Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, April 19, 2015

Dòng Chúa Cứu thế Saigon tạm ngưng chương trình "trợ giúp thương phế binh”


Dòng Chúa Cứu thế Saigon tạm ngưng chương trình "trợ giúp thương phế binh”

Mặc Lâm - RFA
2015-04-17
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
vml041715.mp3 Phần âm thanhTải xuống âm thanh
thank-you-note-to-arvn-invalids
Linh mục Giám Tỉnh DCCT ngỏ lời tri ân TPB/VNCH, 28 tháng 4, 2014
chungnhan.org
Trong 6 lần liên tiếp Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn đã tổ chức các cuộc quyên góp tài vật trong và ngoài nước để giúp đỡ anh em thương phế binh VNCH. Từ chiếc xe lăn cho tới những phần tiền tuy ít ỏi nhưng đầy tình người đã vực dậy niềm cô đơn và số phận không may của họ.
Thế nhưng trong lần thứ 7 này, DCCT gửi thư mời 152 anh em thương phế binh từ Đà Nẵng cho tới Cà Mau đến DCCT Sài Gòn vào sáng ngày Thứ Sáu, 17 tháng Tư để được khám tổng quát sức khỏe, xét nghiệm cận lâm sàng cho anh em do 4 cơ sở đa khoa thiện nguyện đứng ra phụ trách đã gặp trở ngại. Nguyên nhân được biết là tân linh mục Giám tỉnh Giu Se Nguyễn Ngọc Bích, mới được bổ nhiệm thay thế cho linh mục Giám tỉnh Phạm Trung Thành cho rằng nhà sách của DCCT là nơi bán sách không nên tổ chức tụ tập đông người gây trở ngại cho việc kinh doanh.
Linh mục Phạm Trung Thành nguyên linh mục Giám tỉnh của DCCT cho biết ý kiến của ông về vấn đề này:
father-thanh
Linh mục Phạm Trung Thành, nguyên Giám Tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế
-Tôi được cha Thoại cho tôi cái thông tin chuyện chuẩn bị vào ngày Thứ Sáu tức hôm nay cho 152 thương phế binh, lần này là đợt thứ bảy rồi. Hôm thứ Ba cha Vũ Trọng Phiệt, tức là cha Hoàng Phúc là cha giám đốc nhà sách là nơi mà Ban tổ chức sử dụng phòng ốc để mà làm thì cha thông tin là hạ tất cả các poster xuống và nói rằng cha Giám tỉnh không cho phép làm. Cha Thoại cẩn thận đi gặp trực tiếp cha Giám tỉnh để hỏi ý kiến có phải là chính cha hay không.
Cha Thoại bảo là cha rất trung thực để nói về thông tin này, tức là không phải là cha Giám tỉnh không cho làm mà ngài bảo là chưa làm, cái cách ngài nói như thế. Cha Giám tỉnh có giải thích một vài điều và cha Thoại nói con chỉ cần biết có phải lệnh của cha hay không, và chỉ cần biết có cho làm hay không mà thôi.
Cha Thoại quyết định ra một bức thư cũng gây phản ứng rất mạnh trên cộng đồng mạng cũng như xã hội. Tôi thương quá đi tại vì nghe kể rằng có những anh đã lên xe đi từ An Giang lên và lúc nghe được tin báo hồi thì đang ngồi trên xe. Nghe cái tin đó tôi muốn khóc anh ạ.
Linh mục Giu Se Nguyễn Ngọc Bích nhận chức Giám tỉnh dòng Chúa Cứu Thế căn cứ trên cuộc bầu cử của nhà dòng. Sau khi bầu cử thì kết quả được gửi về cho Trung ương Dòng tại Roma để xác định kết quả bầu cử và bổ nhiệm. Tân Linh mục giám tỉnh năm nay 65 tuổi đã du học tại Ottawa về Giáo luật. Linh mục Phạm Trung Thành cho biết việc ông thôi chức Giám tỉnh để nghỉ bệnh của ông như sau:
-Thú thật cái này thuộc về tổ chức. Sau khi tôi thôi nhiệm vụ tôi nghĩ rằng để tạo điều kiện cho anh em mới làm việc tôi nói với ngài ngài cứ theo lương tâm ngài cứ làm những gì ngài muốn làm không vì tôi. Tôi xin nghỉ một thời gian để chữa bệnh đó là nguyên tắc thứ nhất. Thứ hai là tôi không tham gia vào bất kỳ một cuộc bàn bạc nào về công việc cũng như những sinh hoạt của Tỉnh dòng. Hiện nay thì tôi đang ở nhà hưu và tôi đang chữa bệnh tiểu đường khá nặng.
Linh mục Đinh Hữu Thoại người phụ trách chương trình khám sức khỏe cho anh em thương phế binh lần này cho biết thêm chi tiết:
-Quyết định rất là bất ngờ của ngài như vậy để lại rất nhiều thiệt hại cho thương phế binh về mặt tâm lý, về mặt tinh thần. Có những người khi chúng tôi gọi xin lỗi hồi báo cho họ thì họ đang ở trên xe rồi rất nhiều phiền phức, ngay cả các phòng khám đa khoa chúng tôi cũng phải xin lỗi. Quyết định vội vàng như vậy để lại rất nhiều bất tiện tôi phải đi xin lỗi các nơi, nhất là anh em thương phế binh họ tổn thương tinh thần rất lớn. Cái lý do có thể nói vội vàng, cận quá trong khi họ đã chuần bị để lên đường hết rồi.
Anh Huỳnh Công Thuận, một tình nguyện viên cốt cán trong tất cả các chương trình trợ giúp thương phế binh do DCCT tổ chức cho biết:
