Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, April 20, 2015

Dã Man, Tàn Nhẫn Và Vô Nhân Đạo: Vịnh O Nhục



 
Dã Man, Tàn Nhẫn Và Vô Nhân Đạo: Vịnh O Nhục
Bs Nguyễn Thượng Chánh

The Cove (La Baie de la Honte) là tên một cuốn phim tài liệu đã đoạt giải thưởng 0scar năm 2010.

Nên xem phim (cảnh thật) quay lén: săn giết cá heo vô cùng dã man, tàn nhẫn và vô nhân đạo tại Vịnh Teijin, Nhật Bản (phim dài 1h.31)

Video:- THE COVE (full video) DOLPHIN INDUSTRY
https://www.youtube.com/watch?v=P08ay4y-gE0

A cove is a small type of bay or coastal inlet. Coves usually have narrow, restricted entrances, are often circular or oval, and are often situated within a larger bay

Phim do Louis Psihoyos, cựu nhiếp ảnh gia của tập chí National Geographic thực hiện năm 2007 trong điều kiện quay lén lút, vô cùng khó khăn và rất nguy hiểm. Đó là cảnh săn giết cá heo vô cùng dã man tại một vịnh nhỏ bé và hẻo lánh cạnh thành phố Taiji, Wakayama nằm về phía Tây Nam Nhật Bản.

Taiji là trung tâm điểm của kỹ nghệ săn cá voi Nhật Bản và đồng thời cũng rất nổi tiếng với lễ hội săn cá heo có từ ngàn xưa (1600). Hằng năm, rất nhiều du khách và dân địa phương đến thành phố Taiji để xem lễ hội săn cá heo, kéo dài từ tháng 9 đến tháng 3.
* * *

blank
Phim Cove về thảm sát cá heo.

Cá heo thường lội từng bầy

Săn giết cá heo bằng cách dùng rất nhiều thuyền máy lùa chúng từ ngoài biển vô trong vịnh nhỏ, xong họ căng lưới rào bít cửa vịnh lại- Tiếng Anh gọi là dolphin drive hunting, hay dolphin drive fishing.

Dáo nhọn được sử dụng để đâm ngay sống lưng nhằm cho con vật chết mau lẹ giảm đau đớn. Đó là nói theo luật lệ và trên lý thuyết mà thôi. Trong thực tế thì khác xa. Ngư phủ vì gấp rút nên đụng đâu đâm đó, và thường là phải cần nhiều nhát con vật mới chết. Tiếng la rống hỗn loạn của cá heo hòa cùng máu đỏ phủ kín cả vịnh tạo nên một cảnh tượng vô cùng hãi hùng ghê rợn….

Có nhiều quốc gia vẫn còn thực hiện việc đánh bắt cá heo theo kiểu trên. Nổi tiếng nhứt là Nhật Bản (tại vịnh Teiji), Salomons Islands, Faroe Islands, Peru…

Cá heo bị giết để lấy thịt, một số bị bắt sông để gởi bán cho các trung tâm nghỉ mát (resort)hay các trung tâm giải trí. Ca heo được huấn luyện trong các dolphinarium để biểu diễn cho du khách xem.

Mặc dù việc đánh bắt cá heo bị thế giới chỉ trích thậm tệ và kết tội nặng nề nhưng mỗi năm có hằng ngàn cá heo vô tội bị giết thịt hoặc được gởi đến phục vụ tại các dolphinarium.

Săn cá heo ghê rợn…

Săn cá heo tại vịnh Teijin, một tập tục cổ truyền của Nhật Bản

Việc săn cá heo tại đây do một tổ chức ngư dân nắm giữ và kiểm soát chặt chẽ. Theo nhận xét của nhà làm phim The Cove, tuy tổ chức trên không phải là một đảng cướp nhưng cách hành động của họ chẳng khác nào một tổ chức Mafia. Chánh quyền địa phương là đồng lõa bao che...

Mục đích của phim The Cove là giúp cảnh báo dân chúng Nhật về nguy cơ nhiễm độc thủy ngân đồng thời tố cáo trước công luận tình hình bi đát của loài cá heo tại Taiji.

Kỹ thuật tân kỳ về điện ảnh và thu tiếng đã được sử dụng để quay các cảnh dưới nước. Chuyên viên quay phim là những thợ lặn chuyên nghiệp không cần đeo bình dưỡng khí (plongeur en apnée) lúc làm việc sâu dưới mặt nước. Một số máy thu hình và ghi âm tự động có độ phân giải cao high resolution, được nguỵ trang khéo léo và được gài lén tại những vị trí xung yếu quanh Vịnh Taiji. Có những cảnh quay ban đêm rất hồi hộp chẳng khác gì các cảnh trong phim biệt kích Seals của Mỹ đi thanh toán Ben Laden.

Richard OBarry, một người chuyên huấn luyện cá heo trong thập niên 60, nổi tiếng trong tv series Flipper, nay đã trở thành một nhà đấu tranh rất tích cực cho phong trào bảo vệ cá heo. Ông ta là cố vấn và là linh hồn của phim The Cove.

Richard "Ric" O'Barry (born Richard Barry O'Feldman) is an American first recognized in the 1960s for capturing and training the five dolphins that were used in the well-known TV series Flipper. O'Barry made a radical transition from training dolphins in captivity to assertively combating the captivity industry soon after Kathy, one of the Flipper dolphins, died in his arms. O'Barry contends Kathy committed suicide.

In 1970 he founded the Dolphin Project, a group that aims to educate the public about captivity and, where feasible, free captive dolphins. He was featured in the Academy Award-winning film, The Cove(2009), which used covert techniques to expose the yearly dolphin drive hunting that goes on in Taiji, Japan.

Tóm lại đây là một phim tài liệu theo kiểu điều tra báo chí (journal denquête) với lối kể và dẫn dắt câu chuyện thật hấp dẫn.

Xem đoạn cuối của phim, OBarry mang Laptop quay cảnh giết cá heo, tố cáo trước thế giới- ngay trong buổi họp quốc tế IWC. Ông ta bị nhân viên an ninh đẩy ra khỏi hội trường ngay sau đó.
blank
Phim Cove về thảm sát cá heo.

Cá heo là cá gì?

Cá heo (dolphin) là loài cá có vú rất gần gũi với loài cá voi.

Có lối 41 loài cá heo nằm trong họ Delphinidae của cá heo biển.

Tùy theo loài, cá heo có thể dài từ trên một mét, nặng 40-50kg (Cá heo Maui) đến trên 8- 9 mét và nặng 7-8 tấn (cá heo sát thủ Orca).

Thức ăn của chúng thường là các thủy sản mà chủ yếu là cá và mực

Cá heo hiện diện trên khắp các đại dương.

Chúng là một trong số những động vật rất thông minh, bản chất hiền hoà, thân thiện và có tính tò mò nên thích lân la bên cạnh loài người.

Ngoài biển, từng cặp cá heo thường nhào lộn, phóng đua theo tàu. Đây là cảnh mà có thể một số chúng ta đã từng gặp trong lúc vượt biên ngày xưa.

Đối với người Việt Nam mình, cá voi và cá heo (hay cá nược) là những cá linh thiêng được tôn kính.Ngư dân gọi loài cá nầy một cách tôn kính là «Ông Nược.»

Khi đi biển nếu gặp nạn hay bảo tố thì ngư dân và thuyền nhân thường khấn vái và cầu xin «ông» đến giúp đỡ, hướng dẫn cho ghe được vào nơi chốn an toàn.

Cá heo còn giúp người sắp chết đuối, đẩy lui cá mập để cứu người trên biển như lời trường thuật của nhà lướt ván surfing Todd Endris đã kể trong phim. Vào giây phút tuyệt vọng nhứt sau khi bị cá mập táp bị thương, thì chính một đàn cá heo mũi chai không biết từ đâu tới, xuất hiện ra, làm hàng rào cản con cá mập trắng còn lởn vỡn gần đó nhờ vậy anh ta mới có thời giờ nương theo lượn sóng để thoát thân vào bờ.

Trên thế giới, cá heo thường được nuôi trong vườn thú, trong những hồ dolphinarium, cũng như trong các trung tâm giải trí.

Hải quân Hoa kỳ bắt đầu quan tâm đến việc sử dụng động vật biển từ năm 1960, khi các nhà nghiên cứu nhận thấy giác quan nhạy cảm của cá heo và sư tử biển có thể có ích trong các nhiệm vụ dưới nước

Loài cá heo được huấn luyện để bảo vệ tàu bè trong các căn cứ hải quân, giải cứu những thợ lặn bị kẹt dưới nước, đánh dấu nơi có chất nổ, dò mìn hoặc thủy lôi dưới nước. Có tin đồn cá heo cũng được Mỹ và Nga huấn luyện để giết người nhái địch lặn dưới nước.

Cá heo có khả năng lội rất nhanh trên 56km/giờ và lặn sâu lối 50 mét.

Độ sâu kỷ lục 300 mét được ghi nhận ở một con cá heo mũi chai bottlenose có tên Tuffy của Hải Quân Hoa Kỳ.

Trong một ngày cá heo có thể lội 100 miles hay 160 km.

Có nhiều tổ chức bảo vệ động vật phản đối Hoa Kỳ đã sử dụng động vật hoang dã trong những công tác nguy hiểm.

Cá nược (Orcacella brevirostris) hay Irrawaddy dolphin cũng là một loài động vật có vú thuộc họ cá heo biển Delphinidae thường sống tại các cửa sông vùng Đông Nam Á, và vịnh Bengal.

