Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, April 28, 2016

Nguy cơ ngộ độc kim loại nặng ven biển miền Trung và những tác hại lâu dài


Chuyện bé như hạt gạo hay thảm họa quốc gia:

Nguy cơ ngộ độc kim loại nặng ven biển miền Trung và những tác hại lâu dài  

ThS Trần Thị Thanh Thoả1, Thiều Mai Lâm 2, và GS.TS Trương Nguyện Thành3
Khoa Sinh học, Trường Đại học Thủ đô Tôkyo, Nhật Bản (thoa.tran@riken.jp)
2Viện Khoa học Cao phân tử, Đại học Kỹ thuật Virginia, Mỹ (thieu@vt.edu)
3Khoa Hóa Học, Đại Học Utah, Mỹ (Thanh.Truong@utah.edu)

Hiện tượng cá biển chết hàng loạt ở Vũng Áng và dọc bờ biển dài hàng trăm km ở các tỉnh miền Trung đã khiến dư luận cả nước quan tâm, bức xúc, cuộc sống của nhân dân các tỉnh liên quan gần như bị đảo lộn [1]. Biển và nguồn lợi biển không chỉ là nguồn sống của rất nhiều ngư dân dọc bờ biển, nó còn là một trong những nguồn kinh tế trọng yếu của nước ta. Bên cạnh đó, việc ngộ độc do ăn đồ biển nhiễm độc đã khiến người dân trở nên hoang mang. Những hiện tượng tương tự như thế này và hậu quả nghiêm trọng của nó đã từng được ghi nhận trong lịch sử môi trường thế giới [2].  Do tính nghiêm trọng của vấn đề, ngay khi hiện tượng này xảy ra, GS.TS Trương Nguyện Thành đã lập tức cảnh báo vào ngày 20 tháng 4 năm 2016 trên Mạng Kết Nối Các Nhà Khoa Học Việt Nam ở Toàn Cầu [3].
Với nghi vấn là việc cá chết liên quan đến nhiễm độc kim loại nặng (KLN) và những tác hại lâu dài của nó, giáo sư và cộng sự đã có bài viết trao đổi về vấn đề này dưới góc nhìn của những người làm khoa học.
Kim loại nặng là gì? Nguồn gốc của kim loại nặng là như thế nào?

Kim loại nặng (KLN) là những nguyên tố kim loại có khối lượng riêng lớn (>5 g/cm3), có thể gây độc tính mạnh ngay cả ở nồng độ thấp. Ví dụ về kim loại nặng gồm có: chì (Pb), thuỷ ngân (Hg), cadimi (Cd), arsen (As), bạc (Ag)… KLN có rất nhiều ứng dụng trong công nghiệp, nông nghiệp, y tế, cũng như các sản phẩm công nghệ cao như điện thoại thông minh, xe hơi điện … [4]

Kim loại nặng (kim loại quí hiếm) thường có trong lòng đất và thường bị khóa chặt trong cấu trúc của một số loại đá nên bình thường trong thiên nhiên thì vô hại. Ngay cả trong cơ thể sống, với nồng độ cực thấp KLN cũng có vai trò quan trọng trong quá trình trao đổi chất. Lượng kim loại nặng tích luỹ trong lòng đất rất ít trong khi nhu cầu sử dụng nó ngày càng tăng do đó kim loại nặng càng trở nên quí hiếm. 

 Trong qui trình khai thác, các kim loại này được giải phóng; một số còn tồn lại trong chất thải (đa số là chất lỏng nhưng đôi khi chất khí) sẽ thoát ra môi trường chung quanh qua các ống thải. Nó có thể bay trong không khí, ngấm xuống nguồn nước ngầm, hấp thụ bởi cây cỏ, hải sản, và súc vật [4].

Đường xâm nhập của các kim loại nặng và tác hại của nó với sức khoẻ

Kim loại nặng thường có tính bền vững rất cao. Do vậy, nó sẽ tồn tại rất lâu trong đất, nước, không khí. Nếu các sinh vật hấp thụ các KLN này thì chất độc sẽ được tích luỹ và chuyển qua các sinh vật (động vật cũng như thực vật) khác nhau qua chuỗi thức ăn. Con người thường là mắt xích cuối cùng của chuỗi thức ăn và các KLN này sẽ đi vào cơ thể qua ăn uống. Ngoài ra, chúng cũng có thể xâm nhập qua đường hô hấp và qua niêm mạc (da) [5].
Nếu hàm lượng KLN vượt quá ngưỡng cho phép sẽ rất độc và gây tác hại lâu dài đến cơ thể con người. Những nguyên tố KLN như arsen, cadimi, crom, chì, thủy ngân đều được cơ quan Bảo vệ Môi trường Hoa Kỳ (EPA) và Cơ quan Quốc tế Nghiên cứu về Ung thư (IARC) coi là tác nhân gây ung thư ở người [4]. 

Nguy hiểm hơn nếu cơ thể tích lũy hàm lượng lớn kim loại nặng sẽ dẫn đến nhiều biến chứng nặng nề, gây tổn thương não, co rút các bó cơ, biến dạng các ngón tay, chân, khớp, làm người bệnh phát điên và tử vong sau khi tiếp xúc từ vài giờ đến vài tháng hoặc năm. KLN có thể tiếp xúc với màng tế bào, ảnh hưởng đến quá trình phân chia DNA, dẫn đến thai chết, sự dạng, quái thai của các thế hệ sau. Tác hại về sức khỏe của kim loại nặng đã được cộng đồng khoa học quốc tế nghiên cứu và công bố trong thời gian dài [5].

Tại sao lại nghi ngờ cá chết ở Vũng Áng và miền Trung hiện nay là do nhiễm độc kim loại nặng?

Để khẳng định một cách chính xác, các phương pháp phân tích hóa chất thường dùng trong các phòng thí nghiệm hóa học, phân tích chất lượng nước, v.v. có thể xác định chính xác hóa chất gây cá chết.  Thí dụ dùng phương pháp Atomic Absorption Spectroscopy (AAS) có thể tìm ra những kim loại nặng hấp thụ trong cá chết hoặc Gas Chromatography Mass Spectroscopy (GC-MS) xác định hàm lượng vết các chất hữu cơ.  

Những thí nghiệm này không quá phức tạp chỉ cần trình độ cử nhân hóa học là làm được. Tuy nhiên lý do vì sao cho đến giờ chưa có một báo cáo nào công bố cụ thể các chỉ số cho toàn dân biết để phòng tránh vẫn là một điều khó hiểu [6]. Trong lúc chờ kết luận của cơ quan chức năng, chúng tôi đưa ra những bằng chứng sau để có thể kết luận khả năng hai trường hợp có thể xảy ra.

Trường hợp 1:  Nhiễm độc kim loại nặng

1.   Chất có khả năng giết hàng loạt cá biển trên một diện rộng như thế phải là chất kịch độc như kim loại nặng và kể cả chất phóng xạ. Theo thiết kế của khu công nghiệp, cổng xả thải được đặt ở vị trí 2 km ngoài khơi, nơi được cho là có khả năng làm loãng mọi hóa chất một cách nhanh chóng do dung lượng lớn của nước biển. Tuy nhiên, đối với các kim loại nặng như chì thì một lượng rất nhỏ, chỉ cần 1 g trong 1 triệu lít nước cũng đủ chết người (Nồng độ IDLH (Immediately Detrimental to Life and Health) từ Environmental Protection Agency (EPA -Cơ quan bảo vệ môi trường Mỹ) và 1 g trong 10 triệu lít nước đủ nguy hại đến cá(Xem bài báo khoa học của Solomon).

