Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, May 19, 2016

Thơ Trang Le gởi Tổng thống Obama trong dịp viếng thăm Việt Nam ngày 22.5.2015














Thơ Trang Le gởi Tổng thống Obama
trong dịp viếng thăm Việt Nam ngày 22.5.2015
















image








Aperçu par Yahoo


ĐƯA MA NIỀM TIN THỜI CÁ CHẾT - CHÙM BIẾM HỌA CỦA ĐỖ ĐỨC

Đưa ma thời cá chết: Đưa ma niềm tin. Tranh biếm của Đỗ Đức.

Lời dẫn của Tễu Blog: Họa sĩ Đỗ Đức sinh năm 1945 tại Thái Nguyên. Quê ông là làng Nành (Ninh Hiệp - Gia Lâm, HN) giàu truyền thống và cũng đang đứng trước những thách thức nghiệt ngã của thời cuộc - thời của kẻ cướp đất lên ngôi. Luôn rung cảm trước vẻ đẹp của thiên nhiên, và đau nỗi đau đồng loại, Đỗ Đức là một họa sĩ đa cảm và đa tài. Vẽ, với ông là sự sẻ chia và đồng cảm. Trong những ngày nay, Đỗ Đức luôn hướng tâm hồn mình về Miền Trung ruột thịt đang oằn mình vì cơn chấn động bị đầu độc. Ông miệt mài vẽ, gửi gắm xúc cảm qua các nét vẽ châm biếm đầy cay đắng của một nghệ sĩ từng trải.


Tễu Blog xin trân trọng giới thiệu chùm tranh biếm họa của Đỗ Đức, góp phần vào tiếng thét của dân chúng trước thảm họa đang xảy ra ở biển Miền Trung ruột thịt. 
 
 THÔNG TIN THỜI BIỂN CHẾT (3): Ông nói gà, bà nói vịt
.

 SỰ THẬT THỜI BIỂN CHẾT: Tập Cận Bình = IS, hay là trội hơn?
.

 NHẬT KÍ 8/5/2016- BIỂU TÌNH: Lời mẹ mìn đỏ: - Tôi chỉ thích ...GẦN dân 
.

 MỞ MANG THỜI CÁ CHẾT (1): - Tìm bạn mà chơi, tìm thày mà học!
.


 KHÔN NGOAN THỜI CÁ CHẾT: Im lặng là vàng
.
 BALLET THỜI CÁ CHẾT: Vũ điệu ngậm hột thị.   Bốn con thiên nga
.
 MỞ MANG THỜI CÁ CHẾT (2): Bái sư ( Tầm sư học đạo)
.
 ĐÁM MA THỜI CÁ CHẾT: Đưa ma niềm tin
.
 THỦ ĐOẠN THỜI CÁ CHẾT: Tầm sư học đạo : "Gắp lửa bỏ tay người"
.

 BIỂU TÌNH THỜI CÁ CHẾT: - Người mẫu phải mặc quần áo vào!
.
CHỦ NHẬT TRÊN PHỐ THỜI CÁ CHẾT: Người nào việc ấy
__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh <

__._,_.___

Posted by: "Nhat Lung

Wednesday, May 18, 2016

Nhà nước CS. khủng bố và tính chính danh


Kính chuyển


Begin forwarded message:
From: "vneagle_1
Date: May 18, 2016 at 1:57:55 AM PDT
To: Btgvqhvn-1    <>
Subject: [GoiDan] Fw: 1 DĐKTTG Nhà nước cs  khủng bố và tính chính danh [1 Attachment]
Reply-To: GoiDan
 

 
On Tuesday, May 17, 2016 7:04 AM, Quyet Nong <> wrote:

Nhà nước CS. khủng bố và tính chính danh

Kính Hòa, phóng viên RFA
2016-05-16
Inline image 1 
   Nghe Audio   Phần âm thanh  
13224250_847235958738606_595694951_o.jpg
Người dân giăng băng rôn biểu tình đòi tôm cá và môi trường sạch hôm 15/5/2016 tại Quỳnh Lưu, Nghệ An.
 Hình do thính giả gửi RFA.
Thành phố bị bao vây và dập nát

Nhạc sĩ Tuấn Khanh mô tả một thành phố bị bao vây:
Suốt trong nhiều ngày, nhiều thành phố bị cầm giữ trong bí mật về cái chết mà tất cả vua quan đều lánh mặt. Bọn tôi tớ nói vài lời qua loa với đám đông đang xanh xao vì lo sợ. Bọn tôi tớ ấy chạy vội về nhận bữa ăn riêng đặc cách: sạch sẽ và an toàn như đã hứa để trả công cho sự dối trá.

