Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, June 1, 2016

RỜI BỎ VIỆT NAM: OBAMA NHẮN NHỦ QUA 4 CÂU THƠ CỦA LÝ THƯỜNG KIỆT



Những Nhận Định theo Dòng Thời Sự:

RỜI BỎ VIỆT NAM: OBAMA NHẮN NHỦ
QUA 4 CÂU THƠ CỦA LÝ THƯỜNG KIỆT

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 26.05.2016
Facebooks :  (1) Phuc Lien Nguyen  & (2) Tudan Tudodanchu



Ra đi và không bao giờ trở lại Việt Nam nữa, TT.Obama nhắn nhủ Dân Việt Nam, nhất là tuổi trẻ, hãy Đấu tranh theo Dân Tộc tự quyết, nghĩa là hãy tin tưởng vào sức mạnh của chính Dân Tộc mình, chứ đừng nằm dưới gốc sung chờ mong nước ngoài đem giải quyết cho những vấn đề của chính mình.

TT.Obama đã nhắn nhủ Tinh thần Tự quyết Đấu tranh qua 4 câu thơ của Lý Thường Kiệt:

Nam quốc sơn hà Nam Đế cư
Tiệt nhiên định phận tại Thiên thư
Như hà nghịch lộ lai xâm phạm
Nhĩ đẳng hành khan thủ bại hư

Bản dịch của Nguyễn Đổng Chi như sau:

Nước Nam Việt có Vua Nam Việt
Trên sách Trời chia biệt rành rành
Cớ sao giặc dám dòm hành
Rồi đây bây sẽ tan tành cho coi !


Tại sao những cố vấn người Mỹ gốc Việt không giúp Oâng Obama tìm những câu của Trần Hưng Đạo, của Nguyễn Trãi… mà là của Lý Thường Kiệt?

Việc tìm hiểu con người và hoàn cảnh Lịch sử thời Lý Thường Kiệt giúp chúng ta hiểu rõ những nhắn nhủ gì của TT.Obama qua 4 câu thơ đó:

=>       Hoàn cảnh Lịch sử và con người danh tướng Lý Thường Kiệt

=>       TT.Obama nhắn nhủ gì về Đấu tranh Dân Tộc tự quyết qua 4 câu thơ



Hoàn cảnh Lịch sử và con người
danh tướng Lý Thường Kiệt

Con người Lý Thường Kiệt

Quê quán Lý Thường Kiệt ở chính tại Thăng Long, phường Thái Hòa, sinh năm 1018, đầu Thế ký 11.  Cha là Lý An Ngữ, làm quan nhỏ trong Triều nhà Lý. Cha mẹ mất sớm, nhưng là người “đẹp giai” và được giới thiệu làm quan giữ ngựa, chức Kỵ Mã Hiệu úy. Năm 23 tuổi (1041), Oâng được kêu xung vào chức vụ Hoàng –môn Chỉ-hậu để lo công việc ở nội cung. Oâng tự ý chấp nhận là hoạn quan.

Năm 1069, lúc 51 tuổi, khi vua Lý Thánh Tông thân chính đánh Chiêm Thành, Lý Thường Kiệt  được chọn là Đại tướng quân cùng thân chính. Thắng trận tại sông Tư Mao, chiếm Kinh đô Phật Thệ, rồi Lý Thường Kiệt đem quân đuổi bắt được Vua Chế Củ. Chiến thắng này đã làm Vua tin tưởng và thăng chức lên để trông coi việc Quốc chính.

Chiến công oanh liệt hơn cả của Lý Thường Kiệt là chống việc xâm lăng của quân Tống theo tham vọng của quan Tể tướng Vương An Thạch của Tầu. Sau khi dẹp quân Tống, bảo toàn bờ cõi, Lý Thường Kiệt được cất lên ngang hàng các Hoàng Tử.

Năm 1082, tuổi 64, Lý Thường Kiệt được cử vào trấn Thanh Hóa, coi như về nghỉ hưu hưởng lộc.

Nhưng năm 1103, ở Diễn Châu (Nghệ An) có Lý Giác làm phản. Dù với tuổi đã 85, Lý Thường xung phong đem quân trừng phạt Lý Giác. Lý Giác thua, chạy sang Chiêm Thành cầu cứu Vua Chế Ma Na và khuyên vua Chiêm mang quân sang đánh nước ta để đòi lại những đất Ma Linh, Địa Lý và Bố Chính mà Vua Chế Củ đã nhường ngày trước khi Lý Thường Kiệt bắt được Vua Chế Củ. Lần này quân Chiêm sang đánh nước ta, lại bị chính Lão tướng Lý Thường Kiệt trừng trị.

Đánh Chiêm Thành về được một năm thì Lý Thường Kiệt qua đời, thọ 86 tuổi. Oâng phục vụ Nhà Lý suốt 63 năm trường, bảo vệ bờ cõi, thắng quân Tống phía Bắc, diệt quân Chiêm Thành phía Nam.

Danh sĩ Đặng Minh Khiêm về đời Hồng Đức, vịnh Lý Thường Kiệt  trong “Việt giám Vịnh sử Thi tập “ như sau:

                                   Đệ huynh chỉ xích thị minh quang
                                   Tài lược kiêm ưu hữu mão dương
                                   Bắc phạt, Nam chính, huân nghiệp trước
                                   Thù phi môn ngoại tiểu điêu dương

Cụ Hoàng Xuân Hãn dịch:

                                   Anh em chầu chực chốn đền đài
                                   Tài lược gồm hay lại đẹp giai
                                   Đánh Bắc, Bình Nam, huân nghiệp rạng
                                   Hoạn thần như khác lũ hầu sai

Hoàn Cảnh Lịch sử: chống Tầu xâm lăng

Thời Vua Tống Thần Tông bên Tầu, Tể tướng Vương An Thạnh được khuyến dụ mở cuộc xâm lăng xuống nước ta đời vua Lý Nhân Tông (1072-1127). Tướng Lưu Gi giữ trọng trách nghiên cứu kế hoạch chiếm nước ta. Lưu Gi một mặt “cấm vận“ kinh tế nước ta, ra lệnh cho các châu huyện lân cận không được buôn bán với ta, đồng thời tích lũy lương thực và khí giới tại các châu huyện gần kề phía bên Tầu. Vua ta Lý Nhân Tông viết thư sang Tống Triều để hỏi về thái độ sửa soạn chiến tranh này. Lưu Gi giữ thư lại không chuyển về Tống Triều.

Biết mưu mô khẩn trương chiến tranh như vậy, vua Lý Nhân Tông trao việc lo chống xâm lăng cho Lý Thường Kiệt làm chánh và Tôn Đản làm phó. Lý Thường Kiệt hoạch định việc chống xâm lăng như sau: (i) Phá hủy các kho dự trữ binh khí và lương thực trên chính đất định; (ii) Chuân bị phòng vệ trên lãnh thổ nước ta tại những địa điểm hiểm yếu.

