Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, May 25, 2015

Tuổi trẻ giữa giòng xoáy của bạo lực và sợ hãi


Tuổi trẻ giữa giòng xoáy của bạo lực và sợ hãi

24/05/2015
0
RadioCTM - Nguyệt Quỳnh

Tuổi trẻ giữa giòng xoáy của bạo lực và sợ hãi [ 20:27 ] Hide Player | Play in Popup | Download
Tiếng hát của tử thần đã chiếm lĩnh những con đường đi về nơi đất nước.
(Cánh Thiên Nga – Tagore)

Bốn mươi năm trước, trong giờ khắc hấp hối khi quân đội miền Nam đã tan vỡ, dinh Độc Lập đã thất thủ thì ngôi trường thiếu sinh quân nhỏ bé tại Vũng Tàu vẫn đứng vững, oanh liệt giữa tiếng súng kháng cự trong những giờ phút cuối cùng của miền Nam. Nhắc lại câu chuyện này tôi muốn mở đầu một chuỗi những mẩu chuyện về cách hành xử đáng kính của những người trẻ trong các tình huống vô vọng mà tôi cho đó là nhân cách, là di sản của dân tộc Việt. Một điều mà chúng ta phải nhìn nhận là trong xã hội hiện nay di sản đó đang tiêu hao, mòn mỏi từng ngày.
truongthieusinhquangvnch_1

Vào những ngày cuối tháng tư năm 1975, trường Thiếu Sinh Quân chỉ còn lại khoảng hơn 100 học sinh ở độ tuổi từ 8 đến 17. Những em này do nhà ở các tỉnh xa nên gia đình chưa đón về kịp. Khi được ban quản trị thông báo là các em phải tự lo cho chính mình, nhà trường đã hết trách nhiệm với các em; thoạt đầu, như đám gà con mất mẹ, bọn trẻ đã hoảng loạn, sợ hãi, bỏ chạy tứ tán. Thế nhưng cuối cùng, những đứa trẻ chưa thành người lính này đã tập họp lại, và đã đánh trả khi bộ đội Bắc Việt cho một tiểu đoàn quân chính qui tiến chiếm ngôi trường thân yêu của các em. Trận đánh kéo dài suốt sáu tiếng đồng hồ, cho đến khi các em nhận được tin Sài Gòn đã đầu hàng theo lịnh của tướng Dương Văn Minh. Để bảo toàn mạng sống cho cả trường, các em lớp 12 đã quyết định ngưng bắn đầu hàng. Không muốn để quân đội Bắc Việt làm nhục lá Quốc Kỳ, các em đã yêu cầu được làm lễ hạ Kỳ trước khi kéo cờ trắng đầu hàng. Một buổi lễ chào cờ cuối, đẫm lệ đã diễn ra trong bầu không khí trang nghiêm.

Như thường lệ, hai thiếu sinh quân lớp lớn đã tiến ra trước sân cỏ. Các thiếu sinh quân tuổi từ tám đến mười bảy tập họp thành hai tiểu đoàn. Tất cả đứng nghiêm trước cột cờ, bắt súng chào và làm lễ hạ Kỳ đúng theo lễ nghi quân cách. Đó là buổi lễ chào cờ cuối cùng, các em hát quốc ca với những khuôn mặt đầm đìa nước mắt. Vừa mới hôm qua, dưới ngọn cờ này các em đã được học tập, được đào tạo để mai kia trở thành những người lính sẵn sàng ngã xuống dưới ngọn cờ để bảo vệ tổ quốc. Hôm nay mọi việc đã đổi thay! Không ai có thể biết tâm trạng của các em lúc đó ra sao? Khi bài hát chấm dứt và khi lệnh tan hàng của một em liên lớp 12 ban ra, thình lình những đứa trẻ oà lên khóc, rồi cứ thế chúng ôm lấy nhau khóc nức nở !

Cùng lúc đó ở ngoại quốc, bản tin về Sài Gòn thất thủ đến với các sinh viên VN du học như sét đánh ngang tai. Chị Bùi thị Bạch Phượng một du học sinh tại Đức đã chia sẻ trong một bài viết của chị: “Tin khủng khiếp đến lúc trời còn tờ mờ tối, sau một đêm khắc khoải, mất ngủ vì lo âu. Hồn tôi chơi vơi trong một khoảng không nào đó, đôi bàn chân hình như đã lìa mặt đất, đầu óc trống trải, mông lung. Ðến sáng hôm sau, bọn chúng tôi vào giảng đường đại học, tìm chút hơi ấm từ bạn bè cùng chí hướng, nhìn nhau trong ngấn lệ, không biết chảy ra tự lúc nào”.

Paris300475

Tại Pháp, như đoán trước định mệnh của đất nước, ba ngày trước khi miền nam mất, sinh viên Trần Văn Bá cùng Tổng Hội sinh viên Paris đã tổ chức “Ngày để tang cho chiến sĩ”. Trên đường phố Paris, gần 300 sinh viên du học đã đi tuần hành trong im lặng. Đầu chít khăn tang trắng, họ lặng lẽ đi qua các đường phố của khu Latin rồi đứng lại trước tòa Đại Sứ Mỹ tại công trường Concorde để phản đối sự bội bạc của người Mỹ trong chiến cuộc Việt Nam!