-Không phải là cấm hẳn anh, cha Giám tỉnh không cho làm trong khuôn viên của nhà thờ thôi còn chương trình ủng hộ thì vẫn tiếp tục. Chúng tôi đi tới từng nhà, hôm qua tới nay có đi tới anh em giúp đỡ những anh em bị bệnh rồi hỗ trợ anh em có nhà cửa bị hư cần giúp như phát xe lăn thì chúng tôi cũng cho bình thường nhưng không được làm đại trà như lúc trước nữa thì nó cũng có trở ngại khó khăn nhưng mà tôi nghĩ rằng vẫn được chứ không đến nỗi mất hết. Hôm qua từ khi được tin cha Giám tỉnh trả lời là không cho mượn cái phòng để làm thì chúng tôi đã thay phiên nhau gọi báo cho 152 anh em thương phế binh ở các tỉnh thì có những anh em ở xa như Cà Mau người ta đã lên xe đi dọc đường rồi.
Tân linh mục Giám Tỉnh Nguyễn Ngọc Bích cho chúng tôi biết nguyên nhân mà ông cho là hợp lý khi tôn trọng sự đồng thuận của người khác, cụ thể là linh mục phụ trách nhà sách của DCCT:
-Thứ nhất là tôi không cấm chuyện giúp đỡ anh em thương phế binh đâu nhưng mà có những cơ sở của nhà dòng thì cần có sự đồng thuận của những người trách nhiệm thì mới nên làm. Tôi không cấm việc giúp cho anh em thương phế binh cái đó tôi không ngăn cản gì hết, ai làm thì cứ làm không sao hết. Nhưng mà việc tổ chức thì nơi nào đó cần phải có sự đồng ý của người có trách nhiệm. Việc giúp anh em thương phế binh tôi hoàn toàn ủng hộ. Các cha cần giúp thì cứ giúp không sao hết, không có cản trở gì hết.
med-exam-for-arvn-invalids
Một trong năm buổi khám bệnh cho TPB/VNCH năm 2014 tại DDCT
Sau vụ tạm ngưng giúp dỡ anh em thương phế binh, kế đến vào ngày 16 tháng 4 một vấn đề nữa khiến dư luận quan tâm đến DCCT tỏ ra nghi ngại đó là việc thay đổi hoàn toàn nhân sự của Ban Truyền thông DCCT do linh mục Lê Ngọc Thanh phụ trách từ nhiều năm qua, trong đó có việc đóng trang Facebook của nhà dòng. Giải thích việc này linh mục Đinh Hữu Thoại cho biết:
-Thực ra thay đổi Ban Truyền thông thì nó cũng nhỏ thôi cho nên các vị lãnh đạo làm chứ không phải là tất cả. Thực tế là theo cơ cấu của nhà dòng là Ban Thường vụ của nhà dòng chỉ có ba người quyết định.
Cái trang Facebook đó là trang của DCCT Việt Nam, theo tôi được biết cái ban Truyền thông mới đã có cho nên cha Thanh không còn làm Ban Truyền thông nữa nên Facebook mang tên Dòng Chúa Cứu Thế chúng tôi trao lại cho cái ban mới thì ban mới họ không sử dụng Facebook nên tôi đóng lại, đóng lại để mở một Facebook khác.
Ban Truyền thông của DCCT Sài Gòn được xem là nơi truyền giảng đức tin một cách sống động và không ngại loan tải những vụ vi phạm nhân quyền, dân oan hay bắt bớ trái phép của chính quyền khắp nơi. Hơn nữa, linh mục Lê Ngọc Thanh cũng là người vừa bị cấm xuất cảnh mới đây khiến câu hỏi về việc thay đổi này càng thêm đậm nét. Về việc này tân linh mục Giám tỉnh Nguyễn Ngọc Bích cho biết:
-Không, tại vì tới lúc họ bàn giao nó trùng thôi chứ không phải dính dáng gì đến thương phế binh cả. Tôi rất ủng hộ anh em nhưng ủng hộ theo cách nếu biết ai cần giúp đõ thì cứ giúp đỡ thôi nhưng khi dùng những gì là của chung thì phải có sự đồng thuận, tại vì chỗ nhà sách thì người ta xin là chỗ này chỉ để làm công việc kinh doanh nhà sách chứ đừng tổ chức gì khác, vậy thôi. Chuyện truyền thông chả dính dáng gì đến chuyện thương phế binh cả vì họ bàn giao với nhau lúc tôi không ở nhà, tôi đang ở Hà Nội.
Bên cạnh việc giúp thương phế binh, DCCT Sài Gòn còn rộng cửa đón nhận rất nhiều người cơ nhỡ, những người tù lương tâm không nơi nương tựa được nhà dòng tổ chức cho tạm trú chờ người hảo tâm giúp chỗ ở làm lại cuộc đời. Dân oan mất đất, mất nhà trên các tỉnh thành cả nước cũng thoải mái xem nơi đây là nhà của mình mỗi khi về thành phố. Dưới mắt chính quyền không thể nói là không khó chịu về các hoạt động này nhưng sự kiên định của các linh mục lãnh đạo và giáo xứ đã khiến những ý định đàn áp hay cấm cản bất thành.
Lo lắng không được tiếp tục giúp đỡ anh em thương phế binh như trước nữa, anh Huỳnh Công Thuận cho biết:
invalids-in-thank-you-day-in-saigon
Các thương phế binh VNCH trong "Ngày tri ân TPB" tại Dòng Chúa Cứu Thế, Sài Gòn
-Riêng anh em chúng tôi những người thiện nguyện viên có viết một thư ngỏ nhưng chưa công bố để gửi cha Giám tỉnh yêu cầu cha tiếp tục cho phép ủng hộ thương phế binh, giúp đỡ những người dân oan, những người cơ nhỡ, những người khó khăn bị xã hội ruồng bỏ đúng như chương trình cũng như truyền thống của DCCT. Chúng tôi định gửi cho cha nhưng nếu cha Bích không trả lời, không giải quyết thì chúng tôi sẽ gửi đi Tòa thánh Roma.
Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn đã và đang mang các hoạt động bác ái vào đời một cách thực tiễn đúng theo gương từ vị Giáo hoàng của người nghèo, cũng xuất thân từ dòng tu nổi tiếng dấn thân này. Vì vậy các linh mục trong nhà dòng khẳng định công tác bác ái này sẽ không thể dở dang dù phải tiến hành bằng các hình thức nào đi nữa.