Lý Thường Kiệt hành quân trên chính đất Tầu

Trong Lịch sử chống Tầu của nước ta, Lý Thường Kiệt là vị tướng duy nhất chủ trương chống xâm lăng bằng tấn công địch trên chính đất địch.

Tôn đản thống lãnh lục quân tiến lên đất địch bao vây thành Ung Châu của Tầu. Trận chiến kéo dài 40 ngày.

Lý Thường Kiệt thống lãnh thủy quân đánh vào ven biển Quảng Châu, hạ được Châu Khâm (ngày 20/11/1075), chiếm  Châu Liêm (ngày 23/11(2075). Hành quân của Lý Thường Kiệt rất mau lẹ.

Trong những ngày Tôn Đản vây Ung Châu, Đô đốc Tầu Trương Thủ Tiết mang quân tiếp viện đến Ung Châu, nhưng Lý Thường Kiệt hành quân thần tốc mau lẹ hơn, chận đánh đoàn quân Trương Thủ Tiết tan rã. Trương Thủ Tiết bị giết.

Lý Thường Kiệt và Tôn Đản hợp hai đoàn quân lại, lấy Ung Châu và tiến sâu lên phía Bác. Quan trấn nhậm thành Tân Châu của Tầu khiếp sợ, bỏ thành chạy trốn.

Xong nhiệm vụ phá các kho tiếp liệu trên đất Tầu, Lý Thường Kiệt hay tin Vương An Thạch sai các tướng Quách Quỳ và Triệu Tiết mang đại quân sang nước ta từ phía Bắc, đồng thời Chiêm Thành và Chân Lạp cũng liên lạc với nhà Tống tấn công nước ta từ phía Nam.

Lý Thường Kiệt và Tôn Đản vội rút binh về để chống xâm lăng trên lãnh thổ nước ta.

Tiêu diệt quân Tống xâm lăng trên sông Như Nguyệt

Quách Quỳ, từ ngả ải quan Quách Lý, đem đại binh tận đến bờ sông Như Nguyệt ở Bắc Ninh (Sông Cầu). Lý Thường Kiệt án ngữ phía nam bờ sông. Phía ta đắp chiến lũy dọc phía nam sông Như Nguyện, quyết ngăn chặn quân Tống tràn vào Thăng Long. Hai bên đối diện và cầm cự ở chiến lũy của mình.

Chính ở thời điểm cầm cự này mà 4 câu thơ được Lý Thường Kiệt sử dụng như đòn chiến tranh tâm lý. Thực vậy, để huy động tinh thần bảo vệ Tổ quốc của bên ta, đồng thời đe dọa quân địch sẽ bị Trời trừng phạt, Lý Thường Kiệt làm 4 câu thơ, cho người giả làm thần linh, núp trong đền Trương Hát ở bờ phía nam  cửa sông Như Nguyệt, vang ngâm trong đêm khuynh vắng lạnh 4 câu thơ nêu rõ tính cách linh thiêng của đất nước ta và tiên đoán sự thất bại của giặc do chính thần linh từ Trời xuống để tiêu diệt kẻ xâm lăng:
                                   Nam quốc Sơn hà Nam Đế cư
                                   Tuyệt nhiên định phận tại Thiên Thư
                                   Như hà nghịch lộ lai xâm phạm
                                   Nhĩ đẳng hành khan thủ bại hư

Nguyễn Đổng Chi dịch:

                                   Nước Nam Việt có Vua Nam Việt
                                   Trên sách Trời chia biệt rành rành
                                   Cớ sao giặc dám dòm hành
                                   Rồi đây bây sẽ tan tành cho coi

Nhưng câu thơ ấy làm cho quân ta hứng khởi, quyết bảo vệ non sông mà Trời đã định rõ cho Vua ta, đồng thời quân giặc nghe những câu thơ ấy trong đêm khuya từ một ngôi Miếu phát ra, nên sợ Thần linh sẽ từ Trời xuống trừng phạt tội xâm lăng của mình.

Quân Tống dần dần xuống tinh thần, đồng thời thiếu lương thực đã bị Lý Thường Kiệt và Tôn Đản phá hủy hết trên đất Tầu. Quân Tống đành phải từ từ rút lui binh về Tầu.

4 câu Thơ Tuyên Ngôn Độc Lập

4 Câu Thơ trên đây được những Sử gia coi như Lời TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP do chính Lý Thường Kiệt tuyên bố và quân Tầu phải chấp nhận.


TT.Obama nhắn nhủ gì về
Đấu tranh Dân Tộc tự quyết qua 4 câu thơ

TT,Obama không tự mình đi tìm hiểu Lịch sử của 4 Câu Thơ TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP ấy ngược lên mãi thời Lý Thường Kiệt. Oâng đã được những người Cố vấn quốc tịch Mỹ nhưng gốc Việt đã từng học Lịch sử Kháng chiến chống Tầu.  Những người Cốn vấn trực tiếp hay gián tiếp này phải là những người đã từng học chính Sử Việt Nam trong hai nền Việt Nam Cộng Hòa. Thực vậy, dưới chế độ CSVN, Lịch sử đã bị bóp méo theo định hướng XHCN hoặc đã bị bỏ đi.

Chính việc danh tướng Lý Thường Kiệt hành quân đánh giặc Tống trên đất địch đã bị một Thượng tọa quốc doanh, tên là Thích Chân Quang, công kích là Lý Thường Kiệt đã thất lễ với Tầu khi mang quân ta sang đánh Tầu. Các anh hùng của ta như Hai Bà Trưng cũng bị CSVN chế riễu. Ngược lại, hai bố con Mạc Đăng Dung hèn hạ lại được CSVN đặt cho hai tên đường tại Hà Nội. CSVN đã ca tụng những ai hàng Tầu để chữa lỗi cho mình về việc bán nước từ thời Phạm Văn Đồng/ Hồ Chí Minh, đồng thời bôi nhọ những anh hùng nước ta chống xâm lăng Tầu.

Những vị Cố vấn trực tiếp hay gián tiếp cho TT.Obama tất nhiên đã được học chính Sử Việt Nam trong 2 nền Cộng Hòa tại Miền Nam. Tất nhiên những vị Cố vấn này phải kể cho TT.Obama biết tình hình Chệt Cộng đang xâm lăng Việt Nam về mọi lãnh vực:

*          Biển cả và Hải đảo ở Biển Đông

Chệt Cộng đã xâm chiếm Hoàng Sa, Trường Sa và hiện đang xây cất Vạn Lý trường thành ở Biển Đông để bảo vệ toàn vùng Lưỡi Bò, “Đường 9 Đoạn” mà Chệt Cộng tự coi như thuộc Chủ quyền của họ. Từ những Hải đảo, họ tuyên bố vùng biển 12 hải lý trên biển cả, nghĩa là chiếm hầu hết Biển Đông. Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng đã công khai bán Hải đảo và Biên cả thuộc Việt Nam cho Chệt Cộng bằng một Công Hàm từ năm 1958.

