Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, February 2, 2016

LUẬT NHÂN QUẢ



LUẬT NHÂN QUẢ
MICHAEL NGUYEN

       Không ai có thể thoát được luật nhân quả, kể cả những vị bồ tát có phép thần thông rất giỏi như ngài Mục Kiền Liên cũng phải trả nghiệp báo một cách sòng phẳng!
       Tên "thiền sư" Thích Nhất Hạnh cũng vậy.
       Trong quá khứ hắn đã làm quá nhiều điều ác, khiến cho hàng triệu người đã phải chết oan ức vì hắn và làm cho chúng ta bị mất luôn đất nước Việt Nam Cộng Hòa yêu quý vào tay bọn giặc cộng sản.
       Một ví dụ cụ thể như hắn đã từng bịa đặt ra chuyện Mỹ ném bom hủy diệt thị xã Bến Tre  gồm 300 ngàn nóc nhà, năm 1968! Nếu tính trung bình một gia đình có năm người thì 300 000 x 5 = MỘT TRIỆU RƯỠI người bị chết vì bom Mỹ! Con số thương vong này cao hơn rất nhiều so với hai quả bom nguyên tử mà Mỹ đã thả xuống nước Nhật năm 1945!
       Rõ ràng đây là một sự nói láo hết sức trơ trẽn và vô liêm sỉ!
       Hơn nữa, thị xã Bến Tre nhỏ xíu như bàn tay, và vào thời điểm năm 1968, lấy đâu ra có tới 300 ngàn ngôi nhà!!!
       Quý vị chỉ cần vào internet, đánh giòng chữ 'Thích nhất Hạnh' sẽ thấy có nhiều tác giả viết bài phản đối sự bất lương của tên việt cộng Thích Nhất Hạnh. Ví dụ như các tác giả Tôn Nữ Như Không, Bùi Bảo Trúc ..v..v..
       Từ khi định cư tại Pháp, "thiền sư" Nhất Hạnh sống bằng nghề dạy thiền. Như mọi người đều biết, mục đích chính của thiền là giúp cho con người ta giữ được cái tâm an lạc, từ đó duy trì được sức khỏe tốt. Nếu tâm được thực sự an lạc thì hầu như người hành thiền không bao giờ bị tai biến mạch máu não.
       Nhưng điều oái oăm là năm 2014, chính ông "thầy" dạy thiền Thích Nhất Hạnh lại bị tai biến mạch máu não, suýt chết!
Ðiều này chứng tỏ là cái tâm của "thầy" là cái tâm ma, tâm quỷ, không bao giờ được an lạc, và ngày đêm "thầy" luôn bị thiêu đốt, dày vò, lôi cuốn bởi vô số dục vọng điên đảo của  trần gian, cho nên cuối cùng "thầy" mới bị tai biến mạch máu não!
       Ðây chính là QUẢ BÁO NHÃN TIỀN, một tấm gương để cho những kẻ ác nhìn vào đó mà chùn tay dao đồ tể, nhất là những tên việt cộng gian ác thuộc nhóm Giao Ðiểm như:
       - Vỏ Ái Lùn Què
       - Vỏ Xáu Lồn Què
       - Phượng Hoàng Gò Vấp 69 (Ma cô xóm đĩ)
       - Bảo Quốc Kiếm (Bồi bút đổ bô cho việt cộng)
       - Duyên Sinh Bắc Cụ
       Nếu bọn chúng bay không sớm tỉnh ngộ thì theo luật nhân quả, bọn bay sẽ bị chết những cái chết hết sức thê thảm, đau đớn, kéo dài nhiều ngày trên giường bệnh, tự bốc cứt ăn, đầu óc bị điên loạn, la hét mê sảng suốt ngày!
       Cứ việc tiếp tục xúc phạm đến đạo Công Giáo và hồn thiêng sông núi Việt Nam Cộng Hòa đi, rồi chúng bay sẽ thấy luật nhân quả hành động!

***************************

Kính thưa quý độc giả:
Nhận thấy bài viết sau đây rất có giá trị, chúng tôi giới thiệu đến quý độc giả đọc để nhận xét.
MICHAEL NGUYỄN        

Nguoi chuyen: Vien Bui
Ngay: 2015-12-23 9:16 GMT-05:00
Chu de: Qủa báo nhản tiền : Gương Thích Nhất Hạnh
    Ở đời có nhiều điều xấu mà mình không dám nói hoạch-toẹt ra! vì sợ đụng chạm! rời âm-thầm tức-tối và tư-tưởng trở-thành chán-nản!!! Bài nầy do một Phật-từ dám viết ra minh-bạch, không thèm công-kích tiểu-nhân, chửi-bới cá-nhân, mà chỉ đưa ra những chi-tiết của sự thật và rất trung-thực đúng với những gì đã xảy ra trong quá-khứ và hiện-tại. Mời quý bạn đọc và tuỳ-nghi nhận-định !!! 

                       Một Phật-tử viết về "Quả-Báo"!!! 
      Thích-Nhất-Hạnh (VC): Vòng Đời Luẩn-Quẩn!!!


Vợ Chồng Thích Nhật Hạnh & Thích Chân Không

(được che giấu trong phòng the mà thôi)


 Diệu-Tiên

    Cuộc đời là một vòng luẩn-quẩn. Luật “luân-hồi nhân-quả” của nhà Phật, nghe thì cao vời-vợi! Nhưng nhiều khi “quả-báo nhãn tiền” cũng chẳng bao xa!!! 

    Thầy Thích-Nhất-Hạnh sinh ra ở miền Trung và lớn lên bằng cơm gạo của miền Nam Cộng-Hòa. Trong trưởng thành, thầy được chế độ Cộng-Hòa ưu-đãi nhiều hơn ai khác! Ở tuổi 30, trong khi bao nhiêu thanh niên cùng trang lứa với thầy đang trèo đèo, lội suối, vào sinh ra tử nơi địa đầu chiến tuyến! Thì thày ung dung tự tại trau dồi kiến thức ở Đai Học Văn Khoa!!! 

    Khi tốt nghiệp, thầy, được học bổng qua Mỹ du học tại một trường danh tiếng. Trong thời chiến, đi du học bên Hoa Kỳ không phải là chuyện dễ! Có lẽ, có một bàn tay nào đó đã nâng đỡ cho thày??? 

     Về nước năm 1964, dạy ở Đại Học Vạn Hạnh một thời gian, để rồi lại xuất ngoại vào năm 1966, Lần này, chuyến Mỹ du của thày có mục
đích để phổ biến những tư tưởng phản chiến trong dư luận quốc tế! Với bộ áo của nhà tu hành, với trình độ của một sinh viên tốt nghiệp Đại Học Princeton, thày mau chóng tạo được uy tín với người ngoại quốc. Thày đi nói chuyện khắp nơi, lớn tiếng kết tội VNCH là "hiếu chiến". Thầy nói: “Tôi ra đi để nói rõ là dân VN không muốn đánh nhau nữa, chỉ muốn ngồi xuống thương-thuyết với nhau, để đi tới một giải-pháp hòa-bình, và các cường-quốc trên thế-giới đừng dùng VN làm một chỗ để tranh-dành ảnh-hưởng nữa! đừng xử-dụng ý-thức hệ cũng như bom đạn trên đất nước nhỏ bé này!!!” 

