Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, May 16, 2015

Hỗn chiến ở chợ Đồng Xuân – Berlin (ĐứcQuốc) trước thềm kỷ niệm 40 năm QUỐC HẬN.....DO ĐẠI SỨ QUÁN VC GÂY RA

 
Những chuyện hỗn tạp như thế này 40 năm trước không bao giờ xảy ra. Vậy kết quả từ đâu mà ra. Hỏi là đã tự trả lời. ??

DO ĐẠI SỨ QUÁN  VC GÂY RA


Hỗn chiến ở chợ Đồng Xuân – Berlin (ĐứcQuốc) trước thềm kỷ niệm 40 năm QUỐC HẬN


Cổng vào chợ Đồng Xuân của người Việt ở Berlin, Đức



Hôm thứ bảy sang Berlin chơi nhà bà cô, hôm sau bà cô bảo chở ra chợ Đồng Xuân mua đồ. Vừa mới đậu xe bên đường nhà hàng Đồng Xuân Quán đã thấy tiếng hò hét, đập phá vang trời. Mình biết ngay là có đánh nhau, vội chốt cửa xe lại không cho bà cô ra.

Toàn choai choai đầu xanh, đầu đỏ người miền Trung các bác ạ. Chả hiểu tụi này ăn nhạu cùng bàn với nhau, đến mấy chục đứa nhân dịp gì  tụ tập ăn nhâu, cuối cùng chia hai phe choảng nhau. Còn kinh hơn phim hành động. Vác ghế, vác đồ đuổi đánh nhau từ nhà hàng Đồng Xuân Quán ra khắp quanh chợ. Mấy chục thằng thanh niên hỗn chiến thì các bác hiểu kinh hoàng, ầm ĩ đến mức nào rồi.

Kết cục là xe cứu thương đến chở hai hay ba thằng đi viện, máu me nhoe nhoét.

Lần trước mình sang, mới vào cổng chợ thấy một tốp 7 thằng choai choai người miền Trung như là Quảng Bình, Nghệ An gì đó,  thằng tóc dựng, tóc trọc, tóc xiên xẹo đủ kiểu đi thành đoàn ra chỗ đợi tàu điện trước cửa chợ. Bọn nó nói năng , chửi tục ầm ĩ ngoài đường. Mình nhìn mà cứ ngỡ đang ở Việt Nam chứ chả phải ở Châu Âu.

Còn một đống người Di Gan đứng bán điện thoại ở cửa chợ, cứ khách nào vào là dí cái Samsung hay iphone6 của Tàu Khựa ra mời.

Bây giờ nói lại vụ đánh nhau kia, dân tình xa như mình nhìn thấy thì vỡ hết mật. Còn dân chợ hay người Việt ở Berlin thì chắc quen rồi hay sao, thấy dửng dưng như không.  Mình lân la hỏi bà cô. Bà ấy bảo bọn này toàn đứa mới trốn sang đây qua đường du lịch bên Nga, rồi băng rừng qua Lát Vi A hay U Cờ Rai Na qua Ba Lan vào Đức. Mày ở Ba Lan thì lạ gì, chúng mày chuyên chở từ bên đó sang đây biết quá bọn này còn hỏi. Giờ bọn nó đầy nhan nhản ở Berlin, giấy tờ không có, đi làm chui, bán thuốc lá, đồ ăn cắp, đồ giả. Bọn nó cứ chục đứa thuê một cái nhà trải đệm ra ở. Sống bất cần đời, chả có gì để mất nên chúng chẳng ngại gì cả.

Mình hỏi ông bán hàng ở chợ. sao bảo vệ chợ đâu mà không ngăn, nghe nói chủ chợ Hiền Đồng Xuân máu mặt lắm mà.

Ông bán hàng nói bảo vệ chợ chả là cái đinh, thuê bảo vệ người Đức đấy. Thế mà có lần bọn nó đánh cho cả bảo vệ Đức toét đầu, bây giờ bọn bảo vệ Đức cũng chờn.

Mình thắc mắc thế cảnh sát Đức không bắt được à, ông bán hàng nói đến người Đức bị đánh còn chả tìm được ra đứa nào đánh, nói chi bọn Việt Nam đánh nhau.

Quay về nhà hỏi chồng bà cô, ông này phán.

- Chúng nó bỏ mười mấy ngàn oi rô sang đây, luồn lách bờ bụi, vượt rừng, sông suối. Tưởng đến thiên đường. Nào ngờ vào đây nghiêm, có giấy tờ, biết tiếng làm còn mửa mật ra. Huống chi toàn thanh niên lêu lổng ở quê, nghề ngỗng tiếng tăm chả có. Thằng nào lành thì đi làm lậu cho người Việt tích cóp tiền rồi nhận bố. Nhận bố thế mất vài chục ngàn. Thằng nào thiếu kiên nhẫn thì sống bất cần, trộm cắp, bán thuốc lá giả…đủ kiểu.

Mình hỏi nhận bố là thế nào. Ông chồng bà cô giải thích.

- Là có một con nào đấy, nó có giấy tờ hợp pháp, nó có con với mày, nó cho mày nhận làm bố, thế là mày được ăn theo con. Có giấy tờ, mất vài chục ngàn. Cứ vào các chỗ dịch vụ có biển treo đầy chợ này hỏi là có chi tiết đầy đủ hết.

Mình hỏi thế còn phụ nữ thì sao, ông ấy nói.

- Bọn con gái cũng thế, trốn sang đây toàn trẻ ranh. Nó kiếm thằng nào có giấy tờ để đẻ đứa con, thằng kia nhận bố, con mẹ và đứa con được giấy tờ, mất vài chục nghìn cho thằng nhận bố . Thời gian sau đứa con gái đấy là đẻ đứa nữa, cho thằng khác nhân làm bố. Kiếm lại số tiền trước kia. Dư ra hai đứa con, nhà nước Đức trợ cấp cho 3 mẹ con, sống khoẻ re. Mỗi tội con cái tùm lum không biết đứa nào con bố nào.

