Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, January 4, 2016

Tổng kết “thành tích” cuối năm !!!



On Friday, January 1, 2016 1:26 AM, Toma Thien <> wrote:

Kính gởi đến Quý vị Bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 234 (ra ngày 01-01-2016) và bài xã luận. Kính chúc tất cả Quý vị một năm mới an lành và thành đạt trong sự nghiệp dân chủ hóa Quê hương.
Ban biên tập.
 


Tổng kết “thành tích” cuối năm !!!
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 234 (01-01-2016)
          Kính thưa Thủ trưởng. Vâng lệnh Thủ trưởng, em xin làm bản tổng kết thành tích của Đảng ta suốt cả năm rồi trên các mặt chính trị, ngoại giao, kinh tế, an ninh, xã hội… Phấn chấn vì câu hát tuyệt vời trong Quốc tế ca: “Mọi lợi quyền ắt qua tay mình”, lâng lâng trong tiếng nhạc “Đảng đã cho ta một mùa xuân đầy ước vọng…”, em xin trình bày như sau:
          Về mặt chính trị, năm nay Đảng ta đã đạt hai thành tích to lớn. Vào tháng 7, Tổng bí thư ta đã đáp lời mời của Tổng thống Hoa Kỳ, cựu thù đế quốc sừng sỏ bị ta đánh bại, mà sang Oa-sinh-tơn. Tại đó, Ba-rắc Ô-ba-ma đã phải bày tỏ sự tôn trọng chế độ chính trị của ta. Không tôn trọng sao được, vì chế độ chính trị của ta (theo lời lãnh tụ kính yêu Lê-nin) dân chủ hơn triệu lần chế độ tư bản mà! Thế là đảng ta chắc dạ rằng Mỹ sẽ không ủng hộ bọn Việt kiều quá khích luôn đòi “tiêu diệt chế độ cộng sản và tống cổ đảng cộng sản”, sẽ không dùng kế sách “diễn biến hòa bình” đối với VN như bên Đông Âu trước đây. Thành tích thứ hai, Chủ tịch của Trung Hoa vĩ đại, ngài Tập Cận Bình, đã tới thăm viếng (bọn rận chủ gọi xách mé là “kinh lý”) đảng ta hôm đầu tháng 11. Tại hội trường Diên Hồng, toàn thể đảng ta, quốc hội ta đã kính cẩn lắng nghe Chủ tịch dạy bảo hãy trân trọng 16 chữ vàng, hãy cùng nhau bảo vệ chế độ xã hội chủ nghĩa. Đáp lại tấm lòng hiếu tử của “đứa con hoang nay trở về”, Chủ tịch đã hứa tặng cho ta một tỷ nhân dân tệ. Thế là tuyệt vời, cho dù bọn rận chủ sau đó bảo ta hãy biến chữ “Diên Hồng” thành “Diên Hèn” (kéo dài sự hèn hạ).
          Chính vì thế, Tổng Bí thư ta, trong các hội nghị trung ương 13-14 gần đây, đã đăng đàn lên án nặng nề những đảng viên và trí thức lú lẫn yêu cầu đổi tên nước, đổi tên đảng, từ bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin, từ bỏ chuyên chính vô sản và chế độ độc đảng, từ bỏ chủ nghĩa xã hội mơ hồ, từ bỏ phương châm lấy quốc doanh làm chủ đạo trong nền kinh tế. Tổng bí thư đã gọi đó là «biểu hiện của suy thoái tư tưởng, sa sút về đạo đức, là những quan điểm phản động của các thế lực thù địch», đồng thời đã chỉ thị viết vào dự thảo Báo cáo Chính trị tại Đại hội XII: “Công tác bảo vệ chính trị nội bộ có mặt còn hạn chế… Không ít cán bộ, đảng viên có những biểu hiện dao động, mất phương hướng, hoài nghi về vai trò lãnh đạo của Đảng, về mục tiêu, lý tưởng và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam. Đã xuất hiện những việc làm và phát ngôn vô nguyên tắc, trái với Cương lĩnh, đường lối, Điều lệ Đảng ở một số cán bộ, đảng viên.”
          Về mặt kinh tế, ngày 28-08, nhân “Triển lãm Thành tựu kinh tế - xã hội 2015” tại Trung tâm Hội chợ Triển lãm, Ba Đình, TP Hà Nội, phó thủ tướng Vũ Đức Đam ta đã mạnh mẽ khẳng định: Theo đánh giá của nhiều tổ chức quốc tế, trong hơn 20 năm trở lại đây, kinh tế Việt Nam tăng trưởng liên tục ở mức bình quân cao. Ngay trong thời gian khủng hoảng kinh tế thế giới vừa qua, Việt Nam vẫn nằm trong nhóm số ít các nước duy trì được tốc độ tăng trưởng khá”. Lời nói ấy càng được củng cố bởi tuyên bố của Thủ tướng ta trước Quốc hội khóa 13 trong phiên họp cuối cùng: mức tăng trưởng GDP năm 2015 đạt trên 6,5% và nợ công vẫn dưới mức cho phép 65% GDP. Nó cũng là xô nước lạnh tạt vào mặt những kẻ cho rằng kinh tế ta đã xuống dốc, do dựa vào phát biểu (không xin phép) của Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư Bùi Quang Vinh ngày 22-10-2015 rằng con số nợ công hiện tại là 66,4% GDP, vượt qua mức 65% mà Ngân hàng Thế giới công bố và rằng Ngân sách Trung ương trên thực tế chỉ còn vỏn vẹn 45.000 tỷ đồng tiền Việt.
