Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, October 5, 2015

VIỆT KIỀU



VIỆT KIỀU
Tống Phước Hiến
                                                                                                                   *
           Cuộc chiến tranh vừa qua, nhiều người ngỡ đã kết thúc vào 30.4.1975 và bị đánh giá là cuộc nội chiến Nam Bắc, mà Cầu Hiền Lương vắt qua giòng sông Bến Hải, trên Vĩ tuyến 17 là biểu tượng cho một giai đoạn xót xa của lịch sử. Thật ra, cuộc chiến tranh đó vẫn được tiếp diễn, nhưng theo thế trận khác và ý nghĩa cũng được nhận định lại đúng đắn hơn !
             Sau 30.4.1975 Cộng sản phơi bày chân tướng là một lũ phỉ quyền tham ác lưu manh; nên Người Quốc Gia giành đoạt được chính nghĩa và tiến hành cuộc chiến tranh giải phóng Dân tộc hầu có điều kiện đưa đất nước đến phồn thịnh, nhân dân được tự do. Trận quyết đấu nầy, Người Quốc Gia đang thắng thế, từng bước chứng minh Cộng sản Việt Nam là tội phạm nhân loại, là tội đồ Dân tộc. Nhưng bỗng nhiên hàng ngũ chúng ta có hiện tượng giao động, địch biết tránh né, thoát hiễm. Thì ra, chúng ta đang bị một loại “nội thù” rất nguy hiểm mà mọi người thường gọi bằng tên nghe khá hiền lành “VIỆT KIỀU” !.


            Tất cả những người Việt Nam, nếu không là bọn có quyền thế sống hoan lạc trên nỗi thống hận Dân tộc, và nếu có điều kiện đều phải đành lòng chấp-nhận gian nan, nghiệt ngã, nguy hiểm, đau nhục để đào thoát ra đi. Sóng nước đại dương, rừng sâu, hải tặc, thổ phỉ... không cản ngăn được ý chí. Họ đào thoát khỏi Cộng sản dưới nhiều hình thức như vượt biên, vượt biển, con lai, bảo lãnh đoàn tụ, cựu tù nhân (H.O), Cựu nhân viên Chính phủ Hoa Kỳ (U.11), thuyền nhân hồi hương (ROVR); đào tỵ khi xuất ngoại như công tác, biểu diễn nghệ thuật, thi đấu, công nhân trong chương trình "xuất khẩu lao động"; ngay cả những du học sinh hay du lịch… v.v... phần đông trong thâm tâm họ cũng mơ ước cho toàn dân Việt Nam thoát khỏi ách nạn Cộng sản.
            Ðối với Việt cộng, những người hội đủ điều kiện được tái định cư ở nước ngoài khi trở về Việt Nam đều bị xếp vào loại người có danh xưng là “VIỆT KIỀU”.
           Nếu lấy 30.4.1975 làm thời điểm, thì trước đó đã có nhiều đợt người Việt Nam đến sinh sống tại nhiều nước khác với nhiều lý do:
                                                                                      A.- Tỵ Nạn Do Bị Bức Hại:
                                                                                                   I/ Thời Nhà Lý

Có hai đợt ra đi của hai Thân Vương nhà Lý và cùng trôi giạt vào nước Cao Ly  (hay còn gọi là Triều Tiên hoặc Ðại Hàn):

1/Ðại Ðô Ðốc Kiến Hải Vương Lý Dương Côn cùng chiến thuyền binh sĩ thuộc quyền, gia nhân và gia thuộc ra đi vì sợ bị phía bà Chiêu Hiếu Thái Hậu và Cảm Thánh Hoàng Hậu giết chết trong âm mưu tranh đoạt ngai vàng cho Hoàngtử Thiên Tộ (tức vua LýThần Tôn).
2/Các Ðô Ðốc Kiến Bình Vương Lý Long Tường, Bình Hải Công Lý Quang Bật cùng hạm đội dưới quyền và khoảng 6.000 người vì tránh họa diệt tộc của Thái Sư Trần Thủ Ðộ trong mưu đồ tiếm đoạt Vương quyền nhà Lý cho nhà Trần.

II/ Thời Nhà Nguyễn

Cũng có nhiều đợt với nhiều lý do, đa số cư ngụ tại Bangkok Thái Lan:
1/Nhóm cùng bôn tẩu theo Nguyễn Ánh(tức vua Gia Long),vào cuối Thế kỷ thứ XVIII.
2/Nhóm theo Thiên chúa giáo lánh nạn sát đạo dưới thời Minh Mạng, Thiệu Trị (1820 –1847).
3/Nhóm thuộc hạ của Cụ Phan Ðình Phùng trốn giặc Pháp vào khoảng năm1895.
4/Nhóm theo Cụ Phan Bội Châu (1908 – 1909).
           
B.-Tỵ Nạn Vì Những Lý Do Khác

 Bị Thựcdân Pháp lưuđày, ép buộc trong chươngtrình mộ dân, gia nhập quân đội Liên Hiệp Pháp, du học và không trở về hoặc xuất bôn chiến đấu giành chủ quyền cho Tổ Quốc. Phần đông lưu trú tại Pháp hay các quốc gia thuộc Pháp, hoặc Trung Hoa, Cao Mên. Ai Lao. Ngoài ra còn có một số ít định cư tại những quốc gia khác vì nhiều lý do.
Trước khi đất nước rơi vào tay Cộng sản, những người có nguồn gốc Việt Nam, đang sinh sống ở nước ngoài được gọi là Kiều bào để phân biệt những sắc dân khác trú ngụ trên lãnh thổ Việt Nam như Ấn kiều, Hoa kiều, Pháp kiều. Nên khi Cộng sản gọi những người Việt Nam đang định cư ở nước ngoài là Việt kiều đã hàm chứa ý nghĩa những người nầy không còn là người Việt Nam. Số phận Việt kiều chơi vơi giữa người ngoại quốc và người Việt Nam. Tùy theo từng trường hợp, nhưng bao giờ Việt kiều cũng bất lợi kể cả trường hợp so sánh giữa Việt Kiều và những người thuộc các sắc dân khác cùng vào lãnh thổ Việt Nam trong cùng thời gian và cùng có lýdo phạm pháp giống nhau.
   
C.- So Sánh Giữa Việt Kiều Và Ngoại Kiều:

 1/Giống nhau: Tất cả mọi ràng buộc về pháp lý, hành chánh, thuế khóa, kiểm soát; những quy định gắt gao về giá trị kim ngạch hối xuất. Tóm lại không có sự khác biệt về phương diện kiểm-soát quản lý và những gì thuộc về kinh-tế, tài chánh.

2/-Khác nhau: Nếu vì bất cứ lý do gì có liên-quan đến pháp lý thì ngoại kiều được chi phối bởi luật pháp và thói quen mà quốc tế đã chuẩn nhận. Nhưng trong trường hợp nầy thì Việt kiều bị xem là "Công Dân Việt Nam”. Nghĩa là chúng thông báo, hoặc xử phạt tùy theo ý chúng.
Chưa Quốc gia nào có chính sách kỳ thị và ty tiện với Kiều bào của mình như ngụy quyền cộng-sản Việt Nam. Dưới mắt chúng, Việt kiều là thành phần nguy hại cho sự tồn tại chế độ chúng, mặc dầu Việt kiều cũng là con bò sữa giúp chúng hồi sức, đồng thời Việt kiều cũng là những kẻ vong thân, nên Việt kiều bị Việt cộng xem như là những kẻ nô lệ dùng để kháng cự và tấn công các tổ-chức yêu nước chân chính. Tóm lại, cộng sản Việt Nam xem khinh, sử  dụng sai khiến Việt kiều nhưng lúc nào cũng rắp tâm hãm hại Việt kiều.
Khi nền kinh tế kiệt quệ, cộng sản thử nghiệm chính-sách chiêu dụ Việt kiều bằng nhiều hình thức như: gởi tiền, gởi quà, trở về thăm thân nhân, du lịch, hợp tác, đầu tư làm ăn tại Việt Nam.
Có khá nhiều trường hợp những người Quốc Gia chân chính rất khổ tâm khi phải gởi tiền hay phải về Việt Nam vì tình cảm, vì trách nhiệm đối với thân nhân, đồng bào, đang lâm cảnh thiên tai, lao đao cơ cực, hay đồng đội bị lăng nhục.
 Xin được chia sẻ những hoàn cảnh cần có sự cảm thông ấy. Ðồng thời cũng xin chân thành nghiêng mình cảm tạ, ngưỡng mộ những anh hùng trở lại quê hương đối diện, trực chiến với quân thù với quyết tâm lật đổ bạo quyền cộng sản Việt Nam.
Ðối tượng câu chuyện hôm nay là những Việt kiều trở về trên tư thế của kẻ hãnh tiến, loại áo gấm về làng, những kẻ đi tìm hoan lạc trên nỗi đau thương bất hạnh của đồng bào, đồng đội, những kẻ ích kỷ manh tâm đồng lõa với Cộng sản bất chấp lương tâm, làm chậm hoãn ngày bạo quyền sập đổ. Hãy nhìn lại mà Việt kiều đã lưu lại dấu vết gì với đồng-bào, đồng đội trong nước.

