Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, October 20, 2014

Công an sau khi lấy cung

 

Công an sau khi lấy cung

Chính quyền đồng ý đền bù cho nạn nhân chết ở đồn công an Móng Cái ?

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok
2014-10-19
  • In trang này
  • Chia sẻ
  • Ý kiến của Bạn
  • Email
Lực lượng công an và an ninh tập trung ngăn chặn hàng trăm người dân phản đối công an Móng Cái, tỉnh Quảng Ninh hôm 18/10/2014
Citizen photo
Nhiều người dân tại phường Bình Ngọc, thành phố Mong Cái, tỉnh Quảng Ninh hôm qua cùng gia đình một nạn nhân bị tử vong trong đồn công an địa phương lên cơ quan chức năng để yêu cầu giải thích về cái chết của người này.
Đoàn người mang xác nạn nhân đã bị lực lượng chức năng ngăn chặn; tuy nhiên mọi người vẫn đến gặp được những người phụ trách và vụ việc được giải quyết với lời hứa nuôi con của nạn nhân cho đến tuổi trưởng thành, cũng như trang trải mọi chi phí mai táng.

Một người dân địa phương cho biết như sau:
“Dân làng bên ngoài, bên trong ai cũng đồng lòng ủng hộ. Người ta chỉ đưa xác đến huyện ủy để hỏi cho ra tình hình thế nào, cán bộ bên trên trả lời thế nào chứ nói biểu tình, không hề có biểu tình. Người ta chỉ muốn hỏi làm sao chỉ mới đi được hai hôm mà lại chết, thế thôi. Nhưng lại ngăn cấm, đưa xe lăn, xe ủi chặn đường không cho người ta đi. Người ta chỉ đi đòi hỏi công bằng mà lý do gì lại không cho người ta đi, mà lại dùng máy nọ, máy kia và dùng dùi cui đánh bao nhiêu người bị gãy răng, rồi bị thương nữa. Làm vậy là không được. Cảnh sát cơ động dùng dui cùi đánh người ta bị thương, những người đó được đưa vào viện và cũng về rồi.
Hôm qua bên Huyện ủy cũng giải thích và có cam kết nên cũng đưa xác về mai tang rồi. Chỉ còn là hứa như thế mà có thực hiện hay không. Gia đình người ta bên nội, ngoại đều đồng ý với cam kết là sẽ nuôi con ( của người chết) đến 18 tuổi. Huyện ủy cũng cho xe đưa về chôn cất đàng hoàng rồi.

Đúng là đây là vụ đầu tiên mà khiến người dân bức xúc nhất  vì là vụ đầu tiên xảy ra ở phường Bình Ngọc, còn ở nơi nào tôi không biết.”
Truyền thông trong nước hôm qua đưa tin nạn nhân bị chết trong đồn công an phường Bình Ngọc có tên Nguyễn Văn Sửu sinh năm 1973. Người này bị tình nghi dùng súng tự chế bắn chết một người khác hồi ngày 11 tháng 10. Vào ngày 14 tháng 10, ông Nguyễn Văn Sửu bị bắt khẩn cấp và đưa về giam giữ tại trụ sở công an thành phố Móng Cái để điều tra. Đến ngày 17, công an báo tin ông này dùng vải xé từ ống quẩn buộc vào cửa sổ phòng giam tự tử và đưa xác về gia đình để chôn cất.

Đây là vụ việc mới nhất về chuyện công an nói công dân tự tử ngay tại nơi giam giữ.
Vào ngày 16 tháng 9 vừa qua, tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch công bố phúc trình về tình trạng những người dân chết khi bị giam giữ và vấn nạn công an bạo hành tại Việt Nam. Human Rights Watch cho rằng tình trạng vẫn đang diễn ra với tốc độ đáng báo động.

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh

Quyền im lặng – nguyên lý và công nghệ thực thi


Quyền im lặng – nguyên lý và công nghệ thực thi

Posted by adminbasam on 15/10/2014
TS Nguyễn Sỹ Phương, CHLB Đức
15-10-2014
H1

Vừa qua, Dự thảo Luật Tổ chức Viện KSND và Tòa án ND đã gây tranh cãi trong dư luận xã hội khi bác bỏ quyền im lặng, phủ định một quyền cơ bản mang tính phổ quát thế giới!

*Phần I: Những vấn đề đặt ra
Tháng trước, UBTV Quốc hội họp cho ý kiến về Dự Luật Tổ chức Viện KSND và TAND. Gây tranh cãi thu hút truyền thông nhất là 4 quyền trong lĩnh vực tố tụng, tư pháp, 1- quyền im lặng, 2- quyền có luật sư, 3- quyền tranh tụng bình đẳng và 4- quyền được xét xử độc lập. 

Trong đó, điểm mấu chốt của cả 4 quyền trên đều ít nhiều liên quan tới vai trò luật sư. Luật TTHS ở nước ta và trên thế giới ngày nay đều quy định “Quyền nhờ (có) luật sư”. Lý do không có gì cao siêu cả, cực kỳ đơn giản, bệnh nhân cần bác sỹ, sinh nở cần bà đỡ, học hành cần thầy cô… thì vướng quan sự cần luật sư là lẽ đương nhiên, thuộc về quyền cơ bản. 

Nhưng ở ta thực tế bất khả thi, bởi thiếu cả chế tài buộc nhà chức trách phải bảo đảm quyền đó cho họ, lẫn điều kiện thực hiện, nghi phạm bị cách ly hoàn toàn, quá trễ để gặp được luật sư vốn chỉ được chấp thuận khi người nhà mời, phải được cấp giấy chứng nhận bào chữa, phải chờ tới lịch hỏi cung. 

Nếu hình dung nghi phạm như bệnh nhân cấp cứu, luật sư là bác sỹ sẽ thấy hậu hoạ bất khả kháng. Chưa nói, người nghèo thiếu tiền mời luật sư và khó tìm được luật sư thiện nguyện, con “bệnh“ chỉ nằm chờ chết. Mặt khác, nghề luật sư đối kháng với cơ quan điều tra tố tụng vốn chẳng thích gì luật sư, khó được họ ủng hộ chưa nói cản trở một khi thiếu chế tài đối với cơ quan này, như phát biểu của VKS và TA Triệu Sơn thách thức “để xem luật sư làm được gì“ trong vụ án ông Nguyễn Bá Qúy mới đây là một điển hình. 

Vì vậy, tranh cãi nảy lửa về Dự luật trên là đương nhiên, không chỉ liên quan tới số phận bất kỳ ai, cả thường dân lẫn quan chức dù cao cấp tới đâu, một khi gặp rủi ro quan sự đều phải đối mặt, mà còn là bằng chứng không thể bác bỏ để khẳng định một nhà nước thực tế có tính pháp quyền hay không?

