Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, November 3, 2014

Cất “lưỡi hái tra tấn” trên đầu người VN

Cất “lưỡi hái tra tấn” trên đầu người VN

Võ Thị Hảo
Nguồn ảnh: Vietbao. Bài "5 công an dùng nhục hình. Ám ảnh vết thương nạn nhân. 27/3/2014

Mỗi quốc gia thành viên phải bảo đảm rằng mọi hành vi tra tấn đều cấu thành tội phạm theo luật hình sự của nước mình. Điều này cũng áp dụng với những hành vi cố gắng thực hiện việc tra tấn hoặc hành vi của bất kỳ người nào đồng lõa hoặc tham gia việc tra tấn.
Mỗi quốc gia thành viên phải trừng trị những tội phạm này bằng những hình phạt thích đáng tương ứng với tính chất nghiêm trọng của chúng. (Điều 4. Công ước chống tra tấn của Liên hợp quốc).

* Cam kết cứ ký, “luật rừng” cứ làm?
Ngày 7/11/2013, VN ký công ước quốc tế về chống tra tấn, đứng sau 154 quốc gia khác đã ký trước đây và ở năm thứ 29 sau khi công ước ra đời. Lại càng quá trễ khi gần một năm sau – ngày 23/10/2014 Chủ tịch nước mới trình QH phê duyệt tại kỳ họp này. Đến nay hệ thống luật pháp VN cũng chưa sửa đổi gì để phù hợp cam kết đã ký. Tình trạng vi phạm công ước tại VN ngày càng dồn dập với nhiều vụ việc nghiêm trọng, gây nhiều người chết khiến người dân càng thêm phẫn nộ.
Điều này chứng tỏ những người có trách nhiệm của VN đã thờ ơ trong việc bảo vệ tính mạng và phẩm giá của người dân.
Trong khi đó, Điều 2 của Công ước cấm việc tra tấn, và yêu cầu các bên ký kết phải có biện pháp hữu hiệu để phòng chống tra tấn ở bất kỳ lãnh thổ nào dưới thẩm quyền pháp lý của mình. Việc cấm tra tấn này là tuyệt đối và không được vi phạm.
“Không có bất cứ trường hợp đặc biệt (ngoại lệ) nào có thể được viện dẫn để biện minh cho tra tấn, bao gồm cả chiến tranh, mối đe dọa của chiến tranh, bất ổn chính trị nội bộ, tình trạng khẩn cấp chung, hành vi khủng bố, tội phạm bạo lực, hoặc bất cứ hình thức xung đột vũ trang nào. Tra tấn không thể được biện minh như một phương tiện để bảo vệ an toàn công cộng hoặc ngăn chặn các trường hợp khẩn cấp. Cũng không có thể được biện minh bằng các lệnh từ các sĩ quan cấp trên hoặc các quan chức.”.

Việc ký và phê chuẩn Công ước này là một việc hết sức cần thiết mà nhà cầm quyền VN không thể trì hoãn thêm được nữa trước áp lực quốc tế, nhất là khi phải “dọn mình” cho những tiêu chuẩn tối thiểu về nhân quyền nếu muốn đạt một số quyền lợi về kinh tế.

Nhưng khi trình QH phê chuẩn, VN lại gây thất vọng khi tuyên bố: Không áp dụng trực tiếp các quy định của Công ước của LHQ chống tra tấn và các hình thức đổi xử hoặc trừng phạt tàn bạo, vô nhân đạo hoặc hạ nhục con người. Việc thực hiện các quy định của Công ước này sẽ theo nguyên tắc Hiến pháp và pháp luật thực định của Việt Nam trên cơ sở thỏa thuận hợp tác song phương hoặc đa phương với nước khác và nguyên tắc có đi, có lại... (theo VnExpress, bài “Chủ tịch nước trình công ước về chống tra tấn”).

Nếu thế thì không chỉ có nhiều điều trái Công ước, mà còn trái với Luật ký kết, gia nhập và thực hiện điều ước quốc tế của VN đã quy định tại khoản 1 điều 6: ”trong trường hợp văn bản quy phạm pháp luật và điều ước quốc tế mà Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là thành viên có quy định khác nhau về cùng một vấn đề thì áp dụng quy định của điều ước quốc tế”.

Qua những động thái này, người ta có thể đo được mức độ thành thật và thiện chí của nhà cầm quyền trong việc bảo vệ người dân VN.

Thẩm tra việc phê chuẩn Công ước, Chủ nhiệm UB Đối ngoại Trần Văn Hằng lại nhấn mạnh: việc phê chuẩn là cơ sở pháp lý quan trọng góp phần hiệu quả vào công tác đấu tranh chống các luận điệu vu cáo, xuyên tạc về việc tra tấn, ngược đãi phạm nhân, người bị tạm giữ, tạm giam của các thế lực thù địch nhằm chống phá Nhà nước ta.

Như vậy, người ta có thể đặt câu hỏi: phải chăng ông không thấy không nghe không biết về bao người dân chết bởi tay công an và những người bị bức cung nhục hình tra tấn ở khắp nơi, thông tin được đưa rất nhiều trên báo chí VN. Vì thế ông mới có thể nói rằng đó là vu cáo và xuyên tạc! Và lẽ nào người dân lại bị rẻ rúng tới mức nhà cầm quyền chỉ quan tâm việc ký cam kết chống tra tấn để dập tắt những “luận điệu xuyên tạc” chứ không vì tính mạng của người dân?!

Điều 13 Công ước quy định: mỗi thành viên phải đảm bảo rằng bất kỳ cá nhân nào cho rằng họ bị tra tấn trên lãnh thổ thuộc quyền tài phán của mình đều có quyền khiếu nại với cơ quan có thẩm quyền của nước đó và được những cơ quan này xem xét một cách khẩn trương và khách quan. Quốc gia đó cũng phải thực hiện các biện pháp để bảo đảm rằng người khiếu nại và nhân chứng được bảo vệ tránh sự ngược đãi hay hăm dọa như là hậu quả của việc khiếu nại hoặc cung cấp bằng chứng.

Điều 14 ghi rõ, “mỗi quốc gia thành viên phải đảm bảo trong hệ thống pháp luật của mình rằng các nạn nhân của hành động tra tấn sẽ được cứu chữa và có quyền khả thi được bồi thường công bằng và thỏa đáng, kể cả được cung cấp những điều kiện để phục hồi một cách đầy đủ đến mức có thể. Trường hợp nạn nhân chết do bị tra tấn, những người phụ thuộc vào người đó có quyền hưởng bồi thường.