Suốt trong nhiều ngày, thành phố thì thầm về những khu ghetto mới lập. Có thể đó là một sân vận động, nhưng cũng có thể là một văn phòng của cơ quan địa phương. Tất cả những nơi đó đều có một điểm chung: những loài súc sinh có gương mặt người được trao hiến pháp mới về quyền cắn xé bất cứ những ai có một linh hồn.

Trẻ nhỏ bị giật tóc lôi trên đường. Những thanh niên bị đấm, bị xịt hơi cay mà khi chưa hề có ý định kháng cự. Những phụ nữ bị sờ soạng và đạp vào đầu. Máu.
- Nhạc sĩ Tuấn Khanh 

Thành phố đó là thành phố nào? Tuấn Khanh viết tiếp:
Thời đại của thành phố với những tấm bảng tuyên truyền về đạo đức Hồ Chí Minh, là những nền ngập màu sắc, tạo nên một bức tranh hùng vĩ ghi lại từng gương mặt những người Việt yêu con cá, yêu giọt nước biển và yêu một tương lai không mù mờ u ám. Họ bị bao vây, đánh đập, chà đạp. Trẻ nhỏ bị giật tóc lôi trên đường. Những thanh niên bị đấm, bị xịt hơi cay mà khi chưa hề có ý định kháng cự. 

Những phụ nữ bị sờ soạng và đạp vào đầu. Máu. Internet như một loại truyền hình vĩnh cửu với các buối chiều không dứt miễn phí cho vợ con, cha mẹ… của những bọn khát máu đánh người. Họ im lặng ngồi xem, có thể xem trong bữa ăn tối, với phần ăn là một con cá vô định.

Đó là thành phố Sài Gòn, với các cuộc biểu tình mà theo nhiều người là lớn nhất trong 41 năm qua dưới chính quyền cộng sản.

Người ta xuống đường để đòi môi trường sống trong lành, đòi chính quyền minh bạch, đòi những kẻ hủy hoại biển miền Trung phải chịu trách nhiệm.
Cuộc biểu tình bị đàn áp thẳng tay.
Bức hình người mẹ trẻ bị đánh đập với đứa con nhỏ trong vòng tay, tràn ngập các trang blog và mạng xã hội tiếng Việt.

Bà Ngô Thị Kim Cúc viết rằng dường như người ta đánh đập bà mẹ trẻ ấy bằng một lòng căm thù. Đàn áp và bạo lực làm cho Ngô Thị Kim Cúc thấy thành phố thân yêu của mình, một thời lừng danh Hòn ngọc viễn Đông bị dập nát.
Bạo lực và tính chính danh của nhà nước

400.jpg
Người dân tiếp tục biểu tình ở Quỳnh Lưu, Nghệ An hôm 15/5/2016. Hình thính giả gửi RFA.

Ai là người dùng bạo lực đàn áp chính đồng bào mình? Người ta thấy các lực lượng đủ sắc đồng phục, trong Nam, ngoài Bắc, người ta thấy cả hàng ngàn nhân viên an ninh mặc thường phục được huy động để đàn áp dân chúng.
Tác giả Người Viễn Xứ nói với họ:
Cái các anh nên bảo vệ là công bằng xã hội chứ không phải chế độ. Chính công sức của các anh làm cho các anh danh giá. Chỉ vì các anh không đủ tự tin trước tài năng của các anh nên các anh phải đi ăn xin và đánh thuê cho những kẻ ác.

Đất nước này cần tự do để sống. Tự do cho cả các anh và tôi. Đừng làm nô lệ nữa. Chẳng ai có thể giải phóng cho các anh, ngoại trừ chính các anh tự giải phóng mình.
Nghệ sĩ Kim Chi kêu gọi họ:
Các anh hãy tỉnh cơn mê đi khi còn chưa quá muộn. Hãy thương lấy cha mẹ, vợ con các anh. Xin đừng làm nhục những người thân của các anh. Sống có đạo đức để còn tạo phước cho con cháu.

