Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, November 14, 2014

Bỏ chống ngoại xâm để bảo vệ Mác


Bỏ chống ngoại xâm để bảo vệ Mác















Phạm Trần (Danlambao) - Đội ngũ loa phường (tuyên truyền) và dư luận viên của Ban Tuyên giáo và Quân đội nhân dân Việt Nam đã quên bổn phận bảo vệ Tổ quốc nhưng lại vênh váo thuần phục kẻ thù và tung hô xác chết để giữ quyền lãnh đạo độc tôn cho đảng.

Những nội dung này đã đồng loạt xuất hiện trên hai báo điện tử của Ban Tuyên giáo Trung ương do Ủy viên Bộ Chính trị Đinh Thế Huynh cầm đầu và báo Quân đội Nhân dân của Quân ủy Trung ương và Bộ Quốc phòng vào dịp kỷ niệm 97 năm Cuộc Cách mạng Tháng 10 Nga (17/11/1917-17/11/2014).

Nhưng trong những cố gắng tối đa ấy cũng thấy xuất hiện sự sợ hãi suy tàn đang chờ đợi đảng CSVN vì lãnh đạo đã nhìn nhận “Tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống trong Đảng và trong xã hội có chiều hướng gia tăng.”

Tại sao?

Vì chủ nghĩa Cộng sản Mác-Lênin và Tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh đã chết trong thực tế từ năm 1991, đánh dấu thời kỳ cáo chung của Thế giới Cộng sản do Nga sô lãnh đạo vì đã cai trị bằng độc tài, hà khắc và sống trên xác chết của dân.
Những khuyết tật của đạo đức giả, lối sống bóc lột sức dân, tham lam vô đáy và tiêu diệt các quyền con người của những kẻ cầm quyền trong các chế độ Cộng sản trên Thế giới là nguyên nhân làm sụp đổ Thế giới Cộng sản.

Vì vậy, khi các lãnh đạo đảng và nhà nước CSVN không còn khả năng giáo dục cán bộ, đảng viên để duy trì “quan hệ máu thịt” với nhân dân hay thực hành câu tuyên truyền “đảng viên đi trước, làng nước theo sau” thì nguy cơ tan rã đã báo hiệu.

Thất bại lớn nhất của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sau 3 năm cầm quyền (từ 19/01/2011) là ông đã không thực hiện được như đã hứa với Nghị quyết Hội nghị lần thứ 4 Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khóa XI) về “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay.”

Thực trạng đất nước

Tình trạng “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” (suy thoái tư tưởng) trong cán bộ, đảng viên, kể cả số không ít lãnh đạo không còn tin vào sự thành công của chủ nghĩa Cộng sản đã gia tăng.

“Quốc nạn” tham nhũng càng ngày càng tinh vi và nghiêm trọng hơn. Quan liêu, lãng phí, nhóm lợi ích, chủ nghĩa cá nhân, chạy chức chạy quyền, đè nén, áp bức dân, đàn áp cưỡng chế tài sản của dân đem bán cho con buôn hay xây dựng bằng tiền dân rồi bỏ cho cỏ mọc hoang nuôi trâu bò v.v... là những chuyện không còn xảy ra từng ngày mà từng phút, từng giây trong hệ thống cai trị.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã báo cáo với Quốc hội ngày 20/10 (2014): "Công tác phòng chống tham nhũng, lãng phí vẫn chưa đạt yêu cầu đề ra. Việc rà soát, sửa đổi, bổ sung chính sách pháp luật về phòng chống tham nhũng, lãng phí có mặt còn chậm. Việc thực hiện các giải pháp phòng chống tham nhũng tại nhiều cơ quan chưa hiệu quả. Một số vụ án xử lý chậm. Công tác kiểm tra thanh tra hiệu quả chưa cao. Tỷ lệ thu hồi tài sản tham nhũng còn thấp. Công tác giám định tư pháp còn bất cập. Lãng phí thời gian và nguồn lực trong xã hội còn lớn. Trách nhiệm tiếp công dân, giải quyết khiếu nại tố cáo của một số ngành, địa phương chưa được quan tâm đúng mức. Khiếu kiện liên quan đến đất đai vẫn còn nhiều.”

Ngoài xã hội, giáo dục con em để tạo thành tích, sách giáo khoa lạc hậu, manh múng trong thi cử, bắt dân đóng góp ngoài tiêu chuẩn, học trò không biết sử Việt bằng truyện Tầu, tiếng Mỹ học xong nói không ai hiểu, tốt nghiệp đại học mà không biết làm gì, không có nghề để được thu nhận, tội ác do thanh thiếu niên gây ra tăng cao, nạn nghiện ngập, trộm cướp hoành hành, băng đảng lên ngôi “hoàng đế” ở nhiều khu phố, tỉnh, huyện và luật rừng đã thay pháp luật là những tệ nạn không ai trong Chính quyền dám phủ nhận.

Chuyện “cát tặc”, “lâm tặc”, “mỏ tặc”, “quặng hiếm bán chui qua biên giới cho thương lái Trung Quốc”, “hàng chui, hàng lậu, hàng bẩn độc hại từ Trung Quốc cứ tự do thông thương giết kinh tế, hàng hóa Việt từ bao năm nay mà nhà nước cứ coi như “giao hảo bình thường trong tình nghĩa vừa là đồng chí vừa là anh em”.

Ngay đến chuyện bệnh viện quá tải, một giường nhà thương nằm 3 bệnh nhân, nằm la liệt trên sàn nhà, ngoài hành lang, lều chõng người thăm nuôi ngổn ngang hơn trại tị nạn ở Trung Đông. Rồi chuyện Bác sĩ chẩn bệnh, biên toa mua thuốc tùy vào số tiền “lót tay” nhiều hay ít, tiền y tá, cứu thương thu ngoài luồng cũng gấp chục lần hơn tiền lương tuy là những chuyện đau lòng cho dân nhưng lại “rất bình thường” với Nhà nước vì xưa nay vẫn thế!

Nền kinh tế sau 3 năm gọi là “tái cơ cấu”, báo cáo của Chính phủ với Quốc hội ngày 20/10 (2014 viết: "Tái cơ cấu kinh tế vẫn còn chậm. Năng suất, chất lượng và sức cạnh tranh còn thấp. Tốc độ đổi mới công nghệ chưa đáp ứng yêu cầu. Công nghiệp công nghệ cao và công nghiệp hỗ trợ phát triển chậm. Tỷ trọng công nghiệp chế biến chế tạo và tỷ trọng khu vực dịch vụ trong GDP còn thấp so với các nước trong khu vực. Doanh nghiệp trong nước chưa tham gia được nhiều vào mạng sản xuất và chuỗi giá trị toàn cầu. Tái cơ cấu nông nghiệp gắn với xây dựng nông thôn mới chưa đạt mục tiêu đề ra. Tái cơ cấu đầu tư công một số nơi triển khai chậm, nợ đọng xây dựng cơ bản vẫn còn lớn; việc thu hút đầu tư ngoài nhà nước vào phát triển kết cấu hạ tầng còn hạn chế. Vẫn còn một số tổ chức tín dụng yếu kém. Tái cơ cấu doanh nghiệp nhà nước hiệu quả chưa cao. Hiệu quả kinh doanh của nhiều doanh nghiệp nhà nước còn thấp.”

Trong lĩnh vực xã hội, ông Dũng báo cáo: "Kết quả giảm nghèo chưa bền vững, khoảng cách giàu nghèo giữa các nhóm dân cư còn lớn. Chuyển dịch cơ cấu lao động còn chậm. Tỷ lệ hộ nghèo trong đồng bào dân tộc thiểu số còn cao. Đời sống vật chất và tinh thần của một bộ phận dân cư nông thôn, vùng sâu vùng xa còn nhiều khó khăn. Số người thiếu việc làm và việc làm không ổn định còn lớn, nhất là trong thanh niên. Nợ và chậm đóng bảo hiểm xã hội còn nhiều. Nguồn lực bảo đảm an sinh xã hội, trợ giúp xã hội còn hạn hẹp. Công tác chăm sóc sức khỏe nhân dân một số mặt chưa đáp ứng yêu cầu. Việc bảo đảm vệ sinh an toàn thực phẩm còn nhiều khó khăn. Quản lý nhà nước về văn hóa, nghệ thuật, thể thao, thông tin truyền thông nhiều mặt còn hạn chế. Chưa bảo đảm tốt an ninh, an toàn mạng. Tệ nạn xã hội nhiều nơi còn phức tạp.”

Kẻ thù là bạn ai?

Trong khi ấy thì Trung Cộng đã công khai bành trướng lãnh thổ chiếm được của Việt Nam ở Hoàng Sa và Trường Sa bằng cách kiến thiết các bãi đáp máy bay, bến cảng, biến 8 bãi đá chiếm ở Trường Sa năm 1988 thành đảo nhân tạo và xây dựng kiên cố đảo Chữ Thập thành đảo lớn nhất ở quần đảo Trường Sa mà nhà nước Cộng sản Việt Nam chỉ biết tiếp tục phản đối và tái khẳng định bằng điệp khúc “Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam.”