Không một quy định nào trong điều này ảnh hưởng tới bất kỳ quyền được bồi thường nào của nạn nhân hay của người khác có thể có theo pháp luật quốc gia”. (Công ước)
Bất kỳ một mạng dân nào bi bức cung, nhục hình, tra tấn hoặc chết oan ức dưới bàn tay của cơ quan hành pháp, cũng như bất kỳ một vụ điều tra nào để oan sai, một phiên tòa nào xử trái pháp luật... cũng đều thuộc trách nhiệm của người đứng đầu đơn vị, ngành, lĩnh vực đó. Người đó phải hết lòng sửa chữa, đền bù thiệt hại trong quyền hạn trách nhiệm của mình và thường phải từ chức. Gần đây nhất, hai vị Bộ trưởng của Nhật đã từ chức ngay khi để xảy ra một chút xíu lạm dụng trong lĩnh vực mình quản lý.

Nhưng VN thì không. Người dân VN chỉ còn cách trông đợi vào lương tâm hiếm hoi của người thi hành công vụ. Và vì thế ngày càng nhiều dân chết oan ức.

Vẫn “vừa đá bóng vừa thổi còi”

Để thực thi Công ước chống tra tấn, VN cần làm nhiều điều, trong đó có việc rà soát, sửa đổi, bổ sung các quy định pháp luật có liên quan. Nội dung này không thể tùy tiện, mà phải phù hợp các quy định của công ước.

Phải sửa đổi, bổ sung bộ luật Hình sự năm 1999 (sửa đổi, bổ sung năm 2009) ở các nội dung: bổ sung tội danh tra tấn để phù hợp với định nghĩa tra tấn trong đó có hành vi tra tấn về tinh thần; sửa đổi, bổ sung quy định về tội dùng nhục hình, tội bức cung và một số hành vi xâm phạm tính mạng, sức khỏe, nhân phẩm con người có thể bị coi là tra tấn.

VN cũng chưa từng có Luật tạm giữ tạm giam. Vì thế VN cần xây dựng luật này, đồng thời ban hành các văn bản hướng dẫn thi hành luật Thi hành án hình sự.

Hiện VN chưa có quy định về tội danh tra tấn, từ chối dẫn độ đối với người có nguy cơ bị tra tấn, chưa quy định cụ thể việc bồi thường tổn thất cho nạn nhân bị tra tấn...Tất cả đều là những điều luật hết sức quan trọng, sống còn đối với người dân cũng như để ngăn ngừa sự lạm dụng của cơ quan công quyền nên rất cần sự khách quan, chất lượng cao.

Nhưng kỳ này, QH vẫn lặp lại sai lầm trong quy trình xây dựng luật. Một sai lầm mà nhiều đại biểu QH đã cảnh tỉnh từ các kỳ họp trước. Đó là hiện trạng “vừa đá bóng vừa thổi còi”.

Về vấn đề này đã có một nhận định rất xác đáng qua tổng kết của Hội luật gia Hà Nội:
“Với quy định Trưởng ban soạn thảo “là người đứng đầu cơ quan, tổ chức chủ trì soạn thảo”, trong hầu hết các trường hợp, đó là Bộ trưởng các Bộ, cơ quan ngang bộ phụ trách lĩnh vực mà văn bản quy phạm pháp luật điều chỉnh.

Như vậy việc “làm luật” từ chức năng, nhiệm vụ của QH đã tự động chuyển sang cho cơ quan hành pháp. Tình trạng “vừa đá bóng vừa thổi còi” đã được hợp thức hóa. Đây là nguyên nhân quan trọng nhất dẫn đến tình trạng nhiều văn bản quy phạm pháp luật chỉ có tác dụng nâng cao quyền lực của cơ quan quản lý nhà nước, không xét đến hoặc xét đến với mức độ rất mờ nhạt, chung chung về quyền của đối tượng thi hành”. (theo luatsungaynay.vn, bài “ 5 hạn chế, bất cập cơ bản của Luật ban hành văn bản Quy phạm pháp luật”).

Lần này cũng vậy, đơn vị được QH giao soạn thảo những luật liên quan đến Công ước chống tra tấn là Bộ Công an, trong khi trách nhiệm làm luật và sửa luật là của QH.

Như vậy, ngành duy nhất có thể lạm dụng tra tấn, bức cung nhục hình thì lại được giao ban hành dự thảo, sửa chữa luật để ngăn chặn quyền lạm dụng của chính họ! Làm sao tránh được sự thiếu khách quan khi xây dựng luật?! Nếu xẩy ra, điều này không những nguy hại cho toàn xã hội và cho chính ngành công an vì sẽ mất nhiều cán bộ, chiến sĩ vì có điều kiện dấn sâu vào phạm tội.

Như vậy, QH cần xem xét lại việc chuẩn bị thực thi Công ước chống tra tấn. Nếu cứ theo cách làm hiện nay, việc đó chỉ càng tăng thêm quyền lực của ngành công an, người dân thì cứ tiếp tục chết oan. Cũng cần đề phòng nguy cơ ngay cả khi có thuê chuyên gia giỏi để soạn ra một luật khách quan phù hợp công ước quốc tế thì trên thực tế đã cho thấy từ nhiều năm nay, hệ thống tư pháp và hành pháp rất nhiều khi vẫn không tuân theo công ước quốc tế mà lại hành xử theo luật VN.

Nguy cơ bị lạm dụng, tra tấn, bức cung, nhục hình vẫn như một lưỡi hái thần chết treo lơ lửng trên đầu người VN.

Nguồn: http://www.rfavietnam.com/node/2270





Nguyên nhân nào phát sinh những chuyện lạ ở VN?


 
           Văn Quang - Viết từ Sài Gòn
 
Nguyên nhân nào phát sinh những chuyện lạ ở VN?
(VienDongDaily.Com - 01/11/2014)

Theo báo Pháp Luật: Thông thường, “yêu râu xanh” trong các vụ án hiếp dâm thường là đàn ông, nhưng cũng có nhiều trường hợp bị cáo lại là ... phụ nữ.
Văn Quang

Trong tuần này, tôi đọc những bản tin thời sự trên nhiều trang báo từ trong nước đến ngoài nước, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, tôi lại đặc biệt chú ý đến một câu chuyện thuộc loại nhỏ xíu của một anh nông dân rất “thượng tôn pháp luật” nên đã “làm đơn xin đánh lộn.” Câu chuyện có thật 100% này được nhiều tờ báo chính thống của nhà nước đăng tải. Tôi cho là chuyện hay nhất trong năm và hiếm có nhất trên thế giới. Đánh nhau, giết nhau có anh nào xin phép bao giờ đâu. Nhờ bạn đọc tìm giùm xem trên thế giới đã bao giờ xảy ra chuyện này chưa? Nếu có, xin bạn vui lòng gửi e mail về tòa soạn hoặc trang web mà bạn đang đọc, chuyển cho tôi và trong kỳ sau tôi xin phép bổ sung vào bài này.
Lá đơn xin đánh lộn này không chỉ là câu chuyện tưởng như “khôi hài đen” mà thật ra nó còn tiềm ẩn những nguyên nhân sâu xa khác, nếu bạn ở VN lâu năm bạn sẽ dễ dàng thông cảm cho anh nông dân này, chúng ta sẽ tìm hiểu trong phần sau. Mời bạn cùng đọc lá đơn “kỳ cục” này.
Làm đơn xin... đánh lộn
Anh Hồ Văn Vệ (31 tuổi, ngụ xã Mỹ Quý Tây, H. Đức Huệ, Long An làm nghề chạy xe ôm) cho biết đã gửi đơn đến công an xã từ ngày 4/10 và được một công an viên tiếp nhận.
Theo anh Vệ, vì quá phẫn nộ việc bị một nhóm người đánh tơi tả phải đưa vào bệnh viện cấp cứu, tiêu tốn chi phí điều trị hàng chục triệu đồng, anh đã gửi đơn lên xã, huyện đề nghị giải quyết, nhưng hơn sáu tháng qua chưa thấy cơ quan chức năng “xử lý.”