D.-Việt Kiều Làm Đồng Bào, Đồng Đội Trong Nước Thêm Tủi Nhục, Cơ Cầu:

Một Mỹ kim có giá trị tương đương khoảng trên 20.000 đồng Việt cộng nên Việt kiều tiêu xài hoang phí làm ảnh hưởng vật giá gia tăng trong khi tiền lương không gia tăng. Tầm cách biệt giữa người có hay không có thân nhân hoặc thành phần sống bám theo ảnh hưởng Việt kiều dài ra và cao thêm. Ðồng tiền ấy cũng xô đẩy những hạng người nầy với Việt cộng gần nhau hơn và từ dó, hình thành ra giai-cấp mới tạm gọi là liên minh thống trị. Ðồng tiền Việt kiều còn là nguyên nhân chủ yếu của các tệ nạn hối lộ tham nhũng, mãi dâm, trộm cướp, cờ bạc dẫn đến bất công áp bức, và dĩ nhiên nạn nhân vẫn là lương dân nghèo khó.

            E.-Việt Kiều Giúp Cho Việt Cộng Chạy Tội Vi Phạm Nhân Quyền

Dù vô tình, thiển cận hay có toan tính, Việt kiều tung những thông tin, những hình ảnh phiến diện, biện hộ cho cộng-sản; làm lu mờ chính nghĩa, làm hàng ngũ chống Cộng bị ngộ nhận, bị trở ngại. Dưới nhiều hình thức như hợp tác, đầu tư, cố vấn, giao lưu “văn hóa, nghệ thuật”..., và dù khoác chiếc áo “tình thương, cứu trợ...”. Việt kiều  vẫn là lực lượng tiếp sức hữu hiệu cho Việt cộng. Bởi vì chính Việt cộng mới là kẻ được thụ hưởng còn những người cùng khổ là đại đa số người dân Việt Nam nghèo đói, khốn cùng chỉ được làm “Vật Nhân Danh”, thậm chí còn tủi nghèo cơ cực hơn, và Việt cộng càng phè phỡn tàn ác hơn. Thế nhưng chưa bao giờ Việt kiều dám nhìn nhận sự ấu trĩ, hèn nhát, phản bội, và bất nhân của họ.
Tùy thuộc vào những gì Việt kiều có và những gì Việt cộng cần mà bọn chúng đổi thay sách lược. Sách lược hay chính sách là chiến thuật. Chiến lược là trấn lột là trả thù không bao giờ thay đổi ! Hãy đi ngược thời-gian để thêm lần nữa nhận diện Việt cộng đổi thay về cái gọi là chính sách đối với Việt kiều .

F.-Việt-Kiều Là Kẻ Phản-Quốc

Cộng sản xem những người vượt biên, vượt biển trốn chạy chúng là phản quốc, phản động, phản bội, là cặn bã, là bọn quen ăn bám, là vong bản, dĩ điếm, lười biếng v.v... không một hình-dung từ xấu xa nhơ bẩn nào mà Việt cộng không dùng để ám chỉ, mô tả những người nầy, và dĩ nhiên Việt cộng có chính sách trả thù. Nếu không thoát được thì họ có thể bị bắn chết, bị hãm hiếp (nếu là nữ giới), bị lao tù đầy ải, tài sản bị tịch thu. Bị gây muôn trùng khó khăn trong đời sống như thân nhân bị giam giữ, bị điều-tra, vợ con, cha mẹ, anh chị em bị kềm chế quản-lý, bị kỳ thị ... Và cuối cùng chỉ có tiền và vàng mới may ra những áp-lực những khe khắc được nới lỏng, nhưng cái tội Phản-Quốc vẫn còn đó, chờ cơ-hội lên án và trừng phạt.

G.- Việt Kiều Là Khúc Ruột Nối Dài

Khi nền kinh tế trì trệ, tài sản Quốc gia bị Việt cộng đục khoét tham nhũng. Lầm than, thống hận vượt tràn qua sức chịu đựng toàn dân, hội đủ những điều kiện làm cuộc bạo loạn. Việt cộng liền nhớ ra và cải danh bọn “Phản Quốc” kia thành Việt kiều; rồi hóa thân cho Việt kiều thành “Khúc ruột nối dài”. Sau thời gian dè dặt thử nghiệm, Việt cộng thấy còn có thể khai thác tận dụng phần bên trong của cái khúc ruột nối dài nầy. Và từ thượng tầng đảng Mafia đỏ hình thành bộ phận Kiều vụ. Nhiệm vụ chủ yếu của Kiều vụ là nghiên cứu tìm ra phương cách gom góp ngoại tệ, khả năng, trí tuệ của Việt kiều hầu giữ vững chiếc ghế quyền-lực, để túi tham được phồng thêm. Bộ phận Kiều vận không những chiêu dụ Việt kiều về thăm, làm cái gọi là từ thiện mà còn về mua bán đầu tư, thực hiện chương-trình giao lưu làm nền tảng cho bọn tư bản đỏ đi ra, bọn phản-bội đi vào. Chúng kết nạp bọn vong thân, bọn bất lương rồi tổ chức những bọn nầy thành lực lượng khuấy phá, tạo hỏa mù làm mờ đi chính nghĩa, làm nản lòng người tâm huyết.
 Nhưng hạnh phúc không bao giờ đến với kẻ phản bội ! Không phải đó là lời răn đe mà còn là kinh nghiệm, không những ở tình trường mà còn ở nhân cách. Thật vậy, người Việt Nam định cư nước ngoài tuy vì nhiều lý do nhưng lại cùng một nguyên nhân là kinh tỡm Cộng sản, họ cũng là chứng nhân xác nhận ngụy quyền Cộng sản Việt Nam là quân vô lại, bất nhân, bạc ác không đáng để được gọi là NGƯỜI nữa. Hầu hết, trước khi ra đi Việt kiếu đều ít nhiều ấp ủ:

 -Một ước mơ: Cộng-sản phải sụp đổ
 -Một hoài bão: Nhân-dân Việt Nam được sống đúng với giá-trị con NGƯỜI.

Thoát được xiềng ách Cộng sản, họ sẽ thay mặt đồng bào, đồng đội còn lầm than cơ cực, còn bị kềm kẹp để tố cáo tội ác Cộng sản Việt Nam trước lương tâm nhân loại. Ước mơ và ý chí của họ thật đáng yêu và đáng kính. Họ đã làm rúng động lương tâm loài người. Nhân Loại cũng đã nghiêng mình cảm phục những Người Tỵ Nạn Cộng Sản Việt Nam. Họ đã từng được thế giới ngưỡng mộ như những anh hùng.
Nhưng rồi vì một số trong những người Tỵ nạn Cộng sản Việt Nam năm xưa ấy đã nhẫn tâm trở giáo chém anh em cùng chung chí hướng, họ phản bội ngay cả ước mơ ban đầu của chính họ. Và chắc chắn họ sẽ nhận lại hậu quả từ chính những người từng là đồng cảnh, từng là đồng tâm, từng là đồng bào, từng là đồng đội và cũng chính ngay từ kẻ họ đang qùy gối cúi đầu. Sự phản bội đã có hậu quả xảy ra. Tương quan giữa hậu quả và nguyên nhân là tỷ lệ thuận.