Và ông Thủ tướng Dũng cũng chỉ biết hứa với Quốc hội rằng Việt Nam: "Kiên quyết đấu tranh bằng các giải pháp phù hợp bảo vệ chủ quyền biển đảo và giữ vững hòa bình, ổn định để phát triển kinh tế xã hội.”

Nhưng thế nào là các "giải pháp phù hợp” vì thực tế nhà nước Việt Nam đã không còn làm chủ tình hình an ninh trên Biển Đông từ Hoàng Sa xuống Trường Sa.

Chẳng những thế, sau các cuộc họp tại Hà Nội ngày 27/10 (2014) giữa Quốc vụ viện Trung Cộng Dương Khiết Trì với các ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sáng và Phò Thủ tướng, Bộ trường Ngoại giao Phạm Bình Minh, phía Việt Nam đã đồng ý “hợp tác cùng phát triển trên Biển Đông” với Trung Cộng, đòi hỏi cốt lõi của lãnh đạo Bắc Kinh từ thời Đặng Tiểu Bình (1979).

Tin chính thức của Chính phủ Việt Nam lần đầu tiên xác nhận đòi hỏi của Trung Cộng đã được Việt Nam đáp ứng: “Hai bên thực hiện nghiêm chỉnh nhận thức chung của lãnh đạo cấp cao hai Đảng, hai nước, căn cứ “Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển Việt Nam - Trung Quốc” thúc đẩy các cơ chế đàm phán về vấn đề trên biển. Dựa trên nguyên tắc dễ trước khó sau, tuần tự tiệm tiến, sớm triển khai công việc khảo sát chung, tạo cơ sở cho việc thúc đẩy đàm phán phân định vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ đi đôi với hợp tác cùng phát triển tại vùng biển này như Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường đã nhất trí với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại cuộc gặp tại Mi-lan, I-ta-li-a ngày 16/10/2014.”

Mấy chữ “đàm phán phân định vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ đi đôi với hợp tác cùng phát triển tại vùng biển này” có ý nghĩa quan trọng vì đã vượt ra khỏi ranh giới được gọi là “lằn vắt ngang” (phân ranh giới) ở vịnh Bắc Bộ ghi trong thỏa hiệp tháng 6/2013 giữa Chủ tịch Trương Tấn Sang và Chủ tịch Nhà nước Trung Cộng Tập Cận Bình. Và như vậy là Việt Nam đã phải nhượng bộ đòi hỏi từ bấy lâu nay của Trung Cộng để đổi lấy sự an toàn chính trị.

Bảo vệ Mác cho ai?

Một đất nước Việt Nam ngày nay như thế mà khi người dân lên tiếng đòi tự do, dân chủ và quyền con người để bảo vệ quyền lợi và sự vẹn toàn lãnh thổ của Tổ quốc trước hiểm họa xâm lược của Trung Cộng thì lại bị đàn áp dã man ở Sài Gòn và Ha Nội từ năm 2011 đến nay.

Như vậy thì còn gì giá trị của câu nói “Không gì quý hơn độc lập, tự do” của ông Hồ Chí Minh mà đảng CSVN đã tốn không biết bao nhiêu tiền bạc và công sức để tuyên truyền và bảo vệ?

Nhưng khi lòng dân không còn tin vào cán bộ thì đảng viên cũng mất niềm tin vào đảng thì có phải đảng đã đi sai đường khi tiếp tục cho mình độc quyền lãnh đạo đất nước như ghi trong Điều 4 Hiến pháp 2013: “Đảng Cộng sản Việt Nam - Đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của Nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, Nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác – Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.”?

Những thay đổi của Thế giới từ khi Nga và các nước Cộng sản ở Đông Âu tan rã từ 1989 đến năm 1991 đã chứng minh, nếu có tự do và dân chủ, không dân tộc nào trên thế giới đã dại dột lao đầu vào gông cùm của Cộng sản.

Vậy mà ở Việt Nam gần cuối năm 2014, Ban Tuyên giáo và báo Quân đội Nhân dân đã phổ biến một số bài viết tuyên truyền để cổ võ cho cuộc Cách mạng tháng 10 Nga và Chủ nghĩa Mác-Lênin và hết lời ca tụng đường lối cai trị đất nước của đảng CSVN từ khi Hồ Chí Minh “nhập cảng” vào Việt Nam thứ Chủ nghĩa sát nhân này để thực hiện cuộc được gọi là “Cách mạng mùa Thu 1945”.

Trong bài này, tôi (Phạm Trần) chỉ nêu ra 3 trường hợp:

Trong bài viết của tác giả Phương Đông trên Tạp chí Cộng sản ngày 5/11/2014, cơ quan lý luận của đảng lập luận: “Sau sự sụp đổ của chủ nghĩa xã hội ở Liên Xô và Đông Âu, trên thế giới, chủ nghĩa xã hội đang trải qua thời kỳ đầy khó khăn, thử thách. Kẻ thù của chủ nghĩa xã hội được thể lu loa đủ điều nhằm bôi nhọ và hạ thấp hình ảnh của Cách mạng Tháng Mười Nga và cơ sở tư tưởng của cuộc cách mạng này là chủ nghĩa Mác - Lê-nin. Họ cho rằng, Cách mạng Tháng Mười Nga chỉ có ý nghĩa địa phương, chỉ có giá trị thuần túy Nga; qua đó, phủ nhận tính tất yếu và biện chứng của Cách mạng Tháng Mười Nga cũng như của cách mạng xã hội chủ nghĩa nói chung, đồng thời đi tới phủ nhận tính khoa học và cách mạng của chủ nghĩa Mác - Lê-nin.”

Phương Đông viết tiếp: "Tuy đang gặp nhiều khó khăn, thử thách, nhưng chủ nghĩa xã hội vẫn đứng trước triển vọng to lớn, bởi lẽ, con đường mà Cách mạng Tháng Mười Nga đã mở ra phù hợp với quy luật tiến hóa của lịch sử nhân loại, đem lại tự do, hạnh phúc thật sự cho loài người tiến bộ. Không ai và không một thế lực nào có thể phủ định hoặc hạ thấp được vị trí, vai trò, ý nghĩa, tầm vóc và ảnh hưởng to lớn của Cách mạng Tháng Mười nga đối với tiến trình lịch sử nhân loại. Lịch sử thế giới đang trải qua những bước quanh co, song loài người cuối cùng cũng nhất định tiến tới chủ nghĩa xã hội.”

Lập luận mơ hồ và viển vông này cũng đã được ghi vào Cương lĩnh “Xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên Xã hội Chủ nghĩa” (Bổ sung và phát triền năm 2011) của đảng CSVN: “Đặc điểm nổi bật trong giai đoạn hiện nay của thời đại là các nước với chế độ xã hội và trình độ phát triển khác nhau cùng tồn tại, vừa hợp tác vừa đấu tranh, cạnh tranh gay gắt vì lợi ích quốc gia, dân tộc. Cuộc đấu tranh của nhân dân các nước vì hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ, phát triển và tiến bộ xã hội dù gặp nhiều khó khăn, thách thức, nhưng sẽ có những bước tiến mới. Theo quy luật tiến hóa của lịch sử, loài người nhất định sẽ tiến tới chủ nghĩa xã hội.”

Nhưng thứ “chủ nghĩa xã hội” mà đảng CSVN cổ võ từ bấy lâu nay là cái gì, thiên đàng hay địa ngục thì lịch sử của nhân loại đã trả lời với nhiều trăm triệu con người vô tội đã chết tức tưởi dưới tay người Cộng sản.

Ngay cả đảng CSVN cũng chưa trả nợ với nhân dân về hàng nghìn mạng sống người dân, kể cả những ân nhân của ông Hồ đã bị chôn sống, bắn chết trong Cuộc Cải cách ruộng đất đẫm máu từ 1953 đến 1956.

Quân đội Cộng sản Việt Nam vẫn còn nợ trên 5.000 vong linh người dân Huế đã bị bộ đội giết hại trong cuộc tấn công Tết Mậu Thân 1968.

Và sau cùng, hàng chục ngàn người dân, đa số vượt biển ra đi tìm tự do từ miền Nam Việt Nam sau 30/4/1975 đã bị chết trên Biển Đông cũng chưa được lịch sử “tính tội” với đảng CSVN.

Vậy mà Cương Lĩnh của đảng CSVN vẫn dám nhét chữ vào miệng dân với câu viết trân tráo: “Đi lên chủ nghĩa xã hội là khát vọng của nhân dân ta, là sự lựa chọn đúng đắn của Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh, phù hợp với xu thế phát triển của lịch sử.”

Có “nhân dân” nào ở Việt Nam từ ngày đảng CSVN ra đời năm 1930 đã kiến nghị hay xuống đường biểu tình đòi hỏi phải cho mình được sống với “chủ nghĩa xã hội” ngoại lai?

