Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, June 11, 2015

Hiến Chương 2015: Bản cam kết cùng “tương trợ và bảo vệ” nhau trước sự đàn áp, sách nhiễu của chính quyền


Hiến Chương 2015: Bản cam kết cùng “tương trợ và bảo vệ” nhau trước sự đàn áp, sách nhiễu của chính quyền

Các bạn trẻ ở Hà Nội tham gia ký vào bản Hiến Chương 2015.
Bốn năm về trước, vào ngày chủ nhật 5/6/2011, tại Hà Nội và Sài Gòn, đã nổ ra một cuộc biểu tình lớn: Khoảng 300 người ở Hà Nội và 1000 người ở Sài Gòn đồng loạt xuống đường phản đối Trung Quốc lấn chiếm vùng biển Việt Nam. Đó là một ngày nắng rất đẹp, người rất đẹp, ai nấy dạt dào tình cảm yêu nước và trách nhiệm với đất nước, sôi sục căm ghét Trung Quốc bá quyền.

Nhưng những tình cảm cao đẹp đã bị chà đạp thô bạo: Biểu tình bị đàn áp, những người tham gia tích cực, nổi bật bị đánh đập và lăng mạ là “đi vì tiền”, “gây rối”… Ở Sài Gòn, biểu tình chỉ kéo dài được ba lần. Ở Hà Nội, 11 cuộc biểu tình diễn ra liên tiếp trong cả mùa hè cho đến khi gần 50 người bị bắt giữ tùy tiện, trong đó có gần chục người bị nhốt ở Hỏa Lò 5-6 ngày đêm chỉ vì một tội vu vơ do công an cố gán cho, là “gây rối trật tự công cộng”.

Sau trấn áp biểu tình là trấn áp hậu biểu tình: Những người tham gia tuần hành tiếp tục bị đe dọa, theo dõi, quấy nhiễu, bị gây sức ép lên gia đình và nơi làm việc. Hàng chục, hàng trăm người bị mất chỗ ở, mất việc làm. Đó là chưa kể, mọi người còn bị lăng nhục trên báo đài quốc doanh bởi những “dư luận viên” và “phóng viên bấm nút” ăn lương chế độ. Lời lẽ lăng mạ, qua thời gian, không có gì mới. Vẫn là những luận điệu “tham gia vì tiền của thế lực thù địch”, “gây rối”, “chống phá đất nước”, v.v.

Tóm lại, họ bị cô lập, ngược đãi, bị coi như một thành phần thấp kém trong xã hội, chỉ bởi vì họ là “phản động”, chỉ bởi vì họ đã dám thể hiện chính kiến và lòng yêu nước trong khi chính quyền muốn họ ngoan ngoãn, suy nghĩ theo chủ trương, sống theo đường lối, “mọi việc đã có Đảng và Nhà nước lo”.

Chính quyền đã áp đặt được ý muốn đó lên đa số người dân Việt Nam. Nhưng điều “Đảng và Nhà nước” không ngăn cản nổi, là kể từ cái mốc 5/6/2011 lịch sử đó, cả một phong trào rộng lớn, còn rộng lớn hơn biểu tình rất nhiều lần, đã nổ ra trên cả nước Việt Nam, không chỉ ở Hà Nội và Sài Gòn, mà khắp nơi: Thái Bình, Hải Phòng, Quảng Ninh, Quảng Nam, Đà Nẵng, Nha Trang, Vũng Tàu, Bình Dương… Đó là phong trào đấu tranh bảo vệ quyền con người và đòi dân chủ hóa đất nước.

Phong trào ấy đã mở ra hàng chục tổ chức xã hội dân sự, nối kết hàng trăm người – những người khác nhau về tuổi tác, thành phần xã hội, nghề nghiệp, tôn giáo… nhưng đều có điểm chung là tình yêu nước, ý thức trách nhiệm với cộng đồng, và chung một mong muốn mãnh liệt: Việt Nam phải thay đổi theo hướng dân chủ hóa, bảo đảm nhân quyền và công lý.
Và ngày 5/6 năm nay, bốn năm sau cuộc biểu tình đầu tiên của mùa hè 2011 khơi mào cho phong trào đấu tranh vì dân chủ-nhân quyền, một sự kiện chưa từng có tiền lệ nữa lại diễn ra: Hàng chục người cùng ký tên vào một bản cam kết cùng “tương trợ và bảo vệ” nhau trước sự đàn áp, sách nhiễu của chính quyền, cũng gần như là một bản cam kết cùng dấn thân vì sự thay đổi, dân chủ hóa đất nước. Đó là bản Hiến chương 2015.

