Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, February 8, 2015

CÔNG TÂM, CÔNG LƯƠNG HAY CÔNG THÀNH

                      
                   CÔNG TÂM, CÔNG LƯƠNG HAY CÔNG THÀNH

              Người xưa có nói : «  Trong chiến tranh, thứ nhất là công tâm, thứ đến là công lương, sau mới tới công thành. » Công tâm đây là đánh vào lòng người, đánh vào lòng quân địch để khuất phục quân địch. Công lương đây là đánh vào lương thực, đánh vào kinh tế. Cuối cùng mới tới công thành tức là dùng đến quân sự, dàn quân đánh nhau hay gửi quân tới thành địch để tấn công. Người xưa còn nói thêm : «  Người giỏi trong những người giỏi, đó là khuất phục quân địch mà không làm cho quân địch tan ; chiếm được thành địch, nhưng không làm cho thành địch vỡ ; lấy được nước địch, nhưng không làm cho nước địch bể. »

             Nhìn vào lịch sử cận đại, khối tự do, đứng đầu là Hoa Kỳ, đã lãnh đạo trong gần nửa thế kỷ, rồi chiến thắng Chiến tranh Lạnh. Quả thực đây là «  Người giỏi trong những người giỏi « , khi mà đế quốc cộng sản sụp đổ vào cuối năm 1990, đầu năm 1991, không cần một tiếng súng, chẳng cần phải công thành, không phải đi vào cảnh «  Thành vỡ, nước tan ».

             Ngày hôm nay, còn một số nước cộng sản rơi rớt lại, trong đó có Trung Cộng và Việt Nam. Khi giải Nobel Hòa bình được trao cho một người Trung Cộng, đấu tranh cho tự do, dân chủ, thì có người cho rằng đây là đòn «  Công tâm » của thế giới tự do. Hôm nay ngày 12/11/2010, Hội ngị Thượng Đỉnh họp ở Séoul, Nam Hàn ; và trước đó ông Giám Đốc Ngân hàng Trung Ương, dự trữ quốc gia Hoa kỳ tuyên bố là sẽ tháo khoán 600 tỷ $ để mua cổ phiếu trên thị trường. Những sự kiện trên, có người nói rằng «  Chiến tranh tiền tệ « đã bắt đầu. Đây là đòn «  Công lương « ; vì chúng ta ai cũng biết, trong kinh tế hiện đại, tiền tệ được coi như máu, ngân hàng đưọc coi như trái tim của kinh tế.
             Có phải thế giới tự do, bắt đầu bằng người Hoa kỳ đã bắt đầu tấn công Trung cộng và những nước cộng sản còn rơi rớt lại bằng đòn công tâm và công lương hay không ? Chiến lược này có phải là bổn cũ sọan lại của thời Chiến tranh Lạnh hay không ?

            Bổn cũ là cái gì ?
           Bổn cũ chính là Chánh sách Be Bờ « Containment Policy, mà tác giả là ông Paul Nitzé và Georges Kennan, một người là Cố vấn An Ninh, một người là chuyên viên về cộng sản trong Bộ Ngoại giao thời Tổng thống Truman, được lấy ý từ quyển truyện Trại Súc Vật ( Animal Farm) của nhà văn hào Anh Georges Orwells, được gói ghém trong Chỉ thị số 68 của Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ. Theo G. Orwells, thì trong một trại súc vật nọ, có một con heo già, vừa dơ bẩn, vừa lười biếng, mà ai đọc cũng nghĩ đến K. Marx. Vì lười biếng, nên nó thường ngủ trưa.

 Có một hôm trong giấc ngủ trưa , nó đã mơ thấy thiên đàng súc vật, trong đó mọi con vật đều sung sướng, không phải làm việc cực nhọc, đúng theo kiểu «  Làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu «, thêm vào đó còn có tiếng nhạc êm ái của mẹ súc vật ru con. Bừng mắt dậy, thấy thực tại đau khổ, nó loay hoay tìm câu trả lời. Và nó đã tìm thấy, đó là vì súc vật bị con người bóc lột.

 Nó đã không ngần ngại kêu gọi tất cả súc vật lại để thuyết pháp và hô hào làm cách mạng súc vật chống lại ông chủ con người. Ông chủ có chống lại, nhưng thất bại vì súc vật có sức mạnh vũ phu và còn đang hăng. Nhưng rồi từ từ sau đó, vì súc vật không có đầu óc, không biết làm kinh tế, kho dự trữ thóc gạo do ông chủ để lại càng ngày càng cạn dần, đưa đến chỗ súc vật cắn quái nhau. 

Cách mạng súc vật thất bại đầu tiên là từ trong nội bộ. Theo Paul Nitzé và Georges Kennan, thì đương đầu với cộng sản lúc đầu là không được, mà phải be bờ, đợi đế quốc cộng sản tự vỡ từ bên trong, sau đó mới tấn công. Đại để chiến lược của Hoa Kỳ trong thời gian Chiến tranh lạnh từ năm 1945 tới khi đế quốc cộng sản Liên sô sụp đổ, tiêu biểu qua sự kiện bức tường Bá linh sụp đổ năm 1990. Khi bức tường này sụp đổ, thì ông Paul Nitzé đang làm Trưởng Phái đoàn thương thuyết về tài giảm binh bị của Hoa kỳ, ở Genève, Thụy Sỹ. Ông đã xin từ chức về hưu và tuyên bố : «  Chúng ta đã chiến thắng Chiến tranh Lạnh. » Chiến lược này chia ra làm 2 giai đoạn :

