Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, December 16, 2014

Ngô Nhân Dụng - Cường quốc kinh tế đứng đầu thế giới?


Ngô Nhân Dụng - Cường quốc kinh tế đứng đầu thế giới?

Chủ trương hạn chế quyền tự do Tôn giáo và các hoạt động Tôn giáo, ngày 03.12.2014


Thứ Sáu, ngày 12 tháng 12 năm 2014


Cuối tuần rồi, nhật báo Người Việt đăng bản tin “Trung Quốc thành cường quốc kinh tế đứng đầu thế giới.” Tựa đề dùng hai chữ “cường quốc” gây ấn tượng, vì “cường” là mạnh, một sức mạnh có vẻ áp đảo người khác, một “cường quốc” thường đo lường bằng sức mạnh quân sự. Nếu diễn tả một cách khách quan, tựa đề bản tin trên có thể diễn tả bằng một sự kiện thuần túy kinh tế: “Tổng sản lượng Trung Quốc lên cao nhất thế giới.”

Nhưng nói vậy rồi vẫn phải hỏi: Trung Quốc có phải là một “cường quốc kinh tế” hay không? Câu trả lời lại khác. Vì có rất nhiều dữ kiện cho thấy còn lâu Trung Quốc mới thực sự thành một “cường quốc kinh tế,” theo nghĩa cường là mạnh, là mạnh lắm. Trước hết, xin coi lại các dữ kiện.

Bản tin trên Người Việt thuật rằng Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế (IMF) công bố tổng sản lượng kinh tế (GDP) của Trung Quốc năm nay là 17,600 tỷ đô la, đã vượt Hoa Kỳ, với GDP 17,400 tỷ.

Nếu quý vị đọc báo cáo của IMF năm ngoái, 2013, có thể thấy GDP nước Mỹ là 16,768 ngàn tỷ đô la, của Trung Quốc là 9,469 tỷ, chỉ bằng 54%. Xin đừng ngạc nhiên. Con số cũ, 9,469 tỷ đô la này tính theo lối “thông thường.” Vì thông thường muốn ghi GDP của Trung Quốc người ta chỉ dựa vào số thống kê GDP của chính phủ Bắc Kinh, tính bằng đồng tiền họ, thí dụ 56,830 tỷ đồng nguyên. Ðem con số đó chia cho 6 để đổi thành đô la Mỹ, theo hối suất khoảng 6 nguyên ăn một đô la, sẽ có con số gần 9,500 tỷ đô la.

Cách tính thông thường này gọi là “biểu kiến” (nominal), không phản ảnh đúng mức sống của dân các nước, nhất là các nước nghèo, nơi giá sinh hoạt thường rẻ hơn nước giầu. Cho nên các nhà kinh tế bày ra cách tính khác, gọi là PPP (Purchasing-Power Parity), thay tỷ lệ một đô la ăn sáu nguyên bằng một tỷ lệ khác. Tỷ lệ mới này dựa trên mãi lực tương đương của hai đồng tiền. Thí dụ nếu một ký thịt heo ở Mỹ bán giá một đô la, mà ở bên Tàu giá bán là bốn nguyên, thì giá trị một đô la chỉ tương đương với bốn nguyên thôi.

 Phương pháp PPP tính giá trị tương đối của hai đồng tiền theo lối như vậy. Người ta so sánh giá cả nhiều món hàng hóa hay dịch vụ được tiêu thụ nhiều nhất, rồi tính chung lại ra một hối suất mới phản ảnh đúng mãi lực của dân hai nước. Với cách tính PPP, năm nay kinh tế Mỹ sản xuất ra17,400 tỷ đô la còn dân Trung Hoa trong lục địa tạo ra được 17,600 tỷ. Nếu tính theo hối suất chính thức thì GDP của nước Tàu năm nay vẫn còn thua Mỹ hàng ngàn tỷ.

Mỗi quốc gia tính Tổng sản lượng GDP theo cách của mình, khác nhau chút đỉnh. Ðổi cách tính toán thì kết quả ra con số khác. Chính phủ Bắc Kinh có một cách tính GDP, các tỉnh trong nước họ tính lối khác. Nhiều nhà kinh tế đã ngạc nhiên khi so sánh và thấy con số GDP của cả nước Trung Hoa lại nhỏ hơn tổng số GDP được báo cáo của các tỉnh cộng lại!

Ðiều đáng chú ý, là con số GDP không cho biết người dân trong một nước thực sự giầu hay nghèo. GDP nước Hòa Lan năm ngoái là 854 tỷ đô la, bằng một nửa GDP Trung Quốc năm nay, hơn 17 ngàn tỷ. Nhưng số dân Hòa Lan chưa tới 17 triệu, so với 1 tỷ và hơn 300 triệu người Tàu. Như vậy thì dân Hòa Lan sống khá giả, hay dân Trung Quốc mới giầu có?

Lợi tức bình quân (GDP per capita), lấy GDP chia cho số dân, phản ảnh đúng sự thật hơn. Lợi tức bình quân của dân Mỹ là $53,000 đô1a, so với người dân lục địa Trung Hoa là $11,868, tính theo phương pháp PPP. Nghĩa là một người Mỹ trung bình giầu gấp 5 lần người Tàu. Lợi tức đầu người của dân Trung Hoa đứng hàng thứ 97 trong số 195 nền kinh tế được CIA xếp hạng, thua các nước Tunisia, Thái Lan và Cuba. [Dân Mỹ chưa phải là giầu nhất, họ vẫn nghèo hơn dân các nước như Luxembourg, Na Uy (Norway) và Thụy Sĩ (Switzerland), chưa kể các nước nhỏ mà nhiều dầu lửa].

Chúng ta cần nhớ rằng trong lịch sử, Trung Quốc vẫn là quốc gia đông dân nhất thế giới từ thế kỷ thứ hai trước Tây lịch khi Tần Thủy Hoàng nhất thống lục quốc. Nói đúng ra, suốt lịch sử loài người, kinh tế Trung Quốc lúc nào cũng phải lớn hơn các nước khác vì không nước nào đông dân bằng. Cứ bình thường thì một nước 1 tỷ 300 triệu dân thì phải làm ra nhiều của cải hơn những nước dân số chỉ có hàng trăm triệu. Nếu trong thời gian vừa qua họ bị tụt xuống hàng thứ hai, thứ ba, chẳng qua chỉ vì chính sách kinh tế sai lầm, đi theo chủ nghĩa Cộng Sản làm cho dân ngày càng nghèo hơn.

Một quốc gia chiếm 19% dân số thế giới (1 tỷ 367 triệu chia cho 7.21 tỷ dân toàn cầu), nếu bình thường thì phải sản xuất được 19% GDP của cả thế giới. Nhưng hiện nay, kinh tế nước Tàu chỉ chiếm 16.5% của thế giới mà thôi. Kinh tế Mỹ bằng 16.3% GDP thế giới, mà dân số Mỹ chỉ bằng 4.4% (319 triệu/7,200 triệu). Nếu là người Trung Hoa tôi sẽ đỏ mặt hổ thẹn khi nghe nói nước mình là cường quốc kinh tế nhất thế giới!