    Ngày 2/6/1966, thày tố cáo trước Thượng Viện Hoa Kỳ là "Mỹ và VNCH là nguyên-nhân gây ra thảm-họa chiến-tranh tại VN! đã bị nhân- dân trong nước hết sức bất-mãn và chống-đối mạnh-mẽ!!!"


     Tôị nghiệp cho chính thể VNCH, đã đặt biết bao kỳ-vọng vào người “con yêu của đất nước!” gửi đi du học. Người con yêu này, thay vì đem hết kiến thức thu nhận được, trở về phục vụ cho đất nước, cho đồng bào thì lại “gậy ông, đập lưng ông”, dùng dao “đâm sau lưng chiến-sĩ VNCH!!!” Lẽ dĩ nhiên, chính phủ VNCH không thể “nuôi ong tay áo”! “nuôi khỉ dòm nhà” được! Nên đành phải cấm cửa đứa con “ăn cơm quốc-gia thờ ma cộng-sản!” này trở về nơi quê cha đất tổ. !!!

     Không biết thầy lấy danh-nghĩa gì mà phát-biểu thay cho dân VN! Dân miền Nam khao-khát hòa-bình! Nhưng phải là hòa-bình đem lại độc-lập, dân-chủ, tự-do, hạnh-phúc! Chứ không phải là loại hoà-bình dung-túng cho chế-độ VC độc-tài, thối-nát! Tay sai ngoại-bang của Trung-Cộng và Liên-Sô lúc đó!!! 

     Sau khi hòa bình đã vãn hồi trên đất nước, thày NH không trở về VN sống với VC. Thày ở lại Pháp xây dung "sự-nghiệp", đồng thời cũng tiếp tục trải tư tưởng thiên Cộng trong các tác phẩm của thày “Hoa Sen trong biển lửa, môt đề-nghị hòa-bình của Phật Giáo” lên án chính phủ VNCH và Hoa Kỳ đàn áp Phật Giáo, gây cảnh tang tóc cho nhân dân miền Nam, và đề cao chính nghĩa cũng như lòng yêu nước của MTGPMN. Thày cũng không quên nhấn mạnh: “Trong đầu óc của người VN nói chung, HCM là vị anh[hùng dân-tôc lãnh-đạo cuộc đấu- tranh chống Pháp!” 

     Thày TNH không trở về VN, thì tháng 1/2006, nhà nước gửi TT Thích Đức Nghi sang Làng Mai tu-tập. Thày Thích-Đức-Nghi nhờ cư- xử khôn khéo, biết làm vừa lòng sư-phụ nên đã trở thành đệ tử tâm đắc của thày TNH! TT Thích-Đức-Nghi được giới thiệu sang thiền-viện Lộc-Uyển bên Hoa-Kỳ để quyên tiền về xây dựng Thiền-Viện Bát-Nhã ở Lâm Đồng. 

    Theo lời mời của chính quyền Hà-Nôi, ngày 1/12/05, TNH đem 100 tang-sinh Làng Mai về VN. Thiền sư được đón tiếp trọng thể với một đội ngũ tang-ni đông-đảo, có tán vàng che đầu, có hoa thơm rắc lối đi! TT Thích-Đức-Nghi ngỏ ý muốn cúng dường tu-viện Bát Nhã cho TNH để làm nơi cho các tang-sinh tu-tập! 

     Trong thời gian 3 tháng lưu lại VN, TNH đi thuyết-pháp nhiều nơi và tổ-chức trai đàn, cầu-siêu cho các vong-linh đã nằm xuống trong thời-kỳ chiến-tranh. TNH cũng được chủ-tịch nhà nước Nguyễn-Minh- Triết tiếp-kiến tại Phủ Chủ-Tịch vào tháng 5/2007. 

     Ngày 10/29/2008, trưởng-ban Tôn-Giáo chính-phủ của VC tố-cáo Tăng-ni Làng Mai vi-phạm Luật-pháp VN và ít ngày sau đó, công-an Lâm-Đồng cưỡng-bách trục-xuất 400 đệ-tử tu học Pháp môn Làng Mai ra khỏi Thiền-viện Bát-Nhã!!! 

     Có lẽ để xoa dịu dư luận, một phiên họp Phật giáo bất thường được tổ chức tại Saigon, không có mặt của đại diện Làng Mai, đã đưa quyết định mới: mọi người có thể tiếp tục tu học, ai chưa có đủ giấy tờ, cần bổ túc, ai quậy phá, sẽ bị xử lý! Về tài sản, thì 2 bên (Làng Mai và Bát-Nhã) có thể tự giải quyết, hay nhờ pháp luật!!! 

     Ngày 27, 28, 29 tháng 6 năm 2009, 200 thanh niên thuộc xã hội đen của công-an VC sai bảo, tới Thiền-Viện Bát-Nhã đâp phá đồ đạc, vứt bỏ đồ ăn, cúp điện nước, khóa hết cửa ra vào. Mọi sự hỗ trợ bên ngoài đều vô vọng vì con đường độc đạo từ Bảo-Lộc vào Bát-Nhã đều có đám thanh niên tụ tập để kiểm tra!!!

     Tin tức chính thức từ Bát-Nhã Tu-Viện gửi đi lên mạng toàn cầu kêu cứu! TT Thích-Đức-Nghi cũng lên tiếng yêu cầu mọi tăng ni và tăng sinh rời khỏi Tu-viện Bát-Nhã.!!!

     Chắc Thiền-Sư TNH cũng biết rõ là ai đã làm ra những chuyện này??? Những đệ tử của thầy có nhiều người lớn tuổi bán nhà bán cửa ở Mỹ để đi về dưỡng-già theo lời đường mật của thầy, bây giờ không biết làm sao! Ra ngoại quốc trở lại thì nhà bán rồi, còn chỗ nào khác ngoài cách vào “nhà già” sống? Ở trong nước thì tá-túc vào chỗ nào??? Còn riêng cá nhân thầy, tuy có bị VC và sư Thích-Đức-Nghi lât-lọng làm cho hư bột hư đường! Mọi sự thì cũng đừng buồn!!!

     Bởi vì, sự việc mà Cộng-Phỉ đối xử với thầy hôm nay! Cũng giống như những gì thầy đã đối-xử với VNCH trước kia!!! 

     Là người đọc sách Phật, chắc thầy cũng thấy Luật Nhân-Quả và Quả- Báo Nhãn-Tiền!!!
     Còn nếu thày chưa nhìn rõ thì: Nam Mô A Di Đà Phật! Xin Ngài khai-thông huệ-nhãn cho thầy!!!

   Diệu-Tiên                                     



 




-

Khi nào thì sẽ nhận ra hố thẳm phía trước?



KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG 
MUON CHONG TRUNG CONG PHAI DIET VIET CONG 
MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN

NGƯỜI VIỆT VẪN SỐNG NHĂN... RĂNG!!! *Người Việt trong nước hay lắm ! 40 Năm qua họ tranh sống rất oai hùng, ai chết mặc bây và có nhiều người đã trở thành "đa dại" hơn cả hầu hết người Việt Tỵ Nạn.

Có thể thực tế cho thấy chừng hơn 90% dân Việt trong nước đã "BẤT CHẤP" Việt Công hay Tự Do. 

Họ CHỊU ĐỰNG riết rồi cũng QUEN, không còn SỨC để mà than óan; họ chỉ cố gắng tồn tại mà không MONG ĐỢI (Dân chủ, Tự do) gì cả.