Phát biểu tại cuộc họp, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng khẳng định, “về quyền tranh tụng phải căn cứ Hiến pháp 2013 để xác định quyền của luật sư bào chữa ngay từ đầu. Người ta mới thu thập được chứng cứ, mới tìm hiểu được sự việc, nghe thân chủ, đi chứng minh, rồi đứng ra bào chữa được. Nguyên tắc xưa nay, luật sư chỉ bào chữa, bác luận cứ buộc tội của viện kiểm sát.

 Tòa tuyên án. Trước công lý, tất cả bình đẳng. Thẩm phán xét xử độc lập, chỉ tuân theo pháp luật, không chịu bất kỳ chỉ đạo nào. Nghị quyết Bộ Chính trị viết rất rõ: Căn cứ chủ yếu vào tranh tụng tại phiên tòa để quyết định bản án. Đó là nhiệm vụ của tòa án“.

*Phần II: Bản chất quyền im lặng
Quan điểm của Chủ tịch Nguyễn Sinh Hùng chính xuất phát từ bản chất của quyền im lặng, quyền có luật sư, quyền tranh tụng bình đẳng, quyền được xét xử độc lập, trong thời đại ngày nay vốn thuộc QUYỀN CƠ BẢN có nội hàm bao gồm 4 dấu hiệu: a- quyền đặc trưng của con người trước nhà nước (chính vì vậy nó còn được gọi là quyền tư vệ chống lại nhà nước xâm phạm. 

Như ở Đức được hiến định ngay tại Điều 1 “những quyền cơ bản sau đây là những chuẩn mực thước đo, quy tắc xử sự, trực tiếp ràng buộc cơ quan lập pháp hành pháp và tư pháp phải tuân thủ“), b- không thể tách rời, chuyển nhượng (như không ai được quyền thay ai đi tù hay bỏ phiếu cơ quan dân cử), c- lâu dài, và d- nếu vi phạm kiện lên toà án Hiến pháp. Thiếu một trong 4 dấu hiệu trên, nó sẽ không được bảo đảm trên thực tế. (Chính vì thế, quốc gia nào cũng hiến định hoặc mặc định quyền cơ bản, nhưng thực tế xếp hạng quốc gia dân chủ thứ bậc cách nhau cả trời vực).

Có thể tham khảo ở Đức, Chương Quyền cơ bản được hiến định 22 Điều. Sắp tới có thể bổ sung thêm quyền có tài khoản ở ngân hàng do EU đề xuất, quyền tự do truy cập Internet đang được UNO bàn thảo (khi đó nhà nước bị buộc phải bảo đảm cho người không có thu nhập, lập tài khoản và truy cập Internet miễn phí, nếu không không thể gọi quyền cơ bản). Còn ở ta, Hiến pháp 2013 hiến định tới 36 Điều (gấp rưỡi Đức), liệu có bao hàm đủ 4 dấu hiệu nội hàm quyền cơ bản hay không hiện còn tùy thuộc kết qủa thể chế hoá nó.

Khác với 22 quyền cơ bản tập hợp trong Chương Quyền cơ bản vốn được áp dụng trong mọi trường hợp; tương tự hầu hết các quốc gia hiện đại, 4 quyền cơ bản trên được Hiến pháp Đức xếp vào Chương Tư pháp, nên thường gọi là “quyền tương tự quyền cơ bản“ hay “quyền cơ bản trong lĩnh vực tư pháp“. Quyền im lặng được hiến định ẩn chứa tại điểm (1), Điều 103: “Bất cứ ai bị xét xử đều phải lắng nghe ý kiến họ“. 

Được hiểu họ trả lời, phát biểu, hay không, như thế nào, là quyền của họ. Từ quyền “ẩn chưá“ được hiến định đó, quyền im lặng được thể chế hoá bằng Luật tố tụng hình sự StPO.

Còn ở Mỹ, quyền im lặng được hiến định trực tiếp tại điều 5 Tu chính Hiến pháp, “trong tố tụng hình sự, không được phép buộc bất cứ ai phải khai báo tự chống lại mình“.

Ở ta, những quyền cơ bản trong tố tụng tư pháp cũng được Hiến pháp 2013 quy định tại Chương Quyền cơ bản, Điều 31, điểm 4, người bị quan sự “có quyền tự bào chữa, nhờ luật sư hoặc người khác bào chữa”… Và cả tại Chương Toà án, Viện Kiểm sát, Điều 103, “Thẩm phán, Hội thẩm, xét xử độc lập và chỉ tuân theo pháp luật; nghiêm cấm cơ quan, tổ chức, cá nhân can thiệp vào việc xét xử của Thẩm phán, Hội thẩm“. “Nguyên tắc tranh tụng trong xét xử được bảo đảm“. 

Mặc dù không có điều khoản nào ẩn chưá trực tiếp quyền im lặng nhưng các quyền cơ bản khác trong tố tụng hiến định ở trên, tự nó đã đặt ra điều kiện “cần” hay “tiền đề” về quyền im lặng có được bảo đảm, thì các quyền còn lại mới có thể thực thi. Nói cách khác quyền im lặng được mặc định, giống như quyền ăn, uống, thở, nghe, nhìn, vận động, yêu, ghét…, mặc dù không hiến định, nhưng thiếu nó thì không thể thực thi bất kỳ quyền gì khác liên quan!

*Phần III: Công nghệ thực thi – cốt tử của quyền im lặng trên thực tế
Dù hiến định hay mặc định, quyền cơ bản chỉ có thể bảo đảm khi chế tài được mọi cơ quan công quyền phải tuân thủ những chuẩn mực thước đo, quy tắc xử sự hệ dẫn từ chính những quyền đó. Nói cách khác, hiến định hay mặc định chỉ mới bảo đảm được quyền cơ bản về mặt nguyên lý, để trở thành hiện thực phải có công nghệ pháp lý thực thi, tức các quy phạm đong đo đếm được quy định nghiêm ngặt trình tự thao tác của các cơ quan nhà nước phải thực hiện, ở dạng văn bản lập pháp (giống như năng lượng nguyên tử có thể nắm được dễ dàng về mặt nguyên lý, nhưng để sản xuất được nó phải có công nghệ).

