Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, August 4, 2015

Việt kiều về quê mới biết bị truy nã 25 năm

WESTMINSTER (NV) - Ông Bùi Văn Tánh, sinh ngày 4 Tháng Mười Hai, 1954, sống tại Hoa Kỳ, vừa về thăm quê hương thì bị Công an tỉnh Khánh Hòa bắt giữ về hành vi "cướp ghe, vượt biển ra nước ngoài" từ 34 năm trước, theo tin tờ Pháp Luật ở thành phố Sài Gòn.

Ông Bùi Văn Tánh, Việt kiều về nước sau 34 năm mới biết "bị truy nã 25 năm" và bị bắt (Hình: baokhanhhoa.com)


Theo tờ Pháp Luật, “Công an tỉnh Khánh Hòa vừa vận động thành công ông Bùi Văn Tánh (sinh năm 1956, trú tại phường Vĩnh Trường, TP Nha Trang, hiện đang sinh sống và làm việc tại Hoa Kỳ) là đối tượng bị truy nã ra đầu thú.”
Ông Tánh bị truy nã vì tội “Cướp tài sản” và tội “Tổ chức người khác trốn đi nước ngoài trái phép” theo quyết định truy nã số 121 ngày 24 Tháng Bảy, 1990, của Công an tỉnh Khánh Hòa.
Cũng theo tờ báo này, Tháng Bảy, 1981, ông Tánh cùng một số người khác đến khu vực bãi biển thuộc phường Vĩnh Nguyên (TP Nha Trang) chơi. Thấy có chiếc ghe đang chuẩn bị vượt biển ra nước ngoài, nhóm người này đã nhảy lên cướp ghe và trốn thoát sang Philippines.
Trong khi đó, tờ Khánh Hòa lại đưa tin “Đầu Tháng Bảy, 1990, ông Tánh cùng một số người tham gia vượt biển trốn ra nước ngoài. Tuy nhiên, do lực lượng công an phát hiện và truy bắt, nên số người tham gia đón tàu vượt biển phải bỏ chạy. Riêng ông Tánh lúc đó cùng ba thanh niên khác đã dùng vũ lực cướp tàu, bỏ trốn ra nước ngoài.”

Sau sáu tháng ở trại tị nạn, ông Tánh được bảo lãnh qua Hoa Kỳ định cư. Từ đó tới nay ông Tánh không hề biết mình bị công an Việt Nam truy nã. Đầu Tháng Tám khi về nước thăm gia đình, được lực lượng công an vận động, ông Tánh đã ra đầu thú.” Tờ Khánh Hòa tường thuật. (Q.D)

HÃY NẮM TAY NHAU MÀ ÐỨNG DẬY !


--
Kính Chuyển
MG





HÃY NẮM TAY NHAU
MÀ ÐỨNG DẬY !

MƯỜNG GIANG

Hãy nắm tay nhau mà đứng dậy !
đồng bào ơi chờ đợi lâu rồi
bốn mươi năm sống đời nô lệ
non nước điêu tàn, nát tả tơi

hãy đứng lên đi, nòi giống Việt
đừng làm tủi nhục cháu con Rồng
người đâu có phải là trâu ngựa
cúi mặt, gục đầu trước bất công

hãy bẻ cùm gông đang xiết họng
đập tan bạo lực lũ cuồng điên
tự do đừng đợi “ xin mà có “
khi Mỹ “ cụp đuôi “ bợ cộng quyền

Hãy đứng lên đi, dành độc lập !
Bao đời sống chết với toàn dân
giặc Hồ triệu đứa đang xâu xé
dành máu xương người để kiếm ăn

hãy cứu sơn hà đang hấp hối
biên cương, biển đảo bán cho Tàu
thảm thương gái Việt đang tơi tả
làm vợ muôn phương, tủi má đào

Hãy vứt thù riêng vào đáy huyệt
hãy dành tất cả cho quê hương
hãy vì dân tộc đang rên xiết
sống kiếp cỏ cây giữa đoạn trường

hãy góp hồn tim làm ánh đuốc
hãy đem chữ nghĩa biến thành gươm
lửa thiêng sẽ đốt đảng thành bụi
gươm diệt tham ô, dẹp bạo tàn

hãy quyết tâm lên người nước Việt
tự mình tháo gỡ để mà đi
Bắc Phi, Miến Điện, Hồng Kông đó !
dành lại tự do, chết sá gì ?

ai khổ hơn ta : dòng giống Việt ?
đứng lên đi mà cứu thân mình
chẳng thà gục ngã, đòi quyền sống
người khác cỏ cây, biết nhục vinh !

hãy nắm tay nhau mà đứng dậy !
 triệu người chen bước, sánh vai nhau
thù nhà nợ nước nay là lúc
diệt đảng “ việt gian “ cứu đồng bào

Từ Xóm Cồn Ha Uy Di
Tháng 8-2015
Mường giang


________________

__._,_.___

Posted by: Ho Dinh 

Monday, August 3, 2015

ÁC MỘNG HẢI TẶC TRUNG CỘNG TRÊN THÁI BÌNH DƯƠNG



Kính Chuyển
MG

ÁC MỘNG HẢI TẶC TRUNG CỘNG
TRÊN THÁI BÌNH DƯƠNG
MƯỜNG GIANG


            Ngay từ tháng 8-2007, Trung Cộng đã khởi sự khai thác các tiềm năng kinh tế quanh quần đảo Hoàng Sa và vịnh Bắc Việt. Ðây là lãnh thổ của VN đã có từ lâu đời nhưng đã bị Hồ Chí Minh và đảng CS bán đứng cho Trung Cộng, cùng lúc với quần đảo Trường Sa từ năm 1958. để đổi lấy viện trợ của Tàu, xâm lăng và cưởng chiếm VNCH, mà hiện nay ai cũng đều biết hết. Để biểu dương hành động “ Hải Tặc “ ngang ngược coi thế giới và cả Hoa Kỳ như cỏ rác, Bắc Kinh đã công khai nạo vét bồi đắp một số đá ngàm trong quần đảo Trường Sa, thành một chuổi đảo nhân tạo để tuyên bố chủ quyền. Sau đó trơ tráo thông báo rằng sẽ mở các chuyến du lịch bằng tàu lớn, để du khách có thể thưởng ngoạn hết vùng biển đảo tới tận quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền của Tàu.. Cuối cùng,trước thái độ “ nhổ ra liếm vào “ của Mỹ, Trung Cộng quyết tâm chiếm hết Biển, Đảo và làm bá chủ Thái Bình Dương, Á Châu và cả thế giới.

            Phân tích tiềm lực quân đội Trung Cộng ngày nay, các chiến lược gia và quân sự Mỹ đều có chung nhận định ‘ Ðó là cơn ác mộng, chẳng những của các quốc gia Ðông Nam Á mà còn là hiểm họa toàn cầu ‘.Ngoài ra, Trung Công cũng bị thế giới cáo buộc là một quốc gia đã và đang xuất cảng tội ác cùng chính sách độc tài sắt máu, tới nhiều nước .., trực tiếp hay gián tiếp giúp đỡ, khuyến khích các nước trên, chế tạo những vũ khí độc hại, giết người hằng loạt, làm đảo lộn trật tự và an ninh thế giới trong nhiều năm qua với hậu quả có thể trở thành một cuộc thế chiến.

            Theo lời tuyên bố trong ‘ Chinese Territorial Water Laws ‘, TC cho biết lãnh thổ của mình bao gồm : Ðài Loan, quần đảo Senkaku, Pescadore, Pratas,Macclesfiel Bank, Hoàng Sa và Trường Sa. Như vậy biển Trung Hoa rộng hơn 3 triệu km2, chiếm phần lớn Thái Bình Dương, bao gồm khu vực 200 hải lý, tính từ đảo Ðài Loan, mà Trung Cộng lúc nào cũng coi như đất đai của Tàu. Tháng 3-1988, Trung Cộng dùng vũ lực cưỡng chiếm đảo, thuộc quần đảo Trường Sa của VN. Sau đó ngang nhiên dựng đài quan sát biển (Marine Observatory) và lập căn cứ quân sự, trên các đảo còn đang tranh chấp chủ quyền.

             Tháng 2-1995, Trung Cộng lại cưỡng chiếm đảo Mischief, lãnh thổ của Phi Luật Tân, nằm ở phía tây đảo Palawan. Mặc dù bị chính phủ nưóc này phản đối dữ dội, Trung Cộng vẫn tiến hành xây nhiều căn cứ quân sự trên đảo, từ năm 1998-1999, trước sự làm ngơ của Hải quân Nga và Mỹ, luôn có mặt trên đại dương.

            Tháng 2-1992, Trung Công bất chấp công pháp quốc tế, ngang nhiên tới khoan giếng dầu ở Wanan Reef, nằm trong lãnh hải VN. Song song, Trung Cộng cũng tới khoan dầu tại Reed Bank (thuộc Philippine) và James Shoal (thuộc Mã Lai Á). Ðã công khai cưỡng chiếm lãnh thổ của người khác, Trung Cộng còn to tiếng với đám nhà thầu tây phương, là sẽ sử dụng vũ lực để đè bẹp các cuộc chống đối nếu có. Trên đảo Hoàng Sa, từ năm 1988-1993, Trung Cộng đã xây xong một căn cứ hải quân lớn, có phi trường với phi đạo dài trên 2500 m, luôn luôn có sự hiện diện của 10 chiếc phản lực loại F7.

            Mới đây Hoa-Nhật lại tranh chấp chủ quyền đảo Senkaku, nơi mà người Nhật đang khoan tìm dầu. Xa hơn trên vùng biển Ấn Ðộ Dương, Trung Cộng cũng đã vói tay xuống để thực hiện cái gọi là ‘ Chiến lược Vòng Ngọc Trai ‘, với nhiều căn cứ quân sự ở Pakistan, Bangadesh, Miến Ðiện, Thái Lan, Cam Bốt nhưng quan trọng và bị chống đối dữ dội, vẫn là căn cứ tàu ngầm tại vùng biển Nam Dương, đối diện với eo biển Mả Lai. Căn cứ này nằm ngay yết hầu của hải lộ dầu quan trọng nhất thế giới, từ Trung Ðông tới Úc, Tân Tây Lan, Ðông Á và Hoa KyÀ..