*          Đất liền trên toàn Lãnh thổ

Lê Khả Phiếu sang tận Chệt Cộng để ký kết nhường những vùng Biên giới phía Bắc. Cột mốc biên giới đã được dựng để chính thức hóa những vùng biên giới bị bán này. Tiếp theo đó, trải qua những thập niên, những vùng khai thác núi đồi, ven biển và mặt bằng đã được nhường dài hạn cho Chệt. Những vùng khai thác dài hạn này đã ở khắp trên Lãnh thổ Việt Nam từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mâu. Những Phố Chệt được xây lên, những Làng Chệt được dành cho khối Công nhân Chệt  theo mỗi một Dự án mà hầu hết là do Chệt trúng thầu.

*          Xâm lăng Kinh tế của Chệt

Hàng hóa Chệt ngập lụt trên Quê Hương Việt Nam để họ thu lấy những chi tiêu của Dân Việt. Bà Phạm Chi Lan và hầu hết những nhà Kinh tế ở quốc nội nhìn thấy rõ cuộc xâm lăng Kinh tế này và than lên rằng hàng hóa Chệt đã và đang giết Kinh tế Việt Nam tại sân nhà. Thêm vào đó, hàng hóa Chệt phần lớn là những hàng tồn kho mang nhiều độc chất khiến dân chúng Việt Nam phải mang những bệnh tật sẽ phát hiện trong tương lai gần xa.

Lấy 4 câu Thơ TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP này để nhắn gửi Dân chúng Việt Nam, nhất là Tuổi trẻ, TT. Obama muốn nhấn mạnh cho chúng ta phải biết Tự mình Đấu tranh  như Lý Thường Kiệt. Qua những câu Thơ ấy, TT.Obama muốn nhắc những điểm sau đây:

1)         Nước Mỹ chuyển trục về Á châu và hiện diện tại Biển Đông là bảo vệ con đường Thương Mại quốc tế, chứ không phải đến Biển Đông để lấy các đảo và biển trả lại cho chủ quyền Việt Nam. Việc lấy lại chủ quyền là do chính Dân tộc Việt Nam phải tranh đấu.

2)         Cũng vậy, nếu Mỹ hiện diện trên Lãnh thổ Việt Nam, không phải là lật đổ chế độ hiện hành. Công việc chôn vùi chế độ CSVN hiện hành là do chính Dân tộc Việt Nam phải đấu tranh làm công việc ấy.

3)         Tự do, Dân chủ cũng phải chính Dân tộc Việt Nam NỔI DẬY đòi buộc CSVN phải trao quyền quản trị đất nước, xã hội lại cho Dân.

4)         TT.Obama, trước thịnh tình đón tiếp ông đông đảo, cũng nhắn lại lời khuyên rằng đừng ỷ nại nằm dưới gốc sung mơ tưởng Hoa Kỳ đến để đấu tranh thay cho mình. TT.Obama chắc cũng muốn nhắn rằng việc xuống đường đấu tranh đông đảo theo tinh thần Dân Tộc Tự quyết thì quý hơn là việc xuống đường đông người để đón ông, rồi nằm mơ, thất vọng và làm xẹp đi việc tự mính đấu tranh cho chính mình.

5)         TT. Obama, khi lấy 4 câu thơ của Lý Thường Kiệt để nhắn gửi, cũng chỉ cho Dân Việt Nam biết rằng kẻ thù xâm lăng Việt Nam là Chệt Cộng mà CSVN là đám phản quốc, bán nước cho Tầu. Dân Tộc Việt Nam phải chống xâm lăng Tầu như Lý Thường Kiệt. Mà để chống xâm lăng Tầu cho hữu hiệu, thì phải diệt đám bán nước CSVN.

Tất cả những việc đấu tranh trên đây mà TT.Obama gián tiếp nhắn nhủ qua 4 câu thơ của danh tướng Lý Thường Kiệt là phải do chính Dân Tộc Việt thực hiện. Xin đừng ỷ nại nằm chờ dân chúng Mỹ làm thay cho mình để rồi phải thất vọng.

Nếu vì ngưỡng vọng Mỹ làm thay cho mình, rồi tưng bừng đón tiếp TT.Obama, để rồi sau đó xẹp đi cuộc đấu tranh cấp bách hiện nay về mối đe dọa diệt chủng, thì thật là lầm lạc.

TT.Obama nhắn nhủ vỏn vẹn một câu: “KHÔNG AI THƯƠNG MÌNH BẰNG CHÍNH MÌNH THƯƠNG MÌNH! “

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 26.05.2016
Facebooks :  (1) Phuc Lien Nguyen  & (2) Tudan Tudodanchu
Chú thích :Một số người vì phe nhóm, đã cố tình viết lệch lạc về Lý Lịch của tôi, nên tôi xin phép cho ở đây cái Link Lý Lịch NGUYỄN PHÚC LIÊN như sau :  http://www.viettudan.net/36984/index.html




Chú thích:

XIN ĐỌC TIẾP NHỮNG CÂU HỎI CỦA CHÚNG TÔI
NHÂN DỊP TT.OBAMA GHÉ THĂM VIỆT NAM


NHÂN TT.OBAMA GHÉ THĂM VN, XIN HỎI:
ĐI BÁN VŨ KHÍ HAY VÌ TPP
& “HÒA GIẢI HÒA HỢP" GIẢ TẠO ?

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 07.10.2015. Cập nhật 12.05.2016
Facebooks :  (1) Phuc Lien Nguyen  & (2) Tudan Tudodanchu


CẬP NHẬT 12.05.2016


TT.OBAMA ĐI DU LỊCH CHO VUI
HAY ĐI BÁN SÚNG ỐNG CỦA MỸ ?

