Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, February 20, 2016

Việt Nam -- cảm nhận từ đường phố




---------- Forwarded message ----------
From: Van-Nghe
Việt Nam -- cảm nhận từ đường phố

NGƯỜI QUAN SÁT

Tôi vừa có một chuyến đi gần 1 tháng ở bên nhà. Đó là một thời gian tương đối dài đối với tôi, một phần là vì công việc, và một phần khác là nghỉ hè. Chính vì hai việc này mà tôi có dịp đi đây đó, và có dịp quan sát quê hương -- không phải từ phòng máy lạnh, mà từ thực địa. Tôi e rằng những quan sát và cảm nhận của tôi hơi bi quan. Thú thật, tôi không thấy một Việt Nam sẽ "tươi sáng", mà chỉ thấy một đất nước sẽ tiếp tục tụt hậu và lệ thuộc, nhất là trong bối cảnh cộng đồng kinh tế ASEAN.


1. Một đất nước trên đà suy thoái

Cái ấn tượng chung và bao quát trong chuyến về thăm quê là đất nước này đang trên đà suy thoái hầu như về mọi mặt. Mặc cho những con số thống kê kinh tế màu hồng được tô vẽ bởi Nhà nước, trong thực tế thì cuộc sống của người dân càng ngày càng khó hơn. Hơn 70% dân số là nông dân hay sống ở miệt quê, nên chúng ta thử xem qua cuộc sống của một gia đình nông dân tiêu biểu, gồm vợ, chồng và 2 con. Gia đình này làm ra gạo để các tập đoàn Nhà nước đem đi xuất khẩu lấy ngoại tệ (và chia chác?) nhưng số tiền mà họ để dành thì chẳng bao nhiêu. Gia đình này có thể có 5 công đất (hoặc cao lắm là 10 công đất), sau một năm quần quật làm việc "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời", cả nhà chỉ để dành khoảng 10-15 triệu đồng, có khi còn không bằng một bữa nhậu của các quan chức.

Cuộc sống của người nông dân là nợ triền miên. Đầu mùa thì vay ngân hàng để mua giống, mua phân, mua thuốc trừ sâu; thu hoạch xong thì phải trả nợ cộng tiền lời cho ngân hàng. Rồi đến mùa vụ kế tiếp thì cái vòng vay - trả nợ lại bắt đầu. Con của người nông dân đi học, thì mỗi đứa phải gánh ít nhất là 10 loại phí khác nhau, có khi lên đến 20 phí! Các trường, các uỷ ban nhân dân, các cơ quan công quyền, v.v. đua nhau sáng chế ra những loại phí để moi móc túi tiền người dân vốn đã quá ít ỏi. Họ không cần biết người dân có tiền hay không, phí là phí, và phải đóng phí. Không ít gia đình không có tiền đóng phí nên cho con nghỉ học. Đã có tình trạng người dân không đủ tiền trả viện phí nên tìm đến con đường tự tử.

Môi trường sống xuống cấp thê thảm. Sự gia tăng dân số gây áp lực cực kỳ lớn đến môi sinh. Mật độ dân số tăng nhanh, ngay cả ở vùng nông thôn. Có thể nói rằng hầu hết các con sông ở VN đang chết.Tất tần tật, kể cả heo gà và có khi cả người chết, cũng bị vứt xuống sông. Những con sông VN đang chết vì chúng đã biến thành những bãi rác di động khổng lồ. Đó là chưa nói đến sự xâm nhập của nước mặn vào các con sông vùng Đồng bằng sông Cửu Long, một phần là do mấy cái đập lớn Tàu xây trên thượng nguồn của sông. Tôi cho rằng sự suy thoái về môi trường là mối đe doạ lớn nhất đến sự tồn vong của đất nước.

Ở đất nước này, chính quyền đã mắc cái bệnh vô cảm quá lâu, và bệnh đã trở thành mãn tính, rất khó cứu chữa. Cái bệnh vô cảm của chính quyền nó còn lan truyền sang cả xã hội, mà trong đó mọi người dùng mọi phương cách và thủ đoạn để tranh nhau ngoi lên mặt đất mà sống. Có thể nói cả xã hội đang chạy đua. Cái chữ "chạy" ở VN đã có một ý nghĩa khác. Dân chạy để đưa con cái vào đại học, vào cơ quan Nhà nước để hy vọng đổi đời. Quan chức cũng chạy đua vào các chức vụ trong guồng máy công quyền, và họ chạy bằng tiền. Tiền dĩ nhiên là từ dân. Thành ra, cuối cùng thì người dân lãnh đủ. Sự suy thoái ở VN diễn ra trên mọi mặt, từ kinh tế, môi trường, y tế, giáo dục, đến đạo đức xã hội.

2. Đất nước đang bị "bán"

Một anh bạn tôi vốn là một doanh nhân (businessman) thành đạt cứ mỗi lần gặp tôi là than thở rằng
đất nước này đang bị bán dần cho người nước ngoài. Mà, đúng là như thế thật. Ở khắp nơi, từ Đà Nẵng, đến Nha Trang, tận Phú Quốc, người ta "quy hoạch" đất để bán cho các tập đoàn nước ngoài xây resort, khách sạn, căn hộ cao cấp. Một trong những "ông chủ" mới thừa tiền để mua tất cả của Việt Nam là người Tàu lục địa.

Chẳng những đất đai được bán,
các thương hiệu của VN cũng dần dần bị các tập đoàn kinh tế nước ngoài thu tóm và kiểm soát. Chẳng hạn như các tập đoàn Thái Lan đã thu tóm những thương hiệu bán lẻ và hàng điện tử của Việt Nam. Tuy nhiên, người dân có vẻ "ok" khi người Thái kiểm soát các cửa hàng này, vì dù sao thì người Thái đem hàng của họ sang còn có phẩm chất tốt và đáng tin cậy hơn là hàng hoá độc hại của Tàu cộng.

Đó là chưa kể một loại buôn bán khác: buôn bán phụ nữ. Phụ nữ Việt Nam được quảng cáo ở các nước như Tàu, Đài Loan, Singapore và Đại Hàn.
Chưa bao giờ người Việt Nam chịu nhục khi con gái VN được cho đứng trong lồng kiếng như là những món hàng để người ta qua lại ngắm nghía và trả giá! Thử hỏi, có người Việt Nam nào tự hào được khi đồng hương mình bị đem ra rao bán như thế. Xin đừng nói đó là những trường hợp cá biệt; đó là tín hiệu cho thấy một đất nước đang bị suy thoái về đạo đức xã hội.

