Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, March 19, 2015

Nỗi nhục Trường Sa !?



From: dong tam <
Sent: Sunday, March 15, 2015 4:38 PM
Subject: Fwd: Fw: : Ban nguyet san Tu do Ngon luan so 215 (15-03-2015) [1 Attachment]

Kính gởi tới Quý Ân nhân, Quý Ủng hộ viên, Quý Độc giả và Đồng bào Việt Nam trong lẫn ngoài nước
Bán nguyệt san Tự do Ngôn luận và bài xã luận số 215, phát hành ngày 15-03-2015.
Xin vui lòng giúp phổ biến rộng rãi, nhất là ngược về trong nước cho Đồng bào quốc nôi.
Chúng tôi chân thành cảm ơn.
Ban Biên tập bns Tự do Ngôn luận

Nỗi nhục Trường Sa !?!
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 215 (15-03-2015)
          Ngay từ cuối năm 1986, tình hình vùng biển Đông, đặc biệt là khu vực quần đảo Trường Sa có nhiều diễn biến phức tạp do các hoạt động do thám, khiêu khích của hải quân Tàu cộng. Cuối tháng 2-1988, lực lượng ngoại bang này tăng thêm 4 tàu hộ vệ trang bị tên lửa và đại pháo xuống hoạt động ở khu vực quần đảo Trường Sa. Trước tình hình ấy, bộ tư lệnh hải quân Hà Nội mở chiến dịch bảo vệ chủ quyền các đảo của Việt Nam, lấy tên là chiến dịch CQ (chủ quyền)-88.

          Vào sáng ngày 14-3-1988, 73 chiến sĩ hải quân, đúng ra là công binh (không mấy lúc cầm súng) của tàu HQ 604 đến đảo đá nửa chìm nửa nổi Gạc Ma, mang theo vật liệu xi măng, cốt thép và các cột bê tông đúc sẵn để xây dựng công sự trên đó, ngõ hầu xác nhận rõ rệt chủ quyền. Về khí giới, họ chỉ mang theo một số khẩu AK, nhưng lại có quân lệnh là không được nổ súng. Chiến hạm Tàu cộng ùa tới, vây chặt. Sau một hồi trao đổi trên loa mà bên nào cũng cho mình có chủ quyền, rốt cục các chiến sĩ công binh VN không vũ trang đang đứng trên đảo đã trở thành bia hứng đạn đại liên của kẻ thù mà trước đó vẫn ngỡ là bạn. Chỉ chưa đầy nửa giờ, 64 người đã vĩnh viễn nằm xuống trong nỗi tức tưởi và uất hận. Con tàu vận tải HQ-604 rỉ sét đang thả neo giữa biển cũng đành phơi bụng lãnh đủ lửa pháo 100 ly từ mấy chiếc khu trục tối tân, trang bị cả tên lửa đối hạm. Quả như câu đối tưởng niệm đầy chua chát của ai sau đó: "Cướp Gạc Ma, bắn tàu bạn, xưng danh tình đồng chí! Trấn Len Đảo, giết mạng người, kêu tiếng tình anh em!". Sau khi 64 người bị thảm sát, 9 chiến sĩ còn lại được tàu Trung Quốc vớt lên làm tù binh và đem về tỉnh Quảng Đông giam giữ gần 4 năm trời.
          Đúng là một cuộc chiến bi thương, không cân sức, nhưng những người lính đã ngã xuống trong lòng biển quả đã vị quốc vong thân, xứng danh hiệu anh hùng của Dân tộc và đáng được vinh danh ngàn đời. Thế nhưng, lại có lắm điều ô nhục xoay quanh biến cố ấy, kể từ đó đến nay, những ô nhục chỉ có trong cái chế độ vô đồng bào, vô tổ quốc là chế độ Việt cộng.

          Ô nhục thứ nhất: không cho chống trả quân thù: Khi tình hình trở nên hết sức căng thẳng đầu năm 1988, Bộ Tư lệnh hải quân đã liên tục báo cáo lên trên xin ý kiến chỉ đạo. Một trong những nội dung đề nghị cấp trên giải đáp ngay là: Trung Quốc là thù hay là bạn? Chúng đánh ta, ta có đánh trả không? Bộ Chính trị và bộ quốc phòng lúc ấy vẫn im lặng hay trả lời không rõ rệt. Ấy là vì chính vào thời điểm đó, trong lúc bọn bành trướng Tàu cộng đã lộ rõ dã tâm xâm lược thì lãnh đạo Hà Nội, dưới sự thao túng của Lê Đức Anh, Ủy viên BCT, Bộ trưởng Quốc phòng, đang tìm cách bắt tay với lãnh đạo Bắc Kinh để âm mưu thực hiện cái gọi là “Giải pháp đỏ” ở Căm-pu-chia nhằm đưa cả bọn Khơ-me đỏ vào chính phủ liên hiệp mặc dù Nhà nước hợp pháp xứ Chùa tháp phản đối quyết liệt. Thành thử các chiến sĩ hải quân đã ra tiền tuyến bảo vệ Tổ quốc mà lại không được quyền nổ súng chống giặc.
          Về chuyện này, thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, một nhà ngoại giao kỳ cựu, am hiểu sâu sắc vấn đề Trung Quốc, đánh giá quyết định không nổ súng của Bộ trưởng Quốc phòng Lê Đức Anh như sau (theo RFA 12-03-2015): “Tôi cho rằng lúc bấy giờ ông Lê Đức Anh được đưa lên làm Bộ trưởng Quốc phòng mà làm cái việc như thế là một việc phản quốc. Ra lệnh không được bắn lại để cho Trung Quốc nó giết chiến sĩ của mình như là bia sống thì tôi cho đó là một hành vi phản động, phản quốc. …Tôi lấy làm đau lòng lắm và cho là một nỗi nhục của đất nước.

