Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, October 6, 2014

Tập Cận Bình nhức đầu vì Hồng Kông



 

Tập Cận Bình nhức đầu vì Hồng Kông

© Ngô Nhân Dụng
Từ Thiên An Môn đến Hong Kong. Tranh Babui.
Joshua Wong
bieu tinh HK 4
Khi cuộc biểu tình của sinh viên lên cao nhất, Tập Cận Bình ngay lập tức đã nhắn bảo Lương Chấn Anh (Leung Chun-Ying): Không được bắn. Nhật báo Wall Street đã loan báo và nhắc lại tin này nhiều lần, chắc là chuyện có thật. Ðể tránh cảnh đổ máu bất ngờ, ông hành chánh trưởng quan Hồng Kông đã ra lệnh cảnh sát rút lui, chỉ để ít người giữ trật tự, không đeo vũ khí.
Tại sao chủ tịch nhà nước Trung Cộng phải ban lệnh cho thuộc hạ nhanh như vậy? Vì cả thế giới đang nhìn về Hồng Kông. Từ hàng thế kỷ nay, Hồng Kông vẫn là một mảnh đất đầy gián điệp quốc tế. Chỉ cần một nước thù nghịch nào đó cho điệp viên thả mấy trái “lựu đạn không cay” làm chết mấy người thì, dù chuyện gì xẩy ra Bắc Kinh cũng phải gánh những hậu quả sẽ khó lường.
Trước hết, Bắc Kinh có cải chính tới đâu, dư luận cũng tin rằng quyết định tàn sát từ Trung Nam Hải phát ra. Những người lãnh đạo Trung Cộng đã từng cho xe tăng giết chết sinh viên và công nhân tại Thiên An Môn, ngay trước mắt cả thế giới; họ đâu ngần ngại giết những thanh niên Hồng Kông mà guồng máy tuyên truyền của họ đang bôi nhọ và lăng mạ suốt hai tuần rồi? 

Từ năm 1989 tới nay, người dân trong nước Trung Hoa cũng như người ngoại quốc không còn ai tin lời nói của Bắc Kinh nữa. Nếu các sinh viên, học sinh ở Hồng Kông bị giết, thế giới loài người càng ghê tởm chế độ Ðảng Cộng Sản Trung Quốc hơn nữa. Guồng máy tuyên truyền và ngoại giao chạy hết xăng cũng còn lâu mới gột rửa được tiếng xấu đó. Cho nên, đội cảnh sát đặc biệt chuyên dẹp biểu tình của Trung Cộng, đang đồn trú ở tỉnh Quảng Ðông, gần biên giới, không được dùng tới

Mối lo đầu tiên của Trung Nam Hải, nơi các lãnh tụ cộng sản cao nhất cư ngụ, là phản ứng dây chuyền lan vào trong lục địa. Thanh niên Hoa lục đang theo dõi các diễn biến ở Hồng Kông và có thể noi gương các sinh viên, học sinh ở đó. Họ có thể nổi cơn phẫn nộ nếu thấy đảng Cộng Sản tàn sát người biểu tình, gợi lại cho họ nhớ các nạn nhân bị giết ở Thiên An Môn trước đây 25 năm. Biết như vậy nên trong hơn 10 ngày qua, Bắc Kinh đã ra lệnh tăng cường kiểm duyệt các mạng lưới xã hội trong lục địa, bất cứ thông điệp nào viết những chữ “cấm kỵ” như “sinh viên biểu tình” hoặc “cảnh sát Hồng Kông” đều bị đục bỏ. Nhiều bạn trẻ đã tìm ra cách né tránh lưỡi kéo kiểm duyệt. Có người chỉ đưa lên facebook hình ảnh đám sinh viên Hồng Kông đang ngủ đêm trong chỗ biểu tình, ghi một nhận xét: Mặt đất sạch đấy nhỉ!

Ai coi cũng thương cảm các bạn trẻ của họ tranh đấu gian nan và phải liên tưởng đến tình trạng ô nhiễm trong lục địa. Một mạng khác đưa lên bức hình ông Tập Cận Bình, với một chiếc dù che trên đầu. Cách Mạng Dù là tên gọi của phong trào phản kháng tại Hồng Kông. Guồng máy kiểm duyệt của đảng phải mất mấy ngày mới nghĩ ra, đem đục hai thông điệp đó.
Giới lãnh đạo Cộng Sản Trung Quốc vẫn nêu Hồng Kông ra làm mẫu để dụ dỗ dân chúng Ðài Loan. Với quy tắc “nhất quốc lưỡng chế” (một quốc gia, hai thể chế chính trị) được hứa hẹn sẽ thi hành trong 50 năm, kể từ năm 1997 khi Hồng Kông trở về với Trung Quốc, Ðảng Cộng Sản hy vọng dân Ðài Loan sẽ tin vào lời hứa đó, có ngày chấp nhận gia nhập nước Trung Hoa thay vì cứ đứng riêng độc lập. Từ 16 năm nay Bắc Kinh vẫn muốn dùng Hồng Kông như một bằng chứng cho thấy họ có thể cai trị một hệ thống kinh tế, tài chánh hoàn toàn tư bản, mà không cần can thiệp như lối cộng sản. Nếu Bắc Kinh nuốt lời hứa, dân Hồng Kông bị tàn sát, thì phong trào đòi độc lập ở Ðài Loan sẽ lên mạnh không thể dập tắt được. Ðó là một cơn ác mộng của Trung Nam Hải.
Nhưng các phản ứng chính trị không nguy hiểm bằng hậu quả kinh tế. Tập Cận Bình không muốn một biến cố vô tình sẽ giết “con gà đẻ rừng vàng” của chế độ. Trước khi lên ngôi, họ Tập chịu trách nhiệm với Bộ Chính Trị về hồ sơ Hồng Kông; cho nên chắc ông ta biết rõ vai trò kinh tế, tài chánh của cựu thuộc địa này.

