Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, October 27, 2014

Nguyên khí phập phù


Nguyên khí phập phù

(LĐCT) - Số 43 LÝ SINH SỰ  - 2:52 PM, 26/10/2014
  • FACEBOOK


  • BẢN IN

- Tại sao ngày trước các cụ ta lại gọi sách là “sách thánh hiền”? - Đơn giản một lẽ sách đều do các bậc Hiền Tài (nguyên khí quốc gia) soạn ra, nói chuyện đạo đức, chuyện nhân nghĩa ở đời, dạy con người sống tốt đẹp hơn và biết phân biệt phải trái, cái đẹp, cái xấu xa.

- Bác có học “sách thánh hiền”?

- Tớ đi học thì nước ta đã có “a - bê - xê” từ lâu, học chữ quốc ngữ, không phải học nhớ chữ Nho của Trung Quốc, cũng không phải học chữ Nôm do ta chế ra từ chữ Hán, còn khó học hơn Hán.
- Hồi ấy có sách tham khảo “loạn xà ngầu” như hiện nay không?
- Không, chỉ học theo sách giáo khoa cũng đủ làm người và thành tài rồi. Tớ là lớp sau của CM Tháng 8, các ông thầy tớ cũng chỉ học như vậy thôi. Khi vào đại học hồi đó ở miền Bắc cũng chưa có vị giáo sư nào, có vài thầy là GS từ Tây về. Ấy là chuyện 50 năm trước, còn bây giờ nhiều bạn trẻ thành GS từ lúc nào mình cũng chẳng hay. “Đố ai đếm được lá vừng/ Đố ai biết rõ đến từng giáo sư”.
- Thế thì việc gì phải soạn lại sách giáo khoa để tốn gần 800 tỉ đồng như Bộ GD&ĐT báo cáo Quốc hội hôm vừa rồi?
- Gần 800 tỉ đồng là sau khi bị dư luận “phang” cho mới rút xuống mức đó, trước là hơn 1.400 tỉ cơ.
- Còn chuyện tuyên bố "Từ tiếng Việt" dùng cho học sinh đang có mặt ở các thư viện, hiệu sách hiện nay là “sách dỏm” thì sao?
- Sách dỏm là sách nhái, sách “thuổng” của người khác rồi sao chép bôi bác để bán vẫn còn tử tế hơn “sách đểu”.
- Chết thật! Sách thánh hiền mà nay thành “thuổng”, thành “dỏm”, thành “đểu” thì văn hóa nước nhà còn ra thể thống gì nữa.
- Chú có biết các bia Tiến sĩ ở Văn Miếu - Quốc Tử Giám Hà Nội?
- Bác coi thường em thế, bỏ cái kiểu khinh người ít học đi nhé, em cũng tốt nghiệp “tú tài”, bác hơn em có cái bằng đại học, cũng chưa là cái đinh bù long rỉ.
- Thế cái bia có câu: “Hiền tài là nguyên khí quốc gia” của ai?
- Cứ như báo họ là của Thân Nhân Trung.
- Chú có biết bia Thân Nhân Trung ở chỗ nào không?
- Em đâu biết.
- Có biết cũng không đọc được nữa. Bia có chữ Thân Nhân Trung bị mưa gió làm hỏng từ hơn 60 - 70 năm nay rồi. Câu “Nguyên khí” là cách đây hơn 60 năm có một người dịch ra chữ quốc ngữ chép lại mà còn.
- Không còn bia nhưng nguyên khí sao mất được.
- Không mất nhưng phập phù lắm, sách vở bây giờ lung tung beng hết cả.


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Đối lập hay không đối lập ?


Đối lập hay không đối lập ?

Mon, 10/20/2014 - 19:12 — nguyenthituhuy

Khi tiếp tục suy nghĩ về hiệu quả của phong trào dân chủ ở Việt Nam, tôi bị dẫn dắt tới một vấn đề mà tôi cố gắng trình bày ngắn gọn sau đây.

