Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, February 16, 2015

Tâm tư trước thềm năm mới Ất Mùi


Tâm tư trước thềm năm mới Ất Mùi
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 213 (15-02-2015)
            Không khí ngày Tết dân tộc đang bao trùm lên người Việt chúng ta tất cả, dù chúng ta đang ở phương trời nào, trên dải đất hình chữ S hay khắp các châu lục. Không khí ấy khiến lòng chúng ta, nhất là các đồng bào xa xứ, nhớ tới không gian của Quê mẹ, nơi mà những ai từng sống nhưng chưa vong bản đều thương nhớ, những ai đang sống với tâm hồn dân tộc đều thương mến và những ai sinh nơi đất khách quê người song còn nhớ nguồn cội đều thương mong. Chúng ta thương nhớ, thương mến, thương mong vì dòng máu Việt luôn chảy trong huyết quản chúng ta, văn hóa Việt luôn in đậm lên cuộc sống chúng ta, ngôn ngữ Việt luôn nhắc nhở cho tâm trí chúng ta và tin tức về đất Việt luôn âm hưởng trên cõi lòng chúng ta. Những tâm tình ấy lại càng dào dạt hơn khi chúng ta đang hướng về kỷ niệm 40 năm mà Cộng sản Hà Nội, theo chiến lược Cộng sản quốc tế và ý đồ Cộng sản Bắc Kinh, xâm chiếm Việt Nam Cộng Hòa, xích hóa toàn thể đất nước, gây mối quốc hận kể từ ngày 30-04-1975, khiến mùa Xuân và cái Tết trên quê mẹ từ đó mất hẳn ý nghĩa.

            Quả vậy, 40 năm qua là mối quốc hận không cùng đối với tất cả những người Việt thấm đẫm tinh thần bất khuất, không chấp nhận kiếp đời nô lệ mà tổ tiên vạn đời đã để lại. Đối với những ai đã phải đi ra hải ngoại từ sau Tháng tư đen năm ấy mãi tới hôm nay, đó là nỗi đau rời bỏ quê cha đất tổ, mồ mả tổ tiên, nỗi đau từ giã thân thuộc họ hàng, kỷ niệm yêu dấu, nỗi đau chứng kiến bao mất mát tiêu tùng, bao tan hoang đổ vỡ. Nói “mãi tới hôm nay” vì phong trào bỏ xứ vẫn còn tiếp diễn, cách êm thắm thì qua việc “bảo lãnh, đoàn tụ” hay đi du học rồi ở lại, cách gian khổ thì qua việc vượt biển vượt biên, như nhiều đồng bào người Thượng gần đây đã chạy sang tỵ nạn bên xứ Chùa Tháp. Đối với những ai đành phải ở lại quốc nội, đó là nỗi đau mất hết mọi tự do của con người, mọi nhân quyền của bản thân, nỗi đau hứng chịu cuộc sống tinh thần ngày càng nghèo nàn, cuộc sống vật chất ngày càng nghèo đói. Bởi lẽ làm gì mà có cảnh “độc lập, tự do, hạnh phúc”, “dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng dân chủ văn minh” như Cộng sản ra rả tuyên truyền dối gạt! 

Đối với những ai từ miền Bắc đi vào miền Nam, đó lỗi đau bị lừa gạt vì đã hy sinh cho một cuộc chiến vô nghĩa, huynh đệ tương tàn (nhà văn Dương Thu Hương hay nhà văn Trần Đĩnh là những trường hợp tiêu biểu), nỗi đau bị chưng hửng vì nhận thấy “vùng đất được giải phóng” thật ra là vùng đất đã từng sung túc, no ấm, dân chủ, tự do (nhạc sĩ Tô Hải, qua các trang nhật ký, tuần ký và phấn đấu ký đều đặn, đã dũng cảm và sáng suốt thừa nhận thực trạng này). Và chính cái chủ nghĩa CS phi nhân, cái chế độ CS tồi tệ, cái bè đảng CS độc tài đã gây nên mối hận bao trùm đó. Một đám người cũng da vàng máu đỏ, cũng con Hồng cháu Lạc, cũng từ bọc trứng Mẹ Âu Cơ, cũng thừa hưởng cả một nền văn hiến đậm chất nhân bản của Việt tộc, nhưng vì trí óc mù quáng do bị chủ nghĩa đầu độc, tâm hồn hư hoại do bị chế độ uốn nắn, trong hơn 40 năm qua, đã gây bao đau thương cho đồng bào, bao thiệt hại cho đất nước. 

Chúng đã tạo nên một đất nước luôn đứng hạng cuối các quốc gia trên địa cầu, với chính trị bạo hành, kinh tế suy thoái, an ninh bấp bênh, dân sinh điêu đứng, văn hóa nghèo nàn, môi trường ô nhiễm, đạo đức băng hoại và nhất là quốc phòng lâm nguy vì mưu đồ xâm lăng của Tàu cộng. Đúng như lời tác giả Nguyễn Gia Kiểng trong bài “Thời điểm để nhìn rõ đảng Cộng sản”: “Giả sử đặt câu hỏi : "Nếu không có đảng Cộng sản, ngày nay Việt Nam sẽ ra sao ?" thì chắc chắn câu trả lời sẽ là: "Ít nhất cũng phồn vinh hơn gấp 15 hay 20 lần hiện nay, đã là một trong những nước G20, đã không có sáu triệu người thiệt mạng vì nội chiến, đã không mất Hoàng Sa, Trường Sa, Nam Quan, Lão Sơn, Bản Giốc". Thành tích của đảng Cộng sản thật là kinh hoàng. Thất bại không phải là từ ngữ phù hợp, phải nói là thảm họa. Đảng Cộng sản đã là thảm họa cho VN trên tất cả mọi phương diện và trong tất cả mọi địa hạt. Người VN nào có thể không phẫn nộ ? Càng phẫn nộ khi nhân danh thành tích đó, nó ngang ngược tuyên bố giữ độc quyền lãnh đạo đất nước trong thời gian vô hạn định. Thực không khác gì một lực lượng chiếm đóng”.

