Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, November 4, 2015

Việt Cộng – Việt Cộng


On Thursday, October 22, 2015 2:11 AM, Binh Nguyen <> wrote:


----- Forwarded Message -----
From: Chanh Nguyen <
Sent: Thursday, October 22, 2015 12:47 AM
Subject: Fwd: Lời chửi rủa nặng nề nhất trong từ ngữ VN



Việt Cộng – Việt Cộng

Nhạc sĩ Lê Dinh

Hai tiếng này, tôi không hiểu sao, cho đến ngày nay, nó trở thành hai tiếng xấu xa, kinh tởm nhất trong số những danh từ để ám chỉ những hạng người mà ai ai cũng oán ghét, hận thù và muốn xa lánh. Nhưng hai tiếng Việt Cộng nguyên thủy đâu có gì là xấu xa, nó chỉ là một danh từ ghép thường thôi, như rừng núi, biển khơi, đồng áng… nhưng theo thời gian biến đổi, nó trở thành một danh từ ghê tởm và rùng rợn lúc nào chúng ta không hay.

Nếu ai chỉ một tên nào đó mà nói “Mày là thằng Việt Cộng” thì có nghĩa người đó là một người xấu xa nhất trong xã hội hiện nay. Chẳng thà chửi cha người ta, người ta không giận bằng chửi “Mày là thằng Việt Cộng”. Như vậy đủ biết hai chữ Việt Cộng bị người đời thù ghét như thế nào rồi. Mà nghĩ cũng đúng thôi.

Nhớ lúc tôi còn nhỏ, năm tôi 11 tuổi, còn học ở trường Tiểu học Vĩnh Lợi, cách làng Vĩnh Hựu của tôi chừng ba cây số. Mỗi sáng thứ hai đầu tuần, mẹ tôi phải đưa tôi đến trường và tôi lưu trú tại nhà dì tôi cho đến cuối tuần mới trở về Vĩnh Hựu. Một buổi sáng thứ hai đầu tuần, cũng như mọi khi, mẹ tôi xếp đâu 2 chục trứng gà vào một cái giỏ để khi đưa tôi đến trường xong là mẹ tôi ra chợ bán 2 chục trứng gà đó, lấy tiền mua các thức ăn khô khác. Hai mẹ con đang đi, độ còn nửa đường là tới làng Vĩnh Lợi, thình lình trong một bụi cây rậm rạp, có một người mặc đồ đen, tay cầm khẩu súng ngắn sáng loáng, nhảy ra chận mẹ con tôi lại, quát to: Đứng lại! Anh ta đưa họng súng ngay truớc trán mẹ tôi, rồi đưa sang qua tôi, quơ qua quơ lại trên đầu tôi, hỏi mẹ con tôi có phải đem trứng ra chợ để bán cho Tây không? (Lúc đó, ở tại chợ Vĩnh Lợi, ngay phía bên kia đầu cầu sắt, có một cái đồn của người Pháp đóng tại đó). Mẹ tôi run run nói:

– Dạ thưa ông, đâu phải, tôi đem trứng này ra chợ bán để lấy tiền mua thức ăn.
– Chứ không phải mẹ con bà đem lương thực cung cấp cho Tây sao?
– Dạ thưa ông, đâu có phải như vậy.
– Thôi lần này tôi tha cho mẹ con bà đó, nhưng giỏ trứng thì bị Ủy ban tịch thu. Nhớ lần sau, còn gặp mẹ con bà đem trứng ra chợ như vậy nữa là tôi sẽ bắn bỏ.
– Dạ mẹ con tôi đội ơn ông.

Thật hú hồn hú vía. Lần đầu tiên trong đời, tôi mới nhìn thấy khẩu súng lục. Sao nó uy dũng, hiên ngang, trông rất dễ sợ. Và cũng lần đầu tiên trong đời tôi mới biết đó là những kẻ gọi là Việt Minh, những người mặc đồ đen, đầu quấn khăn rằn, rồi sau này trở thành Việt Cộng và hai chữ Việt Cộng đã ám ảnh tôi từ suốt thời bé thơ cho đến khi khôn lớn.

Nếu không có lần bị đón đường, bị đe dọa bắn bỏ hôm đó, tôi đã trở thành một tên Việt Minh từ thời trẻ dại này rồi. Tôi còn nhớ rất rõ, ở tuổi 11, 12, tôi say mê những bài hát êm đềm, như:

“Còn đâu trên chiến khu trong rừng chiều
Bên đèo lắng suối reo, ngàn thông reo
Còn đâu trên chiến khu trong rừng chiều
Bên đèo đoàn quân réo, đạn bay vèo…”

Hay hùng dũng, như:

 Mùa thu rồi ngày hăm ba, ta ra đi theo tiếng gọi sơn hà nguy biến…

Hoặc:

“Đoàn giải phóng quân một lòng ra đi
Nào có sá chi đâu ngày trở về…”

Và còn nữa:

“Nào anh em ta cùng nhau xông pha lên đàng
Kiếm nguồn tươi sáng…”

Hay là những bài thơ mà giờ đây hơn 60 năm qua, tôi vẫn còn nguyên trong trí nhớ:

“Tôi muốn tôi là một cứu thương
Cạnh theo chiến sĩ đến sa trường
Nằm lăn trên lá hay rơm ủ
Băng trắng đầu mình những vết thương”