Các nhà nghiên cứu sử học khi xem xét trường hợp Liên Xô và khối cộng sản Đông Âu đã có nhận xét rằng các chế độ cộng sản rất giỏi tạo ra các đối lập cuội (fausse opposition), tức là các tổ chức hoặc các đảng phái không phải cộng sản nhưng hoàn toàn nằm trong sự điều khiển của đảng cộng sản, hoặc do đảng cộng sản lập ra, điều này nhằm tạo ra một tình trạng dân chủ giả.

Điều đáng buồn là những người nước ngoài nghiên cứu về Việt Nam có thể nhìn một số hoạt động dân chủ hiện tại ở Việt Nam như là những đối lập cuội. Tôi đã suy nghĩ về vấn đề này và cố tìm cách lý giải tại sao họ lại có thể nhìn nhận như vậy.

Và tôi đụng phải cái thực tế này: chính quyền biến các đối lập thật thành các đối lập cuội bằng cách không trừng phạt những người có các đòi hỏi mang tính chất đối lập nhưng lại vô hiệu hóa các đòi hỏi của họ (dĩ nhiên những người bị trừng phạt do các hoạt động đối lập không nằm trong trường hợp này), do đó mà tạo nên tình trạng : ai đòi cứ đòi, ai làm cứ làm, không cần nghe, không cần đếm xỉa. Để cho đòi thoải mái, để cho phản đối thoải mái, nhưng những đòi hỏi đó hoàn toàn bị phớt lờ, bị vứt vào sọt rác.

Đó là tình trạng diễn ra những năm gần đây : nào là góp ý cho hiến pháp, nào là kiến nghị dừng Boxit Tây Nguyên, nào là yêu cầu đòi hiệu trưởng ĐHSPHN hủy bỏ quyết định vi phạm pháp luật đối với Đỗ Thị Thoan, nào là kiến nghị đòi thay đổi thể chế..., vô vàn các văn bản kiến nghị mà nhà nước không bao giờ thèm trả lời, không bao giờ thèm thực hiện . Bằng cách đó chính quyền cho phép tồn tại một thứ trạng thái dân chủ giả. Khi cần, có thể nói với quốc tế rằng : « Không, chúng tôi không bóp nghẹt tự do ngôn luận, chúng tôi vẫn để cho người dân nói đấy chứ . Bằng chứng là : a, b, c.... »

Nhưng bản chất của vấn đề là : chính quyền để cho người dân nói, nhưng chỉ thực hiện những gì do chính mình quyết định, không đếm xỉa đến ý kiến của người dân. Hãy xem thực tế của tình trạng khai thác Boxit, hãy xem bản hiến pháp 2013 được thông qua còn tệ hơn cả bản dự thảo, hãy xem việc Thông tư 15/2014/TT-BGDD đã khiến cho tình trạng tự do học thuật trong đại học Việt Nam còn có thể bị vi phạm trầm trọng hơn rất nhiều lần trước khi có vụ việc của Đỗ Thị Thoan. V.v...

Ở đây phải nói rõ rằng, tôi không nghi ngờ mong muốn dân chủ hóa của những người đang cố gắng cho phong trào dân chủ. Đó là một mong muốn thực sự, ít nhất đó là điều mà cá nhân tôi nhìn thấy. Nhưng mong muốn của họ bị vô hiệu hóa, và vì thế họ bị đẩy vào tình thế đối lập mà thành ra không đối lập. Nếu để tình trạng này kéo dài, nếu để mình bị biến thành đối lập cuội, thì vô hình chung (ngoài ý muốn) những người làm dân chủ có thể góp phần củng cố sự dối trá của chính quyền.

Những người tiến hành các hoạt động dân chủ, nếu không ý thức được rằng trên thực tế các hoạt động của mình đã bị làm cho vô hiệu, sự đối lập của mình đã bị biến thành đối lập cuội do tình trạng vô hiệu triền miên, thì sẽ dễ dàng có cảm giác tự hài lòng, tự cho là mình đã làm được việc nọ việc kia, nói được điều nọ điều kia... Nhưng lại không biết rằng, trên thực tế họ có thể đang ở vào tình trạng « đối lập cuội ». Vị thế đối lập cuội hẳn còn đáng buồn hơn là vị thế trí thức cận thần.