Nếu mục đích chỉ ghé Việt Nam du ngoạn cho vui trước khi hết chức, xin TT.Obama cứ việc ngắm cảnh cho biết. Không có gì phải đặt câu hỏi cho lắm chuyện. Nhưng dường như chuyến này được dư luận bàn trước rằng TT.Obama ghé thăm Việt Nam để đối thoại 2 việc: Nhân Quyền đổi lấy Bỏ Lệnh Cấm Vận Khí Giới Sát Thương. Nếu Nhân Quyền là điều kiện để bỏ Cấm Vận Khí giới sát thương, thì điều kiện hoàn toàn không tương xứng bởi lẽ Nhân Quyền là vấn đề lùng bùng mà cả hai bên có thể đánh đĩ hai chữ đó để che đậy việc khác. CSVN có thể hứa bất cứ điều gì về Nhân Quyền rồi chúng nuốt lời. Phía Mỹ, họ cũng có thể rêu rao hai chữ Nhân Quyền làm bình phong cho đẹp, trong khi đó vẫn sử sự chính yếu là Quyền Lợi vật chất mà không cần nhắc đến hai chữ Nhân Quyền làm ngượng mặt mũi.

Vậy nếu TT.Obama ghé thăm Việt Nam với mục đích chính là bán Vũ khí cho CSVN thì cứ việc làm, không cần phải nhắc ra hai chữ Nhân Quyền làm Dân Tộc của chúng tôi thấy tủi. CSVN muốn mua đủ thứ vũ khí để có thể đút vào túi riêng tiền tham nhũng bẩn thỉu, còn nước Mỹ cũng muốn bán vũ khi kiếm tiền thì cứ việc bán. CSVN mua vũ khí, nhưng chúng đầu có dám bắn Tầu. Chúng mua vũ khi để có dịp cắt xén tiền bạc bỏ túi riêng và Mỹ bán vũ khí thì cũng thu tiền về cho Mỹ. Tất cả tiền đó Dân Việt Nam phải nai lưng làm việc để đóng thuế cung cấp cho túi riêng CSVN hay trả vào túi những nhà sản xuất vũ khí Mỹ. Tất cả do Dân đen cung cấp tài chánh hết. Thôi thì TT Obama muốn ghé bán vũ khí thì cứ việc làm. Dân Việt Nam mệt quá rồi, đừng bọc việc mua bán súng ống bằng hai danh từ đẹp Nhân Quyền làm Dân tủi !


NẾU TT.OBAMA NHẮC RA NHỮNG ĐIỀU KIỆN TPP,
XIN NHỚ LẠI NHỮNG ĐIỀU KHÔNG THỂ KHÔNG CÓ

Từ Hội APEC năm 2011, TT.Obama chính miệng đặt ra những điều kiện chắc nịch cho những thành viên vào TPP. Không hiểu TT.Obama có quên đi những điều kiện đó hay không. Chúng tôi xin nhắc lại để TT.Obama nhớ và đòi hỏi CSVN phải thỏa mãn những điều kiện ấy:
1)      Điều kiện thứ 1:Tự do Kinh doanh, nghĩa là dân chủ hóa Kinh tế. Chính trị không độc đoán nắm trọn sinh hoạt Kinh tế nữa.
2)      Điều kiện thứ 2: Tôn trọng quyền lao động quốc tế
3)         Điều kiện thứ 3:Tôn trọng bản quyền tư hữu trí tuệ
4)      Điều kiện thứ 4:Tôn trọng Môi trường
5)         Điều kiện thứ 5:Để Tỷ giá Tiền tệ uyển chuyển đối với Đo-la

Nguyên Điều kiện thứ nhất, CSVN chưa thực hiện được gì hết. Đảng cướp CSVN vẫn giữ quyền độc tài Chính trị nắm chủ đạo Kinh tế đ tham nhũng, lãng phí thì làm sao có được Tự do Kinh doanh, có được Dân chủ hóa Kinh tế và tất nhiên Chính trị độc đoán và độc đảng vẫn nắm trọn sinh hoạt Kinh tế. CSVN cũng không bao giớ Tôn trọng quyền Lao động quốc tế . Riêng Đi kiện thứ 4: Tôn trọng Môi trường, thì hiện nay đang lả thời sự ở Việt Nam. Nếu TT.Obâm ghe thăm Việt Nam dịp này mà không nhắc gì đến cá chết hàng loạt thì quả thực Đại sứ Mỹ tại Việt Nam đã giấu lẹm vấn đề này đi để bao che cho đảng cướp CSVN độc tài ăn hối lộ để các  Tập đoàn nước ngoài phá hoại toàn diện Môi trường sống ở Việt Nam. TT.Obama đển Việt Nam đúng lúc mà CSVN vi phạm trầm trọng Điều kiện thứ 4 này: TÔN TRỌNG MÔI TRƯỜNG !

DÂN TỘC VN KHÔNG BAO GIỜ CHẤP NHẬN
SỰ KÉO DÀI ĐẢNG CƯỚP CSVN

Năm ngoái khi Nguyễn Phú Trọng qua Mỹ, TT.Obama găp hỏi ý kiến một nhóm người Việt trước khi gặp Trọng lú. Năm nay, trước khi đi Việt Nam, TT.Obama cũng gặp nhóm người Việt này để thăm dò ý kiến. Nhìn vào danh sách bầy ngừơi này mà TT.Obama gặp, chúng tôi thấy đây là bầy người muốn làm chính trị xôi thịt, ăn xổi ở thì cho cá nhân, mong tìm thời cơ bắt tay với CSVN trong một giải pháp "HÒA GIẢI HÒA HỢP" giả tạo để qua đó ngồi chầu chực những mẩu bánh rơi rụng mà CSVN thẩy xuống cho mà hớp. Gặp TT.Obama, bầy người này chắc chắn nói ra  một giải pháp chính trị "HÒA GIẢI HÒA HỢP" giả tạo.

CSVN cũng mong muốn bao che cho việc kéo dài cái đảng cướp bằng sử dụng bình phong của bầy chính khách xôi thịt này nhằm đánh lừa quốc tế. Đám tài phiệt nước ngoài cũng dễ dàng sử dụng một chế độ độc tài để bóc lột sức lao động của công nhân phục vụ cho sản xuất hạ giá thành hàng hóa. Giữ lại chế độ độc tài để đám gọi là đầu tư quốc tế này trả lương rẻ mạt cho công nhân, đồng thời cũng dể dàng xả bỏ ra sông biển những chất phá hoại môi trường. Đám lãnh đạo CSVN đã tham nhũng, ăn hối lộ ngập họng, cũng muốn được hạ cánh an toàn, sống đời "tử tế" mà hưởng những của cải đã ăn cướp được. "HÒA GIẢI HÒA HỢP" giả tạo được đánh lừa bằng "ĐỐI LẬP CUỘI" do chính đảng cướp bầy vẽ nhằm kéo dài chế độ độc tài hiện hành. Như vậy, TT.Obama hỏi ý kiến bầy người xôi thịt này chứ không phải là hỏi ý kiến chính Dân Tộc Việt Nam.

