Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, October 10, 2015

Đơn xin "mặc quần"


  
   Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 05.10.2015  
                  

                                        Đơn xin "mặc quần"

                                                       

Chuyện dở khóc dở cười này vừa xảy ra tại một bệnh viện thuộc vùng Đồng Bằng Sông Cửu Long (ĐBSCL).

Để nghiêm túc thực hiện chủ trương chỉnh đốn phong cách, trang phục của Sở Y tế, bệnh viện này quyết định toàn thể cán bộ, công nhân viên phải chuẩn hóa trang phục, trong đó nữ giới phải mặc váy ngắn.
Nói cho rõ “trang phục phải chuẩn hóa” ở đây có nghĩa là tất cả các nhân viên phải mặc đồng phục giống như nhau, chẳng khác nào học trò ở các trường học.
Tất nhiên phải là loại trường học ở những nơi “văn minh” còn học trò ở nông thôn, nhất là vùng đồi núi thì có được cái quần cái áo lành lặn đã là may rồi. Nhiều làng, nhiều bản may mắn được vài nhà làm từ thiện giúp đỡ, các em mặc đủ kiểu quần áo thuộc loại hàng “si đa”, chữ Anh, chữ Tàu loạn xạ trên ngực trên lưng, trông như đám múa rối.

Còn ở Bệnh viện này thì tất cả già trẻ phái nữ đều phải mặc một kiểu giống nhau. Với các nữ y tá (hay còn gọi là nữ hộ lý), nữ bác sĩ trẻ tuổi, chân còn dài, cơ bắp còn tròn trĩnh thì mặc váy có khi còn quyến rũ hơn. Nhưng với các bà lớn tuổi, thân hình không còn mi nhon, bắp chân đã quá khổ thì bắt mặc váy chẳng khác chi… đày đọa!
Họ mất ăn mất ngủ, chủ tịch công đoàn phải mở cuộc họp lắng nghe ý kiến của các nữ đoàn viên. Nhiều bà đã khẩn khoản đề nghị cho chúng tôi tiếp tục mặc thứ quần áo nào hợp với tuổi tác của chúng tôi hơn. Mặc quần vừa tiện, vừa kín đáo cho con cháu nó khỏi chê cười.
Kết thúc cuộc họp, nguyện vọng chính đáng của chị em được chuyển lên Ban Giám đốc.
 Để có cơ sở giải quyết, giám đốc yêu cầu phải có “đơn”.

                                          
                                                                        Hình biếm họa Đơn xin "mặc quần"

Thế là một lá đơn ký tên tập thể có tên là “Đơn xin… mặc quần” do công đoàn chuyển lên cấp trên!
Muốn thi hành chỉ thị một các “nghiêm túc” hơn, có lẽ cấp trên phải làm một cuộc “khảo sát” xem bà nào mới được phép mặc quần. Có thể các bà lại có dịp đứng một hàng ngang cho Ban Giám Đốc “thẩm tường” và “thẩm định”.

Bạn Bùi Hoàng Tám nhớ đến cái mấy câu ca dao từ ngày xưa, nói về chuyện “cấm quần không đáy” thời vua Minh Mạng:
           “ Tháng sáu có chiếu vua ra
             Cấm quần không đáy, người ta hãi hùng
             Không đi thì chợ không đông
             Đi thì phải mượn quần chồng sao đang ”.

Nhưng chuyện làm đơn ở VN từ lâu đến này đã thành một “tiền lệ”, làm bất cứ cái gì cũng phải có đơn, đủ kiểu đơn, kể cả đơn xin được nộp phạt, quyền công dân cũng phải làm đơn xin, trình bày ý kiến với ông Đại biểu Quốc Hội cũng phải làm đơn.

Cử tri phải làm đơn cho ngài đại biểu dân

Cụ thể là trong cuộc tiếp xúc cử tri thông báo kết quả của kỳ họp Quốc hội vừa qua, cử tri Tạ Quang Hưng ở phường Tân Định, Q1. TP. Sài Gòn, thẳng thừng thể hiện sự bực tức của mình về khiếu nại kéo dài, nhất là phần “thủ tục”. Ông kể:
“Tôi gặp một Đại biểu Quốc Hội (ĐBQH) trình bày nguyện vọng của gia đình mình.
Đại biểu này nghe xong bảo: “Ông làm đơn gửi cho tôi!”.
Tôi mừng quá, về viết đơn kèm thêm một bộ hồ sơ photo, và cầm đến văn phòng ĐBQH cách nhà hơn một cây số.
Tới nơi nhân viên văn phòng bảo: “Không nhận đơn trực tiếp, phải gởi qua bưu điện”. Thế là tôi phải trở ra, tìm bưu điện gửi!
Vậy mà cho đến nay đã cả năm trời chưa thấy kết quả giải quyết, chưa ai hồi âm cho tôi biết đơn của tôi đi đến đâu rồi.”

Ông Hưng băn khoăn: “Tôi không hiểu vì sao chúng ta lại bày ra thủ tục rườm rà nhiêu khê và rất vô lý là việc gì cũng phải bắt đầu từ cái “đơn xin”! Trong khi khiếu nại, tố cáo là quyền của công dân”.

Với cơ quan của Quốc hội, tức đại diện cho nhân dân còn như vậy, còn các cơ quan hành chính, nạn “đơn xin” còn nặng nề hơn gấp bội.  

Có thể nói hầu như trong quan hệ với cơ quan công quyền, quan hệ dân sự hay tranh chấp, tất cả đều phải làm “Đơn” và “Đơn xin”. Một kiểu biến tướng dẫn đến “vấn nạn xin cho” rất quen thuộc ở VN, cơ quan hành chính theo kiểu “hành dân là chính” chứ không phải là cơ quan công quyền lập ra để giúp dân.

Đủ thứ đơn, đủ kiểu đơn

Nếu cái đồng hồ điện nhà bạn bị hỏng hoặc chạy quá nhanh, dù là khách hàng của “ông” điện lực thì việc đầu tiên của bạn là phải làm “Đơn xin” để được kiểm tra hoặc thay đồng hồ mới! Hoặc đồng hồ nước chạy sai cũng như vậy…
Ở thành phố, nếu nhà bị hỏng, bị giột vào mùa mưa, muốn sửa chữa thì cũng phải có “Đơn” gửi phòng quản lý đô thị. Nếu không, khi bao xi măng vừa về tới lập tức đã có người của cơ quan chức năng xuất hiện lập biên bản vì “không xin phép”!

Nếu bạn là thanh niên, mới tốt nghiệp và muốn đi làm, việc đầu tiên không thể thiếu là phải có “Đơn xin việc”.
Khi đã vào cơ quan làm việc, nạn “Đơn xin” cũng chạy theo. Muốn nghỉ một buổi vì việc riêng, phải làm “Đơn xin phép”.

