm 2014. AFP photo
Chân Như: Là những người tranh đấu cho dân chủ, chắc hẳn các bạn cũng đã, đang đối diện với những bắt bớ tù đày trấn áp. Và sắp tới Chân Như nghĩ có lẽ các bạn sẽ phải tiếp tục chịu đựng gian nan hơn. Các bạn chuẩn bị tinh thần như thế nào?
Phạm Thanh Nghiên: Chân Như, Như Quỳnh (Blogger Mẹ Nấm) cũng như quí vị quan tâm đến các hoạt động trong nước thì cũng đã biết rồi: Tôi đã từng trải qua 4 năm tù giam và hiện nay tôi cũng đang bị cái án quản chế 3 năm và mới có hết 2 năm. Tôi luôn luôn bị sách nhiễu, bị khủng bố, bị triệu tập...
Hiện nay,  khi tôi nói chuyện với hai bạn và đang truyền âm đi đến với quí thính giả của đài RFA thì ngoài kia cũng có một nhóm công an canh gác tôi từ ngày hôm qua. Đó là một phần cuộc sống hàng ngày của những người tranh đấu, những chiến sĩ dân chủ ở trong nước. Nói như thế không có nghĩa rằng là tôi đã đi tù một lần và không có lần thứ hai.
Tôi không mong chờ cái ngày đó nhưng tôi luôn luôn chuẩn bị tinh thần cho mình để đón nhận những điều ngoài ý muốn, những điều rủi ro lớn nhất. Và tôi rất là vui vẻ để đón nhận cái điều như thế vì tôi khẳng định rằng là cái giá của tự do và dân chủ do mình là một trong những người tham gia cuộc tiến hành thì việc đầu tiên là mình phải có sự hy sinh mặc dù sự hy sinh đấy rất là nhỏ. Tuy nhiên, để có tự do thì mình phải hy sinh cho sự tự do của mình trước. Và cho dù phía trước có là cái gì chăng nữa thì tôi vẫn kiên định với con đường mà mình đã chọn và sẵn sàng chấp nhận mọi rủi ro cũng như chông gai để đi đến đích cuối cùng. Cái đích cuối cùng đó là sự tự do cho bản thân mình và ngày tự do cho toàn dân tộc Việt Nam.
Blogger Mẹ nấm: Thật sự, tôi nghĩ rằng ở vị trí này, chuyện chuẩn bị tinh thần và đón nhận những bất trắc, rủi ro xảy đến cho mình thì bất kỳ người nào mà dấn thân cũng đều chuẩn bị. Tôi nghĩ, thực tế, đi tù cũng không đáng sợ như mình nghĩ. Không ai thích đi tù nhưng nếu phải trả giá để mà có tự do thì tôi sẵn sàng thôi.
Chân Như: Vâng, một lần nữa xin cảm ơn blogger Mẹ Nấm cũng như Phạm Thanh Nghiên đã bỏ thời gian để đến với chương trình DĐBT trong ngày hôm nay. Luôn cầu chúc mọi điều may mắn đến cho hai bạn. Và Chân Như cũng cảm ơn quí thính giả đã lắng nghe chương trình. Hẹn gặp lại quí vị và các bạn trong chương trình DĐBT vào tuần tới.
Chân Như cũng hy vọng các bạn đang nghe/xem chương trình cũng sẽ tham gia vào hội luận để hầu nêu lên chính kiến của mình, đó là quyền bày tỏ mà mỗi con người trên trái đất này đều phải có.
Các bạn có thể gởi email về cho Chân Như qua hoangc@rfa.org hay theo dõi Chân Như qua facebook tại facebook.com/Channhu.rfa mến chào và hẹn gặp lại quý vị và các bạn vào chương trình kỳ sau.