             Giai đoạn be bờ từ 1945 tới 1972
             Giai đoạn tấn công từ năm 1972, tiêu biểu là cuộc gặp giữa Nixon và Mao trạch Đông ở Thượng hải, cho tới lúc bức tường Bá Linh sụp đổ.
            Trong thời gian tấn công, người Hoa Kỳ cũng dùng “ Công Tâm” và “ Công Lương “. Công tâm, đó là dùng ý thức hệ “ Tự do, dân chủ và nhân quyền “, qua những đài phát thanh hướng vào những nước cộng sản, qua những báo chí nói rõ cho thế giới, cho dân những nước cộng sản thấy rõ rằng lý tưởng cộng sản công bằng, độc lập, tự do, hạnh phúc, ấm no là hoàn toàn thất bại, thực tế công sản hoàn toàn ngược lại với những tuyên truyền cộng sản. Công lương, đó là nhằm vào sự yếu kém của kinh tế cộng sản mà đánh.
            Bổn cũ sọan lại hiện nay đối với những nước cộng sản còn lại, bắt đầu bằng Trung Cộng là thế nào?
            Đó là thế giới tự do, đặc biệt là người Hoa kỳ vẫn dùng chiến lược Be bờ trước, sau mới tấn công dưới hình thức công tâm rồi công lương. Tất nhiên nó không phải hoàn toàn giống nhau.
            Trong chiến tranh lạnh nhằm bao vây Liên sô và phân hoá khối Cộng sản Hoa kỳ đã mở cửa thị trường và giúp đỡ Trung cộng canh tân đất nước qua cuộc viếng thăm lịch sử cuả Nixon năm 1972 và chính sách mở cửa cuả Đặng tiểu Bình năm 1978, sau đó gián đoạn bởi biến cố Thiên An Môn 1989, rồi bắt trở lại từ năm 1995, nhất là từ năm 2000 cho tới nay.

 Đây có thể nói là thời gian dụ Trung Cộng chấp nhận kinh tế thị trường, biến kinh tế Trung Cộng từ kinh tế tự cung, tự cầu, vùng này độc lập với vùng kia, ngành này độc lập với ngành kia, không có liên quan nhiều với kinh tế quốc tế ( économie autarcique) thành kinh tế  tương thuộc, vùng này lệ thuộc vùng kia, ngành này liên quan với ngành kia, lệ thuộc nhiều vào kinh tế quốc tế, và hơn thế nữa thành kinh tế tiền tệ. Trong kinh tế thị trường, nói một cách giản tiện, người ta có thể ví tiền tệ như máu và hệ thống ngân hàng như tim của một con người. nếu tim trục trặc, máu chạy không đều thì đưa đến khủng hoảng, có thể từ khủng hoảng hệ thống ngân hang, tiền tệ, rồi tới khủng hoảng kinh tế, kéo tới khủng hoảng xã hội, rồi sau cùng tới khủng hoảng chính trị.

            Thời gian chính sách Be bờ và bao vây đối với Trung Cộng, người ta có thể nói bắt đầu bằng bài diễn văn cuả ngoại Trưởng Hoa kỳ, bà Condi Rice đọc vào ngày 18.01.2006 tại đại học Georgetown, bà tuyên bố là Hoa kỳ đang thay đổi chiến lược toàn cầu, sẽ dồn tài nguyên và căn cứ quân sự về các điểm nóng Phi châu, Nam mỹ, Trung đông và quan trọng nhất là vùng Đông nam Á. Và hôm nay, phải chăng Hoa Kỳ và thế giới tự do đã chấm dứt thời kỳ be bờ với Trung Cộng và bước sang thời kỳ tấn công qua một số sự kiện như phát giải Nobel Hòa Bình cho nhà tranh đấu nhân quyền Trung Cộng Lưu hiểu Ba, lời tuyên bố tháo khoán 600 tỷ $ để mua chứng khoán, mà mục đích chính là nhằm làm tăng giá đồng Nhân Dân Tệ của Trung cộng, giảm bớt hàng nhập cảng Trung cộng ra nước ngoài, đặc biệt là Hoa Kỳ ?
             Có những yếu tố giúp chúng ta có thể tin như vậy, như trong cuộc Họp Thượng Đỉnh vừa qua ngày 11/11 ở Séoul, có người đã nói đến Chiến tranh Tiền tệ ( Guerres monétaires).

             Trước khi nói về chiến tranh tiền tệ, tôi xin nói sơ về tình trạng kinh tê thế giới hiện nay. Hoa kỳ là nước kinh tế đứng đầu trên thế giới, nhưng chính là nước mắc nợ thế giới nhiều nhất. Só nợ đó đại khái như sau: nợ Trung cộng khoảng 700 tỷ $; Nhật, 600 tỷ; Âu châu, 400 tỷ; phần còn lại với những nước khác trên thế giới khoảng 300 tỷ. Hiện Trung cộng có một số dự trữ Đô la khoảng 2 500 tỷ. 

Mỗi năm Trung cộng xuất cảng khoảng 1 200 tỷ $, nhập cảng 900 tỷ. Phần bội thâu phần lớn với Hoa lỳ khoảng hơn 200 tỷ. Sở dĩ được như vậy là vì Trung Cộng thi hành một chính sách thắt lưng buộc bụng đối với dân, kìm lương ở mức độ thấp nhất để khuyến khích đầu tư thế giới và một chính sách tiền tệ kìm hãm tiền Nhân dân tệ. Đồng Nhân dân Tệ bám sát đồng Đô la, nhưng luôn luôn bị kìm hãm rẻ hơn 20% so với giá trên thị trường. Làm như vậy không những hàng hóa Trung Cộng đã sản xuất với nhân công rẻ, mà còn được lợi thêm 20%, vì đông Nhân Dân Tệ rẻ hơn 20% so với giá Đô La trên thị trường. Chúng ta nên nhớ hiện nay sự trao đổi thương mại quốc tế phần lớn là qua Đô La.

             Nhiều người cho rằng bỏ thêm ra 600 tỷ $ bằng cách in tiền thêm ra để đưa vào thị trường, con số này đối với những nước nghèo thì là lớn, nhưng đối với Hoa Kỳ và những cường quốc kinh tế khác thì không đi vào đâu cả. Cũng có phần đúng, tuy nhiên ngay đối với những nước giàu có, 600 tỷ không phải nhỏ. Chắc chắn nó sẽ có hiệu quả đối với kinh tế Hoa Kỳ, kinh tế thế giới và nhất là đối với sự bang giao kinh tế giữa Hoa Kỳ và Trung cộng. Chính vì vậy mà đã có nhiều nhà kinh tế và chính giới Trung Cộng lên tiếng phản đối biện pháp kinh tế này.