Thật là lãng mạn, thật là dễ thương. Làm sao mà tôi không bị quyến rũ bởi nét nhạc, lời thơ như vậy được. Cho nên tôi có ý nghĩ là mình sẽ phải theo mấy anh lớn để được vào bưng, được nghe tiếng suối reo, ngàn thông reo, được nằm lăn trên lá hay rơm ủ, được nữ y tá săn sóc vết thương… Rồi một ngày nọ, tôi được theo đoàn biểu tình đi bộ từ làng Vĩnh Hựu của tôi lên tới tỉnh Gò Công, cách xa làng tôi 14 cây số, để gọi là… ủng hộ Việt Minh. Thức dậy từ 3 giờ khuya, chuẩn bị cơm vắt muối mè, tập hợp lại rồi tháp tùng đoàn người, đi theo nhịp trống quân hành “rập rập thùng, rập rập thùng”… lội bộ suốt 14 cây số, nhờ vừa đi vừa hát “Nào anh em ta cùng nhau xông pha lên đàng”, cho nên thằng con nít 11 tuổi như tôi, khi đến nơi, nào có thấy chút mệt mỏi gì đâu? Nhưng sau lần gặp gã Việt Minh với khẩu súng giết người đó, tôi đã bừng tỉnh giấc mơ bỏ học, trốn cha mẹ để ra bưng biền.

Việt Cộng! Chỉ hai tiếng thôi, nhưng sao thiên hạ hoảng hốt, kinh hoàng khi nghe đến nó. Năm 1954, gần một triệu đồng bào miền Bắc, cũng vì hai tiếng này mà phải bỏ hết của cải, quê hương, làng xóm, mồ mả ông bà để chạy vào miền Nam xa lắc xa lơ, trốn khỏi bè lũ Việt Cộng. Năm 1975 cũng vậy, vì hai tiếng này mà hơn hai triệu người dân miền Nam phải liều chết, bằng đủ mọi cách để lánh xa loài quỷ dữ. Ở thôn quê miền Nam, khi nghe mấy tiếng “Việt Cộng về” hay “Mấy ổng về” là bà con gồng gánh, già trẻ, bé lớn chạy trối chết về phía thành phố để trốn khỏi bọn Việt Cộng. Rồi nào Việt Cộng pháo kích vào thành phố, vào quận lỵ giết hại dân lành, giết hại trẻ thơ nơi trường học. Việt Cộng đào lộ, đấp mô, đặt mìn, phá cầu… Còn Việt Cộng ngày nay thì ngoài tham nhũng còn tội bán nước, buôn dân, bàn tay chúng phạm trăm ngàn thứ tội ác. Việt Cộng ngày nay bán rừng, bán biển, bán giang sơn cha ông cho Tàu, Việt Cộng ngày nay độc ác, tàn nhẫn với dân chúng, nhưng co ro, cúm rúm trước thằng Tàu như sợ ông nội, ông cố của chúng, bắt dân bỏ tù nếu dân đứng lên yêu nước chống lại lũ Hán xâm lăng.

Rồi tôi miên man suy gẫm, không biết những tên như Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng nghĩ sao – nhưng không biết những tên này có biết suy nghĩ không – chúng có thấy rằng sao mình đi đến đâu, thiên hạ bỏ chạy hết vậy? Mình giành được phân nửa xứ sở miền Bắc, đáng lẽ dân chúng phải ở lại với mình để kiến thiết xứ sở chứ, sao gần cả triệu người lại bỏ chạy vào Nam. Rồi mình cướp được luôn phân nửa miền Nam còn lại, thiên hạ lại ùn ùn bỏ chạy nữa, cả hơn hai triệu người xa lánh mình. Tại sao và tại sao? Chúng không tự đặt câu hỏi đó với chính chúng sao? Mình đi đến đâu thì người ta chạy trối chết khỏi nơi đó. Mình là thứ gì vậy? Nhìn hình ảnh cuộc di cư năm 1954, trên những chiếc tàu há mồm, nhìn những gương mặt hớt hơ hớt hãi, mất hồn, chạy đôn chạy đáo để rời khỏi Saigon tháng tư năm 1975, rồi nhìn những cảnh liều chết vượt biển lên đến cao điểm, từ năm 1975- 1980, nếu chúng là người, chúng phải suy nghĩ chứ? Mình cũng là người như họ, đầu, mắt tay chân cũng đầy đủ như họ, tại sao họ sợ mình mà chạy hết như thế? Mình có phải là quỷ dữ hay ác thú gì đâu?

Nhưng tôi nghĩ, Việt Cộng còn đáng sợ hơn là quỷ dữ nữa. Nhìn lại, từ cái thời bé thơ, thuở mà mẹ con tôi đem hai chục trứng gà ra chợ bán để có tiền mua thức ăn cho gia đình, đến ngày nay, đã hơn 60 năm trôi qua, tôi vẫn cảm thấy rùng mình, ghê sợ. Từ những việc bắt người cho mò tôm, thả xác trôi sông thuở đó, cho đến những vụ lường gạt, gian dối cướp giật của Việt Cộng ngày nay, nhìn sự dã man tàn ác của Việt Cộng đối với người dân cùng chung máu mủ … thật không thể nào tưởng tượng nổi. Quỷ chỉ nhát, chỉ hù người ta thôi, chứ không hại người ta, mà nếu quỷ có hại thì chỉ hại một người thôi. Còn Việt Cộng hại cả một dân tộc, tiệu diệt tất cả, đất đai, sông biển, núi rừng không còn, nhưng đó là nói về mặt những gì còn nhìn thấy được. Còn về mặt không nhìn thấy được thì là Việt Cộng tàn phá cả đạo đức, dung dưỡng tội ác, giết chết sự trong trắng trong lòng trẻ thơ, đưa nhiều thế hệ con em chúng ta vào vòng tối ám, dạy chúng dối trá, dạy chúng tội ác…