Thích được phạt

Bạn đọc ở nước ngoài nghe có vẻ “quái đản”, ông già này lẩm cẩm viết chuyện dóc chứ trên thế giời làm gì có chuyện ngược đời như thế. Người ta còn phải xin xỏ để không bị phạt. Sao lại có chuyện “xin được phạt”. Rõ là anh già lẩm cẩm thật rồi.
Nhưng xin bạn hãy nhìn vào thực tế sẽ thấy ngay là chuyện xin được phạt là… rất hợp lý, dù nó có hợp pháp hay không, không thành vấn đề ở VN chúng tôi.

Mới đây, tại cuộc họp của Hội đồng nhân dân (HĐND) TP Sài Gòn, một vị “lãnh đạo” Q.1 đề nghị tăng mức phạt hành chính vì mức phạt hiện nay quá thấp khiến nhiều người vi phạm sẵn sàng vi phạm nữa, sẵn sàng trả thêm tiền phạt để tiếp tục “giải quyết” nhu cầu tiểu tiện nơi góc phố, lề đường! Người dân ta có vẻ thích được “phạt”, thậm chí rất nhiều trường hợp làm đơn “xin được phạt”!

Ở nhiếu thành phố, không thiếu trường hợp “chạy” để được phạt. Đó là trường hợp những người xây nhà trái phép, cất nhà trên đất quy hoạch treo, làm nhà trên đất mua bằng giấy tay...
Nếu xử theo đúng luật thì vô cùng nhiêu khê, thậm chí phải bị đập nhà! Nhưng cũng chính trong “luật và lệ”, lại có mục “phạt hành chính” rất thuận lợi nếu như đã “lỡ” xây trái phép trên đất cấm hoặc “có vấn đề”, chỉ cần được “phạt” là có thể hợp thức hóa.  Phạt xong là phây phây coi như mọi chuyện đương nhiên được hợp pháp hóa, chẳng anh nào làm gì được.

Hoặc cũng liên quan đến nhà cửa, nếu bạn cần sửa chữa nhà hay cơi nới thêm một chút, nếu làm đơn xin bình thường để được cho phép thì vô cùng rắc rối, có khi mất tiền “chạy cửa trước, lòn cửa sau” mà còn phải đợi và đợi hoặc có khi bị từ chối là xôi hỏng bỏng không mà vẫn phải ngậm miệng.
Thế nên rất nhiều người ở thành phố có kiểu “lách luật” là cứ việc làm, sau đó “tự thú” bằng cách “xin được phạt”. Đóng phạt xong, cầm biên lai xem như đã được hợp thức hóa. 

Cách đây không lâu ở quận Tân Bình có chuyện người dân làm đơn tập thể “xin đi ngược chiều” trên đường một chiều! Lý do nếu đi vòng rất xa xôi và gây thêm nạn kẹt xe, còn nếu được đi “ngược chiều” thì rất gần và giảm bớt kẹt xe!
Chẳng biết đơn này có được chấp thuận không. Lẽ ra việc này các ông được gọi là “đại biểu dân” hoặc các ông bà làm trong các cơ quan đoàn thể đề nghi lên cấp trên giải quyết cho người dân chắc sẽ gọn và có hiệu quả hơn nhiều.

Đơn xin nghỉ học của mấy anh học trò tinh nghịch.

Cũng vì chuyện người dân phải làm đơn đủ kiểu này mà mấy cậu học trò bày ra những kiểu viết đơn xin nghỉ học vì đủ thứ lý do khôi hài đăng trên các trang báo. Nào là đơn xin nghỉ học để cưới vợ, đơn xin nghỉ học vì đi thăm vợ đẻ, đơn xin nghỉ học vì.., đến ngày tận thế rồi. Có lẽ đây là một kiểu mỉa mai của mấy anh nhóc đã sớm nhìn ra những “hệ lụy” của cuộc đời trước mặt.

- Đơn xin nghỉ học bằng thơ

                             

Một lá đơn xin nghỉ học đậm chất thơ đang được cư dân mạng thích thú truyền tay nhau. Mới đây, trên diễn đàn giải trí dành cho giới trẻ có chia sẻ một lá đơn xin nghỉ học của em học sinh lớp 10, có tên Phạm Nguyên Vũ.
Nguyên văn lá đơn:
"Hôm nay em viết đơn này
Để xin được nghỉ một ngày dưỡng thương
Mặc dù nhớ lớp nhớ trường
Nhưng mà sức khỏe khó lường hiểm nguy
Tối qua nằm sốt li bì
Đi đứng không được nên chi phải nằm
Mong thầy và lớp đến thăm
Cho em mau khỏe để chăm học bài”
Người viết đơn ký tên: Phạm Nguyên Vũ; có cả chữ ký của phụ huynh đàng hoàng.

- Xin nghỉ vì thích chơi game hoặc lấy vợ

                              

Em viết đơn này xin phép thầy cô bộ môn cô giáo chủ nhiệm được nghỉ học càng lâu càng tốt vì chán đi học, thích ở nhà chơi game và lên mạng xã hội chém gió... Nếu một tuần sau mà em chưa đi học thì tức là em đã ở nhà lấy vợ”.

- Xin nghỉ học vì đến ngày tận thế

                             

“Trò viết đơn này kính mong Ban giám hiệu và thầy cô giáo cho phép trò và các bạn được nghỉ học từ ngày 20/12/2012 vì ngày 21/12/2012 là ngày tận thế...”.

Đúng là những chuyện lạ chỉ có ở thời đại này.
Văn Quang
~~~~~~~~~~~~~~~~~~

                                                                              ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~



                                             
                                                                         JUKEBOXalt
                                                                     THUHOA's BLOG
* * * *
Hàn Huyên - Trao Đổi
cùng GS. HUỲNH CHIẾU ĐẲNG (attach) 
ngày 05.10.2015
~~~~~~~~~~~~


