Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, November 24, 2015

KỂ CHUYỆN ĐI GIẢI CỨU MINH HẠNH VÀ TRƯƠNG MINH ĐỨC

 

KỂ CHUYỆN ĐI GIẢI CỨU MINH HẠNH VÀ TRƯƠNG MINH ĐỨC

Huỳnh Ngọc Chênh

Do nhà xưởng bị cháy, hàng ngàn công nhân công ty Yupoong bị mất việc làm phát sinh khiếu kiện. Một nhóm công nhân đã thuê luật sư tư vấn pháp lý.
Sáng ngày 22/11/2015 luật sư và trợ lý đã đến khu nhà trọ công nhân ở phường Long Bình thành phố Biên Hoà làm việc với nhóm công nhân về thủ tục khiếu kiện. Nghe được tin nầy, nhà hoạt động công đoàn Đỗ Thị Minh Hạnh cùng nhà báo độc lập Trương Minh Đức đã đến tham dự, cung cấp thêm bằng chứng vi phạm của công ty Yupoong cho luật sư đồng thời cung cấp tài liệu cho công nhân để hiểu biết về quyền lợi lao động của mình.
Ngay sau đó, lực lượng công an mặc sắc phục và thường phục xông vào trấn áp Minh Hạnh và Minh Đức lên hai xe riêng để chở đi. 
Cả hai phản ứng quyết liệt trước việc bắt bớ phi pháp nầy nên bị hành hung tàn nhẫn. Những nhân viên an ninh đã lột trần Minh Hạnh trước đông đảo mọi người, sau đó khiêng lên xe rồi chở đến chỗ vắng xúm vào đánh đập Minh Hạnh gây thương tích ở vùng đầu, mặt và các nơi khác trên thân thể.
Về đến đồn công an, cả hai bị ném xuống sàn nhà và sau đó kiệt sức vì thương tích.
Sợ nguy hiểm đến tính mạng của hai nạn nhân, công an phường đã gọi xe cấp cứu đưa hai nạn nhân đến bệnh viện cứu chữa.
Đến trưa, nghe tin báo của chị Thanh vợ anh Đức về chuyện bắt giữ người trái phép, anh Trần Bang, chị Nguyệt, Việt Quân và hai bạn trẻ khác đã tháp tùng cùng chị Thanh thuê xe chạy xuống Biên Hoà đòi người.
Đồn công an cho mọi người vào nhưng không cho gặp hai nạn nhân mới vừa đi cấp cứu về và đang bị giam cách ly trong đồn. Chị Thanh cứ xông vào thì thấy anh Đức đang nằm sóng xoài trên băng ghế ngoài hành lang một phòng làm việc. Chị chỉ kịp nghe anh Đức nói “cả hai bị đánh nặng nề phải đi bệnh viện cấp cứu mới về” thì chị đã bị đuổi ra khỏi đồn công an cùng với nhóm anh chị em đi đòi người.
Nghe tin Hạnh và Đức bị đánh, nhóm 7 người gồm tôi, Peter Lam Bui, Hoàng Dũng, Nguyễn Hoàng Vi, Tửng Đỗ, Hoàng Hận… lại thuê xe phóng xuống Long Bình tiếp ứng. Sau đó ít lâu, nhạc sĩ Tuấn Khanh cùng một bạn trẻ nữa cũng chạy xe gắn máy xuống theo.
Khi nhóm chúng tôi đến nơi, lúc đó hơn 20 giờ, 6 anh chị em nhóm trước bị đuổi ra con hẽm tối đen trước cổng đồn và bị vây quanh bởi một nhóm trên 30 người gồm dân phòng, công an, anh ninh mặc thường phục và cả côn đồ giả danh nữa. Hẽm tối và vắng người, anh chị em nhóm trước đi từ trưa chưa ăn uống gì, nhưng không dám đi ra ngoài mua đồ ăn, sợ bị đánh hoặc không cho vào lại.
Nhóm chúng tôi nhập lại đã có đến 15 người, tiếp tục đấu tranh để được vào thăm hai nạn nhân.
Căng thẳng qua lại một lúc lâu, cuối cùng công an đành cho chị Thanh vợ anh Đức và tôi với tư cách người nhà của Minh Hạnh vào thăm thân nhân.
Nhưng khi vào trong, họ lại giữ hai chúng tôi trong một phòng riêng và vẫn không cho tiếp xúc với hai nạn nhân. Tôi đoán Minh Hạnh còn đang bị thương tích nghiêm trọng nên họ câu giờ không cho chúng tôi gặp mặt.
CHUYỆN TRONG ĐỒN CÔNG AN LONG BÌNH KHI ĐI GIẢI CỨU MINH HẠNH VÀ TRƯƠNG MINH ĐỨC
Do nhóm anh chị em đi đòi người đấu tranh căng thẳng quá, cuối cùng vào lúc 23g, công an phường Long Bình cho chị Thanh vợ anh Trương Minh Đức và tôi, với tư cách là người nhà của Minh Hạnh vào đồn để thăm hai nạn nhân.
Đưa hai chúng tôi vào phòng riêng, một nhân viên mặc thường phục đến ngồi đối diện hỏi tôi:
– Anh là gì của Minh Hạnh?
– Tôi là chú của Minh Hạnh, bố Hạnh bị bệnh không đi đòi con được nên tôi phải thay ông ta. Nhưng xin lỗi tôi đang làm việc với ai? Không thấy anh mặc sắc phục và mang huy hiệu theo quy định…
– À à… Tôi là nhân viên công an phường… Vâng để tôi mời trưởng đồn vào.
Trưởng đồn và một công an nữa bước vào, đồng phục nghiêm chỉnh. Nhưng hai người nầy chỉ ngồi im lặng chầu rìa từ đầu đến cuối, mọi việc đều do nhân viên mặc thường phục đối đáp với chúng tôi.
Tôi hỏi:
– Vì sao các anh bắt giữ cô Minh Hạnh và nhà báo Trương Minh Đức?
– Chúng tôi không bắt giữ, chúng tôi chỉ mời về đồn làm việc.
– Các anh trấn áp đưa lên xe chở về đồn, ngăn cấm đi lại mà gọi là mời về làm việc à? Mà tại sao các anh giữ người từ sáng đến giờ là gần nửa đêm rồi mà chưa cho ra về?
– Do cô ấy và ông Đức không chịu hợp tác làm việc với công an nên chưa về. Anh chị ráng chờ 5, 10 phút nữa sẽ ra về thôi.
– Nói cho các anh biết, anh mời công dân đến làm việc, công dân có quyền đến và có quyền không đến, công dân cũng có quyền hợp tác làm việc và có quyền không hợp tác làm việc nếu họ không thấy thích.
– Anh nói thế sao được…
– Tôi nói đúng theo pháp luật, trừ khi có lệnh triệu tập có ý kiến của Viện Kiểm sát, ngoài ra công dân không có trách nhiệm phải vào đồn làm việc với các anh. Việc các anh áp giải cô Minh Hạnh và anh Minh Đức vào đồn và ngăn chặn việc đi lại của họ là sai pháp luật. Công an là cơ quan của pháp luật, các anh không tuân thủ pháp luật thì làm sao người dân tôn trọng các anh và chấp hành luật lệ? Nghe nói các anh còn đánh đập hai người đó…