À, thế thì mình hiểu vì sao mấy lần trước qua chợ Đồng Xuân bên này, thấy các bà mẹ trẻ đi nườm nượp, đứa thì dắt tay, đứa thì nằm xe nôi mẹ đẩy. Ít thấy bà mẹ nào có chồng đi cùng. Người ta còn bảo đi quá chợ Đồng Xuân một tí, có cả khu phụ nữ Việt Nam ở, chả ai có chồng cả. Người Việt ở Berlin gọi đó là Bến Không Chồng.

Mình hỏi thấy quảng cáo chợ Đồng Xuân sắp làm kỷ niệm 40 năm người Việt hội nhập ở Đức. Các đoàn thể, sứ quán, hội hè đông đảo lắm. Tại sao họ không hướng dẫn cho các bạn trẻ kia có cách sống tốt hơn. Ông chú nói.

- Ở đây nó thế, thằng thì buôn cứ buôn lo kiếm tiền. Thằng nào thích làm chủ tịch hội lấy oai với họ hàng quê nhà thì cứ làm lấy oai. Thằng nào sống bất hợp pháp thì cứ sống kiểu bất hợp pháo. Chả thằng đéo nào bảo được thằng nào cả, xứ tự do mà. Hội hè, đoàn thể để lấy mẽ chụp ảnh phô trương. Bố thằng đoàn hội nào dám gặp bọn bất hợp pháp để mà hướng dẫn, khuyên bảo cái gì. Ngay cả các hội đoàn còn chửi nhau như mổ bò, kiện cáo nhau quanh năm. Đủ thứ kiện, kiện xúc phạm danh dự, kiện quỵt tiền hội, kiện cướp hợp đồng này nọ. Mày bên đó đọc báo thì tưởng bên này gắn bó, đoàn kết, sống tốt. Chứ thực ra thì mày tận mắt thấy đấy, dân vô học thì đánh nhau toé máu. Dân có học tí thì kiện tụng nhau ra toà, thuê luật sư tới tấp.

Mình hỏi thế thì kỷ niệm hội nhập cái gì.?

Ông chú bảo.

- Thì cũng có một số ít người ta sang khi xưa, có học hành, tri thức họ đi làm công sở cho Đức hay mở nhà hàng kinh doanh cũng được. Nhưng chả đáng là bao so với cộng đồng, nhất là giờ thêm bọn trẻ nó trốn sang từ Nga nữa. Nói về hội nhập thành công may ra có bọn thuyền nhân tị nạn. Bọn đấy thì gần như chúng nó  toàn bộ có học hành, làm trong công sở người Đức. Bọn đấy thì chả bao giờ chúng nó dây dưa đến mấy cái hội đoàn Berlin này. Hội đoàn ở đây làm cái gì cũng hỏi ý kiến sứ quán, họp hành gì cũng mời sứ quán đến dự. Bọn tị nạn thì nó còn biểu tình phản đối nhà nước mình, làm sao mà chúng nó tham gia ba cái hội đoàn như vậy được.

Đến bữa cơm, bà cô dặn ông chồng.

- Đấy, ở chợ bây giờ sợ lắm anh ạ. Đi ra đó là phải cẩn thân, nhìn thấy bọn choai choai là phải tránh ra xa không thì phải đầu, phải tai. Chả ai làm gì được chúng nó đâu.

Ông chồng lẩm bẩm chửi thề.

- Mẹ nó chứ, đi cả nước Đức này ở đâu cũng thấy an toàn. Thế mà đến chợ người Việt của mình, toàn người dân tộc mình lại phải sợ mới nhục cơ chứ.

Tác giả: Handlarz Wiatrem

(Đàn Chim Việt)
.

__._,_.___


Posted by: <vneagle_1

Friday, May 15, 2015

Thảm họa từ nền giáo dục chết người


Thảm họa từ nền giáo dục chết người



13.05.2015

Trời Sài Gòn những ngày vào hè nóng bức và khói bụi đến khó thở, ngay cả khi vào sáng tinh mơ. Tôi mắt nhắm mắt mở chạy vội đến công ty lúc 6 giờ sáng vì lo kẹt xe sẽ không kịp dự cuộc họp quan trọng lúc 7 giờ. Đi làm nhiều năm, nhưng cảnh từng đoàn xe đâm ngược đâm xuôi, leo lên cả lề mà vẫn không đủ đất khiến tôi nhiều khi phát cáu với… ông trời. Những ngày công tác ở châu Âu về, nhiều người Sài Gòn càng dễ làm tôi bực mình vì những thứ lễ nghi vốn đã được dạy từ mẫu giáo – không vượt đèn đỏ, qua đường nhường nhịn nhau, không lái xe ẩu tả, hay đơn giản nhất là đừng hở chút là bóp còi inh ỏi khiến người đi gần đau óc mệt tai – nhưng chẳng ai nghe, dù “giải phóng 40 năm rồi chứ đâu phải ít”. 

Bạn bè tôi hay kể chuyện vui, khi sang châu Âu mà thấy ai bóp còi inh ỏi dù đường vắng teo, thì hãy quay lại chào người đó bằng… tiếng Việt (vì 99% họ là người Việt). Một đứa khác cắt lời “Tao đi Lào, Campuchia cũng thấy người ta bóp còi inh ỏi, dù dân họ nổi tiếng hiền lành và đường phố cũng không đông như Việt Nam. Ai dè, thằng lái xe là…du học sinh từ Việt Nam về. Bó tay”. Cả bọn cười thấm thía, xót xa, và rồi mau chóng chuyển sang đề tài khác vì càng nói lại càng đau.

