Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, February 2, 2015

Quê Hương, chùm khế ngọt.



From: "Dung Dinh" <
Date: Fri, 30 Jan 2015 08:00:44 -0800
Subject: Chùm khế ngọt.

 

Kính chuyễn đến qúy thân hửu bài viết cuả một công dân miền Nam VNCH
Tâm tư trong sáng không hận thù chỉ Ôn Cố Tri Tân muốn trình bày sự thật cuả lịch sữ đễ những con người tự do suy ngẫm.


( tôi xin lưu ý là việc cải tổ hành chánh không phải bắt nguồn từ thời TT Ngô Đình Diệm mà là từ thời Quốc Trưởng Bảo Đại qua nhiều nội các
do một bộ cải tổ hành chánh (administration) do Ông Đinh Xuân Quảng , ( một luật gia kỳ cựu và cũng là tác giả chính của bản Hiến Pháp Đệ Nhị Việt Nam Cọng Hoà) đảm nhận mà ngày nay con trai ông TS Đinh Xuân Quân , một chuyên viên Liên Hiệp Quốc đang giúp cải tổ hành chánh các nước đang phát triển như Việt Nam , Nam Dương , Afganistan, Irak và các nước Phi Châu khác ) 

From: Nhong 
Sent: Friday, January 30, 2015 12:22 AM
To: Dung Dinh
Subject: Chùm khế ngọt.

Kính gởi anh, người cùng quê hương, đọc cho vui. NCN


Quê Hương, chùm khế ngọt.

Quê Hương là chùm khế ngọt.
Cho con trèo hái mỗi ngày,
Quê hương là đường đi học,
Con về rợp bướm vàng bay.
Quê hương là cầu tre nhỏ,
Mẹ về nón lá nghiêng che.

Quê hương mỗi người chỉ một,
Như là chỉ một Mẹ thôi.
Quê hương nếu ai không nhớ,
Sẽ không lớn nỗi thành người.

Tôi cầm tinh con Cọp, sinh năm Mậu Dần, tại Huế, trong một ngôi làng tên Xuân Hòa thuộc huyện Hương Thủy. Dù sống ở vùng xôi đậu, tôi có một thời thơ ấu khá êm đềm, thế hệ trẻ chúng tôi được cắp sách đến trường, ngoài  kiến thức khoa học, chúng tôi còn được giãng dạy về Công Dân Giáo Dục, về nguồn cội Rồng Tiên, về Lịch Sử vua Hùng dựng nước; để thành một người biết yêu thương đất nước, giống nòi.
Huế, trong ký ức tôi, vùng đất an bình với dòng Hương êm đềm, con sông chỉ hung dữ mỗi năm vào ngày mưa lũ, còn lại, thật thơ mộng với dòng nước chảy thật chậm, thật lặng lờ sâu lắng, như những tiếng “dạ thưa” ngọt lịm mê say.

Làng quê tôi, nằm ven dòng sông Như Ý, một nhánh của Hương Giang. Những ngày từ quê lên học tại Quốc Học, tôi thường đạp xe theo mấy O bên Đồng Khánh, thuở ấy, dù thương cách mấy, cũng không dám đi song đôi, mà chỉ lẽo đẽo theo sau. Tuổi thơ tôi lọt lưới tình yêu lúc nào không rõ, chỉ biết mỗi lần gặp ánh mắt nhau, tôi bỗng gần như quên thở vì:
 Mắt em là một dòng sông,
Thuyền anh chết ngộp  trong lòng mắt em.
(không biết thơ ai, thấy hay cuỗm đại)
Trước khi tình nguyện vào Võ Bị Đà Lạt, tôi vào thăm người bạn thân, Nguyễn Văn Lộc, sau nầy anh gia nhập vào Khóa Bão Bình Trường Hãi Quân Nha Trang. Lộc sai cô em gái, tên Quyến, mà tôi thường lẻo đẻo đạp xe theo trên đường đi học, gọt mấy trái thu đủ sau vườn đãi tôi, lợi dụng lúc chỉ có hai đứa, tôi thu hết can đảm, hỏi: Mai anh đi rồi, hi vọng còn dịp gặp nhau không?

Quyến cúi đầu nói nhỏ “Em không biết”.

Vậy mà năm sau, được tin cô ta vào học tại Võ Tánh, Nha Trang. Tôi xin phép gia đình được viết thư thăm hỏi. Và trong dịp du hành trước ngày Mãn Khóa, tôi và Lê Thanh Quang, nó cũng có người yêu ở đây, và cũng sau nầy thành chị Quang; hai đứa trốn trại, cùng người yêu đi dạo phố. Dịp đầu tiên, tôi có một bức hình chung với người yêu, để thay lời thề non hẹn biển. Tình yêu chúng tôi thuở đó, chơn chất và chung thủy như vậy đó.
Ra Trường, tôi chọn Sư Đoàn I ở Huế. Lúc nầy chiến sự bắt đầu sôi động, hai gia đình quen thân lâu nay, dự tính ngày cưới, và bão tôi đang ở A-Lưới, xin phép về. Vị Tiểu Đoàn Trưởng vui vẻ chấp thuận và can thiệp ngày đó sẽ xin chuyến máy bay Cesna chở thư, đưa tôi về sân bay Thành Nội Huế. Không ngờ vì sương mù, gần trưa Cesna mới lên được, nên tôi về đến nhà thì đám rước dâu đã đi, vội thay bộ đồ trận, khoát chiếc áo đen chú rễ vào, ba chân bốn cẵng chạy. May quá, nhà gái vừa chấp thuận cho cưới vắng mặt rễ, thì chú rễ ập vào. Sau ngày hợp hôn đúng bảy hôm, tôi lại lên A-Lưới gánh chịu những trận pháo kích, chia sẻ những hiểm nguy với đồng đội. Tôi tạm ngưng chuyện riêng tư ở đây, để chúng ta cùng quay lại tìm nguyên nhân cuộc chiến đấu mất còn, mà tôi cùng đồng đội đang gánh chịu.

Lãnh hai trái bom nguyên tử, Nhật phải đầu hàng Mỹ, dẫn đến bại trận của phe Trục (Nhật-Đức- Ý). Nhờ giữ được tự do dân chủ dù bị Mỹ chiếm đóng, Nhật đã nhanh chóng vươn lên giàu mạnh như ngày hôm nay.
Nhân dịp Nhật đầu hàng, Việt Minh lợi dụng cướp chính quyền, buộc Bảo Đại thoái vị, và Pháp có cớ trở lại Đông Dương. Chiến tranh Quốc Cọng lại tiếp diễn. Lúc nầy, chế độ thực dân tới thời cáo chung, Anh trao trả độc lập cho các nước bị trị, Pháp còn cố bám víu một số quyền lợi, nên mở chiến dịch tại Điện Biên, dụ đại quân Việt Minh vào đó, sẽ bất ngờ cho nhảy dù để tiêu diệt. Không ngờ Cọng Sản tương kế tựu kế, được Tàu trang bị hàng ngàn pháo binh cở lớn, phục quanh trên lòng chảo. Pháp nhảy dù xuống, xem như vào rọ.