Miền Nam mất, những sinh viên du học như những đứa con côi cút mất lối về. Giấy thông hành của họ do chính phủ VNCH cung cấp coi như hết hiệu lực, tất cả đều phải xin thông hành tị nạn. Nhiều sinh viên ở Đức, ở Pháp đã kể lại cảm giác đau thương khi phải cầm cuốn sổ thông hành mới với hàng chữ “Vô tổ quốc”. Tuy nhiên, những người trẻ bơ vơ này chưa bao giờ coi mình là những người vô tổ quốc. Mỗi năm, vào dịp 30/4 các sinh viên này đã họp nhau lại, cùng thức sáng đêm để đi dán bích chương. Cùng nhau tổ chức những đêm không ngủ và những buổi hội thảo về tình hình đất nước, về thảm trạng thuyền nhân…

TranVanBa2-1

Vào đầu xuân năm 1976, Trần Văn Bá và các sinh viên thuộc Tổng Hội sinh viên Paris đã cùng nhau tổ chức Tết tại Hội Trường Palais de la Mutualité với chủ đề “Ta Còn Sống Đây”. Nhiều anh chị sinh viên đã bồi hồi kể lại nỗi xúc động của họ trong đêm đó. Hàng ngàn người có mặt đã rơi lệ khi nghe sinh viên Trần Văn Bá cất tiếng hát lớn bài hát “Hồn Tử Sĩ”. Lịch sử đã sang trang, thế giới đã quay mặt, quê hương đã mất dấu; nhưng xương máu và những hy sinh của các thế hệ cha anh vẫn luôn hiện hữu và là ngọn đuốc soi đường cho thế hệ trẻ. Khơi dậy được tình yêu nồng nàn đối với tổ quốc trong lòng những sinh viên VN, Trần Văn Bá đã trở thành linh hồn của lớp người trẻ tị nạn.

Ông Võ Văn Kiệt có câu nói nổi tiếng về ngày 30/4: “có triệu người vui mà cũng có triệu người buồn.” Tuy nhiên, trong triệu người buồn đó, đa số đã ôm hy vọng và ước mơ về một cuộc sống mới thanh bình và tốt đẹp hơn cho người dân cả hai miền bởi chiến tranh đã kéo dài quá lâu. Nhưng thực tế diễn ra sau đó hoàn toàn ngược lại, thảm trạng của thuyền nhân, tù cải tạo, kinh tế mới và cả một thế hệ thanh niên bị đẩy vào cuộc chiến vô vọng bên Cam Pu Chia…Tất cả những thảm cảnh trên không ngừng ray rứt tâm trí của người Việt tha hương. Ngay đến tận ngày hôm nay sau 40 năm, sự gắn bó sâu nặng với đất nước của đa số người Việt vẫn được nhìn thấy qua sinh hoạt thường ngày: sống ở nước ngoài người Việt vẫn theo dõi tin tức tại VN, đau với cái đau của người dân mất đất, nhục với cái nhục khi giàn khoan của Trung Quốc nghênh ngang kéo vào lãnh hải. Ông Hoàng Thu, một người Việt ở Florida đã tự thiêu để gióng lên tiếng chuông cảnh tỉnh đồng bào mình về hiểm hoạ xâm lược. Ngày 20/6/2014 người đàn ông này qua đời để lại mảnh giấy tuyệt mệnh với hàng chữ: “Hai Yang 981 phải rời khỏi V-N hải phận”.

Là một thanh niên trẻ với bầu nhiệt huyết và niềm khao khát được dấn thân cho quê hương, Trần Văn Bá tin rằng những chuyển đổi đất nước chỉ có thể phát xuất từ Quốc Nội, anh tham gia lực lượng “Mặt Trận Thống Nhất các Lực Lượng Yêu Nước Giải Phóng Việt Nam” và xâm nhập về Việt Nam. Anh bị cộng sản bắt và bị tử hình vào ngày 8/1/1985. Điều cuối cùng bạn bè còn giữ lại là những suy tư anh viết trong thư gởi về Paris năm 1982: “ …Phần tôi cũng bình thản thôi, cực thì có, nhưng tôi sống trọn vẹn với con người của tôi, với quê hương nghèo đói. Con đường tôi chọn rất chông gai, nhưng dù sao tôi cũng phải đi tới cùng…”

Tại Nhật, sinh viên Ngô Chí Dũng khi ấy mới 24 tuổi, anh là con chim đầu đàn của Uỷ Ban Tranh Đấu Cho Tự Do Của Người Việt. Sau khi miền Nam mất, trong tình cảnh hoang mang cực độ của hầu hết các sinh viên du học tại Nhật, Ngô Chí Dũng đã cùng một số anh chị em sinh viên làm việc ngày đêm để tranh đấu thành công hai vấn đề bức thiết quan trọng lúc ấy. Thứ nhất là chính quyền Nhật đồng ý gia hạn chiếu khán cho các kiều bào ta và các sinh viên đang sinh sống tại Nhật, thứ hai những sứ quan Pháp, Bỉ, Anh và Hoa Kỳ… đã hứa cấp chiếu khán cho bất cứ ai muốn đến các quốc gia này định cư. 