2.   KLN khối lượng riêng nặng nên khi bị phát tán sẽ dần chìm xuống dưới nên mới gây chết rất nhiều cá ở tầng đáy. Như các thông tin báo chí đăng có thể thấy cá sống ở lớp nước sâu bị ảnh hưởng nhiều hơn cá sống ở lớp nước mặt. Điều đó có thể là dấu hiệu cho thấy do các hợp chất chứa kim loại nặng chìm xuống dưới làm chết các loại cá và sinh vật dưới đáy biển.

3.   Kết luận kiểm tra của Sở NN&PTNT Thừa Thiên – Huế cho biết, nguyên nhân cá chết hàng loạt là do pH nước thay đổi đột ngột, chất lượng phú dưỡng () tăng cao đột ngột.  Câu hỏi đặt ra: “từ đâu ra và tại sao pH nước tăng đột ngột?”.


Đá ở khu vực Vũng Áng rất giống loại đá phosphorite: có lỗ nhỏ và màu ngả vàng.

Hình 1- So sánh đá ở khu vực Vũng Áng và đá phosphorite
Hình 2- Nước thải từ Formosa (trái) và nước thải từ quá trình khai thác vàng (phải)
b. Trong qui trình khai thác đá phosphorite sẽ thải ra nước thải màu vàng.
Nếu đúng như nhận định ban đầu nguyên nhân gây chết cá là từ nước thải của Formosa thì ta có thể liên hệ thấy nước thải này có màu vàng, rất giống với màu đặc trưng của nước thải khi khai thác phosphorite.
c. Cấu trúc của đá phosphorite điển hình thường có chứa gốc ion kim loại nặng và  :
(Một số ít ion bạc trong cấu trúc này có thể được thay thế bởi các loại kim loại nặng khác nhau). Khi khai thác đá phosphorite sẽ giải thoát một lượng lớn , ion Ag+ cũng như một số kim loại nặng vào nước thải.
d. Phosphoric acid là một acid yếu do đó với lượng lớn ion, theo nguyên tắc chuyển dịch cân bằng Le Chatelie, chiều phản ứng sẽ bị đẩy ngược để tạo nhiều ion OH- hơn [phản ứng thuỷ phân được thúc đẩy] và do đó nâng cao độ pH của nước.
e. Theo nghiên cứu của Salamon, chỉ cần 0,1 ppb (part per billions) lượng ion bạc là đủ giết cá.  0,1 ppb tương đương với 1 g cho 10 triệu lít nước.   (Hệ số biến đổi: 1 ppb = 1 g/1 triệu L)2
Trường hợp 2:  Nhiễm độc bởi cyanua
Trong kỹ thuật khai thác mỏ kim loại, NaCN thường dùng để chiết xuất vàng và các kim loại quí hiếm.  Thí dụ trong trường hợp chiết xuất vàng từ quặng, NaCN giúp biến vàng thành chất có thể tan trong nước theo phản ứng sau và đồng thời sản xuất NaOH, một bazơ mạnh theo phương trình sau:
4 Au + 8 NaCN + O2 + 2 H2O → 4 Na[Au(CN)2] + 4 NaOH
NaCN là một loại muối rất dễ tan trong nước. Do đó nếu không kết hợp với kim loại thì ion cyanua sẽ xuất hiện ở dạng ion trong nước thải.
1.   Vì phản ứng hóa học thải ra NaOH do đó nồng độ pH của nước sẽ tăng phù hợp với báo cáo của Sở NN&PTNT Thừa Thiên – Huế.
2.   Ion cyanua (CN-) tan trong nước là một chất cực kỳ độc.  Nó làm hệ thống hô hấp của động vật mất chức năng tiêu thụ oxy. Nồng độ IDLH của CN- là 25 g/ 1 triệu lít [14]. Tuy không độc bằng kim loại nặng nhưng với lượng lớn cyanua cũng có thể gây cá biển chết hàng loạt.
3.   Khu vực miền Trung được biết có nhiều mỏ vàng.  Do đó khả năng chất thải có từ việc khai thác vàng và kim loại quí hiếm cũng không phải là thấp (Xem Hình 2- so sánh nước thải của Formosa và nước thải từ quá trình khai thác vàng).

Tác hại có thể dự đoán trên diện rộng của sự việc ở Vũng Áng
Khi cống thải được đặt ở 2 km xa bờ biển thì cột nước thải có thể cao vài chục đến cả trăm mét.  Dòng hải lưu nơi đó đủ mạnh để phát tán chất độc trong diện rộng từ vài trăm đến ngàn km dễ dàng và nhanh chóng. Thực tế cho thấy tác hại đã lan ra trên 250 km bờ biển.
Hình 3- Cột nước thải và sơ đồ vùng biển nhiễm độc [8]
Theo lí thuyết, những chất này nếu là kim loại nặng thì tác hại của nó có thể là khôn lường và rất khó ước đoán. Các loại hải sản ở khu vực nhiễm độc đều có thể bị nhiễm nặng. 

Lượng độc tố có thể ngấm sâu xuống mạch nước ngầm và gây hại lâu dài. Tình trạng ở Vũng Áng có tầm nguy hại đến sức khỏe và mưu sinh của dân chúng trên diện rộng do dòng hải lưu và phân phối hải sản tiêu thụ trên cả nước chứ không chỉ giới hạn ở Vũng Áng. Lịch sử thế giới đã ghi nhận rất nhiều trường hợp thương tâm về việc nhiễm kim loại nặng từ môi trường và cuộc đấu tranh pháp lí không hề dễ dàng.

Một vài ví dụ đau thương được ghi nhận về nhiễm độc kim loại nặng

Hình 4- Nạn nhân bị nhiễm bệnh Minamata

Bệnh Minamata là đại thảm họa môi trường của Nhật – như cái giá phải trả cho việc quá nôn nóng phát triển kinh tế mà bỏ qua việc bảo vệ môi trường.  Từ năm 1932-1968, công ty Chisso (Nhật) sử dụng thủy ngân hữu cơ là chất xúc tác để sản xuất acetaldehyde, axit acetic và các chất dẻo. Methyl thủy ngân là chất kịch độc, độc đến nỗi chỉ vài giọt rơi vào da có thể dẫn đến tử vong ngay lập tức. Trong quá trình sản xuất, methyl thủy ngân được sinh ra và đổ thẳng xuống vịnh Minamata mà không qua bất kì một sự xử lý nào [9].
Thủy ngân phát tán trong môi trường nước, bám vào phù du và lắng xuống bùn. Cá hấp thụ oxy trong nước qua mang cá, tích lũy thủy ngân trong cơ thể. Khi ăn phải những con cá bị nhiễm độc đó, dần dần người ăn sẽ tích lũy lượng thủy ngân đáng kể trong cơ thể. Khi đi vào trong cơ thể người, thủy ngân tấn công thẳng vào hệ thần kinh trung ương, hệ nội tiết, và các cơ. Thủy ngân làm con người trở nên loạn trí, các khớp xương bị co rút, dẫn đến biến dạng cơ thể. Người mẹ nhiễm thủy ngân sẽ đẻ con ra quái thai, dị dạng hoặc bị nhiễm bệnh Minamata bẩm sinh. Hậu quả là hơn 17000 người dân phải gánh chịu căn bệnh này suốt hơn 60 năm [10].
Tác hại của việc khai thác KLN cho môi trường có thể biểu hiện trực quan hơn ở chung quanh khu vực nhà máy khai thác kim loại nặng ở Baotou, Trung Quốc, năm 2012 súc vật bị chết do nhiễm khí độc. Ngay cả cây ăn trái cũng èo uột và trái có mùi hôi thối [11].
Nếu là NaCN thì sao?
Tuy tính độc hại lâu dài của cyanua không tàn khốc như kim loại nặng, chất độc này có thể phá hủy hệ thần kinh và bộ phận hô hấp, thay đổi hồng cầu [15]. Người bị nhiễm độc rất khó thở và dễ bị chảy máu mũi. Những triệu chứng này không phù hợp lắm với triệu chứng tìm thấy ở những người bị ngộ độc do ăn cá nhiễm độc báo chí đã đưa thời gian gần đây [12].

