Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, October 2, 2014

DIỄN BIẾN CUỘC BIỂU TÌNH VĨ ĐẠI TẠI HONGKONG ĐÊM QUA 30.09.2014




DIỄN BIẾN CUỘC BIỂU TÌNH VĨ ĐẠI TẠI HONGKONG ĐÊM QUA 30.09.2014


Lâm Khang và Đình Phúc thực hiện 
Tường thuật theo giờ địa phương, Liên tục bấm F5 để cập nhật tin mới.

Đêm 30.09.2014, đêm trước Quốc khánh Trung Quốc 1.10, ngay từ cuối giờ chiều, hàng vạn người dân HongKong đã kéo về các khu trung tâm để biểu tình đòi dân chủ. Khu vực Trung Hoàn đã có mưa lớn song cũng không ngăn được bước chân người dân đổ về đây với quyết tâm sắt đá đòi nhà cầm quyền Bắc Kinh trả cho người dân HongKong quyền bầu cử tự do. 

Trước đó, sáng nay vào lúc 09:46 (giờ HK) Ông Lương Chấn Anh xuất hiện trong 1 cuộc họp báo tuyên bố nếu phong trào "chiếm trung tâm" kéo dài sẽ ảnh hưởng đến sinh hoạt thường ngày của người dân HK và hiện đã có nhiều tuyến xe bus phải dừng hoạt đông. Ông ta cũng nói: Những thành phần tham gia đã bị cảnh sát theo dõi...

Đêm nay, đêm trước của Quốc Khánh TQ, có thể nhà cầm quyền Bắc Kinh sẽ ra lệnh đàn áp, dập tắt cuộc biều tình.  
HK 00:12 vào lúc nửa đêm số người tham gia tiếp tục tăng lên, thời điểm này là 161.000 người

HK 00:00 người HK vẫn tụ tập đông đúc, "kiên định mục tiêu"

HK 23:40 Người biểu tình đỗ xe ô tô thành hàng để phong tỏa đường Quảng Đông:


HK 23:30 Gần 100 người phát động chiếm lĩnh đường Quảng Đông, đồng thời có một chiếc xe tham gia việc chắn đường, lúc này 1 người bị cảnh sát khống chế, quần chúng lập tức yêu cầu thả người, dưới áp lực của quần chúng cuối cùng cảnh sát phải thả người

HK 23:15 Một đoàn người quốc tịch HK với nhiều màu da, nguồn gốc khác nhau tự tổ chức diễu hành, yêu cầu bầu cử phổ thông đầu phiếu trực tiếp. Một người trong đoàn phát biểu rằng họ hoàn toàn hiểu tiếng Quảng Đông, hiểu rõ sự việc xảy ra ở HK, tỏ ra bất mãn với việc cảnh sát trấn áp học sinh, vì vậy xuống đường biểu tình với khẩu hiệu "Là người HK, chúng tôi muốn có dân chủ ngay lúc này!"

Theo báo Appledaily đưa tin, đến 23h (giờ HK) số người biểu tình đã lên đến con số 20 vạn

Hk 23:10 ở khu vực Kim Chung có một người Pháp tham gia vào đoàn biểu tình với khẩu hiệu "Hong Kong cố lên" (香港加油)
HK 23:10 Nghị viên Hoàng Dương Đạt và vợ trả lời phỏng vấn nhà báo ngoại quốc:


HK 23:00 có khoảng 30 người HK gốc Đông Á diễn hành dọc theo đường tàu từ quậ Loan Tử (Wan Chai) đến khu vực Causeway Bay, vừa đi vừa hô lớn đòi Lương Chấn Anh từ chức:


Trong bài phát biểu tối nay Lương Chấn Anh một lần nữa lên tiếng chỉ trích phong trào chiếm trung tâm ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của HK và yêu cầu chấm dứt những hành động này.

HK 22:30 theo thống kê đến thời điểm này số người tham gia phong trào chiếm trung tâm đã lên đến 149.000 người, trong đó có 120.000 người ở khu vực Kim Chung (Admiralty)
HK 22:25 Khu vực Mang Kok: Nghị viên Viện lập pháp thuyết trình 10 phút với quần chúng về những điều xấu xa của Trung cộng
HK 22:30 Mặc dù đã rất khuya những vẫn có ko ít người dân di chuyển bằng tàu điện ngầm đến khu vực Kim Chung: 



HK 22:36 Hành động "mỗi người một chiếc ô bảo vệ HK" được phát động, người biểu tình viết những điều tâm đắc lên ô của mình, cùng với đó 500 chiếc khẩu trang sẽ được phân phát vào khu Trung Hoàn cho mọi người dùng
HK 21:45 Khu vực Mong Kok có 2 cậu bé giơ biểu ngữ nói lang Anh từ chức, cả HK vui mừng. 

HK 21:00 Người biểu tình ở khu vực Kim Chung tự đông dọn dẹp những cũng nước đọng sau mưa.

Tối nay, 6600 người đang theo dõi một trận bóng đá ở Hồng Kông, khi trận đấu diễn ra ở phút thứ 10 tất cả đã đồng loạt vỗ tay 1 phút để bày tỏ sự ủng hộ với phong trào biểu tình. 

HK 20:56 Biển người biểu tình đã tụ tập đông đảo trên đường Connaught khu vực Trung Hoàn.
HK 20:20 Tại cửa số B khu vực Kim Chung, người biểu tình dọn dẹp rác, đóng vào các túi và phân loại. Có xe chở rác đến thu gom, mọi người có mặt ở hiện trường vỗ tay hoan hô
HK 20:00 Không ngại mưa gió, sĩ khí đấu tranh của biển người dâng cao ở khu vực Kim Chung (Admiralty)
HK 19:55 Người biểu tình ở đường Harcourt giơ cao điện thoại, bật đèn plash rực trời để biểu thị mưa gió cũng không thể làm lay động quyết tâm đấu tranh của họ
HK 19:30 "Cách mạng ô dù" (Biển người biểu tình cầm ô tập trung dưới trời mưa lớn):
HK 19:10 Một số người Đài Loan có mặt ở khu vực Causeway Bay để chia sẻ kinh nghiệm đấu tranh của Đài Loan

Hình ảnh lúc 19:46:





Hình ảnh lúc 19:17:


HK 19:25 khu vực Trung Hoàn đã có mưa lớn, người tham gia biểu tình giương cao ô, thể hiện cuộc "cách mạng ô"
HK 19:17 Ở khu vực Admiralty hiện có "Gặp mặt chia sẻ về thời kỳ phản đối dân sự"
HK 19:00 người dân đổ đến khu vực quanh trụ sở Chính quyền HK ngày càng đông, theo ước tính hiện đã có vài vạn người tại hiện trường
HK 18:58 Ở khu vực Mang Kok người biểu tình đã lập lên những "diễn đàn dân chủ" để cho mỗi người có thể lên phát biểu 2 phút, đã có cả học sinh tiểu học lên phát biểu. 
http://xuandienhannom.blogspot.de/2014/09/truc-tiep-hongkong-hang-van-nguoi-ang.html


Cơ quan dân cữ Hong Kong đã ủng hộ đòi hỏi dân chủ của người dân Hong Kong.

27 thành viên ủng hộ dân chủ của Hội đồng Lập pháp HK vừa có buổi họp bất thường , trong đó họ lên tiếng yêu cầu ông C. Y Leung từ chức . Họ cũng ra 1 bản văn thư yêu cầu ông Leung rút lại quyết định ngày 31-08-2014 , dựa theo ý của chính quyền Trung Ương , rằng tất cả cử tri ứng cử vào Quốc hội HK trong tương lai đều phải qua xét duyệt và phải ủng hộ nhà cầm quyền Bắc Kinh .

Họ cũng yêu cầu cảnh sát không được phong tỏa các con đường vào trung tâm thành phố , nơi cuộc biểu tình đang diễn ra nữa .

Ông Alan Leong cho biết thái độ hành xử cùng những việc làm của ông Leung gần đây là không phù hợp với vị trí của một Đặc khu trưởng . Ông thêm vào rằng ông Leung tốt hơn thì hãy xin người dân HK tha thứ bằng cách từ chức đi , nếu không thì Hội đồng Lập Pháp sẽ yêu cầu Chủ tịch Hội đồng kỷ luật và truất phế ông ta .

* theo pv Jason Chow
Ngoc Nhi Nguyen


5 thứ cần nhất của người biểu tình Hồng Kông

DienDanCTM 
nguồn: https://www.youtube.com/watch?v=31duuBOROF8&feature=youtu.be


Làm thế nào người biểu tình tại Hồng Kông liên lạc khi không có sóng điện thoại di động hoặc mạng Wi-Fi?

Sự phổ biến FireChat đang gia tăng ở Hồng Kông. Khoảng 100.000 người đã tải xuống chương trình ứng dụng miễn phí FireChat này vào sáng chủ nhật và thứ Hai, theo The Wall Street Journal. Trong khi chưa có sự mất mạng thông tin, nhóm lãnh đạo sinh viên được xử dụng FireChat vì lo ngại chính quyền có thể dập tắt các mạng thông tin liên lạc.



FireChat: Ứng dụng chuyển tin nóng bỏng tại Hồng Kông.

