Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, June 30, 2015

Tự do báo chí hay là Cứu cánh biện minh cho phương tiện?


Tự do báo chí hay là Cứu cánh biện minh cho phương tiện?

Kính Hòa, phóng viên RFA
2015-06-29
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
06292015-free-of-pres-or-fina-just-the-mea.mp3 Phần âm thanhTải xuống âm thanh
Báo chí vẫn là công cụ của đảng
Báo chí vẫn là công cụ của đảng
File photo
Ngày báo chí hay ngày báo chí cách mạng
Đến hẹn lại lên, hàng trăm tờ báo Việt nam do đảng cộng sản lãnh đạo kỷ niệm ngày 21/6, được gọi một cách chính thức là ngày Báo chí Việt nam. Đôi khi ngày này cũng được gọi là ngày Báo chí cách mạng.

Không hẹn mà gặp, nhà báo Bùi Tín và blogger Kami đều có nhận xét về chữ cách mạng dùng cho ngày 21/6.  Ông Bùi Tín người từng là Tổng biên tập báo Quân đội nhân dân, hiện sống ở Pháp như một nhà bất đồng chính kiến, đặt câu hỏi cách mạng là gì? Ông trả lời rằng cách mạng là thay đổi tận gốc, là đổi đời. Blogger Kami ở trong nước cũng cho rằng khái niệm cách mạng phải được hiểu là: quá trình thay đổi lớn và căn bản theo hướng tiến bộ trong một lĩnh vực nào đó

Ông Kami viết trong bài về báo chí tư nhân trên trang blog của mình rằng nếu cách mạng là như thế thì báo chí hiện nay ở Việt nam không phải là báo chí cách mạng, vì báo chí Việt nam hiện nay không phục vụ cho một sự tiến bộ mà phục vụ cho đảng cầm quyền của những người cộng sản.
Blogger Song Chi thì thêm rằng nền báo chí Việt nam hiện nay là nền báo chí không phục vụ nhân dân mà phục vụ giai cấp cầm quyền và những người có tiền. 

Song Chi là một người bất đồng chính kiến với những người cộng sản, hiện đang sống như một người tị nạn chính trị tại Na Uy. Điều trớ trêu là những người cộng sản cũng là những người hay nói đến giai cấp trong cuộc đấu tranh của họ. Nhưng khi họ cầm quyền thì họ biến thành một giai cấp mới nói theo Milovan Djilas, người từng là nhân vật số hai của đảng cộng sản Nam Tư. 

Trình trạng cầm quyền của những người cộng sản Việt nam lại càng phức tạp hơn khi họ công nhận một số nguyên tắc của kinh tế tư bản từ 30 năm nay, và điều đó sinh ra một tầng lớp giàu có. Tầng lớp này có thể lũng đoạn báo chí như blogger Song Chi đề cập, hay một cách tổng quát hơn trong lời phó ban tuyên giáo của Đảng, họ có thể cấu kết với giai tầng cầm quyền để trở thành những nhóm lợi ích đầy quyền lực, trong đó có cả quyền lực truyền thông.

Nền báo chí Việt nam hiện nay là nền báo chí không phục vụ nhân dân mà phục vụ giai cấp cầm quyền và những người có tiền
Blogger Song Chi
Sự xuống cấp của báo chí và sự tự do
Năm nay báo chí chính thống không chỉ ca ngợi mà đăng cả những lời than phiền, điển hình là lời than phiền của ông Hữu Thọ một nhà báo có nhiều danh vọng trong bậc thang phẩm hàm của đảng cộng sản. Ông Thọ nói là ông rất buồn lòng vì tình trạng báo chí hiện nay.

Nhà báo kỳ cựu Huỳnh Ngọc Chênh đáp lời:
Bên cạnh đó ông còn chịu trách nhiệm đúc ra hàng loạt những cán bộ tư tưởng tuyên giáo nữa, một trong những sản phẩm do ông góp phần tạo ra là ông Nguyễn Phú Trọng mới rồi đã tuyên bố nhân ngày báo chí cộng sản: "báo chí là công cụ tuyên truyền, là công cụ đấu tranh giai cấp của đảng" thì còn đâu là báo chí của sự thật nữa ông.

Đã tuyên truyền là phải dối trá.
Blogger Nguyễn Đình Ấm, cũng từng là một nhà báo phát biểu tương tự như ông Chênh, rằng xã hội lưu manh thì nhà báo cũng là sản phẩm của xã hội ấy.

Tác giả Hà Linh Quân thì đặt vấn đề là phải chăng “Sự xa rời những tiêu chuẩn làm báo tất yếu phải dẫn đến sự xuống cấp của nhiều nhà báo.”

Cây bút Đinh Liên trả lời Hà Linh Quân:
Nhưng tiêu chuẩn đặt ra là gì? Đó có phải là sự thật, là khách quan, là trung thực? Hay nói trắng ra là vì tiêu chuẩn báo chí bị hạ thấp bởi chính “nhiệm vụ chính trị”, cái thứ làm nên một nền báo chí tự do trong khuôn khổ mà Đảng “quy hoạch.”.

Nhà báo kỳ cựu Mạnh Kim tiếp lời về khái niệm Tự do trong nền báo chí do đảng cộng sản lãnh đạo rằng “Tự do” là khái niệm được hiểu là khoảng không gian giới hạn mà phóng viên phải mặc nhiên hiểu như một ý thức nghề nghiệp hình thành như một quán tính nhắc nhở thường trực chớ nên dại dột vượt qua.
Báo chí là công cụ tuyên truyền, là công cụ đấu tranh giai cấp của đảng
TBT Nguyễn Phú Trọng
Mạnh Kim viết tiếp về hai bài báo trên báo chí chính thống trong ngày 21/6:
Có một điều mà ít ai chú ý, nhưng rất thật, là cả hai bài viết về báo chí cách mạng đều không có chữ "tự do". Hoàn toàn không nhắc đến khái niệm "tự do báo chí". Có đáng ngạc nhiên không? Có lẽ khái niệm đó không tồn tại trong nền "báo chí cách mạng."

