Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, January 19, 2015

Paris: Khủng Bố Hồi Giáo Và Khủng Bố Việt Cộng — Charlie Hebdo

911 Paris: Khủng Bố Hồi Giáo Và Khủng Bố Việt Cộng —  Charlie Hebdo attack

Nguyễn Thị Cỏ Mây
January 10, 2015

2015 JAN 10 PARIS EST CHARLIE.TERRO 300


http://www.theguardian.com/world/live/2015/jan/09/charlie-hebdo-manhunt-kouachi-terrorist-links-live-updates

Chiều thứ tư 7/1/2015, sau khi tuần báo trào phúng Charlie Hebdo bị khủng bố hồi giáo tấn công gây thiệt mạng 12 người và nhiêu người khác bị thương, dân chúng Paris cả trăm ngàn người hẹn nhau tập trung tại Công trường République, Paris X, biểu tình lên án hành động giết người dã man của bọn hồi giáo quá khích và bày tỏ nhiệt tình và chia buồn với nạn nhơn và gia đình. Nhiều ngưòi biểu tình mang trước ngực khẫu hiệu “Tôi là Charlie”. Chánh phủ Pháp ban hành ngày thứ năm, 8/1/2015, là ngày quốc tang để tưởng niệm những nhà báo và nạn nhơn.

Chuyện xảy ra không phải hoàn toàn bất ngờ.

Những người hồi giáo cuồng tín đã nói rỏ điều họ sẽ làm và làm điều họ đã nói. Mọi người, nhứt là Chánh phủ Pháp, đã được báo tin trước. Nhiều vidéo của Nhà nước hồi giáo kêu gọi giết, khủng bố ở Pháp. Họ vẫn nhắc đi nhắc lại mọi vi phạm tổn thương tới tín ngưởng hồi giáo đều phải bị trừng phạt một cách đích đáng, tức tàn bạo, dã man.

Một nhóm nhỏ những người đứng ra vận động chữ ký thể hiện sự đoàn kết chống lại bạo lực khủng bố, bênh vực dân chủ, quyền tự do căn bản duới địa chỉ http: // secure.avaaz.org/fr/aveccharlie.

Theo nhóm này, trong vòng một đêm đã có hơn 300 000 chữ ký hưởng ứng. Khi số người ký lên đến nửa triệu, họ sẽ chuyển tới Trụ sở Charlie Hebdo để cho thế giới thấy rằng trên khắp nước Pháp “Chúng tôi đoàn kết”. Nhóm kêu gọi phổ biến rộng rải lời kêu gọi đoàn kết này tới bạn bè chưa ký tên.

Vụ khủng bố sáng thứ tư 7/1/2015 ở Tòa báo Charlie Hebdo không chỉ giết chết 12 người mà thực chất là hăm dọa thủ tiêu nền dân chủ của chúng ta, quyền tự do phát biểu của chúng ta, những quyền căn bản của chúng ta, giá trị nhơn bản chung của chúng ta.

Vụ thảm sát sẽ đoàn kết chúng ta hơn bao giờ hết.

Nếu trong vòng 24 giờ tới đây, trên khắp nước Pháp, tiếng nói chúng ta chỉ có MỘT, tất cả chúng ta đoàn kết lại để bảo vệ quyền tự do báo chí của chúng ta, tính đa nguyên văn hóa và sự bao dung của chúng ta thì chúng ta sẽ dặp tắt được những tiếng nói hận thù và tiếng vũ khí

Hồi giáo không giết phụ nữ

Mỗi trưa thứ tư, từ 10giờ 30, toàn thể Tòa soạn tuần báo Charlie Hebdo ngồi họp chung quanh chiếc bàn bầu dục lớn đặt trong phòng họp của Ban Biên tập. Một chương trình sanh hoạt không thay đổi từ ngày thành lập tuần báo trào phúng.

Trên tường dán những bức biếm họa mang ấn tượng mạnh như hình trang bìa “Charia Hebdo” (Charia = lưật hồi giáo, hậu quả là tháng 11 năm 2011, Tòa báo bị đốt), một bức tranh khác vẻ Bà Marine Le Pen, Chủ tịch Mặt Trận Dân tộc, bức hí họa Giáo hoàng François tố cáo tội ấu dâm trong Giáo hội Vatican, và bức tranh vẻ Cựu Tổng thống Sarkozy nhăn mặt …

Buổi họp hằng tuần chắm dứt, mọi người tới Café Bistrot*, đường Amelot, Paris XI, ăn trưa. Như thường lệ.

Nhưng hôm thứ tư, sau lối 1 giờ họp, hai người đàn ông bịt mặt bất ngờ xuất hiện. Phòng họp im bặt tiếng cười đùa.

Một người trong hai kẻ khủng bố kêu: Ê, tên “Charb” đâu ? Lập tức, hắn nổ súng thẳng vào Charb. Và cả hai tên nả từng loạt đạn vào bàn họp. Vừa la lớn “Allahou akbar”. Và chúng hét lớn “Tụi bây sẽ trả, vì tụi bây đã xúc phạm Đấng Tiên tri”.

Chúng lôi Bà Sigolène đứng lên, kề súng vào màng tang vừa nói: “Mầy, tao không giết đâu, vì tụi tao không giết đàn bà, nhưng mày phải đọc kinh Coran”.

Nhưng chúng lại giết Bà Elsa Cayat, nhà phân tâm học và ký giả. Tuy cũng là đàn bà!

Dân Pháp sẽ phản ứng?