Một lần nữa lấy tư cách một người mẹ xin các anh ngừng bàn tay tội ác. Rất mong các anh cùng đi với nhân dân.
Còn Nguyễn Việt Triều thì nói rằng nếu các bạn không là đao phủ, việc tốt nhất các bạn có thể làm là đừng đứng cùng phía với nó, đừng cổ vũ cho tội ác và bạo lực của những tay nắm trong mình những công cụ có thể bức hại cả dân tộc này.

Nhưng nói cho cùng các lực lượng nhiều sắc phục, những lực lượng an ninh  mặc thường phục chỉ thi hành một chính sách, một chiến thuật từ tầng lớp cầm quyền bên trên, một chiến thuật mà tác giả Nguyễn Tấn Thành xem là rất sai lầm:
Đất nước này cần tự do để sống. Tự do cho cả các anh và tôi. Đừng làm nô lệ nữa. Chẳng ai có thể giải phóng cho các anh, ngoại trừ chính các anh tự giải phóng mình.
- Người Viễn Xứ
Chiến thuật này rất sai, khi hôm nay, dòng nước chết chóc màu vàng sẫm đó đang từ từ quét xuống phương Nam tiêu diệt biển. Có nghĩa là tuần này sẽ có thêm cá chết, biển chết. Và như vậy thì biểu tình sẽ nổ ra nữa, vì người ta chấp nhận bị đánh để được nói lên chứ không im lặng ở nhà chờ độc tràn lan rồi lên bàn ăn của họ.
Nhà báo Đoan Trang giải thích động cơ của hành động bạo lực đó chính là từ cơ chế chính trị cộng sản của nước Việt Nam từ mấy chục năm qua:
Ta hãy nhớ: Nhà nước công an trị mang tên CHXHCN Việt Nam có thể đặc biệt lúng túng trong việc xử lý các sự kiện có tính chất thảm họa, đe dọa cuộc sống của người dân. Nhưng họ là bậc thầy trong việc trấn áp đối lập, tiêu diệt “phản động”.

Suy cho cùng, đàn áp dân chúng dễ hơn nhiều và có thừa nguồn lực so với điều hành, quản trị đất nước.
Theo blogger Song Chi, đó là một nhà nước của một chế độ sinh ra từ bạo lực, lớn lên bằng bạo lực và được duy trì bằng bạo lực.
Nhà nước công an trị ấy, theo Giáo sư Nguyễn Hưng Quốc, cũng giống như tất cả các chế độ độc tài, sợ hãi rất nhiều thứ. Họ sợ rằng khi người dân đã biết quyền của mình thì họ sẽ tiếp tục đòi quyền ấy. Và một trong những quyền được chính những người cộng sản ghi trong Hiến pháp do họ soạn ra là quyền biểu tình.

Biểu tình, bất kể xuất phát từ động cơ gì, tự bản chất, bao giờ cũng là một sự phản đối mang tính tập thể. Mà các chế độ độc tài toàn trị thì sợ mọi sự phản đối. Họ biết rõ quyền lực và quyền lợi của họ rất dễ bị lung lay trước những làn sóng phản đối của dân chúng. Hơn nữa, với bản chất lừa bịp, họ không muốn thế giới nhìn thấy những sự phản đối ấy. Hệ thống tuyên truyền của họ lúc nào cũng tô vẽ nên sự đồng thuận của dân chúng đối với sự cai trị độc tài và độc đoán của họ. Họ không những sợ biểu tình; họ còn sợ chữ “biểu tình”.
Và ông gọi nhà nước đó là nhà nước khủng bố.
Việc nhà nước ấy sử dụng bạo lực, và thậm chí không dám sử dụng cả lực lượng chính qui của cơ quan pháp luật, để đàn áp dân chúng, được nhà báo Trung Bảo gọi là không mang tính chính danh. Và theo ông pháp luật của một nhà nước cộng sản là để bảo vệ sự ổn định theo định nghĩa của đảng cộng sản, bất chấp tính công chính và chính danh của tầng lớp lãnh đạo.
Bất bạo động

400.jpg
Người dân tiếp tục biểu tình ở Quỳnh Lưu, Nghệ An hôm 15/5/2016. Hình thính giả gửi RFA.