__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Hành động quá khích hay tình nghĩa đã phôi pha?


Hành động quá khích hay tình nghĩa đã phôi pha?

Khuất Dương Hiền

Quy luật muôn đời là “tức nước vỡ bờ”. Điều này trong lịch sử Việt Nam đã không chỉ một lần chứng nghiệm. Những người dân lương thiện, thấp cổ bé họng, không phải ngẫu nhiên tụ tập nhau lại “làm loạn”. Hẳn nhiên, họ cũng không bị bất cứ “thế lực thù địch” nào kích động biểu tình chống nhà nước. Đó là những thân phận con sâu cái kiến bị dồn đến bước đường cùng, sắp hết nguồn dưỡng khí duy trì sự sống bởi mùi xỉ than khủng khiếp của công nghệ Tàu gây ô nhiễm. Nhưng thật trớ trêu, cứ nhìn những người dân đang đối mặt với dàn cảnh sát cơ động được trang bị từ đầu đến chân, trong khi họ chỉ có gạch đá, và tiếng cười sảng khoái mỗi khi ném trúng mục tiêu, ta lại thấy có cái gì đó hài hước như một trò diễn dân gian…
Bauxite Việt Nam
Hơn 50 năm tuổi đời, cùng với thời gian học tập trên ghế nhà trường và quá trình trải nghiệm, trong tâm trí của tôi, hình ảnh các chú bộ đội, các chú công an luôn gần gũi thân thương như máu thịt của nhân dân.
Trong những năm tháng huấn luyện quân ngũ trước khi ra chiến trường biên giới phía Bắc, là những ngày đẹp nhất mà bản thân tôi đã được sống và thấm thía sâu sắc rằng, tình nghĩa quân dân đẹp đến nhường nào!
Vậy mà, sau khi xem clip này cảm giác duy nhất trong tôi là trái tim như bị bóp nghẹt, vị mặn đắng chát đầu môi, bất giác trong đầu tôi hình thành một câu hỏi lớn:
– Cái gì đã khiến cho những người dân lương thiện thấp cổ bé họng kia cảm thấy hào hứng đến vậy mỗi khi một viên gạch đá bay trúng mục tiêu?
– Cái gì đã làm đám đông ấy vui sướng reo hò khi trái bom xăng phát nổ ngay gần các chiến sỹ Cảnh sát cơ động?
Nếu ai đó bây giờ nhắc lại câu nói một thời đã làm nên sức mạnh của cả dân tộc chắc hẳn sẽ bị coi là đồ cám hấp: “Tình quân dân như cá với nước”. Tuy nhiên, với tôi, cụm từ đó vẫn đẹp đẽ, vẫn nhân văn, vẫn sẽ trở thành nguồn sức mạnh làm nên dáng đứng Việt Nam. Nhưng… Có lẽ không phải lúc này, không phải ở đây…
Ai đã đánh mất câu thành ngữ một thời rất thiêng liêng đó?
Ai đã tạo nên sự cuồng nộ của đám dân đen kia?
Ai?
Theo FB Khuất Dương Hiền

__._,_.___





NHÂN DÂN BÌNH THUẬN ĐỐT XE LÃNH ĐẠO UBND, TẤN CÔNG "TỔNG HÀNH DINH" CỦA CÔNG AN BÌNH THUẬN - 15 Tháng 4 Năm 2015.