Sau trận Điện Biên Phủ, để tiến đến hòa bình. Hội Nghị Quốc Tế, thực chất hai phe Việt Minh và Pháp, vì Ngoại Trưởng Trần Văn Đổ, theo lệnh Thủ Tướng Ngô Đình Diệm, không tán thành chuyện chia đôi đất nước, đã không ký. Hội Nghị nhóm họp tại Genève 1954, cắt đôi nước ta ở Vỹ Tuyến 17. Quốc Tế giám sát đình chiến buộc Việt Minh rút hết quân ra Bắc, mang theo những người tập kết. Mỹ giúp di tản hơn một triệu người di cư vào Nam. Dân miền Nam, những con người nhân hậu, có dịp chia cơm xẻ với đồng bào mình. Pháp phải rút khỏi Đông Dương. Trao trả quyền tự trị cho chính phủ Bảo Đại, để đến tháng 7 năm 56, hai Miền tổ chức tuyển cử.

Cựu hoàng Bảo Đại đang ở Pháp, giao quyền cho Ngô Đình Diệm. Ông Diệm ra lệnh toàn quốc treo cờ rũ để phản đối Hiệp Định Chia Đôi Đất Nước, đồng thời cải tổ guồng máy hành chính, dành quyền tự trị từ tay thực dân Pháp.
Nhờ đình chiến, phe Cọng, lúc nầy mang tên Việt Minh, đã chôn dấu vũ khí và gài lại người nằm vùng, họ tin với dân số vượt trội ở miền Bắc, nhất là hệ thống tuyên truyền, sẽ dễ dàng thắng phiếu miền Nam nếu có bầu cử.


Dự đoán sẽ không có bầu cử, Miền Bắc quyết chiếm miền Nam bằng võ lực, họ bắt đầu xây dựng một xã hội chuyên chế bằng đấu tố, cải cách ruộng đất và xây dựng quân đội hùng mạnh. Miền Nam, sau cuộc Trưng Cầu Dân Ý, đã bỏ phiếu truất phế Bảo Đại, bầu Ngô Đình Diệm làm Tổng Thống. Được Mỹ Viện Trợ, ông Diệm chú tâm vào cải tổ kinh tế, lập khu trù mật, xây dựng ấp Chiến Lược, nên dân được sống yên vui một thời gian. Mãi năm 63, Việt Cọng xuất đầu lộ diện với danh xưng “Mặt Trận Giải Phóng”, đưa quân từ Bắc vào, phối hợp với số nằm vùng, quậy phá khắp nơi.

Cuộc nội chiến giữa hai phe Quốc Cọng lại tiếp diễn, miền Bắc với chi viện của Khối Cọng, quyết nuốt chửng Miền Nam. Để ngăn chặn làn sóng đỏ, Mỹ giúp Miền Nam cải tổ kinh tế, xây dựng một xã hội phồn vinh, tự do, dân chủ. Tuy nhiên thấy Miền Nam khó đương đầu với cuồng vọng của Khối Cọng, Mỹ tìm cách đưa quân tham chiến. Ban đầu họ đưa cố vấn vào giúp, cho xây dựng ngôi Trường Võ Bị Quốc Gia, lớn nhất Đông Nam Á tại Đà Lạt, chương trình văn hóa và quân sự với thời gian đào luyện là 4 năm. Tôi may mắn được thu nhận vào Khóa đầu tiên năm 1959. Tiếc là đến năm 63, Việt Minh thành lập Mặt Trận Giải Phóng, bắt đầu quậy phá khắp nơi. Khóa 16 chúng tôi cấp tốc được tung ra chiến trường để kịp đối phó. Một số Khóa kế cũng đành ra trường trước thời gian để đáp ứng nhu cầu chiến sự.

Mậu Thân 68, Mùa Hè Đỏ Lửa 72, và tái chiếm Cổ Thành Quãng Trị đã gây thương vong lớn cho Bắc quân. Nhờ hậu phương Nga và Trung Quốc chi viện tối đa, Việt Cọng tiếp tục dùng chiến thuật biển người, như những thiêu thân xông vào lữa đạn, gây tổn thất đáng kể cho Quân Lực Cọng Hòa và Đồng Minh.

Mỹ là quốc gia tôn trọng mạng sống con người, khi thấy lính mình chết quá nhiều, phong trào phản chiến bùng nỗ dữ dội khắp nơi. Không thể để sa lầy tại Đông Dương, dưới áp lực của Lưỡng Viện Quốc Hội, Mỹ tìm cách rút chân ra khỏi Việt Nam.
Lúc nầy, quân đội miền Bắc, được Nga Tàu yểm trợ dồi dào cả lương thực lẫn vũ khí,  xẻ dọc Trường Sơn thành đường mòn Hồ Chí Minh, trùng trùng điệp điệp kéo vào, nhưng họ chối bay chối biến việc xâm nhập. Mặt chai mày đá tuyên bố đó là nhân dân miền Nam nổi dậy. Thương vong hai phe càng ngày càng tăng vọt khốc liệt.

Pháp và Mỹ, hai quốc gia tuy bằng mặt, nhưng không bằng lòng, Pháp còn hận chuyện bị Mỹ hất chân ra khỏi Đông Dương, nên tình nguyện đứng ra tổ chức việc thương thảo đình chiến. Sau những chuyến đi đêm, từ tháng 5 năm 1968, đến tháng giêng 1973. Hai tên đầu sỏ chung lãnh Nobel Hòa Bình năm đó, là Lê Đức Thọ và Kissinger, đã qua tận Bắc Kinh, đi đêm mật ước với nhau để bán đứng miền Nam. Chuyện bốn bên cùng thương thảo, chỉ là đóng kịch. Có lẻ Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu cảm nhận được điều đó, nên phản đối, nhưng cuối cùng đành bó tay. Quả nhiên Hiệp Định Paris chưa kịp khô mực, trong lúc Mỹ rút hết quân, cắt đứt mọi viện trợ, thì Cọng Quân mang xe tăng đại pháo, rần rộ xâm nhập đánh chiếm Miền Nam.

Dân miền Nam vốn hiền hòa, đã căm hận khi thấy Sài Gòn yêu quý đổi tên quê một cục là: Thành Phố Hồ Chí Minh. Tên nước lại lòng thòng kỳ cục hơn: Cọng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. VC lật lọng, quịt đàn anh Trung Quốc để chào đón Liên Xô, bị Đặng Tiểu Bình cho một bài học, phá nát 6 tỉnh biên giới, hết núi liền núi, sông liền sông. Vì cùng tổn thất nặng, Tàu còn sợ người bạn Liên Sô sau lưng, nên rút về, nhưng rạn nứt Nga Tàu cũng manh nha từ đó.

Mỹ rút khỏi miền Nam, nhưng dấu ấn tự do dân chủ còn ở lại đậm nét, có người còn cho chính miền Nam đã giải phóng miền Bắc, khi họ nhận thức được, là miền Nam có cuộc sống nhân bản, tiên tiến hơn hẳn miền Bắc. Dương Thu Hương đã ngồi xệp xuống lề đường Sài Gòn để khóc khi thấy mọi người bị Cọng Sản dối gạt để cướp đi bao xương máu dân Việt một cách đau đớn. Một chế độ tàn bạo, gian trá, đã chiến thắng một chế độ nhân bản, văn minh tiến bộ.

Sau 75, có người thấy Nhạc Sĩ Văn Vỹ, bỏ đàn cò, hành nghề xe ôm. Vì lúc nầy, mọi người đều sáng mắt chứ không riêng gì Văn Vỹ. Dân Miền Nam tìm dân Bắc để nhận Họ. Còn dân Bắc vào Nam để tìm “Hàng”.

Sau khi hàng triệu Quân Cán Chính miền Nam bị đày ải trong các Nhà Tù mệnh danh là Trại Cải Tạo. Nhất là vì không thể chịu nỗi hà khắc của Cọng Sản, người dân làm một cuộc trốn chạy vỹ đại, có người cho là nếu các cột đèn có chân, chắc cũng bỏ đi. Hàng triệu người bỏ thây trên biển cả, đã đánh động lương tâm nhân loại. 