Hiến chương 2015 là tuyên bố đoàn kết của những người yêu nước, những người đấu tranh vì dân chủ-nhân quyền ở Việt Nam. Hiến chương cũng là lời thách thức và tuyên bố không cúi đầu gửi đến chính quyền công an trị với lực lượng “còn Đảng còn mình” – vốn vẫn bất chấp cả công lý, nhân quyền lẫn luật pháp để bảo vệ chế độ.

Bốn năm trước, phong trào đấu tranh nhen nhóm ra đời, còn đầy tự phát và sợ hãi.

Bốn năm sau, phong trào ấy đã lớn mạnh thành nhiều cá nhân và tổ chức, với một bản Hiến chương đánh dấu sự trưởng thành, thoát khỏi tự phát và sợ hãi.
Đó là bản Hiến chương 2015.

HIẾN CHƯƠNG 2015


Chúng tôi, những người ký tên trong Hiến chương này, nhận thấy:
Hiện nay, phong trào đấu tranh vì dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam có nhiều chuyển biến tích cực và nhanh chóng. Trong bối cảnh đó, những lực lượng cản trở sự tiến bộ trong chính quyền đã và đang tăng cường các hình thức kiểm soát và trấn áp nhằm phá hoại phong trào: từ theo dõi, giám sát, đến vu khống, bôi nhọ, hành hung và bắt bớ tùy tiện, thậm chí bỏ tù các nhà hoạt động.
Do vậy, với tất cả danh dự và trách nhiệm, chúng tôi, những người ký tên trong Hiến chương này, cùng đồng thuận rằng tất cả chúng tôi có nghĩa vụ tương trợ và bảo vệ lẫn nhau. Cụ thể:
1.  Nếu bất kỳ ai trong chúng tôi bị câu lưu, tạm giữ, tạm giam, thì tất cả những người còn lại, nếu ở cùng địa phương đó tại thời điểm xảy ra hành động bắt giữ, phải hợp lực đấu tranh, đòi trả tự do ngay lập tức cho người đó; không ai được thoái thác. (Đòi người tại đồn công an nơi người đó bị giữ; trong trường hợp không biết người đó bị giữ ở đâu thì có thể tổ chức biểu tình tại Bộ Công an).
2.  Nếu bất kỳ ai trong chúng tôi bị hành hung, bị khủng bố tinh thần hoặc thể chất, thì những người còn lại phải chăm sóc, hỗ trợ về tài chính và pháp lý cho người đó.
3.  Nếu bất kỳ ai trong chúng tôi bị gây sức ép về kinh tế, chỗ ở, học tập, ảnh hưởng tới cuộc sống, thì những người còn lại, trong điều kiện của mình, phải trợ giúp khôi phục khả năng ổn định cuộc sống, đòi lại quyền lợi chính đáng cho người đó.
4.  Nếu bất kỳ ai trong chúng tôi bị gây khó khăn về thủ tục hành chính liên quan đến chính quyền, thì những người còn lại phải hỗ trợ về truyền thông và pháp lý cho người đó, buộc chính quyền phải thực hiện đúng trách nhiệm của họ.
5.  Nếu bất kỳ ai trong chúng tôi bị kết án tù hoặc cải tạo giam giữ, thì những người còn lại phải thăm nuôi người đó và chu cấp, bảo vệ, chăm sóc thân nhân (bố mẹ, vợ/chồng, con cái) của người đó.
Chúng tôi thực hiện các nghĩa vụ này trong tinh thần đoàn kết, tương trợ và phi bạo lực.
Các nghĩa vụ này chỉ áp dụng đối với những người ký tên trong Hiến chương và bị trấn áp vì các hoạt động chính trị-xã hội ôn hòa và đúng mục đích dân chủ, nhân quyền.
Bất kỳ ai đã ký tên vào Hiến chương đều phải thực hiện các nghĩa vụ nêu trên. Nếu thoái thác, vì bất kỳ lý do gì, người đó sẽ bị nêu tên trên các phương tiện truyền thông và chịu sự phán xét của công luận. Vi phạm 03 lần sẽ bị khai trừ khỏi Hiến chương.
Hiến chương có hiệu lực đối với từng cá nhân kể từ thời điểm ký.
Hà Nội, ngày 5 tháng 6 năm 2015
Blogger Hà Vân và danh sách những người ký tên.
Blogger Nguyễn Lân Thắng chụp cùng bản Hiến Chương 2015.
Blogger Nguyễn Chí Tuyến, một nhà hoạt động xã hội vừa bị côn đồ (tình nghi là công an giả danh) tấn công, đang ký bản Hiến Chương 2015.
Blogger Bạch Hồng Quyền.
Blogger Sông Quê.
Blogger Lưu Văn Minh.
Blogger Lý Quang Sơn. 

