Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, April 3, 2015

Đã tìm thấy máy bay MH370?


Thái-Dương Thành, MAR-31-15

Trên đời, vạn sự giữa vô biên,
Có thể xảy ra trước nhãn tiền.
Mong mỏi chuyến bay Ba bảy Chục (370)
Phi-đoàn, hành-khách vẫn bình-yên.
NP

XIN LÀ SỰ THẬT

MH-370 chuyến bay,
Nếu tin-tức đúng đáng mừng thay !
Phi-đoàn còn đó dù điêu-đứng.
Hành-khách vẫn kia dẫu đọa-đày.
Khủng-Bố mong rồi yêu-sách thỏa,
Mã-Lai ước sẽ chủ-trương xoay.
Hai trăm Ba Chín người vô tội,
Cầu sớm tự-do hớn-hở mày.

TDT, MAR-31-15
Ngô-Phủ

Ước chi :
Nhất trí toàn dân trừ Việt-cộng,
Đồng tâm cả nước đập Tàu-phù.
Ngô-Phủ

======================================================================================================================================================================

From: dinh
Sent: Sunday, March 29, 2015 11:19 PM
To: undisclosed-recipients:
Subject: Fwd: Đã tìm thấy máy bay MH370?






Thảm họa hàng không 2014: Đã tìm thấy máy bay MH370?

Thảm họa hàng không 2014:  Đã tìm thấy máy bay MH370?

Thảm họa hàng không năm 2014 xảy ra ngày 8/3 khi chiếc máy bay của Malaysia mang số hiệu MH370 mất tích mang theo 227 hành khách và 12 phi hành đoàn hiện vẫn còn nguyên vẹn và sóng sót.


alt
MH370 bị gãy một bên cánh, hành khách và phi hành đoàn an toàn?

Từ trước đến nay, mọi nguồn tin chính thống đều cho rằng máy bay MH370 bị rơi ở Ấn độ dương theo những tín hiệu mà lược lượng tìm kiếm 'bắt' được
Tuy nhiên, tờ nhật báo ra đời từ năm 1919 của Nga Moskovskiy Komsomoles (MK - www.mk.ru) dẫn nguồn tin của cơ quan tình báo nước này và một số cơ quan tình báo của các quốc gia khác xác nhận đã tìm thấy chiếc máy bay này. Chiếc máy bay của hãng hàng không Malaysia Airline mang số hiệu MH 370 hiện đang ở khu vực Kandahar, Afghanistan gần biên giới Pakistan.

Chiếc máy bay Boeing 777 khổng lồ đã hạ cánh an toàn, đậu trên một con đường nhỏ tại môt vùng nông thôn hoang vắng với một cánh bị gãy.

Toàn bộ 227 hành khách và 12 thành viên phi hành đoàn vẫn còn sống.
Theo nguồn tin tình báo cho hay "Thảm họa" này bị bắt cóc bởi một nhân vật bí ấn có mật danh là 'Hitch' nhưng chưa có thông tin về nhân vật này. Tên này đã bắt Phi công đổi đường bay về Afghanistan.

Cũng theo MK, Những hành khách đã bị những kẻ bắt cóc phân ra làm 7 nhóm, sống trong những túp lều chật chội và bị kiểm soát gắt gao. Có một nhóm 20 nhân vật quan trọng được giữ riêng trong một đường hầm.
  • Hiện nhóm bắt cóc máy bay này vẫn chưa đưa ra yêu sách.
Vẫn chưa rõ động cơ của chúng là gì, nhưng theo MK, nhóm bắt cóc máy bay táo tợn này là nhằm gây sức ép cho Mỹ và Trung Quốc về một vấn đề chưa được tiết lộ.
Niềm hy vọng cho các thân nhân của 'thảm họa MH370' được nhen nhóm và mong rằng sẽ tìm được MH370 trong những ngày sắp tới.




__._,_.___


Posted by: <ngophu

Thursday, April 2, 2015

Lý Quang Diệu và chính sách ngăn ngừa CS tại Singapore



Date: Fri, 27 Mar 2015 01:33:38 +0000
From: lehuutu060
Subject: LY QUANG DIEU va CHINH SACH NGAN NGUA CONG SAN tai SINGAPORE.
 Lý Quang Diệu và chính sách ngăn ngừa CS tại Singapore


 Trần Trung Đạo


Cựu Thủ tướng Cộng Hòa Singapore Lý Quang Diệu được đưa vào bệnh viện hôm 5 tháng 2 vì bịnh viêm phổi trầm trọng. Chỉ vài hôm sau, ông được chuyển qua hệ thống duy trì sự sống (life support). Theo nhiều nguồn tin, hai năm trước đây ông đã thêm vào di chúc một đoạn trong đó ông không muốn kéo dài sự sống vô nghĩa bằng cách này. Theo thông báo của chính phủ Singapore “ông qua đời trong thanh thản” tại Tổng Y Viện Singapore lúc 03:18 sáng, giờ địa phương thứ Hai 23/3/2015, thọ 91 tuổi. Lý Quang Diệu là Thủ tướng đầu tiên của Singapore và mất vào năm kỷ niệm 50 năm độc lập của quốc gia này. 

Các thành tựu kinh tế 

Về đối ngoại, hầu hết các chính trị gia thế giới từ Margaret Thatcher của Anh trước đây đến Barack Obama của Mỹ hiện nay đã từng ca ngợi Thủ tướng Lý Quang Diệu. Ông có một tầm nhìn rất xa không chỉ vào tương lai Singapore mà cả chính trị khu vực Á Châu và Thái Bình Dương. Từ đầu năm 1994, Lý Quang Diệu đã thấy trước sự căng thẳng trong vùng biển Đông. 

Về đối nội, mặc dù nhiều chính sách cứng rắn của Lý Quang Diệu tạo nên nhiều tranh luận và phê bình, ông có một niềm tin vững chắc vào khả năng lãnh đạo của chính mình và tiềm năng của nhân dân Singapore để cùng đưa quốc gia rất nhỏ bé và bị bao quanh bởi các quốc gia thù địch thành một trong những nước giàu có nhất thế giới. Ngày nay, Singapore, quốc gia có dân số 5.5 triệu, là một trong những trung tâm thương mại lớn nhất thế giới, một trong năm cảng thương mại bận rộn nhất thế giới và có lợi tức đầu người cao thứ ba trên thế giới.

Một danh sách dài của những bảng danh dự mà các thống kê, các tổ chức kinh tế, tài chánh, thương mại quốc tế dành cho Singapore trong nhiều lãnh vực. Chẳng hạn, World Bank xếp Singapore vào hạng nhất trên thế giới về dễ dàng làm thương mại (The ease of doing business) và giữ vị thứ này suốt 7 năm liền; Singapore được xếp hạng ba trên thế giới về quốc gia cạnh tranh nhất (Most competitive country in the world); Singapore đứng hạng nhất về bảo vệ tài sản trí tuệ (The best protection of intellectual property); WHO (World Health Organization) năm 2010 xếp Singapore hạng nhì về tỉ lệ tử vong thấp trong thiếu nhi; Tổ chức Minh Bạch Quốc Tế (Transparency International: Corruption Perceptions Index) năm 2010 xếp Singapore vào hạng quốc gia trong sạch nhất. Và rất nhiều bảng danh dự quốc tế khác.

Thành tựu lớn nhất của Lý Quang Diệu chưa hẳn là thành tựu kinh tế

Reihan Salam, Chủ bút điều hành của National Review Institute và tác giả nhiều tác phẩm chính trị, trong phân tích và cũng là kết luậnThành Tựu Lớn Nhất Của Lý Quang Diệu Chưa Hẳn Là Thành Tựu Kinh Tế của Singapore (Lee Kuan Yew’s Greatest Accomplishment May Not Have Been Singapore’s Economic Success) đăng trên National Review sáng 23/3/2015 vừa qua. 