– Không hề có chuyện ấy…
– Thế tại sao lại đưa hai nạn nhân đi bệnh viện cấp cứu?
– Tại anh chị đó lấy lý do đau bệnh nên chúng tôi phải có trách nhiệm đưa đi bệnh viện, bác sĩ kiểm tra không thấy gì nên đã đưa về lại.
– Thế tại sao các anh “mời” cô Hạnh và anh Đức về đồn làm việc?
– Hai người đó đã tập hợp 30 công nhân trái phép, thu tiền mỗi công nhân 500.000 đ, có dấu hiệu lừa đảo (sau nầy khi Minh Hạnh được thả ra chúng tôi biết chuyện nầy hoàn toàn bịa đặt). Đồng thời hai người ấy còn phát tài liệu tuyên truyền cho công nhân…
– Đến bây giờ chúng tôi vẫn chưa tiếp xúc được với người nhà của chúng tôi nên chuyện của các anh nói chúng tôi chỉ nghe một phía, chưa có cơ sở – tôi nhấn mạnh – nhưng dù có chuyện thu tiền đi nữa thì cũng không có cơ sở nào nói rằng hai người ấy có dấu hiệu lừa đảo, các anh đã biết được mục đích thu tiền và đồng tiền đó được sử dụng vào việc gì mà đã vội gán là lừa đảo? Có đơn khiếu nại gì của những công nhân “bị” thu tiền chưa? Hơn nữa được biết là có luật sư đến làm việc với công nhân, vậy luật sư đứng ra thu tiền hay cô Hạnh và anh Đức thu tiền?
Chị Thanh vợ anh Đức xen vào nói lớn:
– Đừng có vu cáo cho chồng tôi, tôi bảo đảm anh ấy không bao giờ đi làm cái chuyện đi thu tiền mấy người công nhân nghèo đói ấy. Ảnh giúp họ còn không hết.
Một nhân viên an ninh mặc thường phục nữa từ bên ngoài xông vào hùng hổ với tôi:
– Hai người đó ở đâu tới thu tiền công nhân, xúi giục công nhân khiếu kiện, phát tài liệu tuyên truyền là có ý đồ đen tối, là phạm pháp, mời về đồn làm việc là đúng rồi. anh còn nói gì nữa.
Tôi từ tốn trả lời:
– Thưa với anh, nhà nước nầy tự nhận là nhà nước của giai cấp công nhân, anh chị em công nhân chúng ta lam lũ, lương thấp, ít học, thiếu kiến thức pháp luật để đấu tranh hợp pháp với giới chủ hầu bảo vệ quyền lợi của mình, do đó rất cần những người am hiểu pháp luật như các luật sư, các nhà báo hay người hoạt động công đoàn như cô Hạnh đến tư vấn, giải thích. Công dân VN ở bất cứ nơi đâu cũng có quyền đến bất cứ nơi đâu giúp đỡ cho đồng bào của mình, anh lại nói ở đâu đến đây, rồi anh quy chụp động cơ. Nhắc lại với các anh một lần nữa, nếu có chuyện thu tiền mà không có khiếu nại thì cũng không phạm pháp, luật sư hành nghề thì phải nhận tiền theo hợp đồng thoả thuận đôi bên chứ, sao lại phạm pháp. Phát tài liệu hay ngay cả truyền đơn cho công nhân cũng không phạm pháp trừ khi tài liệu ấy kêu gọi chống lại chính quyền, tôi chưa đọc tài liệu ấy, nhưng tôi biết chắc đó chỉ là tài liệu giúp nâng cao kiến thức pháp lý cho công nhân, đó là điều cần thiết. Nhà nước của giai cấp công nhân mà có người đi giúp đỡ công nhân các anh lại bắt bớ ngăn cản. Các anh mới làm sai pháp luật.
Chị Thanh xen vào:
– Bây giờ vào TPP rồi, công nhân được phép lập công đoàn độc lập để bảo vệ mình, các anh lấy quyền gì cấm đoán?
Tôi nói thêm:
– Đó, ngay cả chị Thanh đây là người dân ít học hành hơn các anh mà còn hiểu biết về pháp luật như vậy, hiểu biết về những cam kết của VN với quốc tế hơn các anh.
Tay nhân viên vào sau ấy hậm hực bỏ ra ngoài.
Tôi và chị Thanh yêu cầu được gặp người nhà. Tay nhân viên còn lại (thực chất là an ninh thuộc Bộ Công an) lúng túng câu giờ:
– Anh chị ráng chờ chút nữa rồi bảo lãnh người nhà về.
Tôi nghiêm mặt:
– Tại sao lại bảo lãnh, có tội gì mà bảo lãnh? Các anh bắt giữ người sai trái thì phải thả người ta về.
Nhìn qua cửa kính, bên ngoài phòng, hơn một chục tay an ninh và công an phường đang bàn thảo căng thẳng với hàng chục xấp giấy tờ trên tay. Tôi đoán Minh Hạnh và anh Đức không chịu làm việc và không chịu ký bất cứ giấy tờ gì nên họ lúng túng không biết làm cách nào để thả hai người về.
Đến 2 giờ sáng (ngày 23/11) không khuất phục được sự kiên cường của Hạnh và Đức và sự sẵn sàng bám sát đòi người của anh chị em bên ngoài (qua dấu hiệu anh em đã mua bánh mì và cà phê về để thức đến ngày mai), công an đành trả tự do cho hai người.
Trương Minh Đức bị đau bả vai nên còn đi được, Minh Hạnh sưng vù khắp mặt, đầu, lại cả ngày nhịn ăn nên không đứng dậy nổi. Khi Trần Bang vào phòng giam để đưa Minh Hạnh ra thì thấy cô đang nằm bẹp dúm trên nền nhà với một manh chiếu quấn lên trên. Trần bang phải đỡ dậy rồi gọi anh em vào cùng dìu MH ra.
Chúng tôi chạy vội về Sài Gòn để kịp đưa Minh Hạnh và anh Đức vào bệnh viện Hoàn Mỹ để cứu chữa. Hiện Hạnh vẫn còn nằm tại bệnh viện. Nghe mọi người báo có đại diện sứ quán Mỹ đang đến thăm.
Đại diên LSQ Mỹ đến thăm cùng với bố Minh Hạnh.
Mọi người đến thăm viếng và chăm sóc Hạnh tại bệnh viện Hoàn Mỹ.
(Ảnh của Tuấn Khanh và Khánh Trâm)
H.N.C.
__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Trộm cắp từ sân bay đến thành phố


