Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, April 27, 2015

Nhìn Lại 40 Năm Ngày Quốc Hận 30/4


http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/leaving-the-idea-part3-02252015081521.html/dang-cong-san.jpg/@@images/585942e6-829c-47b3-afd9-b06a97a5a568.jpeg

Nhìn Lại 40 Năm Ngày Quốc Hận 30/4

26/04/2015
0
RadioCTM - Thanh Thảo@S:
Nhìn Lại 40 Năm Ngày Quốc Hận 30/4 [ 15:49 ] Hide Player | Play in Popup | Download
40 namNgày Quốc Hận 30/4 năm nay đánh dấu đúng 40 năm ngày miền Nam Việt Nam rơi vào tay lực lượng cộng sản miền Bắc. So với chiều dài lịch sử dân tộc thì 40 năm là thời gian quá ngắn; nhưng so với một đời người thì 40 năm quả là khoảng thời gian dài mang nhiều ý nghĩa. Thứ nhất, 40 năm đủ cho một thế hệ đã sinh ra vào lúc đó bước vào thời kỳ trưởng thành để gánh vác trách nhiệm trong xã hội. Thứ hai, 40 năm là khoảng thời gian đủ chín muồi để nhìn lại ý nghĩa và kết quả của một biến cố lịch sử dựa trên những lời kể của các chứng nhân và dựa trên sự chuyển biến của xã hội kể từ lúc xảy ra sự thay đổi.
Để nhìn lại Việt Nam 40 năm qua dưới chế độ Cộng sản từ sau khi cuộc chiến tranh tương tàn chấm dứt vào ngày 30 tháng 4 năm 1975, chúng tôi xin mời quý thính giả theo dõi phần chia sẻ sau đây của ông Lý Thái Hùng, Tổng Bí Thư Đảng Việt Tân, trong chương trình phát thanh hôm nay.
 ***
Radio CTM (Thanh Thảo): Ngày 30/4/1975 là ngày kết thúc cuộc chiến sau khi Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng. Lãnh đạo Hà Nội gọi đây là ngày “giải phóng miền Nam”. Nhiều người dân miền Bắc thì gọi là ngày “thống nhất đất nước”. Người dân miền Nam và Cộng đồng người Việt tỵ nạn hải ngoại thì gọi là ngày Quốc Hận. Theo quan điểm của ông thì 30/4 mang ý nghĩa gì?
Lý Thái Hùng: Đúng như chị chia sẻ ngày 30/4 của 40 năm trước đã mang ba tên gọi khác nhau tùy theo vị trí của từng người vào thời điểm xảy ra biến cố này. Nhưng sau 40 năm trải qua những thăng trầm của đất nuớc dưới sự cai trị độc tài của đảng CSVN, cái gọi là ngày “giải phóng” không còn ai nhắc đến nữa, ngoại trừ lãnh đạo và bộ máy tuyên truyền của đảng Cộng sản Việt Nam mà thôi.
Những người đã từng vào sinh ra tử ở cả hai miền Nam Bắc, đóng góp vào biến cố 30/4 hầu hết đã cảm thấy bị phản bội và không còn coi ngày này là ngày giải phóng như CSVN rêu rao.
Thay vì gọi là ngày giải phóng, cách gọi ngày 30/4/1975 là ngày thống nhất chỉ nói lên sự gượng ép theo vở tuồng “Hội nghị hiệp thương thống nhất hai miền Nam và miền Bắc” do chính những người của đảng CSVN diễn xuất vào năm 1976.
Theo tôi, ngày 30/4 đích thực phải là ngày Quốc Hận từ những sai lầm sau đây của CSVN:
Sai lầm đầu tiên của chế độ chính là sự trả thù quân cán chính và thân nhân của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa do chính sách hận thù và ngược đãi của kẻ chiến thắng, khiến cho hàng triệu người phải sống trong nỗi kinh hoàng trên một đất nước gọi là hòa bình, thống nhất. Điều đau xót nhất sau năm 1975 là hàng trăm ngàn người ở vào tuổi thanh xuân, có nhiều năng lực nhất để đóng góp cho công cuôc phục hưng đất nước sau chiến tranh, lại bị giam cầm trong những trại tù khắc nghiệt gọi là trại cải tạo không biết ngày về.
Sai lầm thứ hai là CSVN đã phá đổ toàn bộ xã hội miền Nam vốn được xây dựng trên nền tảng tự do, nhân bản và tiến bộ trong hai mươi năm (từ 1955 đến 1975) để thay thế bằng chế độ tem phiếu, công an trị và giáo dục ngu dân. Hậu quả là xã hội ở miền Nam đã nhanh chóng bị san bằng bởi  chính sách bần cùng hóa của miền Bắc, nền tảng gia đình đã bị phá nát khi không còn là chỗ dựa mà đã biến thành nơi canh chừng, nghi ngờ, tố cáo lẫn nhau giữa các thành viên.
Sai lầm thứ ba là tham vọng cộng sản hóa miền Nam để thành lập Liên bang Đông Dương làm bàn đạp cộng sản hóa Đông Nam Á. Chính vì tham vọng bành trướng chủ nghĩa vô sản quốc tế này, ngay sau khi chiếm miền Nam, lãnh đạo Hà Nội đã lập tức khống chế Lào và tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược Campuchia, gây ra một cuộc chiến tương tàn đe dọa nền hòa bình Đông Nam Á từ năm 1979 đến khi Hà Nội buộc phải rút quân ra khỏi Campuchia năm 1989.
Những chính sách sai lầm khủng khiếp này đã đưa đến cuộc bỏ phiếu bằng chân của hàng triệu người Việt, đánh đổi mạng sống của chính mình bằng hành trình vượt biên, vượt biển để tìm tự do – chưa từng xảy ra trong lịch sử nước nhà. Thảm kịch thuyền nhân Việt Nam đã trở thành một bi kịch lớn của nhân loại vào đầu thập niên 80 khi hàng trăm ngàn thuyền nhân bị vùi thây trên biển Đông, đánh động lòng từ tâm của thế giới; nhưng lãnh đạo CSVN thì lại dửng dưng gọi đó là “tàn dư của Mỹ Ngụy”.
Những bi kịch đau thương xảy ra cho người dân Việt Nam sau ngày 30/4 vẫn còn tiếp tục kéo dài cho đến ngày hôm nay, và chỉ có hai chữ Quốc Hận mới lột tả hết ý nghĩa của ngày 30/4. Song song, cũng chính tinh thần Quốc Hận của 30/4 đã phát sinh ra cuộc đấu tranh mới của toàn thể dân tộc ở cả hai miền Nam Bắc.