             Chúng ta hãy cùng nhau tiên đoán sơ về hậu quả của nó;
-         Hiện nay đồng Đô la không còn được bảo đảm bằng vàng, in thêm tiền Đô  đưa vào thị trường là một biện pháp thêm để kích thích kinh tế Hoa Kỳ.
-         Làm như vậy là để giảm gánh nợ của Hoa Kỳ đối với thế giới, vì giả dụ đồng Đô là giảm 10%, thì số nợ Hoa Kỳ giảm đi 10%, những người nào, quốc gia nào cầm tiền Đô là thì sẽ bị mất đi 10%.

-         Làm như vậy là sẽ làm cho hàng sản xuất tại Hoa Kỳ rẻ hơn đi và những hàng nhập cảng vào Hoa Kỳ sẽ đắt hơn.

-         Nhiều người cho rằng biện pháp này nhắm nhiều vào Trung cộng. Điều này không phải là họ không có lý, vì hiện nay Trung Cộng là chủ  nợ lớn của Hoa Kỳ và nắm giữ khoảng 2 500 tỷ $, là nước xuất cảng nhiều sang Hoa kỳ. Tất nhiên Trung Cộng cũng đã biết là tìm cách thăng bằng cán cân ngoại thương, vì ngày hôm nay Trung cộng buôn bán với Nhật không thua Hoa Kỳ. Tuy nhiên phần thặng dư thì thặng dư với Hoa Kỳ vẫn cao nhất.

-         Trong một giả thuyết, nếu trong tương lai, đồng $ sẽ xuống giá 10% so với đồng Nhân dân tệ, thì giá hàng Trung Cộng xuất cảng sẽ tăng lên 10%, tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến đời sống của những hãng xưởng của Trung Cộng, sẽ có những hãng xưởng phải đóng cửa.Theo như những thống kê và báo chí thì năm vừa qua đã có gần 70 000 hãng xưởng riêng ở tỉnh Quảng Đông đã phải đóng cửa. Chính sách tiền tệ liên quan đến kinh tế, rồi xã hội là như vậy, vì hãng xưởng đóng cửa tất nhiên có thất nghiệp.

Tất nhiên Trung cộng không thể khoanh tay ngồi nhìn chính sách “ Công tâm và Công lương “ của Hoa Kỳ và thế giới tự do.
Về công tâm, thì Trung Cộng tìm cách kiểm soát mạnh hơn tự do ngôn luận, kiểm sóat báo chí, internet, các nhà đấu tranh cho nhân quyền. Tuy nhiên đây là việc mà không riêng gì Trung Cộng mà cả cộng sản Việt Nam đã làm từ lâu, cũng không thể tăng thêm cường độ, vì như ở Việt Nam, cho 10 người canh chừng Hoà thượng Thích quảng Độ, Cha Nguyễn văn Lý, nay tăng thêm thành 20 người thì hậu quả cũng vậy. Có thêm là bị lâm vào cảnh “ Tay phải đánh vào tay tráỉ ”, bắt bớ thêm những người của chính mình, như trường hợp bắt luật sư Cù huy Hà Vũ. 

Ở đây tôi không dám khẳng định là luật sư Vũ còn là cộng sản hay không còn cộng sản; nhưng điều chắc chắn là luật sư Vũ là con cháu cán bộ cao cấp cộng sản. Ở Trung cộng cũng vậy, vì hôm nay có nhiều con ông cháu cha lên tiếng phản đối chính quyền.

Về công lương, thì Trung Cộng tìm cách phá chính sách này của Hoa Kỳ. Có người suy nghĩ không chín chắn và mắc bệnh tưng bốc Trung cộng, nhất là một số trí thức thân cộng của Việt Nam, đưa ra giả thuyết là hiện nay Trung Cộng đang nắm một số Đô la lớn, có thể tung ra để phá kinh tế Hoa Kỳ và thế giới. Đây là điều mà giới lãnh đạo Trung Cộng sợ không dám làm nhất và Hoa Kỳ đang mong muốn. 

Đó là Trung Cộng tung Đô La ra thị trường và làm giảm giá trị Đô la. Nhưng người bị thiệt đầu tiên chính là Trung Cộng, vì như nói ở trên là khi Đô la xuống giá so vớI đồng Nhân Dân tệ, thì giá hàng Trung Cộng tăng, khó xuất cảng. Hoa Kỳ chưa thiệt, mà Trung Cộng thiệt đầu tiên. Vì sức ép của Hoa Kỳ và thế giới Trung Cộng cũng đã có lần tăng giá đồng Nhân dân tệ. Nhưng tăng một tỷ số rất nhỏ so với chênh lệch của giá trên thị trường.

Đây là một cuộc chiến về tiền tệ, kéo theo cuộc chiến về kinh tế giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng.
Ai thắng, ai thua, thì trong ngắn hạn, khó có thể tiên đoán, nhưng trong dài hạn, thì Hoa Kỳ có nhiều ưu thế hơn. Ưu thế về kinh tế, chính trị, xã hội, quân sự. Kinh tế và xã hội, vì kinh tế và xã hội  Hoa Kỳ phát triển từ lâu, có những căn bản vững chắc, tương đối hài hòa, ít bất công hơn Trung cộng. Chính trị, vì nền dân chủ Hoa Kỳ là một trong những nền dân chủ hàng đầu trên thế giới, trong khi đó Trung Cộng vẫn là một chế độ độc tài, rơi rớt lại của chế độ quân chủ phong kiến. 