 

 
   Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 23.11.2015  

                            Trộm cắp từ sân bay đến thành phố

Có hai nguyên nhân “đáng sợ” nhất của thời đại kinh tế suy thoái và đạo đức băng hoại cùng bọn quan lại tham nhũng, đó là nạn mại dâm và trộm cướp hoành hành ở khắp nơi. Kỳ trước tôi đã tường thuật với bạn đọc về tệ nạn mại dâm ở TP Sài Gòn. Kỳ này tôi tường thuật về nạn trộm cắp ngay tại Sân bay Tân Sơn Nhất và giữa Thành phố Sài Gòn.

Đã hơn một lần tôi kể với bạn đọc về những điều trái tai gai mắt ở sân bay Tân Sơn Nhất, một sân bay lớn nhất nước và lưu ý du khách nào đến Sài Gòn cũng phải đề phòng tệ nạn này. Nhất là chuyện tham nhũng, chuyện vòi tiền của các “quan chức” làm việc trực tiếp với khách. Thế nhưng vở kịch nhơ bẩn đó vẫn cứ diễn ra hàng ngày, hàng giờ trước mắt  thiên hạ, rồi đến chuyện ăn cắp hành lý của khách đi máy bay.

Cho đến nay cũng chẳng thay đổi được gì. Cho nên sân bay này, năm nay vẫn được “vinh dự” xếp vào loại Tệ Nhất Châu Á.

Khi đến sân bay TSN phải cẩn thận giữ tài sản có giá trị

Theo bảng xếp hạng năm 2015 của trang web The Guide to Sleeping in Airports, Tân Sơn Nhất được xếp hạng đứng thứ 4 trong danh sách sân bay tệ nhất châu Á. Năm 2014, sân bay này cũng bị liệt vào danh sách tệ nhất do trang web trên bình chọn. Tức là 2 năm liền đều tệ như nhau.