          Nếu như thế thì tại sao một tỉnh nghèo như Sơn La lại có dự án xây tượng đài Bác Hồ và những công trình phụ cận hết 1.700 tỷ đồng, tỉnh Tiền Giang xây quảng trường 2.200 tỷ, Đà Nẵng, Nghệ An và Bình Dương xây trung tâm hành chánh gần 2.000 tỷ chứ? Nếu như thế thì tại sao mỗi năm ta có 2.000 đoàn cán bộ đi ra nước ngoài để hợp tác kinh tế, để học hỏi kinh nghiệm (tổ chức xổ số chẳng hạn) hoặc tham quan du hí (trước hay sau khi về hưu). Điều đó chứng tỏ nước ta, dân ta không thiếu tiền! Tiền ta càng dồi dào vì khúc ruột ngàn dặm của ta ở hải ngoại mỗi năm gởi về cho ta trên cả chục tỷ đô, năm nay là 12 tỷ đô. Nhờ dồi dào như thế mà theo lời ông Tổng thanh tra chính phủ Huỳnh Phong Tranh ngày 13-12 trong chương trình "Dân hỏi - Bộ trưởng trả lời", cán bộ đảng viên ta mới có cơ hội bỏ túi 212.000 tỷ đồng, tương đương khoảng 10 tỷ đô, riêng trong năm nay. Ông Tranh giả gọi đó là sai phạm cho dân đỡ tức. Chứ cán bộ đảng viên ta cũng là dân cả mà. Đảng ta sẽ còn giàu thêm trong thời gian sắp tới nhờ sáng kiến độc đáo mà thống đốc ngân hàng Nguyễn Văn Bình đưa ra hôm 28-12: sẽ có thay đổi lớn về chính sách ngoại tệ đặc biệt là đồng đô Mỹ. Cụ thể trong tương lai người gửi ngoại tệ vào ngân hàng có thể phải rút ra bằng tiền đồng Việt và khi doanh nghiệp hoặc cá nhân gửi ngoại tệ vào ngân hàng chẳng những không có lời mà còn phải trả lệ phí tiền gửi. Vậy cái lợi kinh tế này không thuộc về đảng thì thuộc về ai chứ?
          Về mặt luật pháp, đảng ta ngày càng cho thấy sự nghiêm minh của pháp luật và sự thông thạo nghiệp vụ của giới chức thực thi luật. Ngoài danh tiếng xưa nay lừng vang hoàn vũ: “Cơ quan điều tra Việt Nam thuộc hàng giỏi nhất thế giới” theo lời Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Quốc hội Nguyễn Đình Quyền (2013), cái danh tiếng đánh tan dư luận về các vụ ở tù oan 10 năm của Nguyễn Thanh Chấn, 17 năm của Huỳnh Văn Nén, án tử hình oan của Hồ Duy Hải, của Nguyễn Văn Chưởng, của Lê Văn Mạnh… năm nay ta lại có những vụ đáng ghi vào án lệ vựng tập của nhân loại. Gần đây nhất là vụ mang tên “con ruồi Tân Hiệp Phát”. Hôm 18-12, Tòa án nhân dân tỉnh Tiền Giang đã tuyên mức án 7 năm tù giam đối với Võ Văn Minh (ngụ huyện Cái Bè) vì tội “cưỡng đoạt tài sản”. Hội đồng xét xử ta cho rằng bị cáo Minh đã dùng chai nước ngọt Number 1 chứa con ruồi bên trong để uy hiếp tinh thần của Tân Hiệp Phát, là hành vi nguy hiểm cho xã hội, phạm vào tội cưỡng đoạt tài sản, gây mất ổn định xã hội, cần phải có hình phạt nghiêm khắc. Dư luận xấu miệng cho rằng đó là trò tàn nhẫn (gài bẫy đưa nhiều khách hàng vào vòng lao lý) của một doanh nghiệp rất giàu có nhưng cũng rất lộng hành và đầy tài thao túng pháp luật. Còn giới luật sư thì phê phán phiên tòa này rất nặng. Họ cũng phê phán phiên tòa mới đây ta dành cho thằng oắt con Nguyễn Mai Trung Tuấn. Nó đã dám theo cha mẹ nó mà phản đối chính sách thu hồi đất đai (bọn phản động gọi là ăn cướp) của nhà nước ta, phản đối chủ trương đền bù (bọn phản động gọi là giết dần mòn) của nhà nước ta. Ta đã truyền lệnh cho hai bác sĩ giám định đếm số sẹo khắp người viên công an bị tạt a-xít ở lưng, tăng mức thương tật lên 35% để đưa thằng nhỏ 15 tuổi đó vào tù, ở 4 năm rưỡi cho biết lễ độ cùng với cha mẹ nó. Thế là mai mốt ra tù, chúng chẳng còn hồn vía và tiền bạc nào mà đi kiện! Chưa hết, công an ta còn ra tay mạnh mẽ đối với bọn luật sư nay bày trò “bênh vực nhân quyền”. Hai tên Trần Thu Nam và Lê Văn Luân đã nếm được bài học này ngày 03-11 sau khi dám tới gia đình thằng bé Đỗ Đăng Dư tại thôn Đông Cựu, xã Đông Phương Yên, huyện Chương Mỹ để quyết làm rõ chuyện nó bị đánh đến tử vong trong trại tạm giam. Ta đã cho người của ta phục kích chúng trên đường, tẩn cho chúng một trận thừa chết thiếu sống. Sau đó công an Hà Nội ta giải thích (được Đài tiếng nói VN phổ biến lại) là thằng bé Đỗ Đăng Dư bị đánh đến chết do rửa bát bẩn và hai luật sư bị đánh trọng thương do làm văng bụi đường! Và nhân dân đã hoàn toàn đồng thuận!