Thanh Thảo: Như vậy thì 40 năm qua, Việt Nam dưới chế độ Cộng sản Việt Nam là một đất nước như thế nào, thưa ông?
Lý Thái Hùng: Sự sụp đổ nhanh chóng của miền Nam vào thời điểm tháng 4/1975 đã khiến cho lãnh đạo Hà Nội tự mãn và cho rằng họ đứng trên “đỉnh cao trí tuệ” của loài người, là trung tâm của thế giới vì đã chiến thắng cường quốc Hoa Kỳ và lãnh đạo của thế giới tự do.
Chính sự cao ngạo này đã khiến Hà Nội vội vã đưa Việt Nam rơi vào bốn thảm kịch lớn tiếp tục kéo dài đến ngày nay.
Thứ nhất là bần cùng hóa xã hội Việt Nam bằng chế độ vô sản chuyên chính triệt để. Hậu quả của chủ trương này đã phá hủy toàn bộ xã hội miền Nam từ vật chất đến tinh thần, làm ảnh hưởmg trầm trọng đến khả năng vươn lên của miền Nam nói riêng và toàn thể đất nước nói chung.
Thứ hai là gieo rắc chiến tranh và thù nghịch đến các lân quốc, đặc biệt là đối với Campuchia và biên giới phía Bắc với Trung Cộng, khiến cho Việt Nam bị thế giới cô lập trong nhiều năm dài, đồng thời làm hao tổn thêm sinh mạng và tài nguyên dân tộc. Hậu quả là CSVN phải dựa vào khối cộng sản Liên Xô thời đó để sống còn.
Thứ ba là ngược đãi và phân biệt đối xử đối với người dân miền Nam, đặc biệt là đối với con em trong các gia đình có người thân là quân cán chính Việt Nam Cộng Hòa như không được ghi danh vào đại học, không được nhận vào các cơ quan quốc doanh. Hậu quả của chính sách ngược đãi này đã biến hàng triệu người thành loại “công dân hạng hai” trên một đất nước gọi là hòa bình, thống nhất, làm phí phạm nhân tài của đất nước, và khiến hiện tượng “chảy máu chất xám”, vượt biên gia tăng.
Thứ tư là nạn tham ô, cửa quyền phát sinh từ bộ máy độc đảng, độc quyền của đảng CSVN đã làm cho đất nước Việt Nam tiếp tục suy kiệt vì tài nguyên quốc gia chạy vào túi riêng của cán bộ các cấp với những kế hoạch đầu tư hoang tưởng.
Nói tóm lại, 40 năm qua, đất nước Việt Nam đã bị biến thái thành một xã hội phân cực giàu nghèo một cách cùng cực vì nạn tham ô, chuyên quyền và sứ quân của chế độ toàn trị.

Thanh Thảo: Trong phần chia sẻ vừa rồi ông có đề cập ngày 30/4 là khởi điểm của một cuộc đấu tranh mới. Tại sao gọi là mới và nhìn lại 40 năm qua, cuộc đấu tranh đã có những diễn tiến và thành tựu như thế nào thưa ông?
Lý Thái Hùng: Tôi nghĩ cuộc đấu tranh mà dân tộc Việt Nam đang tiến hành kể từ sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 là cuộc đấu tranh mới vì hai lý do sau đây:
Thứ nhất, đây là cuộc đấu tranh không nhằm phục hồi lại chính thể Việt Nam Cộng Hòa tại miền Nam Việt Nam mà có mục tiêu triệt để là chấm dứt ách độc tài của đảng cộng sản trên toàn thể đất nước. Chính vì mục tiêu này mà cuộc đấu tranh đã không chỉ giới hạn ở miền Nam hay ở miền Bắc mà đã lan rộng trên toàn thế giới với sự tham gia và hưởng ứng của người Việt yêu nước khắp nơi.
Thứ hai, đây không phải là cuộc chiến tranh dựa trên súng đạn, xe tăng, máy bay theo lối đánh quy ước trước năm 1975, mà là cuộc đấu tranh dựa trên sự căm phẫn của người dân vùng lên chống lại một thiểu số cai trị độc tài. Nói cách khác, cuộc đấu tranh hiện nay là cuộc đấu tranh “dựa trên chính nghĩa để huy động toàn dân, dựa trên chính nghĩa để tranh thủ thế giới và dựa trên chính nghĩa để khuất phục đối thủ”. Đây là cuộc đấu tranh “toàn dân, toàn diện” mà ai cũng có thể tham gia và cần tới tất cả mọi người, trong mọi lãnh vực để bao vây, tạo áp lực và làm ruỗng nát các cột trụ chống đỡ chế độ.
Với nền tảng mới của cuộc đấu tranh sau năm 1975 như vậy, nhìn lại những nỗ lực đấu tranh và tình hình đất nước trong những năm gần đây, đặc biệt là từ khi Khối 8406 ra đời vào tháng 4 năm 2006 cho đến nay, chúng ta có thể tóm gọn qua hình ảnh của 5 đợt sóng như sau:
1.   Đợt sóng đầu tiên phải nói đến sức đấu tranh bền bỉ và can đảm của các nhà đấu tranh dân chủ và bà con dân oan đã từng lớp nhồi cưỡi lên nhau, chồng chất vươn cao: đợt đầu bị bắt, bỏ tù thì lại có đợt sau xuất hiện đông hơn, tỏa rộng hơn, quyết liệt hơn.
2.   Đợt sóng thứ hai chính là sự chán chường, mất niềm tin trong nội bộ đảng CSVN tạo ra làn sóng thoái đảng, chống đảng, bỏ đảng đang đe dọa sự tồn vong của chế độ.
3.   Đợt sóng thứ ba là những hỗ trợ của dư luận quốc tế, của các tổ chức nhân quyền thế giới tỷ lệ thuận với nỗ lực đấu tranh của người Việt Nam. Đặc biệt là những hỗ trợ này đã tiến hành ngay tại Việt Nam.
4.   Đợt sóng thứ tư là sự xuất hiện của mạng Internet và mạng xã hội đã phá vỡ bức màn bưng bít của CSVN với sự ra đời của làn sóng truyền thông lề trái – còn gọi là truyền thông phi nhà nước – gây rất nhiều lúng túng cho chế độ.
5.   Đợt sóng ngầm sau cùng chính là thượng tầng lãnh đạo không còn là khối thuần nhất với sự kèn cựa, đấu đá lẫn nhau giữa các phe nhóm mà biểu hiện rõ nhất hiện nay là phe bám vào Trung Quốc và phe chủ trương thoát vòng lệ thuộc Trung Cộng.

Cả 5 đợt sóng đang hòa mình trổi dậy thành ngọn sóng thần, có thể xuất hiện bất cứ lúc nào trong hoàn cảnh sôi sục và chín mùi của đất nước chúng ta ngày hôm nay, và sẽ quét sạch đi mọi tàn tích của độc tài đảng trị để dân tộc có cơ hội vươn lên. Và mỗi một chúng ta đều có thể đóng góp phần nhỏ bé nhưng thiết yếu của mình vào đại cuộc chung.