Đơn xin đánh lộn của anh Vệ

Trong đơn, anh Vệ viết, “Đến nay nửa năm đã qua, nhưng không ai giải quyết dù tôi có gửi đơn lên xã và huyện. Chỗ nào cũng im re hết. Quá bực mình nên tôi làm đơn này xin phép đánh lại mấy người kia bởi vì đợi hoài pháp luật không giải quyết.” Anh Vệ cũng khẳng định, nếu vụ việc không được cơ quan pháp luật giải quyết, anh sẽ tự giải quyết theo cách riêng của mình.
Bị đánh vì đứng ở đầu xe
Theo trình bày của anh Vệ, khoảng 10 giờ đêm ngày 5/3, anh thấy chiếc xe hơi Biển số S 61L-3376 chạy gần khu vực cửa khẩu Mỹ Quý Tây (H. Đức Huệ). Trên xe có đông người nên anh vẫy tay, sau đó dừng xe máy trước đầu ô tô hỏi xem có ai muốn qua cửa khẩu sang Campuchia. Bất ngờ, chủ xe là ông Trần Văn Hai cùng ông Bùi Văn An (ngụ xã Mỹ Quý Tây) lao xuống đánh anh tới tấp. Cha dượng của ông Hai là ông Lê Văn Nguyên (68 tuổi) ở trong nhà cũng chạy ra cầm cây sắt đánh đến lúc anh Vệ ngã quỵ. Anh Phạm Hồng Hà và Nguyễn Minh Tấn (cùng ngụ xã Mỹ Quý Tây) thấy vậy chạy tới can ngăn và anh Tấn đã bị ông An đánh trúng vào đầu. Sau đó, anh Vệ được giải thoát đưa đi bệnh viện cấp cứu.
Theo hồ sơ tại Bệnh viện Chợ Rẫy - Sài Gòn, anh Vệ bị chấn thương đầu, tụ máu vùng chẩm, chảy máu tai trái, tụ dịch xoang hàm trái. Anh Vệ cho biết đã phải vay mượn gần 24 triệu đồng để trả chi phí điều trị.

Trong khi đó, những người đánh anh Vệ vẫn ung dung vì họ cho rằng anh chặn đầu xe nên có quyền đánh. Ông Hai biện minh, “Nó cản đầu xe tôi, tôi kêu nó tránh ra nó còn thách đố nên tôi đập nó.” Ông An thì nói, “Tôi chụp được khúc cây tròn, đánh nó bằng cây.” Hai nhân chứng Phạm Hồng Hà và Nguyễn Minh Tấn cho biết, “Ngoài ông Hai và ông An, ông Nguyên còn cầm cây sắt nện vào đầu anh Vệ. Chúng tôi sẵn sàng làm chứng nhưng không thấy công an hỏi han gì.”
Việc anh Vệ làm đơn tố cáo mình bị đánh, trưởng công an xã đã tiếp nhận và chuyển toàn bộ hồ sơ lên huyện. Hiện Công an H. Đức Huệ đang xác minh, xử lý. Nhưng bao giờ “xử lý” thì không ai được biết, vì thế sự việc có “qua sông đắm đò” cũng chỉ là chuyện bình thường như bao nhiêu vụ khác thôi. Đó cũng là thứ bệnh “đá banh qua lại giữa các cơ quan công quyền.” Dân cứ dài cổ chờ và đợi, cần phải có tí dầu “bôi trơn” thì bánh xe mới khật khừng chuyển động.

Không thành công thì cũng thành nhân (Nguyễn Thái Học)

Thưa bạn, điều đó làm thành một tâm sự ẩn ức, phẫn nộ của những người dân kêu gào hoài, làm đơn từ hoài ngày ấy sang tháng khác mà không có cơ quan nào chịu đứng ra giải quyết (hay ở VN còn gọi là xử lý) những oan ức, bất công giáng xuống đầu mình. Trong trường hợp đó rất nhiều người đã phải ngậm đắng nuốt cay, chỉ còn biết khóc, “ngậm một mối căm hờn trong cũi sắt” cho hết cuộc đời, cùng lắm là chui đầu vào cái lu nước chửi toáng lên cho hả tức giận. Song cũng đã có những người hết chịu nổi nên đành phải “tự xử” như kiểu bà võ sư ở Bình Định tức quá bèn lấy cái quần đen chụp lên đầu ông chánh án. Đó chính là hội chứng tự xử. Anh ăn tiền của tôi mà không làm được việc thì tôi xử anh bởi không ai xử cho tôi thì tôi tự xử. Anh đánh con tôi thì tôi đánh lại con anh.
Nhưng anh nông dân này lại tôn trọng pháp luật và làm cái việc buồn cười là làm đơn xin đánh lộn. Như thế là anh ta cũng biết tôn trọng pháp luật và phải nói thẳng là anh ta thừa hiểu rằng là đơn của anh ta sẽ chẳng ai dám giải quyết cho anh ta “được phép đánh lộn” kể cả chủ tịch nước. Nhưng anh ta vẫn làm, tại sao vậy? Có lẽ đây là một cách không phải là “dỡn mặt với chính quyền” mà là “bôi nhọ chính quyền.” Anh làm cho… sướng hay cho vơi bớt phẫn nộ kìm nén lâu ngày.

Người ta đứng lên chống bạo quyền cũng vì thế. Cho nên cái hội chứng tự xử đang có chiều hướng lan rộng dưới hình thức này hay hình thức khác. Từ việc cả làng hè nhau đánh chết anh trộm chó chứ không đợi cơ quan an ninh nào can thiệp vì họ mất nhiều quá rồi, chẳng ai thèm quan tâm tới, rồi đến chuyện mới nhất là thi hành án chẫm trễ vì lý do khó hiểu khiến người dân mang đồ dùng đến cơ quan “bắt vạ.”
Vụ mang quan tài diễu phố ở Vĩnh Phúc hồi tháng 3- 2013.