Vậy muốn có hiệu quả thực sự, những người làm dân chủ phải thoát khỏi tình thế đối lập cuội mà chính phủ đang đẩy họ vào. Cũng có nghĩa là họ phải khắt khe với bản thân mình hơn nữa, phải đòi hỏi cao hơn nữa đối với các hoạt động của họ, và đặc biệt là phải hướng tới hiệu quả của hoạt động. Đã đến lúc cần chấm dứt kiểu tư duy : chỉ cần đưa ra một hoạt động cho có hoạt động, chứ không cần nghĩ tới hiệu quả. 

Nếu xem xét kỹ, sẽ thấy lối tư duy này chính là lối tư duy cộng sản chủ nghĩa kiểu Việt Nam. Cũng chính lối tư duy này đã khiến cho thành tựu công nghiệp hóa của Việt Nam sau hơn nửa thế kỷ chỉ là sản xuất được mấy cái đinh ốc, đã khiến cho đầu tư vào giáo dục của Việt Nam cao nhất khu vực (tính theo phần trăm GDP) nhưng thành tựu của giáo dục Việt Nam lại thấp nhất trong khu vực, v.v..., ai cũng có thể đưa ra hàng loạt dẫn chứng cho điều này.

Làm sao phong trào dân chủ có thể thành công nếu các hoạt động lại được dẫn dắt bởi chính lối tư duy của cái đối tượng mà nó muốn chống lại ?
Paris, 19/10/2014
Nguyễn Thị Từ Huy


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Nghịch lý nhân sự (I)


Nghịch lý nhân sự (I)

Fri, 10/24/2014 - 14:32 — nguyenthituhuy
Đánh giá về năng lực của đảng viên, đặc biệt là của các đảng viên đứng ở cương vị quản lý các cấp, hiện nay có hai luồng ý kiến khác nhau, khác đến mức đối lập nhau. Không cần phải so sánh các tin tức trên hai luồng báo chí đối lập (lề phải/lề trái) để có nhận xét này. Chỉ cần đọc báo chính thống cũng thấy được sự mâu thuẫn trong đánh giá về năng lực lãnh đạo và quản lý của hệ thống cán bộ.

Một mặt, bản thân các đảng viên tự coi mình là những người xuất sắc. Họ tự coi mình là « những người con ưu tú của dân tộc », đưa dân tộc « đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác » ; điều này được ghi trong hầu như các sách của nhà nước khi đánh giá về vai trò của đảng, và được ghi trên các khẩu hiệu chăng đầy các đường phố mỗi dịp lễ lạt, kể cả không lễ lạt.

Mặt khác, không ít người nhìn các đảng viên như là các tội phạm lịch sử đã đẩy dân tộc vào những thảm cảnh : nghèo đói, lạc hậu, giáo dục băng hoại, văn hóa suy đồi, tài nguyên kiệt quệ, đất nước lệ thuộc vào Trung Quốc. Nghĩa là xét về năng lực lãnh đạo và quản lý họ là những người rất kém cỏi. Kém cỏi thì mới để xảy ra tình trạng như vậy.

Tại sao cùng một đối tượng mà lại nhận được những đánh giá trái ngược đến như vậy ?

Ai trả lời được câu hỏi này ?

Khi bắt đầu viết blog này tôi đã tự nhủ mình rằng đây sẽ là không gian của các câu hỏi, rằng tôi sẽ đảm nhận cái vai trò của người đặt câu hỏi. Và hy vọng sẽ nhận được câu trả lời từ trí tuệ của mọi người, trong đó hy vọng lớn nhất đặt vào các bạn sinh viên, những người mà trong bối cảnh của nền giáo dục hiện nay chỉ được dạy cho cách học thuộc lòng, bị bắt phải học thuộc lòng, chứ không được dạy cho cách đặt câu hỏi, và cách tự tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi, tức là tự tìm kiếm cách giải quyết các vấn đề của cuộc sống thực tế.