H.- Loại Việt Kiều Áo Gấm Về Làng :

Mang tâm địa của kẻ hãnh tiến nên Việt kiều lấy sự đau xót, thương hận số phận bẽ bàng kém may mắn, hay sự mơ ước của những người vất vả nghèo khổ để tự mãn, để huênh hoang, kiêu căng và thích thú. Việt kiều bất chấp đạo lý tối thiểu để thỏa mãn hoan lạc dục vọng. Việt kiều thú tính ngay cả những trẻ vị thành niên (lắm khi là con em của thân nhân, bè bạn, đồng đội năm xưa). Thế nhưng Việt kiều rất hèn hạ với cán bộ Cộng sản để an toàn. Chính bọn Việt kiều nầy, đã cung-cấp tin tức, vu khống người Việt hải-ngoại cho Việt cộng. Việt kiều biện hộ và đồng lõa sự tham bạo của Việt cộng với nhân dân trong nước. Khi trở lại nơi định cư, Việt kiều rỉ tai tuyên truyền, nghe ngóng để báo cáo. Bọn Việt kiều vô lại nầy tình nguyện làm nô bộc không công, làm con chó giữ nhà và đánh cắp tài sản của người khác, có khi Việt kiều cống nạp hoặc hoảng sợ trước quyền lực mà cúi dầu phủ phục trước mũi giày Cộng sản hoặc a tòng với Cộng sản trong những mưu-đồ bất chính. Thời gian qua, một số trong bọn Việt kiều nầy đã bị Việt cộng cướp đoạt tài sản qua dàn dựng hoạt cảnh tai nạn lưu thông, du đảng xã hội đen; có tên bị thanh toán bởi ghen tương.
 
K.-Việt Kiều Nhân Danh Tình Thương:
Tình thương và lòng nhân ái, Quê hương và Tổ quốc luôn trên đầu môi chót lưỡi bọn Việt cộng, Việt kiều. Kẻ lưu-manh tàn bạo thường che giấu chân tướng bằng mỹ ngữ. Nên nạn nhân thiên tai, người nghèo khổ tật nguyền, những đồng đội ngày xưa oanh liệt nay gãy cánh bất hạnh lại bị Việt cộng liên minh với Việt kiều bất lương kinh doanh, lấy tình thương làm bình phong. Nếu bị vạch mặt, chúng sẽ lẩn trốn với tấm thẻ bài khẩu hiệu không cấm vận tình thương - nói theo ngôn ngữ của Nhật-Tiến. Có người còn tính đến cả chuyện xây nhà, xây trường học, đào giếng, trả tiền lương cho cô thầy giáo, mở trường dạy nghề, xóa đói giảm nghèo v..v...như Nguyễn xuân Bảo hay Vũ thành An - nghe đến đây Cộng sản vừa ngạc-nhiên vừa mừng!.
Ðây là trách nhiệm của ngụy quyền Cộng sản. Toàn dân Việt Nam trong và ngoài nước có nghĩa vụ bắt buộc chúng phải trả lại quyền sống, quyền làm NGƯỜI CHO DÂN VIỆT. Tại sao kinh tế Quốc doanh bao giờ cũng ghi nhận thua lỗ và ngân sách quốc gia phải bù lỗ nhưng chúng không cho giải tư ? Bởi vì, toàn bộ các công ty Quốc doanh phải đài thọ cho cá-nhân và toàn gia-đình của non 500 ủy viên trung ương đảng vừa hưởng bổng lộc suốt đời, vừa có tiền gởi ở ngoại quốc để thủ thân khi có biến động, vừa phải chi cấp cho khoảng 2.000 du học sinh là con cháu bọn cán bộ. Theo sự tiết lộ của "Tổng Công Ty Xuất Khẩu Hải Sản Miền Nam Seaprodex", một trong những đơn vị trực tiếp chi trả mọi chi phí cho con cháu quan chức đỏ thì cứ 4 tháng, 1 du học sinh loại được du học do lý lịch phải đóng cho trường học (College hay University) khoảng 1.500 USD học phí, tiền chi tiêu như ăn ở, xe cộ, bảo-hiểm...là 1.500 USD nữa. Như thế, cứ mỗi 4 tháng, chỉ riêng cho con cháu bọn cán bộ đang du học thì toàn dân Việt Nam phải móc ra khoảng 6 triệu USD. Có biết nỗi niềm nầy không hởi phường bất lương
 
J.-Việt Kiều Văn Hóa – Văn Nghệ

Loại Việt kiều nầy trở về với Việt cộng khúm núm bợ đỡ xin áo cơm, như Hương Lan, Hoài Linh, Lệ Thu, Chí Tài, Chế Linh, Phượng Mai, Ý Lan, Khánh Ly. Nhưng áo cơm không đủ cho nô bộc, có đâu cho lũ phản trắc. Bọn nầy bị lừa, chưa về thì háo hức, lúc về bị khó khăn và trở ra bị chê bai là hương sắc tàn phai, là rẻ tiền, là phản giáo dục, là phi nghệ thuật (xem Thời-luận số ra ngày 12 và 19/8/2000) và đương nhiên loại Việt kiều nầy không tránh khỏi bị Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản vốn là những khách hàng đang nuôi sống họ trách cứ hoặc tẩy chay :

                                Chưa về, cứ tưởng mình ngon
                       Về rồi cúi mặt như con chó hèn

                                               Hay
                                Ngậm đầy một miệng bẩn nhơ
                              Nhổ ra e thẹn, nuốt vào thối tha
                               Việt kiều về nước hát ca,
                              Thân con chó ghẻ lê la gầm bàn.
Ước mong các ca-sĩ, các trung-tâm băng nhạc không dẫm lên nỗi đau của đồng bào dù nhìn với chiều hướng nào.

k.-Việt Kiều Hợp Tác Kinh Doanh

Bọn Việt kiều nầy là những tên thương lái vô lương tâm, chúng biết đồng-bào, đồng đội nghèo khó, cần tiền, phải nhẫn nại, chịu đựng, nên chúng móc ngoặc với bọn cường quyền chèn ép bóc lột hà hiếp đồng-bào. Những vụ làm sỉ nhục công nhân Việt Nam như bắt quỳ, đánh giày lên đầu, phạt trừ lương...những chủ Việt kiều nầy có thái độ gì không ?
  -Thưa KHÔNG, rất rõ ràng là KHÔNG !
Dưới mắt Việt cộng, thì Việt kiều phải là vật hy sinh. Để bảo vệ manh mối làm ăn, để tỏ thái độ quyết liệt với nhau khi nội vụ bị phanh phui, để giữ bí mật lưu manh thương trường, lập tức Mafia Việt cộng xử tử Việt kiều để bịt đầu mối như vụ bà Việt kiều Nguyễn Thị Hiệp ở Canada, hay vụ tống vào tù để trấn lột như Việt kiều Trịnh vĩnh Bình ở Hòa-Lan với số vốn bị tước đoạt lên tới 20 hoặc 30 triệu Mỹ kim; và Việt kiều Lưu hùng Sơn tức Sonny Lưu 55 tuổi trú tại vùng Little Sài Gòn Nam California, Hoa kỳ đang bị “rắc rối” vì mang số tiền 25 triệu dollars về làm ăn và đang quỵ lụy khẩn cầu được bỏ của cứu lấy thân !
Thực tế người dân trong nước quá bi thương khốn cùng. Đồng bào căm hận Việt kiều đã đóng vai Việt gian, đồng lõa với Việt cộng, gieo bao đau thương tan tác thảm nạn, nên trong nước có câu ca-dao mới như sau:

                               Việt Gian, Việt Cộng, Việt Kiều,
                   Ba thằng Việt ấy, tiêu điều Việt Nam.