Có thể tham khảo công nghệ pháp lý, qua quy phạm 2012/13/EU về “trách nhiệm giải thích truyền đạt“ trong các vụ án hình sự. Điều 3, đoạn 1 quy định “không cho phép ngoại lệ, mọi nghi can phải được cơ quan điều tra thông báo về quyền im lặng một cách nhanh chóng bằng miệng hoặc giấy với ngôn ngữ đơn giản nhất có thể hiểu được. Thông báo đó phải lưu giữ để sau này chứng minh được trách nhiệm đó đã hoàn thành. Vì vậy thông báo phải được thực hiện vào thời điểm mà quyền này nghi can có thể áp dụng (tức trước khi khai báo). 

Quy phạm trên, các nước EU phải đưa vào luật quốc gia trước ngày 02.06.2014“.

Còn ở Đức, Điều 136, 136 a Luật tố tụng StPO và Điều 55 Luật vi phạm hành chính OWiG quy định, “trước khi lấy lời của nghi can hoặc người vi phạm hành chính phải thông báo cho họ, theo luật họ được hoàn toàn tự do chọn khai báo hoặc không đối với cáo buộc, nhất là khi nhận thấy nói ra sự thật sẽ phải tự chịu hậu quả xấu; và bất kỳ lúc nào ngay cả trước khi chưa thẩm vấn, được quyền tham vấn luật sư mà người đó lựa chọn“. 

Quyền im lặng và tham vấn theo Điều 163 đoạn 4 Câu 2 Luật StPO, nghi can hay người vi phạm hành chính được quyền áp dụng “ngay từ công đoạn đầu tiên bị cảnh sát thẩm vấn“. Tiếp theo, nghi can phải được thông báo, “họ có quyền yêu cầu cấp các bằng chứng cáo buộc để họ bác bỏ“. Ngoài ra nếu Viện Kiểm sát thẩm vấn, “thì trước đó phải cho bị can biết đã bị cáo buộc vi phạm điều khoản nào của luật nào“. Trong xét xử, Điều 243, đoạn 4, câu 1 Luật StP0 quy định, “khi mở đầu phiên toà phải thông báo cho bị cáo quyền im lặng, dù trước đó họ đã được cảnh sát hay Viện kiểm sát thông báo“. “Nếu nhà chức tranh vi phạm các điều khoản trên, các bằng chứng đưa ra từ lời khai của nghi can, bị cấm sử dụng làm bằng chứng xét xử“.

 Quy định này nhằm bảo đảm nguyên tắc cơ bản trong xét xử tội phạm: “không một ai buộc phải tự tố cáo mình“. 

Từ đó, Điều § 55 StPO còn quy định quyền im lặng của cả nhân chứng để tránh qua khai báo, họ hoặc gia đình họ bị điều tra. Đối với người nước ngoài, Hiệp định quyền lãnh sự ký ở Viên (Áo), Điều 36, đoạn 1, câu 3 còn quy định thêm, phải thông báo không chậm trễ cho người đó biết họ có quyền thông tin cho cơ quan đại diện nước họ, và thông tin đó phải được chuyển đi không chậm trễ.

Ở Thụy Sỹ, Điều 31 Hiến pháp quy định, khi bị bắt mọi người đều có quyền được thông báo không chậm trễ về lý do và quyền của mình ở dạng dễ dàng hiểu được. 

Thuộc quyền này gồm quyền im lặng, quyền được toà án kiểm tra xem có cho phép nhà chức trách bắt giữ họ trong thời hạn thích ứng hay không, và quyền thông báo cho người nhà. Từ nền tảng Hiến pháp đó, Luật tố tụng hình sự, Điều 158, đoạn 1, quy định, “nghi can trước khi bị thẩm vấn có quyền nhận được thông báo về quyết định điều tra hay khởi tố mình, quyền từ chối khai báo và hợp tác (quyền im lặng), quyền được mời luật sư hoặc xin luật sư công, quyền mời phiên dịch (nếu là người nước ngoài)“.

Nếu bị bắt giữ, quyền đó phải được thông báo trực tiếp cho đương sự ngay sau khi bị bắt (Điểu 219, đoạn 1, Luật StPO). Nếu quyền trên không được thực hiện, thì mọi khai báo hoàn toàn không được phép sử dụng phục vụ cho xét xử (Điều 158, đoạn 2, và Điều 141, đoạn 1 Luật StPO).

*Phần IV: Còn Dự Luật Tổ chức Viện KSND và TAND ở ta ?
Quyền im lặng cùng các quyền cơ bản khác trong tố tụng tư pháp mặc dù đã được hiến định hoặc mặc định, cũng như tư tưởng chỉ đạo công nghệ thực thi thể hiện trong phát biểu của Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đều không khác mấy các nước hiện đại, nhưng kết qủa khác hẳn họ, bị vô hiệu hóa bởi công nghệ thực thi nó do chính những người soạn thảo Dự luật đề xuất. 

Chánh án Toà án Tối cao Trương Hòa Bình đưa ra quan điểm, Dự luật phải „bảo đảm nguyên tắc hiến định“, “tuy nhiên cũng có nguyên tắc đảm bảo sự lãnh đạo của Đảng trong xét xử”. Còn Viện trưởng VKSND tối cao Nguyễn Hòa Bình cho rằng, “ban soạn thảo không đồng tình với phương án hai bên giữa luật sư và cơ quan tiến hành tố tụng ngang bằng“, thể hiện từ việc bố trí chỗ ngồi trong xét xử.

 Lý do: “đã có báo cáo Ban Chỉ đạo cải cách tư pháp và Bộ Chính trị kết luận, mô hình tố tụng chúng ta là mô hình thẩm vấn, có kế thừa tinh hoa của tranh tụng“. Về góc độ khoa học, đưa ra 2 mô hình, “thẩm vấn“ với “tranh tụng“, và “hiến định“ với “đảng lãnh đạo“ đặt ra yêu cầu cùng thoả mãn, để rồi chọn tùy ý một trong 2 là phi logic, kết qủa quyền cơ bản trong tố tụng bị phủ định dễ dàng là đương nhiên nếu muốn.

Đối với quyền im lặng, Viện trưởng Nguyễn Hoà Bình mặc dù thừa nhận: “Quyền im lặng của bị can, bị cáo thế giới đã áp dụng “, nhưng do ở ta “cơ quan điều tra hoàn toàn không muốn quy định quyền im lặng, trong khi phía luật sư thì rất muốn“, “nên chúng tôi không dám đưa quy định này vào”. Rồi kết luận “chúng tôi cũng còn lúng túng, cần có định hướng của Ủy ban TVQH“. 