Đến phiên Hồng Hải cũng viết trên báo Quân đội Nhân dân ngày 6/11/2014:“Riêng Việt Nam, sau hơn 80 năm ra đời, Đảng Cộng sản Việt Nam lấy Chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng để định ra cương lĩnh đấu tranh cách mạng và xây dựng chủ trương, biện pháp lãnh đạo đất nước, đã vượt qua bao thử thách, giành được những thành tựu to lớn. Chúng ta kiên định Chủ nghĩa Mác - Lê-nin theo tư tưởng Hồ Chí Minh, nắm chắc tinh thần khoa học, thực tiễn của lý luận chứ không phục tùng từng câu, từng ý trong trước tác của các ông. Chính điều đó đã góp phần làm cho “con đường đi lên CNXH ở nước ta ngày càng được xác định rõ hơn”, đưa đất nước bước vào thời kỳ phát triển mới ở thế kỷ XXI với vị thế mới, mà nhân dân và bạn bè đều thừa nhận: “chưa bao giờ, thế và lực của Việt Nam mạnh mẽ như hiện nay”.”

Cuối cùng thì có thêm PGS, TS (Đại tá) Nguyễn Mạnh Hưởng hô hoán trên QĐND ngày 5/11/2014: “Trung thành, kiên định Chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, đặt nó trên "cơ sở hiện thực" mới đương đại, vận dụng sáng tạo vào thực tiễn, thực hiện thắng lợi sự nghiệp đổi mới đất nước là câu trả lời rõ ràng của chúng ta, làm thất bại, phá sản mọi âm mưu, thủ đoạn chống phá của các thế lực thù địch. Đó là trung thành, đi theo một học thuyết cách mạng và khoa học, một học thuyết thực tế; là đi tiếp lịch sử dân tộc ta đã từng đi hơn tám thập kỷ qua; là sự nối tiếp hiện thực-thực tiễn chủ nghĩa xã hội đã có, đang có ở Việt Nam, chứ không phải là "khư khư giữ lấy" một "chủ nghĩa hết thời", "phi hiện thực", một "lý tưởng mơ hồ", cũng không phải là để "tự trấn an" như sự xuyên tạc của các thế lực thù địch.”

Tất nhiên là những lời biện bạch, chạy tội cho Nhà nước Việt Nam dựa vào Chủ nghĩa phá sản và lạc hậu của Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh cần phải hô to khắp làng khắp xóm để cho đảng tồn tại mãi mãi thì những cái loa khóm phường và dư luận viên mới có cơm ăn và áo mặc.

Chỉ tiếc rằng nếu đất nước và con người Việt Nam cứ còn mãi những con người có đầu mà thiếu óc lãnh đạo thì đến bao giờ mới hết lầm than?.

(11/014)





Khi nhà nước cũng chính là “côn đồ”!



Nhà báo Trương Minh Đức bị côn an cộng sản truy sát và đánh đập tàn nhẫn.



CTV Danlambao - Lúc 20:30’, tối ngày 2/11/2014, nhà báo tự do Trương Minh Đức đã bị một nhóm côn an chặn đường truy sát và đánh đập hết sức tàn nhẫn tại khu vực Ngã 3 Suối Giữa (quốc lộ 13, Bình Dương).

Ít nhất 8 tên công an cộng sản là thủ phạm đã tham gia vào truy sát. Bọn chúng dùng hung khí là mũ bảo hiểm liên tục đạp mạnh vào mặt và đầu nhà báo Trương Minh Đức. Những tên khác tiếp tục đấm đá mạnh vào sườn, khiến ông cảm thấy vô cùng đau đớn và có nguy cơ bị gãy xương sườn.

Toàn bộ tài sản nhà báo Trương Minh Đức mang theo trên người đã bị bọn chúng cướp sạch, trong đó có 1 máy tính sách tay, 1 máy tính bảng Ipad và một khoản tiền trị giá hơn chục triệu đồng.

Được biết, trong số những tên côn an tham gia vụ truy sát có một trung tá công an tên Hòa. Tên này đã tham gia vụ bắt giữ trái phép và đánh đập ông Đức truớc đó tại nhà riêng ở Bến Cát, Bình Dương.

Nhận được tin dữ, vợ nhà báo Trương Minh Đức là bà Nguyễn Thị Kim Thanh vội đến hiện trường để đưa chồng đi cấp cứu. 

Khuya cùng ngày, ông Đức đã được đưa về Sài Gòn điều trị trong tình trạng vô cùng đau đớn đến mức không thở được. 

Hình ảnh chia sẻ trên các mạng xã hội cũng cho thấy khuôn mặt nhà báo Trương Minh Đức bị đánh bầm dập và dính đầy bùn đất. Đây là bằng chứng tố hành vi tàn nhẫn đến mức báo động của lực lượng côn an cộng sản đối với những người bất đồng chính kiến tại Việt Nam.

Vietnamese police obstruct, assault journalist Trương Minh Đức

Journalist Trương Minh Đức was tracked and savagely beaten by police


Đảng cướp Cộng sản Việt Nam đang đến hồi cáo chung

Đảng cướp Cộng sản Việt Nam đang đến hồi cáo chung

http://thangtien.de/images/Clipart/bua liem 2.jpg
Trước đây Đảng cướp cộng sản Việt Nam từng cao rao chủ nghĩa tư bản giãy chết. Nhưng đợi hoài mà chẳng thấy nó chết, đã vậy nó còn tái xuất hiện ở Liên Xô củ và Đông Âu và đang chuẩn bị đưa tiển những tàn dư của chủ nghĩa cộng sản xuống mồ.
Bây giờ hóa ra lại đến lúc tuyên bố Đảng cộng sản Việt Nam đang giãy chết.

Qủa thật, chúng đang tự đào mồ chôn mình với tất cả những gì chúng đang làm trên đất nước VN. Và chắc chắn là chúng biết rõ điều đó hơn ai hết.

Chúng đang làm những nổ lực vơ vét, đàn áp, cướp của sau cùng và chuẩn bị khăn gói lên đường tìm cách chuồn êm vào thời điểm thuận tiện.

Đảng cộng sản Việt Nam thật ra chỉ là một danh xưng mà đảng cướp cầm quyền tại VN tự đặt cho mình vì thực ra, chủ nghĩa cộng sản chưa bao giờ hiện hữu trên thực tế làm sao mà có thể nói nó giãy chết được.

Trong lịch sử con người, không có sự hủy hoại nào kinh khủng cho bằng sự hủy hoại mà chủ nghĩa cộng sản đã gây ra cho nhân loại, ngay cả nạn dịch của Châu Âu trước đây, ngay cả nạn phát xít Đức quốc xã, ngay cả đại dịch Sida ngày nay.

Tuy vẫn mãi mãi là một thứ chủ nghĩa không tưởng, nhưng nó đã và còn gây ra những hậu qủa tai hại không thể tưởng được. Thật không có gì là cực đoan khi đồng hoá nó với quyền lực của ma qủy, của Ác thần bởi nó cũng qủy quyệt tinh ma không thua gì ma qủy.

Nó đã cướp đi không biết bao nhiêu là sinh mạng qua nhiều thời đại, đánh mất cuộc đời của biết bao thế hệ, lừa dối không biết bao nhiêu người, hủy hoại lương tâm của biết bao nhiêu thanh niên nam nữ, phá hoại văn minh, ngăn cản đà tiến của xã hội.

Cái học thuyết được gọi là cộng sản đó sau khi nhen nhóm trong trí tưởng tượng của Mác đã được những đồ đệ cuồng tín, độc tài Lênin, Stalin, Titô, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh áp dụng một cách mê muội.

Chủ nghĩa cộng sản thật ra đã cáo chung với sự sụp đổ của khối Liên bang Xô viết và Đông Âu được biểu trưng bởi việc kéo sụp bức tượng của Lênin bởi chính tay của những người trước đây tự xưng mình là cộng sản ngay tại quãng trường Đỏ- tòa thánh của cộng sản - sau thắng lợi của cách mạng Nga tháng 10/1917, nhưng cái bóng ma cộng sản đó vẫn còn là nổi ám ảnh tại Cuba, tại Châu Á, đặc biệt ở VN với cái học thuyết láo toét mới được đảng cướp cầm quyền nặn ra đúng lúc: học thuyết tư tưởng HCM- (bởi chính bản thân Hồ chủ tịch đã khẳng định ông chẳng có tư tưởng nào riêng mà chỉ là học tro,̀ đồ đệ trung thành của chủ nghĩa Mác Lênin), dưới một lớp áo đẹp đẽ hơn của chủ nghĩa tư bản đỏ như kiểu đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy, nhằm duy trì quyền lực của chúng, chứ bản thân cái đảng cướp cầm quyền ấy nào còn tha thiết gì với cái chủ nghĩa cộng sản không tưởng của ông tổ Mác mà chúng đã chối bỏ ít ra từ khi cộng sản Liên Xô và Đông Âu sụp đổ.
Bởi những người cộng sản đích thực dấn thân cho lý tưởng cộng sản hoặc đã tự sát do thất chí, hoặc đã rút lui vào bóng tối, hoặc kịp tỉnh ngộ để nhận ra cái ảo tưởng đã gặm nhấ́m và nuốt trọn gần như cả cuộc đời họ chứ không vênh váo trơ trẽn như cái bọn cộng sản dỏm VN, đầu trộm đuôi cướp, đeo bám quyền lực, tiếp tục vơ vét của cải, hút máu đồng bào, hành dân hại nước.