Khi cuộc biểu tình diễn ra, chính quyền Trung Quốc kiểm duyệt mọi thông tin liên hệ đến biểu tình trên mạng xã hội Weibo. Rồi sau đó chặn luôn dịch vụ chia sẻ hình Instagram. Với thông tin, hình ảnh bị chặn như thế, giới sinh viên e ngại rằng sớm muộn Trung Quốc và giới chức trách Hồng Kông sẽ có thể tắt luôn internet và hệ thống điện thoại di động. Nhưng rồi họ tìm được một đồng minh về thông tin là ứng dụng FireChat chạy trên smartphone.

Điểm đặc thù của FireChat so với các ứng dụng chat khác là không cần internet, cũng không cần sóng điện thoại luôn. Do đó nếu giới chức trách có tắt Internet hay cúp hệ thống điện thoại thì đoàn người biểu tình vẫn có thể thông tin với nhau qua FireChat.

Để hiểu tại sao FireChat không cần đến internet hay sóng điện thoại, chúng ta cần biết là hầu hết các smartphone hiện nay ngoài bộ phận phát sóng, còn có các bộ phận liên lạc khác là Bluetooth và Wi-Fi. FireChat sử dụng Bluetooth và Wi-Fi để thông tin trực tiếp đến các smartphone ở gần đó nếu các smartphone đó cũng có cài đặt FireChat. Khoảng cách hoạt động của FireChat vào khoảng từ 40 đến 70 thước (tức 131 đến 220 feet). Trong khoảng cách đó thông tin được chuyền đi từ một smartphone qua các smartphone lân cận.

Đọc nguyên bài: https://www.nofirewall.net/firechat-ung-dung-chuyen-tin-nong-bong-tai-hong-kong/




CHUYẾN ĐI ĐỂ SÁT CÁNH CÙNG HỒNG KÔNG
#SatCanhCungHongKong
Để bày tỏ sự hỗ trợ từ giới trẻ Việt Nam và cùng sát cánh với sinh viên Hồng Kông, hai anh em Việt Tân vừa nhập cuộc tại hiện trường hôm nay. Anh Nguyễn Hoàng-Thanh Tâm và Lê Xuân Đôn sẽ góp phần tường trình trực tiếp từ Hồng Kông cũng như sẽ chia sẻ các kinh nghiệm tổ chức và phương thức đấu tranh bất bạo động đang được áp dụng bởi sinh viên Hồng Kông.
Kính mời cách bạn cùng theo dõi cuộc hành trình này. Mời các bạn chia sẻ tâm tư và sự hỗ trợ của các bạn đến với hàng chục ngàn thanh niên sinh viên kiên cường. Hai anh em sẽ cố gắng ghi lại các thông điệp của các bạn (nên ngắn gọn) để thể hiện tại hiện trường.
Nhập dòng cùng chiếc nơ vàng.
Việt Tân
Kính gửi các bạn một số hình ảnh vả cảm nghĩ của đêm đầu tiên của anh em Việt Tân tại Hồng Kông.
Điều đáng chú ý đến: Kỷ luật tự giác. Mọi người nhắc nhở nhau dọn rác và tự đem về.


QUỐC NHỤC VIỆT NAM!!!
Giặc đại hán Trung Quốc liên tục mở rộng chủ quyền Biển Đông, xây hàng loạt căn cứ quân sự, đưa hàng chục vạn tàu cá vào Biển Đông; bắt bớ, đánh đập ngư dân Việt Nam tại hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa.
Trong lúc uất hận chủ quyền lãnh thổ bị xâm phạm chưa nguôi;nổi tuổi hờn, sự căm thù giặc đại hán ngày càng dâng cao. Trong khi hàng trăm vạn sinh viên, học sinh, nhân dân Hong Kong xuống đường biểu tình ôn hòa, đấu tranh đòi quyền tự quyết cho dân tộc khiến cả thế giới phải nghiêng mình.

Hỡi ôi!!! Đảng, Chính quyền Cộng sản Việt Nam lại tổ chức kỷ niệm linh đình để thể hiện sự cam chịu làm nô lệ cho giặc đại hán Trung Quốc, dân tộc Việt Nam nghìn năm QUỐC NHỤC.
Vận Mệnh - 30/9/2014.
Tân Hoa Xã đưa tin: http://news.xinhuanet.com/english/china/2014-09/29/c_133683035.htm

LỜI KÊU GỌI
Kính thưa đồng bào cả nước!
Kính thưa toàn thể bà con dân oan!
Kính thưa các bạn học sinh, sinh viên và những bạn trẻ yêu tổ quốc Việt Nam!
Tôi vô cùng phẫn uất trước sự việc chính quyền Hà Nội sẽ tổ chức bắn pháo hoa khắp nơi nhân ngày kỷ niệm 10/10 giải phóng thủ đô trong dịp này. Là một người đi theo cách mạng từ lúc còn tuổi trăng tròn, đến nay tuổi đã quá bát thập, tôi không có mong muốn gì hơn là đất nước ta được ấm no, nhân dân ta được giàu mạnh. Ngày xưa khi đất nước còn nằm trong tay thực dân Pháp, Việt Minh đã hiệu triệu lòng dân, trong đó có tôi, bằng khẩu hiệu vô cùng đẹp đẽ: NGƯỜI CÀY CÓ RUỘNG... Dân tộc ta đã đổ không biết bao nhiêu xương máu và của cải để đi theo Việt Minh chỉ vì khẩu hiệu đó. Vậy mà đến nay, chúng ta đã phải chứng kiến bao cảnh trái ngang cơ cực trên khắp đất nước này, đặc biệt là bà con dân oan. Ruộng đất của nông dân bị cướp hết để làm dự án, công nhân nghèo đói quá đi bán dâm, sinh viên ra trường thất nghiệp, tiểu thương bị cướp chợ, doanh nghiệp chịu đủ thứ sưu cao thuế nặng, trí thức thì ngủ quên, hoặc nếu nhỡ có thức thì lại đi tù... Trong cảnh nhân dân lầm than như vậy, tôi tự hỏi chính quyền vui sướng gì để lại đốt bao nhiêu tiền, mà đó chính là tiền thuế của chúng ta vào một cuộc vui lúc này. Thủ đô giải phóng ư? Đất nước độc lập ư? Những điều đó còn có ý nghĩa gì khi chúng ta không có tự do, không có hạnh phúc.
Tôi, công dân chống tham nhũng Lê Hiền Đức chính thức kêu gọi toàn thể nhân dân xuống đường phản đối việc bắn pháo hoa này. Đến đúng ngày 10/10/2014, nếu chính quyền Hà Nội không huỷ bỏ ngay việc bắn pháo hoa vô cùng tốn kém, chúng ta hãy cùng nhau xuống đường diễu hành vòng quanh Bờ Hồ để phản đối việc này.
Lê Hiền Đức

Tính chuyên nghiệp và nhân văn của biểu tình Hồng Kông
Ngô Thị Kim Cúc

Mấy hôm ni theo dõi biểu tình của sinh viên Hồng Kông qua YouTube, mình quan sát được nhiều điều.

- Các bạn sinh viên HK rất hùng biện. Phóng viên chặn bất kỳ một sinh viên nào để phỏng vấn, các bạn đều nói năng cực kỳ trôi chảy. Nghĩa là điều đang đề cập đã ở trong tâm trí các bạn lâu ngày, đã trở thành máu thịt, nên khi chạm tới, lời lẽ cứ tự nhiên tuôn ra không cần phải nghĩ ngợi lâu.

Mình nhớ trước 1975, ngay từ chương trình trung học đệ nhất cấp (phổ thông cơ sở bây giờ), học sinh đã được luyện thuật-hùng-biện qua những giờ thuyết trình, có nội dung về một tác phẩm văn học hay một vấn đề thời sự - văn hóa nào đó, với một “hội đồng phản biện” là các bạn cùng lớp, để được thầy cô chấm điểm. Vì thế, khi có biểu tình, những đại diện sinh viên (dù có người mới học năm thứ nhất), phải gặp, làm việc với các VIP như bộ trưởng hay tổng thống để đưa yêu sách… đều rất tự tin, tranh luận ngang hàng, đâu vào đấy, rất thuyết phục.  

- Khi biểu tình, các bạn sinh viên HK chuẩn bị khá bài bản. Ngày đầu tiên có bạn đã chuẩn bị áo mưa (chống xịt nước) và khẩu trang (chống khói cay). Các bạn đã dùng nước đóng chai đang uống để dập khói lựu đạn cay.

Ngày thứ hai, chuyên nghiệp hơn, các bạn mang nước đựng trong can to để sẵn từng đống trên đường, nước đóng chai cũng vậy. Dù và áo mưa cũng nhiều hơn. Mặt nạ chống hơi cay tự chế thì rất nhiều người có.

Tuy nhiên, mình thấy thiếu một thứ: những bao bố lớn nhúng ướt để trùm lên, vô hiệu hóa lựu đạn cay.

- Các bạn cũng hành động chính xác: khi bị bắn lựu đạn cay, các bạn không chạy tránh mà di chuyển rất chừng mực. Chạy nhanh buộc phải thở dốc, càng hít hơi cay nhiều hơn.

Mặt nạ tự chế chống khói cay nếu được tẩm ướt bằng giấm hay nước cốt chanh sẽ ngăn khói tốt hơn. Và mắt kiếng sẽ giúp khói không xộc thẳng vào mắt. Khi chảy nước mắt nếu bạn đừng dụi mà cứ để vậy sẽ tốt hơn, bởi nước mắt là một chất bảo vệ rất tốt cho mắt. Dụi mắt sẽ gây tổn thương giác mạc.