                                                    Hay :                  
                                  Việt gian, Việt cộng, Việt kiều,
                                 Ba thằng Việt ấy, đem bêu thằng nào ?
                                  Việt kiều, Việt cộng, Việt gian
                                 Ba thằng giặc ấy, thằng nào cũng bêu !
Ðể chấm dứt câu chuyện trao đổi hôm nay, chúng tôi xin lược trình bài phóng-sự của ký giả Xuân Mai báo áp phê số 4 tại Paris như sau :
-“Ông Nguyễn Minh Tuyền, 59 tuổi, định cư tại Pháp năm 1980 với lá đơn có lời lẽ chân thành thống thiết như sau: "Nếu tôi ở lại, nhà cầm quyền CSVN sẽ bắt giam, đánh đập và bỏ tù tôi không có ngày ra. Vì lý do nhân đạo, tôi trân trọng thỉnh cầu nước Pháp vui lòng chấp thuận cho tôi được tỵ nạn chính trị, sống tạm dung trên mảnh đất tự-do nầy, và tôi chỉ trở về xứ cũ, khi nào Quê-hương tôi không còn duy trì chế-độ Cộng-sản”. Nhưng ông Tuyền đã phản bội tư cách tỵ nạn của ông liên tục từ năm 1995 đến Tết Canh Thìn 2.000 tới 7 lần chôn (chôn bà nội 3 lần, 2 lần chôn bố và 2 lần chôn mẹ mà không hề xin phép OFPRA (Office Francais de Protection des Réfugiés et Aptrides – Cơ quan bảo vệ những người tỵ nạn và vô Tổ quốc tại Pháp) hoặc giấy Sauf-Conduit (hộ chiếu đặc biệt) của Cảnh sát địa phương. Ngày 26.7.2000 ông Tuyền và 544 người Việt khác được OFPRA gởi thư thông báo rút lại thẻ tỵ nạn với lý-do: "Ông tự ý trở về xứ cũ, khi chế độ độc tài Cộng sản chưa chấm dứt, nhưng không hỏi ý kiến hoặc thông báo cho cơ quan chúng tôi biết, để bảo-vệ sinh mạng cho ông, tức là ông đã từ bỏ quyền tỵ nạn chính trị, không cần đến sự che chở của chúng tôi nữa. Chiếu theo đìều I khoản A-2 của Hiệp định Genève ngày 28.7.1951, chúng tôi thu hồi lại thẻ tỵ nạn. Ðồng thời cũng trình lên Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc, kể từ hôm nay, OFPRA không còn chịu trách nhiệm với ông, về tình trạng cư-trú, xin việc làm, hưởng trợ cấp xã hội, theo diện tỵ nạn chính trị”. Ðược biết từ năm 1988 đến tháng 7 năm 2000, tổng số người Việt lâm vào tình trạng tương tự là 22.417 người. Theo lời ông M.Motu thì người tỵ nạn có quyền trở về xứ cũ  trong trường hợp đặc biệt như con cái, cha mẹ, anh chị em ruột bị bịnh nặng, đang hấp hối, chết ; trong các trường hợp đó người tỵ nạn có thể đến Préfecture sở tại xin cấp Sauf-Conduit. Sẽ phạm luật nếu đến tòa Ðại-sứ Việt cộng xin visa trước khi có hộ-chiếu đặc-biệt”.
Tên trưởng-phòng cấp chiếu khán Việt cộng rất đểu cán khi giải thích vấn đề nầy :
- "Nhà nước Việt Nam rất có thiện chí trong vấn đề hàng tháng cung cấp danh sách ghi nhận tất cả người Việt Nam mang Titre de Voyage (thẻ thông hành) lên sứ quán xin nhập cảnh cho Préfecture biết để Préfecture thông báo lại cho OFPRA. Chúng tôi hợp tác việc ấy với chính phủ Pháp là nhằm mục đích chứng minh cho dư luận Quốc tế thấy rằng, bọn Việt kiều nầy lếu láo, chạy qua đây vì lý do kinh tế, kiếm việc làm, chớ không phải vì nhà nước chúng tôi đàn áp, bắt bớ, tra tấn, giam cầm, chà đạp nhân quyền như bọn họ đã từng vu khống”.
Và một giới chức cao cấp trong bộ Ngoại giao Pháp mạnh mẽ phản đối : 
- Chính phủ Pháp không bao giờ hại người vô tội như thế. Chính-phủ Việt cộng từ lâu, qua các trào Võ văn Sung, Mai Văn Bộ, Trịnh ngọc Thái, Nguyễ -chiến Thắng và Nguyễn mạnh Dũng đã xem người Việt Nam là thành phần cực kỳ phản động, cần phải triệt hạ, khéo léo áp dụng chính sách gậy ông đập lưng ông” .
- Dễ dãi trong việc cấp chiếu khán cho người Việt tỵ nạn về thăm nhà, dù thừa biết rằng, họ không có quyền. Ðây là cách thức giúp người tỵ nạn phạm pháp, để một ngày kia họ sẽ bị OFPRA rút thẻ ty nạn.
- Sau khi cấp chiếu khán bừa bãi, tòa đại sứ lại ra thông cáo cho Bộ Nội Vụ Pháp biết rõ tên tuổi từng người xin cấp visa về Việt Nam .
- Một khi bị rút thẻ ty nạn, họ bị mất luôn thẻ thường trú (Carte de séjour). Muốn xin việc làm phải có thẻ Lao-động (Carte de travail). Nếu muốn cư ngụ trên 3 năm phải trình Passport của CSVN. Như thế người tỵ nạn đang được sống Tự do, bỗng trở thành công dân VC, đặt mình dưới sự kiểm soát của Cộng sản Việt Nam cho đến mãn kiếp.
- Chính-phủ Cộng  sản Việt Nam cũng phải hiểu rằng, tán trợ, hoặc giúp đỡ người phạm pháp, cũng phạm tội đồng-lõa. Cấp visa cho người tỵ nạn tức là cố ý phạm luật bang giao giữa hai nước. Chúng tôi nghĩ, đã đến lúc nên đặt lại vấn-đề nầy với chính phủ Cộng sản Việt Nam”.
 Kết luận

 Ðồng bào trong nước đã đầy ắp thống khổ và căm hận. Chấm dứt ngay hành động bất lương, những con người manh tâm mang LÒNG VIỆT GIAN trong chiếc áo Việt kiều. Những hình ảnh nêu trên chắc cũng đủ thức tỉnh lương tâm một số người, nếu có và còn muốn trở thành VIỆT KIỀU.
                                      Tống Phước Hiến
                







__._,_.___

Posted by: Hien Tong

Saturday, October 3, 2015

CHỈ MỘT CÂU HỎI THÔI ? (Đặng Chí Hùng)

 


 

CHỈ MỘT CÂU HỎI THÔI ? (Đặng Chí Hùng)

Dịp rảnh rỗi, tôi được mời đến nhà của một người bạn ăn cơm. Không khí quả là đông vui của ngày cuối tuần đồng thời là bữa tiệc sum họp gia đình, bạn bè. Sống ở xứ Người mà có thời gian như vậy là rất quý báu. Ở đây ai cũng làm, cũng học thật miệt mài, chỉ tranh thủ có 2 ngày cuối tuần gia đình bạn bè gặp gỡ.

Câu chuyện đang hào hứng và đầm ấm. Bỗng có mấy người bàn về chuyện đi du lịch. Hai cặp vợ chồng người bạn kể về chuyến du lịch mà theo họ là “thú vị” khi bay từ Canada về Trung Cộng rồi đi tàu thủy qua Singapore, Thailand và Việt Nam. Giá của chuyến đi khá rẻ, khoảng 2000 Canadian Dollar / người cho chuyến đi trọn gói đó. Tính với mức thu nhập ở Canada thì đó là khá rẻ. Ai cũng vui, ai cũng cười và chung nhau những ly rượu thật đậm đà.