Tại vịnh Taiji, người ta nhận thấy có nhiều loại cá heo chẳng hạn như loài Tursiops, loài có màu xanh dương và trắng, loài có đốm,loài cá heo Risso. Ngoài ra cũng có các loài cá voi hoa tiêu (pilot whale) và cá orque giả fake orques (Orque tên khoa học là Ornicus orca,cũng là một loại cá heo). Có nhiều loài nằm trong danh sách có nguy cơ bị tuyệt chủng.
blank
Phim Cove về thảm sát cá heo.

Săn cá heo không phải là một chuyện gì mới lạ

Săn cá voi và cá heo đã có từ xưa tại nhiều vùng trên thế giới.

Từ 1986, các quy định quốc tế đã ngăn cấm việc săn cá voi nhằm mục đích thương mại. Cá heo tuy cũng cùng một loài với cá voi, nhưng không bị luật trên chi phối.

Cách nay không lâu, chúng ta thấy trên net những hình ảnh ghê rợn, đẫm máu, lạnh người của buổi lễ hội truyền thống săn giết cá heo hằng năm tại đảo Faroes islands thuộc Đan Mạch. Đây là những hòn đảo nhỏ nằm giữa Norvegian sea và North Atlantic ocean, nửa đường giữa Anh Quốc và Icelands.

Nay thì có thêm Taiji, Nhật Bản được thêm vô trong danh sách không mấy sáng sủa gì.

Và còn bao nhiêu nơi nữa…?

Săn cá heo nhằm mục đích gì?

Tại vùng ven biển, cá heo được đánh bắt bằng lưới.

Chất nổ được sử dụng để làm lệch lạc khả năng định hướng bằng sonar của cá heo khiến chúng hoảng loạn và bị ngư dân đi trên nhiều tàu nhỏ lùa vào hướng các lưới đã được giăng sẵn.

Mỗi năm từ tháng 9 tới tháng 3 là mùa di chuyễn của các đàn cá heo. Có cả chục ngàn con di chuyển ngang qua vùng Taiji, Nhật Bản.

Trong phim The Cove, chúng ta thấy nhiều tàu chạy phía sau đàn cá heo. Họ căng lưới lùa cá lội tới trước, đồng thời dùng búa đập liên tục trên những óng sắt được thọc sâu xuống nước để tạo tiếng động ben ben chói tai. Được biết cá heo liên lạc với nhau bằng sonar cho nên chúng vô cùng nhạy cảm với tiếng động lớn. Cá heo phải chạy trốn, nên lội thẳng vào trong vịnh Taiji bé nhỏ. Sau đó lưới được khép kín lại.

Những con nào đúng tiêu chuẩn (loại cá heo mũi chai hay flipper) được lựa riêng ra để gởi bán với một giá rất cao (150 000$/một con) cho các hồ nuôi cá heo dolphinarium, các trung tâm giải trí chẳng hạn như các Parc dattractions, Seaworld Orlando, MarineLand Niagara,Vancouver Marine Centre, và có thể cho cả Trung Tâm gỉải trí Suối Tiên bên Việt Nam...

Tại đây cá heo được huấn luyện để biểu diễn, nhào lộn hay nhảy múa trên mặt nước. Đây là một kỹ nghệ đang lên, chỉ riêng tại Hoa Kỳ họ cũng hốt được sơ sơ 2 tỉ $ một năm.

Số cá heo còn lại đều bị giết ngay tại chỗ một cách vô cùng dã man, tàn bạo bởi những người đứng trên xuồng máy dùng dáo bén nhọn có cáng dài 2-3 mét đâm thẳng vào con vật. Cá bị thương đau đớn, kêu lên the thé, giãy dụa dữ dội trong đôi ba phút rồi lật ngửa ra chết. Xác được kéo lên xuồng, hoặc được cột dây để tàu kéo vào bờ. Máu của hằng ngàn cá heo nhuộm đỏ thắm cả mặt nước. Cảnh tượng trong thật ghê rợn và thương tâm.
blank
Phim Cove về thảm sát cá heo.

Sau khi bị giết, mỗi con cá heo được bán ra với giá 600$.

Việc săn cá voi vì mục đích thương mại đã bị Tổ chức International Whaling Commission(IWC) ngăn cấm từ 1986, nhưng săn vì “mục đích khoa học” thì được cho phép. Phải chăng đây là lối thoát trá hình dành cho kỹ nghệ săn cá voi.

Nhật Bản đã dùng thế lực của đồng tiền để mua chuộc và lung lạc (hối lộ) các thành viên IWC để họ bỏ phiếu thuận lợi cho ngành săn giết cá voi của Nhật Bản.

Cá heo tuy cùng bộ cetacea với cá voi nhưng là loại cetacea nhỏ nên không bị IWC ngăn cấm và việc săn giết được xem là hợp pháp.

Một năm sau, tức là 1987, người ta thấy việc săn cá voi nhằm mục đích nghiên cứu khoa học tại Nhật Bản tăng gắp bội, đồng thời số lượng cá heo bị giết cũng tăng lên gắp ba lần.

Ăn thịt cá voi là môt phần trong phong tục ẩm thực Nhật Bản. Do sự khan hiếm cá voi, một số con buôn không ngần ngại bán thịt cá heo nhưng nhãn lại ghi là thịt cá voi.

Một cảnh cho thấy nhà làm phim đi viếng gian hàng thủy sản tại chợ Taiji. Anh ta cầm lên một gói thịt cá đông lạnh đựng trong bao cellophane. Sản phẩm có màu đỏ sặm. Khi camera zoom vào nhãn hiệu, chúng ta thấy ghi đó thịt cá heo. Một số sản phẩm đắt tiền khác cũng được đem về thử DNA tại phòng thí nghiệm dã chiến của nhà làm phim. Kết quả cho thấy đó là thịt cá heo.

Được biết có lối 1% dân Nhật Bản dùng thịt cá heo.

Theo tổ chức bảo tồn canh giữ biển Sea Shepherd thì mỗi năm có khoảng 23 000 con cá heo bị giết chết tại Nhật Bản. Đây là một con số nhiều gắp hai lần số cá heo bị giết tại Nam Cực.

Thịt cá heo bị nhiễm độc thủy ngân

Thịt cá heo trong siêu thị Nhật Bản

Chánh phủ Nhật Bản hình như cố tình bưng bít vấn đề thịt cá heo tại Taiji đã bị nhiễm thủy ngân một cách thật đáng ngại.

Trong phim The Cove, chúng ta thấy người dân thành phố Taiji và cả của thủ đôTokyo khi được phỏng vấn về thịt cá heo thì họ trả lời một cách thờ ơ. Họ nói không hay biết một tí vì hết về vấn đề nầy cả. Có lẽ là họ bị chánh quyền hăm he và biểu họ phải trả lời như thế chăng?

Họ đã quên vụ ngộ độc thủy ngân đã từng xãy ra cho dân chúng thành phố đánh cá Minamata vào năm 1956. Chính nhà máy dầu hỏa petrochemical của tổ hợp Chisso là thủ phạm đã cho thải chất bẩn có chứa thủy ngân vào trong vịnh làm ô nhiễm nguồn nước. Mèo và cư dân ăn cá tôm nên bị nhiễm thủy ngân. Lối 3000 ngàn cư dân đã mang bệnh và có hơn 1700 người phải chết sau đó. Triệu chúng chính là hệ thần kinh trung ương bị tổn thương gây tê liệt, đi đứng không vững, tay chân cong vẹo, mù lòa, điếc, điên loạn. Trẻ em sơ sinh bị nhiễm khi còn trong bụng mẹ.

Một số mẫu thịt cá heo tại Taiji được đem thử nghiệm, cho thấy có chứa lượng thủy ngân cao hơn mức cho phép cả ngàn lần. Người dân hoàn toàn không hay biết gì hết?

Tóc của 1137 cư dân Taiji được cho thử thủy ngân. Kết quả cho thấy có 43 người có mức thủy ngân cao hơn mức cho phép ấn định bởi Tổ chức Y tế Thế giới.

Năm 2008, sau khi phim The Cove được thực hiện xong, chánh quyền thành phố Taiji mới sáng mắt ra và sợ trách nhiệm nên đã quyết định cho rút bỏ món thịt cá heo ra khỏi các bửa ăn trưa hằng ngày của học sinh thành phố.

Những năm gần đây các cá heo chết bên Úc Châu cho thấy có dấu hiệu bị xáo trộn thần kinh do ngộ độc thủy ngân.
http://www.theage.com.au/national/mercury-poisoning-linked-to-dolphin-deaths-20080605-2mbw.html

Được biết 75% trường hộp ngộ độc thủy ngân ở người có liên quan đến sư tiêu thụ hải sản.

Năm 2006 US Geological Survey Report cho biết tỷ lệ thủy ngân trong nước biển tăng 30% so với tỷ lệ của những năm 90. Độ nhiễm thủy ngân của cá vì vậy cũng phải tăng theo thời gian.

Các loại cá nào càng lớn thì càng bị nhiễm nhiều thủy ngân vì chúng ở cuối dây chuyền thực phẩm.
blank
Phim Cove về thảm sát cá heo.

Cá heo nằm trong nhóm các loại cá lớn.

Một khảo cứu Liên Hiệp Quốc năm 2003 cho thấy việc tiêu thụ năng lượng hóa thạch fossil energy như than đá đã làm gia tăng sự thải thủy ngân trong khí quyển lên từ 1.5 đến 3% mỗi năm.

Richard OBarry cho biết chưa có một khảo cứu nào bàn về ảnh hưởng sức khỏe ở con người do việc tiêu thụ thịt cá heo bị nhiễm thủy ngân, nhưng ông ta cho biết có gặp nhiều người nói rằng họ bị mất trí nhớ và sức khỏe cũng bị yếu đi. Và ông ta nhấn mạnh, đây không phải chỉ đơn thuần là một vấn đề y đức nhưng nó còn là một vấn đề y tế công cộng vì thịt cá heo nhiễm thủy ngân vẫn còn được bán nhan nhãn trong các chợ Nhật Bản, mà đặc biệt là tại thành phố Taiji.