Videos From Facebooker Tự Do Dân Chủ:

Người Dân Bình Thuận Tấn Công CSCĐ









From Facebooker Nguyễn Thùy Trang

Khách sạn Vĩnh Hảo là TỔNG HÀNH DINH của UBND huyện Tuy phong, Bình Thuận thuê để điều động Công An và CSCĐ đàn áp người dân Vĩnh Tân.

Vào đêm 22 giờ tối ngày 15-4, hằng ngàn người dân dùng gạch, đá và "bom xăng" tự chế ném vào CSCĐ và Công an Bình Thuận. Một số đông Công An đã trốn chạy khỏi hiện trường mang theo hằng chục Công An khác bị thương vong đi cấp cứu bằng xe máy vì đoạn đườ...ng Quốc Lộ 1A bị chặn, không còn đường cho xe cấp cứu tiến vào.

Theo nguồn tin người dân địa phương cho biết thì có ít nhất là 30 công an bị thương và bị phỏng nặng vì trúng bom xăng và gạch đá. Cuộc tiến Công của nhân dân Bình Thuận đã đẩy lùi Công An và CSCĐ ra khỏi hiện trường vào lúc 22 giờ 30 tối cùng ngày.

Ngay sau đó thì hằng ngàn người dân đã kéo đến khách sạn Vĩnh Hảo (cách nhà máy khoảng một cây số), nơi đây là "tổng hành dinh" của lãnh đạo UBND Bình Thuận và Nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 2 thuê để điều động Công An đàn áp người dân biểu tình.

Ba chiếc ô tô của các lãnh đạo UBND đậu tại khách sạn gồm Mercedes, Ford và BMW đã bị đập phá hư hỏng, khu vực khách sạn bị đập phá tan nát một phần.

Ông S., chủ khách sạn, cho biết mình đang đi công tác ở Bến Tre và trước đó có đồng ý cho đoàn công tác của Huyện ủy, UBND huyện Tuy Phong mượn khách sạn để làm nơi giải quyết vụ người dân phản ứng vụ Nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 2. Theo ông S., cho biết người dân biểu tình đang siết chặt vòng vây và tuyên bố sẽ thiêu rụi khách sạn.

Cho tới giờ phút nầy thì nhiều người dân tạm thời rút lui vào bóng tối, tiếp tục sử dụng "Du Kích Chiến", lúc ẩn, lúc hiện đem chướng ngại vật ra chặn xe quốc lộ 1A làm cho con đường bị kẹt dài trên 50km.

Nguyễn Thùy Trang



 
Thái-Dương Thành, APR-17-15

Trả lời cho lũ chúng bây,
Tập đoàn Cộng-Sản tay sai Nga tàu.
NP

NGÀY VUI CỦA VC BÂY

Chỉ Việt-Cộng Ngày Quốc-Hận vui.
Chú SAM hám lợi rút quân lui.
Miền Nam thất thế đành quăng súng.
Giặc Bắc thừa cơ chiếm cắm dùi.
Tàu bỏ công vào càng gáy dậy,
Nga ra sức trợ cũng khen vùi.
Đê hèn đốn mạt bầy vô lại,
Ỷ thế đại cường : Tâm tối thui.

TDT, APR-17-15
Ngô-Phủ

Ước chi :
Nhất trí toàn dân trừ Việt-cộng,
Đồng tâm cả nước đập Tàu-phù.
Ngô-Phủ

Posted by: Dien bien hoa binh 

Dòng Chúa Cứu Thế Saigon không được cho phép khám chữa bệnh cho TPB, với danh nghĩa DCCT nữa....




Xin chuyển đến Qúy Vị, Quý NT và CH....

Dòng chúa Cứu Thế Saigòn, là mái ấm tình thương, là vùng đất tự do, 
là nơi có được những chăm sóc dù giới hạn, những lời nói ân tình 
cho những người Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa không may mắn,
trong thời gian qua.

Nay linh mục giám tỉnh là ông Giuse Nguyễn Ngọc Bích quyết định từ nay 
không cho phép khám chữa bệnh cho TPB, với danh nghĩa DCCT nữa. 
Đồng nghĩa với cũng không được xử dụng các cơ sở của nhà dòng , 
để thực hiện các hoạt động tri ân TPB VNCH.

Thương Binh QLVNCH hiện nay đang còn lưu lại tại quê nhà 
là những người có cuộc sống bi đát, nghèo khổ tận cùng, 
nhẩn nhục cam chịu trong 40 năm qua..

Thưa ông linh mục Giuse Nguyễn Ngọc Bích,
xin được hỏi, ông không giúp đở được họ thì thôi, 
Thương Binh QLVNCH có làm gì ông không,
sao ông lại đối xử tệ bạc với họ như thế... 
 

Xin mời Qúy Vị xem những tin tức, thông báo dưới đây để tường.. 