Quân sự, điều này chúng ta khỏi cần nói, vì tình trạng quân sự Trung Cộng hiện nay, mặc dầu có những quảng cáo, nhưng thực tế còn thua xa Hoa Kỳ, có thể nói còn chưa đủ để sánh với Liên Sô thời sau Đệ Nhị Thế Chiến. Nếu chúng ta nhìn thật xa, trên mặt văn minh, thì Trung Cộng hiện nay mới chập chững bước vào nền văn minh thương mại; nhưng lại là thương mại tư bản rừng rú, làm bất cứ cái gì để làm giàu, để kiếm lời, ngay cả việc làm hàng giả, sản xuất những thực phẩm có hại ngay cho cả con cháu mình. Trong khi đó thì Hoa Kỳ đã bỏ xa nền văn minh thương mại, hiện đang ở vào nền văn minh tri thức điện toán. (1)

Bất cứ một cuộc tranh hùng nào, nhất là về lâu về dài, thì cũng chỉ là tranh hùng về trí tuệ. Kẻ thắng, chính là kẻ có trí tuệ ưu việt. Tàu nói riêng và Đông Phương nói chung, người dân, trí tuệ không dở, vì văn minh của họ đến rất sớm. Tuy nhiên họ bị đắm chình quá lâu dưới chế độ quân chủ, làm thui chột tất cả những óc phát minh sáng kiến. Ngày hôm nay, chế độ cộng sản cũng chỉ là cái rơi rớt của chế độ quân chủ. Ngày nào chế độ này còn kéo dài, ngày đó nói đến tranh hùng, thì phần thua có nhiều hơn, vì không vận dụng được khả năng sáng tạo của người dân, không có phát minh, sáng kiến, khoa học và kỹ thuật không phát triển. Người Tàu hãnh diện là đã phát minh ra địa bàn và thuốc súng; nhưng chính người Tây phương họ đã biết áp dụng địa bàn và thuốc sung đến để xâu xé Tàu vào giữa thế kỷ 19. Chế độ quân chủ, nó là một bước tiến của con người, nhưng sau đó nó trở thành một bước cản của con người.

Đây là thảm nạn của Tàu, trong đó có Việt Nam hiện nay và ngay cả của những nước Ả rập.
Đừng thấy có một vài kết quả kinh tế ngắn hạn, được xây dựng trên sự bóc lột bất công của chính dân mình, mà đã nghĩ rằng mình đã theo kịp, và có thể tranh hùng với những nước dân chủ, phát triển.
Trở về chính sách công tâm và công lương, theo như lời của Tôn Tử: “ Thượng sách là công tâm; trung sách là công lương; hạ sách mới công thành “. Liệu chính sách này có làm cho chế độ cộng sản Trung Cộng sụp đổ như đế quốc Liên Sô hay không ?

Lịch sử nhiều khi lập lại. Xét những đế quốc và triều đại sụp đổ, một sử gia đã viết: “ Những đế quốc và những triều đại bị sụp đổ, nguyên do chính là tự mình làm mình sụp đổ trước; sau đó mới tới nguyên nhân ngoại lai.” Nếu đế quốc Trung cộng sụp đổ, thì nguyên nhân chính, đó là họ đã đi theo một chính sách phản lại lòng dân, hy sinh nông thôn cho thành thị, bắt thợ thuyền thành thị phải chịu một đồng lương rẻ mạt, để có thặng dư thương mại; nhưng thặng dư này chỉ làm giàu cho một thiểu số người. Chính Tôn Tử cũng có nói: “ Hành không hợp đạo, ở không hợp nghĩa, thì dù ăn trước, ngồi trên, tai vạ tất cũng sẽ tới. “

Chính sách công tâm hay công lương của Hoa Kỳ cũng như của thế giới tự do chỉ là nguyên nhân phụ.

                                                                           Paris ngày 14/11/2 010
                                                                                 Chu chi Nam


CÁCH MẠNG DÂN TỘC, DÂN CHỦ LẬT ĐỔ CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN ĐỘC TÀI, PHẢN DÂN TỘC, PHI DÂN CHỦ, SẼ DIỄN RA Ở VIỆT NAM NHƯ THẾ NÀO?


CÁCH MẠNG DÂN TỘC, DÂN CHỦ LẬT ĐỔ CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN ĐỘC TÀI, PHẢN DÂN TỘC, PHI DÂN CHỦ,             SẼ DIỄN RA Ở VIỆT NAM NHƯ THẾ NÀO?

Không ai chối cãi rằng chế độ cộng sản Việt Nam hiện nay là một chế độ phản dân, hại nước, một chế độ phi dân chủ, phản nhân quyền, đi ngược lại đà tiến bộ của văn minh nhân loại. 

Chế độ này sớm muộn sẽ bị đào thải.
Nhưng nó bị đào thải như thế nào ? Dân tộc Việt Nam, kể tất cả mọi thành phần, từ nông dân, công nhân, trí thức, cho tới ngay cả những người cộng sản phản tỉnh, phải làm gì để giật sập chế độ này ?

Nói một cách khác đi là cuộc cách mạng dân tộc, dân chủ sẽ diễn ra thế nào ở Việt Nam trong tương lai.
Chúng ta hãy cùng nhau xét vấn đề.

Cách mạng là gì
Cách mang theo nghĩa đông phương, thì cách là lấy đi, mạng là số mạng, theo đó một ông vua là được mạng trời để trị dân ; nhưng ý dân là ý trời ; làm trái ý dân là trái ý trời ; vì vậy những ông vua tàn bạo, làm trái ý dân có nghĩa là làm trái ý trời, nên trời đã lấy lại cái mạng đi. Như vua Trụ bên Tàu tàn bạo, nên vua Trụ đã bị trời cách cái mạng đi để trao cho cho Vũ Vương nhà Chu.

Theo tây phương, chữ cách mạng ( la révolution) lúc đầu có nghĩa là một chu kỳ ; như trái đất quay chung quanh mặt trời một vòng là cách mạng ; nhưng về sau, cách mạng có nghĩa là một sự thay đổi lớn ; như thuốc trụ sinh là một cuộc cách mạng trong y khoa ; váy ngắn phụ nữ là một cuộc cách mạng trong thời trang y phục.