            Tuy thế, 40 năm qua cũng là dấu tích oai hùng của toàn thể Dân Việt. Dấu tích oai hùng đó biểu lộ trước hết qua hành trình tìm đến tự do của hàng triệu đồng bào dũng cảm, bất chấp viễn ảnh phải bỏ thây mất mạng trên biên giới Miên Lào, tan nát cuộc đời do hải tặc Thái Lan, làm mồi cho cá giữa ba đào Đông Hải. Những tượng đài thuyền nhân rải rác khắp thế giới, từ Mỹ sang Úc, từ Âu sang Á nói lên tinh thần của một nòi giống đã luôn muốn sống độc lập, độc lập từ khi rời bỏ sông Dương Tử xuống sông Hồng Hà để lập quốc, độc lập khi cả ngàn năm rồi cả trăm năm luôn tìm cách bẻ gãy ách nô lệ do Tàu rồi Tây áp đặt, độc lập khi vùng vẫy thoát khỏi cái rọ Cộng sản chụp xuống trên bản thân, gia đình và dân tộc mình.

 Tới được vùng đất của kẻ tự do, quê hương của người dũng cảm, thì đàn chim bỏ xứ bất khuất ấy nén nỗi đau, quyết tâm xây lại cuộc đời, dựng lại cơ đồ, chen mình vào chính trị xã hội của quốc gia tạm dung, chen chân vào kinh tế khoa học của xứ sở tiếp nhận, để hỗ trợ cuộc đấu tranh dân chủ ở quê nhà và làm vẻ vang trên quê người cho Việt tộc. Từ hơn 40 năm nay, bao nhiêu khuôn mặt chính trị gia, khoa học gia, lãnh đạo dân sự, lãnh đạo tôn giáo, chuyên gia, thương gia, nhà văn, nhà báo, sĩ quan cảnh sát, sĩ quan quân đội… gốc Việt đã làm rạng rỡ giống Hồng Lạc trên đất của giống Hồng mao, đã làm sáng ngời khát vọng tự do của một dân tộc mà hầu hết lịch sử tồn tại là chiến đấu bẻ gãy tròng nô lệ.

            Dấu tích oai hùng đó cũng biểu lộ qua tiến trình tìm lại tự do cũng của hàng triệu đồng bào quốc nội dũng cảm, dám trực diện đương đầu với cái chủ nghĩa nô dịch, với cái chế độ đàn áp, với cái chính đảng toàn trị. Bất chấp viễn ảnh bị đuổi học đuổi việc, bị tống khỏi nhà ở nhà trọ, bị sách nhiễu hăm dọa, bị cấm cửa cấm đường, bị vu cáo lăng nhục, bị cướp bóc trấn lột, bị tra tấn đánh đập, bị giam nhốt cầm tù, họ nhất quyết công bố sự thật, bênh vực lẽ phải, thực thi tình thương, khôi phục quyền lợi; họ kiên tâm đòi hỏi nhân quyền cho đồng bào, giành lại dân chủ cho đất nước và bảo vệ sự vẹn toàn cho Tổ quốc. Hơn 40 năm qua, hàng ngàn hàng vạn chiến sĩ phục quốc, chiến sĩ nhân quyền hoặc ngã xuống trong vũng máu, hoặc nằm im trong nhà tù, đã trở thành biểu tượng của bất khuất, ngọn đuốc của tự do; hàng ngàn hàng vạn nhà báo độc lập, nhà báo dân chủ ngày đêm miệt mài vạch trần những sai lầm và tội ác của chế độ, trình bày những nhân quyền và dân quyền cho đồng bào, đề xuất những đường lối, kế hoạch phát triển đất nước, canh tân xã hội. 

Gần 20 năm nay, lại có hàng vạn hàng ức dân oan mất đất mất nhà, không ngừng nghỉ đi từ nam ra bắc, từ địa phương lên trung ương, để tố cáo cái Hiến pháp, cái Bộ luật cướp trắng mồ hôi, công sức của tổ tiên và của bản thân họ, để lên án lũ cướp ngày ngay tại hang ổ của chúng: trụ sở quốc hội, các phòng tiếp dân, cơ quan công quyền, tư gia lãnh đạo. Dẫu gần như vô vọng, họ vẫn mặc áo in giòng chữ phản kháng, giương biểu ngữ viết lời yêu cầu, có khi còn chửi thẳng vào mặt đảng, mặt chế độ (như trong một video clip gần đây của dân oan huyện Thạnh Hóa, Long An). Đến lúc tuyệt vọng thì khỏa thân, tự thiêu, hay cho bọn cướp sản ăn đạn. 

Gần 10 năm nay, lại thấy có những công dân liên kết với nhau thành những tổ chức xã hội dân sự mà mục đích chủ yếu là đòi tự do, nhân quyền, dân chủ. Dù bị theo dõi hành tung, cấm cản tụ họp, bị thóa mạ thanh danh, lũng đoạn hàng ngũ, họ vẫn quyết tâm hình thành một trong ba lực lượng cần thiết cho một xã hội văn minh (lực lượng chính trị, lực lượng kinh tế và lực lượng dân sự). Cũng phải kể đến sự oai hùng, lòng can đảm của nhiều lãnh đạo tinh thần không bằng lòng với cuộc sống êm đềm trong kinh kệ, trong thuyết giáo, nơi thánh thất, nơi tu sở, trái lại đã thực hiện sứ mạng đạo cứu đời bằng những bài giảng sấm sét, những tuyên bố nẩy lửa, dù sau đó có thể lâm vào vòng bị lao lý hay cảnh bị ám hại.