Thanh Thảo: Song song với công cuộc đấu tranh tại Quốc Nội, theo ông thì trong 40 năm qua, Cộng đồng người Việt tỵ nạn tại hải ngoại đã có những đóng góp gì đáng kể vào công cuộc chung bên cạnh những thành tựu trên con đường hội nhập nơi xứ người?
Nhờ sống trong môi trường tự do và dân chủ tại các quốc gia tiếp cư, người Việt tỵ nạn – tuy rất vất vả trong những ngày đầu lưu vong – nhưng hầu hết mọi người đã nhanh chóng tạo dựng một cuộc sống ổn định và đa số có mức sống trên trung bình.
Đây là những nhân tố quan trọng góp phần tạo ra những trung tâm thương mại to lớn của Cộng đồng người Việt tỵ nạn tại nhiều quốc gia như Hoa Kỳ, Gia Nã Đại, Úc Châu, Pháp, Đức… Đồng thời những trung tâm này đã trở thành một tiêu biểu cho sức vươn lên của khối người Việt hải ngoại trên các mặt kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội đối với quốc gia tiếp cư.
Nhưng điểm đáng nói của Cộng đồng người Việt hải ngoại trong 40 năm tỵ nạn là giữ vững lập trường đấu tranh chống độc tài cộng sản một cách quyết liệt và không khoan nhượng trước những chính sách chiêu dụ “hòa giải, hòa hợp” của thiểu số lãnh đạo CSVN. Nhờ vậy mà Cộng đồng hải ngoại đã đóng góp 3 nỗ lực rất thiết yếu cho công cuộc đấu tranh chung hiện nay.
1/Tranh thủ sự hậu thuẫn của thế giới đối với công cuộc đấu tranh đầy chính nghĩa hiện nay của dân tộc Việt Nam. Đồng thời vận động thế giới áp lực CSVN phải tôn trọng nhân quyền và ngăn chận những đàn áp đối với các nhà dân chủ tại Việt Nam.
2/Làm cho CSVN thất bại trong kế hoạch bao vây kinh tế đối với các nhà dân chủ và những người yêu nước bằng sự kiên trì hỗ trợ tài chánh, phương tiện để bà con quốc nội có điều kiện thăm nuôi thân nhân bị tù, thuốc men chữa bệnh; mướn luật sư bênh vực, nhất là giúp bà con dân oan có phương tiện đi tìm công lý…
3/Góp phần phá vỡ bức màn bưng bít của CSVN dưới nhiều hình thức và nhất là tạo một chỗ dựa tình thần cho các nhà dân chủ, các tổ chức đấu tranh trong nước để có thể vượt qua tình trạng khống chế, cô lập của bộ máy an ninh.
Nói tóm lại, sự hiện hữu của Cộng đồng người Việt tại hải ngoại sau năm 1975 đã trở thành một nhân tố quan trọng hỗ trợ cho phong trào dân chủ ngày một lớn mạnh, vượt qua mọi khó khăn, sóng gió để từng bước đối đầu công khai với chế độ Hà Nội.

Thanh Thảo: Nhìn lại sức mạnh của đảng CSVN vào lúc họ chiếm miền Nam ngày 30/4 năm 1975 so với tình trạng của đảng CSVN ngày nay, ông nhìn về viễn cảnh tương lai Việt Nam trong thời gian tới như thế nào thưa ông?
Lý Thái Hùng: So sánh CSVN khi tiến chiếm Sài Gòn 40 năm trước đây với ngày hôm nay, chế độ Hà Nội hiện đang bị suy yếu đi rất nhiều. Sự suy yếu này là hệ quả tất nhiên của đường lối cai trị thoái hóa, lạc hậu của chế độ; nhưng quan trọng nhất vẫn là ý chí và sức mạnh đấu tranh của đại khối dân tộc ở trong và ngoài nước đang ngày càng thêm lớn mạnh; CSVN không còn có thể dập tắt như nhiều thập niên trước đây.
Những diễn biến xã hội như vụ chống chặt cây xanh ở Hà Nội, chống lấn, lấp sông Đồng Nai, chiếm Quốc lộ 1A để chống ô nhiễm nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân II tại Bình Thuận, vụ đình công tại khu chế xuất Tân Tạo chống điều 60 Luật Bảo Hiểm Xã Hội v.v… đã đưa ra tín hiệu rằng tình hình Việt Nam đang bước vào một giai đoạn bất ổn khó lường.
Từ nền kinh tế suy sụp trầm trọng, tới những rạn nứt không thể phủ nhận trong nội bộ lãnh đạo đảng CSVN và nhất là tình trạng biến loạn xã hội đang chực chờ bùng nổ; tất cả đang tạo ra những áp lực thay đổi thể chế chính trị mạnh mẽ tại Việt Nam trong một tương lai rất gần.

Thanh Thảo: Xin cảm ơn ông Lý Thái Hùng.




image





Ngày Quc Hn 30/4 năm nay đánh du đúng 40 năm ngày min Nam Vit Nam rơi vào tay lc lượng cng sn mi...
Aperçu par Yahoo



__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Nhìn Lại 40 Năm Ngày Quốc Hận 30/4


http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/leaving-the-idea-part3-02252015081521.html/dang-cong-san.jpg/@@images/585942e6-829c-47b3-afd9-b06a97a5a568.jpeg