Phản ứng trước mắt là các cơ quan an ninh làm việc. Họ tiến hành những cuộc điều tra ráo riết truy tìm hung thủ. An ninh đã nhận diện được 3 kẻ bị nghi ngờ vì đã có hồ sơ đen. Nhưng ngay tối hôm thứ tư, một thanh niên nhỏ nhứt trong 3 nghi phạm là Mourad Hamyd, em vợ của Chérif Kouachi, bị nghi là đã giúp đỡ hai anh em Chérif và Said Kouachi** thực hiện vụ khủng bố ở Paris, đã tới trình diện cảnh sát vì thấy hình của mình phổ biến trên mạng. Lối xóm xác nhận Mourad Hamyd đi học lúc xảy ra khủng bố.

Chỉ vài giờ sau vụ khủng bố đẫm máu tại Tòa soạn tuần báo Charlie Hebdo ở trung tâm Paris vào hôm thứ tư 07/01/2015, đã có ít nhất ba vụ tấn công nhỏ vào nơi thờ phượng của người Hồi giáo tại Pháp. Các sự việc này đã làm dấy lên mối lo ngại về một nguy cơ bạo động bùng lên, không chỉ tại Pháp, mà cả tại nhiều nước Châu Âu khác, mà cộng đồng người Hồi giáo là nạn nhơn. Ở Đức, phong trào dân chúng nổi lên chống hồi giáo gốc thổ-nhỉ-kỳ rất hung hản, qui tụ cả mươi ngàn người dưới sự điều động của Pegida (chống hồi giáo hóa). Phong trào này bắt nguồn từ ý hệ “Dân tộc chủ nghĩa” của Đức. Giới trẻ đông đảo và chủ lực.

Trong một vài năm gần đây, tâm lý bài Hồi giáo đã có dấu hiệu lớn mạnh tại Pháp, thể hiện qua hai thực tế: Mặt trận Dân tộc (Front national) ngày càng đạt thêm nhiều kết quả trong các cuộc bầu cử, và một số nhân vật nổi tiếng không ngần ngại công khai thể hiện quan điểm bài Hồi giáo của mình, như nhà văn Eric Zemmour, tác giả quyển sách ăn khách “Le suicide français”, tố cáo nạn nhập cư là một trong những nguyên do gây bất hạnh cho nước Pháp. Trên nhựt báo Ý “Courriere della Sera”, câu nói đụng chạm hồi giáo của ông đã gây tranh cải và làm cho ông mất việc làm trên đài I-Télé của Pháp: “Hồi giáo sống tập trung ở ngoại ô. Đó là những nơi người Pháp xa lánh”.

Còn Ông Michel Houellebecq, với quyển “Soumission” ra mắt độc giả pháp hôm 6/1/2015, mô tả nước Pháp bị hồi giáo hóa, tức không còn là nước Pháp như từ trước đến giò, vào năm 2022. Trong sách, có câu được trích dẩn như lời tiên tri chi vụ khủng bố Tòa báo Charlie Hebdo hôm sáng thứ tư vừa qua: “Cần nghĩ lại vào ngày đó, ngày mà một nhóm nhỏ những người trẻ vì muốn trả thù Đấng Tiên tri của họ, giết không gớm tay những kẻ bị họ lên án là súc phạm công khai đấng thiêng liêng, đó là nhà báo và họa sĩ biếm họa”.

Nhưng lời trích dẫn này gán cho tác giả Houellebecq, đang lưu hành rộng rải trên mạng, là hoàn toàn không đúng sự thật. Sự bịa đặt được báo Huffington Post khám phá ngay hôm thứ năm 8/1/2015.

Đế chế hồi giáo

ISIS tuyên bố thành lập Đế chế Hồi giáo (Caliphate) và kêu gọi thánh chiến. Họ tin tưởng cuộc “thánh chiến” hiện nay của phái Sunniste ở Irak và Syrie đang thu hút mạnh mẽ dư luận quốc tế. Nhơn đó, họ cũng tuyên bố Ông Abu Bakr al-Baghdadi là caliphe, tức là vị vua của họ, đồng thời là giáo chủ nối tiếp truyền thống từ Đấng Tiên tri Mohamed và là “lãnh đạo của người Hồi giáo trên toàn thế giới”. Nhưng liệu họ có thể thực hiện giấc mơ này được không khi ”triều đại truyền thống” đã thật sự chấm dứt năm 1924 cùng với Caliphate cuối cùng của Thổ-nhỉ-kỳ? Mặt khác, các hệ phái hồi giáo khác có thừa nhận Đế chế này không? Cả Taliban và Al-Qaida nữa ? Giấc mơ này ngày nay có còn trong mọi trái tim người hồi giáo nữa không?

Đế chế hoàn toàn được tổ chức theo luật của Hồi giáo và có tham vọng làm chủ tôn giáo này trên phạm vi toàn cầu. Nên Ông Abu Bakr al-Baghdadi là lãnh tụ tinh thần tối cao của giáo dân hồi giáo, khi bị tuần báo Charlie hí họa là bị tục hóa, và tuần báo phạm thượng nên họ đã phản ứng để trả thù.

Charlie Hebdo sẽ hồi sinh tuần tới với một triệu ấn bản

Trong cái rủi thường có cái may. Nhưng cái rủi này quá bi thảm nên cái may không đủ đem lại niềm vui bù đắp cho cái rủi. Tuy nhiên sự tiếp tục xuất bản Charlie đủ nói lên sự can trường của những chiến sĩ quyết tâm chống lại bạo lực chỉ bằng ngòi bút, vừa vinh danh những người đã chết, vừa chứng tỏ quân khủng bố không thể giết được quyền tự do phát biểu.

Hôm 8/1/2015, Ông Richard Malka, luật sư của tuần báo Charlie, cho biết ấn bản tuần tới sẽ lên tới 1 triêu bản. Hiện nay, chỉ có 60 000 bản mỗi tuần. Và số bán chỉ được 30 000 tờ nên tuần báo trong tình trạng vô cùng khó khăn. Báo tuần tới chỉ có 8 trang, phân nửa số trang của thường lệ. Ban Biên tập còn 12 người tới làm việc nhờ tại trụ sở của nhựt báo Libération.

