Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, September 1, 2015

TỘI CHO BẦY CHÓ NẰM VÙNG


Thái-Dương Thành, AUG-28-15

Đã cạn tàu với vô lại,
Mà chúng có giác-ngộ đâu !
Từ nay CÔNG chớ không THỦ
Sẽ tha hồ đánh phủ đầu.
NP

Xong tình kêu gọi quê-hương,
Quay sang tếu với bốn phương cuối tuần.
Chó nghe chó nhảy ra sân,
Chó tru chó sủa “Nhận chân giống nào.
NP

TẾU VUI CUỐI TUẦN

TỘI CHO BẦY CHÓ NẰM VÙNG

Phải khen lũ chó biết bênh nhau.
Một bị đập thì chúng áp vào.
Đám Tím lòi tròng nguyên mắt trái.
Bầy Vàng cụt cẳng cả chân sau.
Lũ Vằn Bá-Vịn đang lòi ruột.
Nhóm Vện Tường-Gian đã vỡ đầu.
Thấy Đốm Tâm-Minh thoi-thóp thở,
Cùng tru ai-oán thảm làm sao !

TDT, AUG-28-15
Ngô-Phủ

Ước chi :
Nhất trí toàn dân trừ Việt-cộng,
Đồng tâm cả nước đập Tàu-phù.
Ngô-Phủ





                                                                
                                                                         JUKEBOXalt
* * * *
Hàn Huyên - Trao Đổi
cùng GS. HUỲNH CHIẾU ĐẲNG (attach) 
ngày 28.8.2015
~~~~~~~~~~~~

Kính thưa quí bạn,
Hôm nay trờ lại bàn cà phê ảo cùng các bạn vài chuyện đời thường:
1. Video lựa dưa hấu mới làm.
2. Một bằng hữu hỏi về bài viết lan tràn cùng khắp khuyên uống vitamin D để ngăn ngừa bá bịnh. Tôi định lên tiếng cả năm nay, nhưng thấy rằng số người tin theo không nhiều, nên để yên, ai nhẹ dạ thì vô nhà thương ráng chịu. Nay có bằng hữu hỏi nên đành lên tiếng.
3. Hỏi về cách record chuong trinh TV vào computer.
HCD (28-Aug-2015)
======================
Ghi hờ: Nếu vì bất cứ lý do nào quí bạn không thể, không muốn nhận email từ tôi xin cho biết để lấy bớt tên ra. Hoặc Bạn nào nhận được hai lần email nầy xin cho hay dể tôi lấy bớt một address ra khỏi list (trùng).
(Theo qui ước xưa nay chữ tím là của hcd tôi viết vào, còn chữ xanh két hay chữ đen nghiêng là trích email của người khác. Không thấy màu chữ hay hình xin các bạn đọc attachment, không có attachment thì delete luôn, đừng đọc) 
~~~~~~~~~~~~~
Mời quí bạn xem bài viết để tại attachment. Cám ơn.
~~~~~~~~~~~~~    
 - Nhng Mu Chuyn Vui Bui Sáng - Morning Tea Cup (MTC)

~~~~~~~~~~~~~~~~~~
--
Bạn nhận được thư này vì bạn đã đăng ký vào nhóm Google Groups "Tu Hai".


__._,_.___

Trí thức Miền Nam sau 1975.


---------- Thư đã chuyển tiếp ----------
Từ: Nancy Van Bang Nguyen
Ngày: 02:05 Ngày 25 tháng 08 năm 2015
Chủ đề: Trí thức Miền Nam sau 1975.
Đến:
Trí thức Miền Nam sau 1975.

Sau ngày 30-4-1975, Chu Phạm Ngọc Sơn là một nhà chuyên môn hợp tác toàn diện với chế độ. Ông và một số nhà khoa học khác thường không câu nệ khi nhận các đơn đặt hàng thực hiện những công trình “khoa học” phục vụ nhu cầu chính trị. Theo Tổng thư ký Hội Trí thức Yêu nước Thành phố Hồ Chí Minh Huỳnh Kim Báu:  “Những năm ấy, các trí thức Sài Gòn vẫn nhận được điện thoại từ Văn  phòng Thành ủy hỏi xem: ‘Có công trình khoa học chào mừng 3-2 hay 19-5  không?’. Những Giáo sư như Phạm Biểu Tâm, Lê Văn Thới thì mắng ngay: ‘Không có thứ khoa học nào gọi là khoa học chào mừng  cả’. Nhưng một số người khác thì có, người thì làm ra chất tẩy rửa  ‘pentonic’, người chứng minh ‘ăn mấy ký khoai mì bổ bằng một ký thịt  bò’, người thì ‘ăn bo bo nhiều dinh dưỡng hơn cả gạo’.  Nhưng ngay cả những ‘nỗ lực’ đó cũng không giúp kiến tạo được lòng  tin”.

Giáo sư Chu Phạm Ngọc Sơn kể: “Nhìn vào lý lịch, thấy trước đây năm nào  tôi cũng đi Mỹ nghiên cứu hoặc đi dạy, người ta cứ thắc mắc sao đi Mỹ  quá trời. Tôi nộp đơn xin vô Hội Trí thức Yêu nước, mấy lần bị từ chối”.  Năm 1980, trong thời gian Giáo sư Chu Phạm Ngọc Sơn đi Liên Xô, một người con của ông vượt biên không thành. Người con gái của ông cũng cảm thấy bế tắc khi thi không đậu vào dự bị y  khoa. Biết chuyện, ông Võ Văn Kiệt thỉnh thoảng qua lại, trò chuyện, khi hiểu thêm nội tình, ông nói với Giáo sư Sơn:  “
Thôi, anh cứ để cho cô ấy và mấy cháu đi, đi chính thức. Bên đó có  điều kiện cho các cháu học hành. Sau này nếu các cháu trở về thì tốt,  nếu không, tôi với anh cũng được làm tròn bổn phận”.
Ông Huỳnh Kim Báu kể: Sau giải phóng, Bí thư Thứ nhất Lê Duẩn vào Sài  Gòn, sau khi nghe Mai Chí Thọ, Trần Trọng Tân báo cáo tình hình, ông  nói: “Nãy giờ có một chiến lợi phẩm rất lớn mà các đồng chí không đề  cập, đó là lực lượng trí thức được đào tạo từ nhiều nguồn. Lenin nói, không có trí thức là không có xã hội chủ nghĩa”. Tuy  nhiên, theo ông Huỳnh Kim Báu, cách mà chính quyền sử dụng trí thức chủ  yếu là “làm kiểng”.