            Tóm lại, Trung Cộng ngày nay đã trở thành một tai họa lón cho nhân loại với những biến chuyển nóng hổi, có thể làm thay đổi trật tự thế giới trong vài giờ, mà không ai có thể tiên liệu được. Tại Châu Á, chỉ trong vòng hai năm qua, với hành động bá quyền nước lớn, Trung Cộng đã khiến cho tất cả quốc gia quanh vùng lo sợ và coi như thù địch. Những vụ công khai cướp bốc các đảo ngoài khơi, thuộc chủ quyền của VN, Phi, Mã Lai, uy hiếp Ðài Loan, tạo tình trạng bất ổn tại Tay Tạng, Tân Cương, Nội Mông, để có cớ chụp mũ đồng bào vô tội là khủng bố, rồi tha hồ tàn sát diệt chủng. Mới đây Trung Cộng còn tranh chấp cả với Nhật tại nhóm đảo Ðiếu Ngự Ðài (Senkaku) và công khai thách thức chạy đua với Mỹ trên không gian.

            Nếu tiếp tục thành công về kinh tế như thời gian qua, thì với những lãnh đạo hiện nay có khuynh hướng quân phiệt và quốc gia cực hữu, chắc chắn Trung Cộng sẽ gây nên một thế chiến, để làm bá chủ Châu Á Thái Bình Dương và hoàn cầu. Nhưng muốn là một chuyện, còn thành công hay thất bại lại là một vấn đề thời gian. Như lời tuyên bố mới đây của Frank Hsiech, Phó Thủ Tướng Ðài Loan, thì sở dĩ Trung Cộng to miệng với thế giới, chẳng qua chỉ để che đậy những xáo trộn nội bộ tại lục đia, báo hiệu Hoa Lục đang trên đà sụp đổ, mà trước hết là kinh tế với hàng hóa sản xuất quá thặng dư, đang bị Mỹ, Liên Âu và nhiều nước cảnh cáo, tẩy chay vì đã làm lũng đoạn đời sống, cũng như an ninh, trật tự của nước họ. Ðức, Ý, Nhật gây hai cuộc thế chiến vì cần thị trường và thuộc địa để sinh tồn. Người Tàu nếu mất thị trường tiêu thụ hàng hóa sản xuát, đầu tiên là dân nghèo (chiếm 90%) cả nước phải đói. Ðây là nguyên nhân ngàn đời, làm cho nước Tàu không bao giờ được yên ổn hay thống nhất, kể cả ngày nay đang sống dưới sự kềm kẹp siết họng của cọng sản.

            Trung Cộng đất rộng người đông, từ ngàn xưa đã là một đại cường của Châu Á. Khi Ðặng Tiểu Bình nắm quyền nước, theo tư bản để phát triển kinh tế và càng ngày càng nuôi tham vọng trở thành một siêu cường trên đại dương. Cũng từ đó, người Tàu coi vùng biển phía Nam thuộc lãnh hải các nước VN, Phi, Mã Lai, Brunei, Tân Gia Ba và Nam Dương là ao nhà của mình. Dã tâm hơn, người Tàu muốn đuổi Mỹ ra khỏi Thái Bình Dương, vì cho đó là cửa ngõ của mình để bước ra thế giới.
           
            Tóm lại từ đầu tới cuối, chính người Mỹ đã tận tình giúp Trung Cộng, một quốc gia lạc hậu mạt rệp trong thập niên 70 của thế kỷ XX, để trở thành một siêu cường kinh tế và quân sự ngày nay. Cũng chính cựu Tổng Thống Mỹ Bill Clinton, trong thời gian còn tại chức, đã đưa Trung Cộng có mặt tại các diễn đàn quốc tế, như một cường quốc trong vùng. Nhưng cũng bắt đầu từ đó, qua sự nâng đỡ của Hoa Kỳ, giúp Trung Cộng có đủ phương tiện bành trướng quân đội, nhất là hải quân và phát triển các võ khí chiến lược tầm xa, tạo điều kiện để nước Tàu càng lúc càng tham lam bá quyền, coi thường các công ước quốc tế về luật biển (Unclos), dù đã ký hứa với mọi người.

             Tự vẽ lại bản đồ nước, đòi chủ quyền trên tất cả hải đảo, lãnh hải kể cả không phận, trong một vùng biển rộng lớn tận quần đảo Trường Sa của VN, trong Thái Bình Dương, sau khi vùng biển này phát hiện có trữ lượng dầu hỏa và khí đốt rất đáng kể, nhất là tại biển Đông của VN. Ngoài trực tiếp xâm lăng lãnh thổ của lân bang, ngày nay Trung Cộng còn ngang nhiên trịch thượng, tự ý quyết định các vấn đề tranh chấp trong vùng, như một chủ nhân ông trắng trợn, mà không cần phải che đậy ý đồ bất lương trước các diễn đàn quốc tế, trong đó có Mỹ và cộng đồng chung Âu Châu.

            Như thói quen cố hữu của những con người cọng sản thập thành, Trung Cộng dùng chính sách đòn xóc hai đầu, để vừa gạt bọn tư bản da trắng, đồng thời vừa hưởng lợi. Bởi vậy người Tàu khi tới với thế giới, chỉ với một mục đích duy nhất, để bảo vệ quyền lợi và an ninh của nước mình mà thôi. Bởi vậy, không bao giờ thành thật góp sức cùng thế giới, để giải quyết mọi vấn đề có liên quan tới an ninh và vận mệnh của nhân loại, trong vụ khủng hoảng bom nguyên tử tại Bắc Hàn, Iran, vấn đề Ðài Loan, sự hợp tác của Tổ Chức Châu Á Thái Bình Dương (ARF).. Tóm lại, trong mọi vấn đề, ngày nay TC coi mình là bá chủ của thế giới, nên công khai quyết định tất cả mọi chánh sách phải theo ý mình. Ai, dù là LHQ hay Mỹ làm trái ý, sẽ bị Tàu chống đối mãnh liệt.

            Nhờ đứng trong thế mạnh về kinh tế, lại được Nga hợp tác, nên Trung Cộng đã công khai đối đầu với thế giới, không còn kiêng dè bất cứ một ai, kể cả Nhật, Ðông Nam Á, Liên Âu và ngay cả Hoa Kỳ. Tháng 1-2005, một phái đoàn quốc hội Hoa Kỳ, gồm dân chủ lẫn cọng hòa, sau khi từ Trung Cộng về, đã cảnh báo hiểm họa của nước Tàu, trong đó có nhắc tới Ðài Loan hiện nay là một khu vực nguy hiểm nhất trên thế giới, vì chiến tranh có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Do đó, lập pháp cảnh báo chính phủ Hoa Kỳ, ngay bây giờ phải luôn có một lực lượng hải quân hùng mạnh, để sẵn sàng đáp ứng ngay với hiểm họa của Trung Cộng, khi nước này gây chiến.

            Sau khi bị Hoa Kỳ, Liên Âu và cả thế giới lên án về hành động bá quyền và coi thường luật pháp quốc tế về kinh tế lẫn quân sự, chẳng những không biết sửa đổi hay tự chế, trái lại Bắc Kinh còn phẫn nộ và lớn tiếng thách thức với nhân loại, rằng là sẽ chạy đua vũ khí với Mỹ trên không gian, cũng như bắn bom nguyên tử làm hủy diệt thành phố Los Angeles, nếu Hoa Kỳ dám can thiệp, khi Trung Cộng tấn công xâm lăng Ðài Loan và chiếm lĩnh hải đạo Thái Bình Dương.

            Mới đây trong một tài liệu được phổ biến tai quốc hội, các nghị sĩ Mỹ lên tiếng đòi hỏi Bắc Kinh phải dứt khoát vấn đề nguyên tử, hoặc cùng với thế giới tuân hành những luật lệ bảo toàn an ninh trật tự toàn cầu hay là cùng Mỹ đối mặt trong một cuộc chiến sắp tới với vũ khí hạt nhân. Do tình hình biến động bất ngờ tại Thái Bình Dương,, nên thời  TT W.G.Bush đã cho phép các tư lệnh chiến trường, được quyền xử dung bom nguyên tử mang theo khi cần thiết. Nhưng quan trọng hơn hết là Mỹ đã quyết định cho phép Nhật tái trang bị quân sự và chế tạo vũ khí hạt nhân, để tự vệ trước cuộc tấn công của Tàu Cộng.

1-LỰC LƯỢNG HẢI QUÂN HOA KỲ :

             Sau khi Ðệ nhị thế chiến kết thúc, Hoa Kỳ coi như hoàn toàn loại bỏ hải quân Nhật Bổn và chiếm địa vị hàng đầu trên mặt biển, dù tại Thái Bình Dương luôn có sự hiện diện của Hạm đội Nga Sô. Từ năm 1945 tới nay, Hoa Kỳ đã tham dự 9 cuộc chiến quan trọng , trong đó Hải quân vẫn là lực lượng nòng cốt giúp đạt chiến thắng. Thật vậy, cũng nhờ Ðệ Lục Hạm Ðội Hoa Kỳ luôn luôn hiện diện ngoài khơi Ðịa Trung Hải, nên đã kềm chế được Libya từ năm 1980 về sau, không dám chế tạo bom nguyên tử, để có cơ hôi xưng hùng, quậy phá Phi Châu và Cận Ðông, như mấy năm gần đây Trung Cộng nhờ Mỹ che chở, nên đã và đang làm cho Thái Bình Dương dậy sóng từng giờ.

            Ðể luôn duy trì quyền lực trên biển, Hải quân Hoa Kỳ luôn luôn sẵn có 12 Hàng Không Mẫu Hạm và các Phi Ðoàn Chiến Thuật. Quan trọng nhất là Hải Quân Hoa Kỳ đã tối tân hoá, gần như toàn diện các hàng không mẫu hạm, bằng những con tàu thuộc thế hệ Nimitz và CVX, chạy bằng năng lượng nguyên tử, có trọng tải 90.000 tấn với chiều dài 335m. Trên mỗi hàng không mẫu hạm Nimitz, đều có trang bị 4 giàn phóng bằng hơi nước, 4 dây cáp giữ máy bay lại khi hạ cánh. Sân tàu có một phi đoàn, gồm 76 máy bay đủ loại như chiến đấu cơ, oanh tac cơ, thám thính cơ và trực thăng.