Nhưng ở góc phòng, chỉ có tôi và anh bạn thân lặng lẽ bỏ ra ngoài hút thuốc lá. Đã lâu rồi tôi không hút thuốc, nhưng hôm đó tôi bỗng nhiên thèm thuốc trở lại, cái thèm để xua đi nỗi buồn, cái thèm để xóa những ưu tư. Không ai bảo ai nhưng anh bạn thân và tôi đều hiểu chúng tôi bỏ ra ngoài vì lý do gì. Chúng tôi không muốn nghe những chuyến đi đó bởi nó đang góp phần giúp cho Trung Cộng thu được những đồng tiền để tiếp tục xâm lấn Việt Nam, còn Việt Cộng cũng thu được những đồng tiền để có thể tiếp tục đàn áp người dân Việt. Hai anh em chúng tôi đều tự hứa với nhau không trở về Việt Nam khi còn Việt Cộng.
Thật ra, không phải chỉ những anh em trong bữa tiệc mà chúng tôi dự hôm đó mới có những chuyến đi về Việt Nam, chuyến đi Trung Cộng tưng bừng. Mà còn rất, rất nhiều người Việt trên khắp toàn cầu vẫn có những chuyến đi như vậy. Họ vô tình đã tiếp tay cho giặc và Việt gian tiếp tục đàn áp những người dân Việt Nam.
Câu chuyện của những người hải ngoại trở về Việt Nam hoặc đi tới Trung Cộng chỉ dừng lại ở một câu hỏi. Câu hỏi thật giản đơn mà có lẽ ai cũng biết nhưng ít người dám trả lời. Câu hỏi đó là : “Tại sao anh có mặt ở đây ?”. “Ở đây” chính là Hải ngoại này, chính là những quốc gia có tự do dân chủ như Canada, Mỹ, Pháp, Đức…
questionmarkNói về những người ở đây thì có nhiều dạng như tị nạn, di dân kinh tế, du sinh vv…Nhưng tựu chung có hai lý do chính đó là vì chính trị hoặc ra đi vì kinh tế. Nếu vì lý do chính trị thì rõ ràng là không có lý do gì để biện hộ cho việc anh quay về Việt Nam ăn chơi, anh đi sang Trung Cộng để tiêu tiền cả. Đó chính là một sự phản bội chính lý tưởng của mình. Lý tưởng của người tị nạn chính trị không đội trời chung với cộng sản. Ăn chơi nơi xứ cộng sản là tiếp tay cho chúng, là bán rẻ lương tâm, là xé bỏ căn cước tị nạn chính trị. Các vị tị nạn chính trị nghĩ gì khi nhớ lại lúc phỏng vấn định cư?. 100% các vị trả lời rằng đi vì lý do không sống được với cộng sản. Vậy thì nay ai về Việt Nam ăn chơi liệu có còn nhớ đến những gì mình đã khai báo với Cao Ủy tị nạn và Chính quyền các nước nhận mình?.

Nếu nói về những ai qua đây vì lý do kinh tế bao gồm di dân kinh tế, du sinh và tị nạn kinh tế thì cũng cần câu hỏi đó. Vì sao anh đến đây ? Bởi vì ở Việt Nam kinh tế, giáo dục, y tế là một sự thấp kém nên các vị phải ra đi tìm chốn tốt hơn. Điều đó là hợp lý. Nhưng rõ ràng như vậy các vị đã thừa nhận CSVN không hề tốt đẹp gì cả nên khiến các vị phải ra đi. Nếu ở Việt Nam tốt đẹp, có một nền kinh tế phát triển tốt thì các vị sẽ chẳng ra đi để phải bắt đầu lại từ đầu với đủ thứ khó khăn như: ngôn ngữ mới, văn hóa mới và hàng năm mất tiền về thăm gia đình…Như vậy các vị cũng phải thù ghét cộng sản mới đúng chứ. Vì cộng sản đã không cho các vị được cuộc sống tốt đẹp trên chính quê hương mình.

Nói như vậy, nhưng chúng ta cũng thông cảm với một phần nhỏ nào đó phải trở về Việt Nam thăm cha mẹ, ông bà còn đau yếu hoặc tang gia. Nhưng số đó rất ít và có thể thông cảm được.
Rõ ràng dù ra đi với lý do chính trị hay kinh tế thì chúng ta vẫn là người Việt Nam, chúng ta cần phải nghĩ về cho đất nước và dân tộc chúng ta còn trong vòng kiềm tỏa của CSVN, cũng như vòng xâm lăng của giặc Tầu. Chúng ta có ích kỷ không khi chúng ta trở về Việt Nam hoặc đi sang Trung Cộng để tiêu những đồng tiền như thể tiếp máu cho loài quỷ đàn áp chính đồng bào mình. Không thiếu gì chốn tươi đẹp để chúng ta đi du lịch, để chúng ta hưởng thụ. Chúng ta không thể bỏ những đồng tiền ra mà không suy nghĩ điều đó cho quê hương Việt Nam. Chúng ta không nghĩ đến điều đó là chúng ta ích kỷ. Một điều quan trọng hơn, xứ sở tự do chúng ta đang sống dạy cho chúng ta sự yêu thương, sự chia sẻ, không ích kỷ cá nhân và cả tình yêu thương đất nước, dân tộc. Vậy mà lẽ nào chúng ta quên đi cội nguồn dân tộc, quên đi những bài học nhân bản nơi xứ tự do để mua lấy những thú vui rẻ tiền. Điều đó thật đáng buồn !
Thưa các quý vị !
Không ai có quyền chỉ trích ai, quyền đi đâu, làm gì và tiêu tiền ở đâu chính là quyền của các bạn. Nhưng xin các bạn hãy luôn nhớ chỉ một câu “Tại sao các bạn ở đây, ở xứ này ? “ để thấy rõ lý do mình có là phía đối lập của CSVN hay không. Và các bạn cũng cần đắn đo suy nghĩ xem những gì mình đang làm có tiếp tay cho CSVN, Trung Cộng đàn áp quê hương chúng ta hay không. Nghĩ đến những điều đó bằng tấm lòng dân tộc, chắc chắc chúng ta sẽ có câu trả lời đúng cho riêng mình.
Không có đâu bằng quê hương mình, điều đó ai cũng hiểu. Tôi biết rằng tất cả đồng bào dù ra đi với lý do gì cũng hết lòng yêu quê hương mình. Chỉ cần các bạn nghĩ đến quê hương theo cách thật rõ ràng, không tiếp tay cho Trung Cộng xâm lấn, không tiếp tay cho bạo quyền đàn áp thì sẽ tốt hơn cho dân tộc Việt Nam. Yêu quê hương bằng cách lo cho những người còn ở lại chính là một điều đáng làm. Nhưng lo bằng cách nào cho đúng đắn ?.Đó chính là vấn đề cũng cần phải bàn đến.

Theo ước tính, năm 2015 sẽ có 15 tỷ USD tiền từ nước ngoài chuyển về Việt Nam. Đó là một nguồn tiếp máu vô giá cho CSVN vì đã từ lâu CSVN dựa vào những đồng ngoại tệ để tiếp tục nuôi dưỡng quân đội và công an đàn áp người dân chúng ta. Nếu chúng ta không tiếp máu bằng những đồng ngoại tệ, những chuyến ăn chơi tốn kém của chính chúng ta thì chắc chắn chế độ độc tài CSVN sẽ phải sụp đổ trong tương lai rất gần bởi vì lý do kinh tế.
dongtiengoivevnNhững đồng tiền chuyển về Việt Nam (Ảnh: Reuter)
Vì một số bất đắc dĩ vẫn còn cha mẹ già tại Việt Nam, việc gửi tiền là không thể tránh khỏi. Nhưng tất cả bà con hãy giảm xuống tới mức có thể. Hãy thôi những chuyến đi chơi về Việt nam, sang Trung Cộng thì điều đó thật tốt cho công cuộc tự do dân chủ cho Việt Nam.
Trở lại bữa tiệc, hai anh em chúng tôi không còn vui nữa vì chúng tôi cảm giác có những cái gai đâm vào tim chúng tôi. Những trái tim đang đau đáu về quê hương Việt Nam đang rỉ máu. Cái gai đó đến từ chính những người bạn của chúng tôi, họ đã vô tình tiếp máu cho giặc Tàu và cả giặc cộng tiếp tục đàn áp dân tộc của chúng tôi. Biết rằng họ chỉ vô tình, nhưng có lẽ đó là nỗi đau mà tôi thấm thía lý do vì sao hơn 40 năm qua chúng ta chưa lật đổ được chế độ cộng sản tại Việt Nam.