Con đường tôi đến công ty ngang qua nhiều trường học, và rồi khi đầu óc mơ màng vì những giấc ngủ chưa tròn vì lo chuyện áo cơm, bất giác tôi thấy một cậu bé tầm lớp 8 hay 9 gì đó, vai khăn quàng đỏ, ôm người đàn ông (chắc là cha) ngủ ngon lành. Sáu giờ sÁng tại Sài Gòn, với sự ồn ào đủ để người ta phải hét lên vì mất ngủ nếu gần các khu dân cư, đường lớn. Nhưng cu cậu vẫn ngủ vắt vẻo trên lưng người cầm lái. Kỷ niệm xưa, vào hơn chục năm trước, cứ như ngày hôm qua ùa về một cách vô thức.

Ở cái tuổi của cậu bé, chúng tôi còn “nướng” đến 6 giờ 45, rồi chỉ kịp gặm bánh mì và vào lớp. Ngày chỉ học một buổi, buổi còn lại đá bóng, thả diều, bắt cá, đi bơi, làm đồ chơi, bắn culi, bắt dế… Ôi thôi nhiều vô số kể. Ở cái tuổi của cậu, chúng tôi được thầy cô dạy hết những gì cần học trên lớp, để rồi về nhà tự học thêm một ít, làm một ít bài tập rồi… chơi là chính. Chúng tôi biết phụ ba mẹ làm rẫy, nấu cơm, dọn nhà và xem đó là một niềm vui. Những đêm sáng trăng cả bọn trong xóm tranh thủ làm bài tập sớm rồi rủ nhau đốt lửa nướng bắp, nướng khoai, rồi ngồi kể chuyện ma cười rôm rả cả xóm cả làng, để rồi ba mẹ xách đèn pin đi tìm và tiện tay phết vào mông vài roi vì tội đi chơi khuya không chịu về nhà.
Để rồi tuổi thơ qua đi theo những trang sách với những nét chữ mà thầy cô, ba mẹ uốn nắn từng chút một. Để rồi chúng tôi biết thương yêu bạn bè, hàng xóm, và tất nhiên là cả gia đình. Chúng tôi biết tự mình làm đồ chơi và trân trọng chúng; biết đọc những câu thơ dân gian mà khối đứa Sài Gòn phải trầm trồ; biết nấu cơm, dọn nhà nơi Sài Thành hoa lệ, rực rỡ nhưng cuộc sống khắc nghiệt với những đứa sinh viên nghèo. Có đứa đạp xe hơn chục cây số để dạy thêm, bồi bàn, hát phòng trà, hay bán sách… để nung nấu biết bao ước mơ phía trước.
Ấy vậy mà trẻ Sài Gòn sao khác lạ. Có đứa học lớp sáu vẫn còn chờ mẹ lấy cho cây tăm xỉa răng, chờ cha đón đưa đưa đón mà vẫn cứ lười trốn học. Chúng hào hứng với những món đồ chơi đắt tiền, để rồi quăng đi không thương tiếc dù ba mẹ mất cả ngày công. Nhưng tôi hiểu, cũng như cậu bé vừa đi vừa ngủ kia, những đứa trẻ Sài Gòn và những chốn thị thành sớm trở thành nạn nhân của một nền giáo dục quá nặng chữ nghĩa, máy móc và mất ổn định.

Trẻ con ngày nay phải học từ sáng đến tận khuya, và học tất cả các ngày trong tuần. Nào là thầy Toán, thầy Lý, cô Sinh, cô Văn hay cả những môn mà bọn tôi gọi là năng khiếu, sở thích cũng bị ép học thêm. Không học sao được khi hệ thống giáo dục vốn đã quá nhiều câu chữ ngôn từ, lấy điểm số làm thang đo con người và rồi khối lượng của chiếc cặp vẫn tiếp tục gia tăng, đè nặng lên đôi vai của trẻ nhỏ. Chúng không có thời gian được ba mẹ dẫn đi xem phim, đi thả diều ngoài công viên, đi câu cá, hay thậm chí là những trò mà bất kỳ đứa trẻ nào cũng cần biết. Chúng không có thời gian và cũng chẳng được thực hành việc “giúp cha lau nhà, giúp mẹ rửa chén, giúp em học hành” như những bài học mà chúng được thầy cô vội vàng truyền đạt nửa úp nửa mở trên lớp để còn kịp về nhà… dạy thêm. Và đến “cái quyền” cơ bản nhất là được “ăn ngủ” – thư giãn, giải trí…- chúng cũng bị cái xã hội “giàu thành tích” này cướp mất.

Tôi hỏi đứa học trò vừa vào lớp 8 của mình: “Em học để làm gì?” Ngày xưa khi cô tôi hỏi, tôi bảo “con muốn làm bác sĩ”. Ừ thì tôi không làm bác sĩ, nhưng ít nhất khi ấy, tôi ý thức chuyện tôi thích gì và làm gì. Còn đứa học trò của tôi ngọng nghịu nửa tiếng Việt, nửa tiếng Anh bảo: “Em cũng không biết”. “Thế sao em học? Học xong em làm gì?” – Tôi ngạc nhiên. “Học xong lớp chín ba mẹ cho em đi châu Âu và mua cho em một cái Ipad mới” – cu cậu phấn khởi. Cu cậu ngày chỉ ngủ 4 tiếng, chủ yếu là học, còn lại lén ba mẹ chơi Games. Đến nỗi một tờ giấy nháp gấp chiếc máy bay mà cu cậu loay hoay hoài vẫn không ra hình ra dáng, nói chi là đến ước mơ. Giáo dục Việt không dạy cho trẻ ước mơ, thậm chí còn chê cười vào những ước mơ ngây ngô có phần cảm tính của trẻ. Giáo dục nhà mình bơm vào trẻ một nỗi sợ “rớt hạng”, rớt danh sách học sinh giỏi, ở lại lớp… 

Như khi tôi khuyên học trò mình nên bớt học thêm, em lắc đầu nguầy nguậy: “không học thêm, thầy ra đề không làm bài được”. Rồi cu cậu cho tôi xem thành tích thuộc lòng hàng loạt bài toán, câu thơ đi học thêm mà đa phần chúng được thầy cô bộ môn “copy” y nguyên vào bộ đề kiểm tra trên lớp. Người mẹ của cậu nhóc cũng bức xúc biết là con cái mệt, nhưng nó không học thêm thì ba mẹ nó mệt hơn vì thầy cô cứ réo nó thi rớt, ba mẹ cũng chẳng an tâm mà làm ăn được. Thôi cứ cho đến nhà tuần vài buổi, khỏi phải lo. Mấy ông nhà nước cứ cấm dạy thêm, nhưng dạy thì vẫn dạy, không bằng cách này thì cách khác, không nơi này thì nơi khác, chả thấy ai sợ gì.