Cho nên VC còn kéo lê bao lâu thì Dân Việt vẫn sống hòai. Có điều là sự sống ấy chỉ xa cách văn minh nhân lọai ngày một khốc liệt hơn./- Mt68
Người Việt mình rồi sẽ sống ra sao? (Kỳ 2)

Nhạc sĩ Tuấn Khanh

"Bài học phát triển nhanh và học đòi làm giàu như Trung Quốc từng là kim chỉ nam của nhiều người Việt. Ở Trung Quốc giờ đây bộc lộ một tương lai của thị trường và xã hội vô đạo đức, không có tương lai và phân hoá giàu nghèo đến phẫn nộ. Con đường tận cùng của xã hội Trung Quốc đã rõ. Còn chúng ta, nhất là với các nhà lãnh đạo, khi nào thì sẽ nhận ra hố thẳm phía trước? Hố thẳm trên đường chạy song song của tình hữu nghị vô nhân tính."

Hố thẳm phía trước

Mới đây, tin tức báo chí Úc tường thuật về chuyến đi của chiếc tàu chiến 152 của Trung Quốc ghé cảng Brisbane, Úc, trong một chuyến hải hành ngoại giao quốc tế đã làm bùng lên nhiều tranh cãi. Ngay khi tàu cập cảng, người ta nhìn thấy hầu hết thuỷ thủ của tàu 152 vội vã đi mua gom loại sữa bột trẻ em hiệu Aptamil 3, một loại sữa Úc mà mọi người dân Trung Quốc tin dùng.

Liên tiếp trong nhiều năm, những vụ bê bối về sữa độc bị phát hiện ở đại lục đều khiến giới phụ huynh ai nấy đều hoảng kinh. Vì tham tiền, các nhà sản xuất sữa ở Trung Quốc đã trộn vào đó các hoá chất khiến sữa bột trở nên hấp dẫn hơn, bất chấp nguy hại.


Hình ảnh các nhóm hải quân oai hùng của Bắc Kinh khệ nệ ôm các thùng sữa mang xuống tàu, khiến lời bình của dân chúng rộ lên. 

Trung Quốc được coi là quốc gia có nền kinh tế hàng đầu thế giới, hàng hoá tràn ngập khắp nơi, thế nhưng chất lượng của nó là điều làm mọi người phân vân, hay nói đúng hơn là lo sợ. Từ khi nhiều nhãn hiệu sữa bị phát hiện là thứ gây độc hại cho trẻ em, sữa Aptamil 3 của Úc trở thành nhãn hàng cứu tinh cho các gia đình trung lưu ở Trung Quốc, mặc dù giá mắc đến gấp hai, ba lần. Dĩ nhiên, còn các gia đình có thu nhập thấp ở đại lục chỉ còn biết im lặng và tuyệt vọng.

Câu chuyện nói trên đang là đề tài bàn thảo, giúp cho nhiều người nhìn lại mô hình phát triển hào nhoáng của Bắc Kinh, vốn đã mê hoặc một lớp người bên ngoài nhìn vào, thích giàu có nhanh và thành đạt, bất chấp hậu quả. Quả là có cái gì đó đáng phải nghĩ về một nền kinh tế xuất hàng đi khắp thế giới với giả rẻ mạt nhưng đi mua gom hàng của nước khác về sử dụng, dù giá đắt hơn nhiều lần. Trung Quốc vĩ đại đang né tránh sử dụng hàng hoá của chính mình sản xuất, nhưng họ tống sang các quốc gia lân cận mình: những thứ gây chết người và đầu độc dân tộc láng giềng. 

Ngay tại Trung Quốc lúc này, vấn nạn ngày càng lớn : tiền bạc làm ra như chỉ để nhằm thoát nạn, đi khỏi đất nước mình. Dân chúng mất niềm tin vào cuộc sống chung quanh, về tương lai – và dĩ nhiên là mất luôn niềm tin ở các nhà lãnh đạo. Các loại hàng hoá gọi là sạch và an toàn chỉ còn phục vụ cho số ít giới giới nhà giàu, bỏ lại đại đa số còn lại bấp bênh với số phận. Một sự phân hoá giai cấp tàn nhẫn hơn cả giai cấp tư bản, mà vốn các sách chính trị của Trung Quốc vẫn cao đạo lên án.

Làm ra thật nhiều tiền, nhưng không để an sinh, mà chỉ để tìm sự sống sót. Những đoàn người Trung Quốc đua nhau mua hàng bên ngoài về dự trữ, để sống. Trong The love of life của Jack London, người đàn ông thoát chết qua băng giá đã mắc bệnh giấu thức ăn dưới giường vì sợ sẽ bị chết đói, còn Trung Quốc hôm nay thì săn tìm và cất giữ lương thực để mong không trúng độc từ thực phẩm của quê hương mình. Năm ngoái, Tờ The Guardian có làm một cuộc thăm dò trên 20 thành phố lớn của Trung Quốc về vấn đề niềm tin vào thực phẩm nội địa, đã có 80% số cư dân trả lời rằng họ luôn lo sợ.
Là người cùng một nước, nhưng người dân ở Hồng Kông ngày càng mệt mỏi với việc mua gom của người Trung Quốc đại lục. Kelvin Chan, cây bút của AP tại Hồng Kông từng có bài bình luận, ghi nhận việc người dân ở hòn đảo này ngày càng bất bình trước làn sóng khách du lịch ở đại lục vác theo nhiều túi và vali, ồn ào chen lấn chỉ để mua gom hàng, gây náo loạn và mất cân bằng trong thị trường địa phương. Lý do là người Trung Quốc hôm nay chuộng mua bán mọi thứ từ bên ngoài để yên tâm về chất lượng. Một trong những nhà lãnh đạo, quản lý về thương vụ ở Hồng Kông, ông Leung Chun-ying nói ràng năm 2015 có đến 4.6 triệu du khách từ đại lục, mỗi tuần đến một lần để mua gom hàng như vậy.
Vậy thì những nguồn hàng độc hại, kém chất lượng và đầy bẫy rập đó của Trung Quốc, sẽ được đưa về đâu? Ở châu Á, Việt Nam và Lào là những nơi xe hàng Trung Quốc ngày đêm vượt biên giới để chuyển đến các tỉnh, bao gồm cả loại thịt heo, bò được đông lạnh cả nửa thế kỷ: mục rửa, thối và đầy hoá chất. Sau khi truyền thông Trung Quốc khám phá những kho lạnh cất giữ 800 tấn thịt được giữ lạnh từ thập niên 70, trị giá hơn 10 triệu Nhân dân tệ, giờ thì đường chuyển đi đến thị trường mới, chỉ còn nhằm vào Việt Nam. Báo giới phương Tây dự đoán Trung Quốc còn tàng trữ đến cả trăm ngàn tấn thịt như vậy, cất giữ từ thời Cách mạng văn hoá, tức thập niên 60, mà nơi dễ dàng lấy lại vốn tiện và nhanh, chỉ là Việt Nam.

Báo chí Việt Nam liên tục cảnh báo về tình trạng phát triển bệnh ung thư, tâm thần, các loại bệnh của trẻ em, rồi chuyện người ăn hàng quán vỉa hè… đang tự giết mình với các món ăn không rõ nguồn gốc, nhưng ít có lời tố cáo nào đủ mạnh rằng rất nhiều thứ ấy đều là do thực phẩm, hàng hoá của Trung Quốc đang cố ý huỷ diệt con người Việt Nam. Ngay khi đã biết vậy, bất kỳ ai cũng kinh hoàng về một viễn cảnh đen tối, khi có những quan chức lên tiếng bênh vực hàng hoá Trung Quốc, thậm chí khi phát hiện có độc chất. Có người còn ra mặt thông báo với dân chúng rằng cứ dùng ít thì không sao, không chết. Thật quả đáng khinh.