Nhưng tôi là người Việt Nam cho nên tôi chỉ thắc mắc điều này: Kinh tế nước láng giềng lớn như vậy thì về chính trị và quân sự họ sẽ mạnh đến mức nào? Có mạnh nhất thế giới hay không?

Trong lịch sử, những nước mạnh nhất, có thể xâm lấn, đè nén các nước khác thường bắt đầu bằng sức mạnh kinh tế. Nhưng không nhất thiết cứ GDP lớn hơn thì mạnh hơn. Vì một “cường quốc kinh tế” chỉ biến thành “cường quốc quân sự” khi người dân có tiền và sẵn sàng đóng thuế đủ để tăng cường guồng máy vũ lực. Chính phủ Mỹ thu được thuế nhiều hơn, vì mỗi gia đình Mỹ kiếm nhiều tiền. GDP Mỹ thua GDP Tàu 200 tỷ đô la, nhưng dân Mỹ góp 3.8% lợi tức cho chi phí quốc phòng, mà dân Tàu chỉ đủ sức góp 2%, thì ngân sách quân sự của Mỹ vẫn lớn hơn Tàu (Trong năm 2013, Mỹ chi 1,747 tỷ đô la so với 640 tỷ bên Tàu). 

Trong tương lai, chưa biết bao giờ dân Trung Hoa có thể đóng thêm thuế cho chính phủ Bắc Kinh có ngân sách bằng chính phủ Washington! Vài ba chục năm nữa cũng chưa chắc! Biết như vậy, người Việt Nam cũng bớt sợ ông láng giềng khổng lồ phía Bắc. Vì ông ta chưa phải là “vô địch hoàn cầu,” không ai dám ngăn cản ông đi xâm lấn nước khác. Thế giới ngày nay không dễ dãi như thời Nguyên Thế Tổ hay Minh Thành Tổ, các ông ấy mà đánh nước mình thì cả thế giới chẳng ai dám can. Mà ngay vào thời hai ông hoàng đế đó, dân mình đâu có chịu thua các ông Toa Ðô, Ô Mã Nhi, Liễu Thăng?

Cuối cùng, khi nói đến số thống kê GDP của nước Tàu, chúng ta cũng phải dè dặt. Họ làm được trứng vịt giả thì cũng có thể bịa ra nhiều thứ giả khác lắm.

Kinh tế Trung Quốc tăng trưởng như thế nào? Họ nói GDP đã tăng 7% hay 8%. Con số đó tính ra sao? Thí dụ, trong lúc Bắc Kinh thông báo GDP tăng 7.4%, thì người ta cũng biết rằng trong chín tháng đầu năm 2014 số lượng điện tiêu thụ chỉ gia tăng có 3.9% thôi. Thông thường ở nước nào cũng vậy, số lượng điện sử dụng tăng nhanh hơn nền kinh tế nói chung, cao hơn khoảng 2%. Tại sao ở nước Tàu lại có chuyện nghịch thường như thế? Không ai trả lời được.

Lại thêm một chuyện nữa, là cách họ tính số lượng hàng hóa tiêu thụ trong ngành bán lẻ. Họ gồm trong đó cả số hàng còn chứa trong kho của nhà bán lẻ. Cho nên có số thống kê nói rằng hàng tiêu thụ tăng 12% trong chín tháng đầu năm nay. Nhưng các công ty bán lẻ quốc tế, luôn công bố minh bạch số bán, lại nói khác. Chẳng hạn công ty Walmart cho biết trong nửa đầu năm nay số hàng bán của họ gia tăng khắp thế giới, trừ ở nước Trung Hoa. 

Các công ty quốc tế khác cũng lâm vào cảnh tương tự. Một công ty nghiên cứu kinh tế quốc tế, J Capital Research, báo cáo rằng trong quý thứ hai năm 2014, thu nhập của các công ty sản xuất hàng tiêu thụ ở Trung Quốc đã giảm bớt 6% so với cùng thời gian năm ngoái. Tại sao? 

Vì các nhà bán lẻ còn chất đầy hàng trong kho, chưa bán được thì họ cũng chưa đặt mua thêm. Các công ty bán lẻ ghi tên trên thị trường chứng khoán Thượng Hải (quy luật thị trường bắt buộc họ phải công bố sổ kế toán) hiện đang tồn kho số hàng lớn phải bán 600 ngày mới hết. Tất nhiên, các công ty sản xuất cũng tồn đọng đầy trong kho, vì dù không ai đặt hàng họ vẫn sản xuất nếu không thì không đi vay được tiền. Mà tiền ở đâu ra? Các ngân hàng do đảng Cộng Sản nắm trong tay theo lệnh của “lãnh đạo” lại sẵn sàng cho vay, để “kích cầu!”

Trong mươi năm qua, Bắc Kinh tung ra hết chương trình kích cầu này đến kế hoạch kích cầu khác. Thay vì bắt các xí nghiệp phải cải tổ để thoát các cơn khủng hoảng, chính phủ và ngân hàng trung ương đem tiền cứu cho qua khỏi một thời gian, chờ tới vận bế tắc mới. Hậu quả là Trung Quốc đang mang một “quả bom nợ” lớn nhất trong lịch sử thế giới, lớn gấp ba, tức 300% tổng sản lượng nội địa; có người tính ra lớn gấp bẩy lần. Tại sao lại khác biệt từ gấp ba lên gấp bảy? Vì Bắc Kinh thường bỏ qua nhiều món nợ không tính, đó là những món nợ ngoài hệ thống ngân hàng. Mà số nợ này nó như ma, không biết lớn nhỏ bao nhiêu. Kinh tế Trung Quốc đang chứa một quả bom nợ vĩ đại, khi nổ vỡ ra sẽ làm cả thế giới khốn đốn.

Mối lo quả bom nợ mới hiện hình ngày hôm qua, 9 tháng 12 năm 2014, trong thị trường chứng khoán Thượng Hải. Chỉ số chứng khoán đã tụt giảm 5.4%, số tụt mạnh nhất kể từ năm 2009, năm kinh tế toàn cầu suy thoái. Giá các cổ phần tụt xuống vì lo quả bom nợ sắp nổ, sau khi một cơ quan nhà nước ra lệnh không được dùng một số “giấy nợ” làm vật cầm thế khi mua cổ phiếu. Những giấy nợ đó là trái phiếu của các công ty quốc doanh và các chính quyền địa phương, tỉnh hay thành phố. 

Trong phút chốc, những người đang có các trái phiếu đó tìm cách bỏ chạy, bán cho lẹ, trái phiếu mất giá trị. Thị trường trái phiếu xuống trước, rồi đến thị trường các cổ phiếu. Tại sao cổ phiếu bị ảnh hưởng? Những ngân hàng đang cho ai vay với trái phiếu dùng làm vật thế chấp phải yêu cầu người vay thay thế, dùng thứ khác cầm thế thay vào, hoặc là phải trả nợ. Những nhà đầu tư này phải bán các cổ phần đang giữ để có tiền trả nợ. Bao nhiêu người muốn bán, tự dưng giá các cổ phiếu đều xuống. Ðây mới chỉ là một tiếng chuông báo động về quả bom nợ gài ở Trung Quốc.