BMH
Washington, D.C


Thư xin lỗi quý Thương phế binh VNCH
ĐĂNG NGÀY: 15.04.2015 , MỤC: - TIN NỔI BẬT, DÒNG CHÚA CỨU THẾ
VRNs (15.04.2015) – Sài Gòn – Kính thưa quý TPB VNCH đang sống tại các tỉnh/thành phố Sài Gòn, Đăk Lăk, Lâm Đồng, Bình Dương, Bến Tre, An Giang, Kiên Giang, Vĩnh Long, Tiền Giang, Long An, Đồng Tháp, Đồng Nai, Bà Rịa-Vũng Tàu, Cà Mau, Bình Thuận, Đà Nẵng, Quảng Ngãi và Tây Ninh.
Trước hết, Ban tổ chức chúng tôi thành thật xin lỗi quý anh em đã được gọi về DCCT Sài Gòn ngày 17.04.2015 sắp tới để được kiểm tra sức khoẻ đợt 7 vì chương trình này đã bị huỷ.
Kế đến chúng tôi xin gửi lời xin lỗi sâu xa đến quý y, bác sĩ thiện nguyện, quý vị hảo tâm xa gần, quý anh chị em tình nguyện viên, tổ phục vụ cơm trưa, 4 Phòng khám Đa khoa mà chúng tôi đã làm hợp đồng xét nghiệm cận lâm sàng.
Nguyên nhân sự việc là, ngày 02/04/2015 chúng tôi đã làm hợp đồng , mượn các phòng lầu 2 , Giê ra đô,và Anphong, nhà mục vụ DCCT làm khu vực , họp mặt và khám bệnh cho 152 anh em TPB VNCH đợt 7. chúng tôi đã gọi điện thoại cho 152 anh em vừa nói , thuộc các tỉnh nêu trên , để hẹn ngày kiểm tra sức khỏe . chúng tôi cũng đã hợp đồng với 4 phòng khám đa khoa và xin các y bác si thiện nguyện  xắp xếp công việc đến khám bệnh cho anh em , đồng thời mời các tình nguyện viên có mặt để phụ giúp cong việc khám bệnh .
 
Tuy nhiên ngày 13/04/2015 vừa qua cha Vũ Trọng Phiệt ( Hoàng Phúc) tân giám đốc nhà sách Đức Mẹ và nhà mục vụ DCCT. Thông báo cho chúng tôi rằng , cha giám tỉnh Giuse Nguyễn Ngọc Bích quyết định từ nay không cho phép khám chữa bệnh cho TPB , với danh nghĩa DCCT nữa .  Đồng nghĩa với cũng không được xử dụng các cơ sở của nhà dòng , để thực hiện các hoạt động tri ân TPB VNCH . Chiều ngày 14/ 04/2015 cha giám tỉnh đã xác nhận sự việc này.
Quyết định được thông báo quá gần ngày tổ chức. Chúng tôi biết việc huỷ bỏ ngày kiểm tra sức khoẻ này gây ra cho anh em nhiều hụt hẫng và bất tiện vì anh em đã chuẩn bị mọi sự để lên đường. Chúng tôi biết rằng quý y, bác sĩ và các tình nguyện viên cũng rất buồn lòng. Chúng tôi sẽ cố gắng thông tin đến từng người.
Ban tổ chức chúng tôi thành thật xin lỗi tất cả quý vị về sự việc đáng tiếc này.
Trong tương lai, với tư cách cá nhân Tu sĩ, Linh mục DCCT, chúng tôi sẽ tìm cách để quý anh em TPB VNCH được phục vụ tiếp tục, vì lương tâm chúng tôi xác tín rằng quý anh em chính là những người bơ vơ tất bạt, những người bị bỏ rơi hơn cả, là đối tượng của Tu sĩ DCCT chúng tôi.
TM. nhóm phục vụ TPB VNCH
Lm. Giuse Đinh Hữu Thoại
*************************************
DCCT CÓ CÒN SỨ VỤ  VÌ NGƯỜI NGHÈO?

Ý Chúa nhiều khi bị người ta lợi dụng. chỉ những ai chỉ trí yêu thương, can đảm bước theo chân Chúa. dấn thân vì công bằng xã hội , sẵn sàng lên tiếng vì sự thật, lúc thuận tiện cũng như không thuận tiện, như Chúa từng lên tiếng và sinh hoa kết trái.

Nhìn hoa trái sinh ra từ Dcct những năm trước, có thể nhận biết ý Chúa. Nhưng ý Chúa thường bị tội lỗi loại trừ, không phải Chúa thua cuộc. mà chính chúng ta lơ là trong cuộc chiến với ma quỷ
 trong hành trình khổ giá, quỷ luôn bám theo Chúa . nó đầy Chúa ngả xuống và rồi Chúa đứng dậy như thế "ngã xuống" ý của quỷ. "đứng dậy" mới là ý Chúa .

Juda bán Chúa là ý của quỷ,  để cho con người tự do, Chúa sống lại , mang ơn cứu độ cho trần gian là ý Chúa.