Kính thưa quí bạn
Hôm nay xin góp mặt cùng các bạn vài chuyện về computer và về du lịch.
1. Chúng ta vào phần chánh, thăm viếng Paris, bắt đầu từ lúc chúng ta rời phi trường Barcelona, một phi trường đẹp, có lẽ đẹp nhất so với những phi trường tôi có dịp đi qua.
Kế đó là chúng ta đáp xuống phi trường Paris, chạy ngang qua đại lộ Champs-Élysées, vào thăm một góc vuờn Tuileries.
2. Tablet.
3. Video editor free.
4. Một nghĩa cử đẹp của Bác Sĩ Nguyễn Thượng Vũ.
HCD (5-Sep-2015)
---------------
Hệ thống email nầy chỉ gồm những bằng hữu đưa tay ghi tên.
Bạn nào bị bắt phải nhận email nầy ngoài ý muốn xin đưa tay để tôi rút tên ra.
Bạn nào nhận email nầy qua bạn bè forward muốn ghi tên vào mailing list xin cũng đưa tay.
~~~~~~~~~~~~~~
(Theo qui ước xưa nay chữ tím là của hcd tôi viết vào, còn chữ xanh két hay chữ đen nghiêng là trích email của người khác. Không thấy màu chữ hay hình xin các bạn đọc attachment, không có attachment thì delete luôn, đừng đọc)
======================
Mời quí bạn xem bài viết để tại attachment. Cám ơn.
~~~~~~~~~~~~~    
- Nhng Mu Chuyn Vui Bui Sáng - Morning Tea Cup (MTC)

~~~~~~~~~~~~~~~~~~

__._,_.___

Posted by: "Nhat Lung"

“Sư ông” bán chùa: chuyện khó tin mà có that

 
On Friday, October 9, 2015 4:01 PM, "Namchi Pham 

 
      “Sư ông” bán chùa: chuyện khó tin mà có that
Sự việc đang xãy ra trong nội bộ Phật Giáo làm độc giã xa gần tưỡng GHPGVNTN/Hãi Ngoại là một tỗ chức lường gạt, trộm cướp!!
Phiếm Dị - Đào Nương

– Saigòn Nhỏ 9 tháng 1, 2015

Chuyện “Sư ông” Giác Đẳng xin từ chức Chủ Tịch Văn Phòng II Viện Hoá Đạo của Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất và được Hòa Thượng Thích Quảng Độ chấp thuận đồng thời “bổ nhiệm” ngay người kế vị là Hoà Thượng Thích Huyền Việt, nguyên Phó Chủ Tịch VPII-VPII lên làm chủ tịch lúc đầu cũng tưởng như đó là chuyện … thường ở huyện vì trước “sư ông” Giác Đẳng đã có nhiều “sư ông” ra đi khỏi chức vụ này rồi. Hầu như không ai trụ được lâu với cái chức chủ tịch VPII-Viện Hoá Đạo và theo “các thầy” thì đó là do bàn tay nối dài từ Paris của ông Võ Văn Ái. Khi ông Ái không vui thì ông Ái lại ra... giáo chỉ. Nhưng sao “các thầy” lại không công bố cho Phật tử biết “điều gì” khiến ông Ái không vui? 

Có thật, “giáo chỉ” là do ông Ái ở Paris  làm ra chứ không phải do HT Quảng Độ? “Giáo chỉ” là một danh từ vừa nghe qua đã thấy ngay cái tầm quan trọng của nội dung. Nhưng nghe hoài thì lại mất hay. Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất lại có rất nhiều “Giáo Chỉ”! Cứ như là một cuộc chạy đua với những bản nhạc không tên của Thầy Sáu Lèo ở Oregon: Giáo Chỉ số 9 khiến Phật tử chưa kịp biết “nói gì ở trỏng” thì đã có Giáo chỉ số 10, rồi Giáo chỉ số 11, 12, 13, 14, 15, 16… Hiện nay con số hình như đã lên đến trên 20, coi như Thầy Sáu Lèo Oregon thua nặng. Vì sau bài không tên số 10, thầy Sáu đã ngưng làm nhạc tình để xoay qua làm nhạc đạo và… đếm tiền. Và nhạc không tên của Thầy Sáu Lèo thì hay hơn nhạc có tên. Thế mới lạ.

Nhưng theo một số người thì chính các Giáo Chỉ này đã giết chết Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. Trước khi có các Giáo Chỉ số 9 và số 10, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất được rất đông các chuà ủng hộ.  Khi Giáo Chỉ số 9 ban ra, hàng loạt tăng ni, chùa chiền bỏ giáo hội để “về nguồn”!  Đến khi Giáo Chỉ số 10 ban ra, Hòa Thượng Viên Lý  mất chức chủ tịch, hàng loạt tăng ni chùa chiền khác tách khỏi giáo hội, thành lập Tăng Đoàn Độc Lập.  

Không ai trách các vị Tăng Thống trong nước mà đều quy tội cho “siêu tăng thống” Võ Văn Ái, Giám Đốc Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế tại Paris, đóng đô tại Pháp là tác giả của các giáo chỉ này. Con đường từ  Saigòn sang Hoa Kỳ chỉ là một chuyến bay, Khi nhận chức chủ tịch VPII tức là đại diện chính thức của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất tại Hoa Kỳ mà “các thầy” không được tiếp xúc trực tiếp với Hoà Thượng Thích Quảng Độ để nhận giáo chỉ mà tất cả đều phải qua ông Võ Văn Ái, một nhân vật phụ trách về thông tin  thì “các thầy” nhận để làm gì? Trách ai cũng không bằng trách mình.
*
Trở lại chuyện “sư ông” Thích Giác Đẳng. Phật tử chưa hết bàng hoàng vì “thầy tôi” ra đi quá vội khiến “nhân sự” của “thầy tôi” bất tuân giáo chỉ của hoà thượng Thích Quảng Độ, “dâng kiến nghị” đòi độc lập về nhân sự và không chịu giao chuà Phật Quang, cơ sở sinh hoạt của VPII cho Hoà Thượng Thích Huyền Việt và tấn công tới tấp ông Võ Văn Ái mà họ gọi là “siêu tăng thống” mặc dù  HT Quảng Độ từ  Saigòn đã ra giáo chỉ bằng những cái video clip bằng xương, bằng thịt. Phật tử khắp nơi đã nhìn thấy một Hoà Thượng Quảng Độ minh mẫn, khỏe mạnh khác với tin đồn ngài đã bị lòa và lãng tai rất nặng, trí óc không còn minh mẩn. Dư luận còn đang xôn xao thì ngày 30 tháng 9, 2015, “Sư ông” Giác Đẳng bán luôn ngôi chùa “chung”, thành quả do rất đông Phật Tử quyên góp trong suốt năm qua theo lời kêu gọi của hoà thượng Quảng Độ để VPII của GHPGVNTN ở Hoa Kỳ có một cơ sở để sinh hoạt.