Hồng Kông vẫn là cây cầu nối lục địa Trung Hoa với thế giới bên ngoài, từ hàng thế kỷ nay, và sau khi chính thức nhập vào Trung Quốc, vẫn giữ vai trò đó. Vào năm 1997, tổng sản lượng nội địa của Hồng Kông lớn bằng 16% GDP của Trung Quốc, năm nay chỉ còn là 3%, vì cuộc lục địa tăng trưởng nhanh. Nhưng vai trò trung gian tài chánh của Hồng Kông không xuống mà còn lên cao hơn.

Các công ty Trung Quốc, kể cả các doanh nghiệp nhà nước, gây vốn nhờ thị trường Hồng Kông. Từ năm 2012 đến nay, họ đã thu về 43 tỷ Mỹ kim tiền vốn nhờ bán cổ phiếu lần đầu (IPO) trên Thị trường Hằng Thịnh (Hang seng), Hương Cảng. Trong cùng thời gian đó, các thị trường trong lục địa chỉ giúp gây vốn được 25 tỷ. Bắc Kinh đang dự trù đưa ra một chương trình cho người ngoại quốc mua cổ phần các xí nghiệp trong nước qua thị trường Hồng Kông; và ngược lại người Trung Hoa trong lục địa được mua cổ phần các công ty ngoại quốc, cũng trên thị trường Hồng Kông. Ngoài tiền vốn, các công ty Trung Quốc cũng vay nợ qua một thị trường gọi là “trái phiếu tỉm sắm” (dim sum bond market) ở Hồng Kông, vay người nước ngoài các món nợ tính bằng tiền Trung Quốc.

Hồng Kông hiện là nơi cung cấp hai phần ba số đầu tư ngoại quốc vào Trung Quốc, mà vào năm 2005 chỉ mới chiếm 30%. Các công ty nước ngoài cũng thường đầu tư thử ở Hồng Kông trước khi đem vốn vào trong lục địa. Lợi điểm của Hồng Kông là một môi trường đầu tư có nền nếp sẵn lâu đời, luật lệ công bằng đối với giới đầu tư, và hệ thống tư pháp độc lập, công khai minh bạch từng bảo vệ tinh thần thượng tôn pháp luật dưới ảnh hưởng của Anh quốc.

Vai trò của Hồng Kông còn cần thiết hơn thời trước, vì giới lãnh đạo Bắc Kinh muốn cải tổ hệ thống tài chánh, kinh tế trong nước họ. Nếu không cải tổ kịp thì nền kinh tế Trung Quốc sẽ suy sụp, các ngân hàng ngày càng yếu vì nợ xấu, các doanh nghiệp nhà nước không chịu cải tổ làm ăn theo lối thị trường, chênh lệch giàu nghèo thêm trầm trọng.
Trong ba chục năm qua, các cuộc thí nghiệm canh tân tài chánh của Bắc Kinh đều được đem thử tại Hồng Kông. Năm 2009, Bắc Kinh muốn thí nghiệm để đưa đồng Nguyên lên thành một thứ tiền tệ quốc tế, như các đồng đô la Mỹ, đồng Euro hay tiền Franc Thụy Sĩ. 

Họ bắt đầu bằng việc cho phép mở các trương mục ngân hàng dùng đồng Nguyên ở Hồng Kông; và cho phép đổi tiền tự do. Cơ quan quản lý (China Cinda Asset Management Co) được Bắc Kinh thiết lập vào cuối năm ngoái để mua các món nợ xấu đã gây hai tỷ rưỡi đô la tiền vốn tại Hồng Kông.
So với Hồng Kông, các thành phố trong lục địa đều thua kém. Thượng Hải đã cố gắng tự biến thành một trung tâm thương mại nhưng không thể cạnh tranh nổi. Lý do chính là Hồng Kông có sẵn một hạ tầng cơ sở tài chánh được xây dựng hàng thế kỷ, một hệ thống pháp luật được mọi người tin tưởng, và đội ngũ những chuyên viên tài chánh đầy kinh nghiệm. 

Thượng Hải thiếu tất cả những yếu tố quyết định đó. Năm ngoái Bắc Kinh đã thử lập ra một “khu chế xuất tự do” ở thành phố này, nhưng chưa được giới đầu tư quốc tế ủng hộ. Luật mới cho phép các công ty nước ngoài vay tiền bằng cách phát hành trái phiếu lấy đồng Nguyên làm bản vị, nhưng không mấy ai làm. Nhiều dự án bán cổ phiếu lần đầu IPO đang bị ngâm tôm ở Thượng Hải. Nạn tham nhũng, lợi dụng tin tức mật khi mua bán cổ phần là điều Hồng Kông có thể tránh được, còn Thượng Hải thì còn lâu. Bắc Kinh cần sử dụng Hồng Kông như một phòng thí nghiệm tài chánh, vì nếu làm trong lục địa thì không biết rủi ro sẽ ra sao. Nếu một thí nghiệm ở Hồng Kông thấy không có lợi thì họ có thể sẽ ngưng, rồi bỏ qua; còn khi đã thí nghiệm ở trong nước thì họ sẽ phải gánh các hậu quả lớn gấp bội; khi dòng chảy tiền vốn mất quân bình hay xáo trộn.

Kinh tế Hồng Kông cũng tùy thuộc Trung Quốc, có thể nói còn chặt chẽ hơn. Một nửa số xuất cảng của lãnh thổ này là bán sang Trung Quốc. Một phần ba các món nợ của ngân hàng Hồng Kông là cho các xí nghiệp Trung Quốc vay. Cho nên, cảnh xáo trộn tại Hồng Kông trong những ngày qua khiến nhiều người dân địa phương lo lắng. Ngày hôm qua, Thứ Sáu, 3 Tháng Mười, một số người đã gây sự với các sinh viên biểu tình ở khu Mong Kok (tên gốc là Vọng Giác 望角, nay viết là 旺角). Ðám người gây sự này được nhận diện là thuộc thành phần các băng đảng địa phương, nhưng sau đó các sinh viên đã quyết định rút khỏi khu dân cư lao động này.

