Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, March 1, 2015

Hung hãn và hèn nhát


Hung hãn và hèn nhát

Tuấn Khanh


Xã hội Việt Nam đang rất sôi động. Một sức sống như đang bừng bừng trẻ trung với bề ngoài của nó. Hào nhoáng. Chộn rộn. Mỗi ngày, khi trên báo chí hay truyền hình ra một đề bài lá cải, khắp nơi nhộn nhịp tham gia bàn tán như các cô cậu học sinh mùa thi được thử thách tâm sinh lý. Ở các ngã tư đường, các quán nhậu, các diễn đàn facebook… đâu đâu người ta cũng bàn tán về đề thời sự mới nhất. Một ông già hom hem ngấu nghiến hôn cô gái trẻ được báo chí ghi lại, lập tức trở thành quốc sự. Nền dân chủ lý sự tầm ruồng phất cao ngọn cờ ngời sáng với 2 phe: một bên thì đập ngực đem tất cả vốn liếng đạo đức để chỉ trích, một bên thì chống nạnh, viện dẫn mọi tư duy cấp tiến để nói rằng đó là chuyện bình thường, thậm chí đáng yêu.

 Quốc sự về nụ hôn của một cụ già trỗi máu xuân tình dĩ nhiên không quên bàn về nước dãi của cụ còn để lại trên gò má căng phính lông tơ của cô gái trẻ. Quốc sự về hình ảnh đó cũng có đủ mọi lời bảo vệ bằng cách đưa ảnh một vị lãnh tụ khác cũng hay hôn phụ nữ, đàn ông và trẻ con như một truyền thống đáng noi theo. Dĩ nhiên, khi đã tranh luận, mỗi phe càng nói càng hăng. Ngôn ngữ mỗi lúc một mạnh bạo, thậm chí rất hung hãn.

Sự hung hãn của một nền dân chủ xã hội đầy sôi động đó cũng được mô tả bằng bản tin hơn 5000 người Việt đánh nhau đến nhập viện trong một mùa xuân cầu mong yên lành. Sự hung hãn được chỉ định bằng việc giết heo trong lễ hội theo lối yêu trảm (chém ngang lưng) du nhập từ đời nhà Tần phương Bắc sang Việt Nam. Sự hung hãn được xác nhận như phần cần thiết của lễ hội mua thần bán thánh, từ miệng của một quan chức cấp cao, phó chủ tịch Uỷ ban Nhân Dân Sóc Sơn “Lễ hội không tổ chức phát lộc cho người dân nên ai muốn có phải cướp. Xô xát là bình thường”. Loại câu nói đủ biết hạng người nào, tri thức kiểu gì đang đứng trên đầu dân chúng.

Một khi chuyện hôn hít của một ông già, chuyện đánh nhau vỡ đầu giành lộc, chuyện hung hãn đánh nhau giữa đường rồi cùng nhập viện… nay đã trở thành quốc sự hạng một, chiếm lĩnh mọi sự quan tâm của quốc dân, thì đó cũng là một chỉ dấu của con đường đến mạt vận. 

Người Việt hôm nay dường như rất hung hãn trong những chuyện tự do ngôn luận dân chủ tầm ruồng, bỏ quên hay tránh né về những điều nguy ngập khác, rằng Trung Cộng đã dựng xong sân bay, pháo đài… trên biển, có thể đánh chiếm Sài Gòn trong 24 giờ. Thế nhưng tướng quân đội Việt Nam thì tâm tư tha thiết kêu gọi dân chúng không nên ghét bỏ kẻ đang lăm lăm cướp – giết tổ quốc mình. 

Người Việt hôm nay dường như rất hung hãn trong cách dùng mọi học thuật để chứng minh đối phương đồi bại hay tiến bộ trong những điều chỉ đáng liếc qua và lãng quên, nhưng giỏi cười qua loa với chuyện các dự án bauxite thua lỗ trầm trọng mà vẫn phải tiếp tục, ngày đêm giao nộp sang biên giới,  giỏi giả lơ khi giá xăng được tuyên hô sẽ lên giá không cần lý do, khi dầu thế giới chỉ có giá 50 USD/ thùng – mức giá thấp nhất từ trước đến nay.

Người Việt hôm nay dường như đủ hung hãn chém con heo ra nhiều mảnh, reo hò và tắm máu như thời các bộ lạc dã man, nhưng hèn nhát câm miệng không dám bàn về tài sản các quan chức tham nhũng đang đục ruỗng tổ quốc mình. Người ta im lặng hèn nhát khi nghe những kẻ như Trần Văn Truyền chỉ bị kỷ luật giơ cao đánh khẽ, còn những người tố cáo cái ác như ông Cao Kim Hoa, báo Người Cao Tuổi, đang lao đao giữa trùng vây vô lại.

Cái cần phải hung hãn, thì người ta đang chọn cách hèn nhát. Cái cần phải hèn đi thì người ta ồ ạt xông lên: hung hãn giành giật thức ăn buffet, hung hãn trói đánh kẻ trộm chó, hung hãn phán xét, nguyền rủa chung quanh như bản thân mình là hiện thân của ngọn cờ đầu nhân nghĩa.

Hung hãn và hèn nhát, hai mặt đối lập của số đông trong một nước, cho thấy sự sục sôi của chủ nghĩa duy lợi đang lây lan như một loại virus trọng bệnh, mà tỷ lệ nghịch với làn sóng đó, là sức sống còn cho một quốc gia.


__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

Cùng Một Trò!



---------- Forwarded message ----------
From: Van-Nghe
Cùng Một Trò!

Năm 2014, “Vua Lừa Đối” Putin ở nước Nga chơi trò “nắm đá dấu tay” với nước láng giềng Ukraine bằng cách khuyến khích dân Ukraine gốc Nga tại bán đảo Crimes bỏ phiếu xin sát nhập vào Liên Bang Nga. Kế tiếp Putin lại ngầm cho vũ khí và quân đội Nga xâm nhập vào các vùng biên giới phía Đông của Ukraine có đa số người gốc Nga sinh sống; ngụy trang dưới hình thức dân gốc Nga đòi tự trị. Thế là cuộc chiến không cân sức giữa Nga và Ukraine xảy ra. Mỹ cùng Châu Âu hiệp lực cứu Ukraine bằng cách cấm vận Nga... Nhưng Nga nhất mực chối là họ không dính dáng gì đến việc can thiệp trực tiếp vào nội tình Ukraine mà chỉ ủng hộ người gốc Nga!

Cuộc giằng co kéo dài từ đầu năm 2014 đến nay với sự lấn lướt dần dà của phe Nga. Phe Mỹ và EU thì gần như không thể xoay chuyển tình thế tốt hơn theo ý, vì nếu kéo quân vào giúp hay viện trợ vũ khí sát thương cho Ukraine là không chính nghĩa; vì Nga không công nhận trực tiếp giúp quân ly khai thân Nga, mà họ nói đó là “vấn đề nội bộ” của Ukraine! Đây là ván bài ba lá thật ly kỳ! Trong những ngày tháng tới, năm 2015, chúng ta sẽ chứng kiến nhiều pha gay cấn.

Bây giờ, năm mới 2015 lại xảy ra hiện tượng giống hệt, nhưng mà ta phải nhìn về Á Châu! Đó là đất nước Miến Điện. Dân Miến ở dọc biên giới với Trung Cộng, gốc người Hán, nói tiếng Trung Hoa.... đứng lên đòi tự trị. Người đứng đầu quân nổi dậy sinh sống rất lâu ở Trung Cộng. Trung Cộng, một thời gian dài ảnh hưởng Miến, nhưng bị hất chân, phe thân Tây Phương đang thắng thế. Cho nên Tập Cận Bình cũng bắt chước Putin chơi trò “ma lộ”, giúp vũ khí đạn dược, quân lính, mang danh nghĩa là dân bản xứ nổi lên đòi tự trị, là chuyện “nội bộ” của Miến Điện. Bộ máy nhà nước Trung Cộng luôn “khẳng định” rằng, họ luôn tôn trọng độc lập tự chủ của Miến và không khi nào can thiệp vào nội bộ, cương quyết ngăn chặn những “phiến quân” Miến vượt biên giới qua đất Trung Quốc để làm căn cứ và trốn tránh... Trong lúc đó chính phủ Miến Điện bắt được tù binh và khí tài của Trung Quốc, nhưng bị khước từ, cho đó là người Miến gốc Trung, nói tiếng Trung chứ không phải là binh lính của Trung Cộng gởi đến!

Phiên bản cuốn phim của hai vụ việc, một tại Ukraine do Nga làm đạo diễn ở Châu Âu và một phim trường khác do Trung Cộng vẽ kiểu y hệt Nga cũng đang quay tại “phim trường” biên giới Miến – Trung; nhìn chung chúng ta thấy sao quen quen!