Nhìn Lại 40 Năm Ngày Quốc Hận 30/4

26/04/2015
0
RadioCTM - Thanh Thảo@S:
Nhìn Lại 40 Năm Ngày Quốc Hận 30/4 [ 15:49 ] Hide Player | Play in Popup | Download
40 namNgày Quốc Hận 30/4 năm nay đánh dấu đúng 40 năm ngày miền Nam Việt Nam rơi vào tay lực lượng cộng sản miền Bắc. So với chiều dài lịch sử dân tộc thì 40 năm là thời gian quá ngắn; nhưng so với một đời người thì 40 năm quả là khoảng thời gian dài mang nhiều ý nghĩa. Thứ nhất, 40 năm đủ cho một thế hệ đã sinh ra vào lúc đó bước vào thời kỳ trưởng thành để gánh vác trách nhiệm trong xã hội. Thứ hai, 40 năm là khoảng thời gian đủ chín muồi để nhìn lại ý nghĩa và kết quả của một biến cố lịch sử dựa trên những lời kể của các chứng nhân và dựa trên sự chuyển biến của xã hội kể từ lúc xảy ra sự thay đổi.
Để nhìn lại Việt Nam 40 năm qua dưới chế độ Cộng sản từ sau khi cuộc chiến tranh tương tàn chấm dứt vào ngày 30 tháng 4 năm 1975, chúng tôi xin mời quý thính giả theo dõi phần chia sẻ sau đây của ông Lý Thái Hùng, Tổng Bí Thư Đảng Việt Tân, trong chương trình phát thanh hôm nay.
 ***
Radio CTM (Thanh Thảo): Ngày 30/4/1975 là ngày kết thúc cuộc chiến sau khi Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng. Lãnh đạo Hà Nội gọi đây là ngày “giải phóng miền Nam”. Nhiều người dân miền Bắc thì gọi là ngày “thống nhất đất nước”. Người dân miền Nam và Cộng đồng người Việt tỵ nạn hải ngoại thì gọi là ngày Quốc Hận. Theo quan điểm của ông thì 30/4 mang ý nghĩa gì?
Lý Thái Hùng: Đúng như chị chia sẻ ngày 30/4 của 40 năm trước đã mang ba tên gọi khác nhau tùy theo vị trí của từng người vào thời điểm xảy ra biến cố này. Nhưng sau 40 năm trải qua những thăng trầm của đất nuớc dưới sự cai trị độc tài của đảng CSVN, cái gọi là ngày “giải phóng” không còn ai nhắc đến nữa, ngoại trừ lãnh đạo và bộ máy tuyên truyền của đảng Cộng sản Việt Nam mà thôi.
Những người đã từng vào sinh ra tử ở cả hai miền Nam Bắc, đóng góp vào biến cố 30/4 hầu hết đã cảm thấy bị phản bội và không còn coi ngày này là ngày giải phóng như CSVN rêu rao.
Thay vì gọi là ngày giải phóng, cách gọi ngày 30/4/1975 là ngày thống nhất chỉ nói lên sự gượng ép theo vở tuồng “Hội nghị hiệp thương thống nhất hai miền Nam và miền Bắc” do chính những người của đảng CSVN diễn xuất vào năm 1976.
Theo tôi, ngày 30/4 đích thực phải là ngày Quốc Hận từ những sai lầm sau đây của CSVN:
Sai lầm đầu tiên của chế độ chính là sự trả thù quân cán chính và thân nhân của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa do chính sách hận thù và ngược đãi của kẻ chiến thắng, khiến cho hàng triệu người phải sống trong nỗi kinh hoàng trên một đất nước gọi là hòa bình, thống nhất. Điều đau xót nhất sau năm 1975 là hàng trăm ngàn người ở vào tuổi thanh xuân, có nhiều năng lực nhất để đóng góp cho công cuôc phục hưng đất nước sau chiến tranh, lại bị giam cầm trong những trại tù khắc nghiệt gọi là trại cải tạo không biết ngày về.
Sai lầm thứ hai là CSVN đã phá đổ toàn bộ xã hội miền Nam vốn được xây dựng trên nền tảng tự do, nhân bản và tiến bộ trong hai mươi năm (từ 1955 đến 1975) để thay thế bằng chế độ tem phiếu, công an trị và giáo dục ngu dân. Hậu quả là xã hội ở miền Nam đã nhanh chóng bị san bằng bởi  chính sách bần cùng hóa của miền Bắc, nền tảng gia đình đã bị phá nát khi không còn là chỗ dựa mà đã biến thành nơi canh chừng, nghi ngờ, tố cáo lẫn nhau giữa các thành viên.
Sai lầm thứ ba là tham vọng cộng sản hóa miền Nam để thành lập Liên bang Đông Dương làm bàn đạp cộng sản hóa Đông Nam Á. Chính vì tham vọng bành trướng chủ nghĩa vô sản quốc tế này, ngay sau khi chiếm miền Nam, lãnh đạo Hà Nội đã lập tức khống chế Lào và tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược Campuchia, gây ra một cuộc chiến tương tàn đe dọa nền hòa bình Đông Nam Á từ năm 1979 đến khi Hà Nội buộc phải rút quân ra khỏi Campuchia năm 1989.
Những chính sách sai lầm khủng khiếp này đã đưa đến cuộc bỏ phiếu bằng chân của hàng triệu người Việt, đánh đổi mạng sống của chính mình bằng hành trình vượt biên, vượt biển để tìm tự do – chưa từng xảy ra trong lịch sử nước nhà. Thảm kịch thuyền nhân Việt Nam đã trở thành một bi kịch lớn của nhân loại vào đầu thập niên 80 khi hàng trăm ngàn thuyền nhân bị vùi thây trên biển Đông, đánh động lòng từ tâm của thế giới; nhưng lãnh đạo CSVN thì lại dửng dưng gọi đó là “tàn dư của Mỹ Ngụy”.
Những bi kịch đau thương xảy ra cho người dân Việt Nam sau ngày 30/4 vẫn còn tiếp tục kéo dài cho đến ngày hôm nay, và chỉ có hai chữ Quốc Hận mới lột tả hết ý nghĩa của ngày 30/4. Song song, cũng chính tinh thần Quốc Hận của 30/4 đã phát sinh ra cuộc đấu tranh mới của toàn thể dân tộc ở cả hai miền Nam Bắc.

Thanh Thảo: Như vậy thì 40 năm qua, Việt Nam dưới chế độ Cộng sản Việt Nam là một đất nước như thế nào, thưa ông?
Lý Thái Hùng: Sự sụp đổ nhanh chóng của miền Nam vào thời điểm tháng 4/1975 đã khiến cho lãnh đạo Hà Nội tự mãn và cho rằng họ đứng trên “đỉnh cao trí tuệ” của loài người, là trung tâm của thế giới vì đã chiến thắng cường quốc Hoa Kỳ và lãnh đạo của thế giới tự do.
Chính sự cao ngạo này đã khiến Hà Nội vội vã đưa Việt Nam rơi vào bốn thảm kịch lớn tiếp tục kéo dài đến ngày nay.
Thứ nhất là bần cùng hóa xã hội Việt Nam bằng chế độ vô sản chuyên chính triệt để. Hậu quả của chủ trương này đã phá hủy toàn bộ xã hội miền Nam từ vật chất đến tinh thần, làm ảnh hưởmg trầm trọng đến khả năng vươn lên của miền Nam nói riêng và toàn thể đất nước nói chung.
Thứ hai là gieo rắc chiến tranh và thù nghịch đến các lân quốc, đặc biệt là đối với Campuchia và biên giới phía Bắc với Trung Cộng, khiến cho Việt Nam bị thế giới cô lập trong nhiều năm dài, đồng thời làm hao tổn thêm sinh mạng và tài nguyên dân tộc. Hậu quả là CSVN phải dựa vào khối cộng sản Liên Xô thời đó để sống còn.
Thứ ba là ngược đãi và phân biệt đối xử đối với người dân miền Nam, đặc biệt là đối với con em trong các gia đình có người thân là quân cán chính Việt Nam Cộng Hòa như không được ghi danh vào đại học, không được nhận vào các cơ quan quốc doanh. Hậu quả của chính sách ngược đãi này đã biến hàng triệu người thành loại “công dân hạng hai” trên một đất nước gọi là hòa bình, thống nhất, làm phí phạm nhân tài của đất nước, và khiến hiện tượng “chảy máu chất xám”, vượt biên gia tăng.
Thứ tư là nạn tham ô, cửa quyền phát sinh từ bộ máy độc đảng, độc quyền của đảng CSVN đã làm cho đất nước Việt Nam tiếp tục suy kiệt vì tài nguyên quốc gia chạy vào túi riêng của cán bộ các cấp với những kế hoạch đầu tư hoang tưởng.
Nói tóm lại, 40 năm qua, đất nước Việt Nam đã bị biến thái thành một xã hội phân cực giàu nghèo một cách cùng cực vì nạn tham ô, chuyên quyền và sứ quân của chế độ toàn trị.