Nhưng như vậy cũng chưa đủ. Những nguời đã quá sợ chúng mà bỏ xứ ra đi, để xứ cho chúng ở cũng chưa được yên thân. Chúng còn cho tay chân bộ hạ, núp bóng dưới danh nghĩa này, danh nghĩa nọ, chạy theo ra ngọai quốc để quyết hành hạ những người tỵ nạn Cộng Sản này cho đủ… 36 kiểu của chúng. Thật trời không dung, đất không tha. Ngày xưa, chúng đã chiếm được phân nửa nước Việt Nam, tưởng đâu rằng chúng cùng miền Nam thi đua làm cho dân giàu nước mạnh, nhưng như chúng ta đã biết, Việt Cộng cho đến 1975, còn chưa thấy cái thang máy “biết tàng hình” là gì, chưa được nhìn chiếc đồng hồ “12 trụ, 2 cửa sổ, không người lái” là gì, không hiểu cái bồn cầu “để rửa rau” hay để làm gì, trong khi miến Nam lúc đó đã là một trong những quốc gia tân tiến ở Đông Nam Á châu. Rồi lòng tham vô đáy, thực hành chủ nghĩa Cộng sản toàn cầu của chúng, chúng cướp luôn miền Nam. Thiên hạ lại bỏ chạy, chúng rượt theo ra đến ngoại quốc để áp dụng… 36 kiểu lên đầu lên cổ người đã sợ chúng mà bỏ chạy 36 năm trước.

Nếu tôi có làm anh muôn vàn bực tức, xin anh cứ chửi tôi là thằng mất dạy, thằng láu cá, thằng bỉ ổi, thằng đê tiện, thằng vô học, thằng… thằng gì cũng được, hay bảo tôi là thằng không cha không mẹ, hay là thằng do… con gì sanh ra cũng được nốt, nhưng xin đừng bảo tôi là Việt Cộng. Mày là thằng “Việt Cộng”, hai tiếng này nặng lắm, anh biết không? Nói như thế là anh chửi tôi đấy, mà chửi tôi thật nặng, đó là tiếng chửi ghê gớm nhất, đáng sợ nhất trong những tiếng chửi đương thời. Vì hai tiếng này đồng nghĩa với ác nhân, hung đảng, ác quỷ, ác tinh, man di, mọi rợ, lưu manh, gian xảo, côn đồ, thảo khấu…, loại quỷ quái tinh ma, nghĩa là bọn trời đánh thánh đâm, trời tru đất diệt.

Ngày đầu năm 2012

Nhạc sĩ Lê Dinh









Đúng là Việt Cộng :

XÃ HỘI CHỦ NGHĨA

Xua Hất Con Người chính Cộng nô
Xuống Hàng Chó Ngựa đám tam vô
Xúi Hiềm Cay Nghiệt quân gian ác
Xô Hám Chua Ngoa bọn tội đồ
Xét Hỏi Cửa Nhà hòng bóc lột
Xực Hôi Của Nợ thỏa tham  ô
Xạo Hùa Cả Nước quên nguồn cội
Xiết Hại Chính Nhân đẩy xuống mồ

Tố Nguyên

============ 


Mặc Hậu viết :

   Kính mời ACE thi hữu đọc tiếng Việt dưới đây để ngẫm nghĩ rằng tiếng Việt rất phong phú và hay tuyệt vời .
Kính chúc quý ACE thi hữu cuối tuần vui vẻ và hạnh phúc trọn vẹn bên than nhân và bạn bè than hữu .
        Kính,
         MH
​============
From: Dzung Le <
Date: October 26, 2015 at 7:07:04 PM PDT
To: undisclosed recipients: ;
Subject: Fw: Fwd: Tieng Viet hay tuyet voi

Chữ XHCN-Tiếng Việt Hay Tuyệt Vời 
      XHCN =  Xấu Hổ Cả Nước


XHCN: Đây là viết tắt của Xã Hội Chủ Nghĩa 

XHCN  cũng dùng để diễn tả cuộc sống và những gì đã và đang xẩy ra ở 1 nước Cộng Sản như VN 

XHCN :  Xù Hết Chủ Nợ (quịt nợ); bankruptcy  
XHCN : xếp hàng cả ngày,
XHCN : xuống hố cả nước,
XHCN : xuống hàng chó ngựa,
XHCN : xạo hết chỗ nói,
XHCN : xét hỏi cả ngày,
XHCN : xâm hại con người,
XHCN : xấu hơn cả ngợm,
XHCN : xơi hết cả nhà,
XHCN : xóa hết cội nguồn,
XHCN : xì hơi chết người,
XHCN : xóa hết chữ nghĩa...
Bốn chữ này đều diễn tả đúng cái khốn nạn của các đỉnh cao trí tuệ Hà Nội. 
Có lẽ chưa có tiếng nước nào mà thần tình đọc ra được nhiều lối như tiếng Việt Nam. 
__._,_.___

Posted by: tuyen d







__._,_.___

Posted by: "San Le D." 

Chỉ tại vợ tôi nó làm đấy!


   Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 02.11.2015  


                                      Chỉ tại vợ tôi nó làm đấy!

Chuyện này chắc chỉ xảy ra ở Việt Nam của chúng tôi được thôi. Cứ là quan, khi phạm lỗi thường đổ quàng đổ xiên cho hết người này đến người kia, không là “chỉ thỉ của cấp trên mập mờ chưa hiểu rõ” thì cũng là “tại cái thằng cấp dưới nó làm vậy”. Và rồi mọi chuyện lại hứa văng mạng “chúng tôi sẽ cho điều tra và xử lý thích đáng tùy theo tội danh”. Chả biết bao giờ “xử lý” và xử  kiểu nào. Thế là hết!