Trung Quốc hôm nay săn tìm các loại thức ăn sạch như một cách tự cứu. Nếu ai đó chú ý, thì rõ là nỗi sợ hãi cũng lan đến Việt Nam. Thị trường thực phẩm Việt Nam giờ đây cũng bùng phát với tiếng rao về thực phẩm sạch, với giá đắt đỏ. Và cũng như đại lục, giới trung lưu, giàu có Việt Nam đang không ngại bỏ tiền ra để tìm cách sống sót mỗi ngày. Người nghèo Việt Nam thì cũng im lặng và tuyệt vọng.

Vì sao Trung Quốc và Việt Nam đang giãy giụa với vấn đề thực phẩm sạch, trong khi Thái Lan, Campuchia, Malaysia, Singapore… vẫn kiểm soát được những điều đó? Có phải giới lãnh đạo của các quốc gia nói trên đủ mạnh để từ chối tiền tham nhũng và biết lo cho dân tộc mình, không biến tổ quốc mình thành một bãi rác của kẻ ác?

Bài học phát triển nhanh và học đòi làm giàu như Trung Quốc từng là kim chỉ nam của nhiều người Việt. Ở Trung Quốc giờ đây bộc lộ một tương lai của thị trường và xã hội vô đạo đức, không có tương lai và phân hoá giàu nghèo đến phẫn nộ. Con đường tận cùng của xã hội Trung Quốc đã rõ. 

Còn chúng ta, nhất là với các nhà lãnh đạo, khi nào thì sẽ nhận ra hố thẳm phía trước? Hố thẳm trên đường chạy song song của tình hữu nghị vô nhân tính.

Nhạc sĩ Tuấn Khanh

__._,_.___

Posted by: "San Le D." 

Đúng quy trình và đúng bản chất !!!





On Monday, February 1, 2016 3:28 AM, Toma Thien <> wrote:

Kính gởi đến Quý vị Bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 236 (ra ngày 01-02-2016) và bài xã luận. Kính chúc tất cả Quý vị một năm mới an lành.
Ban biên tập.
Đúng quy trình và đúng bản chất !!!
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 236 (01-02-2016)

          Đại hội lần thứ 12 của đảng Cộng sản Việt Nam đã trôi qua trong sự chú tâm khá rộn ràng của công luận người Việt trong lẫn ngoài nước. Các cơ quan báo chí của nhà cầm quyền Hà Nội, các đài phát thanh quốc tế ban Việt ngữ, các trang mạng xã hội và các blog tư nhân thi nhau đưa tin, nhất là bình luận, dự đoán, bày tỏ một vài hy vọng nào đấy. Nhiều cơ quan truyền thông như RFA, RFI, VOA… đều nói rằng cuộc bầu cử chức tổng bí thư tại đại hội đảng lần này thực sự gay cấn và xem ra có màu sắc dân chủ, khi họ chứng kiến cuộc tranh hùng giữa Nguyễn Tấn Dũng với Nguyễn Phú Trọng và những ngón đòn tung ra từ tổng bí thư đương nhiệm nhằm loại trừ đương kim thủ tướng. Chẳng hạn ngày 22-12-2015, RFI có bài “Đại hội Đảng thứ 12: Việt Nam sẽ «xoay trục» sang phương Tây ?”, ngày 20-01-2016 có bài “Đảng Cộng sản VN họp Đại hội trong bối cảnh đấu đá nội bộ”. Đài VOA ngày 01-01-2016 đăng bài “Trang về Thủ tướng Dũng ‘làm mưa làm gió’ trên mạng”, ngày 19-01-2016 đăng bài “TT Nguyễn Tấn Dũng giành ‘thắng lợi biểu tượng’ trước ông Trọng”. Trang Chân Dung Quyền Lực ngày 16-1-2016 có bài viết “Về Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, ông là người đạt số phiếu tín nhiệm cao nhất”, khiến cho RFI ngày 22-1-2016 đưa ngay lên bài “Ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn còn cơ may, dù rất nhỏ.” Thành ra, đến khi nghe tin viên thủ tướng này bị loại khỏi cuộc chơi, thì rất nhiều người đã tỏ dấu thất vọng.

          Thật ra, như bao lần trước, đại hội lần này cũng chỉ diễn ra theo đúng quy trình và bản chất của đảng Cộng sản, qua ba điểm chính sau đây:

          1- Phe mạnh thanh toán phe yếu.