Ông Tập Cận Bình biết rằng cần phải cải tổ hệ thống kinh tế dựa trên các ngân hàng nhà nước làm theo lệnh đảng. Nhưng cải tổ khó lắm. Vì cả hệ thống đang chạy với những nhóm có quyền lợi dính chặt vào cách làm ăn kiểu cũ, truyền từ thời Mao Trạch Ðông qua Ðặng Tiểu Bình. Những người đang hưởng thụ nhờ vào hệ thống đó, bảo họ thay đổi nhanh lên làm sao được? Càng chậm cải tổ thì khi quả bong bóng bể vỡ càng kinh hoàng hơn. 

Nền kinh tế thực đang xuống dốc, vì hiệu năng sử dụng tiền vốn bị thụt lùi. Năm 2007, nếu đầu tư một đồng trong nền kinh tế Trung Hoa thì kết quả sẽ tăng được thêm 83 xu. Năm ngoái, 2013, đầu tư mỗi đồng chỉ đem lại hậu quả 17 xu thôi. Năm nay, có người đoán, một đồng vốn chưa chắc đã sinh ra thêm được mười xu.

Muốn biết tương lai kinh tế Trung Quốc ra sao, cứ nhìn vào hành vi của những người có tiền. Họ đang chạy. Có 47% dân có tiền ở Trung Quốc đã hoặc đang làm thủ tục đi định cư ở các nước Châu Mỹ, Châu Âu và Úc. Năm ngoái di dân Tàu lục địa chi 22 tỷ Mỹ kim mua nhà ở Mỹ. Họ tới các thành phố California, biến cả Detroit thành “Phố Tàu.”

Người Việt Nam mình có cần lo sợ khi nghe tin kinh tế nước Tàu cao nhất thế giới hay không? Nếu có lo thì trước hết nên lo về kinh tế nước mình. Nên lo cảnh mình cứ càng ngày càng tụt hậu so với lân bang. Mức sống và lợi tức bình quân của dân Việt không những đã thua một tỷ dân Trung Hoa mà có ngày có thể thua cả 15 triệu dân Cambodia nữa! Làm thế nào thoát được viễn ảnh hãi hùng đó? Ai cũng biết câu trả lời. Còn đảng Cộng Sản ngự trị trên đầu dân Việt Nam thì không biết bao giờ mới thoát cảnh trì trệ!



Dư âm của một ngày lễ lớn


Dư âm của một ngày lễ lớn

Tưởng Năng Tiến - Blogger
2014-12-15
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
intnl-day-of-hr-in-phnompenh-620
Hàng ngàn người biểu tình tại Phnom Penh nhân Ngày Quốc tế Nhân quyền 10/12/2014, đòi chính phủ trả tự do cho các nhà đấu tranh độc lập.
RFA photo by Quoc Viet
Mấy lúc gần đây, thỉnh thoảng, tôi vẫn có việc phải ghé qua Kampong Channang. Đây là một thành phổ nhỏ, nằm ở tả ngạn của dòng Tonlé Sap, cách thủ đô Nam Vang khoảng trăm cây số.
sovanrith
Ảnh: Sovanrith
Tôi hay đi lơ ngơ qua những con phố ngập nắng (và ngập bụi) nhìn mấy bảng hiệu loằng ngoằng chữ Miên – đôi khi chữ Tầu – với ít nhiều lơ đãng. Riêng chiều qua, tôi vô cùng kinh ngạc khi thấy một bảng gỗ nhỏ, trước một căn nhà, có ghi hàng chữ: KHMER KAMPUCHEA KROM HUMAN RIGHTS ASSOCIATION KG. CHANNANG.

Thiệt không vậy cà? Tui đứng chết trân, nhìn chăm chăm vào tấm bảng mà không còn dám tin vào đôi mắt của mình nữa. Không lẽ ở một tỉnh lỵ xa xôi, và nhỏ bé (téo teo) đến thế này mà cũng có văn phòng Hiệp Hội Nhân Quyền Của Người Khmer Kampuchea Krom sao?
Cửa mở sẵn nên tôi bước vào bên trong. Phòng khách trống trơ, chỉ độc một cái bàn làm việc với điện thoại và computer nhưng không có ai hết trơn hết trọi.
Tần ngần một lát, tôi vừa định bước ra thì nghe tiếng gọi phía sau. Tôi quay lưng không hiểu cô gái muốn nói điều gì nhưng nhìn nét mặt và nụ cười tươi tắn của người đối diện thì đoán là mình đang được đón chào. Chả hiểu sao, tôi lại chợt nhớ đến hai câu thơ của Phan Ni Tấn:

Chả hiểu em nói cái gì
Nhìn không một đoá xuân thì cũng thương!
Cô bé xinh xắn và dễ thương quá sức. Chỉ tiếc là tôi đã qua cái tuổi gặp ai cũng có thể thương được (và thương đại) mất rồi. Lúng túng, tôi chỉ tay vào tấm bảng gỗ trước nhà lắp bắp:
- Human rights,  human rights ...
Cô nhỏ nhắc lại (y chang) với giọng nói không dấu được ít nhiều hãnh diện:
-  Human rights,  human rights ...
Thiếu nữ nói thêm một tràng tiếng Khmer như có ý hỏi “tôi có cần giúp đỡ gì không?” Tôi không biết trả lời sao nên đành cười (trừ) đưa tay ra dấu từ biệt, rồi bẽn lẽn bỏ đi.  
battambang-office-hchr
Văn phòng Cao Ủy Nhân quyền Liên Hiệp Quốc tại Battambang
Tôi đi mà mặt đỏ vì hơi ngượng, và cũng vì giận cho sự dốt nát của chính mình. Phải chi tôi nói được chút xíu tiếng nước người thì đỡ “khổ” biết chừng nào.
Về đến nhà trọ, tôi “google” liền và khám phá ra rằng Trụ Sở Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc – the Office of the United Nations High Commissioner for Human Rights (OHCHR) –  đã có mặt  ở xứ Chùa Tháp từ năm 1993 lận.

Họ còn có chi nhánh ở tỉnh Battambang. Còn những phân nhánh nho nhỏ, cỡ như ở Kampong Channang, như tôi vừa thấy chiều nay thì chắc chắn là vô số.