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Tiên sư Anh Tẹc Nét


From: Vinh Deguzman
Date: 2015-06-09 13:36 GMT-04:00
Subject: Fwd: sl "Tiên sư Anh Tẹc Nét"-Nguyễn Bá Chổi-cu
To: Giang Duc Nguyen



 


Tiên sư Anh Tẹc Nét 

Nguyễn Bá Chổi

 Cuối năm ngồi tính sổ, thấy chả có gì đáng cho ông khen. Chỉ toàn chuyện đáng chửi . Đáng chửi nhất, đối với ông, là thằng Anh Tẹc Nét.
“Như Trời đất sinh ra”,đã  có Lưới Trời lồng lộng mai mốt ông chưa biết dông đường nào cho thoát, người lại còn sinh ra Lưới MạngToàn Cầu - bọn Tây gọi là Anh Tẹc Nét- để làm khổ thân ông.

Ông đang mồ yên mả đẹp, bổng dưng treo lên giữa trời, lồ lộ những điều ông dấu diếm, ông xạo ke, ông phét lác quá cỡ thợ mộc xưa nay , ngót nghét trăm năm chứ nào phải ít. Tiên sư Anh Tẹc Nét, mày chơi ông cạn tàu ráo máng. Tội mày lấy hết trúc Trường Sơn làm bút, lấy sạch nước Biển Đông kể cả vùng nay đã quà hữu nghị cho Anh Hai làm mực viết cũng không xong , và trí nhớ của ông cũng giới hạn, nhơ đâu mổ đến đó.

Cha ông đang làm phó bảng vì ghét thực dân Tây mà từ quan, khiến ông cũng đâm ra căm thù nó mà bỏ học để ra đi tìm đường kíu nước. Thế mà mày, thằng Anh Tẹc Nét, làm rùm beng trên mạng rằng cha ông vì say rượu, đánh chết dân nên bị mất chức, còn ông mất chỗ nương thân phải nghỉ học ra đi tìm đường kíu đó; mày lại còn vớ đâu ra cái đơn ông xin thằng Tây cho học trường Bảo Hộ để sau này ra làm quan phục vụ cho nước Pháp, lại còn xin cho cha ông trở lại làm việc cho chính quyền bảo hộ .

Ông một đơì vì nước vì non, không tơ vương mùi đời, quyết ăn ở đồng trinh sạch sẽ, không hề biết cái lá đa của đàn bà nó mọc ngược hay mọc xuôi, nằm ngang hay nằm dọc, nó mọc sau ót hay vắt chéo nơi thắt lưng, hay dấu dưới tóc trên đỉnh đầu. 

Thế mà mày, thằng Anh Tẹc Nét, chưng lên tên tuổi hình ảnh đủ khuôn mặt gái gú bảo có liên hệ tình cảm đến ông, lớp vợ đồng chí, lớp con gái Nga, gái Pháp, lại còn lấy vợ Tàu cưới hỏ đàng hoàng rồi bỏ, lớp phục vụ trong hang Pắc Bó phòi ra Cu Mạnh, lớp đưa về Hà Nội chơi có con rồi cho bóp cổ chết quăng thây ra đường giả làm xe cán, con thì đem cho Vũ Kỳ nuôi nay còn sống ở Hà Nội …
Ông vốn khiêm nhường dường ấy nhưng được nhiều người ái mộ viết sách ca ngợi, như “Cuộc đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch” của Trần Dân Tiên, hay “Vưà đi vừa kể chuyện” của T. Lan v.v…Thế mà mày, thằng Anh Tẹc Nét một hai cứ khư khư chứng minh rằng thì là Trần Dân Tiên và T. Lan chính là ông .

Thôi, nếu kể ra cụ thể từng tội của ông, à quên, của mày, thằng Anh Tẹc Nét thì bao giờ cho xong, và cũng chuyện thừa, vì đại bộ phận người Việt Nam đều biết. Ông chỉ kể sơ qua tên những “ổ chứa”  nội dung chống phá Kách Mạng mà mày phổ biến, treo lơ lửng giữa trời cho thiên hạ xem vô tội vạ .

Đó là những Đêm Giưã Ban Ngày, Mặt Thật, Hoa Xuyên Tuyết, Bên Kia Bờ Ảo Vọng, Dắt Tay Nhau, Đi Dưới Tấm Bản Chỉ Đường, Giọt Nước Trong Biển Cả, Gửi Mẹ Và Quốc Hội, Chuyện kể Năm Hai Ngàn, Kẻ Bị Vạ Tuyệt Thông, Hồi Ký Của Một Thằng Hèn, Đi Tìm Cái Tôi Đã Mất, CảI Cách Ruộng Đất 50 Năm Nhìn Lại, Bên Thắng Cuộc, Đèn Cù …toàn là do những người xuất thân từ cái lò CS hay phục vụ cho CS, chứ nào phải bọn Nguỵ gì cho cam!