            Dấu tích oai hùng nơi Đồng bào hải ngoại lẫn Đồng bào quốc nội như thế chính là những chồi non hy vọng báo hiệu một mùa Xuân đích thực cho Dân tộc. Những chồi non đó cần phải được làm cho lớn lên bằng nỗ lực liên minh đoàn kết không mệt mỏi giữa hải ngoại với quốc nội, giữa hải ngoại với nhau và giữa quốc nội với nhau; bằng tinh thần dân chủ không lay chuyển: hợp nhất trong đa diện, coi cái chung quan trọng hơn cái riêng, bất đồng trong ý kiến nhưng không bất hòa trong hàng ngũ, chấp nhận dị biệt trong phương pháp miễn là đồng nhất trong mục tiêu, trân trọng mọi sáng kiến tranh đấu của nhau dù nhỏ đến đâu chăng nữa.

 Đất Mẹ đang cần những người con có ý thức sáng suốt, tầm nhìn lớn lao, tâm hồn quảng đại và tinh thần hợp tác để cùng chung tay xây dựng một Việt Nam mới không còn có cảnh hàng triệu nông dân bị cướp ruộng vườn, khiếu kiện trong tuyệt vọng; không còn có cảnh hàng triệu công nhân bị bóc lột tiền lương, bươn chải trong khốn cùng; không còn có cảnh hàng triệu lao động xuất khẩu bị buộc trở thành lao nô hay tình nô nơi đất khách; không còn có cảnh hàng triệu học sinh sinh viên bị đầu độc tâm hồn, tiêu diệt ý chí, chẳng lớn lên thành công dân tự do và trách nhiệm; không còn có cảnh hàng triệu tín đồ bị trấn áp đức tin, thấy bản thân tôn giáo bị lũng đoạn thành công cụ hay cơ sở tôn giáo bị cướp bóc tàn phá (cộng đồng Tin lành Mennonite hiện nay là ví dụ); không còn có cảnh hàng vạn công dân yêu nước bị đàn áp khi xuống đường chống ngoại xâm, bị sách nhiễu khi mở miệng nói sự thật, bị cầm tù khi lên tiếng đòi nhân quyền, bị tra tấn trong lao ngục vì nhất quyết chẳng nhận tội (như Mai Thị Dung, Tạ Phong Tần, Đặng Xuân Diệu…); không còn có cảnh người dân trong nhà bị thường xuyên rình mò khám xét, ra đường bị tống tiền đòi hối lộ, chạy xe quên đội mũ bảo hiểm bị đánh vỡ đầu, vào đồn phải tra khảo đến chết rồi bị cho là treo cổ tự tử… vân vân và vân vân.

            Kể ra ngày Xuân mà nhắc tới những cảnh đau buồn như thế xem ra tàn nhẫn, nhưng người con nào của Mẹ Việt lại không cảm thấy bất nhẫn trước các sự việc ấy, bởi lẽ chúng là “thành quả khốn nạn” sau 85 năm cai trị đầy bất tài bất lực, bất nhân bất công của cái chính đảng mà mới đây vẫn trâng tráo cho rằng dưới sự lãnh đạo của mình, “nhân dân đã lập nên những kỳ tích trong thế kỷ XX, mà đỉnh cao là thắng lợi của cách mạng Tháng 8-1945, thắng lợi của các cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc, bảo vệ Tổ quốc, thắng lợi của công cuộc Đổi mới, vững bước đi lên CNXH”, vẫn dối trá vỗ ngực cho rằng tại VN, ngoài mình, “không có một lực lượng chính trị nào khác có đủ bản lĩnh, trí tuệ, kinh nghiệm, uy tín và khả năng lãnh đạo đất nước vượt qua mọi khó khăn, thử thách cam go để đưa dân  tộc đến bến bờ vinh quang".  
            BAN BIÊN TẬP

2015-02-16 14:30 GMT+07:00 hung vu [DienDanCongLuan] >:
 


Kính thưa quý vị.
Thấy quý vị lão thành lớn tuổi không lên tiếng tôi xin được trình bầy một vài suy nghĩ về vấn đề này:

Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn cộng sản tại hải ngoại chuẩn bị kỷ niệm 40 năm  ngày Việt Nam Cộng Hoà sụp đổ sau khi chính quyền Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà do đảng cộng san Việt Nam lãnh đạo tiến hành cuộc chiến xâm lược từ từ năm 1954 và đã xâm chiếm được miền Nam Việt Nam năm 1975.

Sau khi chính quyền VNCH sụp đổ mọi cơ cấu về hành chánh, quân sự, kinh tế tài chánh, giáo dục, văn hoá , ngoại giao... đều bị giải tán. Người nhanh chân và có cơ hội thì di tản ra vùng đất cuả các nước tự do, dân chủ tây phương, chậm hơn thì thì vượt biên, đi diên HO, bảo lãnh , cưới hỏi, xuất khảu lao động ... nghiã là mọi người đều muốn trốn chạy chế độ cộng sản Việt Nam mà đảng việt cộng rêu rao là thiên đường XHCN chuyên chính vô sản.

Trong cuộc chiến xâm lược VNCH đảng cộng sản Việt Nam đã nhận vũ khí, đạn dược , được huấn luyện, chỉ đạo về chiến lược, chiến thuật  và nhận được cả yểm trợ về dư luận chính trị trên chính trường thế giới cuả cả khối cộng sản quốc tế để tiến hành cuộc chiến bành trướng CNXH tại Đông Nam Á do đảng việt cộng tình nguyện làm tên lính xung kích cuả quốc tế vô sản đem xương máu cuả nhân dân miền Bắc thí mạng quyết chiến, quyết thắng không nhượng bộ cho miền Nam được hưởng tự do, dân chủ. 