Qua hôm sau, tôi nhờ một người bạn (dân bản xứ) đưa đi thăm Trụ Sở Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc ở thủ đô Nam Vang cho nó biết. Anh lắc đầu:
-  Để bữa khác đi. Hôm nay lễ, chắc họ không mở cửa đâu.
- Lễ gì?
- National Human Rights Holiday. Đây là một trong những ngày lễ chính của Cambodia. Công sở, trường học, ngân hàng ... đều đóng cửa hết mà.
- Thiệt không cha nội?
- Thiệt chớ!
Bán tín bán nghi, tôi lại “google” nữa (Public holidays in Cambodia) và tìm được dòng chữ này đây: December 10. This national holiday was established to commemorate the United Nations General Assembly's adoption and proclamatio
interntl-day-of-hr-in-phnom-penh

Hằng ngàn người biểu tình rại Phnom Penh nhân ngày Quốc tế Nhân quyền, đòi thả tù chính trị, 10 tháng 12, 2014
Ai mà dè cái xứ Chùa Tháp này lại đàng hoàng và văn minh dữ dội, vậy Trời?
Cùng ngày, ngày 10 tháng 12 năm 2014, Phom Penh Post có phóng sự (“Five-day march for rights”) thực hiện bởi Griff Tapper và Tat Oudom qua youtube.
Từ Phnom Penh, thông tín viên Quốc Việt (RFA) cũng có bài tường thuật: 

"Hơn 200 tổ chức bảo vệ nhân quyền Campuchia cùng khoảng 6 ngàn dân chúng địa phương tổ chức biểu tình tuần hành khắp đường phố ở thủ đô Phnom Penh nhân Ngày Quốc tế Nhân quyền (10/12). Mục đình đòi chấm dứt tình trạng những hành vi tội ác đã không bị trừng phạt và có một tòa án độc lập."

Nhìn dân chúng Cambodia diễn hành khắp thủ đô, rồi tụ tập đông đảo trước quốc hội, cùng với hình ảnh của những tù nhân lương tâm củ xứ sở họ khiển tôi lại thốt nhớ đến cái cách chào đón Ngày Quốc Tế Nhân Quyền (tại gia, chỉ cùng với chó và mèo) của một thành viên Mạng Lưới Blogger Việt Nam - cô Phạm Thanh Nghiên:
"Tôi ăn mừng ngày Quốc Tế Nhân Quyền 10 tháng 12 sớm hơn 1 ngày. Cho nó... lành! vì theo kinh nghiệm đau thương quá khứ của năm trước, ngày 10 tháng 12 cũng là ngày côn-đồ-giả-dạng xuống đường để thực hiện quyền... cước võ tàu đối với những ai muốn tổ chức ăn mừng ngày trọng đại này của nhân loại. 10 tháng 12 cũng là sinh nhật 1 năm của Mạng Lưới Blogger Việt Nam mà tôi là một thành viên.

Để buổi tiệc kỷ niệm ngày Quốc Tế Nhân Quyền (QTNQ) được trang trọng tôi đã trang trí "nội thất nhà tù" của mình. Ở trên tường làm
phamthannghien-interntl-day-of-hr

Phạm Thanh Nghiên ăn mừng ngày QTNQ với bé Múc và bé Bi Trố
"phông" là 27 giấy "triệu tập" và giấy "phạt" (thật ra là 30 nhưng có tờ tôi xé trước mặt "họ", có tờ bé Múc nhà tôi xơi mất). 27 tờ giấy này cũng có nghĩa lắm đấy bạn. Nó cho thấy những câu viết "blogger Phạm Thanh Nghiên đã được trả tự do vào ngày 18/09/2012" tưởng vậy mà không phải vậy!

Cùng tham dự với tôi để ăn mừng ngày QTNQ năm nay là bé Múc và bé Bi Trố."

Chào mừng NQTNQ tại gia có lẽ là cách an lành nhất mà một người Việt có thể thực hiện mà không bị hành hung hay xách nhiễu bởi những người đang cầm quyền tại Việt Nam. Làm khác đi là đổ máu như không, theo như thông tin của Dân Làm Báo:

"Lúc 15:30' chiều ngày 9/12/2014, công an CS đã huy động hàng chục những kẻ lạ mặt đánh đập dã man blogger Nguyễn Hoàng Vi. Đây là hành vi trả thù nghiêm trọng của nhà cầm quyền CSVN đối với Hoàng Vi vì các hoạt động vinh danh ngày Quốc tế Nhân quyền 10/12 và kỷ niệm tròn 1 năm ngày thành lập Mạng Lưới Blogger Việt Nam của cô.

Vụ tấn công xảy ra trước sự chứng kiến của hàng chục viên công an, dân phòng đang bao vây và chốt chặn trước nhà riêng của Hoàng Vi tại hẻm 107 (đường Phan Văn Năm, quận Tân Phú, Sài Gòn).

Khi Hoàng Vi đang đi bộ gần nhà, cô bất ngờ bị 3 người phụ nữ lạ mặt lao xe đến tấn công. Hoàng Vi vừa tránh được cú lao xe đầy ác ý thì bất ngờ xuất hiện hàng chục kẻ lạ mặt khác chặn từ hai đầu xông đến túm tóc, rồi đánh đập cô túi bụi.

Trận đòn thù tàn ác của bọn chúng khiến Hoàng Vi nằm gục xuống đất."
blogger-hoangvy-after-the-beating-by-police-lackeys
Blogger Hoàng Vi ngã gục sau trận đòn thù có công an chứng kiến
N.N.Q.Q.T ở V.N đã được trang Dân Luận “tóm lược” với ít nhiều chua chát:

"Ngày 10 tháng 12 hàng năm được tôn vinh là Ngày Nhân quyền Quốc tế, được các nước trên thế giới kỷ niệm, là ngày Liên Hợp Quốc công bố Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền. Ngày này vào năm 1948, bà Eleanor Roosevelt, nguyên Đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ đã đại diện Liên Hợp Quốc tuyên đọc bản Tuyên ngôn Quốc tế nhân quyền lịch sử này tại Paris, Pháp. (Theo Wikipedia)

Cũng ngày này vào năm 2014, Mạng lưới blogger Việt Nam cùng các tổ chức XHDS khác đã tổ chức những hoạt động chào mừng ngày này như: phát Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền, bóng bay vào ngày 8/12 tại Thành phố HCM, và Hà Nội ngày 10/12. Những hoạt động này hầu hết đều bị sách nhiễu, cản trở, thậm chí chính quyền nghi dùng côn đồ để tấn công các nhà hoạt động.

Một năm sau, tình hình nhân quyền của Việt Nam cũng không trở nên sáng sủa, thậm chí tồi tệ hơn khi hàng loạt những nhà hoạt động bị bắt mới, đánh đập hoặc sách nhiễu khi gần kề đến ngày Nhân quyền quốc tế. Chúng ta cùng điểm lại những sự vụ mới đây mà chính quyền đã gây ra với các nhà hoạt động.
  • Bắt giam các tiếng nói đối lập...
  • Hành hung những nhà hoạt động...
  • Sách nhiễu, bắt bớ tùy tiện...
phnom-penh-office-of-highcomissionofhumanright

Văn phòng Cao Ủy Nhân quyền LHQ tại Phnom Penh
Những việc làm của chính quyền VN đối với những nhà hoạt động nhân quyền đi ngược lại với những gì VN đã cam kết khi gia nhập thành viên của Hội đồng nhân quyền Liên Hợp Quốc, cũng như các khuyến nghị UPR của các nước mà Việt Nam chấp thuận.