Nhà báo Phạm Chí Dũng nhận xét về những cuộc biểu tình vừa qua là một bước tiến rất lớn của xã hội Việt Nam, mà nếu không khéo, nhà nước cộng sản Việt Nam sẽ đương đầu với tai họa, và hơn nữa những biểu tượng của nhà nước cộng sản Việt Nam bắt đầu phai nhạt trong lòng dân chúng:
2016. Hàng loạt phong trào phản kháng xã hội về nhiều vấn nạn xã hội đang bừng tỉnh ở Việt Nam. Nhưng điểm khác biệt so với những năm trước là không còn quá cần đến vai trò đầu tàu của các tổ chức xã hội dân sự độc lập, mà chính người dân, bao gồm cả những cán bộ hưu trí, đang lên tiếng và lần đầu tiên xuống đường biểu tình. 

Chính quyền sẽ đối phó ra sao với số đông quần chúng theo đúng nghĩa này?

Nếu vẫn giữ nguyên não trạng và thói quen đánh người, sẽ không có gì ngạc nhiên khi giới công an thẳng tay với người dân biểu tình trong đó có cả cán bộ hưu trí. Nhưng khi đó, ngành công an sẽ vấp phải không phải một nhúm người, mà một biển dân.

Không khó để hình dung rằng với diễn biến tâm lý đang thay đổi bằng gia tốc ngày càng lớn trong dân chúng và cả cán bộ, ngay cả những cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Việt Nam trong thời gian tới cũng chỉ xuất hiện cờ đỏ với mật độ thưa hơn hẳn hình thức biểu tình trước đây.

Rất thường là, sự triệt tiêu chế độ chính trị khởi nguồn từ dấu hiệu biến mất của các biểu tượng của chế độ đó.
Điều đặc biệt của hai cuộc biểu tình vì môi sinh đầu tháng Năm là có sự tham gia của nhiều người chưa từng tham gia các hoạt động phản kháng từ trước đến nay.
Sau khi bị bắt và hạch hỏi về hành vi đi biểu tình, bà Phan Thị Châu, từng là cán bộ cao cấp trong một cơ quan truyền thông của đảng nói rằng bà sẽ vẫn đi biểu tình trong tương lai.
Bà Ngô Thị Kim Cúc viết rằng:
Ai dám nói là người dân không am hiểu điều họ đang làm, không biết vì sao họ phải ra đường để đối đầu với các hiểm nguy đang chờ chực. Họ thông thái hơn rất nhiều những “nhà khoa học” hư danh, những chức danh bằng cấp hợm hĩnh in đầy trên carte visit để tự sướng, những chức vị dài thượt bắt dân nghe đến nhàm tai những khi có các loại lễ lạc dông dài đến vô tận…

Rất thường là, sự triệt tiêu chế độ chính trị khởi nguồn từ dấu hiệu biến mất của các biểu tượng của chế độ đó.
- Nhà báo Phạm Chí Dũng 

Sao có thể thẳng tay đàn áp những công dân ưu tú như vậy? Chính quyền phải tự giáo dục lại nhân viên của mình chớ không phải cứ quen miệng đòi “giáo dục nhân dân” một cách hết sức vô nghĩa và hỗn xược.

Để đáp trả bạo lực của nhà nước cộng sản, các blogger ra lời kêu gọi tiếp tục các cuộc biểu tình ôn hòa bất bạo động.
Tác giả Hoàng Bùi viết rằng Hãy đáp trả bạo lực bằng tình yêu, bằng sự giễu cợt và hài hước, bằng lý lẽ và bằng sự công chính, đó là điều những kẻ sử dụng bạo lực sợ nhất. Đừng sử dụng bạo lực đáp trả bạo lực, dù chỉ là trong ý nghĩ.

Nhà hoạt động dân sự trẻ tuổi Nguyễn Anh Tuấn ôn lại lịch sử đầy bạo lực của nước Việt Nam để kêu gọi mọi người phải luôn ôn hòa và kiên trì để tránh cái ác vì cái ác được sinh ra trong bạo lực. Còn Song Chi viết rằng chỉ có tình thương mới cứu chuộc được dân tộc này.









__._,_.___

Posted by: Nang 

Những chuyện khôi hài đau lòng ở VN ngày nay


 
  
   Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 16.5.2016 


                      Những chuyện khôi hài đau lòng ở VN ngày nay

Không biết bao nhiêu lần nông thôn VN được hô hào “đổi mới” để trở thành “nông thôn mới”, vươn lên thành người dân nông thôn có cuộc sống ấm no hạnh phúc, tự do dân chủ, có văn hoá và hàng chục thứ linh tinh khác.
Nhưng nói và làm là hai chuyện khác nhau hoàn toàn. Ngay cả khi thực hiện “nông thôn mới” trụ sở “hoành tráng” người dân xã Nghĩa Đồng phải gánh khoản nợ gần 20 tỉ đồng. Số nợ này chưa biết bao giờ mới trả hết.
Đến nay dường như vẫn chẳng thay đổi được gì ngoài mấy cái khẩu hiệu đỏ chót vàng choé lủng lẳng trên mấy con đường làng, nắng thì đầy cát bụi, mưa thì lầy lội trơn trượt như đổ mỡ.