Sau khi tổng thống Ngô Đình Diệm bị giới quân nhân do Pháp đào tạo giết chết, đường lối chống xâm lăng cuả giới chính trị và quân nhân kế thừa  mất phương hướng và do điều hành không hiệu quả, để tình trạng địch xâm nhập . nằm vùng, đặc công, nội tuyến khắp nơi làm tình hình xã hội không còn an ninh như trước thời tổng thống Ngô Đình Diệm còn cầm quyền.

Hoa Kỳ vì kinh thường địch yếu kém về vũ khí và vì không an hiểu lòng mong muốn độc lập cuả người Việt Nam đã đổ quân trực tiếp tham chiến tại miền Nam Việt Nam nên đã bị tổn thất nặng nề về sinh mạng và tốn phí chiến tranh gia tăng làm quốc hội Hoa Kỳ bắt quân đội phải rút ra khỏi chiến trường Đông Nam Á .

Sau 1975 dưới sự cai trị cuả đảng cộng sản Việt Nam , trong 40 năm qua lớp người tham dự vào cuộc chiến lạnh giữa 2 khối cộng sản và tự do, dân chủ cuả cả hai phiá đã già nua và lần lượt từ giã cõi đời vì tuổi tác, các cựu quân nhân QLVHCN bị đảng việt cộng bắt đi học tập cải tạo từ 6 tháng đến 20 năm một phần đã bỏ xác trong tù, số còn lại khi trở về đã già yếu và chấp nhận chiụ đựng cuộc sống lầm than trong chế độ mới chỉ cần được yên thân.

Tại hải ngoại lớp trẻ lớn lên tại hải ngoại không an hiểu nhiều về lý do cuộc chiến vừa qua và không mấy quan tâm, phần phải lo học hành để xây dựng tương lai trong một xã hội mới bất đồng ngôn ngữ, phần do sống rải rác khắp nơi và chưa hề quen biết nhau trước nên sinh hoạt chính trị, sinh hoạt Cộng Đồng tại hải ngọai còn hạn chế, đó là chưa nói đến việc đảng việt cộng đã cho trà trộn một số lớn cán bộ việt cộng nằm vùng giả danh tỵ nạn chạy theo ra hải ngoại để lũng đoạn , quậy phá và khuynh loát Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn sau này.

Ở trong nước với sự thống trị độc tài và kiểm soát chặt chẽ cuả đảng việt cộng từ lời ăn tiếng nói, chén cơm manh áo, đi lại cư trú, buôn bán làm ăn, tập trung hội họp ... chính trị bị cấm tuyệt đối nên hầu như mọi hoạt động cá nhân đều bị kiểm soát chặt chẽ, cả xã hội trở thành cỗ máy kinh tế chỉ để phục vụ cho đảng việt cộng, cỗ máy chạy nhanh hay chậm do đảng việt cộng toàn quyền quyét định làm con người trở nên máy móc mất dần tính người, con người dần dần cư xử với nhau như ác thú mạnh được yếu thua cho nên ý niệm về đất nước , từ thiện, đùm bọc nhau nghiã đồng bào... người dân không còn tha thiết, quan tâm như những thế hệ trước nữa, bây giờ mọi người chỉ cốt yếu lo tranh ăn , tranh lợi cho chính bản thân mình càng nhiều càng tốt.

Việc học hành cuả thanh thiến niên chỉ lo trung thành với đảng việt cộng là chính để giữ đảng tồn tại mà có quyền, có tiền và để hưởng thụ vật chất được nhiều nhất, cho nên trước cảnh đất nước suy đồi về nhiều mặt không có mấy người quan tâm, người dân khốn khổ không được mấy người lưu ý kể cả giới cầm quyền, với hệ thống giáo dục độc tài độc đảng tuyên truyền dối trá nên học sinh bị dẫn dắt mù quáng đi theo đảng để hy sinh cho đảng là chuyện không ngạc nhiên, đó là lý do trước sự đàn áp, bất công như thế mà tại sao lớp người trẻ lớn lên tại Việt Nam không tham gia tranh đấu cho tự do, dân chủ như thời VNCH.

Sinh sống lâu ngày tại hải ngoại Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn tại hải ngoại dần già đã sống như người bản xứ, còn giới trẻ chăm học hành lo cho tương lai cuả bản thân và gia đình tại hải ngoại, cho nên việc vận động tự do, dân chủ cuả đất nước Việt Nam chắc chắn phải do người dân trong nước đảm trách với sự tiếp tay, tiếp sức cuả một số người Việt tại hải ngoại là phụ.

Công cuộc đấu tranh hôm nay chúng ta tiên quyết phải đạt được sự đoàn kết dân tộc từ trong ra ngoài mới mong có được sức mạnh ssích thực, cho nên chúng ta chỉ nên đặt vấn đề với nhà cầm quyền việt cộng đang nắm quyền cai trị đất nuớc, không nên đặt vấn đề với người dânViệt Nam trong nước vì hoàn cảnh sống cuả họ khác ta.

Nếu chúng ta chỉ tìm kiếm mọi khe hở từ đầu tới chân cuả người trong nước để tranh đấu với họ mà không tập trung sức lực vào đấu tranh với bọn đầu sỏ việt cộng thì muá manh quay cuồng một hồi sẽ lăn ra chết vì già, vì kiệt sức mà kết quả vẫn là con số không vì đánh không trúng huyệt đạo cuả việt cộng, chỉ toàn như gãi ngoài da cho đã ngứa việt cộng mà thôi.

 Điều này không giải quyết được vấn đề đem lại tự do, dân chủ cho đất nước Việt Nam mà chỉ làm cho cuộc vận động tự do, dân chủ yếu đi, và bất lợi thêm chia rẽ thêm mà thôi. 