Cũng trong ngày 21/6 một tờ báo chính thống lại đăng bài chỉ trích nền báo chí của chế độ Việt nam cộng hòa tại miền Nam trước năm 1975. Giáo sư Nguyễn Văn Tuấn cho rằng những tờ báo mà ông biết ở miền Nam trước đây phần lớn là của tư nhân, và họ thường xuyên chỉ trích chính phủ. Trong khi đó nhà nước cộng sản Việt nam hiện nay tuyệt đối không cho phép tư nhân tham gia lĩnh vực báo chí, một điều mà trớ trêu thay, chính người sáng lập đảng cộng sản Việt nam đã từng lên tiếng chỉ trích người Pháp thời thực dân về điều đó.
Một công nhân đang đọc báo đảng bên canh cờ đảng ở Hà Nội
Một công nhân đang đọc báo đảng bên canh cờ đảng ở Hà Nội

Giáo sư Tuấn trích nguyên văn lời ông Hồ Chí Minh trong cuốn sách của ông có tên là Bản án chế độ thực dân Pháp:
Mãi đến bây giờ, chưa có người An Nam nào được phép xuất bản một tờ báo cả.  

Tôi gọi báo là một tờ báo về chính trị, về kinh tế hay vǎn học như ta thấy ở châu Âu và các nước châu á khác, chứ không phải một tờ do chính quyền thành lập và giao cho bọn tay chân điều khiển, chỉ nói đến chuyện nắng mưa, tán dương những kẻ quyền thế đương thời, kể chuyện vớ vẩn, ca tụng công ơn của nền khai hoá và ru ngủ dân chúng. Báo đầu độc người ta như thế, thì ở Đông Dương cũng có ba hay bốn tờ đấy

Viết giữa hai dòng chữ
Giáo sư Tuấn bình luận tiếp về bài báo chỉ trích báo chí Việt nam cộng hòa:
Nghĩ thật trớ trêu: một nền báo chí bị xếp hạng tự do 174/180, đứng chung với những nước "đầu trâu mặt ngựa" như Tàu, Bắc Hàn, Somalia, Syria, Turkmenistan. Eritrea, v.v. mà chê bai một nền báo chí tự do hơn mình! Nhưng cũng có thể người viết phải viết như thế để có dịp gửi một thông điệp về tự do báo chí đến bạn đọc, và như thế thì là một việc đáng phục.

Nghi vấn mà Giáo sư Tuấn đặt ra được nhiều blogger xác nhận. Bà Song Chi gọi những nhà báo đó là những anh hùng
Họ là những nhà báo vẫn đang làm việc cho một tờ báo của nhà nước, nhưng cố gắng không trở thành bồi bút hoặc không góp phần “ xả rác” vào xã hội bởi những tin bài của mình.

Tôi vô cùng khâm phục những nhà báo tử tế, chân chính còn sót lại giữa làng báo thiếu vắng tự do dân chủ và tràn ngập những cướp, giết, hiếp, mông đùi hở hang…như ở VN.
Có người nhận xét sự can đảm đó ít hay nhiều mang tính bi kịch như những nhà nho khẳng khái thời phong kiến, những người phải ý tại ngôn ngoại để người đọc hiểu ra thông điệp về sự thật.

Nghĩ thật trớ trêu: một nền báo chí bị xếp hạng tự do 174/180, đứng chung với những nước "đầu trâu mặt ngựa" như Tàu, Bắc Hàn, Somalia, Syria, Turkmenistan. Eritrea, v.v. mà chê bai một nền báo chí tự do hơn mình!
Giáo sư Tuấn
Cứu cánh biện minh cho phương tiện
Người ta cho rằng những người cộng sản hoàn toàn ý thức được sức mạnh của báo chí như là một quyền lực thứ tư cho nên họ một mực phải kiểm soát, không cho nó rơi vào tay những người đối lập. Do đó nó đã trở thành công cụ cho sự cầm quyền của họ, mục tiêu tối thượng của họ.

Tương tự như vậy là luật pháp.

Trong bài tìm hiểu về pháp luật hiện tại ở Việt nam, blogger Nguyễn Thị Từ Huy so sánh điều luật chống phản cách mạng ngày ông Hồ Chí Minh còn sống, và những điều luật phản dân chủ ngày nay của pháp luật Việt nam. Bà thấy rằng nội dung của nó không khác sau thời gian dài nửa thế kỳ. Nguyễn Thị Từ Huy viết rằng Luật pháp là để bảo vệ đảng cầm quyền chứ không phải để bảo vệ người dân.
Nhưng tất cả những hành động dựa trên quan điểm cứu cánh biện minh cho phương tiện đó đã dẫn đến những hệ lụy đáng buồn cho nước Việt hiện nay.

Nguyễn Thị Từ Huy đặt câu hỏi là tại sao ông Hồ Chí Minh lại đánh đồng Tổ quốc và chủ nghĩa xã hội trong luật của ông! Rồi đến một ngày đảng của ông đứng trước thế lưỡng nan là không thể cứu Tổ quốc đồng thời với chủ nghĩa xã hội, một lý tưởng chung với kẻ thù truyền kiếp từ phương Bắc.

Một hệ lụy khác trầm trọng hơn là sự tan rã của xã hội.
Blogger Nguyễn Vũ Bình viết rằng hiện nay lòng tin là sự xa xỉ, không có lòng tin ở cái chung, những cá nhân xây dựng riêng cho mình những lòng tin khác nhau, tránh chuyện nhạy cảm và do vậy không ai chịu ai, lòng người ly tán.

Sự ly tán của Nguyễn Vũ Bình cũng chính là sự tan rã của nhà văn Bùi Ngọc Tấn khi nói về quyển sách của mình, mà blogger Tưởng Năng Tiến trích lời
“Tôi chỉ có thể tóm tắt lại như thế này, đây là sử thi, quyển tiểu thuyết sử thi thời sự tan rã. Tan rã trong hệ tư tưởng, tan rã trong quan hệ sản xuất, nghĩa là tan rã trong ý thức hệ, tan rã trong quan hệ giữa người với người.”

Nhưng còn đảng cầm quyền?
Cánh Cò viết bài Hội chứng đảng, trong đó tác giả cho rằng những người cầm quyền ở Việt nam đang mắc một hội chứng đảng, và đang biến mình thành những con bệnh vì đang tin vào những điều sáo rỗng và mù quáng.

Người bị trị và kẻ cai trị  cũng đều có thể có số phận bi kịch vì như blogger Viết từ Sài gòn bình luận:
Bởi suy cho cùng, bất kỳ phương tiện nào đi đến mục đích có tính chất gian manh đều cho thấy mục đích chẳng tốt đẹp của nó.