Thanh Thảo: Trong phần chia sẻ vừa rồi ông có đề cập ngày 30/4 là khởi điểm của một cuộc đấu tranh mới. Tại sao gọi là mới và nhìn lại 40 năm qua, cuộc đấu tranh đã có những diễn tiến và thành tựu như thế nào thưa ông?
Lý Thái Hùng: Tôi nghĩ cuộc đấu tranh mà dân tộc Việt Nam đang tiến hành kể từ sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 là cuộc đấu tranh mới vì hai lý do sau đây:
Thứ nhất, đây là cuộc đấu tranh không nhằm phục hồi lại chính thể Việt Nam Cộng Hòa tại miền Nam Việt Nam mà có mục tiêu triệt để là chấm dứt ách độc tài của đảng cộng sản trên toàn thể đất nước. Chính vì mục tiêu này mà cuộc đấu tranh đã không chỉ giới hạn ở miền Nam hay ở miền Bắc mà đã lan rộng trên toàn thế giới với sự tham gia và hưởng ứng của người Việt yêu nước khắp nơi.
Thứ hai, đây không phải là cuộc chiến tranh dựa trên súng đạn, xe tăng, máy bay theo lối đánh quy ước trước năm 1975, mà là cuộc đấu tranh dựa trên sự căm phẫn của người dân vùng lên chống lại một thiểu số cai trị độc tài. Nói cách khác, cuộc đấu tranh hiện nay là cuộc đấu tranh “dựa trên chính nghĩa để huy động toàn dân, dựa trên chính nghĩa để tranh thủ thế giới và dựa trên chính nghĩa để khuất phục đối thủ”. Đây là cuộc đấu tranh “toàn dân, toàn diện” mà ai cũng có thể tham gia và cần tới tất cả mọi người, trong mọi lãnh vực để bao vây, tạo áp lực và làm ruỗng nát các cột trụ chống đỡ chế độ.
Với nền tảng mới của cuộc đấu tranh sau năm 1975 như vậy, nhìn lại những nỗ lực đấu tranh và tình hình đất nước trong những năm gần đây, đặc biệt là từ khi Khối 8406 ra đời vào tháng 4 năm 2006 cho đến nay, chúng ta có thể tóm gọn qua hình ảnh của 5 đợt sóng như sau:
1.   Đợt sóng đầu tiên phải nói đến sức đấu tranh bền bỉ và can đảm của các nhà đấu tranh dân chủ và bà con dân oan đã từng lớp nhồi cưỡi lên nhau, chồng chất vươn cao: đợt đầu bị bắt, bỏ tù thì lại có đợt sau xuất hiện đông hơn, tỏa rộng hơn, quyết liệt hơn.
2.   Đợt sóng thứ hai chính là sự chán chường, mất niềm tin trong nội bộ đảng CSVN tạo ra làn sóng thoái đảng, chống đảng, bỏ đảng đang đe dọa sự tồn vong của chế độ.
3.   Đợt sóng thứ ba là những hỗ trợ của dư luận quốc tế, của các tổ chức nhân quyền thế giới tỷ lệ thuận với nỗ lực đấu tranh của người Việt Nam. Đặc biệt là những hỗ trợ này đã tiến hành ngay tại Việt Nam.
4.   Đợt sóng thứ tư là sự xuất hiện của mạng Internet và mạng xã hội đã phá vỡ bức màn bưng bít của CSVN với sự ra đời của làn sóng truyền thông lề trái – còn gọi là truyền thông phi nhà nước – gây rất nhiều lúng túng cho chế độ.
5.   Đợt sóng ngầm sau cùng chính là thượng tầng lãnh đạo không còn là khối thuần nhất với sự kèn cựa, đấu đá lẫn nhau giữa các phe nhóm mà biểu hiện rõ nhất hiện nay là phe bám vào Trung Quốc và phe chủ trương thoát vòng lệ thuộc Trung Cộng.

Cả 5 đợt sóng đang hòa mình trổi dậy thành ngọn sóng thần, có thể xuất hiện bất cứ lúc nào trong hoàn cảnh sôi sục và chín mùi của đất nước chúng ta ngày hôm nay, và sẽ quét sạch đi mọi tàn tích của độc tài đảng trị để dân tộc có cơ hội vươn lên. Và mỗi một chúng ta đều có thể đóng góp phần nhỏ bé nhưng thiết yếu của mình vào đại cuộc chung.

Thanh Thảo: Song song với công cuộc đấu tranh tại Quốc Nội, theo ông thì trong 40 năm qua, Cộng đồng người Việt tỵ nạn tại hải ngoại đã có những đóng góp gì đáng kể vào công cuộc chung bên cạnh những thành tựu trên con đường hội nhập nơi xứ người?
Nhờ sống trong môi trường tự do và dân chủ tại các quốc gia tiếp cư, người Việt tỵ nạn – tuy rất vất vả trong những ngày đầu lưu vong – nhưng hầu hết mọi người đã nhanh chóng tạo dựng một cuộc sống ổn định và đa số có mức sống trên trung bình.
Đây là những nhân tố quan trọng góp phần tạo ra những trung tâm thương mại to lớn của Cộng đồng người Việt tỵ nạn tại nhiều quốc gia như Hoa Kỳ, Gia Nã Đại, Úc Châu, Pháp, Đức… Đồng thời những trung tâm này đã trở thành một tiêu biểu cho sức vươn lên của khối người Việt hải ngoại trên các mặt kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội đối với quốc gia tiếp cư.
Nhưng điểm đáng nói của Cộng đồng người Việt hải ngoại trong 40 năm tỵ nạn là giữ vững lập trường đấu tranh chống độc tài cộng sản một cách quyết liệt và không khoan nhượng trước những chính sách chiêu dụ “hòa giải, hòa hợp” của thiểu số lãnh đạo CSVN. Nhờ vậy mà Cộng đồng hải ngoại đã đóng góp 3 nỗ lực rất thiết yếu cho công cuộc đấu tranh chung hiện nay.
1/Tranh thủ sự hậu thuẫn của thế giới đối với công cuộc đấu tranh đầy chính nghĩa hiện nay của dân tộc Việt Nam. Đồng thời vận động thế giới áp lực CSVN phải tôn trọng nhân quyền và ngăn chận những đàn áp đối với các nhà dân chủ tại Việt Nam.
2/Làm cho CSVN thất bại trong kế hoạch bao vây kinh tế đối với các nhà dân chủ và những người yêu nước bằng sự kiên trì hỗ trợ tài chánh, phương tiện để bà con quốc nội có điều kiện thăm nuôi thân nhân bị tù, thuốc men chữa bệnh; mướn luật sư bênh vực, nhất là giúp bà con dân oan có phương tiện đi tìm công lý…
3/Góp phần phá vỡ bức màn bưng bít của CSVN dưới nhiều hình thức và nhất là tạo một chỗ dựa tình thần cho các nhà dân chủ, các tổ chức đấu tranh trong nước để có thể vượt qua tình trạng khống chế, cô lập của bộ máy an ninh.
Nói tóm lại, sự hiện hữu của Cộng đồng người Việt tại hải ngoại sau năm 1975 đã trở thành một nhân tố quan trọng hỗ trợ cho phong trào dân chủ ngày một lớn mạnh, vượt qua mọi khó khăn, sóng gió để từng bước đối đầu công khai với chế độ Hà Nội.