__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh



Triển lãm CCRĐ: Khoét thêm vết thương để bao che tội ác? Phần III


Triển lãm CCRĐ: Khoét thêm vết thương để bao che tội ác? Phần III

Thu, 09/18/2014 - 06:17 — nguyenhuuvinh
Ngay từ khi kết thúc, cuộc Cải cách ruộng đất (CCRĐ) đã ẩn chứa nhiều vấn đề mà đảng CSVN gọi là "sai lầm". Điển hình là hình ảnh ông Hồ Chí Minh rút khăn lau mắt. Thế rồi, cái "sai lầm" đó ra sao, tầm mức nào, ai chịu trách nhiệm... tất cả cũng rút lui dần vào bí mật đi kèm những nỗi sợ hãi mơ hồ như chính khi nó đang được thực hiện. Nỗi sợ hãi đến từ bạo lực, từ không luật pháp, từ đám đông cuồng nộ cướp bóc đã ám ảnh, dai dẳng 60 năm nay.
Và đến cuộc Triển Lãm này chỉ là màn đấu tố được dựng lên chỉ nhằm giấu nhẹm và làm biến tướng đi cái "sai lầm" đó.

Đâu rồi tiếng thét gào?
Cuộc CCRĐ được tiến hành ở VN hơn 10 năm, để lại hậu quả đau đớn, tang tóc và tàn phá đất nước như trên đã nói.
Nông thôn Việt Nam vốn hàng ngàn năm nay xây dựng nên một nền văn hóa cần cù, chịu khó, tương thân, tương ái, đùm bọc lẫn nhau chống lại thiên tai, địch họa và cùng tồn tại.
Bỗng nhiên một ngày có Đảng về "ba cùng" để "bắt rễ, xâu chuỗi trong quần chúng". Và họ nhanh chóng trở thành kẻ thù của nhau, một thứ kẻ thù 'không đội trời chung". Những câu chuyện rùng rợn mà thế hệ chúng tôi được nghe, chắc không có nơi nào trên thế giới này có thể lặp lại.
Ở đó không chỉ có những tiếng cười của nông dân được chia "của thực" sau khi theo Đảng đấu tố, tra tấn, đánh đập giết chóc rồi cướp phá. Những của cướp được đem chia lại là của những người bà con, láng giềng, họ hàng làng xóm mới hôm qua, còn đi chung một con đường, uống chung một giếng nước, khi đói kém, ốm đau ngặt nghèo còn vá rá sang vay đấu thóc, bơ gạo, khi chết chóc còn đến phúng điếu, chia sẻ.
Nhưng, ở đó còn có những dòng sông nước mắt và máu của những người đã vắt xương, nặn óc để làm nên của  cải, xây dựng cơ đồ. Bỗng một ngày buộc phải ngồi im nhìn những người mình đã nuôi nấng, chăm sóc, đã chung sống yêu thương xông đến đánh đập, phá phách và cướp đi.
Ở đó không chỉ có những thắng lợi của những người hàng xóm vốn dễ bị đảng kích động để trở thành kẻ thù của nhau trong cuộc đấu tố tranh cướp, mà ở đó thậm chí, giữa họ là huyết thống, máu mủ, là cha con, vợ chồng.
Trong cuốn Hồi ký "Chứng từ của một Giám mục", vị Giám mục Phụ tá Phaolo Lê Đắc Trọng (1917- 2009) đã viết khá chi tiết về giai đoạn đau thương này, xin trích: "Đến nỗi mà một người phụ nữ đứng tuổi, rất thương người cha già chị săn sóc hằng ngày. Chị nói với bố: "Ông có biết tôi là ai không?" Người cha ngậm ngùi nhìn đứa con dứt ruột của mình và nói: "Thưa bà, con là người đẻ ra bà ạ". Lời thưa não nùng thảm thương, nhưng phải hỏi cái sức ma quỉ nào đó đã thúc đẩy người con chất vấn người bố như thế? Cứ đó mà luận ra những người khởi xướng!” (Trang 382)