                                              
                         Sân bay Tân Sơn Nhất tuy đã được nâng cấp cuối năm 2014 song vẫn bị xếp hạng tệ nhất châu Á

Ngoài ra, hành khách còn phàn nàn tín hiệu wifi kém, phòng vệ sinh bẩn và hạn chế lựa chọn trong các nhà hàng.

Lời khuyên được trang web đưa ra là “Nếu ghé qua Tân Sơn Nhất, hành khách nên cẩn thận giữ tài sản có giá trị và cầm một số tiền nhỏ trên tay”.
Người VN nào chẳng xấu hổ khi đọc bản tin này được loan truyền khắp thế giới.

Thật ra đã nhiều lần từ ông Bộ Trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải họp các quan chức đầu ngành tại sân bay để “dắn mặt” và điều chỉnh tình trạng này. Quan nào cũng nhận một tí khuyết điểm, xin cấp tốc chấn chỉnh ngay.
Lần này cũng vậy, khi nhận được bản tin đáng xấu hổ kia, Giám đốc Cảng hàng không quốc tế Tân Sơn Nhất Đặng Tuấn Tú thừa nhận một số đánh giá của website về chất lượng phục vụ ở sân bay này là đúng, chẳng hạn như chất lượng wifi, đặc biệt là ở ga quốc tế. Ông hứa: "Chúng tôi sẽ chọn nhà cung cấp khác và chắc chắn từ đây đến cuối năm vấn đề này sẽ được khắc phục".

8 năm nữa mới khắc phục được

Ngoài ra, Giám đốc Cảng hàng không quốc tế Tân Sơn Nhất cũng thừa nhận một số dịch vụ tại sân bay còn chưa tốt như: dịch vụ taxi vẫn còn lộn xộn; bãi giữ xe máy nhiều lúc phải ngưng nhận; thái độ của nhân viên sân bay, nhân viên các hãng chưa đúng mực.

Ông Tú cũng cho biết thêm, từ đầu năm đến nay sân bay Tân Sơn Nhất đã đón hơn 21,7 triệu lượt hành khách. Dự tính đến cuối năm, số lượt khách đạt 26 triệu lượt, vượt quá quy hoạch của nhà ga. Với tốc độ tăng trưởng này, chỉ 2 năm nữa Tân Sơn Nhất sẽ đón trên 30 triệu lượt khách. Ông nói:
"Sẽ phải tiếp tục chịu đựng cảnh quá tải này ít nhất 8 năm nữa trước khi sân bay Long Thành đưa vào sử dụng. Với điều kiện như thế này, chúng tôi cố gắng duy trì chất lượng dịch vụ ở mức có thể đáp ứng nhu cầu. Ưu tiên hàng đầu là bảo đảm an ninh an toàn, dành những tiện ích cộng cộng theo tiêu chí cho phép".

Về nạn tham nhũng, phiền hà hành khách để kiếm tiền cũng vậy. Mười năm trước đã đặt ra và các quan cũng hứa khắc phục. Nhưng mọi chuyện vẫn êm ru bà rù, bởi tệ nạn này có cả một đường dây từ dưới lên trên, ai “khắc phục” ai đây?! Lại cái bài ca muôn thuở ở đâu cũng gặp “chúng tôi sẽ cho điều tra và xử lý nghiêm, không dung túng cho tiêu cực”.

Vậy xin hỏi các quan ở sân bay Tân Sơn Nhất từ bao năm nay, các ông đã điều tra được những vụ tham nhũng và nhũng nhiễu khách hàng nào? Chẳng thấy các ông báo cáo cho nhân dân được biết.

Ngay trong thành phố tình trạng trộm cướp càng trầm trọng

Cũng đã hơn một lần tôi tường thuật những vụ “Cướp Sài Gòn”. Nhưng cho đến nay tình trạng cướp giật trở nên tinh vi và liều lĩnh hơn. Thậm chí tiền của cất trong két sắt cũng bị kẻ trộm phá két lấy hết.

                                              
                                                                           Trộm phá toang két sắt để lấy tiền

Nhất là các vụ trộm cướp ngày nay lại có những đứa trẻ mới 12- 13 tuổi và có cả những ông bà già sáu bảy chục tuổi cũng dàn cảnh để ăn cướp. Tình hình quả thật đáng báo động đỏ khiến người dân khiếp sợ. Ở đâu cũng mất an ninh. Tính mạng và tài sản có thể mất bất cứ lúc nào.

Băng cướp 10-15 tuổi sẵn sàng đâm, chém du khách ở trung tâm Sài -Gòn
Nhóm cướp quy tụ gần chục người, có tuổi đời chỉ từ 10 đến 15 tuổi, gồm: H.H.L (14 tuổi), P.N.T (13 tuổi), N.H.T (12 tuổi), N.C.T, V.T.K, L.V.T.H (đều 15 tuổi)… Ngoài ra, còn có các tên “nhí” khác đã bỏ trốn và đang bị công an truy lùng.

                     
                                                                             Băng cướp “nhí” Sài Gòn vừa bị bắt

Trong băng cướp nhí này, tỏ ra  "lì lợm” nhất đám là N.H.T. Nghi can này nói với phóng viên khi đang bị giữ ở trụ sở công an rằng “có sức chơi thì có sức chịu chứ sợ gì”!