                                           
                             Tòa nhà to đùng xây dựng trái phép của ông Nguyễn Hoàng Linh - PGĐ Sở GTVT Hà Nội

Nhưng có chuyện quái đản nhất là khi quan to mắc lỗi, không đổ cho ai được thì quay sang đổ cho vợ. Chuyện xây nhà to đùng trái phép, không thể đổ cho đàn anh cấp trên bảo tôi làm thế, cũng thể nại cớ rằng tại thằng em cấp dưới nó xây nhà cho tôi. Vậy đổ cho vợ là tiện nhất.
Đó là chuyện mới toanh vừa xảy ra tại giữa thủ đô Hà Nội và là chuyện của quan Phó giám đốc Sở Giao thông Vận tải của cả thành phố.

Căn nhà to đùng xây trái phép

Cho đến cuối tháng 10 vừa qua, ngôi nhà đã xây xong phần thô và đang thời kỳ hoàn thiện. Toà nhà này được thiết kế và thi công 1 tầng hầm, 1 tầng lửng, 7 tầng và 1 tum* (tổng cộng 10 tầng).

                                                   
                              * Tum: Buồng nhỏ trên nóc nhà có mái, dùng để che cầu thang dẫn lên sân thượng.
Ngày 23/10, bà Nguyễn Thị Minh Tâm (Phó Chủ tịch UBND phường Hàng Mã, Quận Hoàn Kiếm) trả lời báo chí: Theo như quy định, phố Lý Nam Đế chỉ có thể xây nhà tối đa 6 tầng và một tum (tối đa 7 tầng). Tòa nhà này xây dựng chắc chắn là vượt quá giấy phép nên mới cao như thế.

Cũng theo bà Tâm, không có chuyện phường Hàng Mã làm ngơ để chủ nhà tự ý xây dựng vượt quá chiều cao cho phép. Bà Tâm nói thêm:  “Tuy nhiên, có thể chúng tôi chưa giám sát chặt chẽ nên mới xảy ra sai phạm".
Cũng theo Phó chủ tịch phường Hàng Mã, mới đây phường đã đến kiểm tra, lập biên bản vi phạm, yêu cầu chủ đầu tư chấm dứt thi công.

Sự việc đã được báo cáo lên quận Hoàn Kiếm, nhưng đến thời điểm này chưa có quyết định, thời gian xử lý cụ thể. Phường Hàng Mã đã đề nghị quận Hoàn Kiếm xử lý theo hình thức tháo dỡ và xử phạt hành chính theo đúng quy định hiện hành.

Nói về các biện pháp xử lý công trình sai phạm này, bà Nguyễn Thị Minh Tâm cho biết: “Trường hợp này khá nhạy cảm dù sai phạm là rõ ràng. Bởi anh Nguyễn Hoàng Linh là một lãnh đạo của thành phố. Phường chỉ có chức năng giám sát, bởi đây là công trình được cấp phép xây dựng".

Thế nào là nhạy cảm?

Việc xây dựng trái phép nếu là của một anh dân đen nào đó thì chắc chắn không phải là chuyện “nhạy cảm” nữa. Tòa nhà vừa ló lên sai phép là lực lượng của Phường ấp đến ngay lập tức. Nào là Dân phòng với xe cộ súng ống, nào là Công An Phường, nào là Quản lý thị trường lao đến bủa vây. Căn nhà xây thêm sẽ bị tháo dỡ ngay, không một phút chậm trễ. Và nếu là việc không to tát lắm thì có thể “điều đình” rồi tính sau.

Nhưng là việc của một ông thuộc loại “lãnh đạo thành phố” xây nhà to đùng thì cho là “nhạy cảm”. Chữ với nghĩa bây giờ “lọa” thật, muốn nói thế nào thì nói, muốn hiểu thế nào thì hiểu. Ở đây là chuyện “nhạy cảm” giữa Bà Phó chủ tịch Phường mí ông Phó Giám đốc sở Giao Thông- Vận tải TP Hà Nội có nghĩa là Bà Phó Chủ Tịch “chạy mặt” quan to, không dám “vuốt râu hùm” bèn đá quả bóng lên cho quận Hoàn Kiếm.

Thế là Phường chỉ “nhạy cảm” với quan to chứ chẳng bao giờ chịu “nhạy cảm” với dân. Cứ tưởng luật pháp là công bằng, đối với quan cũng như dân, anh nào làm sai cũng sẽ bị trừng phạt như nhau. Đừng nghĩ như thế mà lầm. Luật pháp đối với quan khác, với dân khác. Ở VN thì phải nhớ câu này.

Hết đường đổ thì đổ cho vợ

Liên quan đến sự việc này, chiều 22/10, nói chuyện với phóng viên báo chí, ông Nguyễn Hoàng Linh - Phó Giám đốc sở Giao Thông Vận tải TP Hà Nội - cho rằng cá nhân mình không liên quan đến việc xây dựng ngôi nhà này. Ông Linh nói:
“Tôi ủy quyền hết cho vợ, tôi không liên quan. Công trình này vợ tôi và mấy đứa em góp tiền lại để xây dựng”.

                                          
                                Ông Nguyễn Hoàng Linh – Phó giám đốc Sở GTVT Hà Nội: "Chỉ tại vợ tôi nó làm đấy!"

