Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, January 5, 2015

Thực chất của những kẻ luôn miệng gọi nhau là đồng chí



Thực chất của những kẻ luôn miệng gọi nhau là đồng chí

VAI TRÒ CỦA XÃ HỘI DÂN SỰ TRONG TIẾN TRÌNH DÂN CHỦ HÓA ĐẤT NƯỚC: HỘI LUẬN VÀ VẤN ĐÁP



image





Preview by Yahoo














Le Nguyen (Danlambao) - Thời nay người dân Việt Nam sống trong lẫn ngoài nước không lạ với bản chất lưu manh, thủ đoạn, xảo quyệt, gian trá của đảng CSVN và đại diện cho đặc thù du côn nổi cộm này là lực lượng công an còn đảng, còn mình. Lực lượng công an kim côn đồ này, chúng sẵn sàng lao vào hành hung lẫn ngụy tạo chứng cớ, dựng chuyện, bôi xấu, vu khống bất cứ ai, bất cứ người nào có ý kiến khác hoặc có sức thu hút quần chúng đe dọa độc quyền lãnh đạo của đảng, của những tên lưu manh chính trị lãnh đạo đảng, nhà nước CSVN.

Công cụ thực hiện bịa đặt, vu khống, ngụy tạo chứng cớ của công an côn đồ cộng sản, là không chỉ bịa đặt, vu khống co cụm trong thành phần khác chính kiến hay những cá nhân đấu tranh không khoan nhượng với độc tài cộng sản mà côn đồ công an còn ra tay với các đồng chí, các công thần dựng nên chế độ, các đảng viên trung kiên lên tiếng chỉ ra sai lầm trong các chính sách, chủ trương và chỉ ra bất công, tội ác của đảng phạm phải trong quá khứ gây hậu quả kéo dài cho đến tận thời nay.

Bịa đặt, vu khống, ngụy tạo chứng cớ còn được sử dụng trong các chiêu trò, thủ đoạn bôi xấu, đấu đá lẫn nhau nhằm loại trừ vây cánh các đồng chí là đối thủ tiềm năng trong nội bộ đảng - những “đồng chí” có khả năng tranh lấy quyền lực, quyền lãnh đạo tối cao trong đảng cộng sản. Chuyện đấu đá sử dụng chiêu trò bôi xấu, loại trừ “đồng chí” thường xuyên xảy ra theo chu kỳ cơ cấu lãnh đạo, qua các cuộc bầu bán tự do giả hiệu lẫn củng cố quyền lực đảng, nhà nước rất phổ biến trong các nhà nước xã hội chủ nghĩa cho đến khi các ông lãnh đạo cộng sản tối cao nơi thành trì, nơi sản sinh ra chế độ độc tài cộng sản tuyên bố: “...cộng sản chỉ có tuyên truyền và dối trá... cộng chỉ có thay thế chứ không thể thay đổi...” 

Từ trước khi lẫn sau khi nghe được lời tuyên bố của lãnh đạo tối cao Liên Bang Xô Viết là cộng sản chỉ có tuyên truyền dối trá và không thể thay đổi nên đã tác động lên, làm động lực cho đa phần người dân cùng một số lãnh đạo cộng sản phản tỉnh của các nước cộng sản đứng lên phá bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa từ ¼ thế kỷ trước. Hiện nay chỉ còn lại lãnh đạo cao cấp của Trung Cộng, Việt Cộng, Triều Cộng, Cu Cộng giả vờ, dụ dỗ những kẻ mê muội theo đuổi xã hội chủ nghĩa để bảo vệ lợi ích cá nhân, phe nhóm (?) Tuy thế với thay đổi dồn dập của thế giới thời đương đại, Cu Cộng đã có những chuyển biến tích cực, rất có khả năng Cu Cộng sẽ từ bỏ con đường xây dựng xã hội chủ nghĩa trong tương lai (?).

Thế nhưng đảng CSVN hiện nay như mọi người thấy, là một đảng cầm quyền độc quyền đã thoái hóa biến chất, không còn là đảng vô sản chuyên chính, không còn là đội quân tiên phong của giai cấp công nông, lao động nghèo lãnh đạo nhà nước và xã hội. Ngày nay đảng CSVN đã hiện nguyên hình là một đảng chính trị lưu manh, bán nước cầu vinh phản bội dân tộc, phản bội lại lợi ích giai cấp mà chúng lem lẻm hứa hẹn trung thành.

Sự phản bội của đảng CSVN, một băng đảng cướp bóc phản động tự xưng là lực lượng tiến bộ qua thủ đoạn “đất đai là sở hữu toàn dân”, qua các cuộc cướp đất của nông dân với chiêu bài cưỡng chế, giải phóng mặt bằng... có sự hỗ trợ của công an côn đồ sẵn sàng trấn áp, hành hung, bịa đặt, vu khống “...gây rối trật tự công cộng... chống người thi hành công vụ...” Cũng như việc công nhân tự phát biểu tình, đình công đòi quyền, lợi ích hợp pháp, đòi tăng lương, đòi cải thiện môi trường, điều kiện làm việc... đều bị lực lượng công an côn đồ đứng về phía chủ nhân nước ngoài đàn áp, bịa đặt vu khống các công nhân này là bị thế lực thù địch xúi giục chống phá chính sách phát triển kinh tế xã hội để khép tội tống vào tù. 

