Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, December 20, 2014

Việt Nam: Hãy chấm dứt sử dụng các điều luật lố bịch để bỏ tù những người phê phán chính quyền


Ông Trương Văn Hưởng bị đánh đập dã man

LM Nguyễn Văn Khải & Giới Trẻ Hội Thoại Về Hiện Tình Đất Nước - P2


Nguyễn Tường Thụy - Sáng chủ nhật 07/12 ông vừa đi xe máy ra khỏi nhà đã bị 5-6 tên an ninh mật vụ của tỉnh Hà Nam bao vây, gây sự rồi đâm xe vào xe của ông. Vì ở gần nhà có người quen nên ông đã tránh được rồi quay về nhà.

Sáng 9/12 ông về quê ở xã Bắc Lý, Huyện Lý Nhân,Tỉnh Hà Nam để sáng nay tham dự đám ăn hỏi của đứa cháu.

4h chiều 10/12 sau khi xong việc, ông về nhà ở thị trấn Ba Sao, huyện Kim Bảng, Hà Nam. Khi ông Hưởng vừa đi xe máy rời khỏi cổng làng khoảng 1km thì bị 3 thanh niên mặc thường phục đi 2 xe máy không có biển số ép xe, chúng nhẩy xuống đánh đấm ông túi bụi. Khi ông hô lên, người dân ở đó chú ý thì bọn chúng bỏ chạy.

Ông Trương Minh Hưởng thành viên ban điều hành Hội Dân Oan Hà Nam, ông Hưởng là một người tích cực đấu tranh bảo vệ nhân quyền và chống tham nhũng.

Ngoài việc đấu tranh tố cáo tội ác và những việc làm sai trái của chính quyền địa phương đối với gia đình ông, ông còn giúp bà con dân oan tỉnh Hà Nam trong công cuộc đấu tranh đòi công lý, bảo vệ tài sản, ruộng vườn, nhà cửa đất đai và đặc biệt là những người bị công an, chính quyền địa phương bách hại.

Trước khi ông Hưởng về quê vào sáng 9/12 thì chiều 9/12 an ninh mật vụ bao vây nhà ông. Theo dõi không thấy ông ở nhà nên đến chiều tối chúng hỏi dò vợ con ông là ông đi đâu. Vợ con ông nghĩ là hỏi thăm bình thường nên cho chúng biết là ông về quê tham dự đám ăn hỏi của đứa cháu nên chúng đã mò về quê và chặn đánh ông bầm dập mặt và bụng.

Sáng nay, 11/12/2014, an ninh mật vụ bao vây nhà và đe dọa, gây chiến với ông Trương Minh Hưởng khi ông ra ghi lại hình ảnh.








Theo facebook Thuy Nga, Mạnh Hùng Vũ






HRW : Việt Nam phải ngưng lạm dụng luật bắt người chỉ trích
media
Hình minh họa ( Nguồn từ danlambao.com)
Tổ chức nhân quyền của Mỹ Human Rights Watch (HRW) yêu cầu Việt Nam hủy bỏ mọi cáo buộc và trả tự do ngay lập tức cho hai blogger Nguyễn Quang Lập và Hồng Lê Thọ, bị bắt giữ vì là chủ các trang blog độc lập.
Nhà văn Nguyễn Quang Lập bị bắt ngày 06/12/2014 và ông Hồng Lê Thọ bị bắt ngày 29/11/2014 tại Sài Gòn, với cùng tội danh « lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích Nhà nước », chiếu theo điều 258 Bộ Luật Hình sự Việt Nam.
Trong bản thông cáo đưa ra ngày hôm qua, 10/12/2014, giám đốc Ban châu Á của HRW, Brad Adams, nói : « Hiếm có một điều luật nào lại quái gở hơn điều luật hình sự hóa hành vi « lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích Nhà nước »Những cáo buộc đó còn phi lý hơn khi nó xuất phát từ một chính quyền phi dân chủ và không tôn trọng các quyền tự do cá nhân. »
Trong bản thông cáo, tổ chức Human Rights Watch nhắc lại rằng trong năm 2014, chính quyền Việt Nam đã dùng điều 258 này để kết án ít nhất 10 nhà hoạt động nhân quyền và bắt giữ 4 blogger, trong đó có blogger Nguyễn Hữu Vinh ( Ba Sàm ) và cộng sự viên của ông, cô Nguyễn Thị Minh Thúy. Cả hai đã bị bắt vào tháng 05/2014.
Tổ chức HRW nhắc lại rằng Việt Nam đã là thành viên của Hội đồng Nhân quyền trong năm nay, nhưng vẫn tiếp tục sử dụng các điều luật mơ hồ trong Luật Hình sự, như điều 258, để bịt miệng những người chỉ trích.
Ông Brad Adams cho rằng : “Các nỗ lực dập tắt tiếng nói của blogger chỉ khiến cho các cam kết của Việt Nam với Liên hiệp quốc khi ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền trở thành trò đùa. Khi truy tố những người chỉ bày tỏ ý kiến của mình, trong mắt của dư luận cả trong và ngoài nước, hình ảnh của chính quyền Việt Nam chẳng khác gì một kẻ chỉ chuyên bắt nạt”  kẻ yếu