Richard OBarry, một nhà đấu tranh đầy nhiệt huyết

Từ rất nhiều năm qua không có ai, kể cả báo chí Nhật Bản dám đề cập đến chuyện cá heo ở Taiji.

Đa số người Nhật tại các thành phố lớn khi được phỏng vấn đều nói là họ không hay biết gì hết về vụ thịt cá heo được sản xuất ngay trong xứ họ bị nhiễm thủy ngân (?).

Hầu như kỹ nghệ săn giết cá heo đã được một nhóm người nắm lấy với sự bao che và thông đồng của một số viên chức cao cấp trong chánh quyền.

Với tư cách là nhà đấu tranh cho sự sống còn của cá heo, R. OBarry đã hoạt động rất hăng say và đã từng ngồi tù bên Hoa kỳ về tội cắt lưới giải phóng cá heo khỏi chết hay khỏi cảnh bị giam hãm.

Ông ta đã nhắm Taiji từ lâu vì đây là nơi cung cấp cá heo cho kỹ nghệ trình diễn trên cả thế giới.

Cá heo khó sinh sản trong điều kiện bị giam cầm nên các trung tâm giải trí bắt buộc phải thường xuyên mua thêm cá mới để thay thế cá cũ.

Một đồng chí của ông là bà Jane Tipson đã bị giết chết một cách bí mật vào năm 2003 tại đảoSt Lucia thuộc vùng biển Carribbean. Lý do, bà ta dám phản đối, thọc gậy bánh xe, phản đối chương trình “bơi lội với cá heo” của St Lucia nhằm thu hút du khách. Chương trình trên có chủ đích bắt cá heo ngoài biển đem về nuôi để phục vụ du ngành du lịch.

Đoạn cuối của phim, cho thấy cảnh R. OBarry chất vấn Joji Morishita của Ủy ban Cá Voi IWC Nhật Bản vế cách ngư dân Taiji giết cá heo. Joji Morishita cho biết là phương pháp giết đã được cải tiến nhiều nên sự đau đớn không có kéo dài. Đó là việc sử dụng một con dao bén nhọn đâm ngay giữa lưng cá heo, cắt đứt tủy sống và làm cá chết ngay lập tức. Các ngư dân đều đã được huấn luyện kỹ lưỡng về cách giết nầy. R. OBarry không nói gì nhưng ông ta móc từ trong túi ra cái máy nhỏ, ấn nút và biểu người đối thoại hảy nhìn xem đoạn vidéo: đó là cảnh giết cá heo mà toán của OBarry đã khổ công quay lén được tại Taiji trong thời gian vừa qua. Video cho thấy cảnh ngư dân đứng trên xuồng lắc lư đâm bừa bãi xuống đám cá heo đang lội một cách hỗn độn dưới nước. Các con bị trúng thương, nhào lộn, dẫy dụa trong đau đớn, máu và nước bắn lên tung toé hoà kèm theo tiếng kêu the thé kinh hoàng của đàn cá heo vang dội một góc vịnh. Chẳng mấy chốc nước biển chuyển thành màu đỏ thắm. Joji Morishita biến sắc và cứng họng.

R.OBerry còn làm một cú ngoạn mục chót. Ngay giữa buổi họp của Ủy Ban Cá Voi IWC, Ông ta mang cái laptop trước ngực chiếu cảnh thảm sát cá heo tại Taiji, ung dung xô cửa bước vào thật bất ngờ. Ông chậm bước, trước sự ngạc nhiên và sưng sốt của các đại biểu và báo chí quốc tế.
blank
Phim Cove về thảm sát cá heo.

Vậy làm thế nào để chấm dứt được vấn đề săn giết cá heo?

Theo Richard OBarry

1) Trước hết phải kể đến các trung tâm giải trí đã sử dụng cá heo để biểu diễn. Đây là lý do đã thúc đẩy việc săn giết cá heo trên thế giới. Giải pháp phải đến từ người Nhật Bản. Không ít người Nhật nghĩ rằng áp lực từ bên ngoài rất cần thiết để ngăn chận việc săn giết cá heo.

2) Tôi hy vọng người ta ngưng ngay việc dẫn con cháu họ đến các trung tâm giải trí có cá heo biểu diễn, bắt con vật rất thông minh và nhạy cảm làm những trò ngu xuẫn. Sự kiện nầy tạo nên những hình ảnh xấu và làm cho các trẻ em có khuynh hướng bắt chước theo.

Tôi hy vọng là ngư dân Nhật sẽ ngưng ngay việc giết cá heo để ăn thịt. Ngoài vấn đề đạo đức ra, thịt cá heo rất độc cho người và cho cả súc vật.

3) Điều thứ ba là vấn đề ô nhiễm ở cá heo và cá voi, bắt nguồn từ hành động vô ý thức của con người thường vứt bỏ các chất cặn bã, các chất độc vào đại dương.

Sự tiêu thụ năng lượng hóa thạch fossil energy, đặc biệt là than đá đã đóng góp đáng kể vào vấn đề tích lũy thủy ngân trong khí quyển.

Vậy, chúng ta phải tập lần thói quen bớt sử dụng than đá để cúu vớt đại dương.

Sử dụng năng lượng mặt trời trong nhà và chạy xe bằng năng lượng mặt trời là một thí dụ.

Ai cũng có thể tiếp một tay trong việc giúp cho thế giới bớt bị ô nhiễm.

Phim The Cove đối với người Nhật.

Đây là một phim gây tranh cãi rất nhiều và tạo sự câm phẫn cực độ trong dân chúng Nhật. Danh dự của xứ Phù Tang đã bị tổn thương nặng nề.

Tuy tình hình gây cấn như vậy, nhưng giám đốc phim the Cove là Louis Psihoyos đã vô cùng can đãm và gan dạ bay qua Tokyo để tham dự kỳ đại hội điện ảnh 22nd Tokyo International Film Festival vào tháng 10/2010 vừa qua.

Khán giả Nhật Bản sau khi xem phim The Cove, nói chung họ có những phản ứng không rõ rệt.

- “Tôi không thể chối bỏ là phim The Cove đã gây ấn tượng mạnh mẽ ở người xem, nhưng có nhiều đoạn hơi thái quá. Nếu có thêm được tiếng nói, tranh luận của dân địa phương thì có lẽ sẽ hay hơn.”

- “Tây phương nói họ giết bò để ăn thịt thì ok, nhưng giết cá heo thì không được. Đây là điểm mà đa số người Nhật không thể chấp nhận được. Chúng tôi phải ăn thịt cá heo để tồn tại. Đây là một sự va chạm về văn hóa”.

- “Đây là một phim tài liệu hay nhưng cũng có tính chất tuyên truyền”.

Việc trình chiếu phim The Cove tại Nhật Bản đã gặp nhiều khó khăn là điều dễ hiểu mà thôi.

Taiji Mayor Kazutaka Sangen said, Dolphin hunting is not an illegal activity. It is necessary to respect each cultures diet, based on an understanding of regional traditions.”

Giết cá heo không phải là văn hóa
blank
Phim Cove về thảm sát cá heo.

Kết luận

Phim The Cove đã làm cho người xem rất xúc động và thương cảm cho loài cá hiền hòa và dễ thương.

Là thú y sĩ trong các nhà máy hạ thịt tại Canada tác giả đã rất quen với các cảnh máu me lai láng, nhưng riêng đối với phim The Cove thì trái ngược. Chính lối giết cá heo quá dã man tàn bạo làm mình thấy sao quá nhẫn tâm khó chấp nhận được.

Theo y đức tại các quốc gia Tây phương, kỹ thuật hạ thịt phải được thực hiện thế nào để cho con vật chết thật nhanh, không đau đớn và giảm tối đa sự sợ hải trước khi bị giết.

Đó là phương pháp “giết một cách nhân đạo” (humane killing). Thoạt nghe có hơi ngược đời và “đạo đức giả”. Nhưng thực tế là thế đó.

Trong các nhà máy, gà thì bị treo ngược hai cẳng lên trên, đầu thòng phía dưới, kéo rê qua bể nước có điện cho bất tỉnh trước khi bị cắt cổ. Heo thì bị cho điện giật hai bên cổ phía sau lỗ tai, cho nó bất tỉnh trước khi thọt huyết. Bò, dê cừu thì dùng một loại súng hơi gọi là captive bolt pistol hay stunning gun bắn ngay giữa trán con vật cho nó bật tỉnh, nhưng tim vẫn còn đập, sau đó thì cắt cổ liền, máu thoát ra ọc ọc có vòi lạnh người trong hơn một phút thì con vật chết.

Theo luật thú y, lúc bị cắt cổ con vật bắt buộc không được còn có một phản ứng nào cả, chứng tỏ là nó không có cảm giác đau đớn. Nếu trường hợp còn thấy phản ứng (giãy dụa, búng đá, kêu la...) thì anh cai sẽ được gọi đến để chỉnh lại máy móc dụng cụ, coi lại voltage điện hoặc cho thay đổi người công nhân “cắt cổ” thiếu kinh nghiệm...

Name of Act: Meat Inspection Act (Federal) Canada

All methods of humane killing, including slaughter and on-farm euthanasia, must meet the same criteria:

- Death of an animal without panic, pain or distress

- Instant unconsciousness followed by rapid death without regaining consciousness reliability for both single or large numbers of animals

Thật là xót xa khi thấy thế giới không ngớt hô hào cổ võ việc bảo tồn môi sinh, nhưng cuốn phim tài liệu nầy đã cho chúng ta thấy một sự thật quá phũ phàng và chua chát. Chánh phủ Nhật đã bao che cho các tài phiệt, tư bản trong ngành cá voi, các hội viên của Ủy ban quốc tế Cá voi IWC bị Nhật Bản mua chuộc để bỏ phiếu thuận lợi cho họ.