Tập Cận Bình có thể đối phó với biến động ở Hồng Kông bằng cách chờ đợi, cho đến khi các sinh viên, học sinh và người dân mỏi mệt. Bắc Kinh có thể nhượng bộ bằng cách sẽ cho Lương Chấn Anh từ chức, sau một thời gian khá xa để khỏi mất mặt. Nhưng mối lo của Tập Cận Bình vẫn còn đó: Làm sao để thế giới không thấy Bắc Kinh đã can thiệp quá nhiều vào đời sống dân chúng, vì bất cứ hành động can thiệp nào cũng có thể gây phản ứng mạnh mẽ của người dân đã quen sống tự do trong ít nhất một thế hệ. Ðiều quan trọng nhất là không được can thiệp vào hệ thống tư pháp được tiếng tốt của Hồng Kông. Nếu không, các ngân hàng quốc tế, các nhà đầu tư ngoại quốc, và lòng tin của mọi người sẽ được chuyển đi nơi khác. Singapore là một thành phố đang sẵn sàng đóng vai trò thay thế Hồng Kông!

Muốn chấm dứt mối nhức đầu do Hồng Kông gây ra, Tập Cận Bình có thể nhân cơ hội này mà chấp nhận một thử thách, là đồng ý cho dân Hồng Kông được tự do lựa chọn người cai trị họ, thay vì nhất định theo lối “đảng cử, dân bầu.” Khi cuộc bầu cử năm 2017 ở Hồng Kông thành công, và chiếm lại được lòng tin của thế giới, ông ta còn nên đem thí nghiệm thể thức tranh cử, bầu cử đó tại các thành phố lớn trong lục địa trong những năm sau đó. Hồng Kông đã là một phòng thí nghiệm tài chánh, ngân hàng, nay có thể dùng làm một nơi thí nghiệm chế độ dân chủ tự do cho cả nước Trung Hoa!
© Ngô Nhân Dụng


__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

XONG MÀN 1 - TẬP TRUNG TRÍ LỰC CHO MÀN 2





----- Forwarded Message -----
From: Dinh Mac <
To:
Sent: Sunday, October 5, 2014 9:59 AM
Subject: Đại thắng

XONG MÀN 1 - TẬP TRUNG TRÍ LỰC CHO MÀN 2 


05oct2014 03.jpg


TIN ĐẠI THẮNG TỪ HONG KONG - CẬP NHẬT LÚC 18G00-18G15 HK 
NGÀY 05/10/2014.

CHÍNH QUYỀN HONG KONG ĐÃ PHẢI NHƯỢNG BỘ TRƯỚC CUỘC BIỂU TÌNH ÔN HÒA, ĐẤU TRANH VÌ DÂN CHỦ CỦA NHÂN DÂN HONG KONG. CHẤP NHẬN NGỒI LẠI ĐÀM PHÁN VỀ VIỆC CẢI CÁCH CHÍNH TRỊ TẠI HONG KONG.

NGƯỜI BIỂU TÌNH QUYẾT ĐỊNH RÚT LUI THEO ĐỀ NGHỊ CỦA CHÍNH QUYỀN HONG KONG - QUYẾT ĐỊNH THÔNG MINH!!!
MỘT LẦN NỮA NHIỆT LIỆT CHÚC MỪNG SINH VIÊN, HỌC SINH, NHÂN DÂN HONG KONG.

MỘT LẦN NỮA XIN GỬI LỜI CẢM ƠN ĐẾN NHÂN DÂN HONG KONG, CÁC BẠN ĐÃ ĐỂ LẠI DẤU ẤN VÔ CÙNG TỐT ĐẸP TRÊN CON ĐƯỜNG ĐẤU TRANH BẢO VỆ QUYỀN LÀM NGƯỜI, ĐẤU TRANH VÌ DÂN CHỦ, ĐẤU TRANH VÌ QUYỀN LỢI CHÍNH ĐÁNG CỦA NHÂN DÂN.

TUY CON ĐƯỜNG ĐẤU TRANH DÂN CHỦ TẠI HONG KONG ĐÃ ĐẠT ĐƯỢC ĐẠI THẮNG LỢI BƯỚC ĐẦU NHƯNG VẪN CÒN NHIỀU GIAN NAN VÀ THỬ THÁCH PHÍA TRƯỚC. NHƯNG ĐÂY LÀ MÓN QUÀ VÔ CÙNG Ý NGHĨA ĐỐI VỚI NHẬN THỨC CỦA NHÂN DÂN VIỆT NAM NÓI CHUNG VÀ GIƠI TRẺ VIỆT NAM NÓI RIÊNG.

TRÂN TRỌNG CẢM ƠN!!!

VẬN MỆNH

Đường link bài viết: 

05oct2014 02.jpg

05oct2014 01.jpg


05oct2014 01a.jpg


__._,_.___

Posted by: Dinh Mac

Sunday, October 5, 2014

Thời gian không chờ dân Hongkong?


Thời gian không chờ dân Hongkong?

Nguyễn Ngọc Già (Danlambao) - Chính quyền CS Bắc Kinh đang nuốt lời "một quốc gia, hai chế độ" với mưu toan áp đặt thể chế độc tài toàn trị cho vùng lãnh thổ đã từng là thuộc địa Anh.

Cách Mạng Dù

Một cuộc du hành ngỡ rằng đáng mơ ước, lại do Trung cộng sắp đặt. Trong khi hành khách Hongkong, tất cả đã yên vị, chuyến bay chuẩn bị lăn bánh ra đường băng, đâm đầu xuống... "thiên đường XHCN", may thay, lượng khách khổng lồ kịp thời phát hiện trò lừa đảo bấy lâu họ nghi hoặc, nay có nguy cơ lớn trở thành sự thật và... cuộc đấu tranh diễn ra, như cả thế giới đang chứng kiến. Hình ảnh đó không khác gì toàn bộ con tin đang nằm gọn trong bàn tay bọn khủng bố.