Kết cục là một Việt Nam đau thương, với một nền kinh tế bị hủy hoại do những thành phần ưu tú đã bị tiêu diệt, cả xã hội tôn thờ lý thuyết căm thù sự giàu có, căm thù những người có trí tuệ. Nhưng, nguy hại hơn, là nền văn hóa nhân bản, yêu thương đùm bọc lẫn nhau được xây dựng từ lâu đời đã bị hủy hoại của cuộc CCRĐ kinh hoàng này. Đặc biệt, tư duy cướp bóc là vô tội, là chính nghĩa đã đeo đẳng, ăn sâu vào tiềm thức người Việt Nam cho đến tận ngày nay.
Những vụ hôi của của người bị nạn trên đường, những kẻ lợi dụng hoạn nạn, chiến tranh, thiên tai để trục lợi... đó hẳn có nguồn gốc từ những cuộc "Cách mạng" này. Có lẽ, không phải ngẫu nhiên mà mẹ của tội phạm chặt tay người đi đường cướp của đã nói ráo hoảnh trước tòa: "Ai bảo mang nhiều vàng, hột xoàn, chạy xe tay ga chi cho nó chém" cũng chỉ là một phần nhỏ thực hiện tư duy đó.
Nhưng, trong cuộc Triển lãm hôm nay, những điều đó đã không hề được đề cập đến. Một sự lấp liếm sặc mùi... lưu manh.