Chúng ta phải biết đất nước là cuả chung, không  ai có quyền cấm người khác tham gia đấu tranh hay phê phán cách thức đấu tranh cuả nhau, vấn đề chỉ là ai có khả năng gì thì làm điều đó cho hợp với sở trường đóng góp vào việc chung cuả mình.

- thứ hai trong nước họ làm theo kiểu trong nước, hải ngoại làm theo kiểu hải ngoại không thể bắt người trong nước phải làm giống mình, chỉ cần họ tiến tới cùng một mục tiêu tự do, dân chủ nhân quyền cho Việt Nam là đủ
.
- mục tiêu là tấn công lũ chóp bu cầm quyền đang lãnh đạo đất nước việt cộng, không tấn công người dân bên dưới nếu họ không phải là cán bộ, đảng viên cốt cán việt cộng, bởi vì sức mình có hạn không thể đánh đấm lung tung, thứ nữa là chúng ta chỉ đánh vào chỗ tử huyệt cuả địch chứ không đánh vào chân tay để chúng nó phang kháng là ta thêm đuối sức vì phải chống đỡ lung tung.

- Nhiệm vụ cuả Người Việt Tỵ Nạn tại hải ngoại chỉ yểm trợ bằng cách vận động dư luận quốc tế, kích lệ tinh thần,người đấu tranh trong nước, giúp đỡ tài chánh cho người gặp hoàn cảnh khó khăn...
có đánh việt cộng thì chỉ nhắm đánh bọn việt cộng giả danh tỵ nạn nằm vùng tại hải ngoại, nếu có bằng chứng rõ ràng nên báo cho FBI biết để theo dõi chúng nó.

Sau cùng tôi muốn nói thêm là cuộc đấu tranh hôm nay là cuộc đấu tranh cho tự dao, dân chủ và nhân quyền chứ không còn là chống cộng khơi khơi nữa. Những chiến luợc chiến thuật chính trị quốc cộng không còn có thể áp dụng 100% được nữa. Trước đây dù họ là đảng viên việt cộng, là bộ đội việt cộng, là công an việt cộng, là cán bộ việt cộng, là công nhân viên chức việt cộng ... nhưng hôm nay họ chọn lựa con đường tự do, dân chủ để đi thì chúng ta nên chấp nhận để có thêm sức mạnh, có thêm đồng bào, có thêm chiến hữu ...
 châm ngôn tranh đấu hôm nay:
- Đại đoàn kết dân tộc từ Nam chí Bắc, từ trong ra ngoài để xây dựng sức mạnh tranh đấu cuả dân tộc.
- Đồng bào trong nước tiến hành đấu tranh toàn dân toàn diện từ Nam chí Bắc, với bất cứ vật gì có sẵn trong tay.
- Cộng Đồng Tỵ Nạn Người Việt tại hải ngoại vận động tranh đấu cho nhân quyền cuả Việt Nam và xây dựng một Cộng Đồng đoàn kết, vững mạnh.

- Vối thế trận đấu tranh trong ngoài kết hợp một lòng như vậy chắc chắn dân tộc Việt Nam sẽ đạt được sự tự do, dân chủ khi cả thế giới đã thay đổi không còn bóng dáng độc tài cộng sản như xưa.



Sunday, February 15, 2015

Biểu tình phản đối công an giam xe sai quy định




Biểu tình phản đối công an giam xe sai quy định

RFA-14-02-2015


Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
Dự kiến dân oan Dương Nội sẽ biểu tình cho đến khi nào đòi được đầy đủ cả hai chiếc xe này, kể cả Mùng Một Tết Ất Mùi.
Dự kiến dân oan Dương Nội sẽ biểu tình cho đến khi nào đòi được đầy đủ cả hai chiếc xe này, kể cả Mùng Một Tết Ất Mùi.
 Nguyen Xuan Dien


Một nhóm mấy chục dân oan Dương Nội và những nhà hoạt động tại Hà Nội hôm nay biểu tình trước cơ quan Đội Tuần Tra Dẫn Đường thuộc Công an Quận Đống Đa Hà Nội để đòi lại tài sản là hai chiếc xe bị thu giữ vào ngày hôm qua 13 tháng 2 không theo đúng qui định.
Anh Trịnh Bá Phương, một trong hai người bị giữ xe và cũng là con trai của hai tù nhân vì cương quyết giữ đất, Cấn thị Thêu- Trịnh Bá Khiêm, cho biết như sau:
Hôm nay trời mưa rất to, bà con Dương Nội khoảng 30 người và các nhà đấu tranh dân chủ- nhân quyền cũng đến rất đông để đòi lại chiếc xe của chị Thảo.
Họ đưa ra một biên bản ép phải ký vào thì mới trả tài sản; tuy nhiên họ không trả xe cho tôi mà theo qui định phải mồng một tết mới trả. Sau đó họ nói do giáp tết rồi nên sẽ linh động giải quyết vào ngày 29 tết. Quan điểm của tôi và của bà con đó là chiếc xe duy nhất để gia đình tôi đi lại và buôn bán thêm kiếm tiền thăm ba mẹ tôi nhưng họ nhất định không trả.
Vào khoảng 2 giờ chiều họ huy động nhiều côn đồ, lực lượng an ninh ra đàn áp bà con. Một người con của ông Trần Văn Miên đang ở trong tù cũng bị đánh và nay đang bị chấn thương.
Anh Trịnh Bá Phương đưa ra nhận định về số được cho là an ninh và là thành phần ‘côn đồ’ như sau:
Có một xe an ninh được tăng cường đến và đe dọa bốc hết xe của bà con để ở vỉa hè. Sau đó có rất nhiều an ninh mặc thường phục, giả dạng côn đồ ra đe dọa bà con với lời lẽ ‘bắt chúng nó bỏ hết dưới sông’ vì ngay đó có một cái sông. Rồi họ cướp hết biểu ngữ của bà con. Hôm nay bà con mang theo những biểu ngữ ‘Phản đối chính quyền triệt hết đường sống của nhân dân’. Tôi cũng mang theo biểu ngữ ‘Cướp đất của dân là một tội ác’.
Anh Trịnh Bá Phương thừa nhận vào ngày hôm qua khi nghe tin có một người đến với dân Dương Nội nhân dịp liên hoan tất niên có chở theo một số phẩm vật bị công an chặn lại đòi tịch thu. Được thông báo bà con Dương Nội đến để xem xét ngừa trường hợp bị hành hung như từng diễn ra. Một số người đã không đội mũ bảo hiểm và mang theo giấy tờ xe, đồng thời trước đó có uống rượu liên hoan nên bị cơ quan chức năng bắt làm việc rồi đưa xe đi giam.