Cảnh sát Hồng Kông giờ còn dùng nước hạt tiêu, là thứ rất mới mà hồi phong trào sinh viên Sài Gòn trước 1975 chưa thấy xài. Nước còn “khó đỡ” hơn khói. Chẳng thế mà một cảnh sát Hồng Kông đã vội lấy nước đóng chai rửa mắt cho chính sinh viên bị mình xịt nước tiêu vào. Hẳn người này cũng có con/em, và đã biết xót/đau lòng khi thấy com/em người khác bị mình gây tổn thương.

- Một số bạn sinh viên rất mạnh mẽ, tự mình tiến sát tới trước hàng cảnh sát để vừa nói “phải không” vừa cản đường họ. Có người bị nước từ các vòi phun bắn quá mạnh làm té ngã nhiều lần nhưng lại đứng dậy, tiếp tục câu chuyện, khiến  cảnh sát buộc phải dừng tay. Có những bạn nam sinh viên dùng chính ngực mình để cản các khiên nhựa (cao gần bằng người) mà cảnh sát cầm trên tay, cố đẩy lùi sinh viên. Khi bị cảnh sát dụi rất mạnh vào ngực, họ không nao núng, vẫn đứng yên, sau đó còn tiến tới, và to tiếng phản ứng rất mạnh mẽ, khiến cảnh sát buộc phải ngưng lại.

- Khi cảnh sát tiến đến đàn áp, tất cả các sinh viên HK đều giơ cao hai tay khỏi đầu, để chứng tỏ “chúng tôi không có vũ khí, chúng tôi biểu tình bất bạo động”. Hàng ngàn cánh tay đồng loạt giơ lên như một rừng cây mới mọc, một rừng nhân phẩm đã được hữu hình hóa…

Hình ảnh nhìn quá đẹp và quá nhân văn…

Thế hệ sinh viên - học sinh này của Hồng Kông vẫn là sản phẩm của nền giáo dục Hồng-Kông-cũ, nên họ biết rõ mình có quyền làm gì để bảo vệ tương lai của chính mình và của cả Hồng Kông. Họ đã ứng xử đúng như những người có TRÍ: ngăn chặn sự việc trước khi xảy ra, không để cho việc xảy ra rồi mới tìm cách đối phó theo đuôi.

Vì như thế sẽ luôn quá muộn, luôn thất bại. Thất bại một cách đáng khinh, chứ không phải đáng thương.

Sinh viên và người dân Hồng Kông có thể thành công hay không, điều đó chưa biết được. Nhưng họ đã đứng lên, đã in đậm dấu ấn không phai mờ cho những giá trị quý giá nhất: TỰ DO-NHÂN QUYỀN của con người, vào giữa thập niên 2010 của thế kỷ 21.

XIN CẢM ƠN HỒNG KÔNG.


Từ Hong Kong nhìn lại Việt Nam

Song Chi
Những ngày này tin tức về cuộc biểu tình lớn nhất từ hơn hai thập kỷ qua ở Hong Kong thường xuyên xuất hiện trên các báo, đài truyền hình quốc tế. Cũng như các nước khác, rất nhiều người Việt Nam đang dõi theo tình hình ở Hong Kong. Không chỉ báo chí “lề trái”, ngay cả một số tờ báo nhà nước cũng đưa tin về phong trào biểu tình của sinh viên, học sinh Hong Kong. Trên các trang mạng xã hội, những người Việt Nam yêu thích tự do, dân chủ liên tục cập nhật tin tức và có những status, bài viết, bình luận về sự kiện này.

Vốn có một niềm ác cảm chung với chế độ độc tài toàn trị ngạo mạn của Trung Quốc, những người VN yêu thích tự do, dân chủ lập tức bày tỏ sự khâm phục, ngưỡng mộ đối với tinh thần dũng cảm, cách tổ chức biểu tình đầy khoa học, sự đoàn kết của sinh viên, học sinh và người dân Hong Kong. Đặc biệt là bản lĩnh, trí tuệ của giới trẻ Hong Kong khi họ biết rất rõ mình muốn gì, họ đấu tranh mạnh mẽ nhưng tỉnh táo, không để phạm sai lầm, bị gài bẫy bạo loạn, họ trả lời phỏng vấn trôi chảy. Và trong số họ có những khuôn mặt thủ lĩnh chỉ mới 17 tuổi như Joshua Wong (Hoàng Chi Phong) và cả những em học sinh 12, 13 tuổi.

Phong trào biểu tình bất tuân dân sự ở Hong Kong rõ ràng đã tạo cảm hứng và cả niềm hy vọng cho những người Việt Nam còn nặng lòng với vận mệnh của đất nước. Trong sự ngưỡng mộ, có cả nỗi ngậm ngùi cảm thán cho tinh thần của người VN và một câu hỏi nhức nhối trong tâm trí, trên môi và trên đầu ngọn bút của mỗi cá nhân, mỗi nhà báo, mỗi blogger VN: “Bao giờ cho đến VN? Bao giờ thì người VN mới thức tỉnh, đứng lên vì vận mệnh của đất nước, dân tộc, vì tương lai của chính mình, con cháu mình?”

Người dân các quốc gia Đông Âu đã đứng lên, người dân các quốc gia Bắc Phi và Ả Rập vùng Trung Đông đã đứng lên, người Ukraina đã đứng lên, quyết định thay đổi con đường đi, thay đổi vận mệnh của đất nước, dân tộc. Người Duy Ngô Nhĩ- Tân Cương, người Tây Tạng và và bây giờ là người dân Hong Kong…đã xuống đường, chống lại sự độc tài, mỗi dân tộc một phương pháp khác nhau, thậm chí bằng cái cách tuyệt vọng nhất như người Tây Tạng. Ít nhất, các dân tộc ấy đã cho thế giới thấy họ nghĩ gì, muốn gì. Và ngay cả dân Trung Quốc, với sự kiện Thiên An Môn đẫm máu…

Còn VN, bao giờ?

Có cả những lời cảm thán khi so sánh tuổi trẻ Hong Kong với tuổi trẻ VN. Nhưng thật ra khó mà so sánh như vậy. Tuổi trẻ Hong Kong và tuổi trẻ VN quá khác nhau. Người Hong Kong đã từng được hưởng một nền dân chủ thực sự trong suốt hơn một trăm năm là nhượng địa của Anh, đã quen sống trong một xã hội biết tôn trọng con người và biết thượng tôn pháp luật. Thế hệ tuổi trẻ Hong Kong hôm nay vẫn là sản phẩm của nền giáo dục cũ. Họ biết rõ không thể để cho Bắc Kinh tước đoạt đi nền tự do dân chủ đó, tròng vào đầu vào cổ họ cái thể chế độc tài và một nền giáo dục ngu dân.

Còn học sinh, sinh viên VN ngày nay đã bị nhồi sọ, tẩy não qua bao thế hệ bởi một nền giáo dục lạc hậu, sai trái, chỉ đào tạo ra những con người chạy theo bằng cấp, chức tước, địa vị, tiền bạc mà không quan tâm đến chính trị, tự do, dân chủ, chỉ biết nghĩ cho cá nhân, gia đình mình mà không biết hy sinh vì quyền lợi chung của đất nước, dân tộc. Một nền giáo dục nhồi nhét những kiến thức chết mà không dạy con người biết làm người đúng nghĩa, biết nhục vì cái nghèo cái lạc hậu của đất nước thay vì cứ tuyên truyền tự hào về một quốc gia từng mấy lần “chiến thắng” các đế quốc to. Một nền giáo dục bóp méo lịch sử, bóp méo sự thật, dối trá, tôn sùng lãnh tự, sợ hãi trước sức mạnh của bạo lực, thể chế và quỵ lụy vì sức mạnh của vật chất.

Tuổi trẻ VN hôm nay không chỉ là sản phẩm của một nền giáo dục tệ hại. Tuổi trẻ VN hôm nay còn lớn lên trong một xã hội tệ hại ở đó họ luôn được dạy rằng đừng dính đến chính trị, mọi chuyện đã có đảng và nhà nước lo, rằng nhờ có đảng và nhà nước cộng sản, VN mới có được ngày hôm nay (!), rằng yêu nước là yêu đảng, yêu chủ nghĩa xã hội, và mọi ý kiến, suy nghĩ đi ngược lại với đường lối chính sách của nhà nước đều là phản động. Tuổi trẻ VN hôm nay lớn lên trong một xã hội ở đó họ chỉ được nhồi về học thuyết Mác Lênin và “tư tưởng của Bác Hồ” ngoài ra không được học được biết về bất cứ nhà tư tường, học thuyết hay nền triết học nào khác.

