Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, June 1, 2015

Bộ ngoại giao CHỆT công bố 5 bằng chứng bán nước của LŨ NGỢM ĐCSVN

 
Bộ ngoại giao CHỆT công bố 5 bằng chứng bán nước của LŨ NGỢM ĐCSVN


  •  
Postby DaMinhChau » June 13th, 2014, 3:00 pm

Image


Hôm 8/6/2014, trang web của Bộ ngoại giao Trung Quốc đã cho đăng một bản tuyên bố mang tên "Giàn khoan 981 hoạt động: Sự khiêu khích của Việt Nam và lập trường của Trung Quốc". Trong đó, phía Trung Quốc đã chính thức cho công bố 5 bằng chứng bán nước không thể chối cãi của chế độ cộng sản Việt Nam dưới quốc hiệu Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.



Những bằng chứng động trời này một lần nữa khẳng định: đảng cộng sản Việt Nam chính là một tập đoàn Việt gian phản quốc. Thậm chí, đến cả những ai còn mù quáng nhất cũng không thể phủ nhận hành vi bán nước ô nhục của đảng cộng sản Việt Nam.

Bản tuyên bố được viết bằng tiếng Anh trên trang web Bộ ngoại giao Trung Quốc, sau đó lập tức được Đài phát thanh quốc tế Trung Quốc-CRI chuyển sang tiếng Việt.

Trong phần IV của bản tuyên bố, phía Trung Quốc đưa ra các bằng chứng cho thấy chế độ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa do đảng cộng sản cầm đầu đã thừa nhận quần đảo Hoàng Sa (Trung Quốc gọi là Tây Sa) thuộc chủ quyền Trung Quốc.

"Trước năm 1974, các khóa Chính phủ Việt Nam không hề đưa ra bất cứ nghị dị đối với chủ quyền quần đảo Tây Sa của Trung Quốc, bất cứ trong tuyên bố, công hàm của Chính phủ Việt Nam hay là trên báo chí, tạp chí, bản đồ và sách giáo khoa của Việt Nam đều chính thức công nhận quần đảo Tây Sa từ xưa đến nay là lãnh thổ của Trung Quốc", bản tuyên bố ngày 8/6/2014 của Bộ ngoại giao Trung Quốc viết.

Dưới đây là trích đoạn phần nói về 5 bằng chứng bán nước của đảng cộng sản Việt Nam do Bộ ngoại giao Trung Quốc công bố:

Bằng chứng số 1:

Ngày 16/5/1956, trong buổi tiếp Đại biện lâm thời Đại sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam Lý Chí Dân, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa Ung Văn Khiêm trịnh trọng bày tỏ: "Căn cứ vào những tư liệu của Việt Nam và xét về mặt lịch sử, quần đảo Tây Sa và quần đảo Nam Sa là thuộc về lãnh thổ Trung Quốc". Vụ trưởng Vụ châu Á Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Lộc còn giới thiệu cụ thể hơn những tư liệu của phía Việt Nam và chỉ rõ: "Xét từ lịch sử, quần đảo Tây Sa và quần đảo Nam Sa đã thuộc về Trung Quốc ngay từ đời Nhà Tống".

Bằng chứng số 2:

Zoom in (real dimensions: 868 x 997)Image

Zoom in (real dimensions: 868 x 1123)Image



Ngày 4/9/1958, Chính phủ Trung Quốc ra tuyên bố, tuyên bố chiều rộng của lãnh hải Trung Quốc là 12 hải lý, dứt khoát nêu rõ: "Quy định này áp dụng cho tất cả mọi lãnh thổ của nước Cộng hoa Nhân dân Trung Hoa, trong đó bao gồm quần đảo Tây Sa". Ngày 6/9, trên trang nhất của "Báo Nhân Dân"-cơ quan Trung ương của Đảng Lao động Việt Nam đã đăng toàn văn bản tuyên bố lãnh hải của Chính phủ Trung Quốc. Ngày 14/9, Thủ tướng Chính phủ Việt Nam Phạm Văn Đồng đã gửi Công hàm cho Thủ tướng Quốc vụ viện Trung Quốc Chu Ân Lai, trịnh trọng bày tỏ: "Chính phủ Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa công nhận và tán thành tuyên bố về quyết định lãnh hải công bố ngày 4/9/1958 của Chính phủ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa", "Chính phủ Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tôn trọng quyết định này".

Bằng chứng số 3:

Ngày 9/5/1965, Chính phủ Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã ra tuyên bố về việc Chính phủ Mỹ lập "khu tác chiến" của quân Mỹ tại Việt Nam, chỉ rõ: "Việc Tổng thống Mỹ Giôn-xơn xác định toàn cõi Việt Nam và vùng ngoài bờ biển Việt Nam rộng khoảng 100 hải lý cùng một bộ phận lãnh hải thuộc quần đảo Tây Sa của nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoà là khu tác chiến của lực lượng vũ trang Mỹ", đây là đe dọa trực tiếp "đối với an ninh của Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa
và nước láng giềng".