Mang bát hương đến trụ sở hành chính, khiêng quan tài đi diễu phố vì nạn nhân bị người nhà quan chức đánh chết chứ không phải vì ngạt nước, đặt quan tài giữa đường, khi sản phụ bị chết không rõ nguyên nhân kéo nhau đập phá bệnh viện… là những sự việc diễn ra thời gian gần đây. Không thể kể hết những “chuyện nho nhỏ” này mà chính là chuyện rất lớn nằm trong tầm mức niềm tin và cuôc sống của người dân.

Bà Hoa mang đồ dùng cá nhân đến cơ quan thi hành án để “bắt vạ.”

Người dân không còn tin vào sự công minh liêm chính nữa, không còn tin vào luật lệ nào cả, họ tự đúng lên giải quyết số phận của mình, dù biết rằng thua cũng làm, như nhà ái quốc Nguyễn Thái Học đã nói “Không thành công thì cũng thành nhân.” Đó chính là cái “nhân” làm nên những sự thay đổi của toàn xã hội.
Bạn dang (Cà Mau) viết: Ông Vệ làm đơn xin đánh lộn là sai rồi, phải làm đơn xin đánh "trúng" mới đúng, mà đánh 'trúng" mấy ông ở xã Mỹ Quý và huyện Đức Huệ do làm việc quan liêu...
Bạn Võ Tuấn (Saigon) viết: Do đó thần Công lý mới bịt mắt tay cầm cái cân đó bạn. Bức tượng này ở mấy tòa án lớn đều có cả.
Dân đen (Điện Biên) viết: Căn bản là anh Vệ chạy xe ôm còn người hành hung là người đi xe ô tô cơ mà.
Thêm một chuyện lạ nữa, chết chín năm vẫn được cấp giấy khám sức khỏe
Bực mình với việc Trung tâm Y tế dự phòng huyện Quảng Trạch (Quảng Bình) cấp bừa giấy khám sức khỏe cho những người cần làm hồ sơ xin việc, đi học, đi làm, thi giấy phép lái xe… nên ông Mai Quý Khiêm, nguyên Phó Chủ tịch huyện Quảng Trạch, đã vạch mặt cách làm bừa (hay đúng hơn là cách ăn tiền) này.

Theo ông Khiêm, người có nhu cầu chỉ cần đưa giấy chứng minh nhân dân và 175.000 đồng, ngồi chờ gần một giờ là sẽ có giấy khám sức khỏe hoàn chỉnh mà không hề khám. Để chứng minh, ngày 28-3-2014, ông Khiêm đã mượn chứng minh nhân dân của anh Nguyên Đức Dương (anh này đã chết từ năm 2006), đưa lên trung tâm này nhờ khám sức khỏe để thi lái xe. Sau khi ông ngồi chờ một lát thì nhận được giấy chứng nhận sức khỏe.
Như thế không cần phải khám bệnh nhưng người cần làm thủ tục nhập học, đi làm, thi bằng lái ôtô, xe máy, kể luôn cả những cô gái, chàng trai mắc bệnh Aids đều dễ dàng mua giấy khám sức khỏe của Trung tâm Y tế dự phòng huyện Quảng Trạch (Quảng Bình) với đầy đủ chữ ký của các bác sĩ. Có cả phần phân tích bệnh rất mạnh khỏe đủ mọi điều kiện làm bất cứ việc gì. Mối nguy của xã hội chính là ở đó. Biết tin vào cái gì bây giờ?
Chứng cớ rành rành Trung tâm Y tế dự phòng huyện Quảng Trạch (Quảng Bình) hết đường chối cãi. Nếu các quan chịu khó đi “vi hành” chắc chắn trong một ngày thôi sẽ bắt được vài chục vụ. Cứ hỏi dân ai cũng biết, quý quan thử giả làm dân đến sở thuế hoặc giả làm “Việt kiều” đến phi trường Tân Sơn Nhất, tôi cam đoan quý ngài sẽ bắt được tận tay day tận mặt những anh tham nhũng “thường xuyên và liên tục.” Nhưng dường như đến nay những nơi đó vẫn “bình yên vô sự.” Thế nên hành khách thế giới “hoảng hồn” vì sân bay Tân Sơn Nhất là quá đúng, chẳng sai tí nào. Được “vinh dự” bầu chọn là một trong số sân bay tệ nhất thế giới.
Điều đáng nói ở đây là đã có bao nhiêu quan đầu huyện, đầu tỉnh làm việc này? Thật ra quý vị cũng vui lòng thông cảm cho các quan vì nếu cứ làm việc này thôi, các quan cũng không đủ thì giờ làm việc mà mỗi huyện mỗi tỉnh cần phải có hàng trăm ông phụ tá may ra mới quan xuyến bởi vì tham nhũng bây giờ nhiều quá, không phải là một con sâu mà đến cả bầy sâu, một rừng sâu. Tuy vậy nếu làm chừng vài chục vụ thôi quý quan sẽ hiểu tại sao thắng dân nó lại làm đơn xin đánh lộn, nó có “khùng” không?
Đó là chuyện lạ trong lãnh vực đời sống thường nhật. Bước sang lãnh vực “tình cảm,” còn có vài chuyện lạ xảy ra trong cái xã hội đạo đức xói mòn này.

Ông Dương chết chín năm vẫn được cấp giấy khám sức khỏe.
 
Ba người phụ nữ vào tù vì mang tội hiếp dâm

Trước hết tôi phải xin lỗi độc giả vì phải tường thuật ba điều bốn chuyện có vẻ tục tĩu này nhưng cái thế bắt buộc vì chuyện thật của xã hội bây giờ là như thế. Tôi không thể làm khác được.
Theo báo Pháp Luật: Thông thường, “yêu râu xanh” trong các vụ án hiếp dâm thường là đàn ông, nhưng cũng có nhiều trường hợp bị cáo lại là ... phụ nữ.
Theo Điều 20 Bộ luật hình sự “Đồng phạm là trường hợp 2 người trở lên cố ý cùng thực hiện hành vi phạm tội. Người tổ chức, người trực tiếp phạm tội, người xúi giục hay giúp sức đều là đồng phạm.” Vì thế, trong nhiều vụ án, các bị cáo nữ tuy không trực tiếp hiếp dâm các bé gái nhưng đã có hành vi giúp sức, xúi giục “yêu râu xanh” phạm tội nên vẫn bị xử lý về tội hiếp dâm.
1/ Vào tù vì xúi 2 đứa bé hàng xóm "yêu" nhau:

Trương Thị Mỹ Châu (23 tuổi) nhà ở cùng ấp với Nguyễn Minh Tâm (17 tuổi) và cháu Lê Thị Hằng (14 tuổi) tại xã Phú Hiệp, huyện Tam Nông, tỉnh Đồng Tháp. Tâm và Hằng có tình cảm với nhau từ năm 2011 và thường sang nhà Châu chơi. Châu biết hai đứa trẻ yêu nhau nhưng không ngăn cản mà còn ra sức vun vén cho mối tình này.
Trưa 24/9/2013, Hằng nhắn tin cho Tâm rủ sang nhà Châu chơi. Khoảng 13h cùng ngày, Tâm đến nhà chị trước xin thuốc tránh thai và nhờ đưa cho Hằng uống vì “con gái dễ nói chuyện hơn.”
Một lúc sau, khi Hằng đến thì Châu lấy thuốc tránh thai đưa cho cô bé uống. Sau đó, cả 3 người vào giường trong buồng ngủ nhà Châu nằm chơi.