          Về mặt xã hội, đảng ta đã luôn giữ được sự ổn định. Ổn định là cần thiết để phát triển. Ổn định là dấu hiệu đảng ta đã tạo được sự đoàn kết. Thành ra những kẻ nào gây mất trật tự thì đảng ta phải dùng bạo lực nhà nước, chuyên chính vô sản. Thằng Nguyễn Viết Dũng mặc áo quân ngụy là không được, gây chia rẽ, phải cho nó vào trại và lãnh án tù. Chế độ ta là chế độ pháp quyền, của dân, do dân, vì dân; Hà Nội của ta từng được tôn vinh (bởi các nước xã hội chủ nghĩa anh em) là “thành phố của nhân quyền”, tại sao tên luật sư Nguyễn Văn Đài còn lập ra cái gọi là Ủy ban Nhân quyền rồi Trung tâm Nhân quyền, lợi dụng Ngày Nhân quyền Quốc tế để từ Hà Nội vào tận Nghệ An mà ra rả bài học nhân quyền? Chính vì thế y đã bị công an ta kéo ra khỏi xe Taxi, lôi lên xe Camry, lột hết tiền, điện thoại, tất cả những gì trong người, lột luôn cả áo khoác rồi đấm, toàn nhằm vào mặt mà đấm, sau đó bỏ y ở bãi tắm Cửa Lò. Mới đây thì ta tống giam y luôn, để y khỏi gây rối cho đại hội 12 của đảng bằng chiêu trò tạo ra phong trào “diễn biến hòa bình” ngay trong nội bộ đảng. Nhờ thế mà tước hiệu “nhân vật của năm” -một danh hiệu rất vinh quang- được giành cho công an ta, bất chấp lối gọi “lưu manh đỏ” của bọn phản động.
          Sau việc ta được vào TPP với lời cam kết của Thủ tướng là cho thành lập công đoàn độc lập (cam kết để qua ải, để lừa bọn tư bản ngu ngốc thôi, như ta đã dùng cái ghế Hội đồng Nhân quyền LHQ và chữ ký nơi Công ước Chống tra tấn để làm bình phong che chắn những hành động bạo lực nhà nước của ta), bọn rận chủ và bọn kích động công nhân liền tưởng bở. Chúng đã đến Yupoong xúi họ kiện công ty này vì định đuổi việc mấy ngàn lao động. Thế là hai tên Minh Đức và Minh Hạnh lãnh được bài học nhớ đời. Cách đây vài hôm thôi, mấy tên khác định rải truyền đơn có in lời Thủ tướng để hô hào công nhân thoát khỏi Liên đoàn Lao động của đảng ta. Ta bắt ngay thằng Hoàng Bình, tên giữ truyền đơn, vu cho hắn gây tai nạn xe cộ rồi bỏ chạy để đưa vào đồn phường Hoà Thạnh, SG, cho nó ăn “cơm sườn” và “cơm đùi” no nê. Hai chục tên khác đến tiếp cứu thì bảy đứa đã được các chiến sĩ công an tiếp đón tận tình bằng dùi cui và nắm đấm!
          Nếu bọn chúng xuống đường đông đảo hàng ngàn hàng vạn, như công nhân Pou Yuen từng làm tại Sài Gòn vào tháng 3, khi đòi quyền lợi bảo hiểm xã hội cho mình, như giáo dân Yên Lạc từng làm tại Nghệ An vào tháng 10 khi công khai phản đối ta vu khống giáo xứ đã lấn đất của trường để làm đường vào nhà thờ. Lúc đó đảng ta mới nhường bước trước số đông đoàn kết này. Vì cái duy nhất mà đảng ta sợ chính là số đông dám phản kháng trong tinh thần đấu tranh bất bạo động. Liệu điều này liệu có khả năng xảy ra với phong trào rận chủ không? Dân Miến đã có những cuộc biểu tình bất bạo động với hàng trăm ngàn người trong nhiều năm để đòi làm chủ. Đã có hàng ngàn người dám vào tù, đã có hàng trăm người hy sinh cả tính mạng. Chính lực lượng số đông trong nước là nhân tố quyết định, làm nên sự thắng lợi của bọn phản động. Những tác động từ quốc tế sẽ là vô nghĩa, nếu không có số đông phản kháng từ trong nước. Và như thế, mỗi cuối năm em lại có thể báo cáo thành tích của đảng ta, thể hiện câu “mọi lợi quyền đều vào tay mình”.

          BAN BIÊN TẬP 
__._,_.___

Posted by: <vneagle_1

NAM MÔ A-ME-RI-CA


 
Huy hieu cua Dao Phat ngay nay - Dao duc - Tri tue - Thien dinh



NAM MÔ A-ME-RI-CA
 ( Viết tặng Nick Zamorano trong ngày Tết Việt Nam )
- Nầy, sếp nhớn! Ồn ào quá ta; để ta yên nào! (Shut up! Give me a break, boss.)
Phải mất hơn 15 năm chí thú làm việc cần cù, trên dưới trôi tròn, không có gì sai phạm đáng kể giữa một thực tế đầy cạnh tranh của xứ Mỹ nầy, tôi mới nói được với gã “sếp nhỏ” đơn vị của mình  (supervisor) một cách vừa ngang phè như cua gạch, vừa thân mật kiểu bạn bè như thế mà không sợ bị giận hờn hay mất việc.