Nhắc lại, VĂN PHÒNG II VIỆN HÓA ĐẠO chính là  “chi nhánh” của GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT tại Hoa Kỳ mà hoà thượng Thích Quảng Độ lại là Đức Tăng Thống của tổ chức này tại Việt Nam. Trước đây, khi “sư” Viên Lý bị “fired” và sư Giác Đẳng được “bổ nhiệm” thay thế trong chức vụ Chủ Tịch VĂN PHÒNG II VIỆN HÓA ĐẠO thì mọi chuyện “êm” hơn vì dù sao thì chuà Điều Ngự cuả sư Viên Lý đã hiện hữu trước khi có những cuộc lạc quyên đóng góp để xây dựng nơi này trở thành một cơ sở bề thế cho VĂN PHÒNG II VIỆN HÓA ĐẠO. Khi sư Viên Lý bị “fired” khỏi chức vụ chủ tịch này thì số tiền quyên được này “đã ở lại” với chùa Điều Ngự.

Sau Thượng Tọa Viên Lý thì đến Hòa thượng Thích Trí Lãng. Theo một bản tin ngày 18.7.2014 (Phòng Thông Tin PGQT) của ông Võ Văn Ái thì Giáo chỉ số 10 ban hành ngày 9.12.2013, cử Hòa thượng Thích Trí Lãng vào chức vụ Chủ Tịch VP II Viện Hoá Đạo. Sau 6 tháng hoạt động, Hòa thượng Trí Lãng viết đơn xin từ nhiệm, lấy lý do bất lực không thực hiện được hai điều Đức Tăng Thống Quảng Độ giao phó:

- Một là đăng bạ pháp lý Văn phòng II Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN, theo pháp lý của Hoa Kỳ.
- Hai là dùng pháp lý của Giáo hội đứng tên tạo mải cơ sở mới cho Giáo hội tại miền Nam California hầu chung sức với Cộng đồng Phật giáo và Cộng đồng Người Việt tị nạn trong các cuộc vận động cho tự do tôn giáo, nhân quyền và dân chủ Việt Nam.
(ngưng trích)
“Sư ông” Giác Đẳng khi trở thành chủ tịch VP II thay thế HT Trí Lãng đã thi hành được cả hai điều này: 
  • Về pháp lý, tổ chức GHPGVNTN tại Hoa Kỳ được thành lập ngày 7 tháng 3, 2014 với 3 thành viên đứng tên:
- Phạm Đăng (tục danh của sư ông Giác Đẳng)
- Bà Penelope Faulkner (tức cư sĩ Ỷ Lan, vợ của ông Võ Văn Ái)\
- Trần Đình Minh
nhưng không có (by-law) tức nội quy gì cả.
  • Tạo Mãi được Ngôi chùa Phật Quang, cơ sở sinh hoạt của VP II Viện Hoá Đạo tại Hoa Kỳ: nơi này trước đây là một thiền đường của Đài Loan ở thành phố Huntington Beach, California được mua ngày 28 tháng 11, 2014. 
Chùa Phật Quang tại Huntington Beach, California là “cơ sở sinh hoạt” của Văn Phòng II Viện Hoá Đạo. Theo tin của Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế của ông Võ Văn Ai thì “Vì trước đây đã có trường hợp một vị Tăng nhân danh Giáo hội kêu gọi đóng góp tài chánh để mua cơ sở cho Văn Phòng II Viện Hóa Đạo, và đã được đồng bào Phật tử đáp ứng nồng nhiệt. Thế nhưng khi vị Tăng này thay đổi lập trường, ly khai GHPGVNTN dưới quyền lãnh đạo của Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ, ông ta lấy cơ sở chung của Giáo hội làm của riêng cho cá nhân mình. Cho nên Đức Tăng Thống căn dặn việc tạo mải cơ sở mới không nên theo vết xe cũ, mà phải công khai minh bạch đứng tên Giáo hội trong mọi cuộc tạo mải.”
Cuộc quyên góp mua chuà kéo dài trong 10 tuần lễ. Mỗi tuần, số tiền quyên được từ nhiều thành phố ở Hoa Kỳ đã được niêm yết kỹ lưỡng trên các diễn đàn Phật giáo do ôngVõ Văn Ái điều hành. Con số lên tới trên $800,000 nhưng nay những bản tin này đã được gỡ xuống trên các diễn đàn liên hệ và số tiền quyên góp đã được điều chỉnh hạ xuống còn $500,000 trên thông cáo bán chùa của “sư ông” Giác Đẳng.
Như đã nói ở trên chùa Phật Quang là cơ sở sinh hoạt của VP II Viện Hoá Đạo thuộc GHPGVNTN được thành lập ngày 3 tháng 7, 2014 với 3 thành viên gồm “sư ông” Giác Đẳng, bà Ỷ Lan và ông Trần Đình Minh.
-Ngày “sư ông” Giác Đẳng xin từ chức là  ngày 4 tháng 8, 2015.
-Ngày Đức Tăng Thống Quảng Độ chấp thuận thư xin từ chức của ông là ngày 8 tháng 8, 2015.

Nhưng sau đó 10 ngày tức ngày 8 tháng 8, về mặt pháp lý, “sư ông” Giác Đẳng không còn là chủ tịch VPII – Viện Hoá Đạo nữa thì “sư ông” lại triệu tập tăng thêm “dân số” mới toanh vào Hội Đồng Quản Trị. Một ngày sau, 9 tháng 8, lúc rạng đông 5:56AM (dựa trên giờ cuả email gửi ra) “sư ông” Giác Đẳng email cho bà Ỷ Lan bên Tây mời họp bỏ phiếu biểu quyết việc “gia tăng nhân số” này lúc 10AM. Bà Ỷ Lan (dù có “phù thủy” Võ Văn Ái bên cạnh) nhưng không có phép thần thông nên không có mặt kịp, do đó “sư ông” Giác Đẳng xem như bà “bỏ phiếu trắng”. 

Thế là với “đa số tuyệt đối” là 2/3 thành viên gồm “sư ông” Giác Đẳng và Trần Đình Minh. Cộng thêm với 6 “nhân mạng” mới được đưa vào “board” cái rột, trong đó có ông luật sư Steven Dieu là một người không có liên hệ gì đến Phật sự của VPII VHD được cử làm chủ tịch Hội Đồng Quản Trị. Hiện tượng tạo thêm thành viên trước khi bầu bán này được cố nhà văn TQLC Cao Xuân Huy gọi là “đẻ để bầu” đi ngược với luật tuần hoàn thiên nhiên của tạo hóa là “bầu rồi mới đẻ”. Nhưng lần này “sư ông” Giác Đẳng lại đi theo “lối mòn của lịch sử tị nạn” là cứ ... đẻ trước rồi bầu sau, đã chia hai rồi bây giờ chia ba thì cũng … no star where, có sao đâu!