Những người trong cuộc cho rằng đối với những vi phạm như thế chỉ bị phạt hành chánh nhưng trong trường hợp này công an đã mạnh tay với họ.

Lãnh đạo Hồi giáo tối cao Iran gửi mật thư cho Tổng thống Mỹ


Đăng ngày 14-02-2015

Lãnh đạo Hồi giáo tối cao Iran gửi mật thư cho Tổng thống Mỹ

media
Giáo chủ Khameneï trên truyền hình Iran hôm 21/3/2011.Reuters/Leader.ir/Handout


Lãnh đạo tinh thần tối cao của Iran là Giáo chủ Ali Khamenei đã viết một bức thư mật gởi đến Tổng thống Mỹ Barack Obama, để trả lời một mật thư khác của Tổng thống Mỹ gởi đến ông. 

Theo tiết lộ được trên nhật báo Mỹ Wall Street Journal ngày hôm qua, 13/02/2015, nội dung thư tín liên quan đến việc chống tổ chức Nhà nước Hồi giáo.

Nhật báo Mỹ đã trích dẫn một nhà ngoại giao Iran, cho biết là bức thư rất « trân trọng » của giáo chủ Khamenei đã được gởi đi trong những tuần lễ gần đây.

Còn tổng thống Obama thì đã viết thư cho lãnh đạo Iran vào tháng 10 năm ngoái, để nói về cuộc chiến chống tổ chức Nhà nước Hồi giáo ở Irak và Syria. Nội dung chống tổ chức Nhà nước Hồi giáo được nêu lên vào lúc hai nước đang thương lượng với nhau về một thỏa thuận trên chương trinh hạt nhân Iran.

Theo Wall Street Journal, trong lá thư của mình, ông Barack Obama đã đề xuất khả năng thành lập một liên quân Mỹ - Iran để chống lại tổ chức Nhà nước Hồi giáo, nếu đạt được một thỏa thuận về vấn đề hạt nhân của Teheran. Thư trả lời của Giáo chủ Khamenei tuy nhiên không hứa hẹn gì nhiều.

Hiện nay cả Nhà Trắng lẫn Iran đều không chính thức xác nhận có thư trao đổi giữa hai lãnh đạo.
 

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Nhân quyền, chủ quyền hay đảng quyền?


Nhân quyền, chủ quyền hay đảng quyền?

GS Trần Phương nói: CNXH được đưa ra chỉ để bịp thiên hạ



image





Preview by Yahoo

















Trần Hoàng Lan (Danlambao) - Hôm nọ vào "Dân Luận" thấy bài "Bản chất của thuyết nhân quyền cao hơn chủ quyền" của tác giả "Mõ Làng" bèn "gu gồ" tiêu đề thì được biết ngoài trang blog "Mõ Làng", "Dân Luận" thì "Tạp chí Cộng sản" và một số trang mạng khác cũng đăng bài viết này. Trang "Tạp chí Cộng sản" vốn ít người đọc có vẻ là xuất xứ đồng thời cũng là nơi đã trả nhuận bút của bài viết vì ở đây có ghi rõ họ tên tác giả. Bài đăng trên "Tạp chí Cộng sản" nên chưa cần đọc đã biết đây là tiếng nói của đảng đả phá lại thuyết "nhân quyền cao hơn chủ quyền"do phương Tây đứng đầu là Mỹ khởi xướng.

Cơ sở để khởi xướng thuyết "nhân quyền cao hơn chủ quyền" của phương Tây là công ước về quyền con người của LHQ đặc biệt là điều 30 của Tuyên ngôn Nhân quyền:

"Không một điều nào trong bản tuyên ngôn này được hiểu và hàm ý cho phép một nước, một nhóm hay một cá nhân nào được quyền có những việc làm hay hành động hủy diệt nhân quyền và tự do được thừa nhân trong bản tuyên bố này" 

Và điều 2 trong công ước quốc tế về quyền dân sự và chính trị: 

"Các quốc gia thành viên công ước cam kết tôn trọng và bảo đảm cho mọi người trong phạm vi lãnh thổ và thẩm quyền tài phán của mình các quyền đã được công nhận trong công ước này, không có bất kỳ sự phân biệt nào về màu da, giới tính, ngôn ngữ, tôn giáo, quan điểm chính trị hoặc quan điểm khác, nguồn gốc dân tộc hoặc xã hội, tài sản, thành phần xuất thân hoặc địa vị khác"

Các điều trên làm cho nhân quyền mang tính phổ biến, có nghĩa "nhân quyền không có biên giới quốc gia", "nhân quyền toàn cầu", "nhân quyền không phải là công việc nội bộ của một nước" không phải là hoang đường đối với các nước nhất là những nước đã ký kết công ước nhân quyền của LHQ như Việt Nam. 