Kết luận trên cho thấy quy trình làm luật này ở ta ngược với thế giới hiện đại, chính là nguyên nhân trực tiếp gây ra thực trạng trì trệ thể chế hầu khắp mọi lĩnh vực xưa nay. Khác với công chức luôn có trách nhiệm xin ý kiến và tuân thủ mệnh lệnh cấp trên, nghị sỹ các nước hiện đại là chính khách hoàn toàn độc lập, phải tự quyết định theo nhận thức của mình, và được quyền miễn trừ đối với quyết định đó, không chịu bất kỳ chỉ đạo của ai, không được đẩy bất kỳ vấn đề gì cho ai hay cấp nào khác mà không đưa ra chính kiến của mình. 

Chủ tịch hay Ủy ban thường vụ Quốc hội chỉ là nơi tập hợp, tổ chức, đưa ra khuyến nghị, hoàn toàn không phải cấp trên định hướng nghị sỹ; kỳ họp quốc hội cũng chỉ là nơi thông qua Dự luật, thực hiện “phép cộng“ tất cả nghị sỹ. Thử hình dung sự kiện Hạ viện Đức trước kỳ nghỉ 2 tháng dịp hè thu năm ngoái, với 631 nghị sỹ trong vòng 2 phiên họp 27 và 28.7.2013 đã thông qua tới 143 Dự thảo Luật và nghị quyết. 

Liệu năng suất ban hành văn bản lập pháp đó có đạt nổi, nếu nghị sỹ hễ cứ vướng là phải chờ ý kiến của ỦBTV Quốc hội, không thể quyết định như ở ta trường hợp trên. Một khi văn bản lập pháp thiếu và yếu, thì lẽ dĩ nhiên, nhà chức trách sẽ không thể hành xử khác, cứ như cũ mà làm, hoặc hành xử theo nhận thức chủ quan, chưa nói đến động cơ vụ lợi – đó chính là bản chất của trì trệ thể chế.

Công nghệ làm luật ở nước nào cũng do từng nghị sỹ tham gia, sản phẩm hiện đại hay không tùy thuộc chính họ. Sở dĩ quyền im lặng bị Dự luật từ chối thể chế hoá, bởi như Đại biểu quốc hội Đỗ Văn Đương, thành viên Tổ biên tập, trả lời trên VTV khẳng định sai cả khoa học pháp lý, “Quyền im lặng không phải quyền con người“.

 Và dẫn liệu “ở các nước nếu quy định thì cũng khuyến cáo người bị bắt nên thành khẩn khai báo”, cũng lại hoàn toàn sai thực tế nốt, bởi khuyến cáo đó mâu thuẫn với bản chất quyền im lặng nên họ có muốn cũng không thể thực hiện cùng lúc vô nghĩa như vậy.

 Do hiểu sai bản chất về quyền im lặng, nên Đại biểu Đỗ Văn Đương đã hy sinh quyền cơ bản vốn cấu thành con người được coi là mục đích, để nhằm thực hiện công việc điều tra truy tìm tội phạm có kết qủa vốn chỉ là phương tiện phục vụ lại quyền và lợi ích người dân: “việc quy định quyền im lặng của bị can (mục đích) sẽ cản trở hoạt động điều tra trong việc truy tìm xử lý tội phạm (phương tiện)“.

 Để lý giải việc hoán đổi vị trí giữa mục đích và phương tiện, Đại biểu Đỗ Văn Đương đưa ra tình huống bất bình thường thay cho bình thường: “nếu quá chú trọng vào lợi ích của nhà nước thì quyền của người dân sẽ bị vi phạm, ngược lại nếu mở rộng quá nhiều quyền dẫn tới tùy tiện thì lại gây ra nhiều khó khăn, trở ngại cho công tác điều tra, giải quyết vụ án“. 

Luật sinh ra được áp dụng đại trà trong điều kiện bình thường nên không thể xây dựng dựa trên các tình huống bất bình thường “quá chú trọng“ hay “mở rộng quá nhiều quyền dẫn tới tùy tiện“ vốn một khi xảy ra sẽ được điều chỉnh bởi luật áp dụng cho tình huống khẩn cấp đó; như khi thiết quân luật, một số quyền cơ bản có thể bị bãi bỏ, nhưng không vì thế mà người ta không hiến định những quyền đó. Cách phản biện sai tiêu thức trên thường thấy trong trao đổi học thuật ở ta làm cho những vấn đề tranh cãi dẫm chân tại chỗ, trầm trọng thêm tình trạng trì trệ thể chế.

Quốc hội Đức từng thông qua luật cho phép bắn hạ máy bay chở khách bị khủng bố cướp, nhưng may tới rào cản Toà án Hiến pháp thì bị chặn lại với lý do, Hiến pháp quy định mọi người đều bình đẳng, nên không thể hy sinh tính mạng người này để cứu người khác. 

Còn Dự thảo bác bỏ quyền im lặng ở ta liệu những rào cản nào có thể chặn lại? Khi mà nó phủ định một quyền cơ bản mang tính phổ quát thế giới, và vụ án oan điển hình phạt tù chung thân Nguyễn Thanh Chấn tội giết người chỉ bởi thiếu quyền im lặng, vẫn đang nhức nhối dư luận bấy nay.
Nguồn: Tia Sáng



Sunday, October 19, 2014

Tình hình Hong Kong bế tắc, đám đông xuống đường gia tăng


Tình hình Hong Kong bế tắc, đám đông xuống đường gia tăng


DIỆT CHUỘT ĐẬP BÌNH HAY ĐẬP BÌNH PHONG?

·         In

·         Ý kiến

·         Chia sẻ:

Người xuống đường ủng hộ dân chủ phong tỏa một con đường sau khi cảnh sát dỡ các rào cảng tại một địa điểm biểu tình ở quận thương mại Mongkok, 17/10/14

Người xuống đường ủng hộ dân chủ phong tỏa một con đường sau khi cảnh sát dỡ các rào cảng tại một địa điểm biểu tình ở quận thương mại Mongkok, 17/10/14

·    

·    

·    

·  

Tin liên hệ

·         Ký giả Hong Kong phản đối đài truyền hình tin tức TVB

·         Phẫn nộ dâng cao về video cảnh sát Hong Kong đánh người biểu tình

·         TQ tố cáo Mỹ hỗ trợ các cuộc phản kháng ở Hồng Kông

·         Nhiều người bị bắt tại Hoa Lục vì ủng hộ dân chủ ở Hồng Kông

·         Video Kinh tế Hong Kong: Một trong những lý do của biểu tình

·         Tâm tình cô gái gốc Việt từ Mỹ sang Hong Kong tham gia biểu tình

·         Giới trẻ Việt Nam ủng hộ cuộc biểu tình ở Hong Kong

Ivan Broadhead

17.10.2014

HONG KONG—

Vài giờ sau khi nhà lãnh đạo Hong Kong Lương Chấn Anh loan báo chính phủ của ông đang tìm cách thương lượng với người biểu tình đòi dân chủ, căng thẳng lại bùng ra vào lúc tảng sáng ở thành phố bán tự trị này của Trung Quốc. Thông tín viên VOA Ivan Broadhead  tương thuật rằng hàng trăm cảnh sát viên đã đổ tới các đường phố của Kowloon, dỡ bỏ các rào cản trong cố gắng chấm dứt việc chiếm đóng quận thương mại Mongkok, nơi đã diễn ra những vụ đối đầu bạo động giữa cảnh sát, người biểu tình đòi dân chủ và các phần tử thân Bắc Kinh trong 19 ngày qua.