Các nước trong Thế Giới Tự Do phải can thiệp để cứu. Phước đức, Mỹ nhận ra được trách nhiệm, đã tình nguyện nhận lãnh gia đình những người một thời là chiến hữu của họ.

Người Miền Nam trước đây, sống trong xã hội khai phóng, nhân bản. Với con tim nhân ái, đã dang tay đón nhận người anh em phương Bắc, trong cuộc di cư vỹ đại năm 54. Nay họ được Nước Mỹ cưu mang lại, họ “gieo nhân lành, nay gặt quả ngọt”. 

Nhưng cũng phải nói, chúng ta đã vui vẻ hòa nhập với xã hội mới, để xây dựng chốn tạm dung thành một xã hội đa văn hóa, giàu mạnh.

Đất nước Mỹ lại không phải của riêng ai, đây là một quốc gia đa chủng, đất hứa của những người có lý tưởng, yêu chuộng tự do, công bằng, bác ái. Xưa kia, các con tôi từng bị chính quyền Cách Mạng phân biệt đối xử, đã có thời cảm thấy lưu vong, phải sống tha phương ngay trên quê hương mình. Chúng từng thấy cha mẹ chúng chịu những “đòn thù” của kẻ tự cho là đỉnh cao trí tuệ, nhưng cư xử với đồng bào mình bằng “lòng hờn căm cao ngút trời” (lời ca trong bản Giải Phóng Miền Nam).

Bộ máy tuyên truyền Việt Cọng còn trưng bày Viện Bảo Tàng tội ác Mỹ Ngụy. 

Họ kể và trưng bày những đày ải của Thực Dân Pháp ở nhà tù Lao Bão, ở đảo Phú Quốc v…
v…, Họ quên rờ lên gáy mình, vì những nơi đang giam giữ đồng bào họ, còn kinh khủng hơn Thực Dân Pháp hay đế quốc Mỹ đã làm. Họ hèn nhát bắn chết Đại Tá Đặng Phương Thành Khóa 16, rồi vu tội trốn chạy. 

Họ lưu dung chị Đặng Thiên Thuần (dung không có dấu nặng), một từ cách mạng dùng bày tỏ lòng dung thứ các nhà giáo miền Nam, lúc chưa có người thay thế), vì muốn có sổ lương thực nuôi các con, chị Thuần đã nhận lưu dung, tiếp tục đứng lớp tại Trần Hưng Đạo Đà lạt. Đau đớn thay, sổ lương thực chưa kịp nhận, chị đã chết vì mệt và đói.

Họ khoe khoang “chiến thắng thần thánh” mà Lê Duẫn rêu rao khắc lên mộ bia mình:
Ta đánh Mỹ, là đánh cho Trung Quốc, cho Liên Xô.
Tố Hữu, đại công thần của Đảng, còn tự hào:
Ôi Việt Nam! Từ trong biển máu.
Người vươn lên như một thiên thần.
Ông nịnh bợ một cách vô liêm sĩ:
Yêu biết mấy, nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng, con gọi Sta-lin!
Hay:
Thương cha thương mẹ, thương chồng-
Thương mình thương một, thương Ông thương mười.
Nhà thơ tình lãng mạn Xuân Diệu, sợ ghép tiểu tư sản, cũng sắt máu:
Thắp đuốc lên cho sáng khắp đường,
Thắp đuốc cho sáng đình làng hôm nay,
Lôi cổ bọn chúng ra đây
Bắt quỳ gục xuống, đọa đầy chết thôi!

Tài nịnh bợ và lời dối trá, chỉ có những kẻ da mặt dày như da trâu, mới nói mà không đỏ mặt. Cũng như sự tàn ác với chính đồng bào mình. Vượt xa bọn Phát Xít Nhật.
Ngày nay, mạng lưới tuyên truyền cùng bưng bít sự thật, đã mất tác dụng trong thế giới chúng ta. Trận Hải Chiến hào hùng với Tàu Cọng năm 74 để giữ đão Trường Sa của Quân Lực Việt Nam Cọng Hòa, không còn dấu diếm được ai. Những người chung chăn với họ, như Vũ Thư Hiện, Bùi Tín, Dương Thu Hương, và sau nầy là Trần Đĩnh, đã cho thế giới thấy bộ mặt thật nham nhở của chế độ Cọng Sản.

Hôm nay, ngồi hồi tưởng để viết lại những chuyện xưa, với lòng thanh thản, buồn cười nhiều hơn là vướng mắc hận thù. Tôi muốn con cháu mình biết rõ tại sao chúng bỏ nước qua đây? Cha mẹ chúng có phải là kẻ từng có tội ác với dân nhân mình, như Cọng Sản nhồi nhét vào đầu óc thế hệ chúng hay không? Hay chỉ là những nạn nhân của một chủ nghĩa Cọng Sản ngoại lai, và guồng máy tuyên truyền láo khoét?

Vì không thể sống chung với chế độ phi nhân, phải đành đứt ruột rời bỏ Quê Hương bản quán sang đây. Hi vọng một ngày nào đó đất nước không còn Cọng Sản. Có thể tôi sẽ tìm về. Vì tình yêu quê hương, tình cảm dành cho nơi chôn nhau cắt rún, nơi có mồ mã cha ông, nơi có bà con quyến thuộc, đã trở thành dòng máu chảy trong huyết quản.

Nhưng các con tôi có trở về xây dựng Quê Hương hay không, thì tùy chúng. Tôi chỉ mong chúng, sau khi đọc những dòng nầy, có thêm hiểu biết và nhận thức, để kề vai với người bản xứ, xây dựng một xã hội tự do, dân chủ, phú cường, cho chúng và con cái. Vì, tục ngữ ta có câu: “đất lành thì chim đậu”.

Nguyễn Cửu Nhồng.
                                                                        January-2015.   


__._,_.___

Posted by: =?UTF-8?B?TkdVWeG7hE4gVsOCTiBUw5lORw

Sunday, February 1, 2015

Tại sao đồng bào ngoài nước lại bảo vệ lá cờ (vàng 3 sọc đỏ) này một cách kiên quyết như thế !?

Hồ Gươm nổi sóng!


















Tại sao đồng bào ngoài nước lại bảo vệ lá cờ (vàng 3 sọc đỏ) này một cách kiên quyết như thế !?