Chúng nói láo và quen sống bằng nói láo. Nói láo một cách thô thiển vô học, kiểu điếc không sợ súng, dấu đầu lòi đuôi mà không chút hổ thẹn với chính lương tâm của mình, mà có lẽ lương tâm của chúng đã chết từ lâu rồi mới đẩy chúng đến mức sa đọa hổ lốn như vậy.

Thật không thể phủ nhận sự hấp dẫ̉n ma qủy của lý tưởng cộng sản đặc biệt đối với giới trí thức trên khắp thế giới như một thứ mode của dân trí thức trong qúa khứ, nó lôi cuốn thậm chí cả đến hàng giáo sĩ, tu sĩ, cả đến giám mục, hồng y.
Nếu ở Trung Quốc có cả một giáo hội công giáo quốc doanh, thì ở VN tuy không có GHCG quốc doanh chính thức, nhưng vàng thau lẫn lộn trong cái gọi là Ủy ban đoàn kết công giáo. Dù muốn dù không một khi đã gia nhập vào tổ chức của nhà nước cộng sản mà Đức cố TGM Phaolô Nguyễn Văn Bình vốn bị mang tiếng là giám mục đỏ đã khuyến cáo giải tán ít ra là đối với các linh mục tu sĩ không lâu trước khi ngài qua đời vì ngài thấy hoàn toàn không còn lý do tồn tại.
Dù có những linh mục, tu sĩ hay giáo dân trong số đó có thể lúc ban đầu gia nhập tổ chức này vì thiện ý nhưng thử hỏi làm sao có thể làm tôi hai chủ được như Đức Giêsu đã nói. Hoặc theo Chúa hoặc theo cộng sản không thể có con đường ở giữa vì ai cũng biết rõ ràng trên lý thuyết sách vở rành rành, cộng sản chủ trương diệt đạo tận gốc mà chủ yếu là Kitô giáo.
Làm sao họ có thể chung sống với cộng sản, nhận được những đặc quyền đặc lợi của chúng ban mà không ít nhiều làm tôi mọi cho chúng, không ít nhiều bán linh hồn cho chúng, không ít nhiều chấp nhận những nhượng bộ phương hại đến chân lý, chưa nói là chấp nhận làm tay sai cho chúng để hưởng lợi lộc, nhất là khi chúng đi đến chỗ̉ phủ nhận chính nguồn gốc, lý tưởng cộng sản ban đầu-là xóa bỏ việc người bóc lột người. Chúng trở thành Tư bản đỏ bóc lột chính những người vô sản nghèo hèn, ngày càng hiện rõ nguyên hình là một con qủy hút máu nhân dân, đồng bào ngay cả những người nghèo khổ nhất.

Chúng nhận mình là con cháu bác Hồ. Một mặt thì đề cao, thần thánh hóa Hồ chủ tịch, ca ngợi đức độ cao dày, những lời dạy mà chúng từng trưng dẫn, thậm chí biến thành khẩu hiệu và gán cho cụ Hồ, trong khi đó lại sống hoàn toàn ngược lại với chính những lời dạy bảo đó.
Ví dụ chúng từng rêu rao Hồ chủ tịch dạy yêu nước yêu đồng bào, thì chúng lại cướp nước, bán nước hút máu đồng bào. Hồ chủ tịch dạy cần kiệm, liêm chính, chí công vô tư thì chúng lại phung phá, vơ vét, kiếm chác vô tư. Hồ chủ tịch dạy cán bộ công an phục vụ nhân dân thì chúng lại sách nhiểu đè đầu bóp cổ nhân dân chẳng khác nào đi bêu nhọ bác Hồ của chúng hay tự chúng cho thấy những lời dạy đó chỉ là điều bịa đặt, còn bác Hồ của chúng cũng chẳng khác gì chúng.
Kiểu cha nào con nấy như Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh (mà đúng hơn phải gọi là Tổng Bí Lù Nông Đức Mánh) đã tự nhận chúng là con cái của bác Hồ, làm cho vong linh của Hồ Chí Minh vốn không được nghĩ yên còn phải chịu thêm sự sỉ nhục của chính con cái mình.

Chúng đi ngược lại chính cái gốc gác vô sản mà chúng dựa vào nhằm quy tụ tầng lớp công nông vốn là đại đa số để cướp chính quyền đê. Sau khi cướp được chính quyền chúng chểm chệ ngồi lên chiếc ghế quyền lực, tha hồ vơ vét, làm giầu trục lợi, ăn chơi xa xĩ, sống trên xương máu của đồng bào, của cả những người ít nhiều do bị lừa bịp đã góp công giúp chúng cướp chính quyền.
Chúng đã lừa bịp biết bao thanh niên, thiếu nư,̃ nhồi sọ họ với cái lý tưởng giải phóng đồng bào miền Nam thân yêu để họ bán mình, hy sinh, thậm chí cả mạng sống mình cho cái lý tưởng bịp bợm, để rồi cuối cùng, khi vào tới Sàigòn họ bở ngỡ tưởng mình lạc vào một thế giới văn minh phồn hoa nào đó.

Thử hỏi cộng sản giải phóng hay vơ vét cướp bóc làm của riêng. Chưa nói tới chuyện chúng phá hoại văn minh vì dốt nát. Chúng giải phóng cái gì? Giải phóng đồng bào khỏi tiền của, vàng bạc, nhà cửa, xe cộ, ruộng vườn, gia súc, văn hóa văn minh, phong tục lễ giáo, gia đình, tổ tiên, vợ chồng, con cái ư?
Biết bao nhiêu nỗ̉i thống khổ, lầm than, cơ cực, tan thương, ly biệt mà chúng đã gây ra: nào là cái cảnh ăn uống làm việc như súc vật, hành hạ thể xác, tra tấn tinh thần, tạo nên cảnh con khóc cha, vợ khóc chồng, anh em ly tán, nước nhà đổ nát, tan thương, chợ chiều vắng lặng, ruộng vườn bỏ hoang. Biết bao nhiêu sinh linh phải chết oan uổng, trôi sông, lạc chợ, vùi thây chốn sa trường hay trôi nỗi vật vờ trên biển cả mênh mông.

Nổi kinh khiếp cộng sản và khao khát tự do đã làm cho bao nhiêu triệu đồng bào, cả người già em bé, phụ nữ chân yếu tay mềm đành phải từ bỏ quê hương xứ sở, nhà cửa ruộng vườn, bỏ lại đằng sau mình tất cả mọi người thân yêu với biết bao kỷ niệm êm đềm, liều mình với sóng biển, đương đầu với phong ba bảo táp, nạn cướp biển thậm, chí chẳng cần biết đi đến đâu, cập vào bến nào, miễn sao thoát khỏi ách cộng sản, khỏi cơn ác mộng ám ảnh tâm trí họ là đủ rồi.

Chúng đã từng lếu láo mị dân bằng cách nhồi sọ yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội, một kiểu ăn cắp văn của nhà đạo (yêu Chúa là yêu giáo hội) trong khi những gì chúng đã và đang làm chứng minh điều ngược lại.

Thử hỏi cái đảng cướp cộng sản hiện nay thuộc về giai cấp nào? Chúng đại diện cho giai cấp nào? Chúng còn trơ trẽn đến độ còn tự nhận mình là cộng sản. Theo nghĩa nào đây? Hay là theo nghĩa cộng sản là cộng mọi tài sản của kẻ khác vào tài sản của riêng mình?

Thử hỏi chúng còn tư cách nào, lý do nào để cao rao chủ nghĩa cộng sản khi chính bản thân chúng đã chối bỏ cái lý tưởng,“căn tính” cộng sản của mình, chà đạp trắng trợn lên những quyền lợi chính đáng, căn bản của nhân dân của đồng bào, của tầng lớp vô sản đích thực.
Biết bao nam nữ công nhân từng ngày bị bóc lột với công việc nặng nhọc, không có điều kiện nghĩ ngơi giải trí, đồng lương chết đói, vắt kiệt thể xác lẫn tinh thần, bị ngược đãi bởi các chủ nhân nước ngoài ngay trên quê hương đất Việt, bị tướt mất nhân phẩm, bị bán như những món hàng cho giới chủ nhân nước ngoài như những nhân công rẻ̃ mạt, hoặc làm vợ kiểu Ôsin mà vẫn thầm cảm ơn đảng và nhà nước cải thiện cuộc sống cho mình.

Còn nông dân chỉ có mãnh đất làm kế sinh nhai vậy mà thường xuyên bị chèn ép, sách nhiễu, chiếm đoạt đất đai vô căn cớ, từ miền Bắc cho đến miền Tây Nam Bộ.