3. Tham nhũng tràn lan

Không cần phải nhờ đến tổ chức minh bạch quốc tế chúng ta mới biết VN là một trong những nước tham nhũng nhất thế giới. Chỉ cần tiếp xúc với hải quan, hay bất cứ cơ quan công quyền nào, người dân đều có thể nếm "mùi tham nhũng". Tham nhũng từ dưới lên trên, từ bên này sang bên kia, từ cấp thấp đến cấp cao. Có khi tham nhũng công khai, và kẻ vòi tiền mặc cả cái giá mà không hề xấu hổ. Các cơ quan Nhà nước phải hối lộ các cơ quan Nhà nước khác, và họ xem đó là bình thường. Ngay cả những ngành dịch vụ tưởng như là "trí thức" như giáo dục và y tế mà cũng tham nhũng, và vì họ có học nên tham nhũng ở hai ngành này còn "tinh tế" hơn các ngành khác!

Có thể nói là tham nhũng (và hối lộ) đã trở thành một thứ văn hoá. Cái văn hoá này nó ăn sâu vào não trạng của cán bộ Nhà nước. Đã là văn hoá thì nó rất khó xoá bỏ một sớm một chiều. Ngay cả ông tổng Phú Trọng còn thú nhận rằng tình trạng tham nhũng như "ghẻ ruồi, rất ngứa ngáy, khó chịu", nhưng cho đến nay ông cũng không làm được cái gì để giảm tình trạng này.

4. Xã hội bất an

Có thể nói không ngoa rằng VN là một xã hội bất an. Đọc báo hàng ngày thấy tin tức về tội phạm dày đặc khắp nơi. Chẳng những sự phổ biến của tội phạm, mà sự manh động của các vụ án càng ngày càng táo tợn.
Chưa nơi nào có những vụ giết người vô cớ như ở VN: chỉ một cái nhìn cũng có thể dẫn đến cái chết!

Đáng ngại nhất là tội phạm đã lan tràn về tận vùng quê. Ở quê tôi, nơi mà ngày xưa là một làng êm ả, ngày nay là một cộng đồng bất an vì những vụ chém giết xảy ra hầu như hàng tuần! Người dân dưới quê cảm thấy mệt mỏi, không muốn nuôi trồng gì nữa, vì nạn trộm cắp hoành hành triền miên. Nuôi cá chưa đủ lớn thì đã bị trộm câu mất. Trồng một cây mít, trái chưa chín thì đã có trộm hái dùm. Chưa bao giờ tình trạng trộm cắp phổ biến như hiện nay ở vùng nông thôn.

Đó là chưa nói đến
tai nạn giao thông vốn còn kinh hoàng hơn cả trộm cắp. Ở VN, bước ra đường là chấp nhận rủi ro tai nạn, thậm chí chết vì sự hỗn loạn của hệ thống giao thông. Thật vậy, tai nạn giao thông ở VN đã và đang trở thành nỗi kinh hoàng của không chỉ người dân địa phương mà còn ở du khách.

Một dạng bất an khác là (mất) an toàn thực phẩm. Có thể nói rằng đây là vấn đề làm cho cả dân số quan tâm nhất (theo như kết quả của một cuộc điều tra xã hội chỉ ra). Đi đến đâu, ở bất cứ thời điểm nào, người ta cũng nói đến những loại hàng hoá độc hại được tuồn vào thị trường Việt Nam từ một cái nguồn quen thuộc: Tàu cộng. Ngay cả ở dưới quê tôi, người dân còn không dám mua trái cây có xuất xứ từ Tàu. Không có một nông sản nào của Tàu sản xuất được xem là an toàn. Ngày nay, ngay cả các bợm nhậu cũng e dè những món ăn ở nhà hàng, quán nhậu, vì không ai dám chắc đó là hàng hoá của VN hay của Tàu. Nhưng điều đáng buồn nhất là sự tiếp tay của các doanh nghiệp Việt Nam để cho hàng hoá Tàu hoành hành đất nước ta và dân tộc ta. Thật không ngoa khi gọi những doanh nghiệp này là "gian thương". Cũng không ngoa để nói rằng gian thương cấu kết với những cán bộ tham nhũng đang giết chết kinh tế nước nhà và người dân.

5. Trí thức không có tiếng nói, không có phản biện

Theo dõi báo chí ở VN, dễ dàng thấy sự trống vắng tiếng nói của giới trí thức. Trước một sự kiện tương đối quan trọng như đại hội đảng csvn, mà không hề có bất cứ một bình luận độc lập nào, không hề có một bài phân tích về các nhân vật chóp bu trong đảng, hoàn toàn không có một phát biểu mang tính viễn kiến của bất cứ một nhân vật "lãnh đạo" tương lai nào! Thay vào đó là những tiếng nói của những người mang danh "sư sĩ" nhưng cách họ nói và ngôn ngữ của họ thì chẳng khác sự "cò mồi" là bao nhiêu.

Trước hiện tình đất nước, giới có học nói chung có vẻ lãnh đạm. Họ không quan tâm. Họ thường chạy trốn thực tế bằng cách biện minh rằng "chỉ lo việc chuyên môn". Thật ra, cũng khó trách họ, vì nếu họ nói ra những ý kiến thì có thể sẽ bị phạt nặng nề, thậm chí tù đày. Ngay cả yêu nước là một tình cảm thiêng liêng mà cũng phải được tổ chức và ... cho phép. Một xã hội đối xử với giới trí thức như thế thì làm sao bền vững được.

6. Guồng máy quản lý bất tài

Thật ra, sự bất tài của quan chức Nhà nước không còn gì là bí mật. Vì bất tài, nên họ thường "sản xuất" ra những qui định hài hước, và có khi cực kỳ vô lý và phi khoa học. Chúng ta còn nhớ trước đây, họ cho ra qui định mang danh "ngực nở chân dài" để được lái xe ô-tô, gây ra một trận cười cấp quốc gia. Tưởng như thế đã là hi hữu, ai ngờ họ lạ tái xuất với một qui định "trời ơi": Xe ô-tô 4 bánh phải có bình chữa cháy. Qui định này làm trò cười cho cả thế giới và các hãng sản xuất xe hơi. Tưởng qui định như thế đã là vô lý, họ còn cho ra một qui định "trên trời" như xe trên 10 chỗ ngồi phải có găng tay và khẩu trang lọc độc! (Tất nhiên, không phải ai trong guồng máy Nhà nước là bất tài, vẫn có người tài đó, nhưng cái ấn tượng chung mà người dân có thì đó là một guồng máy gồm những người bất tài, ăn bám nhân dân).