Từ sau vụ thảm sát, tờ báo đã nhận được vô số đề nghị hỗ trợ dưới dạng giúp đỡ tài chánh, đặt mua báo hay tặng trang thiết bị. Những người có trách nhiệm của Charlie Hebdo đi gặp gỡ các cơ quan truyền thông đã ngỏ lời muốn trợ giúp, nhằm cụ thể hóa các dự án này.

Số báo ra hôm thứ Tư 7/1, đúng vào ngày bị khủng bố, hiện nay đã hết sạch trên các quầy báo và đang được rao bán trên internet với giá rất đắt, nhất là trên trang e-Bay.

Để có thể giữ độc lập quan điểm, Charlie Hebdo hoàn toàn không nhận quảng cáo cũng như tài trợ của Nhà nước. Trước vụ tấn công, Charlie Hebdo đang bên bờ vực phá sản và có nguy cơ phải đình bản, do số lượng bán không đủ bù chi phí.

Là tuần báo trào phúng, ra đời năm 1969, đề cập đến mọi chuyện thời sự bằng cái nhìn châm biếm một cách hài hước thực tế xã hội, Charlie Hebdo luôn phải đối phó với những kiện cáo, đe dọa tấn công mà vụ thảm sát hôm 7/1/2015 tại soạn ở Paris là rùng rợn nhứt chưa từng có. Tờ báo không từ một tôn tôn giáo, đảng phái chính trị hay cá nhân nào.

Trong gần 20 năm hoạt động vừa qua, Charlie Hebdo đã bị nhiều tổ chức cực hữu, Công giáo kiện. Thế nhưng trong 13 lần ra tòa, Charlie Hebdo mới chỉ bị các tổ chức Hồi giáo ở Pháp kiện một lần vì đăng ảnh Mohamed năm 2006. Vụ kiện kéo dài đến năm 2009, tòa xử cho Charlie Hebdo trắng án.

Những người vừa nằm xuống hôm qua đã đưa tiếng cười vào giữa lòng cuộc sống, để chúng ta được tự do hơn. Hơn bao giờ hết, tự do tư tưởng, tự do ngôn luận là động lực trong đời sống hàng ngày của mỗi chúng ta.

Ở Việt nam, người viết báo không chăm biếm, diễu cợt người cầm quyền, chỉ đưa ý kiến phê bình nghiêm chỉnh đường lối chánh trị, bày tò lòng ái quốc, chống giặc tàu xâm lược, bị công an khủng bố, bắt giam, hành hạ, đưa ra tòa lãnh án tù. Nhà nước cộng sản không tàn ác như hồi giáo vì họ biết dùng pháp luật để khủng bố dưới tội danh “vi phạm luật pháp Nhà nước”/

Nhà nước cộng sản ở Việt nam chỉ đểu cán và gian ác.

Nguyễn thị Cỏ May

- Lúc kết thúc bài viết, được tin trên Le Point 3 tên hồi giáo khủng bố bị cảnh sát truy tầm đã bị giết.

- Bistrot – Café ỏ Paris là nơi gặp gở bạn bè, nơi vào đọc sách, báo cả ngày, viết, trốn lạnh.



14 hrs ·
Nguyễn Thanh Phượng, Con gái thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vừa thi đậu quốc tịch Mỹ. Lại thêm 1 khúc ruột ngàn dặm mới từ giã thiên đường CS..
Nguyễn Thanh Phượng, Con gái thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vừa thi đậu quốc tịch Mỹ.  Lại thêm 1 khúc ruột ngàn dặm mới từ giã thiên đường CS..
Like ·  · Share

Đảng CSVN Làm sao bảo vệ nổi Chủ nghĩa Mác Lê đã như cái xác chết thối rữa?

Đỗ Đăng Liêu

Các bài liên hệ

Cùng tác giả:


Lại chuyện ý thức của người Việt


Blog / Cao Huy Huân

Lại chuyện ý thức của người Việt

  •  
  •  
  •  

Tin liên hệ

13.01.2015

Câu chuyện kém ý thức của dân Việt dường như nối dài mãi, nhưng hy vọng, đến một lúc nào đó nó sẽ kết thúc. Hôm nay nhân dịp đọc một bài báo về vụ một tai nạn giao thông nguyên nhân do kém ý thức của người Việt mà bỗng dưng muốn mang chuyện ý thức ra bàn. Thật đau lòng khi người chết do xe tải cán chỉ vì tránh xe gắn máy đi ngược chiều không đúng làn đường quy định. Chỉ vì thói vô ý thức của một số người mà mang bất hạnh đến cho rất nhiều người. Thôi thì bàn thêm về ý thức vậy.

Tôi đến Hà Nội vào một ngày mùa hè năm 2011. Trời Hà Nội hanh oi kinh khủng. Một đứa sinh ra và lớn lên ở miền Nam nóng ẩm, bỗng dưng thấy khó chịu với cái hanh khô của tiết trời hè đất kinh kỳ. Khách sạn tôi ở nằm gần Nhà Thờ Lớn và Hồ Gươm. 

Xế chiều chừng 3-4 giờ tôi định bụng rảo bước đi thăm phố phường, nhưng mới bước ra ngoài chừng 15 phút, nước mắt nước mũi đã tèm lem. Hà Nội hanh! Thế nhưng cái hanh của Hà Nội cũng không làm tôi thất vọng bằng khu phố cổ nơi khách sạn mà tôi ở. Hà Nội nổi tiếng cổ kính với 36 phố phường. Nghe đâu trung tâm Hà Nội cũng là ở khu phố cổ, nơi mua bán sầm uất và giá cả đắt đỏ bậc nhất . Có lần tôi còn nghe hai cô bé người Hà Nội khoe với nhau rằng bạn trai các cô có nhà ở khu phố cổ, chuyện này càng làm tôi tò mò hơn về nơi đó. 

