Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, May 4, 2016

SOS - CỨU BIỂN MIỀN TRUNG.....BIỂU TÌNH DÃ CHIẾN PHẢN ĐỐI VC


BIỂU TÌNH DÃ CHIẾN PHẢN ĐỐI VC

Vietlist


Email kêu gọi 1 cuộc biểu tình ngay lập tức để phản đối đảng cầm quyền vc đã để cho vùng ven biển miền trung VietNam bị ô nhiễm chất thải độc hại đến nỗi làm hàng chục ngàn con cá chết trôi vào bờ. Ngư dân nghỉ việc không thu nhập nhiều ngày. Đời sống người dân vốn đã khốn khổ vì đảng cầm quyền, được coi là "Hèn với giặc, ác với dân", nay vì nguồn nước ô nhiễm không ăn cá, không bắt cá nên không có thu nhập, đời sống người dân càng thê thảm hơn.

Email gởi ra lúc : 9:25 am Chủ Nhật 05/01/16 kêu gọi biểu tình bắt đầu 10:00am cùng ngày vì đó là thời điểm thích hợp .

Ngày trước đó là của những buổi thắp nến, chào cờ mặc niệm tháng Tư Đen Quốc Hận. Ngày sau đó là thứ Hai đi làm .

Tưởng đâu chỉ có 3 chúng tôi lẻ loi với nhau thôi: Anh Hân tỏ ý muốn làm 1 chuyện gì trước tình hình sôi sục nầy, anh Long hoạch định chương trình, và tôi thì nhiệt tình hưởng ứng ủng hộ.

Nếu không có ai đọc mail và tiếp tay thì sao? Chỉ có 3 người mình thì sao ? ”VẪN TIẾN HÀNH” . Chúng tôi đồng ý và vơ vội vài cây bút, ống mực và những tờ giấy bìa trắng cho khẩu hiệu rồi kéo nhau ra Grand Century Mall .
Không ngờ đã có 1 số anh chị đứng đó chờ rồi. Tôi mừng đến muốn nhảy tung lên .

Anh Ý , chị Tình đang đem cờ ra từ trong xe .

Vietlist


Anh Long viết biểu ngữ

Anh Hân phụ với anh Long vừa cầm giấy vừa nghĩ ra khẩu hiệu.

Sau đó là anh KS Lê Cường tiếp tay lên banner …

Và còn nhiều, nhiều người nữa đến . 

Vietlist


1 chiếc xe automobile home với sign của ứng cử viên dân biểu tiểu bang Đỗ Thành Công cũng đến . Anh nói nghe tin, thế là đang từ địa điểm walking cho việc ứng cử vội chạy đến ngay tiếp tay nhau. Bỏ cả việc ủng hộ mình đi kiếm phiếu, lo ủng hộ người dân trong nước trước đã.

Ai cũng nói tình cờ đọc mail là chạy bay ra đây ngay .

Sau này có nhiều người nói mở mail trễ quá nên không kịp .

Một ngày đầy nắng làm sáng lên tình người vốn đã đẹp vì nghĩ đến tha nhân của các anh chị đã đến ủng hộ BTC (Nói cho kêu) chúng tôi.

Chúng tôi cũng sẽ có 1 buổi thắp nến ở City Hall thứ Sáu này (05/06/2016) từ 5 giờ chiều đến 11 giờ tối với sự bảo trợ của Nghị Viên Tâm Nguyễn. Đã post lên Face book của NV Tâm Nguyễn từ cuối tuần trước.

Xin xem chi tiết cập nhật tại
http://vietlist.us/SUB_CongDong/congdong1605031513.shtml 

Vietlist



Hoàng Lan
hhbk200---gmail.com
858-617-9562

*** Email bên yahoo của HL không còn dùng được



Hoàng Lan

·         http://www.vietlist.us/Images_Art/Calalyly2%20.png

 

__._, 


SOS - CỨU BIỂN MIỀN TRUNG

Kính mời đồng bào đến tham dự
Ðêm Thắp Nến Vì Dân, Vì Biển Việt Nam
Thời gian: 5pm -11pm ngày thứ Sáu, 6 tháng 5, 2016
Ðịa điểm: San Jose City Hall, 200 E Santa Clara St, San Jose, California.


vietlist.us

__._,_.___

Posted by: Viet List_.___

Posted by: hhbk200sj

Tuesday, May 3, 2016

Đất nước mình ngộ quá phải không anh ?