Nhóm cướp này bị Công an Q.1 (TP. Sài Gòn) bắt quả tang vào rạng sáng 27.10 khi vừa dùng dao tấn công một cặp tình nhân đang ngồi hóng mát ở khu vực bờ kè kênh Tàu Hủ trên đại lộ Võ Văn Kiệt, P.Nguyễn Thái Bình, Q.1 để cướp 1 ĐTDĐ và 2 triệu đồng. Công an Q.1 cho biết thêm:
Đây cũng là nhóm cướp đã chém trọng thương một du khách người Đức, anh Sepastian Gretz tại bờ kè kênh Tàu Hủ, P.Nguyễn Thái Bình, Q.1, cướp 600.000 đồng, 1 ĐTDĐ và 1 ống kính máy ảnh vào rạng 19.10. May mà CA điều tra ra, trả lại tiền tài vật dụng cho du khách.

Ra tay tàn bạo, không hề sợ hãi

CA cho biết thêm chi tiết rợn người: Anh Sepastian Gretz bị nhóm cướp đâm chém gần chục nhát chưa kể phải chịu thêm nhiều cú đập chí mạng bằng gậy và gạch ở đầu.
Anh này sau đó được người dân và công an chuyển vào bệnh viện cấp cứu kịp thời, hiện đã xuất viện.

Kẻ ra tay tàn bạo nhất trong vụ này cũng chính là N.H.T. mới 12 tuổi khai nhận chính mình là kẻ trực tiếp dùng dao kề vào cổ của nam du khách, sau đó đâm nạn nhân gần chục nhát trước khi đồng bọn bồi thêm những khúc cây, cục gạch vào đầu cho đến khi anh Sepastian Gretz bất tỉnh mới buông tay.

Khi cả nhóm bị bắt vào buồng giam, chúng không hề sợ hãi. Buổi ngày 28.10 phóng viên báo Thanh Niên ghé trụ sở Công an P.Nguyễn Thái Bình - nơi đang giữ các nghi can trong băng cướp nhí. Anh kể: Tại đây, chúng tôi nhìn thấy có 6 thiếu niên, trong đó có 1 bé gái hơn 10 tuổi liên quan đến vụ việc cũng bị giữ để lấy lời khai.
Cả 6 em, đứa nằm dưới nền nhà, đứa ngồi tựa lưng vào tường trong căn phòng chừng 10 mét vuông đã được chốt chặt bởi một ổ khoá. Trông mặt mày các em hốc hác nhưng tất cả đều vui vẻ, cả băng vô tư cười nói huyên thuyên và chẳng màng để ý đến mọi thứ xung quanh hay có chút biểu hiện gì bày tỏ sự ăn năn, sợ sệt về tội lỗi mà chính mình gây ra cách đó vài giờ.
Cả 6 em cho biết tất cả đều đã nghỉ học, trong đó có hai em học đến lớp 5, một em học lớp 4, một em học lớp 3 và số còn lại chưa một lần được đến trường. Các em cho biết trước khi đi cướp, cả chúng lang bạt khắp nơi và làm đủ mọi việc để kiếm sống nhưng không có được nhiều tiền lại vất vả nên quy tụ bạn bè thành lập băng nhóm chuyển sang “nghề cướp”.

Vợ chồng già 70 tuổi dàn cảnh ăn vạ chàng trai đi xe SH

Một bạn đọc kể lại câu chuyện hi hữu giữa thành phố: Những chiêu lừa ngoạn mục mà tôi gặp ở thành phố này không hiếm, nhưng có những điều nếu không chứng kiến, có lẽ bạn sẽ chẳng bao giờ tin là nó có thật.
Câu chuyện tôi kể ra đây có lẽ sẽ khiến các bạn lắc đầu ngao ngán vì không ngờ, bất kể tuổi tác nào người ta cũng đều có những thủ đoạn lừa đảo khác nhau.

Hôm ấy, khoảng 7h tối tôi mới đi làm về. Trên đoạn đường Nguyễn Hữu Thọ (đoạn siêu thị Lotte, Quận 7), trời hơi mưa lất phất, người cũng thưa thớt hơn, tôi đã chứng kiến một cảnh tượng khiến tôi thật sự cảm thấy xấu hổ thay cho họ - những con người đáng lẽ ra phải được người khác tôn trọng về phương diện tuổi tác.

Đi phía trước tôi là một anh chàng chạy chiếc xe SH khá sành điệu, bảnh trai. Không như những cậu thanh niên choai choai phóng nhanh, rú ga, nẹt pô âm ĩ, anh ta đi rất từ tốn và luôn đi sát vào trong lề đường.
Đi cách anh chàng kia không xa là một đôi vợ chồng già chạy chiếc xe honda Dream. Nhìn qua, tôi nghĩ họ khoảng tầm chưa tới 70 tuổi, họ đi rất nhanh và luôn cố vượt mặt tôi để leo đến gần vị trí chiếc xe SH kia.

Thủ đoạn ăn vạ bất ngờ

Thế rồi, cứ thế cụ ông lao lên phía trên. Ông quay lại dặn cụ bà rằng: "Ôm cho chặt". Vừa dứt lời, cụ ông tông vào đuôi chiếc SH kia, loạng choạng, họ ngã nhào xuống đất. Ngay lập tức, cụ bà la lối om sòm, cụ ông hét toáng lên: "Ối bà con ơi, tôi bị xe tông gần chết rồi".
Chứng kiến cảnh ấy, tôi biết ngay là dàn cảnh anh vạ. Rõ ràng, cú va chạm kia, người đi xe SH không hề có lỗi, anh ta đi trước rất từ tốn, hai vợ chồng cụ ông kia cố tình đâm vào đuôi xe của anh ta. 