Đấy là chưa kể đến những vùng núi, “vùng xa” có nơi còn chưa có đường đi, vẫn là những con đường mòn nhỏ xíu, nhìn xa như sợi chỉ vắt ngang đồi núi.

Nhà cửa ở những vùng ngay ven thành phố cũng là những dãy nhà lá lụp xụp, ngay trong thành phố thì nhà chỉ rộng vài mét, thấp lè tè, thậm chí thay quần áo cũng phải đứng lom khom, cửa ra vào như cái lỗ cống. Chẳng khác gì ngày xưa ăn lông ở lỗ.

                                         
                                              Cảnh chờ nộp đơn tại một cơ quan công quyền Thành phố Sài Gòn

Bạn hãy nhìn qua cuộc sống của một làng ở Thanh Hoá, người dân vẫn phải sống và cạnh tranh bằng nghề đi nhặt rác. Và còn trớ trêu hơn, cả làng phải làm đơn xin đi nhặt rác, vậy mà mọi người vẫn hăng hái vác đơn đến xin.

Ai nghèo hơn sẽ thắng

Câu chuyện bi hài ở xã nghèo Đông Nam (Đông Sơn - Thanh Hóa). Gần 1 năm nay, kể từ khi khu liên hợp xử lý chất thải sinh hoạt TP Thanh Hóa và các vùng phụ cận chuyển về xã Đông Nam hoạt động, hàng chục gia đình dân nghèo của xã này bỗng có thêm một nghề kiếm cơm mới, đó là nghề nhặt rác.

Để được nhặt rác phải viết đơn. Một cuộc cạnh tranh về "hoàn cảnh nghèo" đang diễn ra; ai nghèo hơn người đó sẽ “thắng”, sẽ được duyệt cấp thẻ vào bãi nhặt rác! Để được vào bãi nhặt rác, người dân phải làm đơn, phải là người có hoàn cảnh khó khăn, có bảo hiểm y tế…
                             
Lá đơn phải qua hai cấu xét duyệt, trước hết là ông chính quyền địa phương xét duyệt rồi tới công ty duyệt, mới được cấp thẻ vào nhặt rác!

                                          
                                            Để được nhặt rác trong bãi, những người lao động này phải viết đơn
                                            trình bày hoàn cảnh, xin được cấp thẻ cho vào bãi rác.

Nhận được “giấy phép” này xong, các chị phụ nữ chuẩn bị từ sáng tinh mơ, gà chưa gáy đã thức dậy lo cho chồng con rồi nhanh chân lao đến bãi rác Đông Nam. Những người phụ nữ dáng mảnh khảnh, chân đi ủng, tay mang găng, mặt bịt kín chờ sẵn. Chỉ cần thấy bóng dáng chiếc xe chuyên chở rác đi vào bãi là ai nấy chạy thật nhanh đến. Và rồi, một cuộc cạnh tranh lặng lẽ nhưng không kém phần "khốc liệt" bắt đầu.
Không ai nói chuyện với ai, mỗi người họ một góc cần mẫn cào bới, không nhanh tay thì người khác lượm mất, phải tinh mắt nhặt thật nhanh những thứ gì có thể dùng hoặc bán được dù chỉ một đồng.

                                          
                                              Những người phụ nữ không quản nắng mưa, khó nhọc, hiểm nguy
                                              mưu sinh trên bãi rác để có tiền lo cho gia đình.

Sau giờ phút cật lực với đống rác mới, mọi người mới uể oải lê những bao tải đựng những gì đã thu nhặt được về các lán nhỏ, phân loại phế liệu rồi cân bán.

Cái nắng đầu hè đổ xuống ngày càng gay gắt, bãi rác bắt đầu bốc lên một thứ mùi hôi thối nồng nặc. Một số người sau những giờ phút cật lực vật lộn với đống rác đã trở về dưới những lùm cây để nghỉ. Trong khi một số người khác vẫn cặm cụi, lê những bước chân mệt mỏi cố tìm cho mình những gì còn sót lại.