Tại mày mà ông ký công hàm dâng biển đảo năm 1958, Hội nghị Thành Đô 1990, ông bị “bắt ngủ” với gái Tàu để đẻ ra con lai làm con tin, ông bắt bằng một bầy cháu thiếu nhi mặc đồ cụt cỡn trong trời rét căm căm cầm cờ Tàu 6 sao để đón tiếp chủ tịch Tập Cận Bình cho phải đạo bầy tôi, mày cũng phóng lên cho dân biết mà chửi tiên sư ông .

Nói chung, nói túm gọn: ông bảo ông đi tìm đường cứu nước, mày lại chứng minh ông đi tìm đường phá nước. Ông nói ông đánh Mỹ cứu nước, mày lại quả quyết nước ông cứu đây không phải nước VN mà nước Tàu, vì mày dẫn chứng lời Lê Duẩn “ta đánh Miền Nam là đánh cho ông Liên Xô và ông Trung Quốc mà ông không thể chối cãi được. Rồi ông giải phóng Miền Nam, mà lại phản bác rằng, Miền Nam bị phỏng hai hòn với lý luận là sau Tháng Tư 1975, hàng triệu người chạy nhào xuống biển, thà làm mồi cho cá hay hải tặc hãm hiếp còn hơn là rát chịu không thấu .

Bố khỉ, trời đã sinh ra Lưới Trời lồng lộng, ông đang lo mai mốt biết dông đường nào, thằng đế quốc Mỹ lại sinh ra Anh Tẹc Nét khiến ông đang ngôi đây mà cái mặt ông đã phải như cái mâm, cái thớt, vưà lem luốc nhọ nồi.

Tiền sư Anh Tẹc Nét, tội mày to ông không ôm xiết. Sang năm mới 2015 này, mày sẽ biết tay ông.

Nguyễn Bá Chổi




__._,_.___

Posted by: Khai Vo 

Thời đại nào là rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc?



---------- Forwarded message ----------
From: Hien Ngo

Thời đại nào là rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc?

09-06-2015

Nếu được hỏi thời đại hay triều đại nào là huy hoàng nhất trong lịch sử dân tộc, bạn sẽ trả lời ra sao? Trả lời câu hỏi này hơi khó, vì đòi hỏi kiến thức lịch sử tốt và đánh giá khách quan. Thế nhưng đối với ngài Tổng Trọng thì câu trả lời đã dứt khoát: Thời đại Hồ Chí Minh.

Trong bài diễn văn kỉ niệm 125 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh, ngài tổng bí thư nói “Thời đại Hồ Chí Minh là một thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam,” rồi hình như chưa đủ, nên ngài thêm: “là kỷ nguyên độc lập tự do và chủ nghĩa xã hội” (1). 

Ông giải thích rằng sở dĩ thời đại HCM là vàng son nhất vì VN từ một nước thuộc địa trở thành độc lập, tự do; vì phát triển theo xã hội chủ nghĩa; vì nhân dân từ nô lệ thành người làm chủ đất nước; vân vân.

Cố nhiên, đó là nhận xét và quan điểm của ngài. Có người đồng tình, nhưng tôi nghĩ số người không đồng tình chắc cũng ngang ngửa thậm chí cao hơn số người đồng ý. Những người không đồng tình chắc chắn xem xét đến những sự thật sau đây trong cách nhìn của họ:

Có ai dám chắc là nước ta đã độc lập, khi khái niệm này còn rất mơ hồ. Trong thực tế, VN lệ thuộc vào Tàu một cách đáng sợ về kinh tế và chính trị. Nước ta vẫn theo cái chủ nghĩa đã hết sức sống, mà chỉ cần đọc cái tên của chủ nghĩa đó là làm thế giới nhăn mặt. Khi mà người dân chưa được quyền đi bầu để chọn người xứng đáng thay mặt mình quản lí đất nước thì rất khó nói rằng người dân đã thật sự làm chủ đất nước.

Còn tự do thì chắc chắn nhiều người không đồng ý. Các tổ chức thế giới xếp VN vào những nước có hạn chế tự do báo chí nhất thế giới. Các nước cứ liên tục nhắc nhở VN nên tôn trọng quyền con người của công dân. Còn về kinh tế, cho đến nay, VN vẫn là một trong những nước nghèo trên thế giới, và đang bị rớt vào cái bẫy thu nhập trung bình. 

Chẳng những nghèo, mà khoảng cách giữa người giàu và nghèo càng gia tăng. Người dân hiện đang gánh trên vai hàng trăm loại thuế và chi phí, khổ hơn cả thời VN còn là thuộc địa của Pháp. Một vị thiếu tướng QĐND mới đây phát biểu rằng “Có một đội ngũ giàu rất nhanh, cưỡi lên đầu nhân dân, còn kinh khủng hơn địa chủ, tư sản ngày xưa” (2).