Cảnh sát chống bạo động và các cần trục trên các xe tải đã tiến vào Mongkok lúc 5 giờ sáng thứ sáu. Trong khi các cảnh sát viên nhấn mạnh rằng họ đi tháo dỡ các chướng ngại vật trên đường chứ không phải chính trại biểu tình, một người hoạt động trẻ tuổi không muốn cho biết tên nói cô và bạn bè lấy làm thất vọng trước hành động của cảnh sát:

“Tôi thấy họ mạnh tay dẹp một số lều trại và chận một số lều của bạn bè tôi. Họ đâu cần phải làm thế - họ rất giỏi tự lừa dối mình. Chúng tôi rất tức giận.”

Cảnh sát đã ra tay chưa đầy 12 tiếng đồng hồ sau khi ông Lương Chấn Anh tìm cách mở lại cuộc đối thoại với sinh viên và các nhóm biểu tình khác, 1 tuần lễ sau khi chính phủ đơn phương rút ra khỏi tiến trình thương nghị.

Lãnh đạo Liên đoàn Sinh viên Hong Kong Alex Chow nêu nghi vấn về sự thành thực của ông Lương khi đề nghị đàm phán. Anh nói đề nghị này không phù hợp với lệnh của cảnh sát dẹp đường phố và việc chính phủ từ chối không cung cấp các chọn lựa hợp hiến cho quyết định của Bắc Kinh đòi kiểm tra các ứng cử viên ra tranh cử vào năm 2017 – là chất xúc tác chính cho phong trào chiếm đóng 3 tuần lễ.

Anh Chow nói: “Dân chúng và sinh viên ở Hong Kong đã đưa ra nhiều khả năng khác nhau cho chính phủ giải quyết vấn đề hiện  tại. Nhưng chúng tôi không thấy đề nghị cụ thể nào của chính phủ, vì thế mà mọi việc thực sự tuỳ thuộc vào họ nếu có được kết quả nào trong các cuộc đối thoại xây dựng được tổ chức.”

Những lời tố cáo cũng tiếp tục bung ra có liên quan đến việc tấn công tàn bạo một người hoạt động của đảng Dân sự và cán sự xã hội Ken Tsang, người đã bay trở lại Hong Kong sau khi đi thăm Nam Mỹ 9 tháng với chủ ý tham gia vào các cuộc biểu tình về hiến pháp.

Nhà lập pháp của Đảng Dân sự Ronny Tong nói mặc dầu ông cảm thấy đề nghị thương thuyết của ông Lương sẽ không đạt được mấy kết quả về chính trị, nó có thể xoa dịu những căng thẳng đã leo thang sau khi đoạn phim về vụ tấn công ông Tsang được phát hình trên toàn thế giới hôm thứ tư.

Nhà lập pháp này nói: “Những gì xảy ra cách đây 2 đêm đã góp phần làm cho nhiệt độ lại tăng lên. Tôi không thể nói tôi trông đợi sẽ có nhiều tiến bộ từ các cuộc đàm phán. Nhưng họ ngồi xuống bàn thương nghị càng sớm thì nhiệt độ sẽ càng giảm nhanh một chút. Vì thế tôi hy vọng các bên có thể họp với nhau vào thứ hai hay thứ ba tới.”

Sự chú ý nay quay sang địa điểm biểu  tình chính là khu Admiralty ở giữa lòng quận thương mại của Hong Kong. Các đảng thân chính nhấn mạnh rằng các cuộc biểu tình tập trung ở đây gây thiệt hại nhiều nhất cho nền kinh tế Hong Kong.

Tuy nhiều, nhiều bài phân tích được trích thuật trên báo Wall Street Journal hôm nay gợi ý rằng tác động kinh tế dài hạn sẽ không đáng kể, với số du khách và các số liệu thương mại vẫn duy trì tốt.

Chuyên gia về quản trị công ty địa phương David Webb nói thêm rằng dành cho Hong Kong quyền phổ thông đầu phiếu thực ra giúp cải thiện sự thịnh vượng. ông nói với giới truyền thông địa phương ở đây rằng không có nền kinh tế đại quy mô nào phồn thịnh nếu không được hưởng nền dân chủ.

Ông Webb nói: “Chung cuộc, bản thân Trung Quốc cũng là một nền dân chủ, nếu không thì họ sẽ không đạt được các mức độ thịnh vượng mà dân chúng mong muốn. Đa số mọi người hiểu rằng nếu muốn các thị trường tự do và lợi ích của sự cạnh tranh, thì điều đó cũng phải có được trong giới lãnh đạo; gần như hai thứ phải đi song song với nhau.”

Con số người biểu tình lại tăng lên ở quận trung ương vào lúc các cuộc tụ tập cuối tuần đã trở thành lệ thường và các cuộc họp đoàn kết sắp tới. Trong bối cảnh đó, một sách lược rõ ràng đã nổi lên là cảnh sát phá vỡ các trại biểu tình vệ tinh hàng đêm trong tuần này, chính phủ nay đối mặt với vấn đề nhức đầu là phải làm gì đối với hàng ngàn người biểu tình bám trụ trong trại cuối cùng còn lại này, nằm ngay giữa lòng thành phố.