Thật mỉa mai đối với người Hongkong - ngỡ mang thân phận "nô lệ" cả trăm năm - đó là khi trở về "Đất Mẹ" (!), họ lại đầy trăn trở, bất an trước "kiếp người" được..."chăm bẵm" trong "vòng tay ấm áp" của "mẹ Trung Hoa" (!). 

Càng mỉa mai hơn cho "quê cha", khi cuộc thăm dò của đại học Hongkong tiến hành vào cuối tháng 12 năm 2012 cho thấy, hơn 70% những người được hỏi nói rằng, họ tự nhận là người Hongkong chứ không phải là người Trung Quốc.

Điều cần nhấn mạnh, gần như người dân ở thế bị động trong quá trình trao trả Hongkong từ Anh Quốc về cho Trung Quốc, cách đây 17 năm. Có lẽ vì thế, "hồn ai nấy giữ", khiến cho khoảng 10% dân số Hongkong đã quyết bỏ xứ sở để đến các quốc gia khác một cách an toàn [1], vì không chấp nhận sống dưới chế độ CS [2]. 

Giờ đây, đối mặt với hành xử tráo trở từ những người cùng huyết thống, cùng nguồn cội; thật ê chề, số đông người Hongkong - vì lý do này hay lý do khác chấp nhận "gắn bó" cùng "đất tổ" - không chỉ vận động hết những nỗ lực của họ, mà còn phải kêu cứu đến thế giới! Đó là điều cay đắng nhất, cũng dành cho dân Việt trong ngoài nước nghĩ suy và chiêm nghiệm với chế độ toàn trị tương ứng tại Việt Nam, dù ai cũng biết, dân Hongkong được thụ hưởng hàng chục năm thể chế tự do dân chủ, trước khi có nguy cơ biến thành "con người XHCN" - đang đe dọa nghiêm trọng hơn 7 triệu dân.

Không thể tìm được câu trả lời nào khác, ngoài vết thương rát buốt, nhức nhối và ngập tràn ân hận cho tương lai thật gần của dân Hongkong, nếu "Cách Mạng Dù" thất bại. 

Cuộc biểu tình lớn nhất đòi dân chủ trong lịch sử Hongkong từ trước đến nay, với lượng người khổng lồ lại khá kỷ luật, cho thấy không thể nào tin được, nếu không có kế hoạch dài hơi, nghiêm túc, được tính toán và dự trù các đối sách cẩn trọng, thông qua những cuộc tập dượt thể nghiệm trước đó. 

Nếu không ai lạ lẫm với bản chất lật lọng của CS thì nạn quỵt "nợ chính trị" tại Hongkong chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Do đó, Lương Chấn Anh tuyên bố không từ chức nhưng chấp nhận cử người đối thoại, đó chỉ là kế hoãn binh. Kèm theo đó, sách "dĩ dật đãi lao" [3] dường như được mang ra sử dụng kịp thời (?). 

Thời gian không chờ dân Hongkong?

Ngày 3/10/2014, đã xuất hiện những hình ảnh bạo lực trong dòng người biểu tình. Người quan sát có căn cứ để coi đó là hành động quen thuộc từ những tên độc tài toàn trị, đê hèn dựng lên kịch bản. Nó vốn nhàm chán đối với Việt Nam nhiều năm qua. Thậm chí, nếu một vài ngày sắp tới có xuất hiện những chất dơ bẩn ném vào đoàn biểu tình, đánh nguội, xé lẻ, khiêu khích, khủng bố thể xác & tinh thần cá nhân cũng như gia đình những người đầu tàu trong cuộc biểu tình v.v... chẳng có gì đáng ngạc nhiên. 

Mới nhất, trang Dân Luận có bài dịch từ Reuters: "Đụng độ ở Hồng Kông bùng phát, người biểu tình đe dọa tẩy chay đàm phán" [4], cho thấy cuộc biểu tình đứng trước nguy cơ khó tránh khỏi bạo động???. 

Một nữ sinh viên Hongkong thật ngơ ngác, khi vừa khóc vừa cố gắng bảo vệ rào chắn:

"Đây thực sự có phải là Hồng Kông?" Cô hỏi. "Tại sao Hồng Kông trở nên như thế này?"

Đó là sự "ngây thơ tức tưởi" của giới trẻ Hongkong chưa từng trải qua "tính ưu việt" của "xã hội XHCN", nay đang sững sờ đối mặt với những trò bẩn thỉu nhất của cộng sản. Có lẽ, cho đến lúc thốt lên như thế, chưa bao giờ họ mường tượng ra nổi chế độ CS kinh khủng như thế nào! Rất đau cho dân Hongkong!

Con người, dù ôn hòa nhất, đứng trước những hành vi như các hình ảnh kèm theo, thật khó đủ bình tâm tìm biện pháp khả dĩ để giữ hình ảnh ôn hòa cần có cho cuộc biểu tình nhiều ngày qua? Nếu có, có vẻ nó thật lố bịch, với hình ảnh thánh thiện như "chú nai" với cặp mắt vô tư trước "họng cá sấu"?!

Vấn đề đau đầu là biện pháp đối phó hiệu quả cho đến nay chưa được tìm ra! Vì thế, lực lượng cảnh sát Hongkong sẽ đóng vai trò quan trọng quyết định, khi lực lượng này nghiêng về ủng hộ xu hướng nào. Trong khi ở Việt Nam, không còn gì để bàn luận đối với "lực lượng bạn dân" (!).

Người Hongkong không còn con đường nào khác. Một khi nhượng bộ và thỏa hiệp theo lời dụ dỗ của nhà đương cục, nhất định "sinh mạng dân chủ" của những thân phận từng là "nô lệ Anh quốc" dứt khoát bị kết liễu. Kết liễu hoàn toàn không còn gì cứu vãn.

Thời gian không dành nhiều cho họ. Từ nay cho đến trung tuần tháng 10, chỉ cần tình hình tiếp tục giằng co, gần như người Hongkong khó giành thắng lợi, bởi một trong các tiêu chuẩn quan trọng cho biểu tình thành công là thời gian không được phép kéo quá dài. 