Cùng với các sinh viên du học tại Nhật, Ngô Chí Dũng đã tích cực giúp đỡ những gia đình thuyền nhân trong các trại tị nạn. Anh tốt nghiệp nghành Kỹ Sư Hoá Học thuộc Viện Đại Học Meisei tại Tokyo năm 25 tuổi. Nhưng cũng như Trần Văn Bá, Ngô Chí Dũng tin rằng sự chuyển đổi đất nước chỉ có thể xảy ra tại môi trường Quốc Nội và với cái quan niệm rằng muốn giải quyết vấn đề của đất nước thì chính mình phải nhập cuộc, chính mình phải đi đầu. Anh bỏ lại cuộc sống êm đềm và một tương lai đầy hứa hẹn ở Tokyo để trở về với quê hương. Anh tham gia “Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam” và hy sinh trên đường công tác.

tncg

Cách sống và hành xử của những người trẻ trong hoàn cảnh tuyệt vọng của đất nước cho thấy một thế hệ thanh niên đầy nhân cách, trong sáng và vững vàng. Một thế hệ kế thừa tinh thần Nguyễn Thái Học, những con người sống có lý tưởng, có mục đích, có trách nhiệm với xã hội, có tình yêu thương và niềm tin vào những giá trị tốt đẹp; do đó, dù ở trong hoàn cảnh vô vọng họ không dễ dàng đánh mất chính mình. Và đó chính là di sản của một dân tộc đã tồn tại qua hàng ngàn năm thăng trầm của lịch sử. Di sản đó đã khiến cả một thế hệ thanh niên miền bắc sẵn sàng lao vào lửa đạn đến nỗi nhà thơ Hoàng Trần Cương bảo nếu đem ghép những chiếc áo của đồng đội anh lại chắc cũng đủ căng lên thêm một bầu trời. Và cô giáo Nguyễn Thị Mai thì bồi hồi viết trong nhật ký: “Chưa bao giờ máu gửi nhiều theo những lá đơn / Chưa buổi lên đường nào tình nguyện đông như vậy”. Nhưng đó là chuyện của ngày xưa, ngày nay di sản của dân tộc Việt đang bị nhấn chìm trong một vùng nước xoáy.

Cái gọi là “Chiến thắng 30/4/75″ đã từng làm cả thế giới phải cúi đầu nể phục một dân tộc anh hùng. Trong niềm “hân hoan” của chiến thắng ngày ấy, không một ai có thể tưởng tượng một dân tộc hào hùng, bản lĩnh lại có thể cam tâm chịu nhục như ngày hôm nay. Một quốc gia độc lập với một quân đội hùng mạnh mà từ lãnh đạo đến tướng tá đều câm lặng, khuất phục nhìn từng phần chủ quyền của đất nước bị tước đoạt, bị mất trắng, mất đau đớn trong các hiệp ước với Bắc Kinh… Thử hỏi một cuộc duyệt binh vĩ đại mừng 40 năm chiến thắng, với 6000 người tham dự cùng các lực lượng võ trang và các khí tài hiện đại như lời Trung tướng Nguyễn Trọng Nghĩa thì có ý nghĩa gì? chỉ thấy bật lên một niềm đau có chiến thắng nào cay đắng đến vậy? Sau cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn, hàng ngàn những vành khăn tang đã chít trên mái đầu vợ con của người lính miền nam, hàng ngàn những thanh niên miền bắc ra đi không trở lại, giấy báo tử rơi đầy mái rạ; chỉ để đổi lấy một đất nước đói nghèo lệ thuộc, tụt hậu, lầm than…

LQQuan

Nhiều blogger trong nước nhận định rằng di sản lớn nhất của 40 năm chiến thắng là sự sợ hãi, nhu nhược, hèn kém và li tán. Dẫu sao tôi vẫn tin rằng di sản của 40 năm không thể nào vượt thắng, không thể nào tiêu diệt được di sản của mấy ngàn năm dân tộc. Hãy nhìn những khuôn mặt rất trẻ trong cuộc tuần hành cho cây xanh, hãy nghe Nguyễn Mai Trung Tuấn 15 tuổi nói về cái quyết tâm dành lại quyền con người của em. Giữa giòng xoáy của bạo lực và sự sợ hãi, các em là những đốm lửa đủ sáng, đủ tin cậy, đang nương vào nhau để thắp sáng và vực dậy di sản của dân tộc. 