Theo Reihan Salam, trong những năm trước 1959, xã hội Singapore chịu đựng tình trạng xung đột chủng tộc giữa các sắc dân Ấn, Mã Lai và Trung Hoa không chỉ về kinh tế mà trong cả văn hóa, tôn giáo. Ngoài ra, sự phân liệt trầm trọng diễn ra trong sinh hoạt chính trị với đa số thành phần CS và thân Cộng là người gốc Hoa trong khi đa số thành phần chống Cộng là gốc Mã Lai. Thế nhưng, ngày nay có thể nói không một quốc gia nào mà nơi đó người dân thuộc thành phần thiểu số cảm thấy an toàn hơn tại Singapore và gần một nửa số người đang sống yên ổn tại Singapore vốn sinh ra tại nước ngoài. Sự an toàn, ổn định và hòa hợp đó sẽ không xảy ra nếu quốc gia này nằm trong tay CS. Thành tựu lớn nhất của cố Thủ tướng Lý Quang Diệu, do đó, phải là thành tựu ngăn chận được sự phát triển của phong trào CS tại Singapore. 

Lịch sử phong trào CS tại Mã Lai và Singapore 

Năm 1927, năm cán bộ CS Trung cộng được phái tới Mã Lai để thành lập đảng CS Nanyang (Mã Lai, Singapore) với tầm hoạt động bao gồm cả Thái Lan, Đông Dương và các thuộc địa Đông Ấn thuộc Hòa Lan. Năm 1930, Đệ Tam Quốc Tế CS (1919-1943) tổ chức một hội nghị tại Singapore, giải tán đảng CS Nanyang và thành lập đảng CS Mã Lai. Cùng thời gian này, đảng CSVN cũng thuộc Đệ Tam Quốc Tế được thành lập. 

Địa bàn hoạt động của đảng CS Mã Lai bao gồm Mã Lai, Singapore và lan rộng tận Thái Lan. Chương trình hành động của đảng CS Mã Lai gắn liền với điều kiện chính trị tại Trung cộng và đảng CSTQ bởi vì đa số đảng viên CS Mã Lai là người gốc Hoa. Những năm hòa hoãn giữa đảng CSTQ và Quốc Dân Đảng Trung Hoa để chống Nhật, đảng CS Mã Lai có cơ hội hoạt động mạnh hơn. Năm 1939, đảng CS Mã Lai có khoảng 40 ngàn đảng viên với một nửa số đó hoạt động tại Singapore. Tài liệu của đảng CSVN không ghi thống kê của năm 1939 nhưng trong giai đoạn 1935 đảng chỉ có 600 đảng viên. So sánh để thấy, hoạt động của đảng CS Mã Lai lúc bấy giờ mạnh đến dường nào.

Các đảng CS thuộc Đệ Tam Quốc Tế, trong đó có Việt Nam và Mã Lai, thực thi một chiến lược giống nhau do Lenin vạch ra trong Cương lĩnh của Quốc tế Cộng sản được chấp thuận tại đại hội Đệ Tam Quốc Tế lần thứ nhất vào năm 1919 và Luận Cương về Vấn đề Dân Tộc và Thuộc Địa do Lenin đọc tại đại hội của Đệ Tam Quốc Tế CS lần thứ 2 vào năm 1920. Chấp hành đường lối quốc tế đó, đảng CS tại các nước thuộc địa dùng cơ hội hợp tác với chính quyền chống ngoại xâm để phát triển đảng một cách công khai. Mã Lai-Singapore chống Anh, Trung Hoa chống Nhật và Việt Nam chống Pháp. Đảng CS mượn chiếc cầu chống thực dân và lợi dụng lòng yêu nước của các tầng lớp nhân dân để đạt mục đích tối hậu là thiết lập chế độ CS trên phạm vi cả nước.

Lai Teck, Tổng bí thư đảng CS Mã Lai có máu Việt Nam 

Khi Thế chiến thứ hai bùng nổ, đảng CS Mã Lai tuyên bố hợp tác với chính quyền bảo hộ Anh để bảo vệ Singapore. Nhiều đảng viên CS Mã Lai được Anh huấn luyện quân sự. Lai Teck, Tổng bí thư đảng CS Mã Lai nhưng thực chất là một gián điệp làm việc cho nhiều cơ quan tình báo chống CS. Y có máu Việt Nam với cha là người Việt và mẹ là người Hoa. Lai Teck sinh tại Việt Nam và có tên thật là Trương Phước Đạt. Y từng làm việc cho cơ quan mật thám Pháp và xâm nhập đảng CSVN. Sau khi toàn thành nhiệm vụ Pháp chuyển Lai Teck sang cho tình báo Anh và tình báo Anh chỉ thị y xâm nhập vào đảng CS Mã Lai năm 1935. Lai Teck có một tiểu sử đầy kỳ bí và nhiều câu hỏi về nhân vật này vẫn chưa được ai trả lời thỏa mãn.

Khi Singapore rơi vào tay Nhật, Tổng bí thư Lai Teck bị Nhật bắt và trong giai đoạn này y lại bí mật hợp tác với Nhật. Sau Thế chiến thứ hai, Lai Teck vẫn tiếp tục hoạt động trong đảng CS. Mãi cho đến 1947, khi quá khứ bị phanh phui, Lai Teck bỏ trốn sang Thái. Chin Peng, Tổng bí thư mới của đảng CS Mã Lai yêu cầu các đảng viên CS Thái và CS Việt Nam đang hoạt động trên đất Thái truy lùng Lai Teck. Cuối cùng, một tổ ám sát CS Thái tìm ra và siết cổ y chết tại Bangkok. Xác của Lai Teck được ném xuống sông Chao Phraya năm 1947. Năm đó Lai Teck 44 tuổi.

Cộng sản Mã Lai và Singapore sau Thế chiến thứ hai

Giống như tại Việt Nam, khi Nhật rút lui nhưng Đồng Minh chưa đến, các nhóm CS Mã Lai xuất hiện, nhất là trong các khu người Hoa. Các đảng viên CS này được chào đón như những anh hùng cứu tinh dân tộc. Đảng CS tịch thu vũ khí do Nhật để lại và tuyển dụng đảng viên một cách công khai. Những “trung đoàn” CS trong thời chiến mỗi đơn vị chỉ hơn một trăm lính đã lên đến con số 6 ngàn trong một thời gian ngắn. 

Khi chính quyền bảo hộ Anh được tái lập tại Singapore và ra lệnh đảng CS Mã Lai phải giao nạp vũ khí và giải tán các “trung đoàn” CS. Đảng CS buộc phải đồng ý giải tán nhưng cũng giấu đi nhiều vũ khí. Theo lịch sử đảng CS Mã Lai, các “trung đoàn” phải giải tán vì thiếu hàng ngũ cán bộ chính trị viên để nắm vững phần tư tưởng của đảng viên, nhưng dù sao đó cũng là một quyết định sai lầm của đảng. Trong khi đó tại Việt Nam, đảng CS lợi dụng khoảng trống cuối Thế chiến thứ hai để chiếm Hà Nội và vài thành phố khác qua biến cố gọi là “Cách mạng Mùa Thu”.

Sau thời kỳ Lai Teck, Chin Peng, 27 tuổi, một lãnh đạo CS Mã Lai gốc Hoa lên nắm quyền Tổng bí thư và chuyển sang đấu tranh bạo động, bao gồm ám sát và khủng bố. Chính quyền phản ứng mạnh qua các chiến dịch truy lùng các lãnh đạo đảng nhưng Chin Peng trốn thoát. Đảng CS Mã Lai thành lập một tổ chức ngoại vi có tên Mặt Trận Giải Phóng Dân Tộc Mã Lai. Chính quyền Mã Lai áp dụng chính sách cắt nguồn tiếp tế cho CS bằng cách đưa dân về các “Khu tân lập” được bảo vệ an ninh chặt chẽ. Sau lần đàm phán thứ nhất để giải quyết xung đột trong hòa bình thất bại, các lực lượng CS rút lui dần về biên giới Thái. Theo ước đoán của Bộ Ngoại giao Mỹ, số đảng viên CS Mã Lai trong giai đoạn này chỉ còn vào khoảng 2 ngàn người. Anh trao trả độc lập hoàn toàn cho Mã Lai ngày 31 tháng 8 năm 1957 nhưng vẫn tiếp tục bảo hộ Singapore. 