Giáo sư Phạm Hoàng Hộ tuy ở thời điểm đó vẫn còn là hiệu phó Đại học  Khoa học, nhưng theo ông Báu: “Đấy chỉ là một chức vụ bù nhìn, không có  vai trò gì trong giáo dục”. Giáo sư Hộ là hiệu phó nhưng không phải đảng viên, nên khi có vấn đề gì thì những người trong Đảng họp riêng, quyết định xong, có việc nói vớiông, có việc ông  không bao giờ được biết. Từ rất sớm, Giáo sư Phạm Hoàng Hộ đã phản đối  cách đào tạo đưa thời gian học chính trị quá nhiều vào chương trình. Ông cảnh báo: “Nếu chính trị can dự quá mạnh, các nhà khoa học sẽ mất căn bản”.
Giáo sư Phạm Hoàng Hộ nói lên điều này sau khi chính ông đã được trải  nghiệm trong những ngày học chính trị. Năm 1977, một lớp học kéo dài  mười tám tháng về “Chủ nghĩa xã hội khoa học” dành riêng cho các trí  thức miền Nam đã được tổ chức tại Thành phố Hồ Chí Minh. Ông Võ Ba, người tham gia tổ chức lớp học này, kể: “Chính quyền  tưởng rằng sau lớp học sẽ có được một tầng lớp trí thức của chế độ cũ  yêu mến và phụng sự chủ nghĩa xã hội. Tuy nhiên, nếu như Marxism đã từng  được các trí thức miền Nam quan tâm như là một môn khoa học thì giờ đây họ lại nghe những giảng sư miền Bắc nói về  Marx hết sức giáo điều. Chưa kể, những người đứng lớp còn rao giảng với tư thế của người chiến thắng, tự tôn, tự đắc”. Những đảng viên tham gia lớp học như ông Võ Ba cũng thừa nhận: “Trước giới trí thức Sài Gòn, chính quyền đã thất bại ngay trong lần trình  diễn đầu tiên”.

Chưa kết thúc lớp học, Tiến sỹ Nguyễn Văn Trung, một giáo sư triết học  nổi tiếng của Sài Gòn, một người được coi là “hằn học với Giáo hội”, đã  coi cộng sản cũng là “một giáo hội”. Tiến sỹ Nguyễn Văn Trung cho rằng  hình thức “kiểm điểm” mà cộng sản áp dụng trong sinh hoạt chính là một thứ “
xưng tội man rợ”. Về đường lối, ông cho  rằng: “Có thể có những điều Lenin nói đã đúng vào năm 1916, nhưng sau  bảy mươi năm mà ta áp dụng là không lý trí”. Còn Giáo sư Châu Tâm Luân  thì khi nghe các giảng sư miền Bắc say sưa nói về con đường “tiến lên chủ nghĩa xã hội bỏ qua giai đoạn phát triển chủ  nghĩa tư bản” đã mỉa mai: “Sao không tìm hiểu xem sau chủ nghĩa cộng  sản là gì để nhân tiện bỏ qua, mình bỏ qua luôn hai, ba bước”. Giáo sư  Châu Tâm Luân lấy bằng tiến sỹ về kinh tế nông nghiệp ở Đại học Illinois, Mỹ, năm hai mươi lăm tuổi, trở về dạy cùng  lúc ở hai trường đại học Minh Đức và Vạn Hạnh. Ông là một trong những  trí thức phản chiến hàng đầu, bị chế độ Sài Gòn bắt giam đầu năm 1975  cho tới những ngày cuối tháng 4-1975 mới được Chính quyền Dương Văn Minh thả ra. Giáo sư Châu Tâm Luân là một thành  viên của nhóm “sứ giả” được ông Dương Văn Minh phái vào trại Davis300 và  được giữ lại ở đây cho đến trưa ngày 30-4-1975. 

Sau giải phóng, chính  quyền xếp ông vào diện “người của ta”. Ông là đại biểu khóa I Hội đồng Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh, đồng thời  là ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.
 Về phía mình, Giáo sư Châu Tâm Luân cũng là một trong những trí thức kỳ  vọng nhiều vào chế độ mới. Mấy tháng “sau giải phóng”, giá cả sinh hoạt  tăng vọt lên, trong khi dân tình lo âu thì ông lại cho là giá tăng vì  “tâm lý”, giống như cách giải thích thời ấy của chính quyền301. Sau khi cho rằng nhà nước không thể dùng ngoại tệ  để nhập hàng như trước đây, Giáo sư Châu Tâm Luân viết: “Giờ đây không  còn bọn tay sai đem máu của con em nhân dân đổi lấy đô la nữa thì cần  phải tiết kiệmtối đa số ngoại tệ mà dân phải lao động đổ mồ hôi mới đem về được cho quốc gia… Vì vậy ngoài sự tiếp  tay chánh quyền kiểm soát gian thương, chúng ta cũng cầnkềm hãm bớt kẻ  địch ở ngay trong lòng mình…”302.
 Khi trao cho Giáo sư Châu Tâm Luân nhiều trọng trách, Chính quyền nghĩ  đơn giản ông là người “dùng” được. Nhưng, cũng như nhiều trí thức Sài  Gòn, ông đã không hành xử như là một công cụ. Từ năm 1976, Giáo sư Châu  Tâm Luân không được đứng lớp vì kiến thức kinh tế của ông là “kinh tế tư bản”, tuy nhiên, ông vẫn còn được để ngồi  trong Hội đồng Khoa học của trường. Chỉ ít lâu sau, Đảng ủy trường nhận  xét ông muốn “
tranh giành lãnh đạo với Đảng”.
Giáo sư Châu Tâm Luân kể: “Tôi ngạc nhiên, chế độ cũ hai lần giao chức  cho tôi mà tôi có màng tới đâu”. Nhưng té ra vấn đề không phải là “ghế”,  mà là những ý kiến của ông ở Hội đồng Khoa học luôn luôn khác với ý  kiến của chi bộ. Trong một cuộc họp, khi nghe ông Đỗ Mười thao thao nói về “hợp tác hóa”, về chủ trương phải đưa  những người bần cố nông lên làm lãnh đạo hợp tác và “phải đào tạo họ”,  Giáo sư Luân hỏi: “Nhà nước định đào tạo trong bao lâu?”. Ông Đỗ Mười  nói: “Tình hình gấp rút, đào tạo ba ngày”. Giáo sư Châu Tâm Luân nhớ lại: “Tôi bắt đầu ngao ngán vì muốn thay đổi thì  phải bắt đầu từ cái đầu mà… những ‘cái đầu’ thì như thế”. Sau lần gặp  ông Đỗ Mười, nhà kinh tế nông nghiệp Châu Tâm Luân được đưa về Viện Khoa học Xã hội.