Một, chỉ một câu hỏi cứ lan man và bay bổng trong đầu tôi “Vì sao chúng ta ở đây?”. Câu hỏi đó là giành cho tất cả chúng ta, những người mang căn cước tị nạn cộng sản, những người ra đi vì cuộc sống khó khăn tại Việt Nam. Câu hỏi đó không giành cho riêng ai cả. Tất cả chúng ta, những ai có măt “ở đây” đều có chung câu hỏi đó.
Đêm đất Khách ta hướng về đất Mẹ
Lòng nghẹn ngào hai tiếng “Quê Hương”
Ta tự hỏi làm gì cho Dân Tộc ?
Không đắm chìm trong nô lệ ngàn năm.
Xin hãy sống cuộc đời cho Đất Nước
Cho những người xa tận phía trời Nam
Còn nhịp thở, ta xin đừng vô cảm
Đất Mẹ hiền sẽ chẳng thể nào quên.
Đặng Chí Hùng
18/09/2015

__._,_.___

Posted by: HungViet Bui 

Nick Ut ác ghê


---------- Forwarded message ----------
From: MP <
Date: 2015-10-01 21:56 GMT-04:00
Subject: Nick Ut ác ghê
To:





Nick Ut ác ghê


Độc như Vịt Xiêm
Ác như Nick Út



Huỳnh Công Út (Nick Út)



Hồi ở Miền Tây, tôi thường hay nghe “anh là lính đa tình” dặn nhau coi chừng “Độc như Vịt Xiêm”, loạng quạng là- theo cách nói thời nay- “sát thủ mưng mủ”, nhưng chưa bị thịt Vit Xiêm nó hành lần nào. Thế mà nay thấy hình “Em bé Napalm” của Nick Ut chụp cách đây 42 năm lại đem ra triển lãm tại Hà Nội, tôi bị “hành”, “bỗng dung muốn khóc” và la to lên “Ác như Nick Út!”.

“Ác như Nick Ut!”, không phải vì thấy cái mặt của tác giả trông quả đúng là nham hiểm- tôi không biết gì về tướng số nhưng tự nhiên quả quyết như thế, nếu không đúng thì xin ông Nick tha cho. Tôi thấy “Ác như Nick Ut” không phải nhờ “xem mặt mà bắt hình dong” ông, nhưng qua việc ông làm.

Việc ông làm ở đây là đem hình ảnh một em bé gái bị phỏng bởi bomb napal, trần truồng hốt hoảng chạy khỏi vùng bom đạn, nay đã thành phụ nữ khá lớn tuổi ra triển lãm hết chỗ này, mai bày chỗ kia cho công chúng xem.

Thà như hồi còn chiến tranh, ông làm phóng viên cho hãng AP, nếu như vì “ăn cây nào rào cây ấy”, ông ăn tiền của bọn phản chiến Mỹ mà chụp những cảnh chỉ có lợi cho mưu đồ tuyên truyền của chúng, biến nạn nhân là quân dân Miền Nam thành tội phạm và biến tội phạm là quân Bắc Việt xâm lăng thành nạn nhân, thì chả ai trách ông làm gì.

Đàng này bức hình em bé Kim Phúc của Nick Ut đã góp phần vào chiến thắng của phản chiến Mỹ lẫn VC gây chiến, Mỹ đã “cút, nguỵ đã nhào”, chiến tranh đã chấm dứt hơn 40 năm rồi, và “bên thắng cuộc” tức nhà nước Hồ Chí Minh suốt thời gian qua và đang tiếp tục kêu gọi hãy quên quá khứ, hãy “Hòa hợp hòa giải”, và nhất là cô bé trong hình năm xưa nay đã thành bà lên tiếng, “…hãy quên nó đi”(1).



Bức hình em bé Kim Phúc của Nick Ut



Thế mà Nick Ut cứ chưng đi bày lại, khắp nơi, vẫn với ánh mắt tự hào với “tác phẩm tuyệt diệu”. “Có người ví von, như trời đất sinh ra” người ta chê ăn cơm nguội, Nick Ut lại khoái xực cơm thiu, cơm thối. Chẳng lẽ ông công dân Mỹ gốc Mít Nick Ut đói đến thế sao. Đói đến mờ mắt, quên cả luật pháp Mỹ cấm phổ biến ra chỗ công khai hình ảnh để lộ bộ phận sinh dục của con người, đặc biệt là của trẻ nít? Có người tự hỏi có bao giờ Nick Ut tưởng tượng nếu đứa bé gái trần truồng trong hình kia là con ông, là vợ ông bây giờ, liệu ông có dám “chiêu hàng” như vậy không?



   Ông Nick Út và bà Phúc tại triển lãm ảnh ở Anh. Ảnh: Mirror
Ông Nick Út và bà Phúc tại triển lãm ảnh ở Anh.


Phải chăng, chỉ có “Ác như Nick Ut” mới giúp Nick Ut quên hết lý trí tình cảm “làm được” chuyện triển lãm “Em bé Napalm” dài dài đến hôm nay như vậy.

Xin bắt chước bác Hồ, kết thúc bài mổ bằng câu: Nick Ut ác ghê!

22/06/2015
C.T (Cu Tèo)










Trảng Bàng trên Quốc lộ 1 vào lúc 2g chiều, đó lại là một ngày ‘định mệnh’ đối với 2 người: phóng viên chiến trường Nick Út làm việc cho hãng AP và cô bé Phan Thị Kim Phúc. Định mệnh đã đưa đẩy Nick Út đến khoảnh khắc dùng chiếc máy ảnh Leica M3 ghi lại hình ảnh cô bé Kim Phúc, 9 tuổi, đang trần truồng chạy ra từ đám khói lửa của bom Napalm phía sau lưng.








Sau này, người ta xác nhận trong bức hình lịch sử của Nick Út có 5 đứa trẻ đều trong tư thế chạy trong hoảng loạn, từ trái sang phải, gồm:

(1) Phan Thanh Tâm, em trai của Kim Phúc, đang mếu máo, cặp mắt nhắm tít (sau tai nạn này em bị hỏng một mắt);

(2) Phan Thanh Phước, em trai Kim Phúc, vừa chạy vừa ngoái đầu nhìn lại khói lửa phía sau lưng;

(3) Kim Phúc với bộ mặt vô cùng hốt hoảng, đang gào thét trong những bước chạy với hai cánh tay tựa như chim cánh cụt;

(4) Hồ Văn Bốn và (5) Hồ Thị Tùng là chị em bà con với Kim Phúc, đang dắt nhau thoát thân khỏi vùng khói lửa.



Phía sau những đứa trẻ là 4 người lính thuộc Sư đoàn 25 Bộ binh, tất cả cũng đều trong tư thế chạy. Người thứ nhất nhìn xuống mặt đường, người thứ hai chạy vung tay, người thứ ba hai tay ôm súng và người thứ tư cũng đang ngoái nhìn về cùng một hướng với Phan Thanh Phước. Đó là hướng những quả bom napalm đang lần lượt nổ. Lọt lại phía sau cùng trong ảnh là một người lính mờ nhạt chỉ còn là một cái bóng...

Sau cùng là đám khói lửa từ 4 quả bom napalm được thả từ một phi cơ. Người thì bảo đó là máy bay Mỹ, kẻ thì nói là phi cơ thuộc không lực VNCH. Giả thuyết thứ hai có phần đúng hơn, vì vào thời điểm năm 1972 quân đội Mỹ đã rút khỏi Việt Nam, không quân Mỹ chỉ yểm trợ cho những trận đánh lớn bằng các phi vụ xuất phát từ Đệ thất hạm đội.

Người ta còn nói đó là một phi vụ ‘oanh tạc lầm’, thả ngay trên đầu ‘phe ta’ nên mới có cảnh tháo chạy hỗn loạn. Mọi người trong ảnh, từ những người lính đến trẻ em, chạy ra khỏi chỗ bom nổ với những khuôn mặt hoảng loạn. Kim Phúc còn hai đứa em nhỏ đã thiệt mạng ngay lúc bom nổ nên không hiện diện trên bức hình.



nick-1-8641-1430304317.jpg





Kim Phúc được binh sĩ Mỹ chữa phỏng tại chỗ bằng nước trong biđông và nước mưa trên đường.




alt





Phan Thanh Tâm đưa tay dụi mắt, sau này bị hỏng một mắt...
.



Những đứa trẻ tiếp tục chạy...