Ý chí đấu tranh của Dân Tộc Việt Nam là phải CHÔN VÙI HẲN CÁI CƠ CHẾ HIỆN HÀNH DO ĐẢNG CƯỚP CSVN CHỦ TRƯƠNG. Phải chấm dứt hẳn cái đám CSVN thô bỉ và vô liêm sỉ này để XÃ HỘI VN được thăng tiến và KINH TẾ QUỐC DÂN VN được bắt đầu phát triển.

Vì vậy nếu TT.Obama theo ý kiến của bầy chính khứa xôi thịt này và theo sự ao ước hạ cánh an toàn của đám cướp CSVN mà chấp nhận một loại "HÒA GIẢI HÒA HỢP" giả tạo, thì Dân Tộc VN không bao giờ chấp nhận giải pháp chính trị như vậy và sẽ oán thù lòng ác độc của TT.Obama.    
Nguyễn Phúc Liên, Geneva 12.05.2016

---------o0o----------

Ông Michael Froman, Đại diện Thương mại Mỹ, trưởng đoàn đàm phán họp tại Atlanta Hoa kỳ tuyên bố ngày 05.10.2015 về những thành quả cuối cùng đạt được cho Tổ chức Tự do Mậu dịch TPP (TransPacificPartnership/ Hiệp Hội Xuyên Thái Bình Dương):

“"Chúng tôi – các bộ trưởng thương mại của Australia, Brunei, Canada, Chile, Nhật Bản, Malaysia, New Zealand, Peru, Singapore, Mỹ và Việt Nam - vui mừng thông báo rằng, chúng ta đã đạt được thỏa thuận về Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP)"

Câu nói ấy tức khắc làm cho Truyền thông phía CSVN la hò vui mừng như Lễ Hội thấy Dollars từ trời rơi xuống như bươm bướm tha hồ mà lượm đầy túi từng đảng viên đảng CSVN. Lễ Hội Lượm Dollars  càng trở thành “to khủng“ hơn khi nợ công lên tới 65%, ngân sách nhà nước thiếu hụt trầm trọng đến nỗi Bộ Tài chánh phải vay “nóng” số tiền 30’000 tỷ đồng từ Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam.

Chúng tôi viết Bài nhận định theo dòng Thời sự này nêu ra những điểm sau đây để cho thấy rằng đảng CSVN chưa nên mừng Lễ Hội Lượm Dollars vội:
=>       CSVN phải thay đổi thể chế thực sự theo những điều kiện đặt ra cho các thành viên TPP
=>       Tổ chức TPP chính thức cho phép 11 nước Thành viên khác đến lượm Dollars tại Việt Nam

CSVN phải thay đổi thể chế thực sự
theo những điều kiện đặt ra cho các thành viên TPP

Muốn là thành viên của Hiệp Hội Tự do Mậu dịch TPP, những nước phải thực hiện cụ thể những điều kiện mà chính TT.Obama đã tuyên bố ngay từ đầu nhân cuộc họp APEC tại Hạ Uy Di năm 2011. Đây là những điều kiện hoàn toàn có tính cách tiền bạc làm ăn chung, chứ không phải những điều kiện luân lý nhân quyền như thả "tù nhân lương tâm" co dãn chẳng han.

Theo nhận định của Tác giả Donald EMMERSON, thì Trung quốc muốn nhấn mạnh đến một Tổ chức Đông Á gồm các quốc gia Đông Nam Á và Trung quốc, Nhật, Nam Hàm thêm vào, nghĩa là không có Hoa kỳ. Tổ chức Tự do Mậu dịch đó gọi là CAFTA(China-Asean Free Trade Agreement/ Thỏa thuận Trung quốc-Đông Nam Á về Tự do Mậu dịch). Hà nội đã bị Trung quốc ép ký 10 thoả ước ( Trương Tấn Sang, Bắc kinh 6/2013) nhằm , sớm đưa Việt Nam vào quỹ đạo của TQ bành trướng bá quyền qua CAFTA (China Asean Free Trade Agreement) !

Nhưng trong cuộc Họp APEC ngày 12/13.11.2011 tại Hạ Uy Di, lợi dụng vấn đề An Ninh chung Thái Bình Dương, nhất là vấn đề Biển Đông, Hoa kỳ đề nghị một Hiệp ước rộng lớn hơn gọi là Hiệp Hội Xuyên Thái Bình Dương (Trans-Pacific Partnership TTP). Các quốc gia Vùng Thái Bình Dương, vì vấn đề An Ninh, cần sự hiện diện của Hoa kỳ, một quốc gia ưu thế về quân sự. Khi Hoa kỳ đặt Căn cứ quân sự tại Uc cũng trong ý hướng an ninh Thái Bình dương này, nhằm giảm mối đe dọa về an ninh từ Trung quốc.

Chính TT.Obama tuyên bố 5 điều kiện thiết cần cho mỗi Thành viên TPP như sau: 
1)         Điều kiện thứ 1:Tự do Kinh doanh, nghĩa là dân chủ hóa Kinh tế. Chính trị không độc đoán nắm trọn sinh hoạt Kinh tế nữa.
2)         Điều kiện thứ 2: Tôn trọng quyền lao động quốc tế
3)         Điều kiện thứ 3:Tôn trọng bản quyền tư hữu trí tuệ
4)         Điều kiện thứ 4:Tôn trọng Môi trường
5)         Điều kiện thứ 5:Để Tỷ giá Tiền tệ uyển chuyển đối với Đo-la

11 Thành viên của TPP là những nước đã thực hiện đầy đủ 5 Điều kiện trên đây, chỉ có Việt Nam trơ trọi ra là chưa thực hiện một Điều nào cả. Tự do Mậu dịch là Tổ chức cho những nước chủ trương nền Kinh tế Tự do và Thị trường đích thực, nghĩa là những sinh hoạt của nền Kinh tế ấy phải được thực hiện trong một Môi trường Chính tri--Luật pháp Dân chủ Phù hợp (Environnement Politico--Juridique Démocratique Adéquat). Hiện nay dưới Cơ chế CSVN, Mô hình Kinh tế mà CSVN gọi là Tự do và Thị trường lại phải chịu một Môi trường Chính tri--Luật pháp Độc tài (Environnement Politico--Juridique Dictatorial). Đó là việc tréo cẳng ngỗng, lấy râu ông nọ cắm cằm bà kia !

Trước khi có thể mở "Lễ Hội Lượm Dollars", CSVN phải thực hiện cụ thể những Điều kiện nêu ra trên đây, nghĩa là phải có thực sự một Môi trường Chính trị--Luật pháp Dân chủ, hay nói cách khác phải trao quyền lại cho Dân để chính Dân thực hiện một nền Kinh tế quốc dân với Luật pháp Dân chủ do Dân quyết đinh.

Liệu CSVN có thực hiện mau chóng những Điều kiện đó không mà Truyền thông CSVN đã nhẩy múa tưng tưng như Lễ Hội Lượm Dollars sắp xẩy ra !