 Không chỉ có những đụng độ tại cơ quan. Ở Hội đồng Nhân dân, Giáo sư  Châu Tâm Luân là trưởng Ban Nông nghiệp. Trong một phiên họp toàn thể  thảo luận về các chương trình khoa học của Thành phố, sau khi nghe ông  Luân tranh luận, một đại biểu trong Hội đồng mặc quân phục đứng dậy xin ngưng cuộc cãi vã, và lớn tiếng: “Các chuyên  viên đã để ra rất nhiều thời giờ soạn thảo, đại biểu đó tư cách gì mà  đòi sửa qua sửa lại”. Ông Luân cố dằn lòng: “
Tôi xin ngưng cuộc thảo  luận, bởi như vị đại biểu vừa nói, đã có các chuyên viên nghiên cứu cho chúng ta rồi thì chúng ta chỉ còn là chuyên viên  giơ tay thôi”. Chủ trì phiên họp, ông Mai Chí Thọ không nói gì, chỉ yêu  cầu biểu quyết. Nhìn thấy ông Luân không giơ tay, ông Mai Chí Thọ hỏi:  “Ai không chấp thuận?”. Ông Luân cũng không giơ tay, ông nói: “Toàn thể chấp thuận, một phiếu trắng”.
Một số cán bộ cách mạng tốt bụng bắt đầu lo lắng cho vị giáo sư trẻ tuổi này, một trưởng Ban Đảng khuyên: “Tôi sáu mươi tuổi, người ta vẫn xem  tôi như con nít, phải ăn nói thận trọng lắm. Anh nhớ, anh chỉ mới hơn ba mươi tuổi”. Giáo sư Châu Tâm Luân kể: “Tại diễn đàn của Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, tôi đề nghị phải áp  dụng ‘kinh tế thị trường có sự quản lý của nhà nước’. Ông Xuân Thủy  nghe, nói với tôi: ‘Anh phải có người đỡ đầu, anh về nói với Sáu Dân  đi’. Tôi trả lời ông Xuân Thủy: ‘Nếu tôi nói đúng thì các anh phải nghe chứ sao lại cần người đỡ đầu?’.
Sau đó, ông Mai Chí Thọ nhắc: ‘
Cậu đúng, nhưng áp dụng như vậy thì phức  tạp quá, làm sao chúng tôi quản lý được. Muốn làm phải có những người  như cậu. Mà nói thật chúng tôi chưa thể tin hoàn toàn những người như  cậu’”.Theo ông Luân: “Những năm ấy, tôi chê ông Võ Văn Kiệt nhát, ‘xé rào’ là vá víu; phải ‘phá vỡ’ để áp dụng kinh tế  thị trường chứ không thể phá những đoạn rào. Ông Mai Chí Thọ nghe, nhắc:  ‘Phải giữ chính quyền trước hết, chính sách sai thì còn sửa được chứ  mất chính quyền là mất hết’. Về sau tôi mới thấy ông Mai Chí Thọ đã nói rất thật lòng, họ đã ngủ rừng hàng chục năm  để có chính quyền, làm sao họ để mất cái mà họ vừa giành được đó”.

Hai vợ chồng Giáo sư Châu Tâm Luân đều học ở Mỹ. Trước năm 1975, gia  đình ông đã định cư ở một nước Bắc Âu, nhưng cả hai đều chọn con đường  về nước. Sau năm năm cố gắng chòi đạp trong chế độ mới, ông không tìm  thấy một cơ may thay đổi nào. Đầu năm 1979, ông vẫn còn được trả lời phỏng vấn các phóng viên nước ngoài, nhưng càng về  sau thì không thấy nhà báo nào gặp ông nữa. Giáo sư Châu Tâm Luân nói:  “Tôi bắt đầu có dự cảm bất ổn. Khi tình cờ gặp một vài phóng viên, nghe  họ nói mấy lần đến Việt Nam xin gặp tôi đều  được chính quyền trả lời là Giáo sư Châu Tâm Luân đang đi công tác xa. 
Tôi biết tôi đang dần dần bị cô lập”.
Dù từng hoạt động trong các phong trào chống đối dưới chế độ Sài Gòn,  ông Huỳnh Kim Báu vẫn phải thừa nhận: “
Trước 1975, mặc dù chính quyền bị  coi là bù nhìn, nhưng trí thức vẫn được trọng dụng, họ có quyền thực sự  trong chuyên môn. Sau giải phóng, chính quyền  được nói là của mình nhưng trí thức gần như chỉ được dùng như bù nhìn,  trong khi đa phần họ là những người khảng khái”.
Năm 1977, có lần hệ thống nước máy của Thành phố bị đục, ông Võ Văn Kiệt mời các nhà trí thức tới hiến kế. Nhiều người phát biểu, riêng ông Phạm Biểu Tâm ngồi im. Ông Kiệt hỏi: “Sao vậy anh Tâm?”. Ông Phạm Biểu Tâm  nguyên là chủ tịch Hội Sinh viên Hà Nội trước 1945. Năm 1963, con gái Ngô Đình Nhu là Ngô Đình Lệ Thủy thi y khoa đã  bị ông đánh rớt dù bị nhà Ngô gây áp lực. Ông là một nhà giáo được sinh  viên kính nể. Ông Tâm được nói là rất quý ông Kiệt, nhưng có lẽ do quá  bị dồn nén, ông đứng dậy nói: “
Từ ngày mấy anh về, cái đầu trí thức khỏe, vì cái gì cũng đã có mấy anh nghĩ hết.  Nước là chuyện mấy anh đâu phải chuyện tụi tui”.

Một thời gian sau, Giáo sư Phạm Hoàng Hộ trả lại chức hiệu phó. Trường  sợ mang tiếng không nhận, ông khóa phòng, giao chìa khóa, tự chấm dứt  vai trò “chim kiểng” của mình. Theo ông Võ Văn Kiệt, Thành ủy vẫn để  Giáo sư Phạm Hoàng Hộ hàng năm sang Pháp dạy học. Trong một lần đi Pháp, ông ở lại luôn bên đó rồi viết thư về cho ông  Kiệt nói rằng, công việc nghiên cứu nhiều, ông cần phải ở nơi có phương  tiện cho ông làm việc, khi nào đất nước thực sự cần, ông sẽ về.
Còn Giáo sư Châu Tâm Luân, nhân một buổi tối rủ ông Võ Ba tới nhà chơi,  đã đưa cho Võ Ba coi một tập đánh máy hai mươi trang về “tình hình kinh  tế nông nghiệp miền Nam”, rồi nói: “Võ Ba ơi, mình rất mừng vì bản báo  cáo này của mình đã được Mặt trận Tổ quốc  đánh máy gởi đi. Hai lần trước thì họ không chịu đánh máy. Nhưng, Võ Ba  ạ, họ đánh sai hết, những thuật ngữ như ma trận họ đánh thành mặt trận  ông ạ”. Mấy hôm sau, Võ Ba chạy qua nhà Giáo sư Luân thì thấy cửa đóng,  bên trong thấp thoáng bóng mấy công an đến  “chốt nhà”. Cho dù, sang tới Thái Lan ông bị các thuyền nhân khác đánh  rất đau, khi viết thư về, trả lời câu hỏi của ông Huỳnh Kim Báu, “liệu  vượt biên có phải là một quyết định sai lầm”, Giáo sư Châu Tâm Luân vẫn  cả quyết: “
Không, Báu! Dù phải trả giá đắt, mình vẫn thấy đi là đúng”.
Trong số các trí thức miền Nam, ông Võ Văn Kiệt “xếp” Giáo sư Châu Tâm  Luân vào hàng “khó tính”. Tuy nhiên, ông kể: “Đến nhà Châu Tâm Luân mình rất thích vì ảnh thẳng thắn, nghĩ sao nói vậy, có khi như búa bổ. Ảnh  hy vọng khi đất nước hòa bình, với sự phì nhiêu của đất đai miền Nam, sẽ có dịp thi thố giúp phát triển nền nông  nghiệp. Nhưng một thời gian sau, thấy cơ chế như thế thì không thể nào  đóng góp được”.