Vậy mà, khi đặt chân đến Hà Nội, tận mắt chứng kiến những gì diễn ra ở khu phố cổ, tôi thất vọng não nề. Đường phố nhếch nhác rác, hàng quán lụp xụp mất vệ sinh và hất cả nước bẩn ra đường. Một người bạn sinh ra và lớn lên ở Hà Nội cho biết, cứ rảo bước ở khu phố cổ, cứ cách một đoạn sẽ thấy một xác chuột chết, như thế cũng cho thấy mức độ đông đảo của cư dân chuột ở đây. Trong lòng tôi thầm nghĩ, thế thì phải gọi là phố cũ, phố nhếch nhác, chứ sao lại gọi là phố cổ nhỉ. 

Bẩn, đó là điều tôi ấn tượng nhất khi nhớ về Hà Nội. Một công ty chuyên đo lường mức độ ô nhiễm môi trường của Pháp đã không ngần ngại phán rằng “Hà Nội là một trong những thành phố ô nhiễm nhất châu Á và là thành phố ô nhiễm nhất Đông Nam Á.” Thật đáng xấu hổ cho một nơi gọi là thủ đô của một quốc gia, nơi mệnh danh là nghìn năm văn hiến, và là nơi các nguyên thủ của quốc gia làm việc và sinh sống. Hóa ra cũng chỉ là một thành phố nhếch nhác bậc nhất khu vực. Mọi thứ nói cho cùng cũng chỉ là do ý thức mà thôi. Cũng đừng cười cợt Hà Nội vội khi 64 tỉnh thành trong cả nước, có thể ngoại trừ thành phố Đà Nẵng, liệu các tỉnh thành còn lại có sạch đẹp hay không? 

Ý thức kém và lối sống tùy tiện dường như là đặc tính của dân Việt. Nếu để ý, các thành phố du lịch nổi tiếng trong nước đều gặp chung một vấn nạn là thói quen xả rác tràn lan của dân Việt. Đã từ lâu rồi gia đình tôi cũng chẳng muốn đi du lịch ở Vũng Tàu nữa, vì cứ bị ám ảnh việc những bãi biển đầy rác.

Mới đây, một thành viên vừa đăng tải trên mạng xã hội 3 bức ảnh về việc giẫm lên hoa để chụp ảnh khiến không ít người vô cùng bức xúc về ý thức kém của nhóm bạn trong các bức ảnh. Theo đó, khung cảnh của các bức ảnh là cả cánh đồng hoa cải trắng ngút ngàn, dưới chân những ngọn núi đã bị cả nhóm có khoảng 7-8 người lội vào để chụp ảnh. Thậm chí một bạn nam trong nhóm đã đi cả xe máy vào vườn khiến hoa bị dập nát.

Cuối năm 2012, cộng đồng mạng dậy sóng khi chuyến đi Hà Giang của một nhóm “phượt” gần 50 người dẫn đầu được cập nhật thông tin. Bức ảnh khiến mọi người sốc nhất, chính là cảnh 50 người nằm ngủ qua đêm tại một khúc cua trên đường núi, bất chấp an toàn giao thông. Người đăng bức ảnh lên mạng đã miêu tả quang cảnh khi đó một cách lãng mạn và yên tĩnh, còn người xem thì chỉ thấy rợn tóc gáy bởi các thành viên của nhóm phượt quá liều mạng. 

Nhiều cư dân mạng khi đó bức xúc đặt câu hỏi: “Nếu giữa đêm đó, một chiếc xe tải phóng nhanh chạy qua đoạn cua này thì 50 người liệu còn tiếp tục nổi chuyến đi?” Bức ảnh khiến cư dân mạng bị sốc vì sự thiếu an toàn khi đoàn phượt ngủ ngay tại khúc cua trên đường đèo, giữa đêm khuya.
Chuyện một vài tay lái của các đoàn phượt thích phóng nhanh vượt ẩu, liều và hiếu thắng, lại thêm định nghĩa về phượt nghĩa là “ngẫu hứng”.

Mỗi sáng giờ cao điểm đi làm, tôi cảm thấy rất bực mình vì cách tham gia giao thông của đại đa số dân Sài Gòn (phần nhiều là dân nhập cư). Thứ văn hóa xe máy chụp giựt mà tôi từng đề cập gần như được phô bày đầy đủ ở Sài Gòn. Ai cũng tranh nhau vượt lên trên, lấn sang đường ngược chiều và lấn cả lên vĩa hè. Ở các ngã tư là một sự mâu thuẫn lớn, trong khi phía đèn đỏ đủ mọi phương tiện tranh thủ ráng nhấn ga chạy thêm chút nữa, thì ở phần đường đèn chuẩn bị xanh ai ai cũng cố gắng tranh nhau lên để chạy trước khi đèn xanh. Hỗn loạn và vô ý thức. Và hậu quả là tai nạn và kẹt xe thì chắc chắn xảy ra từng phút.

Câu chuyện ý thức xin tạm gác lại ở đây để mọi người cùng suy ngẫm. Không có nghĩa ý thức của người Việt kém là do mọi thứ tự nhiên vốn là như vậy. Chỉ là vì chính sách phát triển con người còn kém ở cấp quản lý mà thôi. Nếu có chính sách phát triển tốt, xã hội trật tự văn minh và tạo đủ điều kiện sống tốt đẹp cho con người thì chắc chắn ý thức hệ sẽ tốt hơn.

* Blog của Cao Huy Huân là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.
 

Cao Huy Huân

Sinh trưởng ở Việt Nam và học tập tại Hoa Kỳ. Là một đại diện cho thế hệ sinh ra và lớn lên sau bước ngoặt lịch sử 1975. Luôn theo dõi sao sát những diễn biến xảy ra trong nước và nêu lên cảm nghĩ của một thế hệ hậu bối thông qua blog dưới một lăng kính trong vắt và đa chiều.