Đối với những ai bất bình với hành động vô nhân trái đạo, thất nhân tâm của băng đảng cộng sản, của lực lượng côn an còn đảng còn mình, dũng cảm lên tiếng phản đối, dù những cá nhân này không phải là lực lượng đối kháng, thế lực thù địch, phản động âm mưu chống phá, lật đổ chế đô. Họ là những công thần, hậu duệ công thần của chế độ, là những cán bộ đảng viên trung kiên kính bác, yêu đảng, chỉ có mong muốn duy nhất là đảng diệt sâu, loại trừ những tên ăn không chừa thứ gì của dân. Họ chỉ muốn chỉ ra lũ trọng phạm đang đục khoét đe dọa đến sự tồn vong của đảng, chế độ... nhằm giúp đảng chỉnh đốn lấy lại lòng tin của toàn đảng, toàn quân, toàn dân để đảng tiếp tục vai trò lãnh đạo nhà nước, xã hội nhưng vẫn không thoát được chiêu trò bịa đặt, vu khống của lực lượng công an côn đồ CSVN.

Nạn nhân của chiêu trò bịa đặt, vu khống để loại trừ, để tiêu diệt tính từ quá khứ đến hiện tại có rất đông nạn nhân từ dân thường, nhân sĩ trí thức đến các tổ chức đảng phái không cộng sản lẫn các người là bạn đồng chí cộng sản trong kháng chiến chống Pháp, đến nhân văn giai phẩm, đến xét lại chống đảng, đến vụ án gián điệp có yếu tố CIA mà ông đại tướng Võ Nguyên Giáp bị vu khống là kẻ cầm đầu... 

Những nạn nhân gần đây nhất của chiêu trò bịa đặt, vu khống là những người lẫn hậu duệ của những người nằm trong cũng như đã từng gắn bó, góp công cho bộ máy đảng, nhà nước gồm có các ông Nguyễn Văn Hải, bà Tạ Phong Tần, ông Cù Huy Hà Vũ, Phạm Viết Đào, Trương Duy Nhất, Nguyễn Hữu Vinh, bà Bùi Thị Minh Hằng, ông Hồng Lê Thọ, Nguyễn Quang lập... Tất cả bị khép vào tội vớ vẩn như trốn thuế, bắt quả tang hai bao cao su đã qua sử dụng, đi xe hàng hai làm tắt nghẽn giao thông, lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm quyền lợi ích nhà nước... nói xấu đảng, nói xấu lãnh đạo, chống phá đảng, nhà nước...

Thật ra chuyện công an côn đồ dựng chuyện vu khống một số cá nhân nêu tên ở trên và vu khống những người đấu tranh cho dân chủ, những người bất đồng chính kiến chỉ là chuyện nhỏ. Chuyện sử dụng lực lượng an ninh, tình báo, mật vụ, đặc tình vào cuộc bịa đặt, vu khống bôi nhọ lẫn nhau của các thế lực trong nội bộ đảng nhằm tranh lấy quyền lãnh đạo đảng mới là chuyện lớn, chuyện đáng sợ.

Thời đại tin học này, từ trong đảng đến ngoài đảng ai cũng biết hai vụ việc nổi cộm bịa đặt, vu khống táo tợn và những kẻ vu khống này đã sử dụng các cơ quan an ninh, đặc tình làm công cụ đấu đá, tiêu diệt tranh quyền lãnh đạo đảng của các lãnh đạo cao cấp đảng CSVN là vụ Xét Lại Chống Đảng và vụ Năm Châu Sáu Sứ. Hai vụ việc cách nhau gần ¼ thế kỷ nhưng thủ đoạn tiến hành tiêu diệt đối thủ có cùng một kịch bản là dựng chuyện, dựng lên ổ tình báo nước ngoài cài cấm trong nội bộ đảng âm mưu chống đảng, chống nhà nước, xóa sổ chế độ.

Cách thức thực hiện mưu đồ tiêu diệt đối thủ tranh quyền lãnh đạo đảng trong vụ án Xét Lại Chống Đảng và vụ án Năm Châu Sáu Sứ là các lãnh đạo đảng rỉ tai nhau, chuyền tay nhau tài liệu đóng dấu kín, tuyệt mật đến cán bộ đảng viên cần định hướng. Song song với việc ngụy tạo tài liệu vu khống là những lãnh đạo đầu têu chỉ đạo cho an ninh, mật vụ tiến hành bắt giữ, điều tra một số tay chân thân cận của đối thủ chính trị nhằm khủng bố tinh thần, triệt tiêu tinh thần phản kháng lẫn tham vọng tranh giành quyền lực chính trị nội bộ để đối thủ phải thỏa hiệp, đầu hàng đứng ngoài cuộc chơi hay là phải bị tiêu diệt và ông Võ Nguyên Giáp là một trong số “nạn nhân” của trò đấu đá tranh chấp quyền lực trong nội bộ đảng cộng sản, qua hai vụ án Xét Lại Chống Đảng và Năm Châu Sáu Sứ (?)