Khi họ vừa ngã xuống, một người đàn ông đi chiếc Sirius vượt lên, dừng xe lại túm cổ áo anh chàng đi xe SH kia định đánh và bắt anh ta đền tiền vì gây tai nạn. Anh chàng kia không kịp nói gì đã bị anh ta chặn họng, cụ ông cụ bà kia thì cứ rên la như thể nặng lắm. Thấy vậy, anh chàng kia đành phải đưa cho cặp vợ chồng già kia một số tiền, tôi không biết bao nhiêu, tuy nhiên, tôi vừa lên tiếng định nói thì ngay lập tức đằng sau có kẻ đánh mạnh vào xe tôi và nói: "Đi đi, giang hồ đấy, lo chuyện bao đồng nó đánh cho". Tên túm cổ anh SH kia chỉ vào mặt tôi và dằn mặt, đồng thời mấy kẻ khác cố đẩy tôi đi thật nhanh.

Thật không ngờ, một cặp vợ chồng đã vào cái tuổi gần 70 lại có thể nghĩ ra những kiểu ăn vạ, đòi tiền trắng trợn một cách đáng xấu hổ như vậy. Đúng là cuộc sống này thật khó lường, chuyện lừa đảo nào cũng có thể xảy ra và có lẽ ra đường bây giờ trở thành nỗi ám ảnh với nhiều người chúng ta.

Những cảnh ăn cắp vặt

Tôi chỉ tường thuật vài chuyện lớn, còn ăn cắp, ăn cướp vặt diễn ra hàng ngày, hàng giờ trên tất cả các các đường phố, dù là phố đông người. Chẳng thiếu gì những cô gái đang phóng xe gắn máy bị bọn cướp bám theo xà vào cướp dây chuyền, cướp điện thoại, cướp bất cứ thứ gì đeo trên xe.

                                                
                                             Cảnh giật sách tay, cướp dây chuyền xảy ra thường xuyên giữa ban ngày

Ngay ở cổng bệnh viện giữa quận 5, một bà cũng bị 10 tên dàn cảnh cướp mất chiếc dây chuyền bạch kim, trị giá khoảng 5 triệu đồng.

                                       
                                     Tại Hà Nội, cầu dẫn xe máy lên hè một cửa hàng thời trang trên phố Điện Biên Phủ
                                       được khóa vào nắp cống. Hầu hết các cửa hàng khác cũng phải khóa kỹ như vậy. 

                     
                                             Những chiếc biển báo của phường Phố Huế cũng phải khóa vào cột điện.

Còn ở ngay giữa TP Hà Nội, bạn hãy nhìn bất kỳ cái gì để trước cửa cũng phải khóa chặt, ngay cả tấm sắt nhỏ dùng làm lối dẫn xe máy lên hiên cũng phải khóa, tấm bảng hiệu của nhà nước cũng được khóa cẩn thận.

Bạn đã thấy tình hình an ninh ở VN ngày nay như thế nào. – Hết thuốc chữa!
Văn Quang
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

                                                                     ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


__._,_.___

Posted by: "Nhat Lung" 

Ông nội và cháu...

 


Ông nội và cháu...

Đứa cháu vừa xem đoạn video trên Youtube, vừa cười thích thú...vừa la hét om sòm. Sau khi xem, hình như còn khoái chí nên nói với tôi là, như thế mới là chiến đấu. Có lẽ phải đợi nó lớn thêm vài tuổi nữa, tôi sẽ nói cho nó biết thế nào là "Bất bạo động" và không bạo động.

Hễ đã nói là "chiến đấu", chỉ một mất một còn. Trong chiến trường đã thế, trong tình trường không khác. Còn trong chính trường, chỉ có khác là đối thủ không lăn ra chết tại chỗ. Dĩ nhiên, bị hạ độc thủ, nạn nhân sẽ chết từ từ...và chết ở một nơi nào khác. Nói gần nhất, cụ thể nhất, là trường hợp Nguyễn Bá Thanh, cựu chủ tịch UBND tỉnh Đà Nẵng.

Xem cái màn hai đấu thủ đè nhau trong thi đấu Nhu đạo trên Youtube càng rõ hơn. Trọng tài cho thời gian để kẻ bị nằm bất động cựa quậy, tung hất địch thủ đang nằm trên. Thời gian có hạn định. Nay, trên thực tế Việt Nam, đã hơn 40 năm rồi, chưa lật được đối thủ, kẻ nằm dưới (người thất thế -muốn gọi là kẻ bại trận- cũng được) phải đập tay ra hiệu mình thua trận!. Còn "câu giờ" cũng được...nhưng tìm thế gỡ đi...đừng nói tôi đấu tranh theo kiểu "Bất bạo động" mà người xem sẽ cười ồ!!...