          Xét như là một tổ chức chính trị vận hành theo nguyên tắc độc tài (cá nhân hay tập thể) chứ không dân chủ minh bạch, theo mục tiêu nắm quyền để đoạt lợi cho cá nhân và phe nhóm chứ không nhắm phục vụ quốc dân đồng bào, đảng CS luôn có những cuộc đấu đá thư hùng giữa các phe phái hay giữa các cá nhân, nhất là trong những kỳ đại hội đảng.
          Staline đã từng thanh toán mọi thành viên trong Bộ chính trị Liên Xô để trở thành “Người Số Một” (theo nghĩa vừa đứng đầu vừa độc nhất). Mao Trạch Đông đã từng triệt hạ Lâm Bưu và Lưu Thiếu Kỳ. Che Guevara đã từng trốn tránh Fidel Castro để thoát cảnh “một rừng có hai cọp”. Hồ Chí Minh đã từng tìm cách loại bỏ phe cánh của Trần Phú, Nguyễn Văn Cừ, Hà Huy Tập để đưa đám đàn em mình vào. Sau vụ Cải cách ruộng đất năm 1956, Trường Chinh bị bay chức phải rút lui để Lê Duẫn lên làm Bí thư Thứ nhất. Lê Duẩn nắm dần tất cả quyền hành, cho luôn cả Hồ Chí Minh “đi chơi chỗ khác”, để cầm đầu đảng và nhà nước đến khi mất năm 1986. Suốt 29 năm này, ông ta còn triệt hạ nhiều đối thủ khác như Võ Nguyên Giáp và phe nhóm qua vụ “Xét lại chống đảng” năm 1967. Sau đó là vụ thanh toán nhau dưới thời Đỗ Mười và Lê Đức Anh (1996–2001) mà Võ Nguyên Giáp cũng là đối tượng số một.
          Nói rõ hơn, sự chia rẽ trong đảng CS là một hiện tượng đã có từ khi nó thiết lập chế độ độc tài trên đất nước. Tuy nhiên bản chất các cuộc đấu đá đã liên tục thay đổi từ những tranh cãi chính trị qua tranh giành quyền lực và và bao giờ cũng ở mức độ bất khoan nhượng. Từ cuộc tranh chấp chính trị giữa khuynh hướng giáo điều thân Trung cộng do Trường Chinh cầm đầu và khuynh hướng phóng khoáng thân Liên Xô của phe Võ Nguyên Giáp chuyển qua tranh cãi sách lược chiến tranh (du kích-quy ước) Lê Duẫn - Võ Nguyên Giáp, rồi khác biệt giữa chủ trương bảo thủ Nguyễn Văn Linh và chủ trương đổi mới Võ Văn Kiệt. Bây giờ là mâu thuẫn quyền lợi - chính sách giữa Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng. Đám thân tín của hai phe tranh chấp đã dùng mọi thủ đoạn để bôi bẩn nhau và thổi phồng cuộc tranh giành quyền lãnh đạo đảng và nhà nước giữa Tổng Trọng và Thủ Dũng vốn bắt nguồn từ mâu thuẫn giữa chủ trương bảo thủ lệ thuộc Tàu với chủ trương cấp tiến ve vãn Mỹ. Vụ đấu đá này kể ra chưa gay cấn bằng vụ Lê Duẫn thanh toán và Đỗ Mười chơi khăm Võ Nguyên Giáp, nhưng dậy đất rầm trời nhờ các phương tiện thông tin hiện đại và sự nhập cuộc của nhiều cơ quan truyền thông quốc tế lẫn báo chí “lề dân” và “lề đảng”.
          2- Củng cố ách thống trị của đảng
          Dù đấu đá nhau như thế, nhưng cuối cùng hai phe cũng đi đến thỏa hiệp để bảo vệ và củng cố quyền lực của đảng. Người ta thường nói “Được làm vua, thua làm giặc”, nhưng xem ra trong đảng Cộng sản, điều này hiếm khi xảy đến. Nguyễn Tấn Dũng cuối cùng đã chấp nhận thua cuộc, rút lui. Vai trò dậy sóng trong chính trường của ông coi như đã kết thúc. Những lời tuyên bố “có cánh” của ông tại Philippin hay Singapore, nhân danh Thủ tướng, bỗng chốc trở nên sáo rỗng! Ông đã “xếp vó quy hàng” ngay trong lá thư trần tình gửi Tổng Bí thư vào tháng 11. Phe cánh của ông ngày trước –mà ông đã gầy dựng nhờ nắm quyền trên lực lượng công an và nắm tiền qua các tập đoàn quốc doanh– bây giờ phải chạy vạy cho chính bản thân họ để tiếp tục tồn tại, vì với bản chất tìm đặc quyền đặc lợi như tâm địa cộng sản, thì việc “phản chủ” cũng là điều bình thường.
          Hơn 1500 đại biểu đã dồn phiếu cho Nguyễn Phú Trọng vì biết còn Trọng là còn “kiên định học thuyết Mác-Lê và tiến lên chủ nghĩa xã hội” để đảng tiếp tục độc quyền cai trị, còn “kiên định kinh tế theo định hướng xã hội chủ nghĩa” để đảng tiếp tục bòn rút của công và cướp đoạt của tư, còn “kiên định thân thiết với Trung quốc” để đảng tiếp tục có chỗ dựa vững chãi. Tam trụ còn lại đều có thành tích “vẻ vang”. Chủ tịch nước là người từng nổi tiếng bất chấp luật pháp, thẳng tay đàn áp những công dân ái quốc, đặt biệt trong giai đoạn xuống đường chống Tàu cộng xâm lược mùa hè năm 2011, dung túng cho thuộc hạ trong ngành công an giết nghi can tại đồn, hành hạ dân oan trước trụ sở, đánh và cướp các nhà dân chủ trên đường lộ. Với tay khai man lý lịch (sinh năm 1950 sửa thành 1956) mà vẫn êm xuôi này, nghĩa là một thành phần bất hảo chui sâu leo cao lên bộ trưởng công an rồi nay là chủ tịch nước, phong trào dân chủ và phong trào dân oan chắc sẽ bị đàn áp khốc liệt, vì đó là mối nguy cho quyền lực đảng. Thủ tướng là người xuất thân từ một vùng “đất cày lên sỏi đá”, từng đặc trách việc chống tham nhũng, nhưng nay giàu sụ, có thân nhân tài sản tại Hoa Kỳ (xem trang mạng Chân Dung Quyền Lực) và liên quan đến nghi vấn ám hại đồng hương (Nguyễn Bá Thanh) chủ trương diệt tham nhũng. Còn Chủ tịch đảng hội đại biểu cả nước là một phụ nữ đang giữ chức phó chủ tịch hội. Bà này được phe Nguyễn Tấn Dũng ủng hộ, ca ngợi với biệt danh “nữ kiệt xứ dừa”. Tuy nhiên, trong quá trình hoạt động, bà chưa để lại thành tích nào đáng chú ý, ngoài sự lưu truyền về những mối quan hệ với một số lãnh đạo cao cấp trong Bộ chính trị trước đây và hiện thời.
          Ngoài ra, trong Tân Bộ Chính trị 19 người có 1/3 là giới cầm súng, gồm 4 xuất thân từ công an và 2 từ quân đội. Nhìn vào danh sách 180 ủy viên Trung ương chính thức của Khóa 12, cũng có đến 20 tướng quân đội và 5 tướng công an được bầu, trong khi không có một cán bộ nào thuộc lãnh vực giáo dục, y tế được chọn vào cơ chế lãnh đạo cao nhất của đảng. Thế là đảng chắc dạ!
          3. Bảo vệ tính kế thừa cai trị của đảng.
          Chế độ CS là một chế độ phong kiến đỏ và do đó, đặc điểm kế thừa cai trị vô cùng quan trọng đối với đảng. Tính kế thừa này trước hết biểu lộ qua việc tiếp tục tinh thần và bảo vệ bộ mặt của lãnh tụ tiên khởi, dù đó là một tinh thần sắt máu và một bộ mặt ghê tởm. Trường hợp Đặng Tiểu Bình đối với Mao Trạch Đông là ví dụ tiêu biểu. Đặng Tiểu Bình là một trong những người chịu đựng sự hành hạ và mất mát lớn lao về nhân mạng trong thời Cách mạng Văn hóa. Bản thân Đặng bị chính Mao thanh trừng nhiều lần và con trai Đặng trọng thương khi bị ném xuống đường từ cửa sổ. Chuyện đời tư của Mao, từ bản chất độc tài nghi kỵ đến cá tính trăng hoa dâm dật, Đặng Tiểu Bình biết hơn ai hết; nhưng khi lên nắm quyền hành, ông ta vẫn tiếp tục sơn son thiếp vàng lên một hình tượng mà cá nhân ông vô cùng căm hận. Trên Nhân dân tệ từ đơn vị một đồng đến một trăm đồng vẫn in khuôn mặt mỉm cười của một trong những kẻ từng điều khiển bộ máy giết người tập thể khủng khiếp nhất trong lịch sử nhân loại. Các lãnh đạo VN hiện thời cũng biết tỏng Hồ Chí Minh chỉ là một tên tội đồ dân tộc, đã du nhập một chủ thuyết sai lầm và xây dựng một chế độ tai hại, đã mở cửa rước gấu Nga và hổ Tàu cho chúng dày xéo dân tộc, đã có đời tư hết sức vô luân và tàn ác. Thế nhưng họ vẫn luôn ca tụng “đạo đức” và “tư tưởng” “bác Hồ vĩ đại”.
          Tính kế thừa cai trị thứ đến thể hiện qua tầng lớp “thái tử đảng”. Con cháu các đảng viên cao cấp tiếp tục vai trò lãnh đạo như trường hợp Ôn Gia Bảo, Hồ Cẩm Đào, Tập Cận Bình tại Tàu. Tại Việt Nam, thành phần “thái tử đảng” cũng đang “nối bước cha anh”. Đại hội 12 cũng là một dại hội dành cho các "thái tử đảng". Rất nhiều trong số họ được lọt vào Trung ương. Đáng kể nhất là: Nguyễn Thanh Nghị, con Nguyễn Tấn Dũng; Nguyễn Xuân Anh, con Nguyễn Văn Chi; Trần Tuấn Anh, con Trần Đức Lương; Phạm Bình Minh, con Nguyễn Cơ Thạch; Nguyễn Chí Vịnh, con Nguyễn Chí Thanh; Trần Sỹ Thanh, cháu Nguyễn Sinh Hùng; Lê Thanh Quang, con Lê Thanh Liêm; Lê Minh Hưng, con Lê Minh Hương; Đặng Quốc Khánh, con Đặng Duy Báu.
          Trong tất cả những người nói trên, có người vào Bộ Chính trị, ủy viên Trung ương và ủy viên dự khuyết. Mẫu số chung của họ là đều nắm giữ những chức vụ trọng yếu trong bộ máy trung ương hoặc địa phương. Chủ trương trẻ hóa bộ máy chính là cơ hội để cho "thái tử đảng" tiếp cận những chức vụ quyền lực mà cha ông họ đã nắm giữ trước đây. Hoặc nói cách khác là tập dần để họ trở thành những người tiếp tục thống trị dân tộc nhân danh đảng và vì quyền lợi đảng.
          Kết: Với 3 đặc điểm như thế, có thể nói theo kiểu đảng là “đại hội đã thành công rực rỡ và toàn diện”. Nhưng đó lại là thất bại thê thảm cho đất nước. Nhân dân tiếp tục bị đảng buộc làm chuột bạch trong cuộc thử nghiệm điên rồ nhất trong lịch sử nhân loại, mà chính ông Trọng đã xác định là cả trăm năm nữa vẫn chưa kết thúc. Đảng cầm quyền tiếp tục chúi đầu vào sọt rác để vớt lên cái chủ nghĩa Mác-Lê mà nhân loại đã vứt đi không thương tiếc từ thập niên 1990. Dân chủ, tự do -tiền đề và điều kiện của sáng tạo và phát triển- tiếp tục bị tước đoạt và tiêu trừ bởi cái chế độ mà hơn 70 năm qua chỉ có độc “thành tích” là thất bại và phá hoại.
          BAN BIÊN TẬP