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Hội Nhà báo ĐLVN ra tuyên bố số 6 phản đối công an đàn áp ông Phạm Chí Dũng


Hội Nhà báo ĐLVN ra tuyên bố số 6 phản đối công an đàn áp ông Phạm Chí Dũng

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok
2015-06-29
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
06292015-indp-repor-asso-prots-poli-perse.mp3 Phần âm thanhTải xuống âm thanh
Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam chính thức ra mắt hoạt động vào ngày 4 tháng 7 năm 2014.
Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam chính thức ra mắt hoạt động vào ngày 4 tháng 7 năm 2014.
File photo
Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, một tổ chức xã hội dân sự không thuộc Nhà nước, hôm nay ra tuyên bố số 6 phản đối Công an Thành phố Hồ Chí Minh đàn áp chủ tịch hội là ông Phạm Chí Dũng.
Theo nhận định thì biện pháp của công an nhằm loại bỏ tờ báo của hội mà sau chưa đầy một năm ra đời đã thu hút được nhiều độc giả quan tâm tình hình đất nước, muốn biết sự thật.
Thực tế đàn áp
Tuyên bố nhắc lại việc chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, ông Phạm Chí Dũng trong hai ngày 25 và 26 tháng 6 vừa qua bị nhân viên an ninh ép đi làm việc.
Đây không phải là lần đầu tiên mà trong vòng chưa đầy hai năm kể từ cuối năm 2013 sau khi công khai từ bỏ đảng Cộng sản Việt Nam, rồi tham gia thành lập Hội Nhà báo Độc lập, ông Phạm Chí Dũng từng bị triệu tập gần 20 lần, bị bắt giữ một số lần, bị tịch thu hộ chiếu cấm xuất cảnh. Và cơ quan an ninh thường xuyên theo dõi ông.
Một người biết vụ việc của chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, nhà báo Võ Văn Tạo, từ Nha Trang cho biết:
“ Về yêu cầu của bên Công an đối với anh Phạm Chí Dũng, chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập yêu cầu phải dẹp bỏ tờ Việt Nam Thời báo- tờ báo mạng của Hội Nhà báo Độc lập, thì tôi cũng biết thông tin này. Ngay tối anh Dũng được thả ra sau khi bị bắt lúc sáng đến 5 giờ chiều mới được thả ra; sau đó có thông tin trên mạng Internet là công an yêu cầu anh như thế.
Công an hỏi về liên quan với nhà văn Nguyễn Quang Lập- Bọ Lập; họ lấy cớ vụ án của Nguyễn Quang Lập là chưa điều tra, nên muốn điều tra những quan hệ với nhà văn; nhưng chủ yếu là họ yêu cầu anh Dũng chấm dứt trang báo đó.”
Nhận định lý do
Bản thân chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, ông Phạm Chí Dũng cũng có nhận định là cơ quan an ninh muốn loại bỏ mạng Việt Nam Thời Báo của Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam:
Cuối cùng họ đưa ra yêu cầu đóng trang Việt Nam Thời báo, và tôi hiểu là tiếp sau trang Việt Nam Thời báo là họ nhấn mạnh phải loại trừ vai trò ở Hội Nhà báo Độc lập đối với cá nhân tôi
ông Phạm Chí Dũng
“ Họ mời tôi với cớ về vụ Nguyễn Quang Lập vì vụ đó chưa đình chỉ; nhưng tôi hiểu đó chỉ là cái cớ thôi vì hầu hết những câu hỏi không phải hỏi về Nguyễn Quang Lập mà hỏi về Hội Nhà báo Độc lập và trang Việt Nam Thời báo thôi. Cuối cùng họ đưa ra yêu cầu đóng trang Việt Nam Thời báo, và tôi hiểu là tiếp sau trang Việt Nam Thời báo là họ nhấn mạnh phải loại trừ vai trò ở Hội Nhà báo Độc lập đối với cá nhân tôi.”
Ông Phạm Chí Dũng trong một lần đi biểu tình phản đối Trung Quốc
Ông Phạm Chí Dũng trong một lần đi biểu tình phản đối Trung Quốc

Một người cho biết hằng ngày vẫn phải vượt tường lửa để vào mạng xem Việt Nam Thời báo của Hội Nhà báo Độc lập cho biết lý do phải tìm đến với tờ báo này:
“ Tại vì tờ báo đó là tờ báo đa chiều, nó tập hợp những bài viết, những quan điểm khác nhau và không giấu diếm những sự thật.

849 cơ quan báo đài của Nhà nước thì thông thường những bài viết ảnh hưởng đến uy tín của Đảng, Nhà Nước cho dù đó là sự thật đi nữa cũng không được đăng lên. Những tiếng nói trái chiều hay không đúng chủ trương Nhà nước thì lại không được đăng tải. Cho nên tôi phải đi tìm những trang như Việt Nam Thời báo để tìm những tin tức, những sự thật để hiểu biết chính xác về tình hình của đất nước.”

Nhà báo Võ Văn Tạo đưa ra nhận định về lý do tại sao công an thẳng thừng đưa ra yêu cầu đối với chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam phải ngưng Việt Nam Thời báo:
Ở Việt Nam ai sống lâu năm ở thể chế này đều biết rằng mọi thứ mà không do Đảng cộng sản chủ trương lập ra thì đều bị coi là bất hợp pháp và là kẻ thù nguy hiểm của thể chế.

Không chỉ hội Nhà báo, kể cả những hội thông thường nhất như Hội Làm vườn; bất cứ hội gì Đảng đều tìm cách cài cắm người mình vào. Từ lâu chúng tôi biết rằng những hội đó do Đảng lập ra chẳng qua chỉ là những thứ hình thức để xiềng xích tất cả những giai tầng trong xã hội thôi.
Trang mạng tờ Việt Nam Thời Báo ngày 29 tháng 6, 2015
Trang mạng tờ Việt Nam Thời Báo ngày 29 tháng 6, 2015

Thế thì Hội Nhà báo Độc lập do anh Phạm Chí Dũng làm chủ tịch khi ra mắt thì như cái gai. Mà trong năm 2014 không chỉ có Hội Nhà báo Độc lập mà có một số hội đoàn, xã hội dân sự khác nữa như Công đoàn Độc lập, Hội Phụ nữ cũng độc lập… chừng trên 20 hội độc lập như thế  và họ tự tuyên bố thành lập chứ không đăng ký vì có đăng ký cũng không bao giờ được công nhận; mà theo truyền thống là đăng ký với cơ quan Sở Nội vụ thì tôi tin chắc chắn họ sẽ cung cấp cho đăng ký vì những tổ chức đó không phải do Đảng lập ra. Nên Hội Nhà báo Độc lập như một cái gai đối với thể chế này và đối với an ninh.”

