Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, September 25, 2015

CHUYẾN THĂM CHÍNH THỨC LẦN ĐẦU CỦA CHỦ TỊCH TRUNG QUỐC TẬP CẬN BÌNH ĐẾN HOA KỲ XEM RA SẼ VÔ CÙNG ẢM ĐẠM

 
 Mi đc bài tường thut đy đ ca HNH DƯƠNG:
http://www.vietpressusa.com/2015/09/chuyen-tham-chinh-thuc-lan-au-cua-chu.html



CHUYẾN THĂM CHÍNH THỨC LẦN ĐẦU CỦA CHỦ TỊCH TRUNG QUỐC TẬP CẬN BÌNH ĐẾN HOA KỲ XEM RA SẼ VÔ CÙNG ẢM ĐẠM

Wednesday, September 16, 2015
Hình ảnh hai bên niềm nở khi TT Barack Obama vừa bắt tay vừa vỗ vai Tập Cận Bình trong chuyến
viếng thăm Trung Quốc của TT Obama vào tháng 11-2014..

Nay thì hai bên hết rồi sự niềm nở. TT Obama chờ đón Chủ tich Tập Cận Bình trong lạnh nhạt ngày 25-9-2015

VietPress USA (16-8-2015): Chủ tịch đảng và nhà nước Trung Quốc (TQ) Tập Cận Bình (Xi Jinping) và Đệ I Phu Nhân TQ Peng Liyuan sẽ chính thức được TT Barack Obamavà Đệ I Phu Nhân Hoa Kỳ Michelle Obama tiếp đón theo nghi lễ quốc khách tại Tòa Bạch Ốc ngày 25-9-2015 sắp tới khi ông Tập Cận Bình lần đầu tiên đến thăm Hoa Kỳ trong tư cách là nguyên thủ quốc gia TQ.


Một thông cáo chính thức của Tòa Bạch Ốc được phổ biến chiều qua 15-9-2015 cho hay Chủ tịch Tập Cận Bình, Phu nhân và phái đoàn tùy tùng TQ sẽ được TT Barack Obama mời dự buổi quốc yến trong buổi tối 25-9-2015 sau khi hai vị nguyên thủ họp song phương tại Phòng Bầu Dục Tòa Bạch Ốc.


Đức Giáo Hoàng Francis đến Hoa Kỳ ngày 22-9-2015
Tuy nhiên thực tế là ông Tập Cận Bình sẽ đến Hoa kỳ vào ngày Thứ Ba 22-9-2015 trùng với ngày Hoa Kỳ đón tiếp trọng thể Đức Giáo Hoàng Franciscũng sẽ đến thăm Hoa Kỳ lần đầu vào ngày Thứ Ba 22-9-2015 theo chuyến bay đáp xuống sân bay quân sự Joint Base Andrew ở Thủ đô Washington D.C. (Hoa Thịnh Đốn) vào lúc 4:00PM.


Vào ngày Thứ Tư 23-9-2015 lúc 9:15AM thì Tòa Bạch Ốc sẽ có nghi lễ thượng khách trang trọng để TT Barack Obama và Đệ I Phu nhân Michelle Obama tiếp đón Đức Giáo Hoàng Francis lần đầu đến thăm Hoa Kỳ và hội kiến song phương về các vấn đề quốc tế quan trọng liên quan đến thay đổi khí hậu toàn cầu; vấn đề di dân; vấn đề nhân quyền và vấn đề kiến tạo hòa bình trên thế giới.


Vào ngày Thứ Năm 24-9-2015, Đức Giáo Hoàng Francis sẽ nói chuyện trước Lưỡng viện Quốc Hội Hoa Kỳ vào lúc 9:20AM và sẽ xuất hiện ban phép lành trước tiền đình phía tây điện Capitol lúc 11:00AM. Đến 4:00PM chiều thì Đức Giáo Hoàng sẽ rời Wasington D.C. để bay về New York đáp xuống phi trường John F. Kennedy lúc 5:00PM kịp chủ tọa thánh lễ tại Nhà thờ Chánh tòa New York Cathedral lúc 6:45PM. (Xem lịch trình Đức Giáo Hoàng đến thăm Hoa Kỳ: http://www.popefrancisvisit.com/official-final-schedule-of-pope-francis-u-s-visit-2015/ ).


Chuyến đi thăm Hoa Kỳ lần đầu của Chủ tịch TQ Tập Cận Bình được công bố lần đầu vào tháng 2-2015 với các bài viết bốc lửa của báo chí TQ nói về sức mạnh kinh tế và sự đang vượt trội về quân sự của một đại đế quốc Trung Hoa sẽ đè bẹp Hoa Kỳ. Thế nhưng kể từ ngày 29-6-2015 khi TQ công bố khởi sự hoạt động Ngân Hàng Đầu tư Cở sở Hạ tầng Á Châu (Asean Infrastructure Investment Bank –AIIB) có 47 nước tham gia với ý định dùng đồng Nhân dân tệ của TQ để đè bẹp đồng Dollar Mỹ (USD) cạnh tranh với Ngân hàng Thế giới (WB – World Bank), Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF - International Monetary Fund) và Ngân hàng Phát triển Á châu (ADB – Asean Development Bank) của Hoa Kỳ.. thì ngày 02-7-2015, chỉ trong một đêm thôi mà TQ mất trắng 2.400 Tỷ USD và cho đến nay TQ đã mất trên 5.000 Tỷ USD mà TQ vẫn không biết lý do vì sao! 


Bên cạnh đó, Thị trường Chứng khoán của TQ bị suy sụp chưa hề có trong lịch sử tài chánh Thế giới nên chuyến đi của Chủ tịch Tập Cận Bình đến Hoa Kỳ không còn mang bộ mặt hống hách của vài tháng đầu năm 2015! 


TQ tiếp tục xây căn cứ quân sự và pi trường trên Biển Đông
Thế giới ngày nay có trên 7.3 tỷ người; trong đó TQ là nước đông dân nhất với khoảng gần 1.4 tỷ. Khi thu xếp cho chuyến thăm Hoa Kỳ lần đầu của Tập Cận Bình, báo chí truyền thông TQ ca ngợi Tập Cận Bình là người uy quyền nhất nắm quyền lực đối với số dân 1.4 người. Nhưng nay thì Đức Giáo Hoàng đến cùng ngày 22-9-2015 với quyền lực tối thượng trên 2.3 Tỷ giáo dân theo Thiên Chúa giáo trên khắp Thế giới. Báo chí truyền thông Hoa Kỳ tập trung vào chuyến thăm viếng của Đức Giáo Hoàng Francis nên chẳng mấy ai để ý đến Tập Cận Bình.


Hình ảnh của Đức Giáo Hoàng là nhân ái, thánh thiện; trong khi hình ảnh của Tập Cậm Bình đại diện cho TQ được cả thế giới xem là gian ác, ăn cắp phát minh, cướp biển đảo của các nước láng giềng.. nên phút chót Tập Cận Bình phải né tránh bóng cây đại thụ của Đức Giáo Hoàng Francis. Ban tổ chức bao gồm Paulson Institute và nhóm Khuyến khích Thương mại TQ (Chinese Trade Promotion group) do cựu Bộ trưởng Tài chánh Mỹ Hank Paulson chủ trương đứng ra tổ chức cho Chủ tịch Tập Cận Bình đến nói chuyện tại một cuộc thảo luận bàn tròn gồm lãnh đạo 15 Công ty Mỹ và 15 Công ty TQ tham dự được tổ chức sáng ngày 23-9-2015 tại Seattle.