Bằng chứng số 4:
Zoom in (real dimensions: 868 x 637)Image

Zoom in (real dimensions: 868 x 638)Image


Tập "Bản đồ Thế giới" do Cục Đo đạc và Bản đồ Phủ Thủ tướng Việt Nam in ấn xuất bản tháng 5/1972 đã ghi chú quần đảo Tây Sa bằng tên gọi Trung Quốc.

Bằng chứng số 5:
Zoom in (real dimensions: 655 x 903)Image

Zoom in (real dimensions: 652 x 901)Image

Zoom in (real dimensions: 657 x 905)Image


Trong sách giáo khoa "Địa lý" lớp 9 Trung học phổ thông do Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam xuất bản, có bài giới thiệu "Nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa" viết: "Từ các đảo Nam Sa, Tây Sa đến đảo Hải Nam, đảo Đài Loan, các đảo Bành Hồ, quần đảo Châu Sơn..., các đảo này có hình vòng cung, tạo thành bức 'Trường Thành' bảo vệ Trung Quốc đại lục".

*

Cũng trong bản tuyên bố ngày 8/6, phía Trung Quốc cũng nêu cáo buộc nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam "đã nuốt lời cam kết của mình" khi tuyên bố chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Cho đến thời điểm này, nhà cầm quyền CSVN chưa hề đưa ra bất cứ tuyên bố chính thức nào trước việc Trung Quốc cho công bố 5 bằng chứng bán nước như trên.

Một sự im lặng nhục nhã đối với tập đoàn Việt gian bán nước.


CTV Danlambao
danlambaovn.blogspot.com



--
Viet Si
__._,_.___


Đảng CSVN hiện nay cô đơn và lo sợ hơn bao giờ hết

       

----- Forwarded Message -----
From: dinh tran <
Sent: Sunday, May 31, 2015 5:50 PM
Subject: Fwd: [VN-SHARE-NEWS] Đảng CSVN hiện nay cô đơn và lo sợ hơn bao giờ hết


Monday, May 25, 2015

Đảng CSVN hiện nay cô đơn và lo sợ hơn bao giờ hết


Nguyên Thạch (Quanlambao) - Những tháng ngày xa xưa với những lời hiệu triệu làm nức lòng người dân với bầu nhiệt huyết yêu Tổ Quốc, yêu đất nước, nhất là đồng bào miền Bắc. Hồ Chí Minh cùng đám đồ đệ đã lợi dụng sự nhiệt tình của quần chúng nhân dân này, đã rất khéo che đậy ý đồ làm tay sai cho cộng sản quốc tế để bành trướng chủ nghĩa cực đoan và hoang tưởng ở Việt Nam và Đông Dương, một khu vực có lượng dân số tuy đông nhưng hãy còn rất lạc hậu về kinh tế, kỹ thuật lẫn trình độ dân trí. Sự hồ hởi phấn khởi ấy đã dần dà bị soi mòn, bị lột trần để phơi bày những sự thật của các thứ gian dối mụ mị ra trước ánh sáng. Người cộng sản đã tự hại mình qua vô vàn những lời nói trí trá nhưng hoàn toàn đi ngược lại với hành động thực tế, điều đó đã làm cho đảng CSVN đi từ thất bại này đến thất bại khác một cách ê chề nhục nhã khiến họ đã đánh mất đi niền tin từ nhân dân. Ôi buổi vàng son của một thời tung hoành nay còn đâu!

Cổ nhân đã dạy: "Chiếm được thành đã khó, giữ được thành càng khó hơn". Trong Tôn Tử binh pháp cũng khẳng định "Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng". Thái độ kiêu căng hung hãn là biểu hiện của kẻ thất phu, người cộng sản VN được xem là thuộc hạng hữu dõng đa mưu, nhưng chỉ là mớ mưu cùn. Với thái độ hãnh tiến, họ đã rất chủ quan và luôn say sưa trên thành tích "chiến thắng", họ vô cùng ngạo mạn, xem trời bằng vung và coi thường tất cả các tầng lớp nhân dân, kể cả giai cấp công nhân vô sản, cái tầng lớp mà họ luôn đề cao và tôn vinh là giai cấp tiền phong lãnh đạo. Vì làm dữ nên luôn lo xa, người cộng sản lúc nào cũng mang những ảo giác xem mọi người chung quanh đều là phản động, từ nhận thức sai lầm này, họ đã luôn nghi ngờ những mối quan tâm của cộng đồng thế giới nhất là các quốc gia Dân hủ, Tự do, tiên tiến muốn giúp đỡ cho một xã hội tụt hậu, xuống cấp, kém nhân quyền... như Anh, Pháp, Úc, Mỹ là những "thế lực thù địch với âm mưu diễn biến hòa bình".
 


Từ não trạng không tự tin mà tận trong thầm kín họ mang đầy mặc cảm tự ti cho nên họ đã chẳng những nghi ngờ các quốc gia có thiện chí mà nghi ngờ cả khối dân tộc mà họ đang trực tiếp cầm nắm vận mệnh cùng sự cai trị. Khi ngồi lại với nhau, họ luôn cường điệu để thổi phồng sự kiện, để quan trọng hóa vấn đề rồi đưa ra những điều luật chứa đầy tính đao to búa lớn như điều 4-HP, 79, 88, 258 trong Bộ luật hình sự cũng như những điều luật vô lý khác.