             Ðặc biệt, hạm đội nào cũng đều mang theo nhiều bom nguyên tử. Từ năm 1995, công ty đóng tàu Newport New Shipbuilding, đã chuyển giao cho Hải quân Mỹ chiếc hàng không mẫu hạm nguyên tử John Stennis. Năm 1998 lại giao chiếc Harry Truman và 2003 là chiếc Ronald Reagan (chiếc thứ 9 trong thế hệ tàu nguyên tử Nimitz). Hiện Mỹ đang thử nghiệm các loại tàu CVX, để thay dần các tàu chiến cũ, hầu hoạt động hữu hiệu trong thế kỷ XXI. Tóm lại, Mỹ đả bỏ xa hải quân Nga, Anh, Pháp. Riêng Trung Cộng nếu muốn bắt kịp, phải chờ tới nhiều năm sau nhưng với điều kiện là phải giàu như Hoa Kỳ, mới có đủ tiền đóng tàu thế hệ mới, vì mỗi chiếc tốn cả tỷ mỷ

2-LỰC LƯỢNG HẢI QUÂN TRUNG CỘNG :

            Quân đội nhân dân Trung Cộng, thành hình từ năm 1927 tại Nam Trương, qua sự kết hợp từ những toán quân du kích của Chu Ðức, Lâm Bưu, Bành Ðức Hoài và Mao Trạch Ðông. Ðạo quân ô hơp này tới năm 1949 khi Mao chiếm được Hoa Lục, mới được thống nhất thành quân đội cả nước.

            Hồng quân được chia thành chính quy, chủ lực quân khu và dân quân địa phương. Trên thượng tầng có Bộ Tổng Tham Mưu gồm ba tổng cục tham mưu, chính trị và hậu cần. Về chiến thuật, chiến lược thì theo chủ thuyết Mao hay chiến tranh nhân dân, lấy nông thôn bao vây thành thị. Quân TC hiện đông nhất thế giới, chỉ chính quy và chủ lực, đã có trên 4 triệu người. Cả nước có bảy quân khu với nhiều quân đoàn, trong số này có quân đoàn 27 thuộc quân khu Bắc Kinh, rất nổi tiếng nhờ tàn sát hằng ngàn đồng bào và sinh viên Trung Hoa, khi họ biểu tình tại quảng trường Thiên An Môn-Bắc Kinh, đòi tự do dân chủ và quyền làm người vào ngày 4-6-1989, do chính Ðặng Tiểu Bình ban lệnh. Ngoài ra còn có bảy triệu Dân quân, do tổng bí thư đảng kiêm chủ tịch quân ủy trung ương, làm tổng chỉ huy.

            Về Không quân, ngay từ cuối thế kỷ XX, Trung Cộng đã có 32 Sư đoàn chiến đấu và 12 Sư đoàn oanh tạc. Nhiều SD/KQ được phối hợp thành Quân đoàn KQ như QD4/KQ/Thượng Hải, QD5/KQ.Hàng Châu. Từ sau cuộc chiến Hoa-Việt tại biên giới năm 1979, Trung Cộng nhờ Mỹ và các nước tây phương giúp kỹ thuật, để chế tạo các phi cơ chiến đấu F8, Tây An A.. có gắn hỏa tiễn Không không, để thay thế các loại phi cơ kiểu Liên Xô Mig 15,17,19 có rất nhiều nhưng lỗi thời.

            Hải quân Trung Cộng hiện đông thứ 3 trên thế giới, gồm chính quy, chủ lực và dân quân. Cả nước có 3 Hạm đội : Bắc Hải, Nam Hải và Ðông Hải. Từ năm 1980 về sau, binh chủng Hải quân được phát triển đều đặn, có khả năng vừa phòng thủ trong nước, cũng như chiến đấu độc lập tại các khu vực ngoại biên. Theo các tài liệu được phổ biến, cho thấy các chiến hạm của TC ngày nay, hầu hết đều có trực thăng và hệ thống viễn thông với kỹ thuật cao, có nhiều Khu trục hạm, hộ tống hạm chống vũ khí nguyên tử.. Ngoài ra đang đóng loại Khu trục hạm Luhai, có trọng tải từ 6000 tấn trở lên, được trang bị hỏa tiễn tấn công tự dộng. TC cũng đang ráo riết chế tạo và sản xuất các loại hỏa tiễn Tuy vậy tới nay, dù được tối tân hoá tàu thuyền và cải tổ chiến thuật chiến lược, theo nhận xét chung của hầu hết các nhà quân sử thế giới, thì Hải Quân TC vẫn còn thua xa Hải quân Mỹ, Nga Sô và Lực Lượng Tự Vệ Biển của Nhật Bổn, trên Thái Bình Dương.

            Trung Cộng cũng có một Hàng Không Mẫu Hạm mua của Ukrain rối tân trang lấy tên là Liêu Ninh, thực chát dùng để huấn luyện hơn tác chiến.

3-QUÂN ÐỘI NHẬT BẢN NGÀY NAY :

            Nhật Bản được biển bao bọc nên việc phòng thủ rát thuận tiện và cẩn mật. Dù hiểm họa bị LX tấn công đã không còn từ sau thập niên 90 nhưng tình hình trong vùng vẫn không có gì thay đổi, với sự đe dọa thường trực của Bắc Hàn, Nga và nhất là Trung Cộng. Bởi vậy Nhật không ngớt tăng cường quân đội., tính tới năm 1998, chi phí dành cho Bộ Quốc Phòng xử dụng, lên tới 50 tỷ USD, chỉ thua có Mỹ.

            Gần đây qua sự bành trướng công khai của TC, nên Nhật đã thay đổi chiến lược, chủ yếu là tấn công chứ không còn giữ thế phòng thủ diện địa như trước. Ðây là một quân đội được đánh giá là hùng mạnh nhất thế giới

            Theo tạp chí Quảng Giac Kính số 7/1998 cho biết : về bộ binh, Nhật có 179.430 người, chia thành 5 quân đoàn, với 12 sư đoàn xung kích gồm bộ binh + cơ giới và hóa học. 1 thiết đoàn + 2 lữ đoàn hổn hợp + 1 lử đoàn dù + 1 lữ đoàn pháo binh + 2 lữ đoàn cao xạ + 4 lữ đoàn phòng không.. Về không quân có 1 lữ đoàn máy bay trực thăng + 5 trung đội trực thăng vũ trang . Từ năm 2000 , quân đội Nhật có thêm một lực lượng đặc nhiệm 15.000 người .

            Trang bị chủ yếu của Lục quân Nhật gồm 1128 xe tăng các loại, còn trực thăng hơn 500 chiếc. Về Hải quân, Nhật hiện có 45.752 người,đồn trú tại 5 căn cứ, với 1 hạm đội phòng vệ (gồm khu trục,hộ tống, hàng không mẫu hạm). Trọng tải các tàu lớn của Nhật lên tới 200.000 tấn. So sánh hải quân trên thế giới ngày nay, hải quân Nhật chỉ thua Hoa Kỳ, nhưng tối tân và có súc mạnh trên đại dương hơn hẳn Nga, Anh ,Pháp và bỏ xa Hải quân Trung Cộng, chỉ tính bằng số lương mà phẩm chất rất tồi.

            Từ sau hai cuộc chiến vùng vịnh, rút kinh nghiệm Nhật đã tổ chức lại hải quân và chia thành hai hạm đội : Hạm đội 1 tấn công,là lực lượng tác chiến cơ động khắp các địa hình, từ dưới biển trên không, chiếm 2/3 tổng số tàu chiến, 60% máy bay hải quân và 40% quân số. Hạm đội 2 có nhiệm vụ phòng thủ, bảo vệ vùng duyên hải, đảo biển, chống tàu ngầm, diệt thủy lôi và tu sửa tất cả các tàu bè chiến hạm.

            Hải quân Nhật hiện nay có 163 tàu chiến các loại, trọng tải 330.000 tấn, 390 máy bay chiến đấu các loại . Chiến hạm gồm 58 tàu khu trục và hộ tống, 19 tàu ngầm.. Các tàu đều mới, hạ thủy chưa tới 10 năm.. Lực lượng không quân thuộc Bộ hải quân, có 12.000 người, với 216 máy bay chiến đấu các loại, chia thành 7 đại đội, trong đó có 10 trung đội chuyên chống tàu ngầm, được trang bị 99 chiếc P-3C + 6 trung đội máy bay trực thăng chống tàu ngầm , được trang bị 49 chiếc HSS-2B và 58 chiếc SH-60J, một trung đội trực thăng diệt thủy lôi, được trang bị 10 chiếc MH-53E và một trung đội may bay điện tử, được trang bị 2 chiếc EP-3C.

            Tóm lại các chiến hạm Nhật Bản ngày nay, đều được cải tiến về trang bị với điện tử, hỏa tiển tầm xa, nâng tổng số lên 31 chiếc hoàn toàn mới, kể cả tàu ngầm, nếu so sánh vượt trội hải quân Trung Cộng nhiều lần về phẩm chất.

4-QUÂN ÐỘI VIỆT NAM :

            Trên bán đảo Ðông Dương, đối với Lào, CamBốt kể cả Thái Lan, thời nào VN cũng đều đạt ưu thế quân sự. VN có dân số đông nhất trong vùng, hơn nửa lúc nào cũng luôn sẵn sàng chống trả sự xâm lăng của Tàu, nên quân số đông đảo, thường trực. Bởi vậy cả Trung Cộng còn phải nể nang, trừ phi VC vì lý do chính trị đã nhượng bộ giặc Tau.

            Sau tháng 5-1975, VN là nước có dân số đông thứ 13 trên thế giới, hiện nay theo thống kê trên 90 triệu người. Về quân sự, quân đội VN xếp hàng thứ bốn, sau Trung Cộng, Hoa Kỳ và Liên Sô, đông hơn nhiều lần, quân số của sáu nước ASEAN (Thái, Nam Dương, Phi, Mã, Tân Gia Ba và Bruein) cộng lại. Do sự đối nghịch của Kampuchia và Trung Cộng, nên dù mang tiếng có hòa bình sau ngày 30-4-1975, Bắc Bộ Phủ vẫn duy trì và tăng cường quân số nhiều hơn trước, nên chỉ riêng chính qui, đã có từ 700000-1.000.000 người.

             Về chiến lược, cả nước chia thành 7 quân khu : I,II,III,IV,V, VII và IX. Ngoài ra còn có quân khu Thủ Ðô Hà Nội), Ðặc khu Quảng-Ninh và HCM (Sài-Gòn). Quân Ðội vẫn gồm ba binh chủng Hải, Lục và Không quân. Từ sau tháng 4-1975, Lục quân được tổ chức thành bốn quân đoàn lưu động, như các bỉnh chủng Dù, TQLC và BDQ tổng trừ bị của QLVNCH.