Tôi làm cho chương trình Bảo Vệ Thanh Thiếu Niên (C.P.S.) đã hơn 15 năm.  Đây là một chương trình có mạng lưới rộng khắp, phục vụ suốt ngày đêm tại các thành phố trên toàn nước Mỹ.  Tôi ở trong đội Ứng phó Khẩn cấp (Emergency Response).  Còn nhớ hơn mười năm trước, sau 3 năm làm việc an toàn, trôi chảy, khi đọc tạp chí Forbes nói về các nghề nghiệp “sinh tử” nhất của Mỹ, tờ báo nầy nói lên một nhận định làm tôi hoảng hồn: “Ở Mỹ có hai nghề dân sự bị áp lực ngoại cảnh xã hội nặng nề nhất vì có thể gây chết người bất cứ lúc nào nếu thiếu sự cẩn trọng nghề nghiệp, đó là nghề Điều hành Không lưu (Air Controller) và nghề Bảo Vệ Trẻ Em, đội Ứng phó Khẩn cấp” – mà tôi đang làm.  Nghề không lưu mà lơ đãng theo dõi chuyến bay để phân định không chuẩn xác thì máy bay đụng nhau.  Nghề bảo vệ thiếu niên, con trẻ mà không giải quyết vấn đề kịp thời thì sẽ bị bức hại bởi người nuôi nấng.
Hôm nay, tới phiên tôi trực.  Theo quy định, mỗi nhân viên trực có trách nhiệm thụ lý tối đa là 2 hồ sơ trong suốt một ngày trực.  Dù hôm nay mới 2 giờ chiều, nhưng tôi đã được phân công làm việc với hai trường hợp khẩn cấp rồi.  Theo nguyên tắc chuyên ngành thì kể như xong nợ trong ngày.  Thế mà khi đang ung dung ngồi mơ mộng một chút trên chiếc máy vi tính, gã quản lý chương trình lại lên tiếng gọi tôi, hỏi:
- Nầy, cậu có thể nhận thêm một “case” (thụ lý một hồ sơ) nữa không?  Cậu sẽ được trả thêm tiền phụ trội ngoài giờ tối đa đó nha.
Từ sáng sớm, nhận sự phân công lần thứ nhất, rồi lần thứ hai ngay trong giờ ăn trưa, tôi đã mất hơn nửa ngày để lái xe đi gần cả trăm cây số, điều tra qua lại nhiều nhân chứng và liên lạc, phân tích hồ sơ về các trường hợp “trẻ con bị hành hạ” ngay tại nhà ở và trường học của nạn nhân.  Tôi mệt nhoài, còn hơi sức đâu mà làm phu trội. Nhìn đống hồ sơ giấy tờ dày cộm khô khan như gạch ngói của hai hồ sơ mà tôi đã nhận đang nằm chờ hoàn tất thủ tục trước mắt.  Nay tay quản lý nầy lại “lì lợm” gạ gẫm tôi nhận thêm một hồ sơ nữa làm tôi nổi cáu trả lời gắt gỏng “Shut up! – Im đi!”, thế mà hắn vẫn chưa chịu buông tha tôi.
Tiếng Nick, gã quản lý, vẫn dè dặt và ôn tồn vang lên từ bên kia đầu dây điện thoại:
- Thế cậu không muốn giúp “người của cậu” à?
Nghe hai tiếng “your people – người của cậu…” tôi hơi chột dạ, hỏi gằn lại:
- Này Nick, nói cho rõ ràng, Người của tôi là ai vậy?
Tiếng Nick phát âm lơ lớ trong máy:
- Nu-yen Ven Tot!  Có phải là tên người Việt Nam không?
Tôi không làm lơ được nữa.  Hỏi kỹ hơn:
- Ô kê! Nguyễn Văn Tốt đúng là tên người Việt Nam.  Nhưng can tội gì vậy?
Nick đáp:
- Sexual abuse – xâm phạm tình dục – với trẻ em dưới 5 tuổi.
Tôi thót ruột. Cảm nhận bằng kinh nghiệm nghề nghiệp cho tôi biết vấn đề nghiêm trọng của sự vụ xảy ra.  Nhìn đồng hồ, đã hơn 3 giờ chiều.  Nếu gặp một hồ sơ rắc rối, làm việc đến nửa đêm chưa chắc đã xong.  Sinh sống trên đất Mỹ, hàng chục năm lần lượt trôi qua cứ ngỡ như sông nước Đông Tây đã hòa quyện vào nhau không còn biên giới.  Nhưng lai lịch Việt Nam bỗng đâu dội tới như tiếng gọi cội nguồn đánh động lòng người.  Không hỏi thêm lời nào, tôi đồng ý nhận làm việc cho một trường hợp người Việt đang gặp nạn.  Bên kia, tiếng Nick reo lên như được thắng một ván bài tâm lý: “Hề hề!  Ta biết là cậu không từ chối được ‘ca’ nầy đâu.”
Tôi nhận hồ sơ báo cáo.  Đọc lướt qua hồ sơ: Người báo cáo là tổ hợp luật sư của cha mẹ nạn nhân.  Bị cáo là một người đàn ông Việt Nam 62 tuổi, không nói được tiếng Anh, chưa có tiền án.  Nạn nhân là một thằng bé Mỹ trắng, thiếu một tháng đầy năm tuổi.  Nó học mầm non mẫu giáo buổi sáng, buổi chiều được gởi trẻ tại nhà riêng của người đàn ông bị cáo vì cha mẹ bận làm việc toàn thời gian. Nội vụ tóm tắt là:  Người đàn ông Việt 62 tuổi tên Nguyễn Văn Tốt, cư ngụ tại Mỹ chưa tới ba năm, đã nhiều lần có hành động xâm phạm tình dục với thằng bé da trắng và hai đứa cháu của ông ta bằng cách dùng dao dọa giết nếu các nạn nhân không nghe theo lời dụ dỗ liên quan đến chuyện thỏa mãn dục tính của ông ta.