Lần này, với ông luật sư S. Điêu, “công ty” GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT  của “sư ông” Giác Đẳng có by-law đàng hoàng trong đó có nhiều điều rất lạ: ví dụ thành viên phải ở Hoa Kỳ trên 5 năm, phải là người có quốc tịch Hoa Kỳ, mọi việc của VPII- GHPGVNTN sẽ do Hội Đồng Quản Trị “đột xuất” này quyết định.... Chiếu theo đieu luật của "công ty" GHPGVNTN mới này thì HT Quảng Độ có sang Mỹ cũng sẽ bị loại. Nghe nói, ông luật sư "S"iêu Điêu này gốc Hoa nên trên đường về lại Hoa Lục, Tập Cận Bình đã lén lút ghé qua Houston mời ông “S”iêu Điêu về làm cố vấn vì tài “deal” thuộc hàng ... “siêu” của ông ta.Tóm lại, so sánh những ngày tháng in đậm trên đây thì “sư ông” Giác Đẳng đã không còn là chủ tịch VPII VHD ngày 18 tháng 8, thế mà “sư ông” vẫn họp hành, dùng đầu óc “vô cùng sáng suốt” của “sư ông” để đưa thêm 6 người không có liên hệ gì đến Giáo Hội, chưa hề sinh hoạt với Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất một ngày nào vào HĐQT và bước kế tiếp là bán luôn “chuà tui” cho chủ hàng vàng.
Sau đây là thông cáo giải thích vì sao phải bán chùa của phe “sư ông” Giác Đẳng:
(Trích)
THÔNG BÁO CỦA UBCV VỀ NỔ LỰC GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ CHÙA PHẬT QUANG, HUNTINGTON BEACH, CALIFORNIA
HOUSTON – Ngày 30-9-2015 – (PBC, HĐĐH) Thời gian qua Hội Đồng Quản Trị (Board of Directors) của UBCV nhận lãnh trách nhiệm nặng nề trước những xáo trộn trong nội bộ của GHPGVNTN. Một trong những khó khăn lớn nhất là nợ nần chùa Phật Quang, Huntington Beach, CA. Văn Phòng II Viện Hoá Đạo đã đề ra phương cách trưng cầu ý kiến của đại hội tổ chức vào tháng 10 tại San Jose. Thế nhưng trước nhu cầu cấp bách và điều kiện cho phép, việc phát mãi cơ sở để trả nợ là lựa chọn duy nhất. Điều đáng nói là việc nầy phần nào giải quyết vấn đề quan trọng trước mắt nhưng quyết định lâu dài hoàn toàn tùy ở đại hội.
Những chi tiết được trình bày qua bản thông báo của UBCV dưới đây:
 THÔNG TƯ VỀ NỖ LỰC GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ CHÙA PHẬT QUANG
Những khủng hoảng nội tình Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất trong thời gian qua có nhiều nguyên nhân sâu xa mà ngôi chùa Phật Quang, Huntington Beach, California là một trong những trọng điểm. Trong trách nhiệm bảo vệ tài sản chung của bá tánh và thanh thoả nợ nần tạo mãi ngôi chùa, Hội Đồng Quản Trị Unified Buddhist Church Of Vietnam (UBCV) gặp phải (4) vấn đề phải giải quyết:

1. Đã có những đề xuất kiện cáo có thể khiến cơ sở bị niêm phong trong thời gian dài cản trở tất cả những giải pháp hợp lý trong tương lai.
2. Sự xáo trộn nội bộ khiến việc điều hành và bảo quản ngôi chùa gặp bế tắc, không có giải pháp khai thông, trong khi trách nhiệm về tài chánh và pháp lý thuộc về HĐQT.
3. Số nợ phải trả đợt đầu đã đáo hạn. Những ngày gần đây nhiều chủ nợ yêu cầu được trả ngay, trong khi việc gây quỹ hay vay mượn không thể thực hiện trong hoàn cảnh hiện tại.
4. Trong mấy tháng qua, thành phố Hungtington Beach đã và đang thụ lý những sai phạm về giấy phép hoạt động, giấy phép xây cất, và những trường hợp than phiền của cư dân quanh vùng bị quấy rầy vì hoạt động của chùa. Chính quyền thành phố đã gởi thư yêu cầu chùa ngưng hoạt động kể từ ngày 25/09/2015.

Với những khó khăn trên, sau khi tham khảo sâu rộng nhiều ý kiến, HĐQT đã quyết định bán cơ sở chùa Phật Quang với những điều kiện sau:

1. Mặc dù thủ tục sang tên đã hoàn tất, nhưng chủ mới cam kết bán lại cùng giá nếu Đại Hội 2015 quyết định giữ lại ngôi chùa với những giải pháp khả dĩ thanh thỏa nợ nần và quản trị hữu hiệu theo yêu cầu của chính quyền địa phương.
2. Nếu đại hội quyết định bán luôn thì các đại biểu sẽ biểu quyết về phương thức trả nợ, và giải quyết số tiền còn dư.
3. Để duy trì hoạt động, chủ mới đồng ý cho HĐQT thuê lại với giá cả tượng trưng.
Để thực hiện điều nầy HĐQT đã phải vượt qua nhiều khó khăn nhưng nhờ sự gia hộ của chư Thiện Thần Hộ Pháp và quyết tâm hỗ trợ của những vị hảo tâm nên đã hoàn tất trong thời gian ngắn. Nay xin chánh thức thông báo đến toàn thể Phật tử bốn phương.
Houston ngày 30 tháng 9 năm 2015
TM Hội Đồng Quản Trị
 Tuệ Thành Nguyễn Cương
Phó chủ tịch HĐQT
(ngưng trích)
Một ngày sau khi thông cáo này được phổ biến thì giấy tờ về vụ bán chùa Phật Quang được tung lên Net với nhiều điểm “khó tin mà có thiệt như sau:
  • Luật sư S. Điêu là người ký tên bán chùa với giá 1 triệu 1 nhưng thông báo gửi cho đồng bào xác nhận là bán với giá $900,000. Số tiền sai biệt $200,000 này không biết đi về mô? Ai là người giữ nó?

  • Không có tài khoản trao đổi khi bán chuà Phật Quang: nghĩa là người mua không bỏ ra một đồng vì… người bán tức chuà Phật Quang sẽ tài trợ. Thế mà lý do bán chuà chỉ vì nợ đòi? Bán “không tiền” như thế này thì “nợ” được trả nàm thao? Hàng tháng, hàng năm hay “sư ông” Giác Đẳng cho rằng phải đi theo “sư ông” lên Niết bàn thì mới hy vọng đòi được nợ.

  • Không bỏ ra một đồng, không phải trả tiền nhà (mortggage) cho chuà tức người bán. Trái lại, người bán (tức Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất)  nếu cần xử dụng sẽ “được” thuê với giá 2,500USD một tháng trả cho “chủ mới” (không bỏ một đồng nhưng lại được thu tiền rent). Chương trình tài trợ này chỉ có ông …Super Điêu mới làm nổi.

Trước đây trong 10 tuần lễ, mỗi tuần, Phòng Thông Tin Phật giáo Thế giới đều loan tin về tiền thu được tại các buổi quyên tiền ở Houston, ở Dallas, ở Atlanta, ở San Jose lên đến gần 900,000 đô. Nay thì trong thông cáo bán chùa, “sư ông” Giác Đẳng cho biết chỉ có 500,000 đô.  Saigòn Nhỏ có nêu thắc mắc này với ông Hoàng Bách, một Phật tử yểm trợ “sư ông” Giác Đẳng thì được ông cho biết con số thu được thực sự và con số công bố khác biệt vì có nhiều người cho “tên” nhưng không cho “tiền”. Số tiền 400,000 đô đâu phải là nhỏ? Sao “sư ông” Giác Đẳng không công bố tên họ của những người chơi “quịt” nhà chùa để làng nước “cười” chúng một trận cho bỏ ghét.