Đất nước mình ngộ quá phải không anh ?

Thứ hai, 25/04/2016, 13:32 

(GMT+7)


(Giáo dục) - Bài thơ “Đất nước mình ngộ quá phải không anh” của cô giáo Trường năng khiếu Hà Tĩnh Trần Thị Lam được đăng trên trang Fb của cô, đã nhận được sự chia sẻ mạnh mẽ của cộng đồng mạng với nhiều đồng cảm.


Sau đây là nội dung toàn bài thơ, nói lên nỗi lòng của một người Việt đối với đất nước mình:

ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH

Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…
Đất nước mình lạ quá phải không anh
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…
Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…
Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…
Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…


TRẦN THỊ LAM (Hà Tĩnh)
Bức ảnh trên, do cô giáo Trần Thị Lam đăng trên trang Fb của mình vào khoảng 18 giờ ngày hôm nay, 28/4 năm 2016
Bức ảnh trên, do cô giáo Trần Thị Lam đăng trên trang Fb của mình vào khoảng 18 giờ ngày hôm nay, 28/4 năm 2016
__._,_.___

Posted by: truc nguyen 



Chuyện bé như hạt gạo hay thảm họa quốc gia: Nguy cơ ngộ độc kim loại nặng ven biển miền Trung và những tác hại lâu dài

http://www.vjsonline.org/news/chuy%E1%BB%87n-b%C3%A9-nh%C6%B0-h%E1%BA%A1t-g%E1%BA%A1o-hay-th%E1%BA%A3m-h%E1%BB%8Da-qu%E1%BB%91c-gia-nguy-c%C6%A1-ng%E1%BB%99-%C4%91%E1%BB%99c-kim-lo%E1%BA%A1i-n%E1%BA%B7ng-ven-bi%E1%BB%83n-mi%E1%BB%81n-trung

Sài Gòn giải phóng tôi - Nguyễn Quang Lập



 

CC:
Date: Sun, 1 May 2016 13:56:41 +0000
From: giaosuki




VIVA ARGENTINA
 

bài nên đọc, xin đừng bỏ qua.




                                                          H1


                       Sài Gòn giải phóng tôi - Nguyễn Quang Lập

30-4-2016




     Mãi tới ngày 30 tháng 4 năm 1975 tôi mới biết thếnào là ngày sinh nhật. Quê tôi người ta chỉ quan tâm tới ngày chết, ngày sinh nhật là cái gì rất phù phiếm. Ngày sinh của tôi ngủ yên trong học bạ, chỉ được nhắc đến mỗi kì chuyển cấp. Từ thuởbé con đến năm 19 tuổi chẳng có ai nhắc tôi ngày sinh nhật, tôi cũng chẳng quan tâm. Đúng ngày “non sông thu về một mối” tôi đang học Bách Khoa Hà Nội, cô giáo dạy toán xác suất đã cho hay đó cũng là ngày sinh nhật của tôi. Thật không ngờ. Tôi vui mừng đến độ muốn bay vào Sài Gòn ngay lập tức, để cùng Sài Gòn tận hưởng “Ngày trọng đại”.