Ở Việt Nam ai sống lâu năm ở thể chế này đều biết rằng mọi thứ mà không do Đảng cộng sản chủ trương lập ra thì đều bị coi là bất hợp pháp và là kẻ thù nguy hiểm của thể chế. Không chỉ hội Nhà báo, kể cả những hội thông thường nhất như Hội Làm vườn; bất cứ hội gì Đảng đều tìm cách cài cắm người mình vào
Nhà báo Võ Văn Tạo
Chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, nhà báo Phạm Chí Dũng, chia sẽ một số nguồn tin mà ông có được về mạng Việt Nam Thời báo của hội này:

“ Tôi có nghe những thông tin ( không biết có đúng không) là phía chính quyền đánh giá trang Việt Nam Thời báo và Hội Nhà báo Độc lập hiện nay có tầm ảnh hưởng khá rộng; đặc biệt ảnh hưởng đến cả khối công chức và người về hưu thành thử có thể đó là lý do họ không muốn tồn tại một chủ thể mặc dù đã được hiến định trong Hiến pháp năm 1992 và 2003. Họ không muốn tồn tại một Hội Nhà báo Độc lập bên cạnh một Hội Nhà báo Việt Nam. Và vẫn muốn giữ vai trò chuyên chế, độc tài về các hội đoàn dân sự của Nhà nước. 

Đó là nguồn thông tin riêng của tôi, tôi nghe được như vậy.
Một cơ sở nữa có lẽ lượng truy cập đối với Việt Nam Thời báo tăng đáng kể trong thời gian một năm vừa qua. Lượng truy cập bình quân hiện nay của Việt Nam Thời báo một ngày là từ 70- 80 ngàn; khi cao hơn có 100 ngàn một ngày. Có lẽ đó là một lý do để Nhà nước và ngành Công an cảm thấy lo ngại sự ảnh hưởng của trang Việt Nam Thời báo; đặc biệt là chúng tôi đặt ra yêu cầu trang Việt Nam Thời báo phải gia tăng tính phản biện về các vấn đề kinh tế, xã hội, văn hóa, chính trị và kể cả tôn giáo nữa; phản ánh sự thật khách quan và nói lên tiếng nói của người dân.

Tôi nghĩ rằng trong một xã hội mà người ta không quan tâm nhiều lắm, hay quan tâm rất ít về tự do ngôn luận và kể cả vấn đề tự do tư tưởng, tự do báo chí thì có lẽ người ta chưa quen với sự tồn tại của cơ chế xã hội dân sự và các tổ chức xã hội dân sự độc lập như là Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam.”

Báo chí Nhà nước và báo chí độc lập
Nhà báo Võ Văn Tạo cho biết trong thực tế tại Việt Nam có nhiều trang mạng của những người được gọi là ‘trí thức dấn thân’ cũng bị chặn tại Việt Nam. Tuy nhiên, nhiều người quan tâm đến thông tin sự thật vẫn tìm cách vượt tường lửa để đến với các trang mạng đó và nhà báo Võ Văn Tạo cho rằng cuộc chiến giữa cơ quan tuyên truyền Nhà nước và truyền thông ‘lề dân’ không chịu sự kiểm soát nào là một cuộc chiến một mất, một còn.

“ Trong thời đại phát triển khoa học- kỹ thuật có Internet, có facebook  và có các phương tiện truyền thông khác và rất khó chặn. Có những quốc gia như Trung Quốc họ cũng ngặt nghèo hơn nhưng tôi cho rằng cũng vẫn bị lọt vì theo tôi việc họ chặn thì vẫn cứ ngăn chặn nhưng cái đà tiến bộ của khoa học- kỹ thuật và tiếp cận của cộng đồng ‘trí thức dấn thân’ thì tôi cho rằng người ta vẫn tìm cách vượt qua.

Hiện nay ở Việt Nam một số trang web trang blog cá nhân mà mạnh dạn, tương đối thẳng thắn và can đảm cũng bị chặn; rất khó vào nhưng những người biết cách bày nhau để vào xem.”
Xin được nhắc lại Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam với tờ báo mạng Việt Nam Thời báo ra đời vào ngày 4 tháng 7 năm ngoái.

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Monday, June 29, 2015

Tin Tong Hop - 29.06.2015...Lãnh đạo phong trào sinh viên Hoàng Chi Phong bị hành hung


Đăng ngày 29-06-2015 Sửa đổi ngày 29-06-2015 16:13

Lãnh đạo phong trào sinh viên Hoàng Chi Phong bị hành hung

media
Hoàng Chi Phong (Joshua Wong) bị hành hung tối hôm 28/06/2015 - REUTERS /Tyrone Siu
Hoàng Chi Phong, gương mặt hàng đầu phong trào sinh viên Hồng Kông đấu tranh vì dân chủ bị hành hung tối ngày Chủ Nhật 28/06/2015. Kể từ cuộc xuống đường đòi quyền tự do bầu chọn lãnh đạo, nhiều nhà dân chủ Hồng Kông cũng bị tấn công.
Bản tin của AFP cho biết, Hoàng Chi Phong, 18 tuổi, và bạn gái đã bị đả thương vào tối hôm qua khi vừa rời khỏi một rạp xi-nê gần khu thương mại Mong Kok. Đây là nơi, phong trào dân chủ Hồng Kông chiếm đóng vào mùa thu năm ngoái để đòi được bầu cử tự do. 
Theo các nhân chứng, Hoàng Chi Phong bị thương ở mặt. Cảnh sát Hồng Kông xác nhận lãnh đạo phong trào sinh viên họ Hoàng bị thương ở mắt và mũi. Thủ phạm là một thanh niên khoảng 20 tuổi. 
Bản thân Hoàng Chi Phong trên mạng xã hội cá nhân lên án vụ anh bị hành hung : « Các nhà dân chủ Hồng Kông có nguy cơ bị tấn công bất kỳ lúc nào trong cuộc sống hàng ngày, chứ không chỉ bị sách nhiễu khi đi biểu tình. Đó là điều khiến tôi lo ngại. Không chỉ quyền tự do bầu cử mà cả các quyền tự do cơ bản và hệ thống pháp lý bị vi phạm ». 
Hồi tháng 9/2014, trong nhiều tuần lễ, phe dân chủ chiếm đóng đường phố đòi được bầu ra lãnh đạo đặc khu hành chính Hồng Kông theo thể thức phổ thông đầu phiếu. Lãnh đạo số một Hồng Kông hiện nay là người do Bắc Kinh chỉ định. Nghị viện Hồng Kông vừa bác bỏ dự luật bầu cử do Trung Quốc áp đặt, theo đó cử tri Hồng Kông được tự do chọn lựa người lãnh đạo, với điều kiện, các ứng cử viên phải đáp ứng một số tiêu chuẩn của Bắc Kinh.