Châu và Tâm tại tòa phúc thẩm

Trong phòng được một cái mền nên Hằng ra ngoài lấy thêm. Lợi dụng lúc này, Châu liền “xúi” Tâm quan hệ với Hằng nếu không cô bé sẽ chia tay. Một lúc sau, khi Hằng mang mền vào thì Châu lấy điện thoại nằm quay mặt vào tường nhắn tin, mặc cho 2 đứa trẻ con làm “chuyện người lớn” sau lưng.
Khoảng 21h ngày 1/5/2013, Tâm và Hằng gặp nhau tại chợ xã Phú Hiệp và tiếp tục kéo nhau về nhà Châu “hành sự.” Một thời gian sau sự việc bị phát giác, cả Tâm và Châu đều bị công an bắt giữ về hành vi Hiếp dâm trẻ em. Sau đó, Tòa án tỉnh Đồng Tháp đã xử phạt Châu 9 năm tù, còn Tâm lãnh 8 năm tù.
2 - Vợ giữ em gái cho chồng hiếp dâm:
Phạm Thị Huyền (18 tuổi, ở tại huyện Gò Dầu, Tây Ninh) vốn ham chơi và nghỉ học từ sớm. Huyền từng có tình cảm với nhiều người đàn ông và lỡ mất “đời con gái,” sau đó cô kết hôn với Đặng Lý Tưởng (24 tuổi, ở cùng địa phương).
Sau đêm tân hôn, Tưởng phát hiện ra cô vợ mới cưới không còn trinh trắng nên thường xuyên kiếm chuyện gây sự, mắng chửi. Cảm thấy mình có lỗi nên Huyền nghĩ ra cách đền bù cho chồng bằng... trinh tiết của đứa em gái mới 8 tuổi của mình là Phạm Thị Hạnh.
Trong những lần về nhà mẹ chồng chơi, Huyền thường chở Hạnh đi theo để thực hiện âm mưu của mình nhưng chưa tìm được cơ hội.
Vợ chồng Tưởng - Huyền lãnh án vì hiếp dâm em gái.

Đầu tháng 7/2013, Huyền tiếp tục chở em mình đến nhà mẹ chồng. Đến chiều, khi vợ chồng Huyền đang “mây mưa” trong phòng thì Hạnh đi vào bắt gặp. Huyền liền kéo em gái lên giường giữ chặt để Tưởng hiếp dâm cô bé.
Sau đó Huyền còn khống chế em gái cho chồng hiếp dâm 2 lần nữa. Với hành vi này, Tưởng bị tòa án tỉnh Tây Ninh phạt 14 năm tù, còn Huyền lãnh 7 năm tù về tội Hiếp dâm trẻ em.