  Kẹt nỗi tôi đang học, ba tôi không cho đi. Sau ngày 30 tháng 4 cả nhà tôi đều vào Sài Gòn, trừ tôi. Ông bác của tôi dinh tê vào Sài Gòn năm 1953, làm ba tôi luôn ghi vào lý lịch của ông và các con ông hai chữ “đã chết”, giờ đây là triệu phú số một Sài Gòn. Ba tôi quá mừng vì ông bác tôi còn sống, mừng hơn nữa là “triệu phú số một Sài Gòn”. Ông bác tôi cũng mừng ba tôi hãy còn sống, mừng hơn nữa là “gia đình bảy đảng viên cộng sản”. Cuộc đoàn tụ vàng ròng và nước mắt. Ông bác tôi nhận nước mắt đoàn viên bảy đảng viên cộng sản, ba tôi nhận hơn hai chục cây vàng đem ra Bắc trả hết nợ nần còn xây được ngôi nhà ngói ba gian hai chái. Sự đổi đời kì diệu.

Dù chưa được vào Sài Gòn nhưng tôi đã thấy Sài Gòn qua ba vật phẩm lạ lùng, đó là bút bi, mì tôm và cassette của thằng Minh cùng lớp, ba nó là nhà thơ Viễn Phương ởSài Gòn gửi ra cho nó. Chúng tôi xúm lại quanh thằng Minh xem nó thao tác viết bút bi, hồi đó gọi là bút nguyên tử. Nó bấm đít bút cái tách, đầu bút nhô ra, và nó viết. Nét mực đều tăm tắp, không cần chấm mực không cần bơm mực, cứ thếlà viết. Chúng tôi ai nấy há hốc mồm không thể tin nổi Sài Gòn lại có thể sản xuấtđược cái bút tài tình thế kia.

Tối hôm đó thằng Minh bóc gói mì tôm bỏ vào bát. Tưởng đó là lương khô chúng tôi không chú ý lắm. Khi thằng Minh đổ nước sôi vào bát, một mùi thơm rất lạbốc lên, hết thảy chúng tôi đều nuốt nước bọt, đứa nào đứa nấy bỗng đói cồn cào. Thằng Minh túc tắc ăn, chúng tôi vừa nuốt nước bọt vừa cãi nhau. Không đứa nào tin Sài Gòn lại có thểsản xuất được đồ ăn cao cấp thế kia. Có đứa còn bảo đồăn đổ nước sôi vào là ăn được ngay, thơm ngon thếkia, chỉ giành cho các nhà du hành vũ trụ, người thường không bao giờ có.
Thằng Minh khoe cái cassette ba nó gửi cho nó đểnó học ngoại ngữ. Tới đây thì tôi bị sốc, không ngờ nhà nó giàu thế. Với tôi cassette là tài sản lớn, chỉ những người giàu mới có. Năm 1973 quê tôi lần đầu xuất hiện một cái cassette của một người du học Đông Đức trở về. Cả làng chạy đến xem máy ghi âm mà ai cũng đinh ninh đó là công cụ hoạt động tình báo, người thường không thể có. 

Suốt mấy ngày liền, dân làng tôi say sưa nói vào máy ghi âm rồi bật máy nghe tiếng của mình. Tôi cũng được nói vào máy ghi âm và thật vọng vô cùng không ngờ tiếng của tôi lại tệđến thế. Một ngày tôi thấy tài sản lớn ấy trong tay một sinh viên, không còn tin vào mắt mình nữa. 

Thằng Minh nói, rẻ không à. Thứ này chỉghi âm, không có radio, giá hơn chục đồng thôi, bán đầy chợ Bến Thành. Không ai tin thằng Minh cả. Tôi bỉu môi nói với nó, cứt! Rứa Sài Gòn là tây à? Thằng Minh tủm tỉm cười không nói gì, nó mở cassette, lần đầu tiên chúng tôi được nghe nhạc Sài Gòn, tất cả chết lặng trước giọng ca của Khánh Ly trong Sơn ca 7. Kết thúc Sơn ca 7 thằng Hoan bỗng thởhắt một tiếng thật to và kêu lên, đúng là tây thật bay ơi!