          Ô nhục thứ hai: không dám nhắc đến tên quân thù: Sau nhiều năm im lặng, ngày 9-5-2010, lễ tưởng niệm các tử sĩ Gạc Ma đã được tổ chức trên biển gần quần đảo Trường Sa. Điều đáng lưu ý là trong diễn văn tưởng niệm, Thượng tá Trịnh Lương Vượng, Phó Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn M46 vùng D Hải quân đã không dám nói thẳng nói thật là hải quân Tàu giết hại hải quân Việt. Thay vào đó ông đã dùng từ “nước ngoài” và “lực lượng quân sự nước ngoài”: “Lực lượng quân sự nước ngoài đã ngang nhiên chiếm đóng một số bãi đá ngầm thuộc quần đảo Trường Sa của Việt NamCác chiến sĩ đã anh dũng chiến đấu, hy sinh trước sự tấn công trắng trợn và phi lý của các lực lượng tàu chiến hải quân nước ngoài. Báo Thanh Niên ngày 14-03-2011 cũng cho biết Đại tá hải quân Nguyễn Kiều Kinh đứng trên mảnh đất thuộc chủ quyền VN, đọc diễn văn thay cho 14 Ủy viên Bộ Chính trị, cũng thản nhiên nói : «Với mưu đồ thôn tính Trường Sa, độc chiếm biển Đông, từ cuối năm 1987, đầu năm 1988, nước ngoài đã ngang nhiên đưa lực lượng quân sự chiếm đóng một số bãi đá ngầm thuộc quần đảo Trường Sa của VN…». Đúng là chỉ có bọn khiếp nhược trước kẻ thù truyền kiếp của Dân tộc mới có giọng điệu như thế.

          Ô nhục thứ ba: không cho nhắc tới trận chiến và các tử sĩ: Sau khi trận chiến trên đảo Gạc Ma kết thúc với chỉ một người bị thương về phía Tàu cộng, họ đã vinh danh một đặc nhiệm hải quân tên Du Xiang Hou, kẻ đã xé bỏ lá cờ đỏ sao vàng trên đảo. Họ làm phim giáo dục con cháu về trận chiến mà đối với họ là một chiến thắng vẻ vang kiêu hùng. Và họ xem đó là bằng chứng không thể chối cãi về chủ quyền của họ trên đảo Gạc Ma. Vậy mà đã 27 năm nay tại Việt Nam, cuộc chiến này bị né tránh không nói đến, đặc biệt trong các tài liệu chính thức và trong sách giáo khoa sử, như thể đó là một phần lịch sử cần được giấu nhẹm. Có lẽ trận chiến Gạc Ma chẳng phải là một vết son trong Việt sử như những chiến thắng của đội quân Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Trần Quốc Tuấn, Nguyễn Huệ, tuy nhiên nhân dân vẫn cần một lịch sử thật hơn là một lịch sử đẹp.

          Ngoài ra, người Việt ở miền Nam trước đây hay khắp thế giới hiện giờ, ai cũng biết thiếu tá hải quân VNCH Ngụy Văn Thà, nhiều kẻ nhớ cả ngày ông tử trận: 19-01-1974. Tên tuổi vị anh hùng ấy (cùng với các chiến hữu tử sĩ) vang dội ngay sau khi chiến hạm Nhựt Tảo bị Tàu cộng đánh chìm. Nhưng người Việt sống dưới chế độ cai trị cộng sản mấy ai biết tên tuổi 64 chiến sĩ đã ngã xuống và 9 chiến sĩ đã bị bắt tại Trường Sa? Đó là chưa kể những kỷ niệm cuộc chiến năm xưa của họ không được trân trọng. Như vào tháng 9-2011, một cuộc gặp mặt lần nhất 8 chiến sĩ còn sống đã được tổ chức tại nhà nghỉ Suối Lương, Đà Nẵng, song không phải do nhà nước mà do Trung tâm dữ liệu Hoàng Sa. Nhưng chả hiểu sao đến sáng ngày khai mạc chỉ còn lại ba người, năm anh đã lặng lẽ bỏ về tối hôm trước. Ban tổ chức lại còn quy định là người tham dự không được trực tiếp tiếp xúc hay phỏng vấn các nhân chứng. Thảm hại hơn nữa, tổng số người tham dự, tính luôn ban tổ chức, thành phần khách mời (không có đại diện chính quyền), an ninh và nhà báo …chỉ khoảng 30 mạng. Chưa hết, ngày 14-3-2012, nhà cầm quyền và hải quân dự tính tổ chức một cuộc gặp mặt 34 gia đình liệt sĩ Gạc Ma tại Cam Ranh (Khánh Hòa). Tất cả mọi việc đã hoàn tất, giấy mời đã được đem gởi. Đùng một cái, trước đó 3 hôm (11-3-2012), có “lệnh trên” yêu cầu hủy cuộc gặp mặt. Một nhà báo đã thốt lên cay đắng: "Chẳng lẽ đi lừa phỉnh các mẹ liệt sĩ? Giỗ anh em hy sinh mà không dám tổ chức sao? Khóc anh em hy sinh cũng không được phép à?” (RFA 20-03-2012). Mới hôm qua thôi (14-03-2015), hoạt động tưởng niệm của một số người dân Hà Nội tại tượng đài vua Lý Thái Tổ đã bị quấy rối bởi một đám dư luận viên trẻ, do bị đảng đầu độc và được công an bảo vệ; hoạt động tưởng niệm tại Sài Gòn thì lại bị lực lượng công an giám sát chặt chẽ còn báo chí chính thống im lặng làm lơ.
          Ô nhục thứ tư: Không đi tìm xác chiến sĩ tử trận và đãi ngộ các chiến sĩ còn sống: Ngày 22-12-2008, báo Tuổi Trẻ và Tiền Phong điện tử có loan tin rằng trong khi đánh bắt hải sản ở gần đảo Gạc Ma, một số ngư dân phát hiện và vớt được hài cốt của bốn chiến sĩ đã hy sinh tại đó và giao cho hải quân. Hải quân đã đưa bốn bộ hài cốt liệt sĩ nói trên về đất liền, làm lễ tưởng niệm tại đoàn M29. Thế nhưng, ngay trong ngày, cả hai tờ báo đã gỡ tin này xuống. Chả biết thực hư ra sao? Mà mãi cho tới hôm nay, nhà cầm quyền VN vẫn chưa cho tiến hành tìm kiếm, thu gom hài cốt hơn sáu chục binh sỹ bị chìm trên bãi đá ngầm đó. Bộ Quốc phòng chẳng có một cố gắng nào mang họ về đất liền như tất cả mọi quân đội khác trên thế giới. Ông Nguyễn Khắc Mai, giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Văn hoá Minh Triết chua chát nhận định (RFA 12-03): “Cho đến hôm nay 64 anh hùng liệt sĩ ở Gạc Ma nhiều người xác vẫn còn nằm dưới biển và cái ông Nông Đức Mạnh nguyên Tổng bí thư lại trả lời rằng thôi cứ để yên như thế! Đáng lẽ anh phải can thiệp với Chữ Thập Đỏ quốc tế để tìm cách vớt và đưa thân xác của các liệt sĩ ấy về quê mẹ thì anh lại để im, bởi vì anh sợ Tàu mà. Động chạm đến Tàu thì anh run lên vì anh bị cầm tù rồi”.