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Ai bất hạnh hơn ai?

 

Blog / Nguyễn Hưng Quốc

Ai bất hạnh hơn ai?

  •  
  •  
  •  

Tin liên hệ

15.01.2015

Cuộc hội thảo về 20 năm văn học Miền Nam được tổ chức tại toà soạn hai tờ nhật báo lớn ở California, Người Việt và Việt Báo, trong hai ngày 6 và 7 tháng 12, 2014 vừa rồi, gây được tiếng vang khá tốt. Một trong những biểu hiện của tiếng vang ấy được dội lên trong một bài viết ngắn của nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn trên blog của ông. Một trong những nội dung của bài viết là nhằm phản đối một quan điểm của tôi, trong bài thuyết trình “Văn học miền Nam trong tiến trình hiện đại hoá của văn học dân tộc”, được trình bày trong cuộc hội thảo, trong đó, tôi nêu lên một nhận định: văn học Miền Nam là một nền văn học bất hạnh nhất trong lịch sử văn học Việt Nam hiện đại.

Vương Trí Nhàn phản bác nhận định ấy bằng hai lý do: Một, nếu muốn dùng chữ “bất hạnh”, theo ông, cả văn học miền Bắc cũng như hầu hết các nền văn học hiện thực xã hội chủ nghĩa tại Trung Quốc và Liên Xô trước đây đều bất hạnh. Hai, nếu hiểu bất hạnh theo nghĩa bị cấm đoán, theo Vương Trí Nhàn, “Cái đó có, nhưng tình cảnh đâu đến nỗi bi đát lắm, hiện nay nó đang được khôi phục dần dần”.

Về ý thứ nhất, Vương Trí Nhàn nói đúng được một nửa. Nếu giới hạn trong quãng thời gian từ 1954 đến 1975, quả thực văn học miền Bắc, cũng như mọi nền văn học hiện thực xã hội khác dưới các chế độ cộng sản nói chung, bất hạnh hơn hẳn văn học miền Nam. Ở miền Nam, không có ai, chỉ vì một truyện ngắn vu vơ viết cho trẻ con như của Hoàng Cát, một bài thơ ngắn nêu những nghĩ ngợi bâng quơ về khói bom như của Phạm Tiến Duật, một cuốn tiểu thuyết vô thưởng vô phạm như “Vào đời” của Hà Minh Tuân… mà tác giả bị lên án kịch liệt; có người bị cấm xuất bản đến cả mấy chục năm. Ở miền Nam cũng không hề có vụ án văn học nào như vụ Nhân Văn Giai Phẩm, ở đó, nhiều văn nghệ sĩ được xem là có tài nhất trong thế hệ của họ bị đẩy đi lao động cải tạo trong nhiều năm và cuối cùng, bị cấm xuất bản trong suốt 30 năm. 

Ở miền Nam, giới văn nghệ chưa bao giờ bị chính quyền khinh rẻ, coi như là “con nít” cần cầm tay chỉ đường như lời than thở của Nguyễn Đăng Mạnh ở miền Bắc. Ở miền Nam cũng không có nhà văn hay nhà thơ nào ở tình cảnh vừa viết được một câu trung lại phải vội vã viết một câu nịnh để tự thâm tâm lúc nào cũng thấy nhục nhã là mình “hèn” như lời kể của Nguyễn Minh Châu ở miền Bắc.

Ai cũng biết miền Nam, trong thời kỳ 1954-75, không phải tự do hoàn toàn. Giới cầm bút vẫn đối diện với kiểm duyệt. Trong nhiều tác phẩm, người ta thấy loang lổ những chỗ trống với dòng chữ “kiểm duyệt đục bỏ”. Tuy nhiên, hệ thống kiểm duyệt ấy vẫn khác hẳn hệ thống kiểm duyệt ở miền Bắc trong cùng thời kỳ. 

Thứ nhất, ở sự chừng mực: phần lớn chỉ đục bỏ vài chữ, vài câu hay vài đoạn chứ hiếm khi cấm cả tác phẩm. 

Thứ hai, việc kiểm duyệt chỉ nhắm vào từng tác phẩm cụ thể chứ không phải là tác giả: Ngay cả khi tác phẩm bị cấm thì tác giả vẫn được tự do để viết tiếp. 

Thứ ba, mức độ kiểm duyệt cũng rất nhẹ nhàng. Trong số các tác giả nổi tiếng ở miền Nam thời ấy, không có ai có tác phẩm bị cấm xuất bản hoặc bị thu hồi cả. 

Thứ tư, chính quyền chỉ dừng lại ở biện pháp cấm ca tụng cộng sản nhưng không kiểm duyệt những tác phẩm nhắm phê phán chính phủ và, quan trọng nhất, không bắt giới cầm bút phải viết như thế này hay như thế khác.

Nhờ khá tự do như vậy nên ở miền Nam, nhiều cây bút ai cũng biết là cộng sản nằm vùng như Vũ Hạnh hoặc ai cũng thấy là thân cộng như Nguyễn Ngọc Lan và Trương Bá Cần trong nhóm Đối Diện, vẫn xuất bản hết tác phẩm này đến tác phẩm khác. Nhiều tờ báo và tạp chí không ngừng lên tiếng chống đối chính quyền vẫn tiếp tục được lưu hành.

Bởi vậy, Vương Trí Nhàn nói đúng khi cho không chỉ văn học miền Nam mà cả văn học miền Bắc cũng bất hạnh. Thật ra, chính xác hơn, có thể khẳng định: văn học miền Bắc bất hạnh hơn hẳn văn học miền Nam.