Tuổi trẻ VN hôm nay lớn lên trong một xã hội mà phần lớn mọi người đều có một quan niệm sống mũ ni che tai, chăm lo cho bộ lông của mình, không quan tâm đến chuyện nước mình chứ đừng nói đến chuyện thế giới. Một xã hội ở đó cái xấu cái ác sự không tử tế đã trở thành phổ biến, bình thường và ngày càng lan rộng như cỏ dại, trong khi cái thiện cái đẹp sự tử tế đã trở thành hiếm hoi, bất thường. Một xã hội mà những kẻ bât tài nhưng là con ông cháu cha, có thân thế, có tiền hoặc những kẻ cơ hội, nịnh bợ, đội trên đạp dưới luôn luôn trèo cao, leo lên đầu lên cổ người khác còn người tài nhưng lương thiện, có lòng tự trọng luôn bị thiệt thòi, chà đạp.
Với một thể chế chính trị như vậy, trong một môi trường xã hội và một nền giáo dục như vậy, tuổi trẻ VN làm sao trưởng thành được như tuổi trẻ Hong Kong? Khi sinh viên, học sinh Hong Kong xuống đường, bên cạnh họ là sư ủng hộ của cha mẹ, giáo viên, nhà trường, và những người lớn khác.

Còn khi tuổi trẻ VN xuống đường biểu tình phản đối Trung Cộng có mưu đổ bành trướng, xâm chiếm VN về lâu về dài, nhà trường theo lệnh của nhà cầm quyền sẽ điểm mặt những người đi biểu tình để trừ điểm hạnh kiểm, thậm chí đuổi học. Thầy cô giáo sẽ được lệnh phải đến tận nơi biểu tình gây áp lực với các em, dạy dỗ các em đừng nghe kẻ xấu xúi giục, hãy nghĩ đến điểm số và tương lai của mình, nghĩa là vừa đe vừa xoa. Còn bố mẹ các em, tùy theo mỗi gia đình, sẽ mắng chửi, từ mặt con hoặc khóc lóc để con xuôi lòng đừng tham gia vào ba cái chuyện chính trị làm gì cho nó khổ thân, khổ bố mẹ.

Khi phong trào biểu tình bất tuân dân sự ở Hong Kong bùng nổ, cảnh sát Hong Kong cũng chỉ mới dám dùng khói tiêu, hơi cay xịt vào đoàn biểu tình, còn dân chúng tích cực tham gia hoặc ủng hộ, tiếp tế nước uống, thực phẩm, áo mưa, khẩu trang…Và người Hoa rõ ràng có sự đoàn kết với nhau. Người lớn cũng không ngần ngại nhường cho giới trẻ tiến lên phía trước, sẵn lòng nghe theo lời kêu gọi của những thủ lĩnh sinh viên mặt còn non choẹt.

Còn ở VN, nếu có một phong trào chỉ cần nhỏ bằng một phần ngàn như vậy nổ ra, thì nhà cầm quyền không ngần ngại sử dụng mọi trò bẩn lẫn bạo lực để dẹp tan. Công an, cảnh sát các loại được huy động sẵn sảng thượng cẳng chân cẳng tay với người biểu tình, đối xử với ngưởi biểu tình như những con vật, đám công an chìm, dư luận viên, đoàn viên sẽ trà trộn vào đám đông tìm cách kích động, gây chia rẽ, phá thối hoặc gài bẫy bằng cách có những hành vi bạo loạn để công an từ đó có cớ đàn áp.

Hoặc đem những chiêu rẻ tiền như sử dụng loa thật to, chiếm lấy những chỗ biểu tình bằng cách cho đám dông ra cưa đục ầm ỹ hoặc nhảy múa khiêu vũ loạn xạ…Báo chí nhà nước sẽ được lệnh bôi nhọ, vu khống những người biểu tình. Còn đám đông người dân đứng ngoài thì bàng quan nhìn ngó, bình phẩm: lũ điên đi biểu tình vì bị xúi giục, đi biểu tình vì được nước ngoài cho tiền v.v…

Với một trình độ nhận thức chính trị chung của đám đông như thế, một nhóm người xuống đường trở thành kẻ loi, đơn độc và dễ bị tách ra, để nhà cầm quyền có những cách thức khác nhau tùy từng mặt, mà đối phó, và chiêu trò nào cũng bẩn thỉu, hèn hạ đến khó tin nhưng lại được cái nhà nước này không ngần ngại sử dụng. Từ ném mắm tôm, ném chất thối vào nhà, khóa của ngoài không cho ra, ép xe cho té ngoài đường, gọi lên đồn “làm việc”, cắt đường học vấn nếu là học sinh sinh viên, cắt đường công ăn việc làm, hạn chế đi lại…cho tới bắt bỏ tù dài hạn và tiếp tục hành hạ trong tù.

Và ngay trong chính những người dân chủ cũng chưa bao giờ đoàn kết thành một khối. Đất nước VN với mấy chục năm bị chia cắt, những gánh nặng của lịch sử, hệ quả của sư nhồi nhét tuyên truyền, cộng với tính cách của dân tộc, khiến người VN rất khó đoàn kết với nhau. Người miền Nam, người miền Bắc, người sinh ra và lớn lên dưới chế độ VNCH cũ hay dưới chế độ XHCN ở miền Bắc, hoặc sinh ra và lớn lên trong nước với người Việt ở hải ngoại, vẫn còn nhiểu điều chưa đồng ý hết với nhau.

Trong cái nhìn đối với chế độ, đối với nhà cầm quyền cũng khác nhau. Có những người cả một đời đi theo đảng cộng sản, hoặc sinh ra và lớn lên ở miền Bắc, hoặc lớn lên trong một gia đình có dính dáng với nhà cầm quyền, có khi hết cả đời vẫn chỉ phản tỉnh được một phần. Chẳng hạn, họ có thể chán ghét chế độ hiện tại nhưng vẫn cố bào chữa cho đảng cộng sản trong quá khứ rằng thời kỳ đầu đảng cộng sản là vì quyền lợi của đất nước, dân tộc, là chính danh, được lịch sử chọn lựa; hoặc bênh vực ông Hồ Chí Minh, rằng mọi cái sai lầm của chế độ là do đám ở dưới gây ra chứ Bác không bao giờ muốn thế; và ghét chế độ VNCH, ghét cờ vàng, cảm thấy bị xúc phạm nếu phải thừa nhận chế độ ở miền Nam trước kia có nhiều điểm khá hơn chế độ ở miền Bắc v.v….

Phong trào dân chủ ở VN, vốn đã mỏng, yếu, rời rạc, không/chưa thể có được một cuộc biểu tình nào mà hàng trăm ngàn con người tham gia như ở Hong Kong, nhưng chỉ cần một nhúm chừng vài trăm con người, đã có sự chia rẽ, nghi kỵ, thậm chí tỵ nạnh với nhau. Người nào nổi lên là lập tức bị moi móc, dìm hàng, bị nghi kỵ nếu không bị nghi là thân Cộng, là con chim mồi do đảng gài vào thì lại bị nghi là người của…Việt Tân, chẳng hạn! Không ai nể ai đã đành, nếu có một sinh viên 17 tuổi đứng ra kêu gọi ở VN chắc chẳng mấy ai chịu nghe theo “đồ nhãi ranh” mà còn phải chờ ai đáng mặt anh hào kia.

Từ bao nhiêu lâu nay chúng ta vẫn ngồi chờ, hết chờ cho nhà nước này tự thay đổi, lại chờ cho nhà nước này sụp đổ, chờ trông Mỹ giúp một tay lại chờ cho Tàu nó sụp thì chế độ này cũng phải sụp theo, rồi chờ một nhân vật nào đó có đủ tâm đủ tầm xuất hiện…

Cho đến tận bây giờ trong rất nhiều cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc, biểu tình của dân oan, của công nhân, nông dân, tiểu thương…người ta vẫn mang theo lá cờ đỏ sao vàng, hình ông Hồ, vẫn giương lên những biều ngữ kiểu như “Đảng ơi chính phủ ơi bác Hổ ơi cứu dân” mà không nghĩ ra là chính chế độ này, chính cái đảng này đã gây ra mọi oan ức sai lầm trong xã hội.
Nhưng nói như vậy không có nghĩa là tuyệt vọng để rồi lại chờ đợi. Suy cho cùng, con người ở đâu trên thế gian này cũng có những đòi hỏi, mong muốn giống nhau, và chế độ nào đi ngược lại với quy luật phát triển của nhân loại, chà đạp lên quyền con người và mọi quyển lợi cơ bản của nhân dân, chế độ đó chắc chắn phải bị đào thải. Và chính người dân, chứ không thể trông chờ vào bất cứ ai bất cứ điều gì khác, sẽ làm điều đó.

Chỉ hy vọng rằng đối với người VN hôm nay, những hình ảnh đang diễn ra ở Hong Kong sẽ không chỉ là niềm ngưỡng mộ suông rồi qua đi, như đã từng như vậy, với những gì diễn ra tại các nước Đông Âu, Bắc Phi cho tới Myanmar…trước kia!

FB Song Chi
















Cần cảnh giác Đảng Vì Dân của Nguyễn Công Bằng.


 
Anh Nguyễn Phi Thọ cần lưu ý:
    Đảng Vì Dân là một tổ chức chống cộng cò mồi của Bộ Công An do Nguyễn Công Bằng, tức Lê Chí Thức, người Rạch Giá, cầm đầu. Bằng đã lập ra tổ chức này để gài bẫy cho Công An bắt nhiều người chống cộng như LS Lê Thị Công Nhân, LS Nguyễn Văn Đài, ký giả Trương Minh Đức...
      Chúng tôi đã đưa đầu đủ tài lieu để chứng minh.  Xin mọi người cảnh giác.