Di sản đó không thể bị tiêu diệt khi chúng ta còn những người con gái Việt trẻ trung kiên cường như Nguyễn Đặng Minh Mẫn, Nguyễn Phương Uyên, Đỗ thị Minh Hạnh…khi chúng ta có những chàng trai bản lĩnh, nhiệt huyết như Lê Quốc Quân, Đặng Xuân Diệu, Hồ Đức Hoà, Trần Vũ An Bình… Bạo lực, nghịch cảnh không chỉ là rào cản ngăn chặn ước mơ của chúng ta, mà chính nó còn thúc bách con người bước đến với ước mơ ấy. Trong ý nghĩa đó, mọi nguy cơ đều ẩn chứa một cơ hội, một thách đố … Và chỉ trong nguy cơ con người mới động tâm tìm ra sức bật để sinh tồn và để vượt lên một tầm cao mới.

bt cayxanh

Bốn mươi năm đã quá đủ để người tù vừa rời khỏi trại giam vẫn vững vàng bước chân, để người dân ngừng lời than oán cùng sát vai nhau đòi lại cái quyền làm chủ đất nước này. Hàng trăm người ở Cam Ranh đã xuống đường đòi quyền được đối thoại, hàng ngàn người ở Bình Thuận đã xuống đường đòi giải quyết môi trường ô nhiễm, hàng ngàn người ở Hà Nội đã tuần hành để bảo vệ cây xanh, và hàng chục ngàn công nhân đã xuống đường để phản đối điều 60 Luật Bảo Hiểm Xã Hội… Những bước chân dồn dập của người dân trên các nẻo đường đất nước đang làm rung chuyển chế độ độc tài.


NDMMan

Tôi nghĩ đến Nguyễn Đặng Minh Mẫn, người thiếu nữ vừa mới bị biệt giam tuần rồi và câu nhắn của cô qua một tù nhân lương tâm. Quả thật Minh Mẫn vẫn “ trước sau như một” .Tám năm tù với biết bao nhiêu lần biệt giam không khuất phục nổi người thiếu nữ nhỏ nhắn này. Như bao nhiêu người trẻ đang chịu trù dập, bách hại cho quê hương mình, Minh Mẫn chính là cánh thiên nga trong lời thơ của thi sĩ Tagore và tôi tin rằng ban mai thế nào cũng đến, bóng tối sẽ tan đi và tiếng đập cánh của thiên nga sẽ xé vòm trời rực rỡ.


__._,_.___

Posted by: ly vanxuan 

Nói một đàng làm một nẻo là thói quen cố hữu của các nhà nước Cộng sản


Tuyên bố chung kêu gọi trả tự do cho tù nhân lương tâm Việt Nam, Trần Huỳnh Duy Thức