Tôi ra Hồ Gươm thật sớm, sau khi nhận được dòng tin ngắn từ Th., một người bạn thân đang sống tại Tokyo rằng sẽ có biểu tình vào trưa nay, ngày 31/5 để phản đối Trung Quốc hạ đặt giàn khoan trái phép trên vùng biển chủ quyền của Việt Nam. Và cũng từ người bạn này, bằng thiết bị viễn thông di động, tôi thức dậy sớm hơn mọi ngày vì nôn nao được nhìn cũng như nghe từng tiếng hô nức lòng vang dội giữa thủ đô xứ Phù Tang, nơi tôi đã trải qua một quãng đời tuổi trẻ với nhiều kỷ niệm đẹp.
10h sáng Hà Nội, sau ngụm cà phê cuối cùng của quán cóc cạnh bờ hồ, tìm đến một ghế đá dưới tàng cây sấu rậm, vừa kín đáo tránh được tia nắng quái ác của trời hè, quan trọng nhất là tránh được công an, bật máy lên tôi có thể nhận ra ngay địa điểm tập trung chỗ tượng con chó đá ga Shibuya, Tokyo lúc ấy đã có nhiều người đến lo công tác chuẩn bị, giăng cờ, băng rôn, biểu ngữ….Thú thật là đã hơi chóa mắt vì hàng cờ của nhiều quốc gia, vùng lãnh thổ mang nợ máu với Trung quốc như Tân Cương, Tây Tạng, Nội Mông, Việt Nam….cũng như hiệu kỳ của các đoàn thể đấu tranh dân chủ đã tề tựu đông đủ trong cuộc tuần hành này; tuy nhiên, nhiều nhất và nổi bật nhất vẫn là quốc kỳ Nhật Bản và cờ vàng ba sọc đỏ đã được đại đa số đồng bào hải ngoại trân trọng như một biểu tượng của tự do.
Chín năm học tập và làm việc tại Tokyo đã cho tôi cơ hội tìm hiểu tại sao đồng bào ngoài nước lại bảo vệ lá cờ này một cách kiên quyết như thế trước một thời cuộc nhiều biến động, nhiều nhạy cảm. Tôi đã từng phân vân, tại sao người ta cứ ôm giữ cứng ngắc biểu tượng của môt chính thể đã biến mất. Tôi đã hỏi, lắng nghe, và nhận được nhiều câu trả lời để có thể rút ra một ý niệm chung rằng trong thời điểm hiện nay thì cờ vàng và chỉ có cờ vàng mới là biểu tượng đối kháng duy nhất, mạnh mẽ nhất và dứt khoát nhất với cờ đỏ của CSVN, đại diện cho độc tài đảng trị đã đưa đất nước này vào tối tăm và khiếp nhược. Một chính thể dù đã qua đi nhưng chính nghĩa và các giá trị phổ quát của nhân loại mà nó đã chiến đấu, bỏ xương bỏ máu để giành lấy thể hiện qua lá cờ đó làm sao có thể mai một. Từ đó, tôi hiểu ra rằng sự tồn tại của cờ vàng cho đến ngày cờ đỏ sao vàng biến mất chính là ý định của lịch sử!



10h30 Hà Nội tức 12h30 Tokyo. Đang chìm đắm trong suy nghĩ về lá cờ thì chợt bừng tỉnh khi tiếng loa phát động cuộc mít-tinh bắt đầu bằng diễn từ hùng tráng của đại diện các đoàn thể tham dự. Nhiều năm sống với người Nhật giúp tôi hiểu rằng đây là một dân tộc ít nói do đức tính khiêm cung và thận trọng đã được hun đúc từ thưở nhỏ. Ít người Nhật nào mạnh dạn trình bày thẳng thắn ý kiến của mình vì muốn tránh đụng chạm tối đa đến tự ái của đối tượng. Tuy nhiên, cuộc mít-tinh này có khác. Nguy cơ bị bành trướng Bắc Kinh xâm lấn đã được thể hiện môt cách rạch ròi, cương quyết qua các khẩu hiệu đanh thép mà tôi có thể nghe rõ mồn một từ earphone: “Nếu để mất một tấc đất, sẽ mất một giang sơn”. Những tiếng hô vang sau đó chứng tỏ đã đạt được sự đồng tình cao độ của tất cả gần nghìn người hiện diện đến từ nhiều dân tộc khác nhau, có thành phần xã hội từ giáo sư đại học, chính trị gia cho đến những anh em du sinh, hợp tác lao động. Tôi hiểu ra một điều nữa, đoàn kết giữa các dân tộc đã cao như thế, huống chi là đoàn kết trong nội bộ của một dân tộc trước họa ngoại xâm. Phát huy lòng yêu nước của toàn thể dân tộc này là biện pháp cốt lõi duy nhất để từ đó tranh thủ sự ủng hộ, bênh vực của thế giới. Đó là cách làm duy nhất và không thể ngược lại hoặc khác hơn. Những trấn áp của công an Việt Nam vừa qua đối với biểu tình ôn hòa tại Sài Gòn, Hà Nội vin cớ là tránh bạo động làm sao có thể dập tắt được ngọn lửa sôi sục của tất cả con dân Việt Nam. Chỉ cần một giọt máu của những người giữ biển nhỏ xuống, bản lĩnh tự cường của dân tộc này rồi sẽ trổi dậy mà thôi.

Ngày xưa, khi chưa có gì, người Cộng Sản rất giỏi trong việc kích động, khơi dậy căm thù, còn bây giờ sau khi đã giành được chính quyền, đã có tư quyền đặc lợi, họ trở nên dị ứng với tinh thần yêu nước của nhân dân chỉ vì sợ đụng chạm đến các quyền lợi bất chính đang có đó, cho nên, họa ngoại xâm rành rành trước mắt hiện nay đã được Đại tướng Phùng Quang Thanh, người đứng đầu quân đội có nhiệm vụ giữ nước xem như “mâu thuẫn bất đồng trong gia đình” và còn phán thêm “quan hệ giữa Việt nam và nước bạn láng giềng Trung quốc về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp” tại diễn đàn đối thoại Shangri–La vừa qua. Quả là hạng siêu hèn! Nhà nước này cần nên nhớ rằng phát huy lòng yêu nước không phải là sách động bạo lực nhưng chính là để tăng cường niềm xác tín vào sức mạnh và bản lĩnh bất khuất của dân tộc trước khi thực hiện các giải pháp tạo áp lực khác.
Lại môt lần nữa, tiếng hô xuất phát trong earphone của đoàn người tuần hành từ Shibuya đã làm tôi trở về với diễn tiến tại Tokyo. Men theo đại lộ Roppongi song song với trục cao tốc hướng tâm số 3, ngang qua những tuyến phố phồn hoa đông người nhất của Đông Kinh bao quanh Bộ Quốc Phòng Nhật Bản, đoàn biểu tình hô vang khẩu hiệu “Châu Á liên kết ngăn chận Trung quốc xâm lược” hoặc “Hãy cứu lấy châu Á khỏi Trung Quốc xâm lược”, trong đó, đối với tôi, ấn tượng nhất vẫn là băng rôn nền xanh chữ trắng ghi “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam” bằng 2 thứ tiếng Nhật - Việt, bởi lẽ là một người Việt Nam sống trên đất nước mình nhưng tôi vẫn chưa có cơ hội chính thức được thét to những câu chữ thỏa lòng như thế. Các khẩu ngữ cũng đã vạch rõ tính chất xâm lược của vấn đề hạ đặt giàn khoan trái phép trên vùng biển chủ quyền của đất nước. Đây không phải là câu chuyện của tranh chấp và càng không phải là câu chuyện bất hòa trong gia đình như phát biểu dấm dớ của ông Đại Tướng nêu trên. Đây là hành vi xâm lược, trắng trợn, ngang ngược và nhất là đã được âm mưu sửa soạn bài bản từ rất lâu. Do đó thái độ cần có là thái độ chống xâm lược bất khả tương nhượng, chứ không phải là vuốt ve qua quít để dĩ hòa vi quí. Qua màn hình thiết bị điện tử, tôi cũng đã thấy nhiều người Nhật đi đường cũng như từ trong các tuyến phố chạy ra chụp hình, vỗ tay hoặc bắt tay khích lệ, cũng đã có người còn nhập dòng đi chung với đoàn biểu tình. Điểm đáng chú ý nữa là người của mỗi nước ngoài việc cầm cờ nước mình còn cầm cờ và giăng hộ biểu ngữ cho các nước khác và đoàn thể bạn. Đến đây tôi không khỏi bức xúc khi nghĩ đến sự tương phản trong phát biểu yếu kém của Đại Tướng Bộ trưởng quốc phòng so với những cam kết mạnh mẽ của thủ tướng Abe hứa trợ giúp nâng cao năng lực quốc phòng Việt Nam, và trong khi công an đang ra sức trấn áp biểu tình thì người Nhật như hôm nay đây đã xuống đường, mang cờ, gióng tiếng giúp Việt Nam phản đối Trung quốc. Sự giúp đỡ này chắc chắn chỉ có thể bền vững khi nhà cầm quyền Việt Nam có được thái độ cương quyết đáng tin cậy, đồng điệu với tình cảm của bạn bè năm châu và huy động được sức bật của mọi thành phần dân tộc. Những bước chân hăm hở của đoàn người biểu tình này, ngoài sự chia sẻ, đồng tình với những người Việt Nam yêu Tổ quốc, nên được hiểu còn là một áp lực để chính quyền Cộng Sản mau chóng khắc phục ươn hèn, quay về hội tụ trong khát vọng cứu nước của toàn dân.


