Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, November 10, 2014

Chuyến tàu vét trước khi hạ cánh


 
           Văn Quang - Viết từ Sài Gòn


                                Chuyến tàu vét trước khi hạ cánh
                                                         (VienDongDaily.Com - 08/11/2014)

Có lẽ bạn đọc ở nước ngoài cũng đã biết sơ qua những kiểu chữ nghĩa như thế này và có thể hiểu được “chuyến tàu vét” là tàu gì và “hạ cánh” như thế nào. Nhưng người ở VN như tôi thì quá quen với loại chữ nghĩa ví von này rồi và có một cái nguy là lâu dần rồi coi như chuyện bình thường. Cũng như chuyện một anh nói dóc nhìn lên đám mây trên trời thấy râu ông Lê Nin thì không ai tin nhưng khi có hàng trăm anh nói, tức khắc chuyện đó biến thành sự thật. Tôi cũng sợ lây cái bệnh ấy nên luôn đề phòng mọi thứ chữ nghĩa kiểu này. Nhưng cái gì mấy bác hàng xóm hay nói thì phải hiểu họ nói gì.

Chuyến tàu vét trước khi hạ cánh tưởng là chuyện “vặt” bình thường của hàng dân giả hay “buôn chuyện” thôi, không ngờ nó lại nhảy vào tòa nhà mới toanh của Quốc hội VN. Nói thẳng ra đó là những quan chức sắp nghỉ hưu hoặc sắp chuyển công tác, vơ vét tài sản của nhà nước và cũng không ngần ngại vét luôn của dân lần chót, đưa đàn em vào vị trí cao hơn để kiếm ăn. Người dân biết và cũng phẫn nộ, nhưng cũng chỉ thì thào với nhau chứ tố cáo, thưa gửi làm chi cho mang vạ vào thân. Trong kỳ họp này của Quốc hội VN, một dân biểu đã nói thẳng ra những tệ nạn này và nguy hiểm hơn nữa, ông cho rằng đó là TÂM LÝ CHUNG.
Bà Cecilia Sue Siew Nang giám đốc một công ty công nghệ tại Singapore đổi tình lấy hợp đồng.

Những thủ đoạn của chuyến tàu vét
Bên hành lang Quốc Hội sáng 24/10 vừa qua, ông Lê Như Tiến - Phó Chủ nhiệm Ủy Ban Văn Hóa, Giáo Dục, Thanh Niên, Thiếu Niên và Nhi Đồng của Quốc hội đã nói với báo giới về công tác phòng, chống tham nhũng hiện nay. Ông Tiến bày tỏ:

“Tôi đã nhiều lần nói với cơ quan thông tin và cơ quan quản lý là nên có quy định cấm cán bộ lãnh đạo quản lý trước khi nghỉ hưu ký quyết định nhân sự và công trình đầu tư, dự án. Đó chính là phòng ngừa. Chừng nào không phòng ngừa thì vẫn còn xảy ra vì ai cũng nghĩ rằng chuẩn bị nghỉ thì không còn gì để mất và cố làm chuyến tàu vét cuối cùng trước khi hạ cánh. ĐÓ LÀ TÂM LÝ CHUNG.”
 Nhiều nhà công vụ đang bị các quan CSVN chiếm giữ.
Tức là hành động của hầu hết các quan chức chứ chẳng phải chỉ là “một bộ phận cán bộ” mà chẳng ai biết cái “một bộ phận” đó nó nằm ở chỗ nào. Ông Tiến phanh phui tiếp:
“Có nhiều quan chức vừa rồi sau khi nghỉ hưu lại ở một vị trí nghe có vẻ thơm thảo hơn, thu nhập lớn hơn với thu nhập chính đáng trước kia. Vì sao? Vì họ có sự chuẩn bị rất kỹ lưỡng từ rất sớm. Họ có thể chuyển vốn, tài sản một phần của công ty mẹ sang các công ty con, công ty cháu để sau nay họ hưởng lợi từ các công ty đó. Họ cũng mua bán, tham gia cổ đông của nhiều công ty, trong khi pháp luật của ta không cấm điều ấy. Anh có tiền, có khả năng thì cứ mua cổ phiếu. Thậm chí, tôi được biết có những công ty, doanh nghiệp trực thuộc bộ đó lại mua hàng vạn cổ phiếu, cổ phần cho các quan chức lãnh đạo. Đó cũng chính là một kẽ hở. Mà họ cũng rất tinh vi, không đứng tên mà lấy tên con cháu, người thân. Đó chính là một hình thức chuyển dịch tài sản cho những người thân của mình.”
Vụ ông Hồ Xuân Mãn liên quan đến vụ ông Trần Văn Truyền
PV hỏi: Sau hàng loạt vụ việc xảy ra đối với các quan chức nghỉ hưu, theo ông, chúng ta cần có qui định riêng về quản lý cán bộ nghỉ hưu hay không?
Ông Tiến nói: Tôi nghĩ là cần có những qui định quản lý cán bộ cao cấp sau nghỉ hưu vì ai cũng phải quản lý. Công dân bình thường cũng phải quản lý nữa là cán bộ cao cấp. Trường hợp của ông Hồ Xuân Mãn khi đã nghỉ hưu xuất hiện việc man khai nhận danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang thì cho đến bây giờ Ủy ban kiểm tra Trung ương vẫn làm ra và khẳng định có 8/15 vấn đề không đúng sự thật và quyết định thu hồi lại danh hiệu đó. Việc đó ta vẫn làm được, vậy tại sao với ông Truyền và những người khác lại không?

Cổng chính đi vào dinh thự và “dự án gia đình” của ông Trần Văn Truyền
màu sắc như sơn son thếp vàng.