Hồng Kông đồng ý đối thoại với sinh viên nhưng theo điều kiện của Bắc Kinh ?

  
mediaSinh viên biểu tình đòi dân chủ phong tỏa một con đường tại khu Mongkok, Hồng Kông, ngày 17/10/2014.REUTERS/Tyrone Siu
Chiều hôm qua 16/10/2014, trưởng đặc khu Lương Chấn Anh đề nghị đối thoại với phong trào Chiếm đóng Trung Hoàn (Occupy Central) vào tuần tới. Tuy nhiên phe đối lập tỏ ý nghi ngờ « thiện chí » của Lương Chấn Anh.
Theo phân tích của Asia News, trong vòng hai tuần lễ, phong trào dân chủ chiếm đóng nhiều khu vực tại bán đảo Hồng Kông đòi hỏi bầu cử tự do năm 2017. Nguyện vọng này đã được Bắc Kinh chấp thuận và hứa hẹn vào năm 2004. Tuy nhiên, đến cuối tháng 8 vừa qua, Ban thường vụ Quốc hội Trung Quốc ra quyết định cho Hông Kông bầu lãnh đạo hành pháp năm 2017 theo lối trực tiếp, không qua trung gian đại cử tri, nhưng ứng cử viên phải được Bắc Kinh chấp nhận trước.
Phản ứng của phong trào dân chủ như đã thế hiện trong thời gian qua là bác bỏ hoàn toàn điều kiện của Trung Quốc. Cùng lúc phong trào đòi lãnh đạo Hồng Kông hiện nay là Lương Chấn Anh, nhân vật có tiếng tham ô và quá lệ thuộc vào Bắc Kinh, phải từ chức.
Lương Chấn Anh không bao giờ dám nói thẳng với chính quyền Trung Quốc một số sự thật dù trên danh nghĩa ông là lãnh đạo Hồng Kông.
Theo Asia News, cụ thể là trong năm qua hàng trăm ngàn người đã xuống đường biểu tình đòi dân chủ và 800 ngàn người tham gia trưng cầu dân ý bán chính thức đòi bầu cử ứng cử tự do. Những sự kiện này không bao giờ được Lương Chấn Anh nêu lên trong các cuộc gặp gỡ với Bắc Kinh.
Đề nghị đối thoại của lãnh đạo Hồng Kông không tạo được tin tưởng trong công luận. Sự kiện cảnh sát Hồng Kông lần đầu tiên đàn áp biểu tình một cách thô bạo đã làm dân chúng bất bình và thất vọng .
Một sinh viên trong tổ chức Occupy Central cho rằng nếu Lương Chấn Anh dựa theo « khung quyết định » của Quốc hội Trung Quốc để đàm phán thì chỉ là chuyện « vô ích ».
Tuy nhiên, Hồng Y Trần Nhật Quân, người luôn sát cánh với phong trào sinh viên học sinh, cho rằng sau khi thành công huy động dân chúng chiếm đóng thành phố, đã đến lúc phong trào chuyển sang phương thức đấu tranh khác.

Ân xá Quốc tế : Trấn áp người biểu tình ôn hòa là vi phạm luật quốc tế và của chính Hồng Kông