Trong lãnh vực chính trị, kinh tế, lịch sử và xã hội, thì cách mạng có nghĩa là một thay đổi lớn, mau lẹ, nhằm vào 3 cơ chế chính, chứ không phải nhằm vào những cơ chế phụ, của một xã hội :
1)    Thay đổi thể chế chính trị, chẳng hạn từ quân chủ sang dân chủ, ngày hôm nay thường là bắt đầu bằng thay đổi hiến pháp, vì hiến pháp thường được coi là nền tảng của một chế độ.
2)    Thay đổi giai tầng lãnh đạo, vì những người này là những người thi hành của chế độ cũ.
3)     Thay đổi trật tự xã hội ; vì thường khi cách mạng xảy ra là vì xã hội trở nên quá bất công, nên cần phải thay đổi trật tự cũ bất công bằng một trật tự mới công bằng hơn.
Một câu hỏi đến với chúng ta là tại sao Việt Nam hiện nay cần phải có cách mạng chứ không phải cải cách ?

Câu trả lời đó là chế độ hiện nay là một chế độ độc tài đi ngược lại lòng dân và trái với chiều hướng tiến bộ của nhân loại. Hiến pháp hiện hành vẫn cho rằng «  Chủ nghĩa Mác Lê là nền tảng, là ánh sáng soi đường cho chế độ « . Trong khi đó thì cả thế giới kết án chủ thuyết này, chỉ mang lại độc đoán, độc tài, bất công và nghèo đói cho dân tộc nào phải chịu sự áp dụng của chủ thuyết này. Bà thủ tướng Đức Angela Merkel, tổng thống Nga Mevdevev, những người đã từng sống dưới chế độ cộng sản, đã không ngần ngại tuyên bố là chế độ cộng sản là một guồng máy sản xuất sự dối trá, giết người và đau khổ, không những cho chính nước theo chủ nghĩa đó, mà còn cho nước khác.

Giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam hiện nay, thì nói như nhà văn Dương Thu Hương : «  Dân tộc Việt Nam dù có mù chữ chăng nữa cũng nhận thấy giới lãnh đạo cộng sản vừa tối tăm, ngu dốt, vừa ác ôn, côn đồ và hèn hạ. » Giới lãnh đạo như vật thì làn sao có thể đưa đất nước đến chỗ tiến bộ.
Về trật tự xã hội, thì trật tự hiện hành là một trật tự quá bất công. Đảng đoàn cán bộ, con ông cháu cha tiêu tiền vứt qua cửa sổ, trong khi đó người dân không có tới 1$, một ngày để sống. Tình trạng nhà thương, trường học thì xuống cấp. Bằng cấp giả tràn lan. Tệ nạn xã hội thì tăng thêm mỗi ngày. Con có thể giết cha mẹ, cha mẹ có thể bán con vì một vài chục $.

Có người còn nói cuộc cách mạng Việt Nam hiện nay còn phải là một cuộc cách mạng dân tộc độc lập cứu quốc và dân chủ kiến quốc. Tại sao ?
Đất nước Việt Nam, từ ngày Hồ chí Minh được Đệ Tam Quốc Tế Cộng sản nuôi dưỡng, rồi đưa về cướp chính quyền từ ngày 19/8/1945 tới nay chưa có độc lập. 

Có tương đối độc lập với Đệ Nhất Cộng Hòa, nhưng ngắn ngủi không đầy 10 năm, còn hoàn toàn bị lệ thuộc, và lỗi chính là họ Hồ và đảng cộng sản, vì họ đã đặt Việt Nam dưới gông cùm cộng sản, biến nước Việt Nam thành bãi chiến trường của cuộc tranh hùng tư bản- cộng sản. Miền Bắc, thì cộng sản hoàn toàn vâng lời cộng sản Nga – Tàu. Trước thì hoàn toàn vâng lời Nga sô, nay thì hoàn toàn vâng lời Tàu.

Trên thực tế Việt Nam hiện nay đang bị Trung Cộng đô hộ lần thứ 5. (1)
Miền Nam, thì để be bờ sự tràn xuống của cộng sản, người Mỹ đã phải đổ bộ quân vào, nhất là dưới thời Đệ Nhị Cộng Hòa, nên chủ quyền quốc gia cũng không còn.
Vì vậy dân tộc Việt phải can đảm đứng lên đấu tranh để làm một cuộc cách mạng dân tộc, độc lập, cứu quốc.

              Tại sao lại là cách mạng dân chủ

Vì dân chủ là mảnh đất mầu mỡ để cho con người phát triển. Thật vậy, chúng ta có thể ví con người, dù da vàng, da trắng, da đen hay da đỏ, như một hạt mầm. Nếu nó được gieo trên một mảnh đất mầu mỡ, có nghĩa là khi người dân được sống dưới một chế độ dân chủ do chính bàn tay mình bầu ra hay truất phế, có thể khen hay chê giới lãnh đạo, được hưởng những quyền tự do căn bản, như tự do bầu cử, tự do ngôn luận, thì khi đó người dân cũng như hạt mầm được nẩy mầm và phát triển.

 Ngược lại cũng con người đó, nhưng phải sống dưới một chế độ độc tài, thì tài năng sẽ thui chột. Thí dụ cụ thể nhất là 2 dân tộc Bắc Hàn và Nam Hàn. Cùng là người Hàn, nhưng Nam Hàn theo chế độ dân chủ, mặc dầu mới gần đây,  hiện nay là cường quốc kinh tế thứ 10 trên thế giới, vừa mới là chủ nhân tổ chức Hội Nghị Thượng Đỉnh 20 quốc gia lớn nhất trên thế giới. Trong khi đó thì Bắc Hàn theo chế độ độc tài cộng sản, dân đang chết đói

Cuộc cách mạng dân tộc dân chủ này diễn ra như thế nào, ai là những thành phần tham dự, phải chăng chỉ có những thành phần nghèo đói, như nhiều người nghĩ từ trước tới nay.Không nhất thiết. Chúng ta thấy dân Bắc Hàn đang bị chết đói mà không đứng lên. Trong khi đó, những cuộc cách mạng dân chủ mới xẩy ra gần đây, phần lớn tại những nước có một sự phát triển tương đối cao, giai tầng tham gia phần đông là sĩ phu, trí thức, sinh viên, học sinh, thường thuộc  giai tầng trung lưu.