Ở thành thị người lao động nghèo chẳng những không được trợ giúp tạo điều kiện làm ăn sinh sống, lại còn bị công an đuổi bắt, thậm chí đánh đập, tịch thu phương tiện lam̀ ăn sinh sống, khi cố gắng buôn gánh bán bưng, trong khi bọn buôn lậu của nhà nước ung dung tự tại, được công an bảo kê.

Rồi nào là những vụ án tham nhũng của các quan chức bị báo chí tố cáo phanh phui nhưng vì đụng đến cấp trung ương, nên được các ngài che chắn, ém nhẹm, bịt đầu mối đến độ các nhà báo và ngay cả công an cấp tướng đụng đến còn bị bắt giử, vùi dập, bịt miệng.

Ai có chút thao thức quan tâm đến vận mệnh nước nhà, đến cảnh ngộ của đồng bào mình mà lại không ngậm ngùi chua xót khi thấy các tham quan ăn trên ngồi trước, ném tiền bạc triệu cho những cuộc ăn chơi xa xĩ, trong khi bên cạnh đó có biết bao nhiêu trẻ em lang thang, thất học, xin ăn đầu đường xó chợ, biết bao người già không ai chăm sóc lê lết tấm thân kiếm ăn qua ngày, biết bao nam nữ công nhân mặt mày phờ phac, xanh xao sau mỗi giờ tan ca, những tốp nông dân lôi thôi lếch thếch đi biểu tình vì bị o ép tước đoạt ruộng đất, hay những người buôn gánh bán bưng sợ sệt khóc lóc khi bị công an rượt đuổi hay tịch thu phương tiện làm ăn thô sơ.

Những người đó không phải là đồng bào của chúng sao? Họ cũng là những con người xứng đáng được hưởng những quyền lợi tương xứng với phẩm gía của mình chứ. Dù sao đi nữa, dù có thể bị coi là đồ phế thải, là gánh nặng của xã hội, họ vẫn đáng giá hơn nhiều so với bọn tham quan ăn bám hút máu nhân dân.

Chính quyền cộng sản cho xây bao nhiêu khách sạn nhà hàng, những nơi ăn chơi giải trí thượng lưu để hốt tiền trục lợi, trong khi bệnh viện hay trường học thì bỏ bê, hay móc tiền túi của dân ra mà làm với danh nghĩa xã hội hoá.

Cứ nghĩ xem, nội chỉ có mấy chiếc ghe, chiếc xuồng đưa học sinh vùng xa qua sông mà chúng còn không thèm chu cấp đàng hoàng, cũng chẳng thèm kiểm tra độ an toàn làm cho biết bao học sinh thơ dại phải chết chìm dưới những dòng sông oan nghiệt.

Chúng có kêu gọi cho vay vốn cho dân nghèo hay lâu lâu tặng một căn nhà tình thương thì băct loa, đài báo kêu to, chẳng qua cùng là lấy cớ để xin viện trợ và hợp thức hoá việc chi dùng viện trợ qua mặt các nhà hảo tâm, số lớn còn lại bỏ túi làm của riêng. Đến cả tiền quyên góp cho nạn nhân bị thiên tai bảo lụt mà chúng còn không tha, lấy làm của riêng,̀ huống hồ gì là tiền viện trợ.

Chúng đưa con cháu của chúng vào ngành hải quan để hốt tiền xây nhà lầu, sắm xe hơi. Chữ̉ tây chữ̉ ta, đọc chữ̉ được chữ̉ mất, nhưng lạỉ giỏi ngó cái túi rủng rĩnh tiền bạc của việt kiều hay ngoại kiều để làm thủ tục đầu tiên (tiền đâu?). Chúng xin đểu đến nổi gây tai tiếng thế giới làm nhục quốc thể, và chỉ cần có tiền là sẳn sàng bán đứng lương tâm, trách nhiệm, cho du nhập bất kỳ thứ rác rưởi gì vào đất nước cũng được, vô tư, chẳng sao cả.

Các cơ quan hành chánh công quyền lẽ ra là để phục vụ nhân dân, lại trở thành phương tiện để chúng hạch sách, làm khổ nhân dân, bố thí, buôn bán dịch vụ, móc túi nhân dân.

Chúng tham lam, ăn dơ ăn bẩn, ăn đủ thứ không chừa bất cứ thứ gì: ăn nhà ăn cửa, ăn đất ăn đá, ăn xi măng, cốt sắt, thậm chí ngay đến cả phân cũng không chừa...

Chúng tìm mọi cớ để chiếm đoạt, xâm phạm đất đai, cơ sở thờ tự, tu trì của các tôn giáo, đàn áp tiếng nói lương tâm đấu tranh cho tự do dân chu,̉ công bình xã hội của các chức sắc tôn giáo, đặc biệt những nơi xa ánh sáng mặt trời, gây chia rẽ phá hoại trong nội bộ hàng ngũ tôn giáo.

Chúng có nới lỏng cho một số hoạt động tổ chức tôn giáo, trao trả một vài cơ sở tôn giáo chẳng qua cũng là để đánh lừa dư luận, lấy lòng dụ dỗ, đánh lạc hướng, khóa miệng các vị lãnh đạo tôn giáo để họ chỉ quan tâm lo những việc nội bộ thuần túy tôn giáo mà dững dưng với thời cuộc, không dám hay không màng đến việc bênh vực công bình xã hội; hoặc vì ích lợi chính trị, ngoại giao hay kinh tế trên trường quốc tế mà thôi.

Điều nguy hại nhất trong các điều nguy hại là chúng làm cho lương tâm i, nhất là của giới trẻ trở nên sai lạc trầm trọng. Chúng phá đổ mọi nền tảng đạo đức xuất phát từ các tôn giáo, thay vào đó là não trạng làm giầu ăn chơi hưởng thụ trụy lạc. Bởi bản thân chúng là những tên đạo đức gỉa, miệng thì rêu rao cổ võ tự do dân chủ, đạo đức nếp sống văn hoá lành mạnh nhưng tay thì đàn áp, bóp ghẹt mọi hình thức đấu tranh dân chủ và mở rộng cho những hình thức ăn chơi văn hóa đồi trụy.

Thử hỏi giới trẻ vốn là tuổi nhạy cảm và dấn thân cho những lý tưởng cao đẹp, vậy mà giới trẻ của VN ra sao? Hậu qủa của bao nhiêu chục năm sống dưới chế độ CS đã tạo nên một thế hệ trẻ có máu làm giầu ăn chơi trác táng hưởng thụ, sống vô trách nhiệm tự hào dân tộc rởm thay vì dấn thân cho những gía trị nhân bản đạo đức công bình xã hội, tự do dân chủ. Cứ theo dỏi những diễn tiến xung quanh các giải bóng đá Tiger hay Sea games thì rõ.
Mỗi khi đội tuyển VN thắng, biết bao nhiêu thanh niên nam nữ, thậm chí người lớn nhí nhố, đổ xô ra đường, hò hét la ó, thậm chí đập phá ăn mừng. Còn khi đất nước bị đe doạ bởi nạn xâm lăng của Tàu cộng, khi những quyền căn bản của con người bị chà đạp, khi đồng bào, người lao động, công nhân của mình bị bóc lột, chà đạp nhân phẩm, khi những người nghèo bị đẩy ra bên lề xã hội, thử hỏi được mấy người quan tâm để ý, chứ đừng nói đến chuyện biểu tình.

Cũng dể hiểu thôi. Chính vì quen sống trong một đất nước độc đảng, độc tài chuyên chế, đảng trị, trong cơ chế xin cho, nơi mà quyền tự do bị tướt đoạt, lâu lâu hưởng được một miếng tự do, hít thở được một chút tự do thì mừng quýnh cảm ơn đảng và nhà nước không hết, nơi mà những quyền căn bản của con người bị khinh rẽ chà đạp được coi là chuyện bình thường, thì thử hỏi làm sao giới trẻ có thể có khái niệm về quyền lợi và sự tự do chính đáng để mà đòi hỏi.
Ngay cả đến một số đấng bậc tôn giáo của chúng ta mà còn nghĩ mang ơn đảng và nhà nước ban cho “đặc ân” này, “đặc quyền” nọ thì hỏi sao dân ngu khu đen biết cái gì mà yêu với sách.

Vì vậy chẳng có lạ, khi quân cướp bóc chẳng mấy chốc trở thành những đại ân nhân. Lâu lâu chúng nhả cho một miếng xương thừa thải, bố thí cho một vài miếng tự do thì được dân ca tụng, cảm ơn rối rít...

Làm sao để có thể diễn tả, vạ́ch trần cho hết tội ác, bất công của đảng cướp cộng sản gây ra cho dân, cho nước ở mọi cấp độ trong mọi lĩnh vực.

Đã đến lúc những người yêu nước thực sự phải nhìn cho thấu đâu là những lý do đưa nước nhà đến chổ tụt hậu, đến thảm họa xâm lấn của Tàu cộng, đưa đồng bào mình đến sự nghèo nàn và lạc hậu, đâu là quân cướp bóc, bán nước cầu vinh, đục khoét di sản quốc gia, hút máu nhân dân.