Ông Linh giãi bày thêm, ông chỉ là người đứng tên trong sổ đỏ s hữu khu đất này. Tuy nhiên, việc xây dựng như thế nào thì ông ủy quyền hết cho vợ và người nhà, việc ông đứng tên sổ đỏ không có nghĩa lý gì, bởi đây là đất ông bà để lại.

Đúng là hết đường chối quanh, ông quay ra đổ tội cho bà vợ. Tội nghiệp bà vợ quan to, bỗng dưng đưa đầu ra chịu báng. Nhưng chịu đựng để chồng giữ được cái chức Phó Giám Đốc Sở Giao Thông Vận tải của cả Thành phố thì cũng đáng tiền lắm rồi.

Chỉ có điều đáng nói là ông Phó Giám Đốc nhát đòn quá. Có sự việc như thế mà cũng lôi vợ ra chịu đòn. Thà ông cứ nhận lỗi quách đi, rồi cùng lắm là phạt hành chánh rồi dỡ mấy cái tầng sai phép ra, căn nhà của ông cũng còn quá lớn. Tại sao thân nam nhi bây giờ lại nhu nhược đến như thế. Bởi làm quan càng to thì sự bảo vệ càng cẩn thận lắm mới được, hở ra là có thằng nó rình, nó cướp chỗ của mình ngay.

Hóa ra bảo vệ cái chức cái quyền còn to hơn cả lòng tự trọng của mình và gia đình mình. Bà vợ sẽ nghĩ sao nhỉ? Rồi đến một lúc nào đó, có sai phạm nào khác, ông cũng có thể đổ lỗi cho cả những đứa con. Ôi, cái thời này sao loạn cả tâm hồn đến trái tim như vậy? Gọi là thời đại gì đây nhỉ?

Cấp dưới yêu cầu ông Bộ trưởng chứng minh

Cũng lại chuyện ở Sở Giao Thông Vận Tải Hà Nội. Tại cuộc họp giải quyết các đề nghị của Hiệp hội Vận tải ô tô Việt Nam ngày 15/10/2015, Bộ trưởng GTVT Đinh La Thăng tiết lộ thông tin về việc “có người nói xin một lốt xe (slot - lượt xuất bến - TG) vào bến xe Mỹ Đình mất 500 - 600 triệu đồng”.

                                    
                                                                          Bến Xe Mỹ Đình – Hà Nội

Ngay sau đó ông Vũ Văn Viện, Giám đốc Sở GTVT Hà Nội lên tiếng, một số báo đăng ý kiến của Bộ trưởng trong cuộc họp giải quyết các kiến nghị của Hiệp hội vận tải ôtô Việt Nam ngày 15/100 có nội dung: Có người nói với tôi, xin một lốt (slot, lượt xe xuất bến) xe vào Bến xe Mỹ Đình mất đến 500 - 600 triệu đồng.

Văn thư viết:
Sở GTVT Hà Nội kính đề nghị đồng chí Bộ trưởng Bộ GTVT cung cấp thông tin cụ thể về nội dung trên để Sở kiểm tra, xác minh, báo cáo UBND TP Hà Nội và Bộ GTVT xử lý nghiêm theo đúng quy định, nhằm tiếp tục đổi mới công tác quản lý vì sự hài lòng hơn của người dân và doanh nghiệp".

Như thế có nghĩa là ông Giám Đốc sở GTVT “truy” ông Bộ trưởng phải đưa ra bằng chứng mới đáng tin và xử lý được. Chẳng khác nào yêu cầu ông sếp lớn của mình phải cử nhân viên của bộ ra đứng ở bến xe để bắt quả tang người nào đã “chạy” và anh nào đã nhận khoản tiền này.

Đúng là một quy trình “lộn tùng phèo” giữa cấp trên và cấp dưới. Sau đó ông Giám đốc sở GTVT còn nêu ra hàng chục lý do về cái sự “chạy chọt” này là không hề có, đó chỉ là là việc chuyển nhượng giữa các nhà xe, không phải tiêu cực trong công tác quản lý nhà nước. Nói vòng vo làm chi, cứ nói thẳng ra là ông Bộ trưởng nói… tầm bậy!

Một tệ nạn “trên bảo dưới không nghe”

Nếu vụ việc cứ tiếp diễn theo kiểu “đưa đẩy thông tin” giữa các cơ quan quản lý, người dân sẽ thất vọng khi không thấy một sự xử lý quyết liệt, nghiêm khắc theo pháp luật. Thiết nghĩ bộ máy hành chính ở VN vốn không hiếm trường hợp “trên bảo dưới không nghe”.
Nếu cấp trên không có biện pháp mạnh mẽ, quyết liệt thì cũng như “rung cây dọa khỉ” mà thôi. Trong trường hợp này, nếu Bộ chỉ tiết lộ thông tin rồi nhắc nhở, để cho Sở kiểm tra nội bộ thì vụ việc có thể không được giải quyết rốt ráo và “chìm xuồng”.

Do đó, Bộ GTVT cần sử dụng ngay luật lệ đã được Luật Tổ chức Chính phủ và Nghị định 36/2012 (quy định chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn và cơ cấu tổ chức của Bộ, cơ quan ngang Bộ) cho phép. Theo đó, Bộ có quyền giải quyết tố cáo, đề nghị của tổ chức, cá nhân có liên quan và có quyền kiểm tra, thanh tra việc thực hiện pháp luật của Ủy ban nhân dân TP Hà Nội, Sở GTVT Hà Nội, Ban quản lý Bến xe Mỹ Đình. Các quyền hạn này được thực hiện theo pháp luật về giải quyết tố cáo và thanh tra.