Mấy đời bộ trưởng giáo dục hô hào cải cách, ngay như sách giáo khoa, cũng chẳng ra gì ngoài chuyện moi ví người dân. Bộ sách lũ trẻ học đến giờ vẫn đầy tính máy móc, lý thuyết, thiếu tính ứng dụng đến…bất ngờ. Các chuyên gia nước ngoài hễ cứ nhắc đến các em Olympic thì nhớ đến Việt Nam, nhưng rồi lắc đầu tặc lưỡi vì các em có tài năng cũng dần mai một và chết yểu trong một nền giáo dục không thể phát huy một cách triệt để năng lực. Nhiều phụ huynh kháo tai nhau “cho con tỵ nạn giáo dục”, cứ bay qua trời Âu, trời Mỹ mà học cho thành tài. Chả là vì thế mà không ít lần, báo chí Việt “nhận bà con” với giáo sư này, tiến sỹ nọ tài giỏi tầm quốc tế có…gốc Việt Nam.

Cầm tờ báo trên tay, nụ cười các em thi Olympic, hay Olympia và các cuộc thi tài năng tươi roi rói. Rồi đến khi vài ba năm sau, họ chẳng còn ở Việt Nam. Họ yêu cái dãy đất hình chữ S, yêu cả lũy tre, ao làng hay cây đa đầu ngõ. Nhưng họ nhận ra rằng họ chỉ có thể làm được điều họ mơ ước khi ở trời tây. Bao cánh chim đầu đàn cứ bay đi rồi chẳng thiết quay về, khi nền giáo dục vẫn như rào cản cho nguồn năng lượng và những ý tưởng phơi phới của họ. Để rồi chất xám chảy về chỗ trũng, nơi tài năng và công sức của họ được đáp đền một cách xứng đáng chứ không chỉ là những con điểm tròn trĩnh không hồn, hay những chiêu trò ganh tỵ, mưu mô của những kẻ vốn bị thành tích làm lu mờ lý trí.

Như câu chuyện của cậu bé ngủ gật trên xe kia, cuộc đời em không chừng rồi cũng sẽ vật vờ như chính em bây giờ vậy. Mở mắt ra, em sẽ thấy bài kiểm tra mà em đã thức cả đêm để cố học thuộc lòng. Sẽ phải chạy cho kịp “ca học” sáng trưa chiều tối. Sẽ phải làm nhiều thứ để thầy cô, ba mẹ hài lòng hơn là cho chính em cảm thấy được niềm vui. Người ta bảo, đó là “chết” vì một nền giáo dục quá lạc hậu; còn tôi lại cho rằng em đang bị nền giáo dục này đẩy vào tình thế sống cuộc đời của những người mà bản thân em chẳng ý thức được em sẽ là ai. “Sống” vậy hay “chết” vậy cũng một nghĩa mà thôi.

__._,_.___

Posted by: ly vanxuan 

Wednesday, May 13, 2015

Lời tiên tri của Ngô Đình Nhu







On Tuesday, May 12, 2015 4:37 AM, Thong Nguyen <tks.nguyen@gmail.com> wrote:
Mời coi vài video clips để biết suy tư của tuổi trẻ trong nước ngày nay...



​-----------------------------------------​


Lời tiên tri của Ngô Đình Nhu

HL

“..Nếu nền Đệ Nhất Cộng Hòa sụp đổ, chẳng bao lâu miền Nam sẽ mất về tay Bắc Viết. Nếu miền Nam mất về tay Bắc Việt, thì cả Việt Nam sớm muộn gì cũng sẽ rơi vào tay Trung Cộng ..” (Ngô Đình Nhu)


Toàn bộ Lãnh thổ Việt nam đã an bài trong tay Trung Quốc !!!

Tôi có ông bạn học hiện làm cấp tướng trong hải quân VN, trong một buổi nhậu bạn bè với nhau cách đây gần năm ở HN, tôi hỏi hắn:
“Nếu bây giờ TQ tấn công trên biển, quân của cậu chống được bao lâu?” Hắn cười: “Chắc là chưa đến ba ngày?!”
Tôi ngạc nhiên: “Sao chết nhanh vậy?” Hắn lại cười: “Không phải chết, mà là chạy. Thời đại này ai dại gì chết cho ai?!”
“Đấy là cậu nói về lính hay sĩ quan các cậu?”
“Cả hai, nhưng sĩ quan chạy trước rồi lính mới chạy. Lính không dám chạy trước, chỉ trốn thôi. Sĩ quan mới chạy!”