From: Phi-Tho Nguyen <
To: vpll
Sent: Wednesday, October 1, 2014 5:42 AM
Subject: Re: [ĐVDVN] Kính gửi bài viết: Một "cuộc cách mạng" tự mâu thuẫn của Minh Văn

chuyển tiếp theo yêu cầu
HS


-----Original Message-----
From: VPLL Đảng Vì Dân
Việt Nam <vpl
To: tapchidatme <
Sent: Tue, Sep 30, 2014 11:10 pm
Subject: [ĐVDVN] Kính gửi bài viết: Một "cuộc cách mạng" tự mâu thuẫn của Minh Văn
Hân hạnh kính gửi anh Nguyễn Phi Thọ, Chủ bút báo Đất Mẹ một bài viết mới của thành viên Đảng Vì Dân Việt Nam để tường.
Nếu có thể được, xin anh vui lòng giúp phổ biến rộng rãi.
Chân thành cảm ơn.
VPLL/ĐVDVN


http://vidan.info/images/stories/icons/thamluan.gif

Một "cuộc cách mạng" tự mâu thuẫn

Những cuộc cách mạng bột phát, những ý thức hệ nửa vời luôn mang lại bi kịch cho xã hội. Vì ngoài những đổ vỡ và mất mát mà nó gây ra, thì việc đi lại vết xe đổ của quá khứ là điều không tránh khỏi; do họ chưa ý thức được những giá trị tranh đấu, cũng như chế độ nhà nước sẽ xây dựng trong tương lai. Thành ra chính những kẻ nhân danh cách mạng lại trở thành phản cách mạng. Những lý tưởng tranh đấu lúc này đã trở nên vô nghĩa, và chính họ lại trở thành kẻ phản bội nhân dân mình. Thay vì tiến bộ và hạnh phúc, họ lại tạo nên một chế độ còn phản động hơn xưa.
Dĩ nhiên là một chế độ như vậy sẽ bị nhân dân oán hận, vì sự hy sinh của họ đã trở nên vô ích. Không có gì bi kịch hơn, khi chính những kẻ đấu tranh lật đổ ách thống trị lại trở thành kẻ thống trị hà khắc không kém.
Có câu chuyện kể rằng:
“Ngày xưa có ông vua nọ nổi tiếng tàn ác, dưới sự cai trị của ông ta, dân chúng bị bóc lột vô cùng khổ sở. Nhà vua có một thợ cắt tóc riêng rất ưa thích. Người thợ này thấy nhà vua mỗi lần cắt tóc đều mặc áo cao cổ mà che kín phần gáy, không cho ông đụng vào. Tuy rất ngạc nhiên, nhưng vì sợ bị tội nên ông không dám hỏi.
Một lần khi cắt tóc, trong lúc cạo đầu ông đã vô tình vén cái cổ áo của nhà vua xuống, và đọc thấy dòng chữ ở cổ: Hãy treo cổ nhà Vua.
Trước đây nhà vua vốn là một chiến binh dũng cảm chiến đấu chống lại bạo chúa. Họ khởi nghĩa là nhằm phản kháng lại ách thống trị tàn bạo và hà khắc đương thời. Khi khởi nghĩa thắng lợi, tên bạo chúa bị người ta treo cổ. Trong chiến đấu, vì ông  luôn dũng cảm đi đầu mà được người ta suy tôn làm vua. Thủa còn chiến trận, vì để khích lệ tinh thần quân sĩ, ông đã nhờ người thích dòng chữ đó lên cổ mình.
Bây giờ đã làm vua, vì vậy mà ông ta không muốn người khác nhìn thấy câu khẩu hiệu một thời là mục tiêu chiến đấu của mình…”
Câu chuyện cho thấy sự bế tắc của một mô hình chính trị lỗi thời. Khi khởi nghĩa để lật đổ một triều đại thì người ta lại lập nên một triều đại khác, thậm chí còn tệ hại hơn xưa. Giống như  tiêu diệt được Tần Thủy Hoàng hà khắc, lại nảy nòi ra một Hạng vũ tàn bạo vậy.
Ở Việt Nam ta, năm 1945 người Cộng Sản cướp chính quyền và làm cuộc cách mạng vô sản. Họ chủ trương đấu tranh và tiêu diệt giai cấp, xóa bỏ tư hữu, cấm đoán thương nghiệp.
Tuyên ngôn quốc tế Đảng Cộng Sản năm 1848 tuyên bố:
"Lịch sử tất cả các xã hội tồn tại từ trước đến ngày nay chỉ là lịch sử đấu tranh giai cấp. Người tự do và người nô lệ, quý tộc và bình dân, chúa đất và nông nô, thợ cả phường hội và thợ bạn, nói tóm lại, những kẻ áp bức và những người bị áp bức, luôn luôn đối kháng với nhau, đã tiến hành một cuộc đấu tranh không ngừng, lúc công khai, lúc ngấm ngầm, một cuộc đấu tranh bao giờ cũng kết thúc hoặc bằng một cuộc cải tạo cách mạng toàn bộ xã hội, hoặc bằng sự diệt vong của hai giai cấp đấu tranh với nhau..."
Vậy thì những người Cộng Sản hiện nay thuộc giai cấp nào? Áp bức hay bị áp bức? Thống trị hay bị thống trị? Vô Sản hay Tư Sản? Tại sao lâu nay không nghe người Cộng Sản nói đến chuyện "đấu tranh giai cấp", vốn là chiêu bài của họ từ khi ra đời? Cũng vì đấu tranh giai cấp một cách cực đoan mà người Cộng Sản đã giết hại hàng triệu triệu người chỉ vì họ không thuộc giai cấp vô sản. Nếu bây giờ cũng tiến hành đấu tranh giai cấp như vậy thì liệu có người Cộng Sản nào còn sống sót được không?
Đã biết cuộc đấu tranh giai cấp là không bao giờ kết thúc như "Tuyên ngôn đảng cộng sản" đề cập, thì coi như đó là quy luật. Mà đã là quy luật không tránh khỏi thì ta phải làm một cách có văn minh và luật lệ, chứ đâu có cách nào khác? Biết là quy luật mà anh lại đi ngược lại quy luật, đó là việc đàn áp và tiêu diệt các giai cấp khác. Trước đây họ tiêu diệt giai cấp thống trị, thì bây giờ chính họ là kẻ thống trị. Trước đây họ chủ trương lật đổ ách áp bức thì bây giờ họ là kẻ áp bức. Trước đây họ tiêu diệt giai cấp tư sản để giải phóng giai cấp vô sản, thì giờ đây họ trở thành giai cấp tư sản. Như vậy là người Cộng Sản đã tự mâu thuẫn với chính mình.
Vì vậy mà bấy lâu nay người ta không còn nghe người Cộng Sản nói đến "Đấu tranh giai cấp" nữa.
Đó là kết quả của một "cuộc cách mạng" không có lối thoát. Cộng sản thực chất chỉ là phong kiến biến dạng, đồng thời áp dụng thêm những nguyên tắc không tưởng và cực đoan. Chế độ Phong kiến trước đây có hệ thống lễ giáo chặt chẽ, đề cao các giá trị nhân, lễ, nghĩa, trí, tín. Từ khi chế độ Cộng Sản cầm quyền, xã hội bị đảo lộn, người dân sống trong môi trường vô pháp vô nhân. Ấy là chưa kể, họ phải gánh chịu muôn vàn đau khổ và bất công vì sự sai trái của ý thức hệ Cộng sản. Thực tế là chế độ Cộng Sản còn lạc hậu và thua xa thời thực dân phong kiến. Một bước thụt lùi của lịch sử vậy.
Những "cuộc cách mạng" mà mục tiêu của nó không phải thực sự vì dân, ắt sẽ dẫn đến tình trạng tự mâu thuẫn và diệt vong.
Viết từ Việt Nam ngày 01/10/2014
Minh Văn  (ĐVDVN)



__._,_.___

Posted by: Lu Giang 

Đập tan chính sách tuyên truyền lừa gạt !!!

 

Đập tan chính sách tuyên truyền lừa gạt !!!
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 204 (01-10-2014)



                                                 

         Chế độ Cộng sản từng được xây dựng và đứng vững trên cái kiềng 3 chân: bạo hành, che giấu và lừa gạt (nói theo kiểu chơi chữ cho dễ nhớ là bạo lực, bít lấp và bịp lừa). Cái kiềng 3 chân này được rèn đúc nhờ lối giáo dục học đường nhồi sọ và giáo dục quần chúng tuyên truyền, được củng cố và bảo vệ bằng hệ thống công an kiểm soát, hàng ngũ trí thức giáo chức gia nô, mạng lưới truyền thông công cụ và bầy đàn dư luận viên đầy tớ. May thay, nhờ những phương tiện truyền thông hiện đại, nhất là internet với các mạng xã hội của nó, hai chân của cái kiềng là che giấu và lừa gạt đã phần nào bị bẻ gãy. Phần nào thôi, vì với những kẻ dù có học nhưng đã bị tẩy não, với những kẻ vì ít học nên ngây thơ khờ khạo, với những kẻ chỉ miệt mài chuyện kiếm cơm áo, tiền bạc và địa vị, thì trò che giấu và lường gạt của CS vẫn có hiệu quả. Thành ra cuộc chiến đấu của những công dân yêu sự thật và lẽ phải nhằm đập tan chính sách tuyên truyền láo khoét dối gian và giấu che bưng bít của CS vẫn phải tiếp tục lâu dài, với những bước tiến ngày càng dâng cao và mạnh mẽ.
          1- Đập tan chính sách tuyên truyền bằng thái độ tẩy chay.