Tổ chức TPP chính thức cho phép
11 nước Thành viên khác đến lượm Dollars tại Việt Nam

Về Tự do Mậu dịch Quốc tế, phải nói đến 3 Chế độ: (i) Chế độ Tự túc (Autarcie); (ii) Chế độ Bảo hộ Thương mại (Protectionnisme Commercial) ; (iii) Chế độ Tự do Mậu dich (Libre Echange). Các quốc gia tùy theo hoàn cảnh, tùy theo hàng hóa... mà áp dụng một Chế độ Mậu dịch. Tỉ dụ một nước nghèo có thể áp dụng Chế độ Tự túc, nghĩa là cấm nhập cảng một số hàng hóa xa xỉ phẩm nước ngoài để buộc phải sản xuất những hàng đó từ nội đia, buộc dân chúng phải tiêu thụ hàng nội hóa. Chính phủ Việt Nam thời Đệ I Cộng Hòa đã áp dụng Chế độ Tự túc này cho một số hàng xa xỉ phẩm nước ngoài. Cũng vậy, những nước đang trên đà phát triển công nghệ, phải sử dụng Chế độ Bảo hộ Mậu dịch cho những Kỹ nghệ đang phát sinh (Protectionnisme des Industries naissantes). Không thể áp dụng hoàn toàn Tự do Mậu dịch để những nước đã Kỹ nghệ hóa giết chết những ngành nghiệp Kỹ nghệ đang trên đà phát sinh của nước mình. Tỉ dụ nếu để nhập cảng tự do xe hơi của Nhật và Hoa kỳ, thì làm thế nào gây dựng được Kỹ nghệ chế xe hợi tại Việt Nam bắt đầu phát sinh chẳng hạn. Tự do Mậu dịch đòi các nước Thành viên của Tổ chức phải có mức phát triển ngành nghiệp tương đối ngang nhau (Développements économiques relativement égaux). Đây là điều kiện thực hiện Tự do Mậu dịch tránh cho những nước đã phát triển đè bẹp những nước chưa phát triển hay chỉ mới phát triển.

Người ta thường ca tụng hiện tượng Toàn cầu hóa hàng hóa, nhưng có những nhà Kinh tế coi việc Toàn cầu hóa hàng hóa như việc các nước đã Kỹ nghệ hóa đi chiếm Thị trường bán hàng hóa đến tận những nững nước chưa mở mang để thu góp từng đồng xu về những nước đã Kỹ nghệ hóa mà người ta gọi là hiện tượng Tập trung hóa Tài chánh (Centralisation Financière).
Toàn cầu hóa Hàng hóa = Tập trung hóa Tài chánh
Mondialisation des Marchandises = Centralisation Financière
Nhìn vào Tổ chức Tự do Mậu dịch TPP, chúng ta thấy những nước đã Kỹ nghệ hóa như Hoa kỳ, Nhật, Canada, Úc châu, Singapore. Những nước này muốn Việt Nam là một Thành viên của Tổ chức vì Việt Nam chỉ là nước tiêu thụ chứ không phải là nước sản xuất cạnh tranh với 5 nước này. Không dại gì mà loại một nước Tiêu thụ, không có khả năng sản xuất trong một thời gian còn dài nữa, ra khỏi Tổ chức nhằm bán những sản phẩm của mình.

Nếu xét về khả năng cạnh tranh Kinh tế của Việt Nam, chúng ta đứng ở mức chót trong những nước còn lại. Nếu Việt Nam chưa có khả năng sản xuất để mang sản phẩm lên đấu trường cạnh tranh, nghĩa là chúng ta yếu kém về xuất cảng, thì Việt Nam chính yếu chỉ là một nước Tiêu thụ. Nếu chưa phát triển năng lực Kinh tế của mình, thì khi lên đấu trường quốc tế, Việt Nam sẽ bị đánh bại chết ngay tại đấu trường.

Về những Hàng Công nghệ, Kỹ nghệ, Việt Nam sẽ bị tràn ngập bởi những Hàng hóa của Hoa kỳ, Nhật, Úc châu, Canada và Singapore. Về những Hàng thông dụng, Hàng hóa những nước còn lại trong Tổ chức cũng tự do nhập vào thị trường nước mình để cạnh trạnh. Việt Nam có khả năng về những Hàng nông nghiệp như gao, cá mắm..., nhưng CSVN đã không quan tâm đầu tư và chăm sóc lãnh vực này để đến nỗi Gạo của Việt Nam đã bị thụt về phẩm chất sau Cao Mên.

Tóm lại, lấy gì để cạnh tranh trên đấu trường Tự do Mậu dịch mà mong mở Lễ Hội Lượm Dollars. Ngược lại, Hoa kỳ, Nhật, Úc châu, Canada, Singapore và những nước khác đã phát triển Kinh tế hơn Việt Nam, kéo nhau vào chính Thị trường mình để thu những đồng Dollars mà khối người Việt Hải ngoại gồm đồng bào Tỵ nạn CSVN và khối Lao động xuất cảng ra nước ngoài gửi tiền về cho Gia đình, Thân nhân.

Vào Tự do Mậu dịch TPP mà không có khả năng đi lượm tiền nơi nước ngoài, thì những nước ngoài đến nước mình vơ vét từng đồng xu đưa ra.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 07.10.2015. Cập nhật 12.05.2016
Facebooks :  (1) Phuc Lien Nguyen  & (2) Tudan Tudodanchu
Chú thích :Một số người vì phe nhóm, đã cố tình viết lệch lạc về Lý Lịch của tôi, nên tôi xin phép cho ở đây cái Link Lý Lịch NGUYỄN PHÚC LIÊN như sau :  http://www.viettudan.net/36984/index.html


__._,_.___

Posted by: NGUYEN PHUC LIEN 

Monday, May 30, 2016

Tại sao người ta khom lưng?


 
Tại sao người ta khom lưng?

Ngô Nhân Dụng
Sau khi Tổng Thống Mỹ Barack Obama rời Việt Nam, trên mạng Internet có người đem hai bức hình ra so sánh. 

Bức hình thứ nhất chụp ngày 25 Tháng Năm, một ông “quan nhỏ bước ra khỏi xe hơi, trong lúc mặt đường ngập lụt. Một anh quân hầu vội vác chiếc ghế tới cửa xe cho quan bước lên, rồi một anh khác khom lưng cõng ông vào bậc thềm, cách cửa xe hai mét. 

Bức hình thứ hai chụp trước đó, cảnh ông Obama đang ở Việt Nam, tay cầm dù che cho hai nhân viên cùng bước với mình sau khi xuống máy bay gặp trận mưa lớn.