Tôi thắc mắc: “Tại sao thế? Sĩ quan tinh thần cao hơn và phải làm gương cho lính cơ mà?”
“Ừ, nhưng sĩ quan lại biết mình toàn nói dối và thấy cấp trên cũng toàn nói dối, và ai cũng biết chết thì mình chịu, thắng thì là chiến công của sếp, tội gì chết thế!”
Chúng tôi cười xòa, coi đó là câu chuyện cười nói cho vui, vì ông bạn trong Bộ tổng tư lệnh ở HN, nó đâu có phải ra trận. Nhưng nó cũng không cần phải mua vui với tôi, nó nói có phần nhiều là thật. Thế nên tôi không quên được.
Một bữa khác cách nay khoảng nửa năm, trong chuyến xe đêm từ Sài gòn đi Nha Trang, tôi nằm cạnh anh lính trẻ trả phép ra Cam Ranh. Tôi hỏi chuyện ăn ở sinh hoạt của lính nghĩa vụ ngoài đó, cậu thật thà:
“Cháu mới đi mấy tháng, nhờ có người quen chạy cho nên không phải đi vùng xa hay đảo, chỉ ra Cam Ranh thôi, được về phép đều đặn, nếu biết quà cáp cho sĩ quan còn được kéo dài phép…”

“Thế sĩ quan có về phép thường xuyên không?”
“Sĩ quan của bọn cháu toàn sĩ quan chuyên nghiệp, gia đình họ ở Cam Ranh và Nha Trang luôn, họ đâu cần về phép, và họ có thể về nhà bất cứ lúc nào họ muốn, họ sướng lắm!”
Thế họ có ăn chung với các cháu không?”
“Không, họ có tiêu chuẩn riêng cao gấp mấy lần lính bọn cháu! Họ ăn ở riêng.”

“Thế tiêu chuẩn lính bọn cháu thế nào?”
“Chúng cháu được 35 ngàn đồng ngày. Thế là cao đấy chú ạ, vì chúng cháu gần Ban chỉ huy Vùng. Mấy thằng bạn cháu đóng quân ở xa kêu khổ lắm, chỉ có 28 ngàn đồng ngày thôi…”
“Sao lại 28 ngàn thôi?!” Tôi xót xa nhẩm tính: lính của mình (công nhân và kỹ sư của tôi) ở công trường cảng Vân Phong này được ăn 80 nghìn đồng/ngày mấy năm nay, vừa tăng lên 100 nghìn ngày do giá cả lên, mà tôi vẫn thương chúng khổ, gầy và đen, bắt chúng cố ăn, và lo chúng bỏ về Sài gòn, thế mà chiến sĩ của ta…
 

Tôi lại đi lạc đề muốn nói rồi. Ý của tôi là, chỉ chuyện ăn ở thôi thì lính của ta cũng thiếu sức chiến đấu rồi, chưa nói đến tinh thần chiến đấu và niềm tin vào cấp trên.
Giờ nói về chủ đề chính, đó là bảo vệ lãnh thổ. Xin kể câu chuyện thứ ba. Cách đây mấy tháng, chúng tôi tổ chức một đoàn “du lịch- thám hiểm” ra điểm Cực Đông trên đất liền của đất nước với mục đích: sống 1 ngày gần với Hoàng Sa Trường sa nhất (về kinh tuyến).
Trên đường ra đó rất khó khăn, chúng tôi không ngờ cả một khu bán đảo rộng lớn bờ biển dài mấy chục cây số không có dân cư (đã bị đuổi đi hết) và chỉ có một đồn biên phòng gần ra đến Cực Đông đã bị bỏ hoang do chuyển vào gần quốc lộ 1 hơn, trong khi đường lớn do các “dự án lớn” của Vinalines làm đến nới cũng bỏ hoang không bóng người. Hỏi ra mới biết đó là tình trạng của hàng loạt đồn biên phòng ven biển và trên các đảo khu vực bắc và nam Vân Phong (thuộc Khánh Hòa và Tuy hòa): họ đã rút hết vào sống trong dân và để quản dân, không quản bở biển nữa. Hàng trăm cây số ven biển không có ai canh giữ, nhưng đã có sẵn đường lớn nhập vào quốc lộ 1… Ngày xưa họ ở đó là để bắt người vượt biên thôi… Biên phòng VN không quay súng ra biển mà quay súng vào dân!
 

Câu chuyện thứ tư. Đơn vị chúng tôi tham gia rất nhiều công trình lớn dọc biển miền Trung, lắp ráp các thiết bị kỹ thuật hiện đại (rất ít khi là đồ TQ). Từ Dung Quất đến Vũng Áng, Vân Phong… Nhưng ở đâu chúng tôi cũng thấy các đơn vị TQ đấu thầu và thắng thầu thi công phần các cầu cảng. Họ chỉ quan tâm và bỏ mọi giá để nhận phần việc đó dù rất nhiều đơn vị VN làm được, nhưng các nhà thầu VN phải lè lưỡi bỏ ra cho họ vì giá của họ quá thấp… Sau đó họ luôn quây kín cả một vùng biển và bờ biển lớn người khác không được vào để họ thi công trong suốt nhiêu năm trời. Và họ thường là đơn vị làm kéo dài các dự án lớn nhưng không ai làm gì được. Khui họ thi công xong chúng tôi mới lên lắp thiết bị và không ai biết bên dưới và bên trong những khối bê tông cầu cảng lớn đó có những gì. Chúng tôi thường đùa nhau: ngày đầu tiên TQ đánh VN họ sẽ cho nổ tung tất cả những cầu cảng trị giá vài chục đến vài trăm triệu đôla này (có thể cặp mạn những con tàu lớn đến 150.000-300.000dwt)… hoặc họ sẽ khống chế chúng để làm điểm đổ quân tuyệt vời cho họ, ở Dung Quất, Vân Phong, Vũng Áng và nhiều nơi nữa phía Bắc và Nam, nhất là Kiên Giang cũng sắn sàng…

Câu chuyên thứ năm. Tôi về quê ngoại Quảng Ninh, ra Hạ Long gặp mấy thằng bạn cũ, trong đó có thằng đại gia chuyên san đất lấp biển bán nền, giầu không để đâu hết tiền, luôn khoe có đội xe máy húc ủi đào đông như quân nguyên, đã phá không biết bao đồi núi, lấp biết bao bờ vịnh san hô và sú vẹt để bán trên giấy, từ Quảng yên đến Hải Hà… Gặp nó tôi bảo:
– “Tội phá hoại môi trường Vịnh Hạ Long và Bái Tử Long của mày phải đem ra bắn!”
– Nó cười khẩy: “Bắn tao hơi khó! Mày phải bắn hết các bí thư và chủ tịch, phó chủ tịch tỉnh và các huyện thị Quảng Ninh này đi đã!” Rồi nó quàng vai người ngồi cạnh: “A, cả thằng này nữa, giám đốc Sở tài nguyên Môi trường mà…” Tôi nhăn mặt nghĩ: Đúng thật, nếu muốn bảo vệ môi trường Vịnh Hạ Long và Bái Tử long mà tôi yêu quí, tôi sẽ phải bắn gần hết các bạn học cũ của mình, vì chúng nó làm quan chức kín cả cái tỉnh quê ngoại của tôi rồi…