Điều đáng ngại nhất, chính là hậu quả sau đó với chủ trương khủng bố ngầm và xé nát lòng dân Hongkong sẽ âm thầm và rỉ rả nhưng rất... quyết liệt như bản chất cộng sản vốn mang.

Người Hongkong sẽ đón nhận "mặt trời đen", cũng như người Việt Nam không muốn nhắc lại lời cố Tổng thống Mỹ Ronald Reagan "Chấm dứt chiến tranh Việt Nam không đơn thuần rút quân về nhà là xong, vì lẽ cái giá phải trả cho loại "hoà bình" đó là ngàn năm tăm tối cho thế hệ sinh ra tại Việt Nam về sau".

Vì vậy, những luận thuyết về: "tiệm tiến dân chủ", "hòa hợp hòa giải", "đối thoại kiên trì" v.v... trong xu hướng "đấu tranh bất bạo động" hiện nay, có lẽ cần phải được xem xét nghiêm cẩn từ nhiều góc nhìn, ngay trước mắt cho dan Hongkong.

Thời gian không chờ đợi người Hongkong nhiều nữa?!

"Đấu tranh này là trận cuối cùng..."?!

Cầu chúc người Hongkong mạnh mẽ và dứt khoát cũng như mau chóng tìm ra giải pháp trong tình thế nguy nan.

Thế giới dân chủ không thể ngồi im, đừng để quá muộn như Ukraine, Syria v.v... rồi "thong thả" giải quyết hậu quả... 

Qủy dữ đang đội mồ sống lại...




[2] Người Việt Nam kém may mắn hơn rất nhiều, bởi cũng khoảng 10% dân số tháo chạy từ 1975 kéo đến hơn chục năm sau, nhưng cách ra đi của họ đầy máu và nước mắt với ước lượng 25% trong số đó đã chết bằng nhiều hình thức khác nhau. Một trong các điểm đến của người Việt Nam thời đó là... Hongkong. Do đặc thù địa lý, đại đa số người Việt Nam vượt biên đến Hongkong là người miền Bắc. 


Các ngôi sao điện ảnh ủng hộ phong trào dân chủ Hong Kong

CTV Danlambao - Tài tử Hong Kong nổi tiếng Châu Nhuận Phát (Chow Yun-fat) lên tiếng ủng hộ những người biểu tình tại Hong Kong. Trả lời phỏng vấn với tờ báo Apple Daily anh nói: "Tôi đã gặp những cư dân, học sinh - họ là những người rất can đảm và thật cảm động khi chứng kiến hành động. Những học sinh là những người biết điều và hợp lý. Nếu chính quyền có thể đưa ra một giải pháp làm hài lòng người dân và học sinh thì tôi tin rằng cuộc khủng hoảng này sẽ chấm dứt..." 

Trả lời đài truyền hình Tin tức Á Châu (News Asia) anh nói thêm rằng việc sử dụng hơi cay đối với những người biểu tình vào cuối tuần qua là quá đáng. "Khi nhà nước dùng biện pháp bạo lực đối với học sinh nó sẽ làm người dân bất bình và tôi không muốn thấy ai bị thương. Đây là một cuộc biểu tình ôn hoà và không có lý do gì phải dùng đến bạo lực hay hơi cay". (1)

Một ngôi sao nổi tiếng khác của Hong Kong là Lưu Đức Hoà (Andy Lau) cũng đã lên tiếng ủng hộ người biểu tình. Trên trang web Andy World Club anh viết: 

“All Hongkongers loved Hong Kong. When appeal to demand, must take care of yourself and everybody. Everybody’s emotion should not be affected by the must not be agitated minority. No tear gas, no violent, no abuses. Students and protesters, must take care of your own safety, you must know that your family members are worried of your safety. Wish to have a peaceful Hong Kong. Andy”

Tất cả người Hong Kong yêu mến Hong Kong. Khi đòi hỏi, phải bảo trọng chính mình và mọi người khác. Đừng để cảm xúc của mỗi người bị ảnh hưởng bởi thiểu số háo động. Không hơi cay, không bạo động, không ngược đãi. Học sinh và người biểu tình phải bảo vệ sự an toàn của bạn và phải biết rằng người thân đang lo lắng cho sự an toàn của bạn. Mong ước một Hong Kong an bình. Andy. (2)

Ca sĩ Denise Ho của Hong Kong, một nhà hoạt động về quyền của người đồng tính đã có mặt tại khu vực Admiralty tham gia biểu tình trước khi lên đường đi Paris. Trên FB cá nhân, chị viết: "Thế hệ chúng ta, thế hệ tuổi 30 sinh ra vào thập niên 70 chưa bao giờ chứng kiến một cơn bão nào. Ở vào thời khắc lịch sử này, đám đông đã đến để chứng kiến sự trỗi dậy của một Hong Kong đoàn kết". Denise Ho cũng kêu gọi sinh viên học sinh hãy giữ bình tĩnh và hành xử hợp lý khi nhiều thành phần khác đang lợi dụng mọi tình huống để gây nên hỗn loạn.

Tài khoản của ca sĩ Denise Ho trên Weibo (phiên bản Twitter của Trung cộng) sau đó đã bị khoá. (3)

Nữ tài tử Anita Yuen Wing-yee tuyên bố vào hôm thứ Hai:"Tôi thấy rằng họ không thể dùng bạo lực, sức mạnh để đàn áp. Tôi thất vọng trong vụ việc tấn công người biểu tình bởi vì tôi không hiểu vì sao chính phủ không lắng nghe người dân. Có nhiều cách để biểu lộ một điều gì đó, những nhà chính trị muốn truyền đạt một vấn đề thì cần sử dụng những cách thức sao cho mọi người thoải mái."

Một số các tài tử khác trên thế giới cũng đã bày tỏ sự ủng hộ của họ đối với cuộc biểu tình tại Hong Kong qua Tweeter và Blog. 