Một vài chị em may mắn có chồng, con đến phụ trợ phân loại phế liệu, cân bán; còn những người không có ai đi cùng phụ giúp thì phải tự mình làm tất cả. Cật lực mưu sinh đến trưa, một số chị em cố ở lại chờ đợi những chuyến xe rác mới.

Hoàn cảnh thương tâm của những người đàn bà nhặt rác

Chị Nguyễn Thị Ngân, thôn Phúc Đoài là một trong những người có hoàn cảnh éo le. Chồng chị mất vì ung thư gan cách đây gần 1 năm, một mình chị phải gánh trên vai 2 con nhỏ, cháu lớn mới học lớp 2. Suốt 3 năm chồng ốm đau, mọi của cải, đồ đạc trong gia đình chị đã lũ lượt đội nón ra đi. Mỗi khi đến ngày được vào nhặt rác, chị phải dậy thật sớm lo đồ ăn cho các con rồi mới theo các chị em khác đi làm. Mỗi tháng, cứ luân phiên các tổ thì chị có 7 lượt (7 ngày) được vào nhặt rác. Trung bình mỗi ngày nỗ lực đổ mồ hôi, sôi nước mắt chị thu về được khoảng từ 150 đến 200 ngàn đồng.

Ngồi kế bên chị Ngân, chị Ngô Thị Sang (48 tuổi, thôn Hạnh Phúc) cũng có hoàn cảnh vô cùng éo le. Thu nhập của một mình chị dành để lo cho mẹ già 80 tuổi, hai đứa con nhỏ và người chồng bệnh tật không còn sức lao động.
Theo ông Phùng Sỹ Hùng - Phó Giám đốc xí nghiệp xử lý môi trường - Công ty Môi trường và Công trình đô thị Thanh Hóa, những người nhặt rác ở đây hầu hết là những người có hoàn cảnh khó khăn, được phía công ty tạo điều kiện cho vào nhặt phế liệu kiếm thêm thu nhập. Công ty không thu bất kỳ một khoản nào. Tuy nhiên, người vào nhặt phế liệu cũng phải có bảo hiểm y tế, vì việc nhặt phế liệu trên rác có liên quan trực tiếp đến sức khỏe của người dân.

Công ty và chính quyền bỏ mặc nếu có tai nạn xảy ra

Được biết, ngoài những yêu cầu bắt buộc về bảo hiểm y tế, có hoàn cảnh khó khăn, không có công việc ổn định thì người dân còn phải cam kết các quy định của công ty như không thu nhặt phế liệu khi các phương tiện máy móc của công ty đang hoạt động; không đi lại lộn xộn; chấp hành sự điều hành của công ty trong quá trình thu nhặt phế liệu; không trộm cắp; không tranh giành, cãi lộn gây mất trật tự… Nếu tai nạn rủi ro trong khu vực bãi chứa và xử lý rác thải của đơn vị (bị điện giật, bị ô tô chở rác, máy ủi,... đâm va, ốm đau, bệnh tật…) người nhặt rác phải chịu mọi hậu quả. Công ty không có trách nhiệm bồi thường, thanh toán bất kỳ tổn thất nào. Quy định chặt chẽ là vậy nhưng với các chị ở đây, được ký vào bản cam kết đó, được cấp thẻ vào bãi nhặt rác, đã là cả một sự may mắn lớn lao...

Đúng là ông chủ công ty này mồm nói nhân đạo, giúp đỡ người dân có thêm thu nhập nhưng nếu cứ để bãi rác như thế công ty có trách nhiệm phải dọn dẹp sạch sẽ bảo vệ môi trường theo đúng pháp luật. Để người dân vào nhặt rác công ty chỉ việc khoanh tay đứng nhìn đống rác biến mất vào trong lòng đời sống của người dân khắp nơi. Ông ta còn “cáo” hơn nữa là bắt người dân phải ký cam kết nhận lãnh mọi hậu quả. Chính quyền địa phương cũng thản nhiên đứng về phía các công ty.