Trên thế giới hiện nay, tình trạng xung đột tại Israel và Palestin là một thí dụ hùng hồn. Israel lập quốc bằng những phương cách khủng bố. Plalestin cũng thế. Israel qua thỏa ước Oslo, chấp nhận có một nước Palestin láng giềng. Nhưng, tình trạng không nằm yên như thế. Những yếu tố khác đã làm cho tình trạng hai nước trở nên căng thẳng trong những tuần gần đây. Trong lần xung đột trước kia, khi được phỏng vấn, một thành viên của Hamas (Palestin) đã trả lời, ý rằng, dù thiệt hại, nhưng họ đã làm Israel ăn ngủ không yên.

Khi cháu tôi lớn lên, nếu Việt Nam chưa trở thành một bang của Tàu, tôi sẽ kể cho cháu nghe về tinh thần của tổ tiên của chúng ta, thời nhà Trần. Khi đó, thế giặc Nguyên (bên Tàu) rất mạnh. Chúng gần như thôn tính nhiều phần đất trên thế giới. Chúng đang như muốn nuốt chửng VN. Hội nghị Diên Hồng đã được triệu tập. Các bô lão khi được hỏi, ý rằng, thế nước yếu lấy gì lo chiến tranh. Câu trả lời thật dõng dạc và rõ ràng là, "hy sinh"!.

Ngày nay, thế giới tiến bộ hơn trước, nhưng vẫn có những người, những đòan thể, lại chậm tiến...hay đi ngược trào lưu, lấy lại trường hợp ông Ghandi (Ấn Độ) để cổ võ cho đường lối bất bạo động. Nếu quay lại tích cũ theo kiểu này, sao không giả sử rằng, nếu Ấn độ là thuổc địa của Pháp... (thay vì của Anh) chắc đường lối ông Gandhi không thể thành hình. Khỏi cần đi lui quá xa, lấy thí dụ gần nhất ở nước ta, mọi việc rõ như ban ngày. Các đảng viên CS kỳ cựu (chẳng hạn Nguyễn Văn Trấn, Nguyễn Hộ...) họ còn cho rằng, đường lối độc tài của đảng CS hiện nay còn tệ hại hơn cách cai trị, thời thực dân Pháp.

Nhưng, vẫn có những người, những đoàn thể, cứ chúi mũi lấy tên tuổi của các học giả nước ngoài (chẳng hạn ông Gene Sharp -thuyết bất bạo động-) để bảo kê cho thuyết của mình, của tổ chức mình. Cách làm đó chẳng khác nào lấy thuyết của CS ở nước Nga, nước Tàu để nhập vào nước mình... mà hoàn cảnh lịch sử của cả ba nước, không nước nào hoàn toàn giống như nước nào. Hai ông Phan Bội Châu và Phan Châu Trinh đều có cái nhìn đúng. Sau đó, dùng cách "khủng bố" để chống lại Pháp là đường lối đúng ...nhưng dùng thuyết CS để xây dựng đất nước, để rồi kết quả ngày nay ra sao, mọi người đều thấy!

Cách đây vài tháng, mọi người xôn xao bàn tán về cái chết của Bộ trưởng quốc phòng của Cộng quyền, Phùng Quang Thanh. Phải chi cuộc ám sát đó do những người, những nhóm người Việt ở hải ngoại thực hiện, sự tán thành và ủng hộ của người dân trong và ngoài nước đối với tổ chức thực hiện việc đó sẽ lên cao đến chừng nào!. Thật là tréo ngoe, khi có tổ chức đã ám sát những người đồng chiến tuyến vì họ dám nói lên sự thật...nhưng tổ chức đó đến nay, sau 30 năm, chẳng làm gì đụng đến sợi lông chân của các cán bộ VC, đi công tác hoặc tham quan tại nước ngoài!... Cũng tổ chức này, khi ai chê thuyết "bất bạo động để tháo gỡ độc tài" của họ, họ cứ sử dụng chiêu, ý rằng, ai có thể thành lập sư đoàn tại VN, cứ làm thử. Chưa
đánh du kích được mà đòi lập sư đoàn. Tại sao họ có thể dùng cách khủng bố, uy hiếp tinh thần những người cùng chiến tuyến... mà không thể dùng cách đó để uy hiếp tinh thần của những cán bộ CS có "nợ máu" (chữ dùng của người CS) với nhân dân?. Dân oan khiếu kiện là sự việc kéo dài đã hàng chục năm nay, mà họ còn chưa khơi dậy được sự quan tâm của số đông người trong xã hội hiện nay tại VN, nói chi có thể làm được điều gì khác. Do đó, cách mà họ có thể dùng được là kêu gọi "Bất bạo động"(điều này, cá nhân nào nói cũng được, đâu cần đưa nó trở thành phương châm chiến lược của một đoàn thể, tổ chức). Chưa kể rằng, có người cho rằng, đây cũng là cách "cầm chân" tinh thần chống đối lại bọn Thái thú tân thời ngày
nay.