Không ăn cá chết thôi chứ hải sản sống thì ăn không sao? Tắm biển cũng không sao?

Đây là một nhận định sai lầm trầm trọng.  Khi cá chết có nghĩa nồng độ chất độc đã vượt ngưỡng.  Nhưng cá còn sống không có nghĩa là không có bị ngấm chất độc. Tuy trường hợp cá chết do NaCN thì ít nguy hại hơn, nhưng nếu là kim loại nặng thì hệ quả lớn hơn nhiều.  Xin nhắc lại tất cả hải sản từ vùng ô nhiễm có xác suất hấp thụ độc tố rất cao đặc biệt là những loại sinh vật sống sát đáy. Những độc tố này tồn dư, tích luỹ qua chuỗi thức ăn. Do cơ thể con người không có khả năng thải kim loại nặng hiệu quả, nó sẽ tích lũy dần dần và gây tác hại lâu dài như nói trên.  

Đã có nghiên cứu chỉ ra lượng nhiễm độc thuỷ ngân vào cơ thể người từ việc ăn cá lên đến 95% [10]. Ngay cả lí do lần này không liên quan đến kim loại nặng thì việc chất độc tồn dư ở những con cá chưa đủ liều lượng giết chết cá là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Thậm chí đã có ngộ độc với người xảy ra ở Quảng Bình (Bố Trạch), Hà Tĩnh (Kì Anh) [12]. Do vậy, đây là một nhận định vô cùng nguy hiểm.  Người ngộ độc KLN qua đường tiêu hóa thường có triệu chứng bụng quặn đau, buồn nôn, tiêu chảy, nhức đầu và kiệt sức.

Bên cạnh đó, như chúng tôi đã đưa ra trước đó bên cạnh sự nhiễm độc do hô hấp và qua đường thức ăn thì chất độc có thể đi vào cơ thể qua da (niêm mạc). Do vậy, trong thời gian này hạn chế việc tắm biển, thậm chí các bạn tham gia điều tra nên có bảo hộ khi lặn sâu vào vùng nhiễm độc.

Không đưa ra lời cảnh báo để tránh việc chặn đi đường sống của hàng triệu dân nghèo?
Cũng có một vài ý kiến cho rằng, khi chưa có bằng chứng cụ thể chúng ta không đưa ra nhận định để tránh làm mất đi nguồn sống của người dân hay làm nhân dân hoang mang. 

Theo chúng tôi đây là một nhận định hết sức sai lầm. Khoa học ngoài việc tìm ra bằng chứng còn có chức năng dự báo để đề phòng trường hợp xấu nhất. Chúng ta đề phòng trường hợp xấu nhất nhưng mong đợi vào tình huống khả quan nhất. Nếu chúng ta không cảnh báo kịp thời, hậu quả sẽ lan nhanh, sâu và rộng hơn cho cộng đồng đến mức độ không còn khả năng kiểm soát được. Như ví dụ trên: vụ nhiễm độc Minamata cũng được phát hiện nhờ vào lời cảnh báo của viện trưởng Hosokawa của bệnh viện Kumamoto, khi nghi ngờ nhiễm độc thủy ngân hữu cơ của các bệnh nhân. Tại thời điểm đó, sự việc như này chưa hề có tiền lệ trước đó [10].  Chúng ta đi sau nên học những bài học của người đi trước để tránh sai lầm. Hơn nữa việc chúng ta được cảnh báo là để chúng ta biết và đề phòng chứ không hề vì thế mà sợ hãi.

Những phát ngôn thiếu trách nhiệm
Thời gian gần đây nhiều cơ quan chức năng nhà nước đưa ra kết luận “nguyên nhân cá biển chết hàng loạt là do độc tố” [13]. 

Về điều này, một người dân không có hiểu biết về khoa học cũng có thể kết luận được, đặc biệt là những nạn nhân trúng độc phải cấp cứu do ăn đồ biển ở khu có cá chết.  Có hai nguyên nhân cá biển chết hàng loạt: (1) báo hiệu sắp có thiên tai từ động đất hay núi lửa ở thềm lục địa (điều này xưa nay chưa bao giờ xảy ra ở Việt Nam); (2) có sự thay đổi lớn về số lượng vi sinh vật trong vùng nước (hiện tượng nước nở hoa, hay dịch bệnh) và (3) chất kịch độc do con người thải ra trong nước biển.  Kết luận của cơ quan chức năng chỉ khẳng định rằng chúng ta sẽ không có thiên tai.  Điều 90 triệu dân Việt cần biết từ cơ quan chức năng là xác định cá chết và người dân bị ngộ độc là do hóa chất gì để cộng đồng khoa học có thể hổ trợ tìm phương án giải quyết.

Lãnh đạo Formosa nói 300 tấn hóa chất nhập về sử dụng để tẩy rửa một số đường ống không gây hại và với khu công nghiệp thì chỉ “bé như hạt gạo” [13].  Kết luận của lãnh đạo Formosa rất mập mờ và khó hiểu, gây phẫn nộ cho rất nhiều người dân Việt Nam.  Xin phép được hỏi hóa chất tẩy rửa đường ống đó có tên hóa học là gì?  Nếu lãnh đạo Formosa không trả lời được thì xin cho biết tên thương mại là gì? Chi cục Hải quan Hà Tĩnh có thể cho dân biết thông tin cụ thể về 300 tấn hóa chất này không?

Mới đây lãnh đạo Formosa còn tuyên bố để phát triển kinh tế việc chết vài con cá biển là chuyện nhỏ và là cái giá phải đánh đổi.  Chỉ tiếc là việc chết cá biển không phải là chuyện “bé như hạt gạo” mà nó có thể là cảnh báo cho một tai họa còn khủng khiếp hơn chất độc màu da cam sắp đổ xuống các thế hệ tiếp theo của Việt Nam.

Kết luận
Có thể coi sự việc nghiêm trọng này là một thảm họa quốc gia, một quốc nạn tác hại khôn lường và lâu dài. Với sự nguy hiểm của chất độc chúng tôi cho rằng cần có một nghiên cứu toàn diện với sự hỗ trợ của cộng đồng khoa học quốc tế như World Health Organization (WHO) và nên khẩn cấp trong thời gian này.  Chính phủ cần yêu cầu Formosa dừng ngay việc xả nước thải ra biển cho đến khi có kết quả điều tra chính thức. Các cơ quan luật pháp cũng như các luật sư cần thu thập thông tin đầy đủ để có thể bắt buộc Formosa bồi thường thiệt hại cho dân về sức khỏe cũng như thiệt hại kinh tế nếu sự thật chất độc là do Formosa thải ra.  Trong khi chờ kết luận của cơ quan điều tra thì người dân tạm dừng tiêu thụ các loại hải sản và không đi tắm biển.  

Người dân ở vùng bị nhiễm, cần phải xét nghiệm mẫu nước sinh hoạt và sản xuất nơi mình đang sống. Chúng tôi đã có bài viết hướng dẫn cách lấy mẫu và gửi đi xét nghiệm để có kết quả chính xác (xem http://www.vjsonline.org/news/h%C6%B0%E1%BB%9Bng-d%E1%BA%ABn-c%C3%A1ch-l%E1%BA%A5y-m%E1%BA%ABu-m%C3%B4i-tr%C6%B0%E1%BB%9Dng-bi%E1%BB%83n-n%C6%B0%E1%BB%9Bc-v%C3%A0-tr%E1%BA%A7m-t%C3%ADch).  Nếu các bạn cần tư vấn thêm về cách xử lý nước hoặc trao đổi về các kết quả nhận được có thể gửi email cho chúng tôi. Nếu có điều kiện hãy dùng máy lọc để lọc nước trước khi dùng kể cả đó là nguồn nước sinh hoạt. 