Vị thế của VN vẫn còn rất thấp. Người VN cầm hộ chiếu VN ra nước ngoài không được chào đón thân thiện như người Nhật, Singapore, Hàn, Thái, Mã Lai, v.v. Hiện nay, VN đứng hạng 81 về hộ chiếu được chấp nhận trên thế giới, tức miễn visa, và thứ hạng này còn thấp hơn cả Lào (hạng 80) và Campuchea (hạng 79). 

VN đang ở thế bất lợi trên trường quốc tế và không được cộng đồng quốc tế kính trọng. Ngay cả nước láng giếng nhỏ là Kampuchea đã bắt đầu khinh thường và lên lớp VN! VN còn bị xếp hạng vào nước bủn xỉn nhất nhì trên thế giới, chỉ biết ăn xin mà chẳng giúp ai.

Và, người ta khinh VN ra mặt. Mới đây thôi, một viên chức Nhật Bản đặt câu hỏi trước báo chí VN [mà có thể hiểu nôm na] rằng “các anh còn ăn xin đến bao giờ nữa”? Viên chức này còn lên giọng mắng VN như mắng con: “Nếu có vụ tham nhũng nữa, Nhật sẽ ngưng viện trợ ODA cho VN”. Bất quá tam. Là người Việt Nam có tự trọng ai cũng cảm thấy nhục trước lời mắng mỏ đó.

Rất khó nói là thời đại huy hoàng khi mà đất nước đã bị mất mát về biển đảo cho giặc Tàu mà ngài xem là “anh em đồng chí”. Ngài cũng không nhắc đến những mất mát trên đất liền cũng cho cái đất nước mà một số người Việt ngọt ngào gọi là “đồng chí”, là “bạn”.

Ngài tổng không nói đến một thực tế rằng chưa có thời đại nào trong lịch sử dân tộc mà hàng triệu người Việt bỏ nước ra đi, và hàng trăm ngàn người chết trên biển cả và rừng sâu trên đường tìm tự do. Đó là chưa nói đến hơn 3 triệu người bỏ mạng trong cuộc chiến huynh đệ mà đến nay vẫn chưa được đặt tên.

Chưa có thời đại nào mà hàng trăm ngàn phụ nữ Việt Nam bỏ quê đi làm vợ cho ngoại nhân Hàn, Đài, Tàu như hiện nay. Cũng chưa có thời đại nào mà nhân phẩm của người phụ nữ VN bị rẻ rúng và nhục nhã như hiện nay, được quảng cáo trên báo chí quốc tế như là những món hàng.

Những sự thật trần trụi và gần gũi đó (vẫn chưa đủ) cho thấy chúng ta khó có lí do để tự tuyên bố rằng thời đại HCM là rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc.

Vậy thì câu hỏi là thời đại nào đáng tự hào và huy hoàng nhất? Thoạt đầu, tôi nghĩ ngay đến triều đại Nhà Lý, nhưng nghĩ đi nghĩ lại tôi thấy triều đại Trần Nhân Tông mới là huy hoàng nhất. Ông là một vị vua anh hùng, vì đánh thắng quân Tàu và bảo vệ đất nước. 

Ông là một vị vua nhân từ, không trả thù giặc và đối xử đàng hoàng với đối phương trong nước. Ông là người có công chấn hưng Phật giáo và xiển dương văn học. Quan trọng hơn hết, ông là người xây dựng một nước Việt cường thịnh và bảo vệ sự vẹn toàn của tổ quốc. 

Ông còn nổi tiếng với câu nói “Một tấc đất của tiền nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ khác. Ta muốn lời nhắn nhủ này như một di chúc cho con cháu muôn đời sau.” Rất tiếc là ngày nay trong những người cầm quyền có còn mấy ai nhớ đến lời căn dặn của vua Trần Nhân Tông.

-

__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

Wednesday, June 10, 2015

Quyền của người dân được tôn trọng tới đâu?


 
 
   Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 09.6.2015

                     Quyền của người dân được tôn trọng tới đâu?
Trong tuần này, nghị trường của Quốc Hội VN đang nổi lên những cuộc tranh luận gay gắt về một số vấn đề liên quan trực tiếp đến cuộc sống của người dân.
Có 2 vấn đề đáng chú ý nhất là “quyền im lặng” của một can phạm khi bị cơ quan điều tra tạm giữ. Vấn đề thứ hai là “nên hay không nên bãi bỏ án tử hình cho tội tham nhũng”. Cả hai chuyện này thật ra không mới, nhưng được các ông bà đại biểu dân mang ra thảo luận bởi có thể nó đang làm nhân dân mất lòng tin, cần phải sửa ngay những điều luật bất hợp lý, không thể trì hoãn được nữa. Càng trì hoãn, càng kéo dài chẳng khác nào chứa thêm sức nóng trong cái nồi “súp de”, có ngày nó sẽ nổ tung là… đi đời nhà ma hết.