Lý Quang Diệu và CS Singapore

Năm 1950, sau khi học xong ngành luật tại Fitzwilliam College, Cambridge, Anh, và hoàn tất chương trình thực tập luật, Lý Quang Diệu được nhận vào luật sư đoàn Anh nhưng ông đổi ý định hành nghề ở Anh và về nước. Chàng luật sư 27 tuổi Lý Quang Diệu trở lại quê hương mang theo một tấm lòng yêu nước, lý tưởng công bằng xã hội, ý chí quyết tâm và tầm nhìn xa vào tương lai Singapore.

Lý Quang Diệu là một trong ba người thành lập Đảng Hành động Nhân dân Singapore (People Action Party, gọi tắt là PAP) vào ngày 21 tháng 11, 1954. Mục đích chính của PAP là bảo đảm an ninh quốc gia mà không phải sử dụng bạo lực và xác định trong tuyên ngôn thành lập “PAP sẵn sàng hợp tác một cách thành thật với các đảng phái chính trị khác để đạt đến mục tiêu độc lập thật sự cho đất nước”. 

Trong cuộc bầu cử tháng Năm 1959, PAP thắng lớn. Singapore thành quốc gia tự trị trong khuôn khổ Commonwealth và Lý Quang Diệu là Thủ tướng đầu tiên với Thống đốc Sir William Allmond Codrington Goode là Quốc trưởng. Theo kết quả của cuộc trưng cầu dân ý 1962, Singapore sáp nhập vào Liên Bang Mã Lai. Việc chọn gia nhập Liên Bang Mã Lai phát xuất từ mối lo ngại thiếu tài nguyên và ngoài ra, một số chính trị gia cũng quan tâm đến việc Singapore có thể trở thành một quốc gia CS. Tuy nhiên chỉ trong vòng 3 năm, Quốc hội Mã Lai với số phiếu 126 trên 126 loại Singapore ra khỏi liên bang. Thủ tướng Lý Quang Diệu đứng trước một tương lai Singapore đầy bất ổn. Ngay cả trong nội bộ PAP, vài năm trước, các thành viên sáng lập cũng đã chọn con đường tả khuynh cho riêng họ.

Các thành phần CS và tả khuynh trong lãnh đạo PAP

Hai thành viên sáng lập khác là Fong Swee Suan và Lim Chin Siong có lập trường tả khuynh trong lúc Lý Quang Diệu quyết tâm ngăn chận mầm mống CS phát sinh trong xã hội Singapore. Lý Quang Diệu biết rõ rất đông lãnh đạo và đảng viên PAP bị ảnh hưởng CS và việc chấp nhận sự ủng hộ của cánh CS chẳng khác gì ngồi trên lưng cọp nhưng ông tin tưởng vào khả năng và có một niềm tin kiên định vào mục đích sống của đời mình. Muốn đưa Singapore trở thành một quốc gia cường thịnh, trước hết phải xóa bỏ mọi tàng tích CS còn tồn đọng từ quá khứ và ngăn chận mọi mầm mống phát sinh của ý thức hệ CS tại Singapore. Tất cả chính sách đối nội của Lý Quang Diệu đều tập trung vào mục đích đó.

Đảng PAP tập hợp những thanh niên Singapore trẻ, có tinh thần độc lập và liên kết với các nghiệp đoàn, nhưng như Lý Quang Diệu giải thích, sự liên kết này chẳng khác gì một loại “hôn nhân hợp đồng” vì ông chỉ biết nói tiếng Anh nên cần các đảng viên biết nói tiếng Tàu trong giới lao động thân CS.

Lim Chin Siong, một trong ba người thành lập, có giọng nói hùng hồn và thu hút người nghe đã đắc cử Dân biểu Quốc Hội đơn vị Bukit Timah khi chỉ mới 22 tuổi. Năm 23 tuổi Lim Chin Siong và Lý Quang Diệu đại diện cho Singapore để thảo luận về hiến pháp tại London. 

Những hoạt động tả khuynh quá khích của Lim Chin Siong đã làm cho hai lãnh đạo PAP xa nhau rất sớm. Lý Quang Diệu tố cáo Lim Chin Siong là CS và dựa vào Sắc Luật An Ninh Quốc Nội (Internal Security Act) bỏ tù đồng chí sáng lập PAP này nhiều năm không xét xử. 

Mặc dù Lim từ chối là CS, các hành vi của y như việc đọc diễn văn trong lễ tưởng niệm Joseph Stalin và kế hoạch lật đổ chính phủ Lý Quang Diệu sau khi Singapore sáp nhập vào Mã Lai cho thấy chủ trương CS hóa Mã Lai bao gồm cả Singapore nằm trong ý định của Lim và mục tiêu của đảng Barisan Sosialis do y thành lập. Dù sao, sau khi Lim Chin Siong chết ngày 5 tháng Hai 1996, Lý Quang Diệu bày tỏ sự kính trọng về quyết tâm, tận tụy với lý tưởng dành cho đồng chí sáng lập PAP vừa qua đời. 

Fong Swee Suan, một thành viên sáng lập khác của PAP cũng có lập trường thân CS. Không giống Lý Quang Diệu học hành đổ đạt, Fong Swee Suan bị trục xuất ra khỏi trường trung học vì tham gia đình công. Fong dành hết thời gian còn lại cho các hoạt động của giới thợ thuyền. Trong thời gian PAP lãnh đạo Singapore, Fong Swee Suan là Bộ trưởng Bộ Lao Động. Tháng Bảy 1961, Lý Quang Diệu yêu cầu Fong Swee Suan từ chức vì có liên can đến việc kêu gọi Singapore tự trị. Fong bị bắt tháng Hai 1963, giam tại Mã Lai và được phóng thích vào tháng Tám 1967. Fong có niềm tin sâu xa rằng giới công nhân là giới bị áp bức bóc lột và nghiệp đoàn là phương tiện để giới công nhân đấu tranh giải phóng áp bức bóc lột. Ông thừa nhận là một người xã hội chứ không phải là CS.

Sau khi giới hạn các thành phần CS và tả khuynh trong hàng ngũ lãnh đạo PAP, và ổn định chính trị quốc nội, Lý Quang Diệu thực hiện hàng loạt các chính sách kinh tế trong nước và mở rộng các quan hệ quốc tế. Singapore gia nhập Liên Hiệp Quốc 1965 và ASEAN 1967.

Lý Quang Diệu và Cộng Sản Tàu

Có lẽ không ai có ý thức rõ ràng và sâu sắc hơn Lý Quang Diệu về hiểm họa CS Tàu tại Singapore. Hầu hết, nếu không muốn nói tất cả đảng viên CS hoạt động tại Singapore là người Hoa. Do đó, tách rời Singapore ra khỏi quỹ đạo của Trung Cộng càng xa càng tốt. Ông học về lý thuyết CS tại Anh một cách nghiêm túc và nhiều lần khẳng định chủ nghĩa CS không cần thiết là một phương tiện để giành độc lập và chủ nghĩa CS không thể xây dựng Singapore thành một nước cường thịnh về mọi mặt. 

Vào những năm đầu thập niên 1960, trong lúc các nhà lãnh đạo CSVN phải sang chầu Trung Cộng hàng năm để xin súng đạn, Lý Quang Diệu từ chối ngay cả việc thừa nhận nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa là một nước có chủ quyền toàn vẹn. Những biện pháp cứng rắn của chính phủ Lý Quang Diệu sau khi Singapore ra khỏi Liên bang Mã Lai là nhằm bảo vệ sự tồn tại mong manh của bán đảo này và ngăn chặn sự xâm nhập của Cộng Sản với hậu thuẩn tích cực của Trung Cộng. 