  Sài Gòn là tây, điều đó hấp dẫn tôi đến nỗi đêm nào tôi cũng mơ tới Sài Gon. Kì nghỉ hè năm sau, tháng 8 năm 1976, tôi mới được vào Sài Gòn. Ba tôi vẫn bắt tôi không được đi đâu, “ở nhà học hành cho tử tế”, nhưng tôi đủ lớn để bác bỏ sự ngăn cấm của ông. Hơn nữa cô họtôi rất yêu tôi, đã cho người ra Hà Nội đón tôi vào. Xe chạy ba ngày ba đêm tôi được gặp Sài Gòn.

Tôi sẽ không kể những gì lần đầu tôi thấy trong biệt thựcủa ông bác tôi, từ máy điều hòa, tủ lạnh, ti vi tới xe máy, ô tô, cầu thang máy và bà giúp việc tuổi năm mươi một mực lễ phép gọi tôi bằng cậu. Ngay mấy cục đá lạnh cần lúc nào có ngay lúc đó cũng đã làm tôi thán phục lắm rồi. Thán phục chứkhông ngạc nhiên, vì đó là nhà của ông triệu phú. Xin kể những gì buổi sáng đầu tiên tôi thực sự gặp gỡ Sài Gòn.
Khấp khởi và hồi hộp, rụt rè và cảnh giác tôi bước xuống lòng đường thành phố Sài Gòn và gặp ngay tiếng dạngọt như mía lùi của bà bán hàng tạp hóa đáng tuổi mạtôi. Không nghĩ tiếng dạ ấy giành cho mình, tôi ngoảnh lại sau xem bà chủ dạ ai. Không có ai. 

Thì ra bà chủdạ khách hàng, điều mà tôi chưa từng thấy. Quay lại thấy nụ cười bà chủ, nụ cười khá giả tạo. Cả tiếng dạ cũnggiả tạo nhưng với tôi là trên cả tuyệt vời. Từ bé cho đến giờ tôi toàn thấy những bộmặt lạnh lùng khinh khỉnh của các mậu dịch viên, luôn coi khách hàng như những kẻ làm phiền họ. Lâu ngày rồi chính khách hàng cũng tự thấy mình có lỗi và chịu ơn các mậu dịch viên. Nghe một tiếng dạ, thấy một nụcười của các mậu dịch viên dù là giả tạo cũng là điều không tưởng, thậm chí là phi lí.

Tôi mua ba chục cái bút bi về làm quà cho bạn bè. 

Bà chủ lấy dây chun bó bút bi và cho vào túi nilon, chăm chút cẩn thận cứ như bà đang gói hàng cho bà chứkhông phải cho tôi. Không một mậu dịch viên nào, cảnhững bà hàng xén quê tôi, phục vụ khách hàng được như thế, cái túi nilon gói hàng càng không thể có. Ai đòi hỏi khách hàng dây chun buộc hàng và túi nilon đựng hàng sẽ bắt gặp cái nhìn khinh bỉ, vì đó là đòi hỏi của một kẻ không hâm hấp cũng ngu đần. Giờ đây bà chủ tạp hóa Sài Gòn làm điều đó hồn hậu như một niềm vui của chính bà, khiến tôi sửng sốt.

Cách đó chưa đầy một tuần, ở Hà Nội tôi đi sắp hàng mua thịt cho anh cả. Cô mậu dịch viên hất hàm hỏi tôi, hết thịt, có đổi thịt sang sườn không? Dù thấy cả một rổ thịt tươi dưới chân cô mậu dịch viên tôi vẫn đáp, dạ có! Tranh cãi với các mậu dịch viên là điều dại dột nhất trần đời. Cô mậu dịch viên ném miếng sườn heo cho tôi. Cô ném mạnh quá, miếng sườn văng vào tôi. Tất nhiên tôi không hề tức giận, tôi cảm ơn cô đã bán sườn cho tôi và vui mừng đã chụp được miếng sườn, không để nó rơi xuống đất. Kể vậy để biết vì sao bà chủtạp hóa Sài Gòn đã làm tôi sửng sốt.