Trong bài này, chúng ta hãy thử nhìn qua những cuộc tranh luận ấy, trước hết là “quyền im lặng”. Trong đó, có một số quan điểm phản biện chống lại việc thực thi quyền này với những lý lẽ thiếu thuyết phục và gây hiểu nhầm nghiêm trọng.

Diễn đàn nổi sóng vì đâu?
Chiều 27-5-2015, Quốc hội VN họp nhóm tại các tổ để thảo luận về dự thảo Bộ luật hình sự (sửa đổi). Một trong những vấn đề được các đại hiểu Quốc hội quan tâm, thảo luận đó là “quyền im lặng”  - người bị bắt, trước khi thẩm phải được cho biết rằng người ấy có quyền giữ im lặng, và bất cứ điều gì người ấy nói sẽ được dùng để chống lại người ấy ở tòa án. Tuy nhiên, một số đại biểu cho rằng quy định “quyền im lặng” trong Bộ luật tố tụng hình sự là “dung túng cho tội phạm...” hay “quyền im lặng là vô lý”, là “diễn biến hòa bình, chống lại nhân dân...”. 

Theo báo Tuổi Trẻ: Đó là ý kiến của một số đại biểu cho thấy họ không muốn đưa quy định về “quyền im lặng” vào Bộ luật tố tụng hình sự (sửa đổi). Thiếu tướng Lê Đông Phong, Phó giám đốc Công an TP. Sài Gòn cho rằng lời khai vẫn là một chứng cứ, quy định bị can, bị cáo không khai (được quyền im lặng) “là máy móc, bắt chước nước ngoài”.

Thứ trưởng Bộ Công an, tướng Đặng Văn Hiếu, nói: “Luật cần đảm bảo quyền dân chủ cho dân nhưng cũng phải tạo điều kiện cho cơ quan tư pháp làm việc, nếu không chúng ta sẽ bó tay trong cuộc đấu tranh chống tội phạm”.
Giám đốc Công an Thanh Hóa, Thiếu tướng Trịnh Xuyên cho rằng, người bị bắt, bị tạm giữ trước hết phải có quyền và nghĩa vụ trình bày diễn biến và hành vi của mình, có quyền chứng minh mình không phạm tội, đồng thời cũng phải có trách nhiệm nhận hành vi phạm tội của mình trước pháp luật.

Ông Xuyên nói: “Nêu ra quyền im lặng là rất vô lý, không thể chấp nhận được. Trình độ dân trí và điều kiện của chúng ta hiện nay thì hoàn toàn không phù hợp, gây khó khăn cho các cơ quan đấu tranh bảo vệ pháp luật”.
Chính vì những lập luận này lập tức các diễn đàn nổi lên làn sóng gay gắt trong khi thảo luận và lan rộng trên khắp các diễn đàn truyền thông và ý kiến phản bác mạnh mẽ của người dân trong nước cũng như ngoài nước. Quá nhiều phản bác nên ở đây tôi chỉ ghi nhận một số ý kiến đáng chú ý nhất.

- Luật sư Nguyễn Kiều Hưng phản bác ngay:  “Khi đề cập quyền này, một đại biểu Quốc hội nói: “… quy định quyền im lặng là diễn biến hòa bình, chống lại nhân dân...” thì quá khiên cưỡng! Diễn biến hòa bình là một chiến lược chính trị của thế lực thù địch (Theo cách gọi của các cơ quan truyền thông VN). 

Không lẽ cụ thể hóa vào luật cái quyền cơ bản của con người được Hiến pháp ghi nhận, phù hợp với công ước quốc tế của Liên Hiệp Quốc về các quyền dân sự, chính trị của công dân mà Việt Nam đã gia nhập từ năm 1982 là một chính sách trong chiến lược đó? Không lẽ bảo vệ cái quyền cơ bản của công dân là chống lại nhân dân?
- Luật sư Trương Anh Tú (Đoàn Luật sư Hà Nội) cho biết: “Nếu cho rằng sự tham gia của Luật sư sẽ gây khó khăn cho công tác điều tra, phá án thì có lẽ nhiều quốc gia trên thế giới đã hạn chế “Quyền im lặng” để chờ Luật sư . 

Tuy nhiên, thực tế chứng minh rằng, các nước không những không hạn chế quyền này mà còn mở rộng hơn nữa quyền của Luật sư. Điều đó cho thấy, sự tham gia của Luật sư góp phần không nhỏ vào việc phát hiện, ngăn chặn những sai phạm trong quá trình tố tụng. Do đó, chúng ta cần luật hóa “Quyền im lặng” ngay tại kỳ họp này”.