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 
mediaHoàng Chi Phong (Joshua Wong) bị hành hung tối hôm 28/06/2015 - REUTERS /Tyrone Siu

Hoàng Chi Phong, gương mặt hàng đầu phong trào sinh viên Hồng Kông đấu tranh vì dân chủ bị hành hung tối ngày Chủ Nhật 28/06/2015. Kể từ cuộc xuống đường đòi quyền tự do bầu chọn lãnh đạo, nhiều nhà dân chủ Hồng Kông cũng bị tấn công.

Bản tin của AFP cho biết, Hoàng Chi Phong, 18 tuổi, và bạn gái đã bị đả thương vào tối hôm qua khi vừa rời khỏi một rạp xi-nê gần khu thương mại Mong Kok. Đây là nơi, phong trào dân chủ Hồng Kông chiếm đóng vào mùa thu năm ngoái để đòi được bầu cử tự do. 

Theo các nhân chứng, Hoàng Chi Phong bị thương ở mặt. Cảnh sát Hồng Kông xác nhận lãnh đạo phong trào sinh viên họ Hoàng bị thương ở mắt và mũi. Thủ phạm là một thanh niên khoảng 20 tuổi. 

Bản thân Hoàng Chi Phong trên mạng xã hội cá nhân lên án vụ anh bị hành hung : « Các nhà dân chủ Hồng Kông có nguy cơ bị tấn công bất kỳ lúc nào trong cuộc sống hàng ngày, chứ không chỉ bị sách nhiễu khi đi biểu tình. Đó là điều khiến tôi lo ngại. Không chỉ quyền tự do bầu cử mà cả các quyền tự do cơ bản và hệ thống pháp lý bị vi phạm ». 

Hồi tháng 9/2014, trong nhiều tuần lễ, phe dân chủ chiếm đóng đường phố đòi được bầu ra lãnh đạo đặc khu hành chính Hồng Kông theo thể thức phổ thông đầu phiếu. Lãnh đạo số một Hồng Kông hiện nay là người do Bắc Kinh chỉ định. Nghị viện Hồng Kông vừa bác bỏ dự luật bầu cử do Trung Quốc áp đặt, theo đó cử tri Hồng Kông được tự do chọn lựa người lãnh đạo, với điều kiện, các ứng cử viên phải đáp ứng một số tiêu chuẩn của Bắc Kinh.


media
Angela Merkel Alexis Tsipras trong lần gặp tại Berlin 23/03/2015 - REUTERS/Hannibal Hanschke
Nếu Hy Lạp bị phá sản và bắt buộc phải rời vùng đồng tiền chung thì chính Thủ tướng Đức Angela Merkel sẽ lãnh phần lớn trách nhiệm. 

Uy tín của lãnh đạo cường quốc kinh tế số một của Châu Âu tùy thuộc vào giải pháp cho cuộc khủng hoảng nghiêm trọng nhất hiện nay trong bối cảnh Liên Hiệp Châu Âu đang đứng trước nhiều de dọa.
Từ nhiều tháng nay, Thủ tướng Đức, một nhân vật có tiếng thận trọng, luôn đắn đo cân nhắc những hệ quả về tài chính, kinh tế và địa chiến lược trong trường hợp Hy Lạp rời vùng đồng tiền chung.

Theo các cố vấn thân cận của Thủ tướng Merkel, trái với quan điểm xem nhẹ hậu quả của bộ trưởng Tài chính đầy thế lực Wolfgang Shauble, bà dứt khoát không để cho thành viên Hy Lạp bị vỡ nợ, phải ra đi.

Thứ sáu 26/06, vài giờ trước khi Thủ tướng Alexis Tsipras loan báo với quốc dân Hy Lạp trưng cầu dân ý có nên chấp nhận hay không các đề nghị của các nhà tài trợ, Thủ tướng Đức còn tháp tùng Tổng thống Pháp bàn thảo riêng với đồng sự Hy Lạp bên lề thượng đỉnh Châu Âu. Bà khuyên Thủ tướng Hy Lạp nên chấp nhận « biện pháp rộng lượng » của Ủy ban châu Âu, Ngân hàng Châu Âu và Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF.

Trong cuộc điện đàm với tổng thống Barack Obama sau đó, thủ tướng Đức còn hội ý với lãnh đạo Hoa Kỳ, cần phải tạo điều kiện cho Hy Lạp ở lại và cải cách trong khối đồng tiền chung euro.

Trách nhiệm Merkel-Tsipras 
Theo giới phân tích, nếu cuối cùng Hy Lạp rời vùng kinh tế và đồng tiền chung euro thì chắc chắn Thủ tướng Tsipras và phe cực tả Hy Lạp sẽ bị phê phán là thiếu xây dựng trong các cuộc thương lượng triền miên.

Tuy nhiên, chính Thủ tướng Đức phải « quản trị » tình hình « hậu Hy Lạp » và sẽ là người chịu trách nhiệm giải thích vì sao không tránh được giải pháp xấu nhất này.
Trước hết, Hy Lạp ra đi là một thảm nạn cho người dân quốc gia Nam Âu này. Họ phải sử dụng đồng drakma mới, bị mất giá nghiêm trọng, đối đầu với lạm phát phi mã, thiếu hụt nhu yếu phẩm nhập khẩu nhất là dầu khí và thuốc men. Các nước Liên Hiệp Châu Âu sử dụng đồng euro cũng không tránh được tác động dây chuyền, mất hàng trăm tỷ cho vay, lại phải áp dụng chính sách thắt lưng buộc bụng.
Nói rõ hơn, theo Reuters, để Hy Lạp ra đi không phải là giải pháp triệt để mà bà Angela Merkel tính đến.

« Ám ảnh châu Âu tan rã » 
Trong các cuộc đàm đạo riêng, thủ tướng Đức cho biết mối lo ngại nhất của bà là nước Đức bị lịch sử kết tội làm châu Âu « tan vỡ ba lần trong một thế kỷ ».
Bà đã hơn một lần thương thảo với Thủ tướng Hy Lạp suốt năm giờ đồng hồ và cam kết Berlin « chiến đấu » bên cạnh Athens.