Nói một đàng làm một nẻo là thói quen cố hữu của các nhà nước Cộng sản, nói chung, và Việt Nam, nói riêng. Thật nực cười mỗi khi đại diện của Tổ chức nhân quyền Quốc tế hay Hạ viện Hoa Kỳ hỏi về các “tù nhân lương tâm” thì nhà cầm quyền Việt Nam bao giờ cũng trả lời cùng một giọng điệu, rằng ở Việt Nam không  bỏ tù những người bất đồng chính kiến mà chỉ giam giữ những kẻ vi phạm pháp luật. Quan tòa Việt Nam rất giỏi phù phép trong việc chế tạo các bản án bỏ túi mà bản chất của nó là dùng các điều khoản mơ hồ trong hệ thống luật pháp để biến tất cả những bản án Dân sự thành án Chính trị. Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Công Định, Điếu Cày, Nguyễn Phương Uyên, và hàng trăm trường hợp tương tự đều là nạn nhân của nền tư pháp đầy khuyết tật ấy…
Bauxite Việt Nam
Ngày 24 tháng 5 năm 2015,
Ngày 24 tháng 5 năm 2009, ông Trần Huỳnh Duy Thức – một doanh nhân trong lĩnh vực công nghệ thông tin, đồng thời là một blogger – đã bị bắt và khởi tố ban đầu với tội danh “tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo điều 88 Bộ luật Hình sự Việt Nam chỉ vì ông đã thực hiện quyền tự do biểu đạt của mình một cách ôn hòa. Nhưng vào ngày 20 tháng 1 năm 2010, trong một phiên tòa diễn ra chỉ duy nhất một ngày, Trần Huỳnh Duy Thức và ba người cùng bị truy tố với ông trong vụ án, gồm các ông Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung và Lê Thăng Long, bị đưa ra xét xử với tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 Bộ luật hình sự. Ông Thức nhận án 16 năm tù kèm 5 năm quản chế, trong khi các ông Định, Trung và Long theo thứ tự lần lượt nhận các mức án 5 năm, 7 năm và 5 năm tù kèm 3 năm quản chế.
Trái ngược với án tuyên tội hoạt động nhằm “lật đổ” chính quyền, các hoạt động bị đưa ra truy tố của ông Thức và những người bị kết án cùng ông thực chất chỉ là viết blog kêu gọi cải cách chính trị và tôn trọng quyền con người (một bài viết ví dụ của ông Thức:https://tranfami.wordpress.com/2012/02/05/hewing_quest_for_democracy_and_prosperity/).
Các bị cáo đã không được đưa ra xét xử trong một phiên tòa công bằng, khi mà thân nhân của họ cũng như các ký giả nước ngoài không được cho vào phòng xử án. Hơn nữa, micro của các bị cáo thường xuyên ngưng hoạt động mỗi khi đến lượt trình bày của luật sư bào chữa cho ông Thức hay khi ông Long có ý định công khai trước tòa việc ông cùng các bị cáo khác đã bị bức cung để khai nhận tội. Theo các nhân chứng có mặt tại phiên xét xử, các thẩm phán chỉ dành ra 15 phút nghị án trong khi lại mất đến 45 phút đọc bản tuyên án, qua đó cho thấy khả năng bản án đã được chuẩn bị trước thời điểm phiên tòa diễn ra.
Vào ngày 23 tháng 11 năm 2012, Nhóm Làm việc chống giam giữ tùy tiện của Liên hiệp quốc (gọi tắt là WGAD) đã kết luận việc cầm tù ông Thức cùng những người bị đồng tuyên án với ông đã vi phạm quyền tự do tư tưởng và biểu đạt vốn được đảm bảo tại Điều 19 Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị (gọi tắt là ICCPR). Theo đó, WGAD yêu cầu nhà nước Việt Nam trả tự do đồng thời bồi thường thiệt hại cho những người trên nhằm tuân thủ đúng các nghĩa vụ quốc tế của nước này. Tuy Việt Nam đã chấp nhận 31 khuyến nghị kêu gọi tôn trọng và bảo vệ tự do biểu đạt trong kỳ Kiểm điểm định kỳ phổ quát tại Hội đồng Nhân quyền của Liên hiệp Quốc vào năm 2014, cho đến nay nhà nước Việt Nam vẫn chưa giải quyết thỏa đáng trường hợp của ông Thức.
Hôm nay, ngày 24 tháng 5 năm 2015, đánh dấu 6 năm ngày ông Thức bị đẩy vào vòng lao lý. Hiện tại, ông Thức vẫn còn trong nhà tù cho dù ba người bạn còn lại của ông đã được trả tự do trước đó. Vì vậy, chúng tôi kêu gọi nhà nước Việt Nam tuân thủ các nghĩa vụ quốc tế lẫn trong nước của mình bằng cách trả tự do ngay lập tức cho ông Thức. Chỉ khi các cơ quan có thẩm quyền tiến hành những bước đi cần thiết để hủy bỏ bản án của ông, lúc đó công lý mới được trả lại cho ông. Cộng đồng quốc tế và các tổ chức nhân quyền sẽ quan sát các diễn biến tiếp theo.
ĐỒNG KÝ TÊN:
1.  Amnesty International – Anh
2.  Civil Rights Defenders – Thụy Điển
3.  Freedom House – Hoa Kỳ
4.  International Commission of Jurists – Thụy Sỹ
5.  Bà Janet Nguyễn, Thượng nghị sỹ bang California, Quận 34 – Hoa Kỳ
6.  Asian Forum for Human Rights and Development (FORUM-ASIA) – Thái Lan
7.  Asian Human Rights Commission – Hong Kong
8.  Assistance Association for Political Prisoners – Miến Điện
9.  Burma Partnership – Miến Điện
10.             Centre for Human Rights Education – Miến Điện
11.             Citizens for Justice and Peace – Ấn Độ
12.             Impersial – Indonesia
13.             Justice and Peace Netherlands, The Hague – Hà Lan
14.             Network of Chinese Human Rights Defenders – Hong Kong
15.             OT Watch Mongolia – Mông Cổ
16.             Taiwan Association for Human Rights – Đài Loan
17.             Commission for the Disappeared and Victims of Violence (KontraS) – Indonesia
18.             Triangle Women’s Support Group – Miến Điện
19.             Văn Lang – Cộng hòa Czech
20.             Vietnamese Overseas Initiative for Conscience Empowerment (VOICE) – Philippines
21.             Hội Bảo vệ Quyền Tự do Tôn giáo – Việt Nam
22.             Hội Ái hữu tù nhân Chính trị và Tôn giáo Việt Nam – Việt Nam
23.             Bạch Đằng Giang Foundation – Việt Nam
24.             Hội Bầu Bí Tương Thân – Việt Nam
25.             Thanh niên Canada Vì Nhân Quyền cho Việt Nam – Việt Nam
26.             Diễn đàn Xã hội Dân sự – Việt Nam
27.             Hội thánh Tin lành Chuồng Bò – Việt Nam
28.             Giáo Hội Liên Hữu LuTheran Việt Nam và Hoa Kỳ – Việt Nam
29.             Hội Cựu Tù nhân Lương tâm – Việt Nam
30.             Hội Nhà báo độc lập Việt Nam – Việt Nam
31.             No – U Miền Trung – Việt Nam
32.             REM Defenders – Việt Nam
33.             Con Đường Việt Nam – Việt Nam
34.             Mạng lưới Blogger Việt Nam – Việt Nam
35.             Tăng Đoàn Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất – Việt Nam
36.             Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền – Việt Nam


image





Ngày 24 tháng 5 năm 2015, Ngày 24 tháng 5 năm 2009, ông Trn Hunh Duy Thc - mt doanh nhân tron...
Aperçu par Yahoo