Dân biểu Mỹ gửi thư cho Thủ tướng VN yêu cầu thả Anh Ba Sàm và trợ lý

Bức thư của dân biểu Hạ viện Mỹ Ed Royce vừa gửi  cho Thủ tướng Việt Nam yêu cầu phóng thích blogger Nguyễn Hữu Vinh, tức Anh Ba Sàm, và người trợ lý của ông là bà Nguyễn Thị Minh Thúy.
Bức thư của dân biểu Hạ viện Mỹ Ed Royce vừa gửi cho Thủ tướng Việt Nam yêu cầu phóng thích blogger Nguyễn Hữu Vinh, tức Anh Ba Sàm, và người trợ lý của ông là bà Nguyễn Thị Minh Thúy.
·    
·    
·    
·  

Tin liên hệ

12.12.2014
Dân biểu Hạ viện Mỹ Ed Royce vừa gửi một bức thưcho Thủ tướng Việt Nam yêu cầu phóng thích ngay lập tức blogger Nguyễn Hữu Vinh, tức Anh Ba Sàm, và người trợ lý của ông là bà Nguyễn Thị Minh Thúy.

Trong bức thư gửi đến Đại sứ quán Việt Nam ở Washington hôm 10 tháng 12, ông Ed Royce, Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Hạ viện, bày tỏ “lo ngại sâu sắc” về việc ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy tiếp tục bị giam cầm vì thực hành quyền tự do báo chí. Ông nói dù blogger Điếu Cày mới đây được phóng thích, việc giam cầm những blogger như Anh Ba Sàm vẫn gây nên nhiều lo ngại.

Ông cho biết không những blogger này không những không được phép bảo lãnh tại ngoại mà gia đình ông cũng bị từ chối quyền đến thăm. “Có thể hiểu được vì sao vợ Anh Ba Sàm hết sức lo ngại về tình trạng của chồng và lo lắng ông ấy có thể phải chịu đựng tình cảnh khắc nghiệt,” ông Royce nói.
Cuối thư, vị Dân biểu Mỹ hối thúc chính quyền Việt Nam phóng thích hai nhân vật này và “chấm dứt bắt bớ, giam giữ công dân vì thực hành những quyền con người cơ bản như quyền tự do biểu đạt.”

“Nếu hai nước chúng ta muốn xây dựng mối quan hệ mạnh mẽ hơn, Việt Nam phải tôn trọng những quyền con người cơ bản của công dân," ông Royce nói.
Anh Ba Sàm và bà Minh Thúy bị bắt hôm 5 tháng 5 vì bị cáo buộc là “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước” theo điều 258 của Bộ Luật Hình sự Việt Nam.

Tổ chức Theo dõi Nhân quyền nói rằng việc Việt Nam bắt giữ các blogger và cáo buộc họ lạm dụng các quyền tự do dân chủ là một động thái “lố bịch và đáng sợ.”

Việt Nam: Hãy chấm dứt sử dụng các điều luật lố bịch để bỏ tù những người phê phán chính quyền

 HUMAN RIGHTS WATCH

Những blogger hàng đầu bị bắt và cáo buộc về tội “Lợi dụng quyền tự do dân chủ”


 (New York, ngày 11 tháng Mười Hai năm 2014) – Hôm nay, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền phát biểu rằng Việt Nam cần hủy bỏ mọi cáo buộc và trả tự do ngay lập tức cho các blogger Nguyễn Quang Lập và Hồng Lê Thọ, bị bắt vì trang blog độc lập.


Nguyễn Quang Lập bị bắt ngày mồng 6 tháng Mười Hai, còn Hồng Lê Thọ bị bắt ngày 29 tháng Mười Một ở Thành phố Hồ Chí Minh. Cả hai người đều bị cáo buộc về tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích nhà nước” theo điều 258 của Bộ Luật hình sự. Năm 2014, chính quyền Việt Nam đã áp dụng điều 258 để kết án ít nhất là 10 người vận động nhân quyền và bắt giữ bốn blogger.


“Hiếm có một điều luật nào lại quái gở hơn quy định hình sự hóa hành vi ‘lợi dụng quyền tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích nhà nước”, ông Brad Adams, Giám đốc Ban Á châu của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền nói. “Những cáo buộc đó còn phi lý hơn, khi xuất phát từ một chính quyền phi dân chủ và không tôn trọng quyền tự do cá nhân”.