Chác hẳn chúng ta còn mãi ghi tâm khắc cốt tình trạng Việt Nam những năm 1960 với cái gọi là “Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam” với bao nhiêu sư đoàn chính quy của Cộng Sản Bắc Việt. Nhưng chúng vẫn luôn oang oang đó là dân quân miền Nam nổi lên phá xiềng xích, đánh quân xâm lược... Thế giới tự do vẫn biết tỏng MTGPMN là con đẻ của Hà Nội, nhưng trên công pháp quốc tế thì, vì chúng chối bai bải, nên không thể chính thức gọi Bắc Việt là kẻ xâm lược! Kịch bản này, 40 năm sau khi VNCH bị bức tử, giờ đây cuốn phim lại quay đúng y như những gì xãy ra trong quá khứ!

Nếu ván bài “ba lá” của Putin và Tập Cận Bình thắng ở Ukraine và Miến Điện thì tương lai bộ phim nhiều tập nầy sẽ được quay ở vùng biên giới Việt - Trung. Chừng đó ta sẽ thấy dân Việt nam gốc Tàu đứng lên đòi tự trị. Vũ khí đạn dược và xe tăng thiết giáp sẽ được bí mật qua biên giới dưới lá cờ của dân Việt Nam tự đứng lên đòi “tự trị”!

“Thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu...”, liệu người Việt Nam chúng ta từ trong nước đến hải ngoại sẽ làm gì khi những vấn nạn ấy sẽ xảy ra; trong khi tập đoàn cai trị trong nước đều là những “Thái Thú” của Trung Nam Hải!

Mùa xuân 2015

letmanh


__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

QUÊ HƯƠNG : ĐI HAY VỀ ?



---------- Forwarded message ----------
From: Van-Nghe
QUÊ HƯƠNG : ĐI HAY VỀ ?



Ưu điểm

Với những ai đã từng học tập hoặc làm việc ở nước ngoài: với những kiến thức, phong cách làm việc đã tích lũy được ở môi trường phương Tây, khi về nước sẽ dễ dàng hơn trong việc tìm một công việc ở vị trí cao, nhiều trải nghiệm và thử thách hơn.

Với những ai có ý định làm riêng: với môi trường (hỗn độn) hiện tại của Việt Nam, sẽ có rất nhiều cơ hội cho những người đủ nhạy bén. Tôi có hân hạnh được quen một số bạn bè trang lứa đã và đang rất thành công ở Việt Nam, trong đó không ít bạn bè đã từng học ở nước ngoài và sau đó quay trở về Việt Nam lập nghiệp.
Ở nước ngoài, công việc không dễ kiếm, tôi may mắn có được công việc mình yêu thích khi vừa sang, tuy nhiên tôi cũng có biết những bạn bè (đã từng làm những vị trí quan trọng ở VN) nhưng khi sang không xin được việc. Bên này mức sống lại đắt đỏ nên chỉ một vài tháng không có việc thì phải xắn tay áo lên làm mọi việc, thậm chí cả những việc chân tay. (Xin nói rõ rằng điều đó không có gì là xấu).


Nói như vậy không có nghĩa là (về công việc) ở VN không có khuyết điểm:
Khuyết điểm
Chất lượng người lao động ở VN không cao (sự thật mất lòng nhưng vẫn là sự thật): ở VN mọi người làm việc thiếu kỷ luật, ít tôn trọng deadline, thiếu tinh thần trách nhiệm cho sản phẩm và công việc mình phụ trách. Nên nếu làm ở vị trí quản lý, bạn sẽ mệt mỏi hơn trong việc quản lý con người. Chưa kể nếu không cứng, quanh năm suốt tháng làm việc trong một môi trường như vậy sẽ ít nhiều ảnh hưởng đến tính chuyên nghiệp của bạn.
Nếu làm ở vị trí quản lý/hoặc làm riêng: Tôi đã từng điều hành một số công ty (cho cả công ty nước ngoài và công ty riêng của mình), và cái mệt mỏi nhất không phải là những thử thách công việc mà là phải deal với những cái bất cập, những cái lệ đôi khi lớn hơn luật ở VN. Những công ty tôi đã điều hành chỉ ở quy mô nhỏ (dưới 50 người) nên tôi chỉ chia sẻ góc nhìn ở quy mô này (dù rằng tôi đã được biết những câu chuyện tương tự từ những công ty lớn hơn của bạn bè và người quen).
Nói một cách tóm tắt, ở VN muốn làm ăn yên ổn thì phải có quan hệ nhất định với nhà nước, mà bản thân tôi không thì không thích quan hệ với chính quyền ở VN. Tôi không có nhu cầu gần gũi gì với chính quyền, chỉ cần những bộ luật lệ rõ ràng và nhà nước cũng hành xử đúng luật để không phải quan hệ gì với họ.
Những điểm được khác
Trở về là sẽ được ăn món ăn VN, được nói tiếng nói quê hương mình.
Tôi vẫn yêu cái tiếng nói hồn hậu, chất phác của những người dân phương Nam quê tôi. Và đôi khi thèm đến nao lòng một thố cá kho, một tô canh chua nấu đúng vị. Những buổi sáng mùa đông đứng chờ xe điện ở ga, run lập cập mà nhớ về cái không khí mát dịu của những ngày xuân Sài Gòn.
Và sau cùng và cũng là điều lớn nhất, trở về là được ở gần gia đình cha mẹ anh em.
Vậy tại sao tôi vẫn chưa về? Và xung quanh bạn bè tôi thì ra đi mỗi ngày một đông?
Thời gian đầu ở Úc tôi thường tự hỏi mình liệu có đáng không? Đáng để bỏ hết tất cả và đến sống nơi xứ người này không? Nhiều lần tôi đã gần đi đến quyết định mua vé quay trở về. Nhưng rồi mỗi lần như vậy là mỗi lần tôi nhận được những tin tức từ bạn bè ở nhà làm tôi nhớ lại những lý do khiến tôi quyết tâm ra đi.
Tôi ra đi không phải vì lý do gì lớn lao (giáo dục hay văn hóa hay chính trị gì), chỉ là cái nhu cầu đơn giản nhất: tôi không còn thấy an toàn (về mặt vật lý) khi ở VN nữa.
Rất dễ để bạn có thể ngã xuống vì vô vàn lý do:

Tai nạn giao thông.

Đường phố đầy cướp giật.

Công an kết hợp với giang hồ để hành hung người dân (chuyện có thật từ bạn tôi).

Ăn uống, vệ sinh thực phẩm.


Hoặc thậm chí không có chuyện gì xảy ra, môi trường không khí ở VN cũng làm chúng ta bệnh định kỳ – thường là mỗi 3 tháng hoặc 6 tháng một lần.

Công an ăn nói mất dạy với người dân, phạt và ăn hối lộ trắng trợn vô tội vạ. Có bất kỳ việc gì liên quan đến công an thì càng làm mình sợ hơn là cảm giác được bảo vệ. Công an như một đám kền kền đúng nghĩa.

Quá nhiều lần bị trúng thực khi ăn thức ăn ngoài đường đã làm tôi không còn dám ăn những món yêu thích của mình ngoài đường nữa.

Ra đường thì bất kỳ thằng choai choai nào cũng có thể kiếm chuyện với mình, nếu muốn yên lành thì im lặng mà đi, hoặc xin lỗi nó.

Thậm chí để cái việc cỏn con là đi xem phim, 2 năm cuối ở VN tôi đã không còn đi xem phim nữa vì những sự bất lịch sự của những người xung quanh, mười lần như một.

Và còn vô vàn những lý do khác mà ai đã và đang sống ở VN đều có thể dễ dàng liệt kê ra.

Và khi đã ngã xuống rồi thì bệnh viện – là nơi chúng ta tìm đến để tìm sự trợ giúp – lại là nơi mang lại bực bội và trong nhiều trường hợp: nguy hiểm hơn.