Một công dân mạng bình phẩm: “Không cần phải nói nhiều, hai tấm hình này cũng đủ nói lên bản chất của hai chế độ.”

Không sống dưới chế độ độc tài thì không thể hiểu tại sao anh quân hầu lại sẵn sàng khom lưng cõng ông “quan nhà báo.” Tại sao ông quan làm báo lại sẵn sàng cưỡi lên lưng người ta để bảo vệ đôi giầy của mình? Tại sao người ta cư xử với nhau với những phản ứng tự nhiên như vậy? 

Ðây chắc phải là một cảnh bình thường, trong đời sống hàng ngày. Cậu lính hầu thấy quan đang lo sợ ướt giầy, ướt gấu quần, thì đưa lưng ra cõng. Phản ứng tự nhiên, vì xưa nay cậu đã quen hầu các quan rồi. 

Ông quan thấy có đứa đưa lưng ra cõng thì ung dung cưỡi lên lưng người ta, không thắc mắc gì cả. Sau này ông kể, “sự việc diễn ra khá nhanh, lúc đó tôi cũng không nghĩ gì...” Ðúng ra, việc diễn ra nhanh hay chậm thì chắc ông cũng không thấy cần phải nghĩ gì cả. 

Ông cử động theo thói quen hàng ngay. 

Dù sao ông cũng biết xấu hổ khi bức hình lan truyền trên mạng, nên tìm cách giải thích, rằng vì ông già cả nên được anh quân hầu trẻ tuổi cõng. Chưa đầy 60 tuổi đã thấy mình già, nhưng nếu ông không quyền, không chức, thì có anh chị nào xin cõng hay không?


Nguyễn Ngọc Niên, tổng biên tập báo Nhà báo và công luận của Hội nhà báo Việt Nam, được cõng qua chỗ ngập nước

Chúng ta không cần nêu danh tính, in chân dung của ông quan và anh quân hầu trong câu chuyện này. Vì thực ra họ đều “ngay tình,” chỉ “phản ứng tự nhiên.” Họ không suy nghĩ gì khi khom lưng xuống hoặc cưỡi lên lưng đồng loại. Họ không cảm thấy hành động của mình có ý nghĩa nào về đạo đức cá nhân hay đạo đức xã hội. 

Cuộc sống trong chế độ Cộng Sản đã tạo ra kiểu hành vi, thái độ này, người trên thì vênh vang hưởng thụ, thằng dưới thì khúm núm xun xoe. Nền văn minh xã hội chủ nghĩa sản xuất ra các hoạt cảnh bình thường như thế, bởi vì người ta sống như thế từ lâu, đã thành tập quán rồi. Thằng dưới phải khúm núm, sợ hãi thằng trên. Thằng trên coi thằng dưới như “gia nhân, đầy tớ.”

Những chữ “gia nhân, đầy tớ” tôi mới thấy trong cuốn “Lời Ai Ðiếu,” hồi ký của nhà báo Lê Phú Khải, Người Việt xuất bản. Ông Khải đã làm việc nhiều năm cho các đài truyền hình của Cộng Sản. Trong một đoạn, ông thuật lại mấy câu chuyện nghe cô em họ nói; cô đã từng phục vụ các quan Bộ Chính Trị trong các buổi họp. 

Cô kể rằng, “Khi họp Bộ Chính Trị, Bác Lê Duẩn nói thì các bác Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp cứ cắm đầu xuống mà nghe, không ai dám ngẩng đầu lên, không ai dám nói nửa lời.” Và ông Lê Duẩn, tổng bí thư đảng Cộng Sản, “mắng mỏ người khác như mắng gia nhân, đầy tớ.” Ông Lê Phú Khải lại kể một lần Võ Nguyên Giáp mặc trào phục oai nghi, đi xe hơi có tài xế lái, đến dự một buổi họp quan trọng. 

Lê Duẩn trông thấy, bảo, “Anh không được dự.” Thế là ông đại tướng quay đầu lủi thủi lên xe ra về.

Cung cách cư xử từ trên đã như vậy, xuống dưới không thay đổi, mức sợ hãi có thể còn tăng cường độ. Bác Sĩ Tôn Thất Tùng được coi là y sĩ có uy tín nhất miền Bắc. Một vị tướng cảnh sát, từng làm thứ trưởng Bộ Công An, đã chứng kiến cảnh ông bác sĩ “quá lo sợ, mồ hôi vã ra như tắm.” Chỉ vì ông phải ra làm chứng trong một vụ nghi án. 

Hai phe Bộ Công An đánh nhau, bên nói nạn nhân bị giết, các thủ phạm đã bị đưa ra tòa, kết án, còn bên kia cố chứng minh người đó tự tử. Bác Sĩ Tôn Thất Tùng biết rằng nếu phát biểu ý kiến trái với phe công an mạnh thì không biết sự nghiệp và cả cuộc đời của mình sẽ ra sao! Là người ngoài, ông đâu biết phe nào mạnh hơn? Ông Tùng rút khăn trong túi ra lau mồ hôi, rút theo mấy gói bột ngọt, đánh rơi cả xuống đất. 

Thấy ông Tùng run quá, vị tướng cảnh sát cúi nhặt mấy gói “mì chính,” để lại trong túi cho ông, để ông còn cho vào tô khi đi ăn phở. Ông cho biết, Bác Sĩ Tùng phải thuộc hạng sang lắm (trong chế độ xã hội chủ nghĩa) mới có thứ bột ngọt này cất trong túi. 

Ông Tùng run, nhưng đủ bình tĩnh, khôn ngoan, không cho ý kiến nào cả. Chắc ông đã quyết định theo kế thoát thân đó trước khi dự buổi thẩm tra, vậy mà vẫn còn sợ, run, toát mồ hôi. Mà Bác Sĩ Tùng không thuộc hàng dân thấp cổ bé họng.

Thói quen sợ hãi người có quyền, có thế đã lan tràn. Xuống dưới nữa thì chúng ta mới thấy, cảnh anh quân hầu khom lưng cõng ông tổng biên tập một tạp chí của hội nhà báo. Làm chức tổng biên tập mà oai quyền đến thế sao? Người sống tự do quen không thể nào hiểu nổi lý do nào khiến con người khom lưng cõng nhau như vậy! 

Thời tôi sống ở Montréal, Canada, một bữa tôi đến trường đứa con út học, ngồi chờ để gặp các thầy, cô giáo; ngày hôm đó các thầy cô phải tiếp các phụ huynh. Ðang ngồi đọc báo chờ, thấy một người đến ngồi cùng băng ghế, tôi ngẩng lên, rồi vội cười chào. Ông ta lễ phép chào lại. Phụ huynh mới tới đó là Luật Sư Pierre Trudeau, người làm thủ tướng nước Canada mấy lần. Năm đó hình như đảng ông mới thất cử, nhưng vài năm sau ông lại trở về ngồi ghế thủ tướng.