Nữ tài tử Mia Farrow tweet hình của Joshua Wong và hỏi "Nhà lãnh đạo cuộc cách mạng Hong Kong 17 tuổi này có thể đánh bại Bắc Kinh?" (4)

George Takei , tài tử nổi tiếng với loạt phim Star Trek bày tỏ sự ủng hộ của ông đối với sinh viên Hong Kong trên blog cá nhân bằng cách lồng cuộc cách mạng Dù vào trang blog và đăng tải hình ảnh một đám cảnh sát Hong Kong đội nón sắt đen của nhân vật Darth Vader trong phim Star Wars. (4)




Đến Phong trào Dân chủ Việt Nam...


Vài suy nghĩ từ sự kiện Hồng Kông đến Phong Trào Dân Chủ  Việt Nam

Phát hiện người anh em cùng cha, khác ông nội của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng



image





Preview by Yahoo



Phan Châu Thành (Danlambao) - Đến nay giới trẻ HK mới dần dần nhận ra các giá trị khác cao hơn thương mại và đích thực làm nên Thịnh vượng, đó là các giá trị Dân chủ mà họ vốn may mắn được hưởng từ hơn thể kỷ trước. Và nay họ muốn có nó mãi, muốn giữ nó - Thịnh vượng bằng Love and Peace - Tình yêu và Hòa bình... Bài bản của họ rất đúng, bất bạo động 100%. Nhưng như thế có là đủ cho sự Thịnh vượng tiếp theo cho một tiểu quốc? Theo tôi, chỉ Love and Peace là chưa đủ, còn phải chấp nhận trả giá bằng chính Thịnh vượng tạm thời, phải chấp nhận Pains - đau khổ và khó khăn, thì mới có Gains - Thịnh vượng mới. Như vậy, phải đấu tranh bằng/with Love and Peace, and ready to Sacrify...

*

Người Việt chỉ có ba câu hỏi “hồi hộp”?

Những ngày trước và sau quốc khánh Trung cộng 1/10/2014 này, sự kiện trung tâm và hàng đầu của Châu Á chắc chắn là cuộc biểu tình của giới trẻ Hồng Kông đòi quyền bầu cử người đứng đầu HK cho dân HK. Với người Việt trên Lề Dân đó cũng là sự kiện được dành từ 50% đến 80% bài vở và tranh luận trên các trang mạng, đủ nói phong trào dân chủ Việt Nam đang theo dõi rất sát sao và đặt nhiều hy vọng, nhiều kỳ vọng vào HK đến thế nào.

Nó sẽ là Thiên An Môn mới hay là Cách mạng Cánh Dù thành công đầu tiên ở Châu Á? 

Nó sẽ lan tỏa ngoài HK ra cả Trung quốc (các vùng Macao, Tây Tạng, Tân Cương...) thế nào? 

Và nó có lan tỏa tới VN không và như thế nào?...

Đó có lẽ là “ba câu hỏi hồi hộp” của những người đấu tranh dân chủ VN hiện nay. Hồi hộp là sự quan tâm bị động hoàn toàn. Rất tiếc là tôi không thấy các câu hỏi dạng quan tâm chủ động, như: Chúng ta có thể làm gì ngay bây giờ và ngay ở VN này để hiểu sát hơn, để theo gương và ủng hộ các bạn HK (Ví dụ: phát động phong trào đến các công viên trung tâm SG/HN biểu tình ngồi ôn hòa với thông điệp “Tôi yêu Dân chủ”, “Tôi yêu Hồng Kông” và chia sẻ offline các thông tin, hình ảnh về sự kiện HK...?)? Chúng ta có nên đến HK du lịch (với những ai có đủ điều kiện) để quan sát và học hỏi trực tiếp bất chấp cản ngăn của chính quyền Trung cộng và Việt cộng? Chúng ta có nên đến các trường học (trung học và đại học) hỏi và trao đổi với giới trẻ VN về sự kiện HK? Chúng ta có nên phát động phong trào tẩy chay “đảng cử dân bầu” Quốc hội khóa 14 tới cuối 2016 từ bây giờ? v.v... Và nếu bị chính quyền cản ngăn trong các việc trên thì chúng ta nên/sẽ làm gì? v.v...

Tôi cũng rất quan tâm đến sự kiện HK, nhưng không phải vì “ba câu hỏi hồi hộp” mà làm các câu hỏi chủ động và hành động cơ, nên chỉ dành cho sự kiện HK được chưa tới 20% thời gian đọc và suy nghĩ của mình thôi, 50% vẫn là những sự kiện của Việt Nam, và 30% là thế giới - là chống IS và tình hình Ucraina... Tại sao tôi không chú ý đến sự kiện HK nhiều như đa số trên Lề Dân? Vì tôi thấy chỉ quan tâm bị động thì... phí thời gian quá, không đóng góp thêm được điều gì tích cực cho mình và cho môi trường xa gần xung quanh.

Tôi cũng dự đoán sự kiện HK chưa ở tầm cỡ Thiên An Môn và có thể sẽ phát triển vào bước ngoặt mới bất ngờ bất lợi cho phong trào dân chủ HK, đó là...

Khả năng thứ tư của HK...

Chúng ta biết, biểu tình đại qui mô của giới trẻ HK là chống đối trực diện với Bắc Kinh, và được phương Tây ủng hộ, hậu thuẫn kín đáo. Dù kín đáo thì họ vẫn phải hành động - qua hành động của giới trẻ HK, nên họ đã bước ra ngoài ánh sáng. Còn phe “bên kia” là chính quyền Bắc Kinh vẫn chưa phản ứng rõ rệt, chưa hành động công khai, nên họ vẫn đang trong bóng tối, họ có lợi thế đi nước cờ sau và cũng không bất ngờ với nước cờ trước...