Từ "nhân quyền" trong thuyết chỉ tất cả các quyền con người đã ghi trong công ước quốc tế về nhân quyền. Chủ quyền là quyền của nước thể hiện trong quan hệ quốc tế mà chủ yếu được thực thi bởi chính quyền của nước ấy. Nếu chính quyền là của dân thì chủ quyền đó thực sự là quyền của tập thể nhân dân có thể gọi nhắn gọn là "chủ quyền thực sự". Nếu chính quyền không phải là của dân thì chủ quyền đó chỉ là quyền của một nhóm người. Để có được một chính quyền thực sự là của dân thì người dân phải được quyền tự do chọn lựa một cách chính xác, công bằng mà điều đó thì chỉ có được khi họ có đầy đủ các quyền của con người như công ước nhân quyền của LHQ đã quy định. Từ "chủ quyền" trong thuyết chỉ "chủ quyền thực sự", "cao hơn" với nghĩa "nhân quyền" là cái quyết định để có "chủ quyền thực sự". Cũng chính vì thế các nước dân chủ tự do phương Tây đã coi những nước phi dân chủ, tự do là không có chủ quyền. 

Thuyết "nhân quyền cao hơn chủ quyền" còn là cơ sở để LHQ tổ chức những hoạt động cứu trợ nhân đạo ở những nơi mà những quyền sống của con người bị vi phạm nghiêm trọng bất chấp thái độ của quốc gia đó. Như vậy thuyết " nhân quyền cao hơn chủ quyền" sinh ra không ngoài mục đích thúc đẩy các nước nhất là các nước đã ký kết công ước quốc tế về nhân quyền thực thi đầy đủ các quyền con người. Tiếc rằng vì quyền lợi kinh tế hoặc một quyền lợi nào đó đôi khi những nước khởi xướng này đã xao lãng kiểm tra, khuyến cáo hoặc bỏ qua tình trạng nhân quyền tồi tệ ở một số nước trong đó có Việt Nam. 

Vì cổ xúy cho tự do, dân chủ nên thuyết "nhân quyền cao hơn chủ quyền" bị báo "lề đảng" đả phá quyết liệt là lẽ đương nhiên. Ngay từ đầu bài viết nó đã bị hằn học gắn cho các "nhãn, mác": "hoang đường", "cực kỳ phản động", "nhằm những mục đích xấu xa của các thế lực thù địch" bởi nó trái với nguyên tắc "không can thiệp nội bộ" mà đảng rất tôn trọng, ưa chuông, quen dùng từ xưa tới nay. Sau phần "chụp mũ" là phần lập luận, dẫn chứng cụ thể để dẫn tới các khẳng định: 

- Các quốc gia được quyền giải thích nhân quyền theo cách của mình. 

- Nhân quyền và chủ quyền không thể so sánh. 

- Phương Tây không được áp đặt giá trị nhân quyền chung cho các quốc gia. 

- Mục đích của thuyết " nhân quyền cao hơn chủ quyền" là xấu xa. 

- Các nước phương Tây đứng đầu là Mỹ vi phạm nhân quyền nhiều nhất. 

Đây mới chính là những khẳng định hoang đường thu được từ những lập luận hội đủ các tính chất dập khuôn, ngây ngô, xảo trá, tức cười mà thường chỉ thấy ở các cây bút chính luận "lề đảng". Chẳng hạn: 

"Chúng ta biết rằng, nhân quyền là giá trị cao quý chung được cả cộng đồng quốc tế thừa nhận và chia sẻ, không phải là tài sản độc quyền của riêng một nước, một châu lục hay của riêng các nước phương Tây. Cho nên, không ai có thể độc quyền giải thích về nhân quyền của thế giới theo quan niệm của riêng họ và cũng không được tùy tiện áp đặt cách giải thích đó cho khoảng 200 quốc gia và vùng lãnh thổ khác nhau có chu quyền, có quyền bình đẳng như nhau cùng tồn tại trên trái đất"là suy luận coi nhân quyền là giá trị chung, tài sản chung để rồi các nước có quyền được chia sẻ nghĩa là giải thích theo cách của mình. Vẫn nhằm tới khẳng định trên nhân quyền còn được gắn thêm cho rất nhiều thuộc tính, phụ thuộc rất nhiều các yếu tố của quốc gia "Nhân quyền vừa có tính phổ biến và tính đặc thù, có sự thống nhất biện chứng giữa tính giai cấp và tính nhân loại. Tuy nhiên, nhân quyền bao giờ cũng hình thành và phát triển trong một hoàn cảnh lịch sử - xã hội, một điều kiện kinh tế, chính trị, văn hóa, dân tộc nhất định chịu sự quy định của các yếu tố kinh tế - xã hội, chính trị - xã hội của quốc gia đó". 

Lý do nhân quyền và chủ quyền không thể so sánh thì được biện bạch như sau "hai mối quan hệ nhân quyền và chủ quyền quốc gia không cùng một bậc, không cùng một tuyến tiếp cận do đó không thể đem so sánh cái này cao hoặc thấp hơn cái kia". Kiểu biện bạch đưa người đọc vào ma trận của từ ngữ này phải chăng được đúc kết từ thực tế nhân quyền, chủ quyền ở Việt Nam hiện nay? Đó là chủ quyền là của đảng, nhân quyền là của dân. Đảng giành lấy chủ quyền, còn nhân quyền của dân phải đợi đảng ban phát. Dân muốn tiếp cận nhân quyền phải được đảng cho phép, cho quyền nào thì được hưởng quyền đó, đòi hỏi thêm là vi phạm luật pháp. Chủ quyền là của riêng đảng nên đảng tha hồ nhượng đất, nhượng biển, bán rừng đầu nguồn, cho Trung Quốc khai thác bauxite ở địa bàn chiến lược Tây Nguyên,.. cấm dân không được xía vào với luận điệu "chủ quyền biển đảo để đảng nhà nước lo". Thực trạng nhân quyền tồi tệ và không hề muốn cải thiện nên cứ mỗi lần bị quốc tế phê phán đảng lại "giãy nảy lên như đỉa phải vôi" rồi bù lu bù loa là "can thiệp vào công việc nội bộ". 