Tiện đây nói đến một thực tế gần nhất. Chính quyền CS hiện nay tại VN đã cho cán bộ của họ học về điều họ gọi là "diễn tiến hòa bình" và "tự diễn tiến". Trong chúng ta, có người biết điều đó, lại đùn trách nhiệm cho người CS, khi cho rằng, lâu nay, họ độc tài, quyết định mọi việc thì nay họ muốn "tự diễn tiến" là việc của họ. Chúng ta phải thấy là, họ là những con nòng nọc chưa đứt đuôi. Bởi họ, họ muốn thiết lập một nền kinh tế thị trường mà còn "theo định hướng XHCN"! (khi nào họ cắt được cái đuôi đó là họ thành "ếch" chứ có gì lạ). Nhưng, cái đuôi đó đã gắn với họ từ những năm 1985 đến nay, họ còn chưa tự tháo gỡ được, dù họ là người chủ động, có lực trong tay. Nói chi, nói theo lối lý thuyết "dùng bất
bạo động để tháo gỡ độc tài".

Nói đến kỳ cùng sự việc, người CS đã bám theo Liên sô, Tàu để gây chiến tranh từ 1954-1975. Sau đó, họ bám chặt lối xây dựng kinh tế theo kiểu hai nước đó, kiểu xã hội chủ nghĩa. Kết quả, hơn 40 năm qua, chẳng có thành quả gì lớn. Bây giờ, nếu nói huỵch toẹt rằng, họ đã sai lầm hơn 60 năm qua (nhất là gây ra cuộc chiến tranh tương tàn huynh đệ quá đẫm máu!) để rồi quay trở lại đường lối của tư bản thì điều này họ không thể làm được...nên nói quanh co thế thôi. Người CS, để tránh trách nhiệm với nhân dân, họ nói quanh co. Chúng ta, những đoàn thể, tổ chức được hình thành, để đấu tranh lại với những dối trá, quanh co đó, không lẽ cũng theo cách quanh co như họ?!...

Để sinh tồn, một người, một dân tộc phải chiến đấu chống lại kẻ thù. Khi chiến đấu, chỉ có sống hay chết. Còn sống mà không muốn chiến đấu, có thể chỉ làm thân nô lệ là yên được tấm thân. Chữ bất bạo động không thể là một chiến lược của bất cứ ai. Hãy ngẫm lại cho kỹ về sức mạnh đời nhà Trần của nước Việt ta. Mục tiêu là đuổi quân Nguyên ra khỏi bờ cõi. Sau khi đánh thắng chúng, tù binh được đối đãi tử tế...và vua ta còn sai người sang Tàu triều cống. Nhưng, đó là thái độ khôn ngoan...chứ chẳng có phải là hay khiếp nhược, ươn hèn!. Nên nhớ rằng, khi chống Tàu (quân Nguyên), ta phải thực sự chiến đấu, chứ chẳng có "Bất bạo động" nào ở đây hết. Chiến đấu là chỉ có một sống, một chết. Bọn Tàu ngày nay, đã
"xâm lăng" đất nước (qua các dạng kinh tế và đưa dân sang lập nghiệp một cách hợp pháp)... thế mà đã chiến đấu chống chúng (qua việc đấu tranh dẹp bỏ thế hợp pháp của bọn Thái thú là nhóm CS cầm quyền hiện nay) còn mơ màng nói chuyện bất bạo động!!...

Tôi mong sao đứa cháu nội vẫn còn tính chiến đấu trong người cho đến khi chúng lớn khôn. Nhưng, tình thế sẽ như thế nào (?) nếu bậc cha ông của tuổi trẻ chúng nó mất đi hào khí của những bậc bô lão thời Hội nghị Diên Hồng?!. Hào khí này đã tạo ra sức quật cường của lớp trai tráng và toàn thể người dân trong nước thời đó, khi các bô lão ngày xưa được hỏi: "Thế nước yếu lấy gì lo chiến tranh", đã trả lời: "hy sinh". Đó là câu trả lời đã khiến cho đất nước được trường tồn đến ngày nay.

Đặng Quang Chính

--------------------------------------------
On Sat, 21/11/15, 'Lincoln Nguyen' 

Monday, November 23, 2015

HRW yêu cầu TQ đừng giải giao 9 người tị nạn về Bắc Hàn


HRW yêu cầu TQ đừng giải giao 9 người tị nạn về Bắc Hàn

RFA
2015-11-21
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
Tổ chức Nhân Quyền Human Rights Watch có chi nhánh tại Bangkok lên tiếng yêu cầu Trung Quốc đừng giải giao 9 người Bắc Triều Tiên chạy trốn sang Việt Nam trước đây trở về lại Bình Nhưỡng mà hãy cho họ tị nạn ở một nước thứ ba.
Ông Phil Robertson, Phó giám đốc HRW tại châu Á cho biết 9 người Bắc Triểu Tiên này đã trốn sang Trung Quốc vào tháng Mười năm 2015, sau đó họ sang Việt Nam bằng con đường du lịch. Không may họ bị bắt vào ngày 22 tháng 10 trong một cuộc kiểm tra tình cờ của công an Việt Nam tại Móng Cái. Hai ngày sau khi phát hiện họ là người Bắc Triều Tiên cả 9 người bị gửi trả về lại huyện Đông Hưng, tỉnh Quảng Tây, miền nam Trung Quốc.
Theo HRW nếu họ bị trả về lại Bắc Triều Tiên thì chắc chắn phải bị tập trung cải tạo trong các trại giam khắc nghiệt của nước này. Hàng trăm ngàn người đã thiệt mạng trong các trại giam vì các tội rất nhẹ huống chi tội nặng nhất là vượt biên, được xem như phản quốc.


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link