Những người trong nhà dòng ngăn cản, từ bỏ sứ vụ vi người cùng khổ bị áp bức bất công, là hình ảnh các môn đệ từ bỏ Chúa khi người bị hành hình, là ý định của ma quỷ gieo vào lòng họ sự sợ hãi, lòng hoài nghi. Nhưng các ông đã kiêm nhường, xám hối và bước ra khỏi ngôi mộ tội lỗi của các ông cùng với Chúa toàn thắng ,  quyết  tâm bước theo Người  và đã làm thay đổi bộ mặt thế giới .

Xin các anh chị em  thiện chí cùng lên tiếng và cầu nguyện cho nhà dòng CCT trung thành với hiến pháp, sứ vụ luôn đứng về phía người nghèo bị áp bức . Trước mắt là trung thành bảo vệ những thành viên truyền thông công tác với nhà dòng từ trước đến nay. T
iếp theo là gì, có phải phòng Công lý và Hoà bình không được phép tồn tại, cũng như Thánh lễ cầu cho CL & HB mỗi tháng còn tiếp tục?
Vấn đề tất cả mọi người quan tâm Là DCCT có còn thực sự thi hành sứ vụ đứng bên cạnh những người nghèo bị áp bức, bất công , bỏ rơi. lên tiếng thay cho họ vì sự thật và công bằng nữa không? Ai, thế lực nào ngăn chặn cả nhà dòng đến với TPB là những người bần cùng nhất trong xã hội VN và bị bỏ rơi gần nửa thế kỷ. ĐTC Francis đã mời gọi và làm gương. thế lực nào cản trở nhà dòng bước ra khỏi nhà mồ theo chân Chúa Yêsu phục sinh, là câu hỏi công luận đặt ra cho cha tân GT DCCT Giuse  Nguyễn ngọc Bích