Cuộc thảo luận bàn tròn dự kiến 2 giờ và các Công  ty Mỹ - TQ sẽ thảo luận các đề tài về kỹ nghệ xe hơi, giải trí, tài chánh, công nghệ kỹ thuật, hóa chất, hàng tiêu dùng, máy bay. Phía Công ty TQ có Công ty bán hàng qua mạngAlibaba Group Holding Ltd.; Công ty tìm kiếm trên mạngBaidu Inc.; một số Ngân hàng, Công ty xây dựng, Công ty Thực phẩm, sắt thép.


Một số ý kiến thăm dò từ các Công ty Mỹ cho thấy hiện nay các biện pháp chấn hưng kinh tế tài chánh của TQ kèm theo các trộm cắp trên mạng tại TQ rất khó khăn cho các Công ty Hoa Kỳ đầu tư hay kinh doanh với TQ. Các ý kiến phía Hoa Kỳ cũng phản ảnh rằng thực phẩm và hàng tiêu dùng của TQ đưa vào Hoa Kỳ nay bị khách hàng chê trả lại hay không mua vì phẩm chất kém, mau hư, và độc hại.
Tối 22-9-2015, Tập Cận Bình và phái đoàn TQ được nhóm của Hank Paulson khoản đã tiệc tối; nhưng tối 23-9-2015 thì Tập Cận Bình, phu nhân và đoàn tùy tùng TQ sẽ được tỷ phú Bill Gates của Microsoft khoản đã tại tư gia.


TQ mở rộng thêm pi đạo trên đảo Vành Khăn
Nhà nước TQ muốn nghi lễ có 21 phát súng đại bác đón chào Chủ tịch Tập Cận Bình; nhưng xem ra vì ông đến trước ngày 22-9 mà phải nấn ná chờ cho đến lúc Đức Giáo Hoàng rời khỏi Thủ đô Wasington D.C. vào chiều 24-9 thì sáng 25-9-2015 ông Tập Cận Bình mới đến Washington D.C. để vào Tòa Bạch Ốc gặp TT Barack Obama nên không chắc sẽ có bắn trọng pháo đón chào như dự kiến.


Phái đoàn Tập Cận Bình có đề nghị đi thăm Hawaii nhưng tin cho hay đã bị Hoa Kỳ từ chối vì tại Hawaii nay có căn cứ quân đội Hoa Kỳ đảm trách an ninh tác chiến Biển Đông và Châu Á – Thái Bình Dương.


Trong lúc tránh đụng độ chuyến thăm của Đức Giáo Hoàng Francisco tại Washington D.C., ông Tập Cận Bình có thể tham dự một diễn đàn về Kỹ nghệ Internet giữa  Hoa Kỳ và TQ (US – China Internet Forum) là hội nghị về công nghệ kỹ thuật Internet do Microsoft  Internet Society of China bảo trợ tổ chức.


Gần đây TQ ngăn chận Intrnet và bắt bớ các Bloggers khiến các nhà dân chủ tranh đấu cho nhân quyền tại TQ phải lên tiếng đề nghị Hoa Kỳ hủy bỏ việc mời Tập Cận Bình đến Mỹ (http://www.theguardian.com/world/2015/jul/14/china-human-rights-crackdown-petition-barack-obama-us-xi-jinping 14-7-15).


Theo tờ Wall Street Journal thì Tập Cận Bình sẽ đi thăm các Công ty Hoa Kỳ như Cisco Systems Inc.; Microsoft, Boeing nhưng đại diện các Công ty nầy chưa đưa ra xác nhận.


Chuyến đi thăm Hoa Kỳ của Chủ tịch Tập Cận Bình ảm đạm hơn khi tình hình nội bộ TQ xâu xé nhau giữa nhóm quyền lực cũ của cựu Chủ tịch Giang Trạch Dân và cựu Chủ tịch Hồ Cẩm Đào hiện đang bị Tập Cận Bình tìm cách triệt hạ, xử tù, tịch thu tài sản.
Bà Cố vấn An ninh HK Susan Rice gặp Tập Cận Bình
Một số Tướng lãnh và nhân vật cao cấp dưới thời Giang Trạch Dân đã bị Tập Cận Bình bắt xử. Người bắt xử vợ chồng Bạc Lai Hy sau đó đã bị ai cho thắt cổ chết trong phòng làm việc.


Chánh văn phòng của cựu Chủ tịch Hồ Cẩm Đào là Lệnh Kế Hoạch đã bị Tập Cận Bình bắt giam. Em trai Lệnh Kế Hoạch là Lệnh Hoàn Thành đã trốn thoát qua Mỹ. Hai anh em nầy đều giữ vai trò quan trọng trong cơ quan tình báo Trung Nam Hải nên TQ đòi Hoa Ky cho dẫn độ Lệnh Hoàn Thành vì lo ngại sẽ tiết lộ các tin tức tài liệu mật. Không được Hoa Kỳ đáp ứng nên TQ cho cài mật vụ tại Mỹ để tìm kiếm và truy bắt những người TQ bỏ trốn qua Mỹ hay tuồn tài sản qua Mỹ để thu hồi trong chiến dịch gọi tên là “Săn Cáo”mà Hoa Kỳ mới đây cảnh báo tình trạng cài gián điệp nầy.


Những vụ thanh toán nội bộ tại TQ đã đưa đến các vụ nổ liên tiếp tại cảng Thiên Tân ngày 12-8-2015 khiến 158 người chết, cả nghìn người bị thương, 95 người mất tích,  11 quan chức bị bắt cùng với 12 nhân viên nhà máy. Thực sự theo các tin tức tình báo thì vụ nổ Thiên Tân không phải là tai nạn mà là vấn đề chính trị, chiến lược hiện TQ đang dấu diếm. Vụ nầy quan trọng đến nỗi Tập Cận Bình cho rằng không cần đối phó với việc suy sụp thị trường Chứng khoán TQ mà tập trung vào việc ngăn chận những kẻ tung tin đồn liên quan vụ nổ ở Thiên Tân và đã bắt giữ ít nhất 200 người. (http://www.baomoi.com/Trung-Quoc-phat-bat-nguoi-tung-tin-that-thiet/c/17395703.epi )


Rồi tiếp đến vụ nổ tại nhà máy hóa chất Runxing thuộc Công ty TNHH Công nghệ Hóa chất Nhuận Hưng tại tỉnh Sơn Đông lúc 9:00PM ngày 22-8-2015. Tiếng nổ gây chấn động cách bán kính 9Km.


Vụ nổ mới đây hôm 31-8-2015 tại Khu công nghiệp Lợi Tân, thành phố Đông Dinh, tỉnh Sơn Đông mà theo Nhân dân nhật báo cho biết vụ nổ lớn đến mức có thể được thấy và nghe từ khoảng cách rất xa hàng chục cây số..