Nguyễn Quang Lập (thường gọi là “Bọ Lập” trên blog Quê Choa nổi tiếng của ông), 58 tuổi, là một nhà văn, nhà báo và blogger rất nổi tiếng. Sau khi tốt nghiệp Đại học Bách khoa, ông phục vụ trong quân ngũ năm năm vào đầu thập niên 1980. Ông Lập bắt đầu nghề viết với tư cách một nhà văn và nhà báo tự do. 


Ông giữ chức phó tổng biên tập của tạp chí Cửa Việt được nhiều người biết đến từ năm 1990 đến 1992. Chỉ sau mười bảy số, Cửa Việt (bộ cũ) bị chính quyền đóng cửa vì đăng tải những nội dung ủng hộ dân chủ.


Đầu thập niên 1990, ông Lập chuyển ra Hà Nội và làm việc cho nhiều cơ quan văn học như tờ báo Văn Nghệ Trẻ và Nhà Xuất bản Kim Đồng. Ông viết một số vở kịch được công diễn nhiều lần và được đánh giá cao, như các vở Những linh hồn sống và Mùa hạ cay đắng


Các kịch bản phim Thung lũng hoang vắng vàĐời cát của ông từng được giải quốc gia. Ngoài các kịch bản phim và sân khấu, ông còn là tác giả của một cuốn tiểu thuyết và nhiều tập truyện, truyện ngắn, và tản văn đã xuất bản. Năm 2001, Nguyễn Quang Lập bị một tai nạn xe máy khiến ông bị liệt một chân, một tay.


Nguyễn Quang Lập bắt đầu viết blog Quê Choa từ năm 2007. Blog của ông nhanh chóng trở thành một trong những blog thu hút được nhiều độc giả tiếng Việt nhất ở cả Việt Nam và hải ngoại. Tháng Năm năm 2013, quản lý tên miền .vn của blog Quê Choa yêu cầu ông gỡ bỏ những bài viết “nhạy cảm” và “có nội dung xấu” đăng trên blog này. Ông từ chối và blog bị dỡ khỏi máy chủ. Sau đó ông Lập chuyển blog sang dịch vụ có máy chủ đặt tại nước ngoài. Dù bị các đợt tấn công và chặn tường lửa, Quê Choa đã có hơn một trăm triệu lượt truy cập tính đến tháng Sáu năm 2014. 


Tháng Bảy năm 2014, tài khoản Facebook của Nguyễn Quang Lập bị báo cáo, buộc ông phải mở một tài khoản khác. Những nỗ lực buộc Nguyễn Quang Lập im tiếng chỉ làm ông thêm trực ngôn. Trong một bài đăng trên blog vào tháng Sáu, ông viết: “Bọ Lập từ trước đến nay không theo ai không chống ai, và sẽ không theo ai không chống ai, vì đó không phải việc của nhà văn. Trước sau bọ Lập xin làm một người lái đò nhỏ, chở con thuyền SỰ THẬT đến với dân, chỉ vậy thôi, không có gì khác”.


Hồng Lê Thọ (chủ blog Người Lót Gạch), 65 tuổi, là một sinh viên hoạt động trong phong trào phản chiến ở Nhật Bản những năm cuối thập kỷ 1960, đầu 1970. Sau năm 1975, được biết ông có làm việc cho Đại Sứ quán Việt Nam ở Nhật bốn năm trước khi về Việt Nam. Ông bắt đầu lập blog riêng, Người Lót Gạch, vào khoảng năm 2011. Ông chủ yếu dùng blog của mình để đăng lại các bài báo tập trung về các vấn đề chính trị, xã hội của Việt Nam. Ông Thọ được giới trí thức Việt Nam biết đến như một nhà nghiên cứu độc lập về các vấn đề liên quan đến chủ quyền Việt Nam ở Hoàng Sa và Trường Sa. Cả hai ông Hồng Lê Thọ và Nguyễn Quang Lập đã phản đối Trung Quốc rất mạnh mẽ trong việc tranh chấp chủ quyền ở hai quần đảo này.


Hồng Lê Thọ và Nguyễn Quang Lập không phải là những người duy nhất bị bắt và cáo buộc theo điều 258 trong năm nay. Trong số những nạn nhân khác của đợt đàn áp vẫn đang tiếp diễn này còn có Nguyễn Hữu Vinh (bút danh Anh Ba Sàm) và cộng sự của ông, Nguyễn Thị Minh Thúy, cả hai bị bắt vào tháng Năm năm 2014. Vào tháng Mười Một, Trại tạm giam B14 ở Hà Nội từ chối cấp phép cho luật sư Hà Huy Sơn gặp thân chủ Nguyễn Hữu Vinh, và luật sư Nguyễn Tiến Dũng gặp thân chủ Nguyễn Thị Minh Thúy của mình. Vào tháng Mười Hai, văn phòng Viện Kiểm sát thông báo với Hà Huy Sơn rằng hồ sơ đã được trả lại cơ quan điều tra của công an để yêu cầu điều tra bổ sung.