Hèn chi mà cho đến nay khi tôi viết bài này, những nguyên cá chết vẫn chẳng thấy có ai liên quan gì, mặc dù rất nhiều người đã chỉ ra chính công ty Formosa tải chất độc ra biển bằng đường ống thải ngầm dưới nước và từ đầu năm đến nay, Formosa đã sử dụng 51 tấn hóa chất, còn tồn trong kho 248 tấn. Vậy là Formosa đã tuồn xuống biển 51 tấn hoá chất. Nếu còn tiếp tục cho công ty này sử dụng 248 tấn nữa không biết điều gì sẽ xảy ra. Chuyện này đã có quá nhiều cơ quan thông tin nói rõ. Ở đây tôi không nhắc lại chuyện đó nữa, nó đang rối hơn mớ bòng bong, hãy đợi kết luận chính thức của nhà cầm quyền VN. Chưa rõ đến bao giờ.

Chuyện mua nước mắm để dành

Tôi xin phép mở một cái ngoặc đơn kể lại chuyện riêng của bạn bè và họ hàng nhà tôi ở Mỹ cũng như ở VN vì con cá chết. Một thông tin được phổ biến rộng rãi khiến mọi người VN ăn nước mắm lo sốt vó. Đó là tin tức “Một số lượng lớn cá đốm đang trong thời kỳ phân hủy được lực lượng chức năng huyện Tĩnh Gia (Thanh Hóa) phát hiện và bắt giữ khi đang trên đường đưa đi để chế biến nước mắm”.

                                          
                                                                        Hơn 3 tấn cá đốm đang phân hủy được đưa đi để chế biến nước mắm
                                            khiến người dân Việt khắp nơi phải mua nước mắm tích trữ

Lập tức thông tin này đã tác động đến bà con anh em bạn bè tôi ở cả nước ngoài. Một bà bạn tôi kể ở Mỹ các bà cũng rủ nhau đi mua nước mắm tích trữ, mỗi bà mua vài ba két, mỗi két có chừng hơn 10 chai.

Ông Thế Hải ở Hawai cũng gửi meo cho tôi kể chuyện Hawai chưa thấy cá chết nhưng vẫn hỏi tôi cá chết nhiều lắm ăn cái gì bây giờ hả ông? Tôi nói ông kiếm con gì không sống dưới nước mà ăn, ở Hawai có cả biển có cả núi như con tắc kè sống ở núi, vừa bổ vừa tráng dương bổ thận.

Ông chú tôi còn gửi e mail cho tôi hỏi có tính trữ nước mắm không? Tôi chọc lại rằng “Tưởng các cụ ở Mẽo ăn toàn bánh mì phó mát bơ hoặc chấm thứ xì dầu hảo hạng chứ cũng còn nhớ mùi nước mắm sao?”.
Dù tôi biết chắc là người Việt ở đâu cũng có thói quen dùng nước mắm trong bữa ăn hàng mày. Mấy đứa con tôi ở Mỹ kể chuyện thằng cháu nội tôi ở Mỹ mới có bốn năm tuổi mà mê nước mắm đến nỗi cứ đến bữa ăn là cậu bé thấy chén nước mắm là mừng lắm, gắp lia lịa món dò lụa chấm lu bù, ăn rất nhiều cơm.
Tôi kể chuyện này để các bạn thấy nhiều gia đình ở nước ngoài đã cho con em “làm quen” với nước mắm ngay từ khi còn nhỏ và thành “truyền thống gia đình”.

Còn ở VN, tôi xin thú thật là gia đình tôi cũng phải nhờ Bà Mẹ ở dưới vùng quê Long Khánh mua vài chục lít nước mắm để dành, ngoài ra ở ngay Sài Gòn nhà tôi cũng mua luôn vài ký muối hột, muối bột để dành ăn vài năm mới hết.
Thôi thì “cẩn tắc vô áy náy”, biết đến bao giờ nước biển mới lại sạch đây và nước biển sạch thì đến bao giờ mới làm được nước mắm và muối không nhiễm độc. Thôi thì đề phòng như thế vẫn hơn là mang bệnh tật hoặc “chết vì ngu”, phải không thưa các cụ? Tôi xin đóng ngoặc đơn ở đây.

Đủ kiểu đơn khôi hài

Chuyên cả làng làm đơn xin nhặt rác làm tôi nhớ đến những chuyện khôi hài khác ở VN. Ai cũng biết ở VN có những chuyện vớ vẩn cũng làm đơn xin. Đủ kiểu đơn, đủ thứ đơn, đú thứ cơ quan, đủ thứ công ty bắt nhân viên phải làm đơn xin. Theo Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam, đã có tới 7.000 giấy phép con ra đời. Giấy phép con nhiều thì tệ xin - cho nảy nòi, kèm theo đó là vòi vĩnh, cống nạp, bôi trơn và tất nhiên mỗi lần muốn vượt qua ải “giấy phép” là phải làm đơn xin.