Tôi phán tiếp:
“Mày còn một tội lớn nữa! Mày đem xe máy lên Tiên Yên, Ba Chẽ (hai huyện núi biên giới) làm đường từ biên giới xuống cho bọn Ba Tàu sau này tấn công mình lần nữa. Lần trước nó tấn công không có đường xuống, tự vệ dân quan còn cản được. Lần này chỉ mấy giờ là xe nó chạy đến Hạ Long này, lại có cầu bãi chấy rồi, Công chúng mày to quá!”

Thằng đại gia xẹp hẳn xuống lẩm bẩm: “Đéo mẹ bọn Tàu! Chúng nó còn không chịu trả tiền công cho tao nữa! Đau quá!” (Đó là nó chửi mấy công ty Đài loan thuê rừng 50 năm rồi thuế nó làm đương lên “trồng rừng”. Đường làm xong lên các đỉnh núi biên giới, không trả tiền và rừng tất nhiên cũng không…).
Và câu chuyện cuối cùng. Tôi đưa con trai lên Tây Nguyên chơi, mới đây thôi, để nó biết Tây Nguyên là thế nào. Một số đoạn đi qua đường HCM mới làm lớn mà vô cùng hoang vắng, thằng bé rất ngạc nhiên hỏi: “Bố, sao mình làm đường lớn đẹp dài mà không có người đi thì làm gì vậy?” Tôi thở dài chua chát “Bố chịu!” Chả lẽ nói ra ý nghĩ thật của mình: “Bố sợ rằng người ta làm đường để sau này TQ đánh VN sẽ dễ chiếm và khống chế Tây Nguyên và rồi cả đất nước này?”

Sau chuyến đi Tây Nguyên về, tôi đùa với con trai: “Con ơi, hãy học tiếng Anh giỏi để du học rồi ở lại đó luôn, như chị con vậy đó. Bằng không, hãy học tiếng Tàu! Nước mình sắp thay quốc ngữ rồi!”
Vâng, ý của tôi là thế đó. Người Việt nam, chính quyền Việt Nam hiện nay đã chuẩn bị sẵn sàng địa thế và mọi cửa ngõ Lãnh thổ quốc gia để TQ tràn vào dễ dàng nhất. Tinh thần quân đội và sức chiến đấu thì rất bạc nhược rồi, cảnh giác thì… chĩa súng vào dân rồi. Các chiến sĩ Trung Hoa cứ yên tâm mà đến!
Đất nước này dường như đã có chỉ đạo bàn giao nhẹ nhàng để sát nhập vào TQ?
Chỉ còn một điều: Liệu dân Việt ta có chịu thế hay không

(Email from reader)


__._,_.___

Posted by: Hoaiviet Nguyen 

Chống ai, ai chống, bây giờ chống ai?


 
 
 
Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 12.5.2015 
Chống ai, ai chống, bây giờ chống ai?
Đó là câu hỏi của người dân đối với chính phủ trong vấn đề chống tham nhũng ở VN. Trong cái vòng loanh quanh, luẩn quẩn ấy, người dân lúc này chẳng biết chống ai và chống như thế nào.

Đó cũng lại là câu hỏi của chính những nhà cầm quyền ở VN. Bởi từ bao nhiêu năm nay, chính sách kêu gọi người dân tố cáo tham nhũng, nhưng không người dân nào dám đứng ra tố cáo hết. Chẳng lẽ “anh em mình” lại tố nhau? Chính vì lẽ đó nên nhà nước bèn lấy tiền ra “dụ” nhân dân chống tham nhũng.

Thật ra câu chuyện chống tham nhũng ở VN nói hoài, nói mãi cũng chưa hết, nhưng nó vẫn có những “nét chấm phá” mới vì các quan tham có bao giờ chịu ngừng tay móc túi dân dâu. Và để chứng tỏ nhà nước vẫn có quyết tâm chống tham nhũng, dân khống dám tố cáo, Thanh tra chính phủ phải vào cuộc, tuy nhiên kết quả cũng chỉ rất “hạn chế” .

Theo báo cáo trong 3 tháng đầu năm của Thanh tra Chính phủ được công bố ngày 2/4 vừa quathanh tra các bộ, ngành trung ương đã thực hiện 66 cuộc thanh tra hành chính và 8.281 cuộc thanh tra, kiểm tra chuyên ngành, đã phát hiện vi phạm về kinh tế hơn 3,1 nghìn tỷ đồng, 18 ha đất.
Con số ấy chưa thấm vào đâu với nạn tham nhũng đang xảy ra.

Tăng tiền thưởng 3.000 lần để “dụ dân”

Vì thế các nhà nghiên cứu làm “quân sư quạt mo” cho chính phủ đã nghĩ ra tăng số tiền thưởng gấp hàng ngàn lần để “dụ dân”.

Ngày 1/5 vừa qua, Thông tư liên tịch số 01/2015 của Thanh tra Chính phủ và Bộ Nội vụ quy định khen thưởng cá nhân có thành tích xuất sắc trong việc tố cáo hành vi tham nhũng chính thức có hiệu lực.