Thả một người và bắt nhiều người khác có lẽ là chiêu bài quen thuộc của một thể chế độc Đảng. Tù nhân lương tâm VN vẫn là nguồn cung dồi dào cho những hợp động thương mại với quốc tế, hay đó chỉ là con bài để nội bộ lãnh đạo răn đe lẫn nhau? Những dự đoán sẽ mãi là dự đoán cho đến một ngày sự thật phơi bày khi quyền con người được tôn trọng trên quê hương Việt Nam. Chúng tôi tin là như vậy!"

Bằng giờ này tháng trước, trong một cuộc phỏng vấn dành cho BBC, nhà văn Bùi Ngọc Tấn có đôi lời chua chát:
“Đi nước ngoài, mới biết mình mất những gì... Tôi sang châu Âu, tôi quan sát dáng người đi, nét mặt của họ khác dân mình lắm. Bên nhà chúng ta vừa đi vừa nghĩ mưu, thành ra ấn tượng nhất cho tôi là sự tự tin của bước chân, nét mặt người bên đó.”

Tôi chưa bao giờ có dịp đặt chân đến Âu Châu nên không thể biết “dáng đi nét mặt” của người dân nơi đây “khác dân mình” ra sao. Chỉ quanh quẩn vài ba nước láng giềng – như Cambodia, Lào, và Thái – tôi cũng có thể biết là chúng ta mất những gì, và cảm thấy rất xấu hổ chỉ vì mình là người Việt!

Tưởng Năng Tiến - Thứ sáu 12/12/2014 - 03:24

______________________________________
* Bài viết không phản ảnh quan điểm của đài Á Châu Tự Do
__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Tập Cận Bình thiết lập một « chế độ Mao không Mao »


media

Ảnh chụp ông Tập Cận Bình trong một cuộc họp tại Canberra, Úc, ngày 17/11/2014.Reuters

Báo chi Pháp ngày 15/12/2014 chú ý đến nhiều sự kiện quốc tế : Hồ sơ di dân nhập cư làm rung chuyển châu Âu, tại sao di dân chọn nước Pháp ? Thánh chiến Hồi giáo độc ác và dối trá ra sao ? 

Tây phương buộc phải bố trí lục quân ở Irak . Liệu cựu tổng thống Mỹ George Bush phải ra tòa án hình sự quốc tế ? Về châu Á, ngoài việc Thủ tướng Shinzo Abe thắng lớn tại Nhật, Le Monde rất quan tâm đến Trung Quốc với sự kiện Tập Cận Bình mưu đồ làm sống lại chế độ Mao nhưng không Mao.

Không khí lễ hội của những ngày cuối năm không làm tình hình thế giới hạ nhiệt. Trong bài phân tích gởi đi từ Bắc Kinh, thông tín viên của Le Monde Brice Pedroletti phác họa hình ảnh nước Trung Hoa của Tập Cận Bình sau hai năm nắm hết quyền lực. Được mệnh danh là « bác Mao tân thời », chủ tịch Trung Quốc sử dụng chính sách chống tham nhũng làm công cụ thanh trừng đối thủ trong quân đội và trong đảng Cộng sản.

Giấc mơ của Mao Trạch Đông là bắt kịp nước Mỹ vào năm 1970 và để thực hiện mục tiêu này Mao đã thi hành chính sách đại nhảy vọt « điên cuồng » với kết quả mà mọi người đều thấy. Mao thất bại nhưng Tập Cận Bình đã đưa GDP Trung Quốc vượt hơn Hoa Kỳ. Giấc mơ biến Trung Quốc thành một quốc gia hùng mạnh dường như đang thành hiện thực mặc dù còn đầy rủi ro.

 Theo giáo sư Willy Lam của Hồng Kông thì ông Tập tự cho mình là « Mao tân thời » : trật tự xã hội của Mao đặt « giai cấp công nông » lên trên đỉnh đã bị Tập thay thế bằng huyền thoại « lãnh đạo anh minh ».

Để thực hiện kế hoạch mà thực chất là để củng cố quyền lực ? Tập Cận Bình gom hết mọi chức vụ quan trọng vào trong tay, tổ chức một mạng lưới dư luận viên khuynh đảo hệ thống internet, phương tiện tuyên truyền của thế kỷ, được hệ thống báo chí nhà nước phụ họa theo.

« Chống tham nhũng là chiêu bài để thanh trường đối thủ »

Bên trong đảng, Tập Cận Bình phá bỏ truyền thống bất thành văn « không đụng vào các lãnh đạo cao cấp ». Lấy chiêu bài triệt tham nhũng từ « ruồi đến hổ », Tập Cận Bình bắt giam một cựu ủy viên thường trực bộ chính trị Chu Vĩnh Khang sau hơn một năm quản chế. Theo nhận định của một chuyên gia Pháp Jean Philippe Beja, Tập tự tạo hình ảnh một người trong sạch. Như thời Mao, muốn bắt ai thì bắt một cách không do dự để đe dọa rằng không một lãnh đạo nào được an toàn.

Lãnh đạo số một của Hoa lục tuy thiếu tư thế chính đáng, không do Đặng Tiểu Bình chọn lựa như Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào, nhưng ông không quên lời dạy của Mao : chính quyền trên đầu mũi súng. Ngay sau khi lên nắm chức Tổng bí thư, Tập Cận Bình đã đọc một bài tham luận trước các đảng viên cao cấp, phân tích vì sao Liên Xô sụp đổ. Tập nhận mạnh đến vai trò của Hồng quân Liên xô, bị Gorbachev loại qua một bên nên Yeltsin mới thành công làm tan rã Liên Xô.

Để kiểm soát quân đội Trung Quốc, Tập Cận Bình sử dụng chiêu bài chống tham nhũng để loại trừ những đối thủ từ Từ Tài Hậu đến Cốc Tuấn Sơn. Với chức vụ Phó Chủ tịch Quân ủy trung ương, uy quyền của Từ Tài Hậu chỉ kém Tập Cận Bình có một cấp. Chính sách chống tham nhũng được họ Tập sử dụng đúng theo thủ đoạn của Mao Trạch Đông ngày trước : « khủng bố có tính toán phối hợp với bạo lực toàn diện ».

« Ban kỷ luật trung ương : toàn quyền sinh sát »

Để thi hành thủ đoạn này, Tập Cận Bình sử dụng cánh tay thép của ông là Ban kỷ luật trung ương mà chỉ nghe đến tên là đủ rét. Ủy ban này có toàn quyền sinh sát, muốn bắt giam cán bộ nào cũng được mà không một ai có quyền đặt vấn đề.

Nếu Tập Cận Bình thành công, theo chuyên gia Elisabeth Economy của tạp chí Foreign Affairs, thì Hoa lục sẽ trở thành một quốc gia độc đảng, trong sạch, đồng nhất, hùng mạnh kinh tế. Một Singapore khổng lồ được nuôi dưỡng bằng chất kích thích.