          Về các chiến sĩ Gạc Ma còn sống, mãi tháng 10-2009, báo VietnamNet mới đăng bài về anh Trương Văn Hiền và cho biết anh sống rất nghèo tại thôn 3 xã Hòa Thắng, Buôn Mê Thuột, bản thân lại có trở ngại về sức khỏe với vết thương ở sườn và cánh tay trái. Phóng viên Quốc Nam, trong bài “Những người lính Gạc Ma bây giờ” (báo Tuổi Trẻ 13-03-2015) cho hay rằng sau trận chiến bảo vệ đảo Gạc Ma, những người lính còn sống trở về như anh Nguyễn Bá Ngọc và anh Mai Xuân Hải tại Quảng Bình vẫn sống trong cùng cực với bệnh tật.

          Ô nhục thứ năm: mãi tin quan hệ Việt-Trung tốt đẹp: Tất cả những điểm ô nhục nói trên liên quan tới Gạc Ma, Trường Sa, có lẽ phải nói là xuất phát từ niềm tin mù quáng hay hy vọng hão huyền nơi lãnh đạo Cộng sản Hà Nội rằng quan hệ Việt-Trung sẽ mãi mãi tốt đẹp. Niềm tin mù hay hy vọng hão này dựa trên chuyện Việt cộng đã phải gắn bó với Tàu cộng quá ư lâu dài: từ quá khứ (nơi Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng, Lê Duẩn, Lê Đức Thọ), đến hiện tại (nơi Nguyễn Văn Linh, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng) và cả tương lai (nơi nhân sự sau đại hội đảng lần thứ 12 vốn được Tàu cộng chọn lựa); qua những sợi dây ngày càng thít vào họng: ân tình giúp cướp miền Nam và món nợ chiến phí khó trả nổi, sự  lệ thuộc vào chính trị, kinh tế, tài chánh, văn hóa, sự cam kết hết sức dại dột tại Thành Đô sau cơn hoảng loạn vì Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, và nhất là bàn tay Trung Nam Hải che chở cho Ba Đình tiếp tục thống trị dân Việt. Có thể có lúc, có kẻ trong lãnh đạo Hà Nội nghĩ tới mối nhục đó, nhưng cái khát vọng vô độ về quyền lực và của cải trên đất Việt làm chúng sẵn sàng bán nước và trở thành vô liêm sỉ.
          Hỡi tử sĩ Gạc Ma, các vị vẫn mãi là những oan hồn và nỗi nhục Trường Sa vẫn mãi còn đó bao lâu đất Việt còn nòi Cộng sản!
          BAN BIÊN TẬP
_

__._,_.___

Posted by: =?UTF-8?B?TkdVWeG7hE4gVsOCTiBUw5lORw

Sau 40 Năm Bí Mật


On Monday, February 23, 2015 9:17 AM, tankimthanh nguyen <> wrote:


KHUI HŨ MẮM NGẤU SAU 44 NĂM

RE-OPENING THE JAR OF FERMENTED FISH AFTER 44 YEARS 

Kinh Chuyển,
NĐK

KHUI HŨ MẮM NGẤU SAU 44 NĂM
RE-OPENING THE JAR OF FERMENTED FISH AFTER 44 YEARS 

The Pentagon Papers

http://www.archives.gov/research/pentagon-papers/

All files in the "Title" column are in PDF format.
Due to the large file sizes, we recommend that you save them
 rather than try to open them directly.

Sau 40 Năm Bí Mật

Đầu mùa hè năm 2011, thế giới lên cơn sốt về việc Trung Cộng tạo căng thẳng ở Biển Đông thì ai nấy đều ngóng trông nơi Hoa Kỳ với niềm hy vọng Hoa Kỳ sẽ là cứu tinh giúp họ đối phó với mộng bành trướng của Trung Cộng. Nhưng ngày 14/6/2011, Văn Khố Quốc Gia (National Archives) của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ cho giải tỏa (declassify) 7000 trang hồ sơ về những vấn đề của Việt Nam và Đài Loan hơn 40 năm trước làm cho niềm tin của nhiều người nơi Hoa Kỳ tan thành mây khói. Sau đó, National Security Archive ở George Washington University đưa ra thêm 28,000 trang hồ sơ, trong đó có những mẫu đối thoại đi vào chi tiết giữa hai Ngoại Trưởng Henry Kissinger và Chu Ân Lai càng làm cho nhiều người nhìn ra sự thật phũ phàng Hoa Kỳ đã bán đứng Việt Nam Cộng Hòa và Đài Loan để đổi lấy sự làm hòa và giao thương với Trung Cộng.