Ngày nay thời tin học, thời của Sang, Trọng, Hùng, Dũng và chuyện đấu đá tranh chấp quyền lực nội bộ có nhiều thay đổi về hình thức nhưng nội dung vẫn không có gì thay đổi. Nghĩa là thời đại a còng ngoài tài liệu bịa đặt, vu khống lưu truyền trong nội bộ, các phe phái tranh chấp còn biết vận dụng đến công cụ truyền thông của cả lề đảng lẫn lề dân. Kể cả lợi dụng công năng của internet qua các trang mạng, blog cá nhân để đánh bóng lẫn bôi xấu nhau và mỗi phe nhóm đều tung ra những đòn hỏa mù vừa thực vừa hư, với rất nhiều loại tin tức khó có thể kiểm chứng để làm lý cớ tấn công lẫn nhau hoặc nâng quan điểm diễn biến hòa bình do những thế lực bên ngoài xách động, xúi giục nhằm tìm kiếm thỏa hiệp chia chác quyền lực, quyền lợi dưới vỏ bọc đoàn kết nhất trí, ổn định nội bộ giả tạo của đảng CSVN.

Sắp tới đây sẽ có giả vờ bầu bán, cơ cấu, sắp xếp nhân sự lãnh đạo đảng, nhà nước thì như đến hẹn lại lên, các phe phái trong đảng lại thi nhau giở trò, giở thủ đoạn tung tin giả lẫn thật nhằm vạch mặt tố cáo bôi nhọ vào mặt nhau nhưng thực chất mặt tên nào chẳng đen, cần gì phải bôi nhọ?

Những động thái tranh chấp rõ rệt nhất là việc chủ tịch nước Trương Tấn Sang tấn công vào cá nhân thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về nợ nước ngoài, về thâm thủng ngân sách có nguy cơ gây hậu quả nghiêm trọng và ông Dũng đã đăng đàn đáp trả là chi thu ngân sách, nợ công vẫn nằm trong vòng kiểm soát. 

Ngoài ông Sang ra còn có ông chủ tịch Nguyễn Sinh Hùng nhập trận đánh hôi, gay gắt công kích năng lực yếu kém trong công tác lãnh đạo nhà nước của ông Nguyễn Tấn Dũng và đấu tranh thể hiện ông ta là chủ tịch của cơ quan quyền lực cao nhất nước, buộc ông thủ tướng Dũng phải báo cáo công tác điều hành nhà nước với quốc hội, chính xác là với ông Hùng.

Đòi hỏi của ông Nguyễn Sinh Hùng là đúng quyền hạn, đúng với luật pháp làm ra, phát tán của nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam nên ông Dũng không thể đối phó như đã đối phó với ông Sang mà phải giở trò côn đồ như nguồn gốc xuất thân lãnh đạo côn an côn đồ của ông ta. Trò côn đồ của ông Dũng đối phó với ông Hùng là xua công an côn đồ bắt giam điều tra Hà Văn Thắm, chủ tịch Ocean Bank tay chân thân tín của ông Nguyễn Sinh Hùng và tung tin mang tính đe dọa trên lề đảng lẫn lề dân về đời tư gia đình ông Hùng liên quan đến công tác nhà nước, đến công việc kinh doanh thiếu minh bạch của bà Nguyễn Hồng Phượng, chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn SSG, kinh doanh bất động sản – em gái ruột của chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng.

Từ khi Hà Văn Thắm bị bắt giữ với thông tin khối tài sản khổng lồ của Nguyễn Hồng Phương, em gái ông chủ tịch Nguyễn Sinh Hùng bị đưa lên mặt báo, kèm theo tin “hăm dọa” sẽ bị bắt giữ thì trận chiến “pháp lý” của ông Hùng đối đầu với thủ đoạn “xã hội đen” của ông Dũng tạm lắng xuống, không còn nghe lời qua tiếng lại nữa. Rất có khả năng ông Hùng với ông Dũng đã đạt được thỏa hiệp “đình chiến” núp dưới danh nghĩa đoàn kết nội bộ để hai ông bắt tay “vừa hợp tác vừa đấu tranh” tiêu diệt các đồng chí ngăn cản tham vọng quyền lực của Dũng – Hùng(?)

Câu chuyện đấu đá tranh giành quyền lực trong đảng cộng sản cho khóa tới, không dừng lại ở các ông Sang, Hùng, Dũng mà còn một số lãnh đạo kín tiếng chưa ra mặt... Có thể chức tổng bí thư, chức danh cao nhất của đảng cộng sản dường như đã an bài (?) và câu chuyện bịa đặt, vu khống đấu đá tranh giành đang chuyển sang chức danh thủ tướng, lãnh đạo đầy quyền lực của nhà nước. 

Mục tiêu tấn công đang nhắm vào phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, vào tay chân thân tín của ông Phúc với nhiều thông tin giả, thật lẫn lộn nhằm triệt hạ ông Phúc trước thềm đại hội đảng (?) Trong số thông tin “xấu” đối với ông Phúc, độc đáo nhất là thông tin ông Nguyễn Bá Thanh bị “hạ độc thủ” bởi chất phóng xạ sắp về chầu cụ tổ Karl Marx, Lenin đã lên tiếng tố cáo Nguyễn Xuân Phúc là kẻ chủ mưu. Với thông tin có thể giả có thể thật này như lưỡi gươm treo ngang cổ Nguyễn Xuân Phúc, vì đồng chí của ông có thể biến giả thành thật để loại trừ ông! 