Những điều được làm sáng tỏ
Không phải ngay từ khi CCRĐ mới kết thúc mà mãi cho đến sau này, đảng CS và nhà nước VN đã không hề dám tổng kết lại con số nạn nhân dưới bàn tay của họ. Bao  nhiêu người đã bị giết, bao nhiêu con người bị ảnh hưởng cuộc sống, bao nhiêu gia đình đã tan nát từ khi đảng về "ba cùng"... Những con số đó đã được giấu kín.
Nhưng không chỉ có thế.
Vai trò của người tổ chức tội ác này là ai? Cho đến gần đây, vẫn còn là một ẩn số trước người dân. Hầu như, tất cả những điều liên quan đến tội ác này, đảng đã giấu nhẹm. Thế nhưng, đến Triển lãm này, một phần sự thật đã được hé lộ.
Thói thường của người cộng sản xưa nay, tội ác thì hoặc là trốn chạy, lấp liếm, che đậy thật kỹ. Nhưng, trong tội ác của mình, họ sẽ cố tìm được những "thắng lợi, thành công". Và hiển nhiên, thắng lợi và thành công phải được đưa ra tuyên truyền, học tập. Ở "Triển lãm" này, người ta hiểu rõ hơn về nhiều vấn đề.
Sau CCRĐ, cùng với sự thần thánh hóa Hồ Chí Minh, nhiều tin truyền miệng, nhiều buổi nói chuyện thời sự, chuyện rỉ tai rằng ở CCRĐ này, sai lầm là do cấp ở dưới, chủ trương là do Trung Quốc ép phải làm. Còn người đứng đầu Đảng và Chính phủ là "Bác" thì bận nhiều việc nên không chú ý... Cuối cùng là "Bác" không có trách nhiệm gì. Thậm chí khi kỷ luật cũng chỉ Trường Chinh, Hồ Viết Thắng, còn "Bác" thì mất mấy giọt nước mắt không rõ có thật hay không. Thế là đủ.
Ở Triển lãm này, vai trò của Hồ Chí Minh được làm rõ: Ông ta là người được đảng cho là có công lớn trong cuộc CCRĐ này. Từ Sắc Lệnh ngày 19/12/1953 ban bố Luật Cải cách ruộng đất cho đến các chỉ thị, các Báo cáo của Hồ Chí Minh trước Quốc Hội họp tháng 12/1953. Rồi những hình ảnh Hồ Chí Minh đến thăm chỗ nọ, họp hành với Bí thư đoàn ủy CCRĐ... Tất cả đều chứng minh một điều: Đừng có ai cướp công của Hồ Chí Minh trong CCRĐ, bởi ông ta không chỉ có là Chủ tịch Đảng, mà còn là Chủ tịch nước.
Và hẳn nhiên ông ta phải là người chịu trách nhiệm trước lịch sử, trước dân tộc về những tội ác mà đất nước này, dân tộc này phải chịu. Trong cuốn Bác Hồ với quê hương Nghệ An, NXB Nghệ An 1977 có in bài thơ "Cụ già 120 tuổi", trong đó có đoạn:
...
Phát động quần chúng
Nông dân tố khổ
Tham gia tiểu tố
Cụ tố rất hăng
Công tác đấu tranh
Cả nhà tích cực
Dân làng mến phục
Nông hội hoan nghênh
...
Hồ chủ tịch thương
Viết thư cho cụ
Và tặng áo lụa
với chiếc huy chương...
(Hồ Chí Minh)
Đọc bài thơ này, không ai có thể nói Hồ Chí Minh không hề hay biết về những tội ác của CCRĐ gây ra dưới tay ông ta. 
Trong Cuốn sách "Chứng từ của một Giám mục", vị Giám mục Phụ tá Phaolo Lê Đắc Trọng viết như sau: “Tuy là Tổng bí thư Đảng, là lý thuyết gia của Đảng, nhưng ít người biết đến tên tuổi ông, đến mặt mũi ông. Ông được trao cho là người thừa hành kế hoạch cải cách ruộng đất, còn ông Hồ Chí Minh ‘giả cách đứng ngoài...
Kế hoạch đó cũng đạt mục đích phần nào, vì sau này tai tiếng đều trút trên đầu ông Trường Chinh, mà ‘Bác Hồ’ là ‘nhân từ’ chỉ bị liên hệ chút ít. Nhưng làm sao mà che mắt được dư luận nhân dân. Ông Hồ là lãnh tụ tối cao, mà ông Trường Chinh chỉ là tay chân, làm sao công việc long trời lở đất đó lại qua mắt được lãnh tụ tối cao?…” (Trang 375-376)
Ở cuộc Triển lãm này, những nhận định trên được sáng tỏ.
"Sai lầm"! Hay là tội ác?
Theo ngôn ngữ Việt Nam, sai lầm là sự việc được tiến hành trái với yêu cầu khách quan hoặc với lẽ phải, dẫn đến hậu quả không hay. Thông thường, người ta sẽ phạm sai lầm khi không nắm bắt được vấn đề thấu đáo mà mình tiến hành, hoặc không có kinh nghiệm, thực tế và lý thuyết để hướng dẫn hành động dẫn đến sai lầm. Những hành động sai lầm, thường hay xảy ra đối với những cá nhân, tổ chức thiếu nhận thức và dốt nát mà thôi.
Vậy ở đây, Đảng Lao Động Việt Nam (Đảng CSVN hiện nay) tiến hành Cải cách ruộng đất có phải là sai lầm không?
Trước hết, cần phải vạch ra rằng: Về lý thuyết thì xưa nay, chưa bao giờ Đảng CS không vỗ ngực tự nhận họ "Đỉnh cao trí tuệ nhân loại". Vậy trí tuệ nhân loại mà để sai lầm giết chết cả hàng ngàn người dân mình, thì đó là thứ trí tuệ gì? Sẽ không bao giờ được gọi là sai lầm, nếu đảng này vẫn dương dương tự đắc là "Đỉnh cao trí tuệ nhân loại".
Về thực tế, người ta chỉ có thể sai lầm, khi chưa có một thực tế nào để rút ra bài học cho công việc họ làm. Còn ở đây thì sao?