Đúng là đồng tiền đang điều khiển và quyết định vận mạng và tương lai của cả thế giới./.

Cali: Biểu Tình Chống Săn Cá Heo Ở Nhật
http://vietbao.com/p115a233726/cali-bieu-tinh-chong-san-ca-heo-o-nha

Các thành viên trong hội bảo vệ quyền thú vật Sea Shepherd biểu tình bên ngoài tòa lãnh sự Nhật Bản trong ngày có tên là Ngày Thế Giới Yêu Thương Cá Heo tại Los Angeles hôm 13-2-2015. Nhiêu cuộc biểu tình khắp Hoa Kỳ và thế giới để phản đối mùa săn cá heo tại Taiji, Nhật Bản. (Photo AFP/Getty Images) (ngưng trích Vietbao.com 16/02/15)

Cá heo mắc cạn
http://vietbao.com/a236271/phai-chang-chuyen-ca-heo-mac-can-bao-hieu-mot-tran-dong-dat-gan-ke

Tham khảo

- Mercury Poisoning or Minamata Disease
http://rarediseases.about.com/od/rarediseases1/a/102304.htm

- Video:US Navy Dolphins&Sea Lions to serve as Marine Guardians of US Naval Base
http://www.youtube.com/watch?v=sy_IwblcVOA

Montreal, april, 2015
_


__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

Biểu tình ở Bình Thuận, ném đá vào CSCĐ như mưa rào


Kính thưa quý vị,

Tình hình lúc này đã nóng bỏng. Dân chúng không còn sợ Việt cộng như trước nữa.
Nếu  '' Ánh Sáng Điếu Cày '' của nhà văn Trần Trung Đạo, chịu khó ở lại trong nước thì ánh sáng của Điếu Cày chắc sẽ bùng cháy lớn sẽ đốt cháy đảng Việt cộng thành tro.
Không biết, có phải chăng vì cố đốt cháy quá sáng trong thời ở hải ngoại, cho nên đến ngày nay ngọn đèn Điếu Cày đã cạn  '' dầu'',  ánh sáng Điếu Cày vì thế tắt lụn.
Rất mong cơ quan nào đó cung cấp thêm nhiên liệu, càng sớm, càng nhiều càng tốt, để  ngọn đèn Điếu Cày tiếp tục cháy.

katumtran



2015-04-18 13:07 GMT+02:00 NGUYỄN VÂN TÙNG 


From: NGUYỄN VÂN TÙNG <
Date: Sat, 18 Apr 2015 06:57:18 -0400
Subject: Xem video: Biểu tình ở Bình Thuận, ném đá vào CSCĐ như mưa rào

Biểu tình ở Bình Thuận, ném đá vào CSCĐ như mưa rào

Xem clip: https://www.youtube.com/watch?v=5RviBv5TrDU&app=desktop


-- 

Hành động quá khích hay tình nghĩa đã phôi pha?

Khuất Dương Hiền

Quy luật muôn đời là “tức nước vỡ bờ”. Điều này trong lịch sử Việt Nam đã không chỉ một lần chứng nghiệm. Những người dân lương thiện, thấp cổ bé họng, không phải ngẫu nhiên tụ tập nhau lại “làm loạn”. Hẳn nhiên, họ cũng không bị bất cứ “thế lực thù địch” nào kích động biểu tình chống nhà nước. Đó là những thân phận con sâu cái kiến bị dồn đến bước đường cùng, sắp hết nguồn dưỡng khí duy trì sự sống bởi mùi xỉ than khủng khiếp của công nghệ Tàu gây ô nhiễm. Nhưng thật trớ trêu, cứ nhìn những người dân đang đối mặt với dàn cảnh sát cơ động được trang bị từ đầu đến chân, trong khi họ chỉ có gạch đá, và tiếng cười sảng khoái mỗi khi ném trúng mục tiêu, ta lại thấy có cái gì đó hài hước như một trò diễn dân gian…
Bauxite Việt Nam
Hơn 50 năm tuổi đời, cùng với thời gian học tập trên ghế nhà trường và quá trình trải nghiệm, trong tâm trí của tôi, hình ảnh các chú bộ đội, các chú công an luôn gần gũi thân thương như máu thịt của nhân dân.
Trong những năm tháng huấn luyện quân ngũ trước khi ra chiến trường biên giới phía Bắc, là những ngày đẹp nhất mà bản thân tôi đã được sống và thấm thía sâu sắc rằng, tình nghĩa quân dân đẹp đến nhường nào!
Vậy mà, sau khi xem clip này cảm giác duy nhất trong tôi là trái tim như bị bóp nghẹt, vị mặn đắng chát đầu môi, bất giác trong đầu tôi hình thành một câu hỏi lớn:
– Cái gì đã khiến cho những người dân lương thiện thấp cổ bé họng kia cảm thấy hào hứng đến vậy mỗi khi một viên gạch đá bay trúng mục tiêu?
– Cái gì đã làm đám đông ấy vui sướng reo hò khi trái bom xăng phát nổ ngay gần các chiến sỹ Cảnh sát cơ động?
Nếu ai đó bây giờ nhắc lại câu nói một thời đã làm nên sức mạnh của cả dân tộc chắc hẳn sẽ bị coi là đồ cám hấp: “Tình quân dân như cá với nước”. Tuy nhiên, với tôi, cụm từ đó vẫn đẹp đẽ, vẫn nhân văn, vẫn sẽ trở thành nguồn sức mạnh làm nên dáng đứng Việt Nam. Nhưng… Có lẽ không phải lúc này, không phải ở đây…
Ai đã đánh mất câu thành ngữ một thời rất thiêng liêng đó?
Ai đã tạo nên sự cuồng nộ của đám dân đen kia?
Ai?
Theo FB Khuất Dương Hiền


Đừng quên ngày Quốc Hận 30 tháng 4, 1975
Cương quyết đấu tranh cho một Việt Nam Tự Do, Dân Chủ



__._,_.___

Posted by: Son Tran 

Nói thật không sợ mất lòng (kỳ 1)


Nói thật không sợ mất lòng (kỳ 1)

Sắc Ly

Từ cuối tháng 3/2015 chuyên mục “Nói thật cho nhau nghe!” của chúng tôi đã kết thúc. Từ tháng 4/2015 chúng tôi xin phép chuyển sang chuyên mục “Nói thật không sợ mất lòng!”, mà về bản chất vẫn là đi tiếp dòng ý tưởng chủ đạo là Nói thật

Lý do cũng đơn giản thôi, vì chúng tôi vẫn luôn nhận thức:có biết sự thật thì mới tiếp cận được chân lý, tôn trọng sự thật vốn là nguyên tắc sống của Con Người chân chính, và sự trung thực vốn là một tính cách đặc trưng nổi bật của người Việt chúng ta. Nhưng trong dân gian Việt lại cũng thường bảo nhau “Nói thật mất lòng”, nhằm đưa ra một lời khuyên trong cách ứng xử linh hoạt, tế nhị, và được ngầm hiểu là “tùy lúc mà nói thật”, để vừa giữ được “hòa khí”, lại vừa “được việc”!  

Nhưng theo chúng tôi thì đối với việc dân, việc nước thì có lẽ không được phép áp dụng lời khuyên đó, vì sẽ gây thiệt hại rất lớn đến lợi ích chung. Và thực ra suy cho cùng thì phải tỉnh táo để nhận ra ai sẽ mất lòng khi được nghe lời nói thật, và sự mất lòng ấy đối với một nhóm người nào đó có sánh được với những tổn thất đối với lợi ich chung không? Ai cũng biết rõ những người mất lòng khi bị nghe lời nói thật chỉ vì họ sợ sự thật và họ đã quen nói dối rồi, chỉ vì lợi ích riêng của họ luôn gắn liền với thói bưng bít sự thật. 

Ngày nay, dưới một thể chế dân chủ (như lãnh đạo vẫn nói) thì Đảng với Dân là một, cùng chung lợi ích, thì Đảng rất cần nghe Dân nói sự thật, và Dân cũng rất cần phải nói cho Đảng biết rõ sự thật. Do vậy từ nay chúng ta nên thực hiện “Nói thật không sợ mất lòng!”, để phục vụ cho lợi ích chung. Trên tinh thần đó, trong các câu chuyện của chuyên mục mới, chúng tôi sẽ cố gắng phản ánh mạnh dạn hơn, thẳng thắn hơn để đạt cho được cái chất Thật của hiện thực, nhằm góp phần thúc đẩy thực tiễn phát triển tiến bộ.

S.L.
Hiện nay nhân dân cả nước đang chăm chú theo dõi việc triển khai Đề án Đổi mới căn bản và toàn diện Giáo dục và Đào tạo (GD&ĐT) đã được Quốc hội thông qua. Hình như hai việc được mở đầu là : tổ chức kỳ thi THPT quốc gia 2015, và tổ chức biên soạn lại chương trình và sách giáo khoa phổ thông. Trong dịp này nhóm chúng tôi cũng đã tập hợp được khá nhiều ý kiến của các tầng lớp dân cư, đặc biệt là các nhà giáo, xung quanh hai việc nói trên, và rộng hơn nữa là chủ đề Đổi mới GD&ĐT. Chúng tôi sẽ lần lượt phản ánh thành nhiều kỳ, những trăn trở tâm huyết đó (dưới dạng ghi chép tường thuật các buổi thảo luận).