mediaCảnh sát chống bạo động đối đầu với người biểu tình đòi dân chủ tại khu Mongkok, Hồng Kông, 18/10/2014.REUTERS/Carlos Barria
Cuộc cách mạng những chiếc dù đang diễn ra tại Hồng Kông thu hút sự chú ý của toàn thế giới, và tất nhiên là được các tổ chức quốc tế đấu tranh cho nhân quyền theo dõi chặt chẽ. Trong đó có Amnesty International đã nhiều lần lên tiếng phản đối các vụ trấn áp người biểu tình ôn hòa.
RFI Việt ngữ đặt câu hỏi với bà chào bà Nina Walch, tổ chức Amnesty International phụ trách hồ sơ các cuộc khủng hoảng.
RFI : Xin chào bà Nina Walch, rất cảm ơn bà đã vui lòng nhận trả lời phỏng vấn của RFI Việt ngữ. Thưa bà, vừa rồi Ân xá Quốc tế đã ra thông cáo phản đối việc trấn áp người biểu tình ở Hồng Kông phải không ạ ?
Nina Walch : Trong thông cáo báo chí, đương nhiên chúng tôi đã lên án bạo lực cảnh sát, vì rõ ràng đây là việc sử dụng vũ lực quá lố. Và chúng ta đã thấy, nào hơi tiêu, hơi cay, và nhất là trong những ngày gần đây những người biểu tình bị cảnh sát đánh đập.
Chúng tôi lên tiếng bảo vệ quyền tự do ngôn luận của những người xuống đường ôn hòa, và kiên quyết lên án lực lượng an ninh sử dụng bạo lực. Nhất là vì cảnh sát phải tạo điều kiện cho các cuộc biểu tình một cách hòa bình, chứ không phải tấn công vào những người dân - vốn có quyền tham gia xuống đường và bày tỏ chính kiến một cách hòa bình.
RFI Nhất là giới trẻ Hồng Kông xuống đường rất trật tự, ôn hòa…
Chính thế. Đó là những cuộc biểu tình hết sức hòa bình, thật hiếm thấy như vậy. Chúng tôi cũng cho đây là những người biểu tình lịch sự nhất, như bạn biết đó. Thành ra chẳng hạn từ đầu tháng 10, khi có những vụ tấn công thô bạo của những người phản đối biểu tình - thậm chí có những cô gái còn bị tấn công tình dục - cảnh sát ở ngay bên cạnh nhưng chẳng làm gì cả để giúp họ. Như vậy là không làm tròn trách nhiệm bảo vệ người biểu tình.
Hơn nữa gần đây họ còn thô bạo với người biểu tình, như cách đây hai ngày với trường hợp của Ken Tsang (Tăng Kiện Siêu). Tất cả mọi người đều biết cuộn băng video bốn phút phổ biến trên mạng, do một ê-kíp truyền hình địa phương quay được, chiếu cảnh một nhân viên hoạt động xã hội trẻ tuổi bị sáu cảnh sát đánh đập tơi tả.
Rõ ràng việc này không thể chấp nhận được. Những cảnh sát có liên can nhất thiết phải trả lời trước pháp luật, và phải có một cuộc điều tra khách quan. Vì ngay từ đầu chúng ta đã thấy cảnh sát dùng vũ lực quá lố, xịt các loại hơi cay vào những người không tấc sắt trong tay. Đã không bảo vệ người biểu tình, mà nay còn đánh đập họ, là một tình hình không thể nào chấp nhận được.
RFI : Sau khi xịt hơi cay, rồi đến việc đưa người biểu tình vào chỗ vắng đánh đập. Cảnh sát Hồng Kông như vậy đã không rút được kinh nghiệm nào sau việc dùng vũ lực giải tán biểu tình, bị chỉ trích kịch liệt tuần trước ?
Có vẻ là không. Giám đốc cảnh sát đã loan báo tiến hành điều tra, vân vân. Dù là cần thiết, nhưng trong tương lai chính quyền Hồng Kông cần phải tôn trọng luật lệ quốc tế. Luật pháp quốc tế nói rõ rằng không được bắt bớ, giam giữ người dân chỉ vì những người này thực thi quyền tự do ngôn luận, và quyền tự do hội họp của họ. Thế nhưng chẳng hạn hôm kia có đến 45 người bị bắt trong lúc đang biểu tình ôn hòa.
Những quyền tự do mang tính quốc tế này đã được Hồng Kông ký kết chấp nhận khi tham gia Công ước về các quyền dân sự và chính trị. Ngay trong Hiến pháp mini của đặc khu cũng đảm bảo tự do ngôn luận. Như vậy chính quyền không được ngăn cản, trấn áp người biểu tình như đã diễn ra, mà ngược lại phải bảo vệ họ.
RFI : Có những cảnh sát đã bị đình chỉ công tác vì vụ này ?
Vâng, tin này đã được loan báo, đây là một bước đi đúng hướng. Giờ đây nhất thiết cần phải có một cuộc điều tra công minh.
RFI : Ân xá Quốc tế đã và đang làm những gì để bảo vệ, hỗ trợ cho sinh viên biểu tình ở Hồng Kông ?
Tổ chức Ân xá Quốc tế chúng tôi không thể bảo vệ trực tiếp tại chỗ. Những gì chúng tôi có thể làm là thu thập các bằng chứng, hay liên lạc với các luật sư chẳng hạn. Sau đó chúng tôi có thể tiến hành những chiến dịch gây áp lực lên chính quyền - để công lý được thực thi, để có được những cuộc điều tra. Do là tổ chức quốc tế, đã có hai bản kiến nghị được đưa ra để kêu gọi chính quyền tôn trọng tự do ngôn luận và không sử dụng vũ lực một cách bất cân xứng như thế.
Đó là những phương tiện hành động của chúng tôi, để trong tương lai và ngay trong hiện tạ, có thể bảo vệ người biểu tình. Có nghĩa là tiến hành điều tra và sau đó gây áp lực – thông qua các phản kháng của định chế, qua các bản kiến nghị đã được tất cả các thành viên ký , và đã gởi thư cho chính quyền Hồng Kông.
RFI : Tuần trước Ân xá Quốc tế cũng đã phản đối việc Bắc Kinh trấn áp các nhà đấu tranh Trung Quốc có các hành động ủng hộ phong trào biểu tình Hồng Kông phải không thưa bà ?
Tại Trung Quốc đã có rất nhiều hành động biểu thị tình liên đới với người biểu tình Hồng Kông. Việc này không làm chúng tôi ngạc nhiên mấy, và chắc bạn cũng vậy. Rất tiếc là họ đã bị trừng phạt. Nhưng thôi, đây là một vấn đề xưa như trái đất – vấn đề tự do ngôn luận tại Trung Quốc.
Không thể bắt giữ những người dân chỉ vì họ ủng hộ một phong trào dân chủ. Có ít nhất hai chục người đã bị bắt và có nguy cơ lãnh án đến 5 năm tù giam. Cũng có thể không bị kết án một cách chính thức như thế mà vì những tội danh như khiêu khích, gây rối trật tự công cộng…Tiếc thay, đó không phải là chuyện đùa, mà là thực tế đáng buồn tại Trung Quốc.
RFI Theo bà, liệu có một lối thoát cho phong trào dân chủ Hồng Kông hay đang trong ngõ cụt ?
Khá là khó khăn, một khi không có đối thoại, và cho đến nay chưa hề có thương thuyết thực sự. Ê-kíp tại chỗ của chúng tôi nghĩ rằng có thể có những giải pháp, với một nhân vật uy tín làm trung gian đàm phán, để rốt cuộc các sinh viên và chính quyền có thể ngồi lại với nhau quanh một bàn thương lượng. Thực ra sáng nay người biểu tình ở Mongkok đã bị giải tán, nên số lượng không còn bao nhiêu. Hiện nay tình hình có vẻ yên tĩnh đôi chút.
Tuy nhiên chúng tôi có rất nhiều chứng cớ. Các thanh niên nói với chúng tôi là ban đầu họ không quan tâm mấy đến chính trị. Nhưng chính bạo lực cảnh sát, và phản ứng của chính quyền đã khiến họ chú trọng đến những gì đang diễn ra tại Hồng Kông. Giới trẻ không thể chấp nhận được một câu trả lời như thế. Tôi nghĩ rằng tiếng nói thực sự của tuổi trẻ đang được cất lên. Nhất thiết phải có đối thoại, nếu không sẽ rơi vào ngõ cụt với nguy cơ bạo động ngày càng tăng.
RFI Không chỉ ôn hòa, mà tính văn minh lịch sự của các bạn trẻ trong cuộc cách mạng này cũng rất đáng được khâm phục phải không ạ ?
Tất nhiên. Trong bốn năm gần đây, tôi phụ trách theo dõi rất nhiều những phong trào được gọi là « Mùa xuân Ả Rập ». Nhờ vậy tôi có thể quan sát các cuộc biểu tình ở Tunisie, Ai Cập, Syria và gần đây tại Ukraina. Đúng là có những khác biệt ấn tượng. Cung cách tiến hành biểu tình của các bạn trẻ Hồng Kông thật tuyệt vời. Họ tổ chức hệ thống thu nhặt rác, dựng những tấm bảng cáo lỗi vì đã làm phiền. Thật là chưa từng thấy ! Và thật hết sức bất công khi đàn áp một phong trào hòa bình như thế
RFI : RFI Việt ngữ xin rất cảm ơn bà Nina Walch thuộc tổ chức Ân xá Quốc tế tại Pháp, đã vui lòng nhận trả lời phỏng vấn hôm nay của chúng tôi.

Cảnh sát Hồng Kông can thiệp tại khu Mong Kok

mediaNgười biểu tình phong tỏa một đoạn đường ở khu Mongkok, Hồng Kông sau khi cảnh sát dỡ bỏ các rào cản, 17/10/2014.REUTERS/Carlos Barria
Là một trong những địa điểm chính của phong trào dân chủ Hồng Kông, khu thương mại sầm uất Mongkok, vào sáng sớm hôm nay 17/10/2014 đã bị cảnh sát đến tháo dỡ lều trại và rào cản của người biểu tình. Đường phố được tạm thời khai thông. Nhưng đến chiều tối hàng trăm người Hồng Kông đã quay trở lại và tiếp tục chiếm đóng Mongkok.
Tường thuật tại chỗ của thông tín viên đài RFI, Florence de Changy :
« Chiến thuật của nhà cầm quyền Hồng Kông đã làm mọi người ngạc nhiên. Vào 5 giờ sáng nay, chính phủ họp báo. Cùng lúc, cảnh sát được lệnh tháo gỡ rào cản của người biểu tình, giải tỏa khu thương mại Mongkok. Phải nói là vào sáng sớm hôm nay chỉ còn vài chục người đã tiếp tục đóng trụ tại đó. Chiến dịch dẹp người biểu tình của cảnh sát Hồng Kông đã diễn ra suôn sẻ. Các rào cản, thùng rác, bích chương … đã được dọn sạch. Cảnh sát đã mở lại đường phố cho xe cô lưu thông.
Thế nhưng chỉ tới 11 giờ sáng thì khoảng 200 người biểu tình đã quay trở lại khu vực này và họ lại chiếm đóng phía bên phải của con lộ chính, làm gián đoạn giao thông trên trục bắc - nam. Đường phố lại bị tê liệt. Đến tối nay, thì giới đấu tranh cho dân chủ Hồng Kông đã dựng lại lều trại. Phong trào chiếm đóng lại Mong Kok tự phát. Điều này đã khiến chính những thành phần kêu gọi tham gia chiến dịch bất phục tùng dân sự đã ngạc nhiên.
Tối thứ Sáu là một thời điểm khá nhậy cảm đối với khu thương mại Mongkok. Đây là lúc mà nhiều băng đảng mafia tung hoành, đi thu tiền của các thương gia nhờ các tay anh chị che chở và bảo vệ. Đây là lý do vì sao đụng độ đã xảy ra vào tối thứ Sáu đầu tiên của phong trào chiếm đóng đường phố ở Hồng Kông. »