Bom napalm là loại bom cháy với nhiều cỡ: cỡ nhỏ là các loại bom có khối lượng 6 hoặc 10 pound, cỡ vừa có khối lượng từ 100 đến 200 pound, cỡ lớn có khối lượng 500 đến 750 pound. Bom napalm dễ bốc cháy, khi cháy có khói màu đen, lửa màu vàng và có mùi khét. Nhiệt độ cháy từ 800 – 1.000 độ. Độ bám dính vào vật thể rất lớn và rơi xuống nước vẫn cháy. Với các bom 250 pound, phạm vi gây cháy từ 20 - 30 m.

Bom napalm gây phỏng nặng và bỏng sâu trên thân thể con người. Napalm - còn gọi là ‘phốt-pho trắng’ hay lân tinh - là chất cháy gây phỏng đặc biệt nguy hiểm, có thể giết chết nạn nhân một cách nhanh chóng. Đối với những người sống sót nhưng bị bỏng độ 3, phần da và mạch (vascular dermis) bị thương tổn nặng. Tuy nhiên, các nạn nhân bị bỏng độ 2 do bị dính các giọt napalm cũng sẽ phải chịu rất nhiều đau đớn.




Phan Thị Kim Phúc và bức ảnh “định mệnh” tại Salt Lake City.




Nick Út tại Đồi 881, Khe Sanh, gần biên giới Lào.




Nick Út tại Hội thảo Eddie Adams (2) năm 2010.




Nick Út trong lần được gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhân dịp mở văn phòng AP đầu tiên ở Hà Nội. (Ảnh nhân vật cung cấp)
Nick Út trong lần được gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhân dịp mở văn phòng AP đầu tiên ở Hà Nội.




Việt Nam, cuộc chiến tranh qua ảnh  - ảnh 4
Phóng viên chiến trường Nick Út trả lời phỏng vấn tại triển lãm





alt
Đứng bên cạnh Kim Phúc ngay Bức tường chiến tranh (Washington DC) tháng 4/2009.




ut-2519-1433844705.jpg
Ông Út tại địa điểm mà ông đã chụp bức ảnh nổi tiếng ngày 8/6/1972.




trien-lam-anh-chien-tranh-Viet-Nam-phong-vien-chien-truong-hang-thong-tan-AP
Nick Út bên bức ảnh cô bé Napalm Kim Phúc




Bà Kim Phúc và phóng viên Nick Út đứng trước bức ảnh 'em bé naplam'
Bà Kim Phúc và phóng viên Nick Út đứng trước bức ảnh 'em bé naplam'









Nick Ut và Em bé Napalm






Trước hết Cu Tèo có lời xin lỗi riêng tác giả tấm hình nổi tiếng “Em bé Napalm”. Chuyện là... Biết Ông yêu nước Việt Nam như lời ông tuyên bố (*)“Lúc nào tôi cũng tự nhủ tôi là người Việt Nam, tôi yêu quê hương tôi, yêu mảnh đất này”, tức là Ông yêu tiếng Việt, nên tôi hồ hởi phấn đấu lao động học tập cải tạo, à quên, phấn đấu phiên âm cái tên Lai Mỹ của Ông ra tiếng mẹ đẻ ông, nhưng rất tiếc không biết “mổ” thế nào cho đúng; mặc dầu đã bỏ công “tham khảo” nhiều nơi, song người thì gọi Ních Út, kẻ thì kêu Ních Ụt. Thôi thì, lực bất tòng tâm, xin Ông bằng lòng cam chịu y như cái tên Mỹ lai Nick Ut, ghi trong Passort Mỹ của Ông vậy.

Ông Nick Ut nổi tiếng về bức ảnh em bé Kim Phúc không may bị bom Napalm của Không quân VNCH thả lầm, bị phỏng trầm trọng. Hình này đã được triển lãm đi triển lãm lại nhiều lần trên 40 năm qua và mặc dầu nó được giải thưởng Pulitzer, nhưng qua cuộc triển lãm của Nick Ut vừa qua, tôi mới thực sự cảm phục lòng can đảm của ông.

Hai chữ “can đảm” Cu Tèo đề cập ở đây đương nhiên không dính dáng đến chuyện một phóng viên chiến trường đúng nghĩa bất chấp nguy hiểm đến tính mạng, xả thân vào giữa chiến địa để ghi lại hình ảnh của cả hai phe đối nghịch lâm chiến, vì hình này Nick Ut đứng ngoài xa và rình em bé chạy từ vùng lửa khói chạy ra tới chỗ an toàn mới chụp được; vả lại nếu là một phóng viên chiến trường can đảm thì ông đã chộp được những cảnh chiến tranh khủng khiếp gấp ngàn lần, chẳng hạn như cảnh Cộng Sản đập đầu hay chôn sống hàng ngàn người dân Huế vô tội Tết Mậu Thân, hoặc cảnh Bộ đội Bắc Việt xối xả bắn vào biển người dân chạy trốn trên Đại lộ Kinh Hoàng năm 1972... tiếc thay Nick Ut đã không hiện diện tại những nơi đó để chụp những tấm hình cực kỳ bất hủ có một không hai...

Cũng không phải cái can đảm ông đã làm công dân Mỹ, lấy tên Mỹ là Nick, tuyên thệ trung thành và cầm súng bảo vệ nước Mỹ khi cần mà ông lại dám lên tiếng “Lúc nào tôi cũng tự nhủ tôi là người Việt Nam, tôi yêu quê hương tôi, yêu mảnh đất này”, nhưng ông lại không thèm bỏ quốc tịch Mỹ để về VN sinh sống. (*)

Can đảm mà Tèo “khen” Nick Ut ở đây là ông đã dám về nước chưng ra giữa Hà Nội hình “Em bé Napalm”, một bức hình cực kỳ phản động. Phản động ở chỗ nào? 

“Một bức hình bằng nghìn lời nói”. Một bức hình “em bé Napalm” còn hơn cả nghìn cuốn sách trắng vạch mặt bọn bồi bút gia nô tung hô bác đảng bấy lâu nay. Chỉ cần nhìn qua tấm hình và biết em bé trần truồng trong bây giờ ở đâu thì thấy ngay bức tranh nó “mang tính” phản động đến đâu:

Các em bé đang sống an lành vì đâu mà lâm vào cảnh bom rơi đạn lạc? Chẳng lẽ tự nhiên làng mạc quê hương em đang thanh bình mà các anh phi công VNCH tự nhiên mang bom Mỹ đến thả? Nếu bảo sỡ dĩ đất nước phải chịu cảnh binh đao là vì “Quân Ngụy” chống lại Bộ đội cụ Hồ vào giải phóng Miền Nam, thì tại sao các em bé này không chạy sang phía “Kách Mạng” khuất sau màn khói sau lưng mà lại chạy về phía các chú lính VNCH?

Thế rồi sau 30/4/75, không chỉ một bé Kim Phúc của tỉnh Tây Ninh, mà cả Miền Nam bị phỏng…

Và Cộng Sản đã cướp lấy “thời cơ” Kim Phúc Phỏng để lợi dụng tuyên truyền cho chế độ bằng cách o bế em đủ điều, cụ thể là đưa em qua cho Cu Ba “gác” (Việt Nam ngủ) để học ngành Dược. Thế mà “Em bé Napalm” đã tìm cơ hội xin tỵ nạn Cộng Sản ở Canada.

Nói tóm lại, “Em bé Napalm” là một bức hình cực kỳ phản động đối với nhà nước Cộng Sản.

Khâm phục lòng can đảm của Nick Ut đã dám vào giữa hàng ngũ Cộng Sản để chống Cộng Sản. Cảm phục sự khôn ngoan của bé Kim Phúc lúc nhỏ bị bom Mỹ mà đã biết chạy về phía VNCH, lớn dù được nuông chiều, vẫn chạy mặt Cộng Sản. Chạy một mạch đến Bắc Mỹ nước non ngàn dặm.


Cu Tèo















Please note: If you forward this email please delete the forwarding history, which includes my email address. It is a courtesy to me and others who may not wish to have their email addresses sent all over the world! Deleting the history helps prevent spammers from mining addresses and sending out viruses. Thanks!