Bà Susan Rice gặp Tướng Fan Changlong
Những vụ nổ nầy nhắm vào nền công nghiệp của TQ, trong khi vụ nổ tại Thiên Tân có tin nói rằng một trái bom nhiệt có chứa chất độc hóa học bị phe chống đối phá nổ vì có âm mưu đưa lên tàu cung cấp hàng hóa của TQ chở đến cho nổ tại cảng Los Angeles hoặc cảng New York của Hoa Kỳ. Vụ nổ nầy nhằm tố cáo và làm cho Tập Cận Bình ngọng miệng khi đến thăm Hoa Kỳ.


Để chuẩn bị cho cuộc họp thượng đĩnh song phương giữa TT Barack Obama và Chủ tịch Tập Cận Bình vào ngày 25-9-2015, hôm 28-8-205 bà Susan Rice, Cố vấn An ninh của TT Obama đã đến Bắc Kinh hội kiến với Chủ tịch Tập Cận Bình để thông báo các vấn đề mà Hoa Kỳ đang quan tâm nhất trong việc tin tặc tấn công các mạng của chính phủ Hoa Kỳ, trong đó có vụ đột nhập và ăn cắp lối 4 triệu hồ sơ nhân viên của chính phủ Hoa Kỳ; ăn cắp các phát minh của Hoa Kỳ; vấn đề cài đặt gián điệp tại Hoa Kỳ; thuê mướn huấn luyện người của quốc gia thứ ba làm gián điệp tại Hoa Kỳ; vấn đề vi phạm độc chiếm Biển Đông; xây dựng các căn cứ quân sự và phi trường trên 7 hòn đảo nhân tạo do TQ bồi đắp trên Biển Đông.. và một số vấn đề hai bên cùng quan tâm (http://www.nytimes.com/2015/08/29/world/asia/susan-rice-xi-jinping-china.html?_r=0  ).


Trong thời gian những năm gần đây, quan hệ quân sự giữa Hoa Kỳ và TQ được đánh giá xuống thấp và tồi tệ còn hơn là đối với LiênSô trong thời gian chiến tranh lạnh. Bà Susan Rice nói rằng đã có nhiều trường hợp căng thẳng xảy ra trên Biển và trên không và đòi hỏi TQ cần nghiêm chỉnh sửa sai. Đặc biệt bà Susab Rice cảnh báo TQ độc chiếm Biển Đông, xây các phi trường và căn cứ quân sự tại 7 hòn đảo do TQ tự bồi đắp trên các đảo tranh chấp.


Tập Cận Bình không đề cập gì đến vấn đề Biển Đông (tức biển Hoa Nam của TQ) và biển Hoa Đông tranh chấp đảo Senkaku với Nhật Bản. Ông Tập Cận Bình kêu gọi hai nước hợp tác hơn nữa trong Liên minh Siêu Cường.


Tàu chiến TQ đến sát Alaska
Bà Susan Rice cũng có cuộc tiếp xúc với TướngFan Changlong là Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Quân đội TQ và đề nghị quân đội hai nước nghiên cứu phát triển hợp tác. Điều nầy làm cho Nhật Bản lo ngại vì thấy vào tháng 6-2015 khi bà Susan Rice tiếp Tướng Fan Changlong lúc ông đến Hoa Kỳ thì bà đã chỉ trích các hành động hồ đồ của TQ trên Biển Đông.
Từ đầu tháng 9-2015, TT Barack Obama là vị TT Mỹ đầu tiên đến thăm Alaska mà Hoa Kỳ đã mua của Nga với giá USD 7.2 triệu vào ngày 30-3-1867. Đúng lúc TT Obama có mặt tại Alaska thì TQ đã đưa 5 Tàu chiến đến vùng biển sát Alaska sau khi cùng tập trận với Nga. Điều nầy đã khiến Tòa Bạch Ốc và Ngũ Giác Đài cảnh cáo TQ (http://www.theguardian.com/world/2015/sep/02/chinese-naval-ships-bering-sea-alaska-coast ).

Một viễn ảnh đen tối hơn nữa là Ngân Hàng Dự Trữ Liên Bang Mỹ FED (Federal Reserve Bank) từ xưa nay chưa tính lãi suất, luôn giữ lãi suất bằng 0 (Zero) nhưng chắc chắn những ngày tới trong thời gian Hoa Kỳ đón tiếp Tập Cận Bình thì FED sẽ công bố tăng lãi suất mọi khoản tín dụng mà FED cấp cho chính phủ và các Ngân hàng Hoa Kỳ và như thế sẽ đồng loạt ảnh hưởng đối với nền kinh tế tài chánh và thị trường khắp toàn thế giới. Kinh tế Tài chánh của TQ đã bị tuột dốc thảm hại thì càng bị ảnh hưởng nặng nề hơn sau vụ FEB tăng lãi suất nầy.



Những sự kiện và yếu tố trên đây đang làm u ám cho chuyến đi đầu tiên của Chủ tịch Tập Cận Bình đến thăm Hoa Kỳ với tư cách là nguyên thủ Trung Quốc.


Trung Quốc ăn cắp đật nhập mạng
Ông Tập Cận Bình sinh ngày 15-6-1953, hiện nắm các chức lớn nhất trong bộ máy chính trị và cầm quyền TQ gồm Tổng bí thư đảng Cộng sản TQ, Chủ tịch Nhà nước TQ  và Chủ tịch Quân ủy Trung ương quân đội TQ. Năm 1985 với tư cách là một cán bộ cấp tỉnh, Tập Cận Bình đã được đưa đến Hoa Kỳ học và nghiên cứu về ngành Nông nghiệp. Tháng 2-2012 với tư cách là Phó Chủ tịch Đảng kiêm phó Chủ tịch nước dưới thời ông Hồ Cẩm Đào, ông Tập Cận Bình đã đến thăm Hoa Kỳ và đã gặp TT Barack Obama và Phó TT Joe Biden tại Tòa Bạch Ốc. Nhưng nay là lần thăm viếng quốc khách đầu tiên của Chủ tịch Tập Cận Bình đến Hoa Kỳ; chỉ tiếc bị chuyến viếng thăm của Đức Giáo Hoàng Francis làm cho chuyến thăm viếng của Tập Cận Bình bị lu mờ.


Sau khi được tiếp đón tại Tòa Bạch Ốc, ông Tập Cận Bình sẽ bay về New York để dự phiên họp tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc vào ngày 28-9-2015.

TT Barack Obama cũng sẽ bay về New York để đọc diễn văn tại Đại Hội Đồng LHQ. Theo truyền thống lâu đời, các TT Hoa Kỳ khi đến họp tại các phiên họp của Đại Hội Đồng LHQ đều ở tại Khách sạn 5 sao Waldorf Astoria; nhưng năm nay TT Obama quyết định không ở tại khách sạn nầy nữa vì khách sạn nầy đã được bán cho một người cháu của cựu Chủ tịch TQ Đặng Tiểu Bình vào năm ngoái và sau khi được sửa chữa, cơ quan an ninh Hoa Kỳ tin chắc TQ đã cài đặt các dụng cụ gián điệp nghe lén, thu hình nên TT Barack Obama nói không xài cái gì liên quan đến TQ vì nguy hiểm.
Đây quả thật là một điều cay đắng thêm cho chuyến đi đầu tiên của Chủ tịch Tập Cận Bình đến Mỹ.