Năm cây số đi qua của đoàn người trưa ngày thứ Bảy 31/5 giữa lòng Đông Kinh chắc chắn không chỉ để lại trong lòng từng người tham dự âm vang khát vọng về vẹn toàn lãnh thổ, đó còn là hình ảnh khó nhạt nhòa trong tâm khảm của rất nhiều người yêu chuộng hòa bình, căm ghét sự ngang ngược của Trung Cộng trên thế giới. Từ Tokyo, một trục đạo của châu Á và thế giới, gần nghìn tiếng hô đả đảo Trung Cộng xâm lược này nhất định không phải là một hiệu quả nhỏ bé nhằm kết tập tình liên đới của những dân tộc từng là nạn nhân của Bắc Kinh bạo ngược. Senkaku Nhật Bản, Hoàng Trường sa Việt Nam, bãi cạn Scarborough Philippine, Tây Tạng lưu vong, uất hận Tân Cương…châu Á đang đi lại gần nhau, chung tay quyết chống hung tàn để mưu cầu hòa bình ổn định.

15h30, cuộc tuần hành tại Tokyo chấm dứt cũng là lúc nắng nóng lên đến đỉnh điểm trong ngày tại Hà Nội. Bên kia hồ Gươm, cầu Thê Húc dẫn đến cổng đền Ngọc Sơn đỏ hòa trong màu Phượng vĩ vào mùa, non sông này đối với tôi đẹp như nghìn đời và phải giữ lấy nó cho bằng mọi giá. Dưới chiếc nón mê của người phụ nữ nghèo bán kẹo lạc ven hồ, của anh công nhân ì ạch nắng cháy công trình xây dựng, dưới biết bao lam lũ Việt Nam, tôi tin chắc là khi vận nước tới hồi, bằng mọi giá họ sẽ vùng lên, quật khởi, không ngao ngán trước quân thù xâm lược truyền kiếp. Một lần nữa cho tôi cảm ơn Th., đã thông báo, nối kết tôi vào thời khắc hào hùng của đoàn người biểu tình ngày cuối tháng Năm, 2014.
Nguyễn Trà Vinh
Hà Nội, ngày nghỉ hè đầu tiên 2014.

Việt Kiều Tuyển Vợ



KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG
MUON CHONG TRUNG CONG PHAI DIET VIET CONG
MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN

Tôi mà là gái còn ở VN thì tôi chọn ông này còn hơn là chọn mấy tên Tàu phù hay Đại Hàn phét lác đề rồi phải ân hận suốt đời hoạc bị nó ném xác xuống đường.
Ở Mỹ mà lương hưu $1200 nhà đã pay off hoặc nhà housing thì sướng rồi. Nếu chụu khó làm nail nữa thì mỗi tháng có thêm 5, 3000 dollars nữa.



On Thursday, January 29, 2015 11:34 PM, MY LOAN <> wrote:

Việt Kiều Tuyển Vợ
Cô Tư Sài Gòn
dai_gia_tuyen_vo_6

Thời xưa, thời ông bà mình, chuyện đi tìm vợ rất mực tinh tế, không thô bạo như thời nay.

Tuy rằng cũng là thực tế lúc đó, các cô muôn tìm chồng trong chôn ba quân để sau này chồng lên làm quan chốn triều đình. các chàng trai muốn tìm vợ nơi chợ đông để xem sự khéo léo, các giao tiếp của các cô.

Thế nên ca dao viết:

Trai khôn tìm vợ chợ đông,
Gái khôn tìm chồng giửa chốn ba quân...

Thế rồi, cũng có khi các chàng ướm lời thơ mộng:

Bậu về, bậu nhớ qua chăng?
Qua về, qua nhớ hàm răng bậu cười...

Hay là khi chàng trai bày tỏ hiếu lễ, lời tế nhị qua ca dao:

Ai về, tôi gửi buồng cau,
Buồng trước kính mẹ, buồng sau kính thầy
Ai về, tôi gửi đôi giầy,
Phòng khi mưa gió để thầy mẹ đi...

Tới thời nay, các cô ngó về tương lai là tiêu chuẩn khác, cụ thể hơn, đếm được:

- Nhà mặt phố, bố làm to...

Hay là chàng phải vâng lời:

- lương nộp đủ, tối ngủ nhà...

Nhưng Việt kiều phức tạp hơn. Dĩ nhiên có người thế này, có người thế kia. Nhưng có một ông rất mực độc đáo, chơi nổi, đã đăng thông báo tuyển vợ trên báo.

Bản tin Kênh 13 kể chuyện này hôm 27-1-2015 qua bản tin “Hoảng hốt với tin tuyển vợ của một Việt kiều Mỹ.”

Bản tin này kể:
16219_397231800445637_8439788737267728159_n1

“Theo một mẫu tin chụp trên báo Mỹ được cư dân mạng lan truyền trên internet, một Việt kiều Mỹ tuyển vợ với nhiều thông tin gây bất ngờ.

Tờ thông tin tuyển vợ của một Việt kiều lớn tuổi đã làm xôn xao cư dân mạng khi có nhiều nội dung gây bất ngờ, theo đó ông này năm nay 65 tuổi có nhu cầu “tìm hôn thê ở Việt Nam để cùng sống tại Việt Nam hoặc sang Mỹ sống”. Mẫu tin không có gì đáng nói nếu theo hướng tìm hôn nhân bình thường, tuy nhiên nội dung chứa đựng nhiều điều gây tranh cãi.

Theo chủ nhân của mẫu tin này đăng tài thì ngoài miêu tả về mức sống thu nhập, ông này còn đính chính về “còn sức chăn gối” khi đã 65 tuổi. Đồng thời đặt ra hàng loạt những yêu cầu cho người phụ nữ cần tìm như tuổi 21-35 tuổi (đáng tuổi con cháu), đặc biệt phải “thích ái ân”, giỏi Anh văn và thậm chí đòi phải có bằng lái xe ô tô ở Việt Nam.

Tuy nhiên, muốn làm được vợ ông này phải lọt qua vòng phỏng vấn và tuyển chọn “coi mắt” – kiểu coi mắt ở nhà hàng theo kiểu tuyển vợ của Hàn Quốc, Đài Loan. Điều khá bất ngờ là những tưởng sẽ được chu cấp hay hứa hẹn cao cho cuộc hôn nhân này, nhưng ông này chỉ hứa chu cấp 3 triệu VND/tháng cho người vợ.