Nếu bị cáo không chứng minh được sự vô tội của mình và bị hệ thống tòa án và luật sư Mỹ chằng chịt như rừng ở xứ Cờ Hoa nầy đưa đến phán quyết rằng: “Có tội – Guilty” thì bản án tù tội sẽ nghiêm trọng không lường hết được.
Theo thủ tục quy định, người thụ lý hồ sơ phải trực tiếp tìm gặp ngay nạn nhân riêng rẽ để tiến hành điều tra nội vụ. Tôi đến nhà trẻ Honey Child Care đang giữ Dany từ sau ngày nó bị “xâm phạm tình dục” để trực tiếp quan sát và phỏng vấn theo yêu cầu nghề nghiệp.
Khi vừa đến nơi, tôi đã thấy cha mẹ của Dany có mặt ngoài phòng đợi.  Tôi chỉ chào qua loa và yêu cầu ban giám đốc cho tôi gặp cháu bé tại phòng riêng của nhà trường.  Cha mẹ nạn nhân yêu cầu được có mặt trong lúc tôi phỏng vấn trực tiếp với Dany tại phòng riêng, tôi từ chối.  Theo luật, đứa bé có thể yêu cầu thầy giáo hay nhân viên nhà trường hiện diện trong cuộc phỏng vấn, nhưng chỉ dự thính chứ không được hỏi nạn nhân; thân nhân không được quyền có mặt.  Bị từ chối, thế mà cha mẹ bé Dany vẫn tiến tới xen vào việc tiến hành điều tra đang diễn ra.  Tôi cố tránh, nhưng người cha đã đến chận trước lối vào phòng nói một cách tha thiết mà lịch sự:
- Thưa ông, tôi xin lỗi. Tôi không có ý xen vào công việc của ông đang tiến hành.  Nhưng tôi chỉ muốn làm cho công việc điều tra của ông dễ dàng hơn…
Tôi hỏi nhanh:
- Thưa ông, vậy tôi có thể giúp gì được ông ạ?
Người cha xua tay:
- Không, không, chúng tôi chỉ muốn gởi ông bản dịch tường trình của FBI (Cơ quan Điều Tra Liên Bang) về cuốn băng có thu hình trực tiếp các trường hợp xâm phạm tình dục.
Ngạc nhiên, tôi hỏi nhanh:
- Ai thu hình vậy, thưa ông?
Người cha trả lời càng làm tôi ngạc nhiên hơn:
            - Từ máy quay phim tự động đặt trong nhà.  Chính con trai của can phạm đã giao nộp cuốn phim.
            Tôi tiếp nhận bản dịch ra tiếng Anh và dĩa thu hình sao lại cuốn phim.
            Trong phòng thí nghiệm riêng của nhà trường tiểu học mà các cháu nạn nhân đang theo học, tôi phải xem kỹ lại nội dung các sự việc trong cuốn phim trước khi phỏng vấn các nạn nhân.
            Những đoạn phim có liên quan đến nội vụ, trước hết là hình ảnh ông già Tốt tắm cho hai thằng cháu nội và thằng bé Dany.  Ông kỳ cọ cho cả ba đứa bé trai và mỗi lần đụng đến bộ phận kín riêng của chúng, ông cười đùa hồn nhiên, rồi đưa tay túm lấy “của quý” của mấy thằng cháu để khoác nước lên và rửa ráy kỹ hơn.  Có lẽ vì hơi tò mò một chút cái “của Tây” nó khác “của Ta” như thế nào, già Tốt chịu khó bọt nặn thằng bé Dany hơi kỹ hơn một chút và cười hềnh hệch, rồi đem túi khôn truyền khẩu của dân tộc ta ra làm tiêu chuẩn bình luận, rằng: “Hì hì! D... ái đen mạnh cọ, d...ái đỏ mạnh cày.  Thằng Mỹ con nầy giống tốt!”  Những mẫu hình chuyển qua phần mà cơ quan FBI cho là “nghiêm trọng” vì những dòng văn và đoạn văn dịch in đậm và xiên.  Trong hình, ông Tốt cầm một cây dao, làm điệu bộ như chuẩn bị cắt của quý của mấy thằng nhóc, nhất là thằng Dany không chịu làm theo lời ông mà cứ giương mắt ếch ra nhìn.  Tiếng ông già Tốt nói rặt giọng Huế thu được trong dĩa lưu phát ra nghe rất rõ:
            - Dzu (you) ít (eat) bô cu (beaucoup) thì ô kê.  “No” bô cu, thì “no” ô kê.  Còn ăn ngã ngớn thì ôn cắt phứt chim tụi bay đem ra xào nhậu ba-xi-đế liền...
            Liếc nhanh qua bản dịch tiếng Anh, tôi vừa hoa cả mắt vì người dịch chẳng hiểu gì ý người nói; vừa cảm thấy xót xa vì tai bay vạ gió ở đâu ùn ùn kéo tới do ngôn ngữ bất đồng.  Người dịch – ký tên bên dưới là Jenny Nguyen – hẳn là một người trẻ thuộc thế hệ người Việt thứ hai trên đất Mỹ, nên dẫu có lưu loát về tiếng Việt đến mấy thì khó mà hiểu được cái “mốt” nói tiếng Anh, tiếng Tây xen lẫn với tiếng Việt như ông Tốt thuộc thế hệ học sinh ngữ Anh, Pháp nhập nhằng trên quê hương một thời đi học.  Bởi thế, người dịch đã diễn ra tiếng Anh đại ý: “Làm tình ít bú cu thì tốt. Chẳng bú cu thì không tốt.  Ăn xong, nằm ngữa ra để tao cắt chim đem xào uống rượu liền!”  Lời dịch quýnh quáng không những sai lạc mà còn phản lại ý của người nói; cộng thêm với hình ảnh ông già Tốt cầm cây dao lăm lăm hết dọa hai thằng cháu của ông, đến dọa thằng Dany cũng đủ làm cho người Mỹ lên cơn kinh hoàng vì “thủ đoạn gian ác” của tay tội phạm xâm phạm tình dục trẻ con.