Ngoài hai chức danh đầy quyền lực về mặt đảng, nhà nước còn một chức danh khác tuy không nổi bật lắm nhưng quyền lực ngầm về mặt an ninh cũng không kém cạnh chức tổng bí thư đảng và thủ tướng chính phủ - đó là chức danh trưởng ban tổ chức trung ương đảng. Rất có khả năng các lãnh đạo phụ trách mảng an ninh đang cạnh tranh, đang ráo riết tranh giành nên đã thi nhau tung tin thất thiệt lẫn có thiệt để hạ uy tín của nhau cũng như ra quân tố giác tham nhũng, lãng phí và lùng sục bắt các bloggers, chỉ đạo công an côn đồ hành hung dân oan, đánh đập gây thương tích những cá nhân đấu tranh bảo vệ nhân quyền... nhằm lập thành tích, thể hiện khả năng dâng lên đảng để giành lấy chức danh nhiều quyền lực ngầm này. 

Có lẽ mọi người đều thấy, mỗi lần tái cơ cấu nhân sự, bầu bán chức danh lãnh đạo đảng, nhà nước là các đầu đảng băng đảng cộng sản lại giở trò bịa đặt, vu khống loại trừ lẫn nhau và đó cũng là lúc lãnh đạo cộng sản lộ ra bộ mặt thật của tình đồng chí mang tính đặc thù đạo đức Hồ Chí Minh rõ nét nhất! 

Bịa đặt, vu khống, ngụy tạo chứng cớ là đặc tính của công an côn đồ cộng sản và cũng là đặc tính của lãnh đạo đảng CSVN và với đặc tính của côn an côn đồ, của lãnh đạo đảng CSVN cùng với hệ thống tổ chức cai trị song trùng đảng, nhà nước như đã là, đang là... đang luôn luôn thể hiện là nhà nước của đảng, do đảng, vì đảng. Từ đó, cùng với kinh qua thực tiễn đời sống đảng lãnh đạo của nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam giúp cho người dân biết không còn hy vọng băng đảng này thực tâm thực hiện nhà nước của dân, do dân, vì dân... Nguyên nhân là bởi vì với những kẻ lãnh đạo luôn miệng gọi nhau là đồng chí mà chúng còn giở trò triệt hạ lẫn nhau thì còn gì để nói, còn gì để trông mong ở băng đảng lưu manh, xảo quyệt đầy thủ đoạn mang tên CSVN.






Không chệch hướng đấu tranh

Không chệch hướng đấu tranh






Nguyên Thạch (Danlambao) - Thời gian gần đây ở những ngày cuối năm và đầu năm, tình hình có khá nhiều biến chuyển, một số tiếng nói độc lập đã bị bắt, số khác đang bị ngấm ngầm theo dõi và rồi cũng có thể bị cùng chung số phận như những người đi trước. Bên cạnh là những tin tức ồn ào về vụ việc trưởng Ban nội chính trung ương Nguyễn Bá Thanh bị ám hại đã lôi cuốn không ít sự quan tâm của nhiều giới nhưng quan trọng hơn cả là sự theo dõi chỉ đạo chặt chẽ của khối quyền lực Trung Nam Hải cho "Đai hội đảng" XII dự định vào năm 2016 để nhắm tới những bước tiến phải đạt được vào năm 2020.

2015 sẽ là năm có nhiều biến động, đảng CSVN sẽ có nhiều tranh chấp và đấu đá mãnh liệt hơn, quân đội và côn an sẽ có những thể hiện rõ nét và tàn bạo hơn, qua hơi hướm phát biểu của bí thơ quân ủy trung ương nhân ngày kỷ niệm 70 năm thành lập "quân đội nhân dân Việt Nam": Chỉ có Đảng Cộng sản VN là tổ chức duy nhất lãnh đạo Quân đội nhân dân VN. Sự lãnh đạo quân đội không thể phân chia cho bất kỳ một cá nhân nào, một lực lượng chính trị nào khác - Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.


Đi đôi là những thông điệp của Bộ trưởng côn an Trần Đại quang (1) để dọn đường những động thái đàn áp và bắt bớ bất luận là thành phần nào gây ảnh hưởng đến sự an nguy của đảng CSVN. Không còn bất cứ câu ví von nào hơn: Con thú trước khi chết thường trở nên rất mạnh bạo nhằm cố bám víu vào sự sinh tồn của nó.

Vạn vật bất luận là thứ gì cũng không thể thoát khỏi nguyên lý sinh và diệt, có sinh ắt có tử, đảng CSVN không ngoại lệ. Tuy nhiên, sự tồn vong nó còn tùy thuộc vào hoàn cảnh và điều kiện chung quanh để kéo dài sự sống hay cái diệt sẽ đến sớm hơn đó là điều tôi muốn bày tỏ ý nghĩ thô thiển ở bài viết này.