Việt Nam đã trở thành thành viên của Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc vào năm 2014. Tuy nhiên, nhà nước này tiếp tục sử dụng các điều khoản mơ hồ trong bộ luật hình sự, như điều 258, để buộc những người phê phán phải im tiếng, theo Tổ chức Theo dõi Nhân quyền.


“Các nỗ lực dập tắt tiếng nói của blogger chỉ khiến cho các cam kết của Việt Nam với Liên hiệp quốc khi ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền trở thành trò đùa,” ông Adams nói. “Hình ảnh của chính quyền Việt Nam, trong mắt cả trong và ngoài nước, khi truy tố những người không làm gì hơn là bày tỏ ý kiến của mình, thật chẳng hơn gì một kẻ chỉ chuyên bắt nạt”.


Nguồn: http://www.hrw.org/vi/ news/2014/12/10/vi-t-nam-hay- ch-m-d-t-s-d-ng-cac-di-u-lu-t- l-b-ch-d-b-tu-nh-ng-ng-i-phe- phan-chinh-q

Lửa cháy nhà lòi ra mặt chuột

Lửa cháy nhà lòi ra mặt chuột





Nguyên Thạch (Danlambao) - Các cụ đã bảo "Cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi", thà đừng làm, mỗi một khi đã làm thì không thể giấu, làm ác thì lo xa, cho nên cái đám cộng sản này luôn nơm nớp lo xa, hở ra là phản động, hở ra là thù địch cho nên cứ bắt, cứ nhốt một cách vô tội vạ. Bọn mặt mẹt này to gan lắm, coi dân chẳng ra cái gì cả, nhà mới cháy xém xém phần trên lầu 2 mà đám chuột đã lòi mặt ra loạn xà ngầu, chuột chúa, chuột xề, chuột con, chuột nhắt đủ cả.

Lẽ ra phải đợi đến năm 2020, căn nhà cháy rụi thì mới ló mặt cho an toàn, đàng này chúng quá ư là dễ ngươi! À mà nghĩ cho cùng, chúng dễ ngươi là phải, vì nhìn thấy đám dân quèn thì hầu như đa số nhút nhát, cầu âu và luôn muốn được yên thân, nếu nói nặng hơn nữa là lụn bại và ích kỷ. Còn đám trí thức nhân sĩ thì kiên định lập trường, giữ thái độ giảng giải khuyên răn, lấy đạo lý và sách vở như là những phương tiện đấu tranh, bài bác, vạch vòi những thói hư tật xấu, những sai lầm trầm trọng đáng lẽ không nên có của đảng, các bậc trí thức này luôn giữ thái độ ôn tồn và khư khư ôm cái phương cách đấu tranh "bất bạo động". 

Hơn 80 năm cho miền Bắc, gần 40 năm cho cả nước "qui về một mối, một mối hận thù, một mối đau thương (1) mà bất bạo động với triết sư Vũ Như Cẩn vẫn "nhẫn nại", kiên nhẫn đợi chờ trong hy vọng để có thể 40 năm nữa "Bên kia biên giới là nhà, bên này biên giới cũng là quê hương" (2) thành phảnh rồi mới té ngữa nghinh mặt lên trời mà rống to hơn cái loa cộng sản là: "Thiên sinh Cẩn hà sinh Cộng"! Cố dùng hết 100 phần công lực mà rống, rống đến kiệt sức rồi ngã ra cái rật chết cả lũ, chết đông đủ, chết thảm thương vì lúc đó "tứ bề Tàu chệt", Tàu ở khắp nẻo tận cùng ngõ ngách của quê hương, Tàu đông hơn quân Nguyên, Tàu chính cống, Tàu lai, Tàu gốc cây... Tàu dương dương tự đắc, thấy mà thương. 

Lũ chuột này không khinh thường sao được khi trên đầu thì có ông cố nội Thiên triều, dưới "con tự do" thì cả khối âm binh ma đói vất vưởng đầu đường xó chợ. Không khinh binh sao được khi trong tay có cả "quân lội nhăn răng" cùng với đoàn quân "lá đa" với mặt hung mày dữ, dị hình dị tướng và dị cả tâm hồn sẵn sàng thịt cả cha mẹ anh em đồng chủng để có được sự sống theo bản năng sinh tồn. 