Rời quầy tạp hóa tôi tìm tới một quán cà phê vườn. Uống cà phê để biết, cũng là để ra dáng ta đây dân Sài Gòn. Ở Hà Nội tôi chỉ quen chè chén, không dám uống cà phê vì nó rất đắt. Tôi ngồi vắt chân chữ ngũ nhâm nhi cốc cà phê đen đá pha sẵn, hút điếu thuốc Captain, tựthấy mình lên hẳn mấy chân kính. 

Không may tôi vô ý quờ tay làm đổ vỡ ly cà phê. Biết mình sắp bị ăn chửi và phải đền tiền ly cà phê mặt cậu bé hai mươi tuổi đỏlựng. Cô bé phục vụ chạy tới vội vã lau chùi, nhặt nhạnh mảnh vỡ thủy tinh với một thái độ như chính cô là người có lỗi. Cô thay cho tôi một ly cà phê mới nhẹnhàng như một lẽ đương nhiên. Tôi thêm một lần sửng sốt.

Một giờ sau tôi quay về nhà ông bác, phát hiện sau nhà là một con hẻm đầy sách. Con hẻm ngắn, rộng rãi. Tôi không nhớ nó có tên đường hay không, chỉ nhớ rất nhiều cây cổ thụ tỏa bóng sum sê, hai vỉa hè đầy sách. Suốt buổi sáng hôm đó tôi tha thẩn ở đây. Quá nhiều sách hay, tôi không biết nên bỏ cuốn gì mua cuốn gì. Muốn mua hết phải chất đầy vài xe tải. Giữa hai vỉa hè mênh mông sách đó, có cảnhững cuốn sách Mác – Lê. 

Cuốn Tư Bản Luận của Châu Tâm Luân và Hành trình trí thức của Karl Marx của Nguyễn Văn Trung cùng nhiều sách khác. Thoạt đầu tôi tưởng sách từ Hà Nội chuyển vào, sau mới biết sách của Sài Gòn xuất bản từnhững năm sáu mươi. Tôi hỏi ông chủ bán sách, ở đây người ta cũng cho in sách Mác – Lê à? Ông chủ quán vui vẻ nói, dạ chú. Sinh viên trong này học cả Mác – Lê. Tôi ngẩn ngơ cười không biết nói gì hơn.

Chuyện quá nhỏ, với nhiều người là không đáng kể, với tôi lúc đó thật khác thường, nếu không muốn nói thật lớn lao. Tôi không cắt nghĩa được đó là gì trong buổi sáng hôm ấy. Tôi còn ở lại Sài Gòn thêm 30 buổi sáng nữa, vẫn không cắt nghĩa được đó là gì. Nhưng khi quay ra Hà Nội tôi bỗng sống khác đi, nghĩ khác đi, đọc khác đi, nói khác đi. 

Bạn bè tôi ngày đó gọi tôi là thằng hâm, thằng lập dị. Tôi thì rất vui vì biết mình đã được giải phóng.









__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

Họa bài thơ ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH ?

 



 

 Họa bài thơ ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH ?


 

LTS: Bài thơ “Đất Nước mình ngộ quá phải không anh?”của Trần Thị Lam được nhiều người yêu thích, về thực tại :
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…
Có thêm nhiều tác giả trong và ngoài nước họa lại bài thơ nầy…
* * *
ĐẤT NƯỚC MÌNH CÓ GÌ NGỘ ĐÂU EM

Đất nước mình có gì ngộ đâu em
Bốn ngàn năm lịch sử có êm đềm ?
Bốn ngàn tuổi nhờ Cha Già mớm bú
Nên trước bất công, ta vẫn lú như thường…

Đất nước mình có gì lạ đâu em
Bánh chưng cây khiến người đói bớt thèm
Tượng nghìn tỉ để toàn dân hạnh phúc
Tiếc gì mạng con người cho chủ nghĩa Mác-Lê…

Đất nước mình vui lắm chứ em ơi
Rừng xanh thành đỏ, biển bạc hóa vàng
Con cháu Lạc Âu ngơ ngác lang thang
Vua Hùng hỡi, linh thiêng thì ngó xuống…