7. Tuy bất tài, nhưng guồng máy đó rất giỏi trong việc hành dân

Sự hành dân của guồng máy quản lý  & hành chính của Việt Nam phải nói là vô song trên thế giới. Đối với người dân, có việc đến cổng công đường là một nỗi sợ, một cơn ác mộng. Hầu như không có một việc gì, từ nhỏ đến lớn, mà trôi chảy lần đầu khi đến gặp các quan chức Nhà nước. Tôi về quê và nghe nhiều câu chuyện hành dân mà nói theo tiếng Anh là "incredible" -- không thể tin được. Chỉ cần cái họ viết sai dấu (như "Nguyển" thay vì "Nguyễn") là cũng bị hành và tốn tiền triệu! Những lỗi sai chính tả đó là của họ (quan chức, cán bộ), nhưng họ vẫn hành dân một cách vô tư. Họ tìm mọi cách, mọi lúc để "đá" dân từ cơ quan này sang cơ quan khác, và biến dân như những trái banh để họ làm tiền. Thực dân Pháp ngày xưa có lẽ cũng không hành dân như cán bộ Nhà nước ngày nay.

Năm 2016 này Việt Nam sẽ tham gia Cộng đồng Kinh tế ASEAN (ASEAN Economic Community hay AEC). Mục tiêu là hình thành một cộng đồng kinh tế có khả năng cạnh tranh cao, hàng hoá và dịch vụ, đầu tư sẽ tự do lưu chuyển giữa các nước thành viên. Tôi ghé thăm một đại học lớn ở Thái Lan vào năm 2013, và giới trí thức bên đó đã bàn rất nhiều về viễn cảnh này, họ tư vấn cho chính phủ để chuẩn bị hoà nhập vào AEC. Nhưng ngạc nhiên thay, ở VN rất ít thảo luận về AEC và những tác động của nó đến cuộc sống của người dân! Nhưng với tình trạng suy thoái, đất nước bị "bán", tham nhũng tràn lan, xã hội bất an, trí thức không có tiếng nói, guồng máy quản lý bất tài nhưng giỏi hành dân, thì không nói ra, chúng ta cũng biết là khả năng cạnh tranh của VN không cao trong AEC. Khả năng cạnh tranh không cao rất có thể dẫn đến nguy cơ lệ thuộc.

Tái bút: Nhiều người khi đọc những bài và ý kiến như thế này thường hỏi một cách hằn học rằng “ông có phải là người Việt Nam hay không mà phê phán đất nước như thế”, “ông đã làm gì cho đất nước này”, hay "nói thì hay, vậy giải pháp là gì", v.v. Tôi nghĩ những câu hỏi đó không tốt mấy, và có phần ... lạc đề. Vấn đề là cái xấu đang hoành hành đất nước này, chứ đâu phải tôi là ai hay tôi đã làm gì cho đất nước. Chẳng lẽ chỉ có người có công và đóng góp cho đất nước mới được “phép” phê bình sao. Nghĩ như thế thì e rằng quá nhỏ mọn. Mà, muốn biết tôi đã làm gì thì cũng chẳng khó khăn gì trong thời đại google này.

Giải pháp nó nằm ngay ở mỗi cá nhân chúng ta. Mỗi người cần phải làm tốt và sống tử tế là giải pháp tốt nhất để đẩy lùi cái ác, cái xấu, cái bất công, cái bất cập trong xã hội.


__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

Chỉ là một đảng cướp toàn diện !!!




Kính gởi đến Quý vị Bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 237 (ra ngày 15-02-2016) và bài xã luận. Xin cảm ơn Quý vị đã đón nhận và sẽ chuyển tiếp.
Ban biên tập.
Chỉ là một đảng cướp toàn diện !!!
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 237 (15-02-2016)
          Đại hội cộng đảng lần thứ 12 đã cho toàn dân thấy rõ thêm bộ mặt của thế lực cai trị này. Nó lộ ra qua nhiều điểm. Trước hết, phát biểu xanh rờn “Dân chủ đến thế là cùng” mà Nguyễn Phú Trọng đưa ra khi bế mạc như muốn tổng kết tinh thần cuộc bầu chọn, từ tứ trụ đến bộ chính trị và giàn ủy viên trung ương, câu ấy chẳng che giấu nổi sự kiện đó là một cuộc tranh giành quyền lực đầy lợi ích phe nhóm, toan tính ăn chia và mưu mô thủ đoạn trên chính cơ thể Dân tộc. 

Thứ đến, việc kiên định học thuyết Mác-Lê, mục tiêu tiến lên chủ nghĩa xã hội, kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa và việc bầu lại Trọng Lú làm tổng bí thư chỉ cho thấy đảng quyết tâm bám lấy quyền lực và giữ chắc quyền lợi, bất chấp số phận điêu linh của Đất nước. Cuối cùng, việc chọn bộ trưởng công an giỏi nghề đàn áp và thạo chuyện khinh luật làm chủ tịch nước, cũng như đưa nhiều tướng quân đội và công an vào hàng ngũ lãnh đạo cao cấp nhất của đảng càng bộc lộ não trạng tiếp tục cai trị dân và quản lý nước bằng đàn áp và vũ lực. Những điểm này là cơ hội để nhìn lại và nhìn sâu vào bản chất của cái lực lượng từng hãnh diện “đã cướp được chính quyền”, từng tung hoành trên đất nước hơn 70 năm qua như một đảng toàn trị, đúng hơn như một đảng cướp toàn diện.

          Trước hết, xin lưu ý rằng thông thường một đảng cướp có phạm vi hoạt động hạn hẹp: một ngôi nhà, một cơ sở, hoặc cùng lắm là một vùng nào đó, và tức khắc bị nhà cầm quyền ra tay dẹp bỏ. Nhưng đảng CS thì khác, nó cướp bóc cả một quốc gia, nó khống chế cả một dân tộc, nó khuynh loát cả một xã hội. Rồi không như mọi chế độ độc tài khác, thường chỉ chú trọng phương diện kinh tế hay chính trị, đảng CS lại chủ trương toàn trị, nghĩa là cướp từ vật chất đến tinh thần, từ cá nhân đến tập thể. Phương cách cướp của nó là bạo lực và gian dối. Bạo lực hành chánh và bạo lực vũ khí. Nhồi nhét gian dối và cưỡng bức dối gian. Bạo lực hành chánh gồm những bộ luật tước đoạt mọi nhân quyền và dân quyền, bộ máy hành chánh địa phương gây khó dễ hay đòi hối lộ, từ khước hay chấp thuận kiểu tùy tiện. Bạo lực vũ khí gồm lực lượng trấn áp đông đảo: công an, quân đội, dân phòng, côn đồ, với dùi cui, hơi cay, còng sắt, vũ khí, nhà ngục. Nhồi nhét gian dối là bịa ra những điều không thật về lãnh tụ, về đảng; ngụy tạo những anh hùng cách mạng, vĩ nhân chế độ để khiến quần chúng tin theo. Cưỡng bức gian dối là buộc dân sống trong dối gian, không được nói lên điều mình suy nghĩ, cảm nhận, sống hai mặt, kẻo gây thiệt hại cho bản thân và gia đình.