Tuy nhiên, cũng theo bà Elisabeth Economy, thì chiến lược của họ Tập có nhiều hạn chế. Chủ tịch Trung Quốc đã tạo ra nhiều bất mãn bên trong lẫn bên ngoài. Đàn áp đã làm chế độ mất đi sự hậu thuẫn của đông đảo công dân có tài năng thay vì khuyến khích thành phần này tham gia việc nước. Vì muốn cứu đảng , ông Tập Cận Bình bịt miệng những con người có tinh thần phê phán, những người phổ biến giá trị Tây phương đến nhân dân Trung hoa.

Gây thù chuốc oán
Bên ngoài, những kẻ thù cũ của Mỹ như Việt Nam cũng hướng về Washington để đối phó với tham vọng của Bắc Kinh.

Theo Le Monde, Tập Cận Bình đã tự mâu thuẫn khi vừa muốn đem lại cho nhân dân một tương lai tươi sáng nhưng lại không cho người dân hấp thụ văn minh tây phương. Giáo sư Willy Lam lật tẩy đồng chí Mao tân thời : "Tập Cận Bình không có sáng kiến mới, mục tiêu chính của ông ta là thiết lập một chế độ độc tài đúng nghĩa và hiệu quả ».

Hiệp hội đọc sách « Liren » đã gặp bài học đau thương : vì khẩu hiệu « giúp thiếu niên nông thôn trở thành công dân bình thường, hữu dụng và tân tiến » hàng chục thành viên của hiệp hội trong đó có nhà báo của tạp chí Tài Kinh đã bị bắt giam trong tháng 8, gây xôn xao trong giới trí thức Bắc Kinh. Bị áp lực của an ninh, Hiệp hội phải giải tán hồi tháng 9.

Trung Quốc của Tập Cận Bình đáng ngại nhưng vẫn hấp dẫn giới tư bản quốc tế. Điển hình là tin trên trang nhất của nhật báo kinh tế Les Echos : Tập đoàn khách sạn số một Pháp Accor liên kết với Hoa Trú một đối tác Trung Quốc, đang làm chủ hơn 200.000 phòng hạng sang , để phát triển thị phần chiến lược tại Hoa lục.

Nhật báo kinh tế Pháp cũng dành hai trang để tường thuật và phỏng vấn chuyên gia châu Á về đợt chống tham nhũng hiện nay tại Trung Quốc với nhận định : tùy tiện ở tính chất và đấu đá nội bộ trong thực chất.

Thời sự Trung Quốc xem như tạm đủ. Một nước châu Á khác chiếm chổ quan trọng là Nhật bản. Les Echos đưa tin chiến thắng của đảng bảo thủ Nhật Bản.

Tuy nhiên, do tỷ lệ cử tri vắng mặt khá lớn với gần 48%, phần đông là giới trẻ, thủ tướng Shinzo Abe mà Les Echos mô tả là nhà chính trị sáng giá nhất của nước Nhật hiện đại, sẽ phải chứng minh với mọi thành phần dân chúng là con đường cải cách đớn đau của ông là con đường duy nhất phục hồi kinh tế Nhật.

Thánh chiến Hồi giáo : phản bội giáo lý và man rợ với đồng loại 

Bước sang một địa bàn khác : vùng Trung Đông. Nhật báo Le Figaro loan tin Pháp có thể đưa quân sang Irak để « huấn luyện» cho quân đội Irak và lực lượng tự vệ Kurdistan. Trái với những tuyên bố chính thức, chiến thuật oanh kích không hiệu quả như mong muốn, do vậy liên minh quốc tế chống thánh chiến phải bố trí lục quân đề phòng chiến sự leo thang.

Để giúp công chúng hiểu thêm về mối đe dọa của tổ chức cực đoan mệnh danh là Nhà nước Hồi giáo đang kiểm soát một phần lãnh thổ Irak và Syria, hai nhật báo Libération và Le Monde nêu lên hai vấn đề đáng sợ. Le Monde dành hai trang để tường thuật « tân hôn man rợ » của chiến binh thánh chiến Daesh, tên tiếng Ả Rập của Nhà nước Hồi giáo. Sau khi chiếm được miền bắc Irak, phe này đã bắt hơn 4000 phụ nữ sắc tộc Yezidy, hãm hiếp và bắt làm nô lệ tình dục.

Chỉ cần vài tờ giấy bạc là một chiến binh thánh chiến, nhất là những kẻ đến từ các nước ngoài, có thể mua một cô gái trẻ. Trong số các câu chuyện thương tâm do chính nạn nhân thoát nạn kể lại : một chiến binh Hồi giáo người Úc, không rõ có phải còn chút tình người đã phải nói với nạn nhân mà anh ta vừa mua : đừng phản đối vì bọn Daesh này là súc vật. Họ sẽ giết cô. Không ít nạn nhân đã tự tử để tìm lối thoát.

Lời kể của một số nhân chứng sống sót sẽ làm người đọc suy nghĩ vì sao thể kỷ 21 còn có sự man rợ như thế, theo như nhận định của một viên chức Kurdistan. Lời giải đáp có thể tìm thấy trên Libération : Thánh chiến Hồi giáo phủ nhận lịch sử để dễ bề lừa đảo.

Tác giả Asiem El- Difraoui, nhà chính trị học chuyên gia nghiên cứu thánh chiến cho biết những đoạn giáo lý của kinh Coran như : những kẻ giết người vô tội bị xem là phạm tội ác giết cả nhân loại. Ai cứu một mạng người sẽ được trời xem là cứu cả nhân loại ». Những giáo huấn này bị những kẻ chủ trương khủng bố dẹp sang một bên. Giáo lý đạo Hồi cũng cấm tự sát, thế nhưng những người ôm bom tự sát không biết họ làm trái với đạo Hồi.

Điều « quả tang phạm giáo luật » là trên mạng tuyên truyền, Nhà nước Hồi giáo đưua hình ảnh thiên đường, với kẻ tử đạo đầu chiếu hào quang, đó là những điều mà giáo luật cấm triệt để. Sự dối trá có thể nói khủng khiếp nhất là Thánh chiến là « cuộc chiến nội tâm » là nỗ lực tín ngưỡng để làm biến đổi xã hội và chính trị thì phe khủng bố lại hiểu là « chiến đấu bằng súng đạn ».

Thời Tiên tri Mohamed còn sống, không một đệ tử nào của Ngài đi tìm cái chết. Trong khi đó thì Ben Laden hay Al Baghdadi, thủ lãnh Nhà nước Hồi giáo, kêu gọi dùng bạo lực để làm sống lại thời huy hoàng của Tiên tri. Theo tác giả thì Thánh chiến hiện nay mang tính chất của Phát-xít.

« Bush phải ra tòa vì cho lệnh tra tấn tù binh taliban ? »

Tuy lên án hành động khủng bố nhưng Libération trên trang bìa đặt vấn đề : nhiều tiếng nói đòi truy tố cự tổng thống Mỹ George Bush và phó tổng thống Dick Cheney ra tòa án hình sự vì tội tra tấn.Hai nhà cựu lãnh đạo này bị xem là có trách nhiệm trong vụ CIA bị tố cáo tra tấn tù binh sau khủng bố 9/11/2001.