Năm 2011, ba tôi bị tai nạn giao thông, người đụng bỏ chạy để ba tôi một mình trên đường, người qua lại không ai trợ giúp, cũng may ba tôi còn tỉnh nên gọi điện thoại về cho người thân được. Vô đến bệnh viện người ta để ba tôi nằm từ trưa đến tối vẫn không một ai quan tâm, ai là con đã từng ở trong hoàn cảnh tương tự, chạy quanh khắp bệnh viện gần như năn nỉ từng bác sĩ thì sẽ hiểu được cảm giác đó. Và cuối cùng người ta chụp hình và chuẩn đoán là chỉ cần bó bột là xong. Sau 2 tháng bó bột với tư thế sai hoàn toàn, gia đình quyết định chuyển sang bệnh viện tư (và sau đó phải sang Singapore) để mổ sắp xương lại. Bác sĩ ở Singapore nói rằng ba tôi bị rất nặng, nếu để chậm là có thể ba tôi không còn chân nữa.
Năm 2013, một lần nữa ba tôi nhập viện vì có vấn đề liên quan đến phổi, sau này mới biết đó chỉ là biến chứng của những năm tháng nằm dưới hầm trú trong chiến khu tránh B52 rải thảm bên trên. Vậy mà bác sĩ ở bệnh viện Phạm Ngọc Thạch (bệnh viện chuyên về phổi lớn nhất của miền Nam) bảo rằng ba tôi đã bị ung thư giai đoạn cuối, chỉ còn sống được vài tháng. Ai là người thân trong gia đình khi nhận được tin đó sẽ hiểu cảm giác như thế nào.
Rồi sau đó một thời gian họ lại báo rằng đó là do lao phổi và lên phác đồ điều trị, thuốc để chữa bệnh lao đã làm ba tôi từ 48kg xuống còn 34kg và yếu đến mức tưởng như không qua nổi. Cũng may có một người bác sĩ quen từ xa ghé thăm và lập tức đưa ba tôi về nhà và cho uống thuốc khác, sau đó ba tôi khá lên từ từ và hiện tại cảm ơn trời phật, đã khỏe lại.

Những trải nghiệm như vậy làm tôi nghĩ nếu chẳng may gia đình rơi vào những tình huống nguy hiểm đến tính mạng, với những loại bác sĩ như vậy trong bệnh viện thì biết trông chờ vào ai? Cảm giác bất lực tột cùng khi đứng giữa bệnh viện, khi mà công việc, sự nghiệp, tiền bạc không thể làm bất kỳ điều gì để bảo vệ gia đình. Tôi quyết định đi để tìm một nền tảng y tế tốt hơn cho gia đình, khi mà quê hương không còn là nơi an toàn để sống nữa.
Và đó chỉ là giọt nước làm tràn ly trong vô vàn giọt nước khác đã làm đầy ly nước:

Không ai! Không một ai muốn bỏ quê hương đất nước mình mà đi sống ăn nhờ ở đậu một đất nước khác. Do đó theo suy nghĩ của tôi, để các du học sinh, để những người đã ra đi quay trở về thì không phải chỉ là sửa tiêu đề của những bài viết kia, vì dù các em có tin, quay trở về rồi cũng sẽ đối diện với những sự thật diễn ra hàng ngày và rồi cũng sẽ lại tìm mọi cách để đi. Và thực tế tôi đã chứng kiến rất nhiều trường hợp quay trở về và sau đó lại đi.

Hôm rồi tôi có ngồi tâm sự với một người bạn, bạn ấy nói rằng: “Chỉ cần ở VN có an toàn và công bằng, hai chữ sao đơn giản mà khó quá”.
An toàn và công bằng! Chỉ cần có 2 chữ đó một cách tương đối (chứ không phải hoàn toàn trái ngược như hiện tại) thì dù có không cho về thì chúng tôi cũng tìm đường mà về.
Vì không đâu bằng được sống trên quê hương mình cả. Lặp lại lời người bạn: “Hai chữ đơn giản mà sao khó quá!”.


NGỌC HIẾU


__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

Các bạn trẻ nên học gì, làm gì trong chế độ cộng sản này?


Các bạn trẻ nên học gì, làm gì trong chế độ cộng sản này?















Phan Châu Thành (Danlambao) - ...Tôi biết nhiều bạn có ước mơ làm kinh tế để có thể sống giàu sang hạnh phúc, nhiều bạn muốn nghiên cứu khoa học và nghệ thuật để thể hiện tài năng và đóng góp sức mình cho xã hội, nhưng tôi cũng biết với chế độ cộng sản này các bạn sẽ không thể thực hiện được những ước mơ cao đẹp đó đâu, không bao giờ! Như thế hệ của tôi và thế hệ cha, ông tôi, cha ông các bạn... đã sai lầm và thất bại đau thương, tất cả chỉ vì tin theo cộng sản. Thế cho nên chúng ta phải tạm gác các ước mơ Khoa học và Nghệ thuật đó lại để học Luật và làm Chính trị trước hết đã, để đưa đất nước trở lại con đường Văn minh Dân chủ của Loài người mà cộng sản đã làm dân tộc ta giật lùi trễ mất hàng trăm năm. Rồi thì các bạn và con cháu các bạn sẽ được làm Kinh tế, học Khoa học và theo đuổi đam mê Nghệ thuật như chúng ta ước mong...

*

Những câu hỏi cuộc đời

Hơn chục năm nay tôi thường đi giảng, nói chuyện, tham luận trong các hội thảo, các diễn đàn on- hay off-line, các clb... của các bạn trẻ, các trường trung học, cao đẳng, đại học cả Bắc và Nam, về các vấn đề kinh doanh và khởi nghiệp.

Đến hôm nay, Tết 2015 này, câu hỏi rất đơn giản, nhưng quan trọng và hóc búa nhất mà tôi thường nhận được từ các bạn trẻ, từ các học sinh, sinh viên đến các bạn trẻ đã qua đại học, đang đi làm và đang vật lộn trong cuộc sống, hay đã là các doanh nhân trẻ thành đạt, sắp thành đạt hay đang bế tắc... vẫn là câu hỏi này:

Các bạn trẻ nên học gì, làm gì trong tình đất nước hiện nay? 

Câu hỏi thực sự và chính xác ở đây là: Các bạn trẻ nên học gì, làm gì trong điều kiện (chế độ cộng sản) hiện nay để thành công hạnh phúc? Tất nhiên, không ai gọi tên ra bốn từ “chế độ cộng sản” của cái “điều kiện hiện nay” đó, nhưng ai cũng hiểu mình nói gì, và tôi thì là mình được hỏi gì.

Câu hỏi trên là quan trọng, rất quan trọng, tối quan trọng với mỗi bạn trẻ, bởi vì nó quyết định hướng đi, đích đến và cả khả năng thành đạt hay không (thành công và hạnh phúc), ở mức độ nào của cả cuộc đời mỗi người. Có thể nói, đó là câu hỏi quan trọng nhất, câu hỏi cuộc đời.

Sao tôi không ngạc nhiên khi câu hỏi tối quan trọng đó các bạn trẻ phải tự mình đi tìm tòi trong xã hội, lại phải nêu ra/dành nó cho tôi, hay những người như ông Alan Phan - tức là các doanh nhân bên ngoài xã hội “có định hướng” này, chứ không phải cho các “ranh nhân” quan chức, các nhà hoạt động chính trị văn hóa của chế độ này - họ vừa giàu có vừa oai phong, đầy bằng cấp lại “thét ra lửa”, “khạc ra vàng” khắp nơi kia mà?

Sao tôi không ngạc nhiên khi các bạn trẻ cũng không đi tìm câu trả lời đó trong gia đình, ở quê hương làng bản phố xá thân yêu của mình, hay trong nhà trường (XHCN) - tức là từ “cội nguồn” của mình, như đang lẽ ra phải thế?

Bởi vì, chính tôi và cả thế hệ tôi (thế hệ cộng sản thứ ba - đang cầm quyền ở VN hôm nay) cũng đã trải qua tất cả những điều đó: Luôn đặt ra câu hỏi cuộc đời là “Mình muốn/nên/cần/phải/có thể học gì, làm gì để sống thành công hạnh phúc?”, luôn đi tìm câu trả lời và thực hiện (thử nghiệm) nó trong gia đình, trong “mái trường XHCN”, trong “chế độ XHCN tươi đẹp” này... và tất cả đều thất bại, đỗ vỡ thảm hại (như với tôi và đại đa số người cùng thế hệ), hoặc “thành công rực rỡ” như với một số bạn học của tôi và thiểu số cộng sản cùng thế hệ tôi (họ là những tướng cộng sản, là các quan đầu tỉnh, huyện, là thứ-vụ trưởng ở các bộ hay các đại tổng giám đốc đỏ, có người đang “chiến đấu” để vào trung ương đảng CSVN...)

Và câu trả lời đã bị chế độ định hướng

Tại sao gia đình và nhà trường XHCN, và cả xã hội XHCN này đã/đang không (và không thể) giúp các bạn trẻ hôm nay (và chúng tôi ngày xưa) trả lời được câu hỏi đó?