Vì là một cuộc cách mạng độc lập cứu quốc và dân chủ kiến quốc, nên nó liên quan đến mọi người không phân biệt giai tầng xã hội, từ nông dân, tới công nhân qua sĩ phu, trí thức và ngay cả những người cộng sản, phản tỉnh yêu nước.

Cuộc cách mạng này diễn ra dưới hình thức bạo động hay bất bạo động?
Thật khó có câu trả lời chính xác. Xét kinh nhiệm lịch sử trong quá khứ và nhất là qua những cuộc cách mạng dân chủ gần đây, từ Liên Sô qua Đông Âu, tới Phi luật Tân, Nam dương, thì thường là từ những bất mãn của dân đã ngấm ngầm chồng chất từ lâu, sau đó lan sang giới sinh viên, học sinh, rồi ngay cả giới cầm quyền, làm cho chính quyền phân tán và đi đến chỗ sụp đổ.

Ngày hôm nay, nhiều người nghi ngại về khủng bố, nên khi nói đến bạo động, thường sợ bị cáo buộc là khủng bố. Nhưng chúng ta phải nhớ đến quyền tự vệ chính đáng của người dân. Khi người dân bị đàn áp bóc lột đến quá độ, thì họ có quyền dùng bất cứ phương pháp nào để tự vệ, điều được ghi ngay trong Lời Tuyên Bố Độc Lập Hoa kỳ và cả trong Bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền. Hiện nay hàng năm có cả 100 000 cuộc nổi dậy ở Trung Cộng, có những vụ sô xát, để tự vệ, người dân dùng ngay cả cuốc thuổng, dao búa, để chống trả lại, có những vụ làm chết và bị thương cả ngàn người về 2 phía chính quyền và người dân; nhưng thế giới không kết án là khủng bố, vì đây là quyền tự vệ chính đáng của người dân.

Tất nhiên những cuộc biểu tình này phải được hướng dẫn và tổ chức. Những người lãnh đạo không nhất thiết là những người sĩ phu, trí thức, có thể là đại diện giới thợ thuyền, công nhân như Lec Walesa ở Ba Lan, với sự giúp đỡ của giới trí thức, có thể lãnh đạo bởi ngay những người cộng sản phản tỉnh như Boris Etlsine ở Liên Sô. Nếu biến cố Thiên An Môn thành công, thì đây cũng là một cuộc cách mạng, và người lãnh đạo không ai hơn là Triệu tử Dương, đương kim Tổng bí thư đảng cộng sản Trung quốc. Ở Nam Dương và Phi luật Tân, thì giai tầng trí thức và sinh viên giữ vai trò quan trọng, đặc biệt là ở Phi thì đằng sau có sự cố vấn của những lãnh tụ tôn giáo.

Cuộc cách mạng tương lai Việt Nam là một cuộc cách mạng dân tộc, độc lập, cứu quốc, vì Việt Nam hiện nay đang bị đô hộ bởi Trung Cộng, giới lãnh đạo CSVN chỉ là tay sai, thái thú, Trung cộng đang áp dụng một chính sách đô hộ vô cùng thâm độc, dùng người bản sứ để cai trị người bản sứ, dùng chính sách tằm ăn dâu, gậm nhấm từng tấc đất của chúng ta; đó là một cuộc cách mạng dân chủ kiến quốc, vì dân chủ là mảnh đất mầu mở để cho con người phát triển, để cho dân giàu, nước mạnh. Dân có giầu, nước có mạnh mới có thể giữ vững được nền độc lập và theo kịp đà tiến hóa của văn minh nhân loại. (1)

Nó liên quan đến mọi người, mọi giai tầng, ngay cả những người cộng sản phản tỉnh, yêu nước, sớm thức thời, đứng về hàng ngũ quốc gia, dân tộc, từ bỏ chủ nghĩa cộng sản, tránh sự lệ thuộc Trung cộng.

                                            Paris ngày 26/11/2010 
                                                   Chu chi Nam



PHẢI CHĂNG NHÂN QUYỀN TỰ DO DÂN CHỦ KHÔNG CÓ GIÁ TRỊ TOÀN CẦU


                     PHẢI CHĂNG NHÂN QUYỀN TỰ DO DÂN CHỦ KHÔNG CÓ GIÁ TRỊ TOÀN CẦU

 Chúng ta sắp làm lễ kỷ niệm Ngày Quốc Tế Nhân Quyền 10/12. Mặc dầu không có tính cách áp đặt, trong hơn nửa thế kỷ qua, bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền đã được phần lớn những quốc gia văn minh, tự do, dân chủ coi như ngọn đuốc soi đường cho chính mình và cho nhân loại. Chỉ có những chính quyền man rợ, thiếu văn minh, độc tài mới coi thường, chà đạp bản văn kiện này và tìm đủ mọi cách, mọi luận điệu để phủ nhận nó.
Vậy nhân quyền là gì, tự do dân chủ là gì ? Nó có tính cách toàn cầu hay không, hay nó chỉ có tính cách đặc thù, từng vùng như luận điệu của một số chính quyền độc tài thường rêu rao.

Chúng ta hãy cùng nhau xét vấn đề trên.

Nhân quyền là gì ?
Nhân quyền là những quyền tự do căn bản của con người, đi từ quyền tự do đi lại, tự do sinh sống, tự do mưu cầu hạnh phúc, tự do ngôn luận, tự do chính trị, tự do lập hội v.v…

Tự do chính là nhân quyền vậy. Dân chủ cũng vậy, người ta cũng có thể định nghĩa nhiều cách ; nhưng người ta cũng có thể định nghĩa đơn giản, đó là một thể chế chính trị, mà trong đó, những quyền tự do căn bản của con người tức nhân quyền được thực sự bảo đảm, tôn trọng.
Những quyền tự do căn bản này đã được ghi trong bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và đã được Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc chấp nhận vào ngày 10/12/1948.
Những nhà sọan thảo bản tuyên ngôn này đã lấy 2 câu châm ngôn đông tây làm kim chỉ nam. Đó là :
«  Kỷ sở bất dục vật thi ư nhân « ; và câu : «  Ne fais pas à un autre ce que tu ne veux pas qu’il te soit fait. », đều có nghĩa là : « Đừng làm cho người khác cái mà anh không muốn họ làm cho anh. »

Lời mở đầu bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền đã ghi rõ :
«  Xét rằng sự công nhận nhân phẩm bẩm sinh của mọi người, thành viên của đại gia đình nhân loại ; và sự công nhận quyền bình đẳng, bất khả nhượng, là nền tảng của tự do, của công lý, của hòa bình trên thế giới.
«  Xét rằng sự sao nhãng, khinh miệt và chà đạp những quyền căn bản của con người là những hành động man rợ, đi ngược lại lương tâm, lương tri của nhân loại ; và một thế giới mà trong đó mọi người đều được tự do ngôn luận, không bị đe dọa bởi nghèo đói, thế giới đó phải được coi như là ước vọng cao cả của nhân loại.