(Việc ông Hồ xuân Mẫn khai man thành tích tôi đã tường thuật với bạn đọc trong bài “Khai man thành tích cướp công đồng đội ngày 8 tháng Ba, 2013).
Về những thông tin và một số hình ảnh trên báo chí mô tả những dinh thự, biệt thự, nhà đất là một phần trong khối tài sản khổng lồ được cho là của ông Trần Văn Truyền, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ đến nay vẫn còn thu hút sự chú ý đặc biệt của dư luận.
PV hỏi: Vậy với việc của ông Trần Văn Truyền, với khối tài sản lớn như thế mà đến chưa có kết quả điều tra gì. Ông có thấy nghi hoặc gì không?
Ông Tiến nói: Các cơ quan bảo vệ pháp luật phải vào cuộc, vì chúng ta không thể nói mà thiếu căn cứ được. Nhưng các cơ quan này phải vào cuộc khẩn trương vì khối tài sản ấy, những căn cứ pháp lý ấy không phải là cái gì quá phức tạp, quá khó khăn. Nếu đó là tài sản từ công sức, mồ hôi, nước mắt của ông Truyền hoặc từ con cháu ở nước ngoài gửi về hay do người quen biếu tặng thì vô can.

Theo tôi, muốn phòng, chống tham nhũng phải làm rất rõ việc minh bạch tài sản và nghĩa vụ giải trình. Nghĩa vụ giải trình mà không làm được tốt thì thuộc trách nhiệm người đứng đầu.
Lâu nay chúng ta có kê khai tài sản nhưng không công khai. Phải công khai ở nơi cư trú và nơi công tác thì các cử tri, cán bộ công chức dưới quyền người ta mới kiểm soát được và hơn ai hết, bất cứ việc gì ở khu dân cư người ta biết ngay (anh có ô tô gì, nhà cửa ra sao, lối sống như thế nào…). Chúng ta cứ nói phát huy vai trò “tai mắt” là nhân dân nhưng thực ra chúng tạo cơ chế cho nhân dân phòng, chống tham nhũng còn rất khiêm tốn.

Căn biệt thự của ông Truyền được xây dựng trên diện tích hàng ngàn m2 tại xã Sơn Đông,
TP Bến Tre, tỉnh Bến Tre.

Tham nhũng nhà công vụ

Ngoài ra trong phiên thảo luận về kinh tế xã hội tại Quốc hội ngày 31/10, ông Lê Như Tiến cho rằng cần đưa thêm vào Bộ Luật Hình Sự một tội danh mới là “tham nhũng nhà công vụ.”

Ông Lê Như Tiến nêu ra một ý kiến rất đáng để suy nghĩ, đó là tham nhũng vặt vài chục triệu đồng cũng bị xử lý, nhưng tham nhũng nhà công vụ có giá trị nhiều tỉ đồng lại chưa ai bị xử lý. Phân tích về loại tham nhũng này, ông Tiến nói rõ từng mẹo chiếm đoạt nhà công vụ: “Có người tuy không ở nhưng lại… lỡ mang cả chìa khoá nhà công vụ về quê để ở biệt thự, nhà lầu mà đàn em đã xây sẵn ở quê nhà. Có người còn để cho con cháu họ hàng ở nhờ và nhiều người thông minh hơn thì thậm chí cho thuê để hưởng thêm mỗi tháng một khoản tiền lớn hơn nhiều khoản phải bỏ ra thuê căn nhà đó của nhà nước.”
Quỹ nhà công vụ rất lớn, trong đó có nhiều tòa nhà, biệt thự ở những vị trí đất vàng, rất có giá trị. Cán bộ cao cấp ở những căn biệt thự này, có người trả lại cho nhà nước, nhưng cũng có nhiều người muốn giữ làm của riêng. Ông Tiến dẫn chứng:

Tính đến tháng 9/2014, tổng quỹ nhà ở công vụ trên cả nước là hơn 1.6 triệu m2, trong đó có hàng trăm biệt thự công, hàng chục nghìn chung cư… "Song một số cán bộ sau khi thôi chức vụ đã tự cho mình quyền sử dụng nhà công vụ vĩnh viễn, biến biệt thự công thành tư, cho con cháu ở, hoặc cho thuê để hàng tháng hưởng khoản tiền trời cho.”
Hãy nhìn vào thực tế đất nước, nhiều nơi dân phải đu dây qua sông, giáo viên đến trường bằng túi nilong trong dòng nước dữ, trẻ em ngồi học trong phòng tranh nứa. Nhà công vụ cao sang để làm gì, ngủ sao yên giấc khi nghĩ về đất nước còn nghèo, dân còn quá khổ. Vậy mà các quan vẫn cứ ăn nó ngủ kỹ trong những tòa nhà “hoành tráng” của nhà nước tức là của nhân dân. Lòng tham của con người quả không đáy.

Thật ra đây cũng nằm trong mớ lộn xộn của những “chuyến tàu vét” của các quan đã nghỉ làm nhưng vẫn có cố bám lấy tất cả những gì có thể bám được như một loài đỉa đói. Theo báo chí phanh phui một số nhà công vụ đang bị chiếm giữ, cụ thể như khu nhà ở công vụ Hoàng Cầu (61 Trần Quang Diệu, quận Đống Đa, TP Hà Nội) có 80 căn được đưa vào sử dụng từ năm 2000.

Có không ít trường hợp mặc dù cán bộ đã về hưu rồi, họ vẫn giữ lại nhà công vụ này cho con cháu, người thân quen ở hoặc tiếp tục ở, thậm chí nhiều nhà khóa cửa để đó. Tôi chỉ kể vài cái tên trong số hàng chục cái tên đã được phanh phui trên báo chí:

- Ông Hồ Xuân Hùng nguyên là cán bộ cao cấp của Văn phòng Chính phủ được giao căn nhà số 302, dãy nhà B2. Ông Hùng đã nghỉ hưu nhưng hiện căn nhà này do con và cháu ông đang ở.