            Các quân đoàn mang số 1 (Quyết thắng), II (Hương Giang), III (Tây Nguyên) và IV (Cửu Long). Từ năm 1979 về sau, do tình hình chiến sự, quân số đã tăng lên tới tám quân đoàn. Mỗi quân đoàn có quân số chính qui gần 50.000 người, cộng thêm các đơn vị yểm trợ như thiết giáp, công binh, pháo binh, truyền tin, quân y.. Không kể chiến lợi phẩm thu được của miền Nam (phần lớn đã bán cho Châu Phi), hiện có trên 1000 thiết giáp T34,54,55,59,62 cộng với 500 xe PT76, nhiều súng đại bác đủ loại, mấy ngàn súng phòng không, sử dụng hỏa tiễn Sam.

            Ngoài lực lượng chính qui Miền tức là quân khu, còn có chủ lực tỉnh như trung đoàn Bắc Thái, Gia Ðịnh, Sông Bé, Vàm Cỏ.. Về lực lượng Dân quân, có tỉnh đội, huyện đội, xã đội.. Lục quân còn có các đơn vị đặc biệt như Ðặc Công, Lữ Ðoàn 305 Dù, quân đoàn 559 công binh, sư đoàn 673 cao xạ..

            Sau 1975, Hải quân CS.VN có hơn 1000 tàu chiến đủ loại, lớn nhỏ, trong số này có nhiều tàu của VNCH để lại. Hải phận chia thành năm vùng trách nhiệm và các Bộ tư lệnh vùng đóng tại Hải Phòng, Vinh, Ðà Nẳng, Vũng Tàu và Rạch Giá. HQ gồm hai Hạm đội : Hàm Tử phụ trách biển bắc (Vịnh Bắc Việt) và Bạch Ðằng có trách nhiệm ở phía nam, tới vịnh Phú Quốc..

            Riêng Không quân có quân số chừng 20.000 người. Ngoài số phi cơ A37,F5, vân tải, trực thăng.. của VNCH bỏ lại, còn có các máy bay chiến đấu MIG 21, 23 - trực thăng võ trang do Liên Xô viện trợ. Tất cả chừng 1000 chiếc, lập thành các không đoàn oanh tạc, chiến đấu, vận tải, huấn luyện. BTL/Không quân đóng tại phi trường Bạch Mai ( Hà Nộ).Năm 1980, quân đội VN có quân số hơn 2 triệu người, đứng hàng thứ 3 thế giới (Tàu, Nga, VN, Mỹ).

            Mới đây, qua báo chí cho biết VC đã mua của Nga hằng tỷ quân trang dụng, trong đó có cả máy bay và tàu ngầm. Hởi ôi quân đội nước ta đời nào cũng hùng mạnh nhưng dưới chế độ Xã Nghĩa, đã trở thành công cụ phục vụ cho Ðảng, bởi vậy đã nhắm mắt để TC bá quyền chiếm dần lãnh thổ, biển đảo của tổ quốc, tàn sát đồng bào vô tội nhiều lần, khi họ đang làm ăn ngay chính trên quê hương mình.

5-CUỘC CHẠY ÐUA VÕ TRANG TẠI ÐÔNG NAM Á :

            Năm 1997, Thái Lan tiếp nhận chiếc hàng không mẫu hạm Chakri Naruebet do Tây Ban Nha đóng và là nước đàu tiên tại Nam Á có loại chiến hạm này. Tuy nhiên niềm mơ ước của Thái Lan đã trôi vào dĩ vãng, khi nuớc này bị rơi vào cuộc khủng hảng kinh tế chưa tùng có vào năm đó, làm mất giá đồng bath , chính phủ cạn tiền dự trữ, nếu không có Hoa Kỳ và Quỹ tiền tệ quốc tế chi viện 17 USD, thì nước này đã xập tiệm. Từ đó chiếc hàng không mẫu hạm trên, chỉ còn là một biểu tượng để câu khách du lịch, tại căn cứ hải quân Sattahip cách Bangkok 250 km về phía nam.

            Trong khi đó hai nước Ấn Ðộ và Pakistan thi đua phát triển vũ khí nguyên tử . Các nước Nam Hàn , Indonesia, Mã Lai, Singapore.. thi nhau mua các loại máy bay chiến đấu tối tân của Nga, Mỹ, Pháp như Phản lực Su-30, Awacs,FA-18. Tóm lại khu vực Á Châu hiện nay là thánh địa của cuộc chạy đua vũ trang, trước sự tác quái của Trung Cộng. Từ năm 1998, Ðài Loan cũng đã chế tạo được các loại hỏa tiển Sky Bow II, đất đối không có tầm xa, được gắn trên các loại phản lực cơ chiến đấu do Mỹ sản xuất.

            Cuối cùng tổng kết lại tất cả những lời bàn ra tán vào, tại bất cứ thủ đô nào chăng nữa, thì các nhà quân sử trên thế giới vẫn không thay đổi lập trường ‘ Ðó là cuộc chiến tranh lớn trong thế kỷ 21 nếu có xãy ra giữa Hoa Ky-Trung Cộng, thì cũng phải xảy ra tại eo biển Ðài Loan. Vì đây là huyết mạch của mục tiêu TC mong muốn đạt tới, để hoàn thành giấc mộng năng lương, qua con đường chuyển vận dầu trên biển Thái Bình Dương, mà hiện nay bất cứ nước nào cũng mơ ước.

            Ðâu có phải tự nhiên mà trước khi khai mạc Ðại Hội XII của Ðảng VC , hai phía Mỹ và Trung Cộng đều tới tắp thăm viếng Hà Nội,kể cả chuyến công du Mỹ của Nguyễn Phú Trọng gặp Obama tại toà bạch ốc. Những dấu hiệu tập trận của hai phía diễn ra liên tục trên Biển Ðông và sự Mỹ-Nhật-Úc-Phi hết lòng lôi kéo Ấn Ðộ  và VN vào liên minh quân sự với mình, đã nói lên cuộc chiến trong tương lai gần ở đâu và mục đích gì. Sau cùng là thái độ của Hoa Kỳ đối với Trung Cộng (dù bằng nước bọt) gần đây tại Biển Đông, cũng nói lên ý nghĩa, cho thấy sự cương quyết của Hoa Kỳ, ít ra trong lúc này, đối với tham vọng và hiểm họa của Bắc Kinh, đang vói trăm tay xuống cả thế giới để chiếm hết những gì người Mỹ đã tốn công sức,tiền bạc và máu xương tạo dựng.

            Tất cả đều là lợi dụng lẫn nhau, bài học của lịch sử muôn đời đâu có thay đổi . Có điều khi chiến tranh xãy ra, nạn nhân đầu tiên vẫn là tuyệt đại dân chúng VN nghèo đói . Ðây là thảm trạng của một dân tộc anh hùng nhưng tới nay vẫn còn là một kiếp đời nhược tiểu, biết tới bao giờ mới ngóc đầu lên nổi, nếu nước ta cứ mãi sống trong kềm kệp gông tù của chế độ cộng sản, mà ngay tại Trung Cộng cũng đã muốn vứt vào thùng rác, vì quá lạc hậu và hoang đường.




Xóm Cồn Hạ Uy Di
Tháng 8-2015
MƯỜNG GIANG
__._,_.___

Posted by: Ho Dinh

Sunday, August 2, 2015

Hun Sen Yêu Cầu Liên Hiệp Quốc Và Các Cường Quốc Cung Cấp Bản Đồ Và Tài Liệu Về Biên Giới Để Làm Gì?


 

 

Hun Sen Yêu Cầu Liên Hiệp Quốc Và Các Cường Quốc Cung Cấp Bản Đồ Và Tài Liệu Về Biên Giới Để Làm Gì?

Trúc Giang
1

1* Mở bài

Hun Sen yêu cầu Liên Hiệp Quốc và các cường quốc cung cấp bản đồ và tài liệu về biên giới để làm gì?

Xin trả lời ngay là có thể để chuẩn bị hồ sơ kiện Việt Nam ra tòa án quốc tế, mục đích dựng lên một vụ kiện để hóa giải một vụ kiện.

Bản đồ mà Campuchia đang xử dụng hiện nay đã được Việt Nam và Campuchia ký trong hiệp ước mang tên “Hiệp ước Hoạch định Biên giới Quốc gia giữa nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nước Cộng hòa Nhân dân Campuchia”, ký ngày 27-12-1985 tại Phnom Penh, bởi Ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch và Ngoại trưởng Hun Sen. Đó là thời gian mà Việt Nam đang chiếm đóng Campuchia (1979-1989) và dựng lên chính phủ bù nhìn của nước Cộng hòa Nhân dân Campuchia do Heng Samrin làm Chủ tịch nước và Hun Sen làm Bộ trưởng Ngoại giao.

Thế nhưng vừa qua Hun Sen tuyên bố, những cột mốc đã bị cắm sai vào bên trong lãnh thổ Campuchia.

Hun Sen muốn xét lại bản đồ.

Ngày 6-7-2015, Thủ tướng Campuchia gởi công hàm tới ông Tổng Thư ký LHQ, Ban Ki-moon, xin cho mượn bản đồ gốc, còn gọi là bản đồ Bonne, 26 mảnh, mà cố quốc vương Norodom Sihanouk đã đăng ký tại LHQ vào năm 1964.

Sau đó ngày 15-7-2015, Hun Sen lại gởi thơ tới Tổng thống Pháp, François Hollande, Thủ tướng Anh, David Cameron, và Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama, yêu cầu cung cấp những bản đồ, tài liệu và cả chuyên viên giúp làm sáng tỏ đường ranh giới giữa Việt Nam và Campuchia (CPC).

TS Trần Công Trục, nguyên Trưởng Ban Biên giới Chính phủ, nêu nhận định: “Hun Sen muốn xét lại bản đồ không đáng ngại, nhưng đó là con dao hai lưỡi cần phải đặc biệt cảnh giác “bên thứ ba”. Thời gian qua những căng thẳng nổi lên ở biên giới Tây Nam giáp với Campuchia khiến cho dư luận đặc biệt quan tâm đến ba nhóm đối tượng đã tác động trực tiếp tới vấn đề biên giới nầy.

Ba nhóm đó là:

Thứ nhất. Phe đối lập thuộc đảng Cứu Nguy Dân Tộc Campuchia (CNRP=Cambodia National Rescue Party) do dân biểu Sam Rainsy lãnh đạo, đã chống Việt Nam cực đoan bằng cách dùng vấn đề biên giới để kích động, lôi kéo người Khmer kịch liệt đánh phá Việt Nam.