Đã là quê hương của nó rồi thì nó có quyền tuyên bố với thế giới rằng quyền tự do đi lại là quyền phải được tôn trọng triệt để chứ. Gái Việt thua gì gái Tàu, theo như Nguyễn Minh Triết thì nường "Viet Nem" cũng đẹp cũng thơm bằng hoặc hơn cả gái Chệt mắt lươn chứ chẳng chơi đâu, hơn thế, đám này đã bị các Thái thú bổn quốc biến thành con sen nghèo đói, sẵn sàng chấp nhận "rập" thằng mắt híp mũi tẹt" bất cứ lúc nào chỉ để được "ăn cơm" (sực phàn). Dại gì mà chúng chẳng thi đua tràn qua 20 triệu thằng khựa dớt gọn 30 triệu con gái "Nem" thì hết sạch mẹ nó còn đâu. 

Dớt hết con gái mới lớn, chúng dớt luôn cái đám sồn sồn vợ con của đám nô tài. Hết sồn sồn, chúng chơi luôn mẹ của đám tôi tớ chớ dại gì tha. Chà, nghĩ mà thấy sướng tê giùm cho bọn nó, 40 triệu con gái, sồn sồn, bà già đẻ ra mỗi 3 năm thêm 40 triệu thằng con họ Tàu, chỉ cần một chục năm sau là đạt kế hoạch quê Việt, dân Tàu chính thức. Còn những thằng con trai đàn ông "Nem" thì cứ tống hết mẹ nó lên núi rừng lao công cho tiện bề tăng gia sản xuất, đồng thời cũng diệt được mầm mống chống đối. 

Có có bạn chân chất trong thôn thể nào cũng trách trộm mắng thầm rằng thì sao Thạch lại vẽ đường cho hưu chạy? Vẽ vời cái con mẹ gì nữa, đã đến nước này, có vẽ hay không vẽ thì chiện cũng đã rồi, gạo cũng đã thành cháo nhừ rồi, chỉ còn nước ôm bầu tâm sự đau khổ mà thôi. Vả lại Thạch tui thì có tài cán gì đâu mà vẽ, Nếu so về tài kinh bang tế thế và chính trị thao lược thì cùng lắm là hơn thằng tưởng thú xà mâu với thằng đảng trưởng Phú lú chớ hơn được cái đám Tàu phù sao? Mấy thằng Phù này, chúng có cả 5 - 6 ngàn năm văn hiến, văn hóa thù dai và lọc lừa và láu cá chó vốn đã có từ thuở dùng "lá đa", lá tre chép sử thì Thạch tui là cái thá gì mà dám so bì với chúng. 

Bây giờ là cái thời mà "quân tử trả thù ngàn năm không muộn" của cái đám thắt bính phù thũng mắt híp mũi tẹt này vùng lên giành quyền lợi, cái thời mà chúng hết chỏng mông xào xẻng mì phở thập cẩm, mổ hôi mồ kê, lông nách lông dế rớt vào thức ăn mà vẫn húp ì xèo khen ngon đáo để. Hết cái thời mà sung công đi ở đợ lao công cho bọn Âu Mỹ trong đoàn quân xây lắp đường rày xe lửa và hầm mỏ nơi đèo heo hút gió lạnh teo để cuối cùng phải bỏ mạng xứ người cũng chỉ vì miếng cơm manh áo. 

Bây giờ đâu còn là cái thời của biển cấm treo trước nhà hàng "No Chinese and dog allowed", mà là cái thời thách thức thằng Anh thằng Pháp thằng Mỹ và bất cứ thằng Tây trắng Tây đen nào rằng bọn tao là trung tâm của vũ trụ, cũng bom hạt nhân, cũng hỏa tiễn liên lục địa, cũng súng bắn laser, cũng tàu ngầm tàu nổi như ai. Kinh tế thì có nguồn dự trữ tiền tệ lớn nhất toàn cầu, khoa học kỹ thuật thì chôm chĩa, cọp pi ngon lành ra phết, thế giới vẫn tiêu thụ ào ào, bá tánh ngứa miệng, chửi thì cứ chửi mà mua thì cứ mua. 

Những cái "ngon" như vừa nêu trên của đàn anh Tàu khựa khiến thằng đàn em Việt Nam có cùng chung ý thức hệ chết mê chết mệt, nghĩ rằng dẫu sao sáp nhập vào đàn anh "đại gia" vẫn còn hay hơn, sướng hơn cho nên chúng một mực hết lòng hết dạ cúc cung, cố bảo vệ 16 chữ vàng khè cộng 4 tốt, cố bám víu và siết chặt tình hữu nghị thắm thiết môi hở răng lạnh đồng chí đời đời mà thằng em đần độn ù lì có biết đâu rằng những cái ngon kể trên ví như những lâu đài được xây trên cát, sẽ sập đổ tan tành bất cứ lúc nào. 