3 - Giúp chồng giở trò đồi bại với bé gái hàng xóm:
Chiều 11/9/2009, sau chầu nhậu say cùng bạn bè, Nguyễn Văn Tài (52 tuổi, ngụ quận Ninh Kiều, TP.Cần Thơ) về nhà ở phường Cái Khế. Thấy vợ là Nguyễn Hồng Quyên (39 tuổi) đang nấu ăn trong bếp, ông ta liền bế vợ vào phòng ngủ “tâm sự.”
Trong lúc 2 vợ chồng đang “hành sự” thì bị cậu con trai cùng bé gái hàng xóm là cháu Tâm (lúc đó mới 8 tuổi) đứng ngoài cửa sổ bắt gặp. Thay vì dừng “chuyện người lớn” trước mặt 2 đứa trẻ, Tài lại nảy sinh ý đồ bệnh hoạn là giao cấu với bé gái.
Tài liền đuổi cậu bé ra ngoài và kéo cháu Tâm vào phòng khống chế hiếp dâm. Thấy vậy, Quyên không những không can ngăn mà còn dọa nạt Tâm, bắt bé gái phải “chiều” chồng mình.
Chưa dừng lại ở đó, chiều 3/10/2009, Tài còn dụ cháu Tâm qua nhà để tiếp tục giao cấu nhưng không thành do nạn nhân chạy được. Sau đó, Tâm về nhà kể lại chuyện cho mẹ nghe và gia đình làm đơn tố cáo lên công an. Với hành vi này, Tài bị xử phạt 15 năm và Quyên 7 năm tù cùng về tội Hiếp dâm trẻ em.
Bạn đã thấy hình ảnh ghê tởm của những người phụ nữ là nông dân thuần túy làm bại hoại thuần phong mỹ tục của truyền thống ngàn đời của ông cha ta xưa chưa? Rồi xã hội này sẽ còn băng hoại tới đâu nữa? Tiếng còi báo động về sự đổ nát của luân thường đạo lý đang vang lên, nó báo hiệu điều gì?
Văn Quang
~~~~~~~~~~~~~~~~~
* Trang bài viết của Nhà văn Văn Quang 

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
__._,_.___

Posted by: Nhat Lung 

Sunday, November 2, 2014

“Ðểu Cáng Đã Lên Ngôi!”


“Ðểu Cáng Đã Lên Ngôi!”

Ngô Nhân Dụng 
November 1, 20140 Bình Luận

Phim Sống Cùng Lịch Sử phải ngưng chiếu, trong thành phố Hà Nội, vì mỗi ngày chỉ có hai, ba người mua vé vào coi. Phim mới này, của đạo diễn Nguyễn Thanh Vân, được mô tả là làm ra để khen ông Võ Nguyên Giáp.

Cuốn phim làm tốn mất 21 tỷ đồng, tương đương với một triệu đô la Mỹ; dùng tiền nhà nước, tức là tiền của dân Việt Nam. Trước đó, năm 2010 đã có phim “Lý Công Uẩn – Ðường tới thành Thăng Long” tốn gấp năm lần, chi trên 100 tỷ; làm xong cũng đem cất trong kho.

Có người chỉ cho nhà sản xuất phim, có cách khiến dân Hà Nội kéo nhau đi coi phim về Tướng Giáp: Hãy xin Ðảng Cộng Sản ra lệnh cấm phim này! Cứ cái gì bị cấm thì người thế nào dân cũng tìm coi bằng được. Vào thế kỷ thứ 19 đã có một ông vua Hy Lạp dùng kế này.

Dân Hy Lạp hồi xưa không trồng khoai tây; mà bây giờ đó là một món ăn rất được ưa chuộng. Ðó là công của vua Óthon (tên ông có khi viết là Otho , hoặc Otto ; theo lối viết của người Hy Lạp, nay viết là Óthon ).

Vua Óthon (1815-1867) được các cường quốc đưa từ Bavaria sang làm vua xứ này khi mới 17 tuổi, sau khi dân nổi lên lật đổ đế quốc Ottoman . Nhưng khi trưởng thành ông rất yêu nước Hy Lạp. Nông dân Hy Lạp rất bảo thủ, không muốn trồng một thứ gì mới, kể cả khoai tây là món được đem giống từ Châu Mỹ về.

Muốn nông dân trồng khoai tây, vua Óthon đã ra lệnh cấm mua bán, tàng trữ khoai tây. Bị đế quốc Ottoman thống trị bốn thế kỷ, bị bóc lột không nương tay, nông dân Hy Lạp đã nhiễm một thói quen: Hễ cái gì nhà nước cấm thì ta làm, làm lén, càng cấm càng thèm, lén lút làm càng thích! Phàm người dân nước nào cũng vậy, họ thích ăn “trái cấm,” ở đây củ khoai có thể gọi là “củ cấm.”Thế là nông dân Hy Lạp đi gây giống khoai tây, lén trồng khoai trong vườn nhà mình, đêm đêm móc củ khoai lên mà ăn, cả nhà cùng sung sướng. Cuối cùng khoai tây trở thành một món quốc hồn quốc túy!

Một câu chuyện ly kì khác kể rằng vua Óthon cho người đi phao tin đồn rằng có một chiếc tàu thủy vừa cập hải cảng Piraeus , thành phố Athens , chở một đặc sản dành riêng cho hoàng cung, vì hoàng gia Bavaria đã quen món ăn chân quý đó rồi. Cấm không bán cho dân chúng, vì trình độ ẩm thực của họ còn thấp quá. Chiếc tàu thủy không cho ai canh gác, cho nên dân Hy Lạp ban đêm đã lén lên tàu lấy trộm về ăn thử. Và họ thấy quả nhiên ngon. Từ đó, họ thi đua trồng khoai tây.

Có thể nói cuốn phim “Sống cùng lịch sử” làm cho cả Bộ Chính Trị Ðảng Cộng Sản Việt Nam mất mặt.

Bỏ hàng triệu đô la ra làm phim mà không có ai coi. Bây giờ, họ có thể gỡ thể diện, bằng một mật lệnh, bí mật nhưng cứ cho các công an dư luận đi rỉ tai cho mọi người biết, rằng cuốn phim đã bị cấm. Lý do, cũng cứ rỉ tai mà nói, là vì Bộ Chính Trị mới nhận được lá thư của bà Vân, vợ thứ nhì của ông Lê Duẩn, lá thư dài tố cáo những tội lỗi của ông Giáp, do ông Lê Duẩn thì thầm bên gối cho bà nghe. 

Nhân danh là một đảng viên Cộng Sản, bà Vân đã đả kích thậm tệ việc tung hô Tướng Giáp trong đám tang của ông. Bà còn chỉ trích cả việc ông Giáp chọn chỗ đặt mồ của mình ở tuốt miền quê hương ông, xa hẳn Hà Nội. Tức là trước khi chết ông ta còn nhất định không chịu nằm chung một chỗ với đám quý tộc đỏ ở nghĩa trang Mai Dịch. Cứ nói rằng Bộ Chính Trị đã tỉnh ngộ, đánh giá cao dóng góp của đồng chí Vợ Hai Lê Duẩn, cho nên ra lệnh từ nay cấm không cho ai chiếu phim, coi phim “Sống cùng lịch sử”!

Người hiến kế cho đạo diễn Nguyễn Thanh Vân có thiện trí muốn giúp ông thu được chút vốn về cho nhà nước. Nhưng kế này khó thực hiện, vì quên mất một điều: Phim Tướng Giáp không phải là khoai tây. Nông dân Hy Lạp nếm thử món khoai tây, thấy ngon thật cho nên đua nhau trồng chi, ăn chui. 

Còn cuốn phim “Sống cùng lịch sử” đã có người nếm thử rồi, mỗi ngày có tới hai ba người tò mò mua vé xem tại cả hai rạp hát; tổng cộng ba ngày có tới ít nhất 12 khán giả. Chắc hẳn 12 khán giả đều thấy lịch sử cuộc chiến 56 ngày đêm của ông Giáp cũng không ngon được như cái củ khoai tây, cho nên chẳng ai thèm đi xem nữa.

Có người giải thích tai nạn của phim “Sống cùng lịch sử”cũng là tai nạn của môn lịch sử tại Việt Nam hiện nay. Bà con còn nhớ mấy năm trước khi học trò biết tin môn sử học được bãi bỏ trong kỳ thi, các em đã làm lễ ăn mừng, đem tung hê hết các cuốn sách giáo khoa sử học, vứt từ trên lầu xuống đất, vui như coi pháo bông.