Về mặt nhận thức: Là những người mang ý nguyện đấu tranh và mong muốn cho một Quê hương Dân chủ, Tự do, Nhân quyền, không cộng sản, chúng ta phải luôn phân biệt và khẳng định đâu là ĐIỂM, đâu là DIỆN, không để mình bị cuốn hút vào những hiện tượng mang tính nhất thời, những tranh giành đấu đá đầy kịch tính và đơn thuần chỉ vì lợi ích cá nhân hay băng nhóm bởi sau những đấu đá này thì đâu cũng sẽ vào đấy. Tuy nhiên, nếu là những bậc có chỉ dấu thông minh và nhạy bén thì những người này có thể nhân tiện nắm lấy những xung đột tạm thời đó mà chuyển hóa thành những biến cố mang tính định đoạt cho tương lai. Ở vế này, tôi rất muốn liệt kê thật nhiều, thật chi tiết nhưng tiếc rằng nó có thể là những đoạn đường mở cho hưu chạy thoát, cho nên những người như tôi vừa nêu ra này, tự mình nhận thức và suy diễn. Tất cả còn lại hãy luôn giữ vững niềm tin và luôn nhắm tới những mục đích mà mình muốn tiến đến, nhất định không để mình bị lôi cuốn và lãng phí thời gian bởi lý do đơn giản và dễ hiểu rằng: Dưới nhãn quang cùng góc nhìn của những người chân thật có tâm huyết với đất nước thì băng nhóm của những bọn này cũng chỉ là những tên tội đồ, những tên cướp không hơn không kém. Bọn họ, cho dẫu bên nào có trội, có thắng thì cũng chỉ là những tên buôn dân bán nước mà thôi.

Về mặt truyền thông: Chúng ta hãy luôn kiên trì và nhẫn nại, luôn cố gắng trong sứ mệnh "mỗi người dân là một chiến sĩ thông tin" đem nhận thức cùng sự thật đến tầng lớp đồng bào chưa có phương tiện để tiếp cận với thông tin hoặc đã bị che mắt bịt mồm bằng những mụ mị do cơ chế trí trá xảo quyệt nhào nắn. Ngày nào toàn khối đồng bào nắm biết được bộ mặt thật của cái đảng lừa dối và phản bội lại dân tộc thì ngày ấy sẽ là ngày tận cùng của đảng.

Về mặt tài chánh và kinh tế: Ở một đất nước nghèo nàn và lạc hậu như Việt Nam thì kinh tế có ảnh hưởng rất lớn đến sự tồn vong của guồng máy cầm quyền. Không thu nhập thì nguồn chi trả sẽ gặp khó khăn, từ khó khăn sẽ nảy sinh thêm khó khăn rồi cuối cùng sẽ theo "hệ Domino" sụp đổ toàn diện. Nắm bắt được căn nguyên ấy, nếu là người còn ở trong nước thì hãy cố gắng vì vận mệnh của đất nước mà chấp nhận đau khổ, không yêu cầu, không xin xỏ người thân ở hải ngoại chu cấp, gởi tiền. Nếu là người ở nước ngoài thì cũng nên vì sự mất còn của đất nước và dân tộc mà cương quyết không gởi tiền về VN trong một thời gian có giới hạn nhằm triệt tiêu sự sống còn của đảng CSVN. Chung lại, dẫu quốc nội hay hải ngoại, chúng ta nên hiểu rằng số lượng kiều hối trên dưới 12 tỉ USD/năm không phải là nhỏ, nó chiếm sắp xỉ 1/10 tỉ trọng GDP cả nước và nếu cộng sản không có được số tiền không hoàn lại này thì sẽ không có đủ tiền để chi trả cho guồng máy ăn hại trong một thời gian không lâu. Theo thống kê chính thức của nhà nước VN thì số lượng "Việt kiều" về nước lên đến hàng trăm ngàn người và thu nhập ngoại tệ từ "Việt kiều" cũng đạt tương đương 12 tỉ USD. Vậy với 12 tỉ đô, tức 2.500.000.000.000 đồng cùng số lượng người đông đảo tiêu xài phóng khoáng này không là một nguồn lợi béo bổ thì là gì?.


Về mặt vạn động ngoại giao: Những nhân tố đấu tranh có trình độ và uy tín ở các quốc gia dân chủ tiên tiến nên cố gắng tranh thủ phơi bày những sự thật đang diễn ra ở những thể chế độc tài như Việt Nam, những bất công, những áp bức, những vi phạm nhân đạo và nhân quyền cho cộng đồng thế giới cùng tỏ tường, từ đó mức độ tin tưởng hay ủng hộ (nếu có) vào VN sẽ bị giảm sút và kéo theo những thiệt hại do niềm tin đã mất đó.


Con tắc kè cộng sản Việt Nam dẫu có biến thể, có đổi mầu như thế nào thì chỉ là để phù hợp với môi trường chung quanh để mong lẫn tránh được sự phát hiện, sự đổi màu không thể hiện được bản chất của loài tắc kè (Gekko gecko). Loài bò sát này đã được người Tầu rất ưa chuộng dùng để làm thuốc và tác dụng của nó cũng chỉ để làm thuốc mà thôi. Tên nào bị thuốc, tên nào bị đầu độc ám hại, kệ cha nó. Thằng nào, con nào còn được chủ của nó dung dưỡng để điều khiển, để sai khiến hầu nuốt trọn Việt Nam, chúng ta cũng phải nhận diện ra và diệt tất nhằm tránh hậu hoạn cho một tương lai Việt Nam không nô Tàu, không cộng sản.