Thứ hai. Hun Sen muốn xét lại bản đồ sẽ nguy hiểm cho đảng Nhân dân Campuchia (CPP=Cambodian Peoples Party) và cả Hun Sen, trước thủ đoạn nham hiểm của đảng đối lập do Sam Rainsy lãnh đạo, và bàn tay vô hình ở Bắc Kinh.

Thứ ba. Là người “anh em đồng chí” đã từng thọc vào sườn chúng ta ở biên giới Tây Nam, thông qua lực lượng Khmer Đỏ. Hậu quả của nó vẫn chưa được khắc phục xong”. (TS Trần Công Trục)

TS Vannarith Chheang, dạy ở Đại học Leeds (Anh Quốc) cho biết: “Campuchia đang chuyển quan hệ, từ liên minh truyền thống bạn bè với Việt Nam, chuyển sang liên minh với Trung Quốc”.

Báo chí Việt Nam gọi đó là “động thái lạ” của Hun Sen.

Tóm lại, đó là đòn độc của Tập Cận Bình, đưa Việt Nam vào tình trạng tứ bề thọ địch. Phía Bắc và phía Đông (đảo nhân tạo Đá Chữ Thập) của VN là lực lượng quân sự Trung Cộng. Phía Tây là Campuchia và trong nội địa ở Nam Bộ VN là người Khmer Krom do Thạch Setha lãnh đạo, đang hợp tác với Sam Rainsy tổ chức biểu tình đốt cờ đỏ sao vàng chống phá VN ở Phnom Penh.

Căng thẳng biên giới vừa qua chỉ là bước mở màn cho một kịch bản mà đạo diễn là Tập Cận Bình. Không dễ gì ông Tập chịu ngừng lại ở đó, mà chiều hướng gia tăng đã được Hun Sen chuẩn bị đưa lên chính trường quốc tế. Đó là lôi kéo Anh, Pháp, Mỹ và LHQ vào một mưu đồ là kiện VN ra tòa án quốc tế về biên giới. Vì những bản đồ và tài liệu đó không thể để cho Hun Sen bàn cãi tay đôi với VN. Hun Sen không đủ khả năng và vị thế để đòi đất, cho nên phải đưa ra quốc tế xét xử.

Có thể dự đoán rằng Trung Quốc tạo ra một vụ kiện để trao đổi một vụ kiện. Tức là dùng vụ kiện của Hun Sen để mặc cả, ngăn chặn VN kiện Trung Quốc về Hoàng Sa và Trường Sa. Đó là mặt trận chính trị chống VN.

Campuchia đã có kinh nghiệm trong vụ kiện ra Tòa Công Lý Quốc Tế (ICJ=The International Court of Justice) giành chủ quyền với Thái Lan về ngôi đền Preah Vihear từ năm 1962.

Nội dung tranh chấp biên giới nầy có liên quan đến quan hệ Trung Quốc-Campuchia, Việt Nam, đảng đối lập Cứu nguy Dân tộc của Sam Rainsy và người Khmer Krom ở Tây Nam Bộ VN.
blank
Nan đề biên giới.

2* Tranh chấp lãnh thổ giữa Việt Nam và Campuchia

Campuchia có đường biên giới chung với Việt Nam dài 1,270km. Từ năm 2006 đến nay hai bên đã phân định và cắm mốc được 920km (83%). Phần còn lại 350km chưa giải quyết được vì do Campuchia không thỏa thuận.

Hun Sen tuyên bố: “Tôi đã nói với các nhà đàm phán, nếu các cuộc đàm phán không đi đến thỏa thuận thì cần phải rút ra khỏi đàm phán, còn hơn là để bị mất đất”.

2.1. Căng thẳng ở biên giới Việt Nam-Campuchia

TS Vannarith Chheang trả lời phỏng vấn đài BBC, cho biết nguyên do của vụ việc như sau:

- Do thiếu minh bạch trong việc đàm phán biên giới giữa hai chính phủ.

- Do người dân sống dọc theo biên giới không được thông báo đầy đủ về việc đàm phán và cắm mốc trên đường biên giới.

TS Chheang cho rằng đây là lần đầu tiên chính quyền CPC có lập trường mạnh mẽ chống lại Việt Nam vì có sự thúc đẩy và hậu thuẩn của Trung Quốc.

1). Xô xát ngày 28-6-2015 tại cột mốc 203

Dân biểu Real Camerin nói ông bị dân Việt Nam đánh gây thương tích

Cột mốc 203 phía Việt Nam là ấp Bình Bắc, xã Bình Hòa Tây (Mộc Hóa-Long An) là khu vực biên giới giữa Long An và tỉnh Svay Rieng của CPC.

Ngày 28-6-2015, một nhóm khoảng 250 người Campuchia do dân biểu Real Camerin thuộc đảng đối lập, dẫn đầu đến cột mốc 203 để kiểm tra việc cắm cột mốc.

Cuộc xô xát xảy ra. Ông Camerin cho biết một nhóm người Việt mặc thường phục, trang bị gậy gộc đã tấn công, làm ông và 20 người khác bị thương. Ông nói: “Không còn nghi ngờ gì nữa, thật sự là người Việt đã đánh chúng ta ngay trên lãnh thổ của chúng ta”.

Dân biểu Real Camerin và dân biểu Um Sam An cho biết: “Chúng tôi sẽ viết thơ gởi cho Bộ Ngoại giao Campuchia yêu cầu triệu tập Đại sứ VN đến để làm sáng tỏ vấn đề và cảnh cáo họ về bạo lực nầy”.

Bộ Ngoại giao Việt Nam khẳng định, lực lượng chức năng VN và một số “người dân địa phương” (mặc thường phục) đã giải thích cho nhóm Cam Bốt nhưng một thành phần quá khích đã tấn công làm cho 7 người VN bị thương.

2). Căng thẳng ngày 19-7-2015 tại cột mốc 203

Khoảng 2,000 người Campuchia biểu tình mang khẩu hiệu VN chiếm đất CPC* Dân biểu Sam Rainsy cho nhổ cột mốc ở biên giới Việt Miên

1. Lực lượng biên phòng tỉnh Long An được biểu dương xuất sắc

Lực lượng biên phòng tỉnh Long An được biểu dương đột xuất về thành tích đã ngăn chặn thành công 2,000 người Cam Bốt để bảo đảm an ninh tại cột mốc 203.

Thiếu tướng Hoàng Xuân Chiến, Tham mưu trưởng bộ đội biên phòng, là người trực tiếp chỉ huy lực lượng biên phòng ở cột mốc 203, tường thật như sau: “Do tin tình báo, chúng tôi đã nắm được thông tin từ đầu cho nên đã chủ động phối hợp với phía Campuchia ngăn chặn thành công một đoàn khoảng 2,000 người CPC, không cho đến cột mốc 203.

Sáng ngày 19-7-2015, khoảng 2,000 người tụ tập biểu tình tại quảng trường Tự Do ở Phnom Penh mang những khẩu hiệu” Người Việt Nam cướp đất của người CPC”, đã xuất phát vào lúc 6:30 sáng, đi trên 80 xe do dân biểu Real Camerin hướng dẫn, tiến về tỉnh Svay Rieng. Hun Sen đã không ngăn chặn 2,000 người biểu tình đó.

Thành phần biểu tình gồm có: các sư sải, thanh niên, sinh viên và các tầng lớp nhân dân CPC.

Phía Campuchia, dân biểu Camerin cho biết, đến tỉnh Svay Rieng nhóm của ông đã bị một lực lượng mặc thường phục mang gậy gộc khí thế hung hăng đã chặn lại, không cho đến cột mốc đã định.

Sau một lúc giằng co, lực lượng an ninh CPC chỉ cho phép 100 người gồm các nhà báo và một số người khác được đến cột mốc 203.

2. Lực lượng “người dân địa phương” của Việt Nam

Thành tích của biên phòng Long An là xử dụng “người dân địa phương” ngăn chặn người dân Cam Bốt. Đó là tuyệt chiêu, là ngón đòn ruột mà CSVN đã từng xử dụng trong những vụ đàn áp, khủng bố các tôn giáo và những nhà hoạt động nhân quyền.

Vụ trục xuất các tu sinh Làng Mai tại tu viện Bát Nhã ở Bảo Lộc, Lâm Đồng. Đó là vào ngày 20-9-2009, một đám thanh niên đến đập phá nhà cửa, bàn ghế và các dụng cụ điện tử…Đến ngày 27-9-2009, một đám đông người được cho là người dân địa phương đến đập phá, đánh người trong mưu đồ trục xuất các tu sinh ra khỏi chùa Bát Nhã.

Tuyệt chiêu nầy cũng được triển khai trong vụ khủng bố nhà thờ Thái Hà, Đống Đa, Hà Nội ngày 3-11-2011. Blogger Người Buôn Gió mô tả lại như sau: “Chiều ngày 3-11-2011 một nhóm côn đồ dùng búa tạ đập nát cửa nhà thờ Thái Hà”.

Ngày 25-1-2015, trong cuộc Hội Luận Bàn Tròn của đài BBC, các nhà báo độc lập khẳng định rằng họ đã chứng kiến người của chính quyền đội lốt lưu manh, côn đồ để phá đám, hành hung những nhà hoạt động nhân quyền.

Một nhà báo độc lập nói: “Mà thậm chí họ còn sử dụng một số thành phần bất hảo để gây rối chúng tôi. Nhà nước cho rằng đó là quần chúng tự phát. Họ bố trí những kẻ lưu manh ấy, họ không dám ra mặt nhưng họ đứng sau một cách lộ liễu”.

Việc công an giả dạng côn đồ, lưu manh ra tay khủng bố, đánh đập gây thương tích, ném đồ dơ bẩn như phân tươi trộn dầu nhớt, xác chuột chết vào nhà thờ, vào chùa, vào nhà những người đấu tranh nhân quyền như nhà văn Trần Khải Thanh Thủy và nhiều nhà dân chủ khác là chuyện có thật.

Một chính quyền quốc gia hiện đại mà dùng bọn đầu gấu, bọn lưu manh, xã hội đen, xì ke ma túy khủng bố người dân thì chỉ có chế độ cộng sản hiện nay trong nước mới dám làm mà thôi.

Các lãnh đạo VN có ngon lành thì hãy thành thật trả lời cho người dân được rõ. Đó có phải là chủ trương của Đảng hay không?