Ngoài ra, Ủy ban nhân dân TP Hà Nội, với tư cách là cơ quan chỉ đạo trực tiếp hoạt động của Sở GTVT Hà Nội, sau khi nghe tin về vụ việc cần có những biện pháp cấp bách nhằm xác định rõ đúng sai và trả lời cho mối nghi ngờ của công luận. Việc xử lý của Ủy ban nhân dân TP Hà Nội có thể còn hiệu quả hơn Bộ GTVT, vì ngoài quyền hạn giải quyết khiếu nại, tố cáo, thanh tra, cơ quan này còn có thể đình chỉ chức vụ, cách chức những công chức tham nhũng nếu có.

Thât ra trái với mối lo ngại lâu nay rằng chính quyền cấp trên thường bao che cho sai phạm của cấp dưới bằng điệp khúc “không biết, không nghe, không thấy”, nhưng ở vụ này Bộ trưởng Bộ GTVT đã tiếp nhận thông tin từ dư luận và bày tỏ thái độ thẳng thắn khi phê bình cái khuyết tật muôn thuở của nền hành chính: “các ông chỉ thích “xin - cho"”. Đây là một kiểu tham nhũng.

Ông Bộ trưởng sẽ làm gì?

Tham nhũng là quốc nạn đang diễn ra ngày càng trầm trọng trong xã hội, đến nỗi người dân nhiều chán quá đành “vô cảm” với tham nhũng và coi như phải “sống chung với lũ”.

Dựa trên các chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ chức Minh bạch Thế giới, có chuyên gia đánh giá rằng “2/3 công việc ở Việt Nam bị tham nhũng cản trở, phá hoại”.Còn theo khảo sát về Chỉ số Hiệu quả quản trị và Hành chính công (PAPI), tham nhũng vặt diễn ra khắp nơi. Chỉ tính riêng trong lĩnh vực thuế, khảo sát về mức độ hài lòng của doanh nghiệp năm 2014 của Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam VCCI (công bố 11/8/2015) cho thấy, có tới 50% doanh nghiệp gặp phiền hà và 32% phải “bôi trơn” khi làm thủ tục thuế.

Cách đây vài hôm, trả lời phỏng vấn báo chí, Giáo sư, TSKH Phan Xuân Sơn, Học viện Chính trị Quốc gia, Ủy viên hội đồng lý luận Trung ương, đánh giá: “Lực lượng cản trở chống tham nhũng hiện tại cũng rất mạnh. Tham nhũng luôn gắn liền chặt chẽ với nạn quan liêu. Hệ thống này cấu kết với nhau từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, che chắn, đối phó, cản trở mạnh mẽ những nỗ lực phòng chống tham nhũng”.

Sau vụ này dư luận ầm ỹ của người dân rộ lên khắp các trang báo. Tôi chỉ nêu 2 lời bình luận của người dân:

- Bạn Hero lên tiếng: ‘”Chuyện ở Việt Nam: Cấp trên chỉ đạo thì cấp dưới chất vấn ngược lại. Cấp trên truy cứu trách nhiệm thì ....cấp dưới trả lời theo kiểu....luồn lách. Thế là xong......có gì đâu? chỉ như là gặp nhau cuối tuần ấy mà.

- Bạn Hiệp viết: “Chỉ là ông quan nhỏ giám đốc sở GTVT Hà Nội còn dám lộng ngôn thách thức cấp trên với ông Bộ trưởng GTVT, thì có lẽ ông quan giám đốc sở GTVT Hà Nội đã thách thức cả với hệ thống quản lý Nhà nước và cả hệ thống chính trị. Em xin gục đầu chịu thua”

Không lẽ cả nước chịu thua cái kiểu cấp dưới hạch sách cấp trên. Ông Đinh La Thăng vốn có tiếng là cương quyết, thẳng thắn, dám “trảm tướng” ngay tại trận tiền.
Vụ này liệu ông sẽ làm gì để trả lời ông Giám đốc sở GTVT dưới quyền mình?
Văn Quang
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

                                                                     ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

  

__._,_.___

Posted by: "Nhat Lung" 

 

Bài Dy Mà Đi đã b CS cm hát . Bây gi em bé hát , CS không dám bt .
Nếu HT Thích Không Tánh, MS Nguyn Hng Quang, LM PhêRô  Phan Văn  Li cùng vi các Anh em Thương Phế Bình hát bài Dy Mà Đi ... Toàn dân s ni dy ..  --  Không còn s CS na.

Nhc sĩ- Người Tù Thế K Nguyn Hu Cu chơi đàn guitar

On Tuesday, November 3, 2015 2:02 AM, "tuyen do> wrote:

 

Xin kính chuyển và hãy mở nghe :

Nhân sự kiện nhà nước CSVN mời Tập Cận Bình sang VN vào 5-6/11/2015.
Trang fb Việt Tân xin gửi đến các bạn nhạc phẩm "DẬY MÀ ĐI" do em CAO HÀ ĐỨC ANH trình diễn trong chương trình Giọng hát Việt Nhí đã được sự hưởng ứng của nhiều khán giả và ban giám khảo với con số đạt kỷ lục trên 3.2 triệu người xem.

Qua nội dung nhạc phẩm với con số 3.2 triệu người xem đã phản ảnh tinh thần yêu nước của nhân dân VN.

CON SỐ NÀY ĐỦ ĐỂ ĐẠI DIỆN ĐA SỐ NHÂN DÂN VIỆT NAM PHẢN ĐỐI SỰ HIỆN DIỆN CỦA TẬP CẬN BÌNH TẠI VIỆT NAM.