__._,_.___

Posted by: HungViet Bui 

BỒ TÁT HỒ CHÍ MINH NGỒI TRÊN -- RỒI ĐỨC PHẬT SẼ ĐI XUỐNG...??


On Thursday, September 17, 2015 12:00 AM,  <> wrote:


BỒ TÁT HỒ CHÍ MINH NGỒI TRÊN -- RỒI ĐỨC PHẬT SẼ ĐI XUỐNG...??  ..Đau Lòng Phật Tử

Đọc sơ về TT Liên Thành thì phải công nhận LT biết rõ về biến động Huế --- Tự Thiêu - Bàn Thờ Phật xuống đường - 63 đến Mậu Thân 68.
Đau lòng quá.

Sau Mậu Thân 68 , dân Huế đặt cho TT Thích Trí Quang tên mới là "  TT   Sư  Hổ  Mang  "

Đừng trách ai cả ...Tất cả đều bị Công Sản lừa hết. TT Tri Quang cũng yêu nước và yêu Phật Giáo , nhưng bị CS lợi dụng và bị CS đưa vào tròng.


Xin đừng ai đổ tội cho LT ăn tiền của Giáo Hoàng Vatican hay hoài Ngô hoài Bắp gì hết . Vu oan nói dối tội chết


Ông Diệm chết năm 1963 rồi-  Bàn thờ Phật, các Nhà Sư vẫn xuống đường tới 4-75

Sự thật TT Liên Thành  là một Phật Tử thuần túy , yêu nước và yêu Phật Giáo chân chính .
- TT  LT không phải Roman Catholic . Nếu không đám " con chiên CG ngu khờ theo GH Vatican "  bị bôi tro trát trấu chỉ có chết




--------------------------------------



Orange County, California Ngày 13 tháng 7 năm 2013

Thưa Hòa Thượng Thích Tâm Châu, 

Trước khi đi vào câu chuyện chính mà tôi muốn thưa với Hòa thượng, tôi xin tự giới thiệu cá nhân tôi về đời tư cũng như đời công để Hòa Thượng rõ về đối tượng đang thưa chuyện với Hòa thượng: 


A.-    Về đời tư: 

Tôi là Liên Thành xuất thân trong một gia đình Hoàng Tộc, thuộc huyết thống chính thống của Đức Đông Cung Anh Duệ Hoàng Thái Tử Đại Nguyên Soái Nguyễn Phúc Cảnh, con trưởng của Hoàng Đế Gia Long.

Ông Nội tôi là Kỳ Ngoại Hầu Cường Để, một nhà cách mạng Việt Nam, ông là cháu đích tôn đời thứ 5 của Hoàng Đế Gia Long.

Bà nội tôi là cháu ngoại của Vua Thiệu Trị và là em ruột của Đệ I Tăng Thống Phật Giáo Việt Nam, Ngài Đại Lão Hòa Thượng Thích Tịnh Khiết.

Như Vậy trong liên hệ gia đình tôi gọi Ngài Hòa Thượng Đệ I Tăng Thống là Ôn. Ngoài ra người Bác của tôi là Ông Tráng Đinh, người đã từng cùng với bác sĩ Lê Đình Thám lập ra Hội Phật Học Trung Việt từ 1944 và tôi biết rõ rằng chính Ông Trí Quang là một trong những học viên đầu tiên của Hội Phật Giáo Việt Nam tại Trung Việt. 

Ngoài ra gia đình tôi có anh Liên Phú hiện là Đại Lão Hòa Thượng đang trù trì một ngôi chùa tại Vùng Đơn Dương ở gần thị xã Đà Lạt.

Sở dĩ tôi phải đưa lý dịch dài giòng liên hệ của tôi đối với Phật Giáo để chứng minh rằng những lời tôi sắp thưa cùng hòa thượng là những lời lẽ hoàn toàn không có ý tưởng nào gọi là đánh phá Phật Giáo mà chỉ với mục địch nói lên sự thật đã bị cộng sản Việt Nam cũng như một đám Ma Tăng, ác tăng và dâm tăng nằm vùng trong Phật Giáo bóp méo và mưu toan tẩy xóa lịch sử mà thôi. 


B.-  Về đời công: 

Tôi là lính tình nguyện, xuất thân từ trường sĩ quan Bộ Binh Thủ Đức khóa 16. Tôi chẳng liên hệ gì đến nền Đệ I Cộng Hòa vì khóa 16 chúng tôi ra trường khi mà cuộc phản loạn của đám loạn tướng đã xong. Nhưng trước ngày 8 tháng 5 năm 1963 Phật Đản tôi có mặt tại Huế và đã chứng kiến một số sự việc cho đến ngày tình nguyện đi lính. Từ 6/6/1966 đến đầu1969 tôi là thiếu úy Phó trưởng ty Cảnh Sát Đặc Biệt tại Bộ Chỉ Huy Cảnh Sát Quốc Gia Tỉnh Thừa Thiên và thị xã Huế. Từ 1969 đến gần cuối 1974 tôi là Chỉ huy Trưởng BCH/CSQG/TT -Huế. Nói như vậy để hòa thượng thấy rằng tôi là một nhân chứng sống trong một thời đại nhiễu nhương của đất nước từ 1963-1975.


 "  an Do   ankaydo> wrote:



*** Thủ đoạn của CS : Xóa tên Việt Nam , xóa sạch văn hóa tôn giáo ngàn đời của người Việt , biến Việt Nam thành nước Hồ Chí Minh , và biến đạo Hồ thành quốc giáo !!
Khởi đầu từ người tự xưng là Hòa Thượng Thích Nhất Hạnh , phát minh ra cái gọi là " Phật Giáo nhập thế " , " Phật Giáo đồng hành cùng dân tộc " , " Sư sãi cởi cà sa khoác chiến bào " , hoàn toàn đi ngược lại Chánh pháp của Phật , rồi dùng đó làm nền tảng , làm bàn đạp biến Phật Giáo Việt Nam thành công cụ phục vụ cho cộng sản , mà chiến tích đầu tiên là thảm sát anh em Tổng thống Ngô Đình Diệm , lật đổ đệ nhất VNCH . 


Thích Nhất Hạnh cùng với Thích Trí Quang , thành công sử dụng con bài " Phật Giáo xuống đường " và màn kịch Hòa Thượng Thích Quảng Đức tự thiêu để tiêu diệt đệ nhất VNCH xong , thì Thích Nhất Hạnh lại lợi dụng danh nghĩa " hòa thượng " của mình và chiêu bài mới " Phản chiến " tại miền Nam lẫn Hoa Kỳ , để tiếp tục tiêu diệt đệ nhị VNCH , bằng cách ép cho chính quyền Mỹ phải rút quân !
Và ngày nay , tiếp tục sự nghiệp sử dụng Phật Giáo làm công cụ phục vụ cho cộng sản , thì đảng CSVN từng bước thành lập cái gọi là đạo Hồ Chí Minh , 1 mặt phá nát Chánh pháp của Phật , mặt khác đưa Hồ Chí Minh vào chùa ngồi chung với Phật Thích Ca , mà vài chục năm nữa sẽ bỏ hết tượng Phật chỉ còn tượng Hồ . Và sau này nếu CS còn tồn tại thì người dân Việt Nam sẽ được gọi là dân Hồ Chí Minh , sống tại nước Hồ Chí Minh và thờ Hồ Chí Minh trong hàng chục ngàn ngôi chùa trên khắp đất nước !

Khi đó vận nước Việt Nam với 4000 năm lịch sử văn hiến sẽ hoàn toàn bị tận diệt !
Điều đau lòng nhất là người dân VN bị nhồi sọ đến mức không thấy được âm mưu cướp nước này của cộng sản , hoặc có thấy thì cũng thờ ơ chấp nhận , kể cả các nhân sĩ trí thức ! Và hàng trăm ngàn tăng ni của Phật Giáo Việt Nam , mình khoác cà sa , tay chắp lạy Bậc Chánh Đẳng Chánh Giác mà vẫn điềm nhiên ngồi nhìn đạo giáo của mình bị tiêu diệt như vậy ?!
Chẳng lẽ dân Việt tôi đui mù câm điếc bại liệt hết rồi hay sao ?

alt

alt
alt


__._,_.___

Posted by: Huong Le 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link