2.2. Lãnh thổ Việt Nam bao trùm một nghĩa địa người Campuchia

Dân biểu Nuth Rumdoul cho biết, các chuyên gia về biên giới đã tháp tùng đoàn 100 người đến cột mốc ngày 19-7-2015 đã khẳng định, cột mốc 203 đã lấn sâu vào đất CPC, tuy nhiên diện tích bao nhiêu thì chưa tính toán được.

Bà Seoung Phearum là người dân ở ấp Thlok Thmey, xã Thnaot, huyện Kampong Rou, tỉnh Svay Rieng nói với báo chí, nơi bà đang sống là xóm mới của họ, còn xóm cũ thì hiện đang nằm trong đất mà người Việt Nam sinh sống.

Bà nói: “Cha tôi sống ở gò Thlok. Ông bà tổ tiên tôi cũng ở đó. Người thời trước sống ở đó, chết đi thì cũng chôn cất ở đó. Khu đó đã có hàng trăm tháp cốt của tổ tiên ngay tại nơi mà người Việt đang cắm cờ. Họ không cho chúng tôi vào thăm mồ mả ông bà, cha mẹ”.

Bà Seoung Phearum kể lại: “Phía VN đã nhiều lần yêu cầu các gia đình CPC có mồ mả của thân nhân ở khu vực đó, phải bốc mộ ngay và phía VN sẽ hỗ trợ bất cứ giá tiền là bao nhiêu. Nhưng tôi không dời mộ đâu. Dù có cho vàng tôi cũng không dời. Ý nguyện của ông bà là con cháu không được động mồ động mả. Nếu chúng tôi dời mộ thì sẽ bị nguyền rủa, không thể sống yên ổn, làm ăn không khá được. Hơn nữa đó là đất của người Khmer vậy mồ mả của người Khmer phải ở đó”.

2.3.Việt Nam bị tố cáo đã dùng vũ khí sinh học trên đất Campuchia

Ngày 26-5-2015, tờ Phnom Penh Post dẫn nội dung một đơn khiếu nại của nhóm bảo vệ nhân quyền người Mỹ gốc Campuchia do luật sư Morton Sklar ở Mỹ, đã đệ nạp lên Cơ quan Cấm xử dụng Vũ khí hóa học OPCW (Organisation for the Prohibition of Chemical Weapons-OPCW) có trụ sở ở The Hage (Netherlands-Hà Lan). Đơn tố cáo chính phủ Việt Nam đã ghi, vào ngày 19-4-2015 VN phun chất hóa học diệt cỏ đã phá hủy hơn 10 hecta rau của người CPC tại huyện Memot, tỉnh Tbong Khmum, giáp ranh với huyện Tân Châu tỉnh Tây Ninh (xã Tân Châu thuộc An Giang) để cưỡng chế và chiếm đất bất hợp pháp.

Đơn tố cáo nhấn mạnh: “Việt Nam vi phạm các điều khoản của Công ước về Vũ khí hóa học CWC (Chemical Weapons Convention-CWC) năm 1993”.

Đơn cũng kêu gọi tiến hành một cuộc điều tra toàn diện và độc lập để ngăn chặn hành động nêu trên, đồng thời phải bồi thường cho người Campuchia (CPC) ở địa phương.
blank
Nan đề biên giới.

3* Dựng lên một vụ kiện để hóa giải một vụ kiện

Việt Nam đã không trực tiếp kiện Trung Quốc nhưng đã tham gia vụ kiện bằng cách ký một hiệp định công nhận thẩm quyền pháp lý của Tòa Trọng Tài Thường Trực (PCA=The Permanent Court of Arbitration) do Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn ký ngày 23-6-2014.

Trước đó ngày 22-5-2014, Nguyễn Tấn Dũng đã tham khảo với Tổng thống Philippines về vụ kiện.

Việt Nam chưa chính thức đâm đơn kiện nhưng đã thể hiện ý định đi kiện.

Theo tôi nghĩ, Trung Quốc giật dây Hun Sen chuẩn bị hồ sơ đưa tranh chấp lãnh thổ VN-CPC ra tòa án quốc tế.

Mặc dù hai vụ kiện chưa được hình thành nhưng có thể dùng hồ sơ vụ kiện của Hun Sen để hóa giải vụ kiện của VN, nếu Việt Nam dám kiện.

Không dễ gì Tập Cân Bình chịu dừng lại ở những cây cột mốc trên đường biên giới còn lại 350km đang tranh chấp.

4* Campuchia trở thành tiền đồn của Trung Cộng ở Đông Nam Á

Giới quan sát nêu nhận xét, Trung Quốc đã bỏ tiền ra mua chuộc Hun Sen, và qua những thỏa thuận hợp tác chiến lược, đầu tư và viện trợ kinh tế, viện trợ quân sự, đã làm cho CPC trở thành một tiền đồn của Trung Quốc ở Đông Nam Á.

4.1. Phát biểu của TS Trần Công Trục

“Ngày trước Trung Quốc nuôi dưỡng Khmer Đỏ, ngày nay TQ dùng tiền để thao túng, giật dây các thế lực chính trị CPC cũng không phải là chuyện gì lạ cả. Truyền thông quốc tế đều biết những việc như: chu cấp tiền thuê nhà, tiền nước uống cho các thành viên của đảng chính trị, cho đến việc xây dựng trụ sở cho cảnh sát CPC, cấp điện thoại di động và xe ôtô cho các quan chức ngành ngoại giao CPC. Cho đến việc nắm hồ sơ từng học viên sĩ quan quân đội CPC. (Trung Quốc lập trung tâm huấn luyện sinh viên sĩ quan CPC)

Do đó chúng ta phải hết sức cảnh giác và phải có đối sách thích hợp” (TS Trần Công Trục)

4.2. Trung Quốc viện trợ vũ khí cho Campuchia

Sức mạnh quân đội Hoàng gia Campuchia gia tăng nhanh chóng

Mối quan hệ giữa Campuchia và Trung Quốc ngày càng thắt chặt hơn nhờ những khoản viện trợ ODA (Hỗ trợ phát triển chính thức-Official Development Assistance-ODA), đầu tư và viện trợ quân sự.

Ngày 25-5-2015 tờ The Cambodia Daily đưa tin, Trung Quốc vừa chuyển giao một loạt vũ khí hạng nặng và các thiết bị quân sự cho Bộ Quốc phòng Campuchia.

Gói viện trợ có 44 xe gồm xe jeep, xe mang bệ phóng hỏa tiễn, hàng chục giàn súng máy phòng không, 20 xe nâng hàng, 4 khu bếp dã chiến lưu động, 2,000kg hóa chất không ghi tên, 10,000 linh kiện dự phòng. Đồng thời CPC cũng tiếp nhận 26 xe tải và 30,000 bộ quân phục từ TQ. Một trung tâm huấn luyện 500m2 cũng nằm trong gói viện trợ đó.

Trước đó, năm 2013 CPC cũng đã nhận 12 trực thăng Harbin Z-9 do TQ chế tạo, với khoản cho vay là 195 triệu USD.

Trung Quốc trợ cấp 100 triệu USD để xây sân vận động cho Thế Vận Hội Đông Nam Á năm 2023.

Trung Quốc cấp 100 triệu USD để xây sân vận động Moroket Decho dùng cho Thế Vận Hội Đông Nam Á ở CPC vào năm 2023.

Bà Bố Kiến Quốc (Bu Jianguo), đại sứ TQ ở CPC nói rằng: “Tôi tin tưởng rằng hai nước sẽ tiếp tục hỗ trợ nhau trên các diễn đàn quốc tế, khu vực và tiểu khu”.

Việc nầy Hun Sen đã làm theo yêu cầu của TQ là dứt khoát không đưa vấn đề tranh chấp ở Biển Đông vào chương trình nghị sự trong phiên họp ASEAN năm 2012 khi Hun Sen làm chủ tịch luân phiên của Hiệp Hội Các Quốc Gia Đông Nam Á nầy. Đồng thời Hun Sen cũng công khai tuyên bố là Trung Quốc có chủ quyền không thể tranh cãi được trên vùng biển hình lưỡi bò ở Biển Đông. Nhất trí ủng hộ giải pháp song phương trong việc giải quyết tranh chấp. Đồng thời cũng xác định chỉ có một nước Trung Quốc. (Không có Trung Hoa Dân Quốc của Đài Loan)

4.3. Bắc Kinh đã trói Campuchia như thế nào?

Trong một bài viết tựa đề: “Vì sao Trung Quốc quyến rũ Campuchia”, GS Heidi Dahles cho rằng do CPC là một trong những vị trí địa chính trị trong chiến lược “Xâu chuỗi ngọc trai” (String of Pearls-Nhất xuyến trân châu) của TQ.

Khâu Lâm, biên tập viên của tờ báo Tự Cống của thành ủy Tứ Xuyên bình luận rằng, Tea Banh, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Quốc Phòng CPC đã dẫn một đoàn 23 tướng lãnh sang Bắc Kinh, cầu xin viện trợ quân sự để chống lại Việt Nam.

Khâu Lâm nói tiếp: “Xem ra đầu tư cho một người hay một chính đảng ở CPC thì lời lãi rất hạn chế. Chỉ có cách dùng thủ đoạn kinh tế để khống chế họ thì mới đúng cách. TQ nên thuận thế mà làm. Hun Sen hay Sam Rainsy gì cũng phải chịu thôi.

Ông Khâu nầy kết luận: “Một khi Việt Nam đã vì lợi ích của mình mà muốn ôm chân đế quốc Mỹ để đối phó với TQ thì TQ cũng nên kéo CPC về phía mình để liên thủ đối phó với Việt Nam”. (Khâu Lâm)

Bản tuyên bố chung của Tea Banh và người đồng nhiệm là Thường Vạn Toàn có ghi như sau: “Hai bên kiên định trước sau như một ủng hộ lợi ích cốt lõi của nhau trong các vấn đề chủ quyền lãnh thổ, an ninh và phát triển”.

Rõ ràng là Hun Sen đã thật sự ngã về phía Trung Quốc rồi. Còn đâu 16 chữ cam kết:”Láng giềng tốt đẹp, hữu nghị truyền thống, hợp tác toàn diện, bền vững lâu dài”.

4.4. Campuchia lệ thuộc Trung Quốc về kinh tế

1. Lệ thuộc kinh tế và văn hóa

Tờ Le Figaro đưa tin: “Trung Quốc đã đầu tư 11 tỷ USD cho nên CPC là sân sau của nước nầy”.