Những con chuột giờ đã ló mặt đầy đủ để chào đón chủ của chúng là những con chuột chúa Mao Trạch Chuột, Đặng Tiểu Chuột, Giang Trạch Chuột và Tập Cận Chuột. Bầy chuột này gồm có tiểu chuột chúa Hồ Chí Chuột rồi đến chuột con là Phạm Văn Chuột, Lê Chuột, Trường Chuột, Đỗ Chuột, Nguyễn Văn Chuột... rồi đến chuột mẹ xề là Nguyễn Thị Chuột, Tòng Thị Chuột... Thứ đến là chuột nhắt Nông Đức Chuột, Nguyễn Phú Chuột, Nguyễn Tấn Chuột, Phạm Quang Chuột, Nguyễn Thế Chuột, Phành Quang Chuột, Trần Đại Chuột... và nhiều nhiều vô số chuột nữa. 

Cuối cùng, xin tạm dùng tiếng của Bọ Lập để tỏ chút tưởng nghĩ đến anh rằng tiên sư choa, con đĩ mọa chúng mầy, nhà chưa cháy rụi mà đã lòi ra đủ mặt chuột, nào là chuột chúa, chuột cha, chuột xề, chuột con, chuột nhắt, chuột cống, chuột chù, chuột xạ... cả giòng họ chúng mầy loài chuột hèn hạ hôi tanh bẩn thỉu. 

Dân tao đã mất nước, lịch sử gần sang trang, chúng tao nguyền rủa trước khi chết cho hả dạ, cho được nhắm mắt, còn hơn là chết trong cúi mặt thầm lặng ấm ức tủi nhục với nước mắt tức tưởi lưng tròng. 

Lịch sử đã ghi, xưa có giặc châu chấu, nay sử sách sẽ ghi "giặc chuột" để đánh dấu một thời kỳ đen tối của Việt tộc đã đến thời mạt vận từ khi có đảng CSVN xuất hiện. 





SÀI GÒN: Lẩn tránh trách nhiệm việc cảnh sát đánh mù mắt dân

 

SÀI GÒN: Lẩn tránh trách nhiệm việc cảnh sát đánh mù mắt dân

Thành Công

Sự việc xảy ra gần 2 tháng nhưng cho tới nay gia đình nạn nhân Lê Thanh ,người đã bị một 
CSCĐ đánh mù mắt phải, tới giờ vẫn chưa nhận được câu trả lời từ phía đơn vị có liên quan.

Để làm rõ sự việc chúng tôi đã liên hệ với gia đình anh Lê Thanh Hải để hỏi thăm và mục đích là tìm ra sự thật trong vụ việc này.

Như chúng tôi đã đưa tin, trước đó vào ngày 21/10/2014 khi xảy ra vụ việc, anh Lê Thanh Hải (sinh 1992) cư ngụ tại Vĩnh Lộc – Quận Bình Tân, đang trên đường di chuyển từ hướng CMT8 chở bạn về nhà, tới ngã 3 giao lộ đường Cách mạng Tháng 8 - Trường Sơn (gần Điện máy Chợ Lớn) thì lúc này đèn báo giao thông chuyển sang màu vàng, anh Hải vẫn điều khiển xe qua ngã 3 thì lúc này một người bận y phục CSCĐ bất ngờ lao ra chặn đầu xe của anh mà không có một hiệu lệnh thông báo.

Vì lúc này đã 3h sáng, thấy có người chạy ra chặn đầu xe của mình anh Hải cứ nghĩ là ăn cướp nên đã gạt tay để đề phòng, bất ngờ anh bị người CSCĐ vung dùi cui đánh thẳng vào mặt, mặc dù anh Hải không làm sai một điều gì.
Trong lúc anh Hải té xuống đường vì cú đánh quá mạnh, lúc này có thêm một nhóm CSCĐ nữa trong góc tối lao ra đánh anh Hải tới tấp, cho tới khi người dân quá bất bình ngăn cản và muốn làm rõ sự việc thì nhóm này mới chịu dừng tay.
Được biết hiện tại sau ca mổ cách đây 2 tuần anh Hải đã được gia đình cho xuất viện về nhà để chăm sóc và chờ đợi kết quả từ phía bệnh viện “Hiện tại mắt phải của em đã không còn nhìn thấy nữa, mắt trái thì do bị ảnh hưởng từ mắt phải hiện giờ nhìn cũng không thấy rõ, em vừa mổ xong đợt 1 thì bác sỹ cho xuất viện về nhà chờ kết quả” anh Hải nói.
Anh Hải nói thêm “Từ khi bị đánh và nhập viện cho tới nay không thấy một người nào bên phía cảnh sát vào thăm hỏi và trả lời đơn tố cáo của gia đình em hết.”
 