Trở lại với câu hỏi trên đây và hai luồng ý kiến đối nghịch trên đây, bản thân tôi dĩ nhiên chẳng thể nào có được câu trả lời đầy đủ.
Ở đây, xin nhắc lại, tôi chỉ tập trung vào một điểm : ý kiến đánh giá về năng lực quản lý và lãnh đạo của đảng, mà đảng thì không trừu tượng, trái lại đảng hiện thân trong các thành viên của đảng, nghĩa là nói đến đảng là nói đến các đảng viên.

Và tôi giới hạn vấn đề vào một điểm nhỏ hơn nữa : LỰA CHỌN người để kết nạp đảng viên và để đặt vào vị trí quản lý. Về thời gian, chỉ xét từ thời điểm Việt Nam bắt đầu xây dựng và phát triển đất nước một cách độc lập, tức là từ sau 1975 ; bởi vì chính từ thời kỳ này mới có thể đánh giá năng lực quản lý và lãnh đạo công cuộc tái thiết và phát triển quốc gia trong hòa bình, về mọi mặt : kinh tế, giáo dục, văn hóa, khoa học…, nghĩa là bài này không đề cập đến thời kỳ chiến tranh.

Đảng viên cho rằng những người được lựa chọn là những người xuất sắc, có nghĩa là bản thân họ là những người xuất sắc. Trái lại, nhận định của một bộ phận xã hội cho rằng những người được đảng lựa chọn là kém năng lực. Nhận định này dựa trên tình trạng bê bối và băng hoại toàn diện của xã hội Việt Nam hiện nay.

Ta thử xét từ góc độ nhìn nhận của những người đảng viên.

Để công bằng thì phải nói rằng, trước khi việc bổ nhiệm nhân sự được tiến hành theo cách thức mua bán như hiện nay, tiêu chí lựa chọn của đảng quả là từng dựa trên năng lực, đảng đã muốn chọn những người xuất sắc, dĩ nhiên là xuất sắc theo thang đánh giá của đảng, trong đó có điều kiện về lý lịch và nhân thân. Lấy ví dụ về trường hợp kết nạp sinh viên vào đảng : người ta không chọn sinh viên kém để cho vào đảng. 

Để được vào đảng sinh viên phải thuộc diện xuất sắc, và theo tiêu chí hiện hành thì đó là những sinh viên được điểm cao, có hạnh kiểm tốt. Tuy nhiên điểm của sinh viên lại tùy thuộc vào cách dạy, cách ra đề và cách đánh giá bài thi của giáo viên. 

Do vậy, trên thực tế, giữa một sinh viên đạt điểm cao và một sinh viên đạt điểm trung bình, khó biết được trên thực tế ai giỏi hơn ai. Với cách đánh giá kiểu bộ đề, bài văn mẫu, hiện nay, thì phẩm chất được đánh giá cao là trí nhớ tốt, khả năng học thuộc lòng, chứ không phải sự thông minh, sáng tạo và năng lực tư duy độc lập. 

Tuy vậy, không loại trừ việc những sinh viên đạt điểm cao là những sinh viên giỏi thực sự.

Và tiêu chí hạnh kiểm tốt ở trường học chúng ta đồng nghĩa với khả năng vâng lời, ở trình độ sinh viên thì đó là khả năng trung thành với lý tưởng của đảng. Các phẩm chất được dạy ở trường: yêu tổ quốc, yêu đồng bào, khiêm tốn, thật thà, dũng cảm (tất cả mọi học sinh đều phải học thuộc lòng, vì năm điều này được dán trong mọi trường học), trên thực tế bị xếp ở dưới cái yêu cầu phải trung thành với đường lối và nghị quyết của đảng. Càng về sau, yêu cầu trung thành với đảng càng trở thành tiêu chí thiết yếu trong việc lựa chọn cán bộ cho bộ máy nhà nước.

Trên thực tế, đảng cũng đã chọn được những người có năng lực, và có đạo đức. Bởi như đã nói, đảng không phải là cái gì trừu tượng, mà là từng đảng viên cụ thể, ở những vị trí cụ thể, và ở những địa phương cụ thể. Những con người cụ thể đó vẫn có thể có những cách làm việc, ứng xử riêng của mình, cho dù hiện nay bộ máy gần như muốn đồng hóa tất cả.