Hàng chục công trình mọc lên như nấm, rõ rệt nhất là ngành dệt may. Ở đất nước 14 triệu dân nầy, dệt may cung cấp 300,000 công nhân giá rẻ, luật lệ đầu tư đơn giản và dễ dàng đã hấp dẫn các nhà đầu tư TQ. Người Trung Hoa làm chủ, quản lý 80% nhà máy dệt may.

Sáu con đập thủy điện, hàng chục khu mỏ do người Hoa nắm giữ. Người ta còn thấy quân đội Trung Quốc canh giữ các khu khai thác mỏ. Cấm người lạ vào. “Đây là Trung Quốc”.

Ngoài kinh tế, CPC còn chịu ảnh hưởng về văn hoá của TQ. Tiếng Hoa là ngoại ngữ thứ hai sau tiếng Anh. Trong 70 kênh truyền hình ở CPC có 50 kênh tiếng Hoa, vì CPC có 700,000 người gốc Hoa. Tại CPC, từ thành thị đến những nơi hẻo lánh xa xôi, tại các xưởng may, các nhà máy, nhan nhản những hàng chữ tiếng Tàu ở khắp nơi.

2. Xây dựng “Angkor Wat trên biển”

Công ty Union Group Thiên Tân của Trung Quốc đã thuê 45,000 hecta đất ở Botum Sakor trong thời gian 99 năm để mở một thành phố du lịch xem như một “Angkor Wat trên biển”. Khu giải trí nầy bao gồm một hệ thống xa lộ, sân bay quốc tế, hải cảng cho du thuyền cở lớn, các khách sạn, bịnh viện, sân golf, sòng bạc, các khu chung cư hiện đại.

“Angkor Wat trên biển” còn là một vị trí chiến lược vì nó dễ dàng tiếp cận với Vịnh Thái Lan. Vị trí chiến lược nầy là một trong những địa điểm của Chiến lược Chuỗi Ngọc trai (Nhất xuyến trân châu-String of Pearls) là một vòng đai từ đảo Hải Nam xuống Hoàng Sa, Trường Sa, CPC, Miến Điện, Bangladesh, Sri Lanka (Tích Lan), quần đảo Maldives và Pakistan.
blank
Nan đề biên giới.

5* Việt Nam đang bị Trung Quốc đe dọa ở Lào và Campuchia

Lào và Campuchia là bạn bè truyền thống của Việt Nam. Trong những năm gần đây TQ tăng cường sự hiện diện của họ ở Lào và Campuchia với những khoản đầu tư hàng tỷ đô la.

Uy thế ngày càng lớn của TQ ở hai nước đó rõ ràng là một gọng kềm khống chế VN.

Trung Quốc trở thành nhà đầu tư lớn nhất ở Lào và có trong tay khoảng 10,000km2 ( 4% diện tích Lào) đất dự án, từ khai mỏ, thủy điện, cao su và cả ngành bán lẻ và dịch vụ khách sạn nữa.

Thông qua Lào và CPC khống chế VN và tác động gây chia rẻ khối ASEAN.

Năm 2012, theo yêu cầu của TQ, Hun Sen là chủ tịch luân phiên của ASEAN đã cương quyết không đưa vấn đề tranh chấp Biển Đông vào chương trình nghị mặc dù đã có 5 dự thảo của 5 quốc gia đệ nạp. Cuối cùng hội nghị kết thúc mà không đưa ra được một tuyên bố chung. Đó là lần đầu tiên trong lịch sử của ASEAN.

6* Liệu có chiến tranh biên giới Việt Nam-Campuchia không?

TS Trần Công Trục cho rằng nếu hai bên không kềm chế thì xung đột biên giới có thể xảy ra bởi vì giữa hai nước đã từng có như vậy.

TS Phạm Chí Dũng nêu nhận xét, TQ tự tin là có khả năng kềm chế được VN nên chưa cần tới lá bài quân sự. TQ có nhiều mối lợi về kinh tế và thương mại với VN, mỗi năm xuất siêu 30 tỷ USD vào VN.

Ông nói: “Nếu có xảy ra chiến tranh thì tôi không cho phần thắng nghiêng về phía VN như hồi năm 1979, mà sẽ là một cuộc xung đột biên giới giằng co và kéo dài”.

Về phía Việt Nam, đảng Cộng Sản VN đã lệ thuộc vào Trung Cộng quá nhiều. Hơn nữa, Trung Cộng đã đưa VN vào tình trạng bị bao vây. Chủ trương ngoại giao ba không đưa VN vào tình trạng tứ bề thọ địch và bị cô lập.         

Nhớ lại hồi năm 1979, VN đánh chiếm CPC ở phía Nam thì Đặng Tiểu Bình dạy cho VN một bài học cũng vào năm 1979 ở biên giới phía Bắc.

Nếu lịch sử lập lại thì kịch bản biên giới lần nầy cũng không khác gì năm 1979. Chỉ khác một điều là bài học sau nầy gây thiệt hại gấp cả ngàn lần vì chiến tranh hỏa tiễn.

Đó là VN lạnh cẳng trước thằng nhóc tỳ độc nhản long thủ lãnh xứ Chùa Tháp nhưng có thế lực của Bắc Kinh đứng sau.

Biên giới VN-CPC dài 1,270km trải qua 10 tỉnh VN và 9 tỉnh CPC.

Được Trung Cộng chống lưng, CPC nay chọc chỗ nầy, mai chọc chỗ kia, mốt chọc chỗ nọ ở biên giới phía nam thì ở phía bắc, Trung Cộng nay dời giàn khoan chỗ nầy, mai đưa giàn khoan đến chỗ khác trong vùng biển thuộc chủ quyền của VN, nay tập trận bắn đạn thật ở Hải Nam, mai tập trận ở Hoàng Sa, mốt tập trận ở đảo nhân tạo Đá Chữ Thập (Trường Sa)…làm cho VN phân tán lực lượng trong ngón đòn chiến tranh cân não đối với người “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt đối tác tốt” Việt Nam.

Về lâu về dài, Lào có thể ngăn dòng nước sông Mekong tại đập thủy điện Xayaburi và CPC cũng có thể điều khiển dòng nước nầy từ Biển Hồ (Tonlé Sap) như thả chất độc xuống hạ nguồn Sông Cửu Long…
blank
Nan đề biên giới.

7* Thành lập lữ đoàn phòng vệ đảo Phú Quốc

7.1. Lữ đoàn 950

Ngày 5-9-2014, Bộ Tư lịnh Quân khu 9 làm lễ ra mắt lữ đoàn 950 “để bảo vệ đảo Phú Quốc trong tình hình mới”. Mục đích là chống lại lực lượng tấn công từ Campuchia. Lữ đoàn gồm có 1 tiểu đòan xe tăng, một đại đội pháo binh, công binh…Chỉ huy trưởng là đại tá Nguyễn Trung Kiên.

7.2. Khmer Đỏ đã từng tấn công Phú Quốc tiêu diệt người Việt Nam

Trước kia, 4 ngày sau khi CSBV chiếm được miền Nam (30-4-1975) thì ngày 4-5-1975 quân Khmer Đỏ đã đánh chiếm đảo Phú Quốc. 6 ngày sau chiếm đảo Thổ Châu. Đem ra hành quyết trên 500 thường dân trên đảo, sự kiện to lớn như thế mà nhà nước bưng bít khiến người dân Sài Gòn và các nơi khác không hay biết gì cả, và cho đến nay cũng còn có rất nhiều người không biết gì về biến cố lịch sử đó cả.

Sau vụ Phú Quốc Thổ Châu, quân Cộng Sản Miên thực hiện những cuộc tấn công lẻ tẻ ở một số vùng thuộc tỉnh An Giang để giết hại người Việt Nam.

Tháng 4 năm 1977, quân chính quy Khmer Đỏ tiến sâu 10km vào lãnh thổ Việt Nam, chiếm một số vùng ở tỉnh An Giang, sát hại một số lớn thường dân. Gặp đâu giết đó, gặp ai cũng giết, già trẻ bé lớn, đàn ông đàn bà gì cũng không tha. Hễ người Việt thì phải chết.

Ngày 25-9-1977, Pol Pot đưa 4 sư đoàn đánh chiếm nhiều điểm ở huyện Tân Biên (Châu Đốc), Bến Cầu và quận châu thành tỉnh Tây Ninh.

- Đốt phá 471 ngôi nhà

- Giết chết hơn 800 thường dân

Ngày 1-2-1978, Nghị quyết Cộng Sản Khmer Đỏ có ghi như sau: “Chỉ cần một ngày tiêu diệt vài chục Việt Nam. Mỗi tháng diệt vài ngàn, mỗi năm diệt vài ba vạn thì đánh tới 10, 15 hoặc 20 năm để tiêu diệt hết người Việt Nam.

Thực hiện công thức 1 đổi 30, như vậy hy sinh 2 triệu người Khmer để diệt 50 triệu người Việt Nam.

Từ tháng 12 năm 1977 đến 14-6-1978, một thống kê cho biết:

- 30,642 thường dân Việt Nam bị thương.

- 6,902 thường dân VN bị giết.

- 30 vạn người Việt phải di tản ra phía sau.

- 6 vạn hecta đất bị bỏ hoang.

Được Trung Cộng chống lưng, Pol Pot đã huy động 10 trong 19 sư đoàn (Khoảng 60,000) tấn công trên toàn biên giới Việt Nam.

- 3 sư đoàn đánh vào Bến Sỏi (Tây Ninh)

- 2 sư đoàn đánh vào Hồng Ngự (Đồng Tháp)

- 2 sư đoàn đánh vào Thất Sơn (7 núi) An Giang

- 1 sư đoàn đánh vào Trà Phố, Trà Tiên, Kiên Giang

Thực tế tranh chấp biên giới Việt-Miên như thế thì làm sao mà không cảnh giác?

Ngày 16-7-2015, người phát ngôn Bộ Ngoại giao, Lê Hải Bình, lên tiếng bác bỏ những hình ảnh và tin tức trên các trang mạng, cho rằng VN đang chuyển vũ khí về biên giới Tây Nam.

Ông Bình khẳng định: “Thông tin về việc Việt Nam chuyển vũ khí vào Nam là không xác thực”.
blank
Nan đề biên giới.