          Vậy đảng CS đã cướp những gì? Lịch sử cho thấy có 7 thứ (7 là con số chỉ sự trọn vẹn)
          1- Cướp quyền lực chính trị bằng bạo lực: Trước tiên, đảng CS đã cướp chính quyền từ chính phủ hợp pháp Trần Trọng Kim năm 1945 với chiêu bài “chống Pháp kháng Nhật”. Sau đó, đảng thanh toán các đảng phái quốc gia như Việt Nam Quốc dân, Đại Việt (vụ án phố Ôn Như Hầu năm 1946). Tiếp đến, cướp chính quyền từ chính phủ hợp pháp Nguyễn Văn Thiệu năm 1975 với chiêu bài “chống Mỹ cứu nước” bằng một cuộc chiến hao người tốn của.   

          Sau khi cướp toàn bộ đất nước, đảng CS quay sang cướp chủ quyền từ tay nhân dân bằng cách áp đặt thể chế tam quyền phân công thay vì tam quyền phân lập. Hành pháp, lập pháp, tư pháp đều là công cụ của đảng. Mới đây, họp đại hội lần thứ 12, đảng lại tự tiện chọn trước thủ tướng, chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội là những chức vụ lẽ ra phải do toàn dân gián tiếp bầu chọn qua một quốc hội được bầu chọn trực tiếp. Trong thực tế, Quốc hội này tuyệt đại đa số là đảng viên, được ngồi vào đó qua một cuộc bầu cử cưỡng bức, độc diễn và giả tạo.
          2- Cướp sự thật bằng độc quyền thông tin: Con người sinh sống, xã hội vận hành nhờ tôn trọng sự thật, nhưng đảng CS lại đoạt hết sự thật. Ngay khi vừa cướp chính quyền ở Hà Nội, Việt Minh (VM) đã nắm ngay mọi báo chí, đài phát thanh, nhà máy in, thậm chí mọi cơ sở sản xuất và buôn bán giấy. Báo Sự Thật, cơ quan ngôn luận của đảng, ra đời với mục đích tuyên truyền dối trá và xuyên tạc sự thật. VM thành lập ban chỉ đạo báo chí và văn nghệ sĩ, huấn luyện cán bộ tuyên truyền để lèo lái quần chúng. Song song đó, đảng hoàn toàn cấm tiệt báo chí tư nhân. Sau khi xâm chiếm VNCH, đảng cũng làm y như vậy. Ngoài ra đảng còn mở chiến dịch thu hủy các sách báo chế độ cũ bị gọi là “văn hóa phản động Mỹ ngụy”, bắt bớ, cầm tù các nhà báo, nhà văn bị gọi là “lực lượng biệt kích chống cách mạng”.
          Đảng còn cướp sự thật bẳng cách trấn áp mọi ai dám tìm hiểu, công bố hay bênh vực sự thật. Bằng nhiều bộ luật về thông tin, báo chí, internet; bằng lực lượng công an mạng, dư luận viên đủ cấp; bằng dựng tường lửa, đánh sập mạng, bỏ tù kết án các ngòi bút tự do; bằng tước đoạt các phương tiện của công dân lưu giữ dấu vết tội ác của đảng; bằng bóp méo, xuyên tạc nhiều sự kiện lịch sử không có lợi cho đảng.
          3- Cướp tâm hồn giới trẻ bằng độc quyền giáo dục: Đảng giáo dục giới trẻ không thành những công dân ý thức, tự do, độc lập nhưng thành những thần dân ngoan ngoãn, mù quáng và nô lệ. Đảng ưa hồng hơn chuyên, nặng chính trị hơn văn hóa. Ngay từ nhỏ, trẻ đã được dạy thói quen gian dối và lừa đảo, kỹ năng theo dõi và báo cáo, khuynh hướng báo thù và bạo lực. Chuyện cướp tâm hồn giới trẻ còn thể hiện qua việc đoàn ngũ hóa các em bằng đội thiếu nhi Tiền phong, đoàn thanh niên Cộng sản, để vừa cưỡng tâm, vừa nhồi sọ. Qua việc chính trị hóa sách giáo khoa môn công dân, văn và sử, để giới trẻ chỉ thấy đảng là đạo đức văn minh, thiên tài kiệt xuất, đỉnh cao trí tuệ, “bác Hồ” là nhân vật xuất chúng, tâm gương thập toàn, vĩ nhân số một. Đảng còn xuyên tạc lịch sử chống Tàu của dân Việt, và có âm mưu xóa dần môn sử để khiến giới trẻ không còn lòng yêu nước thương nòi, tự hào dân tộc, lòng quý chuộng các tổ tiên anh hùng, trái lại dễ dàng chấp nhận Việt Nam lệ thuộc Tàu, sát nhập vào Tàu.

          4- Cướp lương tâm con người và đạo đức xã hội bằng một văn hóa mới, vô thần duy vật: Đảng đẻ ra một thứ văn hóa riêng gọi là văn hóa đảng, văn hóa xã hội chủ nghĩa. Từ nhiều năm nay, đảng phát động chủ trương tôn thờ lãnh tụ, thần thánh hóa Hồ, đặt tượng ông ta trong nhiều đình chùa, bên cạnh các thành hoàng, các vị Phật, các anh hùng dân tộc. Đảng tạo ra một thứ đạo đức riêng gọi là đạo đức cách mạng vốn có hai nguyên tắc chủ yếu: (1) mọi cái gì có lợi cho cách mạng, cho đảng đều là chân, thiện, mỹ, dù trong thực chất là dối trá, xấu xa, đê tiện; (2) cứu cánh biện minh cho phương tiện, nên có thể dùng những cách thức vô đạo đức nhất để tiến đến mục tiêu.
          Đảng tìm cách tiêu diệt các tôn giáo bằng bạo lực hành chánh hay bạo lực vũ khí, làm cho tôn giáo đánh mất bản chất hay không còn hiện hữu. Đảng cố tạo ra những khu vực hoàn toàn vắng bóng tôn giáo, đặc biệt tại những vùng sâu vùng xa, hoặc tại những khu đô thị mới. Để ở đó chỉ còn ý của đảng, luật của đảng điều khiển lương tâm và xã hội.