Tài liệu này tung ra làm cho hồi ký của Kissinger xuất bản năm 1979 (The Memoirs) không còn giá trị vì nhiều điều trong hồi ký của Henry Kissinger viết đều sai với những chi tiết trong tài liệu này. Hồi ký của Henry Kissinger viết là để đánh bóng cá nhân và để chạy tội cho bàn thân. Tài liệu lịch sử của Văn Khố cho thấy chính sách của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ là đặt quyền lợi nước Mỹ là tối thượng cho dầu chính sách này đưa đến sự phản bội những đồng minh cũng như phải dấu diếm và lừa cả chính dân chúng và Quốc Hội Hoa Kỳ.

Đầu thập niên 1970s, Hoa Kỳ thay đổi sách lược bắt tay với Trung Cộng đối phó với Liên Xô buộc Hoa Kỳ phải hất Đài Loan ra khỏi Liên Hiệp Quốc và đưa Trung Cộng vào thay thế vị trí này. Cách đây 40 năm, Hoa Kỳ đã công nhận chỉ có một nước Trung Quốc, và Đài Loan cũng chỉ là một tỉnh của Trung Quốc với một thể chế đặc biệt!! Hoa Kỳ đã theo đuổi chính sách này 40 năm và sẽ tiếp tục theo đuổi chính sách này cho đến khi Đài Loan danh chính ngôn thuận thống nhất với Trung Quốc, và thường thì khi sự thống nhất xảy ra, Trung Quốc lúc đó có thể chế đa đảng. 

Tài liệu cũng cho thấy Trung Cộng đặt điều kiện giải quyết vấn đề Đài Loan đi đôi với giải quyết chiến tranh Việt Nam. Hoa Kỳ quyết định bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa, để cho Cộng Sản Việt Nam chiếm cả nước, và Hoa Kỳ phủi tay trong một thời gian vài thập niên bỏ ngõ Đông Nam Á và Biển Đông cho Trung Cộng tạo ảnh hưởng. Tài liệu cho thấy khi ấy Bắc Việt rất bối rối và chuẩn bị đầu hàng vì không chịu nổi B52 bỏ bom ở Hà Nội, và nếu Hoa Kỳ tiếp tục bỏ bom thêm 2 tuần nữa thì Hà Nội có lẽ đã đầu hàng, nhưng vì đã thỏa thuận với Bắc Kinh nên Henry Kissinger và Tổng Thống Richard Nixon ngưng bỏ bom như một hình thức vất đi chiến thắng đang ở trong tầm tay! Cũng vì chính sách này nên tháng Giêng năm 1974, Trung Cộng đưa hải quân đánh Hoàng Sa, Hải Quân VNCH chiến đấu và kêu gọi Đệ Thất Hạm Đội của Hải Quân Hoa Kỳ đang ở gần đó tiếp cứu nhân đạo thôi thì Đệ Thất Hạm Đội nhận đủ tín hiệu xin cấp cứu nhưng vẫn làm ngơ để mặc cho các thương binh VNCH chết đau thương và oan ức tại Biển Đông.

Tại sao Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ tiết lộ những bí mật này? Có phải họ có lòng thành tiết lộ những bí mật đầy lừa lọc và phản trắc đối với các đồng minh của họ? Bí mật lịch sử đã vén màn, liệu những đồng minh của Hoa Kỳ có còn tin tưởng nơi Hoa Kỳ như họ đã có trước đây?

Thật ra Hoa Kỳ ở trong tình thế không thể giữ bí mật lâu dài được nữa vì trước đây những chi tiết này đã rò rỉ ra ngoài hầu hết rồi và nếu cứ tiếp tục dấu diếm những điều mà mọi người đã đoán biết thì hệ quả của nó còn tai hại hơn cả việc tiết lộ.

Cách đây 40 năm, ông Daniel Ellsberg đã tiết lộ những bí mật này cho The Washington Post, the Times, New York Times, và nhiều cơ quan truyền thông khác tạo một cú sốc trong quần chúng Hoa Kỳ. Ngày hôm nay, Văn Khố Quốc Gia tung ra những tài liệu cách đây 40 năm chỉ là để xác nhận cách chính thức những tài liệu ông Daniel Ellsberg tung ra trước đó là chính xác, thôi, mọi người đừng đoán già đoán non nữa.

Ông Daniel Ellsberg là người gốc Do Thái, sinh trưởng tại Chicago (sinh ngày 7/4/1931), là một người phân tích tình báo chiến thuật chiến lược của quân đội. Ông từng là nhân viên của RAND Corporation. Rand là chữ viết tắt của Research and Development, một công ty bất vụ lợi chuyên phân tích tình hình cho Quân Đội Hoa Kỳ và Doughlas Air Company là một công ty chế tạo các vũ khí cho Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ. Rand có 1600 nhân viên và trong 1600 nhân viên này có những người làm cho tình báo Hoa Kỳ.

Năm 1954, sau khi tốt nghiệp ở Harvard, Daniel Ellsberg gia nhập Hải Quân Hoa Kỳ. Ông ra trường đứng đầu lớp cả 1000 người. Mang lon Thiếu Uý, ông trở thành tiểu đội trưởng. Sau 2 năm phục vụ cho Hải Quân, ông được trở về công việc dân sự, ông tiếp tục học ở Harvard và tham gia giúp Rand chuyên phân tích tình hình quân sự.

Năm 1964, ông chính thức làm cho Bộ Quốc Phòng và ông tham gia biến cố hạm đội USS Maddox xảy ra ở Vùng Vịnh Bắc Việt (Gulf of Tonkin) năm 1964. Khi ấy Hoa Kỳ nói rằng Bắc Việt tấn công hạm đội USS Maddox để lấy cớ đó tấn đánh Bắc Việt nhưng bây giờ tài liệu đã giải mã, chính Hoa Kỳ dàn dựng vụ này hơn là Bắc Việt.

 Năm 1965, ông được chuyển sang làm Bộ Ngoại Giao đặc trách phân tích tình hình Việt Nam.