On Monday, November 2, 2015 11:25 PM, "HungThe > wrote:

 
      Kính chuyển quývị, một video bất ngờ với 3.2 triệu người xem, ht

----- Forwarded Message -----
From: Bac Ky Di Cu wrote
Sent: Monday, November 2, 2015 10:26 PM
Subject: Fwd: BẤT NGỜ THÍCH THÚ.



__._,_.___

Posted by: thy pham 

Sunday, November 1, 2015

Ông nội và cháu...

 


Ông nội và cháu...


Đứa cháu vừa xem đoạn video trên Youtube, vừa cười thích thú...vừa la hét om sòm. Sau khi xem, hình như còn khoái chí nên nói với tôi là, như thế mới là chiến đấu. Có lẽ phải đợi nó lớn thêm vài tuổi nữa, tôi sẽ nói cho nó biết thế nào là "Bất bạo động" và không bạo động.

Hễ đã nói là "chiến đấu", chỉ một mất một còn. Trong chiến trường đã thế, trong tình trường không khác. Còn trong chính trường, chỉ có khác là đối thủ không lăn ra chết tại chỗ. Dĩ nhiên, bị hạ độc thủ, nạn nhân sẽ chết từ từ...và chết ở một nơi nào khác. Nói gần nhất, cụ thể nhất, là trường hợp Nguyễn Bá Thanh, cựu chủ tịch UBND tỉnh Đà Nẵng.

Xem cái màn hai đấu thủ đè nhau trong thi đấu Nhu đạo trên Youtube càng rõ hơn. Trọng tài cho thời gian để kẻ bị nằm bất động cựa quậy, tung hất địch thủ đang nằm trên. Thời gian có hạn định. Nay, trên thực tế Việt Nam, đã hơn 40 năm rồi, chưa lật được đối thủ, kẻ nằm dưới (người thất thế -muốn gọi là kẻ bại trận- cũng được) phải đập tay ra hiệu mình thua trận!. Còn "câu giờ" cũng được...nhưng tìm thế gỡ đi...đừng nói tôi đấu tranh theo kiểu "Bất bạo động" mà người xem sẽ cười ồ!!...

Trên thế giới hiện nay, tình trạng xung đột tại Israel và Palestin là một thí dụ hùng hồn. Israel lập quốc bằng những phương cách khủng bố. Plalestin cũng thế. Israel qua thỏa ước Oslo, chấp nhận có một nước Palestin láng giềng. Nhưng, tình trạng không nằm yên như thế. Những yếu tố khác đã làm cho tình trạng hai nước trở nên căng thẳng trong những tuần gần đây. Trong lần xung đột trước kia, khi được phỏng vấn, một thành viên của Hamas (Palestin) đã trả lời, ý rằng, dù thiệt hại, nhưng họ đã làm Israel ăn ngủ không yên.

Khi cháu tôi lớn lên, nếu Việt Nam chưa trở thành một bang của Tàu, tôi sẽ kể cho cháu nghe về tinh thần của tổ tiên của chúng ta, thời nhà Trần. Khi đó, thế giặc Nguyên (bên Tàu) rất mạnh. Chúng gần như thôn tính nhiều phần đất trên thế giới. Chúng đang như muốn nuốt chửng VN. Hội nghị Diên Hồng đã được triệu tập. Các bô lão khi được hỏi, ý rằng, thế nước yếu lấy gì lo chiến tranh. Câu trả lời thật dõng dạc và rõ ràng là, "hy sinh"!.

Ngày nay, thế giới tiến bộ hơn trước, nhưng vẫn có những người, những đòan thể, lại chậm tiến...hay đi ngược trào lưu, lấy lại trường hợp ông Ghandi (Ấn Độ) để cổ võ cho đường lối bất bạo động. Nếu quay lại tích cũ theo kiểu này, sao không giả sử rằng, nếu Ấn độ là thuổc địa của Pháp... (thay vì của Anh) chắc đường lối ông Gandhi không thể thành hình. Khỏi cần đi lui quá xa, lấy thí dụ gần nhất ở nước ta, mọi việc rõ như ban ngày. Các đảng viên CS kỳ cựu (chẳng hạn Nguyễn Văn Trấn, Nguyễn Hộ...) họ còn cho rằng, đường lối độc tài của đảng CS hiện nay còn tệ hại hơn cách cai trị, thời thực dân Pháp.

Nhưng, vẫn có những người, những đoàn thể, cứ chúi mũi lấy tên tuổi của các học giả nước ngoài (chẳng hạn ông Gene Sharp -thuyết bất bạo động-) để bảo kê cho thuyết của mình, của tổ chức mình. Cách làm đó chẳng khác nào lấy thuyết của CS ở nước Nga, nước Tàu để nhập vào nước mình... mà hoàn cảnh lịch sử của cả ba nước, không nước nào hoàn toàn giống như nước nào. Hai ông Phan Bội Châu và Phan Châu Trinh đều có cái nhìn đúng. Sau đó, dùng cách "khủng bố" để chống lại Pháp là đường lối đúng ...nhưng dùng thuyết CS để xây dựng đất nước, để rồi kết quả ngày nay ra sao, mọi người đều thấy!