Một người khác từng quen biết Bí thư Thành ủy Võ Văn Kiệt nhưng cũng  phải vượt biên là Kỹ sư Phạm Văn Hai, giám đốc nhà máy dệt Phong Phú. Ông Phạm Văn Hai là người đưa kỹ nghệ nhuộm vào miền Nam. Ông có hai người  con, một người được đặt tên là Phạm Chí Minh, một người là Phạm Ái Quốc. Sau ngày 30-4, ông Phạm Văn Hai vẫn nhiệt  tình tư vấn để phục hồi ngành dệt và nghiên cứu chất kích thích cây cỏ.  Nhưng năm 1977 ông quyết định “đi”. Vượt biên hai lần, cả hai lần đều bị  bắt. Lần đầu bị bắt ở Kiên Giang, Thành ủy lãnh. Lần hai, bị bắt ở thành phố, ông Võ Văn Kiệt vào thăm, ông Hai  nói: “Cho dù anh quan tâm nhưng như thế này thì không làm được”. Ông Võ  Văn Kiệt thừa nhận: “Những người như Kỹ sư Phạm Văn Hai, như Giáo sư  Châu Tâm Luân…, nếu chỉ khó khăn về cuộc sống họ sẽ vượt qua, nhưng nếu bị đặt vào hoàn cảnh không thể đóng góp thì  họ không chịu được. Tôi cũng không biết làm gì hơn, chỉ đề nghị mấy ảnh  đừng vượt biên nguy hiểm”.
Ông Võ Văn Kiệt nhớ lại: “Tôi tiếc đứt ruột khi để những anh em trí thức  ấy ra đi, nhưng biết là nếu họ ở lại thì cơ chế hiện thời cũng chưa cho phép mình sử dụng họ”. Trước khi vượt biên, ông Dương Kích Nhưỡng, một  công trình sư cầu cống, thủy điện, nói với ông Võ Văn Kiệt: “
Ước mơ của các anh rất đẹp, nhưng các anh làm như thế  này là không được. Đi đâu cũng nghe nói tới nghị quyết, làm cái gì cũng chỉ theo tinh thần nghị quyết này, chủ trương kia thay vì theo pháp  luật. Trị nước mà bằng nghị quyết và chỉ thị  chung chung thì không được”.

Tổng Thư ký Hội Trí thức Yêu nước Huỳnh Kim Báu nhớ lại: ông Kiệt biết  là các trí thức bắt đầu vượt biên, ông gọi tôi lên và dặn “Nghe ngóng,  nếu có anh em trí thức bị bắt ở đâu, anh phải lãnh về”. Khi nhận được  tin công an Bình Thuận bắt giam Kỹ sư Dương Tấn Tước, ông Kiệt cấp giấy cho ông Báu ra Bình Thuận xin “di án về Thành  phố”. Ông Báu kể: “Công an Bình Thuận thấy giấy của Thành ủy thì cho  nhận ‘can phạm’. Nhưng khi anh Tước thấy tôi mừng quá định kêu lên, tôi  đã phải giả vờ làm mặt lạnh, bước tới, còng tay anh Tước. Dọc đường, tôi cứ phải làm thinh mặc cho Kỹ sư Dương Tấn Tước ngơ ngác. Qua khỏi Bình Thuận, tôi mới mở còng và giải thích: Công an  Bình Thuận mà biết, người ta chụp đầu cả tôi”.
Đích thân ông Kiệt cũng nhiều lần đến các trại giam để bảo lãnh các trí thức.
 Theo ông Phạm Văn Hùng và Nguyễn Văn Huấn, hai người giúp việc thời đó  của ông, hình thức “xử lý” đối với những trí thức vượt biên của “Anh Sáu Dân” là kêu tụi tôi đích thân đi làm lại hộ khẩu và sổ gạo cho họ.  Nhưng phần lớn các trí thức đã ra đi lặng lẽ.  Giáo sư Châu Tâm Luân kể: “Tôi đi tất cả sáu lần. Lần bị giữ lâu nhất  là ở Rạch Giá, cả tháng trời. Nhưng tôi không khai mình là ai. Như bốn  lần trước, ở nhà cứ lo một cây vàng thì được thả”.
Có những người không chịu nhờ Thành ủy, hoặc “lo” bằng vàng. Theo ông  Huỳnh Kim Báu, khi vượt biên bị bắt, Giáo sư Lê Thước đã tự sát.
  








__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

CÀ PHÊ BA PHẢI BA SAI (Kỳ 3)


---------- Forwarded message ----------
From: Lê Thăng Long - Lincoln Lê <
Date: 2015-08-31 20:01 GMT+02:00
Subject: CÀ PHÊ BA PHẢI BA SAI (Kỳ 3 & 4)
To: baovnns

Kính gửi: Mr. Son Tran
Rất mong được quý vị quan tâm và chia sẻ cho cộng đồng.
Xin cảm ơn, Lê Thăng Long & Vũ Quang Thuận.
-----
CÀ PHÊ BA PHẢI BA SAI (Kỳ 3)

AI SẼ LÀ THEIN SEIN VIỆT NAM?!?!?!

Chúng tôi vừa nhận được thông tin là trong đợt đặc xá tha tù nhân trước thời hạn nhân dịp Quốc khánh ngày 2 - 9 - 2015 có hơn 18 ngàn người. Trong số này không có  lấy một tù nhân lương tâm (tù nhân chính trị, hoạt động dân chủ, vì quyền con người). Vậy là sao?! Vậy là sao?!

Giới dân chủ và nhiều người Việt Nam đã bàn tán xôn xao về sự kiện thả tù nhân đợt kỷ niệm 70 năm (quốc khánh 2 - 9 - 1945 và 2 - 9 - 2015).

Liệu có phải Việt Nam để dành tù nhân lương tâm để mặc cả với quốc tế nhân dịp hội nhập TPP vào cuối năm 2015 hoặc đầu năm 2016?!?!?!

Có những tin đồn đoán là Việt Nam sẽ có "Thein Sein"!

Nhiều người Việt Nam biết rõ THEIN SEIN là ai. Ông ấy là tổng thống của MYANMAR. Ông ấy là người cấp tiến có công trong tiến trình cải cách MYANMAR từ độc tài trở thành dân chủ. Ông THEIN SEIN từng ra quyết định thả tất cả tù nhân chính trị.

Vậy ai sẽ trở thành "THEIN SEIN Việt Nam" ?! Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng?! Hay chủ tịch nước Trương Tấn Sang?! Hay chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng?! Hay tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng?!

Ai sẽ là người ghi công, có công với lịch sử Việt Nam?!

Kẻ nào ngăn cản tiến trình cải cách Việt Nam theo xu hướng dân chủ sẽ là có tội với dân tộc, lịch sử Việt Nam?!

Nhiều quan chức chính quyền Đảng Cộng Sản Việt Nam thường nói: "Việt Nam không có tù nhân chính trị, chỉ có tù hình sự!". Đây là sự ngụy biện, bao biện vô lối và trắng trợn.

Vậy định nghĩa thế nào là tù nhân chính trị?!