- Bà Trần Thị Minh Chánh nguyên là cán bộ cao cấp của Văn phòng Quốc hội được giao căn nhà 403, dãy nhà B1. Bà Chánh đã về hưu. Hiện ở căn nhà này là gia đình con của bà.
- Hay như trường hợp nguyên Thứ trưởng Bộ TN&MT Nguyễn Văn Đức, sau khi về hưu vẫn chưa trả lại nhà công vụ là căn nhà 605, dãy nhà A1, mà chỉ đóng cửa để đó.

- Cũng thế, nguyên Thứ trưởng Bộ TN&MT Triệu Văn Bé hiện vẫn còn nhà công vụ là căn nhà số 307, dãy nhà B1, dù ông đã về hưu bảy năm

Đã có nhiều đề nghị phải công khai danh tính hết các quan chức không chịu trả nhà nhưng chẳng biết bao giờ mới thực hiện hay vì nể nang chẳng bao giờ thực hiện được! Một thứ tội khác “mới mẻ hơn” cũng được mang ra bàn cãi.
Ông Trần Văn Truyền nguyên Tổng Thanh Tra Chính phủ.
Việt Nam chắc chắn có tình trạng hối lộ bằng tình dục
“Hối lộ tình dục” là cụm từ lần đầu tiên xuất hiện chính thức ở Việt Nam, trong lĩnh vực chống tham nhũng, từ một quan chức có thẩm quyền của cơ quan chống tham nhũng.

Mới đây, tại hội nghị “Hoàn thiện các quy định về tội hối lộ trong Bộ luật Hình sự,” ông Nguyễn Doãn Khánh, Phó Trưởng ban Nội chính Trung ương, cho biết hiện nay ở Việt Nam chắc chắn có tình trạng hối lộ bằng tình dục. Nhiều ý kiến cho rằng Việt Nam nên đưa hành vi hối lộ bằng tình dục vào Bộ Luật Hình Sự. Trong khi đó, thực tế hiện nay tại nhiều nước tiên tiến trên thế giới, hành vi hối lộ tình dục đều bị quy thành tội hình sự và bị xử lý rất nặng.
Giải thích tại sao hiện nay Việt Nam chưa đưa hối lộ tình dục vào luật hình sự, nhiều chuyên gia cho rằng hành vi hối lộ bằng tình dục là hiện tượng không mới nhưng để đưa vào những quy luật pháp luật để xử lý thì rất khó. Phát hiện ra hối lộ tình dục càng khó hơn, nhất là chuyện có nhân chứng vật chứng, bởi như lời Phó Ban Nội Chính T.Ư Nguyễn Doãn Khánh, thông thường cả người đưa và người nhận đều không muốn đề cập, không tiết lộ.

Đó là thứ chuyện “rất bí mật” trong xã hội VN hiện nay, giả dụ như một bà thương gia đổi tình cho quan chức cỡ bự để được trúng thầu hoặc mưu lợi gì đó cho mình nhưng quan không làm được hoặc cố tình làm lơ sau khi đã thỏa mãn cùng bà, nhưng bà “hiền phụ” này cũng không dám thưa kiện gì vì sợ mang tiếng xấu cho cả gia đình bề thế, đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Nếu là chuyện hối lộ tiền bạc thì còn dám thưa kiện hoặc bắt quả tang. Nhưng trao đổi bằng thể xác “cao quý” của các bà, chẳng bà nào dại gì cho các chú công an bắt quả tang.

Đó là những chuyện có thật, như một dòng chảy âm thầm tại VN. Đến nay mới được công nhận và mang ra ánh sáng đề nghị đưa vào luật. Còn bao giờ có luật và luật như thế nào xin đợi “hồi sau phân giải.” Hiện nay ở nhiều nước trên thế giới đã từng đưa ra tòa kết án nặng tội này. Xin tóm tắt vài vụ hối lộ tình dục gần đây chấn động nhất trên thế giới xảy ra tại vài nước láng giềng.

- Từ cô gái thất học trở thành người tình của Bộ Trưởng Đường Sắt Lưu Chí Quân
Trong chiến dịch “đả hổ diết ruồi” của Trung Cộng, bạn đọc đã biết rất nhiều quan tham nhũng cỡ bự có hàng tá bồ bịch kể cả việc đổi tình lấy công việc làm ăn đã bị phanh phui. Vụ án hối lộ tình dục lớn nhất xảy ra vào tháng Sáu 2013, tòa án nước này đã tuyên án tử hình treo đối với cựu Bộ Trưởng Đường Sắt Lưu Chí Quân và tịch thu toàn bộ tài sản.
Đinh Thư Miêu - 57 tuổi - có quan hệ phức tạp với Lưu Chí Quân. Từ một cô gái thất học bán rong, Đinh Thư Miêu gặp Lưu Chí Quân khi đã 40 tuổi và trở thành người tình của ông này.

Lợi dụng quan hệ tình ái, Đinh Thư Miêu can thiệp sâu vào các hoạt động đấu thầu hàng chục dự án của ngành đường sắt Trung Quốc. "Yêu nữ" này bị cáo buộc hối lộ, kinh doanh trái phép với số tiền lên tới $29 tỷ USD, tương đương 1/4 số tiền đầu tư của chính phủ Trung Quốc vào ngành đường sắt năm 2010.
Báo chí Trung Quốc trích dẫn cáo trạng cho biết, nhan sắc không còn nhưng vẫn muốn "cột chân" Lưu Chí Quân, Đinh Thư Miêu đã dùng tiền đưa các thiếu nữ trẻ đẹp tới phục vụ người tình. Đổi lại, ông Lưu đã giúp 23 doanh nghiệp do Đinh Thư Miêu "rỉ tai" trúng thầu hơn 50 dự án liên quan đến đường sắt. Miêu đã thẳng thắn khai: "Chọn vợ tốt không bằng tặng quà chuẩn. Chuẩn ở đây là phụ nữ, càng xinh đẹp càng tốt, thậm chí càng nổi tiếng càng làm bộ trưởng vui. Mà khi đã vui thì xin cái gì cũng dễ.”