Đất nước mình giờ em thấy thương chưa
Ông cha nào nhìn câm miệng cho vừa ?
Mặc tương lai cháu con mình khốn đốn
Bao năm rồi lời ngọt mãi thêm đau…

Đất nước mình rồi sẽ về đâu ?
(Anh đã thấy, giờ đây em cũng thấy)
Câu hỏi gởi bậc cha ông, gởi bạn bè, gởi đàn em bé
Một câu hỏi anh và em có lẽ
Trước những bất công, ta phải biết kêu đòi !
*
Huỳnh Minh Tú
Họa thơ:  bài ” ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH ”
Thơ Trần Thị Lam, Hà Tĩnh ):
* * *
ĐẤT NƯỚC MÌNH !
Posted by chuyenhoavietnam Tháng Tư 29, 2016
Bằng T.
Trả lời cô giáo Trần Thị Lam
Tác giả bài thơ “Đất Nước mình ngộ quá phải không anh?”

Ừ ! Đất Nước mình kỳ cục thật em ơi !
toàn chuyện trái ngang toàn chuyện ngược đời
quá nửa thế kỷ từ ngày có “Đảng”
thêm một ngày càng thêm tệ em ơi !

Anh biết em buồn “dân mình không lớn”
bởi vì sao em có hiểu không em ?
bốn ngàn năm xưa dân ta vốn không hèn
dám bỏ máu xương làm nên lịch sử !

Gương oanh liệt ghi đầy trên chính sử
nước non mình tươi đẹp biết bao nhiêu
một giải giang sơn hoa gấm mỹ miều
con cháu xum vầy chung tay xây đắp !

Nhưng oái oăm thay từ ngày có “Đảng”
“Bác” mang về chủ nghĩa tam vô
bạo lực tràn lan giết phá không bờ
dân rên xiết trong tội tù đầy đọa !

Một bầy sói lang quen tay giết phá
giỏi thói tham tàn lừa mị em ơi !
chúng gây nên bao thảm cảnh cho đời
lại ngu muội cúi đầu đi theo giặc !

Em cũng biết “rừng đầu nguồn đã hết”
còn hiện nay “biển đang chết từng ngày”
người dân mình biết rõ lỗi tại ai
mà không dám chỉ tay vào “giặc nước”!

Anh biết em buồn nhìn quanh chỉ thấy
bọn giặc Tầu ngạo mạn hung hăng
bọn “bán nước” lại cúi mặt lặng thinh
và cả nước chỉ thở dài ngao ngán !

Ôi ! khốn nạn là làm dân nhược tiểu
lại trót sinh ra một lũ vong nô
chúng “ác với dân” nhưng lại “hèn với giặc”
để dân mình thành hèn hạ ngu ngơ !

Nhưng em ạ !
Người dân mình tội nghiệp lắm em ơi !
chỉ thấy buồn lo không thấy nụ cười
người đang sống chỉ để chờ cái chết
cái chết tình cờ cái chết “vô duyên”!

Bọn cuồng điên đang say máu hung tàn
chúng vơ vét cho đầy túi tham không đáy
lần này sẽ là lần cuối cùng dân ta sẽ cho chúng thấy
lửa căm hờn đã ngút cháy trời cao !

Tiếng thét vang lên 90 triệu đồng bào
không sợ nữa cùng vung cao nắm đấm
đánh cho tan lũ giặc thù bán nước
quét sạch đi rác rưởi bọn yêu ma !

Em hỏi anh “rồi đất nước sẽ về đâu?”
Đất Nước mình muôn đời không thể mất
vì đã có Em và bao người yêu nước
mình chưa ngã lòng Nước không mất đâu Em !
29/4/2016.
Bằng T.
* * *
ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH ?

Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…


Đất nước mình lạ quá phải không anh
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…


Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…


Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…


Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…


TRẦN THI LAM
(Hà Tĩnh)
  


__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link