1- Câu chuyện thứ 1:     Nhân dân đòi hỏi phải có
một nền Giáo dục thực học 
– Người dân đã đưa ra nhiều ý kiến về thực trạng GD&ĐT ở các ngành/ bậc/cấp học, thể hiện ra trong mọi hoạt động của ngành, cũng như trong hoạt động dạy và học ở các nhà trường…, Những nội dung này không trực tiếp liên quan đến vấn đề bàn thảo, nhưng vẫn được nhiều người nêu ra trước tiên, vì được coi đó là thực tiễn GD cần soi rọi, để từ đó mà thảo luận. Và chắc là không cần tổng hợp lại, vì bạn đọc chúng ta đã biết quá rõ rồi. Đúng là một thực trạng màu xám, một bức tranh buồn!
– Người dân cũng đã nêu lên nhiều mong muốn, nhiều kỳ vọng về một nền GD cần có và phải có của đất nước Việt Nam đổi mới và hội nhập. Đó là một nền GD trung thực, một nền GD không còn gian dối, một nền GD công bằng, một nền GD dân chủ, một nền GD có bản chất là tự học, tự GD, một nền GD vừa đáp ứng nhu cầu của xã hội lại vừa phát triển tối đa bản lĩnh cá nhân của mỗi người học. Có nhiều kiến giải mang tính triết lý sâu sắc, nhưng đa số là những kiến giải nặng tính thực tiễn, hướng vào thực hành, vận dụng trong các hoạt động GD nhà trường và GD gia đình. Nhưng tựu trung lại và suy đến cùng, thì chúng tôi thấy ý tưởng xuyên suốt và bao trùm nhất là : cần có một nền GD thực học!

– Sự lý giải của người dân tuy nôm na, dễ hiểu, nhưng đều có căn cứ rất rõ ràng về lý lẽ, có chứng cứ cụ thể trong thực tiễn hoạt động GD&ĐT đã từng xảy ra hoặc đang hiện hữu. Đó là những nguyên lý, nguyên tắc của một nền GD tiến bộ do Liên hiệp quốc nêu ra, mà Việt Nam đã lên tiếng hưởng ứng và đang tìm cách vận dụng. Đó là những bài học thành công của các nền GD tiên tiến trên thế giới, mà Việt Nam cũng đang muốn tìm đến để học theo. Đó cũng là một số ít (trong tổng thể) định huớng đúng đắn, tỉnh táo trong quốc sách về GD&ĐT của Nhà nước ta, đi cùng với một số không nhiều (trong tổng thể) chủ trương, chính sách phát triển GD&ĐT được coi là tiến bộ, hợp lòng dân. Đó cũng là những bài học truyền thống của GD Việt Nam qua chiều dài của lịch sử dân tộc. Và tất cả đều được đối chiếu với thực trạng GD&ĐT đang hiện hữu.
– Hầu như đa phần ý kiến người dân đều muốn nói lên cái điều cốt lõi nhất và trước nhất của một nền GD Thực Học là : Phải học thực sự để mang lại kết quả thực chất. Và đã có nhiều lý giải tương đối thống nhất về nội hàm của  khái niệm học thực sựkết quả thực chất.

– Học thực sự là phải tự học bằng chính cái đầu của mỗi người. Học thực sự không phải chỉ là đọc sách, nghe giảng, mà quan trọng nhất là phải suy nghĩ, phải tư duy. Nếu chỉ dừng lại đọc và nghe thì mới là biết tri thức, tức là chưa đến được cái đích của sự học. Suy nghĩ tiếp là để hiểu tri thức và tìm cách Vận dụng, rồi biết vận dụng, mới là đạt đến được cái đích của sự học, của GD. Ai cũng biết mục đích đích thực của sự học, của GD là để cải tạo bản thân con người và biến đổi thực tiễn nhằm phục vụ cho con người. Qua GD, con người sẽ mất dần sự ngu dốt và trở nên thông tuệ hơn, đạo đức hơn. Qua GD sẽ tạo nên chất xám và nguồn lực con người phục vụ cho sự phát triển của xã hội về mọi mặt. 

Cho nên để học thực sự thì phải đi đến cùng của quy trình : đọc, nghe để biết – suy nghĩ để hiểu – và vận dụng để mang lại Lợi ích thực tế. Hiện nay trong cả 3 môi trường GD nhà trường, GD gia đình và GD xã hội đều chưa có chuyện học thực sự một cách phổ biến. Từ học sinh, sinh viên đang học phổ thông, đại học, cho đến người lớn tuổi đi học chuyên tu, đi học chính trị, đa phần đều như vậy cả. Ở rất nhiều người học tuy có đọc sách, có nghe giảng nhưng cái đầu bất động nên vẫn trống rỗng. Lại cũng có khá nhiều người học chỉ dừng lại ở mức nắm được vấn đề (một cách sơ lược và chung chung) rồi để đấy, chứ không đi tiếp đến vận dụng, nghĩa là họ chỉ cần học để nắm một số tri thức suông, không mang lại lợi ích gì cho cả bản thân lẫn thực tiễn, và đương nhiên sau một thời gian sẽ không còn gì nữa trong đầu. Những chức sắc đi học chỉ cốt lấy được cái bằng mà thăng quan, nhiều thanh niên đi học chỉ cốt đạt được cái danh hão, chính là các phần tử tiêu biểu của tập hợp những người không biết học thực sựkhông muốn học thực sự này.

– Phải nói rõ thêm cho cụ thể hơn về đòi hỏi căn cốt nhất đã nêu ở trên: Phải biết tự học bằng chính cái đầu của mình là thế nào ?  Yếu tố quyết định hiệu quả của chuyện học thực sự là mỗi người phải biết học bằng năng lực tự học của mình (Ngoài yếu tố tinh thần là một ý chí mãnh liệt “học cho mình và học vì đất nước”). Năng lực này phải được nhen nhóm, gây dựng từ thuở con người mới tập tễnh học vỡ lòng ở gia đình, ở nhóm trẻ, ở lớp học mầm non, rồi tiếp đến phải được định hình và nâng cao ở các bậc học trên của GD phổ thông và GD đại học. Năng lực này vừa là phương tiện, nhưng cũng vừa là một mục tiêu quan trọng của sự học, của GD.
 Trong Năng lực tự học thì nhân tố quan trọng nhất, bản chất nhất (nhưng cũng khó hình thành và khó duy trì bền vững nhất) là năng lực tư duy, mà biểu hiện đặc trưng là kỹ năng tư duy (hiểu nôm na là cách suy nghĩ, cách nhận thức). Bởi như trên đã phân tích, khâu trung tâm của quy trình học thực sự là: suy nghĩ để hiểu.
– Có Học đúng như vậy thì mới mong đạt được kết quả thực chất, cái đích của sự học. Kết quả thực chất của sự học, trước hết là phải hiểu được tri thức (sau khi đã biết). Hiểu là phải nắm được bản chất của tri thức, nắm được con đường hình thành tri thức, nắm được đầy đủ nội hàm của khái niệm. Chưa đạt đến được cái ngưỡng này thì chưa thể gọi là hiểu, và như vậy thì tất yếu tri thức chỉ thoáng qua đầu rồi biến mất. Kết quả thực chất cũng có nghĩa là người học phải biến được tri thức trong sách vở, trong lời giảng của thầy thành tri thức của mình, chứ không phải là tri thức đi vay mượn, nó sẽ bền vững và luôn sẵn sàng phục vụ nhu cầu vận dụng.

 Tri thức ấy tuyệt nhiên không phải là thứ “mỹ phẩm” để tô điểm, không thể là cái áo khoác ngoài để hóa trang cho những ai không biết học thực sự. Và điều quan trọng nhất của kết quả thực chất là với tri thức đã nắm được, người học sẽ biết vận dụng vào thực tiễn để thúc đẩy sự phát triển tiến bộ của thực tiễn, và qua đó cũng làm phong phú thêm nhân cách (trí tuệ và đạo đức) của mình. Học thực sự để có kết quả thực chất bao giờ cũng mang lại hiệu quả kép: một mặt thu nhận được tri thức mới, mặt khác lại còn thu nhận được các loại năng lực cần có cho tương lai, trước hết là năng lực tự học sẽ được củng cố và nâng cao. Và hiệu quả sau mới là cái đáng giá hơn, có giá trị hơn cả tri thức. Chính vì vậy mà ngày nay các nền GD tiên tiến đã coi mục tiêu cốt lõi nhất của GD là hình thành năng lực, chứ không phải chỉ là tích lũy tri thức, như một thời chúng ta đã quan niệm sai lệch.

 Những năng lực này cứ tích tụ dần, mỗi ngày một ít, để rồi ngày càng tăng tiến, ngày càng thăng hoa, và có thể trở thành tài năng.
– Như vậy là một nền GD thực học có đòi hỏi trước hết là ở cách học. Đó phải là một cách học khoa học, thông minh, lấy tự học làm nền tảng. Cách học tốt sẽ giúp người học nhanh hiểu, hiểu đúng, hiểu thấu đáo, và biết vận dụng sáng tạo. Nhưng cách học lại luôn là hệ quả của cách dạy. Hiện nay cách học phổ biến ở ta chưa phải là như thế, bởi cách dạy còn nặng về truyền thụ một chiều, nặng áp đặt, thiên về nghĩ hộ, làm thay, vận dụng hộ người học. (dùng máy tính trong dạy và học nếu không thận trọng thì lại có thể làm hại đến tự học, bởi rất dễ nảy sinh tâm lý ỷ lại vào máy, lười suy nghĩ!). Do vậy, dứt khoát phải đổi mới cách dạy và học trong toàn bộ hệ thống GD theo hướng coi trọng tự học của người học. Thầy phải dạy cách tự học, dạy kỹ năng tư duy cho trò kết hợp với truyền thụ tri thức. Trò phải học cho được cách tự học, học kỹ năng tư duy, chứ không chỉ học tri thức đơn thuần. Theo thời gian tiếp sau khi học, cái mà người học có thể quên đi, thậm chí mất đi, là tri thức, còn cái vẫn ở lại mãi với người học chính là năng lực tự học.