Chẳng lẽ chúng ta chỉ nghĩ đến quyền lợi của bản thân, gia đình, phe nhóm, cộng đoàn của chúng ta, xem ra không bị đụng chạm quyền lợi, và cho rằng như thế là đủ chăng?

Chẳng lẽ chúng ta lại có thể yên tâm tiếp tục học hành, làm việc một cách dửng dưng khi đất nước đang bị đe dọa xâm lấn từng ngày, đồng bào lầm than cơ cực, bị sách nhiễ̉u, bóc lột, đàn áp, đè đầu đè cổ bởi quân cướp nước, bán nước cầu vinh sao?

Chẳng lẽ chúng ta có thể tiếp tục rao giảng bác ái, nhưng lại đứng bên lề các vấn đề công bình xã hội, dửng dưng với số phận hẩm hiu của hàng triệu đồng bào của mình, bị áp bức bóc lột, khinh rẽ, bị tướt đoạt những quyền lợi chính đáng của công dân sao?

Đã đến lúc mọi người yêu nước có thiện chí thực sự, không phân biệt giai cấp, tôn giáo, đảng phái phải vào cuộc, phải đoàn kết chung vai sát cánh quyết tâm một lòng đấu tranh vì dân vì nước, vì tương lai của dân tộc, cho công bình xã hội, tự do dân chủ, sự phồn thịnh của đất nước, hạnh phúc của đồng bào nhân danh công lý, chân lý và tình thương.

Hởi các bạn trẻ, hãy tỉnh dậy đi thôi! Tỉnh dậy khỏi những ảo tưởng mà đảng cướp cộng sản đã và đang nhồi nhét vào đầu các bạn, hãy vun đắp nung nấu lý tưởng đấu tranh cho công bình lẽ phải, tự do dân chủ, phồn vinh của đất nước, hạnh phúc của đồng bào.

Hởi các đảng viên cộng sản có thiện chí, ước gì lương tri của các bạn vẫn còn đủ sáng để nhận ra lẽ phãi, sự lầm đường lạc lối do bị ma qủy cộng sản nhồi sọ và kịp thời quay trở lại với đường ngay nẻo chính, phục vụ dân nước thực sự bằng việc tự động rút lui khỏi những chiếc ghế quyền lực bao lâu nay giam hãm các bạn, bằng việc góp phần lật đổ đảng cướp thống trị cầm quyền.

Hởi các chiến sĩ bộ đội và công an đang làm nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc ở khắp mọi miền quê hương đất nước, hãy có lòng yêu nước thực sự. Hãy nhìn ra đâu chính là kẻ thù thực sự của đất nước, của dân tộc: chính là những tên đang ngồi trên đầu trên cổ các bạn chỉ biết đục khoét, vơ vét của cải làm giàu trên xương máu của chính các bạn, của gia đình các bạn, của đồng bào chúng ta.
Hãy mạnh dạn chĩa súng vào những tên kẻ thù của tổ quốc, của dân tộc, những tên đạo đức giả đội lốt minh quân hiền thần hại dân hại nước, bán rẻ lương tâm, tổ quốc, dựa dẫm làm tôi mọi cho Tàu cộng ngoại bang, để mong bảo vệ quyền lực địa vị của mình, buộc chúng rời bỏ ngay tức khắc những chiếc ghế quyền lực.

Hởi các nhà lãnh đạo các tôn giáo, hơn ai hết, tiếng nói và chứng tá anh hùng của các vị có một sức mạnh, ảnh hưởng thần thánh, tạo nên phép lạ như đã từng xảy ra tại Liên Xô và Đông Âu khởi đầu với lời kêu gọi của Đức cố GH Gioan Phaolô II.
Các vị có thể tập hợp kêu gọi mọi tín hữu, mọi người thiện chí đồng tâm hiệp ý dấn thân thực sự bênh vực đòi hỏi những quyền căn bản của con người cho đồng bào của mình, đấu tranh để công lý, hoà bình, lẽ phải, chân lý và tình thương thực sự ngự trị trên quê hương VN sau bao nhiêu năm bị chiến tranh tàn phá và nhất là bị đảng cướp cộng sản dày xéo, khai thác đến kiệt quệ.

Chúng ta không thể nhân danh bác ái, ôn hoà để im tiếng, thụ động, để cho quyền lợi chính đáng của mình và nhất là của con dân thấp cổ bé miệng bị chà đạp trắng trợn. Không thể nói chuyện bác ái, khi công lý bị chà đạp. Bác ái đích thật phải dựa trên chân lý.
Lại càng ngớ ngẫn hơn khi nghĩ có thể đối thoại với những người đạo đức giả, từ chối nhìn nhận chân lý,̀ những người mà Phúc âm nói tội của họ được xem là tội phạm đến Thánh Thần, không được tha thứ.
Đây là lúc phải nói đến quyền tự vệ chính đáng, hay đúng hơn là bổn phận đấu tranh bênh vực cho những người nghèo, theo nghĩa là những người thấp cổ bé miệng, bị khinh rẽ và đẩy ra bên lề xã hội, bằng tiếng nói mạnh me,̃ vạch trần thẳng thừng thói đạo đức giả, như Đức Giêsu đã làm trong thời đại của Ngài.
Cần phải có một sự đồng lòng, nhất trí giữa các chủ chăn dấn thân cho công bình xã hội, bằng sự tố cáo vạch trần tội ác của những tên đạo đức giả, gây ý thức cho con chiên về nhiệm vụ đối với trần thế, huy động và tập hợp sức mạnh tinh thần của mọi người đấu tranh cho công lý, công bình xã hội theo tác động của Thánh Thần.
Coi chừng việc nhân danh bác ái, chẳng qua là sự che đậy cho sự hèn nhát, muốn được yên thân. Chính quyền chỉ có lý do tồn tại khi nó vì, dân vì nước, đại diện cho quyền lợi và nguyện vọng chính đáng của nhân dân. Một khi chính quyền đi ngược lại, phản bội lợi ích của dân nước, thậm chí chà đạp trắng trợn những quyền lợi chín đáng của công dân, nó hoàn toàn không còn lý do để tồn tại và mọi người dân có nhiệm vụ chính đáng để lật đổ nó bằng nổ lực của riêng mình, theo cách thức mà mỗi người được kêu gọi.

Lịch sử đã chứng minh không có cuộc đấu tranh nào mà không có hy sinh đổ máu, không có vinh quang nào mà không qua khổ giá. Nếu máu của các vị anh hùng tử đạo làm phát sinh những hạt giống đức tin thế nào, thì máu của những vị anh hùng dấn thân đấu tranh cho công bình xã hội, tự do dân chủ, chân lý và tình thương sẽ phát sinh hạt giống bình an, hoan lạc trên đất nước VN.

Hãy tin rằng ma qủy dù có mưu mô qủy quyệt đến đâu cũng đã bị đạp nát đầu. Mọi thế lực bạo chúa, tàn ác cũng có lúc diệt vong. Từ Nêrô, Tần Thủy Hoàng, cho đến Hitler, Lênin, Stalin, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, dù cho có tung hoành ngang dọc một thời rồi cũng phải ngã gục dưới lưởi hái của tử thần.

Nhưng ho chết mà vẫn không được yên, bởi sử sách vẫn mãi lưu danh như những tội phạm của nhân loại.

Hãy tin rằng ngày tàn của đảng cướp cộng sản VN đang đến gần. Tất cả sự hung hãn đê hèn, mất tính người của chúng thể hiện qua việc vùi dập những người đấu tranh cho dân chủ, tự do và công lý vì lý do lương tâm, đặc biệt qua vụ Tam Toà gây phẩn nộ khắp nơi trong nước và trên thế giới, nói lên sự yếu nhược tận căn, là những nổ lực giãy dụa sau cùng trước khi ngả gục.

Chúng ta có quyền mơ ước đến một quê hương đất nước, dân chủ, tự do, công bình, dân chúng được ấm no, an vui, hạnh phúc, đối xử với nhau bằng tình người chân thật trong một thế giới yêu thương.

Để hiện thực giấc mơ đó, chúng ta, hơn tám mươi triệu công dânVN hãy ra sức góp phần vào sự cáo chung của đảng cướp cộng sản VN. Hay có lẽ chính chúng đang cần mỗi người trong chúng ta đưa một ngón tay đẩy chúng xuống cái huyệt mà chính chúng đang đào để chôn lấp bản thân chúng.

13/8/2009


Hồn Việt

Thursday, November 13, 2014

Nắm trọn sự ngu si và quyền hành trong tay, đảng CSVN đã phá nát đất nước ta!

 

Nắm trọn sự ngu si và quyền hành trong tay, đảng CSVN đã phá nát đất nước ta!

dân oan biểu tình 12112014ab




image





Preview by Yahoo

















Ngu si cộng với quyền hành,
Cộng phỉ đã phá tan tành nước Nam!