__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Saturday, May 23, 2015

Lấy chồng ngoại quốc: Khi đi thì còn tỉnh táo, khi về trỡ thành điên loạn


 Lấy chồng ngoại quốc: Khi đi thì còn tỉnh táo, khi về trỡ thành điên loạn

Dân trí Thời gian qua, nhiều cô gái ở ĐBSCL xuất ngoại lấy chồng với hy vọng sẽ có cuộc sống giàu có, hạnh phúc, nhưng thực tế hành trình làm dâu xứ người không như mong muốn; nhiều cô gái khi trở về đã bấn loạn tâm thần.
Đang cố gắng giữ cho cô con gái không đập phá, chửi bới những người xung quanh, bà Hồ Thị The (59 tuổi) ở thị trấn Kinh Cùng, Hậu Giang quệt ngang hai hàng nước mắt rồi năn nỉ con gái đừng chửi nữa.
Bà The tiếp xúc với PV Dân trí  tại Bệnh viện Tâm thần Cần Thơ
Bà The tiếp xúc với PV Dân trí  tại Bệnh viện Tâm thần Cần Thơ
Gặp PV ở Bệnh viện Tâm thần Cần Thơ, bà The buồn rầu nói, bà có 7 đứa con đều đã lập gia đình, chỉ có Chị Nguyễn Thị P.(sinh năm 1982) là xinh xắn dễ thương nhất. Cách đây 10 năm, qua mai mối, P. kết hôn với một người đàn ông Đài Loan. 
Theo lời bà The, do gia đình đông anh em, ai cũng nghèo, chọ P. muốn đổi đời nên mới lấy chồng Đài Loan. Sống ở xứ người cuộc sống khổ sở, chồng vũ phu, mẹ chồng hà khắc nên sau một thời gian làm dâu, P. phát điên. Nhà chồng tìm mọi cách trả chị về nhà mẹ đẻ. 3 năm nay, từ ngày về Việt Nam, thời gian chị P. sống ở bệnh viện tâm thần nhiều hơn ở nhà.

“Khổ lắm cô ơi, khi đi tỉnh táo, bây giờ về điên khùng, ở trong nhà có thứ đồ gì giá trị nó đập phá hết, thậm chí còn bộ đồ nào lành lặn nó cũng đốt sạch. Bây giờ tui ăn rồi đi trông coi nó, nhưng khi cơn điên nó lên nó đánh đập tui, nó không cho tui vào nhà, suốt đêm tui phải ở ngoài đường”, bà The nghẹn ngào nói.
Bà The cũng cho biết, chị P. đã có 2 mặt con với người chồng Đài Loan, một trai, một gái. “Những lúc tỉnh nó nhớ con, lấy điện thoại gọi qua bên đó, gọi hoài không được nó lại ngồi khóc một mình. Nhìn con khổ sở mình cũng đau lòng, thương con thương cháu nhưng không có cách nào để mẹ con nó được đoàn tụ cả”, bà The cho biết.
Tương tự hoàn cảnh của chị P. là chị Nguyễn Thị Thúy L. (24 tuổi) ở huyện Phong Điền, Cần Thơ. Chị L. là bệnh nhân tâm thần đang ở tại Trung tâm Bảo trợ xã hội. Lúc tỉnh táo, chị L. kể, ngày còn trẻ, vì nhà đông anh em, gia cảnh nghèo khó nên chị phải nghỉ học sớm để đi làm thuê giúp đỡ gia đình. Thông qua mai mối, chị L. theo người chồng ngoại quốc tới cửa khẩu Móng Cái (Quảng Ninh), sau đó vượt biên trái phép sang Trung Quốc, rồi đi tàu sang Đài Loan. Những ngày sau đó, sướng đâu không thấy, chị L. phải làm việc cực khổ để phục tùng bố mẹ chồng.]

Từ đây, chuỗi ngày dài tủi nhục với chị thực sự bắt đầu. Suốt một năm ròng, hằng ngày ngoài việc hầu hạ gia đình chồng như nô lệ, chị L. còn phải làm thêm ở xưởng may. Tiền bạc chị làm ra bị gia đình chồng thu hết. Nếu chị không làm việc nhà chồng sẽ bỏ đói.
Cũng theo lời chị L., chị có với người chồng 1 con trai. Mới vừa sinh con được 15 ngày, thân xác còn rã rời nhưng ông chồng liên tục đòi quan hệ thân xác. “Do ban ngày phải làm việc vất vả, chiều về lại lao đầu vào việc nhà, mệt lả người, thế mà hễ nhìn thấy mặt là người chồng  lại đòi hỏi, bắt tôi phải phục vụ tới bến với những tư thế kì quái khiếp đảm mà ông ta “sưu tập” được. Mặc cho mình nài nỉ, van xin thì ông ta cũng bỏ ngoài tai”- chị L. chia sẻ.