            Trong một đoạn phim khác, ông già Tốt tắm rửa cho ba thằng con trai.  Đứa nào ông cũng kỳ cọ sạch sẽ bộ phận riêng và có khi ông còn vuốt ve nói năng đùa giỡn với cả ba thằng bé. Lại thêm một lần nữa, sự suy diễn rằng, nghi can đã “cố ý va chạm, vuốt ve, xâm phạm bộ phận sinh dục của nạn nhân...” càng làm cho ông già Tốt có khả năng trở thành một thứ “quỷ Râu Xanh” trước mắt giới thẩm quyền và chuyên viên bảo vệ trẻ em, phần lớn suy diễn khá cực đoan khi cần bảo vệ trẻ em bị nạn, trên đất Mỹ.
            Nội dung phỏng vấn ba đứa trẻ con chẳng cho thêm dữ kiện nào mới ngoài sự xác định:  “Ông ấy rờ tôi chỗ nầy.  Ông ấy thọc lét tôi chỗ kia...” như đã thấy trong phim và nghe trong băng thâu.
            Bước kế tiếp của cuộc điều tra là đến gặp gia đình ông Tốt.  Gặp ông, tôi hơi ngờ ngợ vì so với dáng linh hoạt của ông trong cuốn phim mà tôi vừa coi, trước mắt tôi là một ông già hốc hác, mặt xanh xám, mắt trũng sâu, tóc bạc rối bời bơ phờ.  Vâng, nhưng đúng là ông Tốt khi ông lên tiếng:
            - Dạ đúng, tôi là Nguyễn Văn Tốt, từ Việt Nam qua Mỹ được hai năm, mười một tháng, bốn ngày...
            Nói tới đây, ông Tốt ngồi phịch xuống nền nhà, hai tay ôm đầu, giọng kéo dài run run như vừa rên, vừa nói qua tiếng nấc đầy vẻ uất nghẹn:
             “Úi! Cha mẹ ơi là cha mẹ.  Tụi hắn nói tui hiếp dâm thằng con nít 5 tuổi. Trời đất lại có chuyện ‘mèo đẻ ra trứng, lợn đẻ ra hổ mang’ như kiểu đó sao ông hè?!  Tui thương thằng nhỏ như sáp cháu nội tui.  Tui nói tào lao xị đế để dọa cho hắn ăn cơm cả thấy hắn ốm tòng teo tội nghiệp.  Ai ngờ ra nông nỗi nầy.  Còn mặt mũi chi mà dám nhìn bà con, thiên hạ nữa.  Ui chao! Nhục nhã không chịu nổi thì chắc tui phải uống thuốc chuột mà chết thôi.  Ông ơi!  Xin ông cứu tui với!  Cứu tui với...”
            Giọng ông Tốt khàn khàn như tiếng khóc không thành hình.  Suốt mười mấy năm thường xuyên đối diện với cảnh kêu oan của những nghi can trong quá nhiều trường hợp tương tự, tưởng lòng tôi sẽ trở thành thản nhiên chai đá.  Nhưng tiếng than “mất mặt không dám nhìn bà con thiên hạ” của ông Tốt trên đất Mỹ xa xôi nầy làm tôi xúc động mạnh khi nhớ về quê hương làng xóm.  Nơi đó, tiếng chào cao hơn mâm cỗ, ăn miếng giữa làng bằng sàng xó bếp; nơi mà phép vua thua lệ làng của nền văn hóa làng xã vẫn còn đang đậm tình đất cát sau những lũy tre xanh.
            Tiếp theo, tôi phải phỏng vấn ông Tốt để thụ lý hồ sơ.  Nhưng từ trong cái “chung” sâu thẳm tôi đã chia sẻ trọn vẹn với ông mà chẳng cần phân bua, giải thích.  Với một xã hội dân chủ pháp trị như xứ Mỹ nầy thì pháp lý vẫn làm đầu tàu cho đạo lý.  Vấn đề còn lại không phải là bày tỏ sự cảm thông và xúc động mà phải làm gì và cứu ông Tốt được bao nhiêu.
            Khi chia tay ông Tốt và những người con đều là bác sĩ, kỹ sư... đang nhăn mặt nín thở theo dõi vụ án của cha, tôi chỉ có thể nói được một lời khuyên vắn tắt:
            - Ông Tốt và các cháu bình tĩnh.  Chỉ xin nhớ cho một điều là luật pháp Mỹ không có từ “thông cảm.”  Phải đấu tận tình như chơi “football” mới may ra gỡ rối được cho vụ nầy.
            Nói cứng để làm cho bố con ông Tốt yên tâm, nhưng tôi vẫn chưa tìm ra cách giải quyết để chứng minh ông Tốt là vô tội khi ông ta thật sự có cầm dao dọa dẫm và trực tiếp rờ mó, đụng chạm vào bộ phận giới tính của nạn nhân.
