Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, June 7, 2016

Mỹ Linh đã diễn tả đúng tinh thần bài "Tiến quân ca" trong thời buổi bây giờ !

rom: Nguyen bac ninh <
Sent: Monday, June 6, 2016 5:26 PM
To: K768 KHONG QUAN;
Subject: Mỹ Linh đã diễn tả đúng tinh thần bài "Tiến quân ca" trong thời buổi bây giờ

Mỹ Linh đã diễn tả đúng tinh thần bài "Tiến quân ca" trong thời buổi bây giờ !

Hoàng Ngọc-Tuấn

Không, không có "cờ" nào cả, ngoài "cờ" Trung Quốc "in máu" của các tử sĩ Việt Nam đã bị chúng giết trên Biển Đông, và những lá "cờ in máu" đó đang tung bay ngay trên vùng biển đảo của Việt Nam.
  
Mấy hôm nay, báo chí và các trang mạng xã hội bàn cãi ầm ĩ về chuyện ca sĩ Mỹ Linh diễn tả sai tinh thần của bài "Tiến Quân Ca" trước sự hiện diện của tổng thống Obama tại Trung Tâm Hội Nghị Quốc Gia ngày 24/5/2016. Đa số ý kiến đã tỏ ra thất vọng, thậm chí có kẻ còn ra vẻ giận dữ và dùng những lời lẽ vô cùng tục tĩu để bôi nhọ Mỹ Linh. Ngoài những lời chê bai về cách hát, còn có cả những lời kết án cô một cách nặng nề là đã "phản bội tinh thần bài quốc ca thiêng liêng của dân tộc" !

Trước hết, tôi xin nói ngay rằng cá nhân tôi không xem bài "Tiến Quân Ca" là bài "quốc ca" của cả dân tộc Việt Nam. Có lẽ đó chỉ là bài "quốc ca" của những ai còn tin vào Đảng Cộng Sản Việt Nam, nhưng đó lại là một bài hát phản cảm đối với những người đã thấy và hiểu rõ bản chất phản dân hại nước của cái Đảng ấy.

Tôi thấy trong số những ý kiến chê trách Mỹ Linh có một ý mà nhiều người cứ nhắc đi nhắc lại, đó là : "Mỹ Linh hát quốc ca một cách sầu thảm, nghe như hát đám ma, không có một chút hào hùng nào cả". Nói như vậy thì vừa sai, vừa đúng. Nói như vậy là sai, vì Mỹ Linh hát bài "Tiến Quân Ca", chứ không phải hát "quốc ca", nên hiển nhiên trong khi cô hát thì toàn thể cử tọa vẫn ngồi chứ không hề đứng dậy để chào cờ. Nhưng nói như vậy cũng có điểm đúng : chính Mỹ Linh cũng thú nhận rằng đó là một "tai nạn nghề nghiệp" vì cô đã "bắt tông thấp" nên bài hát thiếu sự "hào hùng". Thật ra, người nghe có thể nhận ra rằng Mỹ Linh không chỉ hát "tông thấp" nên bài hát trở nên buồn bã thê lương, mà thay vì hát với "nhịp đi - hùng mạnh" như Văn Cao ghi ở đầu bài hát, cô lại hát quá chậm, nên nhịp điệu giống như một bài hát cầu hồn cho một đoàn quân bại trận, tang tóc, đang lê lết trở về từ chiến địa.

Tuy nhiên, chính vì cái "tai nạn nghề nghiệp" này, mà Mỹ Linh lại vô tình diễn tả đúng tinh thần bài "Tiến Quân Ca" trong thời buổi bây giờ.

Trong thời buổi bây giờ, Trung Quốc không ngừng bành trướng quân sự trên Biển Đông, không ngừng lấn chiếm lãnh hải của Việt Nam, gây bao tang tóc cho ngư dân Việt Nam. Từ năm 2007 đến nay, người dân Việt Nam đã nhiều lần xuống đường biểu tình phản đối Trung Quốc , thế nhưng Đảng và nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam lại không ngừng xua lực lượng vũ trang ra để đàn áp, bắt bớ, hành hung những người yêu nước, khiến cho phong trào biểu tình phản đối Trung Quốc càng ngày càng suy giảm, nhân dân càng ngày càng thất vọng não nề.

Mỉa mai thay, những lời hát trong bài "Tiến Quân Ca" ngày xưa thì hoàn toàn ngược lại với sự thật đang bày ra hàng ngày trước mắt nhân dân trong thời buổi bây giờ.

"Đoàn quân Việt Nam đi, chung lòng cứu quốc". Thử hỏi "đoàn quân Việt Nam" nào vậy ? "Đi" đâu vậy ? "Chung lòng cứu quốc" với ai vậy ? - Không, không có "đoàn quân Việt Nam" nào "đi" đâu cả. Không có "đoàn quân Việt Nam" nào "chung lòng cứu quốc" với nhân dân Việt Nam cả.