Thanh Thảo: Nhìn lại sức mạnh của đảng CSVN vào lúc họ chiếm miền Nam ngày 30/4 năm 1975 so với tình trạng của đảng CSVN ngày nay, ông nhìn về viễn cảnh tương lai Việt Nam trong thời gian tới như thế nào thưa ông?
Lý Thái Hùng: So sánh CSVN khi tiến chiếm Sài Gòn 40 năm trước đây với ngày hôm nay, chế độ Hà Nội hiện đang bị suy yếu đi rất nhiều. Sự suy yếu này là hệ quả tất nhiên của đường lối cai trị thoái hóa, lạc hậu của chế độ; nhưng quan trọng nhất vẫn là ý chí và sức mạnh đấu tranh của đại khối dân tộc ở trong và ngoài nước đang ngày càng thêm lớn mạnh; CSVN không còn có thể dập tắt như nhiều thập niên trước đây.
Những diễn biến xã hội như vụ chống chặt cây xanh ở Hà Nội, chống lấn, lấp sông Đồng Nai, chiếm Quốc lộ 1A để chống ô nhiễm nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân II tại Bình Thuận, vụ đình công tại khu chế xuất Tân Tạo chống điều 60 Luật Bảo Hiểm Xã Hội v.v… đã đưa ra tín hiệu rằng tình hình Việt Nam đang bước vào một giai đoạn bất ổn khó lường.
Từ nền kinh tế suy sụp trầm trọng, tới những rạn nứt không thể phủ nhận trong nội bộ lãnh đạo đảng CSVN và nhất là tình trạng biến loạn xã hội đang chực chờ bùng nổ; tất cả đang tạo ra những áp lực thay đổi thể chế chính trị mạnh mẽ tại Việt Nam trong một tương lai rất gần.

Thanh Thảo: Xin cảm ơn ông Lý Thái Hùng.




image





Ngày Quc Hn 30/4 năm nay đánh du đúng 40 năm ngày min Nam Vit Nam rơi vào tay lc lượng cng sn mi...
Aperçu par Yahoo



__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Sunday, April 26, 2015

VNCH chết nhưng chưa chôn.... CSVN chôn nhưng chưa chết



Lễ 100 Years of ANZAC: Quốc Kỳ, Quân Kỳ VNCH ngạo nghễ tung bay!

Lễ 100 Years of ANZAC: Quốc Kỳ, Quân Kỳ VNCH ngạo nghễ tung bay!

Hữu Nguyên (huunguyen@saigontimes.org)

ÚC CHÂU: Hôm nay, 25.4.2015, ngày Quốc Lễ vinh danh 100 Năm Ngày ANZAC được tổ chức trọng thể tại hầu hết các thành phố trên toàn nước Úc và Tân Tây Lan, với sự tham dự đông đảo của các chính khách, quan khách Úc và ngoại quốc, cùng hàng trăm ngàn cựu chiến binh Úc và các quốc gia Đồng Minh, trong đó có các cựu quân nhân QLVNCH. Quốc Kỳ, Quân Kỳ VNCH đã tung bay ngạo nghễ cùng Quốc Kỳ, Quân Kỳ của Úc và các quốc gia Đồng Minh, trên các đường phố của Sydney, Brisbane, Melbourn, Adelaide, Perth… Ngoài ra, Lễ 100 Years of ANZAC còn được tổ chức trọng thể tại Gallipoli (Thổ Nhĩ Kỳ), Villers-Bretonneux (Pháp), và nhiều nơi khác, cùng hầu hết tại các toà Đại Sứ Úc trên thế giới. Riêng tại Thủ Đô Canberra, 120,000 người tham dự Lễ ANZAC.




Thủ Tướng Úc Tony Abbott


Tại Lone Pine, Thổ Nhĩ Kỳ, nơi đã diễn ra cuộc giao chiến ác liệt cách đây đúng 100 năm, Lễ ANZAC đã được tổ chức trọng thể, đích thân Thái Tử Charles và Thủ Tướng Tony Abbott đã  đặt vòng hoa tại Đài Chiến Sĩ Trận Vong. Sau đó, mọi người đã xúc động nghe Thủ Tướng Tony Abbott tuyên bố: “100 năm trước,ngay tại những giao thông hào ngang dọc nghĩa trang này, chỉ trong 4 ngày giao tranh, 800 lính Úc đã hy sinh và 1,500 người bị thương. Về phía Thổ Nhĩ Kỳ, số tử vong nhiều gấp ba lần. Những hy sinh to lớn đó tuy không giành được một kết quả cụ thể nào, nhưng chúng không hề uổng phí. Trái lại, những hy sinh tuyệt vời đó đã phụng sự cho tinh thần ái quốc của một nước Úc non trẻ, sự hùng cường của thế giới tự do, sự thịnh vượng cho nhân loại. Những hy sinh cao cả đó là biểu tượng tuyệt vời của tinh thần Tổ Quốc Danh Dự Trách Nhiệm và tình chiến hữu của người lính Úc - Tân Tây Lan.”
Tiếp theo là những lời vinh danh, tưởng nhớ và biết ơn các chiến binh Úc, Tân Tây Lan đã hy sinh qua diễn văn của Thái Tử Charles, lãnh tụ đối lập Bill Shorten và Bộ Trưởng Cựu Chiến Binh Michael Ronaldson.
Đặc biệt, tham dự Lễ 100 Years of ANZAC và diễn hành còn có đông đảo Cựu Quân Nhân thuộc các Hội Cựu Quân Nhân QLVNCH tại các tiểu bang, lãnh thổ và Wollongong (một thành phố thuộc tiểu bang NSW).




Riêng tại Brisbane, như thường lệ hàng năm, Hội Cựu Quân Nhân QLVNCH/QLD, dưới sự lãnh đạo của Chủ Tịch Huỳnh Bá Phụng, đã tham dự diễn hành với đầy đủ Quốc Kỳ, Quân Kỳ. Khi diễn hành, tuy đoàn diễn hành của Cựu Quân Nhân QLVNCH/QLD đi cuối (vì xếp theo thứ tự ABC), nhưng luôn luôn lôi cuốn sự chú ý của Ban Tổ Chức và đông đảo người xem. Được vậy là nhờ sự tổ chức chu đáo, tinh thần khí thế của mỗi CQN bao giờ cũng cao ngất dưới bóng Cờ Vàng bay phấp phới, và sự tham dự của thế hệ hậu duệ VNCH, những thiếu nữ VN với tà áo dài tha thướt và duyên dáng, đậm đà bản sắc Việt Nam. Vì vậy, không có gì ngạc nhiên, nhiều người Úc tại Brisbane, mỗi khi nhắc đến Việt Nam, họ chỉ biết đến Cờ Vàng, và đinh ninh cờ máu VC là cờ của Trung Cộng.