            Tôi mang hồ sơ về tham khảo ý kiến với anh cai Nick của tôi.  Anh chàng đã cho tôi một lời cố vấn mạnh như vũ bão rằng:
            - Làm sao chứng minh cho được lời cậu bảo rằng, những lời lẽ và hành động của ông Tốt đối với thằng nhóc Dany xảy ra thường xuyên và rất bình thường trong sinh hoạt đời sống văn hóa Việt Nam thì may ra mới có thể thuyết phục được những con diều hâu luật pháp châu Mỹ này.
            Vì là một xã hội hợp chủng nên sức mạnh của người Mỹ và luật pháp Mỹ là tôn trọng văn hóa của các dân tộc và xem xét cẩn thận cách hành xử khác nhau của những người xuất thân trong những nền văn hóa khác nhau.  Những ngày tiếp theo, tôi đã viết ra thành một tập tài liệu nhỏ nhằm giải thích rõ ràng sự khác nhau giữa hành động nựng nịu – âu yếm bằng lời nói gần gũi và cử chỉ vuốt ve – con trẻ với hành động xâm phạm tình dục trẻ con.  Thậm chí, những hành động nựng nịu đó mang tính văn hóa Việt Nam đậm đà mà đôi khi người ngoài không hiểu nổi hay hiểu ngược lại như trường hợp ông Tốt.  Bản văn tường trình (statement) viết xong, tôi nhờ các em sinh viên đang học với tôi và các cơ quan xã hội đi xin chữ ký giải bày sự đồng tình hỗ trợ của các bậc cao niên và các nhân sĩ trong cộng Đồng người Việt.  Nghe qua nội vụ của ông Tốt, các vị cao niên người Việt đã tỏ ra rất nhiệt tình, sẵn sàng đến tòa án để làm chứng biện minh cho ông Tốt, nếu cần.  Một chút tình quê hương và tấm lòng dân tộc biểu tỏ với nhau lúc lâm nguy nơi quê người thật là đẹp và đầy xúc động.
            Phiên tòa luận tội ông Tốt được xử tại tòa Thượng Thẩm (Superior Court) địa phương.  Từ trên bục đối chứng (testified stand), tôi có thể nhìn thấy vẻ mặt tái xám và căng thẳng cùng cực của ông Tốt.  Bên cạnh đó là các người con trong gia đình ông và những người chứng trong cộng đồng người Việt.  Phiên tòa diễn ra một cách êm xuôi đến ngạc nhiên khi công tố viên và các luật sư hai phía chỉ hỏi và tranh biện chiếu lệ, nghe nhiều hơn nói.  Cách ứng xử với trẻ con trong khung cảnh văn hóa Việt Nam đã gây sự quan tâm thú vị hơn là thắc mắc đôi chối, tranh luận.
            Cho đến khi thư ký tòa án đọc phán quyết “trắng án – not guilty!” cho vụ án thì ông Tốt trông có vẻ như thản nhiên và đang đắm mình trong một trạng thái mộng du nào đó.  Miệng ông mấp máy liên tục những tiếng gì không rõ.  Trước khi chia tay ở hành lang tòa án, tôi lại gần, hỏi ông đang muốn nói điều gì.  Ông thì thào:
            - Nam mô Phật. Nam mô A-me-ri-ca!
            - ...?!
            Sau đó, khi đã quay lại với sinh hoạt đời thường, ông Tốt giải thích:
            - Tôi cầu nguyện mà.  “Nam mô” là tiếng tôn xưng.  Tôi tin là cái đất nước châu Mỹ – A-me-ri-ca – này cũng có các đấng thiêng liêng như Trời, như Phật cứu giúp kẻ hiền lương gặp nạn.
            Lần đầu, tôi bắt gặp một nét cười tươi trên gương mặt của ông Tốt. Tâm linh không xuất hiện như mặt hàng quảng cáo, nhưng vẫn thường hằng có mặt ở một góc khuất nào đó cao viễn nhất giữa cuộc đời thường.
Trần Kiêm Đoàn
Sacramento, Tất Niên Đinh Hợi.
~~~~~~~~~~~~~~~~

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

This email has been sent from a virus-free computer protected by Avast.
www.avast.com
__._,_.___

Posted by: "Nhat Lung" 

Quả báo nhãn tiền



Quả báo nhãn tiền

Nghe các tù nhân lương tâm nước nhà thuật chuyện
Ai trong chúng ta nghe mà chẳng căm tức bực mình.

Bực mình vì nhân quyền là chữ xem xa lạ với bọn công an 
À !... họ đâu phải là công an mà là bọn côn đồ vớ vẩn Nếu biết họ là công an giả trang thì bực mình có được gì không nhỉ?!..

Không lẽ tù nhân lương tâm nào cũng có quốc tịch nước ngoài

Không lẽ các ông tổng lãnh sự nào cũng xuống nhà từng người tù chính trị?!...

Như vậy chuyện bực mình cũng chẳng làm thay đổi gì tình hình hiện tại Nhưng nếu chúng biết...gây khó khăn cho người này họ sẽ gặp khó khăn từ những nhóm khác

Chuyện "dĩ độc trị độc" là chuyện thường tình của bọn Mafia.

Bọn đầu gấu của chúng tại Bắc Bộ Phủ đã chơi trò này khi tổ chức của chúng vẫn còn trong trứng nước Nguyễn Văn Trấn hùm xám Mỹ Tho một thời khét tiếng Cũng không bằng Lê Duẫn đàn anh Cách mạng là gì là bàn tay ra dấu phạt ngang cái cổ Bọn chúng có thua gì bọn IS Hồi giáo cực đoan.