Những người Việt Nam bị phạt án tù theo điều 79, 88, 258 Bộ Luật hình sự Việt Nam có phải là tù nhân chính trị không?! Theo cách hiểu thông lệ quốc tế thì tù nhân chính trị là gồm tất cả ai đấu tranh vì sự không hài lòng với thể chế chính trị đương thời. Như vậy thì rõ ràng những ai bị kết tội theo điều 79, 88, 258 bộ luật Hình sự Việt Nam là tù nhân chính trị rồi.

Việt Nam không hề có bộ luật nào có tên gọi là bộ luật Chính trị. Do vậy cách đặt tên gán ghép tù nhân chính trị vào bộ luật Hình sự là cách liến láu, xúc phạm đối với tù nhân chính trị. Cách gán ghép tù nhân chính trị chung với các tội lừa đảo, tham nhũng, buôn bán ma túy, hiếp dâm là cách để hạ nhục tù nhân chính trị.

Thực sự tại Việt Nam từ nhiều năm qua tới nay nhiều người bị ghép vào điều 79, 258, 88 bộ luật Hình sự Việt Nam thì họ lại là người tốt, người yêu nước thương dân. Nhà tù Việt Nam không chỉ là nơi giam giữ tội phạm thật sự mà lại trở thành nơi hạ nhục, giam cầm, đày đọa những con người hiền tài, yêu nước thương dân thực sự.

Chúng tôi muốn các nhà lãnh đạo chính quyền đảng Cộng sản Việt Nam hãy sớm thức tỉnh tựa như ngài THEIN SEIN tổng thống của MYANMAR. Các nhà lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam hãy sớm noi gương tổng thống THEIN SEIN là hãy thả tự do hết tất cả tù nhân chính trị Việt Nam trong các nhà tù Việt Nam. Và từ nay không nên bắt bớ giam cầm thêm bất kỳ một người yêu nước, hoạt động dân chủ nào nữa.

Việt Nam đang xích lại ngày một thân mật hơn với Mỹ và phương Tây. Việt Nam nhập khẩu máy bay, máy vi tính, điện thoại thông minh, công nghệ kỹ thuật cao của Mỹ và phương Tây. Vậy lẽ nào Việt Nam không "nhập khẩu" luôn văn hóa cùng cơ chế chính trị của phương Tây và Mỹ?!

Chúng tôi đang giúp miễn phí vận động Việt Nam sớm ứng dụng hiến pháp tam quyền phân lập. Mỹ và phương Tây đã ứng dụng rất tốt mô hình hiến pháp tam quyền phân lập. Vậy lẽ nào Việt Nam lại khước từ ứng dụng mô hình hiến pháp tam quyền phân lập. Chúng tôi muốn Việt Nam sớm có hiến pháp tam quyền phân lập. Chúng tôi nghe dư luận đồn đoán từ nhân dân rằng: Nhiệm kỳ tới (2016 - 2020) anh Nguyễn Tấn Dũng đương kim thủ tướng chính phủ có thể trở thành tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam. Chúng tôi rất muốn anh Nguyễn Tấn Dũng trở thành tổng thống hơn là trở thành tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam!

Chúng tôi muốn anh Nguyễn Tấn Dũng sớm trở thành THEIN SEIN Việt Nam! Nếu anh Nguyễn Tấn Dũng làm được điều này thì chúng tôi sẽ hết lòng ủng hộ anh, hoan nghênh anh! Cờ đến tay mà không phất. Quyền lực trong tay mà không cống hiến. Để lỡ mất cơ hội là có tội với dân tộc. Chúng tôi mong anh Nguyễn Tấn Dũng quyết đoán, quyết liệt, hết mình để sớm ra những quyết định táo bạo vì lợi ích lớn và lâu dài của dân tộc Việt Nam.

Qúy vị và các bạn muốn tham gia cà phê hội luận cùng chúng tôi về các vấn đề phát triển đất nước xin liên lạc theo địa chỉ:

1/ Doanh nhân, nhà hoạt động vì quyền con người Lê Thăng Long (Lincoln Lê). Địa chỉ nhà riêng: 80 Nguyễn Thái Bình, quận 1, TP.HCM. ĐTDĐ: 0967375886. Email: thanglong67@gmail.com . FB: www.facebook.com/lethanglong.ptcdvn , Blog: www.lethanglong.wordpress.com .
2/ Doanh nhân, nhà hoạt động vì quyền con người Vũ Quang Thuận (Võ Phù Đổng). Hiện là tổng giám đốc công ty cổ phần thương mại và truyền thông Chuông Việt. Địa chỉ văn phòng: 38 Mai Anh Tuấn, quận Đống Đa, Hà Nội. ĐTDĐ: 0962493364. Email : chuongviet069@gmail.com .

Xin trân trọng cảm ơn!

Hà Nội, ngày 31/08/2015,
Chí sỹ yêu nước  Lê Thăng Long (Lincoln Lê) và chí sỹ yêu nước Vũ Quang Thuận (Võ Phù Đổng)
Chí sỹ yêu nước Lê Thăng Long (Lincoln Lê) và Vũ Quang Thuận (Võ Phù Đổng) tới đền Gióng tại làng Phù Đổng, xã Phù Đổng, huyện Gia Lâm, Hà Nội, tháng 8/2015 để cầu nguyện tổ tiên, thánh thần phù hộ cho Việt Nam sớm trở thành cường quốc.
Great patriots Le Thang Long (Lincoln Le) and Vu Quang Thuan (Vo Phu Đong) visited Hero Giong temple at Phu Dong village, Phu Dong ward, Gia Lam district, Ha Noi, Aug 2015 and prayed ancestors, gods to support to our country to become power country soonest.
-----
CÀ PHÊ BA PHẢI BA SAI (Kỳ 4)

TẠI SAO LÊ THĂNG LONG VÀ VŨ QUANG THUẬN "TẤN CÔNG" BẠN LÊ CÔNG ĐỊNH?!?!?!

Thời gian qua đã có khá nhiều người Việt Nam đặt câu hỏi: "Tại sao Lê Thăng Long và Vũ Quang Thuận lại viết bài công kích bạn thân Lê Công Định?!". Trong bài viết này chúng tôi xin hé mở một phần lý do để giúp quý vị và các bạn thỏa mãn một phần sự thắc mắc.

Chúng tôi là những doanh nhân, trí thức yêu nước. Chúng tôi hiến dâng cuộc đời, dấn thân hành động vì dân tộc, nhân dân, tổ quốc Việt Nam.

Chúng tôi luôn công bằng, không thiên vị với bất kỳ ai và bất kỳ tổ chức nào. Chúng tôi luôn đánh giá đúng mức, đúng mực mọi vấn đề.

Vàng thật thì không sợ lửa. Người thật sự có năng lực thì không sợ khó khăn thử thách. Điều đáng buồn, nguy hiểm trong công việc và tình bạn, tình yêu là sự ngộ nhận. Qúa tin, đánh giá qúa cao năng lực của cấp dưới, đối tác là nguyên nhân tiềm ẩn tạo ra sự thất bại trong công việc.

Thà là hoài nghi trước rồi tin sau. Thà là thử thách nhiều lần rồi tin thì tốt hơn là niềm tin mù quáng. Do vậy chúng tôi muốn thử thách để đánh giá chính xác tâm và tài của bạn Lê Công Định.