Còn đây thì đích thực là những dòng quảng cáo cho mục đích tốt đẹp của thuyết "nhân quyền cao hơn chủ quyền": "Thuyết "nhân quyền cao hơn chủ quyền" mà phương Tây do Mỹ cầm đầu thực thi trong chiến lược "diễn biến hòa bình" chống phá nước ta, thực chất chỉ là biến tướng của chế độ thực dân mới. Bởi vì, trước đây để mở rộng thuộc địa, các nước thực dân, đế quốc thường sử dụng phương thức cổ điển là đánh thành và chiếm đất. Còn ngày nay, phương Tây trắng trợn can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam - một quốc gia có độc lập chủ quyền, bằng nhiều âm mưu, thủ đoạn khác nhau. Không phải vì mục đích xâm chiếm lãnh thổ, mà vì phương Tây muốn áp đặt quan niệm và giá trị nhân quyền đối với dân tộc ta". Bởi lẽ khi đọc xong những dòng này trừ đảng ra, hẳn có không dưới 99% dân Việt Nam giơ cả hai tay đồng ý sống dưới chế độ "thực dân mới biến tướng" để được hưởng đầy đủ các quyền con người như dân phương Tây. 

Mặc dù khẳng định "thuyết" nhân quyền cao hơn chủ quyền "đi ngược lại với những nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế" nhưng tác giả chịu chết không đưa ra nổi một dẫn chứng nào. 

Áp dụng kiểu tranh luận "thay vì dùng lý lẽ lại moi móc các điểm xấu của đối phương" mà các cây chính luận của "lề đảng" vẫn thường dùng xưa nay, bài viết dành ra khá nhiều lời tố cáo Mỹ và phương Tây vi phạm nhân quyền. Nhưng tiếc thay nhiều trong số đó lại không rõ ràng hoặc sai sự thật. Chẳng hạn nói cuộc chiến tranh Việt Nam do Mỹ gây ra với mục đích trừng phạt Việt Nam vì không theo quan niệm "giá trị nhân quyền" là không đúng. Đây là cuộc nội chiến do cộng sản miền Bắc phát động nhằm thôn tính miền Nam có sự giúp đỡ về vũ khí của Liên Xô, Trung Quốc và Mỹ. Cuộc nội chiến này cũng thực chất là cuộc chiến giữa hai phe không cùng ý thức hệ với vũ khí ngoại bang và máu người Việt như TBT Lê Duẩn từng thú nhận "ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc".Những dẫn chứng về tác hại của chất độc màu da cam đưa ra chưa thuyết phục vì vụ kiện Mỹ sử dụng chất độc màu da cam mà nhà nước cộng sản Việt Nam tiến hành đã không có kết quả. Hơn nữa tác hại của chất độc này còn kém xa tác hại của môi trường ô nhiễm, hóa chất độc hại trong thực phẩm mà nhà nước cộng sản bỏ mặc hoặc không quản lý nổi trong những năm gần đây. 

Thấy đảng đả phá thuyết "nhân quyền cao hơn chủ quyền" quyết liệt, nhất là thấy câu hỏi "Vậy nếu một quốc gia bị tước mất quyền cơ bản nhất là độc lập, chủ quyền, thì thực hiện nhân quyền của người dân nước đó sẽ ra sao?" có thể nhiều độc giả sẽ cho rằng họ rất coi trọng chủ quyền. Nhưng hoàn toàn không phải như vậy! Điểm lại 70 năm cầm quyền, ngoài bạo tàn, dối trá có truyền thống đảng còn có cả truyền thống không giữ được chủ quyền. 

Năm 1954 chịu áp lực của Liên Xô, Trung Quốc buộc phải chia cắt đất nước trong hiệp định Giơ ne vơ tiếp theo là tàn sát chính đồng bào mình trong cải cách ruộng đất. 

Từ năm 1958 đến 1975 công nhận Hoàng Sa, Trường Sa là của Trung Quốc, thực hiện cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn theo chủ trương của Trung Quốc, Liên Xô.

Năm 1988 bỏ mặc cho Trung Quốc tàn sát 64 chiến sĩ hải quân và chiếm đảo Gạc Ma ở Trường Sa. 

Từ sau thỏa thuận bình thường hóa quan hệ ở Thành Đô năm 1991 đến nay đã liên tục nhượng đất, nhượng biển, bán rừng đầu nguồn cho Trung Quốc, bỏ mặc ngư dân đánh cá ở Hoàng Sa bị Trung Quốc bắt bớ bắn giết, đàn áp những người yêu nước đòi Hoàng Sa, Trường Sa. 

Gần đây nhất khi Trung Quốc đặt giàn khoan tại thềm lục địa của Việt Nam, xây cất trái phép ở Hoàng Sa, Trường Sa các lãnh đạo cấp cao nhất không dám hé răng lấy nửa lời để phản đối. 

Ngoài ra, cơ cấu lãnh đạo đảng, nhà nước thường xuyên có sự can thiệp của Trung Quốc.

Coi nhân quyền như cỏ rác, chủ quyền thì chỉ biết quỵ lụy trước kẻ thù, cấu kết với ngoại bang để giữ vững địa vị lãnh đạo và hạn chế nhân quyền của dân. Phải chăng thứ mà đảng trọng nhất là đảng quyền?

2/2015 




Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link