Qua 40 năm dài sau khi chấm dứt chiến tranh, tuy trong hòa bình nhưng họ đã không lập nên được thành tích gì đáng kể, chẳng những không phát triển được khoa học kỹ thuật (vốn dĩ đã có cơ sở nền tảng trên đà phát triển sẵn có của miền Nam, của "Hòn Ngọc Viễn Đông" mà ngay như Lý Quang Diệu vào thời đó cũng đã từng mơ ước cho đất nước của ông ta) mà họ còm phá nát cả một đất nước do những sai lầm triền miên, sai rồi sửa, sửa vẫn sai, sửa đâu sai đấy. Họ phá banh kinh tế, họ hủy diệt đạo lý luân thường, họ thui chột cả niềm tin, tạo ra một xã hội bát nháo, thiển cận, dối gian, lừa đảo, dân trí thấp... trong một nhà nước cực kỳ tham nhũng như một cơn dịch trầm kha.

Thái độ trịnh thượng, ác với dân hèn với giặc, coi dân như cỏ rác, muốn bắt là bắt, muốn giết là giết từ bọn côn đồ côn an được mệnh danh là lực lượng lá chắn bảo vệ đảng đã không ít gây vô vàn phẫn nộ từ mọi tầng lớp trong xã hội, bất luận là dân thường, trí thức, tiểu doanh hay sinh viên học sinh. Một chế độ không trọng dân, không xem dân ra gì là một chế độ tự sát, đó là lô-gic. Thế mới biết giữ được lòng dân mới là chuyện khó.

Dưới thể chế hiện hành, nguồn tài nguyên của quốc gia đang ngày càng cạn kiệt, bao tiềm năng của cải vật chất đã bị các tham quan chuyển tải ra nước ngoài nhằm mục đích phòng cho hậu sự. Bao tiềm năng về trí tuệ, chất xám đã theo dòng trôi của con nước đục chảy ra các xứ sở khác, phục vụ hữu hiệu cho các quốc gia khác. Những nhân tố thông minh, tài cán còn lưu lại trong nước thì phải đối mặt với tù đày, nghi kỵ và dìm hãm từ các những cái đầu đầy ích kỷ, ngu muội và hẹp hòi. Vận hành một đất nước như vậy thì sự thất bại về mọi mặt là lẽ đương nhiên.

Sự mở rộng của thông tin toàn cầu, dần dà đã thức tỉnh được nhận thức của khối dân mê muội sau bao năm đã bị đảng cố tình che mắt bịt mồm, những sự thật được khám phá là những loại vũ khí ngấm ngầm mà đảng cùng tổ chức của nó là guồng máy cầm quyền ví như là những con thuyền trên đại dương bao la đang phải chực chờ đối diện với vô số cơn sóng ngầm sẵn sàng trào dâng vây bủa để cuốn trôi đi những rác rưởi đang làm ô nhiễm biển cả mà Thượng Đế đã dày công tạo ra.

Ngoài những khuyết điểm tệ hại xuyên suốt thời gian cầm nắm quyền hành cai trị để rồi hôm nay lại lòi ra sự nham nhở của những bộ mặt phản quốc từ một đảng nô Tàu, một nhà nước thuộc Hán, cái tê hại nhất của mọi sự tệ hại. Đảng CSVN đã tự mình mê muội tách hẳn ra khỏi khối dân tộc bất luận là quốc nội hay hải ngoại. Đảng CSVN chủ quan nghĩ rằng với sự bảo kê của thiên triều đại Hán, họ sẽ là những Thái thú cùng đoàn quân khuyển được trang bị tận răng những vũ khí đàn áp và nhà tù cùng khắp. Nhưng vũ khí nào mạnh bằng bạo lực của toàn dân? Nhà tù vĩ đại nào có thể nhốt được cả 90 triệu con người với lòng căm thù mất nước?

Với "Chiến dịch trật tự cho một thế giới mới" mang tính toàn cầu, bản thân và vận mệnh "Thiên triều" đang trên đà bị lung lay, không còn cơ may có đất sống thì sá chi bọn lục chốt lâu la hàng tôi tớ. Với tứ bề thọ địch, đảng CSVN hôm nay cô đơn hơn bao giờ hết.

Tác giả xin mượn bài thơ "Nhớ rừng" nổi tiếng của thi nhân Thế Lữ để tạm kết thúc bài viết.


Nhớ rừng

Tặng Nguyễn Tường Tam 
(Lời con Hổ ở vườn Bách thú) 

Gặm một khối căm hờn trong cũi sắt, 
Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua. 
Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ, 
Giương mắt bé riễu oai linh rừng thẳm 
Nay sa cơ, bị nhục nhằn tù hãm 
Để làm trò lạ mắt, thứ đồ chơi. 
Chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi, 
Với cặp báo chuồng bên vô tư lự. 

Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ, 
Thủa tung hoành, hống hách những ngày xưa. 
Nhớ cảnh sơn lâm, bóng cả, cây già, 
Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi, 
Với khi thét khúc trường ca dữ dội 
Ta bước chân lên, dõng dạc, đường hoàng, 
Lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng, 
Vờn bóng âm-thầm, lá gai, cỏ sắc. 
Trong hang tối, mắt thần khi đã quắc 
Là khiến cho mọi vật đều im hơi. 
Ta biết ta chúa tể muôn của loài 
Giữa chốn thảo hoa, không tên không tuổi. 

Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối, 
Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan? 
Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn 
Ta lặng ngắm giang san ta đổi mới? 
Đâu những bình minh cây xanh nắng gội 
Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng? 
Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng 
Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt 
Để ta chiếm lấy riêng phần bí mật? 
Than ôi! thời oanh liệt nay còn đâu? 

Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thâu 
Ghét những cảnh không đời nào thay đổi, 
Những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối: 
Hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng; 
Giải nước đen giả suối, chẳng thông dòng 
Len dưới nách những mô gò thấp kém; 
Dăm vừng lá hiền lành không bí hiểm 
Cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu 
Của chốn ngàn năm cao cả, âm u. 

Hỡi oai linh, cảnh nước non hùng vĩ! 
Là nơi giống hùm thiêng ta ngự trị, 
Nơi thênh thang ta vùng vẫy ngày xưa 
Nơi ta không còn được thấy bao giờ! 
Có biết chăng trong những ngày ngao ngán 
Ta đang theo giấc mộng ngàn to lớn 
Để hồn ta phảng phất được gần ngươi 
Hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi! 

1936 
THẾ LỮ 

26.05.2015

 
--

Không được thở mạnh!


Không được thở mạnh!