Mẫu tin tuyển vợ của Việt kiều này đã nhận được hàng loạt lời nhận xét của đọc giả trên mạng xã hội như: “Tiền hưu có 1200$ thì sao mà nuôi nổi vợ”. “Quá hớp! Đúng là hạnh phúc giống nhau nhưng bất hạnh mỗi người mỗi kiểu”. “Tuyển vợ mà như tuyển Osin, cho có 3 triệu/tháng thấp hơn cả thuê người ở.”...”(ngưng trích)

Nhiều lời bình dưới bản tin nói đủ thứ nữa... Nhưng nơi đây, xin nhắc rằng, ông bà mình không thô bạo như thế.

__._,_.___

Posted by: "San Le D."

Đồi trụy! Ôn Chân, tay sai Đế quốc!..."Bán nước buôn dân" ...


Đồi trụy! Ôn Chân, tay sai Đế quốc!..."Bán nước buôn dân" ...
Đến nay đã gần tròn 40 năm ! Ai cũng nhận rõ chính "họ". Chứ không là VNCH chúng ta! "Họ" chính là hiện thân của những gì xấu xa mà họ từng tuyên truyền lừa bịp dân đen, nhằm gán ghép cho VNCH ...
Thật là tráo trở & thô bỉ!
Thế mà còn lắm kẻ vì "miếng ăn" đã tự biến thành như loài "chó săn" "xâu xé, đánh đập người dân không một tấc sắt trong tay chỉ vì dân muốn được quyền làm người, vì chống giặc xâm phạm chủ quyền quốc gia, ức hiếp đồng bào ngư dân! Một số khác a dua, núp bóng, nằm vùng tiếp tay chống phá,gây mâu thuẩn, tạo xáo trộn trong tập thể người Việt tỵ nạn .

2015-01-30 14:56 GMT-05:00  [hqvnch-ontario] <>:
 

CSVN tạo ra thiên đường cho những thanh niên nhậu nhẹt để dễ dàng cai trị, ít chống đối.
Tương lai dân Việt nằm trong tay những thanh thiếu niên ham nhậu này. Tuổi trẻ không cần biết tương lai của mình và gia đình nói chi đến tổ quốc, nước non.
No wonder, gần 40 năm qua, VN càng bị thụt lùi, CSVN càng quậy.


'Văn hóa nhậu nhẹt' - sự quái gở của người Việt?
Đàn ông các nước công nghiệp, không ai rỗi hơi nát rượu tối này sang tối khác với bạn bè. Người ta không dám vứt thì giờ và tiền bạc cho các độ nhậu triền miên vì sợ ngày mai dậy không nổi, mất năng suất, mất óc sáng tạo dễ có ngày thất nghiệp…