Khi Đặng Tiểu Bình phát động bốn hiện đại hóa, Lý Quang Diệu mở rộng các quan hệ các quan hệ kinh tế, thương mại với Trung Cộng vì lợi ích của Singapore nhưng vẫn chưa thiết lập các quan hệ chính trị trên tầm mức quốc gia. Mặc dù công khai bày tỏ sự kính phục dành cho Đặng Tiểu Bình và được mời thăm Trung Cộng nhiều lần, mãi đến tháng 10 năm 1990, khi Singapore đủ mạnh về kinh tế và ổn định về chính trị, Lý Quang Diệu mới thiết lập ngoại giao hoàn toàn. Singapore là nước cuối cùng ở Đông Nam Á thừa nhận Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa. Và mặc dù công nhận Trung Cộng, Lý Quang Diệu đồng thời cũng duy trì một quan hệ tốt với Đài Loan. 

Quan hệ thương mại với Trung Cộng, tránh phê bình chế độ chính trị CS tại Trung Cộng không có nghĩa Lý Quang Diệu thừa nhận cơ chế CS là đúng. Lý Quang Diệu hiểu CS hơn nhiều lãnh đạo quốc gia khác vì chính ông đã từng tranh đấu một cách gian nan để ngăn chận CS tại Singapore cũng như đã từng phát biểu về lâu về dài nền dân chủ Ấn Độ sẽ giúp cho quốc gia này vượt qua Trung Cộng. 

Một số học giả Trung Cộng như Lu Qi gọi Lý Quang Diệu là hanjian (Hán Gian) khi kết án ông Lý đã buộc người dân Singapore sử dụng tiếng Anh như ngôn ngữ chính và kết quả làm cho đa số người dân Singapore gốc Hoa ngày nay không biết tiếng Tàu. Nhưng tên học giả này quên rằng Lý Quang Diệu là Singapore chứ không phải là Trung Hoa và lại càng không phải Hán. Quyết định duy trì tiếng Anh làm ngôn ngữ chính ngay từ thời gian mới độc lập là một phần trong tầm nhìn xa của họ Lý để chuẩn bị cho Singapore dễ dàng hội nhập vào thế giới toàn cầu hóa năm chục năm sau. 

Trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam, Lý Quang Diệu và nhiều lãnh đạo sáng suốt ở châu Á đã lợi dụng chính sách chống CS của Mỹ ở châu Á để hợp tác và phát triển kinh tế với Mỹ, nhờ đó, không chỉ nền kinh tế Singapore mà nhiều nước nhỏ khác ở châu Á như Nam Hàn, Đài Loan cũng đã lần lượt cất cánh và trong một thời gian ngắn được thế giới ca ngợi như là những con rồng châu Á. 

“Vâng, nếu tôi không làm thế, chúng ta có thể không có mặt ở đây hôm nay”

Như Joseph Chinyong Liow, thuộc Viện Nghiên Cứu Brookings, phân tích trong bài bình luận Lý Quang Diệu, con người và giấc mơ hôm 22 tháng 3 vừa qua, chính lý tưởng và tầm nhìn đã giúp Lý Quang Diệu đưa Singapore từ một quốc gia bị trị, phân hóa chính trị, CS hoành hành, xung đột chủng tộc, thiếu thốn tài nguyên thiên thiên trở thành một nước hiện đại, được nhân loại khắp năm châu kính nể. 

Lý Quang Diệu, một lần, thừa nhận đã có can thiệp vào đời sống riêng tư của người dân nhưng như ông biện luận “Vâng, nếu tôi không làm thế, chúng ta có thể không có mặt ở đây hôm nay”. Đúng thế, lịch sử Singapore hiện đại đã chứng minh một cách hùng hồn rằng Lý Quang Diệu có lẽ là lãnh đạo có lập trường quốc gia duy nhất không những tồn tại mà còn xóa bỏ được cả một hệ thống CS tại Singapore và đưa đất nước ông thăng tiến vượt lên trên phần lớn nhân loại. 


Trần Trung Đạo


Tham khảo:

- Lee Kuan Yew: The Crucial Years, Alex Josey, Marshall Cavendish International 2012, p10-p15.
- National and Colonial Questions For The Second Congress Of The Communist International, Lenin, 5 June, 1920 (https://www.marxists.org/archive/lenin/works/1920/jun/05.htm)
- The Cold War in Asia (1945-1990), National Archives of Australia, 2007
- Malayan Communist Party 
- Workers' Party of Singapore 
- Lee Kuan Yew’s Greatest Accomplishment May Not Have Been Singapore’s Economic Success (http://www.nationalreview.com/article/415871/lee-kuan-yews-greatest-accomplishment-may-not-have-been-singapores-economic-success)
- Lai Teck - the traitor of all traitors, Barry Wain, 2011 (http://heresthenews.blogspot.com/2011/01/lai-teck-traitor-of-all-traitors.html)
- Was Lee Kuan Yew an Inspiration or a Race Traitor? Chinese Can’t Agree (http://www.chinafile.com/reporting-opinion/media/was-lee-kuan-yew-inspiration-or-race-traitor-chinese-cant-agree)


__._,_.___

Posted by: =?UTF-8?B?TkdVWeG7hE4gVsOCTiBUw5lORw

Một chính khách lớn và một người thầy xấu

Một chính khách lớn và một người thầy xấu
Nguyễn Hưng Quốc
Mở đầu bài viết tưởng niệm Lý Quang Diệu đăng trên báo The Washington Post

Henry Kissinger, cựu ngoại trưởng Mỹ, người được xem là tổng công trình sư về chính sách đối ngoại của Mỹ thời chiến tranh lạnh, nhận định: “Lý Quang Diệu là một vĩ nhân” (Lee Kuan Yew is a great man). Cựu Thủ tướng Anh, Tony Blair, cho Lý Quang Diệu là lãnh tụ sắc sảo nhất mà ông từng được gặp (the smartest leader I ever met). Tổng thống Mỹ Barack Obama cho Lý Quang Diệu là một “người khổng lồ đích thực của lịch sử”, “một hình ảnh truyền thuyết của châu Á trong thế kỷ 20 và 21”.

Những lời khen ấy xuất phát từ ba sự kiện: Thứ nhất, từ góc độ cá nhân, Lý Quang Diệu bao giờ cũng chứng tỏ là một con người thông minh và sâu sắc đủ để chinh phục sự ngưỡng mộ của những người gặp ông và trao đổi với ông. Thứ hai, với tư cách một lãnh tụ, ông đã chứng tỏ tài năng của mình trong việc biến Singapore từ một hòn đảo nhỏ, nghèo nàn và lạc hậu, một cựu thuộc địa của Anh và là một trong những địa phương khiêm tốn trong Liên bang Malaysia, trở thành một quốc gia tiên tiến và giàu có, có thu nhập trên đầu người cao hơn hẳn Malaysia và cả nước Anh. 

Thứ ba, với tư cách một chính khách, Lý Quang Diệu đã có những ảnh hưởng sâu rộng trên phạm vi thế giới. Mặc dù người ta không gắn sau tên ông chữ “ism”, kiểu chủ nghĩa Lý Quang Diệu (Lee-ism) như người ta từng làm với Reaganism hay Thatcherism, nhưng giới nghiên cứu chính trị đều đồng ý Lý Quang Diệu có một quan niệm riêng, một chiến lược riêng trong việc xây dựng và phát triển đất nước khác hẳn các chính khách khác. Chiến lược ấy được rất nhiều nhà lãnh tụ rải rác trên thế giới ngưỡng mộ và bắt chước.

Với những ảnh hưởng ấy, Lý Quang Diệu được xem là một bậc thầy có tầm quốc tế trong nửa sau thế kỷ 20 và những năm đầu thế kỷ 21. Tư cách bậc thầy ấy thể hiện qua hai khía cạnh chính: Một là những chính sách cụ thể mà Lý Quang Diệu sử dụng một cách hữu hiệu để xây dựng Singapore thành một cường quốc và hai là những chiến lược ông sử dụng để xây dựng bộ máy cai trị tại đất nước của ông. 

Ở khía cạnh thứ nhất, nói theo lời của Thủ tướng Anh David Cameron, Singapore là một trong những “câu chuyện thành công vĩ đại” (one of the great success stories) của thời hiện đại. Ở khía cạnh thứ hai, nói theo lời Tổng thống Obama, “không ít lãnh tụ thuộc thế hệ này cũng như các thế hệ trước xin những lời khuyên của ông” trong vấn đề cai trị.