Thế nên, họ - Bắc Kinh có thể (hầu như chắc chắn) sẽ không đàn áp như ở Thiên An Môn - khả năng thư nhất hầu như bị loại. Họ cũng không nhượng bộ yêu sách của giới trẻ HK ngay về đầu phiếu phổ quát năm 2017 hay cho vị trưởng đặc khu hiện tại từ chức, vì như thế sẽ dẫn đến phải có người thay thế ngay - tức phải hoặc áp đặt người của Bắc Kinh ngay (đổ thêm dầu vào lửa), hoặc cho dân HK bầu (phổ quát) người đứng đầu HK ngay, tức Bắc Kinh đầu hàng kép? Không thể có, vì thế thì còn tệ hơn chấp nhận bầu cử phổ quát sau 3 năm nữa như phong trào của giới trẻ đang yêu cầu. Như vậy, khả năng thứ hai, phong trào Cách mạng Cánh Dù thành công, cũng là hầu như không khả dĩ.

Khả năng thứ ba là phong trào sẽ kéo dài không có hồi kết trong vài tuần, vài tháng tới, và vì thế nó sẽ lan tỏa ảnh hưởng khắp Trung cộng và một số nước khác như Đài Loan, Việt Nam... Đây là điều phong trào dân chủ VN hy vọng, nhưng lại là khả năng rất xấu có hại cho phong trào biểu tình của giới trẻ HK và có lợi cho Bắc Kinh, vì nó ảnh hưởng mạnh đến kinh tế HK (đưa đến khủng hoảng), nền kinh tế vốn dựa trên ba lĩnh vực chính là thương mại, du lịch giải trí và tài chính - tất cả đều là những lĩnh vực kinh tế nặng cảm xúc và thiếu kiên nhẫn, không thể chịu được khủng hoảng lớn lâu dài quá 2 tuần. Nhất là khi tác giả khủng hoảng kinh tế lại là giới trẻ vốn chưa tham gia vào nền kinh tế nên không thể quyết định việc quá lớn như chấp nhận kinh tế đi vào khủng hoảng bởi người lao động ở HK vẫn đang làm việc và vốn chưa hề tham gia cuộc đấu tranh biểu tình của giới trẻ HK hiện nay. Như thế, khi có nguy cơ khủng hoảng kinh tế khi cuộc biểu tình kéo dài gây nên, chính người lao động HK sẽ mong và có thể muốn ngăn giới trẻ chấm dứt biểu tình...

Nếu cuộc biểu tình là văn hóa dân chủ trên trăm năm đã kết tinh của HK, thì kinh doanh liên tục xuyên suốt hai cuộc đại chiến thế giới và gần hai thế kỷ cũng là đặc trưng mạnh mẽ của HK, nhất là mảng thương mại và tài chính là đôi chân không ngừng nghỉ của nền kinh tế HK kể từ khi nó là nhượng địa của Anh tức từ khoảng 167 năm trước. Vì thế, khó mà hình dung nổi một HK có khủng hoảng kinh tế ngừng trệ trong khi thị trường cả thế giới thì vẫn đang sôi động xung quanh, vì cái đó không “được chấp nhận” trong máu của người HK... Mặt khác, kinh tế HK gắn quá chặt chẽ với kinh tế TQ, là cuống họng hay động mạch chủ quan trọng của kinh tế TQ, nếu nó có “mệnh hệ gì” thì cả nền kinh tế TQ vốn đã bắt đầu phát triển chậm lại vì đến ngưỡng cấu trúc cũng sẽ phải chao đảo theo...

Vì thế, khả năng thứ tư là một thỏa hiệp trong khoảng 1 tuần đổ lại giữa hai bên, rằng Bắc Kinh sẽ xem xét không đưa người của mình lên lãnh đạo HK vào năm 2017, nhưng cũng sẽ có thể đẩy lùi cuộc đầu phiếu phổ quát thêm 2-3 năm nữa, dự kiến vào 2020 chả hạn, và HK cho đến 2020 vẫn có người lãnh đạo hiện nay.

Giải pháp thứ tư là thỏa hiệp, vì nó tránh được hai khả năng “thắng-thua” đầu tiên mà chắc chắn không được cả hai bên chấp nhận, nó là giải pháp để tránh khả năng thứ ba mà cả hai bên không muốn và bên biểu tình có lẽ sẽ cũng không muốn hơn không kém Bắc Kinh... Và nhất là, đó là giải pháp hai bên cùng tìm thấy thắng lợi cho mình.

Bắc Kinh thì sẽ không phải ra tay đàn áp HK bằng bạo lực - điều chắc chắn sẽ gây thảm họa cho TQ từ phản ứng khắp thế giới, hay bị ảnh hưởng kinh tế từ HK - điều sẽ gây thêm khó khăn về ổn định chính trị nội bộ của TQ vốn đang rất căng thẳng hiện nay, hay bị phải nhượng bộ phong trào sinh viên hoàn toàn - điều sẽ làm Bắc Kinh bẽ mặt.

Phong trào dân chủ thì không phải đập vỡ nồi cơm của mình (nền kinh tế HK), vẫn có hy vọng thắng ván ở tiếp 2020, và ít nhất ở ván sắp tới 2017 này HK không thua...

Suy nghĩ về khả năng thứ tư của HK

Đó là sự thất bại của phong trào đấu tranh của giới trẻ HK. Lý do: vì họ quá trẻ để có thể quyết định (chưa có quyền và chưa có khả năng) chấp nhận trả giá kinh tế để đổi lấy mục đích dân chủ (tương lai chính trị của HK). No pains no gains. Cái pains/đau đớn nhỏ nhất trong đấu tranh chính trị là cái pains kinh tế, hay cái giá phải trả của nền kinh tế, thì nhiều khả năng phong trào sinh viên HK sẽ không sẵn sàng đánh đổi (không dám gây nên khủng hoảng kinh tế), nên nó không thể thành công. Tôi vẫn biết đằng sau giới trẻ HK là những bộ óc giáo sư (cả HK, và từ Anh, Mỹ), nhưng hành động vẫn phải là giới trẻ HK trong số đông. Nhất là, với đối thủ cực lớn và tột cùng gian xảo là CSTQ thì nền dân chủ non trẻ HK, dù có hậu thuẫn của London và Washington, vẫn chưa thể thực sự là đối thủ. Có lẽ vài năm tới họ mới dám trả giá bằng cả nền kinh tế, khi nhận ra Thịnh vượng lâu dài phải đổi bằng và chỉ có thể đổi bằng Thịnh vượng trước mắt.