- Ở một cương vị cao hơn, ông Đinh Văn Quê (nguyên chánh tòa hình sự Tòa án nhân dân tối cao) cũng đồng tình và ông nhấn mạnh đến sự tai hại khi nghi phạm không có quyền im lặng dẫn đến những vụ án oan sai thấu trời xanh. Ông nói: Trên thế giới, nhiều quốc gia đã quy định “quyền im lặng” trong tố tụng hình sự và theo họ thì việc quy định như vậy mới là tiến bộ, mới bảo đảm cho người bị bắt, bị can, bị cáo được thực hiện quyền bào chữa một cách tuyệt đối.

Ở những nước này, trước khi thẩm vấn, điều tra viên (cảnh sát), kiểm sát viên, thẩm phán phải thông báo: “Anh (chị) có quyền giữ im lặng và từ chối trả lời câu hỏi. Bất cứ điều gì anh nói cũng sẽ được dùng để chống lại anh trước tòa”. Chúng ta xem phim hình sự nước ngoài cũng thường nghe câu này.

Ở nước ta, Bộ luật tố tụng hình sự chưa quy định “quyền im lặng” của người bị bắt giữ nếu không có luật sư từ giai đoạn điều tra và trong suốt giai đoạn tố tụng. Bởi vì nhiều người bị oan sai khi được minh oan đều khai mình bị bức cung, nhục hình nhưng họ không thể chứng minh được vì không có bằng chứng. Nếu được “im lặng” khi chưa có luật sư thì chắc chắn sẽ hạn chế được việc “bức cung, nhục hình”, còn việc chứng minh tội phạm là việc của cơ quan điều tra.

Về phía Đại biểu Quốc hội cũng đã nổi lên nhiều phản ứng gay gắt.

- Đại biểu Quốc hội Nguyễn Văn Pha, Phó Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ Quốc VN Việt Nam chỉ rõ: “Qui định “lấy lời khai ngay” sau khi bị bắt chính là nguyên nhân dẫn đến bức cung, nhục hình. Hơn nữa, người bị bắt không thể biết lời khai nào là bất lợi cho mình mà không khai báo nên “cần bỏ ngay qui định “lấy lời khai ngay” và qui định rõ ràng về “quyền im lặng”.

- Đại biểu Nguyễn Ngọc Phương (Quảng Bình) nhấn mạnh: “Người bị bắt, người bị tạm giữ, bị can, bị cáo thường không hiểu pháp luật, lại có tâm lý lo lắng, trong khi cán bộ điều tra lại “nhiều mánh khóe, có thể dùng nhiều câu hỏi “bẫy” khiến người bị bắt, người bị tạm giữ, bị can, bị cáo dễ “mắc bẫy” mà trả lời bất lợi cho mình nên “cần qui định rõ không được đặt câu hỏi “bẫy” nếu không qui định cụ thể “quyền im lặng” trong Dự thảo Bộ Lut Tố Tụng Hình Sự (BLTTHS)”.

Đúng vậy, chính vì những quyền hành và “mưu chước” của các ông điều tra viên quá cao nên oan sai mới xảy ra.

Phó Chủ tịch QH Huỳnh Ngọc Sơn nói: “Oan sai chỉ cần 1 vụ là rúng động xã hội, là có tội lớn với dân rồi, nay tới 71 vụ. Đây có phải con số đầy đủ hay chỉ là mới phát hiện từng này”.
Thôi thì cứ tính sơ sơ như vậy dân cũng đủ thất kinh rồi. Hãy thử điểm qua những vụ oan sai “nổi danh” nhất.

Trong s 71 án oan trong 3 năm, 260 người chết trong khi bị tạm giam
Ủy Ban Thương vụ Quốc Hội (UBTVQH) đã tổ chức Đoàn giám sát trực tiếp nghiên cứu một số vụ án cụ thể mà dư luận quan tâm; tổ chức 5 Đoàn trực tiếp làm việc với các cơ quan hữu quan tại TP Sài Gòn, Bình Phước, Tiền Giang, Sóc Trăng, Phú Yên, Đà Nẵng, Quảng Trị, Hải Phòng, Nam Định, Bắc Giang, Quân khu 4; nghiên cứu báo cáo tại 63 tỉnh thành (thời gian lấy số liệu báo cáo từ ngày 1-10-2011 đến ngày 30-9-2014). Trong kỳ giám sát dài 3 năm này, đã khởi tố, điều tra 219.506 vụ với 338.379 bị can; số vụ làm oan người vô tội là 71 trường hợp, chiếm 0,02%.