MI ĐC TIP TI LINK:

__._,_.___

Posted by: VietPress USA News Agency 

Nhà báo và sự nô lệ tự nguyện

 

Nhà báo và sự nô lệ tự nguyện

Wed, 09/09/2015 - 11:59 — nguyenthituhuy
Hôm nay tôi nhận được email từ một người bạn của nhà báo Đỗ Hùng. Câu chuyện phóng viên này bị tước thẻ nhà báo vì một status đùa nghịch trên facebook cá nhân vẫn đang còn là thời sự. 

Chưa có phản ứng gì từ đồng nghiệp của Đỗ Hùng trong giới báo chí chính thống.

Tôi viết bài này như một sự chia sẻ với phản ứng của người bạn của Đỗ Hùng. Và cũng để nói rằng tôi rất đồng tình với các nhận định của nhà báo độc lập Huỳnh Ngọc Chênh về vụ việc này.

Trước khi nói tiếp xin mời độc giả xem bức biếm họa dưới đây


Nhân vật bị đả kích, xuất hiện trong bức tranh này với dương vật thòi ra, là đương kim tổng thống Pháp, François Hollande, và tờ báo đăng bức tranh này là Charlie Hebdo.

Chúng ta đều biết, mặc dù bị châm biếm đến mức như vậy, Hollande chẳng những không ra lệnh tịch thu thẻ nhà báo, không ra lệnh cách chức tổng biên tập hay phạt tiền hay đóng cửa tòa soạn, theo cách thức mà chính quyền Việt Nam sẽ làm (dĩ nhiên luật pháp cũng không cho phép ông ta làm điều đó), mà Hollande hẳn còn tự hào khi ở Pháp có một tờ báo như vậy. Bằng chứng là khi tờ báo bị tấn công, các nhà báo bị sát hại, Hollande còn kêu gọi toàn dân Pháp biểu tình để tượng niệm các nhà báo, và để bảo vệ tinh thần Pháp, tinh thần tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, tự do biểu đạt. Không những chỉ dân Pháp, rất nhiều lãnh đạo các quốc gia khác cũng tham dự.

Bây giờ, chúng ta hãy hình dung cảnh tưởng tượng này : các nhà báo của các tờ báo chính thống Việt Nam, khi đến tòa soạn đồng loạt giơ một tấm biểu ngữ « Tôi là Đỗ Hùng » (nghĩa là tương tự cảnh các nhà báo Pháp giơ tấm biển « Tôi là Charlie » sau vụ các nhà báo của tờ Charlie Hebdo bị ám sát). Thử hỏi Bộ 4T có thể tịch thu hết thẻ nhà báo của tất cả các nhà báo không ? Không thể, bởi nếu thế thì sẽ lấy ai làm công cụ tuyên truyền cho đảng ?

Đọc đến đây, độc giả sẽ bảo : « Chị này chỉ giỏi mơ tưởng hão huyền, phi thực tế ! ». Phản ứng ấy của độc giả hoàn toàn dễ hiểu và hoàn toàn hợp lý, dựa trên thực tế của chúng ta hiện nay : thay vì bảo vệ đồng nghiệp của mình, các nhà báo im lặng để cho bất công hoành hành.

Etienne de la Boétie, trong tiểu luận nổi tiếng, viết lúc ông chưa đến 20 tuổi,  « Luận về sự nô lệ tự nguyện » đưa ra một ý tưởng nổi tiếng : kẻ bạo chúa không thể tồn tại nếu không có sự cam chịu nô lệ của đa số dân chúng, chính là sự nô lệ đã tạo ra bạo chúa.
Bộ 4T có thể hoành hành như vậy bởi vì không gặp phản ứng nào. Chính là sự cam chịu của giới báo chí đã tạo ra sự chuyên chế và sự đàn áp của Bộ 4T.

Chẳng cần đi đâu xa xôi ở các nước văn minh hay nhìn đâu xa xôi trong lịch sử, chỉ cần nhìn ngay một sự kiện tương tự, vừa xảy ra tại Việt Nam, để thấy rằng, một phản ứng, dù rất lịch sự, cũng có thể ngăn ngừa bất công và tự bảo vệ quyền của mình. Độc giả có lẽ hiểu ngay rằng tôi đang nói về trường hợp Phạm Lê Vương Các. Sự phản ứng của Vương Các, cộng với sự phản ứng của cộng đồng mạng, đã khiến trường Đại học nơi Vương Các đang học thay đổi thái độ.
Phạm Lê Vương Các mới chỉ là một sinh viên.

Các nhà báo Việt Nam có lương tri:  quyền dân sự, quyền công dân, quyền con người chính là những gì tạo nên nhân phẩm của các anh chị, các anh chị sẽ chấp nhận hay từ chối việc người ta tước đoạt các quyền và nhân phẩm của mình ?
Paris, 9/9/2015
Nguyễn Thị Từ Huy


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Điểm Tin Thứ Năm 24.09.2015.

 

Điểm Tin Thứ Năm 24.09.2015.