  
Trong một bộ phim Hồng Kông được xào nấu từ tiểu thuyết gốc của nhà văn Kim Dung, có một đoạn mô tả không khí nghiêm trọng đối đầu giữa các cao thủ, hết sức hài hước và nghiêm trang.
Một nhóm võ lâm giang hồ đi một chặng đường rất dài để tìm gặp vị Thiền sư trang chủ. Người này vừa có tính tình cô độc cổ quái, vừa là một cao thủ. Khi đưa nhóm giang hồ đó đến phòng khách chờ thiền sư hiển lộ, lũ gia nhân căn dặn là khách phải giữ tuyệt đối yên lặng, thanh tịnh, nếu không sẽ bị đuổi về. “Phải nhớ, vào đây không được thở mạnh, và không được địt”, gã gia nhân nói. 
Biển Đông hôm nay, cũng trầm trọng không khác gì phòng khách ấy. Biển Đông giờ như đỉnh Hoa Sơn, nơi trổ sức hơn thua giành vị thế. Cũng có anh tài võ công xuất chúng như Lệnh Hồ Xung, cũng có kẻ nguỵ quân tử như Nhạc Bất Quần ngồi rung đùi, đếm kẻ chết mà tính lợi cho mình. Cũng có kẻ lén lút nhìn, không thở mạnh và không dám cả địt.
Biển Đông với cục diện như lửa cháy lan dần, cũng là lúc nghiêm trọng. Không phải dân đen giang hồ xứ Việt nào cũng dám cựa mình thở mạnh. Ngư dân Việt bị Trung Quốc cho tàu sắt cố ý đâm vào tàu cá để dìm chết. Đảo nhân tạo được Bắc Kinh ráo riết bồi đắp vòng vây lưỡi bò trên biển, đổ khí tài và tiếp vận quân sự cho một cuộc xâm lăng mới, mà Việt Nam là đổi thủ trực diện. Lại nghe lệnh cấm đánh cá từ giặc phương Bắc như thể biển là hồ bơi riêng của đại gia. Người đi biển Việt Nam thập thò đánh bắt, chạy cho nhanh về nhà, không dám thở mạnh, không dám địt, sợ giặc tàu sắt ngửi thấy mùi mà rượt đuổi.
Ông Nguyễn Kim Khoa – Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng An ninh của Quốc Hội VN – khăng khăng nói “Ngư trường đó thuộc chủ quyền, lãnh thổ của Việt Nam. Do vậy, chúng ta phải tuyên truyền cho ngư dân được biết để họ tổ chức đánh bắt cá bình thường”. Nghe mà ngại. Chắc ông Khoa chưa bao giờ thấy nhìn thấy ngư dân máu me trở về, thuyền chìm giữa biển, có người tính mạng không còn vì tàu sắt của Trung Quốc đâm nên nói rất mạnh. Gia đình ông Khoa và nhiều quan chức VN nên chia nhau lên tàu với ngư dân, cùng đi ra biển để chia sẻ nguy nan với đồng bào mình, cũng như có trách nhiệm về cửa miệng mình. Biết đâu ông Khoa cùng nhiều quan chức khác cũng sẽ học được cách thở nhẹ và không địt khi gặp giặc phương Bắc, để còn sống sót về với gia đình.
Biển Đông hôm nay thật giống vào mùa luận kiếm, ai cũng biết tỏng sức mình, sức người. Biết rõ kẻ chân thành, người nói láo. Mọi thứ ai cũng biết, nhưng không phải ai cũng dám nói ra, chỉ dám thở nhè nhẹ nhìn thế cuộc.
Trong thế “toạ sơn quan hổ đấu”, Việt Nam ngồi xem tỉ thí giữa các nước lớn với nhau, chờ thời cơ. Trung Quốc thắng hay Mỹ thắng thì có vẻ như Việt Nam đều có lợi, dù bị cả hai thúc ép. Trung Quốc nhiều lần ép Việt Nam không được kiện cáo gì với quốc tế, còn Mỹ thì cố thúc Việt Nam phải có thái độ rõ ràng về lãnh hải và lãnh thổ mà Việt Nam rất hay tuyên bố chủ quyền.
Ông bà ta vẫn nói bâng quơ “Lợi thì có lợi mà răng chẳng còn”. Mong rằng ai đó răng môi không lẫn lộn trong cuộc bể dâu – đi dây này.
Tại Hội nghị “Đối thoại Shangri-La” của các nước Asean, ông Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng đã từng tiết lộ rằng: “Họ (Trung Quốc) đã nhiều lần yêu cầu chúng tôi không đưa vụ việc ra tòa án quốc tế”. Còn trong tài liệu mới nhất vào 28 tháng 5 này, nhà báo bình luận chính trị David Alexander của Reuters cho biết động thái của chiếc máy bay hải quân P-8A Poseidon của Mỹ, mang theo các phóng viên của CNN, chuyển đi các hình ảnh Trung Quốc đang tổ chức xây dựng tiền đồn trên biển chính là một lời nhắc khéo với Việt Nam và các nước châu Á về hiểm hoạ đường lưỡi bò trên biển đang tới gần. Đặc biệt với Việt Nam – là người chịu ảnh hưởng nhiều nhất – rằng cơ hội độc lập kiểm soát trên biển đang mất dần. Một quốc gia có suy tính độc lập, ắt không thể chọn cách thở nhẹ và nín địt khi đi qua biển Đông từ đây, mãi mãi về sau.
“Không ai muốn một buổi sáng thức dậy và chợt phát hiện ra rằng Trung Quốc đã xây dựng nhiều tiền đồn, thậm chí còn tệ hơn nữa, khi trang bị đầy đủ các hệ thống quân sự”, Trợ lý Ngoại trưởng Daniel Russel nói đầy ngụ ý. Mà thật ra cũng chẳng phải ngụ ý gì, khi Trung Quốc đã công khai tuyên bố sở hữu 90 phần trăm Biển Đông giàu có dầu mỏ và khí đốt, bất chấp nhiều nơi còn đang nằm trong tuyên bố chủ quyền là Malaysia, Philippines, Việt Nam và Đài Loan. Và ngay lúc này, tin từ trang báo Trung Quốc (www.81.cn) còn cho biết quân đội Trung Quốc đangg tập trận ngày đêm không nghỉ, với cả phương thức tiến công vào bờ biển.
Vào cuộc luận kiếm, chỉ có duy nhất kẻ nhỏ bé tham gia Hoa Sơn là Philippines – dù võ công cũng thường – là thề quyết không chấp nhận chuyện phải thở nhẹ và nín địt ngay trên biển của mình.
Mọi chuyện có vẻ không ngừng lại đó, khi Bộ trưởng Quốc phòng Úc, ông Dennis Richardson nói rằng nước Úc quan ngại về việc Bắc Kinh đã đưa thêm súng phòng không và máy bay giám sát biển, có nghĩa là chuyện tuyên bố chủ quyền bầu trời (ADIZ) khắp biển Đông là điều không tránh khỏi, tiếp theo.
Thật kinh hãi, lẽ nào dân Việt sẽ phải thở nhẹ và không được địt khi đi biển, mà ngay cả khi bay trên trời cũng vậy? 
Có buồn không, khi nhớ lại những ngày người dân Việt Nam ầm ầm khí thế, đòi Trung Quốc phải rút ngay giàn khoan 981 về. Hồn sông núi Hội nghị Diên Hồng mới hừng hực và kiêu hãnh làm sao. Cũng từ ấy, chính quyền khuyến cáo mọi người phải tập thở nhẹ và nên địt tại nhà. 
Hôm nay mọi thứ vắng lặng lắm, dù tình hình đã gay gắt hơn gấp bội lần trước kia. Có thể con người và non sông đã quen dần quy tắc thở nhẹ và địt khiêm tốn, không khác gì gương mặt buồn buồn, mệt mỏi của người phát ngôn Bộ Ngoại Giao VN Lê Hải Bình khi cất lời phản đối.
—————————————
Ảnh minh họa: tranh của họa sĩ Kuang Biao (TQ)


Chung quanh tiểu thuyết “Đạo mộ bút ký”

Chung quanh tiểu thuyết “Đạo mộ bút ký”

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2015-05-30
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
Chung quanh tiểu thuyết “Đạo mộ bút ký” Phần âm thanhTải xuống âm thanh
dao-mo-but-ky-622.jpg
Trang bìa tiểu thuyết “Đạo mộ bút ký”.
Courtesy photo

“Chiến tranh dư luận”

Mới dây dư luận trong nước lại sôi nổi vì sự xuất hiện của cuốn tiểu thuyết nhiều tập “Đạo mộ bút ký”. Do sách có nội dung quảng bá lý thuyết các đảo tại khu vực Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam là nơi mà người Trung Quốc từng đặt chân tới cả trăm năm về trước. Cuộc tranh luận về ý đồ của cuốn sách được đặt cho cái tên “Chiến tranh dư luận” mà người mở đầu là PGS-TS Nguyễn Hồng Thao thuộc học viện Ngoại giao của Việt Nam.