- Nghị sĩ Indonesia tham dự buổi biều diễn “sung sướng”
Dư luận Indonesia một thời nóng ran vì bê bối liên quan đến nghị sĩ Emir Moeis thuộc Đảng Dân chủ đấu tranh (PDI-P) bị cáo buộc nhận $300,000 USD từ Nhà Máy Điện Pháp Alstom để giúp hãng trúng thầu dự án xây nhà máy điện trị giá $212 triệu USD ở Lumpung năm 2004. Theo điều tra vào năm 2012 của Ủy ban Chống Tham Nhũng Indonesia (PKP), ông nghị này đã tham dự một buổi yến tiệc tại Paris và ở đó có màn biểu diễn "sung sướng" dành cho đàn ông.
- Lãnh đạo Cục Phòng chống Ma túy trung ương Singapore và bà nữ giám đốc
Ông Ng Boon Gay, lãnh đạo Cục Phòng chống Ma túy trung ương Singapore, bị tố cáo lạm dụng quyền hành để quan hệ tình dục với nữ giám đốc một công ty công nghệ tên là Cecilia Sue Siew Nang. Vụ bê bối này đã làm chấn động dư luận Singapore.

Thông tin cho biết, Ng Boon Gay đã lên giường với bà Sue nhiều đến nỗi không thể nhớ chính xác bao nhiêu lần. Phía bà Sue thì sẵn sàng trao thân để tìm cách ký được hợp đồng với CNB.
Khi cơm không lành canh không ngọt, bà Sue cáo buộc Ng Boon Gay ép bà quan hệ, song cựu lãnh đạo CNB nói, bà là nhân tình của ông và tự nguyện làm chuyện đó. Tuy nhiên, cơ quan công tố Singapore cho rằng, dù là ngoại tình thì chính ông Ng cũng đã thừa nhận mối quan hệ tình ái này có ảnh hưởng đến các hợp đồng công nghệ.
                                                       Ông Hồ Xuân Mãn khai man thành tích bị tước danh hiệu anh hùng.

Trở lại chuyện ở VN, đến đây tôi xin dẫn chứng cụ thể vài “chuyến tàu vét” của các quan về hưu.

- Tuồn vốn nhà nước cho công ty gia đình
Trong thời gian điều hành Công ty Cảng Vũng Rô, từ tháng 5-2001 đến năm 2013, Nguyễn Minh đã dùng vốn của Nhà nước thành lập Công ty Đại Lộc (địa chỉ tại Khu công nghiệp Đồng An, thị xã Thuận An, Bình Dương). Để che mắt cơ quan chức năng, Minh nhờ cháu của mình đứng tên đăng ký kinh doanh với chức danh giám đốc. Sau khi thành lập công ty “sân sau,” với sự tiếp sức của các cán bộ cấp dưới, Minh ra sức tuồn vốn Nhà nước cho Công ty Đại Lộc. Hầu hết nguồn vốn của Công ty Cảng Vũng Rô đều tập trung vào việc mua bán vải sợi với Công ty Đại Lộc… Theo cơ quan điều tra, Minh cùng các bị can khác đã gây thiệt hại hơn 37 tỉ đồng.
Kiểu làm ăn này không hiếm ở VN, nếu nhìn lại một số công ty gọi là tư nhân lớn, chẳng thiếu gì công ty đó là “sân sau” của một số quan chức có quyền hành trong bất cứ lãnh vực nào đó. Một nhà hàng sang trọng, một khách sạn 4-5 sao thường là của các quan lớn mới đứng vững được.

- Nguyên Tổng thanh tra Chính phủ bổ nhiệm 23 cán bộ trước khi về hưu
Ông Trần Văn Truyền– nguyên là Tổng Thanh tra Chính phủ, trước khi nghỉ hưu đã ký bổ nhiệm hàng loạt cán bộ, trong đó có rất nhiều người không nằm trong quy hoạch.
Từ tháng 3/2011 đến ngày 3/8/2011 ông Trần Văn Truyền ký quyết định bổ nhiệm gần 60 cán bộ cấp vụ (và tương đương) tại cơ quan Thanh tra Chính phủ; chỉ trong 2 ngày (1/8 và 3/8) ký bổ nhiệm 26 người, riêng ngày 3/8/2011 ký bổ nhiệm 22 người.

Về quyết định bổ nhiệm ồ ạt này, Phó tổng Thanh tra Chính phủ Trần Đức Lượng cho biết: "Chúng tôi nhận thấy có khuyết điểm,” ông Lượng nói và cho hay đơn vị đã tổ chức kiểm kiểm. Theo ông Lượng, công tác cán bộ theo quy định là trách nhiệm của tập thể trong đó có người đứng đầu.
Đó là chuyện lớn ở trung ương, quan đứng đầu ngành thanh tra còn làm chuyến tàu vét như thế thì hỏi làm sao các quan nhỏ không bắt chước. “Đa quan thì tàn dân,” các cụ đã nói thế chẳng sai tí nào. Đã có khối vị chuẩn bị nghỉ hưu hoặc chuyển công tác bèn ký hàng loạt quyết định cho con cháu mình vào làm công chức kiếm chác. Cụ thể như 3 ngày trước khi chuyển sang làm Chi cục trưởng Dân số Kế hoạch hóa gia đình tỉnh Quảng Nam, ông Mười đã ký hàng loạt hợp đồng cho cháu mình và người thân của cán bộ Trung tâm y tế huyện Thăng Bình.