Nhưng giải thích như vậy không đủ. Nên nhớ khi học trò lớp 12 phải học môn lịch sử thì các em toàn phải học về công ơn của Ðảng Cộng Sản. Dân Việt Nam đã phải ăn cái món ăn tuyên truyền suốt ngày đêm, từ sáng đến tối, chán ứ đến mang tai rồi. Các em học sinh phải đi thi nên phải học, chỉ học thuộc lòng thôi chứ không được nghiên cứu, tìm tòi gì thêm cả. Cho nên, khi nghe tin được tha, không phải học nữa các em phải sướng như điên, biểu diễn màn xé sách tung hê. Kết tội các em không quan tâm đến lịch sử dân tộc là oan. Các em chỉ chán nghe tuyên truyền mà thôi. Như câu ca dao thịnh hành ở ngoài Bắc từ thời Hồ Chí Minh còn sống:

Dân đói mà đảng thì no Sức đâu ủng hộ, hoan hô suốt ngày?”

Cuốn phim thất bại vì nó không phải lịch sử, nó chỉ là tuyên truyền mà thôi. Nói như một độc giả Bảo Minh ở Việt Nam sau khi đọc tin phim “Sống cùng lịch sử“ế khách trên mạng VnExpress : “Làm phim về lịch sử nếu không trung thực với lịch sử thì sẽ tiếp tục thất bại và khán giả hờ hững.” Cũng vì vậy, ông Nguyễn Thanh Vân cho biết đã liên lạc với các rạp nhà nước và tư nhân, nhưng “không phải rạp tư nhân nào cũng đồng ý” chiếu một bộ phim mà họ biết trước sẽ ế khách.

 Vĩnh biệt Đại tướng
Nhưng tại sao ông Nguyễn Thanh Vân và các cấp chỉ huy của ông trong ban văn hóa tư tưởng không đoán trước được phản ứng của khán giả trước khi bỏ tiền ra làm phim? Có một độc giả đã giải thích, “Người ta đâu cốt làm phim, người ta chỉ cố rút được càng nhiều tiền thuế càng tốt.” Ðó có lẽ là lời giải thích đúng sự thật nhất. Nhưng nói vậy cũng chưa đủ.

 Vì muốn rút tiền thuế của dân ra chia nhau thì thiếu gì cách, đâu cứ phải làm phim? Lý do quan trọng hơn khiến người ta làm cuốn phim này, là họ đã hoàn toàn vô cảm. Vô cảm trước tâm trạng của người dân Việt Nam hiện nay. Họ không biết dân nghĩ gì, dân yêu cái gì, ghét cái gì. Hoặc biết, nhưng bất cần, theo chủ nghĩa Mặc Kệ.

Cứ xem như họ tổ chức cuộc triển lãm cũng “lịch sử” về Cải Cách Ruộng Ðất thì thấy. Họ không cần biết đến những người dân đã tự thiêu vì phẫn uất khi bị đảng và nhà nước cướp đất hiến cho tư bản đỏ lấy tiền bỏ túi. Ca ngợi cuộc Cải Cách Ruộng Ðất làm mấy trăm ngàn người chết oan là khiêu khích hàng triệu các con cháu họ còn sống. Khiêu khích tất cả những người dân mất ruộng cày vì chính sách tư bản hóa các đảng viên. Khiêu khích tất cả giới nghiên cứu lịch sử, giới trí thức Hà Nội. Vậy mà họ vẫn cứ làm được. Cũng chỉ vì họ hoàn toàn vô cảm.

Thêm một bằng chứng nữa về tình trạng vô cảm của các cán bộ Cộng Sản: việc đem một em bé gái tám tuổi ra tòa, xử tội vì em đã nhét hình Hồ Chí Minh vào trong quần, từ hai năm qua. Một em bé tâm thần không ổn định như vậy, chỉ đáng thương, nên đưa em đi chữa trị. Nếu có độc ác mà phạt em, thì cũng nên phạt lén lút, đừng đem ra công khai bêu rếu. Bêu xấu một em bé tám tuổi chưa đủ trí khôn, nhưng bêu rếu luôn cả già Hồ! Làm như thế nhưng họ không hề biết rằng đem ra câu chuyện hình Hồ Chí Minh nhét trong quần ra bêu là một việc làm đáng xấu hổ cho cả Ðảng Cộng Sản tử trên xuống dưới. Vì họ hoàn toàn vô vảm.

Tình trạng vô cảm của các cán bộ, các lãnh tụ Ðảng Cộng Sản Việt Nam đã hiển hiện từ nhiều năm qua. Thời Trường Chinh, Lê Duẩn , các cán bộ được đề bạt lên đều có ý thức về tác dụng chính trị của mỗi lời nói, mỗi hành động. Họ dối trá nhưng biết nói dối một cách khôn ngoan. Khôn ngoan tức là giữ được bộ mặt đạo đức giả, dân biết nghe nói dối mà không vạch mặt được.

Làm cán bộ Cộng Sản trước đây phải biết khéo léo mồm mép, nói cho giỏi. Nói cho giỏi tức là khả năng chính trị cao! Cho nên nhà thơ Nguyễn Duy mô tả xã hội Cộng Sản với hình ảnh: “Ðiếm cấp thấp lấy trôn nuôi miệng – Ðiếm cấp cao lấy miệng nuôi trôn.” Ngày nay các cán bộ được cất nhắc không theo tiêu chuẩn khả năng chính trị nữa. Tiêu chuẩn chính bây giờ là tiền. Anh nào giỏi moi ra được nhiều tiền, có nhiều tiền để dâng lên cấp trên, thì anh ấy sẽ khá, sẽ thăng quan tiến chức, ngày càng lên cao. 

Cách đề bạt, tuyển chọn trong Ðảng Cộng Sản đã hoàn toàn thay đổi kể từ khi theo con đường tư bản hóa cán bộ và đảng viên. Cho nên mới đẻ ra đám cán bộ không bao giờ để ý đến tâm trạng của người dân, vì họ không cần biết đến. Cho nên nhìn chung quanh thấy bao nhiêu chuyện lợm giọng, từ trò triển lãm cướp ruộng đến trò đem hình Hồ Chí Minh nhét vào quần ra tòa. 

Nhà thơ Bùi Minh Quốc viết: “Quay mặt phía nào cũng phải ghìm cơn mửa – Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi!” Dân Việt phải chứng kiến cảnh “đểu cáng lên ngôi” đến bao giờ mới được tha?

Ngô Nhân Dụng

Giành Lại Tương Lai của Hồng Kông


Giành Lại Tương Lai của Hồng Kông


Trà Mi
November 1, 20140 Bình Luận

Tôi đã bị cảnh sát bắt giữ ngày hôm đó, ngày 28 tháng 9, vì đã tham gia vào vụ bất tuân dân sự ở phía trước của trụ sở chính của chính phủ do sinh viên lãnh đạo. Tôi đã bị giam giữ 46 tiếng, cắt đứt với thế giới bên ngoài. Khi được trả tự do, tôi rất cảm động khi thấy hàng ngàn người trên đường phố, tập hợp đòi dân chủ. Từ đó tôi biết rằng thành phố này đã mãi mãi thay đổi.

Kể từ khi Hồng Kông được (Anh Quốc) trả lại cho Trung Quốc vào năm 1997, chưa đầy một năm sau khi tôi ra đời, người dân của thành phố này đã lầm lũi trong một hệ thống chính trị mà quyền lực nằm trong tay của những người giàu có, nổi tiếng, và băng đảng. Nhiều người trong chúng tôi, đặc biệt là người thuộc thế hệ của tôi, đã hy vọng thay đổi dân chủ cuối cùng đã đến sau nhiều năm Bắc Kinh hứa hẹn rằng chúng tôi sẽ có bầu cử tự do. Thay vào đó, vào cuối tháng Tám, Bắc Kinh đã phán quyết rằng băng đảng đầu sỏ của Hồng Kông sẽ vẫn là chóp bu. Phổ thông đầu phiếu đã trở thành một giấc mơ tan vỡ.