__._,_.___

Posted by: 8406news 

Monday, February 1, 2016

Nhìn lại trận chiến bí hiểm vừa qua


Nhìn lại trận chiến bí hiểm vừa qua
Lữ Giang
Qua các trận chiến chung quanh Đại Hội Đại Biểu Đảng Cộng Sản khóa XII, chúng ta ghi nhận được hai sự kiện quan trọng:
Sự kiện thứ nhất: Chơi với Mỹ không phải dễ.
Mặc dầu Hoa Kỳ đã ký tuyên bố “Đối tác Toàn diện Hoa Kỳ - Việt Nam” (U.S.-Vietnam Comprehensive Partnership) và công nhận chính thể hiện nay của CSVN, nhưng “chiến dịch diễn biến hòa bình(peaceful evolution campaign) vẫn được Hoa Kỳ xử dụng một cách tinh vi để gây hoang mang trong nội bộ Đảng CSVN cũng như trong dư luận quần chúng ở trong nước khi Đại Hội Đảng diễn ra. Các chiến thuật thông dụng sau đây đã được hai đài RFA và VOA của Mỹ khai thác triệt để: Thọc gậy bánh xe, đâm bị thóc thọc bị gạo, chém cây sống trồng cây chết, lập lờ đánh lận con đen và nhất là… xúi con nít ăn cứt gà!
Điều đáng tiếc là các chiến thuật này đã chẳng gây được sự hoang mang ở trong nước bao nhiêu, trái lại nó quay lại gây hoang mang trong cộng đồng người Việt hải ngoại, một cộng đồng vốn thường suy nghĩ và hành động theo cảm tính.
Sự kiện thứ hai: Nhiều người Việt đấu tranh vẫn không nhận ra được Kịch BảnSự Thật.
Trong Đại Hội Đảng vừa qua, cả Đảng CSVN lẫn Mỹ đều dùng các KỊCH BẢN để đánh lừa dư luận, trong khi đó đa số người Việt đấu tranh ở hải ngoại đều tin rằng đó là những Sự Thật đang diễn ra và vui buồn thay đổi theo từng cảnh kịch đang được diễn. Khi các kịch bản đã hạ màn, một số người còn khóc hu hu và than thở: “Ông Nguyễn Tấn Dũng ơi, ông đi rồi Nguyễn Phú Trọng sẽ đem Việt Nam giao cho Trung Quốc mất! Làm sao đây ông Dũng? Hu hu!” Họ làm như ông Dũng đang đứng về “Phe ta”!
ĐẤU ĐÁ NHAU LÀ CHUYỆN BÌNH THƯỜNG
Các cơ quan truyền thông Việt ngữ quốc tế đều nói rằng cuộc bầu cử Đảng CSVN lần này là cuộc bầu cử gây cấn nhất. Nói như thế là không biết gì về lịch sử Đảng CSVN cả. Từ 1935 đến nay, Đảng CSVN đã có 12 Đại Hội Đại Biểu và bầu cử 11 Tổng Bí Thư. Từ 1950 đến nay, cuộc bầu cử nào cũng gay cấn và có khi đẫm máu. Có 5 Tổng Bí Thư đã làm 2 nhiệm kỳ, đó là Trường Chinh, Lê Duẫn, Đỗ Mười, Nồng Đức Mạnh, và nay thêm Nguyễn Phú Trọng.
Trường Chinh bị mất chức sau kịch bản cải cách ruộng đất 1956, Lê Duẫn lên làm Bí Thư Thứ Nhất, nắm dần tất cả quyền hành, cho luôn cả Hồ Chí Minh “đi chỗ khác chơi”. Lê Duẫn cầm đầu đảng và chính quyền cho đến khi qua dời năm 1986, tức kéo dài 29 năm, trong đó có rất nhiều vụ thanh toán nhau. Vụ thanh toán nhóm Võ Nguyên Giáp vì “Xét Lại” năm 1967 là gay cấn nhất, sau đó là vụ thanh toán nhau dưới thời Đỗ Mười và Lê Đức Anh (1996 – 2001). Vụ Nguyễn Phú Trọng loại Nguyễn Tấn Dũng chưa gay cấn bắng 1/100 vụ Lê Duẫn thanh toán Võ Nguyên Giáp và chưa bằng 1/10 vụ Đỗ Mười chơi Võ Nguyên Giáp. Nhưng vụ Nguyễn Phú Trọng được xé to ra vì hệ thống truyền thông ngày nay quá rộng lớn và có các cơ quan truyền thông Việt ngữ của Mỹ như RFA hay VOA đã trực tiếp tham chiến.
TRỌNG HAY DŨNG ĐỀU GIÓNG NHAU
Sau khi kết quả bầu bán của Đại Hội Đảng được công bố, tạp chí The Economist của Mỹ ngày 30.1.2016 đã đăng ở trang nhất một bài có đề tựa “A colourful prime minister goes, as the grey men stay” (Một thủ tướng hoa mỹ ra đi, những người u ám ở lại). Viết như thế là chẳng hiểu gì cộng sản cả!
Người Pháp nói Un communiste vaut l’autre”, tức tên cộng sản nào cũng gióng nhau. Tại sao?
Tại vì tất cả các đảng viên cộng sản đều kết hợp và hoạt động theo nguyên tắc TẬP THỂ LÃNH ĐẠO, CÁ NHÂN PHỤ TRÁCH.
1.- “Tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách” là gì?
Đảng Cộng Sản quan niệm quyền lực tối cao của Nhà nước không tập trung về một người nhất định mà thông qua NHÓM. Người nào hành động sai với đường lối hay quyết định của nhóm, nhất là theo cá nhân chủ nghĩa, sẽ bị loại ra ngay và có khi còn bị trừng trị rất nặng. Nhóm cao nhất là Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng và Bộ Chính Trị. Đường lối hay quyết định của Nhóm thường được ấn định dưới hình thức NGHỊ QUYẾT. Cả Nguyễn Phú Trọng lẫn Nguyễn Tấn Dũng, một khi đã vào Đảng đều phải tôn trọng nguyên tắc đó, không ai được có chủ trương hay đường lối riêng.
Điều lệ của Đảng Cộng Sản Việt Nam đã ghi rất rõ:
Đảng là một tổ chức chặt chẽ, thống nhất ý chí và hành động, lấy tập trung dân chủ làm nguyên tắc tổ chức cơ bản, thực hiện tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách, thương yêu đồng chí, kỷ luật nghiêm minh…”
Điều 9 của bản Điều lệ quy định:
Tổ chức đảng và đảng viên phải chấp hành nghị quyết của Đảng. Thiểu số phục tùng đa số, cấp dưới phục tùng cấp trên, cá nhân phục tùng tổ chức, các tổ chức trong toàn Đảng phục tùng Đại hội đại biểu toàn quốc và Ban Chấp hành Trung ương.”