Thật ra những chuyện này chẳng có gì mới, đã và đang xảy ra hàng loạt, người dân cho đó là thứ chuyện hàng ngày ở huyện. Năm nào các ông đại biểu của dân cũng mang ra bàn đi tán lại rất xôm tụ nhưng kết quả ra sao thì “cứ đợi đấy đã.” Năm nay còn khá nhiều vấn đề nóng và “nhạy cảm” nữa đang được mang ra mổ sẻ, tôi sẽ tường thuật với bạn trong kỳ khác.
Văn Quang
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
* Trang bài viết của Nhà văn Văn Quang 
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
__._,_.___

Posted by: Nhat Lung

Sinh viên Hồng Kông biểu tình trước trụ sở phái bộ Trung Quốc



Đăng ngày 09-11-2014 Sửa đổi ngày 09-11-2014 14:30

Sinh viên Hồng Kông biểu tình trước trụ sở phái bộ Trung Quốc

mediaHọc sinh-sinh viên Hồng Kông biểu tình phản đối luật bầu cử do Bắc Kinh áp đặt, ngày 28/10/2014.Reuters

Chủ Nhật 09/11/2014, gần 1.000 sinh viên - học sinh Hồng Kông do Hoàng Chi Phong (Joshua Wong) dẫn đầu đã kéo đến cơ quan đại diện Trung Quốc tại Hồng Kông. Đoàn biểu tình kêu gọi chính quyền Bắc Kinh đối thoại trực tiếp.

Theo AFP, gần 1.000 sinh viên-học sinh do Hoàng Chí Phong dẫn đầu đã tuần hành trên con đường dẫn đến trung tâm tài chính và « văn phòng liên lạc » của Trung Quốc. Địa điểm biểu tượng này được một hàng rào cảnh sát bảo vệ.

Thủ lãnh trẻ tuổi nhất của phong trào Dân chủ Hoàng Chí Phong tuyên bố « nếu chính quyền Hồng Kông không đủ khả năng quản lý ( đàm phán dân chủ) thì tại sao không trực tiếp nói chuyện với Bắc Kinh để tìm cách giải quyết bất đồng ».

Trong tuần này, phong trào sinh viên đã gửi thư ngõ kêu gọi cựu Chủ tịch Hành pháp Đổng Kiến Hoa làm trung gian tổ chức đối thoại với Trung Quốc nhưng theo Hoàng Chí Phong thì cho đến giờ không có đáp ứng.

Trong khi đó tại Bắc Kinh, với tư cách là lãnh đạo một trong 21 thành viên của APEC, Trưởng đặc khu Hồng-Kông Lương Chấn Anh đã được Chủ tịch Tập Cận Bình tiếp kiến. Trong dịp này, ông Tập Cận Bình tuyên bố ủng hộ « hoàn toàn » lãnh đạo Lương Chấn Anh trong việc « duy trì ổn định ».

Theo một bài phóng sự dài của AFP, nổi bất mãn của nông dân vùng ngoại ô Hồng Kông đang tăng cao vì bị tài phiệt đầu cơ địa ốc đánh lừa, ép buộc bán đất với giá rẻ mạt.

 Thành phần bị ngược đãi này có khả năng làm tăng thêm căng thẳng trong quan hệ với chính quyền Hồng Kông và thiểu số nhóm lợi ích trong bối cảnh phong trào biểu tình đòi tự do bầu cử hiện nay đã kéo dài đến hai tháng.



__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Sunday, November 9, 2014

Tinh thần Bùi Thị Minh Hằng – Kỳ cuối: "Có cắn lưỡi tự tử ở đây cũng thế thôi"


Tinh thần Bùi Thị Minh Hằng – Kỳ cuối: "Có cắn lưỡi tự tử ở đây cũng thế thôi"

Sat, 11/08/2014 - 02:08 — nguyentuongthuy
Bây giờ thì không còn hy vọng đón Minh Hằng về được nữa, nhưng không vì thế mà chúng tôi chán nản. Mọi tình huống xảy ra đều đã được lường trước.

Chúng lùa tốp bị bắt đầu tiên vào phòng họp. Một đứa dáng khá cao to, còn trẻ, chừng 35 tuổi tuyên bố bắt đầu làm việc. 

Tôi bảo:
-Khoan đã, trước khi vào việc, yêu cầu anh cho biết anh là ai.

Nó rút ra một cái thẻ, chìa một mặt ra ngoài cho tôi xem. Tôi mới đọc được mấy chữ “ĐIỀU TRA HÌNH SỰ”, nó đã đút nhanh vào túi. Tôi nói luôn:
-Không, tôi cần biết danh tính, để anh có tránh nhiệm với việc làm của mình chứ cảnh sát điều tra hình sự hay gì đi nữa, với chúng tôi không quan trọng.

Nó lại rút ra một lần nữa, quay mặt kia cho tôi xem. Tên nó Hà Quốc Trung.

Có lẽ việc tôi hỏi giấy đến mấy lần làm cho nó khó chịu. Nó hùng hổ huyên thuyên một hồi, rặt giọng đe dọa. Nó nói câu nào, tôi phản bác câu ấy, giờ chẳng nhớ tôi với nó nói với nhau những gì. Tôi nói:
-Tôi yêu cầu anh phải có thái độ, lối xưng hô đúng mực khi làm việc với chúng tôi.
-Thái độ và xưng hô của tôi làm sao?

Nó xưng với tôi và mọi người là anh, tôi. Lúc này, tôi không biết nó bao nhiêu tuổi, lại trong mặt nó khá già nên chỉ bảo:
-Anh không được có thái độ trấn áp chúng tôi. Anh phải nói năng từ tốn. Chúng tôi đâu phải là người dễ để cho anh phủ đầu.

Hạnh bảo:
-Các anh lưu ý, bác này vừa mới ra viện. Nhỡ bác ấy bị làm sao trong đồng công an thì phiền phức.
<= Tên Hà Quốc Trung

Thằng Trung bảo:
-Chúng tôi chỉ làm việc theo bổn phận chứ không chịu trách nhiệm đối với sức khỏe của ai khi vào đây. Có cắn lưỡi tự tử cũng thế thôi.

Rồi nó lần lượt hỏi tên từng người, ở tỉnh thành nào, làm gì thế thôi. Còn mục đích, nó chỉ hỏi người đầu tiên là đến tham gia phiên tòa Bùi Thị Mình Hằng chứ gì, đến người khác nó không hỏi nữa.