Năm 1967, ông trở về làm cho Rand và cho Bộ Quốc Phòng, trực tiếp chịu trách nhiệm với Bộ Trưởng Quốc Phòng.

Năm 1969, ông không có thiện cảm sách lược của Hoa Kỳ với Cuộc Chiến Việt Nam và sau khi nghe Randy Kehler (sinh năm 1944), một trong những người phản chiến thuyết trình cách hùng hồn, ông Daniel Ellsberg trở thành một trong những người chống chiến tranh.

 Sau khi đã có thiện cảm với nhóm phản chiến và ở cương vị là một người có thể tiếp xúc được những tài liệu tối mật của quốc gia, cùng với Anthony Russo (1934-2008) làm ở Rand, Daniel Ellsberg bí mật sao lại (copy) nhiều tài liệu tối mật và rò rỉ ra ngoài cho báo chí biết. Tài liệu rò rỉ bí mật này được giới truyền thông Hoa Kỳ đặt tên cho là Pentagon Papers.

 Năm 1970, Daniel Ellsberg cố gắng ảnh hưởng trên các Thượng Nghị Sĩ bằng cách thuyết phục các đổng lý văn phòng (chiefs-of-staff) của các Thượng Nghị Sĩ những tàn hại về Chiến Tranh Việt Nam.

Chủ Nhật ngày 13/6/1971, lần đầu tiên báo Times đăng trích đoạn từng phần 7000 trang . Tổng Thống Richard Nixon và Henry Kissinger bị cú đấm bất ngờ, lập tức phản ứng cách hung hãn, cách chức nhiều người họ nghi hoặc. Tổng Thống Nixon nói: “Hãy cách chức ngay những tên đầu não.” Nội các của Tổng Thống Nixon nộp đơn khẩn cấp xin Tối Cao Pháp Viện ngăn cấm không cho Times và các báo chí tiếp tục đăng tải những tin tối mật của Quốc Phòng. Times và các cơ quan truyền thông báo chí nhất quyết không chịu tiết lộ Daniel Ellsberg là nguồn gốc nhận tin của họ. Daniel Ellsberg phải trốn chui trốn nhủi trong bí mật cả 2 tuần. Sau 2 tuần, Tối Cao Pháp Viện phán quyết Times có quyền tiếp tục đăng tải những thông tin tối mật của Bộ Quốc Phòng được rò rỉ tới họ vì đây là Tự Do Ngôn Luận được bảo vệ bởi Tu Chính Án Thứ Nhất. Phán quyết này như một cú tát tai vào mặt nội các của Tổng Thống Richard Nixon.

Ngày 28/6/1971, Daniel Ellsberg và bạn đồng nghiệp Anthony Russo nộp mình cho FBI ở Boston Massachussett. Chính phủ Liên Bang Hoa Kỳ truy tố 2 người vi phạm Đạo Luật Tình Báo Năm 1917 (Espionage Act 1917). Sau 2 năm điều tra và nhiều biến chuyển, vào tháng 5 năm 1973, chánh án William M. Byrne, Jr. ra lệnh bãi nại vụ án này. Sau vụ án này, Daniel Ellsberg đi thuyết trình nhiều nơi về các đề tài chính trị cũng như những bí mật lịch sử liên quan đến Việt Nam và Đài Loan. 

Daniel Ellsberg và Anthony Russo đã tiết lộ những bí mật cách đây hơn 40 năm và hiện nay Daniel Ellsberg còn sống và còn đi thuyết trình những vấn đề đó nên Văn Khố Quốc Gia chấp nhận bạch hóa hồ sơ. Khi bạch hóa hồ sơ thì một hình thức nào đó họ cũng xác nhận chính sách của Hoa Kỳ là “quyền lợi của Hoa Kỳ là tối thượng” nên sẵn sàng bất chấp cả sự phản bội đối với đồng minh để đạt mục tiêu. Trong tương lai, những ai muốn làm đồng minh với Hoa Kỳ thì phải biết điều này mà trong luật họ gọi đó là caveat emptor – let the buyer beware, làm bạn với Mỹ và nếu Mỹ đâm sau lưng cách bất ngờ thì đừng có than trời trách đất.

Lời Kết: Hoa Kỳ là siêu cường số 1 trên thế giới hiện nay nên không giao dịch hoặc làm bạn với Hoa Kỳ thì thiệt hại rất nặng nề. Làm bạn với Hoa Kỳ thì phải biết được ưu và khuyết điểm của Hoa Kỳ, đừng đặt quá nhiều kỳ vọng nơi Hoa Kỳ để rồi không biết tự xây dựng thực lực cho chính bản thân mình thì có ngày vì quyền lợi của Hoa Kỳ, họ bán đứng không kịp trở tay thì đau lòng vô cùng.

Trở lại vấn đề Biển Đông, chắc Hoa Kỳ và Trung Cộng đã có một thỏa thuận ngầm gì ở đàng trong rồi nên Bộ Trưởng Quốc Phòng của Trung Cộng là Trì Hạo Điền mới dám mạnh miệng tuyên bố với Hoa Kỳ là “hãy chia đôi Thái Bình Dương” và trong tháng 6/2011 Bắc Kinh đổ hơn 1000 tỷ Mỹ Kim mua công khố phiếu của Hoa Kỳ.

 Chỉ có chế độ đa đảng và sự đoàn kết của người Việt trong và ngoài nước thì mới có đủ sức mạnh để bảo vệ chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa.

Thiếu một trong 2 yếu tố này, nguy cơ mất nước của Việt Nam rất là gần kề./.