Không phải chỉ trong Đảng mà trong chính phủ, nguyên tắc tập thể lãnh đạo cũng được áp dụng. Điều 95 Hiến Pháp 2013 cũng quy định rằng “Chính phủ làm việc theo chế độ tập thể, quyết định theo đa số.”
Trong hội đồng chính phủ, Chủ Tịch Nước cũng như Thủ Tướng đều không có quyền quyết định tối hậu như trong chế độ tư bản. Mọi quyết định đều phải được đưa ra hội đồng biểu quyết theo đa số. 
2.- Người lãnh đạo chỉ là phát ngôn viên
Năm 2014, khi đến dự Hội Nghị ASEAN tại Philippines, trong cuộc họp báo ngày 22.5.2014 về tình hình Biển Đông, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định: "Chúng tôi luôn mong muốn có hòa bình, hữu nghị nhưng phải trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, vùng biển, và nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó".
Ngày 15.10.2014 tại Viện Körber ở Berlin, Đức, Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố:Chúng tôi tin rằng nhân quyền, tự do, dân chủ là xu hướng không thể đảo ngược và là đòi hỏi khách quan của xã hội loài người. VN không phải ngoại lệ, không đứng ngoài xu thế này.”
Phải chăng Nguyễn Tấn Dũng là người chủ trương thực hiện dân chủ và quyết tâm bảo vệ đất và biển của Việt Nam?
Hoàn toàn không phải như vậy. Trong chế độ cộng sản, những lời phát biểu nói trên không phải là quan điểm của riêng Nguyễn Tấn Dũng, mà là CHIÊU BÀI của hội đồng chính phủ và Đảng CSVN, còn Nguyễn Tấn Dũng chỉ là phát ngôn viên, vì theo nguyên tắc TẬP THỂ LÃNH ĐẠO, Nguyễn Tấn Dũng không có quyền có quan điểm hay đường lối cá nhân.
CHỐNG ĐẢNG BỊ PHẠT NHƯ THẾ NÀO?
Qua một lịch sử kéo dài 82 năm, chắc chắn có rất nhiều vụ án “phản đảng” hay “xét lại” đã xảy ra và đã bị trừng phạt. Trong phạm vi bài này, chúng tôi xin kể lại một vụ án diễn hình để làm thí dụ, đó là vụ án Võ Nguyên Giáp.
Tại đại hội lần thứ 20 Đảng Cộng sản Liên Xô, Khrushchyov đọc báo cáo về sự sùng bái cá nhân của I.V. Stalin và chủ trương "Các nước không cùng lập trường chính trị có thể sống chung". Đường lối này bị Mao Trạch Đông chống lại và gọi đó là "Chủ nghĩa Xét lại".
Tại Việt Nam năm 1967, khi Mỹ bắt đầu oanh tạc dữ dội miền Bắc, Võ Nguyên Giám và Trường Chinh cho rằng nếu phát động đấu tranh vũ trang sẽ khiến Hoa Kỳ nhảy vào trực tiếp tham chiến, khi đó chẳng những sẽ thất bại mà còn làm mất lòng Liên Xô. Nhóm Lê Duẫn và Nguyễn Chí Thanh coi Võ Nguyên Giáp và Trường Chinh theo “Chủ nghĩa xét lại” của Liên Xô. Trường Chinh quay về với nhóm Lê Duẫn. Lê Duẫn liền đưa Nghị Quyết Hội nghị Trung Ương 9 vào tháng 12 năm 1963 ra để hạch tội. Nghị quyết này xác định lập trường đứng về phía Trung Quốc của Đảng CSVN, lên án "chủ nghĩa xét lại Khrushchyov", và đẩy mạnh công cuộc đấu tranh bằng vũ lực ở miền Nam. Lê Duẫn cho rằng Võ Nguyên Giáp đã phản Đảng, vi phạm Nghị Quyết 9. Vụ án có tên chính thức là “Vụ án Tổ chức chống đảng, chống nhà nước ta, đi theo chủ nghĩa xét lại hiện đại và làm tình báo cho nước ngoài.”.
Khởi đầu Võ Nguyên Giáp bị cất chức Tổng Tư Lệnh Quân Đội, rồi mất chức Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng, được đưa đi Hungary dưỡng bệnh, mất chức Ủy Viên Bộ Chính Trị và bị hạ nhục bằng cách cho làm Chủ Tịch Ủy Ban Quốc Gia Dân Số và Sinh Đẻ Có Kế Hoạch.
Trong hai năm 1967 và 1968, đã có tất cả 42 người thuộc phe Võ Nguyên Giáp bị bắt vì tội “theo chủ nghĩa xét lại” và “thân Liên Xô”. Các bị cáo không hề bị đưa ra tòa, không có án xét xử, nhưng tất cả đã bị bắt giam.
VỤ NGUYỄN TẤN DŨNG TRANH GIÀNH QUYỀN LỰC
1.- Diễn biến của vụ án
Để tranh giành quyền lực tại Đại Hội Đảng XII, khởi đầu phe Nguyễn Tấn Dũng xử dụng các websites Chân Dung Quyền Lực, Quan Lam Báo, Dân Làm Báo... ca tụng thành tích của Nguyễn Tấn Dũng, tấn công Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang.
Để đối phó lại, phe Nguyễn Phú Trọng hình thành một kế hoạch âm thầm nhưng rất vững chắc. Ngày 16.1.2012, Hội nghị Trung ương 4 ban hành Nghị quyết số 12-NQ/TW nói về một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng. Ngày 9.6.2014 Hội nghị Trung ương 11 ban hành Quyết định số 244-QĐ/TW ấn định Quy Chế Bầu Cử Đảng. Thế là con đường tiến lên của Nguyễn Tấn Dũng đã bị chận.
Sau đó, theo phương thức của Tập Cẩm Bình, phe Nguyễn Phú Trọng cho  lập một số hồ sơ về các vi phạm của Nguyễn Tấn Dũng. Ngày 3.12.2015, Ủy ban Kiểm soát Trung ương đã gửi đến các Ủy Viên Trung Ương một Báo cáo mang 9387, trong đó có "Thư phản ánh, kiến nghị về đồng chí Nguyễn Tấn Dũng, Ủy viên Bộ Chính trị, Thủ tướng Chính phủ". Đó là một thông điệp gởi cho Nguyễn Tấn Dũng: “Phải liệu hồn đi!”