Trước đó khi sự việc xảy ra gia đình anh Hải đã viết đơn tố cáo và gửi lên cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an Tp.HCM mong được làm rõ nhưng cho tới giờ vẫn chưa được giải quyết. Những lá đơn mà gia đình anh Lê Thanh Hải gửi đi được cấp này đẩy cho cấp kia, hung thủ vẫn chưa được đưa ra ánh sáng, đơn tố cáo thì được trả về cho gia đình. Vậy công lý nằm ở đâu?

Quá bức xúc với việc làm thiếu tính trách nhiệm, né tránh của phía Công an, chú Hùng (chú ruột của Hải) bức xúc nói: “Sự việc Hải bị chính một CSCĐ đánh mù mắt cho tới nay đã gần 2 tháng mà vẫn không nhận được câu trả lời nào từ phía cơ quan cảnh sát điều tra là vô lý, nhân chứng, vật chứng đều đầy đủ nhưng sao vẫn  không được giải quyết một cách thỏa đáng, hậu quả hiện tại mà Hải phải gánh nhận là quá lớn.”

Hiện tại theo xác nhận từ phía bệnh viện Chợ Rẫy, mắt phải của Hải đã bị mù hoàn toàn vì cú đánh gây nên làm chấn thương đụng nhãn cầu, vỡ xương hàm phải, tụ dịch xoang trán và xoang hàm phải, vì chịu ảnh hưởng từ chấn thương của mắt phải mà mắt bên trái còn lại của Hải thị lực nhìn thấy chỉ còn 4/10.

Về phía nạn nhân anh Hải khằng định rằng: “Việc Công an quy cho em là say xỉn và không đội nón bảo hiểm trong lúc điều khiển xe máy dẫn đến việc tự gây ra tai nạn là không đúng, em không dám to gan mà đi vu khống cho bên phía Cảnh sát đâu, việc em có say xỉn và có đội nón bảo hiểm hay không thì trong lúc bị đánh đã có người dân và bạn em ở đó làm chứng, còn kết quả kiểm tra nồng độ cồn ở bệnh viện có hay không thì đó là bằng chứng rõ ràng nhất.”

Chi phí điều trị cho Hải tới thời điểm này đã hơn 100 triệu đồng, mọi chi phí đều do gia đình chạy vay với lãi suất cao để cố gắng lo cho Hải, sắp tới Hải lại phải qua 2 đợt mổ nữa nhưng hiện tại gia đình Hải đang rất khó khăn, nên việc tiến hành 2 ca mổ sắp tới  là rất  khó xảy ra.
Quầy bán rau của mẹ Hải

Bên phía Cảnh sát điều tra, Công an Tp.HCM thì lẩn tránh trách nhiệm, cơ quan này đẩy cho cơ quan kia, vụ việc đã gần được 2 tháng, nhưng kẻ gây ra hậu quả này thì đang được lẩn tránh an toàn trong vòng bao che của những kẻ được gọi là thực thi nền pháp luật Việt Nam.
Chúng tôi sẽ tiếp  tục theo dõi diễn biến sự việc và cung cấp thông tin tới bạn đọc.

Thành công
Tác giả gửi đến DienDanCTM

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Bản tường trình của Gs. Phạm Minh Hoàng.


QCTP: "Tôi đề nghị tước danh hiệu 'tù nhân lương tâm' của anh Hoàng!"

Phạm Minh Hoàng
Bản tường trình của Gs. Phạm Minh Hoàng.











Hôm qua 17/12, vào lúc 15g45 anh tư pháp phường 8 có xuống đưa giấy làm việc với lý do: “họp tổ dân phố đánh giá quá trình chấp hành án tại địa phương” (tôi còn bị quản chế một tháng nữa).



Mình rất “tâm tư” vì trong Luật không có điều khoản này, với nữa nếu muốn đánh giá thì chỉ cần nói trong các kỳ họp định kỳ hàng tháng, hơn nữa tôi chỉ có hơn 3 tiếng để chuẩn bị (buổi làm việc bắt đầu lúc 19g). Mùi đấu tố phảng phất đâu đây.

Mở đầu, ông chủ tịch phường thông báo có sự hiện diện của hai tổ. Lại là một ngạc nhiên vì trên nguyên tắc việc này chỉ liên quan đến tổ tôi đang ở và thậm chí còn có những khuôn mặt ngoài phường 8. Mùi vơ vét “Quần chúng tự phát” (QCTP) cũng phảng phất đâu đây.