Tuy nhiên, nếu chúng ta nhìn vào thời kỳ sau năm 1975 thì sao? Thì, hầu hết các cuốn sách hay tạp chí xuất bản trước đó đều bị tịch thu và thiêu huỷ. Thì rất nhiều nhà văn và nhà thơ bị bắt đi tù hoặc cải tạo, có người (như Trần Dạ Từ, Tô Thuỳ Yên, Phan Nhật Nam và Thảo Trường) bị giam giữ trên 10 năm; có người bị chết trong nhà tù hoặc chỉ được trả tự do khi gần chết (như Hồ Hữu Tường, Vũ Hoàng Chương, Nguyễn Mạnh Côn, Nguyễn Hoạt, Dương Hùng Cường).

 Dù bị ở tù hay không ở tù, sự nghiệp viết lách của tất cả các cây bút ở miền Nam cũng đều bị phủ định, hơn nữa, bị vu khống và miệt thị là văn học tay sai, văn học nô dịch, văn học thực dân mới hay văn học Mỹ nguỵ, và gần đây nhất, văn học đô thị, chỉ thuộc về đô thị mà thôi.

Khi nói văn học miền Nam là một nền văn học bất hạnh, tôi chỉ nhắm vào cái “hậu vận” sau năm 1975 ấy. Tôi thực tình không hiểu nổi tại sao Vương Trí Nhàn, kẻ chứng kiến tất cả những đòn trả thù tàn bạo đối với văn học miền Nam sau năm 1975 mà lại cho “Cái đó có, nhưng tình cảnh đâu đến nỗi bi đát lắm”. Vậy thế nào mới thực bi đát? Sách báo bị tịch thu và thiêu huỷ; tác giả bị bắt bớ tù đày; cả một nền văn học kéo dài hai mươi năm bị xuyên tạc và nhục mạ…vẫn chưa phải là “bi đát” sao?

Vương Trí Nhàn cho hiện nay nền văn học miền Nam “đang được khôi phục dần dần”. Tôi cũng biết như vậy. Hiện nay một số tác phẩm của Dương Nghiễm Mậu, thậm chí, một vài tập tạp văn của Võ Phiến cũng đã được tái bản.

 Nhưng số lượng tác phẩm được in lại so với cả hàng ngàn tác phẩm đã xuất bản trước đây chỉ là một vài giọt nước so với đại dương. Chả lẽ chỉ vì vậy mà chúng ta có thể lạc quan cho tính chất bất hạnh của một nền văn học bị vùi dập đã thuộc về dĩ vãng ư?

* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ. 

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Sunday, January 18, 2015

Trước thềm năm mới con Dê

Trước thềm năm mới con Dê



















Bùi Lộc (Danlambao) - Bước sang năm Ất Mùi cầm tinh con Dê thử nhìn lại một vài sự kiện quan trọng trong năm Giáp Ngọ, năm con Ngựa vừa qua.

Ngay những ngày đầu năm vừa qua 18.2.2014, người ta đã thấy ông Phạm Quý Ngọ liên quan đến Dương Chí Dũng trong vụ án Vinalines chết không kịp trăn trối và chắc có người không muốn cho ông ta trăn trối, mà nếu có ai được ông trăn trối lại cũng chẳng dám hé môi. Dân gian gọi là diệt đầu mối hay thanh toán để bịt miệng.

Những bloggers và những người tranh đấu cho nhân quyền và dân chủ vẫn thường xuyên bị đàn áp và bị bắt. Nhưng có một sự kiện nổi liên quan đến hai nhân vật đối kháng là người của chế độ đã bị tù và sau đó bị trục xuất thẳng sang Mỹ không cho ghé qua nhà là Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ và blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải.

Bên cạnh đó là những sự kiện quan trọng hơn khiến ai cũng phải quan tâm:

1 - Giàn Khoan HD 981 - Đầu tháng Năm, Trung cộng đã đưa giàn khoan khổng lồ HD 981 vào đặt ngay trong lãnh hải của Việt nam. Sự kiện này đã gây nên không ít khó khăn cho đảng CSVN. Không biết phải ăn nói, dàn xếp sao với Bắc Kinh giữa lúc sự căm phẫn của người dân lên cao độ.

Qua biến cố này, người ta thấy uy tín của đảng CS bị sứt mẻ trầm trọng ngay giữa nhiều đảng viên trung kiên, cũng như giữa đảng với người dân. Ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng xin sang để thưa chuyện thẳng với Bắc Kinh đã không được hồi đáp. Ngoại trưởng Phạm Bình Minh liên lạc với Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry qua điện thoại được đón nhận một cách cởi mở nồng ấm và còn được mời sang thăm Hoa Kỳ.

Phản ứng sau cùng của CSVN là vẫn giữ nguyên thái độ cho đây chỉ là xích mích trong phạm vi gia đình, trong khi Hạ viện Hoa Kỳ ra Nghị quyết lên án Giàn khoan HD 981 của Trung cộng là hành vi xâm lấn chủ quyền của Việt Nam. Thủ tướng Nhật Bản lên tiếng sẽ viện trợ cho bất kỳ quốc gia nào muốn bảo vệ chủ quyền biển đảo. Còn chính phủ và nhân dân Phi Luật Tân luôn mong muốn sát cánh với Việt Nam cùng bảo vệ lãnh hải của mình. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã dùng diễn đàn tại Manila tuyên bố: "Không đánh đổi chủ quyền lấy hữu nghị viển vông."

2- Tác phẩm Đèn Cù - Sự xuất hiện của tác phẩm Đèn Cù 1 của Trần Đĩnh đã vén bức màn bí mật cung đình cho toàn dân và cả cộng đồng thế giới thấy mọi sinh hoạt từ lúc mới lập chiến khu cho tới thời gian khối cộng sản xét lại, chia rẽ và đấu đá lẫn nhau đưa đến những thanh trừng ngay trong đảng csvn - giữa phe muốn xét lại theo Liên sô và phái bảo thù Mao. Ông cũng cho biết có nhiều đảng viên lưỡng lự không biết phải lựa chọn phe nào để được an toàn.