– Nhưng đi liền với phương pháp tiên tiến đó thì phải là một nội dung GD tiến bộ.  Một nền GD thực học luôn có có đòi hỏi rất cao ở nội dung GD. Đó là một nội dung GD đáng tin cậy về tính khoa học và tính nhân văn, đáp ứng được đòi hỏi cao của mục đích GD là hoàn thiện nhân cách người học và thúc đẩy thực tiễn phát triển tiến bộ. Nội dung GD ấy phải tiên tiến, phải chuẩn xác, phải trung thực. Mang phương pháp học tiên tiến để tiếp cận với một nội dung GD lạc hậu, thậm chí phản động, thì làm sao mà người học có được động lực mạnh mẽ để học thực sự? Hiện nay nội dung GD của Việt Nam đang rất có vấn đề, nếu không đổi mới thì đừng nói đến một nền GD thực học. Nội dung chương trình GD của chúng ta, mà tiêu điểm là nội dung dạy và học, cần phải thiết thực hơn. Sách và giáo trình cần phải coi trọng tính thực tiễn hơn, và giảm bớt tính lý luận, tính hàn lâm. Và trong hoạt động dạy và học cần phải tăng cường yêu cầu vận dụng, thực hành, và giảm nhẹ yêu cầu lý thuyết. Sắp tới Bộ GD&ĐT sẽ bắt đầu triển khai chủ trương đổi mới chương trình và sách giáo khoa, bắt đầu từ GD phổ thông, có lẽ là vì đòi hỏi này của một nền GD thực học?

– Theo như gx điều tra trắc nghiệm, từ người dân thường cho đến các nhà giáo, đều cho rằng chương trình và sách giáo khoa của Việt Nam còn chứa đựng rất nhiều điểm lạc hậu: viển vông, không sát với nhu cầu người học, xa rời thực tiễn đất nước, chưa tiếp cận được xu hướng thời đại, còn hàm chứa nhiều tri thức không chuẩn xác, không đúng sự thật, và có tính áp đặt, vừa thiếu cập nhật lại vừa quá tải. Chỉ xin phép nhắc lại một vài ví dụ như toán cao cấp đang được học ở THPT để làm gì, khi mà học sinh ra đời không cần đến, khi mà nhiều ngành học ở bậc đại học không dùng đến, còn một số ngành học cần thì đều phải cho học lại từ đầu? Tại sao cứ phải bắt học sinh, sinh viên học quá nhiều và học theo kiểu áp đặt về chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, mà không giới thiệu chúng với tư cách chỉ như là một học thuyết, một tư tưởng để người học so sánh, đối chiếu với các học thuyết khác, tư tưởng khác? 

Tại sao phải học về Chủ nghĩa xã hội như là một tín điều, trong khi thực tiễn lại không có cái đó? Tại sao học sinh phổ thông phải học về Đạo đứcGiáo dục công dân rất lý thuyết, trong khi đạo đức và pháp luật của xã hội hoàn toàn khác? Tại sao lại cắt xén và nói khác đi các sự thật lịch sử làm cho người học có những ngộ nhận tai hại về lịch sử đất nước và lịch sử nhân loại? vv. và vv…
Những bất cập đó cần được khắc phục ngay trong lần biên soạn lại chương trình đối với các ngành/bậc/cấp học, và viết lại sách giáo khoa phổ thông sắp tới.
– Lô gích của vấn đề tất yếu dẫn đến một đòi hỏi khác nữa của nền GD thực học là Phải học thật, dạy thật, thi thật, tuyệt đối không có gian dối, không có mua bán, chạy chọt, không còn chuyện học giả vờ, học hộ, thi hộ, học thuê, thi thuê, không học mà có điểm, học giả bằng thật,…. Hay nói gọn lại, đó phải là một nền GD trung thực, từ A đến Z!

 Hiện nay nền GD của Việt Nam còn rất nhiều biểu hiện ngược lại những đòi hỏi nghiêm túc nói trên, đến nỗi nhiều người đã phải đau xót mà kêu lên: nền GD Việt Nam đang đầy dẫy gian dối, đầy dẫy sự mua bán bẩn thỉu, đầy dẫy những chuyện không minh bạch cả trong chuyên môn và trong quản lý! Với nền GD ấy thì làm sao mà đào tạo nên được những thế hệ trẻ rường cột, đáng tin cậy cho tương lai, và càng không thể sản sinh ra những chính trị gia mẫu mực, những “hiền tài là nguyên khí quốc gia” mà nhân dân mong đợi? Với nền GD lạc hậu hàng thế kỷ ấy thì chúng ta vẫn chỉ nhận được những loại thứ phẩm, trong đó, phần lớn là những con người “bán vô học”, những nhân cách méo mó, và đương nhiên sẽ có không ít trường hợp lại trở thành các thế hệ lãnh đạo kế tiếp của đất nước!

– Những yếu kém triền miên, những bất cập trên bình diện rộng, những câu chuyện phản GD luôn xảy ra hàng ngày, đều là hệ quả đương nhiên của một nền GD lạc hậu, bảo thủ, né tránh đòi hỏi của một nền GD thực học. Nếu các nhà quản lý Việt Nam cứ tiếp tục xa lánh, đố kỵ với nền GD thực học thì GD Việt Nam chẳng những vẫn nằm lại trong tốp cuối của GD thế giới mà còn thua trắng bụng ngay cả các nước trong khu vực. Những hiện tượng “lạm phát” đại học, “lạm phát” bằng cấp, “lạm phát” danh hiệu nhà nước, “lạm phát” học vị, học hàm cao,… cùng với vô vàn những chuyện tiêu cực khác của GD&ĐT đang làm nhức nhối lương tri toàn xã hội.

Và bởi vậy, nhân dân ta khẩn thiết đòi hỏi và tha thiết mong muốn đát nước phải có một nền GD thực học!     
Xin mời bạn đọc xa gần hãy cùng tham gia bàn thảo trên diễn đàn này, để góp thêm nhiều tiếng nói phản biện về một Quốc sách then chốt.
Tháng 4 năm 2015
S. L.
Tác giả gửi BVN

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

SỰ CỐ PHÓNG XẠ Ở VŨNG TÀU VÀ NHỮNG ĐIỀU ĐÁNG SỢ SẼ XẨY RA


SỰ CỐ  PHÓNG  XẠ  Ở VŨNG TÀU VÀ  NHỮNG  ĐIỀU  ĐÁNG  SỢ   SẼ XẨY RA

TK Tran

Giữa tháng 9 năm ngoái công luận ở cả Việt Nam xôn xao về việc một thiết bị  chụp ảnh phóng xạ có chứa nguồn Iridium-192 của công ty APAVE bị mất cắp ở Sài Gòn. May mắn là sau 6 ngày tìm kiếm ráo riết, người ta đã lấy lại được thiết bị này trong tình trạng nguyên vẹn, không bị phá hỏng hay tháo gỡ.
Câu chuyện vẫn còn nóng hổi, chưa chìm vào quên lãng, thì chỉ 6 tháng sau, lại  có tin một thiết bị phóng xạ khác chứa Cobalt-60 bị mất ở Vũng Tàu, Cho  tới nay, sau  3 tuần  khẩn cấp tìm kiếm, vẫn chưa có manh mối cụ thể nào, mặc dù Phó Chủ tịch Hội đồng nhân dân tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu đã chỉ đạo “bằng  mọi giá (phải) tìm kiếm  được nguồn phóng xạ trong thời gian sớm nhất” và loan báo sẽ có khen thưởng cho người tìm được. Theo dõi các thông tin về việc này trên báo chí, người đọc không khỏi kinh ngạc khi biết rằng  thiết bị đã bị mất từ nhiều tháng nay sau khi được tháo ra từ dây chuyền sản xuất thép của hãng Pomina 3 ở huyện Tân Thành. Sự việc chỉ bị lộ ra khi người chịu trách nhiệm an ninh phóng xạ hết nhiệm vụ bàn giao giấy tờ, thiết bị cho người kế  nhiệm. Trong suốt nhiều tháng trời, không ai biết tới thiết bị này trôi nổi ở đâu.

Mối nguy hiểm của thiết bị chứa phóng xạ 
Trong mấy năm qua  đã có ít ra là 6 lần các thiết bị phóng xạ bị thất lạc hay mất cắp ở Việt Nam. Song có lẽ  vụ mất mát ở Vũng Tàu làm xáo động công luận nhiều nhất.
Theo các thông tin được phổ biến, thiết bị này  nặng quãng 45 kg. Phần nguy hiểm nhất là khối  phóng xạ Cobalt-60, mà theo tính toán của các nhà chuyên môn, nguồn phóng xạ này có thể gây ra liều xạ tương đương (dose equivalence) quãng 2,5 mSv trong 1 giờ (mSv/h) ở khoảng cách 10 cm. Một người dân thường không hình dung nổi sự nguy hiểm qua những con số trừu tượng trên. Song nếu đặt giả thử là hộp phóng xạ này – khi được tháo ra khỏi lớp chì bao bọc trong thiết bị chỉ nhỏ hơn 1 bao diêm – được bỏ vào túi quần trong 10 tiếng đồng hồ khi làm việc, thì liều lượng phóng xạ và hậu quả sẽ như thế nào? Liều phóng xạ con người thu nhận sẽ tỷ lệ nghịch với khoảng cách bình phương từ người tới nguồn phóng xạ. Nghĩa là nếu khoảng cách được rút ngắn 1/10 (1cm, thay vì 10cm) thì hiệu năng phóng xạ sẽ tăng gấp 100 . Trong 10 tiếng đồng hồ , người có khối phóng xạ trong túi quần sẽ bị: 2,5mSv x 100 x 10= 2500 mSv, =2,5 Sivert  tương ứng với liều năng lượng  2,5 Gy, ít nhất gây cháy bỏng cấp tính cho vùng da tiếp cận, ảnh hưởng tới  bạch cầu, hồng cầu trong máu, và sau này nhiều  khả năng  sẽ bị ung thư.