Sau khi xong phần giới thiệu, chủ tọa trao quyền “công tố” cho hai QCTP. Mào đầu bằng những lời ngoại giao và sau đó liên tục những phỉ báng, những chỉ trích việc tôi làm mà tòa đã xử cách đây 4 năm. Đến khi được phép trả lời, tôi bắt đầu bằng các thắc mắc:

1. Buổi họp này được trìệu tập để “tổ dân phố kiểm điểm tôi”, thế nhưng trong Luật thi hành án hình sự hoàn toàn không có điều khoản này quy định việc này, vậy thì đây là một buổi làm việc phi pháp. Tôi không được trả lời.

2. Tôi cũng hỏi cử tọa rằng phải có ông chú tịch phường giới thiệu thì bà con mới biết tôi là ai thì trên cơ sở nào đánh giá về các việc làm của tôi. Cũng chẳng bà con nào lên tiếng.

Những QCTP sau đó nêu lại vụ xảy ra ngày 5/11 (ngày côn đồ mang hung khí đến đe dọa tình mạng gia đình tôi), và họ tố cáo tôi “xâm phạm gia cư bất hợp pháp” và đòi truy tố. Thế nhưng khi tôi trả lời thì họ dùng đủ mọi cách để cho câu nói của tôi không được trọn vẹn. Tôi tự hỏi, trình bày một vấn đề theo suy diễn một chiều của mình rồi để những người không chứng kiến kiểm điểm và buộc tội thì có khách quan không?

Tôi xin ghi lại đây vài mẩu đối thoại tiêu biểu:

QCTP: Từ ngày có đảng (CS) dân tôc ta đã tạo được bao nhiêu kỳ tích, đánh thắng không biết bao nhiêu cuộc chiến và bây giờ chỉ sau 39 năm hỏa bình đã được những thành tựu khiến cả thế giới nể phục, vậy mà ông Hoàng còn tiếp tục chống đảng!

PMH: Báo chí nhiều năm trở lại đây đã liên tục nêu lên các sai lầm, những yếu kém thì việc tôi chỉ trích là chuyện bình thường. Còn nói về thành tựu thì cũng nên nhắc lại những thất bại của đảng CS. Ai trong chúng ta cũng đã biết việc khai thác bô-xít đi về đâu, ai trong chúng ta cũng hổ thẹn khi sau 39 năm chúng ta chưa làm nổi con ốc vít và đang bị Kampuchia và Lào vượt mặt.

QCTP: Anh ăn cơm VN, uống sữa VN vậy mà anh đi chống lại chính quyền tức là chống lại nhân dân VN!

PMH: Cơm VN, sữa VN có từ thời Hùng Vương lập quốc chứ không phải có từ khi có đàng hoặc từ 1945 khi ông Hồ tuyên bố độc lập. Chúng ta cần phải phân biệt rõ ràng đâu là chủ nghĩa, đâu là dân tộc. Tôi chống cái chế độ cộng sản với những sai trái của nó chứ không hề chống lại nhân dân và tôi sẽ tiếp tục làm việc này cho đến ngày nào vẫn còn oan sai, còn yếu kém, còn tụt hậu.

QCTP: Anh có quốc tịch Pháp thế anh có biết rằng nước Pháp đã cai trị VN suốt 80 năm và “đỉnh điểm” của việc này là sự kiện hơn hai triệu người VN chết. Anh có biết thế không?

PMH: Tôi xin hỏi ông hai triệu người này chết đói vào năm nào? (không trả lời). Tôi được biết là họ chết vào năm 1945 và là do chính sách của người Nhật.

QCTP: Không ai cấm anh thực thi quyền tự do ngôn luận nhưng phải viết cho những cơ quan, báo đài chính thức chứ không được phát tán lên mạng, rồi còn lai-liếc (like) lung tung là không được.

PMH: Tôi đã từng viết bài cho Tuổi Trẻ nhưng họ không đăng, đúng là họ có quyền không đăng thì tôi cũng có quyền nói lên bằng hoàn cảnh và điều kiện của chúng tôi. Còn nếu anh nói “lai-liếc (like) lung tung” thì tôi đề nghị trước tiên nên đóng cửa các trang xã hội cụ thể là Facebook.

QCTP: Nếu anh thấy không thích hợp thì anh cứ việc ra nước ngoài sống.

PMH: (lúc này họ không cho tôi micro, bắt buộc tôi phải gào lên). Tôi là người VN. Tôi sinh ra và lớn lên ở đất nước này, không có gì và không ai có quyền bắt buộc tôi phải ra nước ngoài sống.

QCTP: Tôi đề nghị tước “danh hiệu tù nhân lương tâm” của anh Hoàng!

PMH: (dĩ nhiên tôi đã trả lời, nhưng xin để cho mọi người đóng góp ý kiến của mình vào một câu nói “có một không hai” này).

Xin tường trình cho bà con được rõ và mong được sự đóng góp ý kiến của cả nhà.

Phạm Minh Hoàng
(18/12/2014)


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link