Trong cuốn sách đã dẫn ở trên, Đức Giám mụcPhaolo Lê Đắc Trọng viết: “… Người Cộng sản Việt Nam học được kinh nghiệm của các anh Liên Xô, Trung Quốc, nên công cuộc được tổ chức rất chu đáo cặn kẽ, từ lúc phát động đến hoàn thành”.
“Thiết nghĩ làm gì có thể sai lầm được? Giả sử chỉ có mình Việt Nam làm cải cách ruộng đất, chưa có đâu làm, thì còn có thể nói đến sai lầm. Đàng này các bậc thày, các bậc đàn anh đã làm, đã rút kinh nghiệm. Việt Nam chỉ việc lặp lại. Người ta đã tính từ trước sẽ có những sai sót. Có thể nói, những sai sót cố ý! Thà có giết nhầm mười người còn hơn để sót một thằng. Hoặc kinh nghiệm cho thấy là việc cải cách gây đau khổ nhức nhối chừng nào! Nên giả cách, có vài sửa sai chẳng vào đâu cả, để phần nào làm nguôi lòng dân.” (Trang 408).
Thực chất, cuộc CCRĐ thời kỳ đó, là một bước tiến trong cái gọi là Cuộc cách mạng vô sản trong đời sống nhân dân, Mục đích là nhằm xây dựng một xã hội Cộng sản, ở đó họ trục xuất Chúa Trời, thần thánh ra khỏi vũ trụ, trục xuất tư hữu ra khỏi xã hội, trục xuất linh hồn ra khỏi con người.

Trong Cuốn sách "Chứng từ của một Giám mục", vị Giám mục Phụ tá Phaolo Lê Đắc Trọng viết:"Lấy lại ruộng đất để chia cho những người cầy, không phải là mục tiêu chính của việc cải cách và chính việc cải cách cũng không phải là mục tiêu của cách mạng. Lấy lại ruộng đất chỉ là phương tiện để cải cách, chính việc cải cách cũng chỉ là phương tiện cho sự thống trị của giai cấp vô sản. Nói đúng ra cho sự thống trị của Đảng chuyên chính được thiết lập vững chắc.
… Cải cách ruộng đất là một cách quét sạch những địa chủ, những cường hào ác ôn, ác bá, những người có uy tín, những người có mầm mống để vươn lên. Tất cả những gì mà cách mạng cho là đối nghịch, là nguy hiểm trong hiện tại và trong tương lai. Quét sạch, để cho xã hội trở nên một tờ giấy trơn, để Đảng muốn vẽ gì thì vẽ, theo ý mình.” (409-410-411)

(Còn nữa)
Hà Nội, Ngày 15/9/2014
__._,_.___

Posted by: ly vanxuan 

Mẹ tôi trong Cải cách ruộng đất .





---------- Forwarded message ----------
From: San Huynh

On Wednesday, September 17, 2014 11:24 PM, Hao Nguyen <> wrote:

Xuân Sơn k30.

Trần Mạnh Hảo (1947 -) là một nhà thơnhà văn kiêm nhà báo Việt Nam. Ông từng là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam cho đến năm 1989, viết cuốn Ly Thân và bị khai trừ khỏi đảng. Hiện ông sống ở Việt Nam như một tác giả tự do.
Ông cũng từng giữ chức danh ủy viên Hội đồng Thơ Hội Nhà văn Việt Nam.

Để cổ vỏ cho phong trào diệt chủng, hai nhà “ đại thi nô” miền Bắc lúc bấy giờ thi nhau làm thơ cổ động chiến dịch một cách hiếu sát như sau:

1- Tố Hữu:
“ Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghĩ
Cho ruộng đồng mau tốt, thuế mau xong
Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng
Thờ Mao chủ tịch, thờ Stalin…bất diệt”
(Trăm hoa đua nở trên đất Bắc- trang 37)

2- Xuân Diệu:
“ Anh em ơi! quyết chung lòng
Đấu tranh tiêu diệt tàn hung tư thù
Địa hào đối lập ra tro
Lưng chừng, phản động đến giờ tan xương
Thắp đuốc cho sáng khắp đường
Thắp đuốc cho sáng đình làng đêm nay
Lôi cổ bọn nó ra đây
Bắt quỳ gục xuống đọa đày chết thôi”.
(Trăm hoa đua nở trên đất Bắc- trang 38)

image
  image
image
image
image
image
image
image
image
image


 
Mẹ tôi trong Cải cách ruộng đất .