Nhân dân Việt Nam chỉ thấy những "đoàn quân" của Trung Quốc với tàu chiến và máy bay không ngừng "đi" đến Biển Đông để chiếm ngự các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, ngang nhiên tập trận, ngang nhiên xây cất các doanh trại, hải cảng, phi trường, ngang nhiên đe doạ, hành hung và bắt bớ các ngư dân lương thiện của Việt Nam đang mưu sinh trong vùng biển đảo của Việt Nam. Nhân dân Việt Nam chỉ thấy bàn tay ghê tởm của Trung Quốc càng ngày càng chạm sâu vào mảnh đất quê hương Việt Nam, chạm đến đâu thì tàn phá đến đó : đất nhiễm độc, nước nhiễm độc, biển nhiễm độc, rừng chết, chim chết, cá chết…

"Cờ in máu chiến thắng mang hồn nước". Thử hỏi "cờ" nào "in máu chiến thắng" vậy ? Và cái "chiến thắng" đó "mang hồn nước" nào vậy ? - Không, không có "cờ" nào cả, ngoài "cờ" Trung Quốc "in máu" của các tử sĩ Việt Nam đã bị chúng giết tại Hoàng Sa, Trường Sa và trên Biển Đông, và những lá "cờ in máu" đó đang tung bay ngay trên vùng biển đảo của Việt Nam.

"Súng ngoài xa chen khúc quân hành ca". Thử hỏi "súng" nào ở "ngoài xa" đang "chen khúc quân hành ca" vậy ? - Không, không có "súng" nào ở "ngoài xa" cả, không có "khúc quân hành ca" nào cả, ngoài những khẩu đại bác, những chiến hạm, những máy bay, và những "khúc quân hành ca" của Trung Quốc đang vang vang "ngoài xa" trên biển đảo của Việt Nam.

Những kẻ nào đòi hỏi Mỹ Linh phải hát bài "Tiến Quân Ca" một cách "hào hùng" thì đó là những kẻ đạo đức giả, những kẻ muốn lừa đảo nhân dân, những kẻ muốn bịt mắt nhân dân trước sự thật, hay đó là những kẻ nguỵ tín, không muốn nhìn thẳng vào sự thật, hoặc đó là những kẻ quá ngây thơ, không thấy sự thật.

Trong thời buổi hôm nay, bài "Tiến Quân Ca" nên được diễn tả theo kiểu hát đám ma của Việt Nam, hay diễn tả theo kiểu hát cúng cô hồn của Tàu là đúng nhất.

Hoàng Ngọc-Tuấn,
Sydney, 27/5/2016


--
bacninh


__._,_.___

Posted by: =?UTF-8?Q?NGUY=1AN_HO=C3=AF=C2=BF=C2=BDNG_B=C3=AF

Đại quốc – tiểu nhân

Đại quốc – tiểu nhân

​Hoàng Việt
Vâng, đúng Trung Quốc là một gã khổng lồ cực kỳ tiểu nhân bỉ ổi, nuôi mưu kế lâu dài xâm chiếm Việt Nam từng bước, kỳ cho đến khi ngoạm bằng hết vào cái mõm sói của nó. Điều đó thì cả dân tộc Việt Nam từ bé đến già ai cũng rõ, nhìn thấu lòng dạ gã như nhìn vào lòng bàn tay. 

Chỉ khổ nỗi là người cầm quyền đất nước chúng ta lại cố tình không chịu biết. Từ Mao đến Tập trong vòng 7 thập kỷ, nhân danh “anh Hai” chung một phe cánh hẩu, đã gây nên không biết bao nhiêu điều ác nghiệt làm điêu đứng 90 triệu dân Việt này. Thế mà thế hệ cầm quyền Việt tộc nào lên cũng vẫn ngoan ngoãn cúi mọp, khom người, vẫy… tay, tung hô các anh, bắt dân phải đội lên đầu khẩu hiệu giả dối “4 tốt và 16 chữ vàng” các anh đã hạ cố ban cho. Thậm chí trước những hành xử đểu cáng, thủ đoạn, lại cố ý phô ra một cách trắng trợn của các anh, khác nào tặng cho ông em một cái tát nẩy lửa, hoặc còn hơn là một cái tát vạn triệu lần, như cho lái buôn sang mua chè, ép nông dân ta phun thuốc trừ sâu vào rồi đợi đến đại hội Olimpic Bắc Kinh (2008) thì mang ra đốt giữa hàng vạn quan khách quốc tế với lời rêu rao: Việt Nam chuyên sản xuất hàng bẩn. 

Đó không phải là một cái tát nữa mà là một trong trăm ngàn ngón triệt hạ Việt Nam. Thế mà “em” vẫn cứ câm miệng hến, vẫn tươi cười, không có phương cách nào đáp trả, cũng không hề nghĩ đến việc đáp trả. 