Liên Hiệp Châu Âu, tuy hùng mạnh kinh tế, đang đứng trước nhiều hiểm nguy : nước Anh với dự án trưng cầu dân ý đi hay ở, khó khăn thống nhất lập trường đối phó với làn sóng nhập cư bất hợp pháp, khủng hoảng với Nga tại Ukraina, đe dọa của thánh chiến Hồi giáo, giờ đây nếu cộng thêm tình hình rối loạn tại Hy Lạp thì số phận các dự án cải cách Châu Âu sẽ ra sao ? Những lực lượng chính trị cực tả và cực hữu chống Châu Âu thống nhất có thêm thời cơ để đòi « độc lập » .

Cựu Ngoại trưởng Đức Joschka Fischer, trong một bài phân tích, nhận định như sau : khủng hoảng trong nội bộ Liên Hiệp Châu Âu xảy ra trong môi trường địa chính trị nguy hiểm và bất ổn. Để tránh bị tan vỡ, giải pháp cần kíp, đầu tiên và quan trọng hơn hết là giải pháp chiến lược cho hồ sơ Hy Lạp. 

« Thuốc đắng nhưng không hiệu nghiệm »
Từ khi khủng hoảng tài chính của Hy Lạp nổ ra cách nay năm năm , chiến lược của Berlin là thương thuyết từng giai đoạn : đánh đổi tài trợ với các biện pháp cải cách đớn đau thắt lưng buộc bụng. Tai hại hơn nữa, chiến lược khắc khổ này bị nhiều chuyên gia kinh tế và Thủ tướng Tsipras than phiền là cản trở kinh tế Hy Lạp vực dậy.

Không rõ tại sao, trong những tuần lễ gần đây, chủ trương trung dung của Thủ tướng Đức bị quan điểm triệt để của bộ trưởng Tài chính Wolfgang Shauble, lấn áp ? 


mediaViện Kiểm sát phụ trách chống khủng bố cho tiến hành điều tra tại hiện trường ở Isère, Pháp ngày 26/06/2015.AFP PHOTO/PHILIPPE DESMAZES

Theo số liệu được Bộ trưởng Nội vụ Pháp Bernard Cazeneuve tiết lộ vào đầu tháng Sáu (2015), có khoảng 1.750 người bị nhận diện là có « dính líu cách này hay cách khác đến các mạng lưới thánh chiến ». Vụ khủng bố vào hôm qua, 26/06/2015 tại vùng Isère, hay vào tháng Giêng tại Paris và vùng phụ cận như vậy là phần nhìn thấy được của một hiện tượng rộng lớn và đáng sợ. Nhất là khi cách thức hành động của quân khủng bố đã chuyển biến với thời gian.

Trên bề nổi, có những vụ khủng bố quả thực là đã gây chấn động tại Pháp, từ vụ Mohammed Merah sát hại ba học sinh, một giáo viên, và ba quân nhân vào tháng Ba năm 2012 tại Montauban và Toulouse, cho đến các cuộc tấn công vào tháng Giêng năm 2015 tại Paris nhắm vào tòa soạn tuần báo Charlie Hebdo, Siêu thị Hyper Cacher dành cho người Do Thái, và ở Montrouge, làm cho tất cả 17 người thiệt mang. Hay là vụ khủng bố hôm qua ở Saint-Quentin-Fallavier, tỉnh Isère. 

Giữa hai thời điểm 2012 và 2015, tình hình nói chung là yên tĩnh, ngoại trừ một vài vụ tấn công lẻ tẻ bằng dao do một vài thanh niên Hồi giáo cực đoan tiến hành nhắm vào lính hay cảnh sát. 

Vấn đề tuy nhiên là có nhiều âm mưu khủng bố mà chính quyền cho là đã phá vỡ kịp. Mới đây, vào tháng Tư năm 2015, một sinh viên gốc Algérie Sid Ahmed Ghlam đã bị bắt. Theo cảnh sát, thì nghi can này đang chuẩn bị một cuộc tấn công khủng bố vào một nhà thờ ở thị xã Villejuif, ngoại ô Paris. 
Còn có nhiều vụ khác bị ngăn chặn kịp thời mà chính quyền không tiết lộ, và dĩ nhiên người thường không thể biết được số lượng chính xác. Bộ trưởng Bernard Cazeneuve, tuy vậy đã hé lộ phần nào quy mô của vấn đề này khi cho biết là hiện có khoảng 130 thủ tục pháp lý liên quan đến các hoạt động khủng bố được xúc tiến, nhắm vào khoảng 650 người. 

Một yếu tố khác gây quan ngại là phương thức hành động của kẻ khủng bố. Trong các cuộc tấn công nhắm vào báo Charlie Hebdo hoặc siêu thị Hyper Cacher, đối tượng mà các hung thủ muốn tấn công tương đối rõ ràng, và sau khi thảm kịch xẩy ra, chính quyền đã tăng cường phòng vệ các cơ sở nhạy cảm như tòa soạn báo chí, đài phát thanh hay truyền hình, các nơi sinh hoạt của người Do Thái… 

Thế nhưng, vụ khủng bố hôm qua, 26/06 lại nhắm vào một cơ sở công nghiệp, với nạn nhân hoạt động trong một lãnh vực hoàn toàn không có liên can gì đến cuộc xung đột đẫm máu ở vùng Trung Đông, hay đến đạo Hồi. 

Chính quyền Pháp đã từng cảnh báo là ngày nay, các thành phần khủng bố có thể tấn công vào bất cứ lúc nào và ở bất cứ nơi nào. Có thể nói là cơn ác mộng được cảnh báo đó giờ đây đã trở thành sự thật, và đặt ra những thách thức to lớn cho lực lượng an ninh, mà quan trọng nhất là rất khó xác định rằng đâu sẽ là cơ sở nhạy cảm để bảo vệ ! 

Vấn đề thứ hai mà chính quyền đã nêu bật là nhân dạng của những kẻ khủng bố, « không còn là các nhóm khủng bố đến từ nước ngoài, hành sự tại Pháp, rồi sau đó bỏ đi » mà chính là những người tại chỗ, bị các thành phần Hồi giáo cực đoan tuyên truyền. 