                                  
                                    Sống cùng lịch sử. Tranh Babui.

Mới đây, cuốn phim “Sống cùng lịch sử” được dựng với kinh phí một triệu đôla Mỹ (tiền thuế của nhân dân) nhằm ngợi khen tướng Võ Nguyên Giáp đã thất bại cách thê thảm. Nó đã chết ngay khi vừa xuất xưởng và công chiếu, bởi lẽ số khán giả chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Ảo tưởng trước cuộc “lên đồng tập thể” mình đã khơi dậy nhân đám tang của ông, nhà cầm quyền quyết định đóng ấn lên kế hoạch “huyền thoại hóa” tay công thần và ngu trung này bằng bộ phim đồ sộ. Không huyền thoại hóa sao được khi đã có những nô ngôn bồi bút tô vẽ ông bằng những vần thơ như sau (xin trích): “Thánh Gióng về trời, Thánh Giáp về quê. Vì Dân Nước Người trở thành Bất Tử. Thành Núi thành Mây thành Ruộng Đồng, Sông, Bể. Thành tượng hình chữ S trấn biển Đông. Thành Đền thờ trong mỗi tấm lòng Dân. Thành Ngọn đuốc soi đường đêm tăm tối. Thành Mặt trời cho trần gian nắng mới. Thành Mặt trăng vành vạnh tấm gương vàng… Người không nghĩ mình sẽ hóa Thánh nhân. Khi nằm xuống cả non sông thương khóc. Cả non sông thành Rồng chầu Hổ phục. Tôn vinh Người vị Thánh của lòng Dân” (Bất Tử, Nguyễn Trọng Tạo). Thế nhưng huyền thoại đã tan vỡ, phim về anh hùng đã bị tẩy chay, vì công chúng biết đó thật ra là anh hèn, chỉ có tài nướng quân, chẳng chút công lao trong trận Điện Biên Phủ. Trước đây, vào năm 2000, bộ phim “Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long” tốn phí 120 tỷ (vẫn tiền thuế của nhân dân) cũng đã phải đắp chiếu vì bị công luận tố cáo là xuyên tạc lịch sử và tuyên truyền cho Tàu cộng. Đến năm 2003, bộ phim “Nguyễn Ái Quốc ở Hồng Kông”, với tổn phí 15 tỷ và được báo chí công cụ quảng cáo là “chân thực và hấp dẫn” vẫn chỉ hấp dẫn được 25 người khi bán vé tại Hà Nội !

          Nhưng đòn tẩy chay đau hơn hết chính là từ các em học sinh đối với môn sử. Chưa bao giờ giới trẻ VN dốt và ghét môn sử như vậy. Như vào năm 2011, trong kỳ thi đại học, môn lịch sử mới chỉ ở một số trường công bố đã có hàng ngàn điểm 0. Năm 2012, các em trường PTTH Nguyễn Hiền (Sài Gòn) đã có một cuộc ăn mừng bằng hành động xé đề cương ôn thi sử ném xuống sân trường, khi nghe thông báo môn đó sẽ không đưa vào kỳ thi tốt nghiệp năm 2013. Kỳ thi tốt nghiệp PTTH năm nay (2014), lại xảy ra hiện tượng có một không hai trên thế giới, thật xứng với thế hệ Hồ Chí Minh: đó là tại những trường mang tên các anh hùng như Quang Trung (Hà Nội) chỉ có 1 thí sinh dự thi môn lịch sử, trường Nguyễn Thị Minh Khai (Sài Gòn) có 2, trường Lý Thường Kiệt (Đà Nẵng) có 3… Ai cũng biết đó là vì các sách giáo khoa sử (thậm chí các sách nghiên cứu sử) do chế độ biên soạn và ấn hành đa phần đều xuyên tạc sự thật một cách trắng trợn và tô son trát phấn cho đảng một cách vô liêm sỉ.
          2- Đập tan chính sách tuyên truyền bằng ngòi bút vạch trần sự thật.  

                       
                        Trần Đĩnh và Đèn cù. Tranh Babui.

          Cuộc triển lãm về Cải cách Ruộng đất tại Bảo tàng Lịch sử quốc gia Hà Nội mới đây đã phải đóng cửa sau 3 ngày dù dự trù mở cửa 3 tháng, đó là vì ngay lập tức đã nhận được gáo nước lạnh, xô nước đá của công luận, cụ thể của những bài viết cho thấy nó vừa xuyên tạc các sự kiện lịch sử, vừa thóa mạ các oan hồn nạn nhân, vừa bao che bào chữa tội ác của cộng đảng. Tiếp đó, vô số bài nghiên cứu từ lâu và cũng không ít bài nghiên cứu mới mẻ tung bay nườm nượp trên mạng toàn cầu, đã cho quốc dân và quốc tế thấy được các mục tiêu đích thực (mà rất thâm độc) của biến cố “long trời lở đất” ấy, các thủ phạm chính yếu (luôn tự che giấu, ẩn mình) của cuộc tàn sát “kinh thiên động địa” ấy, đặc biệt là tên đầu đảng từng lấy bí danh CB để ra một bản cáo trạng vu khống trắng trợn, bịa đặt ngất trời về một người đàn bà vô tội vốn chính là ân nhân của hắn và đồng bọn hắn. Ở đây tưởng cũng nên nhắc tới hành động của đồng bào dân oan Dương Nội mặc những chiếc áo đỏ (in lời tố cáo tội cướp đất của cán bộ, đánh người của công an, phá lúa của nhà cầm quyền) kéo nhau đến xem cuộc triển lãm về cái biến cố tự nhận là “bước đi đầu tiên mang đến cho người dân tư liệu sản xuất và xóa bỏ chế độ phát canh thu tô, chế độ bóc lột của địa chủ” !
          Cũng từ nhiều năm nay, nhờ mạng lưới thông tin toàn cầu hiện đại, vô số tác phẩm vạch trần sự thật về chủ nghĩa và lịch sử, lãnh tụ và chế độ CS khắp thế giới lẫn tại VN (cũng như về mọi chế độ tội ác chống loài người) dưới hình thức sách điện tử, video clip, đĩa VCD đã phá tan bức tường bưng bít thông tin của các chế độ độc tài lẫn bức tường ngăn chận tự do (bên Berlin chẳng hạn) của các chế độ cộng sản. Bộ phim “Sự thật Hồ Chí Minh” của Phong trào Sài Gòn, tác phẩm “Đêm giữa ban ngày” của nhà văn Vũ Thư Hiên, tập thơ “Hoa địa ngục” của thi hào Nguyễn Chí Thiện, cuốn “HCM, nhận định và tổng hợp” của nhà biên khảo Minh Võ, bộ sách “Bên Thắng Cuộc” của nhà báo Huy Đức, mới đây là hồi ký “Đèn Cù” của chuyên gia tiểu sử Trần Đĩnh…. là những tác phẩm tiêu biểu tại VN (trong vô vàn tài liệu cũng rất giá trị khác), bên cạnh những tác phẩm quốc tế như “Giai cấp mới” của nhà chính trị Milovan Djilas, “Quần đảo ngục tù” của văn hào Alexander Soljenitsyne, “Bóng tối giữa trưa” của tiểu thuyết gia Arthur Koestler v.v... Tất cả là những cây búa tạ đã và đang từng ngày đập tan chính sách tuyên truyền lếu láo của Cộng sản.
          3- Đập tan chính sách tuyên truyền bằng hành động tranh đấu.
         