Hỏi đến Mai Dũng, anh bảo:
-Chú tên…
Nó nói:
-Anh xưng hô phải đúng mực, không có chú cháu ở đây.
Sau hỏi ra, tôi biết thằng này sinh năm 1981. Như vậy, con gái anh Dũng (lúc này cháu đang bị giam ở Sa Đéc) hơn nó đến 4 tuổi. Tức là nó anh tôi với chúng tôi là hỗn. Nếu là tôi/bác, tôi/ông thì ai nói nó.
Hỏi đến Nhung mẹ bé Uyên, Nhung bảo:
-Tôi nghe nói ở đây có cái mả ông cụ nào to lắm, được xếp di tích quốc gia, tôi đến xem sao lại bắt tôi về đây.

Mọi người cười ồ.
Việc hỏi danh tính diễn ra cũng nhanh chóng. Chỉ có thế rồi chúng nó để mặc chúng tôi ngồi đấy, có khi nó ngồi bàn luận chuyện chính trị xã hội với mọi người. Cách nhìn nhận của nó về xã hội như thế nào, chẳng cần phải kể lại thì ai cũng biết. Ai đi loanh quanh trong đồn thì cứ việc.

Tôi lang thang sang các phòng bên mới biết có những người chúng hỏi rất lâu, như Nguyễn Hồ Nhật Thành, Trịnh Bá Phương.

Khoảng 4 giờ chiều, hỏi xong Trịnh Bá Phương, chúng quay về phòng nơi chúng tôi đang ngồi, chỉ vào Lụa:
-Cô này đi.
Lụa phản ứng tức thì:
-Cô này là cô nào? Người phải có tên chứ?
Thằng gọi Lụa đi giở danh sách ra tìm, bảo:
-Lụa
Lụa vẫn không tha cho nó:
-Người phải có tên, có họ chứ.
Nó lại giở giấy ra lần nữa:
-Nguyễn Ngọc Lụa.

Lúc ấy, Lụa mới chịu đứng dậy đi theo nó.
Tôi bảo mọi người:
-Mọi người sang đi, xem chúng làm gì cô ấy.
Tôi đứng sát cửa sổ nhìn vào, nghe thấy Lụa đối đáp với tay thẩm vấn chan chát. Nhiều lúc chúng chẳng biết trả lời sao. Vì vậy, việc thẩm vấn Lụa khá nhanh.
Có lẽ đã chán vì vẫn tiếp tục gặm phải những khúc xương, chúng thả Lụa về. Lụa ra đến cửa vấp phải thằng Trung. Nghe thấy Lụa phản ứng nó chắn lối. Hai bên to tiếng với nhau. Thằng Trung không kiềm chế nổi, giơ tay tát rất mạnh vào tai phải Lụa liến mấy cái.

Tôi đứng ngoài hành lang chỉ tay vào hét lên:
-Thằng Trung. Thằng Hà Quốc Trung đánh người!
Anh em ở các phòng, ngoài sân cũng dồn hết đến. Hơn chục cảnh sát cơ động làm nhiệm vụ canh chúng tôi chạy đến đẩy chúng tôi vào phòng. Tôi cự lại:
-Chúng mày muốn che đậy hành vi sai trái cho nhau, không muốn cho ai chứng kiến phải không?
Một thằng nói:
-Chúng tôi tôn trọng các bác, sao các bác lại gọi chúng tôi là thằng.

-Thế gọi là gì? Là ông đánh người à, ông đồng lõa à? Tất cả đứa nào phạm pháp, coi chúng tao là kẻ thù, chúng tao gọi bằng thằng hết.

Không khí lúc này tại đồn công an Mỹ Phú nóng lên như chảo rang. Thằng Trung vội chuồn ra ngoài sân. Tôi lại chỉ vào nó:
-Chính nó, chính thằng kia, thằng Hà Quốc Trung đánh cháu Lụa. Mày định trốn đi đâu?

Nó giơ hai bàn tay không ra để chứng tỏ nó không đánh ai:
-Tôi có làm gì đâu. Tôi chỉ giơ tay nhưng không động vào ai.
Lúc nó thanh minh, chối tội sao khác với lúc nó hùng hổ trấn áp, đánh người thế. Tôi tiếp tục hét to:
-Chính mắt tao trông thấy mày đánh cô ấy liên tiếp. Mày không thể chối tội. Nhân dân căm thù chúng mày.

Cuối cùng, chúng vẫn dồn được chúng tôi về phòng. Cảnh sát cơ động canh giữ chúng tôi hết sức gắt gao, sau lưng ai cũng có một đứa trông chừng. Chúng tôi yêu cầu phải cho người của chúng tôi sang chăm sóc Lụa. Chúng đồng ý nhưng chỉ cho một mình Hạnh đi. Một lúc sau, Hạnh lại hớt hải quay về báo tin Lụa chân tay co giật, sùi bọt mép. Chúng phải chở cô sang một trạm xá xã. Mọi người lo lắng ngóng tin.

Thằng Trung lại vào phân bua rằng nó không đánh Lụa. Đến khi Hạnh gọi điện về báo Lụa bị chảy máu tai phải, tôi phẫn nộ nói:
-Nghe thấy chưa? Không đánh mà cô ấy chảy máu tai à?

Thằng Trung mặt tái đi, không dám cãi nữa. Đúng là chưa đánh được người thì mặt đỏ như vang, đánh được rồi thì mặt vàng như nghệ.
Sau đó, nó chuồn đi đâu mất. Suốt mấy giờ còn lại, không ai nhìn thấy nó nữa.

Mãi 7 giờ, chúng tôi mới nhận được kết quả phiên tòa mà người ta gọi mỉa mai là "vụ án 2 xe máy đi hàng 3". Bùi Thị Minh Hằng 3 năm tù giam, Nguyễn Văn Minh 2 năm 6 tháng tù giam, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh: 2 năm tù giam.