 Đồng thời chúng ta cũng nhanh chóng phổ biến đến người dân, để nhân dân an tâm, có biện pháp đề phòng và cũng cần đề phòng các lực lượng mê tín dị đoan lợi dụng hiện tượng này để tung tin đồn nhảm và trục lợi. Hơn lúc nào hết người dân cần tự mình trang bị những kiến thức cần thiết để bảo vệ cho chính bản thân và gia đình.

Tài liệu tham khảo
2- Frances Solomon, ‘Impacts on aquatic ecosystems and human health’, Mining.com (April, 2008)  http://www.infomine.com/library/publications/docs/Mining.com/Apr2008c.pdf
4- Tác hại của KLN: ”Heavy Metals Toxicity and the Environment”. http://www.ncbi.nlm.nih.gov/pmc/articles/PMC4144270/
5- Lars Järup, Hazard of heavy metal contamination, British Medical Bulletin 2003; 68: 167–182. http://bmb.oxfordjournals.org/content/68/1/167.full
10- Sách của bộ Môi trường Nhật Bản (Japanese Ministry of the Environment -     ) https://www.env.go.jp/chemi/tmms/pr-m/ mat01/en_full.pdf
T.T.T.T – T.M.L – T.N.T

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Wednesday, April 27, 2016

Quốc tang tháng Tư - Nước mất nhà tan


Quốc tang tháng Tư - Nước mất nhà tan
Người Đưa Tin (Danlambao) - Đời người ai cũng có những ngày đáng ghi nhớ dù buồn hay vui. Cũng có những tháng ngày không muốn nhớ nhưng chẳng thể nào quên. Tháng tư là tháng hằn sâu trong ký ức người miền Nam bất chấp thời gian vẫn trôi theo quả đất xoay tròn. Tháng tư là tháng của tang thương và chết chóc, là tháng của chia cắt lòng người, là nguyên nhân mối hận thù Nam Bắc càng được bên thắng cuộc đào sâu hơn mỗi độ tháng tư về. Tháng tư là ngày người sống để tang cũng là ngày giỗ cho người chết. Tháng tư là tháng để cộng sản nhảy nhót, đàn đúm, ăn chơi trên nỗi đau của chính đồng bào miền Nam VN. Tháng tư không chỉ là ngày đáng nhớ mà còn là ngày đáng nguyền rủa nghịch tử ca ngợi cộng sản mà quên đi cộng sản chính là thủ phạm đã giết cha mình để muối mặt tung hê "Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng". Tháng tư là một câu chuyện dài nhục nhã được viết lên bởi đạo quân chuyên đánh thuê cho Liên xô và Trung cộng như chính Lê Duẫn thú nhận sau 1975.


Người miền Nam được hưởng nền giáo dục không sắt máu, Thầy Cô không dạy hận thù giai cấp, cũng chẳng ai nói với học sinh thế nào là cộng sản. Học sinh như tờ giấy trắng mà Thầy Cô không muốn chúng bị vấy bẩn trước lúc họ trưởng thành. Tính dân tộc nhân bản và khai phóng của người miền Nam đã hình thành nên chính thể Việt Nam Cộng Hòa. Trượng phu không đá người dưới ngựa và luôn dang rộng vòng tay kêu gọi những người lầm đường lạc lối trở về với chính nghĩa quốc gia. Sự nhân đạo biết tôn trọng dân chủ, nhân quyền của chính thể Việt Nam Cộng Hòa đã tạo cơ hội sống còn cho thành phần phản loạn. Cộng sản lợi dụng triệt để sự tự do báo chí thời VNCH để xúi giục những tên trí thức háo danh trở cờ ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản viết vô số bài viết để bôi nhọ chính chế độ đã cưu mang họ và gia đình. Chính sự phản trắc, ăn cháo đái bát của thứ gọi "Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam" đã giúp cộng sản Bắc Việt biến miền Nam thành địa ngục trần gian. Thật chính đáng và phải đạo khi gọi 30.04.1975 là Ngày Quốc Hận. Vâng, không thể có tên gọi nào khác có thể lột tả hết bản chất tham tàn của cộng sản chỉ bằng ba chữ Ngày Quốc Hận.

Từ Quốc Tang đến Quốc Hận

Là thường dân sinh sau đẻ muộn, không một ngày cầm súng dù bên này hay bên kia. Chúng tôi không phải là quân nhân, chúng tôi quan sát bằng mắt thấy tai nghe và bằng trải nghiệm sống qua hai chế độ. Chính sự bất công, nếu không nói là bản chất tàn ác của cộng sản dành cho bên thua cuộc, buộc chúng tôi, những thường dân lao động phải "tham chiến" trên mặt trận truyền thông, và chúng tôi sẵn sàng lấy sinh mạng của mình để bảo vệ sự thật, góp phần mang sự thật đặt về đúng vị trí của nó, bất chấp mọi rủi ro dù là người đang sống trong nước. Và, cũng xin nhớ cho rằng không chỉ có người miền Nam mới chống cộng sản. Hàng loạt những bài viết chống cộng sản cũng như cám ơn VIệt Nam Cộng Hòa trên Dân Làm Báo cho thấy không ít các tác giả từng thuộc "nòi cộng sản". Đó chính là sức mạnh của truyền thông đã đơm hoa kết trái trên nền tảng của sự thật. Khí cụ của chúng tôi là Công lý và Hòa bình, là chiếc gậy sự thật để đập những con chó dữ đeo lủng lẳng dưới cổ bằng cấp giáo $ư, tiến $ĩ, $ử gia do cộng sản huấn luyện và đào tạo chỉ để nói láo. Là những tài liệu bất khả phản biện như những chiếc rọ mõm, khóa mồm những chú chó sủa bậy ven đường. 

Không cần bà Dương Thu Hương ngồi bệt xuống đường khóc khi biết bị cộng sản lừa gạt về miền Nam VN. Không cần đọc "Nền văn minh đã thua chế độ man rợ". Cũng chẳng cần "Tiếng vỗ cánh của bầy quạ đen" hay "Thiên đường mù" để lột tả bản chất cộng sản. Chính thể VNCH biết rõ, rất rõ thế nào là cộng sản từ sau Hiệp định Genéve 1954. Thường dân chúng tôi cảm phục chính thể VNCH cũng như tầng lớp nhân sĩ trí thức thứ thiệt của miền Nam không cộng sản, bởi chưa tìm được bất kỳ tài liệu nào cho thấy VNCH vu khống bịa đặt về tội ác đảng cộng sản, đứng đầu là Hồ Chí Minh. Điều không thể phủ nhận là VNCH không sát hại hoặc thủ tiêu người đối lập. Tất cả đều được thể hiện chính kiến kể cả khi VNCH biết rõ ai là kẻ thân Cộng. Ngược lại, thứ gọi là lịch sử đảng thì lại quá nhiều dối trá, trơ trẻn đến đứa con nít cũng biết đó là sự thối nát trong hệ thống nhồi sọ, mệnh danh giáo dục. Theo thiển ý của thường dân chúng tôi đó là tín hiệu của sự suy vong, đe dọa đến cả sự tồn vong của dân tộc. Một đất nước mà môn sử bị tẩy chay bởi học sinh, bị ruồng bỏ và không được chấp nhận chỉ còn hai cách để lựa chọn hoặc phải đào thải cộng sản, hoặc người VN dần mất gốc trên chính quê hương mình.