  • Đức Giáo Hoàng Francis  đến Hoa Kỳ (RFA) - 4 giờ chiều ngày hôm qua, phi cơ của Tòa thánh Vatican đã đáp xuống phi trường quân sự Andrews của Hoa Kỳ. Ra tận cầu thang đón tiếp Đức Giáo hoàng là hai vợ chồng Tổng thống Obama, và hai con cùng Phó Tổng thống Joe Biden.
New York: Trường học Mỹ nghỉ lễ Eid al-Adha của đạo Hồi (RFA) - Lần đầu tiên trong lịch sử, hơn 1800 trường học công thuộc New York sẽ đóng cửa nhân ngày lễ Eid al-Adha của đạo Hồi. Ngày lễ Eid al-Adha năm nay rơi vào hai ngày 24 và 25 tháng 9.
  • EU bất đồng về hạn ngạch di dân (BBC) - Các nước Trung Âu phản ứng giận dữ,  sau khi các Bộ trưởng Nội vụ EU thông qua kế hoạch tái định cư 120.000 di dân tại châu lục này.
  • Có phải TC tấn công mạng Mỹ ? (BBC) - Chuyến thăm Mỹ của  Tập Cận Bình diễn ra trong lúc hai nước cùng tố cáo nhau đã có hành vi tin tặc được nhà nước TC bảo trợ.
  • Nếu Bắc Kinh TC Xuất cảng Đạn? (RFA) - Từ hai tháng qua, các thị trường tài chính quốc tế đều chứng kiến hiện tượng là khối dự trữ ngoại tệ của TC đã giảm sút nặng, mà tính đến Tháng Bảy vừa rồi, thì chỉ còn khoảng ba ngàn 560 tỷ đô la.
  • Tin khẩn – Cựu Tù nhân lương tâm Trần Anh Kim bị bắt cóc/khủng bố (BoxitVN) - Chúng tôi vừa nhận được cú điện thoại khẩn từ bà Thơm, vợ của cựu tù nhân lương tâm Trần Anh Kim ở Thái Bình cho biết:  khoảng 10 giờ sáng hôm nay, khi bà đang làm việc ở cơ quan thì một đám mật vụ công an tới cưỡng bức đưa bà về đồn công an thành phố Thái Bình, và giữ bà tại đó cho tới 5 giờ chiều chúng mới đưa về nhà.
  • Bó tay về 'con ông cháu cha' (BBC) - Dừng 'thi tuyển công chức" và để hiện tượng 'con ông cháu cha' trở lại là 'đáng buồn' trong khi xã hội 'bó tay', theo ý kiến Nhà quan sát từ Việt Nam CS.
  • 'Con ông cháu cha' - các góc nhìn (BBC) - Hiện tượng 'con ông cháu cha' trở lại trong tuyển dụng bổ nhiệm nhân sự các cấp trước Đại hội Đảng, và bình luận của giới quan sát.
  • Hà Nội mùa ‘lội’ nước (VOA) - Đánh từ khóa 'Hà Nội lụt' lên Google có thể tìm thấy gần 700,000 kết quả, gần một nửa số đó vừa được cập nhật trong ngày
  • Bài học từ vụ sập nhà ở Hà Nội ? (BoxitVN) - Vụ sập ngôi biệt thự thời Pháp ở quận Hoàn Kiếm, Hà Nội sau một trận mưa lớn có nguyên nhân từ vấn đề quản lý và  tu bổ, bảo dưỡng các ngôi nhà có độ nguy hiểm cao, theo ý kiến một cựu quan chức ở Sở Tài nguyên và Môi trường CS, Hà Nội. 
  • Ai nên được phong Giáo sư Đại học? (BBC) - Ý kiến nêu ra kinh nghiệm ở nước Anh để cho rằng:  kinh tế thị trường nên quyết định người giỏi làm Giáo sư Đại học ở Việt Nam CS.
  • Malaysia bắt 8 người liên quan đến vụ nổ bom ở Bangkok (RFA) - Malaysia vừa bắt giữ 8 người, trong đó có 4 người Uighur để thẩm vấn liên quan đến vụ nổ bom hồi tháng trước, tại một ngôi đền ở Bangkok khiến 20 người thiệt mạng. Phó Cảnh sát trưởng Noor Rashid Ibrahim cho biết như vậy hôm qua.



.



__._,_.___


Posted by: <vneagle_1

Làm gì và phải sống như thế nào? (II)


Làm gì và phải sống như thế nào ? (I)

Thu, 08/27/2015 - 21:27 — nguyenthituhuy
Liên quan đến câu hỏi của bài trước, « chúng ta còn tiếp tục sống như thế này đến bao giờ ? », là một câu hỏi khác, mà có lẽ rất nhiều người trong chúng ta đã và đang tự đặt ra cho chính mình và đặt ra cho những người xung quanh, cho toàn bộ xã hội, trong bối cảnh bi đát hiện nay: « Vậy phải làm gì ? ». Hoặc cũng có thể đặt câu hỏi này theo cách khác : « Vậy phải sống như thế nào ? ».
Câu hỏi này, « phải sống như thế nào ? », thực ra Václav Havel đã trả lời cho chúng ta từ những năm 70 của thế kỷ trước.
Câu trả lời của Havel : «Sống trong sự thật ».
Câu trả lời này được đưa ra xuất phát từ sự phân tích và nhận thức của Havel về các đặc trưng cơ bản của hệ thống toàn trị : đó là một hệ thống vận hành dựa trên nguyên lý của sự dối trá. Hệ thống toàn trị còn tồn tại chừng nào các cá nhân trong đó còn tham gia vào các trò diễn dối trá của nó. Vì thế mà sống chân thực, sống trong sự thật, trở thành một thứ sức mạnh, một thứ quyền lực. Và sống trong sự thật chính là để khôi phục lại phẩm giá và đạo đức cho mỗi cá nhân và cho toàn xã hội.
Như vậy ở đây ta thấy một cách rõ ràng sự gặp gỡ giữa ý tưởng của Havel ở những năm 1970 về sức mạnh chính trị của lối sống trong sự thật và thực tế về sự sụp đổ của Liên Xô và Đông Âu từ cuối thập kỷ 80, nếu ta đồng ý với Leon Aron rằng Liên Xô tan rã là vì người Nga muốn bảo vệ nhân phẩm, muốn có một cuộc sống đạo đức, với đầy đủ các giá trị tinh thần, vì họ muốn từ bỏ cuộc sống nhục nhã trong dối trá.
Chính Havel, trong tác phẩm « Quyền lực của kẻ không quyền lực », viết năm 1978, cũng tìm cách trả lời cho câu hỏi do chính ông đặt ra: « Thế thì phải làm gì ? ».
Do đánh giá được ý nghĩa to lớn của việc sống trong sự thật mà Havel nhìn thấy tầm quan trọng của những người bất đồng chính kiến và hoạt động của xã hội dân sự, hai trong số các yếu tố có ảnh hưởng tới sự tồn vong của chế độ toàn trị.
Trước tiên, đối với Havel, ý nghĩa của các hoạt động bất đồng chính kiến nằm trong chính việc thiết lập hình thức « sống trong sự thật » để chống lại sự dối trá vốn là nguyên lý vận hành của hệ thống toàn trị. Ông viết : « công việc chính của các “phong trào bất đồng chính kiến” là phụng sự sự thật, tức là, phụng sự những mục tiêu chân chính của sự đời, và nếu nó nhất định phải phát triển thành phong trào bảo vệ cá nhân và quyền được sống cuộc đời tự do và chân thực của anh ta (có nghĩa là bảo vệ các quyền con người và đấu tranh để buộc người ta tôn trọng pháp luật) thì cách tiếp cận này phải có một giai đoạn tiếp theo, có thể là giai đoạn trưởng thành nhất cho đến nay, tức là giai đoạn mà Václav Benda gọi là tạo ra những “cơ cấu song hành” (Trích “Quyền lực của kẻ không quyền lực”, bản dịch của Phạm Nguyên Trường).
Theo phân tích của Havel, khi những người bất đồng chính kiến bị đẩy ra khỏi cơ cấu chung của xã hội hiện hành thì họ kết nối lại với nhau và cùng nhau tạo thành một cơ cấu riêng của họ, tồn tại song song với cơ cấu toàn trị. Khi những cơ cấu này đủ lớn mạnh họ sẽ tạo ra “cuộc sống tự chủ của xã hội”. Và khi nào đời sống độc lập này của xã hội được tổ chức một cách chặt chẽ và được thể chế hóa thì lúc đó đời sống chính trị song hành sẽ được hình thành. Ta có thể thấy Hội cựu tù nhân lương tâm Việt Nam và một số hội độc lập khác chính là minh chứng cho phân tích của Havel. Tuy nhiên, ta còn chưa biết đến bao giờ thì những tổ chức này đủ lớn mạnh và được tổ chức một cách chặt chẽ để hình thành một đời sống chính trị song hành với đời sống chính trị toàn trị hiện nay ở Việt Nam
Về các tổ chức xã hội dân sự, Havel cho rằng các hoạt động xã hội dân sự có vai trò quan trọng trong việc phục hồi đạo đức xã hội, bởi vì chúng “ phục hồi những giá trị như niềm tin, cởi mở, trách nhiệm, tương trợ, yêu thương”. Trong định nghĩa của Havel, các tổ chức xã hội dân sự là những tổ chức hình thành một cách tự phát, do sự thúc đẩy của các nhu cầu có thực của đời sống. Chính những nhu cầu thực sự đó gắn kết mọi người lại với nhau trong những bối cảnh cụ thể của đời sống để cùng nhau giải quyết vấn đề. Và khi vấn đề đã được giải quyết thì tổ chức ấy có thể giải tán, để rồi sau đó các tổ chức khác lại hình thành khi mà các vấn đề của cuộc sống được đặt ra và đòi hỏi được giải quyết. Vì thế các tổ chức ấy giống như những mảnh ghép muôn hình muôn dạng trong xã hội, nảy nở, sinh sôi và tán tụ cũng theo một cách thức hết sức linh hoạt.
Những hoạt động như phong trào phản đối vụ chặt cây Hà Nội chính là hoạt động xã hội dân sự theo định nghĩa của Havel. Phong trào phản đối chặt cây xanh đã diễn ra theo đúng nhịp thở của đời sống, nó nhằm bảo vệ nhu cầu được sống trong môi trường xanh của con người. Và cũng vì thế, theo định nghĩa của Havel, nếu sau khi mục đích đã đạt được, phong trào vì cây xanh có tan rã thì cũng là bình thường. Những người đấu tranh không nên lo lắng và những người chứng kiến không nên thất vọng. Xã hội dân sự giống như những làn sóng biển, bọt sóng sẽ tung lên thành hoa khi những con sóng tiến vào gần bờ, để rồi khi lên bờ hoa sóng sẽ tan ra thành nước và quay trở lại biển, và nước biển sẽ tiếp tục tạo nên những đợt sóng khác. Càng có nhiều đợt sóng thì xã hội dân sự càng sôi động, nghĩa là xã hội càng được “sống”, trong khi mà hệ thống toàn trị muốn bóp nghẹt tất cả, muốn bịt miệng tất cả và muốn xếp con người vào hộp như những hộp cá trích. Những tổ chức như Hội Nhà báo Độc lập sẽ phải tồn tại lâu hơn, vì mục đích của nó là tự do xuất bản, tự do ngôn luận, quyền lập hội, quyền biểu tình... những mục đích này còn lâu lắm mới có thể đạt được, nếu ta nhìn thẳng vào thực trạng của nền chính trị hiện hành.
Theo quan sát của Havel, các tổ chức xã hội dân sự không có tham vọng bành trướng và thực thi quyền lực. Mà đó là những cơ cấu gắn bó với nhau bằng những cảm nhận chung về trách nhiệm đối với cộng đồng. Đấy chính là sự khác biệt của các cơ cấu xã hội dân sự so với các hoạt động chính trị truyền thống. Ông viết: “Chẳng phải là những nhóm này sinh ra, trưởng thành và tiêu vong dưới áp lực của những nhu cầu đích thực và cụ thể, chứ không phải mang trên vai gánh nặng của những truyền thống trống rỗng hay sao? Những cố gắng của họ nhằm sáng tạo một hình thức cụ thể của sống trong sự thật và khôi phục lại cảm giác về trách nhiệm trong một xã hội thờ ơ chẳng phải là dấu hiệu thực sự về sự hồi sinh đạo đức hay sao?
Như vậy, hoạt động của xã hội dân sự chính là dấu hiệu của sự hồi sinh đạo đức trong một cơ chế chính trị mà quyền lực được xây dựng nhờ vào sự huỷ diệt đạo đức, nhờ vào sự tha hóa của con người.
Điều đó khiến cho các hoạt động của xã hội dân sự mang một ý nghĩa hết sức quan trọng.
Nice, ngày 27/8/2015
Nguyễn Thị Từ Huy
__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Làm gì và phải sống như thế nào? (II)