Trần Mạnh Hảo (Danlambao) - Năm cải cách ruộng đất ở làng tôi sau tết 1956-1957, là đợt long trời lở đất cuối cùng của cuộc tắm máu, trời rất rét, nạn rận chấy hành hạ dân chúng khủng khiếp hơn bao giờ, có nguy cơ chết vì rận chấy nhiều hơn là chết vì đảng bác xử bắn oan, (xử bắn, đấu tố toàn người tốt, người nghèo bị quy oan do số phần trăm đảng đội áp đặt lên từng làng từng xã). Nếu không có nạn rận chấy năm đau thương khốn khổ tột cùng ấy, có lẽ ba mẹ con tôi đã chết đói (bố tôi đang bị đảng - đội bắt giam tội địa chủ) vì không có hạt gạo nào để nấu cháo...


Các bạn biết tôi hành nghề gì để cứu đói cả nhà trong khi mới chỉ 10 tuổi đầu? Tôi làm nghề bắt rận thuê cho các gia đình cán bộ và gia đình ông bà ông nông dân bần cố vừa được chia của từ gia đình phú nông địa chủ. Chẳng là khi đi qua nhà đứa bạn gái cùng học vỡ lòng - con ông đội trưởng xóm tôi, thấy nó đang ngồi bắt rận, nó hét lên sợ hãi vì rận bám đầy quần áo nhà nó. Thấy tôi đi qua, nó bảo: thằng con địa chủ Hiền kia, mày vào bắt rận giúp tao, tao bảo bố tao cho mày bò gạo về ăn cho khỏi chết đói...

Tôi hăng tiết, bắt rận giúp nó nhanh hơn khỉ, bắt được con nào cũng cho vào miệng cắn cái bép, khiến môi tôi đỏ như ăn trầu. Tôi bắt một buổi sáng hết sạch rận trong đống áo quần hôi như cú của con gái nhà ông cán bộ… Gia đình ông trưởng xóm cho tôi đúng một bò gạo vì công bắt rận tài ba. Tôi mơ ước làm giàu bằng nghề bắt rận. Cầm tí gạo gói trong lá khoai ngứa, đi qua nhà thờ, tôi quỳ xuống làm dấu thánh giá xin với Chúa và Đức Mẹ rằng: con cám ơn Chúa và mẹ Maria, con xin Chúa ban cho làng con, xã con, tỉnh con, nước con mãi mãi tràn ngập rận chấy để con làm giàu bằng nghề bắt rận thuê. Cứ như vậy, thiên tài bắt rận thuê của tôi vang lừng thôn xóm. Ngày nào tôi cũng kiếm được gạo, một hay hai bò (bơ, lon) gạo về nấu cháo cho mẹ và hai em ăn khỏi chết đói...

Hôm đó khoảng gần 12 giờ trưa tôi về nhà sau khi đã được trả công gần hai lon gạo vì bắt rận thuê cho hai gia đình cán bộ thôn thì nghe nhà tôi có biến. Đám người bần cố nông quá đông đúc kéo đến nhà tôi dỡ nhà, dỡ bếp bởi họ được đội cải cách chia cho mọi tài sản trong nhà tôi từ cái thìa cái đũa đến cái bát, cái mân, cái nồi con dao cái thớt...