Ở cả hai khía cạnh vừa nêu, bậc thầy Lý Quang Diệu để lại những di sản vừa tốt vừa xấu.

Tốt ở nhiều điểm: Ông mang lại niềm tự tin cho nhiều lãnh tụ về quá trình xây dựng đất nước của họ sau những thời gian dài chiến tranh hoặc lệ thuộc; ông khuyến khích mọi người quan tâm đến lãnh vực giáo dục cũng như chính sách chiêu hiền đãi sĩ trong quá trình hiện đại hoá đất nước; ông nêu bật lên tầm quan trọng không thể thay thế được của một nền quản trị minh bạch và hiệu quả; ông nhấn mạnh đến việc bài trừ tham nhũng; ông dạy người ta tinh thần thực tế và thực dụng, không bám víu một cách mù quáng và nô lệ vào các lý thuyết hay các thứ chủ nghĩa, đặc biệt chủ nghĩa cộng sản, v.v…

Nhưng di sản xấu của Lý Quang Diệu cũng không ít.

Thứ nhất, ông tạo nên một mô hình phát triển nguy hiểm.

Trước, hầu như mọi nhà nghiên cứu đều cho dân chủ là một trong những tiền đề tiên quyết của phát triển. Sự thành công của chủ nghĩa tư bản, ở lãnh vực kinh tế cũng như chính trị, cao hơn hẳn của chủ nghĩa xã hội vốn cuối cùng bị sụp đổ vào đầu thập niên 1990, là ở chỗ: chủ nghĩa tư bản có tự do hơn. 

Tính chất tự do và dân chủ của chủ nghĩa tư bản không phải chỉ xuất phát từ những nguyên tắc nhân quyền chung chung mà còn xuất phát từ một thực tế: chúng khuyến khích óc sáng tạo và tinh thần cạnh tranh lành mạnh của mọi người, một nhân tố quan trọng để đất nước càng ngày càng tân tiến và thịnh vượng.

Sau, với sự thành công của Singapore, người ta thấy có một khả năng lựa chọn khác: một đất nước có thể tiến bộ vượt bậc mà không cần phải dân chủ hoá. Người ta gọi đó là một nền “độc tài mềm” (soft dictatorship) hoặc “chủ nghĩa tư bản chuyên chế” (authoritarian capitalism) mà Singapore là một tấm gương tiêu biểu nhất.

Điều đó giải thích tại sao lãnh tụ của rất nhiều quốc gia độc tài tìm đến với Lý Quang Diệu, xem Lý Quang Diệu như một cố vấn đáng tin cậy. Một trong những người ấy là Đặng Tiểu Bình. Cuối thập niên 1970, sau cái chết của Mao Trạch Đông và sau khi đánh dẹp “bè lũ 4 tên”, Đặng Tiểu Bình xem Singapore như một mẫu mực ông noi theo để vừa có thể hiện đại hoá Trung Quốc vừa có thể giữ được tính chất độc tôn của đảng cộng sản như điều Lý Quang Diệu đã làm với đảng Hành Động Nhân Dân của ông. Để học bài học của Lý Quang Diệu, Đặng Tiểu Bình đã gửi hàng chục ngàn cán bộ các cấp sang Singapore học tập. 

Ông cũng mời Lý Quang Diệu sang thăm Trung Quốc cả hang chục lần. Ngày Lý Quang Diệu qua đời, Bộ Ngoại giao Trung Quốc ra tuyên bố khen ông là một “chính khách có ảnh hưởng độc nhất ở châu Á và là một nhà chiến lược kết tinh được những giá trị đông phương và một viễn kiến mang tính quốc tế”. Ảnh hưởng của Lý Quang Diệu trên Trung Quốc lớn đến độ có người cho ông chính là “cha đẻ của Trung Quốc hiện đại” (“Lee Kuan Yew: The Father of Modern China?”)

Ngoài Đặng Tiểu Bình và các lãnh tụ khác ở Trung Quốc, Lý Quang Diệu còn có một số người khác rất ngưỡng mộ ông và muốn noi theo gương của ông, trong số đó, đáng kể đầu tiên là Vladimir Putin, người đã tặng cho Lý Quang Diệu một huân chương danh dự để bày tỏ sự tôn kính đối với những đóng góp lớn lao của Lý Quang Diệu trên phạm vi thế giới.

 Ở Georgia, Mikhail Saakashvili cũng xem Lý Quang Diệu như một thần tượng, sách của Lý Quang Diệu được dịch, in, lưu hành và đọc như những cuốn kinh thánh. Ở Ukraine, Viktor Yanukovych cũng rất sùng bái Lý Quang Diệu và xem Singapore như một mô hình để xây dựng đất nước của ông.

Nói một cách vắn tắt, ở rất nhiều nơi trên thế giới, từ Trung Quốc đến Nga và một số quốc gia cựu cộng sản khác đều xem Singapore như một bài học lớn, ở đó, người ta, một mặt, có thể phát triển, mặt khác, vẫn tiếp tục duy trì một nền chính trị hà khắc, trên sự thống trị của một đảng duy nhất.

Di sản nguy hiểm thứ hai của Lý Quang Diệu là ông tạo cho người ta cái ảo tưởng là có những nền văn hoá thích hợp với dân chủ và có những nền văn hoá thì không. Nền tảng quan trọng nhất trong lý thuyết về chính trị của Lý Quang Diệu là quan niệm về các giá trị châu Á (Asian values) vốn, theo ông, khác hẳn với văn hoá Tây phương. 

Nếu ở Tây phương, người ta đề cao chủ nghĩa cá nhân thì ở châu Á, người ta đề cao tinh thần tập thể; ở Tây phương, người ta khuyến khích óc cạnh tranh; ở châu Á, người ta tìm kiếm sự đồng thuận. Với những khác biệt ấy, ở Tây phương người ta cần tự do và dân chủ, ở châu Á, người ta có thể hài lòng với một chế độ chính trị nhắm đến việc xây dựng một xã hội trật tự, kỷ cương và giàu có.

Quan niệm này của Lý Quang Diệu giúp các chế độc độc tài hoặc bán độc tài ở châu Á cũng như ở Đông Âu biện hộ cho các chính sách độc đoán của họ. Nhiều học giả cho quan niệm của Lý Quang Diệu và huyền thoại Singapore đã có ảnh hưởng tai hại đến rất nhiều quốc gia trên thế giới, ở đó, chế độ độc tài có thể tiếp tục độc tài hoặc chế độ vừa mới thoát khỏi độc tài cộng sản lại quay sang một chế độ độc tài kiểu mới.

Nói Lý Quang Diệu là một chính khách giỏi nhưng lại là một người thầy xấu là vậy.




__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

Tuesday, March 31, 2015

Vài chuyện trời ơi về zu-khách Trung Quốc bị xua đuỗi ỡ hãi ngoại vì hành xữ moại rợ như người trong rừng mới xuống đồng bằng !!!


   Vài chuyện trời ơi về zu-khách Trung Quốc bị xua đuỗi ỡ hãi ngoại vì hành xữ moại rợ như người trong rừng mới xuống đồng bằng !!! 

From: quanhong Chung <
Date: 2015-03-30 8:32 GMT-07:00

Thưa quý bạn, trong lịch sử nước Trung Hoa từ muôn đời trước hầu như không lúc nào là không có chiến tranh và nghèo đói. Ngay cả đời nhà Đường, là thời đại tương đối rất khá, vậy mà nhà thơ Đỗ Phủ (712-770) sống trong thời đó cũng viết: “Chu môn tửu nhục xú, lộ bàng đống nỗi cốt” – “Trong cửa son mùi rượu thịt nồng nặc, bên lề đường có xương người chết vì đói rét”. 