Bởi vì, đó là câu hỏi tư duy của con người mà gia đình và nhà trưởng, cả toàn xã hội cộng sản này, đã bị đảng cộng sản cấm trả lời, cấm tư duy (cướp quyền tư duy) - đơn giản vì đảng ta-ù (đảng CSVN) muốn lãnh đạo toàn diện, nên tất cả phải “để đảng lo hết cả “! Đảng (ta-ù) đã lựa chọn thay và phân công cho từng người ai nên học gì, làm gì rồi (theo nhu cầu của đảng). Các thế hệ trẻ “cứ thế mà thực hiện nhiệm vụ vinh quang đảng giao để góp phần phục vụ xã hội, phục vụ nhân dân, phục vụ đất nước sao cho tốt nhất, vì “chỉ có đảng ta-ù biết điều gì tốt nhất cho đất nước!”

Tại sao từ 1945/1954 rồi 1975 đến nay đảng ta-ù lại cướp quyền trả lời câu hỏi cuộc đời rất cá nhân của từng công dân VN? Bởi vì đó là câu hỏi tư duy - “Làm gì? What?” (tư duy là lựa chọn) mà đảng ta-ù quyết cướp quyền tư duy lựa chọn (quyền sống) của mọi công dân, cho riêng mình. Bằng điều 4 HP - đảng ta-ù cướp quyền lãnh đạo tất tật! Nếu công dân có tư duy thì đảng ta-ù không lãnh đạo được. Và bởi vì, để trả lời câu hỏi tư duy đó mỗi người cần phải trả lời câu hỏi tư duy tiếp mà đảng ta-ù muốn giấu diếm nhất: Tại sao? Tại sao bạn trẻ nên học hay làm gì đó?

Nếu mỗi bạn trẻ, mỗi người được tự trả lời câu hỏi tại sao các bạn nên học hay làm gì đó - đơn giản là vì thành công và hạnh phúc của chính các bạn, thì cả cuộc đời các bạn sẽ chỉ để dành cho thành công và hạnh phúc của chính các bạn (từ đó góp vào và làm nên thành công hạnh phúc của toàn xã hội, cả quốc gia). Nhưng điều đó không phục vụ thành công của riêng đảng ta-ù là đè đầu cưỡi cổ và ăn cướp thành quả (bằng “lãnh đạo”) của cả đất nước và dân tộc bởi một nhóm người ăn cướp quyền sống của người khác gọi là ‘đảng ta-ù” - đảng CSVN đó.

Thế cho nên, cả xã hội CSVN này đã được thiết kế, tổ chức, định hướng, và kiểm soát chặt chẽ, tinh vi, tàn khốc bởi đảng ta-ù sao cho mỗi người trẻ khi tự đặt ra câu hỏi tư duy tất yếu của Con người là “phải học gì, làm gì với cuộc đời mình để sống thành công hạnh phúc?” thì mỗi người đều phải nhận câu trả lời gián tiếp tinh vi từ đảng ta-ù là hãy “theo sự phân công và kêu gọi của đảng” như:

- Hãy học IT đi vì IT sẽ là mũi nhọn của nền kinh tế trí thức định hướng XHCN!

- Hãy học dầu khí đi vì VN sẽ khai thác dầu khí biển Đông để thành cường quốc, thành con rồng kinh tế mới!

- Hãy học quản trị kinh doanh đi để kinh tế VN phát triển vào G20 trong khoảng 100 năm tới...

- v.v. và v.v...

Tất cả những câu trả lời, lời khuyên định hướng trên của đảng ta-ù với các bạn trẻ, các thế hệ VN tiếp nhau, hiện nay đã đến thế hệ thứ tư, thứ năm (là lớp ngang con cháu tôi) rồi, thoạt nghe đều ổn cả, nhưng sao chúng lại đều dẫn đến thất bại toàn diện cho đại đa số công dân VN và cho cả đất nước VN hôm nay, chí có số ít đảng viên quan chức là giàu có thành đạt và “hạnh phúc”?

Sự lừa bịp trong lời khuyên định hướng của đảng ta-ù cho các thế hệ trẻ

Có ít nhất ba sự lừa bịp cơ bản và tàn độc của đảng ta-ù với các thế hệ trẻ Việt Nam bấy nay trong sự giáo dục định hướng và trả lời câu hỏi cuộc đời mỗi người một cách định hướng bởi chế độ cộng sản này, đó là:

- Thứ nhất, vì là câu hỏi tư duy, câu hỏi cuộc đời, nên đó là câu hỏi cá nhân, gắn đến cuộc đời và sinh ra từ tư duy (lựa chọn) của mỗi người, nên chỉ mỗi bạn trẻ có thể, nên, hãy và phải tự trả lời câu hỏi đó được thôi, không ai khác (nhất là đảng ta-ù, vốn không phải là một thể nhân có tư duy và có cuộc đời sinh học) trả lời thay được. Gia đình, nhà trường, xã hội chỉ có thể giúp các bạn trẻ trả lời câu hỏi cuộc đời học mà thôi, vì chính các bạn trẻ phải chịu trách nhiệm và nhận hậu quả hay vinh quang từ câu trả lời của mình. Việc đảng ta-u trả lời thay các bạn trẻ (dù gián tiếp) như là họ nói các bạn trẻ: “Hãy nhảy vào lửa đi, nếu chết cháy thì đảng sẽ chịu!” - và các bạn bạn trẻ chết cháy hết, còn đảng cụ thể là ai và sẽ chịu thế nào đây? Hay đảng sẽ nói: Tại các bạn chưa biết nhảy trong lửa, chưa chịu được lửa, tại gió lớn của thế lực thù đinh làm lửa to cháy các bạn... Nói chung là các thế hệ sẽ tiếp nhau nhảy vào lửa và chết cháy hết 3-4 thê hệ rồi để cho đảng ta-ù ngày càng “giàu mạnh hơn”.

- Thứ hai, câu trả lời cuộc đời của các bạn nếu do đảng định hướng - tuyệt đại đa sô là thế mà chúng ta không biết do đã bị tẩy não trong môi trường cộng sản tàn khốc này suốt nhiều thế hệ - thì nó được định hướng vì các lý do khác không dính líu gì đến nguyện vọng, khả năng, mối quan tâm và trách nhiệm của các lớp trẻ cả, mà nó chỉ liên quan đến và xuất phát từ nhu cầu của đảng ta-ù. Mà đảng ta-ù thì rất “khiêm tốn”, chúng chỉ có một nhu cầu duy nhất là “lãnh đạo” phục vụ dân tộc và đất nước VN đi lên XHCN trong khoảng 100 năm nữa, thế thôi. Đây chính là câu hỏi tư duy thứ hai “Tại sao (phải học/làm việc đó?”, vốn luôn phải đi theo cặp với câu hỏi tư duy thứ nhất: “Làm gì? và Tại sao?” (What? & Why?) của chúng ta cũng đã bị đảng ta-ù cướp mất.

Trả lời của câu hỏi tư duy thứ nhất (Học gì, làm gì?) được củng cố ngầm bằng trả lời của câu hỏi tư duy thứ hai (Tại sao?), như hai mặt của đồng xu, lẽ ra phải xuất phát từ nhu cầu của chính các thế hệ trẻ (vì thành công và hạnh phúc của các thế hệ trẻ) thì nó bị đảng ta-ù đánh cắp và đánh tráo bằng “mong muốn tột bậc” của đảng ta-ù là “lãnh đạo” nhân dân... Thế cho nên khi đi vào thực hiện việc học gì rồi làm gì đã được đảng lựa chọn, các thế hệ trẻ lần lượt nhận ra lý do vốn được dấu kín là nhu cầu “lãnh đạo nhân dân” của đảng ta-ù không phải lý do học gì, làm gì của cá nhân mình, cho cuộc đời mình... nên chúng ta mất tự tin và mất niềm tin vào đảng ta-ù, và thất bại. Đơn giản là vì chúng ta không thể hy sinh đời mình cho mục đích của kẻ khác. Nhưng khi đó tất nhiên là quá muộn rồi. Như ông nội tôi chết trong cuộc tắm máu Nam kỳ Khởi nghĩa của CS năm 1940 không để lại trăng trối gì cho cha tôi, rồi như cha tôi - một người công nhân từ Ba Son gia nhập tiểu đoàn 307 năm 1947 rồi tập kết năm 1954, trở về Sài Gòn 1975 để rồi chết oan ức tức tưởi do chính tay các đồng chí cộng sản của mình trên quê hương “giải phóng” này, mà cũng không kịp trăng trối gì cho tôi cả, để tôi lại phải tự tìm đường đi trong đêm đen cộng sản này suốt ba chục năm nay: Làm sao sống được là người (có tư duy) mà không là thú vật trong xã hội CSVN này đây? (Tôi chưa dám mơ và nói gì đến sống thành công hạnh phúc được trong chế độ này!).