“Tôi đến Saigon bất kể giờ tan sở hay trước khi tan sở cũng thấy trong những quán cafe, quán nhậu, quán cóc, nhà hàng đều đầy ắp đàn ông ngồi túm 5 tụm 3 uống bia”, Alex (người Australia) nhận xét “đàn ông Việt Nam lười quá”.
http://phapluattp.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2011/11/01/7-chot.jpg
Là một doanh nhân và thường xuyên sang Việt Nam công tác, Alex cho biết đây không phải lần đầu mà hầu như lần nào đến Saigon ông cũng thấy cảnh những người đàn ông bù khú nhậu nhẹt với nhau, bất kể là giờ nào.
Ông kể: “Có hôm nhìn đồng hồ đã 6h chiều, lúc này là lúc cần ở nhà để xem có phụ giúp được gì cho vợ con không. Nếu vợ có con nhỏ thì mình nên giúp nhiều hơn, tại sao họ lại rảnh rỗi ngồi nhậu với nhau như vậy?”.
Sau gần một năm định cư ở Bà Rịa – Vũng Tàu, Henry (người Pháp) kể, cho đến giờ anh vẫn chưa hiểu rõ lý do tại sao đàn ông Việt lại thích “ngồi đồng” nơi này nơi kia hơn là về tổ ấm. Hiện là giám đốc một resort có tiếng ở Long Hải, Henry cho biết, bản thân anh vì công việc nên cũng thường xuyên ăn uống xã giao nhưng luôn ý thức vợ con đang chờ ở nhà nên cố gắng về sớm và phụ vợ một số việc lặt vặt trong nhà.
“Tôi thắc mắc thì nhiều người bảo ở Việt Nam đó là chuyện bình thường. Trong khi phụ nữ có nhiệm vụ lo cho gia đình, con cái thì người chồng chỉ lo kiếm tiền. Nhiều ông còn viện cớ đi nhậu để xã giao làm ăn đến đêm mới về, vợ mà hỏi thì bị chửi, thậm chí còn bị đánh”, Henry (37 tuổi) tròn mắt nói.
Chàng giám đốc 37 tuổi cho biết, anh có một số bạn nữ là người Việt Nam hiện đã có chồng và con. Mặc dù các cô ấy lúc nào cũng hết mực chăm lo, hy sinh cho chồng con nhưng gia đình cũng vẫn không mấy hạnh phúc.
“Tôi thấy người đàn ông nào lấy được họ thì thật là có phước vậy mà cô bạn vẫn phàn nàn chồng chẳng mấy khi có mặt ở nhà, mà có về nhà cũng chỉ lăn ra ngủ, chẳng bao giờ quét nhà hay rửa chén phụ vợ. Chẳng lẽ trong mắt họ, gia đình là của riêng phụ nữ?”, anh băn khoăn.
Sài Gòn được mệnh danh là “thành phố không ngủ”, ban ngày đường xá đông nghẹt người, nên đến đêm là lúc các quán nhậu làm ăn tấp nập nhất. “Ngồi đồng” ở quán nhậu đa phần là cánh mày râu. Chỉ cần vài con mực khô làm “mồi”, các ông có thể tha hồ “chén chú chén anh” đến khuya lắc khuya lơ mới chịu về.
http://static9.nguyentandung.org/files/2014/02/uong-ruou-bia-1.jpgTrời đã khuya mà tiếng “dô dô… trăm phần trăm” và tiếng cụng ly keng keng vẫn không ngớt ở một quán ốc trên đường D2 (Quận Bình Thạnh).
Bà chủ quán cho biết, quán mở cửa từ 16h chiều đến 2h sáng hôm sau. Mỗi đêm ở đây đón tiếp khoảng 300 khách đến ăn uống. “Không chỉ riêng nhà tôi mà ở đây quán nào cũng như thế. Lâu mấy ông nhậu say ngà ngà còn bỏ ra đánh nhau, thậm chí chồng đi nhậu mà vợ đến gọi không về lại xảy ra ẩu đả”, người phụ nữ kể.
Cảnh tượng đàn ông đầy ắp các quán nước, quán nhậu sau giờ tan tầm cũng quá quen thuộc tại Hà Nội. Khoảng 4h chiều 13/8, các quán bia, nhậu dọc đường Tây Sơn (Đống Đa) đã bắt đầu hút khách. Vài thanh niên choai choai đứng xuống lòng đường vẫy gọi. Trong các quán, bàn ghế đã bày la liệt. Bà chủ liên tục hối nhân viên dọn dẹp nhanh để chuẩn bị đón khách. Lúc này, dù chưa tới giờ tan tầm nhưng hơn hai chục người đàn ông sơ vin chỉnh tề đã ngồi chúc tụng nhau. Trên mỗi bàn, 5, 7 cốc bia, đĩa lạc rang, mực nướng đã vơi quá nửa.
Từ 5h chiều trở đi, đàn ông đến quán càng đông hơn. Bước vào quán trên tay mỗi người đều xách một chiếc cặp, nhiều người vẫn còn đeo thẻ nhân viên. Khi có chút hơi men câu chuyện của họ càng trở nên rôm rả, họ cởi mở cả những chuyện bồ bịch, giường chiếu.
http://members.modernvespa.net/daniel_f_boada/uploads/cafeom_937.jpgHơn 6h tối, không khí trong các quán nhậu dọc đường Lê Đức Thọ (Mỹ Đình) cũng trở nên cực kỳ sôi nổi. Đây là thời điểm khách hàng đổ bộ vào quán. Khu vực Mỹ Đình cạnh đó cũng bước vào giờ làm ăn. Ngoài một số lớn là nam sinh viên thì dân công sở cũng chiếm lượng không nhỏ. Họ thường chọn một chiếc bàn, hay chiếu gọi vài cốc nước, đĩa hướng dương, hoa quả rồi tán chuyện đến tối mịt mới ra về.
Tại một chiếc chiếu trên bãi cỏ ở Mỹ Đình, 5 người đàn ông ngoài 30 gọi một chai rượu, một con mực và cá bò nướng hàn huyên. Một anh mở đầu bằng việc công ty vừa ký được một hợp đồng cung cấp cửa kính với số lượng lớn, rằng anh sẽ được hưởng bao nhiêu hoa hồng từ dự án này. Ngay sau, anh khác lại tiếp lời bằng một nhóm thực tập sinh mới về công ty, trong đó anh nhận hướng dẫn một em khá xinh…
Câu chuyện tưởng như không có hồi kết thì đột nhiên, hai chiếc điện thoại cùng kêu. Giọng bốc đồng khi nãy tắt vụt, thay vào đó là tiếng nhỏ nhẹ “anh làm nốt việc nên về muộn”, “anh bị tắc đường, gần về đến nhà rồi”… Nghe tiếng bà vợ, một anh giật nảy vì quên không đón con… Cả đám nháo nhác rời khỏi quán.
https://hoangnguyen1608.files.wordpress.com/2011/03/8-bia-om-2.jpg
Trên một số báo “Tuổi trẻ Chủ nhật”, tác giả Danh Gia đã đưa ra một vài nhận định nhỏ về đàn ông phương Tây, cũng là bức tranh đối lập với đàn ông Việt, như sau:
“Đàn ông các nước công nghiệp, tức các nước kinh tế thị trường nhất, đến giờ tan sở mệt nhoài vì công việc chỉ biết cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng, ba chân bốn cẳng leo lên tàu điện, đổi dăm ba tuyến đường mới về được đến nhà phụ vợ con dọn cơm, rửa chén rồi đi ngủ sớm, đến cuối tuần cần lo sửa sang nhà cửa, chở vợ đi chợ. Xu hào đủng đỉnh lắm thì tối thứ sáu đưa vợ, đưa con đi ăn tiệm hoặc đưa vợ con đi nghỉ mát cuối tuần, chứ không ai rỗi hơi nát rượu tối này sang tối khác với bạn bè.
Không tin, nếu có dịp đi Tây, chiều tối cứ xuống các trạm xe điện ngầm ở Paris chen chúc với bốn triệu người, ta sẽ thấy rõ thế nào là nếp sống kinh tế thị trường đích thực. Chớ tưởng dân đi chơi tối giữa Paris, Luân Đôn…là người bản xứ. Trừ một thiểu số nhung lụa hoặc của ‘thế giới về đêm’, người lao động lĩnh lương trong tháng, cho dù có là giám đốc, chẳng mấy khi đến quán xá vào những tối trong tuần.
Khi người ta phải đóng thuế thu nhập giá chót cũng 30%, khi người ta ở nhà thuê hay mua trả góp mỗi tháng cũng phải đóng từ 1/3 đến 1/5 lương cho tiền nhà, khi người ta sắm cái xe hơi, cái máy giặt, cái máy sấy khô quần áo…sao cho cuộc sống gia đình tiện nghi hơn, để rồi cuối tháng bị ngân hàng tự động trừ nợ, người ta mới không dám vứt thì giờ và tiền bạc cho các độ nhậu triền miên vì sợ ngày mai dậy không nổi, mất năng suất, mất óc sáng tạo dễ có ngày thất nghiệp”.http://img5.ngoisao.vn/news/2013/5/1/40/_have_logo_saoan205jpg1367424986.jpg
“Một số cuộc nhậu nhẹt, ký kết hợp đồng làm ăn nếu không có một vài cô gái xinh đẹp, mồi rượu thì kém vui. Tiếp khách mà không có chân dài “châm tửu” thì mất sự trân trọng...”.
Uống rượu như uống nước lã
nhậu thuê
Đó là tâm sự của Tuấn - một “đại gia” có máu mặt trong giới bất động sản ở Hà Nội. Theo lời của vị này, hễ có cuộc tiếp khách làm ăn nào là anh ta lại gọi cho các cô gái làm nghề nhậu thuê đến. Nhiệm vụ của họ là uống cùng khách và làm cho bữa tiệc đỡ buồn tẻ bên lề những cuộc đàm phán, ký kết hợp đồng hay những thương vụ làm ăn lớn. “Họ đa phần là những cô gái xinh đẹp, đang là sinh viên, có bản lĩnh, tự tin và đương nhiên tửu lượng phải vào loại siêu đẳng”, Tuấn cho biết. http://img2.news.zing.vn/2013/06/18/untitled-3.jpg
Thu Huyền, quê ở Thái Bình, sinh viên năm thứ 3 một trường đại học trên địa bàn quận Thanh Xuân - “lão làng” trong giới nhậu thuê hoan hỉ: “Bao giờ em cũng có tới hàng chục khách quen, hễ họ có lịch đi tiếp khách là lại gọi em. Muốn làm gái nhậu thuê, ngoài chút nhan sắc ra cũng phải biết ăn nói, có khiếu nịnh nọt, đồng thời phải biết uống bia rượu”. Không những xinh xắn, ăn nói hoạt bát, biết lấy lòng khách mà Huyền còn có vốn ngoại ngữ rất khá, cộng thêm khoản uống rượu không biết say là gì, nên những khách hàng phải tiếp đối tác nước ngoài thường gọi điện cho Huyền. Sau 3 năm gắn bó với nghề này Huyền đã có lượng khách nhất định và số tiền công từ những cuộc nhậu thuê đủ để cô trang trải cho cuộc sống.
http://ruoulangvanvn.com/upload/images/article/Uong-ruou-la-net-dep-van-hoa-cua-nguoi-Viet.jpg
Theo lời kể của Huyền, với những người chưa một lần biết đến hơi men thì giai đoạn tập tành bao giờ cũng khó khăn nhất. Có người vừa uống được một chén đã không chịu được vị cay và chát của rượu, người khác nhắm mắt nhắm mũi uống được vài chén thì “tây” đến mức không làm chủ được mình, vớ gì đập nấy, thậm chí xé cả quần áo, cười khóc như ma làm. “Khi đã uống giỏi, phải làm động tác “thử rượu”, tức là uống thử xem tửu lượng của mình bao nhiêu để có thể kiềm chế bản thân khi tiếp xúc với khách hàng. Nếu không cho “chó ăn chè”, không say mèm “quắc cần câu” hoặc không để cho khách đụng chạm, sàm sỡ quá đáng là đạt yêu cầu”, Hương Giang, cô sinh viên có khuôn mặt khả ái đưa ra kinh nghiệm sau 2 năm gắn bó với nghề này. Giang cũng thừa nhận: “Nhiều người vẫn gọi chúng em là “tiếp viên di động”, “gái hầu rượu”... dù thấy tủi thân, song với sinh viên ngoại tỉnh như em để có tiền thì nghề nào cũng sẵn sàng dấn thân. Quan trọng nhất của nghề này là phải uống không biết say, phải cười nói và khen những người chẳng hề quen biết để vừa lòng họ. Nếu để họ phàn nàn hoặc khó chịu thì coi như mình mất mối”.
http://data.xzone.vn/Upload/264/Nam_2013/Thang_10/Ngay_25/nhauup/1.jpg
Hầu hết những cô gái trong giới nhậu thuê cho rằng, đòi hỏi của nghề này là phải ngồi cho đến khi tàn cuộc, không được bỏ về giữa chừng, khách uống một, họ phải uống gấp 2, 3 lần. Thậm chí, trong một bàn tiệc có nhiều đối tác họ sẽ phải đi mời rượu tất cả mọi người, nếu những đối tượng này không “kèm” người “châm tửu”. “Hầu như, bây giờ trong các cuộc thương thuyết làm ăn, ký kết hợp đồng, thậm chí chỉ là những lý do hết sức bình thường như thăng chức, trúng quả lớn… người ta đều đem nhau ra bàn nhậu. Và đương nhiên để làm cho không khí bớt căng thẳng họ phải có những “bóng hồng” uống cùng cho vui. Chính vì vậy mà nghề này khá đắt khách”, Phương Hoa, sinh viên năm thứ 2, một trường đại học trên địa bàn quận Thanh Xuân cho biết.
Rất dễ sa ngãhttp://static.xaluan.com/images/news/Image/2012/07/25/7500f696136d82.img.jpg
Mặc dù, đây chỉ là công việc tạm thời nhưng theo những bạn sinh viên làm nghề nhậu thuê, nó cũng có những cạm bẫy nhất định vì trong bàn tiệc đa phần khách thường uống quá chén nên chuyện sàm sỡ hay có những đề nghị khiếm nhã không phải là hiếm gặp. Với 3 năm kinh nghiệm trên bàn nhậu, nếm đủ cay đắng trong nghề, Thu Huyền chua chát: “Khách hàng đa phần là những người có tiền, dân làm ăn nên họ rất chịu chi. Tiền công họ trả cho em là 1 triệu đồng/cuộc, nhưng tiền “boa” còn nhiều hơn, nên nhiều khi khách say nôn thốc, nôn tháo ra cả người mình, thấy ghê nhưng cũng đành cắn răng chịu đựng. Nhưng điều đó cũng không đáng sợ bằng có khách sàm sỡ, rồi rủ rê mình đi qua đêm. Nếu không đủ bản lĩnh và biết giữ mình sẽ rất dễ sa ngã”.http://i.ytimg.com/vi/2dgrZtzRISo/maxresdefault.jpgChính bởi lẽ đó, ít sinh viên trụ được với nghề này lâu dài. Thậm chí, không ít cô gái bị cuốn vào cái bẫy tình, tiền, không những khiến con đường học vấn dở dang mà tương lai phía trước cũng trở nên mù mịt. Đỗ á khoa một trường đại học có tiếng ở Hà Nội, Phương Trinh, quê ở Thanh Hoá quyết tâm lên Hà Nội đèn sách và tìm cách thoát nghèo. Vốn là người có nhan sắc, lại ăn nói có duyên nên đến năm thứ 2 đại học, được một người bạn rủ đi làm thêm, Trinh đã gia nhập đội ngũ nhậu thuê. Rồi trong một cuộc nhậu, Trinh đã được một “đại gia” để mắt và kể từ đó Trinh  “cặp kè” với vị đại gia này. Cách đây 2 tháng, vợ anh ta phát hiện đã tìm đến tận trường của Trinh “tố” hết mọi chuyện với hiệu trưởng và kết quả là Trinh bị nhà trường kỷ luật, Trinh sụt sùi.http://c0.f24.img.vnecdn.net/2013/06/20/biaom-994875-1371704817_600x0.jpg
Phần lớn những bạn sinh viên làm nghề nhậu thuê đều thuộc loại có nhan sắc, nhưng sau một thời gian phải uống rượu liên tục, họ đã xuống cấp nhanh chóng, thậm chí không ít người trong số họ còn tự biến mình thành con ma men, một tuần mà không đi nhậu vài ba lần là bứt rứt không yên. Chưa kể, việc học hành của các sinh viên này trở nên chểnh mảng, sa sút, sức khoẻ không đảm bảo… https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgtv9vrhMgZq9J9wS8-eBGwHKCtaI-Tp-bMHjvuHH8hXLjNqIEcSC46VoFxAfxCnT02z1msNqqMvN5YXSaaHqNVFlj8rd_Mr_Rd-e0seM1ETafkhr_tXO_IIMPRsl_ehRKcGawqehcY31ea/s320/Hug+2.jpg“Nhiều khi em phải từ chối khéo vì có những thời điểm khách hàng gọi cho mình cùng một lúc, nhận lời người này thì mất lòng người khác, nên cứ phải lấy lý do bận thi cử. Thậm chí, hôm trước vừa nhậu say, hôm sau lại có lịch hẹn một cuộc nhậu khác nên lắm lúc cũng thấy nản vì chẳng còn sức để “chiến đấu”. Chưa kể, uống rượu nhiều nên bây giờ em mắc chứng đau dạ dày. Vừa rồi, em phải bảo lưu kết quả học tập 1 năm cũng chỉ vì nghỉ học nhiều quá. Chắc cũng phải tính chuyện tìm công việc khác để làm thêm…”, Thuý Hồng, sinh viên Học viện Ngân hàng, sau 1 năm đi nhậu thuê chua xót cho biết.
Ngọc Bảo
Theo ANTĐ