Paris. Đại lộ Gay Lussac, 3 giờ chiều ngày 27 tháng 4, 1975, sinh viên các đại học Paris, đại học Orsey đeo tang diễu hành... Việt Nam mất vào tay cộng sản 3 ngày sau đó. RFA files

Ai là "Tác giả" Ngày Quốc Hận?

Xin thưa ngay rằng chính đảng cộng sản đã chấp bút viết nên chương sử ô nhục mà bất cứ người có lương tri nào cũng thấy chính sự ngu ác của đảng cộng sản đã làm ô uế giòng sử Việt. Cũng như chính sự kỳ thị ngược đãi đến khắc nghiệt đối với bên thua cuộc là nguyên nhân gây hận thù, làm ly tán lòng người, triệt tiêu nhân lực, tài lực của VN đến tận ngày nay. Quân Dân Cán chính VNCH không tự nhiên gọi 30.04.1975 là Ngày Quốc Hận mà hình thành từ những gì họ phải chịu đựng bởi một chế độ mất hết tính người. Sẽ không có Ngày Quốc Hận nếu không có sự trả thù hèn hạ đứng đầu là Lê Duẩn. Sẽ không có Ngày Quốc Hận nếu cộng sản không thủ tiêu 165.000 Quân dân cán chính VNCH trong các trại tù từ Nam chí Bắc. Sẽ không có Ngày Quốc Hận nếu dân lành không bị cướp nhà, cướp tài sản qua các lần đổi tiền, đẩy người dân miền Nam lên vùng rừng thiêng nước độc mệnh danh vùng kinh tế mới chỉ vì họ sống trong chính thế VNCH. Sẽ không có Ngày Quốc Hận nếu cộng sản không phách lối, ngạo mạn tuyên bố "Nhà Ngụy ta ở, vợ Ngụy ta lấy, con Ngụy ta sai!". Người cộng sản hãy đặt mình vào vị trí của nạn nhân sẽ thấy người miền Nam vẫn còn quá bao dung với kẻ thù cộng sản, khi nhẹ nhàng gọi ngày cộng sản cưỡng chiếm miền Nam là Ngày Quốc Hận.

Ai tô son trát phấn cách giả tạo để Ngày Quốc Hận 30.04 càng hằn sâu lòng dân tộc? 

Không phải sự chiến thắng nào cũng hàm chứa sự khôn ngoan và chính nghĩa. Cũng như không cứ chiến thắng bằng vũ lực là tài giỏi, bởi chiếm được nước người nhưng không thu phục được lòng dân, thì sự chiến thắng là phi nghĩa, bởi khác nào cưỡng bức cả một dân tộc mà cái giá phải trả là đất nước ngày càng lụn bại vì không được người dân ủng hộ. Đó là lý do đảng cộng sản chấp nhận quỳ gối trước Trung cộng để bảo vệ chế độ. Cứ nhìn vào các "Đặc khu căn cứ" của Trung cộng trên khắp đất nước VN, khu vực cấm người VN léo hánh như Formasa Hà Tĩnh, sẽ thấy Ngày Quốc Hận rất đậm đả bản sắc dân tộc của người miền Nam.

Điều ai cũng nhận thấy là cứ mỗi tháng tư là cộng sản lại cờ đảng rợp trời (Cờ đỏ sao vàng không phải cờ truyền thống của dân tộc VN - xem tài liệu). Các loa phường lại lôi "Mỹ - Ngụy" ra để chứng minh 41 năm "đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào". Rồi sao nữa? Viết ra thêm buồn, chỉ thấy trai lao nô bốn phương, gái làm đĩ tám hướng. Thậm chí gái mại dâm VN đứng đầu danh sách bán dâm quốc tế. Người dân bị cộng sản xem như món hàng để "xuất khẩu" lao động. Thứ gọi là văn hóa cộng sản hạ thấp nhân phẩm của người VN. 

Có một chi tiết đảng cộng sản không dám thừa nhận khi cuộc chiến kết thúc, là theo tài liệu được giải mật từ phía Mỹ thì cộng sản Bắc Việt đã tuyên bố đầu hàng vô điều kiện năm 1973, ngay khi cuộc chiến chưa kết thúc thì sao gọi cộng sản là "bên thắng cuộc"? Cuộc chiến phi nghĩa của đảng cộng sản chỉ ra rằng cộng sản Bắc Việt cũng chỉ là con rối trên bàn cờ chính trị giữa Mỹ và Trung cộng. Một đạo quân đánh thuê không hơn kém.

Thuyền nhân tội ác của đảng cộng sản VN

Chưa có con số thống kê chính thức có bao nhiêu người bỏ mạng khi vượt biển tìm tự do. Chỉ ước lượng không dưới nửa triệu người VN thà chọn cái chết ngoài biển hơn là phải chung sống với cộng sản. Chính sự trả thù hèn hạ của cộng sản đối người miền Nam cũng như sự kỳ thị lý lịch ba đời, xem dân như kẻ thù dẫn đến thảm trạng thuyền nhân. Và càng tồi tệ hơn khi cộng sản cố tình áp lực nước sở tại để đục bỏ tượng đài thuyền nhân, nhằm xóa dấu tích tội ác. Hành động đó cho thấy cộng sản rêu rao "HGHH" chỉ nhằm mục đích chiêu dụ để lừa bịp cộng đồng Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại. Chỉ những kè xem miếng ăn lớn hơn danh dự làm người, xem nhẹ hàng triệu oan hồn nạn nhân cộng sản, đạp lên nỗi đau của toàn dân tộc mới muốn cộng sản tồn tại. Với thường dân trong nước chúng tôi luôn giữ vững lập trường diệt cộng sản hoặc bị cộng sản diệt. Quyết không thỏa hiệp với cộng sản dưới mọi hình thức cho dù phải trả giá bằng sinh mạng. Chúng tôi đã tận mắt chứng kiến bia mộ của tử sĩ VNCH tại nghĩa trang quân đội Biên hòa bị đục phá, tận mắt chứng kiến những phần mộ chỉ còn nắm đất "vô danh" cũng như ác tâm của những kẻ cố tình trồng cây có rễ lan rộng để những phần mộ bị đào xới cách tự nhiên. Cộng sản chỉ qua mắt được người nhẹ dạ, với thường dân chúng tôi khó thể đội chung trời, đạp chung đất với cộng sản

Cuộc chạy trốn cộng sản vẫn chưa dừng lại

41 năm miền Nam, hơn 3/4 thế kỷ miền Bắc cộng sản xây thiên đàng xã nghĩa. Thực trạng người dân chạy trốn cộng sản cũng như cố gắng chuyển tài sản ra nước ngoài bằng đủ mọi hình thức. Câu hỏi đặt ra là XHCN là cái quái quỷ gì mà người dân và cả giới chức cộng sản cũng muốn chạy trốn nó? Cần sống bao lâu, cần học tới đâu để có thể nhìn ra bản chất cộng sản là nguyên nhân của mọi tai họa? 

Dân số VN ngày nay trên dưới 70% là thế hệ sau 1975. Với truyền thông bưng bít thông tin của cộng sản, đa số họ không biết VN có một miền Nam không phải XHCN, không cần "đĩnh cao trí tuệ" của cộng sản lãnh đạo, từng phát triển hơn cả Singapore. Thống nhất để làm gì để cả nước nghèo đói tủi nhục triền miên và mãi quanh quẩn với xóa đói giàm nghèo, mồm thì chửi tư bản nhưng lại đến các nước tư bản cầu cạnh để được chiếc vé TPP cũng như xin viện trợ. Vu vạ, chụp mũ "Ngụy" làm gì trong khi mồm xoen xoét chuyện "HGHH", lại phét lác gọi cộng đồng Việt tỵ nạn cộng sản là khúc ruột ngàn dặm? 