*********************************

·         https://www.danluan.org/tin-tuc/20150417/tuan-khanh-vong-vay-the-tuc 

·         Tuấn Khanh - Vòng vây thế tục

·          
·                  
Tuấn Khanh
Thông báo của Ban truyền thông DCCT. Ảnh chụp màn hình
Ngày 14/4, hơn 150 thương phế binh VNCH không khỏi bất ngờ khi được tin chương trình chăm sóc sức khỏe định kỳ của họ bị hủy bỏ đột ngột. Nơi đến quen thuộc và đầm ấm là Nhà thờ Chúa cứu thế, Kỳ Đồng, đã im lặng sập cửa mà không một lời giải thích, theo lệnh của linh mục Giám tỉnh là ông Giuse Nguyễn Ngọc Bích.
Không chỉ riêng các thương phế binh VNCH sửng sờ, mà chính những người tham gia phục vụ chương trình này cũng không nói nên lời. Với nhiều người, phục vụ cho những con người khốn khó này là niềm vui và ước nguyện chân thành của họ. Đặc biệt, trong bối cảnh của một nước Việt Nam với vết thương nội chiến vẫn chưa lành, sự kỳ thị với những cựu quân nhân VNCH vẫn là một chủ trương thấy rõ.
Có cái gì đó rất bất thường đang diễn ra ở nhà thờ Dòng Chúa cứu thế, Kỳ Đồng, nơi mà lâu nay, được khắp nơi ngưỡng mộ là ngôi nhà của lòng lành và công lý. Ngay sau sự kiện buộc ngừng khám bệnh cho thương phế binh, còn có nhiều tin tức nói rằng chẳng bao lâu nữa, nội dung lễ Công lý và Hòa Bình hàng tháng sẽ bị kiểm duyệt chặt chẽ. Phòng truyền thông Chúa cứu thế VNRs và phòng Công lý & Hòa Bình cũng sẽ đóng cửa hoặc bị kiểm soát theo kiểu ra lệnh áp đặt. Các nhân viên thư viện cũng sẽ bị đuổi việc và thay bằng người mới "đáng tin cậy" hơn. Dưới sự kiểm soát của linh mục Giuse Nguyễn Ngọc Bích, có vẻ đang có một cuộc “thay máu”, mà mọi thứ như chỉ để thuần phục trước cuộc đời thế tục bên ngoài.
Chương trình tặng quà phục sinh cho TPB cuối cùng của DCCT. Nguồn: SBTN
40 năm sau 1975, từ nhà thờ Chúa cứu thế, người ta đã chứng kiến sự lên tiếng cho cái đúng, kêu gọi cho lòng nhân ái và ra sức bảo vệ con người. Không chỉ riêng người Công giáo, mà cả những Phật tử, tu sĩ Cao Đài, Hòa Hảo… cũng đều kính trọng những gì mà các linh mục nhiều đời nơi đây gìn giữ. Điểm son mới nhất, và có lẽ cũng là một cột mốc lịch sử nhân văn, đó là phong trào vận động hủy bỏ án tử hình tại Việt Nam, cũng như việc đấu tranh cho các án oan. Cụ thể là trường hợp của tù nhân Hồ Duy Hải và Nguyễn Văn Chưởng. Sức tác động của truyền thông Chúa cứu thế là một trong những lý do khiến tòa án phải dừng ngày tử hình và suy xét lại vụ án.
Linh mục Giuse Nguyễn Ngọc Bích đã khiến nhiều tín đồ Công giáo ngạc nhiên trước sự thay đổi mà ông tạo ra. Những thay đổi này, có thể biến thay đổi diện mạo của ngôi nhà của Chúa, một cách hết sức chính trị, theo chiều hướng chống lại lẽ phải và tự nhiên. Nhiều năm nay ở Việt Nam, đã có không ít chùa, đền, nhà thờ… đã tự mình thay đổi như vậy, một cách vừa dễ hiểu, vừa khó hiểu.
Sự kiện của nhà thờ Chúa cứu thế không là ngoại lệ. Phật giáo, một tôn giáo ước lượng có đến 20 triệu tín đồ ở Việt Nam cũng không khác gì. Theo tiết lộ của Wikileak, năm 2005, khi về Việt Nam, Thiền sư Nhất Hạnh nói rằng ông tìm thấy có quá nhiều sự sắp đặt chính trị trong các nhân sự và chùa tại Việt Nam, gây nên những tác động xấu. Thậm chí, theo ông mô tả, Giáo hội Phật giáo Việt Nam cũng lệ thuộc Nhà nước về tiền bạc.
Tệ hại hơn, trong năm 2007, khi Thiền sư Nhất Hạnh tổ chức cầu siêu cho những người chết trong chiến tranh, chết oan ức, bao gồm tù cải tạo, thuyền nhân… nhưng ngay sau buổi lễ, một nhân vật cao cấp của giáo hội là hòa thượng Thích Trí Quảng đã đi lên, cầm micro và tuyên bố ngược, nói rằng lễ cầu siêu này chỉ dành riêng cho liệt sĩ của chế độ.
Đi tìm một lý do cho những thay đổi tại nhà thờ Chúa cứu thế, Kỳ Đồng, ít có ai tin rằng đây là một nhiệm vụ được giao từ tòa Tổng giám mục mà linh mục Nguyễn Ngọc Bích phải thi hành. Cũng có giả thuyết cho rằng, hành động của ông Bích có đích đến là chức giám mục của Dòng Chúa cứu thế, vốn đang để trống. Dĩ nhiên, mọi việc sẽ thuận lợi hơn sau 4 năm tại nhiệm, nếu làm vui lòng chính quyền thế tục. Tuy nhiên, trước khi điều gì sẽ đến, lúc này, mọi người đang im lặng ôm một nỗi đau không có lời giải thích.
Tuy nhiên, dù ở cương vị giám tỉnh, tức quyền uy tuyệt đối, linh mục Giuse Nguyễn Ngọc Bích cũng vẫn phải đối diện với sứ mạng mà ông đã tuyên thệ cả đời. Sự kiện xua đuổi các thương phế binh VNCH đã được mời từ trước có thể chứng cứ quan trọng chống lại ông từ đây về sau. Sách Hiến pháp và Quy luật Dòng Chúa cứu thế, trang 30, chương 1, có ghi rõ “… chúng ta đặc biệt phải chăm sóc người nghèo, người thấp hèn và người bị áp bức. Việc rao giảng cho những người này là một dấu chỉ của sứ vụ thiên sai (x.Lc4,18), và Đức Kitô, một cách nào đó, đã muốn đồng hóa chính mình Ngài với họ (Mt 25,40)". Những gì ông Bích làm, đã đi ngược với quy luật được tòa thánh Vatican phê chuẩn vào tháng 10-1965. "Vì quy tắc căn bản của đời tu là đi theo Chúa Kitô như đã được trình bày trong Tin Mừng, nên điều này phải được xem là quy luật tối thượng trong Dòng của chúng ta" (HP74), theo thư của Bề trên Tổng quyền Josef. G. Pfab, Css.R, viết năm 1982 cho tất cả linh mục của Dòng Chúa cứu thế.
Lẽ ra chuyện xảy đến trong lòng nhà thờ Chúa cứu thế là chuyện nội bộ của một địa phận tôn giáo, không nên bàn tới. Thế nhưng, với những hoạt động lâu nay, mà tên tuổi ngôi nhà của Chúa và Dòng Chúa cứu thế đã vượt xa khỏi nước Việt Nam, cũng như là niềm tin và sự kính trọng của nhiều người khác, kể cả người ngoại đạo, đã khiến sự kiện hôm nay cần phải được đặt ra suy xét. Người người đang nhìn vào đó, để xem, liệu bầy tôi của Chúa có đủ đức tin để vượt thoát được vòng vây thế tục trên đất nước này, để còn phụng sự cho con người và công lý hay không?
 


__._,_.___

Posted by: loc huong 

Tôi đi làm hộ chiếu


Tôi đi làm hộ chiếu

Mỹ Lệ

Nghe mọi người kháo nhau nhà nước tăng phí cấp hộ chiếu trong thời gian tới. Tôi và những người bạn tranh thủ trở về quê để làm cái pass (Passport – hộ chiếu). Thật ra cả bọn chúng tôi không ai nghĩ đến vấn đề chính làm hộ chiếu là để đi du lịch nước ngoài (vì đều là sinh viên nghèo), chủ yếu làm cho có và để đem ra ngắm mỗi khi nhìn thấy máy bay trên bầu trời giữa khoảng sân rộng trường đại học. Ước mơ không phải đóng thuế, vậy nên hầu hết bọn sinh viên chúng tôi đều mơ có ngày được bay sang nước này, nước kia để so sánh kiến thức đã học; để nâng cao khát vọng tiếp cận trình độ tiên tiến của các nước phát triển nhằm hiểu rõ hơn vị trí thực tế của nền giáo dục Việt Nam.