Sau vụ khủng bố có thể gọi là mù quáng hôm qua, vấn đề là làm sao có được một đối sách thích hợp. Phải tăng cường kiểm soát, để trấn an dân chúng, nhất là khi đợt nghỉ hè tháng Bảy sắp đến, các nhà ga, sân bay, xe lửa sẽ chật ních người. 

Chính phủ Pháp đã tăng cường kế hoạch bảo đảm trị an Vigipirate lên đến mức tối đa – gọi là mức báo động khủng bố - tại vùng Rhône-Alpes. Thế nhưng, tình trạng báo động này chỉ có thể được duy trì hai ba ngày trong trường hợp không có sự cố gì mới.

__._,_.___

Posted by: ly vanxuan





Một tin HOT nữa :

    HOÀNG TRUNG HẢI UNG THƯ GAN HAY BỊ PHÓNG XẠ ?

Cũng trong tuần qua, thông tin cho biết là phó thủ tướng Hoàng Trung Hải bị ung thư gan ngày thêm nặng hơn. Tuy nhiên theo tin nội bộ thì HẢI bị Phóng Xạ.

Đây là bản tin thứ 2 rất hồi hộp ... Các bạn có nghĩ là...... anh 3 DŨNG!!!


(*) Ghi chú: Nếu 2 bản tin Phùng Quang Thanh và Hoàng Trung Hải bị SỘ HÀNG, thì các bạn cứ gọi Thùy Trang là SƯ PHỤ của Quảng Nổ, và sau đó sẽ xin đóng cửa Facebook để đi tu một thời gian ...

Nguyễn Thùy Trang






__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

MAGNA CARTA 800 TUỔI, VIỆT NAM CHỈ CHẬM CÓ 800 NĂM!......VC 4000 ngàn năm văn hến..lấy đâu ra ?

 

MAGNA CARTA 800 TUỔI, VIỆT NAM CHỈ CHẬM CÓ 800 NĂM!

Ls Nguyễn Văn Thân

Trong ngày 15 tháng 6 vừa qua, Nữ hoàng Elizabeth và Thủ tướng Anh David Cameron đã tham dự Lễ Kỷ Niệm 800 năm ngày ra đời của Đại Hiến chương Magana Carta (Great Charter) tại Runnymede. 

Tại đây vào đúng 800 năm về, trước vua John đã ban hành dấu ấn vào văn bản tạo ra nền tảng cho một thể chế dân chủ đại nghị và nhà nước pháp quyền. Thủ tướng Cameron phát biểu rằng Magna Carta là một bước ngoặt lịch sử của nhân loại vì nó đã thay đổi trong cốt lõi quan hệ giữa giai cấp thống trị và giới bị trị.

Vua John sinh ngày 24 tháng 12 năm 1166 và là con út trong năm người con trai của Vua Henry II. Các anh lớn của Jonh gồm có Willaim, Henry và Geoffrey đều chết yểu. Khi anh thứ là Richard I trở thành vua vào năm 1189, Richard quyết định phong cháu Arthur làm thái tử. 

Nhân lúc Richard đi vắng trên đường tham dự Thập Tự chinh III thì John làm đảo chính soán ngôi nhưng thất bại, kết quả là bị lưu đày. Đầu năm 1194, vua Richard trở về. Cuộc chiến với vua Phillip II tiếp diễn và Thái tử Arthur bị vua Pháp bắt giữ. Richard xuống lệnh ân xá và phong John làm thái tử.

 Khi Richard băng hà năm 1199 thì John nối ngôi vua Anh Quốc. Một năm sau, John ký Hòa ước Le Goulett với vua Phillip II của Pháp mà theo đó, John được công nhận chủ quyền một phần lãnh thổ ở miền tây bắc Pháp.

Nhưng chiến tranh với Pháp lại nổ ra trong năm 1202. Sau một vài trận thắng đầu, quân của John liên tục bị thất bại và mất tất cả đất ở Pháp. Tới năm 1208, Giáo hoàng Innocent III quyết định bổ nhiệm Stephen Langton làm Tổng Giám mục Canterbury. Vua John phản đối và kết quả ông trở thành vị hoàng thân Anh Quốc đầu tiên bị Giáo Hoàng rút phép thông công từ năm 1209 cho tới năm 1213.

John đích thân cầm quân đi đánh Pháp để lấy lại đất nhưng bị bại tại trận Bouvines vào năm 1214. Quay trở về Anh Quốc, John vẫn nuôi mộng tiếp tục chiến tranh. Để có kinh phí thì nhà vua phải đánh thuế nặng hơn. Đa số bá tước sau nhiều năm đóng thuế cho vua tham chiến đã quá mỏi mệt và quyết định làm phản. Tới năm 1215 thì số bá tước phản loạn nhiều hơn số trung thành với nhà vua. Nội chiến bùng nổ và nhóm phản loạn cầm đầu bởi Bá Tước Robert Fitzwater tiến chiếm London. John không còn cách nào khác là phải thương thuyết và chấp nhận điều kiện của họ.

Qua trung gian của Tổng Giám Mục Langton, vua John và nhóm phản loạn đã đồng ý gặp nhau tại Runnymede bên cạnh sông Thames là trung điểm giữa cung điện Windsor và London. Sau 10 ngày thương thuyết, vua John đồng ý chấp nhận các điều kiện của nhóm phản loạn và đóng dấu ấn vào Magna Carta và vào ngày 15 tháng 6 năm 1215.
Văn bản Magna Carta được viết tay bằng chữ La tinh trên mảnh da cừu có khoảng 4000 chữ và được dịch ngay sang tiếng Pháp – ngôn ngữ quốc tế của giới quý tộc vào thời đó. Bản dịch tiếng Anh đầu tiên được khám phá vào năm 1534, có nghĩa là hơn 300 trăm năm sau khi bản gốc ra đời. Văn bản bao gồm 63 điều khoản mà đa số là ấn định trách nhiệm của nhà vua trong việc đánh thuế, giam giữ thần dân và quyền hạn của bá tước trong chế độ phong kiến.

 Nhưng cũng có những điều khoản liên quan tới quyền hạn của Nhà Thờ, người Do Thái, góa phụ và giới thương gia ngoại quốc. Trên căn bản thì Magna Carta là một hòa ước giữa vua John và các bá tước, nhưng các điều khoản áp dụng cho mọi thần dân tự do. Anh Quốc lúc đó ước lượng có 4 triệu dân mà khoảng 3/4 thuộc dạng tá điền không được xem ngang hàng với thần dân tự do. Tuy nhiên, không thể phủ nhận văn bản này là nền tảng khởi đầu cho khái niệm nhân quyền phổ quát.