Đời Đương Huyền Tông, tức Đường Minh Hoàng, coi như rất thịnh trị, cũng bị An Lộc Sơn khởi loạn, đánh cho tơi bời hoa lá phải bỏ ngai vàng chạy vào Tứ Xuyên, dân chúng đói quá có nhiều người phải đổi con cho nhau để ăn thịt. Hơn 1.200 năm sau, đến thời Mao Trạch Đông (1893-1976), nhà văn Mạc Ngôn – giải thưởng Nobel Văn Chương 2012 – trong tác phẩm Báu vật của đời, nói rằng trong thời Đại Cách mạng văn hóa 1959-1961 của “Mao chủ tịch”, dân chúng nhiều người phải ăn cả lá dâu, xác chết đói la liệt.

Nay, những thời nghèo đói đã qua đi, Trung Quốc đã tương đối phát triển. Chúng ta nói “tương đối” là so sánh với các thời đại trước của họ mà thôi, chứ hiện nay trong nước vẫn còn người giàu người nghèo, người sung sướng kẻ khốn khổ cùng cực, chưa thể so sánh với nhiều nước bên Tây phương được. Mà, khi đã giàu có thì “phú quý học làm sang”, dân chúng Trung Quốc nhiều người đi du lịch cho biết đó biết đây và tỏ ra ta cũng văn mình không kém gì thiên hạ. 

Tuy nhiên, sự “văn minh” của họ không giống ai hết. Bản tính bủn xỉn, keo kiệt vốn có từ nhiều đời trước, họ bỏ ra hàng ngàn Mỹ kim để đi du lịch thì được nhưng lại tiếc 5 bath Thái Lan, tức tương đương với 3.500 đồng Việt Nam hay 18 xu Mỹ (cứ 31 bath ăn 1 Mỹ kim), không chịu vào nhà vệ sinh, phóng uế tùm lum tà la tại các danh lam thắng cảnh hoặc các chùa chiền được coi là linh thiêng nhất, khiến dân chúng Thái Lan hết sức bất mãn. 

Cả thế giới không nước nào ưa nổi khách từ Trung Hoa Lục địa. Bây giờ xin mời quý bạn xem xét những hành vi trời ơi đất hỡi chẳng “văn minh” một tí nào hết của họ. Tất cả đều có hình ảnh chứng minh cụ thể, chỉ tiếc là các hình ảnh này được khách du lịch các nước chụp bằng cell-phone trong lúc bất ngờ nên không được rõ lắm. Xin mời quý bạn coi qua cho biết…

doandu 3214

1. Hành khách Trung Quốc hất nước nóng và tô mì vào mặt nữ tiếp viên Thái
doandu 3211
Ngày 11/12/2014, trên chuyến bay của Thai AirAsia từ Bangkok đi thành phố Nam Kinh, Trung Quốc, một nữ hành khách Trung Quốc đã hất nước nóng và tô mì vào mặt một tiếp viên Thái Lan vì cô tiếp viên này cứ theo số ghế, không chịu đổi chỗ cho 4 người cùng nhóm được ngồi gần nhau. Các hành khách khác trên máy thấy việc tạt nước nóng và ném tô mì là quá quắt nên thì thầm, dị nghị với nhau. 

Một thanh niên cùng nhóm với 3 người kia hét lớn, la mắng mọi người là hãy câm miệng đi, việc “con nhóc” tiếp viên bị bỏng chỉ là tai nạn nho nhỏ không đáng kể khi bưng nước nóng và tô mì vậy thôi. Anh ta còn dọa nếu mọi người không câm miệng, anh ta sẽ đánh bom máy bay cho chết cả lũ.
Sự việc đã khiến phi công trưởng buộc lòng phải cho máy bay quay trở lại Bangkok, kêu an ninh phi trường lên lôi cô hành khách tạt nước nóng, cậu thanh niên và hai người khác cùng nhóm xuống máy bay để phi trường “xử lý”, có thể là sẽ bị phạt.

Một đoạn video phát trên đài truyền hình CCTV Trung Quốc cho thấy toàn bộ chuyện này, và cơ quan Du lịch Trung Quốc thông báo nhóm du khách đã làm gián đoạn chuyến bay đồng thời gây ảnh hưởng xấu, “hủy hoại nặng nề hình ảnh dân chúng Trung Quốc” họ sẽ bị trừng phạt thích đáng để làm gương cho mọi người khác.

Tuy nhiên, cơ quan này không cho biết nhóm du khách nói trên sẽ bị trừng phạt như thế nào. Cũng theo cơ quan này, có thể công ty tổ chức chuyến du lịch cũng sẽ bị phạt vì không hướng dẫn để du khách xử sự đúng đắn khi ra nước ngoài, và công ty phải liệt nhóm du khách có hành vi xấu nói trên vào danh sách đen để thông báo cho các công ty du lịch khác trong nước biết để họ không chấp nhận những người nói trên đi du lịch bằng máy bay tiếp.

Nhiều người Trung Quốc cho biết họ cảm thấy xấu hổ về các hành vi tương tự. Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình trong chuyến thăm mới đây tới Maldives cũng kêu gọi du khách Trung Quốc hãy văn minh hơn bằng cách không ném ly giấy, túi giấy, chai nhựa v.v… bừa bãi hay phá hủy các rặng san hô.

Đây không phải là lần đầu tiên hành khách Trung Quốc gây rắc rối trên máy bay, nhưng hầu hết những vụ trước đó chỉ giới hạn trong các chuyến bay nội địa. Các hành khách nước này thường không kiềm chế được cơn giận dữ vì chuyến bay bị trễ hoặc bị hoãn, thức ăn trên máy bay không ngon hoặc dịch vụ không vừa ý.
Sau cơ quan Du lịch Quốc gia, đến lượt các nhà chức trách Trung Quốc tuyên bố sẽ trừng phạt nghiêm khắc nhóm hành khách hất nước nóng cùng tô mì vào mặt tiếp viên hàng không Thái Lan cũng như đe dọa đánh bom máy bay sau khi không hài lòng với việc sắp xếp chỗ ngồi.
Đoạn video quay lại cảnh hung hăng của những người này đã lan truyền rộng rãi trên mạng Internet.


2. Đền Trắng Thái Lan từ chối du khách Trung Quốc do làm mất vệ sinh
doadu 3213
Tờ Nhân dân Nhật báo Online của Trung Quốc cho biết: Đền Wat Rong Khun (còn gọi là Đền Trắng, ngôi đền nổi tiếng nhất ở Chiang Rai, Thái Lan) vào hôm 03/02/2015 đã từ chối khách du lịch Trung Quốc. Theo trang mạng xã hội có tên Thailand Headlines, nguyên nhân là do người Trung Quốc sử dụng không đúng cách nhà vệ sinh của đền.

Về phần đền thờ, ban quản trị Đền Trắng cũng xác nhận họ đã không cho phép du khách Trung Quốc vào đền từ sáng 03/02/2015 do du khách nước này thường sử dụng không đúng cách nhà vệ sinh, đặc biệt chiều hôm trước có một nữ du khách Trung Quốc bỏ giấy vệ sinh mà cô đã dùng vào bồn nước trong toilet rồi bỏ đi mặc dầu đã được nhân viên của đền thờ nhắc nhở là phải nhặt ra và làm sạch bồn.

Chủ sở hữu Đền Trắng đã ra lệnh cho nhân viên từ chối khách du lịch Trung Quốc từ sáng ngày hôm sau, nhưng sau đó nửa ngày Đền Trắng đã phải mở cửa trở lại cho du khách Trung Quốc vì có một số lượng rất lớn du khách phản đối bên ngoài cổng đền.

Sau khi mở cửa trở lại, ban quản trị Đền Trắng đã thông báo cho các hướng dẫn viên du lịch từ Trung Quốc rằng nếu khách hàng của họ làm dơ nhà vệ sinh, bản thân hướng dẫn viên có trách nhiệm phải dọn dẹp.
Đền Trắng là một ngôi đền Phật giáo đương đại do tư nhân sở hữu. Ngôi đền được ông Chalermchai Kositpipat xây dựng và bắt đầu mở cửa đón khách từ năm 1997, vào thăm miễn phí.