Đây là quyển sách từng in cuốn thứ nhất vào năm 2013, tái bản  vào năm 2014 và nay chuẩn bị in tiếp cuốn II đã bị báo chí và trí thức phản ứng mạnh mẽ vì cho rằng chính phủ đã làm ngơ cho Trung Quốc đầu độc tư duy nhận thức chủ quyền biển đảo Việt Nam qua việc du nhập những sách báo có nội dung tuyên truyền cho hành vi chiếm giữ Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam, thông qua cuốn tiểu thuyết có tên “Đạo mộ bút ký” của tác giả Nam Phái Tam Thúc.

Người ta chưa nhìn ra đầy đủ thứ nhất là tính chất lý thuyết hàn lâm về những tác phẩm văn học nghệ thuật hư cấu và những tác động thực tiễn trong đời sống chính trị xã hội và đời sống thì nó có những vấn đề giải quyết khác nhau. 

-GS Trần Ngọc Vương
Người có bài viết sớm nhất nêu mức độ nguy hiểm của cuốn sách này là PGS-TS Nguyễn Hồng Thao thuộc Học viện Ngoại Giao của Việt Nam cảnh báo đây là chiến lược thâm nhập sâu vào Việt Nam nhằm tạo sự hỗn mang về nhận thức trong quần chúng. “Đạo mộ bút ký” có mục tiêu rõ rệt là tạo cho người đọc thấm dần một thứ rỉ tai rằng các vấn đề nhìn nhận chủ quyền của Việt Nam hiện nay là vô căn cứ vì các địa danh đang tranh cãi đã được người Trung Quốc biết rõ và phát hiện từ thời nhà Tống, nhà Minh.

“Đạo mộ bút ký” cũng như bộ phim cùng tên được chuyển thể từ sách, với những hư cấu ‎về tìm kiếm mộ cổ trên đảo Vĩnh Hưng, tức đảo Phú Lâm của Việt Nam và vùng biển Tây Sa, tức quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam, với ngụ ý đưa thông tin sai trái vào tâm trí người xem, mặc định rằng người Trung Quốc đã tìm ra những nơi này từ thời xa xưa làm lý cớ cho dân chúng Trung Quốc tin vào sự dối trá của chính phủ hiện nay của họ có lý do đòi hỏi chủ quyền dựa trên câu chuyện hoàn toàn hư cấu.

Báo chí chứng minh rằng ý đồ lấy tên của các đảo rồi dựng thành sự phát hiện chúng từ hàng trăm năm trước là có thật. Trong trang 267, sách do NXB Thời đại và Cty Bách Việt in, tác giả “Đạo mộ bút ký” đã viết: “Kế hoạch của bọn họ là bắt đầu tìm kiếm từ khu vực đảo Tiên Nữ ở gần nhất, rồi đến đảo Hà Giải bổ sung vật tư; tiếp đến ba khu vực ở gần cụm đảo Thất Liên… Còn về phương pháp tìm kiếm, nước biển ở (cụm đảo) Tề Ân cực kỳ trong…”.
“Đảo Tiên Nữ”“cụm đảo Thất Liên” là tên các địa danh có thật. “Tiên Nữ” là tên một đảo nhỏ thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam, còn “Thất Liên” là tên Trung Quốc đặt cho 7 đảo thuộc nhóm An Vĩnh ở quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.

“Đạo mộ bút ký” tuy mang danh nghĩa là một tác phẩm văn học hư cấu nhưng hư cấu dựa vào lịch sử và miêu tả tên các địa danh một cách chính xác thì sự hư cấu ấy rõ ràng là có chủ đích. GSTS Trần Ngọc Vương, Khoa văn học Đại học Quốc gia Hà Nội nhận định về sự hư cấu của một tác phẩm văn học luôn có các giới hạn của nó, đặc biệt hư cấu lịch sử có thể dẫn đến những kết quả mà chủ thể bị hư cấu có thể trở thành bị hại.
minh-hoa-400.jpg
Hình ảnh có nội dung tuyên truyền cho hành vi chiếm giữ Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam trên hộ chiếu TQ. Courtesy photo.

“Người ta chưa nhìn ra đầy đủ thứ nhất là tính chất lý thuyết hàn lâm về những tác phẩm văn học nghệ thuật hư cấu và những tác động thực tiễn trong đời sống chính trị xã hội và đời sống thì nó có những vấn đề giải quyết khác nhau. Tôi cho rằng nếu hư cấu theo kiều thần thoại hay cổ tích thì nó là câu chuyện khác còn hư cấu mà nó dính dấp đến vấn đề lịch sử, đến thực tại thì xưa nay đây là một vấn đề cũng rất là khó xử.
Trong văn chương Việt Nam cũng đã có nhiều tác phẩm hư cấu lịch sử và cũng gây ra những cuộc trang luận sóng gió khi người ta dùng những nhân vật lịch sử tưởng tượng và hư cấu có thể gần hơn với thực tại nhưng cũng làm cho một số thần tượng bị xúc phạm chằng hạn. 