Saturday, January 3, 2015

Người già kiếm cơm giữa Sài Gòn


Image

Người già kiếm cơm giữa Sài Gòn

Nhóm phóng viên tường trình từ VN
2015-01-02
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
nguoi-gia-622.jpg
Một Cụ Bà bán bánh tráng tại Sài Gòn, ảnh minh họa.
RFA PHOTO
Mùa Đông giá lạnh, đối với người già, người nghèo thiếu ăn thiếu mặc, cái lạnh là nô lệ trung thành của thần chết, nó có thể đến trói tay trói chân người già cho thần chết dễ bề vung lưỡi hái. Với người già lây lất kiếm sống giữa đất Sài Gòn, mùa Đông càng ghê gớm hơn nhiều bởi ngoài cái lạnh của thời tiết, cái lạnh trong tâm hồn vốn buồn tủi lâu năm của họ sẽ làm khổ họ gấp bội lần. Cái lạnh khiến cho họ thấy cô đơn, đôi khi tự đặt câu hỏi: Bao giờ mình chết? Và khi mình chết đi, lấy gì để chôn, ai chôn mình đây?

Ăn xin không nỡ, buôn bán cũng không xong

Bà Hạt, 75 tuổi, quê Mộ Đức, Quảng Ngãi, vào Sài Gòn bán vé số và bưng bê cho quán ăn gần hai mươi năm nay, tâm sự:
Bảy mươi mấy tuổi mà còn đi bán vé số. Ngày thì kiếm được khoảng mười, hai mươi ngàn bạc, đôi khi được tám ngàn. Ăn uống thì ăn quán ăn đường bữa đôi ba ngàn bạc, chứ không có khi mô ăn được năm ngàn, mười ngàn đâu.
-Bà Hạt
Bảy mươi mấy tuổi mà còn đi bán vé số. Ngày thì kiếm được khoảng mười, hai mươi ngàn bạc, đôi khi được tám ngàn. Ăn uống thì ăn quán ăn đường bữa đôi ba ngàn bạc, chứ không có khi mô ăn được năm ngàn, mười ngàn đâu. Tùy bán vé số có lời không nữa, cứ đi liên miên rứa đó, ngày mô đau ốm thì ở nhà, huyết áp lên thì xỉu lên té xuống vậy đó.”
Bà Hạt cho biết thêm là hiện nay, ở thành phố có rất nhiều người già bằng tuổi của bà và có người lớn tuổi hơn phải đi bươn bả kiếm sống hằng này bằng nhiều công việc, từ bán vé số, bán trái cây, đậu phộng rang, đậu phộng luộc, lượm ve chai, lượm bao nilon, rửa chén bát thuê cho đến đi ăn xin… Họ sống lây lất qua ngày đoạn tháng, không biết đâu là nhà.
Phần đông trong số họ không có con cái ở quê nhà, lưu lạc xuôi dần về phương Nam và tìm cách để tồn tại bằng nhiều công việc. Cũng có người từng có nhà cửa đàng hoàng nhưng sau tháng Tư năm 1975, do nhiều thay đổi, nhà cửa của họ không còn nữa, con cái thì người đi vượt biên bỏ mạng giữa biển, người vào trại cải tạo không trở về, cuối cùng, không còn người thân, không còn nhà cửa, họ lăn lộn giữa cuộc đời mà tồn tại.
Như trường hợp một người bạn già của bà Hạt, ngay cả cái tên bà này cũng không thể nhớ rõ, nói câu trước câu sau quên, hơn 80 tuổi nhưng không có thẻ chứng minh nhân dân, không nhà cửa, tối ngủ gầm cầu, ngày đi ăn xin, được bữa nào nhờ bữa đó, có ngày đói rát ruột. Tuổi già của người bạn già nhiều khi làm cho bà Hạt rơi nước mắt. Nhưng cũng nghèo khổ giống nhau, bà chẳng giúp được gì ngoài gói mì tôm, ổ bánh mì nguội.
nguoi-gia-400.jpg
Một Cụ Bà bán vé số tại Sài Gòn, ảnh minh họa. RFA PHOTO.
Bà Hạt nghẹn ngào nói rằng sống ở thành phố Sài Gòn, có khi ăn xin dễ thở hơn là buôn bán,  nhưng với tính cách của mình, bà không thể ăn xin. Ví dụ như khi bà mời vé số, có nhiều người lắc đầu từ chối mua vé số nhưng lại sẵn lòng rút tiền ra cho bà hai ngàn đồng hoặc năm ngàn đồng. Đương nhiên là bà từ chối, không lấy. Người cho tiền xin lỗi bà và giải thích rằng họ rất thương những người nghèo, muốn giúp một chút đỉnh dù là nhỏ nhoi nhưng không thể giúp theo kiểu cho người nghèo hai ngàn đồng khi phải nộp cho nhà nước tám ngàn đồng. Bởi họ thừa biết trong mỗi tấm vé số có giá 10 ngàn đồng, người bán vé số chỉ kiếm được hai ngàn đồng tiền hoa hồng.
Chính vì không muốn cầu may để rồi nộp tiền cho một hệ thống tham nhũng mập mạp nên nhiều người không chấp nhận mua vé số nhưng lại sẵn sàng bỏ ra số tiền ngang với một tấm vé để tặng cho người bán già yếu, nghèo khổ, đó là phong cách của người Sài Gòn. Nhưng rất tiếc, bà Hạt không quen nhận tiền theo cách đó nên đời bà vẫn thiếu đói. Nếu làm ăn xin, bà lại e rằng mình lấy mất một phần của bố thí của nhiều người già ăn xin khác có sức khỏe kém hơn bà rất nhiều. Hơn nữa, sống ở Sài Gòn hiện tại, muốn ăn xin cũng rất khó.