Tue, 09/01/2015 - 11:03 — nguyenthituhuy
Rốt cuộc, những câu hỏi này (« phải làm gì ? », « phải sống như thế nào ? ») sẽ có giá trị chung và mang một ý nghĩa rộng lớn hoặc mang lại hiệu quả thiết thực chỉ khi nào mà mỗi người chúng ta tự đặt cho chính mình. Nghĩa là chỉ khi nào sự trăn trở về lối sống, sự khao khát hành động trở thành nhu cầu nội tâm của từng người thì lúc đó xã hội mới có đủ động lực để thay đổi.

Thực ra việc chúng ta đòi hỏi những người đang tranh đấu (hay bất kỳ ai) phải có câu trả lời cho các câu hỏi đang ám ảnh chúng ta là một đòi hỏi không thỏa đáng. Càng không thỏa đáng trong trường hợp chúng ta khoanh tay ngồi nhìn, đóng vai người quan sát và đòi hỏi những người đang tranh đấu phải chỉ ra cho chúng ta phải làm gì để có kết quả cuối cùng. Đòi hỏi đó không thỏa đáng, bởi vì những người tranh đấu đang đi tìm câu trả lời bằng chính hành động của họ, và họ hành động theo niềm tin của họ, tin rằng họ đang làm điều cần phải làm, dù có thể thất bại, dù phải trả giá và không biết kết quả sẽ như thế nào, nhưng họ vẫn làm theo sự thúc đẩy nội tâm của họ.

Để chứng minh cho điều này, tôi dẫn lại sự việc rằng, vào những năm 1970, dù Havel hành động theo sự dẫn dắt của đòi hỏi nội tâm và theo sự phân tích của lý trí, nhưng ở thời điểm ấy ông không có câu trả lời chắc chắn và không hình dung được kết quả của các hoạt động mà ông đang tiến hành, không hình dung được kết cục của Liên Xô và Đông Âu vào khoảng mười năm sau đó.

Vì không có câu trả lời chắc chắn cho tương lai, nên Havel lúc đó hình dung ra hai khả năng, tôi trích nguyên văn, và tách câu văn của Havel thành 2 đoạn cho độc giả dễ theo dõi :
1.  Hoặc là hệ thống hậu toàn trị sẽ tiếp tục phát triển (nghĩa là, sẽ có khả năng tiếp tục phát triển), và do đó, chắc chắn sẽ tiến gần hơn đến viễn cảnh đáng sợ mà Orwell nói về thế giới của sự thao túng toàn diện [Ý nói thế giới được mô tả trong tác phẩm 1984 của G. Orwell (Người dịch)], trong khi mọi biểu hiện của sống trong sự thật sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn;”
2.  hoặc là đời sống độc lập của xã hội(...), trong đó có các “phong trào bất đồng chính kiến”, sẽ từ từ nhưng chắc chắn trở thành một hiện tượng xã hội ngày càng quan trọng hơn, có vai trò thực sự trong đời sống xã hội, phản ánh ngày càng rõ ràng hơn và ảnh hưởng đối với tình hình chung cũng ngày càng tăng lên. Đương nhiên là đấy luôn luôn chỉ là một trong nhiều tác nhân có ảnh hưởng tới hoàn cảnh và nó chỉ vận hành trong khung cảnh và trong sự phối hợp với những tác nhân khác và phù hợp với khung cảnh đó.” (Trích “Quyền lực của kẻ không quyền lực”, viết năm 1978).