Bản thân ông cũng bị quản chế. So với Chuyện kể Năm 2000 của Bùi Ngọc Tấn và Nhật ký của Một thằng Hèn của Tô Hải hay Bên thắng cuộc của Huy Đức thì nó nặng ký hơn nhiều. Nó lột trần bộ mặt gian xảo, đạo đức giả của Hồ Chí Minh và những lãnh đạo kỳ cựu như Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Lê Duẫn, Lê Đức Thọ... cũng như những cán bộ nòng cốt tiếp nối như Nguyễn Văn Linh. Tiếp theo là một cú trời giáng vô cùng ngoạn mục xuống đầu đảng csvn, đó là Trang mạng “Chân Dung Quyền Lực.”

3- Trang mạng “Chân Dung Quyền Lực” vừa mới xuất hiện trước cuộc họp thứ 11 của đảng CS để chuẩn bị nhân sự cũng như như lịch trình cho Đại hội đảng 12 tới.

Nó cho biết bệnh tình của ông Nguyễn Bá Thanh, Trưởng ban Nội chính trung ương bị đầu độc. Sau khi đi Bắc Kinh vào ngày 16 tháng 12 năm 2013 về, sức khỏe của ông xuống dần và phảisang Singapore chữa trị, nhưng các bác sĩ tại đây đã bó tay và sau cùng ông đã được đưa sang Hoa Kỳ vào tháng 8 vừa qua. Nhưng cũng không đạt được kết quả mong muốn và sau cùng ngày 13 tháng Giêng vừa qua ông đã được đưa trở về lại Đà Nẵng. Hiện tại có rất nhiều tin đồn về tình trạng của ông Thanh.

Có tin nói ông đã chết tại Hoa Kỳ và chuyến bay chỉ đưa xác ông về mà thôi. Cũng có tin ông được đưa về Việt Nam với những chỉ dẫn về việc theo dõi bệnh trạng và chăm sóc cho ông. Đặc biệt có một giới chức chăm sóc sức khỏe cho ông đã gặp ông ngay khi về tới Đà Nẵng cho biết sức khỏe ông tốt và nghe ông nói: “Tao khỏe mà có chi mô.” Những hình ảnh phổ biến cho thấy nhiều người tấp nập tới thăm trong đó có Trưởng ban Tuyên giáo trung ương Tô Huy Rứa, Phó thủ tướng Nguyên Xuân Phúc, Bộ trưởng Y Tế Nguyễn Kim Tiến. Nhiều người đặt dấu hỏi đây là thăm thực hay chỉ là trình diễn.

Trang mạng này tố cáo đích danh các cán bộ cao cấp nòng cốt của đảng csvn; điển hình là Nguyễn Xuân Phúc, Phùng Quang Thanh, và con trai là Phùng Quang Hải đang sở hữu những khối tài sản kếch xù hàng tỷ đồng. Những căn biệt thự lớn ở Hà Nội, Sài Gòn, ngay cả tại California, Hoa Kỳ và những chiếc xe hơi xa xỉ đắt tiền. Nó nêu lên cho thấy hết những sự tham lam vô độ, nham nhở trơ trẻn bẩn thỉu sa đọa của cả tầng lớp lãnh đạo CS này. Một trái bom công phá cực mạnh làm nổ tung cái banker kiên cố của đảng CS từ xưa tới nay chưa ai từng được nghe nói tới.

Một đảng viên bình thường, dầu tiếc nuối cuốn sổ hưu biết mấy nếu biết được những sự sa đọa này cũng đành phải quăng nó đi và xin ra khỏi đảng ngay nếu muốn bảo toàn nhân cách của mình.

Bộ máy tuyên truyền, giáo dục của đảng mở hết công suất nhằm ngăn chặn, vá víu be bờ. Tối ngày ra rả chửi bới lên án và đồ lên đầu thế lực thù địch. Càng kết án nhiều, càng lớn tiếng nhiều lại càng làm trò cười cho thiên hạ khiến họ được thư giãn đôi chút khỏi những đau khổ phải gánh chịu hằng ngày vì bị chèn ép và nhân quyền bị tước đoạt suốt từ khi CS xuất hiện tại Việt Nam tới giờ. Đây có lẽ là thời gian người dân cảm thấy hả hê nhất từ trước tới nay. Không biết những bộ mặt xinh xắn tươi trẻ của các xướng ngôn truyền hình VN hiện tại có cảm thấy mình trơ trẻn lắm không khi tối ngày cứ phải ra rả đọc đi đọc lại những bản cáo trạng lên án các thế lực thù địch một cách vu vơ trong khi thế lực thù địch nguy hiểm bây giờ lại nằm ngay trong đảng.

Nhân tiện cũng xin kể thêm những sự kiện trong chế độ tương đồng với Việt Nam.

4- Nga. Putin đã từng làm tổng thống hai nhiệm kỳ, hết thời gian do hiến pháp ấn định đã bố trí cho đàn em Dmitry Anatolyevich Medvedev làm tổng thống kế nhiệm một nhiệm kỳ để rồi sau đó ông ta lại ra tranh cử tổng thống tiếp và đắc cử với tuyệt đại đa số phiếu bầu của cử tri. Cứ theo trò nay, người ta nói ông sẽ lãnh đạo nước Nga mãn đời hay ít ra đến nắm 2020. Đúng là Sa hoàng Putin.

Là một cựu KGB, rất ngạo mạn và tự ái, ông muốn thiết lập lại giấc mơ thời huy hoàng của đế chế CS Sô viết xưa. Ông thành lập khối kinh tế Âu Á do ông và Tập cẩm Bình đứng đầu nhằm khuynh loát khối thị trường chung Âu châu và Hoa Kỳ; cũng nhằm tranh đua Hiệp định đối tác Kinh tế Chiến lược xuyên Thái bình Dương (Trans-Pacific Strategic Economic Partnership Agreement - viết tắt TPP) do Hoa Kỳ lãnh đạo.