Nhưng không bao lâu. Hàng nghìn người biểu tình, hầu hết còn trẻ, những người tiếp tục chiếm khu vực chính của thành phố mỗi ngày đều cho thấy thay đổi chính trị cuối cùng sẽ đến bằng sự kiên trì. Cuộc biểu tình dân chủ hòa bình của chúng tôi đã phá hủy huyền thoại rằng đây là một thành phố của những người chỉ quan tâm đến tiền bạc. Hồng Kông, muốn cải cách chính trị. Hồng Kông, muốn thay đổi.

Thế hệ của tôi, cái gọi là thế hệ hậu-90 trưởng thành sau khi Hồng Kông đã được trả lại cho Trung Quốc, sẽ bị mất mát rất nhiều nếu Hồng Kông chỉ trở thành như là một thành phố của Trung Quốc đại lục, nơi không có tự do chia sẻ thông tin và pháp luật bị xem thường. Chúng tôi rất tức giận và thất vọng với Bắc Kinh và chính quyền địa phương của Leung Chun-ying (Lương Chấn Anh) đang cố tình đánh cắp tương lai của chúng tôi.

Thế hệ hậu-90 đang lớn lên trong một thành phố thay đổi vô cùng so với thời của cha mẹ và ông bà của chúng tôi. Các thế hệ trước đó, nhiều người từ Trung Quốc đại lục đến đây, muốn một điều: một cuộc sống ổn định. Một công việc chắc chắn luôn luôn quan trọng hơn chính trị. Họ làm việc chăm chỉ và không đòi hỏi gì hơn là một số tiện nghi và ổn định.

Những người của thế hệ tôi muốn nhiều hơn nữa. Trong một thế giới mà ý tưởng và lý tưởng tự do phát triển, chúng tôi muốn những gì mọi người khác trong một xã hội tiên tiến dường như đang có: quyền quyết định tương lai của chúng tôi.
Tình hình kinh tế ảm đạm của chúng ta góp phần vào sự thất vọng của chúng tôi. Triển vọng về công ăn việc làm quá tồi tệ; tiền thuê nhà và giá bất động sản vượt quá khả năng của giới trẻ. Khoảng cách giàu nghèo của thành phố thì sâu hoắm. Thế hệ của tôi có thể là thế hệ đầu tiên ở Hồng Kông sẽ nghèo hơn so với cha mẹ của chúng tôi.

Cha mẹ tôi không phải là người hoạt động chính trị. Nhưng trong vài tháng qua, vì vai trò nổi bật của tôi trong phong trào, địa chỉ nhà của gia đình tôi đã bị tiết lộ trên mạng, và cha mẹ tôi đã bị sách nhiễu. Mặc dù bi quấy rầy, cha mẹ tôi vẫn tôn trọng sự lựa chọn của tôi, tham gia vào các cuộc biểu tình. Họ cho tôi tự do làm những gì tôi tin là quan trọng.

Những người trẻ tuổi khác không được may mắn như vậy. Nhiều thanh thiếu niên tham dự cuộc biểu tình với chúng tôi không được cha mẹ đồng ý. Họ bị trích vì đấu tranh cho dân chủ, và nhiều người cuối cùng phải nói dối với cha mẹ về những sinh hoạt buổi tối. Tôi đã nghe được những câu chuyện cha mẹ xóa địa chỉ liên lạc và trao đổi trên mạng xã hội trong điện thoại di động của con em của họ để ngăn cản thanh niên thiếu nữ tham gia các nhóm hoạt động.

Sự tỉnh thức chính trị của thế hệ tôi đã được nung nấu trong nhiều năm qua. Gần năm năm trước đây, những người trẻ tuổi đã dẫn đầu cuộc biểu tình chống lại việc xây dựng lãng phí của một tuyến đường sắt mới nối Hồng Kông với Trung Quốc đại lục. Năm 2011, nhiều người trẻ tuổi, trong đó có tôi, đã tổ chức để chống lại một chương trình giáo dục quốc dân tuyên truyền của Trung Quốc mà Bắc Kinh cố gắng áp đặt cho chúng tôi. Tôi, lúc đó 14 tuổi, và tất cả tôi có thể nghĩ là các nhà lãnh đạo ở Bắc Kinh không có quyền tẩy não chúng tôi bằng quan điểm xuyên tạc của họ về thế giới.

Nếu có điều gì tích cực về quyết định mới đây của chính phủ trung ương về quyền phổ thông đầu phiếu thì đó chính là bây giờ chúng tôi biết rõ vị trí chúng tôi đang đứng. Bắc Kinh tuyên bố sẽ cho chúng tôi một người, một phiếu bầu, nhưng kế hoạch chỉ có ứng cử viên được chính phủ phê duyệt mới có thể tranh cử không thể gọi là cuộc phổ thông đầu phiếu. Trong việc lựa chọn lối đi này, Bắc Kinh đã cho thấy họ nghĩ thế nào là công thức “một quốc gia, hai chế độ” đã quản trị thành phố từ năm 1997. Với Bắc Kinh thì “một quốc gia” đứng trước.


Cảnh sát HK với dùi cui, lựu đạn cay đi dẹp biểu tình (28/9/2014). Ảnh: Xaume Olleros/Agence France-Presse — Getty Images.

Tôi tin rằng quyết định tháng Tám và phản ứng mạnh mẽ của cảnh sát Hồng Kông với những người biểu tình – bắn hơn 80 lựu đạn cay vào đám đông và sử dụng bình xịt hơi cay với dùi cui – là một bước ngoặt. Kết quả là cả một thế hệ đã được chuyển hóa từ những người đứng bên lề thành những người hoạt động. Người dân đã bị buộc phải đứng lên và tranh đấu.
Ngày nay, có rất nhiều học sinh trung học hoạt động trong phong trào dân chủ: Học sinh mới ở tuổi 13 đã tẩy chay lớp học, trong khi thanh thiếu niên ở mọi lứa tuổi đã ở lại qua đêm tại địa điểm biểu tình. Họ phảng kháng một cách thanh nhã, mặc dù bị cảnh sát và những tên côn đồ đâm thuê chém mướn tấn công.

Một số người nói rằng chính phủ giữ vững lập trường chống lại phổ thông đầu phiếu chính hãng thì đòi hỏi của chúng tôi sẽ không thể đạt được. Nhưng tôi tin rằng hoạt động là làm cho những việc “không thể” trở thành “có thể”. Giai cấp thống trị của Hồng Kông cuối cùng sẽ mất sự ủng hộ của người dân, và nagy cả khả năng cai trị, bởi vì họ đã đanh mất một thế hệ thanh niên.

Trong tương lai tôi có thể bị bắt lại một lần nữa và thậm chí có thể đi tù cho vì vai trò của tôi trong phong trào này. Nhưng tôi sẵn sàng trả giá đó nếu nó sẽ làm cho Hồng Kông thành một thành phố tốt hơn và công bằng hơn.
Phong trào phản kháng có thể cuối cùng sẽ không đạt kết quả. Nhưng, nếu không được gì khác thì nó đã đem lại niềm hy vọng.

Tôi muốn nhắc nhở tất cả mọi thành viên của giai cấp thống trị tại Hồng Kông: Hôm nay quý vị đang lấy đi tương lai của chúng tôi, nhưng cái ngày mà chúng tôi quyết định tương lai của ông bà sẽ đến. dù bất cứ chuyện gì có xảy ra cho phong trào phản kháng, chúng tôi sẽ đòi lại nền dân chủ của chúng tôi, vì thời gian đưng về phía của chúng tôi.

Thách đố với “một quốc gia, hai chế độ” (1/10/2014). Ảnh: Chris McGrath/Getty Images
Joshua Wong Chi-Fung (黃之鋒, Hoàng Chí Phong) là một đồng sáng lập viên của nhóm sinh viên hoạt động Scholarism. Bài viết này được dịch từ tiếng bản tiếng Anh trên The New York Times đã được dịch từ tiếng Trung Hoa.
Joshua Wong Chi-Fung – Trà Mi lược dịch





Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link