Chúng ta thấy, tất các phong trào cách mạng hoa châu Âu hay mùa xuân Ả-rập, Bắc Phi, Trung Đông... đều phải trả giá bằng cả nền kinh tế của các nước đó, và sinh mạng của thành phần ưu tú nhất của dân tộc họ, mà xác suất thành công khi đó vẫn chưa phải 100%...

Tôi có hiểu HK? Không nhiều. Tôi mới chỉ đến HK ba lần, một lần đi du lịch, một lần sang tìm cơ hội làm ăn với doanh nhân HK và thất bại, và lần thứ ba đi hội nghị thương mại, và vợ chồng tôi bị nhốt cách ly ở sân bay KH lúc mới sang trong đại dịch SART mà VN Airlines dù biết có Sart nhưng vẫn im lặng chở người Việt sang để bị nhốt rồi chở về chỉ vì VNA không muốn trả tiền vé và hủy chuyến bay... Và cảm nhận của tôi về HK và người HK đọng lại từ lời tuyên bố của một doanh nhân HK mà tôi hợp tác bất thành, đại ý rằng: Ở HK, thương mại là tất cả, tất cả cho thương mại, vì thương mại, nhờ thương mại, từ thương mại, là thương mại. Thương mại là Thịnh vượng. Một thứ thương mại “phi chính trị”, chào đón cả tôi từ VNCS và cả mấy anh bạn CS Bắc hàn với cả bọn khủng bố đạo Hồi, như nhau cả... (Tôi hợp tác kinh doanh bất thành vì tôi không thể kết bạn được với doanh nhân đó, để kinh doanh...).

Nhưng có thương mại “phi chính trị”, “phi tình bạn” thật không? Theo tôi là không. Thịnh vượng đến hôm nay của HK là nhờ có Thương mại trong thể chế dân chủ (chính trị đề cao con người) của nước Anh bao bọc và để lại, chứ không phải thương mại “phi chính trị”.

Tuy không đột nhiên đến nay, 2014, sau 17 năm trở về mẫu quốc, người HK - giới trẻ mới dần dần nhận ra có các giá trị khác cao hơn thương mại và đích thực làm nên Thịnh vượng, đó là các giá trị Dân chủ mà họ vốn may mắn được hưởng từ hơn thể kỷ trước. Và nay họ muốn có nó mãi, muốn giữ nó - Thịnh vượng bằng Love and Peace - Tình yêu và Hòa bình... Bài bản của họ rất... đúng, bất bạo động 100%.

Nhưng như thế có là đủ cho sự Thịnh vượng tiếp theo cho một tiểu quốc, một quốc gia? Theo tôi, chỉ Love and Peace là chưa đủ, còn phải chấp nhận trả giá bằng chính Thịnh vượng tạm thời, phải chấp nhận Pains - đau khổ và khó khăn, thì mới có Gains - Thịnh vượng mới. Như vậy, phải đấu tranh bằng/with Love and Peace, and ready to Sacrify...

Đến Phong trào Dân chủ Việt Nam...

Phong trào dân chủ Việt Nam cũng vậy, cần/nên sẵn sàng trả giá. Nếu cái giá là khủng hoảng kinh tế VN (để rồi gây dựng lại trong dân chủ từ đầu) thì tất nhiên mọi người Việt dân chủ đều chấp nhận, nhưng chúng ta lại không thể tạo ra điều đó, chỉ có CSVN tự tạo ra khủng hoảng kinh tế để rồi (là điều kiện) dẫn đến (nhưng không quyết định) sụp đổ thể chế CS. Sự sụp đổ thể chế CS được quyết định bởi hành động của phong trào dân chủ, trong đấu tranh bất bạo động với sự chấp nhận và sẵn sang trả giá. Cái giá phải trả đó là gì, với từng người và với cả phong trào?

Theo tôi, với từng người, đó là phải dấn thân, theo mọi cách của mình. Với cả phong trào dân chủ, đó là hóa thân là một - đó là đoàn kết mọi thành phần.

Tôi biết, nói thì dễ, nhưng chính tôi cũng chưa làm được. Dấn thân là vượt qua nỗi sợ. Vượt làm sao? Mấy tuần trước Vũ Đông Hà có bài “Giữa bờ Muốn và bến Làm là dòng sông Sợ hãi” trên DLB mà tôi rất quan tâm và có viết ngay một bài cùng thảo luận, song vì mình chưa vượt qua được dòng sông sợ hãi của mình, nên tôi đã không gửi nó đi - hy vong một ngày nào đó tôi sẽ gửi...

Và nói mọi người Việt dân chủ phải đoàn kết thì như nói... các chàng trai dân chủ nên cùng chia sẻ tình yêu với cùng một cô gái thôi, còn các cô gái dân chủ thì nên cùng yêu một chàng trai thôi, cho nó đoàn kết dân chủ... vì hai kẻ được yêu đó là hai vị Thần Dân chủ. Vấn đề của người Việt dân chủ chúng ta là (tôi cũng vậy): Ai cũng muốn chứng minh mình yêu Dân chủ nhiều hơn, đúng hơn, tinh khiết hơn, ít “cơ hội” hơn, tỉnh táo hơn... Tức là, tình yêu đó chỉ để đem so sánh, sở hữu và gắn tên thân chủ (của-tôi-hơn) chứ không phải để hiến dâng nàng/chàng Dân chủ vô điều kiện...

Nàng/chàng Dân chủ vì thế không đến với người Việt được vì cô đơn héo mòn trong đám người “tránh đấu vì Dân chủ cho Việt Nam”?




Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link