Tưởng cũng nên nhắc lại, ANZAC, viết tắt của Australian and New Zealand Army Corps (Quân Đoàn Úc và Tân Tây Lan), được thành lập khi Đệ Nhất Thế Chiến bùng nổ. Khi đó, Úc mới lập quốc được 15 tuổi. Nhận sự điều động của quân đội Đồng Minh, đứng đầu là Anh, ngày 25 tháng 4 năm 2015, lực lượng ANZAC đổ bộ lên Gallipoli, Thổ Nhĩ Kỳ, với sự mạng tiến chiếm và bảo vệ eo biển vô Hắc Hải cho hải quân Đồng Minh, đồng thời tiến chiếm thủ đô Istalbul của đế quốc Ottoma (Thổ Nhĩ Kỳ), đồng minh của Đức. Tuy nhiên, vì sự chống cự quyết liệt của quân Thổ trong suốt 8 tháng, ANZAC đã không hoàn thành sứ mạng, nên phải rút lui vào cuối năm 1915, sau khi hy sinh 8000 lính Úc và 2700 lính Tân Tây Lan. Năm 1916, chính phủ Úc chọn 25.4 làm ngày kỷ niệm ANZAC, để tưởng niệm những người lính Úc đã hy sinh, đồng thời coi tinh thần ANZAC là nền tảng khởi đầu và bất biến cho tinh thần ái quốc non trẻ của Úc.
Là Đồng Minh của VNCH trong cuộc chiến chống CSVN và bè lũ CS quốc tế xâm lăng, bảo vệ Miền Nam và Thế Giới Tự Do; và nhờ sự đấu tranh thẳng thắn, không khoan nhượng của những cựu quân nhân QLVNCH đầu tiên đến Úc, nên Úc đã chính thức công nhận Quân Lực VNCH là quân đội Đồng Minh, được quyền tham dự diễn hành với Quốc Kỳ, Quân Kỳ VNCH trong những ngày Quốc Lễ như ANZAC, LONG TAN…

Hữu Nguyên

__._,_.___

Posted by: Tuan Hoang 

====

---------- Forwarded message ----------
From: Van-Nghe 
VNCH chết nhưng chưa chôn
CSBV chôn nhưng chưa chết
---
Ngày 30 tháng 4 có 1 triệu (đảng viên) vui nhưng có 90 triệu người buồn
---

Mời nghe BBC phỏng vấn người lính VNCH năm xưa về ngày 30 tháng 4:

---

Một cựu lính biệt kích của Việt Nam Cộng hòa trước 1975 nói với BBC rằng sự phủi tay của đồng minh là lý do dẫn tới Sài Gòn sụp đổ.

Ông Phạm Hòa là lính biết kích gia nhập quân đội vào mùa hè đỏ lửa năm 1972.

"Đó là khoảng thời gian rất ngắn và đầy biến động trong cuộc đời tôi,” ông Hòa kể và cho biết đơn vị của ông không hề biết là đang được di tản khi nhận được lệnh lên tàu ra Phú Quốc vào ngày 29/4.

Về biến cố 30/4, ông Hòa cho biết những người được di tản ‘gần như là bấn loạn’.

“Đi ra nước ngoài không biết mình làm gì. Không biết ngôn ngữ. Không có người giúp đỡ. Ngay cả quốc gia mình cũng không còn. Ngay cả quốc tịch mình cũng không còn. Mất toàn diện.”

Ông cho biết trước đó đa số các sỹ quan trẻ như ông đều ‘không nghĩ miền Nam sẽ mất ngay cả khi tiếp tế của người Mỹ không còn’.

Khi được hỏi vì sao quân đội miền Nam thua miền Bắc, ông Hòa nói: “Ngày nay ai cũng biết đó là sự phủi tay của đồng minh. Bên kia có cộng sản Trung Quốc, Nga Xô, Tiệp Khắc, Đông Âu, Đông Đức – tất cả các nước cộng sản đi vào chiến trường Việt Nam đánh Mỹ thì khi Mỹ rút thì làm sao một mình Việt Nam Cộng hòa có thể đương đầu với khối cộng sản thế giới?”

Khi được hỏi về kỷ niệm mà ông nhớ nhất thời còn chiến đấu, ông nói đó là khi ông đọc được lá thư của một người bộ đội Bắc Việt đã bỏ mạng sau khi chạm trán với đơn vị của ông vào năm 1974.

“Anh bộ đội ấy biết trước anh sẽ chết nên viết thư về cho mẹ nhắn cho mẹ thế này thế kia và nhắn cô người yêu cùng làng,” ông kể, “Cho đến khoảng đời sau này tôi cũng không thể nào quên tâm tư bộ đội Bắc Việt.”

“Người miền Nam, miền Bắc chúng ta đều trả giá và trả giá rất là đắt. Thành thử đó là đau thương cho cả đất nước Việt Nam,” ông nói và cho biết nếu gặp lại bộ đội Bắc Việt thì ông ‘cũng không có lý do thù hận’ vì ‘người chiến sỹ chỉ làm tròn bổn phận của họ mà thôi’.

“Anh em bên quân lực Việt Nam Cộng hòa chúng tôi không có gì thù hận người chiến binh bộ đội,” ông nói, “Họ cũng hy sinh như người miền Nam để tranh đấu cho Việt Nam sau này thôi.”

Tuy nhiên theo lời ông Hòa thì nước Việt Nam hiện nay ‘không như Việt Nam Cộng hòa mong muốn mà cũng không như bộ đội miền Bắc mong muốn’.

-----------------------
Reader comments:

Nham Hoang:  Tôi sinh ra và lớn lên tại miền Bắc . Tôi còn nhớ giai đoạn những năm bao cấp cuộc sống cơ cực vô cùng .
Những năm 1982 - 1983 rất nhiều người xung quanh tôi đều cố gắng góp tiền vàng để vượt biên chạy trốn khỏi cuộc sống bế tắc và nghèo khổ dưới triều đại CS.
Cô giáo dạy tôi cấp hai cũng bán gần như toàn bộ " Gia tài " và vay mượn khắp nơi để cho chồng cô vượt biên.  Nhưng mọi sự không như mong muốn của cô . Chuyến tàu chồng cô đã bị bắt và toàn bộ tài sản mang theo đã bị lột sạch.