Cộng sản sẽ không bao giờ bắt kịp cũng chẳng bao giờ học được bí quyết mà chính thể VNCH đã khá thành công trong việc an sinh xã hội và phát triển đất nước. Không có dân chủ và nhân quyền, cộng sản như gái đĩ về chiều ra ngã tư đường kêu gọi lòng thương hại vì nghèo dốt nên phải suốt đời lấy mồm làm đĩ. Đó là sở trường của tuyên giáo cộng sản. Đến các nước như Lào. Campuchea chính thức vượt mặt chế độ cộng sản thì chuyện giới chức cộng sản muốn giành lại vị trí số một mệnh danh "Hòn ngọc Viễn đông" như đã từng giống như ở truồng lại muốn đeo dây nịt.

Sài Gòn Ngày Quốc Hận 2016


__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

PARIS KÊU GỌI BIỂU TÌNH QUỐC HẬN 30/04/2016 - “TINH THẦN VIỆT NAM CỘNG HÒA BẤT DIỆT”


QU
C H
N
-
TH
B
Y 30-04-2016
quochan003.jpg
Affiche 41 nam Quoc Han 2016.jpg
Lời kêu gọi tham gia biểu tình
41 năm ngày Quốc Hận

“TINH THẦN VIỆT NAM CỘNG HÒA BẤT DIỆT”

Năm 2016 đánh dấu 41 năm đảng csVN thống trị đất nước Việt Nam, từ Bắc chí Nam đã đưa dân tộc đến tận cùng nhục nhã và uất hận.
Ngày hôm nay, người Việt tỵ nạn csVN khắp nơi trên thế giới vẫn luôn nêu cao ý chí Tinh Thần VNCH bất diệt trong lòng người dân Việt Nam. Tại Việt Nam người dân đã không còn sợ hãi trưóc sự đàn áp thô bạo của csVN, người dân trong nước đã bày tỏ tinh thần VNCH bất diệt qua các hình thức đấu tranh với trang phục, phù hiệu và ngay cả biểu tượng cờ vàng ba sọc đỏ, đã được trân trọng vinh danh trên khắp ba miền đất nước.
41 năm đã trôi qua, đảng csVN không thể khống chế, đàn áp được ý chí sắt đá của dân tộc Việt được nữa, ngày tàn của bè lũ việt gian bán nước đã điểm, chế độ cộng sản phi nhân đang trên đà xụp đổ.
Thưa quý đồng hương tại Paris, vùng phụ cận và trên toàn nước Pháp, mọi giới, mọi lứa tuổi, hãy tụ tập đông đảo để cùng nhau giương cao ý chí TINH THẦN VNCH BẤT DIỆT, và tranh đấu cho quê hương và xứ sở trong dịp Tưởng Niệm 41 năm ngày toàn đất nước Việt Nam bị đảng csVN thống trị 30-4-1975 / 30-4-2016.

Trân trọng kính mời quý đồng hương Người Việt Tỵ Nạn cộng sản tại Pháp tham dự :

Biểu tình gần toà đại sứ việt cộng
Thứ Bảy ngày 30-04-2016
từ 14 giờ 00 - 18 giờ 00
Place du PEROU
ngã tư Bd Haussmann và rue Miromesnil
75008 Paris - métro Miromesnil (ligne 9)










--
bacninh

__._,_.___


Tuesday, April 26, 2016

Nói thật không sợ mất lòng (kỳ 17)


Nói thật không sợ mất lòng (kỳ 17)

Hữu Minh

Câu chuyện thứ 17: Tiếp tục bạch hóa những điều trái khoáy đến kỳ lạ trong cái thể chế tự phong “Dân chủ đến thế là cùng”!
Liên tiếp trong những tuần qua, trên chính trường trước, trong và sau Đại hội XII, dồn dập diễn ra các trò chơi (thủ đoạn) chính trị vừa thâm độc, vừa xảo trá, vừa lưu manh, lại vừa trơ trẽn, lố lăng. Thế mà trên các diễn đàn chính thống của Đảng và Nhà nước thì lại vẫn cứ tiếp tục rùm beng cái điệp khúc “Đại hội đã thành công rất tốt đẹp”, “Dân chủ đến thế là cùng”, … Với thói quen nghề nghiệp, chúng tôi tiếp tục cất công lục tìm những bài viết mới nhất về chủ đề này trên các loại báo chí, nhằm góp phần phản bác những luận điệu ngụy biện, lừa mỵ của bọn họ, góp phần thức tỉnh một bộ phận người dân đang bị mê hoặc và ngộ nhận. Sau đây là vài kết quả thu lượm được mà chúng tôi vừa biên tập lại.

1- Cơ chế kiểm soát quyền lực nhà nước
Ai cũng đều biết Nhà nước là Trung tâm quyền lực của mọi thể chế xã hội thông thường. Thế nên xu hướng của Đảng lãnh đạo ở Việt Nam là cố tìm cách thâu tóm, chi phối, thao túng mọi quyền lực, mà quan trọng nhất và trước hết là quyền lực nhà nước. Và họ gán cho cái tham vọng đó các mỹ từ rất dễ nghe: lãnh đạo đúng định hướng, chỉ đạo sát sao, phối hợp hiệu quả, giúp đỡ tận tình, …! 

Mặt khác họ vẫn ra sức tuyên truyền để người dân phải hiểu đó là yêu cầu tất yếu của sự lãnh đạo, nhằm bảo đảm định hướng xã hội chủ nghĩa, phát huy quyền làm chủ của nhân dân. Họ cố tạo ra cho được sự đồng thuận giữa dân với Đảng, để dân không nhận ra “tim đen” của họ là tiếm quyền, lạm quyền, độc tài toàn trị. 

Trong những năm đổi mới, giới nghiên cứu lý luận đã rất chú ý đến vấn đề dân chủ hóa đời sống chính trị trong Đảng và ngoài xã hội. Một trong những nội dung mới nổi lên của chủ đề này là cơ chế kiểm soát quyền lực nhà nước. Tạp chí Cộng sản trong hai số đầu năm 2016 (số tháng 2 và số tháng 4) đã đăng tải liên tiếp hai bài nghiên cứu của các nhà lý luận của Đảng (trong đó có một GSTS). 

Nội dung chủ yếu của các bài viết đó là các tác giả muốn chứng minh cho rõ những đổi mới về nhận thức và chủ trương của Đảng trong việc xây dựng và thực hiện cơ chế kiểm soát quyền lực nhà nước, nhằm làm cho quyền lực nhà nước không bị tha hóa, bộ máy nhà nước luôn trong sạch, vững mạnh, hoạt động lập pháp, hành pháp và tư pháp ngày càng hiệu quả. Nội dung vấn đề rõ ràng là rất hợp lòng dân!

Họ nói có vẻ chân thành rằng, nhận thức của Đảng đã thực sự đổi mới, từ chỗ không xem kiểm soát quyền lực nhà nước là một tất yếu khách quan đến chỗ đã thừa nhận Nhà nước pháp quyền, trong đó kiểm soát quyền lực nhà nước là một yếu tố không thể thiếu vắng trong tổ chức và hoạt động của nhà nước.

Họ nhắc lại những quy định của Hiến pháp 2013, như: Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân, do nhân dân làm chủ; tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân; quyền lực nhà nước là thống nhất, có sự phân công, phối hợp, kiểm soát giữa ba quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp,…

Họ điểm lại những nội dung chính trong cơ chế kiểm soát quyền lực nhà nước ở Việt Nam đã được đề ra để thực thi, như:
– Các hoạt động giám sát tối cao của Quốc hội, của các cơ quan của Quốc hội và của các đại biểu Quốc hội, và do đó Quốc hội đã được xem là một thiết chế quan trọng nhất trong cơ chế kiểm soát quyền lực nhà nước.