Báo Direct Matin của Pháp còn nói những người phụ trách quản lý Đền Trắng đang dự tính xây thêm nhà vệ sinh dành riêng cho du khách Trung Quốc.
Hôm 28/02/2015, một người phụ trách của Đền Trắng than phiền về chuyện hành xử mất vệ sinh của du khách Trung Quốc: “Họ phóng uế bừa bãi cả trên sàn nhà vệ sinh, tiểu tiện ở tường bên ngoài nhà vệ sinh và dùng giấy vệ sinh xong thì vứt vô tội vạ”.

Theo nhân viên này, mỗi khi có đoàn người Trung Quốc đến thăm Đền Trắng thì những du khách khác không thể dùng tiếp được nhà vệ sinh, do đó, Đền Trắng đang dự tính xây nhà vệ sinh riêng biệt cho du khách Trung Quốc.
Dù là nguồn khách lớn ở Thái Lan với khoảng 4,62 triệu người ghé thăm mỗi năm, nhưng du khách Trung Quốc đã khiến cho dân bản địa không ít lần phải than phiền.

Hồi cuối tháng 2 mới đây, theo Daily Mail, các trang mạng của Thái Lan đã lan truyền với tốc độ rất nhanh một đoạn video quay cảnh một anh Ba công dân Trung Quốc dùng chân đá vào dàn chuông thiêng ở chùa Wat Phra That Doi Suthep, gần Chiang Mai, rồi cười lớn với nhau trước khi quay đi.
Hành vi bất kính đó khiến dân chúng Thái Lan vô cùng phẫn nộ và cảnh sát khẳng định họ sẽ truy lùng các du khách này để trừng phạt.
Thậm chí, giới quản lý du lịch Thái Lan đã cho phát hành cuốn cẩm nang “Hướng dẫn hành xử đúng mực” bằng tiếng Hoa chỉ dành riêng cho du khách Trung Quốc.


3. Hành khách Trung Quốc đánh nhau túi bụi trên máy bay
doandu 3215

Vừa có thêm một vụ đánh nhau trên máy bay và một vụ… mở cửa thoát hiểm “cho thoáng” xảy ra, bổ sung vào loạt scandal hành khách Trung Quốc gây rối trên máy bay trong thời gian gần đây.
Trên chuyến bay của hãng China Airlines từ Trùng Khánh đi Hong Kong ngày 19/12/2014, hai phụ nữ lấy làm khó chịu vì tiếng khóc của một em bé ở ghế phía sau.
Chuyến bay cất cánh lúc 9 giờ sáng, hai người phụ nữ Trung Quốc đang thiu thiu ngủ thì bị đánh thức bởi tiếng khóc của trẻ con. Họ bắt đầu phàn nàn với người mẹ 27 tuổi của em bé, tên trong vé máy bay của người mẹ này là Chan Juan Sung (Trần Nguyên Tống – ĐD).

Một nhân chứng kể lại rằng hai người phụ nữ kia đã to tiếng, bắt người mẹ của đứa bé phải làm cho nó im lặng. Tuy nhiên, chẳng hiểu sao người mẹ 27 tuổi lại tức khí đánh một trong hai phụ nữ và hai người này đánh trả lại dữ dội. Cuộc “hỗn chiến” xảy ra, đứa trẻ thì gào khóc còn hành khách chung quanh thì la ó. Cảnh tượng náo loạn y như trong phim. Các tiếp viên nam nữ phải nhào vô lôi kéo họ ra, bấy giờ trật tự mới được vãn hồi.

Cũng may lịch trình của chuyến bay không bị ảnh hướng và máy bay vẫn tới điểm đến đúng giờ. Cảnh sát đã chờ sẵn để “dàn chào” cả ba hành khách này. Phát ngôn viên của China Airlines cho biết, du khách không thể cư xử kiểu đó được, mọi người đều phải tuân theo Luật Hàng Không, nếu ai gây rối sẽ bị xử phạt như quy định, gần đây sự việc hành khách Trung Quốc gây ảnh hưởng xấu đến hình ảnh người Trung Quốc quá nhiều.
Riêng vụ hành khách định mở cửa thoát hiểm “cho thoáng” thì tiếp viên đã ngăn lại kịp, nhưng hành khách đó cũng bị cột cả hai tay vào thành ghế và bị lập biên bản cấm kể từ nay không được đi máy bay của bất cứ một hãng hàng không nào nữa.


4. Dân chúng Nhật tránh gặp du khách Trung Quốc
Trang báo Phượng Hoàng của Trung Quốc đưa tin: hôm 10/2/2015, Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã kêu gọi dân chúng nước này “không nên cậy có tiền mà làm bừa, hay do không biết mà hành xử không có giới hạn”. Song dường như lời kêu gọi đó không đem lại hiệu quả, bởi vì trong dịp Tết âm lịch vừa qua, những hành vi kém văn minh của du khách Trung Quốc vẫn tái diễn.
Điển hình là mới đây, một đài truyền hình Nhật Bản đã ghi lại hình ảnh một phụ nữ Trung Quốc cho con mình đi tiểu ngay trước Trung tâm thương mại ở khu Ginza, Tokyo.

Điều đáng nói, khi bị phát giác, người phụ nữ Trung Quốc này đã ngay lập tức giơ một chiếc túi ni-lon ra và cãi rằng cô đã cho con trai tiểu vào đó chứ không “đi bậy” ra mặt đường. Người này cũng kiên quyết không thừa nhận hành vi của mình là thiếu văn hóa.

Ngay cả khi đi vào các trung tâm thương mại tại Nhật Bản, du khách Trung Quốc vẫn bị tố không chịu tuân thủ các quy định và thường xuyên bóc mở các gói thực phẩm trong siêu thị, chê thì bỏ lại, trước khi trả tiền. Nhiều người Nhật Bản không muốn tới những khu vui chơi “tràn ngập du khách Trung Quốc”.
Cư dân mạng Trung Quốc đã phải lên tiếng hối thúc người dân nước mình khi đi du lịch cần “nhập gia tùy tục” và… không thể “tiểu bậy trên khắp thế giới được”.


5. Viết và vẽ bậy trên di tích cổ của Ai Cập
doan du 3216
Hồi năm 2013, cha mẹ của một thiếu niên 14 tuổi ở Trung Quốc đã phải lên tiếng xin lỗi khi con trai họ bị cư dân mạng lên án vì hành động vẽ bậy lên di tích tại một ngôi đền cổ 3.500 tuổi ở Luxor, Ai Cập.
Vụ này diễn ra chỉ sau ít ngày Phó thủ tướng Trung Quốc Uông Dương cho rằng “hành vi thiếu văn minh” của một số du khách Trung Quốc đang làm tổn hại đến hình ảnh quốc gia.
Ông Uông Dương nói: “Họ gây ồn ào ở nơi công cộng, khắc tên mình lên di tích lịch sử, vượt đèn đỏ và khạc nhổ ở khắp mọi nơi. Những hành vi ấy đang làm xấu đi hình ảnh của Trung Quốc và gây ra những hậu quả không đáng có”.


6. Tiếc tiền nên “phục kích” phóng uế ở đảo Jeju, Nam Hàn
doan du 3217
Bắc Kinh hiện nay là đối tác thương mại lớn nhất của Seoul, do đó, không ít người dân Hàn Quốc lo sợ trong tương lai Trung Quốc sẽ có tiếng nói trong mọi chính sách của nước này. Bởi trong số 6,1 triệu du khách Trung Quốc đến thăm Nam Hàn vào năm 2014, gần một nửa trong số đó tới đảo Jeju, tăng gấp 5 lần so với năm 2011.
Jeju là hòn đảo đẹp mê hồn, có các nhà vệ sinh kín đáo, sang trọng và giá vé chỉ tương đương 1 Nhân dân tệ (tức khoảng 3.400 đồng Việt Nam hay 16 xu Mỹ) nhưng du khách Trung Quốc lại “tiết kiệm”, không thích vào nhà vệ sinh mà thường tìm chỗ khuất sau các tảng đá hoặc các lùm cây ngay tại bãi biển để tiểu tiện hoặc phóng uế, khiến cảnh quan không còn trong sạch và khách tham quan của chính Nam Hàn hay các nước khác thấy ghê sợ, hết sức bất mãn. Việc “chống Trung Quốc” lên cao đến nỗi nhiều khách sạn ở vùng đảo Jeju phải treo bảng thông báo họ không liên quan gì tới Trung Quốc.