Hãy nhìn trường hợp Bí thư Hội An, ông Nguyễn Sự. Người đàn ông gầy gò đi một chiếc xe máy cũ tàng. Ông là người đã giữ linh hồn cho Hội An. Theo một cách khác, cũng có thể nói ông là người mang lại linh hồn cho Hội An, đã biến Hội An thành một thành phố được du khách yêu thích bậc nhất ở Việt Nam, vì đến Hội An họ nhìn thấy lịch sử, quá khứ, nhìn thấy các giá trị tinh thần. 

Lịch sử, quá khứ, bản sắc, các giá trị tinh thần là những thứ mà các thành phố lớn như Hà Nội, Sài Gòn đang mất dần. Sự biến dạng của chùa Trăm Gian là nỗi đau của người Hà Nội. Và Thương xá Tax đang là nỗi đau của người Sài Gòn. Phá hết, hủy hoại hết như vậy thì làm gì còn lịch sử !!! Một dân tộc sẽ như thế nào nếu không có ký ức lịch sử ? 

Ông Nguyễn Sự không chỉ làm cho Hội An trở thành điểm du lịch yêu thích, ông đã giữ lại ký ức lịch sử cho không chỉ người Việt Nam. Du khách Nhật, du khách Trung Quốc, du khách Pháp đến Hội An đều có thể tìm lại hình ảnh tiền nhân của mình qua các dấu tích để lại ở thành phố nhỏ bé này, nó nhỏ đến mức gây cảm giác luyến tiếc cho những người dạo phố. 

Đó là cảm giác mà tôi đã có khi đến Hội An. Tôi đã ước gì Hội An rộng hơn, lớn hơn, có nhiều phố xá hơn, để có thể bù đắp thêm phần nào cho sự xuống cấp về tinh thần và văn hóa của đa số các thành phố khác trên đất nước này.

Tuy nhiên, chính ở điểm này mà ta có thể đặt vấn đề ngược lại. Có thể vì Hội An nhỏ như thế nên ông Nguyễn Sự mới giữ được nó như thế. Ở một thành phố lớn, nơi có nhiều quyền lực kinh tế xâu xé lẫn nhau, ông Nguyễn Sự có làm được điều mà ông đã và đang làm cho Hội An ?

Trường hợp Bí thư Hội An cho thấy rằng không phải toàn bộ đảng viên hay toàn bộ những người đang làm việc cho bộ máy đảng đều là những người thiếu năng lực quản lý hay thiếu đạo đức. Trong bộ máy vẫn còn có những người làm việc cho các giá trị chung của cộng đồng, và có đủ khả năng để làm việc đó.

 Nhưng những người như thế rất hiếm hoi. [Mở ngoặc để nêu một câu hỏi : tại sao, điều gì trong thể chế này không tạo điều kiện để có nhiều người như thế, trái lại khiến cho họ rơi vào tình trạng hiếm hoi, đơn độc, và ngày càng hiếm hoi hơn ? 

Câu hỏi này sẽ dẫn tới câu hỏi khác (mà câu trả lời không phải là mục đích của bài này) : một thể chế chính trị như thế nào thì khuyến khích được những người như ông Sự phát triển và tạo điều kiện cho họ xuất hiện phổ biến trong xã hội ?]

Nói về trường hợp ông Nguyễn Sự để tự nhắc nhở rằng : cần phải chống lại cỗ máy phi nhân của cơ chế độc đảng hiện hành, nhưng sẽ sai lầm nếu chống lại con người. 

Nếu một số lãnh đạo trong các cơ chế độc tài có thể từ bỏ lợi ích của mình (trường hợp gần đây nhất là Then Sen, hiện là đương kim tổng thống Miến Điện) là bởi họ có khả năng nhận ra tính phi nhân của bộ máy đang mang lại lợi ích cho riêng cá nhân họ nhưng lại làm hại cho cộng đồng của họ. Và họ nhận ra được điều đó nhờ phần nhân tính ở trong họ, vì họ là con người, và cái phần con người đó khiến họ có đủ lý trí và sức mạnh để tách ra khỏi bộ máy.