Hôm nay 11/11/2014, trên nhiều trang báo mạng cùng loan một tin có tựa đề: “Sự đam mê của tôi không được khuyến khích ở VN!”, đó là lời tuyên bố của “đương kim Đại Tướng Công” của Camphuchia Trần Quốc Hải, là người VN, một nông dân sống ở Tây Ninh Tây Ninh.

Ai cũng biết người Campuchia hiện đang biểu tình chống VN, chính xác là chống nhà cầm quyền VN, và họ muốn trục xuất nhiều người VN đang sống tại Campuchia về nước, họ từng nhiều lần đốt cờ đỏ sao vàng, và yêu cầu đại sứ VN phải xin lỗi vì đã tuyên bố “sai sự thật”!

Thời trước 1975, Campuchia, Lào, Thái Lan, là những nước láng giềng nhỏ bên cạnh VN, và được chính quyền VNCH nâng đỡ, tài trợ, kể cả kinh tế lẫn chính trị, xã hội, họ sống rất hài hòa hữu nghị với VN, tuy có phần lép vế hơn so với “hòn ngọc Viễn Đông” mà nhiều nước đã tôn vinh VNCH! Chính phủ VNCH thường giữ mối giao hòa tốt đẹp với các nước nhỏ lân cận, và Hoàng thân Shihanouk cũng như chính quyền Lào, Thái Lan thường qua thăm thân tình VN, dưới thời TT Ngô Đình Diệm. 

Nhưng bây giờ thì Thái Lan đã vượt xa ta, Campuchia và Lào không những trở nên ngang cơ, mà có khi còn khinh thường, chỉ trích chê bai VN vì kinh tế kém cỏi, nhất là xã hội VN bây giờ còn hổ lốn, chậm kém hơn họ, còn về tự do dân chủ nhân quyền thì VN còn thua xa họ! Người Campuchia bây giờ rất ghét và khinh thị người Việt CS, không phải là không có lý do, vì thời gian trước quân đội VN qua Campuchia giết Polpot, lính CSVN đã cướp chiếm nhiều của cải vàng bạc châu báu của họ chở về VN, ngụy trang trong những “quan tài chở xác”, làm điếm nhục cho cả dân tộc VN! Đã đi cướp của, thì bị người ta khinh ghét chẳng có gì là oan uổng! 

Cướp trong nước chưa đủ, nhà cầm quyền, quân đội, và bè lũ tay chân còn cướp rừng cướp gỗ của người ta, như Hoàng Anh Gia Lai, một tư bản đỏ VN là một ví dụ! Không dám so với Thái Lan, VN bây giờ chỉ dám “ngang hàng” với Campuchia và Lào, cũng còn khó khăn trầy da tróc vảy! Chúng ta luôn thấy trên TV nhà nước CSVN đi o bế, nịnh bợ “người anh em Lào”, với những câu giả tạo lá mặt, nào là “liền núi liền sông”, nào là “cùng gian khổ chiến đấu”, “cùng chung tay xây dựng”…, nhưng đối với Campuchia thì ít dám ve vãn hơn, vì đang bị họ chửi bới, tẩy chay, và vạch trần sự tuyên truyền gian dối của chính quyền VN ra rằng không như báo đài VN tuyên truyền sai sự thật, họ không “xử lý” dân chúng của họ khi biểu tình chống VN và đốt cờ VN, vì ở Campuchia người dân có quyền tự do biểu tình chứ không như ở VN!


Sự bang giao hữu nghị và chân thành với những quốc gia khác, nhất là với các nước láng giềng, là điều tốt và cần, nhưng với thái độ hạ mình để xu nịnh, o bế trơ trẻn giả trá, trong khi vẫn lăm le ăn cướp của họ, là một điều vô đạo đức và điếm nhục, làm phương hại đến uy tín và danh dự quốc gia, làm nhục quốc thể! Tính ăn cướp, hiếp đáp người yếu, CSVN học ở quan thày Tàu! Những hình ảnh trên TV bộ đội VN nắm tay nhảy nhót múa ca với các cô gái Lào, trông thật là phản cảm! Quan hệ quốc gia không phải là quan hệ trai gái, nhất là đó chỉ là một sự gượng ép, tô vẽ cố tình, chứ không phải chân tình, vì hiện giờ Campuchia và Lào đang ngả về Tàu cộng, chứ không phải ngả về VN, vì VN vừa yếu hèn lại vừa gian tham!

 Nếu thực tâm yêu nước, chúng ta phải xây dựng một gương mặt của đất nước cho vững vàng, trong sáng và trang trọng để người ta nể, chứ không thể làm những trò hề hạc bôi bác như hiện nay! Chính mình còn không bảo vệ được cho mình, đi cúi luồn, lạy lục Tàu cộng để cầu an, thì còn sức mạnh và uy tín gì để người ta theo mình, thân với mình? VN kinh tế thì nghèo đói mạt rệp hơn họ, nợ ngập đầu, công nghệ thì kém cỏi, lấy đâu ra mà “nâng đỡ” họ?

Và bây giờ, trong lúc người Campuchia đang chống VN, thì chính phủ Campuchia lại sẵn sàng trọng dụng và “phong tướng” thật sự cho những người VN có tài như ông Trần Quốc Hải, người nông dân VN đã từng sáng chế ra máy bay trực thăng vào năm trước, và nhiều loại máy móc, với ước nguyện muốn phục vụ cho quê hương, nhưng bị những bộ não bã đậu hiện đang điều hành đất nước nói rằng: “Công nhận anh phát minh sáng chế giỏi, nhưng thôi đừng làm nữa!”, lời của ông Hải thuật lại khi trả lời phỏng vấn. 

Thật không còn gì để nói! Trong khi đang căm ghét VN, nhưng chính quyền Campuchia lại sẵn sàng mời gọi và phỗng tay trên những nhân tài của VN để qua phục vụ cho nước họ! Cùng lúc với ông Hải, tại Hà Nội còn có anh Nguyễn Văn Thắng, một nông dân khác cũng chế tạo được một máy bay trực thăng chạy bằng săng thường, với vận tốc khoảng 200km/giờ, và ngày 3/3/2014 anh Thắng đã bị công an đến lập biên bản bắt anh phải ký vào, là nghiêm cấm anh không được tiếp tục chế tạo máy bay nữa! 

Chúng ta không dám khẳng định ông Hải và anh Thắng là nhân tài, hay mức độ tài năng của họ đến đâu, nhưng thông thường khi thấy xuất hiện những “điểm sáng”, những tài năng phi thường, thì trước hết các nhà lãnh đạo đất nước, hay kể cả một công ty, phải biết hứng lấy, rồi đầu tư nuôi dưỡng cho nó phát triển dần mãi lên, hầu phục vụ đất nước, phục vụ cho xã hội, chứ không thể bảo: “mày không có bằng cấp, nên mày hãy tắt lịm đi, đừng tỏa sáng, đừng hoạt động nữa!”. Phải chăng kẻ ngu thì không dám dùng người khôn, kẻ dốt nên không dám dùng người giỏi? Biết đâu những tên CS man mọi lại chẳng sợ ông Hải và anh Thắng sẽ sáng chế ra máy bay và bom đạn để thả trên nhà, trên đầu của chúng? Có tật thì giật mình, nhìn đâu cũng chỉ thấy “kẻ thù”! 

Ông Hải và con trai ông là Trần Quốc Thanh, đang sản xuất cho Campuchia hàng trăm xe tăng bọc thép theo đơn đặt hàng, để thay thế cho những xe tăng do Liên Xô sản xuất, đã hư hỏng và lỗi thời! Ông đã được Hoàng thân và thủ tướng Campuchia phong làm “Đại Tướng Công”, được cấp nhà cửa, xe cộ và hưởng tiêu chuẩn sống của một vị tướng thực thụ. Thử hỏi mọi người, đem so cảnh sống của một nông dân tầm thường, bị miệt thị bởi những kẻ mê muội, những cái đầu ngu si dốt nát, và một nơi mình được trọng dụng, được phát huy tài năng, chưa kể còn được cung phụng mọi phương tiện sống, và nhất là được quyền tự do đi lại, nói năng phát biểu, thì hỏi mọi người sẽ chọn cái gì?

Cũng còn một điều cần cho chúng ta phải suy nghĩ: tại sao nền công kỹ nghệ VN không thể sản xuất được một con ốc vít, như chính Nguyễn Tấn Dũng ề à nói trên TV mới đây, mà những người nông dân này lại có thể tự chế ra được cả chiếc máy bay và nhiều loại máy móc khác? Phải chăng cần xem xét lại cái nền “giáo dục XHCN”, và cả cái xã hội không biết dùng người ấy?