Theo Libération, luật của Mỹ ghi rất rõ : Cấm triệt để công dân Mỹ tra tấn người bất cứ là ở nơi nào trên trái đất.

Libération nhắc lại phản ứng của Phó tổng thống Dick Cheney về bản báo cáo của Thượng viện : bản phúc trình này là chuyện bậy bạ. Để truy tìm tông tích kẻ chủ mưu khủng bố tòa tháp đôi, chúng tôi phải hôn vào má của kẻ này và lễ phép hỏi : xin ông cho biết thông tin hay sao ?
Theo Libération, đành rằng những tù binh này là kẻ khủng bố nhưng họ được pháp luật bảo vệ và thêm vào đó, thực tế cho thấy là một phần tư tù nhân bị bắt là những kẻ vô can với Taliban hay Al Qaida.

Khi bật đèn xanh cho CIA tra tấn tù binh, tổng thống Bush đã quên câu nói bất hủ làm sáng danh quân đội Hoa Kỳ thời Đệ nhị Thế chiến : Vì lý tưởng nào mà chúng ta chiến đấu ?

Công luận Mỹ tỏ ra rất nghiêm khắc với chính quyền của họ. Luật sư Alka Pradhan nhận định « Tâm trí của chính quyền Obama hiện nay không khác gì chính quyền Bush trước đây » 

Trung Quốc tránh giải quyết bằng pháp luật các tranh chấp tại Biển Đông
mediaBãi đá ngầm Scarborough, nơi tranh chấp chủ quyền giữa Philippines va Trung Quốc. Trong ảnh, các nghị sĩ Philippines ra thăm bãi đá ngầm, ảnh chụp ngày 17/05/1997.Reuters

Hôm nay, 15/12/2014, là hạn chót để Trung Quốc đệ trình lên Tòa án Trọng tài Liên Hiệp Quốc, có trụ sở tại La Haye, Hà Lan, các lập luận pháp lý phản bác đơn kiện của Philippines, liên quan đến các tranh chấp ở Biển Đông.

Ngay từ khi Manila nộp đơn kiện, Bắc Kinh đã cho biết không tham gia vụ này và không thừa nhận vai trò của Tòa án Trọng tài. Có nhiều lý do giải thích vì sao Trung Quốc không muốn ra tòa : Các đòi hỏi của Bắc Kinh không có cơ sở pháp lý vững chắc. Mặt khác, Trung Quốc lo ngại tạo « tiền lệ », bởi vì Bắc Kinh có tranh chấp lãnh thổ với nhiều quốc gia, ở trên bộ cũng như trên biển. Cuối cùng, Trung Quốc muốn khai thác thế mạnh của mình trong khuôn khổ đàm phán song phương.

Mặc dù tuyên bố không tham gia kiện tụng, nhưng theo giới quan sát, Trung Quốc vẫn theo dõi sát vụ này và ngày 07/12 vừa qua, Bắc Kinh đã cho công bố tài liệu về lập trường của Trung Quốc. Đây là một cách tham gia gián tiếp vụ kiện, đồng thời về mặt chính thức, lại không thừa nhận vai trò của Tòa án Trọng tài. Trên website Opiniojuris.org, một diễn đàn trao đổi không chính thức của giới chuyên gia về luật pháp và quan hệ quốc tế, giáo sư Cổ Cử Luân (Julian Ku), đại học Hofstra, Long Island, New York, Hoa Kỳ, ngày 08/12, nhận định :« Đây là giải pháp kép tốt nhất cho Trung Quốc, bởi vì nếu tài liệu về lập trường (của Bắc Kinh) chi phối Tòa án thì đó là điều tốt cho Trung Quốc. Nếu Tòa án bác bỏ lập luận pháp lý về lập trường và đòi hỏi của Trung Quốc, thì Bắc Kinh có thể nói là họ chưa hề tham gia vào vụ kiện tại Tòa án ».

Về phần mình, bà Jessica Tang, thành viên Chương trình nghiên cứu Đông Á của Viện Lowy, Úc, trên website lowyinterpreter.org, ngày 12/12/2014, cho rằng việc công bố tài liệu về lập trường cho phép Trung Quốc duy trì các quan điểm pháp lý, mà không bị ràng buộc bởi quyết định của Tòa án, đồng thời, Bắc Kinh muốn tránh tạo ra « một tiền lệ phải xuất hiện trong các vụ kiện trong tương lai tại Tòa án », bởi vì các nước khác đang có tranh chấp với Trung Quốc ở Biển Đông có thể đi theo con đường của Philippines.

Vẫn theo chuyên gia này, Trung Quốc còn có một ý đồ khác không kém phần quan trọng : Khi công bố tài liệu về lập trường, Bắc Kinh muốn « củng cố luận điểm cốt yếu của Trung Quốc là các tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông phải được giải quyết thông qua các biện pháp không đối kháng. Được nhắc đi nhắc lại trong suốt tài liệu này và trong các phần bình luận, Trung Quốc luôn luôn khẳng định là các bên liên quan cần tìm kiếm các cách thức và phương tiện giải quyết phù hợp thông qua tham khảo và đàm phán… tất cả các bên liên quan cần tiến hành đối thoại và hợp tác ».

Việc Trung Quốc thiên về một giải pháp ngoại giao phản ánh các lo ngại về giá trị pháp lý của các đòi hỏi của Bắc Kinh tại Biển Đông – được gọi là đường chín đoạn. Nhận định này dường như được khẳng định qua việc Bộ Ngoại giao Mỹ vừa qua, vào thời điểm thuận lợi, đã công bố tài liệu nghiên cứu về Các Ranh giới trên Biển. 

Chính vì thế, Bắc Kinh đã có phản ứng tức tối. Trong cuộc họp báo ngày 11/12, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc tuyên bố : « Chủ quyền của Trung Quốc đối với Biển Đông và các đòi hỏi về các quyền liên quan được hình thành trong suốt chiều dài lịch sử… Báo cáo của Mỹ đã nhắm mắt trước các chứng cứ cơ bản và án lệ quốc tế. 

Đây là một sự vi phạm cam kết của Mỹ là không có lập trường hoặc không đứng về bên nào trong hồ sơ Biển Đông và sẽ không giúp gì cho việc giải quyết các tranh chấp ở Biển Đông hoặc đóng góp cho hòa bình, ổn định ở Biển Đông. Trung Quốc yêu cầu phía Hoa Kỳ nghiêm chỉnh thực hiện các cam kết của mình và thận trọng trong phát biểu và hành động và có cách tiếp cận, xử lý các vấn đề liên quan một cách khách quan và không thiên vị ».