Có người hỏi tại sao “sư ông” Giác Đẳng lại không yên lặng sau khi từ chức như các thầy tiền nhiệm? Tại sao ông Võ Văn Ái lại được coi như một quyền lực “ngầm” qua mặt cả HT Quảng Độ? Điều gì khiến “các thầy” Viên Lý, Thích Thanh Lãng và bây giờ là “sư ông” Giác Đẳng lại phải “ngậm đắng nuốt cay” mà đổ lỗi cho “siêu tăng thống” Võ Văn Ai nhưng lại không nêu ra được lý do tại sao “các thầy” lại phải ngậm đắng nuốt cay? Có thực vì lý do “sư ông” Giác Đẳng thực hiện tập san “Đồng Hành” khiến cho tính cách độc quyền về thông tin của ông Võ Văn Ai bị đe doạ? Vì “sư ông” Giác Đẳng lem nhem tiền bạc, không thể báo cáo sổ sách minh bạch được khi “bị” yêu cầu? Ngọc Hân là một bà chủ tiệm bán hoa ở Texas tại sao lại trở thành người ký tên trong chương mục cuả chùa Phật Quang ở Nam Cali cùng “sư ông” Giác Đẳng? Có thực đoạn ghi âm đối thoại giữa Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ và “sư ông” Giác Đẳng: “Lấy danh nghĩa Tăng Thống, tôi giao toàn quyền cho Hoà Thượng (Q. Chủ tịch VP II, Thích Giác Đẳng) giải quyết vấn đề này - thực hiện ý kiến của tôi… khỏi cần văn kiện gì hết khi tình hình của giáo hội trong nước bi đát là vì Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ đã lo âu sau khi ngài viên tịch, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất sẽ có nguy cơ giải thể vì sẽ không còn vị cao tăng đức trọng nào đảm nhận việc ngài đang làm?  Có thực HT Quảng Độ muốn đưa “tính pháp lý” của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất qua Hoa Kỳ lưu vong để sống còn, chờ khi  CSVN sụp đổ, Giáo Hội sẽ trở về? Nếu điều này là hiện thực thì vai trò của chủ tịch VPII – Viện Hoá Đạo  tại Hoa Kỳ sẽ vô cùng quan trọng.

Những người theo “chủ trương” ly khai ra khỏi Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và yểm trợ “sư ông” Giác Đẳng cho rằng đây chính là nguyên nhân khiến “sư ông” Giác Đẳng “khốn khổ”: nếu Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất lưu vong sang Hoa Kỳ thì ông Võ Văn Aùi (Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế bên Pháp), ôâng Lê Công Cầu, Tổng thư ký VP1/VHĐ ở Việt Nam có nguy cơ bị … lay off. Chính viễn tượng “đen tối” đó khiến cho hai ông Võ Văn Ái và Lê Công Cầu “tiên hạ thủ vi cường”, hợp lực chống phá “Thầy Tui” tức “sư ông” Giác Đẳng. 

Túng thế, “thầy tui” bèn “bất tuân thượng lệnh” mà bán luôn “chùa tui”. Nghe nói, ngay sau khi bán chùa, giấy tờ xong xuôi, chủ mới của chùa ra lệnh rào cửa chùa, thay khóa, yêu cầu các Phật tử hiện diện mang tượng Phật, hình HT Quảng Độ đi chỗ khác chơi khiến Đào Nương tôi thấy đau lòng vì chợt nhớ lại hình ảnh an vị Phật rất “hoành tráng” tại nơi này một năm trước đây. Ôi chao, cảnh tượng Phật cũng phải di tản sao mà buồn thế!
*
Tin giờ chót cũng từ Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế của ông Võ Văn Ai là Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ đã khai trừ 6 thành viên khỏi Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất.
Theo tin này thì (nguyên văn): Ngày 5.10.2015 Viện Tăng Thống và Viện Hoá Đạo ra Quyết Định số 21 của Đức Đệ Ngũ Tăng Thống Thích Quảng Độ khai trừ 6 thành viên khỏi Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN): TT Giác Đẳng, Sư Bà Nguyên Thanh, Sư Bà Tịnh Thường, TT Thông Đạt, ông Trần Đình Minh và ông Mai Xuân Châu.

Xin nhắc lại: ông Trần Đình Minh này là nguyên cáo trong vụ kiện ông Liên Thành, tác giả cuốn Biến Động Miền Trung. Trước đây, ông Võ Văn Ai và ông Trần Đình Minh đã liên hoàn “chơi” ông Liên Thành. Nay thì ông Trần Đình Minh đã không còn “mặn nồng” với ông Võ Văn Ai, không biết vụ kiện ông Liên Thành bây giờ ra sao? Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế lần này theo ông Trần Đình Minh hay ông Liên Thành?

 Chuyện “sư ông” bán chùa là một điều khó tin mà có thực đang xảy ra ở xứ Kỳ Hoa Đất Trích (theo cách gọi của Công Tử Hà Đông) khiến nhiều người vẫn tin tưởng vào đức độ của một người tu hành choáng váng. Những câu chuyện đồn đại về việc tại sao từ Texas “thầy” lại phải qua Cali lánh nạn mười năm trước đây cũng đã được tung trên net. Chuyện trương mục cuả Chùa Phật Quang thì lại còn là một “điểm nhấn” khiến người Phật tử nào “có phúc nên thấy cũng không tin”  khi cô hàng hoa từ Texas bay qua Cali làm thủ quỹ cho “sư ông”.  Bất chợt nhớ một câu nhạc sến “một đoàn tầu có mấy sân ga, xin em hãy coi tôi như một ga nhỏ dọc đường”. Thê thảm thiệt!
*
Chuyện “sư ông” bán chùa chắc còn dài dài, xin xem hồi sau sẽ rõ.
ĐÀO NƯƠNG


       
__._,_.___

Posted by: <vneagle_1

Friday, October 9, 2015

Đi tìm người Việt ở Biển Hồ Campuchia: những điều chưa thấy hết

 
Đi tìm người Việt ở Biển Hồ Campuchia: những điều chưa thấy hết
Thanh Trúc, phóng viên RFA
2015-10-08

Tận mắt chứng kiến cảnh sống trong điều kiện thiếu thốn của người Việt tại làng nổi Chong Khneas trên vùng Biển Hồ Kampuchia: không nước sạch, không điện, không cơ sở y tế, trẻ chỉ học tới Lớp Năm là hết, người Việt nào mà chẳng thấy chạnh lòng.