http://www.huynhthinga.com/wp-content/uploads/2014/12/hau_ve_abidal_barca_cuoc_chien_voi_can_benh_ung_thu_gan_2_EOIH.jpg
Đàn ông Việt 'lười, ham nhậu' trong mắt người nước ngoài

Theo một nghiên cứu đánh giá tình hình sử dụng và lạm dụng bia rượu tại Việt Nam do Viện Chiến lược và Chính sách y tế tiến hành, 63% người sử dụng rượu bia là nam giới, trong đó trí thức lại là nhóm có tỷ lệ sử dụng cao nhất.
Người Việt tiêu thụ 1,3 tỷ lít bia và hơn 300 triệu lít rượu hằng năm, tức là bỏ ra hàng trăm nghìn tỷ đồng. Đó là chưa kể phí tổn điều trị các bệnh và tai nạn giao thông do lạm dụng rượu bia gây ra.

Sài Gòn được mệnh danh là "thành phố không ngủ", ban ngày đường xá đông nghẹt người, nên đến đêm là lúc các quán nhậu làm ăn tấp nập nhất.
gs
Cảnh tượng sau giờ tan tầm tại một quán nhậu trên phố Sơn Tây (Hà Nội) chiều 13/8. Trong quán chỉ toàn đàn ông. Ảnh: Phan Dương.

http://a8.vietbao.vn/images/vn801/van-hoa/11075706-say4.jpg

http://media.doisongphapluat.com/349/2014/6/25/nu%20sinh%20buong%20tha%202.jpg
* Tên nhân vật đã được thay đổi.
Thi Trân - Phan Dương





__._,_.___

Posted by: =?UTF-8?B?TMOtbmggQmnhu4NuIA

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link