Thế giới đang rúng động vì cuộc biểu tình của hàng trăm ngàn người dân Hồng Kông, đặc biệt của các sinh viên đại học, nhằm đòi hỏi nhà cầm quyền Tàu cộng phải cho họ được bầu cử hàng lãnh đạo đặc khu này cách dân chủ vào năm 2017, như Bắc Kinh từ lâu đã hứa nhưng nay nuốt lời. Trong số đó nổi lên khuôn mặt chàng trai 17 tuổi Joshua Wong, “thủ lĩnh sinh viên” theo lời xưng tụng. Khắp năm châu đang vang rền lời của cậu: “Tôi chưa đủ tuổi hợp pháp để lái xe nhưng đủ lớn để thay đổi cả thế hệ”, “Tôi không muốn cuộc đấu tranh cho dân chủ phải truyền lại cho thế hệ sau. Đây là trách nhiệm của chính thế hệ chúng tôi lúc này”. Lý do để Joshua Wong trở thành người hướng dẫn cuộc đấu tranh của sinh viên như thế, đó là vì tháng 6 năm 2011, khi mới 14 tuổi, cậu đã thành lập phong trào “Scholarism” gồm nhiều học sinh nhằm chống lại việc bắt buộc các trường trung tiểu học Hồng Kông từ 2015 phải đưa vào giảng dạy “Mô hình Trung Quốc”, bao gồm chuyện chào cờ Trung Quốc, học lịch sử về tính ưu việt của của chế độ cộng sản, của nhà cầm quyền Bắc Kinh, chuyện “yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội”… Cha của Joshua Wong, người từng chạy trốn chế độ tàn ác này hàng chục năm về trước và rất nhiều cư dân Hồng Kông khác đã phẫn nộ khi thấy trong sách giáo khoa sử sắp tới không hề nhắc đến những biến cố to lớn mà đẫm máu tại Trung Quốc như Cách mạng Văn hóa 1966-1976, hay thảm sát Thiên An Môn 1989. Phong trào “Scholarism” của Wong đã thu thập được 20 ngàn chữ ký cho kiến nghị hủy bỏ sách giáo khoa này. Sau đó, phong trào đã gia tăng thành viên không thể tưởng tượng: vào tháng 9 năm 2012, Scholarism tụ họp được 120.000 người biểu tình - trong đó có 13 người tuyệt thực - chiếm trụ sở chính quyền Hồng Kông, buộc lãnh đạo đặc khu phải rút lại chương trình giáo dục thân cộng. 
          Cuộc tranh đấu của sinh viên Hồng Kông trong tinh thần bất bạo động ấy ngày càng thêm quyết liệt, thêm ý nghĩa và thêm thu hút. Nay nó được sự hưởng ứng của các cô thầy, cha mẹ của họ, rồi của các người lớn (trong phong trào Chiếm giữ Trung tâm -Occupy Central), của các bạn nhỏ tuổi (học sinh) và bây giờ là hầu như của khắp thế giới. Người ta đặc biệt chú ý tới sự tham dự của nhiều chức sắc tôn giáo cao cấp, cụ thể là Hồng y Giu-se Trần Nhật Quân, nguyên lãnh đạo Giáo phận Công giáo tại đặc khu này. Là một giám mục nhưng ngài không chỉ “giám” (xem xét) và “mục” (nhìn vào) nhưng còn dấn thân, đồng hành bên cạnh dân chúng nữa.

                                        
          Một sự trùng hợp thú vị là trong thời điểm tại Hồng Kông xảy ra cuộc biểu tình xuống đường thì tại VN cũng xảy ra cuộc biểu tình trên mạng với chiến dịch, phong trào “Chúng Tôi Muốn Biết” do Mạng lưới Blogger khởi xướng và nay được sự ủng hộ đồng hành của hầu hết các xã hội dân sự, của hàng ngàn công dân, cũng như của nhiều đoàn thể và cộng đồng người Việt hải ngoại. Đây là một hình thức đấu tranh, về mặt tiêu cực là đập tan chính sách và luận điệu tuyên truyền xưa nay của đảng CS luôn cho mình “gắn bó mật thiết với Nhân dân, phục vụ Nhân dân, chịu sự giám sát của Nhân dân, chịu trách nhiệm trước Nhân dân về những quyết định của mình” (HP 4), cũng như của một nhà nước luôn ngoác miệng tuyên bố “của dân, do dân và vì dân” nhưng hành động thì hoàn toàn ngược lại. Về mặt tích cực là đòi hỏi Cộng sản, trong tư cách đảng lãnh đạo và nhà cầm quyền, phải thỏa mãn quyền được biết nhiều mặt của con người và công dân Việt Nam. Cụ thể trước mắt là công bố những văn kiện của hội nghị Thành Đô vốn như đang che giấu nhiều cam kết và quyết định vô cùng tai hại cho đất nước của đảng CS. Sau những bài viết và lời kêu gọi mang tính khởi động, rồi sẽ đến những hành động quyết liệt hơn, chẳng hạn như đòi gặp gỡ Quốc hội, tọa kháng trước các cơ quan nhà nước, đưa yêu sách lên hàng lãnh đạo chính trị, xuống đường biểu tình đông đảo như tại Hồng Kông. Đã đến lúc chính nhân dân phải nắm lấy vận mệnh của mình và của Dân tộc.
          BAN BIÊN TẬP


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 
From: <witness200
Date: 2014-10-01 7:13 GMT-07:00
Subject: Ban nguyet san Tu do Ngon luan so 204 (01-10-2014)
To: Lien Minh Viet Nam Tu Do <

Kính gởi tới Quý Ân nhân, Quý Ủng hộ viên, Quý Độc giả và Đồng bào Việt Nam trong lẫn ngoài nước
Bán nguyệt san Tự do Ngôn luận và bài xã luận số 204, phát hành ngày 01-10-2014.
Xin vui lòng giúp phổ biến rộng rãi, nhất là ngược về trong nước cho Đồng bào quốc nôi.
Chúng tôi chân thành cảm ơn.
Ban Biên tập bns Tự do Ngôn luận

Đập tan chính sách tuyên truyền lừa gạt !!!
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 204 (01-10-2014)
          Chế độ Cộng sản từng được xây dựng và đứng vững trên cái kiềng 3 chân: bạo hành, che giấu và lừa gạt (nói theo kiểu chơi chữ cho dễ nhớ là bạo lực, bít lấp và bịp lừa). Cái kiềng 3 chân này được rèn đúc nhờ lối giáo dục học đường nhồi sọ và giáo dục quần chúng tuyên truyền, được củng cố và bảo vệ bằng hệ thống công an kiểm soát, hàng ngũ trí thức giáo chức gia nô, mạng lưới truyền thông công cụ và bầy đàn dư luận viên đầy tớ. 

May thay, nhờ những phương tiện truyền thông hiện đại, nhất là internet với các mạng xã hội của nó, hai chân của cái kiềng là che giấu và lừa gạt đã phần nào bị bẻ gãy. Phần nào thôi, vì với những kẻ dù có học nhưng đã bị tẩy não, với những kẻ vì ít học nên ngây thơ khờ khạo, với những kẻ chỉ miệt mài chuyện kiếm cơm áo, tiền bạc và địa vị, thì trò che giấu và lường gạt của CS vẫn có hiệu quả. Thành ra cuộc chiến đấu của những công dân yêu sự thật và lẽ phải nhằm đập tan chính sách tuyên truyền láo khoét dối gian và giấu che bưng bít của CS vẫn phải tiếp tục lâu dài, với những bước tiến ngày càng dâng cao và mạnh mẽ.

          1- Đập tan chính sách tuyên truyền bằng thái độ tẩy chay.         
          Mới đây, cuốn phim “Sống cùng lịch sử” được dựng với kinh phí một triệu đôla Mỹ (tiền thuế của nhân dân) nhằm ngợi khen tướng Võ Nguyên Giáp đã thất bại cách thê thảm. Nó đã chết ngay khi vừa xuất xưởng và công chiếu, bởi lẽ số khán giả chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Ảo tưởng trước cuộc “lên đồng tập thể” mình đã khơi dậy nhân đám tang của ông, nhà cầm quyền quyết định đóng ấn lên kế hoạch “huyền thoại hóa” tay công thần và ngu trung này bằng bộ phim đồ sộ. Không huyền thoại hóa sao được khi đã có những nô ngôn bồi bút tô vẽ ông bằng những vần thơ như sau (xin trích): “Thánh Gióng về trời, Thánh Giáp về quê. Vì Dân Nước Người trở thành Bất Tử. Thành Núi thành Mây thành Ruộng Đồng, Sông, Bể. Thành tượng hình chữ S trấn biển Đông. Thành Đền thờ trong mỗi tấm lòng Dân. Thành Ngọn đuốc soi đường đêm tăm tối. Thành Mặt trời cho trần gian nắng mới. Thành Mặt trăng vành vạnh tấm gương vàng… Người không nghĩ mình sẽ hóa Thánh nhân. Khi nằm xuống cả non sông thương khóc. Cả non sông thành Rồng chầu Hổ phục. Tôn vinh Người vị Thánh của lòng Dân” (Bất Tử, Nguyễn Trọng Tạo). Thế nhưng huyền thoại đã tan vỡ, phim về anh hùng đã bị tẩy chay, vì công chúng biết đó thật ra là anh hèn, chỉ có tài nướng quân, chẳng chút công lao trong trận Điện Biên Phủ. Trước đây, vào năm 2000, bộ phim “Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long” tốn phí 120 tỷ (vẫn tiền thuế của nhân dân) cũng đã phải đắp chiếu vì bị công luận tố cáo là xuyên tạc lịch sử và tuyên truyền cho Tàu cộng. Đến năm 2003, bộ phim “Nguyễn Ái Quốc ở Hồng Kông”, với tổn phí 15 tỷ và được báo chí công cụ quảng cáo là “chân thực và hấp dẫn” vẫn chỉ hấp dẫn được 25 người khi bán vé tại Hà Nội !

          Nhưng đòn tẩy chay đau hơn hết chính là từ các em học sinh đối với môn sử. Chưa bao giờ giới trẻ VN dốt và ghét môn sử như vậy. Như vào năm 2011, trong kỳ thi đại học, môn lịch sử mới chỉ ở một số trường công bố đã có hàng ngàn điểm 0. Năm 2012, các em trường PTTH Nguyễn Hiền (Sài Gòn) đã có một cuộc ăn mừng bằng hành động xé đề cương ôn thi sử ném xuống sân trường, khi nghe thông báo môn đó sẽ không đưa vào kỳ thi tốt nghiệp năm 2013. 