Quay trở lại chủ đề chính là “xin” cấp hộ chiếu, Tôi phải dùng từ xin trong ngoặc kép vì ở Việt Nam cái gì đụng đến chính quyền cũng phải xin. Ví dụ như kết hôn, xây dựng, học hành, vào đảng hay xin nhà, xin đất, xin xỏ chung chung và cuối cùng xin giảm nhẹ án phạt vì gia đình có 
truyền thống cách mạng, bản thân có đóng góp cho đất nước là câu nói tha thiết cuối cùng của những “nguyên quan chức” trong các vụ án tham nhũng, án oan …báo chí nhắc đến gần đây. Sau khi bọn tôi nhận tờ khai theo mẫu quy định và điền đầy đủ thông tin gửi lại cho cán bộ để nhận giấy hẹn. Trong lòng mọi người đều khấp khởi mừng thầm vì chắc mẩm vài ngày tới sẽ có tấm hộ chiếu như ai. 

Đến ngày hẹn, tôi và mọi người đến văn phòng quản lý xuất nhập cảnh chờ đọc tên. Lần lượt từng người một trong chúng tôi vẫy vẫy trên tay cuốn hộ chiếu màu xanh hi vọng, riêng tôi thì không thấy ai nhắc tên. Thắc mắc hỏi chị cán bộ đang cấp phát, chị xem xong chứng minh nhân dân của tôi thì mỉm cười và gọi một anh an ninh khác mời tôi lên phòng làm việc trong đó có sẳn vài người ngồi đợi.

Câu đầu tiên họ hỏi là mục đích tôi làm hộ chiếu để làm gì? Dự định đi du lịch nước nào? Tôi trả lời là làm hộ chiếu để cho có, không biết đi nước nào chơi vì không có điều kiện về mặt tài chính. Họ hỏi tiếp tôi có quen với anh A, chị B, ông C thuộc tổ chức VT không? Tôi trả lời vì đang là sinh viên năm cuối nên phải thường xuyên lên mạng tìm hiểu bài vở, trau dồi kiến thức với không gian mạng để mở rộng tầm nhìn. Những người các anh vừa nêu tên tôi đều biết và đều kết bạn như mọi bạn bè khắp năm châu. Họ hỏi tiếp vậy anh có biết VT là gì không? Không đợi tôi trả lời, họ nói luôn đây là tổ chức khủng bố. Đến lượt tôi hỏi ngược lại: Nếu là khủng bố sao không ai dẹp bỏ tổ chức này?

 Các anh chị của VT chia sẻ những thông tin mà báo chí trong nước không đăng tải hay nói đúng hơn là không đám phát tin. Sáu con mắt nhìn nhau hồi lâu rồi cả ba cầm cốc trà uống cạn miễn cưỡng. Tôi thầm nghĩ có lẽ câu hỏi này hơi “bá đạo” nên làm đau não các anh. Họ nói vì tôi liên lạc với những người này nên không được cấp hộ chiếu.

Tôi không bất ngờ với lời phán xét này vì tuổi thơ từng nghe ông bà kể truyện miệng quan có gang có thép. Tôi cũng không buồn tìm hiểu lý do vì sao họ hỏi xoáy đáp xoay tôi liên hệ với các “thành phần cốt cán” của VT. Bởi lẽ tôi gặp gỡ bạn bè trên mạng là quyền công dân. Tôi thích ai hay ghét ai cũng là quyền bản thân, pháp luật không có điều khoản nào cấm đoán. Tôi nghĩ cũng lạ, sống ở một đất nước luôn hô hào tự do Internet và khi tôi kết bạn thì chỉ có trời biết, đất biết và Facebook biết, sao mấy anh cán bộ an ninh lại nắm rõ thế. Họ chốt lại buổi làm việc chớp nhoáng bằng lời nói cửa miệng hẹn ba năm sau gặp lại nếu muốn làm hộ chiếu. Tôi xin tờ biên bản làm việc thì họ không cho. Đến lúc này, tôi chợt nhận ra ai mới là kẻ khủng bố theo đúng tên gọi của nó. Tôi muốn biết!

Ps: Tôi nghĩ không riêng gì bản thân mà có rất nhiều bạn sinh viên khác gặp phải trường hợp tương tự. Hiện trạng quản lý nhà nước theo kiểu không quản được thì cấm cho thấy sự thụ động về mọi mặt. Rồi một ngày không xa, Tôi hay các bạn có cơ hội thoát khỏi ao làng, đặt chân đến vùng trời tự do. Đến lúc đó hãy cất tiếng nói cho mọi người biết: Tôi là ai.

Mỹ Lệ



Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link