Kim Hong-gu, một doanh nhân Jeju, phàn nàn về việc người Trung Quốc hay tranh cãi và hút thuốc trên đường phố. Ông Kim cho rằng Trung Quốc đang dùng tiền của mình để biến Jeju thành một “khu phố của người Tàu”.
Bên cạnh những cáo buộc liên quan tới việc các nhà đầu tư bất động sản Trung Quốc “xâm lấn” Nam Hàn, giới truyền thông Nam Hàn còn nhận định rằng, hầu hết du khách Trung Quốc không chỉ coi thường và vi phạm một số tập quán xã hội của Triều Tiên mà còn thường chỉ lưu trú, ăn và đi mua sắm trong khách sạn, nhà hàng và các trung tâm mua sắm do người Trung Quốc làm chủ.
Trong một cuộc khảo sát 1.000 người dân đảo Jeju năm 2014, 68% cho biết số lượng du khách Trung Quốc ngày càng tăng nhưng không hề đóng góp gì cho sự phát triển của đảo Jeju.


7. Tiếc tiền, đi vệ sinh bừa bãi cả ở Âu châu

Tờ Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng, dẫn lời một hướng dẫn viên du lịch tên Linda Li, kể về câu chuyện một đoàn xe chở khách du lịch Trung Quốc dừng chân tại trạm nghỉ trên đường cao tốc ở Frankfurt, Đức. Khi cô thông báo lệ phí đi nhà vệ sinh công cộng là 0,5 Nhân dân tệ (khoảng 8 xu Mỹ – ĐD), hầu hết du khách Trung Quốc đều phản đối dữ dội. Thậm chí, nhiều nam du khách đã tiểu tiện ngay ngoài trời hoặc chấp nhận nhịn đi vệ sinh.

Cô Li nói: “Tôi đã bị choáng. Nhiều người ăn mặc bảnh bao, giàu có cũng không chịu bỏ ra 0,5 Nhân dân tệ để đi vệ sinh trong khi họ có thể chi hàng ngàn euro để mua một chiếc đồng hồ hàng hiệu Vacheon Constantin”.
Theo ý kiến của một số chuyên gia trong ngành du lịch Trung Quốc, cuốn Cẩm nang hướng dẫn cách cư xử cho công dân nước mình khi ở nước ngoài của Cơ quan Du lịch Trung Quốc phát hành hay lời kêu gọi của ông Tập Cận Bình hoàn toàn vô tác dụng. Bởi những người thiếu văn minh thì vẫn hành xử bậy bạ, còn người hiểu biết thì luôn đúng mực.

Tuy nhiên, hướng dẫn viên Li nhấn mạnh lối hành xử không đúng của du khách Trung Quốc xuất phát từ nguyên nhân ngành du lịch Trung Quốc mới chỉ chăm chăm kiếm tiền mà không hướng tới giáo dục cho người dân về ý thức bảo vệ môi trường như tại các nước phương Tây. Nói cách khác, du khách Trung Quốc cần phải học cách ứng xử tử tế, thân thiện với môi trường ngay từ khi ở nước nhà.
Theo tờ Phượng Hoàng, ngay tại các ga tàu hỏa đông đúc ở thủ đô Bắc Kinh, những hành vi thiếu văn hóa của người dân vẫn thường xuyên tái diễn. Hình ảnh người lớn cho trẻ nhỏ đi tiểu ra đường đã trở thành việc thường ngày đến mức các nhân viên vệ sinh chán không nhắc nhở nữa.


8. Người Hồng Kông cũng chịu không nổi người Trung Quốc
doandu 3218
Ở Hồng Kông, làn sóng phản đối du khách Trung Quốc tăng cao đột biến sau sự việc một cặp vợ chồng người Trung Quốc cho cậu con trai 2 tuổi phóng uế ngay trên đường phố Hồng Kông.
Mới đây, Channel New Asia đưa tin, người dân Hồng Kông còn tham gia vào các cuộc biểu tình phản đối du khách Trung Quốc cứ đổ xô tới đặc khu mua sắm khiến giá cả nhiều mặt hàng tăng chóng mặt, ảnh hưởng tới cuộc sống thường ngày của người dân Hồng Kông. Các mặt hàng như sữa bột trẻ em, mỹ phẩm, dược phẩm và hàng hóa cao cấp là những sản phẩm yêu thích được nhiều người Trung Quốc tìm mua nhiều nhất khi đặt chân tới Hồng Kông.
Thậm chí, tại quận Yuen Long, cảnh sát Hồng Kông đã buộc phải bắt giữ 38 người dân và dùng hơi cay để giải tán đám đông tụ tập biểu tình trước cửa một trung tâm mua sắm để phản đối du khách Trung Quốc.


9. Indonesia trục xuất 18 người Trung Quốc

Giới chức di trú ở tỉnh Jambi của Indonesia ngày 17/01/2015 đã trục xuất 18 người Trung Quốc nhập cư bất hợp pháp và bị cáo buộc điều hành một mạng lưới đánh bạc qua mạng quốc tế.
Theo tờ The Jakarta Post, một nhóm người Trung Quốc, gồm 3 phụ nữ và 15 người khác, đã bị buộc phải rời khỏi Indonesia qua ngả phi trường Quốc tế Sukarno-Hatta Tangerang, Banten, gần thủ đô Jakarta.
“Những người nhập cư bất hợp pháp này bị trục xuất trong tình trạng an ninh thắt chặt. Họ sẽ được đưa về Trung Quốc trên hai chuyến bay và sẽ không bao giờ được phép quay trở lại Indonesia nữa”, ông Davenson, một quan chức di trú ở Jambi, cho biết.

Nhóm người Trung Quốc nói trên không có hộ chiếu và hiện chưa rõ họ nhập cảnh Indonesia bằng cách nào. Một lực lượng an ninh hỗn hợp của Indonesia đã bắt giữ nhóm người này trong cuộc lục soát một ngôi nhà ở khu vực Talang Bakung thuộc Jambi.
Cảnh sát đã tịch thu hàng chục điện thoại và các thiết bị khác tại ngôi nhà nói trên.
Theo hãng thông tấn Antara của Indonesia, cuối năm ngoái chính quyền tỉnh Trung Sulawesi của Indonesia cũng đã trục xuất 5 người Trung Quốc vì họ vi phạm các quy định về di trú.


10. Tây Ban Nha: “Cấm chó và người Trung Quốc”
doandu 32110

doandu 32111
Phía Trung Quốc vừa hối thúc truyền thông Tây Ban Nha phải “sửa sai” sau khi một chương trình truyền hình của Tây Ban Nha phát sóng hình ảnh “xúc phạm đến người Trung Quốc”.
Đài truyền hình Telecino đã phát sóng một chương trình mang tên Aida. Trong tập phim phát ngày 15/05/2014, họ đưa hình ảnh một người đàn ông Trung Quốc tức giận bỏ về từ một quán bar vì bị chủ quán phân biệt chủng tộc.
Nhân vật này đã bị chủ quán chỉ vào tấm biển có dòng chữ “Cấm chó và người Trung Quốc”. Sự việc đã tạo thành làn sóng phẫn nộ trong cộng đồng người Hoa tại Tây Ban Nha.

Mới đây, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi nói rằng Đài truyền hình Tây Ban Nha Telecino thường xuyên phát sóng nhiều chương trình sỉ nhục người Trung Quốc. Ông đòi hỏi đài này phải nhìn nhận khuyết điểm và sửa chữa tính chất kỳ thị này.
Phía Trung Quốc khẳng định, suốt một thời gian dài, cộng đồng người Trung Quốc sống tại Tây Ban Nha đã chấp hành nghiêm chỉnh luật pháp, sống hòa thuận với người dân địa phương, đóng góp vào kinh tế, phát triển xã hội và sự đa dạng của đất nước sở tại.


Đoàn Dự ghi chép





__._,_.___

Posted by: <vneagle_1


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link