Chúng tôi không hề có một chút nào ghét bỏ bạn Lê Công Định. Nhưng chúng tôi cần phải nhìn nhận bạn Lê Công Định thật chính xác về tâm và tài trước khi hợp tác. Chúng tôi đang có rất nhiều dự định hợp tác lớn với bạn Lê Công Định trong tương lai gần và xa.

Chúng tôi đã và đang vận động Việt Nam sớm ứng dụng mô hình hiến pháp tam quyền phân lập.
Chúng tôi tin không lâu nữa Việt Nam sẽ có hiến pháp tam quyền phân lập. Khi đó Việt Nam sẽ có bầu cử, ứng cử tự do dân chủ chức vụ tổng thống và nhiều chức vụ chính quyền quan trọng khác.

Chúng tôi nghe dư luận có nguồn tin rằng: Có thế lực chính trị nào đó đang ngầm "kê ghế" cho bạn Lê Công Định một ngày nào đó sẽ trở thành tổng thống Việt Nam. Nghe được điều này chúng tôi lo hơn là mừng. Bởi chúng tôi không đánh giá qúa cao tâm và tài của bạn Lê Công Định. Theo lẽ thường ở nhân gian nhiều người muốn bè bạn của mình làm chức vụ to để có cơ hội nhờ vả, vụ lợi. "Thấy sang bắt quàng làm họ mà!". Nhưng với chúng tôi thì khác. Chúng tôi luôn lo cho quốc gia dân tộc, nhân dân nhiều hơn là lo cho bản thân và gia đình.

Chúng tôi đặt lợi ích của tổ quốc, dân tộc, nhân dân lên trên lợi ích của bản thân, gia đình và bè bạn.

Chúng tôi biết rõ là bạn Lê Công Định có tâm và tài hơn rất nhiều so với những người bình thường. Bạn Lê Công Định đủ sức lãnh trách nhiệm đảm đương chức vụ bộ trưởng, thứ trưởng. Nhưng với chức vụ làm tổng thống, phó tổng thống, thủ tướng thì bạn Lê Công Định chưa đủ tâm và tài để làm tốt cương vị đó.

Bạn Lê Công Định là luật sư quốc tế vậy mà không tự cãi nổi cho mình và bạn hữu trong 2 phiên tòa sơ thẩm, phúc thẩm tại Việt Nam. Một là bạn Lê Công Định thiếu trình độ về luật pháp. Hai là bạn Lê Công Định thiếu bản lĩnh. Ba là bạn Lê Công Định là "hàng gài". Đến bây giờ Lê Thăng Long cảm thấy chưa có lời lý giải chính xác về bạn Lê Công Định. Chính vì vậy mà Lê Thăng Long cần tung chiêu để thử thách, trắc nghiệm để hiểu thêm sự thật về bạn Lê Công Định.

Thông qua chiến dịch vận động Việt Nam sớm ứng dụng mô hình hiến pháp tam quyền phân lập Lê Thăng Long muốn thử thách tâm và tài của bạn Lê Công Định. Bạn Lê Công Định có hiểu gì, có hiểu sâu sắc về hiến pháp tam quyền phân lập hay không?!

Đã hơn 2 tháng Lê Thăng Long (Lincoln Lê) và Vũ Quang Thuận (Võ Phù Đổng) vận động hiến pháp tam quyền phân lập cho Việt Nam mà bạn Lê Công Định hoàn toàn im hơi lặng tiếng.

Bạn Lê Công Định không hiểu về hiến pháp tam quyền phân lập nên không dám tham gia sân chơi thú vị này?! Hay bạn Lê Công Định hiểu rõ hiến pháp tam quyền phân lập nhưng vì những lý do nào đó mà không tham gia?!

Ứng dụng mô hình hiến pháp tam quyền phân lập là cách tốt nhất, nhanh nhất để Việt Nam sớm có đầy đủ nhân quyền cho nhân dân. Bạn Lê Công Định nếu không hiểu được điều này thì quá kém.

Rất mong bạn Lê Công Định lên tiếng trả lời cho chúng tôi cùng nhân dân Việt Nam hiểu rõ những thắc mắc, trăn trở.

Bạn Lê Công Định không mau chóng giải thích rõ chúng tôi sẽ tiếp tục nêu ra thêm nhiều dấu hỏi khác nữa.

Qúy vị và các bạn muốn hội luận cà phê bàn việc cải cách, phát triển đất nước Việt Nam cùng chúng tôi liên lạc theo địa chỉ:

1/ Doanh nhân, nhà hoạt động vì quyền con người Lê Thăng Long (Lincoln Lê). Địa chỉ nhà riêng: 80 Nguyễn Thái Bình, quận 1, TP.HCM. ĐTDĐ: 0967375886. Email: thanglong67@gmail.com . FB: www.facebook.com/lethanglong.ptcdvn , Blog: www.lethanglong.wordpress.com .
2/ Doanh nhân, nhà hoạt động vì quyền con người Vũ Quang Thuận (Võ Phù Đổng). Hiện là tổng giám đốc công ty cổ phần thương mại và truyền thông Chuông Việt. Địa chỉ văn phòng: 38 Mai Anh Tuấn, quận Đống Đa, Hà Nội. ĐTDĐ: 0962493364. Email : chuongviet069@gmail.com .

Xin trân trọng cảm ơn!

Hà Nội, ngày 31/08/2015,
Chí sỹ yêu nước  Lê Thăng Long (Lincoln Lê) và chí sỹ yêu nước Vũ Quang Thuận (Võ Phù Đổng)
Lê Công Định, Lê Thăng Long và các bạn dân chủ tại nhà riêng Lê Công Định tháng 6/2015.
Le Cong Dinh, Le Thang Long and their democratic friends in Dinh’s house, June 2015.




Avast logo
Phần mềm Avast antivirus đã kiểm tra virus cho email này.
www.avast.com



__._,_.___

Posted by: Son Tran <

Chuyện tình nông thôn



   Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 31.8.2015  

                                      Chuyện tình nông thôn


Trong những tuần vừa qua, tôi đã tường thuật cùng bạn đọc nhiều chuyện “động trời” của các quan lớn thi nhau đốt tiền dân để “ăn to” và những chuyện tức mình và tức cười về việc kê khai tài sản của các quan rồi đến chuyện hàng ngàn thứ gọi là “phí” và “lệ phí”… Ôi thôi đủ thứ chuyện khiến người dân điêu đứng.

Kỳ này để “thay đổi không khí”, mời bạn đọc xem vài chuyện vặt ở nông thôn. Chuyện tình nhà quan, chuyện tình nhà dân xảy ra gần đây nhất cũng đau lòng không kém.

Bắc thang lên hỏi ông trời

Ông Đoàn Văn Tam cũng là chức quan nhỏ ở địa phương. Ông này phụ trách tư pháp Hạt Kiểm lâm huyện An Minh thuộc tỉnh Kiên Giang. Thật ra tỉnh này trước đây gọi nôm na là Rạch Giá, bao gồm cả Hà Tiên, Phú Quốc.