Cũng có nhiều ý kiến phê phán cách tưởng tượng hư cấu kiểu như vậy. Bây giờ vấn đề tôi cho là nghiêm trọng hơn trong tác phẩm mà nó lại đụng chạm đến vấn đề như là chủ quyền quốc gia lãnh thổ. Điều tôi muốn nói sâu xa nhất ở đây là câu chuyện tuyên truyền phổ cập một tác phẩm và tác động của nó ở bình diện tâm lý, tiền ý thức và thậm chí nó nẳm ở vô thức nó tác động vào đời sống, tình cảm ở những cộng đồng chưa hoàn toàn quen thuộc với cách ứng xử duy lý và phân biệt một cách mạch lạc điều gọi là nhận thức duy lý logic và cái phức cảm cộng đồng
Ví dụ như Việt Nam vẫn còn say mê hình tượng về con Lạc cháu Hồng về bọc trăm trứng, tất cả những cái đó là tư duy huyền thoại nhưng mà người ta vẫn còn có thể biến nó thành những nội dung tuyên truyền chính trị xã hội nữa là những tác phẩm mà nó ẩn vào trong bề sâu của lịch sử.”

“Đạo mộ bút ký” làm người có quan tâm đến yếu tố Trung Quốc nhớ lại câu chuyện “Ma chiến hữu” của nhà văn quân đội Mạc Ngôn xảy ra cách đây 6 năm trong dịp kỷ niệm 30 năm cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc. “Ma chiến hữu” bị xem là xuất hiện không đúng chỗ khi mà bộ đội Việt Nam vẫn còn uất ức yên nghỉ tại các nghĩa trang dọc biên giới phía Bắc thì nó xuất hiện như một gáo nước lạnh dội vào lòng yêu nước của thân nhân bạn bè họ. “Ma chiến hữu” lúc ấy được nhà xuất bản giới thiệu như một tác phẩm đề cao chủ nghĩa anh hùng, cho dù những kẻ được cho là anh hùng ấy chiến đấu chống lại chính người bộ đội Việt Nam.

Chạy theo lợi nhuận

Tình trạng in sách Trung Quốc do chạy theo lợi nhuận của các nhà xuất bản mà quên mất khâu biên tập, hay biên tập rất hời hợt là tình trạng chung từ trước tới nay. Nhà nước tỏ ra rất nhanh nhạy trong việc phát hiện hay tưởng tượng rằng mình phát hiện những tác phẩm phản ảnh bức tranh có màu tối Việt Nam-Trung Quốc ẩn núp bóng dáng của diễn biến hòa bình. Tuyển tập “Con rồng đá” của Vũ Ngọc Tiến và Lê Mai bị cấm do tư duy sợ hãi, đã làm cộng đồng người viết lẫn người đọc tăng thêm hoài nghi vào khả năng nhận thức của người thẩm định đâu là phản động và đâu mới là diễn biến hòa bình thật sự.

Nhà văn Trang Hạ, cũng là một dịch giả tiếng Trung cho biết nhận xét của cô trong khâu dịch thuật của các nhà xuất bản tại Việt Nam hiện nay:
Tác động có tính chất nhá nhem, tranh tối tranh sáng của nó sẽ gây ra rất nhiều những nghi hoặc, rất nhiều những phản ứng rất bất lợi cho cả cái phía cộng đồng nơi mà có tác giả sáng tác ấy. Cụ thể là nó sẽ làm cho người Trung Quốc càng củng cố thêm niềm tin rằng Biển Đông là của họ. 

-GS Trần Ngọc Vương
“Tôi đánh giá “Đạo mộ bút ký” cũng như một số tác phẩm văn học khác của Trung Quốc khi dịch sang Việt Nam thì nó bị vấp phải một vấn đề rất nhạy cảm nhất là trong khâu dịch thuật và biên tập thậm chí khâu kiểm duyệt và cho xuất bản đã xuất hiện một lổ hỗng về văn hóa và tư cách công dân của những người làm xuất bản tại Việt Nam. Nó bộc lộ ra, thứ nhất, anh thiếu trình độ đế biết nó là cái gì, có xâm phạm đến chủ quyền quốc gia và có đưa những thông điệp mới cho dân chúng hay không.