- Thứ ba, lừa bịp nguy hiểm nhất của cộng sản với các thế hệ trẻ trong các định hướng làm gì, đó là hãy đừng làm chính trị vì đã có đảng lo hết cả rồi! Phải, đảng ta-ù muốn và ”khuyên” các thế hệ trẻ không quan tâm và không làm chính trị. Trong bóng tối thì họ ngăn cấm và cản trở, hãm hại tất cả những ai quan tâm và muốn làm chính trị, đòi quyền chính trị công dân. Chúng chỉ cho phép bạn trẻ được làm chính trị theo sự “chỉ đạo” của chúng (trong Đoàn TN và trong đảng ta-ù và trong các tổ chức bán chính trị khác của chúng) tức là không có tư duy gì hết - các bạn được phép làm chính trị nếu chấp nhận không tư duy độc lập! Mà không tư duy thì không phải/chưa phải Con người.

Đảng ta-ù tổ chức, xây dựng, rồi dùng, huy động và ép buộc cả hệ thống xã hội, nhà trường, các đoàn thể, tổ chức, chính quyền địa phương, cơ quan nhà nước và cơ quan kinh tế, văn hóa, xã hội... vào việc nhồi sọ, ngăn cản và ngăn cấm, cách ly các thế hệ trẻ quan tâm đến chính trị và tham gia chính trị. Kết quả là các thể hệ trẻ hiện nay rất ngu ngơ về chính trị, khiếp sợ chính trị, hay mông muội cực đoan về chính trị (theo cộng sản). Rất hiếm các bạn trẻ có tư duy bình thường (chỉ là tư duy và bình thường thôi) về chính trị!

Với câu hỏi cuộc đời của các thế hệ trẻ: “Học gì? Làm gì?” thì câu trả lời định hướng và ép buộc phải thế của CSVN cho lớp trẻ luôn là: Đừng có mà học luật và làm chính trị!

Đảng ta-ù có cả những cái gọi là học viện chính trị chỉ để dành cho những kẻ đã quen chấp nhận sống không có tư duy của con người nữa - chỉ theo lãnh đạo của đảng thôi, đó là chỉ dành cho những đảng viên cộng sản “ưu tú”. Nói cách khác, những học viện chính trị đó thực sự như/là những trại đào tạo súc vật, vì điều kiện để tốt nghiệp và có các loại bằng cấp đến tiến sĩ xây dựng đảng là không được tư duy.

Tư duy chính trị bình thường cho thế hệ trẻ

Thế nào là một bạn trẻ có tư duy chính trị bình thường? Tôi đã giảng dạy và quan sát thế hệ trẻ hiện nay trên 10 năm liên tục gần đây, và nhận thấy trên 99% lớp trẻ không dám nói chuyện chính trị VN, có nghĩa là cứ 100 bạn trẻ tham gia lớp học kinh doanh thì vẫn khó tìm ra một bạn dám nói chuyện bình thường về đảng CSVN và quan điểm cá nhân của bạn trẻ đó về đảng ta-ù.

Ví dụ, khi tôi chia sẻ và hỏi: “Tôi là người từ thời sinh viên đã liên tục nhiều lần từ chối vào đảng (CSVN) vì tôi nghĩ mục tiêu của đảng đó không phải của tôi. Vậy ai trong các bạn có ý định sẽ vào đảng để thăng tiến hay sẽ không vào đảng, sẽ đứng ngoài đảng, và có thể chia sẻ điều đó với mọi người?” thì thường không có cánh tay nào dám giơ lên cả. Nhưng nếu tôi nói: “Tôi không quan tâm chính trị và chỉ quan tâm kinh doanh, ai chia sẻ quan điểm và cách sống đó với tôi?” thì hầu hết sẽ giơ tay.

Tư duy chính trị bình thường là coi chính trị như một chuyên ngành, một nghề nghiệp, một lĩnh vực hoạt động bình thường và không thể thiếu của xã hội có văn hóa, có những đặc thù và yêu cầu đặc biệt với các nhà chính trị và các tổ chức chính trị, đáp ứng các nhu cầu chính trị đặc biệt của các cá nhân và xã hội. Trong năm nấc thang về nhu cầu của con người (mà Abraham Maslow đưa ra tại Mỹ và được chấp nhận rộng rãi từ giữa thế kỷ trước - khoảng 1940-1950) thì nhu cầu liên quan chính trị nằm ở mức cao nhất.

Hoạt động chính trị chỉ là một dạng hoạt động xã hội, đoàn thể cao cấp và đặc biệt, đáp ứng một dạng như cầu phi vật chất của con người. Tư duy chính trị bình thường là không ai có đặc quyền làm chính trị cũng như không ai bị cấm làm chính trị.

Tại sao tôi phải có đề mục nhỏ về chính trị này ở đây? Là vì nếu coi chính trị là một chuyên ngành thì việc trả lời câu hỏi cuộc đời của các bạn trẻ “Học gì? Làm gì?” sẽ có thể coi chính trị là một trong các câu trả lời, thế thôi.

Các bạn trẻ nên học gì, làm gì hôm nay?

Nguyên tắc dạy học và chia sẻ với lớp trẻ của tôi là: Chỉ nói những điều mình làm và làm những gì mình nói. Khi được các bạn trẻ nêu ra câu hỏi cuộc đời đó của họ, và rất thường xuyên, tôi thường trả lời theo bốn bước, như sau:

- Đầu tiên, tôi xác định các bạn trẻ đó như các con, các cháu ruột thịt của mình, và xác định vậy thì tôi sẽ khuyên nhủ gì họ đây? Có nghĩa là tôi sẽ nói với họ như đã nói với con gái, con trai, và các cháu ruột của mình. Việc này chỉ để đảm bảo nguyên tắc trên.

- Tiếp theo, tôi vẽ ra hay bảo các bạn trẻ tự vẽ ra sơ đồ cấu trúc nghề nghiệp xã hội 5 cấp độ (giống như và tương ứng cấu trúc nhu cầu con người - hierarchy of needs của Abraham Maslow), rồi hỏi họ nhu cầu nào, đam mê nào của họ đối với họ là quan trọng và mạnh mẽ nhất mà việc đáp ứng chúng (tương đương việc chọn nghề tương ứng) có thể làm họ mãn nguyện suốt đời. Như vậy là trong 5 nhóm nhu cầu/nghề nghiệp tôi đã giúp họ tự khoanh vùng nhỏ lại còn một hoặc hai hoặc ba để cho lựa chọn cuối cùng của họ. Việc này họ cần và nên xem xét kỹ theo 5 khía cạnh: đam mê (mong muốn), khả năng (có thể), trách nhiệm (phải), đạo lý (nên) và nhu cầu (cần).

- Bước thứ ba là tôi giải thích thêm đặc thù và sự khác nhau giữa các dạng nhu cầu làm mỗi người cảm thấy thành công và hạnh phúc trong các nấc thang nghề nghiệp và/hay nhu cầu của Maslow trên. Tại sao tôi không làm điều này ngay trong đầu bước hai? Là vì cần để các bạn trẻ có tư duy độc lập về nhu câu của chính mình khi nói ra chúng - lý do tại sao /Why họ chọn việc gì đó cho cả đời mình. Điều cơ bản ở đây là càng chọn công việc ở mức cao hơn thì số người cạnh tranh của bạn trên tầng đó càng ít hơn và khả năng ảnh hưởng đến (chất lượng cuộc sống) của người khác về cả số lượng người và mức độ đều cao hơn, tức là cơ hội thành công của bạn càng cao hơn. Chế độ cộng sản luôn muốn dân đen lao động - mức thấp nhất (“Lao động là vinh quang!”) còn chính họ thì làm tài chính, làm luật, và làm chính trị - hai nấc thang nghề nghiệp cao nhất.

Mức thấp nhất là Khoa học Kỹ thuật và Sản xuất; Tiếp theo là Quản lý, Kinh tế, Kinh doanh; Mức trung bình thứ ba là Dịch vụ, Văn hóa, Nghệ thuật; Mức cao hơn là Tài chính và Luật pháp; Và mức cao nhất là Chính trị và Tôn giáo.

Bước thứ tư, tôi phân tích các khía cạnh của tình hình VN liên quan công việc cần được cân nhắc lựa chọn bởi từng bạn trẻ (đã chia sẻ với tôi ở bước hai), và kể về lời khuyên của tôi đã cho con gái, con trai mình. Rồi tôi mới đưa ra lời khuyên của mình cho bạn trẻ đó tự cân nhắc và lựa chọn. Tuyệt đại đa số là giống như lời khuyên cho các con tôi - đó là hãy học luật, tài chính hay tốt nhất là chính trị!