Trạm xá bất lực, lại phải chở Lụa về. Anh em ra xe cõng Lụa vào. Lụa được đặt lên bàn- chiếc bàn trong phòng họp. Chúng tôi xót xa nhìn Lụa đang nằm in không cử động. Trần Bang rút máy ảnh ra chụp Lụa đang nằm liền bị chúng giật lấy máy mang đi, sau khi xóa ảnh xong nó mới trả lại. Nó không muốn đưa hình ảnh Lụa đang nằm trong đồn lên mạng.
Nguyễn Ngọc Lụa tại bệnh viện =>

Mọi người đấu tranh đòi chúng chở đi bệnh viện. Giằng co nhau rất căng. Những người bị giữ ở các nơi khác đã dồn hết về đồn Phú Mỹ. Riêng nhóm bị bắt ở Sa Đéc gọi điện định đến nhưng tôi bảo thôi cứ về Sài Gòn trước.

Mãi rồi chúng cũng phải cho xe chở Lụa đến bệnh viện. Có 3 công an nữ và Hạnh đi theo Lụa.

Chúng tôi lên 2 xe đi theo. Lúc này, chúng tôi vẫn với danh nghĩa đang bị bắt nhưng chẳng thấy có đứa nào ra cản. Bọn chúng còn tâm trí đâu mà canh chúng tôi. Ngược lại, chúng muốn chúng tôi biến đi càng nhanh càng tốt là đằng khác. Cổng đồn để ngỏ đã từ lâu.

Tới bệnh viện Hữu Nghị Thành phố Cao Lãnh thì thấy Lụa vẫn nằm bất động trên giường. Nhìn quanh thì chỉ còn trơ lại Hạnh. Bọn chúng sau khi vứt Lụa vào bệnh viện đã bỏ chạy hết.

Công an đánh người xong rồi bỏ mặc nạn nhân, trốn tránh trách nhiệm, điều này tôi đã chứng kiến nhiều lần. Nó nói lên bản chất ác thú của lũ côn đồ nhưng khoác lên người bộ sắc phục gọi là công an nhân dân.
Bàn bạc mãi, không thể cắt cử được người ở lại trông nom Lụa, chúng tôi đành chở Lụa về bệnh viện ở Sài Gòn.
***
Tôi đã hoàn thành ghi chép về chuyến đi Cao Lãnh để tham gia phiên tòa xử 3 người anh em của chúng tôi. Có rất nhiều ghi chép của những người trong cuộc viết về sự kiện này. Ghi chép của tôi chỉ là một phần, về những gì tôi chứng kiến. Không ai tới được cổng tòa và đều bị bắt gọn nhưng cũng vì thế mà tiếng vang của phiên tòa càng lan tỏa. 

Giá như họ cứ để cho chúng tôi đến phiên tòa một cách tự nhiên như một phiên tòa công khai bình thường thì có điều gì để mà nói. Việc bố ráp chặn bắt xảy ra ở Cao Lãnh và khắp ba miền chỉ vì phiên tòa Bùi Thị Minh Hằng đã nói lên những điều ám muội, không đàng hoàng từ phía nhà cầm quyền. Nó còn tiếp thêm quang lượng cho Tinh thần Bùi Thị Minh Hằng tỏa sáng.

Hà Nội ngày 6/11/2014
NGUYỄN TƯỜNG THỤY
Việt Nam Thời Báo
Liên quan:
Kỳ1: Đào thoát
Kỳ 2: Đào thoát (tiếp theo)
Kỳ 3: Đêm Cao Lãnh
Kỳ 4: Thằng kia xuống thì tao mới lên
  • nguyentuongthuy's blog
  • Add new comment

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Mùa Đông trên xứ sở độc tài


Mùa Đông trên xứ sở độc tài

Wed, 11/05/2014 - 15:57 — VietTuSaiGon
Tình cờ tôi đọc được trên facebook một dòng status, nội dung: "Buổi chiều yên bình trên quê hương đất nước Triều Tiên". Bên dưới status là một bức ảnh những nông dân Triều Tiên đang ngồi trước một xe rơm chất cao ngất ngưởng, xe rơm được kéo bởi một con bò mộng và xa xa là những cánh đồng trơ gốc rạ, con đường đất ngoằn ngoèo, đoạn chiếc xe đi qua có một cây gì đó giống cây xoan của Việt Nam, cũng trơ xương trong nắng chiều.

Thật ra, cảm giác đập vào người xem/đọc không phải là bình yên mà là quạnh quẽ và cô tịch. Tấm ảnh chất chứa một nỗi buồn chầm chậm như thể buổi chiều và những nông dân gầy gò ngồi thu lu trên xe bò, trước một đống rơm to tướng làm liên tưởng đến những chiều quê ở Việt Nam.

Hình như trong một chính thể độc tài, độc đoán, độc trị thì đâu cũng giống như đâu, cũng cái tâm trạng nằng nặng, rỗng rang và cô tịch ở thôn quê, cuống cuồng, nhộn nhạo và trống rỗng nơi thị thành... Dường như con người đang chạy theo một thứ gì đó không có thật, chưa bao giờ hiện hữu và ngay cả sự hiện hữu của chính họ cũng chỉ mang ý nghĩa của một hữu thể cát bụi, để thấy mình cát bụi hơn bao giờ và chẳng thấy gì vui nơi trần thế xã hội chủ nghĩa với hàng ngàn khuôn sáo, hàng hàng lớp lớp bất công và phân biệt... Có lẽ là vậy. Một buổi chiều rỗng rang làm nhớ đến những nông dân miền Trung hay Tây Nam Bộ hay Cao Nguyên Đất Đỏ hay Tây Nguyên hay Tây bắc hay một nơi hút heo gió ngàn nào đó, cảnh thật đẹp và thật buồn!