Báo cáo cho rằng số trường hợp oan, sai không nhiều nhưng hậu quả gây ra là hệ trọng, có vụ đặc biệt nghiêm trọng, gây bất bình trong dư luận (như vụ 7 thanh niên ở Sóc Trăng bị bắt giam oan; vụ 5 công an ở Tuy Hòa (Phú Yên) dùng nhục hình dẫn đến chết người).

Nhiều ý kiến cho rằng luật hóa "quyền im lặng" sẽ giảm được oan sai.

Trong ảnh là ông Nguyễn Thanh Chấn trong vòng tay người thân sau 10 năm tù oan
Điển hình là vụ Nguyễn Thanh Chấn (Bắc Giang), Huỳnh Văn Nén (Bình Thuận), Lê Bá Mai (Bình Phước), Hồ Duy Hải (Long An), Đỗ Minh Đức (Hải Phòng), Nguyễn Văn Chưởng (Hải Phòng), Vi Văn Phượng (Bắc Giang), Hàn Đức Long (Bắc Giang), Hoàng Thị Vấn (Cao Bằng), Đỗ Thị Hằng (Bắc Giang).

5 bị cáo là công an, đã tham gia trong vụ bắt giữ, đánh đập nạn nhân Ngô Thanh Kiều
đến tử vong tại phiên xử hôm 27-3-2014.

Có nơi điều tra viên còn dụ cung khi lấy lời khai người bị tạm giữ, hỏi cung bị can. Chẳng hạn, điều tra viên đã dụ cung bị can như vụ Nguyễn Toàn Thắng (Bình Phước). Nhiều trường hợp khi ra tòa bị cáo mới khai bị bức cung, nhục hình hoặc khi người bị tạm giữ chết và có tố cáo gay gắt thì mới được phát hiện như các vụ: Nguyễn Viết Lợi và đồng phạm ở Hải Châu (Đà Nẵng); điều tra viên Nguyễn Thanh Cao (Phòng PC45 Công an tỉnh Long An); Nguyễn Tuấn Thanh (Đức Huệ, Long An).

40 năm bao nhiêu vụ án oan, như thế có tội gì với dân?
Chỉ cần 1 vụ án oan sai đã có tội với dân, vậy tình sơ sơ chỉ trong 3 năm đã có tới 71 vụ thì trong 40 năm qua đã có bao nhiêu tội? Nhờ bạn đọc tình giùm xem là bao nhiêu vụ và như thế là có tội gì với dân, những cái tội ấy đáng bị trừng phạt như thế nào?

Em Tô Phương Trọng khi bị bắt mới 14 tuổi, bị giam oan hơn 1.300 ngày
Tuy nhiên, dù có bị trừng phạt cũng không đáng k bằng những lời nguyền rủa của người dân đang oằn lưng cõng nợ của nhà nước và luôn sống trong “hội chứng sợ đủ thứ”, nhất là sợ bị bắt oan, bị đánh đập tơi bời hoa lá rồi mới kết luận là vô tội thì anh dân đen chỉ còn thân tàn ma dại thôi.

Ông Trần Văn Chiến chấp hành xong bản án chung thân mới được giải oan
Còn những người dân cũng đã có hàng ngàn ý kiến bày tỏ những phẫn nộ trong việc này. Tôi chỉ nêu vài ý kiến thay cho lời kết bài này:
- Theo bạn Lê Nguyễn Duy Hậu viết trên Vietnamnet.vn: “Nếu cứ chần chừ hoặc hiểu sai về một quyền có thể coi là căn bản trong bối cảnh thế kỷ 21, thế kỷ của minh bạch, thì Việt Nam sẽ trở thành một "ốc đảo" kỳ lạ. Mà điều đó thì hẳn không người Việt Nam nào mong muốn”.

- Bạn Huong Tran viết: “ Đọc mà cứ tưởng tượng ra cảnh bị dùng nhục hình ép cung nó ghê gớm và tàn nhẫn đến làm sao. Cũng là con người với nhau dù có tội hay không có tội thì cũng phải cố mà giữ cái đạo đức đối nhân với nhau chứ. Đằng này học nhiều lên cao thành ra lại mất nhân tính”. 

Bạn Thái Bảo Anh viết: “Thiết nghĩ những người đang phản đối Quyền im lặng xin hãy ... im lặng, vì các vị đang cố tìm cách để có lợi cho công việc của mình, chứ không phải cho lợi ích của số đông dân chúng!”.

Vậy quyền của người dân được tôn trọng tới đâu? Còn chuyện “nên hay không nên bỏ án tử hình cho tội tham nhũng?”, tôi sẽ tường thuật trong kỳ báo khác để bạn đọc tìm hiểu thêm.
Văn Quang
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~




__._,_.___

Posted by: Nhat Lung

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link