Putin cho quân đội lẻn sang Ucraine tham gia với quân nổi dậy thân Nga và tuyên bố bênh vực, bảo vệ những người nói tiếng Nga. Sau đó sát nhập Bán đảo Crimea của nước này vào Nga. Putin được giới quân đội và những phần tử hiếu chiến, quá khích ủng hộ.

Khối Thị trường chung Âu châu hay khối Nato và Hoa Kỳ cảnh báo sẽ có những biện pháp nếu vấn đề Ucraine không được giải quyết thỏa đáng. Nhưng Putin đang đà thắng thế đã làm lơ trước những cảnh cáo này và còn nuôi tham vọng chiếm luôn cả Ucraina, tưởng sẽ lấn át được và đưa Nato và Hoa Kỳ vào đường cùng vì nghĩ rằng cả Âu châu đang lệ thuộc hoàn toàn vào khí đốt của mình. Với khối lượng dầu khí và hơi đốt của Liên sô như vô tận sẽ là một vũ khí ưu thế vượt trội khiến Nga có thể đứng vững không một thê lực nào lay chuyển được. Nhưng chính Nga phải lệ thuộc hoàn toàn vào năng lượng này chứ không phải Liên Âu vì lợi tức chính của Nga chỉ trông chờ vào dầu lửa và khí đốt.

Hoa Kỳ và các nước trong Khối Liên Âu bắt buộc phải ra tay tấn công vào chính thành trì năng lượng vững chắc này của Nga bằng cách gia tăng sản xuất năng lượng vượt trội làm cho giá dầu thế giới sụt giảm thật thấp. Thực ra nguồn năng lượng của Hoa Kỳ tiềm tàng rất lớn. Kỹ thuật dùng áp lực và khoan xiên họ đã nghiên cứu từ rất lâu, nhưng mới chỉ được công bố và áp dụng mới đây và đặc biệt trong thời gian này khi phải đứng trước những hành động ngông cuồng của Putin coi thường luật pháp quốc tế ngang nhiên xâm lăng chủ quyến của một nước nhỏ. Kết quả ngày nay Putin đang phải đối đầu với khủng hoảng kinh tế một cách trầm trọng. Dân chúng Nga đang phải vật lộn với cuộc sống đắt đỏ khốn đốn từng ngày. Cá nhân Putin bị coi thường và cô lập.

5- Cuba. Tổng thống Obama và Chủ tịch Cuba Raul Castro cùng công bố với dân chúng vào ngày 17 tháng 12 vừa qua là hai nước sẽ thiết lập lại bang giao đã gián đoạn sau 53 năm kể từ tháng Giêng năm 2015 này. Đây là ngày Cuba chính thức đào ngũ và bỏ gác phía Tây thế giới và chỉ còn lại cựu Chủ tịch Nguyễn Minh Triết của Việt Nam tiếp tục gác phía Đông thế giới một mình gác suốt ngày đêm chắc chắc mệt mỏi buồn ngủ sẽ dễ dàng cho bá quyền lợi dụng chiếm mất Biển Đông.

6- Cuốn Phim Interview với Kim Young Un. Là cuốn phim hài hước với cốt chuyện CIA mướn ký giả Dave Skylark và nhà sản xuất Aaron Rapoport ám sát Kim Young Un khi hai ông này được nhà lãnh đạo CS Bắc Hàn đồng ý cho phỏng vấn. Hãng Sony Pictures định cho ra mắt bộ phim này vào dịp Giáng sinh 2014 nhưng Bắc Hàn đã hack vào hệ thống điện toán của hãng lấy đi mất nhiều dữ kiện và đe dọa sẽ có nhiều hậu quả nghiêm trọng nếu phim được cho trình chiếu. Các rạp đã không nhận chiếu và chỉ được ra mắt sau Giáng sinh. Tổng thống Hoa Kỳ Obama nói: “Ngưng chiếu Phim Interview là một sai lầm... Chúng ta không thể có kiểu xã hội mà trong đó một nhà độc tài nào đó, ở một nơi nào đó, có thể bắt đầu áp đặt sự kiểm duyệt lên nước Mỹ...”.

7- Mặt trái, những góc khuất của csvn vẫn được từ từ hé mở ngay sau ngày CS đánh chiếm Miền Nam, những sự kiện dồn dập trong năm qua như vừa kể trên đã cho thấy csvn đang bước vào một thời kỳ khủng hoảng gay gắt khốc liệt. Những đảng viên kỳ cựu đã thẳng thắn tố cáo chế độ bằng nhiều cách và cách hữu hiệu nhất là cho ra mắt những tác phẩm của mình. Những thành phần còn trung kiên hay những nhóm lợi ích tiếp tục lên tiếng biện minh chống đỡ. Nhưng những lập luận bênh đỡ của họ vừa tỏ ra yếu thế đôi khi ngụy biện và sau cùng chỉ còn mỗi chiêu bài răn đe. Nhưng xem ra cũng không còn hữu hiệu nữa.

Năm mới hứa hẹn cũng sẽ tiếp tục diễn ra những màn đấu đá ngoạn mục hơn, quyết kiệt hơn và chúng ta chờ đón được đọc những tác phẩm về tội ác của đảng csvn nhiều hơn, chi tiết hơn; cũng như sẽ được chứng kiến những cảnh sa đọa và những tài sản kếch xù trong các hang cùng của đất nước cũng như tại ngoại quốc của các quan lớn, quan bé CS. Nhiều đảng viên quyền lực, giàu có, có cơ hội đã chuẩn bị cho mình một chỗ an toàn tại các nước tư bản giãy chết. Đây là thời gian csvn thực sự cảm thấy lạnh gáy. Và là dấu hiệu ngày tàn của CS.



Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link