Trong 63 điều khoản thì chỉ có một vài điều được lưu giữ trong luật Anh Quốc và có tầm quan trọng mang tính lịch sử. Cụ thể làĐiều 12 và 14 quy định nhà vua không được đánh thuế trừ khi có sự đồng thuận của một hội đồng đại diện gồm có các tổng giám mục, giám mục, tu sĩ, bá tước qua một cuộc họp được triệu tập bằng văn bản. Điều 21 quy định là bá tước chỉ bị xử phạt bởi những người ngang hàng và hình phạt phải tương xứng với tội phạm. Điều 39 quy định là không có một thần dân tự do nào có thể bị bắt giữ hoặc giam cầm, bị tịch thu tài sản, đặt ngoài vòng pháp luật hoặc bị dùng vũ lực ép buộc trừ khi có phán quyết hợp pháp của những người ngang hàng với họ. Điều 40 xác định là không ai có quyền bán, phủ nhận hoặc trì trệ quyền công lý của thần dân tự do.

Đặc biệt là dưới Điều 61, một hội đồng quý tộc gồm có 25 bá tước sẽ được thành lập để giám sát và bảo đảm nhà vua tuân thủ các điều khoản của Magna Carta. Trong trường hợp nhà vua vi phạm thì hội đồng có thể chế tài bằng cách chiếm giữ đất đai và tài sản của vua.

Điều 12 và 14 của Magna Carta mở đường cho sự thành lập Quốc hội Lưỡng viện Anh Quốc sau này gồm có Viện Quý tộc (House of Lords) và Viện Thường dân (House of Commons). Điều 21 và 39 dẫn đến nguyên tắc xét xử bởi Bồi thẩm đoàn và bản án phải tương xứng với tội trạng trong Luật hình sự. Điều 39 xác định quyền tư hữu của mọi người dân mà nhà vua hoặc bất cứ ai không thể nào tùy tiện chiếm giữ. Điều 39 và 40 cũng mở đường cho Luật Bảo thân (Writs of Habeas Corpus) sau này và nguyên tắc là không có ai bị tước đoạn quyền hạn mà không thông qua một tiến trình công lý đúng đắn (due process of law).

Tuy đã chấp thuận Hiến Chương nhưng vua John không thật lòng tuân thủ nên bí mật yêu cầu Giáo Hoàng can thiệp. Giáo Hoàng Innocent III tuyên bố Magna Carta không có giá trị vì nhà vua đã bị cưỡng bức. Quân của vua John quay lại tấn công nhóm bá tước phản loạn ở thôn quê. Tại London, nhóm phản loạn tuyên bố lật đổ nhà vua và hứa phò vua Louis của Pháp. Trong lúc cuộc nội chiến sắp diễn ra thì vua John thình lình qua đời vì bệnh kiết lỵ vào ngày 19 tháng 10 năm 1216. Con ông là Henry III lúc đó mới 9 tuổi nối ngôi dưới sự nhiếp chính của William Marshall. Quân bảo hoàng đánh bại nhóm phản loạn tại trận Lincoln và Dover vào năm 1217 nhưng để lấy lòng thần phục của các bá tước, quan nhiếp chính ban hành lại Magna Carta ngắn hơn với 41 điều khoản và loại bỏ Điều 61. Khi tới tuổi trưởng thành vào năm 1227, chính vua Henry III ban hành Magna Carta mới và ngắn hơn và văn bản này trở thành một phần của luật Anh Quốc.

Khi Magna Carta ra đời trong năm 2015 thì Việt Nam đang trải qua những ngày tháng cuối của thời Nhà Lý. Theo Đại Việt Sử Ký Toàn Thư thì Vua Lý Huệ Tông sinh năm 1194 và lên ngôi vào năm 1211. Đến năm 1224 thì Vua bị Trần Thủ Độ ép nhường ngôi cho con gái là Lý Chiêu Hoàng lúc đó mới 6 tuổi. Qua năm sau thì Lý Chiêu Hoàng nhường ngôi lại cho chồng là Trần Cảnh lập ra Nhà Trần và chấm dứt triều đại Nhà Lý.

Tục truyền là Vua Lý Huệ Tông phát điên nên truyền ngôi cho con gái Lý Chiêu Hoàng để đi tu. Nhưng Trần Thủ Độ vẫn sợ người dân nhớ vua cũ nên tìm cách giết ông. Một hôm khi thấy Huệ Tông nhổ cỏ sau vườn, Thủ Độ bèn nói “nhổ cỏ phải nhổ cả rễ”. Huệ Tông đáp trả là “điều ngươi nói, ta hiểu rồi”. Sau đó, nhà vua tự tử chết năm 1226 thọ 33 tuổi.
Có lẽ sự ảnh hưởng quan trọng nhất của Magna Carta không phải chỉ là ở một vài điều khoản mà là ở tinh thần thượng tôn luật pháp và hình thức cai trị pháp quyền. Khi văn bản này đời vào 800 năm về trước thì người Anh đã bắt đầu vượt ra khỏi thuyết thiên mệnh là không có một cá nhân, nhà vua, nhóm hay tập thể nào có thể đứng trên luật pháp. Vào lúc đó thì chế độ phong kiến tại Việt Nam vẫn còn áp dụng triệt để những hình thức cai trị độc đoán. Cho tới ngày nay trong năm 2015, tài sản, đất đai của hàng trăm ngàn ngàn dân oan Việt Nam vẫn bị tịch thu một cách tùy tiện. Gần đây hơn, công an tùy tiện tịch thu hộ chiếu của Gs Nguyễn Huệ Chi mà không một lời giải thích. Hộ chiếu đả trả lại nhưng không có một ai chịu trách nhiệm trước pháp lý.

Muốn xây dựng một nhà nước pháp quyền thì trước hết phải có sự phân quyền giữa hành pháp, lập pháp và tư pháp và một hệ thống tư pháp thật sự độc lập. Nhưng Đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay vẫn đứng trên pháp luật và cai trị một cách tùy tiện. Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao Trương Hòa Bình là một thành viên Ban Bí thư Trung ương Đảng Cộng sản thì làm sao tòa án có thể độc lập? Không biết còn bao nhiêu năm nữa thì Việt Nam mới xây dựng được một hệ thống cai trị pháp quyền theo đúng tinh thần của Magna Carta 800 về trước?
N.V.T.
Tác giả gửi BVN

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link