Biết rất rõ mình đã bị bao vây và số phận của mình đã bị định đoạt, ngày 10.12.2015, tức bốn ngày trước khi Hội nghị Trung ương 13 họp, Nguyễn Tấn Dũng gửi báo cáo giải trình, phản biện lại những tố giác nhắm vào ông ta. Nhưng cuối báo cáo, Nguyễn Tấn Dũng đã viết: TÔI XIN KHÔNG TÁI CỬ. Ngày 5.1.2015 website AnhBaSam, một website do Nguyễn Hữu Vinh (đang bị bắt) đứng tên, tung lên một bài khá dài, dùng nhiều tài liệu chứng minh những gán ghép cho Nguyễn Tấn Dũng là chống Trung Quốc, thân Mỹ, cấp tiến, tôn trọng dân chủ và dân quyền… là hoàn toàn hoang tưởng.
2.- Bị gậy ông đập lưng ông
Mặc dầu đến đây mọi sự coi như đã xong rồi, nhưng trong cuộc phỏng vấn của báo chí cò mồi trong nước ngày 16.1.2016, ông Vũ Ngọc Hoàng, Phó trưởng ban Thường trực Ban Tuyên giáo Trung Ương đã nói: “BCH chỉ chuẩn bị, tham mưu, còn quyết định là quyền của ĐH. Tại sao khi ĐH quyết định khác lại bảo là không bình thường? 
Câu phát biểu này chỉ muốn chứng minh rằng cuộc bầu cử Đại Hội Đảng sẽ rất dân chủ, nhưng các đài RFA, VOA, RFI và BBC chụp lấy ngay và dùng các cò mồi để tạo ra một ảo tưởng rằng Nguyễn Tấn Dũng vẫn có thể được giới thiệu ra tranh cử. Website Chân Dung Quyền Lực ngày 16.1.2015 bồi thêm: “Về Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, ông là người đạt số phiếu tín nhiệm cao nhất (với 152 phiếu tín nhiệm cao, đạt 77%)”. Bản tin ngày 22.1.2016 của RFI thả ngay một quả bong bóng: “Ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn còn cơ may, dù rất nhỏ.” “Phe ta” rất hoan hỷ, tin rằng Nguyễn Tấn Dũng có thể lật lại thế cờ!
Đùng một cái, bản tin ngày 26.1.2016 của các báo trong nước cho biết Nguyễn Tấn Dũng nằm trong danh sách 9 Ủy viên Bộ Chính trị khóa XI đã xin rút khỏi danh sách ứng cử nhiệm kỳ này. Trong một bài ngắn dưới đầu đềMọi sự đúng như “tiền định”!”, chúng tôi đã viết: Mọi sự đúng như “tiền định”. Tất cả đã được “an bài” trong Hội Nghị BCHTU 14. Đại Hội XII chỉ “hợp thức hóa”. Ra các quán cà phê thấy các khuôn mặt ủng hộ “anh Dũng” đều xìu hẳn xuống.
KHÓ XÚI CON NÍT ĂN CỨT GÀ
Dù Nguyễn Phú Trọng hay Nguyễn Tấn Dũng đắc cử Tổng Bí Thư, ông nào cũng đều phải tuyên bố gióng nhau: “phát triển chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội”. Đó là CHIÊU BÀI của Đảng. Đứa nào dám nói khác khác?
Trong suốt quá trình chuẩn bị và tổ chức bầu cử Đảng CSVN khóa XII, các cơ quan truyền thông RFA, VOA, RFI, BBC, cũng như báo Le Monde của Pháp, báo The Economist của Mỹ… đều dùng cò mồi để nói với Đảng CSVN rằng cải tổ kinh tế phải đi đôi với cải tổ chính trị, phải chấp nhận chế độ dân của đa nguyên, tôn trọng quyền tự do ngôn luận, phá bỏ chế độ Tập Thể Lãnh Đạo… Nhưng Đảng CSVN coi đó chỉ là trò "XÚI CON NÍT ĂN CỨT GÀ! Đảng Cộng Sản Việt Nam được lập ngày 3.2.1930 và hoạt động dưới nhiều tên khác nhau, tính đến nay đã 86 năm. Đảng này đã cướp chính quyền năm 1945 và đến năm 1954 thì chiếm được nữa nước và năm 1975 đã chiếm cả nước. Tính đến nay, Đảng này cũng đã cầm quyền được 71 năm. Làm sao có thể dùng chiến thuật “Xúi con nít ăn cứt gà” để lừa họ? Đối với Đảng CSVN, dân của đa nguyên, tự do ngôn luận, kinh tế thị trường... đồng nghĩa với TỰ SÁT!
Nhiều người chẳng hiểu gì về TPP, nhưng lên truyền hình tuyên bố rằng “TPP sẽ làm CSVN sụp đổ”! TPP là cái quái gì mà ghê gớm dữ vậy?
TPP là một hiệp ước tự do thương mại (free trade agreement) được Mỹ dùng thủ đoạn chính trị biến cải lại thành một mô thức bảo vệ quyền lợi của Mỹ nên ít ai muốn vào. Đó là một hiệp ước đa phương (multilateral agreement), ai thích thì vào, vào rồi thấy không thích lại ra. Việt Nam biết rõ như thế nên vào TPP thử xem có kiếm chác gì được không. Nếu thấy làm ăn với TPP không khá được, chỉ cần viết một tờ thông báo cho các hội viên rồi ra đi. Như vậy TPP làm sao phá sập chế độ cộng sản được?
Chúng tôi hoàn toàn đồng ý với ông Lý Quang Điệu, cựu Tổng Thống của Singapore, khi ông nhận định về CSVN. Ông nói: Giờ tôi tin rằng thế hệ các nhà lãnh đạo cộng sản lớn tuổi của Việt Nam không có khả năng phá vỡ tư duy xã hội chủ nghĩa một cách cơ bản… Chỉ khi họ qua đời thì đất nước này mới có thể tạo ra đột phá trong các nỗ lực hiện đại hóa của mình”.
Nói cách khác, thế hệ đang cầm quyền hiện nay là thế hệ của chiến tranh Việt Nam. Họ vẫn nghĩ rằng sự thành công trong cuộc chiến vừa qua là do công lao của họ, bây giờ họ có quyền hưởng. Khi nào thế hệ này ra đi mới mong có những thay đổi lớn được.
Hiện nay Việt Nam đang ở thời kỳ tốt nhất, họ được cả ba cường quốc lớn nhất thế giới trọng dụng vì vị trí quan trọng của Việt Nam ở Đông Nam Á. Việt Nam đang bắt tay với cả Trung Quốc, Mỹ và Nga. Nhưng khi có một sự cố nào đó xảy ra, Việt Nam sẽ quay về với Trung Quốc để tồn tại.
Con đường còn lại của Nguyễn Tấn Dũng là con đường của Võ Nguyên Giáp, loạng quạng là đi đời nhà ma.
Ngày 31.1.2016
Lữ Giang



__._,_.___

Posted by: Lu Giang 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link