Làng nổi Chong Khneas ở Seam Reap
Đó là cảm tưởng của một bạn trẻ Hà Nội trong hành trình âm thầm đến làng nổi Chong Khneas ở Seam Reap, thành phố luôn ngâp tràn khách du lịch thế giới. Họ đến Seam Reap để chiêm ngưỡng Angkor Wat , một kỳ quan của nhân loại, nhưng thật ít người biết là cách đấy không xa có một làng nổi nghèo nàn của những người Việt sống bám vào vùng Biển Hồ trong những ngôi nhà liêu xiêu trên sóng nước, cuộc mưu sinh vất vả cơ cực không bao giờ thay đổi

Những Việt Kiều này nghèo cả về điều kiện sinh sống lẫn các chính sách mà chính quyền đề ra. Tôi nghĩ mình đến với một trách nhiệm và giúp đỡ trong khả năng mình có thể làm được.
Tiếng Biển Hồ nhưng đó là một vùng nước mênh mông dơ bẩn, gọi là Việt Kiều vì hầu như đa số người Việt ở đây không có giấy tờ hợp lệ. Đó cũng là lý do khiến con cái Việt Kiều của làng nỗi Chong Kneas chẳng thể nào ghi tên để được đi học lên cao hơn:
Ấn tượng đầu tiên của tôi khi đến làng nổi ở Chong Khneas là nguồn nước bị ổ nhiễm rất là nặng. Nước đen và bốc lên mùi hôi tanh, sáng thức dậy những đứa trẻ dùng nước ấy để đánh răng rửa mặt. Cả trẻ con và người lớn đều dùng nước đấy, đã thế chất thải sinh hoạt cũng được xả xuống giòng sông nơi mà họ nấu ăn và sinh hoạt đó.  Kế đến là những ngôi nhà tồi tàn chắp vá nổi trên mặt sông làm tôi cảm thấy xúc động.

Tôi chưa từng thấy nơi nào mà có một cộng đồng người Việt sống thiếu thốn như thế. Ở Việt Nam, những khu vực miền núi mà tôi đến, thì những đứa trẻ nghèo nhất cũng nhận được chính sách ưu đãi của nhà nước như là được đi học miễn phí, được cấp sách vở, quần áo hay được trợ cấp cho người nghèo, còn ở đây thì tôi thấy người dân hoàn toàn không được bất cứ trợ cấp nào vì họ gần như không được công nhận ở Kampuchia.

Theo những gì dân kể lại, những người Việt trong Phân Hội Người Việt Kampuchia cũng có những sự giúp đỡ bà con nhưng mà sự giúp đỗ đó nằm trong giới hạn nhất định và tôi nghĩ không giúp ích được nhiều cho cuộc sống bà con. Tiếp xúc với người dân thì đại đa số đều phàn nàn rằng cuộc sống của họ, không được sự quan tâm từ chính phủ Kampuchia thì đã đành, nhưng mà với ngay trong cộng đồng người Việt thì họ cũng không giúp ích được nhiều cho người dân nghèo khổ trên những ngôi làng nổi ở Biển Hồ.

Trẻ Việt vùng Biển Hồ chỉ được học đến Lớp 5 rồi ở nhà phụ giúp cha mẹ đành bắt cá. Khi có thuyền lớn chở khách du lịch đến Biển Hồ, người bạn Hà Nội kể tiếp, anh đã thấy có những đứa trẻ ở đây, với sự dẫn dắt của người lớn, ăn xin và hành xử như hành khất chính hiệu. Chúng ngồi trên những cái thau nhỏ, chèo ra nơi có đoàn du lịch, đeo bám lải nhải xin tiền du khách:
Lớp 5 thì có thể biết đọc biết viết nhưng với trình độ Lớp 5 thì không đủ nhận thức để thoát cảnh nghèo khổ hoặc là tìm con đường khác cho cuộc sống tương lai.
Đã có nhiều đoàn du lịch của người Việt trong và ngoài nước đến làng nổi Chong Khneas vừa thăm vừa làm việc từ thiện. Làng nổi Chong Khneas cũng có một trường tiểu học do Quân Khu 7 ở Việt Nam tặng người Việt Biển Hồ. Quản lý trường là người Việt, cũng là đại diện Việt Kiều Kampuchia ở khu vực Biển Hồ:
Các cháu bé chèo thuyền đến trường học (citizen photo)
Các cháu bé chèo thuyền đến trường học (citizen photo)

Sự thật đau lòng
Một bạn trẻ quê ở Miền Tây, từ Sài Gòn qua Biển Hồ mở Lớp Tình Thương để dạy bổ túc cho trẻ buổi tối, tiếp lời người bạn Hà Nội:
Những đứa trẻ ở đây đến ngôi trường của Quân Khu 7 trao tặng đó để học hàng ngày. Buổi tối là em dạy cho tụi nó đánh vần, đọc chữ cho đến làm toán. .

Trường của Quân Khu 7 dạy tiếng Việt, học nguyên năm. Ví dụ ở Việt Nam học trò học 9 tháng nghĩ hè 3 tháng nhưng ở đây học nguyên năm suốt tháng luôn . Chủ Nhật thầy cô khuyến khích là nên lên trường để có đoàn ghé thì họ cho tiền. Thầy cô là người Việt, một số ở Việt Nam qua nhưng phần lớn là ở đây. Tức là nội bộ họ đưa vô, người thân, anh em chú bác họ đưa vô dạy thôi, trình độ tối đa của thầy giáo cô giáo đó chỉ Lớp 4, Lớp 5.
Những điều tiêu cực từ trường học hay từ cộng đồng mà cha mẹ hay cư dân phản ảnh, nhưng chưa từng được nói ra công khai, là những chuyện gì:
Trước khi đến đây là tôi đã nghe họ có một nơi bán gạo đối diện với trường đó. Khi đoàn tới họ ghé vô chỗ đó mua gạo họ chở qua bên trường. trao cho người quản lý ở đó.

Sau khi đoàn thể, cá nhân hay tổ chức rời đi, họ chuyển ngược qua bán lại cho chỗ mà bán gạo vừa rồi. Tất cả đều đem bán hết, nếu học sinh muốn lấy thì phải mua. Trong khi đoàn chở đến để cho học sinh nhưng mà những người quản lý trường bán cho học sinh hoặc đem bán lấy tiền chia cho nhóm lợi ích bên trong trường đó. Những thầy cô giáo là cấp dưới còn tôi biết ông đại diện Việt Kiều Kampuchia ở khu vực Biển Hồ này với một vài người trong đó là vợ rồi em rồi cháu, nói chung người thân tự quyền quyết với nhau hết.

Được hỏi về việc này, một Việt Kiều sống ở Chong Khneas từ năm 1981 xác nhận