Năm 2009 cuốn Ma Chiến hữu của Mạc Ngôn đã từng gây làn sóng căm phẫn trong cư dân mạng. Đã làm tổn thương những vong linh của rất nhiều chiến sĩ Việt Nam đã quên thân mình và ngã xuống ở biên giới và tác phẩm văn học dịch một cách rất là ẩu. Chính cái tầm nhìn văn hóa và tư cách công dân của họ có vấn đề vô văn hóa, có một lổ hỗng rất lớn về lịch sử chủ quyền và giá trị đương nhiên. Để lọt lưới những sản phẩm văn hóa có yếu tố độc hại đến dân chúng. Thậm chí không những độc hại mà còn mang tính báng bổ nữa, như trong Đạo mộ bút ký nó chính là những thông tin mà liên quan đến chủ quyền của Việt Nam ở Trường Sa Hoàng Sa mà trong tiếng Hoa thì họ gọi là Tây sa Nam sa.”

Lợi dụng tình trạng tranh tối tranh sáng trong nhận thức của cấp kiểm duyệt mà những tác phẩm như “Đạo mộ bút ký” có cơ hội luồn sâu vào tiềm thức của người Việt là một cảnh báo đầy thuyết phục. 

GS Trần Ngọc Vương chia sẻ:
“Tác động có tính chất nhá nhem, tranh tối tranh sáng của nó sẽ gây ra rất nhiều những nghi hoặc, rất nhiều những phản ứng rất bất lợi cho cả cái phía cộng đồng nơi mà có tác giả sáng tác ấy. Cụ thể là nó sẽ làm cho người Trung Quốc càng củng cố thêm niềm tin rằng Biển Đông là của họ. Những cái đảo được đề cập đến vốn là của họ mà người Việt thì bị tâm lý bán tín bán nghi của tác phẩm này nó gợi lên, biết đâu đấy! những thứ đấy nó đã có từ đời xưa rồi ở trong lãnh thổ của Trung Quốc. Chính cái mơ hồ đó hết sức có lợi cho Trung Quốc mà có hại cho người Việt cho nên quan niệm của tôi rất rõ ràng là những tác phẩm như vậy không nên in và xuất bản tại Việt Nam.”


Bên cạnh sự vô tư đáng ngạc nhiên của giới xuất bản, nhà văn Việt Nam cùng chia sẻ trách nhiệm trước lổ hỗng quá lớn do thiếu tác phẩm hay viết về mối ràng buộc Trung Quốc-Việt Nam. Thiếu thốn thông tin dẫn người đọc tới lựa chọn duy nhất. Lựa chọn mà không biết rằng mình bị đầu độc trong khi cứ tưởng đây chỉ là những tác phẩm vô hại, có tính cách giải trí từ Trung Quốc.

Tâm huyết của nhà văn trước vấn đê lớn lao này bị cản trở từ nhà nước là một thực tế. Tuy nhiên không sự cản trở nào đủ lớn để đè bẹp một tác phẩm được thai nghén từ lòng yêu nước và tôn trọng sự thật. Nhà văn nếu có sứ mệnh như sách vở thường ghi, họ phải chiến đấu với chính mình trước khi cầm ngòi bút chiến đấu với ma trận, với đôi mắt kiểm duyệt không thua gì những con ma đang ngày đêm theo dõi họ.

GS Trần Ngọc Vương đặt thêm câu hỏi về vai trò của người quản lý trong việc điều phối các tác phẩm mà họ gọi là nhạy cảm khi nêu lên vấn đề yêu nước và bảo vệ chủ quyền:
“Tất nhiên trước hết là do cái tâm huyết của người cầm bút đối với vấn đề có tính chất nóng bỏng của quốc gia dân tộc chưa đủ. Thứ hai nữa về tài năng nghệ thuật thì chưa đạt tới cái ngưỡng tạo ra tác phẩm có tính chất gây hấp dẫn đại khái như tác phẩm này của họ. Cái thứ ba nữa là ở đây phải có trách nhiệm của người quản lý của người cầm quyền.

Trách nhiệm của bộ máy tuyên truyền đinh hướng dư luận người ta rất bén nhạy trong việc định hướng những cái mà họ gọi là hướng tới chống thế lực thù địch chẳng hạn rồi họ làm quá lên những chuyện này chuyện kia theo trí tưởng tượng của họ nhưng đối với vấn đề như thế này thì tôi thấy thái độ của người chịu trách nhiệm về quản lý và định hướng ở đây rất là ngu ngơ và mơ hồ để cho bên ngoài có thể lợi dụng. Bên ngoài ở đây nói rõ rằng đây chính là thế lực thù địch với Việt Nam có thể lợi dụng. Tôi thấy rất đáng phàn nàn với sự quản lý.”

Do dư luận lên tiếng mạnh mẽ, vào ngày 22 tháng 5 Cục xuất bản đã có văn bản gửi cho tất cả các sở thông tin truyền thông khắp nước yêu cầu triệt để tịch thu và cấm lưu hành “Đạo mộ bút ký” với lý do phát hành bất hợp pháp.
Cuộc chiến mà nhiều học giả đặt tên là “chiến tranh dư luận” nhanh chóng kết thúc. Tuy không để lại di chứng gì nghiêm trọng trước mắt thế nhưng câu hỏi ám ảnh nhất vẫn là: Liệu bao lâu nữa thì người dân Việt mới tự đề kháng được trước những tác phẩm tuyên truyền tinh vi núp dưới danh nghĩa tiểu thuyết như “Đạo mộ bút ký?



__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link