Do phải trải qua một thời gian dài bị khủng hoảng và thường xuyên đau đầu trầm trọng, bi kịch đã xảy ra, chị trở thành một người điên thật sự! “Một ngày cuối tháng 5/2014, gia đình chồng đã tìm cách đưa tôi đến biên giới Trung Quốc rồi đón xe cho tôi trở về nhà. Còn đứa con trai thì họ giữ lại. Mẹ tôi đã ngất lên ngất xuống khi nghe tin này, bà ngậm ngùi ôm tôi và khóc. Còn tôi phải vào  bệnh viện tâm thần cho đến nay”, chị L. cay đắng kể lại.
Chị T. đang chữa bệnh tại Bệnh viện Tâm thần Cần Thơ
Chị T. đang chữa bệnh tại Bệnh viện Tâm thần Cần Thơ
Thường xuyên phải đến Bệnh viện Tâm thần TP Cần Thơ chữa trị định kỳ còn có chị Lê Thị T. (33 tuổi) - ngụ quận Thốt Nốt, TP Cần Thơ. Chị cho biết bản thân cũng từng rơi vào cảnh bị người chồng Hàn Quốc bạo hành tình dục, cùng áp lực phải sinh con trai. Chị chiêm nghiệm, cuộc hôn nhân không tình yêu rủi ro như một canh bạc!
Kể từ khi xuất ngoại, chị T. không phụ giúp được cho gia đình thêm đồng nào ngoài số tiền người chồng cho trong ngày cưới. Chị T. mâu thuẫn với chồng về chuyện tiền bạc rồi dẫn đến gây gổ, đánh nhau. Sau khi chị T. đòi ly hôn, người chồng không chịu và thường xuyên hành hạ chị… Khi bị trả về quê nhà với căn bệnh tâm thần cùng 2 đứa con gái, trong người chị không còn tài sản gì quý giá. Gia đình chị phải bán đi căn nhà đang ở để lo chữa chạy cho chị T. và nuôi dưỡng 2 đứa cháu.

Theo các bác sĩ ỡ Bệnh viện Tâm thần TP Cần Thơ, bệnh viện này đã và đang điều trị cho nhiều bệnh nhân phát bệnh điên sau khi lấy chồng nước ngoài. Chủ yếu là những trường hợp vừa sinh con xong. Cũng có những trường hợp bị ngược đãi quá mức trong hôn nhân khiến người mẹ mắc bệnh tâm thần và bị trả về nước. Cũng theo các bác sĩ, những ca này điều trị rất khó lành dứt điểm vì chấn động tâm lý quá lớn.

Ông Dương Văn Khương - Giám đốc Trung tâm Bảo trợ bệnh nhân tâm thần và người vô gia cư (thuộc Sở LĐ-TB&XH TP Cần Thơ) chia sẻ: “Trung tâm đang nuôi dưỡng và điều trị cho một số bệnh nhân nữ sau khi lấy chồng ngoại quốc mắc bệnh tâm thần bị gia đình phía người chồng trả về nước, trong đó, có 2 trường hợp bị gia đình bỏ rơi vì quá nghèo, số còn lại là người lang thang ngoài đường không nơi nương tựa được đưa về nuôi dưỡng.

Trung tâm Bảo trợ bệnh nhân tâm thần cũng từng tiếp nhận những trường hợp mẹ bị tâm thần ôm theo con cùng vào nương tựa như những người “tứ cố vô thân”. Ở đây họ được đặt tên,  mua bảo hiểm và được điều trị mỗi khi họ ốm đau nhập viện. Và còn biết bao hoàn cảnh bị kịch, đáng thương hơn, chấp nhận sống ở đây cho đến khi chết mà cũng không có người thân nào đến nhận!”.
Phạm Tâm

       


__._,_.___


Posted by: <vneagle_11@yahoo.com

Những đưá con hoang hãy trở về đất mẹ phương Bắc

Những đưá con hoang hãy trở về đất mẹ phương Bắc
Lê Hải Lăng



Dân đi biểu tình chống Trung cộng cướp biển giành đất ngang ngược. Đảng nhận lệnh “đảng lạ” chụp mũ dân là tay sai thù địch , phản động rồi dùng công an nhân dân, quân đội nhân dân, toà án nhân dân trong tay đảng lãnh đạo bắt người yêu nước bỏ tù. Đảng lấy cớ là đừng làm thêm rối reng để đảng một mình tự lo. Khác với Phi Luật Tân chính phủ khuyến khích dân chúng đứng lên phản đối quân xâm lược chứ không như lũ người rừng dùng luật rừng đàn áp bắt bớ đồng bào cuả mình. Xem ra cái nhà nước độc tài đảng trị dễ âm mưu thông đồng với kẻ thù để bán nước lấy tiền bỏ túi cho đảng. Còn cái chính phủ có tam quyền phân lập dân chủ tự do hẳn hòi không có lập lờ đánh lận con đen mà quả quyết đứng về phía dân tộc để cùng lòng bảo vệ quê hương xứ sở khi đối diện ngoại xâm.


Lộ chân tướng việc trọng hệ nào cũng để đảng lo rồi nhé.. Dân không có quyền tự ứng cử, bầu cử mà bao lâu nay chỉ có cái cánh tay nối dài Mặt trận Tổ quốc cùng đảng hoạch định chỉ định người trong đảng tự ứng tự bầu. Vì thế chuyện để đảng lo người dân không có quyền thắc mắc chia phần lo là phải . Vì đảng muốn tuỳ tiện đưa dân tộc từ gông cùm nô lệ đảng tới hoạ diệt vong trong bàn tay cha mẹ đảng là Trung cộng.