Cách đây vài tháng, mọi người xôn xao bàn tán về cái chết của Bộ trưởng quốc phòng của Cộng quyền, Phùng Quang Thanh. Phải chi cuộc ám sát đó do những người, những nhóm người Việt ở hải ngoại thực hiện, sự tán thành và ủng hộ của người dân trong và ngoài nước đối với tổ chức thực hiện việc đó sẽ lên cao đến chừng nào!. Thật là tréo ngoe, khi có tổ chức đã ám sát những người đồng chiến tuyến vì họ dám nói lên sự thật...nhưng tổ chức đó đến nay, sau 30 năm, chẳng làm gì đụng đến sợi lông chân của các cán bộ VC, đi công tác hoặc tham quan tại nước ngoài!... Cũng tổ chức này, khi ai chê thuyết "bất bạo động để tháo gỡ độc tài" của họ, họ cứ sử dụng chiêu, ý rằng, ai có thể thành lập sư đoàn tại VN, cứ làm thử. Chưa
đánh du kích được mà đòi lập sư đoàn. Tại sao họ có thể dùng cách khủng bố, uy hiếp tinh thần những người cùng chiến tuyến... mà không thể dùng cách đó để uy hiếp tinh thần của những cán bộ CS có "nợ máu" (chữ dùng của người CS) với nhân dân?. Dân oan khiếu kiện là sự việc kéo dài đã hàng chục năm nay, mà họ còn chưa khơi dậy được sự quan tâm của số đông người trong xã hội hiện nay tại VN, nói chi có thể làm được điều gì khác. Do đó, cách mà họ có thể dùng được là kêu gọi "Bất bạo động"(điều này, cá nhân nào nói cũng được, đâu cần đưa nó trở thành phương châm chiến lược của một đoàn thể, tổ chức). Chưa kể rằng, có người cho rằng, đây cũng là cách "cầm chân" tinh thần chống đối lại bọn Thái thú tân thời ngày
nay.

Tiện đây nói đến một thực tế gần nhất. Chính quyền CS hiện nay tại VN đã cho cán bộ của họ học về điều họ gọi là "diễn tiến hòa bình" và "tự diễn tiến". Trong chúng ta, có người biết điều đó, lại đùn trách nhiệm cho người CS, khi cho rằng, lâu nay, họ độc tài, quyết định mọi việc thì nay họ muốn "tự diễn tiến" là việc của họ. Chúng ta phải thấy là, họ là những con nòng nọc chưa đứt đuôi. Bởi họ, họ muốn thiết lập một nền kinh tế thị trường mà còn "theo định hướng XHCN"! (khi nào họ cắt được cái đuôi đó là họ thành "ếch" chứ có gì lạ). Nhưng, cái đuôi đó đã gắn với họ từ những năm 1985 đến nay, họ còn chưa tự tháo gỡ được, dù họ là người chủ động, có lực trong tay. Nói chi, nói theo lối lý thuyết "dùng bất
bạo động để tháo gỡ độc tài".

Nói đến kỳ cùng sự việc, người CS đã bám theo Liên sô, Tàu để gây chiến tranh từ 1954-1975. Sau đó, họ bám chặt lối xây dựng kinh tế theo kiểu hai nước đó, kiểu xã hội chủ nghĩa. Kết quả, hơn 40 năm qua, chẳng có thành quả gì lớn. Bây giờ, nếu nói huỵch toẹt rằng, họ đã sai lầm hơn 60 năm qua (nhất là gây ra cuộc chiến tranh tương tàn huynh đệ quá đẫm máu!) để rồi quay trở lại đường lối của tư bản thì điều này họ không thể làm được...nên nói quanh co thế thôi. Người CS, để tránh trách nhiệm với nhân dân, họ nói quanh co. Chúng ta, những đoàn thể, tổ chức được hình thành, để đấu tranh lại với những dối trá, quanh co đó, không lẽ cũng theo cách quanh co như họ?!...

Để sinh tồn, một người, một dân tộc phải chiến đấu chống lại kẻ thù. Khi chiến đấu, chỉ có sống hay chết. Còn sống mà không muốn chiến đấu, có thể chỉ làm thân nô lệ là yên được tấm thân. Chữ bất bạo động không thể là một chiến lược của bất cứ ai. Hãy ngẫm lại cho kỹ về sức mạnh đời nhà Trần của nước Việt ta. Mục tiêu là đuổi quân Nguyên ra khỏi bờ cõi. Sau khi đánh thắng chúng, tù binh được đối đãi tử tế...và vua ta còn sai người sang Tàu triều cống. Nhưng, đó là thái độ khôn ngoan...chứ chẳng có phải là hay khiếp nhược, ươn hèn!. Nên nhớ rằng, khi chống Tàu (quân Nguyên), ta phải thực sự chiến đấu, chứ chẳng có "Bất bạo động" nào ở đây hết. Chiến đấu là chỉ có một sống, một chết. Bọn Tàu ngày nay, đã
"xâm lăng" đất nước (qua các dạng kinh tế và đưa dân sang lập nghiệp một cách hợp pháp)... thế mà đã chiến đấu chống chúng (qua việc đấu tranh dẹp bỏ thế hợp pháp của bọn Thái thú là nhóm CS cầm quyền hiện nay) còn mơ màng nói chuyện bất bạo động!!...

Tôi mong sao đứa cháu nội vẫn còn tính chiến đấu trong người cho đến khi chúng lớn khôn. Nhưng, tình thế sẽ như thế nào (?) nếu bậc cha ông của tuổi trẻ chúng nó mất đi hào khí của những bậc bô lão thời Hội nghị Diên Hồng?!. Hào khí này đã tạo ra sức quật cường của lớp trai tráng và toàn thể người dân trong nước thời đó, khi các bô lão ngày xưa được hỏi: "Thế nước yếu lấy gì lo chiến tranh" đã trả lời: "hy sinh". Đó là câu trả lời đã khiến cho đất nước được trường tồn đến ngày nay.

Đặng Quang Chính
31.10.2015
0:16
__._,_.___

Posted by: chuong ngoc van dam 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link