Trên thế giới này từng có nhiều vĩ nhân không bằng cấp, xuất thân từ chốn nghèo nàn quê kệch, nhưng là thiên tài, do ơn Trên ban cho họ sở hữu được những bộ óc xuất chúng, và họ đã giúp ích nhiều cho nhân loại, nhờ vào những đất nước biết trọng người tài. Họ đã từng là những nhà lãnh đạo tài ba, từng làm tổng thống, thủ tướng, hay là những nhà khoa học, nhà sáng tạo ra những sản phẩm hữu ích và lẫy lừng danh tiếng mà cả thế giới khâm phục, chứ đâu như lũ thất học mà bằng cấp đầy mình, nhưng ngu muội thì vượt bực như ở VN bây giờ? 

Chỉ có những kẻ vô học mới mê bằng nọ bằng kia, chúng coi đó như những lớp phấn son chúng trát quét đầy mặt, nhưng lại càng lộ ra những khiếm khuyết tệ hại xấu xa! Và chúng đã làm được một việc “tày đình” là phá tan đất nước, không chỉ về địa hình, cắt nước dâng cho ngoại bang, khai thác tài nguyên thiên nhiên đem dâng hay bán rẻ cho Tàu, mà chúng còn phá cả nền văn hóa đạo đức truyền thống của dân tộc; những di sản văn hóa, lịch sử cao đẹp của tiền nhân để lại, chúng bôi lấm xóa nhòa! 

Ngay cả uy danh của đất nước, của dân tộc Việt trên trường thế giới, chúng cũng phá tan nát, để ngày nay người Việt đi đến đâu cũng bị thế giới dòm ngó khinh chê, và họ muốn cấm cửa, như ở Nhật, phi công và tiếp viên VN bị bắt hàng loạt vì tội ăn cắp, con cán bộ qua Âu Tây cũng ăn cắp, nhân viên tòa đại sứ thì buôn lậu đồ cấm, nhục ơi là nhục! 

Hàng VN đi đâu cũng bị ngần ngại từ chối, hoặc trả về vì độc hại, thiếu bảo đảm vệ sinh và sức khỏe cho người sử dụng! Phá tan đất nước đã rồi, chúng còn tàn phá cả con người VN, sản sinh ra những quái thai của thời đại, chuyên cướp giết một cách dã man tàn bạo, cư xử vô văn hóa giáo dục, không còn tính người, như những vụ án mạng và bạo hành xảy ra thường ngày trên khắp đất nước, mà sĩ số tội phạm nghiêng hẳn về giới trẻ, thậm chí vị thành niên! 

Gần đây chính bộ phận công an CS còn in tờ rơi và phát cho khách nước ngoài đến thành phố mang tên của “tội phạm hàng đầu” Hồ Chí Minh, là hãy coi chừng cướp giật, móc túi! Một ngành có trách nhiệm bảo vệ an ninh trật tự công cộng, mà lại phát tờ rơi nhắc nhở khách du lịch tự lo bảo vệ sự an toàn và tài sản của mình, vậy thì thà đuổi hết khách du lịch và khách đến kinh doanh ra khỏi nước cho rồi! Chúng làm ăn cái kiểu gì mà với một số lượng CA dày đặc, đứng đầy đường, chỉ để ăn cướp và hành dân chứ không bảo đảm được trật tự công cộng!

 Chúng ngốn hết bao nhiêu tiền lương do dân đóng góp, mà để đất nước thành ổ tội phạm như vậy? Chúng vừa nhận tội một cách ngu ngốc, lại vừa xua đuổi khách du lịch các nơi đến VN, chúng phá kinh tế đất nước. Đúng là quá ngu và vô tích sự! Tội này của chúng đáng chết, không thể tha thứ được, vì cố tình làm nhục Quốc Thể!

Còn nhớ cách đây mấy chục năm, khi miền Nam vừa mới rơi vào tay CS, thì nhiều nhà trí thức, nhân tài ở miền Nam đã không chịu đi lưu vong ra nước ngoài, vì với lòng mến quê hương, yêu Tổ Quốc, họ muốn ở lại để đem tài sức ra phụng sự đất nước, đồng bào, nên dù biết có bị cực khổ, nghèo nàn, họ vẫn chọn ở lại. Rồi khi kẻ “thắng cuộc” leo lên lãnh đạo miền Nam, với cái “đỉnh cao trí tệ, thậm tệ” của những kẻ dốt nát nhưng có quyền, u mê nhưng ngạo mạn, họ đã thực hiện một cuộc “cách mạng” mà họ bảo đó là một “cuộc thay đổi toàn diện”, nghĩa là một sự đảo lộn trật tự triệt để, để kẻ ngu cỡi đầu người khôn, kẻ đui dẫn đường cho người sáng! Trong các bệnh viện, những bác sĩ giỏi thì bị đi quét dọn vệ sinh, dọn cầu tiêu, còn các y bác sĩ người rừng, vô học của CS thì lên “làm chủ”, không phải chỉ là chủ của bệnh viện, mà làm “chủ nô” của các BS, y tá miền Nam! 

Trong trường học cũng vậy, giáo sư phải đi lao động sản xuất, chăn nuôi heo gà. Nhiều kỹ sư, bác sĩ, giáo sư… phải đi đạp xích lô, bán hàng rong hay ra chợ buôn thúng bán bưng kiếm sống! Một số bạn đồng nghiệp của chúng tôi vì quá nhục và quá ghê sợ CS, nên đã tìm cái chết cho cả gia đình bằng độc dược, vì không thể trốn ra nước ngoài! Có một người từng làm việc tại nhà máy thủy điện Đa Nhim kể cho chúng tôi nghe, là trong ban Điều hành có một kỹ sư rất giỏi, được đào luyện ở các nước Âu Mỹ và cả ở Nhật Bản, ông còn ở lại VN để điều hành nhà máy thủy điện này vì tinh thần trách nhiệm, sợ bỏ đi thì nhà máy sẽ bị đình trệ. 

Khi CS đưa người của họ vào quản trị nhà máy, thì vị kỹ sư đó liền bị loại ra khỏi ban điều hành, nhưng CS không dám sa thải ngay, vì họ toàn một lũ mù tịt không biết gì để điều động nhà máy. Họ “bố trí” cho vị kỹ sư này làm lao công, và chạy giấy, đến khi cần thì họ mới kêu lên chỉ việc lại cho họ. Cố kiên nhẫn chấp nhận một thời gian, sau vì thấy họ quá ngu muội mà ngạo mạn, đồng thời cũng buồn phiền vì bị họ nhục mạ, không hiểu sao có người móc nối cho ông vượt biên sang Nhật, và ông lập tức được người Nhật trọng dụng vì đã rõ khả năng của ông.

 Khi bọn ngố không thể vận hành được nhà máy, làm hư hỏng hầu hết máy móc, chúng phải nhờ đến chính phủ Nhật, là đơn vị đã đầu tư xây dựng thủy điện Đa Nhim trong chương trình viện trợ bồi thường chiến tranh cho VN, cũng giống như bệnh viện Chợ Rãy. Lúc đó VN ký hợp đồng bảo trì với Nhật, và người Nhật đã cử một phái đoàn kỹ sư, chuyên viên sang VN, thì người kỹ sư trưởng đoàn, lại chính là vị kỹ sư người Việt đã bị hành xử miệt thị phải bỏ đất nước ra đi, nhưng lúc này thì ông với tư cách đại diện cho Nhật, đến “giúp VN”, ăn lương của Nhật, nên đương nhiên chúng phải trọng vọng và vâng phục!

Trên TV gần đây có một buổi phát hình, trong đó họ đúc kết là có 13 em sinh viên là các thủ khoa của các kỳ thi tài năng của chương trình “Đường lên đỉnh Olympia”. Phải công nhận các em này có một trí thông minh và vốn hiểu biết rất khá, tạm có thể coi đây là những tinh hoa sau này của đất nước, nhưng hỡi ôi trong đó 12 em đã bỏ đất nước ra đi ra sinh sống và làm việc ở nước ngoài, chỉ một em còn ở lại và cũng chuẩn bị đi luôn! Điều hành đất nước cái kiểu gì vậy hả, đảng CSVN?

Có của đem đổ đi (người tài và tài nguyên), rồi đi ăn mày ăn xin, hay phải quỵ lụy nhưng vẫn phải trả tiền cao cho người ngoài; có gia tài tiền nhân để lại thì phá đi, rồi đi xây những thứ đồ dổm đồ giả, phô ra những thứ thô thiển kệch cỡm vô văn hóa, như cái “Đại Nam quốc tự” thờ thần phật chung với phàm nhân, tội đồ; hay khu du lịch Suối Tiên xếp hổ lốn một đống tượng, gồm cả nhân vật lịch sử với nhân vật hư cấu, cả Việt lẫn Tàu; và còn bao nhiêu cái thứ phản văn hóa và rởm đời khác nữa đã mọc lên trên toàn đất nước, thật không còn ra cái thể thống gì, chỉ để cho lũ trẻ con chơi đùa nghịch ngợm, nhưng làm đau lòng những người có tâm, có trí, và làm nhục tổ tiên! Chỉ ở VN vào thời CS này mới có những thứ dị kỳ, dị hợm như vậy!

Bao giờ Trời đổ ơn thiêng,
Cộng nô tiêu hết, mới yên dân mình!




Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link