Câu hỏi là : trường hợp ông Nguyễn Sự rất hiếm hoi, vậy có nghĩa là việc ông được lựa chọn không đại diện cho cách lựa chọn người để kết nạp đảng viên và bổ nhiệm vào vị trí lãnh đạo các cấp ?
Paris, 19/10/2014
Nguyễn Thị Từ Huy
  • nguyenthituhuy's blog

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh

Sunday, October 26, 2014

Dương Khiết Trì lại sang Việt Nam


Dương Khiết Trì lại sang Việt Nam

Tin động trời: ĐCSVN muốn VN là 1 tỉnh của TQ vào năm 2020?



image





Preview by Yahoo





CTV Danlambao - Theo thông báo của bộ Ngoại giao Việt Nam, ủy viên quốc vụ viện Trung Cộng là ông Dương Khiết Trì sẽ lại sang Việt Nam vào tuần tới.

Chuyến đi sẽ diễn ra trong hai ngày, từ 26-27/10 theo lời mời của bộ trưởng ngoại giao Việt Nam, ông Phạm Bình Minh. 

Hai bên sẽ họp "Ủy ban Chỉ đạo Hợp tác Song phương Việt – Trung" do phía CSVN chủ trì.

Chuyến đi của Dương Khiết Trì diễn ra trong bối cảnh quốc hội CSVN đang nhóm họp kỳ họp thứ 8, khóa 13. 

Tại kỳ họp lần này, quốc hội CSVN dự kiến sẽ tiến hành bỏ phiếu tín nhiệm đối với nhiều chức danh chủ chốt trong bộ máy nhà nước. 

Kết quả lấy phiếu tín nhiệm sẽ có ảnh hưởng đến việc xếp ghế cho giàn lãnh đạo trước đại hội đảng toàn quốc sẽ diễn ra 1 năm sau đó.

Có ý kiến cho rằng, mục đích thực sự đằng sau việc Dương Khiết Trì đến Hà Nội lần này để khống chế giàn lãnh đạo CSVN và gây áp lực để cài cắm những nhân vật thân Trung Cộng. 



Bộ quốc phòng CSVN ‘cầu hòa’ Trung Cộng

Chuyến đi lần này của Dương Khiết Trì diễn ra vài ngày ngay sau chuyến thăm Bắc Kinh của 13 tướng lĩnh cấp cao thuộc bộ quốc phòng Việt Nam, do đại tướng Phùng Quang Thanh dẫn đầu.

Theo truyền thông Trung Cộng, mục đích chuyến đi của bộ trưởng Phùng Quang Thanh và các tướng lãnh là để ‘cầu hòa’ với Trung Quốc.

Trả lời truyền thông Việt Nam, ông Thanh luôn miệng gọi Trung Cộng là ‘bạn’, đồng thời cho biết “Bạn đón tiếp ta rất nhiệt tình, trọng thị, chu đáo và rất hữu nghị”. 

Trong khi đó, tại Trường Sa, Trung Cộng tiếp tục ồ ạt xây dựng sân bay và công trình quân sự trên những hòn đảo chiếm được của Việt Nam vào năm 1988. 


Hồi tháng 5/2014, quan hệ hai đảng CS trở nên căng thẳng khi Trung Cộng đưa giàn khoan và tàu chiến vào vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam.

Sau vụ việc, Dương Khiết Trì đã âm thầm đến Hà Nội vào giữa tháng 6/2014 khiến bộ chính trị CSVN tỏ ra ‘sốc và sợ hãi’. Kết quả là nhà cầm quyền CSVN chấp nhận đầu hàng Trung Cộng vô điều kiện.

Truyền thông Trung cộng khi đó tỏ rõ sự hả hê trước thái độ nhu nhược của giới cầm quyền CSVN. 

Trang mạng Hoàn Cầu Thời Báo mô tả cuộc hội đàm tại Hà Nội hôm 18/6 như một "món quà" để lãnh đạo đảng CS Việt Nam "tự kiềm chế bản thân trước khi quá muộn". 

Trang mạng sặc mùi hiếu chiến của Trung cộng này còn gọi CSVN như một 'đứa con hoang đàng' được Dương Khiết Trì sang để 'thúc giục về nhà'.



Đường dây nóng



 

 

 


 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link