Dù Havel lúc đó không hình dung được một kết cục cụ thể, chỉ dám nói tới ảnh hưởng đối với tình hình chung khi các phong trào đấu tranh được nhân rộng và xã hội có được đời sống độc lập, nhưng sự sụp đổ của Liên Xô và Đông Âu xã hội chủ nghĩa đã chứng minh khả năng thứ hai trong phán đoán của Havel. Sự phát triển của các phong trào bất đồng chính kiến và sự lớn mạnh của xã hội dân sự rút cuộc đã tác động tới cấu trúc chính trị và làm thay đổi toàn bộ xã hội, đã làm chuyển động toàn bộ hệ thống toàn trị Đông Âu.

Tuy nhiên, nếu so với Đông Âu thì phải chăng tình hình của Việt Nam dường như lại đang chứng minh cho khả năng thứ nhất trong phán đoán của Havel? Liệu có phải Havel có lý khi nhìn thấy chủ nghĩa toàn trị tiếp tục phát triển, trong trường hợp các hoạt động bất đồng chính kiến và các hoạt động xã hội dân sự không đủ mạnh để trở thành phong trào rộng lớn, và thực tế Việt Nam đang ở trong trường hợp này?

 Liệu có phải sự tồn tại quá lâu trong cơ cấu toàn trị đã khiến cho hệ thống quyền lực ở nước ta hiện nay đã đạt tới sự thao túng toàn diện, còn người dân thì đã đánh mất thói quen sống trong sự thật? Liệu có phải chúng ta sẽ không bao giờ thoát khỏi cái viễn cảnh đáng sợ mà Orwell đã tiên báo bằng tác phẩm văn học và Havel đã tiên báo trong tiểu luận chính trị của ông?

Câu trả lời không do nhóm đặc quyền lãnh đạo quyết định, không do nhóm thiểu số những người đang tranh đấu quyết định, câu trả lời do chính tất cả mọi người trong xã hội quyết định.

Vì sao?
Vì nhóm đặc quyền lãnh đạo hiện nay không đưa ra những dấu hiệu cho thấy rằng có người trong số họ hiểu được ý nghĩa thực sự của công việc lãnh đạo (thế nào là công việc lãnh đạo một quốc gia, cần phải trở lại với vấn đề này vào một dịp khác; có lẽ người lãnh đạo cuối cùng trong bộ máy chứng tỏ mình hiểu được ý nghĩa của công việc quản lý là ông Nguyễn Sự, nhưng ông đã chủ động từ bỏ hệ thống cách đây không lâu). 

Đối với họ làm lãnh đạo là để phục vụ cho lợi ích cá nhân và lợi ích gia đình. Và để phục vụ cho lợi ích cá nhân thì bằng mọi giá họ phải duy trì cơ chế chính trị hiện tại, cơ chế toàn trị. Vì thế, dĩ nhiên họ chỉ có một quyết định: dẫn chúng ta, và cả họ, thẳng tới thế giới của Orwell, thẳng tới trại súc vật. Đó là điều mà họ đã và đang làm, kể từ khi họ giành được quyền lực. Họ đang xây cái trại súc vật và nhốt cả họ lẫn chúng ta vào đó.

Những người đang tranh đấu hiện nay không quyết định được tình thế, bởi họ quá thiểu số, quá đơn độc, không có được sự ủng hộ của số đông, trong khi chính quyền nắm toàn bộ các bộ máy quyền lực: công an, quân đội, truyền thông, giáo dục, luật pháp... Ngoài ra, những câu hỏi “làm gì?”, “sống như thế nào?” những người đang đấu tranh đã đặt ra cho chính họ, và họ đang trả lời bằng chính hành động của họ: lập ra một blog, lập ra một tờ báo, lập ra một nhóm, tham gia vào một phong trào... 

Gần đây nhất Hội Cựu Tù nhân Lương tâm và Hội Anh em Dân chủ đã mở kênh truyền hình “Lương tâm TV”. Những người đó, họ đang làm và đang sống trong sự thật, và chấp nhận trả giá cho lối sống của họ.

Vậy, rốt cuộc, tình thế chỉ có thể xoay chuyển khi có một áp lực đủ lớn của toàn xã hội. Chính Havel cũng đã nói điều này trong tiểu luận chính trị mà tôi đã dẫn trên đây: “Cố gắng cải cách chính trị không phải là nguyên nhân làm cho xã hội bừng tỉnh, mà là kết quả chung cuộc của sự bừng tỉnh ấy.” Để có thể dẫn tới các cải cách chính trị thì cần có sự bừng tỉnh của toàn bộ xã hội. Kể cả khi cải cách chính trị được tiến hành từ bộ phận lãnh đạo cấp cao, thì hành động cải cách ấy cũng là kết quả của sự bừng tỉnh của đa số mọi người. Nghĩa là sự thức tỉnh của xã hội tạo áp lực lên bộ máy chính trị và dẫn tới thay đổi. Trường hợp Liên Xô và Đông Âu là minh chứng rõ rệt của điều này.
Và dĩ nhiên, sẽ không có sự thức tỉnh của toàn xã hội nếu không có sự bừng tỉnh của mỗi người.

Vậy, những câu hỏi “làm gì?”, “sống như thế nào?”, mỗi người phải tự đặt ra cho chính mình, và tìm câu trả lời cụ thể ở trong chính vị thế cụ thể của mình. Bất kỳ ai cũng có thể sống trong sự thật, theo cương vị của mình. Đó là điều mà một giáo viên như Đỗ Việt Khoa đã làm. Ta hãy hình dung một viễn cảnh: có khoảng 80% (hoặc 50% thôi) giáo viên sống và hành động như Đỗ Việt Khoa, lúc đó nền giáo dục có thể vận hành lành mạnh. 

Nhưng thực tế là chúng ta chỉ có một số rất ít giáo viên dám “sống trong sự thật”, vì vậy mà Đỗ Việt Khoa phải bật ra khỏi ngành giáo dục, và ngành này hiện đang rất thối nát, bằng chứng chúng ta đã có đủ, không cần phải nhắc lại. Nhưng không riêng gì giáo dục, mọi ngành đều thối nát như vậy. Bởi vì trong xã hội chúng ta, miền Bắc tính từ 1954 và miền Nam tính từ 1975, guồng máy chính trị đã đẩy rất xa hiện tượng mà Havel nhìn thấy rõ ở Đông Âu vào thập kỷ 70: hệ thống làm cho con người tha hóa, và đến lượt mình con người đã tha hóa lại bảo vệ hệ thống ấy như là bảo vệ chính họ, bởi vì họ là một phần của hệ thống, chính họ làm nên hệ thống.

Liệu chúng ta còn có khả năng sống trong sự thật? 
Liệu chúng ta còn có khả năng thoát khỏi sự dối trá?