__._,_.___


Posted by: =?UTF-8?B?TkdVWeG7hE4gVsOCTiBUw5lORw==?= 

“Sinh nghề, tử nghiệp”


“Sinh nghề, tử nghiệp”

Thiện Tùng

“Rau nào sâu nấy”. Thể chế chính trị dân chủ đa nguyên sẽ sản sinh ra nhà nước dân chủ pháp quyền, thật sự của dân, do dân, vì dân; thể chế chính trị độc tài toàn trị sẽ sinh ra nhà nước độc quyền chuyên chế, thật sự của phe nhóm, do phe nhóm, vì phe nhóm.
Chính quyền của dân, do dân, vì dân, chỉ có truất phế những thành viên không còn xứng đáng chớ không có chuyện lật đổ hay cướp chính quyền – chẳng lẽ cướp cái đã là của mình, không có mầm mống nội chiến; chính quyền của phe nhóm, do phe nhóm, vì phe nhóm  thì phải đón nhận mọi nguy cơ, không sớm thì muộn, tất yếu xảy ra.

Thể chế chính trị độc tài toàn trị, chỉ cho ra đời nhà nước chuyên chế. Nó là thể chế chính trị hẹp hòi, ích kỷ, vì quyền lợi cục bộ, phe nhóm. Độc tài chuyên chế không phải để giải trí, mà để tham nhũng – độc tài chuyên chế chỉ là phương tiện để thực hiện mục đích tham nhũng.

Tham nhũng là ỷ quyền cậy thế “cướp ngày”. Vì biết việc mình làm trái đạo lý, tất yếu sẽ bị công chúng thù ghét, thể chế độc tài chuyên chế dường như bị ám ảnh, nhìn đâu cũng thấy kẻ thù. Để giữ ngôi vị, bắng mọi cách họ sở hữu hệ thống thông tin đại chúng để mị dân (lừa đảo chính trị), được xem là bàn tay nhung; sở hữu lực lượng vũ trang (Công an và Quân đội) để trấn áp đối thủ khi cần, được xem là bàn tay sắt. 

Thể chế độc tài chuyên chế tối kỵ thông tin ngoài luồng và những tổ chức không do mình xác lập.
Thể chế độc tài toàn trị là sản phẩm phong kiến lỗi thời, sở dĩ chúng còn tồn tại ở một số quốc gia nào đó, nhờ “tài” mị dân với những động tác giả điêu luyện. Thể chế độc tài toàn trị sợ sự thật như chim cú sợ ánh sáng. Khoa học về thông tin bùng nổ là nỗi bất hạnh đối với chúng. Vì sự sống còn của phe đảng, chúng giở mọi thủ doạn chống trả đến kỳ cùng.
Như đã nói, thực thi thể chế độc tài toàn trị không phải để giải trí mà để thu vén cho cá nhân và băng nhóm. Tham nhũng vừa là bản chất, vừa là mục đích của thể chế độc tài toàn trị – quan mà không tham mới là lạ. Nếu chưa tin nhận xét của người viết, hãy vào mạng Internet gõ https://clbnokia.wordpress.com/ sẽ thấy cơ ngơi của quí quan ông, quan bà từ Trung ương đến cơ sở của cái thể chế bịnh hoạn này.

Thể chế độc tài toàn trị đang tấn thối lưỡng nan trong việc chống tham nhũng – chống tham nhũng đồng nghĩa với tôi chống ta, chống cũng chết, không chống cũng chết. Bởi vì tham nhũng đã phổ biến trong giới cầm quyền, loại hết tham nhũng thì còn chi là chế độ;  ngược lại, nếu dung dưỡng nó, dân chúng sẽ nổi loạn, trước sau gì thể chế cũng sụp đổ thôi. (Xem hình ảnh dân phản ứng không chừa cặn trong video “Biểu tình ở huyện Thạnh Hóa, Long An 10/02/2015”).
“Sinh nghề, tử nghiệp”, thể chế độc tài toàn trị sinh ra tham nhũng, cũng sẽ chết vì tham nhũng. Bởi vì, giới cầm quyền bất kỳ như cá, còn dân như nước – nước mà không có cá nước vẫn là nước, còn cá không nước thì cá chết khô – “dân là gốc” nói lên ý nghĩa đó. 

Thể chế độc tài toàn trị chỉ sợ duy nhứt mất lòng dân – mất lòng dân là mất tất cả. Mỗi khi thấy dân nổi giận thì họ gào lên Dân vận, Dân vận và Dân vận.
Ở Việt Nam ta, trải qua hơn nửa thế kỷ sống dưới thể chế độc tài Đảng trị, tham nhũng không còn là cá biệt, cha truyền con nối, tham nhũng sau cao hơn tham nhũng trước, sức chịu đựng của người dân đã hết hạn. Họ có quyền buộc giới lãnh đạo phải xử lý bọn mọt nước sâu dân (tham nhũng). Xử lý bằng cách nào?

 – Đó là chuyện của nội bộ đảng cầm quyền, không phải chuyện của dân.

Tham nhũng đang phổ biến trong Đảng cầm quyền, trở thành bịnh ung thư giai đoạn cuối, chỉ còn duy nhứt một lối thoát là cải tổ thể chế chính trị theo kiểu Đông Âu: từ bỏ thể chế chính trị độc tài chuyên chế, lui ra hậu trường chữa bịnh, giao quyền cho dân thiết lập nhà nước dân chủ pháp quyền, đa nguyên chính trị…

Hoặc chọn một trong hai kiểu chết:
– Làm theo “sát thủ” Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường, chấp nhận giải phẫu “đả hổ, diệt ruồi”, dù đau đớn như cắt da xẻo thịt, dầu phải nát tan Đảng Cộng sản.  Đâm lao phải theo lao, xem mòi hai vị sẵn sàng đón nhận phản ứng sinh tồn của những thế lực tham nhũng.

– chọn giải pháp ủ bịnh, không chấp nhận giải phẫu, mặc cho số phận đẩy đưa; sau khi “sát thủ” Nguyễn Bá Thanh qua đời, không còn ai đủ can đảm “gặp hốt liền, không nói nhiều”, Tổng Bí thư Đảng, trưởng ban chống tham nhũng giờ đây sợ “vỡ bình”.