Các con tôi đều theo luật (hai đứa em) và tài chính (cô chị), có thể sau này chúng sẽ làm chính trị. Từ luật sang chính trị chỉ cần một nửa bước đi. Còn các bạn trẻ tôi khuyên cũng đa số theo luật hay tài chính. Tôi đặc biệt khuyến khích tất cả học luật và chính trị!

Có nhà tư vấn nói với tôi: Đứa nào anh cũng khuyên học luật hết thì sau này toàn thầy cãi sao? Tôi nói: Không lo đâu, vì tôi có giỏi thuyết phục đến thế đâu mà bạn trẻ nào cũng nghe theo và học luật như các con tôi. Và có phải bạn trẻ nào cũng đủ khả năng tố chất và muốn học luật đâu, nhưng biết rõ luật để sống thành công thì ai cũng cần, không bao giờ thừa, dù họ có làm gì. Vả lại, VN đang chỉ có 1 luật sư trên 50,000 người trong khi con số này ở châu Âu là 1/500 và ở Mỹ là khoảng trên 300/ người cho 1 luật sư. Tại sao thế? Vì với chế độ CSVN năm 1954 việc giáo dục đầu tiên của Hồ là giải tán trường Luật HN, sau 1975 cũng vậy ở SG, và chỉ miễn cưởng đào tạo Luật nhỏ giọt có kiểm soát theo nhu cầu của đảng ta-ù thôi, nên số luật sư đang đào tạo ra là cho đảng, không phải cho dân. Vả lại nữa, tôi cũng chỉ có cơ hội giảng dạy cho 1-2 chục ngàn bạn trẻ thôi (trong 10 năm qua), chả thấm vào đâu so với nhu cầu luật sư khổng lồ trong tương lai của nước VN Dân chủ và có Nhân quyền.

Tại sao tôi rất khuyến khích các bạn trẻ ngày nay học luật và làm chính trị?

Tôi đã và đang làm thế (khuyến khích các bạn trẻ học luật để làm chính trị) trong khoảng gần chục năm nay, vì tôi thấy thế là đúng, là tốt cho đất nước này, cả hiện tại lẫn tương lai đất nước sau này - sau chế độ cộng sản.

Bởi vì, tôi tin, trong vòng 10 năm tới chế độ cộng sản này sẽ phải sụp đổ, và trong 20 năm tới để xây dựng lại đất nước từ hoang tàn, nhất là hoang tàn văn hóa, hoang tàn đạo đức và hoang tàn pháp lý mà xã hội cộng sản để lại, chúng ta cần rất nhiều luật sư để đưa pháp trị và văn hóa, đạo đức vào trở lại mọi mặt xã hội đời sống VN. Đó là công việc quan trọng hàng đầu, lớn lao và khó khăn của chế độ dân chủ tương lai và các luật sư tương lai. Vì thế, nếu có cơ hội nào nói chuyện và chia sẻ với các bạn trẻ, tôi đều chia sẻ như với con cháu mình: Hãy học luật để mình và dân tộc luôn ngẩng cao đầu, cán bạn ạ! Không lũ cộng sản hay bành trướng Tàu nào có thể khuất phục dân tộc Việt nước Việt Dân chủ Tự do lần nữa, vì chúng ta có xã hội pháp trị là sức mạnh của cả dân tộc Việt và có luật pháp dân chủ quốc tế ủng hộ.

Tôi rất nhớ câu tâm sự của ngài John Adams - Phó Tổng thống Đầu tiên và Tổng thống Thứ hai của Nước Mỹ sau ngài Washington, với báo chí Châu Âu khoảng năm 1790, khi ngài đại diện Chính phủ lâm thời Mỹ sang Châu Âu đàm phán với Lục địa Già để Thành lập nước Mỹ Tự do hơn 200 năm trước, khi ngài được hỏi rằng tại sao một luật sư giàu có như ngài lại vất vả tham gia chính trị làm gì?, rằng:

Tôi và thế hệ tôi của Nước Mỹ phải làm chính trị (dựng nên Hiệp chủng quốc Hoa kỳ Dân chủ) để các con tôi có thể học Khoa học và làm Kinh tế và để các cháu nội ngoại tôi có thể học Văn học và Nghệ thuật nếu chúng muốn như ở Châu Âu... 

Trong tình hình Việt Nam hiện nay, còn chưa được như Nước Mỹ khi đó, khi chưa thành lập nước, thậm chí tệ hại hơn nhiều, sau gần cả thế kỷ bị nô dịch bởi cộng sản VN và Tàu/Nga. Cho nên, tôi xin mượn lời ngài John Adams để nói với các bạn trẻ Việt Nam hôm nay:

Tôi biết nhiều bạn có ước mơ làm kinh tế để có thể sống giàu sang hạnh phúc, nhiều bạn muốn nghiên cứu khoa học và nghệ thuật để thể hiện tài năng và đóng góp sức mình cho xã hội, nhưng tôi cũng biết với chế độ cộng sản này các bạn sẽ không thể thực hiện được những ước mơ cao đẹp đó đâu, không bao giờ! Như thế hệ của tôi và thế hệ cha, ông tôi, cha ông các bạn... đã sai lầm và thất bại đau thương, tất cả chỉ vì tin theo cộng sản. Thế cho nên chúng ta phải tạm gác các ước mơ Khoa học và Nghệ thuật đó lại để học Luật và làm Chính trị trước hết đã, để đưa đất nước trở lại con đường Văn minh Dân chủ của Loài người mà cộng sản đã làm dân tộc ta giật lùi trễ mất hàng trăm năm. Rồi thì các bạn và con cháu các bạn sẽ được làm Kinh tế, học Khoa học và theo đuổi đam mê Nghệ thuật như chúng ta ước mong...

Hôm nay, vì các thế hệ tương lai và vì cả dân tộc, vì đất nước này, chúng ta phải làm chính trị! Làm chính trị hôm nay là lật đổ chế độ cộng sản này thì tất cả mới có thể bắt đầu lại được, như nước Mỹ bắt đầu huy hoàng hơn 200 năm trước! Dân tộc Việt phải hồi sinh!

Đó cũng là câu trả lời của cá nhân tôi đối với rất nhiều người trong gia đình và bạn bè luôn lo lắng và cố gắng khuyên tôi hãy tránh xa và đừng làm chính trị.

Tôi phải làm chính trị hôm nay để các con tôi có thể nghiên cứu khoa học và làm kinh tế, và các cháu tôi có thể theo đuổi đam mê nghệ thuật. Tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi phải sửa chữa sai lầm của cả hai thế hệ cộng sản trước tôi là ông bà và cha mẹ tôi, và tôi phải tham gia lật đỏ chế độ cộng sản này để các con cháu tôi có thể làm lại từ đầu cuộc sống của Con người, để chúng được thực sự Làm Người trên đất nước Việt Nam.






Nguyễn Phú Trọng vừa tuyên bố…trong buổi tiếp tân…
Nay, Đảng và Nhà nước ta đang phấn đấu đề xuất và tham gia Liên Bang XHCN Trung Cộng 

(United States of Socialist China – USSC)
by September 9, 2012 by SaoMai



Tôi vừa nhận được bản tin ngắn không rõ xuất xứ do bạn chuyển. Đọc rồi, ngơ ngẩn như vừa mới chiêm bao! Xoay trở cách nào vẫn không bình tâm được. Vẫn biết rằng đây chỉ là một đòn cân não do bọn tình báo chệt Tàu và bọn con cháu Trần Bạch Đằng, tổ sư tình báo – phản gián VGCS tung ra vừa để trắc nghiệm phản ứng của công luận vừa thách thức lương tri của người Việt Nam yêu nước, nhưng vẫn đau xót và tức giận. Hỡi ơi! Nếu những ai còn chút lòng thương nước không biết cùng nhau toan liệu thì sự thể Việt Nam trở thành một tiểu bang phụ dung cho chệt Tàu là có thể thấy trước mắt như câu chuyện của thằng bán nước trơ tráo Trọng lú dưới đây:

Nguyễn Phú Trọng vừa tuyên bố…trong buổi tiếp tân…
“Tôi đã nhiều lần giải trình rằng cơ chế Liên Bang XHCN Trung quốc là một mô hình hiện đại, đã tỏ ra thành công ở nhiều nơi, tuyệt vời. Ví dụ như Liên Âu (EU), Mỹ (USA), Úc, Canada. Nay, Đảng và Nhà nước ta đang phấn đấu đề xuất và tham gia Liên Bang XHCN Trung quốc (United States of Scocialist China – USSC).