Chính việc sống trong sự thật sẽ góp phần làm lung lay nền tảng của chế độ toàn trị, bởi cách sống đó chống lại sự dối trá vốn là nguyên lý của chế độ toàn trị.
Sống trong sự thật không hẳn là bất đồng chính kiến. Đỗ Việt Khoa không phải là một người bất đồng chính kiến, ông ấy chỉ muốn sống và làm việc một cách trung thực, ông chống lại sự gian lận trong thi cử. Nhưng chính những người như ông ấy, bằng cách sống trong sự thật, buộc phải chống lại sự dối trá của xã hội, và do đó sẽ đi tới chỗ tạo ra một đời sống độc lập. Havel cũng nói rõ rằng những người như thế sẽ đóng góp vào hoạt động xã hội dân sự mà không nhất thiết phải là bất đồng chính kiến. Havel viết: “ những người, bằng cách này hay cách khác, tham gia vào đời sống độc lập của xã hội, những người hoàn toàn không nhất thiết phải là “người bất đồng chính kiến”. 

Đấy có thể là các nhà văn viết theo ý mình mà không quan tâm tới bộ máy kiểm duyệt hay đòi hỏi của chính quyền, những người truyền bá tác phẩm của họ, dưới dạng samizdat [tư liệu cấm], đấy là nói khi các nhà xuất bản của nhà nước không chịu in. Đấy cũng có thể là các nhà triết học, sử học, xã hội học, hay tất cả những nhà nghiên cứu độc lập – đấy là nói những người không thể làm việc với các kênh chính thức hoặc bán chính thức – truyền bá tác phẩm của mình dưới dạng samizdat, hay những người tổ chức các cuộc thảo luận, giảng bài và hội thảo do tư nhân tổ chức. 

Đấy có thể là các giáo viên, những người kín đáo dạy thanh niên những điều vốn bị cấm kị trong các trường công, những linh mục đang tại vị, hoặc đã bị phế truất, nhưng vẫn cố gắng thực hành đời sống tôn giáo tự do; các họa sĩ, nhạc sĩ và ca sĩ, những người đang lao động nghệ thuật mặc dù bị các cơ quan của nhà nước theo dõi; và tất cả những người, bằng mọi phương tiện sẵn có, cố gắng thể hiện và bảo vệ các lợi ích xã hội thực sự của người lao động, trả lại ý nghĩa đích thực cho các công đoàn, hay sáng lập các công đoàn độc lập; những người không sợ hãi khi tìm cách buộc các quan chức phải lưu tâm tới những trường hợp bất công và những người đấu tranh để buộc người ta phải tuân thủ luật lệ; và những nhóm thanh niên đang thoát ra khỏi những hành động thao túng và sống theo ý của mình, sống theo những giá trị mà mình tôn trọng.”

Bao giờ có nhiều người trong chúng ta mong muốn sống trong sự thật và bao giờ mong muốn đó chuyển thành hành động khiến ta hành động, nghĩa là khiến ta chọn cách sống trong sự thật, như Đỗ Việt Khoa đã làm, thì lúc đó xã hội dân sự mới có thể lớn mạnh.

Tóm lại, những câu hỏi “làm gì?” và “sống như thế nào?” không thể là câu hỏi được đặt ra cho người khác. Đó là những câu hỏi mà mỗi người phải tự đặt cho chính mình, nếu chúng ta muốn xã hội thay đổi. Xã hội không thể thay đổi nếu chúng ta chỉ nhìn thấy lỗi của người khác, mà không thấy rằng nếu không có sự đồng lõa của mỗi người thì xã hội đã không thể vận hành theo cách thức hiện nay. Xã hội không thể thay đổi nếu mỗi người không tự thấy rằng chính mình sẽ phải đóng góp vào sự thay đổi đó, chứ không thể ngồi chờ người khác.

Hiện trạng của Việt Nam hiện nay đang là như vậy: chỉ có một số vô cùng ít những người tranh đấu cho sự thật và sống trong sự thật, còn lại gần như toàn bộ xã hội vẫn trong tình trạng mê ngủ. Nhiều người không phải là không biết, tức là đã tỉnh, nhưng chọn thái độ ngồi chờ và than thở mỗi khi có sự cố xảy ra. Than thở trong các quán cà phê, trên các bàn nhậu, trong các không gian riêng, nhưng không làm gì cả, ngay đến một chữ ký hoàn toàn không gây hậu quả gì họ cũng không ký. Nhưng nếu tất cả cùng chờ thì ai sẽ là người làm thay đổi xã hội và bao giờ có sự thay đổi xã hội? Câu trả lời quá dễ: chẳng có ai và chẳng bao giờ. Đấy là lý do khiến ở trên tôi nói rằng thiểu số quá ít ỏi những người đang tranh đấu ở Việt Nam sẽ không thể làm biến chuyển xã hội, nếu không có sự hỗ trợ của đa số dân chúng.

Và cũng sẽ khó có sự thay đổi nếu ta vẫn đổ lỗi cho một Lịch Sử chung chung và mơ hồ nào đó, nếu vẫn tự dối mình đằng sau cái công thức “sự lựa chọn của Lịch Sử” (cụ thể hơn, ví dụ như: “lịch sử đã chọn Hồ Chí Minh chứ không chọn Phan Châu Trinh”), bởi cái công thức đó ngăn không cho chúng ta thấy rằng chính chúng ta đã và đang lựa chọn số phận của chúng ta, rằng chính chúng ta đang làm nên Lịch Sử, sau khi mà lịch sử đã làm nên chúng ta. Nghĩa là, chúng ta không thể lựa chọn quá khứ, nhưng chính chúng ta là người quyết định hiện tại và tương lai của mình.

Người Đức đã không lảng tránh trách nhiệm bằng cách đổ lỗi cho Hitler và cho Marx, họ nhận trách nhiệm về quá khứ và tự nhận lấy trách nhiệm quyết định hiện tại và tương lai cho chính họ. Người Đức không nói “Lịch sử đã chọn Hitler” hay “Lịch sử đã chọn Marx”. Họ phân tích để hiểu vì sao Hitler và Marx đã được lựa chọn trong những bối cảnh cụ thể của lịch sử (chẳng hạn Hannah Arendt đã viết ba tập sách để phân tích các nguồn gốc chính trị, xã hội, kinh tế, lịch sử, văn hóa... đã dẫn đến sự hình thành của chế độ Hitler và chế độ Staline). 

Người Đức vẫn nghiên cứu về Marx, vẫn dạy Marx trong các trường đại học, nhưng họ đã từ bỏ mô hình được xây dựng dựa trên các ý tưởng ban đầu của Marx, mô hình Đông Đức. Họ phân tích để hiểu, để tránh các sai lầm trong quá khứ và để lựa chọn cho họ một tương lai khác chứ không để cho các bóng ma của quá khứ định đoạt cuộc sống của họ. Họ tự quyết định tương lai của mình.

Hiện tại của Việt Nam đang là như vậy, còn tương lai, chúng ta sẽ để mặc nó cho một nhóm người quyết định hay chính chúng ta sẽ quyết định chọn một tương lai khác với cái hiện tại đầy nhức nhối này?
Nice, 1/9/2015
Nguyễn Thị Từ Huy
__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link