          5- Cướp tài sản công tư bằng độc quyền sở hữu đất đai và ưu đãi kinh tế nhà nước: Vừa nắm được chính quyền, đảng cướp tài sản bằng cách đổi tiền (3 lần), cải tạo công thương nghiệp. Tiếp đó đặt ra nguyên tắc bất công phi lý: “Tài nguyên đất đai do nhà nước sở hữu”. Cán bộ, đảng viên sở tại dùng chiêu bài quy hoạch để tước đoạt ruộng vườn nông dân giữ từ bao đời, nhằm chia chác với nhau hoặc cho ngoại nhân thuê mướn. Cưỡng chế bằng bạo lực, bồi thường kiểu giết dần mòn. Đối với công nhân, đảng cướp tài sản bằng mức lương rẻ mạt, những điều kiện sinh hoạt tồi tệ, lệnh cấm thành lập công đoàn riêng. Tiếp đến bằng việc xuất khẩu công nhân ra nước ngoài để lấy tiền đăng ký/ký quỹ của họ (cả trăm triệu), rồi bỏ mặc họ cho sự bóc lột của các ông chủ ngoại quốc. Đảng còn cướp tài nguyên quốc gia bằng cách đem lãnh hải (đảo, vùng biển), lãnh thổ (rừng, đất, cảng) nhượng bán hoặc cho ngoại quốc (đặc biệt Tàu cộng) thuê mướn dài lâu. Rồi với chủ trương kinh tế quốc doanh chủ đạo, đảng ưu đãi các công ty và tập đoàn nhà nước, cướp cơ hội kinh doanh bình đẳng của các doanh nghiệp tư nhân.

          6- Cướp công lý bằng cách công cụ hóa bộ máy tư pháp: Công an điều tra, kiểm sát công tố và quan tòa xét xử hầu như luôn toa rập với nhau, để bao che cho đảng. Kết luận điều tra của công an được công tố duyệt xét rồi quan tòa cứ theo đó tuyên án, nhất là trong các vụ án chính trị.
          Trong giai đoạn điều tra, không cho bị can có sự trợ giúp của luật sư, trái lại dùng nhiều biện pháp để bức cung họ, ngõ hầu sớm có kết luận trong đó bị can có tội lỗi, để công an có thành tích. Công an điều tra, kiểm sát công tố, quan tòa xét xử còn thản nhiên nhận hối lộ của bên nguyên hay bên bị để làm lệch cán cân công lý. Ngoài ra, có khi không mời thân nhân, không triệu tập nhân chứng, không cho luật sư trình bày đầy đủ, không cho công dân tham dự phiên tòa, để có thể cướp công lý mà không sợ bị dò xét xỉ vả.
          7- Cướp ý chí người dân bằng một bộ máy trấn áp: Bộ máy này rất đồ sộ, gồm hàng triệu binh lính, công an, thành viên MTTQ, chuyên theo dõi, kiểm soát mọi ý thức và hành vi liên quan đến chính trị. Bằng tuyên truyền: “Để đảng và nhà nước lo!”, bằng trấn áp các cuộc biểu tình đòi công lý, chống xâm lược… Nhằm làm cho người dân dửng dưng trước những những tệ trạng và thảm nạn xã hội, câm lặng trước những sai lầm và tội ác của nhà cầm quyền, bất quan tâm trước an nguy của đất nước, trước thái độ hèn với giặc của đảng, không dám bàn chuyện chính trị và tham gia hoạt động chính trị, không dám đòi lại quyền con người, quyền công dân và quyền đất nước. Ngoài ra, đó là cướp ý chí các đảng viên khiến họ không dám bỏ đảng dù cuối cùng biết đảng chỉ là một tổ chức tội ác; cướp ý chí các nhà tu hành để họ quên bẵng nhiệm vụ công bố và bênh vực sự thật và lẽ phải.

          Thi hào Nguyễn Chí Thiện từng viết: “Thế lực đỏ phải đồng tâm đập nát. Để nó hoành hành, họa lớn sẽ lan nhanh. Nhưng không thể dùng bom A bom H. Phá nát địa cầu vì một lũ gian manh. Nên phải viết, phải muôn vàn kẻ viết. Những tội tày đình được bưng bít tinh vi. Nếu nhân loại mọi người đều biết. Cộng sản là gì, tự nó sẽ tan đi. Thứ sinh thành từ ấu trĩ, ngu si. Sự hiểu biết sẽ là mồ hủy diệt.” Cuộc bầu cử QH sắp tới sẽ là cơ hội tốt để toàn dân vạch trần bộ mặt gian trá, bản chất cướp đoạt của CS. Vậy hỡi những ai còn lòng yêu nước, đợi gì nữa mà không ra tay?

          BAN BIÊN TẬP




__._,_.___

Posted by: 8406news 

Wednesday, February 17, 2016

Biểu tình ở Sunnylands


Biểu tình ở Sunnylands

Ngọc Lan, thông tín viên RFA
2016-02-16
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
Nghe hoặc Tải xuống Phần âm thanhTải xuống âm thanh
DSC00479
Người Việt Nam, Lào, Cambodia... cùng tham gia biểu tình bên ngoài Hội nghị Thượng Đỉnh Asean tổ chức tại Sunnylands, Nam California.
Photo by Ngoc lan
Hội nghị Thượng đỉnh với Asean lần đầu tiên do Hoa Kỳ chủ trì chính thức khai mạc vào ngày Thứ Hai, 15 Tháng 2 tại Sunnylands, Rancho Mirage, thuộc miền Nam California, nhằm thảo luận nhiều vấn đề liên quan đến kinh tế và an ninh khu vực.

Người Mỹ gốc Á biểu tình
Trong khi Hội nghị diễn ra bên trong, thì ở bên ngoài, hàng ngàn người Mỹ gốc Á, trong đó có Việt Nam, Lào, Cambodia, Thái Lan, bắt đầu cuộc biểu tình.

Dưới sự tổ chức của Liên ủy Ban chống Cộng sản và tay sai cùng sự yểm trợ của tổ chức Cộng đồng người Việt quốc gia Nam Cali, đoàn người tham gia biểu tình gốc Việt đã tập trung tại Hội Đền Hùng ngay Little Saigon từ lúc 8 giờ sáng để làm lễ xuất phát và có mặt tại Sunnylands thuộc Riverside County vào lúc 10 giờ 45.

Khác với cuộc biểu tình Tập Cận Bình ở năm 2013, người biểu tình được cho phép đứng khá gần khu vực diễn ra cuộc gặp gỡ giữa hai nhân vật đứng đầu Hoa Kỳ và Trung Quốc, lần này, đoàn người biểu tình chỉ được phép đứng ngay ngã tư đường Bob Hope và Gerald Ford, cách khá xa trung tâm Hội Nghị. Tuy nhiên, khí thế của người tham gia biểu tình không vì thế mà giảm đi, dù thời tiết miền Nam Calif. bỗng trở nên nóng bất thường trong những ngày qua.

Tham gia cuộc biểu tình ngày hôm nay mục đích của tôi là đòi tự do dân chủ cho Việt Nam...ngày hôm nay cũng có những cộng đồng bạn như Lào, Miên, Thái cũng tới đây với mục đích đòi tự do dân chủ và chống độc tài. 