Trả lời phóng viên báo chí, ông Ngô Mạnh Hùng - Phó Cục trưởng Cục Phòng chống tham nhũng (Thanh tra Chính phủ) cho biết trong quy định trước đây, mức thưởng cao nhất cho người có thành tích xuất sắc nhất tối đa là 34,5 lần lương cơ sở (tương đương với khoảng gần 40 triệu đồng nếu tính theo mức lương cơ sở hiện nay) thì theo quy định mới, mức thưởng tối đa đã được nâng lên đến 3.000 lần mức lương cơ sở.

Như vậy, ngoài các phần thưởng như huân chương, bằng khen của Thủ tướng, của cấp bộ, ngành, tỉnh, đoàn thể trung ương… Người tố cáo tham nhũng còn có thể được thưởng cao nhất tới 3,45 tỉ đồng.

Chuyện trên trời cuộc đời dưới đất

Nghe phát sướng, số tiền ba tỉ đồng đối với 90% người dân Việt là cả một gia tài quá lớn có nằm mơ cũng không dám với tới. Lo đủ ăn đã là quá khó giữa cái thời buổi cái gì cũng tăng, chỉ có đạo đức là mất giá này. Nói chi đến tiền dư. Đấy là chưa nói đến chuyện tiền thưởng bao giờ mới đến tay người được nhận. Muốn nhận được tiền thưởng, không phải anh chỉ tố cáo vài ba vụ lèm nhèm cỡ chục tỉ là được. Ít ra số tiền đó cũng phải là con số hơn thế rất nhiều. Và lại phải đợi đến khi nhà nước thu lại được số tiền tham nhũng đó, anh mới có quyền được hưởng. Vẫn chưa có quy định nào rõ ràng cho việc này.

Hãy nhìn những vụ án oan sai được tòa bồi thường thiệt hại có khi ngồi tù oan cả mười năm, khi được minh oan, chờ được bồi thường dài người ra mà chưa thấy đâu.

Cụ thể như vụ ông Nguyền Thanh Chấn, người đi tù oan hơn 10 năm đã từ Bắc Giang về Hà Nội làm việc lần thứ hai với Tòa phúc thẩm Tối cao về việc đòi bồi thường. Ông cho hay trong buổi làm việc kéo dài hơn một tiếng đồng hồ, gia đình phải trình cho Tòa phúc thẩm khoảng 100 loại giấy tờ liên quan như hóa đơn chuyển phát nhanh, chứng từ thuê xe… Gần một năm qua, gia đình ông Chấn đã 4 lần nộp bổ sung tài liệu để hoàn tất hồ sơ yêu cầu đòi bồi thường khoảng 9,3 tỷ đồng.

Ông Ng Thanh Chấn bị tù oan 10 năm, đòi bồi thường phải nộp đủ  loại 100 loại giấy tờ

Vậy thì những ông tố cáo chắc cũng sẽ phải nộp nhiều loại giấy tờ khác nhau, chưa biết là loại gì, có thể lên đến 100 loại giấy như ông Chấn, và có chắc bổ sung đầy đủ không và lại phải đợi nơi nào có tiền bồi thường hay không.

Lại có thể bị ông thi hành án muốn chấm mút đòi “bôi trơn” mới mệt. Có khi chờ từ tuổi trẻ đến dài râu cũng đi không lại về không.  Thế nên “cái mồi” hơn 3 tỉ đồng chỉ là chuyện trên trời, cuộc đời dưới đất. Người dân ăn nhiều “trái đắng” quá nên bây giờ khôn rồi.

Như chuyện đột ngột tăng giá xăng, vậy mà trước đó, tại phiên giải trình trước Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Bộ trưởng Tài chính Đinh Tiến Dũng đã khẳng định, khi điều chỉnh hai loại thuế này sẽ không làm tăng giá xăng dầu trong nước.

Các quan chức thì cứ “dạo đờn ỡm ờ”, báo chí cũng lơ mơ tăng hay không tăng, nhưng người dân đã thừa biết kiểu này thì trước sau giá xăng sẽ tăng. Quả đúng như vậy, ngày từ 21h ngày 5-5 vừa qua xăng các loại tăng kỷ lục từ 17.000 đồng một lít lên 19.000 đông một lít (tăng 2.000 đồng một lít). Khó lòng “đánh úp dân” trong thời buổi người khôn của khó này được nũa.

Người ta tố tham nhũng không phải vì tiền

Có lẽ ông ông Ngô Mạnh Hùng - Phó Cục trưởng Cục Phòng chống tham nhũng đã hiểu rõ người dân nghĩ gì nên ông nói tiếp:  “Nguyên nhân họ thường đưa ra để lý giải là người tố cáo không được bảo vệ, không được khen thưởng xứng đáng, hoặc tố cáo cũng chẳng giải quyết được gì mà chỉ thiệt thân người tố cáo…”. Như trong bài trước tôi đã nêu 4 lý do người dân không tố cáo vì: 1- tố cáo không mang lại lợi ích gì. 2- Sợ bị trả thù. 3- Thủ tục tố cáo rườm rà. 4- Không biết tố cáo bằng cách nào.

Đây là một ý kiến rất chính xác bởi người tố cáo tham nhũng không bao giờ chỉ vì tiền và thậm chí trong nhiều trường hợp, họ không cần tiền mà chỉ cần sự công bằng xã hội. Họ không thể chấp nhận một số người có quyền có chức sống xa hoa, nhởn nhơ trên mồ hôi của người khác. Đã từng có rất nhiều vụ tố cáo tham nhũng trước đây không nhận được tiền dù chỉ rất ít ỏi. Thí dụ phần thưởng 320 ngàn đồng và tấm giấy khen trao “chiếu lệ” trong vụ việc nhân bản xét nghiệm ở Hoài Đức.

Ngày 17/4 vừa qua, trong cuộc họp thường kỳ của Bộ Tư pháp, trả lời báo chí, ông Hoàng Sỹ Thành - Tổng cục trưởng Tổng cục Thi hành án dân sự cho biết “đến thời điểm này vụ Vinashin đến nay đã thi hành án được khoảng mấy chục tỷ đồng”.