                                          
                                          Thủ tục phiền hà là cơ hội để sách nhiễu doanh nghiệp

Thậm chí có cả đơn xin mặc quần. Tôi đã kể chuyện này với bạn đọc chừng hơn một năm trước. Vậy mà bây giờ nhắc lại ông hàng xóm tôi vẫn không tin. Bởi ông ở VN nên không đọc bài viết của tôi ở nước ngoài. Tôi phải chứng minh cụ thể cho ông thấy. Tôi tóm tắt lại vài chuyện đó để bạn đọc cùng nhớ.

Đơn xin mặc quần

Chuyện xảy ra ở bệnh viện thuộc vùng Đông Bằng Sông Cửu Long. Thực hiện chủ trương chỉnh đốn phong cách, trang phục của Sở Y tế, bệnh viện này quyết định toàn thể cán bộ, công nhân viên phải “chuẩn hóa trang phục”, trong đó nữ giới phải mặc váy ngắn.

                                                      
                                                          Hài kịch về chuyện có thật làm đơn xin mặc quần!

Với các nữ hộ lý, nữ y bác sĩ trẻ tuổi thì đồng phục váy không có vấn đề gì. Nhưng với các chị em lớn tuổi, thân hình không còn mi nhon, bắp chân đã quá khổ thì bắt mặc váy chẳng khác chi… đày đọa! Họ mất ăn mất ngủ, chủ tịch công đoàn phải mở cuộc họp lắng nghe kiến nghị của các nữ đoàn viên. Kết thúc cuộc họp, nguyện vọng chính đáng của chị em được chuyển lên Ban Giám đốc.

Để có cơ sở giải quyết, giám đốc yêu cầu phải có “đơn”. Thế là một lá đơn ký tên tập thể có tên là “Đơn xin mặc quần” do công đoàn chuyển lên cấp trên!     

Đơn xin được phạt

Chuyện xảy ra ở một số thành phố, người dân xây nhà không xin phép liền bị phạt, và phạt xong kể như nhà được xây hợp pháp, thế là xây cứ xây chẳng cần xin phép cho lôi thôi vầt vả, có khi đợi mòn mỏi chưa thấy các quan “duyệt” cho. Có khi còn tốn nhiều khoản “bôi trơn” rất nặng. Thế thì xây xong đàng hoàng rồi làm đơn xin nộp phạt,
chẳng cơ quan nào từ chối được sự “tự giác đáng biểu dương” này của người dân. Thế là huề cả làng.

Đơn xin được làm bị cáo và đưa ra toà
Chuyện mới đây nhất vào tháng 5 năm 2016. Điều ngược đời đã xảy ra, bởi ông Hồ Thanh Hải đã được đình chỉ vụ án lại muốn phục hồi điều tra để xét xử đang khẩn thiết gửi đơn đến nhiều cơ quan chức năng xin được làm bị cáo
và đưa ông ra toà.

                                          
                                  Ông Hải đang trình bày với báo chí những uẩn ức ông phải chịu nên ông làm đơn
                                  xin làm bị cáo và được đưa ra toà án xét xử 

Ông Hồ Thanh Hải - 63 tuổi, uất ức khi kể lại những ngày tháng bỗng dưng bị khởi tố, bắt tạm giam hơn 28 tháng.  Ông Hải kể: "Bỗng dưng tôi bị khởi tố, bị bắt tạm giam trong hơn hai năm ròng. Giờ tôi lại phải mang danh người phạm tội, nợ thuế hàng chục tỷ đồng. Kinh tế gia đình tôi đã suy kiệt, công nhân tứ tán khắp nơi, nhà xưởng bỏ hoang… Nếu không chứng minh rõ ràng, dù có làm người tự do thì tôi cũng vẫn có tội dù tôi không hề có tội gì”. Vì thế ông tha thiết xin được làm bị cáo để được đưa ra toà xét xử ông mới chứng minh được nỗi oan ức của ông.

Tôi chỉ tóm tắt tạm 3 chuyện làm làm đơn xin ngược đời trong hàng trăm lá đơn quái đản như thế bạn đọc đã hình dung được ở VN nhiều chuyện cười không nổi, khóc không xong như thế nào...
Làm người VN lương thiện bây giờ khó thật!
Văn Quang
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


                                                                              ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link