Xem mòi, Đảng Cộng sản Việt Nam đang tối mặt giải quyết không xong vấn đề nội bộ Đảng thì mong gì kham nổi việc nước việc dân?!
17/03/2015
T.T.
Tác giả gửi BVN.


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Monday, March 16, 2015

Chuyện xưa, chuyện nay


Chuyện xưa, chuyện nay

Thiện Tùng

Chuyện xưa như nay
Cũng không xưa lắm, năm 1976, sau khi đổi tên, lên cầm quyền, trong hàng ngũ lãnh đạo Đảng xuất hiện tệ thu vén cho cá nhân, dư luận xã hội gọi hiện tượng đó là “tiêu cực” và bắt đầu căm ghét tiêu cực.

Năm 1986, Đại hội Đảng lần thứ 6, còn gọi đại hội “Đổi mới”, Nguyễn văn Linh trúng Tổng bí thư, Phạm Hùng được cử làm Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng. Để trấn an dư luận công chúng, tuy không gọi là chiến dịch nhưng gần như vậy, hai ông chủ trương làm hai việc:

1/ Lập Hội Cựu kháng chiến: Những người ít nhiều có kháng chiến là đủ tư cách tham gia Hội này. Các ông cho rằng, chỉ những người có công kháng chiến, dựng nên chính quyền mới dám mạnh tay chống tiêu cực, làm trong sạch nội bộ Đảng và Chính quyền.

2/ Đổi mới Báo chí: Bật đèn cho báo chí – quyền lực thứ tư, tấn công vào những tệ nạn tiêu cực nhằm lành mạnh hóa xã hội.
Để hậu thuẫn cho việc thực hiện hai chủ trương trên, Tổng bí thư Nguyễn văn Linh còn mở chuyên mục trên báo Nhân dân, Sài Gòn Giải phóng “ Những việc cần làm ngay” ký tên NVL.

Ngoài hệ thống báo chí cả nước vào cuộc, TP HCM thành lập Câu lạc bộ Kháng chiến với 12 ngàn hội viên, ra mắt ở Tao Đàn, có công an giữ trật tự, do Nguyễn Hộ và Tạ Bá Tòng làm trưởng và phó Ban Chủ nhiệm. Cũng thời gian này, các tỉnh Nam bộ cũng tiến hành thành lập hội Cựu Kháng chiến, trong đó, Cửu Long (Vĩnh Long+Trà Vinh) do đương kim Trưởng ban Nội chính Nguyễn văn Đông làm chủ tịch;  An Giang do Nguyễn văn An (Tư An), nguyên Khu ủy viên khu Trung Nam bộ, nguyên Bí thư Tỉnh ủy An giang làm chủ tịch; Sông Bé (Bình Dương+Bình Phước) do bà Kỳ Hương, phó trưởng Ban Tổ chức Tỉnh ủy làm chủ tịch; Tiền Giang, tuy đã có 57 đảng viên cao niên đứng tên xin lập Hội , nhưng Tỉnh ủy còn xem xét, chưa đi vào hoạt động.

Sau hơn 3 năm, mũi báo chí và các tổ chức Cựu kháng chiến tới tấp tấn công, chặn đứng và đầy lùi nạn tiêu cực, nhiều vụ án được phá và đưa ra pháp luật xử lý.

Điều quá bất ngờ, sau khi đi dự Hội nghị Thành Đô với Trung Quốc về, Tổng Bí thư Đảng Nguyễn văn Linh không giữ lời, ngoài bỏ chuyên mục “Những việc cần làm ngay” – thành “làm ngơ”, ông còn chỉ đạo các địa phương xử lý báo chí và các tổ chức Cựu Kháng chiến với tội danh: “làm mất đoàn kết nội bộ”, tạo điều kiện cho “ những thế lực thù địch chuyển lửa về quê nhà”. 

Số phận báo chí: Bốn tờ báo vừa được Đại hội Báo chí toàn quốc tuyên dương đi đầu trên mặt trận chống tiêu cực là Sài Gòn Giải phóng, Tuổi Trẻ, Ấp Bắc, Sông Hương phải chịu những “trận đòn” tơi tả:
  • Ông Tô Hòa, Tổng biên tập báo Sài Gòn Giải phóng TP HCM bị buộc thôi giữ chức, cho nghỉ hưu.
  • Bà Kim Hạnh,T biên tập báo Tuổi Trẻ buộc thôi giữ chức, chuyển công tác.
  • Trần Bửu và Kim Tinh, Tổng và Phó tổng biên tập báo Ấp Bắc Tiền Giang thôi giữ chúc, chuyển công tác.
  • Tờ Sông Hương không còn xuất hiện, có lẽ bị đình bản.
Ngoài ra, các nhà báo, hay cộng tác viên báo hăng hái trên mặt trận chống tiêu cực- viết bằng ngòi bút thép, chẳng những bị treo bút, còn bị phân biệt đối xử -xem như thành phần quá khích, bất hảo. 
Số phận của những tổ chức Cựu Kháng chiến: Những tổ chức này còn bi đát hơn báo chí, lần lượt “no đòn”, bị xem như “Những phần tử xét lại chống Đảng” trước đây ở miền Bắc:
  • Ông Nguyễn Hộ và ông Tạ Bá Tòng, bị kết tội “quá tả”, buộc thôi giữ chức Chủ nhiệm và Phó chủ nhiệm Câu lạc bộ Người kháng chiến cũ TP HCM, bị quản chế tại nhà, cho công an theo sát; thay vào đó, 2 ông Phan văn Đáng (Hai Văn) và NguyễnThành Mua (Hai Chiến) “hiền” hơn – có lẽ ngại không giải thể vì câu lạc bộ này lúc bấy giờ đã có đến 17 ngàn hội viên, gần như hầu hết là đảng viên đương nhiệm và nghỉ hưu.
  • Hội cựu Kháng chiến các tỉnh Cửu Long, An Giang, Sông Bé mới thành lập, hội viên chưa nhiều, không chịu nổi sức ép của lãnh đạo địa phương, lần lượt tan rã không kèn không trống.
  • Riêng ở tỉnh Tiền Giang, 57 cán bộ trung cao cấp Đảng đứng đơn xin lập Hội cựu Kháng chiến bị Tỉnh ủy kiểm điểm, xử lý kỷ luật nặng nhẹ khác nhau, có hơn 30% trong số bị khai trừ Đảng.
Thế là Tổng Bí thư Nguyễn văn Linh là người phát động cũng là người triệt tiêu phong trào chống tiêu cực. Vì chủ trương tiền hậu bất nhứt, biết bao cán bộ đảng viên bị nạn vì quá tin nơi ông. Thừa cơ hội, bọn tiêu cực chuyển từ thế thủ sang thế công, ra những đòn thù ghê tởm. 
Chuyện nay như xưa
Từ đầu năm 1991, trong văn kiện hay trên diễn đàn, Đảng CSVN thay 3 từ  “chống tiêu cực” bằng 3 từ “chống tham nhũng” – Có lẽ TW Đảng thấy “vi khuẩn” đã thâm nhập vào tận não bộ.