Một tai nạn tương tự như kịch bản trên, nhưng với mức năng lượng phóng xạ cao hơn nhiếu (37 Ci),  trên thực tế đã xẩy ra ở  Yanango, Peru năm 1999. Một công nhân có nhiệm vụ sử dụng thiết bị phóng xạ để kiểm tra vết nứt trong đường ống dẫn nước. Khi thanh phóng xạ Iridium-192 rớt ra khỏi thiết bị, ông ta đã nhặt lại và đút vào túi quần. Buổi tối ở nhà, ông ta bị đau ở đùi. Hai ngày sau chỗ đau sưng đỏ, mọng nước rồi  các vùng da thịt liên hệ bị  hủy hoại. Sáu tháng sau đó nhiều cuộc giải phẫu phải cưa bỏ hoàn toàn chân  nạn nhân. Các chuyên gia tính toán rằng đùi của người công nhân này đã bị nhiễm 1 lượng phóng xạ quãng 100Gy.
Mối nguy hiểm sẽ lớn gấp bội khi hộp chứa phóng xạ bị mở ra. Năm 1987 ở  Goiania, Brazil xẩy ra vụ trôm cắp một thiết bị  y tế (hoạt độ 1375 Ci) dùng trong xạ trị đã được thanh lý. Hai kẻ trộm bán thiết bị này cho một cửa hàng phế liệu. 

Trước đó, họ khui mở  hộp chứa Cobalt-60, thích thú với chất bột phóng xạ lấp lánh, chia cho nhiều người cùng chơi, trong đó có cả trẻ em. Mấy ngày sau đó  nhiều người đồng loạt bị bệnh. Nhà nước Brazil đã phải đo bức xạ ở 112.000 người, tìm thấy 244 người bị nhiễm xạ. Bốn người chết sau đó 4-5 tuần, nhiều người bị cưa tay sau khi bị hoại tử do dính bột phóng xạ. Dân sống trong vùng đất nhiễm phóng xạ phải bỏ nhà cửa đi nơi khác.
Một tai nạn khác đã xẩy ra ở  Samut Prakarn, Thái Lan vào tháng giêng 2000. Cũng là do ăn trộm thiết bị y khoa đã được thanh lý, không có kiểm soát  an ninh phóng xạ. Cũng là tình trạng phá hộp chứa phóng xạ Cobalt-60 (hoạt độ 425 Ci), mà kết quả là có 10 người bị nhiễm xạ nặng, 4 người trong số đó chết trong vòng 6-8 tuần. 2000 người dân sống trong vùng phải thường xuyên được theo dõi sức khỏe.

Nếu hộp chứa phóng xạ đã được nấu chung với sắt thép phế liệu để tái chế? 

Trong trường hợp giả định này, thì đã xuất hiện ở thị trường một số sắt thép nhiễm phóng xạ dùng trong xây dựng và có khi cả ở đồ kim loại gia dụng. Lượng phóng xạ sẽ nhỏ, do đã được pha loãng chung với kim loại khác. Song nếu gia đình có trẻ em sống trong một căn nhà  mà các vật dụng kim loại phát ra tia phóng xạ từ năm này sang năm khác, thì ảnh hưởng về sức khỏe không hề nhỏ.
Trên thế giới đã  nhiều lần xuất hiện sắt thép nhiễm phóng xạ, và sau đây là những trường hơp tiêu biểu:
Năm 2008 nước Đức nhập của Ấn Độ 150 tấn thiết bị bằng  thép nhiễm phóng xạ (cánh quạt và phụ tùng máy kỹ nghệ). Số thiết bị này lập tức bị gửi trả lại nơi sản xuất.
Năm 2007 nước Ý tịch thu 30 tấn thép có chứa phóng xạ Cobalt-60 nhập cảng từ Trung Quốc.

Năm 1985 nhiều tòa nhà đang được xây dựng  ở Arizona và Tennessee (Mỹ) bị  thaó gỡ/giật sập  vì đã dùng thép nhiễm phóng xạ nhập khẩu từ Mexico.
Người ta nghi ngờ rằng trong quá trình tái chế (recycling) ở Ấn Độ và Trung Quốc đã có  lẫn chất phóng xạ  vào sắt thép phế thải. Trong trường hơp ở Mỹ, thì  điều tra  được cụ thể nguồn gốc  phóng xạ từ một thiết bị y tế  được thanh lý và nấu chảy.
Ở Việt Nam,  liệu các nhà máy luyện thép có thiết bị báo động phóng xạ trong sắt thép phế liệu?

Nếu thiết bị  phóng xạ được  ăn cắp  và buôn lậu để làm bom phóng xạ/“bom bẩn“ (dirty bomb)?
Từ nhiều năm nay, trên khắp thế giới đã có hàng ngàn thiết bị chứa phóng xạ bị thất lạc hay ăn cắp. Phần lớn những vụ ăn cắp này là nhằm vào số sắt thép để bán phế thải, song có trường hơp nghi ngờ là kẻ cắp cố tình lấy chất phóng xạ nhằm mục đich khủng bố, ví dụ như trộn  lẫn các nguồn phóng xạ với thuốc nổ để chế tạo bom phóng xạ, còn gọi là “bom bẩn”. Năm 2014 đã có tin đồn là tổ chức khủng bố  “Nhà  nước Hồi giáo” IS) có bom này, và dư tính cho nổ ở London.  Trong các “Hội nghị thượng đỉnh an toàn hạt nhân”, mà lần cuối được tổ chức ở Den Haag 2014. ngoài các vấn đề  kiểm soát Plutonium để ngăn chặn vũ khí hạt nhân, hơn 50 quốc gia tham dự  đã bàn thảo  về việc kiểm soát chặt chẽ cả những nguồn phóng xạ khác dùng trong y tế và kỹ nghệ.

Mối nguy hiểm đích thực nào của thiết bị phóng xạ bị mất ở Vũng Tàu? 
Theo dõi các thông tin trên các phương tiện truyền thông về thiết bị phóng xạ bị mất, người đọc chú ý tới các chi tiết kỹ thuật của thiết bị không khỏi có cảm tưởng là bị dẫn vào mê lộ, mất phương hướng vì những chi tiết không đồng nhất. Khi  viết về hoạt độ của thiết bị, báo Sức khoẻ và Đời sống viết (ngày 6 tháng tư) là 233 mCi, Báo Vietnamexpress viết 2,33 mCi,( xin lưu ý dấu phẩy) báo Dân trí  (ngày 8 tháng tư)  viết với đơn vị đo lường SI : 1,58 x 10-4 TBq (1,58 nhân 10 lũy thừa trừ 4 TBq) hoán chuyển thành 4,27 mCi, báo Lao động (ngày 10 tháng tư): 1,58 x 10 4 TBq  (1,58 nhân 10 lũy thừa 4 TBq) hoán chuyển thành 427 triệu mCi. 4 tờ báo, 4 thông tin khác nhau về liều lượng phóng xạ. Song may mắn là tính toán về liều lượng tương đương 2,5 mSv trong 1 giờ đồng hồ (2,5 mSv/h) mà 1 người đúng cách 10 cm phải chịu thì tất cả các báo đều thông báo giống nhau. Dựa trên thông tin này và tổng hợp các nguồn tin thì có thể cho là thiết bị  bị mất ở Vũng Tàu có hoạt độ ban đầu là 4,27 mCi. Sau 5 năm sử dụng, do chu kỳ bán rã, hoạt độ còn lại hiện nay là quãng 2,33 mCi. Các thông tin khác chỉ có thể là lỗi viết hay đánh máy cẩu thả. Liều lượng 2,5 mSv/h đối với người thường (giới hạn cho phép quãng 1 mSv trong 1 năm) tạm gọi là khá cao. 

Song mức cao này trở nên tương đối nếu so sánh với liều lượng phóng xạ của  bệnh nhân bị ung thư tuyến giáp chữa bằng J-131 hậu phẫu thuật. Những bệnh nhân này được xuất viện khi hoạt độ phóng xạ còn 30 mCi trong người, tương ứng với lượng 50 µSv/h đo cách 1 mét, hay 5 mSv/h đo cách 10 cm. Liều lượng phát xạ từ cơ thể họ trong ngày xuất viện nhiều gấp 2 liều lượng phát từ thiêt bị bị ăn cắp ở Vũng Tàu (vài ngày sau đó, liều lượng phóng xạ từ bệnh nhân sẽ giảm nhanh chóng do chu kỳ bán rã tương đối ngắn của Jod131).
Nếu so sánh với những trường hợp tai nạn phóng xạ tai tiếng ở Peru, Brazil hay Thái Lan kể trên, thì mức nguy hiểm phóng xạ của thiết bị bị mất ở Vũng Tàu có thể xem  là rất thấp, song nó bộc lộ những mối đe dọa  khủng khiếp  khác cho toàn đất nước :

Những mối đe dọa  khủng khiếp này từ đâu đến?
Từ phía nhà nước  là  tình trạng không có quản lý những thiết bị hay vật tư có phóng xạ:
Đã từ lâu, trên lý thuyết giấy tờ, Việt Nam đã  ban hành  nhiều quy chế về an toàn phóng xạ. Quy chế tạm thời đầu tiên  đã có từ năm 1971. Sau đó có nhiều Pháp lệnh (1996), Nghi định (1998), Thông tư (1999) rồi Luật “Năng lượng nguyên tử” (2009) được ban hành. Gần đây nhất, PGS-TS Vương Hữu Tấn, Cục trưởng Cục An toàn bức xạ và hạt nhân thuộc Bộ Khoa học – Công nghệ trong cuộc phỏng vấn dành cho báo Lao động đã tuyên bố “Ngày hôm nay (9.4), tôi vừa ký dự thảo thông tư 23 để Bộ trưởng Bộ KHCN ban hành, trong đó yêu cầu siết chặt việc giám sát các nguồn bức xạ…”. 