Trong khi Trung quốc ra lệnh cấm toàn bộ các hoạt động đánh bắt cá trên biển từ 12h ngày 16/5 đến 12h ngày 1/8 trong phạm vi vùng biển từ 12 độ vĩ Bắc đến đường giao giới của vùng biển tỉnh Quảng Đông với tỉnh Phúc Kiến (bao gồm vịnh Bắc Bộ). Người phát ngôn Lê Hải Bình cuả cái nhà nước CHXHCNVN nêu rõ: “Chúng tôi kiên quyết phản đối quyết định vô giá trị này.”

Thế mà cách Hà Nội không bao xa. Báo đảng đưa tin : “Đứng tại phân mốc ranh giới Việt-Trung trên cầu Cốc Lếu (cửa khẩu Lào Cai), Bộ trưởng Quốc phòng hai nước Việt-Trung bắt tay nhau thật chặt.”

“Lần đầu trong lịch sử 65 năm quan hệ ngoại giao, hai Bộ trưởng Quốc phòng gặp nhau tại biên giới hai nước.”
“Sau cuộc hội đàm giữa hai đoàn đại biểu quốc phòng hai nước trưa 15/5, Bộ trưởng Quốc phòng TQ đã trao món quà cho Đại tướng Phùng Quang Thanh.

Đó là một chiếc bình gốm đặc trưng phong cách Trung Hoa. Bộ trưởng Phùng Quang Thanh đã nhận món quà với sự trọng thị, vui vẻ và cảm ơn chân thành”

Người ta không lạ gì gần đây thôi ông Thanh tỏ rõ thái độ, khuynh hướng bênh vực quan thầy : “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc. Ai nói tích cực cho Trung Quốc là ngại. Tôi cho rằng, cái đó là nguy hiểm cho dân tộc.”.

Đây cũng là luận điệu cả quyết ai chống Trung cộng bành trướng là nguy hiểm cho dân tộc Trung cộng như họ Phùng diễn nghĩa Tam quốc chí. Lâu nay taị sao xử dụng quân đội đi cưỡng chế đất tạo thêm làn sóng dân oan trong lúc Chủ tịch Sang lại kêu gọi ngư dân bám biển tự đương đầu chống chọi lại với bọn cướp Bắc Kinh.

Báo QĐND dưới trướng Phùng Quang Thanh đã viết hàng trăm bài về chiến thắng người Việt giết người Việt kể lại những vụ ám sát ,những cách tự chế mìn phá sập cầu làm nỗ xe đò, những trận mưa pháo trên đầu vợ con gia đình lính “ngụy” triệt thoái trên tỉnh lộ số 7 Pleiku-Tuy Hoà , trận đánh nhà hàng Mỹ cảnh với Huỳnh Phi Long…vân vân. Nhưng không thấy xuất hiện những tít lớn kể lại những trận đánh mà Tàu Đặng Tiểu Bình dạy bài học 79,trận chiến Vị Xuyên 84, trận 64 người lính không có quyền nổ súng tự vệ đảo gạc ma 88…

Giao lưu hữu nghị quốc phòng biên giới là đòn phép tẩu hỏa nhập ma , đánh lừa mà Trung cộng ru ngủ tập đoàn bán nước để rảnh tay thâu tóm biển Đông. Ôm gọn các vị trí quân sự xây trên đảo coi như khống chế toàn bộ đất liền Việt Nam trong đó có các căn cứ địa lập xóm lập phố hổ trợ nổi dậy tấn công tiêu biểu như là Vũng Áng, vùng khai thác Bô Xít Tây Nguyên , Bình Dương, Cưả Việt, Hải Vân Đà Nẵng …

Theo Vietnamnet : Tại cuộc tiếp xúc của Chủ tịch nước với cử tri quận 4, TP.HCM sáng nay, nhiều ý kiến lo lắng trước những hành vi của TQ trên Biển Đông. Người đứng đầu Nhà nước nhấn mạnh: “TQ làm như vậy thì sao mà giữ được hòa hiếu giữa 2 nước? Sao mà giữ được niềm tin giữa láng giềng với nhau?”

Hoà hiếu cái gì khi lãnh đạo đảng , nhà nước đã cúi đầu làm thân phận đưá con hoang trở về với cha mẹ Bắc Kinh.
Trọng Lú đã có lần ví Trung cộng  “người bạn láng giềng lớn, muốn hay không cũng phải ăn đời ở kiếp với nhau, có ai chọn được láng giềng đâu”.

Những đứa con hoang cuả bè lũ Dương Khiết Trì, Tập Cận Bình hãy mang cục bướu 4 tốt 16 chữ vàng về ăn đời ở kiếp với cha mẹ phương Bắc. Đất nước Việt Nam không có chỗ cho bọn bán nước làm trò khỉ để đưa toàn bộ dân tộc thành tỉnh lẻ của giặc Đại Hán.

Posted by: ly vanxuan 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link