Theo cán bộ cấp dưới của ông Tam, về công danh, ông này phất lên như diều gặp gió nhưng đường tình duyên khá lận đận. Mấy năm trước, mỗi lần đến cơ quan, ông Tam mang nét mặt âu sầu. Bạn đồng nghiệp chung đơn vị khuyên răn, ông ta thú thật, mâu thuẫn vợ chồng ông khá gay gắt. Chị T., vợ ông không hiểu được công việc của chồng. Các ông có tí chức sắc thường có tiền rủng rỉnh, lại có cớ họp hành công tác để ăn nhậu với bạn bè đồng nghiệp. Đi làm về trễ, chân nam đá chân chiêu, hơi men nồng nặc, vung chân múa tay, vô cớ đánh mắng vợ con.

Đây cũng là chuyện hàng ngày ở xã. Bà vợ nào chẳng bực mình. Chính cái sự có tiền vá có chức này đã là nguyên nhân cho những cuộc đổ vỡ gia đình, đôi khi dẫn đến án mạng ghê rợn đáng tiếc ở nông thôn ngày nay.
Hai vợ chồng ông bà Tam dẫn nhau ra tòa ly dị. Thời gian này, ông ăn ngủ ở cơ quan. Những lúc rảnh rỗi, ông “ngồi đồng” ở quán cà phê. Ở quán cà phê thì… chuyện gì đến cũng phải đến.

Ở xã bên có cô hàng cà phê N.T.N. (39 tuổi) mũm mĩm dễ thương, đẹp nết, đẹp người nhưng hồng nhan bạc phận, vẫn còn phòng không chiếc bóng. Vô số thanh niên trai trẻ lai vãng tán tỉnh. Ông Tam là dân có tí chức, tí quyền nên ông qua mặt các “đối thủ” miền quê. Chỉ một thời gian ngắn được cô N. “chiếu cố” là chuyện tất nhiên.

Không bao lâu, tình cảm giữa ông Tam và chị N. trở nên đằm thắm. Những lúc đi công tác, ông Tam thường gọi điện thoại về cho người tình rất ân cần nồng nhiệt. Ai cũng tưởng họ sắp làm lễ cưới nhau đến nơi. Nhưng bất ngờ, 14 giờ ngày 17-8 vừa qua, một số nhân viên của Hạt Kiểm lâm huyện An Minh tá hỏa thấy ông ta mặt mày đỏ hoe, người nồng nặc mùi rượu mở tủ lấy khẩu súng rồi lên xe đi về hướng xã Tân Thạnh.
Tay lăm lăm khẩu súng ông Tam đi vào quán cà phê. Vừa đến cửa ông quát to: “N. mau trả tiền cho tao. Bằng không tao bắn chết”.

Liền sau đó, ông và chị N. cãi vã. Mẹ của N. lớn tiếng: “Mày xỉn về nhà mà ngủ đi”. Ông Tam lặng thinh bóp cò liên tiếp nhưng súng không nổ. Cả xóm bị một phen hú vía.
Biết đạn lép, ông Tam lấy xe máy đi về trụ sở lấy tiếp 6 viên đạn. Lần này, ông chạy đến quán bắn 3 phát trúng vào cánh tay của chị N. Nạn nhân ngất xỉu, ông Tam định bỏ đi thì bị Công an huyện An Minh bắt giữ.

Tiền đưa cho gái liệu đòi được hôn!

Ông Tam khai với CA, N. là người yêu của ông. Thời gian đầu, ông gởi chị N. giữ một số tài sản. Gần đây, do công việc nhiều, ông không đến thăm chị N. như trước liền nhận được tin cô hàng nước có tình nhân khác. Ông bèn xách súng đi hỏi tội.
Nhưng khi ông Tam hỏi chị N. tiền vàng ngày xưa gởi bây giờ ở đâu. Chị N. phây phây trả lời: “Bắc thang lên hỏi ông trời. Tiền đưa cho gái liệu đòi được hôn!.

                                                      
                                                                           Chị N. với vết thương do người tình bắn

Nghe câu trả lời trắng trợn này, anh đàn ông nào chẳng tức. Trả lời kiểu đó chẳng khác nào chê anh tình nhân “nhà quê” ngu dại. Ông Tam bị ba cục tức: mất tình, mất tiền, bị hạ nhục. May mà ông chưa bắn chết chị N. là may, nhưng chị cũng què tay “lắc lư con tàu đi”, còn ông hạt phó kiểm lâm đi tù là cái chắc.

Bạn đã thấy con gái nhà quê 100% bây giờ có thua gì mấy chân dài thành phố đâu. Nhiều ông đã bị “hố” vì cái vẻ nhà quê của con gái thời nay rồi.

Lời khai của chị N. khác hẳn

Chiều 24/8, nằm điều trị vết thương còn rỉ máu tại Bệnh viện đa khoa Kiên Giang, chị N. - bị người tình là cán bộ kiểm lâm Đoàn Văn Tam truy sát bằng súng - cho biết chị quen với ông Tam hơn 3 năm trước. Khi đó, chị nuôi trồng thủy sản ven bờ, Tam làm kiểm lâm nên giúp lo các giấy tờ.
Sau thời gian tìm hiểu, thấy cán bộ hạt kiểm lâm này sống có tình nghĩa, hiền lành nên chị quyết định sống chung.

Chị kể: "Anh ấy thường nói mình khá giả nhưng không phải vậy. Tam 2 lần mượn xe máy của tôi đi cầm rồi chuộc lại. Lần thứ ba Tam mượn, nói là cầm vài triệu lấy tiền đi học. Tôi nghĩ sống với nhau có nghĩa có tình, nên đồng ý". Chị cũng thừa nhận Tam cũng bỏ tiền chăm lo cuộc sống chung nhưng không có chuyện đưa chị cất giữ tài sản.

                                
                                                                             Ông Đoàn Văn Tam tại cơ quan điều tra

Công an Kiên Giang cho biết đã khởi tố Tam về hành vi Giết người và Tàng trữ, sử dụng trái phép vũ khí quân dụng.
Bước đầu, Tam cho biết không đòi được tài sản đã đưa cho chị N. nên gây án nhưng sau đó thay đổi lời khai. Theo Tam, do khó khăn nên lấy xe máy (hai người chung tiền mua) đem cầm 22 triệu đồng. Đưa chị N. 2 triệu, số còn lại Tam trả nợ. Gần đây, giữa họ có mâu thuẫn nên Tam về khu tập thể cơ quan ở, còn N. về nhà mẹ ruột ở xã Tân Thạnh, huyện An Minh.

Theo Tam, bị mẹ con chị nhiều lần đòi tiền, anh ta mượn nhiều nơi để chuộc xe nhưng không vay được. Hôm hẹn mẹ con chị ở quán nước, bị họ làm dữ nên Tam tức quá chạy về đơn vị lấy khẩu súng lục cùng 12 viên đạn rượt bắn người tình…

                                  
                            Khẩu P38, Smith&Wesson của ông Đoàn văn Tam do bạn nghỉ hưu cho

Về nguồn gốc khẩu súng, ông Tam khai là ông được nguyên xã đội trưởng xã Nam Thái, huyện An Biên (đã nghỉ hưu) tặng cho khẩu súng cùng 12 viên đạn

Chưa biết ai đúng ai sai trong vụ này, nhưng bạn đã nhìn thấy bản chất của những chuyện tình nông thôn là như thế nào. Bạn trai hay bạn gái đều có thể gian dối và lợi dụng nhau. Nó không còn ngây thơ trong sáng như một thuở nào xa xưa nữa.