Tài liệu về lập trường của Trung Quốc và bản nghiên cứu về « Các Ranh giới trên Biển » của Hoa Kỳ, cho thấy, Bắc Kinh dường như biết trước là các lập luận của họ không thể được chấp nhận, chiếu theo luật pháp quốc tế. Chính vì thế, Trung Quốc tiếp tục tránh giải quyết các tranh chấp bằng pháp lý và theo đuổi phương cách « đàm phán trực tiếp và tham khảo hữu nghị », và qua đó, Trung Quốc có thể sử dụng được sức mạnh chính trị của mình.

media

Thủ tướng Nhật Shinzo Abe trả lời hợp báo ngày 15/12/2014.REUTERS/Toru Hanai

Với thắng lợi rộng rãi trong cuộc bầu cử Quốc hội ngày 14/12/2014, thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe dễ dàng tiếp tục cải tổ kinh tế và sửa đổi Hiến pháp, mở rộng hợp tác quân sự với các nước đồng minh. Quan hệ giữa Nhật Bản với Trung Quốc và Hàn Quốc chưa có dấu hiệu được xoa dịu trong nhiệm kỳ 4 năm sắp tới của thủ tướng Abe.

Phân tích của thông tín viên đài RFI Việt Ngữ, Đỗ Thông Minh từ Tokyo.

Thông tín viên Đổ Thông Minh từ Tokyo15/12/2014Nghe
·       print
·        
mediaCảnh giải tán người chiếm đóng khu thương mại Causeway Bay, ngày 15/12/2014.Reuters

Sau khi điều cảnh sát đến giải tỏa nốt khu lều trại cuối cùng của người biểu tình, hôm nay 15/12/2014, lãnh đạo Hồng Kông tuyên bố các hoạt động chiếm đóng thành phố của phong trào đòi dân chủ kéo dài hơn 11 tuần đã chấm dứt.

Sáng hôm nay, cảnh sát đã vào giải tỏa khu trại còn lại trong khu Causeway Bay và cưỡng chế khoảng gần hai chục người biểu tình lớn tuổi còn chốt giữ tại đây mà không gặp sự kháng cự nào. Đây là điểm chiếm đóng nhỏ nhất trong số các vị trí mà người biểu tình chiếm đóng tại Hồng Kông từ hôm 28/9, nằm trong khu thương mại ở phía đông của hòn đảo.

Lãnh đạo Hồng Kông, Lương Chấn Anh đã tuyên bố với báo chí : « sau khi giải tỏa địa điểm chiếm đóng Causeway Bay, như vậy là hoạt động chiếm đóng bất hợp pháp trong hơn hai tháng qua đã chấm dứt ». Ông Lương cũng nhắc lại các cuộc biểu tình vừa qua đã gây thiệt hại nghiêm trọng trong các lĩnh vực du lịch và bán lẻ của thành phố. Ông nói thêm là : « Ngoài những tổn thất về kinh tế thì thiệt hại lớn nhất mà xã hội Hồng Kông phải hứng chịu đó là thiệt hại về mặt kỷ cương pháp luật do một nhóm người gây ra ».

Trong phong trào biểu tình đòi bầu cử tự do dân chủ cho Hồng Kông vừa qua, người biểu tình đã nhiều lần đòi ông Lương Chấn Anh phải từ chức.
Tuy nhiên trong suốt thời gian nổ ra phóng trào chiếm đóng, Bắc Kinh vẫn ủng hộ chính quyền đặc khu.

Trong cuộc giải tỏa sáng nay, một số người chiếm đóng đã tự dọn dẹp đồ đạc lều trại, nhưng có một ông cụ tên Won, 90 tuổi ngồi trên xe lăn nói, « tôi để cho họ đến bắt tôi ». Trong lúc nhân viên công lực tiến hành giải tỏa, nhiều nhà hoạt động tụ tập xung quanh khu vực giương các khẩu hiệu « chúng tôi muốn có bầu cử phổ thông đầu phiếu thực sự ».

Tuần trước chính quyền đã cho giải tỏa địa điểm chiếm đóng chính trong khu Admiralty, nằm gần khu vực trụ sở chính quyền. Hơn 200 người đã bị câu lưu. Cuối tháng 11 khu Mongkok, nơi trước đó đã xảy ra nhiều vụ xô xát bạo lực, cũng bị cưỡng chế giải tỏa.

Lên đến đỉnh điểm hôm 28/9, phong trào phản kháng Hồng Kông đã lôi cuốn được hàng trăm nghìn người xuống đường đòi dân chủ. Đây là cuộc khủng hoảng chính trị nghiệm trọng nhất tại vùng đất thuộc địa cũ của Anh kể từ khi được trả lại cho Trung Quốc vào năm 1997.

Cảnh sát Úc tấn công, giải cứu con tin tại Sydney
mediaCảnh sát Úc trong đợt tấn công giải cứu con tin Sydney. Ảnh ngày 16/12/2014.REUTERS/David Gray

Cảnh sát Úc thông báo vụ bắt giữ con tin tại Sydney đã kết thúc sau đợt tấn công vào lúc 2 giờ 30 sáng ngày 16/12/2014, giờ địa phương. Các con tin đã bị bắt giữ trong 16 giờ đồng hồ tại một quán cà phê của hãng sô cô la Lindt ở quảng trường Martin Place, trung tâm thành phố Sydney. Hung thủ bị bắn chết.

Đài truyền hình Mỹ CNN đưa tin có ít nhất hai người thiệt mạng, một trong hai người chết là hung thủ vụ bắt giữ các con tin tại Sydney. Theo một đài truyền hình Úc, 7News, có ít nhất 4 con tin bị thương, đồng thời nhiều con tin đã chạy thoát khỏi quán cà phê Lindt. Bản tin của Reuters cho biết nhiều tiếng nổ đã xảy ra tại hiện trường. Trước khi mở chiến dịch tấn công giải cứu cho các con tin, cảnh sát Úc thả robot dò mìn vào trong quán cà phê. Đây là nơi cả chục con tin đã bị bắt giữ từ 9 giờ 30 sáng ngày 15/12/2014.

Cảnh sát Úc vừa xác nhận tin có hai người thiệt mạng, trong đó có thủ phạm vụ bắt giữ con tin ở quán cà phê tại Martin Place.

Về danh tánh hung thủ, bản tin của Reuters và AFP trích dẫn nhiều nguồn tin từ báo chí địa phương, theo đó, người đàn ông đã bắt giữ hơn một chục con tin Úc trong quán cà phê ở khu Martin Place sáng nay là một người Iran tỵ nạn tại Úc. Nhân vật này mang tên là Man Haron Monis, 49 tuổi, theo đạo Hồi. Monis đã nhiều lần vị buộc tội tấn công tình dục và gửi thư nặc danh với nội dung đầy hận thù đến gia đình những người lính Úc tử trận trên chiến trường Afghanistan.

Nhiều nhà phân tích bắt đầu chú ý tới khả năng nước Úc bị khủng bố. Sát cánh với Hoa Kỳ, Úc tham gia liên minh quốc tế chống tổ chức Hồi giáo cực đoan Daesh tự xưng là Nhà nước Hồi giáo đang hoành hành tại Irak và Syria. Từ tháng 9/2014 chính quyền Canberra đã nâng cao mức độ báo động đề phòng khủng bố.













Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link