Trong khuôn khổ cơ chế này, hai Đảng Cộng sản sẽ hoà nhập hài hoà; vấn đề Nam sa, Tây sa đươc vĩnh viễn giải quyết dứt khoát trong tình hữu nghị Trung Việt. Đây cũng là môt mặt của quá trình triển khai phạm trù triết học: bảo vệ Đảng, bảo vệ cơ chế và giúp chủ nghĩa xã hội ở Việt nam tiến lên với thế giới giàu mạnh, đẹp đẽ bên cạnh đại cường Trung quốc.”

Thiệt tình là không còn tâm trí đâu mà viết nên xin gởi lại bài viết khi phó vương Tàu Tập Cận Bình tuần tra An Nam hồi năm ngoái để nói lên tình thế nguy ngập kề cận của nước nhà.


NGÔI SAO OAN NGHIỆT
Nhìn hình ảnh các cháu gái nhỏ Việt Nam hồn nhiên, xinh đẹp, tay cầm ngọn cờ Tàu sáu sao nghênh đón giặc Tàu Tập Cận Bình, buồn thương chảy nước mắt. Nghĩ giận thân, giận đời, vì sao để cho sự thể ra nông nỗi?! Vì sao để cho lũ bán nước cầu vinh, ngang nhiên tổ chức cuộc tiệc bán nước rềnh rang như thế?! Ba trăm triệu đô la ! Chỉ vì ba trăm triệu tờ giấy xanh mà đành đoạn bán tổ quốc như vậy sao?! Nhưng ngẫm nghĩ lại mới nhớ rằng, bè đảng chúng đã bán nước từ lâu!

CHÚNG ĐÃ BÁN NƯỚC TỪ LÂU
:arrow: 
Ngay khi bè lũ giặc Hồ kéo về Hà Nội tháng 7 năm 1954, nửa phần Đất nước phía Bắc đã thống thuôc Tàu. Không phải vậy sao? Mỗi khi họ Hồ đi Nga triều kiến, đều phải ghé Bắc Kinh tâu trình Mao sếnh sáng trước là qua Nga bàn tính việc gì? Tàu Mao phóng tay cải cách ruộng đất mười phần hung bạo. Giặc nhà Hồ hiện đại làm theo gấp trăm lần tàn bạo hơn, kể cả con giết cha, giết mẹ! Mao phát động trăm hoa đua nở, nhà nhà đua tiếng để gạt gẫm, bách hại văn nghệ sĩ Tàu. Hồ đốc xúi, cởi mở phong trào Nhân văn giai phẩm, chỉ trong một năm mà tù đày, triệt hạ biết bao văn nghệ sĩ tài hoa dất nước ta! Mỗi khi sắp họp đại hội thảo khấu là phải đem danh sách bộ sậu qua Tàu trình duyệt trước. Khi lên ngôi thái thú lại phải đem đầu qua thiên triều cầu phong và nhận sắc chỉ đem về An Nam y lịnh thi hành.

:arrow: 
Năm 1958, Hồ – Đồng công khai bán nước có văn tự, khi Đồng tuân lệnh Hồ ký công hàm bán hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa cho Tàu cộng để dổi lấy súng đạn chuẩn bị đánh chiếm Miền Nam.

:arrow: 
Năm 1975, giặc nhà Hồ xẻ dọc Trường Sơn đánh chiếm nửa mảnh sơn hà tổ quốc ở phía Nam hợp thành một mối để ngày nay dâng trọn cho Đại Hán!

:arrow: 
Năm 1990, tổ quốc cs Liên xô, Đông Âu rã bè, bọn cs An Nam lang thang như chó mất chủ, nhục nhã mang đầu về Thành Đô quỳ lạy chủ cũ xưng tội, xin cho được qui hồi Bắc triều như cũ. Để chuộc tội chúng xin y lệnh trên dạy: Trong vòng mười năm phải qui hoàn đất biên giới và lãnh hải. Trong vòng ba mươi năm phải dâng trả toàn bộ Giao châu, kể cả phần đất khai phá về sau ở phía Nam.

Trước là tính như vậy, nay tình thế biến chuyển đã nột rồi, thay vì năm 2020 nay rút lại là 2012 là phải làm lễ hạ cờ máu một sao đem ráp vô cờ mẫu quốc thành sáu sao, chánh thức thành “tân quốc kỳ Đại Hán” kéo lên trên toàn cõi An Nam.

Cho nên trong kỳ đón rước Thái tử Tập ngày 20/12 vừa qua, bọn thổ quan An Nam mới xua các cháu ngoan đáng thương của bác Tập thập thành, phất rặc cờ đỏ sáu sao còn cờ máu một sao của bọn tôi tớ đem liệng vô sọt rác. Đây chẳng qua là diễn tập với hai mục đích:
Một là trắc nghiệm phản ứng của sĩ phu Đất Việt, đặc biệt là giới trẻ.
Hai là tập cho dân bản xứ làm quen để khi chánh thức xử dụng không còn bỡ ngỡ.

Cho nên cái vụ sở ngoại vụ An Nam đính tà, đính chánh là chỉ để tung hỏa mù gây phân vân, chia rẽ công luận, bởi vì bọn CAM , công an mạng viết rõ ràng: Việc cờ mấy sao là việc của 2 đảng người ta, mấy người có liên quan gì mà xía miệng vào?!

Ở đây phải nói ngay rằng: Việc ở đây là việc dân, việc nước chớ chẳng phải việc riêng của cái đảng chó chết nào. Chúng hỗn xược đem áp đặt lá cờ máu một sao lên Miền Bắc đã 66 năm, Miền Nam 36 năm nay. Nay chúng tỏ rõ ý định đem sáp nhập nước VN vào nước Tàu bằng cách gán vào cờ Tàu ngôi sao thứ 6, biểu tượng sắc dân Việt cùng với 4 ngôi sao nhỏ, biểu tượng các sắc dân Mông, Hồi, Màn, Tạng cùng chầu ngôi sao lớn Đại hán.

Vì vậy, bất cứ người VN nào dù ở trong nước hay hải ngoại vẫn có quyền chửi rủa hành động bán nước cầu vinh ấy. Cũng chẳng phải chửi rủa suông mà còn phải hành động quyết liệt ngăn chặn mưu đồ bán nước, cầu vinh ấy.

Trên đây là vài nét chủ yếu về tiến trình sáp nhập VN vào lãnh thổ Tàu. Dưới đây là vài nét chủ yếu về việc thi hành công cuộc sáp nhập trên thực tế.

CÔNG TÁC ĐIỀU HÀNH HÀNH CHÁNH
Ngân sách là khí cụ điều hành của một đơn vị hành chánh, là bản kế họach động trong một năm của đơn vị sở quan. Ngày trước ở Miền Nam, hàng năm Phó tỉnh trưởng hành chánh thường đến các xã yếu kém duyệt xét, giúp đỡ cân bằng ngân sách. Xã Tân Hiệp, Quận Dĩ An, Tỉnh Biên Hòa nằm sát bìa rừng Cù Mi, căn cứ du kích nổi tiếng Miền Đông Nam bộ nên lâm vào tình trạng xã lưu vong, nghĩa là phải đem bộ sậu qua xã Bình Trị kế bên ngồi mần việc.
Năm 1965, xã nầy vừa được bình định nên ủy ban hành chánh trở về bản địa làm việc. Cuối năm đó, Phó tỉnh xuống duyệt xét ngân sách, thấy xã mới qui hồi thiếu hụt 300 ngàn mới xuất quỹ bổ trợ tỉnh giúp cho để cân bằng ngân sách xã.

Vừa rồi Phó vương Tập tuần du phương Nam cũng làm y như vậy, nghĩa là xét thấy ngân sách “An Nam phủ” mới qui hồi do bọn “thổ quan” ngu dốt tiêu xài quá lố nên hụt mất 300 triệu, có thể làm cho hệ thống tài chánh sở tại phá sản nên cho xuất quỹ bổ trợ của Tỉnh Quảng Đông y số để cân bằng ngân sách. Từ nay, ngân sách An Nam phủ sẽ do Tỉnh Quảng Đông quản trị, cho đến khi nào bọn thổ quan ố nàm dành học tập điều hành cho thông thạo sẽ cứu xét cho tách ra lập Tỉnh mới “Quảng Nam”. (Bà con Quảng Nam ta chuẩn bị lo rầu đi! Mai mốt Xứ Quảng ta chỉ còn là một xã thuộc Huyện Miền Trung của Tỉnh “Quảng Nam mới”!)

Trên đây là việc điều hành hành chánh, bây giờ là việc phối trí lực lương quân sự.

CHIẾM ĐÓNG LÃNH THỔ
Người ta thường nói, bọn cs ôm nhau hôn thắm thiết, nhưng tay mỗi đứa đều thủ dao găm chực lụi nhau. Ngay CIA Mỹ cũng nhận định, bọn tướng Tàu rất gờm tướng con hoang Chí Vịnh. Biết như vậy nên bọn Tàu đã bố trí kế hoạch khống chế. Lũ tay sai An Nam dù muốn làm phản cũng vô phương cục cựa. Tại sao?