- Ông Phạm Hữu Tuấn
Ông Phạm Hữu Tuấn, ngoài 70 tuổi, một cựu sĩ quan QLVNCH, cư dân Garden Grove, tham gia trong đoàn biểu tình cho biết,
“Tham gia cuộc biểu tình ngày hôm nay mục đích của tôi là đòi tự do dân chủ cho Việt Nam. 

Tôi rất lấy làm mừng vì ngày hôm nay cũng có những cộng đồng bạn như Lào, Miên, Thái cũng tới đây với mục đích đòi tự do dân chủ và chống độc tài. Mình thấy đó là trào lưu của nhân loại bây giờ, không ai chấp nhận một chế độ cộng sản độc tài tàn ác man rợ như vậy. Cho nên là người mà có sự suy tư thì tôi phải làm theo lương tâm cũng như sự hiểu biết của tôi, cho nên tôi có mặt ngày hôm nay mặc dù tôi cũng lớn tuổi, nhiều bệnh nhưng tôi cũng ráng đi vì tôi thấy mình góp một phần nhỏ nhoi vào công việc đó.

Mặc dù trời nắng nhưng mọi người đều đứng dưới nắng hết, các cộng đồng bạn cũng đông lắm, tôi thấy cộng đồng Cambodia có lẽ là đông lắm. Rồi tới Thái Lan, Lào.”
Bà Tuyết Anh, một giáo dân thuộc Cộng đoàn La Vang, cư dân Fountain Valley, bày tỏ:
“Tôi nghe thấy gì biểu tình chống Cộng là dù đau cách mấy tôi cũng ráng đi. Tôi đi không phải vì ở bên này mà là để ủng hộ cho quốc nội cho người ta có tinh thần chống Cộng.
Mà nắng quá cô ạ. Nắng đến nỗi mà chiếc quần đang mặc nóng lên như lò lửa bám vào trong thịt đó cô. Nhưng mà cũng phải ráng thôi vì việc đi biểu tình đông như thế này thì mình phải đi, đi để bên này có sự đoàn kết với nhau và cũng để cho bên Việt Nam nhìn thấy để họ có tinh thần, tức hải ngoại chúng tôi không bỏ những người ở quốc nội.”

Ông Trần Trọng An Sơn, một cựu sĩ quan thuộc QLVNCH, dù phải ngồi xe lăn, cũng không từ nan việc tham gia vào đoàn biểu tình:
“Các đây 5 năm tôi bị stroke phải nằm nhà thương, hiện tại tôi bị liệt một bên nhưng tôi vẫn ra tham gia vì tiền đồ dân tộc. Tôi muốn ra với đồng bào Việt Nam vì nghe nói Tổng Thống Obama họp với 5 nước Á Châu, trong đó có Việt Cộng. Tôi muốn lấy kinh nghiệm của bản thân tôi cũng như kinh nghiệm của Việt Nam mình là đừng bao giờ nghe cộng sản nói,cộng sản không có bao giờ thật hết.”

Ông Bùi Thế Phát, Chủ tịch Cộng đồng Người Việt Quốc gia Nam Cali, cũng là nghị viên thành phố Garden Grove, trình bày về mục đích của cuộc biểu tình:
DSC00487-400
Cộng đồng người Mỹ gốc Việt biểu tình chống Trung Quốc, chống Nguyễn Tấn Dũng, chống chế độ độc tài Cộng sản bên ngoài Hội nghị Thượng Đỉnh Asean lần đầu tổ chức tại Hoa Kỳ. Ngoc Lan photo
“Hai thông điệp mà chúng tôi muốn gửi đến cho Tổng Thống là thứ nhất, ông phải có thái độ cứng rắn và cương quyết đối với Trung Cộng trong việc Trung Cộng bành trướng và xâm chiếm lãnh hải của Việt Nam cộng hòa cũng như của Philippines và một phần của Indonesia. Chúng ta phải đòi hỏi và đây là một quyền lợi của Hoa Kỳ và nhiều quốc gia trong vùng đòi hỏi Trung cộng phải tôn trọng luật hàng hải thế giới cũng như tôn trọng đường hàng hải và mậu dịch quốc tế đi ngang qua đó.

Thứ hai là chúng tôi muốn gửi đến Tổng Thống obama là Hiệp định Mậu dịch Xuyên Thái Bình Dương. Dĩ nhiên là chúng tôi hiểu Hoa kỳ cần có hiệp định đó để dùng nó làm bước kiềm chân cho sự bành trướng của Trung Cộng, tuy nhiên chúng tôi muốn chính phủ Hoa Kỳ phải có những điều kiện cụ thể và rõ ràng đối với nhà cầm quyền cộng sản. Đó là những thông điệp mà chúng tôi muốn gửi đến cho Tổng Thống Obama.”

Cùng tham gia trong đoàn biểu tình, ngoài đông đảo người Việt sống tại vùng Little Saigon, còn có sự tham dự của cộng đồng người Việt tại San Diego, Los Angeles. Đặc biệt có người đến từ New York, Seattle.

Ông Nguyễn Văn Tánh, cựu chủ tịch cộng đồng Người Việt quốc Gia New York, lần đầu tiên tham gia biểu tình cùng với cộng đồng miền Nam California, nhận xét:
“Mặc dù đi mất hai tiếng đồng hồ để đến địa điểm, trời nóng trên 90 độ so với ở đây, và hơn cả 100 độ so với New York bởi không khí ở đây rất là hốc vì đất đá nhiều nên khí hậu làm cho người khô khan, tạo cho anh em tham dự biểu tình uống nước và thứ hai là hô hào la lối một lát dễ bị xỉu nên làm cho người dễ mệt mỏi nhiều hơn. 

Nhưng mà tôi thấy tinh thần của những người Việt tại hải ngoại rất là cao. Họ đã có một tinh thần tự nguyện cũng như hòa với tất cả các quốc gia Lào, Cambodia. Họ có cả hàng ngàn người đã đứng cả hai góc đường để hô hào một cách lớn tiếng. Cộng đồng người Việt chúng ta cũng rất có thiện chí, có những người đàn bà, những người lớn tuổi cũng quyết tâm thực hiện những khát vọng tự do dân chủ mà họ đòi hỏi cho người khác, họ vẫn có một tâm niệm đối với quê hương dân tộc, mặc dù là họ đang sống trong tự do thanh bình tại Hoa Kỳ này.”
Tôi nghe thấy gì biểu tình chống Cộng là dù đau cách mấy tôi cũng ráng đi. Tôi đi không phải vì ở bên này mà là để ủng hộ cho quốc nội cho người ta có tinh thần chống Cộng.
- Bà Tuyết Anh
Trong khi người Mỹ gốc Việt biểu tình phản đối sự bành trướng của Trung Quốc ở Biển Đông, chống lại chế độ độc tài Cộng Sản, đòi hỏi Tự do - Dân quyền, với những khẩu hiệu như “Ðã đảo Cộng Sản hèn với giặc, ác với dân,” “Ðã đảo Nguyễn Tấn Dũng,” “Freedom for Việt Nam,” “Down with Communist,” “Down with Red China”, thì người Mỹ gốc Lào biểu tình việc trưng thu đất đai của công dân để bán cho các quốc gia láng giềng, người Mỹ gốc Campuchia biểu tình yêu cầu Hun Sen từ chức. Bên cạnh đó, người ta nhìn thấy nhiều biểu ngữ như “Please don’t abuse Cambodians again”, “Say No to TPP, say YES to Human Rights in Cambodia”, “We demand freedom and democracy for all Lao people”…