Kỳ thi tốt nghiệp PTTH năm nay (2024), lại xảy ra hiện tượng có một không hai trên thế giới, thật xứng với thế hệ Hồ Chí Minh: đó là tại những trường mang tên các anh hùng như Quang Trung (Hà Nội) chỉ có 1 thí sinh dự thi môn lịch sử, trường Nguyễn Thị Minh Khai (Sài Gòn) có 2, trường Lý Thường Kiệt (Đà Nẵng) có 3… Ai cũng biết đó là vì các sách giáo khoa sử (thậm chí các sách nghiên cứu sử) do chế độ biên soạn và ấn hành đa phần đều xuyên tạc sự thật một cách trắng trợn và tô son trát phấn cho đảng một cách vô liêm sỉ.

          2- Đập tan chính sách tuyên truyền bằng ngòi bút vạch trần sự thật.  
          Cuộc triển lãm về Cải cách Ruộng đất tại Bảo tàng Lịch sử quốc gia Hà Nội mới đây đã phải đóng cửa sau 3 ngày dù dự trù mở cửa 3 tháng, đó là vì ngay lập tức đã nhận được gáo nước lạnh, xô nước đá của công luận, cụ thể của những bài viết cho thấy nó vừa xuyên tạc các sự kiện lịch sử, vừa thóa mạ các oan hồn nạn nhân, vừa bao che bào chữa tội ác của cộng đảng. Tiếp đó, vô số bài nghiên cứu từ lâu và cũng không ít bài nghiên cứu mới mẻ tung bay nườm nượp trên mạng toàn cầu, đã cho quốc dân và quốc tế thấy được các mục tiêu đích thực (mà rất thâm độc) của biến cố “long trời lở đất” ấy, các thủ phạm chính yếu (luôn tự che giấu, ẩn mình) của cuộc tàn sát “kinh thiên động địa” ấy, đặc biệt là tên đầu đảng từng lấy bí danh CB để ra một bản cáo trạng vu khống trắng trợn, bịa đặt ngất trời về một người đàn bà vô tội vốn chính là ân nhân của hắn và đồng bọn hắn. Ở đây tưởng cũng nên nhắc tới hành động của đồng bào dân oan Dương Nội mặc những chiếc áo đỏ (in lời tố cáo tội cướp đất của cán bộ, đánh người của công an, phá lúa của nhà cầm quyền) kéo nhau đến xem cuộc triển lãm về cái biến cố tự nhận là “bước đi đầu tiên mang đến cho người dân tư liệu sản xuất và xóa bỏ chế độ phát canh thu tô, chế độ bóc lột của địa chủ” !
          Cũng từ nhiều năm nay, nhờ mạng lưới thông tin toàn cầu hiện đại, vô số tác phẩm vạch trần sự thật về chủ nghĩa và lịch sử, lãnh tụ và chế độ CS khắp thế giới lẫn tại VN (cũng như về mọi chế độ tội ác chống loài người) dưới hình thức sách điện tử, video clip, đĩa VCD đã phá tan bức tường bưng bít thông tin của các chế độ độc tài lẫn bức tường ngăn chận tự do (bên Berlin chẳng hạn) của các chế độ cộng sản. Bộ phim “Sự thật Hồ Chí Minh” của Phong trào Sài Gòn, tác phẩm “Đêm giữa ban ngày” của nhà văn Vũ Thư Hiên, tập thơ “Hoa địa ngục” của thi hào Nguyễn Chí Thiện, cuốn “HCM, nhận định và tổng hợp” của nhà biên khảo Minh Võ, bộ sách “Bên Thắng Cuộc” của nhà báo Huy Đức, mới đây là hồi ký “Đèn Cù” của chuyên gia tiểu sử Trần Đĩnh…. là những tác phẩm tiêu biểu tại VN (trong vô vàn tài liệu cũng rất giá trị khác), bên cạnh những tác phẩm quốc tế như “Giai cấp mới” của nhà chính trị Milovan Djilas, “Quần đảo ngục tù” của văn hào Alexander Soljenitsyne, “Bóng tối giữa trưa” của tiểu thuyết gia Arthur Koestler v.v... Tất cả là những cây búa tạ đã và đang từng ngày đập tan chính sách tuyên truyền lếu láo của Cộng sản.

          3- Đập tan chính sách tuyên truyền bằng hành động tranh đấu.
          Thế giới đang rúng động vì cuộc biểu tình của hàng trăm ngàn người dân Hồng Kông, đặc biệt của các sinh viên đại học, nhằm đòi hỏi nhà cầm quyền Tàu cộng phải cho họ được bầu cử hàng lãnh đạo đặc khu này cách dân chủ vào năm 2017, như Bắc Kinh từ lâu đã hứa nhưng nay nuốt lời. Trong số đó nổi lên khuôn mặt chàng trai 17 tuổi Joshua Wong, “thủ lĩnh sinh viên” theo lời xưng tụng. Khắp năm châu đang vang rền lời của cậu: “Tôi chưa đủ tuổi hợp pháp để lái xe nhưng đủ lớn để thay đổi cả thế hệ”, “Tôi không muốn cuộc đấu tranh cho dân chủ phải truyền lại cho thế hệ sau. 

Đây là trách nhiệm của chính thế hệ chúng tôi lúc này”. Lý do để Joshua Wong trở thành người hướng dẫn cuộc đấu tranh của sinh viên như thế, đó là vì tháng 6 năm 2011, khi mới 14 tuổi, cậu đã thành lập phong trào “Scholarism” gồm nhiều học sinh nhằm chống lại việc bắt buộc các trường trung tiểu học Hồng Kông từ 2015 phải đưa vào giảng dạy “Mô hình Trung Quốc”, bao gồm chuyện chào cờ Trung Quốc, học lịch sử về tính ưu việt của của chế độ cộng sản, của nhà cầm quyền Bắc Kinh, chuyện “yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội”… Cha của Joshua Wong, người từng chạy trốn chế độ tàn ác này hàng chục năm về trước và rất nhiều cư dân Hồng Kông khác đã phẫn nộ khi thấy trong sách giáo khoa sử sắp tới không hề nhắc đến những biến cố to lớn mà đẫm máu tại Trung Quốc như Cách mạng Văn hóa 1966-1976, hay thảm sát Thiên An Môn 1989. Phong trào “Scholarism” của Wong đã thu thập được 20 ngàn chữ ký cho kiến nghị hủy bỏ sách giáo khoa này. Sau đó, phong trào đã gia tăng thành viên không thể tưởng tượng: vào tháng 9 năm 2012, Scholarism tụ họp được 120.000 người biểu tình - trong đó có 13 người tuyệt thực - chiếm trụ sở chính quyền Hồng Kông, buộc lãnh đạo đặc khu phải rút lại chương trình giáo dục thân cộng. 
          Cuộc tranh đấu của sinh viên Hồng Kông trong tinh thần bất bạo động ấy ngày càng thêm quyết liệt, thêm ý nghĩa và thêm thu hút. Nay nó được sự hưởng ứng của các cô thầy, cha mẹ của họ, rồi của các người lớn (trong phong trào Chiếm giữ Trung tâm -Occupy Central), của các bạn nhỏ tuổi (học sinh) và bây giờ là hầu như của khắp thế giới. Người ta đặc biệt chú ý tới sự tham dự của nhiều chức sắc tôn giáo cao cấp, cụ thể là Hồng y Giu-se Trần Nhật Quân, nguyên lãnh đạo Giáo phận Công giáo tại đặc khu này. Là một giám mục nhưng ngài không chỉ “giám” (xem xét) và “mục” (nhìn vào) nhưng còn dấn thân, đồng hành bên cạnh dân chúng nữa.

          Một sự trùng hợp thú vị là trong thời điểm tại Hồng Kông xảy ra cuộc biểu tình xuống đường thì tại VN cũng xảy ra cuộc biểu tình trên mạng với chiến dịch, phong trào “Chúng Tôi Muốn Biết” do Mạng lưới Blogger khởi xướng và nay được sự ủng hộ đồng hành của hầu hết các xã hội dân sự, của hàng ngàn công dân, cũng như của nhiều đoàn thể và cộng đồng người Việt hải ngoại. 

Đây là một hình thức đấu tranh, về mặt tiêu cực là đập tan chính sách và luận điệu tuyên truyền xưa nay của đảng CS luôn cho mình “gắn bó mật thiết với Nhân dân, phục vụ Nhân dân, chịu sự giám sát của Nhân dân, chịu trách nhiệm trước Nhân dân về những quyết định của mình” (HP 4), cũng như của một nhà nước luôn ngoác miệng tuyên bố “của dân, do dân và vì dân” nhưng hành động thì hoàn toàn ngược lại. Về mặt tích cực là đòi hỏi Cộng sản, trong tư cách đảng lãnh đạo và nhà cầm quyền, phải thỏa mãn quyền được biết nhiều mặt của con người và công dân Việt Nam. 

Cụ thể trước mắt là công bố những văn kiện của hội nghị Thành Đô vốn như đang che giấu nhiều cam kết và quyết định vô cùng tai hại cho đất nước của đảng CS. Sau những bài viết và lời kêu gọi mang tính khởi động, rồi sẽ đến những hành động quyết liệt hơn, chẳng hạn như đòi gặp gỡ Quốc hội, tọa kháng trước các cơ quan nhà nước, đưa yêu sách lên hàng lãnh đạo chính trị, xuống đường biểu tình đông đảo như tại Hồng Kông. Đã đến lúc chính nhân dân phải nắm lấy vận mệnh của mình và của Dân tộc.

          BAN BIÊN TẬP




__._,_.___


Posted by: "8406news ."

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link