Tại sao trong một nước tự do dân chủ thì ông thủ tướng hay anh dân thường đều tự coi họ bình đẳng như nhau? Tại sao trong xã hội Cộng Sản thì thói đội trên đạp dưới trở thành căn bệnh kinh niên, nặng nề như vậy?

Tất cả là do môi trường tạo ra. Trong chế độ độc tài đảng trị, thì các quan trên, dù chỉ đứng hạng nhì, hạng ba trong một hội nhà báo, khi được đảng Cộng Sản tin dùng là đủ thấy mình có quyền thế, coi những kẻ dưới mình như gia nhân, tôi tớ. Trong chế độ dân chủ, muốn làm thủ tướng hay tổng thống thì phải được dân bỏ phiếu, được dân ủy quyền. 

Cho nên có người nhận xét về hai bức hình, hình người cõng người và hình ông Obama che dù cho nhân viên, “Chúng cho thấy sự khác biệt: Một bên là đảng cử, một bên do dân bầu.”

Chính guồng máy dân chủ làm cho mọi người sống bình đẳng, một cách tự nhiên. Cái guồng máy đó chạy trong đời sống xã hội, thế là ai cũng cư xử, hành động theo quy luật dân chủ. Cứ như thế, sau một thế hệ, cùng lắm là hai thế hệ, ai cũng thấy mình không thua kém những kẻ có chức có quyền. Và những kẻ có quyền chức cũng thấy mình chẳng hơn gì đám dân ngoài phố. 

Nhất là các nhà chính trị. Họ phải chật vật đi xin phiếu của dân, xin dân bỏ phiếu cho mình. Họ phải tìm mọi cách chứng tỏ là mình gần với dân, thông cảm dân, vì mình không khác gì những người đi bỏ phiếu.

Người Việt Nam ở Mỹ nhìn cảnh ông tổng thống của họ đi ăn bún chả, ngồi trên cái ghế đẩu, xắn tay áo cầm chai bia mà tu, không ai ngạc nhiên cả. Ông ta đứng trú mưa dưới mái nhà tôn cái quán chông chênh bên đường ở huyện Từ Liêm, lại mời cô chủ và các khách hàng ra chụp hình với mìn. Cũng không người mỹ nào coi là chuyện lạ lùng. Nhiều người còn hỏi: Ủa cái ông Obama này, ổng tính tranh cử lần nữa hay sao? Bà con mình ở Hà Nội hay Sài Gòn đâu có quyền đi bỏ phiếu bầu tổng thống Mỹ?
Những gì ông Obama đã quen làm ở Mỹ, cách ông ta cư xử với dân Mỹ, ông ta chỉ làm giống hệt như vậy khi tới nước Việt Nam. Một là coi mình với người khác đều ngang hàng, bình đẳng. Hai là có cơ hội là bày tỏ tình thân thiện với mọi người. Nghĩ một cách tự nhiên, làm cũng tự nhiên như thế. Thái độ và hành vi này đã trở thành loại “bản năng thứ hai” của những người làm chính trị trong các xã hội dân chủ tự do. Họ được huân tập trong guồng máy dân chủ.

Vì vậy, sau khi ông Obama đi rồi, một người ở Sài Gòn viết trên mạng “những ấn tượng ông để lại trên mảnh đất chữ S này thì mãi mãi còn.” Cô Nguyễn Thị Ngọc Anh, 24 tuổi, nói với nhà báo: “Tôi muốn nước tôi có một người lãnh đạo như ông Obama.” Ông Nguyễn Quang Chơn viết trên blog của mình: “Ông Obama. 

Tôi kính mến, quí trọng và muốn được học tập ông... đối với người dân Việt, cái mà ông Obama đem đến chính là phong cách của ông, con người của ông...” Phải nói, mọi người dân Việt Nam đều khao khát những người cầm quyền ở nước mình cũng biết cư xử với dân như một ông tổng thống Mỹ.

Ông Obama có biệt tài khi nói trước đám đông mà khiến cho mọi người đều cảm thấy ông ta nói với chính mình. Ông đã trổ tài này khi nhắc đến Lý Thường Kiệt, rồi kết luận với “của tin, chút này” của Nguyễn Du. Ông ta có thói quen thổ lộ những kinh nghiệm và tâm tình mà người khác có thể chia sẻ ngay lập tức. 

Ngày hôm qua, tới Hirosima, nơi bom nguyên tử Mỹ đã giết 140 ngàn người Nhật, ông đã làm nhiều người rơi lệ khi nhắc đến những đứa trẻ lúc chết còn sững sờ không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nghĩ đến những em bé chết oan vì tội lỗi của người lớn, ai cũng nhận được bản thông điệp hòa bình này.

Giống như vậy, tôi đã từng đọc bài thi sĩ Hữu Loan kể cha mẹ vợ ông bị đấu tố trong cải cách ruộng đất. Các cụ bị chôn sống đứng, nhô đầu trên mặt đất, rồi người ta cho kéo cầy đi qua. 

Nghĩ đến cảnh đó đủ rợn người. Nhưng gần đây tôi còn rùng mình hơn, khi đọc một đoạn hồi ký về cuộc Cách Mạng Văn Hóa của Trung Cộng; nhân năm nay là 50 năm kỷ niệm thảm họa đó. Một nhân chứng kể ở tỉnh Sơn Tây người ta đem chôn sống một bà già và đứa cháu. Nhân chứng kể nghe thấy tiếng đứa bé kêu khóc: “Bà ơi, cát chui vào mắt con đau quá!” Rồi nghe tiếng bà trả lời: “Lát nữa sẽ hết đau, con ạ.”

Tại sao con người có thể tàn ác với nhau như thế? Chế độ Cộng Sản đã thay đổi con người, tạo ra những hành vi chúng ta không hiểu nổi. Tàn ác cực độ. Hoặc hèn hạ kinh khủng.

Muốn cứu con người, phải chấm dứt chế độ đó.

__._,_.___

Posted by: truc nguyen 


 
Khúc bi tráng của Trần Huỳnh Duy Thức

Trí thức tuyệt thực cùng Trần Huỳnh Duy Thức

Quan ngại sức khỏe Trần Huỳnh Duy Thức sau 3 ngày tuyệt thực

Cá voi nặng hơn 8 tấn chết tại bờ biển Nghệ An

Thêm 1 người Mỹ gốc Việt bị bắt giam tại Việt Nam

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ: Trung Quốc đang xây “trường thành tự cô lập”
TIN
Tương phản chuyến thăm Việt Nam của TT Obama và Chủ tịch TQ
__._,_.___

Posted by: Truong Hung 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link