«  Xét rằng quả là cần thiết để những quyền tự do căn bản của con người phải được bảo vệ bởi một nhà nước pháp quyền, để con người không bị áp bức, bóc lột ; trong trường hợp ngược lại, thì con người có quyền nổi lên chống đối bằng bất cứ mọi phương tiện nào.
Bản Tuyên Ngôn Nhân quyền có 30 điều gồm những điều căn bản như sau :
Điều 1 : «  Tất cả mọi người sinh ra đều tự do, bình đẳng về nhân cách và quyền lợi. Họ bẩm sinh có lý trí và lương tâm và phải hành xử người này đối với người kia trong tinh thần tương thân, tương trợ. »
Điều 17 : «  Tất cả mọi người dù một mình hay trong tập thể đều có quyền tư hữu. Không ai có thể bị cấm đoán quyền tư hữu. »
Điều 18 : «  Tất cả mọi người đều có quyền tự do tư tưởng, ý thức và tôn giáo. »
Điều 19 : «  Tất cả mọi người đều có quyền tự do ngôn luận
Điều 20 : «  Tất cả mọi người đều có quyền tự do hội họp hay lập hội… Không ai bị bắt buộc theo một hội nào mà họ không thích. »

 Một câu hỏi đến với chúng ta là tự do, dân chủ có giá trị toàn cầu hay không, hay chỉ có giá trị đặc thù, giá trị từng vùng, từng quốc gia, như một số giới lãnh đạo cộng sản VN và Trung Cộng, cùng một số trí thức cộng sản thường rêu rao ?

Câu trả lời đơn giản đó là nó có tính cách toàn cầu, không phân biệt mầu da, chủng tộc, vùng này hay vùng khác. Một thí dụ cụ thể, đó là một con chim kia, bị nhốt trong lồng, dù là lồng vàng, người ta cho nó đủ mọi thức ăn ngon, nhưng nó vẫn muốn xổ lồng, bay ra tìm tự do. Huống chi là con người.

Đồng ý là nhân quyền, tự do, dân chủ, nhất là chế độ dân chủ có thể có những đặc thù khác nhau tùy từng vùng, từng quốc gia, nhưng những nguyên tắc căn bản vẫn là một. Có thể có chế độ dân chủ đại nghị, dân chủ tổng thống ; nhưng dưới những chế độ dân chủ này, những quyền căn bản của con người như quyền tự do ngôn luận, tự do bầu cử vẫn được tôn trọng.
Chúng ta có thể lấy một thí dụ dẽ hiểu, đó là chiếc xe hơi, có thể là xe nhà, xe camion, xe màu vàng, màu đỏ ; nhưng vẫn là nguyên tắc của máy nổ hay máy hơi nước.

Một nhà tư tưởng đã nói : « Thế giới có nhiều phát minh sáng kiến, nhưng người ta thường quên phát minh sáng kiến lớn nhất của nhân loại là nhân quyền. »

Thật vậy, tại sao chúng ta coi những phát minh khoa học như địa bàn, máy hơi nước, điện, thuốc pénéciline v.v.. là những cái gì có tính chất toàn cầu, mà lại không coi nhân quyền có tính chất toàn cầu. Thường những người cho rằng nhân quyền không có toàn cầu, có tính cách vùng, chỉ thính hợp với những nước tây phương, thường những người này là những nhà độc tài hay những trí thức hèn mạt, tìm cách bênh vực cho bạo quyền để được miếng cơm thừa sữa cặn của độc tài.

 Và chính những nhà độc tài này và con cháu chúng lại thích dùng những kết quả của khoa học nhiều nhất, không nói chi đến việc phát minh này là của nước này, của vùng này ; trong khi đó thì về nhân quyền, chúng lại đề cao tính đặc thù, quên đi tính toàn cầu, không có gì hơn là bảo vệ chế độ độc tài, đi ngược lại nhân quyền, vì quyền lợi cá nhân của họ.

Hôm nay chúng ta kỷ niệm Ngày Quốc Tế Nhân Quyền, chính là chúng ta cố đấu tranh làm thế nào để những quyền tự do căn bản được tôn trọng ở Việt Nam. Đấu tranh bằng bất cứ phương tiện nào, trong đó có việc phải bẻ gãy tất cả những luận điệu cho rằng nhân quyền không có tính chất toàn cầu, mà chỉ có tính chất đặc thù.(1)

                                                          Paris ngày 8/12/2010
                                                             Chu chi Nam



ĐỂ CHỐNG LẠI CHÍNH SÁCH BÀNH TRƯỚNG CỦA TRUNG CỘNG, CHÚNG TA PHẢI LÀM GÌ ?


                 ĐỂ CHỐNG LẠI CHÍNH SÁCH BÀNH TRƯỚNG CỦA TRUNG CỘNG, CHÚNG TA PHẢI LÀM GÌ ? 

Đầu năm 2015 Tưởng niệm Tri ân Anh hùng Tử sĩ VNCH



image





Preview by Yahoo


Ngày hôm nay, chính sách bành trướng, đàn áp của Trung Cộng đối với Việt Nam đã quá rõ ràng: lấn đất, chiếm biển, cấm ngư dân Việt Nam đánh cá trong hải phận Việt Nam, khai thác bô xít ở Tây nguyên, vùng địa lý chiến lược quan trọng, xương sống của ba nước Việt Miên Lào. Thêm vào đó giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam càng ngày càng tỏ ra là xác Việt nhưng hồn Tàu, thỏa mãn bất cứ yêu sách nào của Trung Cộng. Trung Cộng đã tỏ ra khôn ngoan, đó là đô hộ hóa Việt Nam qua tay người bản xứ, không cần hay chưa cần phải dùng đến biện pháp quân sự.