Tuy nhiên, những sắc lệnh ban hành chỉ làm cho có lệ. Không hề có  kiểm tra  việc thi hành các quy chế. Theo báo Tuổi trẻ, ông PGS TS Nguyễn văn Hùng (Viện Nghiên cứu hạt nhân Đà Lạt) nói rằng, Cục An toàn bức Xạ  chỉ có quãng 100 người, chỉ có khả năng ghi nhận hiện trạng sử dụng quãng 4000 thiết bị có phóng xạ ở cả nước. Quản lý ở mức đó thì chỉ đủ thời gian ghi nhận hiện trạng sử dụng phóng xạ trong sản xuất, không thể tiến hành việc quan trọng nhất là giám sát. Do đó các vấn đề như cơ sở sử dụng ra sao, chiếu xạ đúng liều không, nguồn di chuyển đi đâu, từng giờ từng phút nguồn phóng xạ đó được dùng vào mục đích gì… đều bị bỏ ngỏ. 

Động thái cụ thể của nhà nước hiện nay là cho gắn thiết bị định vị (GPS) cho các dụng cụ, thiết bị có phóng xạ để định vị trí các nguồn này. Đây là 1 dự án đã tính từ năm 2012 trị giá quãng 2 tỷ VNĐ, song có lẽ biện pháp này chỉ kiểm soát được người ngay. Kẻ gian cố tình ăn cắp sẽ có cách phá, làm mất hiệu quả  dụng cụ đắt giá này. Đáng lý ra cũng có cách cảnh báo rẻ tiền, do Cơ quan  Nguyên tử quốc tế  đề nghị năm 2007, là gắn thêm vào nguồn phóng xạ nguy hiểm  một hình  tam giác màu đỏ có 3 dấu hiệu: báo động phóng xạ (3 cánh quạt màu đen), đầu lâu  sọ /xương người và hình người tháo chạy. Hình ảnh sẽ giúp người ít học hay không biết chữ kể cả trẻ em cũng hiểu được mức nguy hiểm của nó mà không ăn cắp hay phá vỡ. 

Từ phía các cơ quan sở hữu vật liệu có phóng xạ là sự kém hiểu biết và tinh thần vô trách nhiệm
Ông Nguyễn Khắc Thanh, Phó giám đốc Sở Khoa học Công nghệ cũng nói rằng (theo báo Vietnamnet), cơ quan nhà nước chỉ quản lý về số lượng, đơn vị và các đặc tính thiết bị, còn việc kiểm soát vẫn do các đơn vị sở hữu thiết bị tự đảm trách. Thế nhưng việc “tự đảm trách” kiểm soát thiết bị ở các cơ quan đơn vị đã được tiến hành ra sao?

Trong trường hợp ở  Vũng Tàu, ban lãnh đạo hãng Pomina 3 hàng tháng trời hoàn toàn không có động thái phản ứng gì khi nhân viên – vào tháng 9-2014 – thông báo là lớp chì bảo vệ nguồn phóng xạ bị hư hại, cần mua chì để bọc lại. Tới ngày 17 tháng 11 khi được thông báo là thiết bị bị mất, lãnh đạo công ty vẫn bình chân như vại, không báo cáo lên nhà chức trách. Tới tháng 12, trong kỳ kiểm tra định kỳ các thiết bị phóng xạ, trong giấy tờ báo cáo, thiết bị này vẫn như là còn có ở nhà máy. Chỉ khi bàn giao danh sách máy móc cho người kế nhiệm, vào cuối tháng 3-2015 vì nhân viên phụ trách nghỉ hưu, người ta  mới khám phá ra là đã mất thiết bị này.

Ông Tuấn, Phó Giám đốc công ty  thú nhận: “đây là lần đầu xảy ra sự việc mất nguồn phóng xạ nên công ty rất lúng túng trong xử lý cũng như trình báo cơ quan chức năng”.
Có cần phải nói thêm gì về tác phong làm việc, trình độ nghiệp vụ, và tinh thần trách nhiệm của  người lãnh đạo một công ty lớn?

Từ phía nhân viên thừa hành là cách làm việc tùy tiện không đúng qui trình đối với  phóng xạ 

Ông Đào Đức Hùng, nhân viên an toàn bức xạ của nhà máy cho biết rằng lớp chì bao bọc hạt phóng xạ đã bị nung nóng hư hại, dẫn đến nguồn phóng xạ bị thay đổi. Mức phát xạ cao hơn mức cho phép hàng trăm lần. Nhà máy không có kho chứa riêng nên ông Hùng phải để vào kho  chứa vật tư, chung với các hàng hóa khác. Các công nhân sợ hãi phóng xạ, từ chối không vào nhà kho để lấy vật liệu, nên  ông Hùng đành phải cho thiết bị này vào một thùng gỗ, đưa ra khu đất trống, vắng người qua lại.
Đây là lỗi lầm trực tiếp gây ra việc mất cắp thiết bị. Thực ra, ông Hùng vẫn có thể để  thiết bị trong kho vật tư , nếu không có vỏ chì bao bọc thì dùng gạch bê tông hay kim loại làm thành một bức tường thật dầy vẫn có thể ngăn được nguồn phóng xạ. Nếu độ phóng xạ  đo 100 cm ở ngoài bức tường không hơn 50µSv/h thì hoàn toàn chấp nhận được (tương ứng với lượng phóng xạ ở bệnh nhân được chữa bằng thuốc phóng xạ khi xuất viện). Các công nhân ra vào nhà kho, ngoài “vòng cấm địa” vẫn an toàn.

Để rút kinh nghiệm, Cục An toàn bức xạ nên thiết lập một đường dây nóng để tư vấn kỹ thuật cho các công ty, đơn vị cách xử lý khi gặp sự cố phóng xạ tương tự.
Mặt khác, trong báo Tuổi trẻ, PGS TS Nguyễn văn Hùng (Viện Nghiên cứu hạt nhân Đà Lạt) lại cho biết thêm: (trích) “…Công nhân lao động trực tiếp với thiết bị (phóng xạ) này mới thật sự đáng lo ngại. Họ không hề được bảo hộ chuyên dụng. Rất ít công nhân đeo liều kế bức xạ để tiện cho việc kiểm tra mức độ nhiễm xạ. Tôi ( GS Hùng) muốn nhấn mạnh, đây là tình hình chung và .. thiệt lớn nhất là  người lao động khi sức khỏe bị âm thầm xâm hại hàng ngày.

Công nhân làm việc trực tiếp với các thiết bị có nguồn phóng xạ nên đòi hỏi được trang bị bảo hộ chuyên dụng (hết trích).
Những hậu quả của sự cố ở Vũng Tàu kể trên đều do con người gây ra, từ cấp độ thấp nhất là người lao động chân tay, tới các cán bộ quản lý doang nghiệp ngồi trong phòng làm việc gắn máy lạnh, cho tới những nhà chính trị hoạch định  chính sách,  tất cả đều có mẫu số chung là  tình trạng thiếu hiểu biết  đáng lo ngại  về phóng xạ  nói riêng và phong cách làm việc tùy tiện, nói chung.

Ngoài vấn đề thiết bị  phải bảo đảm an toàn,  làm việc với phóng xạ đòi hỏi con người có  nghiệp vụ chuyên môn cao, tinh thần lao động nghiêm túc,  tôn trọng kỷ luật. Đừng quên là thảm họa hạt nhân ở Chernobyl  là do chính con người với những quyết định sai lầm  gây ra. Ở Đức, một quốc gia  kỹ nghệ hàng đầu thế giới với một đội ngũ kỹ sư, công nhân kỹ thuật giỏi tay nghề, có lương tâm chức nghiệp và kỷ luật, người  ta cũng e ngại là không chế ngự được những nguy hiểm không lường của phóng xạ, nên đã đi đến quyêt định từ bỏ điện hạt nhân.
Với nhân sự và dân trí như tình trạng hiện nay Việt Nam chúng ta có khả năng làm giỏi hơn nước Đức?
Một đội ngũ “chuyên gia” /công nhân tương tự như ở Vũng Tàu  vài năm nữa liệu có đủ điều kiện vận hành nhà máy điện hạt nhân Ninh Thuận?
Những thảm họa phóng xạ nào sẽ tới với chúng ta, khi một mai nhà máy điện  hạt nhân  Ninh Thuận được khởi động? 
T.K.T. 

Ảnh phụ lục:(từ trên xuống dưới, từ trái qua phải)
Dấu hiệu cảnh báo phóng xạ thông thường
Ảnh 1: Dấu hiệu cảnh báo phóng xạ thông thường
Ảnh 2: Dấu hiệu  cảnh báo  phóng xạ mới
 Đùi nạn nhân bị phóng xạ ở Peru , 2 ngày  sau khi nhiễm xạ
Đùi nạn nhân kể trên, khoảng 2 tháng sau khi nhiễm xạ
Tác giả gửi BVN

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link