Người ăn xin không có đất sống

Một em bé người gốc Quảng Nam, cha mẹ mất sớm, cách đây hơn 10 năm, bà nội phải bế em chạy trốn lực lượng săn bắt ăn xin ở Đà Nẵng để vào Sài Gòn tiếp tục lây lất kiếm ăn, cho biết:
“Chạy bữa trưa mất bữa tối, áo quần rách hết không có mà mang. Cha mẹ mất hết không biết nhờ ai. Họ cho bữa, lâu lâu mỗi người cho vài lon gạo về nấu ăn, để dành nấu ăn. Với nấu ít thôi vì nấu ra không có chi ăn, ăn không hết.”
Chạy bữa trưa mất bữa tối, áo quần rách hết không có mà mang. Cha mẹ mất hết không biết nhờ ai. Họ cho bữa, lâu lâu mỗi người cho vài lon gạo về nấu ăn, để dành nấu ăn. Với nấu ít thôi vì nấu ra không có chi ăn, ăn không hết.
-Một em bé người gốc Quảng Nam
Theo em bé này, thời gian gần đây, việc ăn xin hết sức khó khăn bởi lượng người giả tàn tật để xin ăn tăng vọt, làm cho người ta mất hết thiện cảm với người ăn xin. Mà những kẻ giả khổ đi ăn xin lại có chương trình, bài bản để làm người khác động lòng thương, khi hành nghề xong, họ có nhà cửa để trở về, khỏi bị dân phòng, công an hỏi thăm.
Trong khi đó, những người nghèo xin ăn chân chính như bà cháu cậu lại bị người ta hất hủi, dân phòng rượt, công an có thể bắt nhốt bất kì giờ nào. Hơn nữa, sắp tới đây, thành phố có luật mới, sẽ bắt tất cả những người lang thang ăn xin như bà cháu của cậu đưa vào trại giáo dưỡng hoặc trại tế bần và trung tâm bảo trợ xã hội để ở đó suốt ngày, đi làm, đến giờ lại được đánh kẻng về ăn cơm.
Với cậu bé này, không có gì đáng sợ hơn chuyện này. Điều này làm cậu nghĩ đến những người bắt chó trộm, họ sẽ có đất sống tại Sài Gòn trong đợt này. Cũng giống như tại thành phố Đà Nẵng trước đây, những người bắt trộm chó vốn dễ gặp nguy hiểm, dễ bị đánh chuyển hẳn sang nghề săn bắt người ăn xin để nhận thưởng. Chỉ trong vòng hai tuần, thu nhập của họ đạt đến con số vài chục triệu đồng nhờ vào săn bắt người ăn xin.
Lúc đó, mức thưởng của thành phố Đà nẵng cho việc phát hiện và tố giác một người ăn xin bằng một cú điện thoại đến lực lượng thanh niên xung kích hoặc công an sẽ là 250 ngàn đồng. Có người mỗi ngày săn được hàng chục, thậm chí vài chục người ăn xin, ngoài ra, họ còn tổ chức đường dây dụ người ăn xin vào thành phố Đà Nẵng để săn hoặc cho tiền, gài thế những người mù bán chổi để săn.
Sắp tới đây, Sài Gòn có lệnh bắt người ăn xin đưa vào trung tâm bảo trợ xã hội, cậu bé này lại linh cảm thấy rằng sắp tới đây, sẽ có một đội ngũ bắt chó trộm đổi nghề, chuyển sang săn bắt người ăn xin ở Sài Gòn để nhận thưởng. Rồi đây cuộc đời cậu chẳng biết sẽ trôi dạt về đâu.
Mùa Đông, bao giờ cũng là mùa lạnh, đặc biệt, nó rất lạnh khi tâm hồn con người trở nên lãnh cảm với nỗi đau đồng loại.
Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam.

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Khẩu chiến từ một câu nói

 