8* Hun Sen chơi đòn độc, quyết hạ Việt Nam

8.1. Hun Sen xây 25 sòng bạc ở biên giới Miên-Việt

Casino Titan là sòng bạc lớn nhất gần cửa khẩu Mộc Bài

Hun Sen cho xây một loạt các sòng bài dọc theo biên giới Miên-Việt, cho đó là một phần trong chiến lược bí mật bảo vệ lãnh thổ chống lại VN.

Hảng AFP dẫn lời của Hun Sen: “Tôi không thích sòng bạc nhưng mục tiêu lớn nhất là bảo vệ biên giới. Người ta có thể tháo gỡ cột móc biên giới nhưng không thể phá hủy một khách sạn 5 tầng”.

Hàng chục sòng bạc phục vụ cho con bạc VN, trong khi đó, người dân CPC bị cấm cờ bạc một cách nghiêm nhặt.

Ngày 6-4-2012, Cục Cảnh sát Hình sự VN cho biết, ước tính trung bình mỗi ngày có trên 3,000 người Việt sang CPC đánh bạc, phần lớn đều thua cháy túi, đưa đến những hệ lụy nhức nhối cho gia đình và xã hội.

8.2. Vừa bảo vệ biên giới vừa phá hoại xã hội Việt Nam

Hun Sen tung ra một chiêu mà đạt được hai mục đích: bảo vệ biên giới và phá hoại văn hoá, xã hội, gia đình và cả kinh tế VN nữa.

25 sòng bạc, khách sạn, mãi dâm phục vụ cho con bạc VN, mỗi năm thu vào 20 triệu đô la tiền thuế cho nhà nước. Nhiều con bạc thua cháy túi, thế thân từ 3,000 đến 5,000 đô la để gỡ vốn, nhưng rồi cũng sạch túi, phải chịu giam cầm và hành hạ, khủng khiếp nhất và chặt ngón tay, chụp hình gởi về thân nhân đòi tiền chuộc mạng. Nhiều cha mẹ phải bán nhà, chịu cảnh màn trời chiếu đất, đem tiền chuộc con.

Thảm kịch xúc động nhất là người cha lừa đem con gái 13 tuổi để gán nợ cho chủ sòng. Ông Nguyễn Văn Lâm, 41 tuổi ở Củ Chi, sau nhiều ngày xả láng ở casino, đã sạch túi, nợ chủ sòng 110 triệu đồng, bị bắt giam trong “phòng chết” hành hạ, chờ tiền chuộc mạng.

Con gái 13 tuổi tên Nguyễn Thị Thúy Kiều thuật lại như sau, em đang ở trường thì nhận được điện thoại của cha. Cha em khóc nức nở yêu cầu em đem cầm chiếc xe đạp, mang tiền sang chuộc cha.

Ông Lâm hướng dẫn cặn kẽ đường đi nước bước đến sòng bạc. Tuy nhiên, trên đường đi, em Thúy Kiều bị người lái xe ôm và một thanh niên của casino lừa gạt lấy 300,000 đồng.

Khi Thúy Kiều bị giam giữ, thì người cha biệt vô âm tín.

Ngày 28-12-2012, bà Đinh Thị Hoa, 42 tuổi, mẹ của em Thúy Kiều cho biết, nhiều cú điện thoại của sòng bạc hối thúc đem tiền chuộc con, nếu chậm trễ thì con bà sẽ bị đem bán vào động mãi dâm ở Thái Lan.

Bà Hoa vay nợ 30 triệu đồng với tiền lời 10%, mượn khắp nơi đem tiền đến chuộc con.

Sòng bạc Hun Sen gây biết bao thảm cảnh cho gia đình và xã hội VN. Thua bạc giết người cướp xe ôtô, con giết cha mẹ lấy tiền trả nợ và đánh bạc, trộm cắp, cướp giật do cờ bạc.

Độc nhản long Hun Sen lợi hại thật. Chơi cạn tàu ráo máng với quan thầy VN đã dựng ông lên cầm quyền mới có ngày nay.
blank
Nan đề biên giới.

9* Tổng quát về nước Campuchia và nhà nước độc tài của Hun Sen

9.1. Nước Campuchia

Quốc vương Norodom Sihamoni * Cung điện Hoàng Gia ở Phnompenh

Di sản của thế giới “Điệu múa Hoàng gia

Vương quốc Campuchia diện tích 181,040km2. Dân số 14,805,385 (2011). Thủ đô là Phnom Penh. Theo chế độ quân chủ lập hiến, nhà vua giữ chức vụ tượng trưng. Quốc vương hiện nay là Norodom Sihamoni (Con của Norodom Sihanouk). Thủ tướng là Hun Sen.

Campuchia (CPC) có biên giới chung với các quốc gia: Với Thái Lan (800km) ở phía Bắc. Với Lào 541 km ở phía Tây. Với Việt Nam 1,270km ở phía Đông. Phía Nam CPC là Vịnh Thái Lan

Quốc hội lưỡng viện: Hạ Viện và Thượng Viện. Hạ Viện có 123 đại biểu do dân bầu. Thượng Viện 61 đại biểu do Quốc vương bổ nhiệm theo đề cử của Hạ Viện.

Đảng Nhân Dân Campuchia CPP (Cambodian Peoples Party) của Hun Sen bị mất nhiều ghế trong cuộc bầu cử ngày 28-7-2013. Hồi năm 2008 đảng CPP của Hun Sen chiếm 90 ghế. Bầu cử năm 2013 CPP chiếm 68 ghế. Đảng Cứu nguy Dân tộc Campuchia CNRP (Cambodia National Rescue Party-CNRP) của Sam Rainsy chiếm 55 ghế. Hun Sen bị các đảng đối lập tố cáo là gian lận trong bầu cử

9.2. Nhà nước độc tài của Hun Sen

Trên danh nghĩa Campuchia theo chế độ quân chủ lập hiến. Đa nguyên đa đảng nhưng thực chất hiện tại thì CPC là một nhà nước độc tài. Hun Sen nắm tất cả quyền lực nhà nước trong tay ông ta.

Bộ máy nhà nước CPC do CSVN lập ra trước kia, từ trung ương đến địa phương đều do đảng viên Cộng sản nắm giữ.

Hiện tại, Hun Sen nắm giữ tất cả những cơ quan trọng yếu, từ quân đội đến truyền thông, công an, mật vụ. Hun Sen giữ chức thủ tướng đã 27 năm và còn tuyên bố muốn tại vị cho đến năm 74 tuổi.

Đồng thời chuẩn bị cho ba người con kế vị.

- Hun Manet (22-10-1977) tốt nghiệp West Point Hoa Kỳ, trung tướng giữ chức Phó Tổng tham mưu trưởng Quân đội Hoàng Gia. Chỉ huy trưởng cơ quan chống khủng bố thuộc Bộ Quốc phòng.

- Hun Manith (17-10-1981) thiếu tướng giữ chức Phó Giám đốc Tình báo Quân đội.

- Hun Many (27-11-1982) chính trị gia, đại biểu quốc hội. Đứng đầu Tổ chức Thanh niên trong đảng Nhân Dân Campuchia (CPP). Du học Mỹ, Pháp, Úc. Vợ là con gái của Phó Thủ tướng Yim Chay Li.

Gia đình, bà con dòng họ 4 bên, vợ chồng, nội ngoại, sui gia chồng chéo, bao thầu các chức vụ quan trọng của quyền lực. Độc tài là thế.

9.3. Vài nét về Hun Sen

Hun Sen sinh ngày 4-4-1951 (61 tuổi). Lãnh đạo đảng Nhân Dân Campuchia. Mang cấp bậc thống tướng (5 sao).

Gia nhập Khmer Đỏ của Pol Pot năm 1967, giữ chức trung đoàn phó. 5 lần bị thương, hư con mắt bên trái.

Tháng 5 năm 1977, Hun Sen sống ở Hà Nội. Nói thông thạo tiếng Việt. Tên VN là May Phước. Được CSVN huấn luyện, đào tạo để lãnh đạo chính phủ bù nhìn do VN dựng lên trong thời giam chiếm đóng 10 năm ở CPC.

10* Kết luận

Căng thẳng biên giới Việt-Miên vừa qua được cho là có bàn tay của Bắc Kinh giật dây khiến cho của Hun Sen có thái độ mạnh mẽ hơn đối với VN. Hun Sen do CSVN dựng lên nên muốn ngoại giao đi dây giữa VN và TQ. Nhưng tình thế buộc Hun Sen phải ngã về phía Trung Quốc vì TQ giàu, mạnh và hơn nữa, CPC đã bị lệ thuộc vào TQ về quân sự, kinh tế, chính trị… nên buộc phải lừa thầy, phản bạn thôi.

Vì sao Hun Sen phải tìm kiếm bản đồ cũ?

Vì bản đồ cũ khác với bản đồ thỏa thuận Việt-Miên năm 1985. Không phải để chống lại cáo buộc của Sam Rainsy, vì Hun Sen đã công nhận một số cột mốc bị cắm sai vào lãnh thổ CPC khiến cho nước nầy bị mất đất.

Hun Sen kéo LHQ, Pháp, Anh và Mỹ vào tranh chấp lãnh thổ với VN, chuẩn bị đưa hồ sơ biên giới ra quốc tế, hay nói khác đi là chuẩn bị kiện VN ra tòa án quốc tế.

Chuẩn bị hồ sơ không phải là mục đích để kiện mà để hóa giải, chận đứng ý định của VN đi kiện Trung Quốc, nếu có.

Trung Cộng giật dây CPC để đưa VN vào tình trạng tứ bề thọ địch, kềm chế CSVN tiếp tục truyền thống làm tay sai của Trung Cộng.

Nếu Việt Nam muốn “thoát Trung” thì chỉ có con đường duy nhất là liên minh chặt chẽ với Hoa Kỳ. Xin mượn lời của Thiếu Tướng Lê Văn Cương công khai kêu gọi: “Duy nhất trên hành tinh nầy chỉ có Mỹ mà thôi. Phải tiến tới quan hệ Việt Mỹ mà trên là bạn bè dưới là liên minh. Trên hành tinh nầy Trung Quốc chỉ sợ có Mỹ mà thôi. Bây giờ cho ăn kẹo Trung Quốc cũng không dám đụng tới Mỹ vì đụng tới Mỹ là tự sát. Bản chất của Trung Quốc là chỉ bắt nạt, cưỡng bức những kẻ hèn nhát mà thôi”. (Lê Văn Cương)

Trúc Giang
Minnesota ngày 30-7-2015



__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link