Thử xuôi về miệt Tây Nam Bộ, nơi của những cổ xe thổ mộ và xe lôi, hỏi han đôi câu về cuộc đời của những phu xe ở đây, thật là "yên bình" hết chỗ nói, có ông không có nhà, suốt đời sống lây lất rày đây mai đó với chiếc xe lôi và góc phố, mái hiên nhà người những đêm mưa, có ông suốt đời ngủ chợ, cũng có ông có được mảnh đất cắm dùi, số này chiếm số nhiều nhưng lại vợ con nheo nhóc, bệnh tật, quanh năm không đủ ăn hoặc còn trẻ thì vợ chịu không nổi cảnh nghèo, bỏ theo trai thành phố, các ông, các chàng ôm hận chịu cảnh gà trống nuôi con. 

Cũng do cái nghèo mà ra cả! Nếu mới nhìn vào, một buổi chiều ngồi trên bến Ninh Kiều hay ngồi ở một quán vắng nào đó trên sông Tiền, nhìn ra sông nước mênh mông, thi thoảng có tiếng lóc cóc vó ngựa thồ hay tiếng kẽo kẹt của xe lôi, nhìn vào, thật là yên bình và đẹp đến nao lòng... Nhưng bên trong thì... đẹp đến tan nát lòng!

Cũng cách nơi hiu quạnh, vắng vẻ này không xa, các quan chức, các"đại gia" đang ngồi nhâm nhi, rỉ rả rượu ngoại, mồi ngon và các cô chân dài (mà không chừng trong đám các cô có cả vợ của mấy anh xe lôi, xe thổ mộ!), rượu vào lời ra, tình cũng ra, nghe nóng rang cả bầu trời trong khi các ông chồng, những người lao động nghèo phải chịu lạnh, chịu rét căm căm để bươn bả kiếm cơm dưới mùa Đông. 

Đương nhiên, mỗi người mỗi việc và mỗi người mỗi số phận, mỗi đẳng cấp, không thể bắt người này phải nhịn sung sướng vì người khác đang lao động khổ nhọc. Nhưng điều đó cũng không có nghĩa là biến sự khổ nhọc của người khác trở thành một thứ gì đó thi vị không thể thiếu trong cuộc hưởng thụ, phè phỡn của anh trong lúc đó đồng tiền hưởng thụ của anh lại dính đầy mồ hôi và nước mắt của đồng loại nghèo khổ.

Và, ra Trung, ra Bắc, lên cao nguyên, ra tận biển đảo, nơi nào cũng thấy nhan nhản người nghèo, giữa hàng trăm ngàn mái nhà nghèo lại mọc lên vài khách sạn, nhà hàng năm sao, ba sao để phục vụ các quan, các thầy, các ngài kí giả, ngài nhà thơ trong các hội, các đoàn... 

Kính thưa các loại ăn chơi cao cấp nhưng khi tính tiền thì có hóa đơn đỏ, có nơi chi trả. Thử hỏi, cái nơi chi trả này là cái nơi nào nếu không phải là tiền thuế hay tiền vay ODA hoặc tiền viện trợ nhân danh cả dân tộc này để các quan cắt xén, tìm cớ để ăn nhậu? Nếu nói cái nhà nước này tài giỏi, đảng Cộng sản Việt Nam tài giỏi thì hãy thử nhân danh gần năm triệu đảng viên để vay vốn ODA, xin viện trợ nước ngoài thử có ma nào cho vay, viện trợ?!

Sở dĩ người ta cho vay, cho mượn không hoàn vốn, viện trợ là cho quốc dân Việt Nam với ngót nghét một trăm triệu người vay, và đó là cái nợ chung của một trăm triệu người này. Vay thì một trăm triệu người chịu nợ nhưng ăn thì chỉ có các đảng viên Cộng sản có chức có chức có quyền cùng với giới tư bản đỏ được vay lại khoản này, được hưởng thụ. Và bất công nối tiếp bất công, cái nghèo chồng chất cái nghèo. Không cần chi phải sang tận xứ Triều Tiên mới thấy được cái buổi chiều "yên bình nơi làng quê"  ấy đâu.

Chỉ cần ngược những con đường giữa quốc lộ 1A và đường mòn Hồ Chí Minh trên dãy Trường Sơn, sẽ tha hồ bắt gặp những buổi chiều mà ở đó, có những người già 80 tuổi khòm lưng đeo một gùi củi nặng vài chục kí đi bộ lửng thững, liêu xiêu trên đường nhựa ra chợ thị trấn để bán. Đoán rằng khoản tiền một gùi củi chừng 30 ký lô sẽ bán được không tới 30 ngàn đồng nhưng nếu không có 30 ngàn đồng đó, có thể cụ già dân tộc thiểu số kia sẽ phải chết đói. Và đương nhiên cách nơi cụ già vất vả với gùi củi không xa, vài quán thịt rừng thiết kế theo kiểu sơn cước với gái sơn cước hoang dại và cam chịu luôn nhoẻn miệng cười mỗi khi đút thịt rừng cho các quan địa phương. Âu đó cũng là một kiểu thi vị khác giữa cái nghèo đến đứt ruột của đồng loại!

Và hình như, đi đâu ở xứ sở Việt Nam này, cũng gặp những buổi chiều yên ả, tĩnh lặng đến rợn người, bởi điểm xuyết giữa những buổi chiều ấy là những mảnh đời, cảnh đời, số phận mà chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đã bắt gặp cảm giác hiu quạnh, cô tịch, hoang vu... Bởi, ở xứ độc tài, ở cái xứ mà quyền lực và sự giàu có tập trung trong một nhóm người nắm quyền lãnh đạo và sự nghèo khổ, nợ nần thì chia đều trên từng người dân, thì sá gì một buổi chiều mà có đến cả vạn buổi chiều quạnh quẽ, cô tịch, hiu hắt... Người ta vẫn hay thi vị nó bằng hai chữ "bình yên"!


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link