Đừng nói tên tụi em ở đây. Em về đây năm 81 lận, trong thời gian năm 93 một số anh em này về đây lập phân hội tại địa bàn Chong Khneas này. Anh Hưng công an đường thủy với anh Đỗ Văn Dực đổ tội cho dân là đi ăn xin đặng mà bắt bớ dân, tịch thu xuồng ghe máy móc. Những người nào đóng tiến cho nó thì nó không bắt, những người không có thì nó lấy xuồng ghe máy móc của bà con. Em có giữ giấy tờ mà không dám nói với ai, nếu báo cáo là bắt bỏ tù, rõ ràng là hiếp đáp quá.
Một gia đình người Việt khác cũng ở làng nổi Chong Khneas, Biển Hồ Kampuchia
Một gia đình người Việt khác cũng ở làng nổi Chong Khneas, Biển Hồ Kampuchia (citizen photo)

Để quí thính giả tường tận câu chuyện hơn, một người trước là thư ký cho ông đại diện Việt Kiều Kampuchia ở khu vực Biển Hồ, nay đã nghĩ việc, nêu một thí dụ điển hình về số tiền 50 triệu đồng Việt Nam mà Nhà Máy Xi Măng Hà Tiên cấp cho bà con Biển Hồ thông qua ban đại diện Việt Kiều Kampuchia ở Biển Hồ: :

Sự thật bà con nói không sai, không tới đâu, không tới tay bà con đâu. Chuyện đồng tiền của Xi Măng Hà Tiên 50 triệu tiền Việt Nam và 1.600 UDS thì nó cũng không cho ra một ánh sáng. Tôi còn cái văn bản, ngày giờ tôi có ghi. Ổng có chia sớt lại bà con hay không thì chuyện này cũng khiông thấy được đâu, cho nên bà con người ta cũng có nhiều cái thắc mắc.

Nói thẳng là trước kia các đoàn lại thì còn phát cho tổ, cho dân, còn bây giờ người ta lùa qua người ta để cho học sinh, đó thì cho học sinh một hai ngàn Ria, còn số phận của người Việt Kiều ở Chong Khneas nó như vậy thì họ gắng họ chịu đi. Kế toán không có, tự tung tự tác, tự xuất, tự chi, tự làm. Từ cái chỗ đó thì Hãng Xi Măng Hà Tiên người ta đâu có còn hỗ trợ cho cộng đồng người Việt nữa.
Vì những chuyện khá là bất ưng này mà người bạn Miền Tây nói là anh chỉ mong những đoàn từ thiện về Biển Hồ thì nên:
Nên đến tận nơi của khu vực đó, sẽ có người đại diện, người nào gia đình nghèo khó thật sự mình đến nhà họ mình khảo sát, sau đó mình lửa ra bao nhiêu người, trao tận tay cho họ tiền cũng được gạo cũng được, còn hơn là đến thẳng ngôi trưởng, bỏ đó rồi đi về mà không biết cái gì sau đó.
Đường dây viễn liên cũng đã được nói về Campuchia, về Phân Hội Việt Kiều Vùng Biển Hồ, với số điện thoại của ông đại diện do người dân ở Chong Khneas cung cấp. Rất tiếc sau bao cuộc gọi Thanh Trúc không được người bên kia bắt máy.
Trở lại với làng nổi Chong Khneas , cuộc sống nghèo khó, không giấy tờ, không gốc gác của cư dân Việt Nam trên vùng Biển Hồ có cái gì đó thật ngậm ngùi, cái gì đó gạo chợ nước sông, không tương lai cũng không có lối thoát nghèo. Gần một tuần sống với dân Việt Biển Hồ như bạn trẻ Hà Nội, hoặc đã mấy tháng gần gủi các em nhỏ trong Lớp Tình Thương buổi tối như bạn trẻ Miền Tây, đã mang lại cho họ cảm giác buồn bã rằng thay đổi cuộc sống cho tốt hơn là chuyện khó xảy ra cho những cuộc sống chùm gởi ở chốn này:
Không có đường ra, sống nay chỉ biết hôm nay, không biết ngày mai. Chở các đoàn cứu trợ cấp trợ vậy thôi chứ không biết cái gì gọi là làm ăn ổn định lâu dài.
Người Việt trên vùng Biển Hồ không thể đi tìm việc làm ở những nơi khác vì không có giấy tờ hợp lệ, ghe xuồng mà họ sống trên đó cũng chỉ quanh quẩn trong phạm vi dơ bẩn này chứ không được quyền đưa rước khách du lịch vì đó là công việc phải đăng ký với chính quyền địa phương. Rốt lại, nguồn nước bọt bèo, ô nhiễm và tanh hôi trong này vùng Biển Hồ là nguồn sống duy nhất của dân ở làng nởi Chong Khneas:
Vùng Biển Hồ đã không còn cá nữa tại vì Trung Quốc đã ngăn đập, tức là sông Mekong chảy không qua trực tiếp hồ này nhưng nó được coi như một cái hồ tích nước của sông Mekong. Khi mùa nước lớn tràn về Biển Hồ thì cá từ sông Mekong mới theo qua Biển Hồ. Nhưng sau khi Trung Quốc làm đập bên nước họ với Lào thì cá không qua được, cá hầu như bây giờ không còn nữa. Hết cá tôm rồi, thảm lắm, người dân ở đây chắc chắn là quá khổ .
Nhiều người đã có ý định bán bè để về Việt Nam nhưng mà bản thân họ không có giấy tờ, về Việt Nam chỉ có nhổ cỏ, làm mướn hay làm những công việc không cần giấy tờ thôi chứ còn họ không làm được cái gì hết. Không biết sao mà số phận họ quá ngặt nghèo thấy cũng đau lòng.

Đi đâu về đâu khi những con người lam lũ này không thích bỏ thuyền lên bờ, tiếng Việt không rành mà tiếng Miên cũng không thạo. Giá như những em gái sinh ra và lớn lên ở Biển Hồ, được ăn học đàng hoàng thì may ra có thể vươn lên với cuộc sống đỡ nheo nhóc hơn:
Con gái từ nhỏ đã phụ cha mẹ lặn bùn lặn sông kéo bè mỗi mùa nước lên nước xuống, bắt tôm bát cá ngoài Biển Hồ mấy ngày mới về một lần. Cứ vậy đến khoảng 15, 16 tuổi là lấy chồng rồi cũng tiếp tục cái nghề đánh cá, đẻ năm bảy đứa là chuyện thường xong rồi tiếp tục đánh cá nuôi con, đánh cá nuôi con chứ không có chuyện rời Biển Hồ lên bờ. Không có nhà nào có đôi dép, họ không lên bờ nên không có nhà nào có đôi dép đâu. Mang dép với họ là điều xa xỉ, họ chỉ lẩn quẩn ghe xuồng đánh cá, ghe xuồng đánh cá chứ không ai nghĩ thoát kiếp nghèo này bằng cách lên bờ làm trong mấy chỗ đó.

Chuyện kể về đời sống người Việt ở làng nổi Chong Khneas trên khu vực Biển Hồ của Xứ Chùa Tháp tạm ngưng ở đây. Thanh Trúc xin hẹn lại thứ Năm tuần tới. 


__._,_.___


Posted by: Lu Giang <

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link