Từ đó đến nay đã 24 năm (1991 – 2015), qua bao đời Tổng Bí thư, Chủ tịch nước,Thủ tướng, đều dựa vào tổ chức Đảng chống tham nhũng, với phương thuốc gia truyền “phê tự phê” để loại “sâu”. Thể trạng loại sâu có xương sống nầy đủ sức kháng thuốc gia truyền. Vì vậy, cuộc chiến dằng dai, phần thắng nghiêng hẳn về sâu. Từ chỗ “đẩy lùinhưng nó không chịu lùi, phải hạ mức “chặn đứng nó cũng không chịu đứng, nghiêm trọng đến mức, ông  Chủ tịch nước Trương Tấn Sang phải hốt hoảng la lên: “Không phải một hai con sâu mà cả bầy sâu… !”. 

Tổng Bí thư Trọng nghe ông Sang nói thế, cho kiểm tra rồi khẳng định: “Một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên đã thoái hóa biến chất…. Phải chỉnh đốn Đảng để bảo vệ chế độ”. Ông chủ trương tái lập Ban Nội chính, chuyển việc chống tham nhũng từ phía Chính phủ sang phía Đảng. Diệt mới được mấy “con chuột” cơm, Ông đã vội cảnh báo: “Đánh chuột không được làm vỡ bình”.

Là đảng viên 45 năm tuổi đảng, là Tổng biên tập tờ báo Người cao tuổi thuộc hệ thống báo do nhà nước quản lý, tại sao ông Kim Quốc Hoa không hiểu ngụ ý của Tổng Bí thư, truy chuột bằng cách dùng cây thọt vào bình. Sợ vỡ bình, Đảng bật đèn  cho ngành chủ quản xử lý tờ Người cao tuổi để răn đe, bảo vệ bình, chấp nhận hy sinh cá thể để bảo vệ toàn thể (đại cục) thì có chi là khó hiểu?

Việc chỉ rút thẻ nhà báo, đình bản trang điện tử Người cao tuổi đối với  Tổng biên tập Kim Quốc Hoa, nếu so với số đảng viên xưa kia hay những đảng viên bị khai trừ, ngồi tù vì “tội” chống tham nhũng gần đây, Đảng đã quá nhẹ tay với ông Hoa lắm rồi. Đánh chuột không kiêng bình là có tội đối với Đảng, còn khiếu nại, kêu oan cái nỗi gì?

Trong thư gởi Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, ông Hoa thống kê, từ khi ra đời đến nay, báo Người cao tuổi đăng tải khoảng 2.500 bài chống tham nhũng – kể cà 11 bài đưa ra làm vật chứng khởi tố. Không biết ông nghĩ thế nào mà viện dẫn nhằm tự bào chũa cho mính: “Chỉ nêu ra một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, công chức, hơn 100 cán bộ các cấp bị xử lý kỷ luật, làm lợi đáng kể…”. 

Lợi hay hại ? 
– Đảng như một cơ thể, đảng viên như những tế bào, Ông truy diệt tế bào mà nói làm lợi cho cơ thể là không thuyết phục. Đã bao năm rồi, dân chúng nổi giận muốn làm loạn vì nạn tham nhũng cửa quyền. 

Để an dân, từ lâu nay, từng hồi từng chập, Đảng chủ trương chống tham nhũng để xả căng trong dân, chớ “tay cắt tay bao nỡ, ruột cắt ruột sao đành”, là đảng viên, sao ông Hoa còn ngây thơ thế! Nói đi rồi phải nói lại, đứng góc độ dân, ai cũng liệt ông Hoa vào nhóm đảng viên thật thà, chân chính, đáng được tôn trọng.

Tôi là đọc giả báo Người cao tuổi, nếu so sánh trong hơn 800 tờ báo do  Nhà nước quản lý, báo Người cao tuổi vượt trội chỉ trên lĩnh vực chống tham nhũng, nhưng nếu đem so với những tờ báo điện tử không do Nhà nước quản lý thì nó chẳng những thua xa về chống tham nhũng mà còn thua cả về nhiều mặt khác.

So với số đảng viên dấn thân vì nghĩa lớn từ trước tới nay, ông Hoa còn may mắn hơn nhiều. Đã dấn thân thì đừng sợ hy sinh mất mát – kể cả mạng sống. Nếu cấm đá trong đội hình chính thức thì tìm đá đội hình không chính thức. Nếu tờ Người cao tuổi bị bức tử thì đã và sẽ có những tờ khác thay – “Có cô thì chợ cũng đông/ vắng cô chợ cũng chẳng không buổi nào”.

Đã là nhà báo có tay nghề, đừng sợ không có đất dụng võ, chỉ sợ không có nhiệt tâm.
9/3/2015
T.T.
Tác giả gửi BVN


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link