Nước Việt đã trải qua 4 lần Bắc thuộc kéo dài đúng 1 008 năm. Ngày hôm nay trên thực tế là đang bị Bắc thuộc lần thứ 5. Để chống lại, để tự giải thóat, không còn gì hơn là dân Việt, về chính sách đối nội, là phải can đảm đứng lên, đoàn kết tất cả những người Việt ở trong nước cũng như ở ngoài nước, chấp nhận những người trong đảng cộng sản Việt Nam, nhưng có tình thần yêu nước, đứng về phiá nhân dân, chống lại Trung Cộng; về chính sách đối ngoại, phải liên kết với những nước Đông Nam Á, cùng bị một số phận là bị đe dọa bởi chính sách bành trướng Hán tộc; và đồng thời kêu gọi thế giới giúp đỡ.

Một yếu điểm của những người Việt yêu nước ở trong quốc nội cũng như ở hải ngoại, là không có chính quyền trong tay. Tuy nhiên chúng ta có một điểm mạnh đó là chúng ta có chính nghĩa và ngày hôm nay chính sách bành trướng, lạc hậu của Trung Cộng cả thế giới cũng đã nhìn thấy rõ. Thêm vào đó giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam chỉ là tay sai, con chốt của Trung Cộng, không ai có thể chối cãi.

Tay sai của Đệ Tam quốc Tế Cộng sản Nga - Tàu từ ngày Hồ chí Minh cướp được chính quyền theo chỉ thị cũa tổ chức này.Thế rồi Liên Sô sụp đổ, ngày hôm nay Cộng sản Việt Nam hoàn toàn lệ thuộc Trung Cộng, nhất là từ ngày phái đoàn cộng sản Việt Nam sang khấu đầu Trung Cộng ở Thành Đô vào tháng 3/1990. Trung Cộng đã khinh bỉ phái đoàn cộng sản Việt Nam, không thèm tiếp ở thủ đô Bắc Kinh, không cho đi bằng đường hàng không, mà bắt phải đi đường bộ, như chính lời Thứ Trưởng Bộ Ngoại giao cộng sản Trần quang Cơ tiết lộ trong nhật ký của ông. Đặng tiểu Bình lúc đầu hứa xuống gặp, nhưng sau đó không những không xuống, mà còn tuyên bố: “ Cộng sản Việt Nam là phường ăn cháo đá bát, tôi không thèm gặp những hạng này.”

Năm 1 999, cộng sản Việt Nam ký hiệp ước biên giới với Trung Cộng, nhượng cho Trung Cộng 720km2 vùng biên giới, trong đó có ải Nam quan và thác Bản giốc, năm 2 000, ký hiệp ước về vùng biển, nhượng cho Trung Cộng cả mười mấy ngàn cây số vuông vùng biển.

Việt Nam ngày hôm nay không phải chỉ lệ thuộc Trung Cộng về chính trị, mà cả về kinh tế và văn hóa: hàng hóa, phim ảnh Trung Cộng tràn ngập thị trường Việt Nam.

Nước Việt ngày hôm nay quả thật đang bị Bắc thuộc lần thứ 5.
Bắc thuộc lần thứ nhất kéo dài 150 năm từ cuối đời nhà Triệu (207-111 trước Tây Lịch) cho tới cuộc khởi nghĩa của 2 Bà Trưng (39-43 sau Tây Lịch)

Bắc thuộc lần thứ 2 kéo dài 501, từ cuộc thất bại của 2 Bà Trưng tới cuộc nổi dậy của Lý Bôn, bắt đầu nhà Tiền Lý (544-602).
Bắc thuộc lần thứ 3 kéo dài 337, từ 602, cuối thời nhà Tiền Lý cho tới khi Ngô Quyền nổi lên đánh tan quân Nam Hán năm 939, dựng lên nền độc lập của nước nhà.

Bắc thuộc lần thứ 4 kéo dài 20 năm, từ cuối đời Nhà Hồ (1 400-1 407), cho tới khi Lê Lợi đánh đuổi quân Minh về Tàu năm 1 427.

Ngày hôm nay VN đang bị đô hộ bởi Tàu lần thứ 5. Cuộc đô hộ này kéo dài bao lâu là tùy ở tinh thần yêu nước, ý chí quật cường của cả người dân trong và ngoài nước, tùy theo những tổ chức kháng chiến trong hàng ngũ quân cán chính ở trong đảng cộng sản, tùy theo những tổ chức quốc gia yêu nước. Ngẫm lại lịch sử, thời kỳ bị đô hộ nào cũng có những khó khăn của nó, thể mà ông cha ta vẫn kiên cường đứng lên đuổi quân xâm lăng về nước. Họ cũng không có một tấc sắt trong tay lúc ban đầu, họ cũng chẳng có chính quyền. Cái mà họ có chính là chính nghĩa và lòng dân. 

Ngày hôm nay, những người Việt quốc gia, yêu nước, không cộng sản, cũng đang được lòng dân, có chính nghĩa, thêm vào đó họ còn có thuận lợi, đó là cả thế giới đang lên án chính sách bành trướng của Trung Cộng, về cả chính trị địa lý, lẫn kinh tế văn hóa. Thế giới kết án những hàng giả, những hàng mang chất độc hại, kết án chính sách sao chép trái phép của Trung Cộng.
Những điều kiện thuận lợi đó, những người quốc gia yêu nước, ngoài đảng cộng sản, cũng như trong đảng cộng sản, mà làm không được, không mang lại độc lập cho xứ sở, thoát khỏi cảnh lệ thuộc lần thứ 5, thì là lỗi ngay tại chính mình.(1)

                           Paris ngày 7/06/2010 
                                 Chu chi Nam


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link