Tôi khiếp đảm thấy mẹ tôi vừa khóc vừa chửi bọn chúng và hai tay cầm hai con dao bầu nhọn hoắt đang xông vào đâm ông Xoan, ông Chúc (hai ông bần cố nông này được chia cái nhà chính của ông nội tôi đã di cư để lại), hai ông tí chết vì hai nhát dao đâm sẩy của mẹ tôi. Hình như mẹ tôi điên rồi, vừa chửi vừa quyết sống mái với bọn đến dỡ nhà cướp của. Mẹ tôi vừa khóc vừa dứ dứ hai con dao quyết lao vào đâm bọn dỡ nhà, khiến một tên vừa leo lên mái sợ quá đã ngã xuống gãy chân. May mà có mấy người bà con hàng xóm đến hỗ trợ mẹ tôi. Tôi bỏ gói gạo trong lá khoai xuống đất, hai tay cầm hai cục gạch đứng bên mẹ nói: tao thề chết bảo vệ mẹ tao, chúng mày ác Chúa phạt liền đó, thấy chưa, ngã xuống đất gãy chân kìa… Mẹ tôi lên cơn rồi, bà quyết sống chết bảo vệ căn nhà chính mà không đủ sức bảo vệ cái bếp đang bị mấy người bần cố nông khác dỡ mất, phá cướp sạch rồi…

Mẹ tôi vừa khóc vừa múa dao kể rằng: bớ bọn ác nhân kia, bố chồng tao đêm nào cũng đi cất vó, ngày nào cũng ra đồng cày bừa với ông Mục cày thuê cho hai mẫu ruộng sao địa chủ được. Chúng mày cứ xông vào cướp, xông vào dỡ nhà đi, tao sẽ đâm chết hết chúng mày rồi có bị Hồ chủ tịch cắt lưỡi, xẻo vú cũng cam lòng… Nào thằng kia, con kia, leo lên mái nhà thử coi, tao đâm chết ngay thằng Xoan, thằng Chúc liền này…

Lão Xoan, lão Chúc gọi dân quân đến với súng ống lên đạn cạch cạch nghe chết khiếp… Tôi nghĩ phen này chúng nó bắn mẹ mình rồi, hai tay tôi vẫn cầm hai cục gạch chạy đến đứng trước bụng mẹ. May mà có ông Bính bí thư làng (người chuyên làm nghề ăn trộm ăn cắp) đến kịp nói nhỏ vào tai lão Thảnh đội trưởng đội dân quân một lúc thì đội dân quân du kích rút đi… Sau này mới biết ông Bính (người từng mê mẹ tôi khi mẹ chưa lấy bố tôi) nói với dân quân rằng: “Nhà thằng Ký Sinh (ông nội tôi đã di cư) và con là thằng Hiền chồng con điên kia đã nằm trong danh sách sửa sai xuống thành phần…”

Lão Xoan lão Chúc hai tên bần cố nông chuyên ăn trộm thấy tình thế không thể dỡ nhà mang đi được vì sợ con mẹ điên cầm dao đang quyết đâm chúng nếu không có mấy bà con giữ tay can gián, bèn lủi mất… Mẹ tôi gục xuống đống gạch vụn của căn bếp ba gian vừa bị chúng cướp phá dỡ mang đi từ hòn gạch, khóc rồi ngất luôn, không còn thời gian đâu ra ngăn bà Y đang phá cổng nhà tôi lấy gạch…

Chiều đó, mẹ tôi vẫn phải ra đồng bắt cá về cho ba đứa con ăn với cháo do thằng Hảo bắt rận thuê mà có được tí gạo. Khi mẹ về, giỏ cá đã mất, vì bị bọn ông bà ông nông dân chăn trâu cướp mất giỏ cá, lại bị chúng dùng roi trâu quất lên mặt mẹ ba con lươn đỏ như máu bởi mẹ quên khoanh tay cúi chào, bọn trẻ trâu đang cưỡi trâu trên đường theo quy định của đảng – bác – đội rằng: con vợ địa chủ Hiền, con dâu địa chủ đại gian đại ác Ký Sinh đã theo giặc vào Nam kính chào kính lạy ông bà ông nông dân cưỡi trâu ạ…

Chuyện về mẹ tôi còn dài, viết một cuốn tiểu thuyết về bà cũng không hết, kỳ sau xin kể tiếp…

Sài Gòn 14 – 9 – 2014




__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link