Vinashin đã trút lên vai đồng bào VN món nợ khổng lồ, không dưới 100.000 tỉ đồng. Nếu một tỉnh có thu nhập 1.000 tỉ đồng/năm thì phải làm quần quật mà không được chi, sau một thế kỷ mới trả nổi nợ của Vinashin”. Nhưng riêng ông Phạm Thanh Bình nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị phải bồi thường hàng chục tỉ đồng nhưng đến nay vẫn chưa thi hành án được đồng nào cả”. Thế thì tiền thưởng cho người tố cáo đợi đến “tết Congo” mới có.

Điều người tố cáo tham nhũng cần hơn tiền là những kẻ tham ô, tham nhũng, ăn cắp tiền mồ hôi nước mắt của nhân dân phải bị trừng trị thích đáng, tài sản tham nhũng phải được thu hồi triệt để.

Đầu voi đuôi chuột”

Khi nào mà những vụ án tham nhũng còn “đầu voi, đuôi chuột”, những kẻ bị phát hiện tham nhũng chưa được xử lý nghiêm, các bản án tham nhũng hầu hết là án treo, người tố cáo chưa được bảo vệ thì dù mức tiền thưởng có bao nhiêu cũng không còn giá trị.

Ông Lê Đức Hoàn, Phó Công an TP Tuy Hòa chỉ bị án treo, trong khi cấp  dưới thấp nhất bị tù nặng nhất

Điển hình là vụ án “nổi tiếng” gần đây. Vụ 5 công an Phú Yên đánh chết người dân vô tội. Hai lần tòa xử từ sơ thẩm đến phúc thẩm đều mang tai tiếng khiến cả nước chán chường cho cái gọi là “công lý” ở VN. Trong khi anh lính CA có cấp bậc thấp nhất là Nguyễn Thân Thảo Thành bị tù nặng nhất 7-8 năm tù thì “sếp lớn” là ông Lê Đức Hoàn là Trưởng ban chuyên án điều tra lại được bình an vô sự. Mãi đến phiên tòa thứ hai, tòa sợ tai tiếng nên gượng gạo kết án ông “sếp lớn” này bị từ 2 năm đến 2 năm 6 tháng tù nhưng được hưởng án treo!

Tội nghiệp chú lính Nguyễn Thân Thảo Thành, cấp thấp nhất bị tù nặng nhất.

Luật sư Võ An Đôn đã nói thẳng: “Hội đồng xét xử đã liều lĩnh, đạp lên dư luận, pháp luật để ra bản án trái pháp luật”. Có dư luận cho rằng tòa án Tuy Hòa thách thức công luận và lương tri loài người. Xót xa ở chỗ kẻ nhân danh bảo vệ pháp luật lại chà đạp lên pháp luật, đạo lý, chà đạp lên phẩm giá của người khác. Gọi những kẻ ấy là côn đồ được hợp pháp hóa chắc cũng chẳng quá đáng.

Biệt thự của ông Trần Văn Truyền (nguyên Phó Tổng Thanh Tra chính phủ) ở Bến Tre,
to như cung điện nhưng vẫn tham nhũng chiếm thêm nhà ở nhiều nơi khác.

Đến Phó Tổng Thanh Tra nhà nước Trần Văn Truyền luôn miệng hô hào “toàn dân diệt trừ tham nhũng” nhà cửa lúc nhúc to đùng như cung điện cũng tham ô tài sản thì còn gì để nói. Cho nên người dân hỏi nhau và nhà nước cũng hỏi nhau: “Chống ai, ai chống, bây giớ chống ai?
Mời bạn đọc vài hàng tâm tư của người dân trong hàng trăm lời phát biểu trên các phương tiện thông tin tại VN.

Hết thuốc chữa

- Bạn nguyenhanh (e-mail: hanhhaiduong@yahoo.com) viết:
Người tham nhũng là người có chức có quyền, mạnh vì gạo bạo vì tiền. Người tố cáo tham nhũng là người dân thấp cổ bé họng thì chỉ có lấy trứng chọi đá mà thôi khi cơ chế bảo vệ người tố cáo không có, luật pháp thiên lệch, khi kẻ tham nhũng thường bị xử theo kiểu chiếu lệ thì tham nhũng ngày càng phát triển thành cả một tập đoàn tham nhũng. Hết thuốc chữa rồi”.

- Bạn Lê Ngọc Anh (e-mail: lengocanh42@yahoo.com.vn
“… Khi nào mà những vụ án tham nhũng còn “đầu voi, đuôi chuột”, những kẻ bị phát hiện tham nhũng chưa được xử lý nghiêm, các bản án tham nhũng chủ yếu là án treo, người tố cáo chưa được bảo vệ thì dù mức tiền thưởng có bao nhiêu cũng không nhiều giá trị. Các bác hết sức thông cảm....: Chống làm sao được...? vì... Chống ai, ai chống, bây giờ chống ai...?"

- Bạn Bùi Cao Hậu (e-mail: buicaohau@yahoo.com) nêu nhận định:
Tham nhũng ở Việt nam cũng giống như một loại dây leo kinh khủng nào đó, thế nên muốn chặt phá nó không hề dễ dàng và có lẽ là không thể phá bởi nó ăn quá sâu và quá xa tới tận các ngõ ngách nơi nào cũng có, người dân ai cũng biết và ai cũng thấy, nhưng chẳng làm gì được, mọi người chỉ biết sống chung với nó và riết thành như quen (Kẻ tham nhũng lớn mỗi khi bị phanh phui thì hay bị KHÙNG rồi thả về, kết thúc vụ án???). Cho nên chống tham nhũng e là bất khả thi và không còn lòng tin nữa, chỉ mong có phép mầu thôi???”.
Tác giả bài này xin phép không phải bình luận gì thêm.
Văn Quang
~~~~~~~~~~~~~~~~~
* Trang bài viết của Nhà văn Văn Quang 
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

 
__._,_.___

Posted by: Nhat Lung <

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link