Chuyện ngoại tình ở nhà quê hiện nay

Bây giờ cứ dở trang báo ra hay vào mạng VN là thấy hàng loạt những vụ đâm chém vô cùng tàn khốc. Các phương tiện truyền thông ngày nay khai thác tôi đa mọi tình tiết ly kỳ rùng rợn để câu khách. Đến nỗi Bộ Thông Tin Truyền Thông VN phải lên tiếng ngăn cấm.
Những loại thông tin như thế này đã góp phần vào việc “truyền bá tư tưởng bạo lực”, đòi hỏi lương tâm nhà báo phải trong sáng. Tuy nhiên đã làm báo thì không thể bỏ qua những vụ tai nạn lớn và những vụ án mạng làm rúng động cả xã hội.
Anh không đưa tin thì facebook, blog đầy rẫy, làm sao ngăn chặn được. Nếu không đưa tin sẽ bị cho là bưng bít hoặc thiếu tinh thần trách nhiệm. Đúng là làm báo thật khó trong cái thời đại suy thoái đạo đức, mất hết niềm tin này.

Chuyện ngoại tình ở nông thôn thời nào chẳng có, nhưng ở nhà quê xưa, chuyện này rất hiếm.
Ngày nay thì tràn lan, cứ như chuyện hàng ngay ở huyện. Giàu nghèo, sang hèn gì cũng ngoại tình được. Cuộc sống nhiều gia đình đảo lộn, chung quy chỉ là khổ những đứa trẻ. Bố mẹ chúng đều “ra đi” cách này hay cách khác, sau này lớn lên chúng sẽ trở thành những con người như thế nào?

Đó chính là hậu quả lâu dài mà xã hội VN đã và sẽ còn phải gánh chịu. Làm thế nào để ngăn chặn là một bài toán rất khó. Giáo dục từ nếp sống, cách sống theo đạo đức cổ truyền phải là một khoảng thời gian dài và còn ảnh hưởng của đời sống xã hội xung quanh chúng ta.

Ở đây tôi chỉ tường thuật những gì đã được kiểm chứng để chứng minh những suy thoái trong nền đạo đức gia đình của những người dân sống ở nông thôn hiện nay.

Người đàn ông giết vợ rồi vượt cả ngàn cây số giết tình địch

Vợ chồng anh Trần Đình Thịnh (28 tuổi, ở huyện Cam Lộ, Quảng Trị) và chị là Quách Thị Hương (30 tuổi) là một gia đình êm ấm, đã có hai đứa con kháu khỉnh. Nhưng làm ăn ở quê nhà rất khó khăn, anh Thịnh phải sang Trung Quốc làm ăn kiếm tiền nuôi vợ con.
Tháng 7 vừa qua anh Thịnh về thăm nhà thì biết một sự thật đau lòng. Chị Hương đã phản bội anh, ngoại tình với anh Nam.

Sau khi dằn vặt vợ, vì thương con, anh Thịnh đành bỏ qua chuyện cũ, đưa vợ con vào Bình Dương làm ăn sinh sống. Nhưng trớ trêu thay, chị Hương vẫn ngựa quen đường cũ, còn qua lại với người tình cũ ở Quảng Trị.

Anh Thịnh theo dõi biết hết mọi chuyện. Một ngày đẹp trời anh rủ vợ đi chơi, đưa vợ vào khách sạn. Chị vợ tưởng là chồng “hâm nóng tình yêu” nên vui vẻ đi theo. Nhưng không ngờ anh Thịnh đã ra tay giết vợ ngay tại phòng ngủ rồi đóng cửa bỏ đi. Nhân viên khách sạn biết đã muộn.

Hôm sau, vào chiều 18-8-2015 vừa qua, anh lên Sài Gòn, đi máy bay từ Tân Sơn Nhất ra TP Huế rồi theo xe khách về quê Quảng Trị để giết người đàn ông đã ngoại tình với vợ mình.

Sau khi lấy xe máy gửi ở bến xe Thành phố Đông Hà, Thịnh đi lang thang vì lo sợ công an bắt giữ nếu về nhà cũ. Đến 20h tối, Thịnh về nhà, lấy con dao bầu cất giấu lâu nay rồi chạy xe đến nhà tình địch là Trần Văn Nam ở xã Gio Việt. Thịnh quay đầu xe máy ra phía đường nhựa, để sẵn chìa khóa ở xe rồi đi bộ vào nhà nạn nhân. Thịnh đột nhập vào nhà ông Trần Văn Nam và giết chết nạn nhân này bằng dao bầu. Sau khi giết anh Nam, Thịnh bỏ ý định đi xe máy mà chạy bộ trốn, vứt lại con dao và mũ bảo hiểm ở gần hiện trường.

                                
                                              Trần Đình Thịnh vừa giết 2 người tại cơ quan điều tra

Nhà chức trách thu giữ được hung khi gây án là con dao dài 70 cm, cán gỗ, bản to do Thịnh rèn khi đi làm ăn ở Lào vào năm 2013. Trong đêm, Thịnh lẩn trốn ở nghĩa địa rồi rạng sáng đến khu vực chùa Mai Hà thì bị bắt giữ. Thịnh cho hay có ý định đầu thú nhưng sợ người dân vây đánh nên chờ đến gần sáng. 
Một CA cho biết: “Ban đầu, anh Thịnh có ý định tự tử, nhưng sau đổi ý sẽ ra đầu thú rồi tắt điện thoại”.

Hung thủ khai nhận đã giết vợ bằng dao gọt hoa quả bên trong một nhà nghỉ ở thị xã Dĩ An (Bình Dương) vào 2 ngày trước.
Tra tay vào còng số tám, lúc đó sát nhân mới biết hối hận. Thịnh cúi đầu nói: “Điều tôi lo nhất lúc này là hai đứa con trai vừa lên lớp 3 và đứa gần 3 tuổi ở nhà”. Bạn đã thấy chỉ vì ngoại tình dẫn đến 2 mạng người bị giết và bỏ lại những đứa con nhỏ bơ vơ.

                                 
                    Nơi xảy ra vụ án mạng tại Quảng Trị rúng động khiến cả trăm người hiếu kỳ theo dõi.


Đây chỉ là một trong những vụ chém giết nhau vì tình xảy ra khá nhiều tại nông thôn hiện nay. Nông thôn VN sẽ đi về đâu?
Thôi hết rồi những êm đềm thơ mộng tuyệt vời với những nàng thôn nữ e lệ yêu kiều và tiếng sáo diều vi vu trong không gian yên tĩnh của thuở thanh bình ngày xưa! Biết bao giờ mới tìm lại được.
Văn Quang

~~~~~~~~~~~~~~~
                                                                             ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~



__._,_.___

Posted by: Tran Van Long 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link