Quá bế tắc vì nợ nần cô đã cho thuốc chuột vào nồi cháo để cả gia đình cô cùng chết , Khi hàng xóm phát hiện ra đưa cả nhà đi cấp cứu thì chồng cô và một cậu con trai lớn đã chết , cô và con trai thứ hai được cứu sống.
Tôi vẫn nhớ hôm đó vào giữa buổi trưa hè , tôi cũng chạy đến đó để chứng kiến , nhà cô ở trên tầng 4 khu tập thể tôi nhìn vào trong nhà cô thấy nồi cháo nấu với tiết lợn đổ lênh láng trên nền nhà cạnh những bãi nôn mửa vẫn chưa được dọn dẹp , Tôi không dám nhìn nữa và quay mặt ra ban công .
Tôi vẫn nhớ cảm giác của mình khi đó tôi thấy bầu trời giữa trưa hè oi ả dường như đen sạm lại , mắt tôi hoa lên , thương cô và gia đình cô quá.
Sau cú sốc quá nặng đó cô như người tâm thần không còn khả năng dạy học được nữa . Một thời gian sau khoảng 1 năm mỗi chiều đi học về tôi thấy cô già hẳn đi ngồi trước một cái mẹt trên có bày vài thứ lặt vặt như gương , lược bàn chải đánh răng , kim chỉ . VV
Tất cả mọi người trong khu chợ đó đều biết câu chuyện và hoàn cảnh của cô nên cũng mua hàng giúp cô . Nhưng sự nghèo khổ và suy sụp tinh thần đã làm cô suy kiệt và cô đã mất khoảng một năm sau đó.
Đám tang cô học sinh lớp tôi cũng đi dự . Hình ảnh gầy gò sơ xác của cô khi cắp cái mẹt hàng xén ra chợ vẫn ám ảnh tôi tới tận bây giờ. 
Vĩnh biệt cô giáo dạy môn lịch sử . Em luôn cầu chúc cô và chồng cô cùng cậu con trai đã mất của cô được hạnh phúc nơi thiên đàng !




__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

40 năm sau: Chủ nghĩa cộng sản nhường chỗ cho tư bản đỏ



 
40 năm sau: Chủ nghĩa cộng sản nhường chỗ cho tư bản đỏ

Nick Davies
Nguyễn Tiến Trung lược dịch

LND: Một người đã gửi cho đường link của báo The Guardian. Phóng viên Nick Davies đã vẽ ra một bức chân dung khá hoàn hảo về tình trạng Việt Nam 40 năm sau chiến tranh. Tôi chỉ lược thuật một số ý hay, tin chắc rằng sẽ sớm có bản dịch tiếng Việt để tất cả mọi người đều đọc được.
***
Người Mỹ đã nói dối về cuộc chiến Việt Nam, nhưng hiện tại, chính những người lãnh đạo Việt Nam là những người dối trá nhất.
Năm 2006, Việt Nam gia nhập WTO. 30 năm sau chiến thắng của người cộng sản, Việt Nam hiện tại đã hoàn toàn trở thành một thành viên của nền kinh tế tư bản toàn cầu.

Việt Nam có một hệ thống vụng về để kiểm duyệt quan chức, triệu tập mọi tổng biên tập hàng tuần, thứ ba ở Hà Nội và thứ năm ở Sài Gòn, để cho họ biết được phép nói gì và phải giấu gì. Năm 2008, do cố gắng đưa ra bằng chứng về sự liên hệ giữa một trùm xã hội đen (Năm Cam) và những quan chức cao cấp, ông Nguyễn Công Khế – tổng biên tập báo Thanh Niên lúc đó – đã bị sa thải.
Tháng 11 năm ngoái, ông Khế đã cho đăng bài trên New York Times để kêu gọi lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam chấp nhận báo chí tự do. Và ông nhấn mạnh những người lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam đã phản bội lại chính cam kết và lý tưởng cộng sản của mình. Hiện tại ở Việt Nam, tham nhũng lan tràn và bất bình đẳng sâu sắc.

Ông Khế nói từ 50 đến 70 phần trăm ngân sách quốc gia chảy vào túi quan tham. Năm 2014, tổ chức Minh bạch Quốc tế xếp Việt Nam là quốc gia tham nhũng tệ hơn 118 quốc gia với điểm số vỏn vẹn là 31 trên 100.
Ông Khế cho rằng: “Chúng tôi đã đánh đổi hàng triệu sinh mạng cho độc lập và công bằng. Khi tôi ở trong tù, tôi đã hình dung đất nước sẽ không còn tham nhũng sau chiến tranh, nhưng điều đó đã không xảy ra. Sự phát triển của quốc gia cần tiếp tục, vì vậy chúng tôi không chống lại những ai làm giàu chính đáng. Nhưng chúng tôi không thể cho phép những người kiếm tiền bất chính có thể tiếp tục làm cho người nghèo ngày càng nghèo hơn”.

Từ 2004 đến 2010, thu nhập của 10% dân số nghèo nhất đã giảm 1/5, trong khi 5% dân số giàu nhất ở Việt Nam chiếm tổng 1/4 thu nhập.
Nông dân nghèo khó mất đất đai vào các dự án phải đổ về thành phố và các khu công nghiệp làm công nhân. Nhưng sự bảo vệ cho họ rất yếu, công đoàn của đảng cộng sản đã không thể tổ chức được một cuộc đình công hợp pháp nào. GS Angie Ngoc Tran kết luận: “Với làn sóng tư bản đổ vào Việt Nam do đầu tư nước ngoài và tư nhân hóa các xí nghiệp quốc doanh, hành động của chính quyền ngày càng ít tính đại diện cho người dân. Có lúc, vài cơ quan và thiết chế đã liên minh với những nhà tư bản.”

Tháng tư 2013, chính công đoàn của chính quyền đã phản đối mức lương tối thiểu chỉ đủ chi trả cho 50% chi phí thiết yếu. Theo Liên đoàn lao động, đa số công nhân ở các thành phố sống cơ cực, gầy gò ốm yếu…. Họ phải thuê những căn phòng ổ chuột giá rẻ và tằn tiện tối đa… bị suy dinh dưỡng và những nguy hiểm về sức khỏe khác.
Trong khi đó, y tế và giáo dục không hề miễn phí. Chính quyền đầu tư phần lớn vào các bệnh viện cho người giàu hơn là vào các trung tâm y tế cho người nghèo.

Thực tế bây giờ là Việt nam đã kết hợp những điều tồi tệ nhất của hai hệ thống: chính quyền xã hội chủ nghĩa chuyên chế và chủ nghĩa tân tự do không hạn chế; hai cái này đã tước đoạt tài sản và quyền con người của người dân Việt Nam, trong khi một thiểu số đã vơ vét đầy túi nấp sau những ngôn từ hoa mỹ của cách mạng. Cuối cùng là điều dối trá tồi tệ nhất. Chiến thắng trong chiến tranh nhưng bị đánh bại trong thời bình, tuyên bố của những lãnh đạo Việt Nam rằng họ theo chủ nghĩa xã hội giống như những lời tuyên truyền rỗng tuếch. Theo lời của một cựu chiến binh đã liều mạng sống của mình cho điều đó: “Họ là tư bản đỏ.”



__._,_.___

Posted by: truc nguyen <

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link