Thư giãn: Khẩu chiến từ một câu nói

Thiện Tùng

Năm nay người em thứ chín của tôi nhận giỗ cha tôi thay cho người anh thứ bảy của nó vừa mới qua đời hơn tháng trước.
Vì thay người giỗ, họ tộc gom về khá đông đủ, trong số có anh Ba Tôn, người anh bạn dì với tôi, tuổi 92 và đang “quyền uy” nhứt tộc. Anh Tôn có thâm niên 22 năm làm Chủ tịch huyện – một thời “khạc ra lửa”.
Thông thường, ở nông thôn, khi gặp nhau thường nói cho nhau nghe về sức khỏe và việc làm ăn sinh sống. Giỗ cha tôi lần nầy khác hẳn, đề tài tham nhũng gần như chi phối toàn bộ. Đám trẻ trung moi đâu ra thông tin về những vụ tham nhũng, người nêu sự kiện, kẻ bổ sung chi tiết hết vụ ông Tổng Thanh tra Trần Văn Truyền, vụ Thiếu tướng Giám đốc Công an tỉnh Bến Tre Hồ Quốc Việt đến vụ Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, v.v.
Không thể kềm nén được ức chế, anh Tôn nói như rầy:
  • “Nè nè…, tao khuyên tụi bây, thịt rượu ê chề, lo ăn nhậu đi, kẻ nào tham nhũng chết cha nó ráng chịu, xía vào làm gì. Ông Truyền, thằng Việt làm bẩn quê hương Đồng Khởi chưa đủ sao bây còn xới tung lên cho làm gì, công an còng đầu hết bây giờ…?! “Kín miệng thì sống, trống miệng thì chết”, biết chưa?”.
Ông Tám, một cán bộ lão thành ngồi cùng bàn với Ba Tôn “chụp vật” ngay:
  • Anh Ba nói vậy là không thuyết phục, chết cha dân thì có: dân nai lưng làm, đóng
thuế…, quan chức tham nhũng ăn ú na ú nần, nhà cao cửa rộng… khó chết lắm
anh Ba ơi! “Cái sống tìm trong cái chết” là câu gợi dẫn phản ứng sinh tồn – chết
trước sau khỏi chết có gì mà sợ?
  • Sớm muộn gì Đảng và Nhà nước ta cũng “lột da” bọn tham nhũng hết thôi, đừng nôn nóng – đã xử lý vụ Trần Văn Truyền rồi đó không thấy sao?
  • Tham nhũng thì đầy đàng, cấp nào cũng có, lớn ăn lớn, nhỏ ăn nhỏ, xử lý một vài vụ lẹt đẹt theo kiểu giơ cao đánh khẽ như gỡ ghẻ, như trò đùa… không che mắt được ai.
  • Chẳng lẽ bắt nhốt hay chặt đầu hết sao? Có giỏi thì hiến kế cho Đảng đi, chỉ có giỏi nói!
  • Tôi nói thay cho tiếng khóc để xả tức, cho vơi bớt đau buồn, chớ thân phận hồi hưu có góp ý cũng không có chỗ và chẳng ai nghe, biết làm gì nữa anh Ba?!
  • Nếu biết không làm gì được thì an phận như tao, đến tháng nhận lương hưu, ai rủ đi nhậu chơi, rảnh nằm ngửa “nhả khói phun mây nhìn cuộc thê” cho sướng thân!
  • Chẳng lẽ anh không biết lương mình nhận hàng tháng là tiền dân đóng thuế?
  • Đó là tiền trả công kháng chiến và công góp phần xây dựng đất nước.
  • Thấy công cũng phải thấy tội nữa chớ. Chẳng lẽ anh không thấy cái lỗi của chúng mình và không biết xấu hổ với dân về việc để đồng bọn tham nhũng sao?
  • Ai tham nhũng người đó có lỗi, xấu hổ… chớ không tham nhũng thì mắc mớ gì?
  • Em thì khác anh: Là đảng viên, em chỉ hãnh diện trong thời kháng chiến, bây giờ em thấy nhục lắm, là đảng viên mà bất lực để đồng chí của mình tham lam vô độ. Tội của chúng mình là góp phần đẻ ra đám tham nhũng. Đôi khi em muốn ra khỏi Đảng để khỏi mang nhục lây, nhưng lại sợ dân quy mình là thằng bỏ cuộc, trốn tránh trách nhiệm, tiếp tục trụ lại trong Đảng cũng chẳng làm được gì, đó là nỗi trăn trở khiến nhiều đêm mất em ngủ!
  • Đừng quá bi quan, đau buồn như vậy, Đảng và Nhà nước ta cũng luôn quan tâm đến những người có công với dân với nước nước như việc đền ơn đáp nghĩa, truy phong danh tước, những ngày kỷ niệm kháng chiến cũng tổ chức rình rang chớ có lãng quên đâu?
  • Việc nầy em nghĩ cũng khác anh: Người ta lấy tiền thuế của dân nhử những người đương nhiệm, ém miệng những người về hưu để họ vừa lòng với hiện tại. Còn việc phong danh hiệu gì đó chỉ đối với những người ngoan ngoãn cúc cung, chớ những người ăn ngay nói thẳng, dầu là cán bộ đảng viên hay người có công, như anh thấy đó, nếu không ngồi tù cũng bị bạc đãi. Việc tổ chức kỷ niệm về kháng chiến hay cả việc học tập về Hồ Chí Minh… chẳng qua là để tâng công theo kiểu “ăn mày dĩ vãng” chớ người ta có thiết gì về những chuyện ấy!
  • Vậy là chú mầy thuộc loại bất mãn, hết thuốc chữa rồi!
  • Không đến thế đâu, chỉ bất bình trước bất công thôi. Nếu hôm nay người ta bắt em vào tù vì tội “cứng đầu” thì cũng là cái giá phải trả cho sự khờ khạo của mình trong quá khứ. Nếu phải ngồi tù để bảo vệ danh tiết cũng nên lắm. Tính em như Phùng Quán khắc họa:
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dầu ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêu
Dầu ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Thấy cuộc khẩu chiến có mòi gay gắt, cánh trẻ háo hức muốn “tham chiến” với hai lão già, thằng Chín em tôi cắt: “Giỗ là kỷ niệm ngày mất của người quá cố mà không nói gì về người ấy, đem tham nhũng, thuộc truyện dài nhiều tập, ra tranh luận tôi e không thích hợp, hẹn dịp khác đi. Mời nâng ly để chuyển đề tài!”.
Nể chủ đám, mọi người ép bụng gác lại đề tài tham nhũng. Thế rồi, chẳng có đề tài gì hấp dẫn, mọi người nhìn nhau cười, nhậu.
30/12/2014
T.T.
Tác giả gửi BVN.

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link