Các chiến lược gia Miền Nam thường nói: Ai trấn dóng Tây nguyên là ở thế khống chế toàn Miền Nam. Bài học thực tế 1975 còn trưu trướu đó! Khi TT Thiệu rút bỏ Tây nguyên, binh lực của bọn xâm lược Bắc phương từ đó đánh dồn xuống, chỉ trong vòng 55 ngày nuốt chửng Miền Nam.

Ngày nay, bọn Tàu cộng là bực thày của bọn cs cu li ố nàm nên đã ém vài vạn “đặc công” dưới lớp ngụy trang công nhân khai thác bauxite, trấn giữ Tây nguyên.

Tôi có lần nghe một Trung tá Đài Loan từng trấn đóng, bảo vệ đảo Mã Tổ kể: Bọn lính đặc công Tàu cộng rất thiện nghệ trong công tác phá hoại.

Nay, nếu bọn thổ quan ố nàm cả gan tính chuyện làm phản thiên triều thì … cốt mìn china, đặc công cho nổ bình bình. Cả đàn, cả lũ bộ đội “cụ hồ” suốt dọc vùng duyên hải Miền trung từ Nam-Ngãi-Bình-Phú chí Bình Thuận, không cần một phát súng cũng ôm đầu chạy chết vì quặng độc bauxite. Trong lúc đó, Ilyuchin không vận vũ khí thảy xuống trang bị cho sư đoàn đặc công làm mũi nhọn tiên phong đánh mở đường xuống thành hồ. Đại quân vừa nhảy dù, vừa không vận ào ạt kéo theo, thì … chỉ trong vòng mươi bữa, nửa tháng chớ chẳng cần 55 ngày, quân Mao thập đã có mặt nơi đã từng đại thắng mùa xuân 1975.

Trong Nam tính vậy, còn Miền Bắc lẽ nào? Dzụ nầy cũng dễ tính. Hiện tại, các công trường do china ta thầu rải rác suốt dọc duyên hải An Nam, mỗi nơi có vài ngàn thợ “đặc công”, tính sơ sơ mỗi nơi vài tiểu đoàn, có khi quân số bằng lữ đoàn cũng nên. Khi ngày N điểm, cho nổ tanh banh các công trình hiện tại đang cà rà xây dựng câu giờ, rồi bôn tập đến vị trí chấm điểm làm bãi đổ quân trên bờ biển, tiếp nhận vũ khí do phi cơ thả dù xuống và thiết lập đầu cầu dể “lính thủy đánh bộ” và đại quân từ Biển Đông đổ bộ lên, đánh rốc một hồi là ngồi chồm hổm trên đèo Tam Điệp, dừng quân bày thế trận. Tới đây là học mót chiến thuật “Hành quân thần tốc” của Hoàng đế Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ của nhà chúng nó, đánh thốc xuống như thế chẻ tre. Như vậy, chỉ cần tuần lễ, mươi bữa là tái hiện chiến thắng mùa xuân Kỷ Dậu như tổ tiên bọn chúng, vào Thăng Long thành như chỗ không người.

Trên đây là kế hoạch Z, chỉ thực hiện khi kế hoạch A, đang thực hiện xong phần cơ bản, bị bế tắc. Kế hoạch A là cái giống gì? Là kế hoạch tàm thực, giản dân, lấn đất.

TÀM THỰC, GIẢN DÂN, LẤN ĐẤT
Sau hiệp định Paris 1975, theo qui định ngưng bắn tại chỗ, bọn vc được phép đóng quân ở đâu, cứ ở đó. Nhân cơ hội nầy, bọn du kích vc mon men về các vùng xôi đậu treo cờ “giải phóng”. Tương kế tựu kế, VNCH tiến hành hai kế hoạch. Một là tung các đoàn cán bộ XDNT bán võ trang vào các vùng xôi đậu vẽ cờ Quốc gia lên cửa nhà, biểu tượng dân vùng QG. Đồng thời vẽ cờ QG lên nóc nhà để phi cơ tránh ngộ nhận. Hai là mở các khu khẩn hoang lập ấp, thọc sâu vào các trục giao liên giữa các mật khu vc, đưa dân nghèo Miền Trung vào khai phá theo kế hoạch “ giành dân lấn đất.”

Ngày nay, bọn Tàu phù cũng làm y như vậy! Chúng mở những khu phố Tàu rải rác khắp cõi An Nam. Đông đô Đại phố, Bình Dương là mẫu mực, chiếm cả 3 làng của dân Việt. Chúng cũng thi hành kế hoạch giản dân ở các tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây, đưa dân vào VN lấn chiếm lần hồi theo sách lược tàm thực, giống y như trường hợp Nội Mông, Tân Cương, Tây Tạng. Tấm da mẹ Việt Nam ngày nay lấm tấm điểm đen phố chệt. Lần hồi các điểm đen nở rộng, tấm da mẹ giống hình da beo. Để lâu nữa, da mẹ giống in hình da chó vá. Cuối cùng là thế cài răng lược, một nửa, một nửa, tức là bầy con của mẹ chỉ được sống một nửa trên đất nước của mình, xen kẽ với bọn chệt Tàu!!!

Tình cảnh bi đát như vậy biết tính lẽ nào? Đành chịu chết chăng?!
KHÔNG!
Dân tộc Việt con Rồng, cháu Tiên đâu chịu như thế được, phải hành động.
Bằng cách nào?
Toàn dân vùng lên, đánh đuổi bọn thái thú Tô Định chạy về Tàu như Hai Bà Trưng, tổ tiên ta đã làm như thế!

TOÀN DÂN VÙNG LÊN ĐÁNH ĐUỔI BỌN THÁI THÚ TÔ ĐỊNH CHẠY VỀ TÀU


Nói là toàn dân nhưng thật ra chỉ cần hai tầng lớp chủ yếu can trường hành động là được. Đó là: Sĩ phu và Giới trẻ.
Trước nay, chúng ta chỉ tranh đấu trên bình diện chính trị: Giải trừ chế độ độc tài toàn trị. Vì vậy không thu hút được sự tham dự mạnh mẽ của giới trẻ ít quan tâm tới vấn đề chánh trị.

Giờ đây, câu chuyện bọn cầm quyền dâng đất nước cho Tàu lộ liễu đến nỗi ngay trên mạng, dân Tàu vừa bêu riếu bọn thổ quan của chúng vừa vui mừng giang san của chúng từ đây thu về một mối từ Mãn châu trải dài tận … MỦI CÀ MAU.

Giờ đây, giới nhân sĩ lão thành cách mạng không còn lấn cấn gì nữa về mặc cảm chống “đảng”. Giờ đây quí vị thanh thản hiệp cùng giới trẻ lo bề tụ nghĩa, đánh đuổi bọn tham quan, ô lại tay sai Bắc quốc ra khỏi đất nước ta.

Ngày trước, thanh niên Miền Nam tới tuổi nhập ngũ, trong buổi tiệc ly, giã biệt gia đình, thân thuộc lên đường nhập ngũ, cao giọng ngâm:

Chàng tuổi trẻ, vốn giòng hào kiệt
Xếp bút nghiên theo việc binh đao
Giã nhà đeo bức chiến bào
Thét roi cầu Vị, ào ào vó câu


Ngay khi khoác lên mình bộ quân phục, bước chân vào ngưởng cửa quân trường, dõng dạc cất tiếng ca:

Này bao hùng binh tiến lên
Bờ cõi vang lừng câu quyết chiến
Bước oai nghi theo tiếng súng xa tung hoành
Quân Việt Nam đi- HỒN NON NƯỚC XÂY THÀNH


Khi cầm súng chiến đấu, họ sãn sàng đổ máu, quyết gìn giữ nửa mảnh dư đồ Tổ quốc trước họa xâm lăng từ phương Bắc.

Ngày nay, các bạn trẻ ở vào vị thế thuận lợi hơn, giương cao ngọn cờ CHÁNH NGHĨA DÂN TỘC, sát cánh cùng đồng bào các giới, đánh đuổi bọn Việt gian Lê Chiêu Thống, cả và bọn thái thú Tô Định chạy về Tàu. Cho dù có phải ngã gục cũng thanh thản ra đi trong vòng tay thân thương của đồng bào kề cận!

Phen nầy, nhất định tuổi trẻ Việt Nam đứng lên làm lịch sử!
Thế hệ già hải ngoại trông chờ và tin tưởng nơi các bạn.

Nguyễn Nhơn
( Mùa Đông Hy vọng )







Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link