– Công tác thanh tra, kiểm tra trong bộ máy hành pháp là sự kiểm soát quyền lực nhà nước thường xuyên từ bên trong.
– Báo chí được coi là một thành tố cấu thành cơ chế kiểm soát quyền lực nhà nước, ở bên ngoài bộ máy nhà nước, …
Nhưng chúng ta thử nhìn lại xem thực chất của những luận giải trên là thế nào.

Thừa nhận Nhà nước pháp quyền nhưng phải thêm cái đuôi xã hội chủ nghĩa, tức không phải là nhà nước pháp quyền theo nghĩa phổ quát! Thừa nhận quyền lực nhà nước có ba quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp, nhưng lại buộc phải thống nhất, có phân công, phối hợp, kiểm soát (của ai?), tức không phải “tam quyền phân lập” như thế giới văn minh! Quốc hội được coi là một thiết chế quan trọng nhất trong cơ chế kiểm soát quyền lực nhà nước, nhưng thực tế là Quốc hội không hề có thực quyền, mà chỉ là một thiết chế “bù nhìn”, làm theo gậy chỉ huy từ trên xuống (của ai?)! Và thử hỏi các hoạt động giám sát của Quốc hội đã đóng góp được bao nhiêu trong việc ngăn chặn sự tha hóa quyền lực nhà nước, ngăn chặn độc quyền, lạm quyền, tham nhũng, …? Còn báo chí do không có tự do nên thông tin trên hơn 700 tờ báo các loại chỉ có một giọng điệu xuôi chiều, chỉ là bóp méo và bưng bít sự thật, chỉ là dối trá, … vì tất cả chỉ có một Tổng Biên tập (của ai?)!

Nhìn thẳng vào sự thật đang hiện hữu, chúng ta thử đánh giá thẳng thắn xem Nhà nước này có phải là Của Dân, Do Dân, Vì Dân không. Họ đại diện cho quyền lợi của ai chứ đâu phải cho Dân! Họ tự bầu chọn nhau, chứ có do Dân bầu chọn ra đâu. Hoạt động của họ đã mang lại lợi quyền gì cho Dân? Làm mất đi lợi quyền gì của Dân? Họ phấn đấu vì Dân hay vì Đảng? Trong thể chế chính trị hiện hữu thì đâu có chuyện “Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân”, Nhân dân đâu có được làm chủ, mà đang làm đầy tớ đúng nghĩa.

Và cũng rất lạ là trong cơ chế kiểm soát quyền lực nhà nước không thấy nói đến vai trò thực sự của nhân dân, mặc dù nhân dân luôn được cho là chủ thể số một của xã hội, quyền lực cao nhất là quyền lực của nhân dân. Họ nói vai trò của dân trong cơ chế này chính là vai trò của Quốc hội và Hội đồng Nhân dân các cấp, vì các cơ quan này là do dân cử. Nhưng ai mà chả biết ở Việt Nam ta, Quốc hội và Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ là cơ quan dân cử “bù nhìn”, không có thực quyền, bao gồm toàn là người của Đảng.

Họ đã cố chứng minh đó là những sáng tạo của Đảng, phù hợp với quy luật phát triển và xu hướng chung của thế giới. Nhưng hầu như tất cả các lập luận chỉ là một thuật ngụy biện bằng các chiêu thức đánh tráo khái niệm, cắt xén nội hàm và né tránh thực tiễn!

Và, điều quan trọng nhất mà bạn đọc trông đợi các tác giả sẽ nói ra, nhưng tuyệt nhiên họ đã im re! Đó là, trong thể chế toàn trị này, quyền lực tối cao không thuộc về nhân dân, cũng không thuộc về nhà nước, mà là thuộc về Đảng lãnh đạo. Đó là Quyền lực Đảng, một thứ Siêu quyền lực, đứng trên quyền lực của nhân dân, đứng trên quyền lực nhà nước, đẻ ra quyền lực nhà nước, đứng trên Hiến pháp và pháp luật, đẻ ra Hiến pháp và pháp luật. 

Đã đặt ra cơ chế kiểm soát quyền lực nhà nước thì sao lại không cần có cơ chế kiểm soát Siêu quyền lực, cái quyền lực gốc đó? Vậy thì ai kiểm soát Siêu quyền lực? Và nếu không kiểm soát được Siêu quyền lực mà chỉ kiểm soát quyền lực nhà nước thôi thì mục đích đặt ra cho kiểm soát quyền lực nhà nước sẽ là vô nghĩa, sẽ bị vô hiệu hóa và trở thành trò cười! 

Hiến pháp 2013 đã có điều 4 mà lại không có điều khoản về khuôn khổ pháp luật của việc thực thi điều 4 đó, và chờ mãi cũng không thấy Luật cụ thể về điều 4 đó (sự lãnh đạo của Đảng)! Đảng tự cho mình có quyền lãnh đạo nhà nước và xã hội, nhưng Đảng phải chịu trách nhiệm như thế nào về chất lượng lãnh đạo đó? Đảng đề ra đường lối, chủ trương sai (rất nhiều rồi đấy) thì Đảng có phải chịu trách nhiệm trước Nhà nước và xã hội không, có phải chịu kỷ luật không, ai được giao quyền xử lý những sai phạm của Đảng? … Đúng là một lỗ hổng rất lớn trong tư duy lý luận của các tác giả! Đó là một thiếu sót vô tình do trình độ non kém, hay là một sự cố ý quên?

(Và cũng có thể nêu thêm một lỗ hổng nhỏ hơn trong các bài viết trên, đó là cơ chế kiểm soát quyền lực của Quốc hội – cơ quan lập pháp cao nhất (tuy là danh nghĩa). Chất lượng làm luật của Quốc hội thì do ai kiểm soát?).

Lỗ hổng lớn trong tư duy lý luận nêu trên chính là biểu hiện đương nhiên của cái lỗ hổng lớn trong thực tiễn kiểm soát quyền lực ở thể chế này. Và, đây là chỉ dấu quan trọng nhất, gốc rễ nhất của cái bản chất phi dân chủ hiện nay ở nước ta, dưới sự độc quyền toàn trị của Đảng Cộng sản Việt Nam. Thế mà TBT vẫn cứ rất tâm đắc ca hoài cái điệp khúc “Dân chủ đến thế là cùng”!

2- Đảng có quyền đứng ngoài và đứng trên pháp luật
Chỉ cần nghe lại một vài mẩu chuyện đi kèm với lời bình, trong muôn vàn chuyện thường ngày, của người dân mà chúng ta bắt gặp ở bất cứ đâu, cũng đủ cảm nhận được nỗi bức xúc đang bị dồn nén của xã hội, trước sự thao túng quyền lực từ phía Đảng. 

Này nhé:
– Chuyện tuyên thệ trước Quốc hội của ba trong bốn vị “tứ trụ” làm cho công luận phải bật ra câu hỏi: Tại sao vị thứ tư có quyền lực cao nhất và trách nhiệm lớn nhất lại không phải tuyên thệ trước nhân dân? Hay là vì hoạt động lãnh đạo của Đảng không phải là vì dân vì nước? Nếu như tuyên thệ là một quy định mới của luật pháp Việt Nam thì tại sao lại có ngoại lệ đó? Phải chăng cách hành xử trịch thượng đó của Đảng và TBT là một minh chứng nữa về sự coi thường dân, coi thường pháp luật, tự cho mình có quyền đứng ngoài và đứng trên pháp luật, từ phía Đảng lãnh đạo? Như thế mà dám gọi là bình đẳng trước pháp luật à? Mà dám coi là dân chủ, công bằng và văn minh à?