Ðây là lần đầu tiên lãnh đạo các quốc gia Indonesia, Malaysia, Philippines, Singapore, Thái Lan, Brunei, Việt Nam, Lào, Myanmar và Cambodia có cuộc gặp độc lập tại Hoa Kỳ. Cuộc họp trong ngày Thứ Hai 15 Tháng Hai chỉ tập trung vào chuyện kinh tế. Sang ngày Thứ Ba, 16 Tháng Hai, chủ đề là an ninh khu vực, bao gồm cả khu vực Biển Ðông và chống khủng bố.

Và đoàn người biểu tình vẫn sẽ tiếp tục có mặt, bất chấp cái nắng chói chang, bất chấp cơn khát cháy cổ, bất chấp cả bệnh tật cá nhân, để nêu lên khát vọng không phải cho chính bản thân mình, mà cho đồng bào mình nơi cố quốc.


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Việt, Cambodia, Lào, Thái, hơn 2,600 người biểu tình tại Sunnylands

 
Việt, Cambodia, Lào, Thái, hơn 2,600 người biểu tình tại Sunnylands
Monday, February 15, 2016 9:03:01 PM

   Print    Email      

Bài liên quan





Thượng Ðỉnh ASEAN khai diễn ở Sunnylands

Lâm Hoài Thạch/Người Việt


RANCHO MIRAGE, Calif.
- Tổng Thống Hoa Kỳ, Barack Obama, khởi sự gặp mặt 10 lãnh đạo các quốc gia thành viên ASEAN trong một hội nghị quan trọng ngay trên đất Mỹ, ngày 15 Tháng Hai.

Lãnh đạo Hoa Kỳ cùng khối ASEAN họp trong hai ngày, thảo luận nhiều vấn đề về kinh tế và an ninh khu vực.

Cộng đồng người Việt tại Nam California tham gia biểu tình tại Sunnylands ngày 15 Tháng Hai. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)
Kinh tế, an ninh và Biển Ðông
Trong bài diễn văn ngắn gởi đến các đồng nhiệm ASEAN, ông Obama nói ông quen thuộc với khối ASEAN ngay từ thuở thiếu thời, khi sống tại Indonesia cùng thân mẫu mình. Ðến khi trở thành tổng thống Hoa Kỳ, ông quay lại khu vực này nhiều lần trong kế hoạch “xoay trục” về ASEAN, với mục đích trấn an các đồng minh đang quan ngại trước sự hiện diện có tính quyết đoán của Trung Quốc.

“Quý vị và người dân ASEAN luôn cho tôi thấy lòng hiếu khách đối với tôi, và tôi hy vọng chúng tôi có thể đáp lại tình cảm ấy trong ngày hôm nay và ngày mai. Ðó cũng là lý do tại sao tôi không tổ chức thượng đỉnh tại Washington.” Ông Obama nói.

“Thủ đô lạnh lắm. Trời thì đang tuyết, vậy xin chào đón quý vị tại Sunnylands, vùng đất ấm và xinh đẹp này.” Ông Obama dí dỏm.

Ðây là lần đầu tiên lãnh đạo các quốc gia Indonesia, Malaysia, Philippines, Singapore, Thái Lan, Brunei, Việt Nam, Lào, Myanmar và Cambodia có cuộc gặp độc lập tại Hoa Kỳ. Trung Quốc không phải là thành viên ASEAN nhưng những tuyên bố chủ quyền trên biển của Bắc Kinh khiến quốc tế quan ngại, từ đó gây nên căng thẳng với các quốc gia ASEAN.

Ðại kỳ VNCH được mang đến trong buổi biểu tình tại Sunnylands. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)


Cuộc họp trong ngày Thứ Hai chỉ tập trung vào chuyện kinh tế. Sang ngày hôm sau, chủ đề sẽ là an ninh khu vực, bao gồm cả khu vực Biển Ðông và chống khủng bố.

Hoa Kỳ, mặc dầu không có tranh chấp trong khu vực Biển Ðông, đã lên tiếng mạnh mẽ phản đối hành động của Trung Quốc tại đây. Các quyết định đưa tàu chiến đến gần các đảo nhân tạo đã khiến Bắc Kinh giận dữ. Hoa Kỳ nói rằng quyền lưu thông trên biển phải được bảo toàn, đồng thời thúc đẩy khối ASEAN có quan điểm thống nhất trong việc giải quyết các bất đồng theo luật quốc tế. Khối ASEAN, trong các hội nghị trước đây, né tránh chỉ trích đích danh Trung Quốc trong các văn kiện ký kết chung.

Hiệp Ðịnh TPP cũng được đưa ra thảo luận. TPP được xem như thành công quan trọng của ông Obama, giúp Hoa Kỳ, chứ không phải Trung Quốc, trở thành quốc gia định hình nguyên tắc mậu dịch trong khu vực. Hiện hiệp định còn phải chờ Quốc Hội Hoa Kỳ thông qua.

Vấn đề nhân quyền được giới vận động nhân quyền mạnh mẽ lên tiếng. Giới này chỉ trích Hoa Kỳ mời những lãnh đạo không do dân bầu đến đất Hoa Kỳ, chẳng hạn Thủ Tướng Thái Lan Prayuth Chan-ocha, người nắm quyền sau cuộc đảo chánh hồi Tháng Năm, 2014. Thủ Tướng Cambodia Hun Sen bị cáo buộc đàn áp đối lập, cũng bị chỉ trích. Ðây là chuyến thăm Hoa Kỳ chính thức của ông Hun Sen trong 31 năm làm thủ tướng Cambodia. Truyền thông Mỹ thì gọi ông Nguyễn Tấn Dũng là một "Ủy Viên Bộ Chính Trị Cộng Sản kỳ cựu."

Cùng ngày, báo chí đưa tin, Chính Phủ Hoa Kỳ thông báo rằng tổng thống Obama sẽ thăm Việt Nam vào tháng Năm.