Cho nên nói căm tức cũng có lý do của nó  Vì nhân quyền là phạm trù của toàn nhân loại của con người có nhân bản trong tim Nhưng tim thú và tim người có khác Sao lại san bằng xem chúng như nhau

Các người tù lương tâm chúng ta thật tội Họ sẽ bị theo dõi suốt đời
Họ sẽ đấu tranh đến cùng vì không còn con đường nào khác
Nhưng đấu tranh với thú phải có dao, có mác Đâu chỉ bằng khẩu hiệu hô xuông "Xã hội dân sự" tiếng kêu nghe rất khác

Đến bao giờ được khắp nước cùng nghe Chi bằng cho họ thấy "quả báo nhãn tiền" khi thời cơ có được.

Đặng Quang Chính
__._,_.___


 

TN cảm xúc trước hiện tình Tổ Quốc mất dần vào Trung Cộng - Đất Nước cần có TUỔI TRẺ mới phục hồi được Tổ quốc . Thế Giới Tự Do sẵn sàng ! đang đợi Tuổi Trẻ VN dấn thân !


TUỔI TRẺ TỔ QUỐC GỌI

( cho Thế Hệ Trẻ Việt Nam trong cũng như ngoài Nước )

Hãy dấn thân thanh niên nam nữ
Tổ Quốc cần tuổi trẻ chúng  ta
nguyện đồng tâm xây dựng quốc gia
quét sạch thù , tan cơn nguy biến
đất nước vốn nghìn năm văn hiến
ải Nam Quan đến mũi Cà Mau
giải “ S “ xanh xanh lúa một màu
tổ tiên ta Tiên Rồng Bách Việt
qua bao Triều anh hùng oanh liệt
vẹn sắt son bảo vệ giang sơn
nghìn năm nô lệ vẫn chẳng sờn
trăm năm đô hộ không mất chất
dân quân dưới bóng cờ bất khuất
quyết đuổi xua bè lũ ngoại xâm
Cộng Sản gian hùng bịp nhân dân
rêu rao thuyết Đại Đồng thế giới
có ngờ đâu đám người mới ấy
toàn là lũ vô đạo bất nhân
hòng nhuộm đỏ đất nước bao năm
bán hải đảo biên cương cửa ải
đào bâu-xít dâng trinh con gái
cho Tầu Cộng chiếm cả biển Đông
âm mưu định nuốt trọn non sông
đành chịu  sao thanh niên tuổi trẻ
tiên tổ cha ông bao thế hệ
có đời nào như lũ Tam vô
thờ ác quỷ râu xanh xác Hồ
mà không biết Quang Trung áo vải
Đinh Bộ Lĩnh,Bà Trưng, Nguyễn Trãi
bao anh hùng,chí sĩ sáng gương
mang trong người hình bóng quê hương
nỡ lòng nào để quê hương mất
đứng lên nào thanh niên bất khuất
tay trong tay kiên quyết xông pha
gan dạ hy sinh cứu Nước Nhà
lấy lòng thành,tận trung, ý chí
đoàn kết,toàn tâm nung nghĩa khí
đem đại nghĩa quyết thắng hung tàn
soi chân lý thiêu rụi gian manh
tan giặc Cộng tay sai độc hại
đuổi bọn Bắc xâm ùn trốn chạy
thấy sức mạnh Nhân Ái xiết bao
thanh niên nam nữ đứng lên nào
có Nhân Nghĩa tất thành tất thắng ./.

Tố Nguyên
__._,_.___

Posted by: tuyen do 
 
“ CÁC CON ĐỪNG SỢ  !  “ (*)

lời  Giáo  Hoàng  chào  Wa - les – Sa
“các  con  đừng  sợ ! ” quỷ  ranh  ma
Ba  Lan   vượt   thoát   nòi  Vô   Sản
Hà  Nội   vùng   lên   dân   Thái   Hà
Nhà   nước   nói   như   con   nít  nói
Công   an  mắng  chửi  đến  ông   bà
toàn dân  cầu  nguyện  mỗi   tôn  giáo
Công Lý&TìnhThương cứu Nước Nhà .

Tố Nguyên 
(*)  Các con đừng sợ. Đó là câu nói đầy ái lực của đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II với Lech Walęsa, lãnh tụ nghiệp đoàn Solidarnose (Công đoàn Đoàn Kết) của Ba Lan trong chuyến ông này viếng thăm Tòa Thánh Vatican vào năm 1979.
 ----------------   


HỒN THIÊNG TỔ QUỐC VIỆT NAM

tiếng gọi thiêng liêng Tổ Quốc mời
giải   trừ  Cộng  Sản ! Việt Nam  ơi
dẹp   tan   ác   đảng   khỏi   bờ   cõi
giành  lại  quê  nhà   cả  biển   khơi
Dân  chủ , Tự  - do ,  gìn thánh  thất
Nhân quyền,Độc - lập , giữ cơ ngơi
đồng bào  hải  nội  Nam Trung Bắc
đoàn   kết   tạ   ơn   Đất   với  Trời .

Tố Nguyên
 =============   


GIÀNH  LẠI

Nước mất lâu rồi hận quốc vong
bao giờ lấy lại những hằng mong
duy trì nền nếp chẳng hoàn tất
đổi mới thị trường nào đã xong
diệt lũ Cộng Hồ giành đất nước
đuổi bầy Tầu Hán khỏi non sông
Việt Nam ắt có ngày quang phục
toàn vẹn sơn hà với biển Đông .

Tố Nguyên
__._,_.___


Posted by: tuyen do <

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link