– Chuyện Thiếu tướng Phó giám đốc Công an Tp HCM giải trình lý do ngành Công an phát hiện và điều tra được quá ít các nghi phạm tham nhũng so với thực trạng, là do chỉ thị 15 của BCT đang tạo ra rào cản lớn, chưa tháo gỡ ra được. Trong chỉ thị này có quy định khi phát hiện được một nghi can tham nhũng (hoặc bất cứ tội danh nào) mà là đảng viên thì Công an không được phép điều tra, nếu chưa có sự trao đổi và được sự đồng thuận của cấp ủy Đảng đang quản lý đảng viên đó. Công an được giải thích đó là biện pháp cần thiết để bảo vệ Đảng! 

Đúng là chỉ thị đó đã như trói tay Công an lại, bởi vì chỉ có đảng viên là quan chức mới có thể tham nhũng, mà không cho điều tra chính là né tránh, là ngăn trở việc bắt giữ và xử lý. Công luận còn cho biết thêm, trước đó BCT cũng đã từng ban hành các chỉ thị có nội dung tương tự, đó là các chỉ thị 68, 86, 52. Nếu sự thật là như vậy thì quả là một thái độ ngạo ngược của Đảng, dám ngang nhiên xéo giẫm lên pháp luật, tự tạo ra cho đảng viên của mình một thứ đặc quyền bất chính! 

Vậy thực hư thế nào, xin TBT và Đảng của ông hãy trả lời và lý giải cho dân được rõ!

– Rồi lại chuyện xử án, rất nhiều vụ án tương tự giữa bị can là dân thường và bị can là đảng viên mà mức án lại rất khác nhau, một bên nặng và một bên rất nhẹ, thậm chí chỉ là án treo hoặc xử phạt hành chính. Như vậy dù Đảng có luôn mồm nói “Phải bình đẳng trước pháp luật”, nhưng thực tế lại là “Nói dzậy mà không phải dzậy”! 

Phải chăng Đảng đã công nhiên bao che cho đảng viên phạm tội, chống lại yêu cầu bình đẳng trước pháp luật? Và, đó lại cũng là dấu hiệu của một thể chế xã hội dân chủ, công bằng, văn minh sao, thưa TBT?

3- Thử liên tưởng đến chuyện Nhất thể hóa Đảng – Chính quyền?

Lâu nay dân ta vẫn toàn nghe nói đến sự lãnh đạo của Đảng, và Hiến pháp 2013 cũng chỉ ghi rõ là Đảng lãnh đạo nhà nước và xã hội. Gần đây chúng ta lại nghe nói Đảng Cộng sản Việt Nam là Đảng cầm quyền. Phải chăng là Đảng sẽ thay đổi chức năng từ Lãnh đạo sang Cầm quyền, tức là trực tiếp quản lý nhà nước, cầm nắm quyền lực nhà nước, trực tiếp quản lý đất nước bằng bộ máy hành pháp? Ai cũng hiểu chức năng lãnh đạo khác với chức năng quản lý, lãnh đạo khác với cầm quyền, về nội dung công việc, về phương thức làm việc, về mối quan hệ ngang dọc, trên dưới, … Sự thay đổi này, nếu có, thì nhằm mục đích gì, mang lại lợi ích gì cho dân cho nước, mà dân lại chưa được nghe lý giải tường minh và thấu đáo? 

Mới đây nhất, trong Đại hội Đảng XII và kỳ họp cuối Quốc hội khóa XIII, hình như đã có nhiều ý kiến nêu ra phương án đổi mới này, từ kinh nghiệm thí điểm của Quảng Ninh, và theo mô hình giống như Trung Quốc. Người dân chỉ được hiểu mang máng và nôm na là sẽ có sự đồng nhất Bí thư – Chủ tịch, sẽ có sự đồng nhất các cơ quan Đảng và chính quyền có chức năng gần nhau, ví như Ban Tổ chức Đảng – Bộ (Sở, Phòng) Nội vụ, …. Cái lợi có thể thấy trước mắt là giảm nhẹ biên chế, tiết kiệm chi tiêu, khắc phục sự chồng chéo, giẫm chân nhau trong công việc, … Còn những cái lợi khác sâu xa hơn, cơ bản hơn là gì nữa, và đi kèm là những cái bất lợi gì đây, thì dân chưa rõ? Có người cho rằng đây là một bước đột phá trong cải cách thể chế chính trị theo hướng gọn nhẹ, hiệu quả (và dân chủ hóa nữa chứ), nhưng chưa thấy Đảng lý giải rõ ràng?

Nhưng theo suy nghĩ chủ quan của một số người quen thói chịu nghĩ xa, thì có thể dẫn đến một hệ quả như sau: Xu hướng của Đảng Cộng sản Việt Nam muốn thâu tóm mọi quyền lực, muốn nắm thật chặt bộ máy chính quyền, muốn tự biến mình từ lãnh đạo thành cầm quyền, sẽ thành hiện thực. Việc bầu chọn nhân sự các cấp chỉ cần làm một lần trong nội bộ Đảng, việc bàn định chủ trương chính sách chung đều do Đảng làm như lâu nay và chỉ cần một lần. Còn dân thì cứ yên tâm mà nghe theo và làm theo như thời phong kiến, thực dân! Và, đến lúc đó có thể không cần phải có Quốc hội và Hội đồng Nhân dân các cấp nữa, cũng không sao. 

Lâu nay Đảng bảo Đảng chỉ lãnh đạo thôi mà dân đã khốn khổ đến thế rồi, bây giờ Đảng lại trực tiếp cầm quyền thì chắc là dân sẽ khốn nạn gấp hai, ba lần, vì họ không còn chút quyền tự do, dân chủ nào nữa hết, không còn các thiết chế đại diện cho quyền lực và lợi quyền của dân nữa! … Rồi còn gì gì nữa tiếp sau đó, chưa ai lường hết được (nhưng làm như vậy thì có trái với Hiến pháp 2013 không?).

Tuy nhiên, đây mới chỉ là một luồng ý kiến để tham khảo thôi, chứ chưa chắc đã đúng. Hơn nữa, giữa các nhóm lợi ích trong tập đoàn quyền lực Đảng, đâu có dễ thống nhất và chấp nhận?

Rất mong các nhà khoa học, các bậc lão thành hãy phát huy bản lĩnh và nhân cách (bao gồm trí tuệ và đạo đức) của mình, để nghiên cứu vấn đề, cân nhắc kỹ xem đấy có phải là một chủ trương đúng đắn không, rồi góp ý phản biện với Đảng và Nhà nước. Dân yêu cầu Đảng và Nhà nước đừng nóng vội triển khai khi chưa có kết luận khoa học chuẩn xác. Rất không nên làm “thí nghiệm” trong hoạt động chính trị, vì cách làm đó là phiêu lưu, dễ đưa đến thất bại, khiến dân khổ, và đất nước thì vẫn tiếp tục trì trệ, không ổn định và tụt hậu! …

Và còn nhiều, rất nhiều nữa, những điều trái khoáy đến kỳ lạ trong thể chế xã hội hiện nay ở Việt Nam, một thể chế “ưu việt nhất trong lịch sử tiến hóa của loài người”, một thể chế “dân chủ gấp vạn lần” so với xã hội tư bản, một thể chế “dân chủ đến thế là cùng” đấy, các bạn ạ! …

Rất buồn! …Rất lo! …Rất xấu hổ! …
Tháng 4 năm 2016
H. M.
Tác giả gửi BVN.

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link