Ông Phát Bùi, chủ tịch cộng đồng người Việt quốc gia Nam California, nghị viên thành phố Garden Grove, trả lời phỏng vấn đài KTLA tại Sunnylands về mục đích biểu tình. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

Việt-Cambodia-Lào-Thái cùng biểu tình
Trong khi cuộc họp thượng đỉnh diễn ra bên trong, ở bên ngoài, hàng ngàn người Mỹ gốc Á, có Việt Nam, Lào, Cambodia, Thái Lan, bắt đầu cuộc biểu tình.

Từ 7:30 sáng Thứ Hai, tại Little Saigon, Nam California, đoàn tham dự biểu tình đã tập trung tại Hội Ðền Hùng tại góc đường Magnolia và Hazard, Westminster. Ban tổ chức gồm Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Nam California và Liên Ủy Ban Chống Cộng Sản và Tay Sai.

“Ban tổ chức [cuộc biểu tình] muốn đưa tiếng nói của cộng đồng người Việt tại hải ngoại đến cho chính phủ Hoa Kỳ biết, chúng ta không chấp nhận chính quyền độc tài, độc đảng của Cộng Sản Việt Nam. Và chúng tôi cũng muốn rằng, người Mỹ gốc Việt cũng như người Việt tị nạn Cộng Sản ở hải ngoại yêu cầu chính phủ Hoa Kỳ phải đặt áp lực lên Cộng Sản, đòi hỏi có sự thay đổi về chính phủ ở trong Việt Nam, đồng thời chúng ta cũng đòi hỏi có sự đa đảng, có tự do, nhân quyền, dân chủ cho 90 triệu đồng bào trong nước.” Ông Bùi Phát, chủ tịch Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Nam California, phát biểu.

Ngoài cộng đồng Việt, còn có cộng đồng Lào, Cambodia tham gia biểu tình ở Sunnylands. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

Khoảng 9 giờ sáng, đoàn biểu tình được ban tổ chức mời lên hai chiếc xe bus, của công ty Xe Ðò Hoàng, bắt đầu rời địa điểm tập trung, trực chỉ hướng Sunnylands.

Khoảng 2 tiếng sau thì đến địa điểm biểu tình. Tại đây, đã có hàng ngàn người đến trước, đó là Cộng Ðồng Người Lào, Cộng Ðồng Người Cambodia, Cộng Ðồng Người Thái Lan, và rất nhiều lá cờ vàng Việt Nam Cộng Hòa. Ðoàn biểu tình của Little Saigon vừa xuống xe, tất cả mọi người giương cao cờ vàng ba sọc đỏ với những khẩu hiệu: “Ðã đảo Cộng Sản hèn với giặc, ác với dân,” “Ðã đảo Nguyễn Tấn Dũng,” “Freedom for Việt Nam,” “Down with Communist,” “Down with Red China.” Ngoài ra, còn có nhiều biểu ngữ như “No Democracy, No Deals!,” “No Human Rights! No Labor Rights”...

Lần này, đoàn biểu tình bị cảnh sát chặn lại, không cho vào đứng gần khu Sunnylands, nơi hội nghị diễn ra. Ðoàn người chỉ được đứng trên sân của ngã tư đường Bob Hope và Gerald Ford.

Một giờ trưa là giờ đông nhất. Tổng cộng bốn cộng đồng Việt, Cambodia, Lào và Thái Lan, lên khoảng trên 2,600 người. Mỗi đơn vị giơ cao cờ của quốc gia tự do của mình, đồng thời hô to khẩu hiệu chống Cộng Sản, kêu gọi tự do cho dân tộc mình.

Ðoàn biểu tình của East San Diego, khoảng hơn 10 người, đến nơi biểu tình lúc 10 giờ sáng.

Người Mỹ gốc Việt, người Mỹ gốc Lào cùng biểu tình vì đồng hương Việt, Lào nơi cố hương. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)


Ông Nguyễn Tam Dương, đại diện của đoàn, nói với nhật báo Người Việt: “Ðoàn của chúng tôi đến đây yểm trợ cho đồng bào Việt Nam, Lào, Cambodia và Thái Lan, phản đối sự độc tài, bóc lột dân chúng của đảng Cộng Sản. Chúng tôi từng tham dự những cuộc biểu tình chống Cộng Sản và Trung Cộng tại California, chúng tôi quyết chống tới cùng đến khi nào Cộng Sản sụp đổ mới thôi.”

Ðiểm đặc biệt nhất của đoàn biểu tình của Little Saigon là khoảng gần 20 người cùng nắm chặt lá cờ vàng ba sọc đỏ thật to, đi vòng quanh địa điểm biểu tình, đồng hô to khẩu hiệu chống Cộng Sản.

Ông Nguyễn Tấn Lực, chủ tịch Cộng Ðồng Người Việt San Diego, cho biết: “Chúng tôi đi từ San Diego vào khoảng 9 giờ sáng và lên đến đây khoảng 10 giờ 30. Phái đoàn chúng tôi đi gồm hai xe. Chúng tôi đến đây trước, trong khi chờ đợi phái đoàn của Little Saigon lên thì chúng tôi đã kết hợp với cộng đồng Lào và Cambodia. Chúng tôi đã gặp những trưởng đoàn của Lào, Cambodia, và họ đều nói lên tinh thần chung là phải có tự do và nhân quyền tại Việt Nam.”

Bác Sĩ Võ Ðình Hữu, chủ tịch Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ, nói: “Ðiều ngạc nhiên là không những người Việt của chúng ta ở khắp nơi trên nước Mỹ mà còn có những cộng đồng bạn như Lào, Cambodia, Thái Lan cũng đến tham dự cuộc biểu tình hôm nay. Và họ tới đây với cùng một mục đích duy nhất là đòi hỏi tự do, dân chủ và thanh bình trên quê hương của họ cũng như Việt Nam của chúng ta.”

Ông nói tiếp: “Có ba điểm mà chúng ta muốn nói với chính phủ Hoa Kỳ. Thứ nhất, vấn đề Việt Nam không có tôn trọng nhân quyền và tự do tôn giáo. Người Mỹ và thế giới phải áp lực với Cộng Sản Việt Nam để thả tù nhân lương tâm, và tôn trọng nhân quyền. Ðiểm thứ hai, vấn đề Biển Ðông, Trung Cộng không thể khống chế Thái Bình Dương được, và phải tôn trọng luật quốc tế hàng hải. Ðiểm thứ ba là, TPP là điểm rất tốt để tăng gia nhân sinh và kinh tế cho các nước ở Ðông Nam Á. Nhưng, tiền thu được vào đưa về cho dân của nước họ chớ không phải vào túi của những người độc tài đảng trị.”
Cuộc biểu tình sẽ còn được tiếp tục sang ngày hôm sau, Thứ Ba, 16 Tháng Hai.


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link