Hình ảnh cảnh sát Hồng Kông bị hoen ố

mediaCảnh sát Hồng Kông tiến lên giải tán biểu tình sau khi đã dỡ bỏ các rào cản tại Mongkok ngày 17/10/2014.REUTERS/Carlos Barria
Từ lâu nay, cảnh sát Hồng Kông luôn tự hào là lực lượng giữ gìn trật tự an ninh tốt nhất Châu Á, chinh phục được tình cảm, sự tin cậy của người dân. Nhưng, sau các vụ bạo hành, trấn áp người biểu tình đòi dân chủ trong những ngày vừa qua, uy tín của cảnh sát Hồng Kông bị sứt mẻ nghiêm trọng.
Kể từ ngày 28/09, thời điểm phong trào đấu tranh đòi dân chủ ở Hồng Kông trở nên sôi sục và quyết liệt hơn, cảnh sát Hồng Kông bị cáo buộc bạo hành, không vô tư, phục vụ các ý đồ chính trị.
Vụ đánh đập dã man một người biểu tình đã bị bắt, được truyền hình Hồng Kông loan tải càng làm xấu thêm hình ảnh của cảnh sát. Bên cạnh đó, cảnh sát Hồng Kông còn bị tố cáo đã nhắm mắt làm ngơ để cho những kẻ côn đồ, mafia địa phương, trà trộn vào người biểu tình và đánh đập họ.
Trước đó, tình hình đã khá căng thẳng khi cảnh sát dùng dùi cui, lựu đạn cay trấn áp người biểu tình trong tay chỉ có cây dù để chống đỡ.
Theo bà Surya Deva, giáo sư luật tại City University Hồng Kông, được AFP trích dẫn, « lòng tin giữa cảnh sát và người biểu tình đã bốc hơi. Cội nguồn của sự bạo lực này là việc chính phủ đã sử dụng cảnh sát để giải quyết một vấn đề chính trị ».
Cảnh sát Hồng Kông được thành lập năm 1844, ba năm sau khi Anh Quốc quản lý lãnh thổ này. Trong một thời gian dài của thế kỷ XX, cảnh sát Hồng Kông nổi tiếng với các vụ tham nhũng. Trong những năm 1960, ai cũng biết là cảnh sát thông đồng, nhận hối lội của mafia địa phương.
Mọi việc đã thay đổi kể từ năm 1974. Cùng với việc thành lập một ủy ban độc lập chống tham nhũng, giám sát các cơ quan chính quyền, đội ngũ cảnh sát Hồng Kông từng bước được « quét dọn ». Nhiều nhân viên cảnh sát tay nhúng chàm đã phải ra trước vành móng ngựa, một số khác bị buộc phải về hưu.
Vào lúc cảnh sát ở nhiều nước Châu Á được biết đến với các vụ bạo hành, tham nhũng, công cụ của chế độ độc tài toàn trị, thì từ hơn hai thập niên qua, cảnh sát Hồng Kông được coi là tấm gương của sự liêm khiết, làm việc có hiệu quả cao.
Hồng Kông với hơn 7 triệu dân, được đánh giá là một trong những thành phố an toàn nhất thế giới, rất ít các vụ trộm cướp, xâm phạm tới tài sản và thân thể, cho dù tình trạng bất bình đẳng xã hội rất cao và mật độ dân cư lớn. Theo các số liệu chính thức, số vụ trộm cắp tại Hồng Kông là 8,6 trên 100 ngàn dân, trong khi đó, tại New York là 243,7 và Paris là 789,8.
Đối với nhiều nhà quan sát, hình ảnh, uy tín tốt đẹp này giờ đây đã tan vỡ.
Bà Claudia Mo, dân biểu Đảng Công Dân, thuộc phong trào dân chủ Hồng Kông giải thích : « Chúng tôi thừa nhận rằng Hồng Kông được coi là một trong những thành phố chắc chắn, an toàn nhất trên thế giới. Thế nhưng, đây là vấn đề lòng tin. Nếu người dân không còn tin tưởng vào cảnh sát nữa, thì sẽ nẩy sinh nhiều vấn đề ».
Kể từ sau các vụ trấn áp, người biểu tình ở Hồng Kông khi đối mặt với cảnh sát, thường hô câu « Hắc Cảnh – Hak Ging », một cách chơi chữ, dựa theo bộ phim nói về « Xã hội đen – Hak se wui » ; thành ngữ tiếng Quảng này thường được dùng để chỉ các băng đảng tội phạm, mafia ở Hồng Kông.
Một nữ sinh viên biểu tình nói với AFP : « Cái mất lớn nhất đối với cảnh sát là lòng tin của công dân ».
Cảnh sát Hồng Kông đáp lại là họ vẫn cố gắng kiềm chế trước thái độ rất quyết liệt của sinh viên biểu tình muốn chiếm giữ thêm các địa điểm khác, gây xáo trộn cuộc sống của người dân.
Chuyên gia Sonny Lo, thuộc Viện Giáo dục Hồng Kông cho rằng cảnh sát rơi vào tình thế bị kẹt về chính trị, giữa một bên là áp lực của người biểu tình không chịu giải tán và bên kia là chính phủ từ chối nhượng bộ. Theo bà, « tình hình phải được giải quyết bằng một giải pháp chính trị. Cảnh sát không được quan tâm đến vấn đề chính trị ». Cảnh sát chỉ là một công cụ của Nhà nước, chứ không phải của một chế độ.








Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link