Có ai mà chịu được thói hạ mình quá lố đến như vậy không? Đến một việc như kiện “các anh” ra Tòa án quốc tế là việc hết sức chính đáng, không ai không nóng lòng, nhưng các vị thì cứ đủng đỉnh, thỉnh thoảng cũng có gióng lên một đôi tiếng, kiểu đánh dứ, rồi kết cục lại… bỏ dùi. Thử hỏi không sốt ruột sao được! Tình thế hệt như con cua trước miệng con ếch, hay như đà điểu đến lúc rúc đầu vào cát, không còn nghĩ dân đau khổ như thế nào, nước lâm nguy như thế nào.

Đồng bằng Cửu Long đã và đang chết từng ngày. Cá và biển miền Trung đã và đang chết từng ngày… Nguyên nhân do đâu và có liên quan trực tiếp hay gián tiếp, ở mức nào, đến bàn tay bẩn thỉu của Tập Cận Bình? 

Sao không thúc đẩy giới khoa học tăng nhanh tiến độ kiếm tìm lời giải nghiêm chỉnh và ngọn ngành xung quanh hai câu hỏi bức bối đó và vô số câu hỏi tương tự mỗi ngày một nẩy thêm ra trong đời sống ngổn ngang của đất nước, mà cứ giữ thái độ lập lờ, bỏ ngoài tai tiếng kêu cứu của dân? 

Rốt cuộc việc gì cũng nham nhở, khiến tâm lý bất an không được xóa bỏ mà cứ tăng lên. Rồi còn trưng ra trước bàn dân thiên hạ những việc đối phó nhố nhăng không nhịn được cười, mà người có học vấn và tự trọng cứ nghĩ đến là đỏ nhừ cả mặt.

Phải chăng cái gọi là ý thức hệ là nguyên nhân của tất cả mọi bế tắc từ trước tới nay, đẩy đất nước ta đi dần đến chỗ chết không cựa vào đâu nổi? Có thể lắm. 

Bởi “ý thức hệ”, như trong tuyên ngôn của CNCS, được coi là một phạm trù trọng đại để chọn bạn và thù trên con đường xây dựng Internationale cúa giai cấp vô sản. Nhưng trong thực tế tồn tại của Đảng CSTQ cũng như VN, từ sau khi LX đổ sụp và cả 2 nước phải chuyển sang nền kinh tế “tư bản hoang dã” để tự cứu, thì chuyện ý thức hệ cùng nhiều chuyện khác đều đã ở tận cùng của sự nhạt nhẽo, mỗi ngày mỗi thêm nhạt, trừ một vài anh lú vẫn còn ôm khư khư, hoặc giả cách ôm khư khư để…“làm giá” mà thôi.

Có lẽ có một lý do quan trọng hơn nhiều. Các vị, cựu quan chức cũng như tân quan chức đều một duộc cả thôi, không ai có thể thờ ơ trước cái mồi câu của lão ngư ông gian xảo Tàu Cộng. Mà cái mồi này thì vô cùng hậu hĩnh. Tên ngư ông họ Tập đã cho thả mồi trên khắp thế giới chứ không riêng gì ở Việt Nam. 

Nhưng đớp lấy mồi rồi mắc câu thì chỉ là một số ít, những cá nhân được ngồi trên quyền lực đâm mất hết lòng tự trọng và tinh thần dân tộc, để máu tham che mờ mắt mình. Rất tiếc ở Việt Nam loại người khát tiền ấy lại quá nhiều. Mồi câu của Tập Cận Bình đã gây nên một điệu nhảy quyến rũ và cuốn hút hầu như tất cả mọi thế hệ người cai trị Việt Nam vào điệu nhảy ma mị ấy, kể từ ngày đôi bên gật gù hò hẹn ở hội nghị Thành Đô. 

Bộ sậu mới lên hôm nay có phải cũng là nạn nhân của điệu nhảy đó rồi không? Thành thực mà nói chúng tôi chưa giải đáp được. Tuy nhiên, vẻ mặt lúng túng căng thẳng của họ khi đón ông Obama, cũng như sự im lặng đáng sợ của họ trước tiếng kêu thảm thiết của dân chúng vùng ven biển miền Trung và vùng đồng bằng Nam Bộ đang vang lên vô vọng suốt từ bấy đến giờ… hình như cũng là một chỉ dấu lờ mờ giúp chúng ta tiến đến gần sự thật.

Bauxite Việt Nam
TTO –  Chiều 3-6-2016, bên lề khuôn khổ Diễn đàn đối thoại Shangri-La tại Singapore, ngay sau cuộc gặp giữa đoàn Việt Nam và Trung Quốc, phía Trung Quốc đã phát tờ rơi bằng hai thứ tiếng Trung và tiếng Anh, nhằm tuyên truyền cho luận điệu dối trá của họ về vấn đề Biển Đông.
clip_image001
Tờ rơi tiếng Hoa gồm những nội dung xuyên tạc về Biển Đông mà Trung Quốc chủ ý phát cho các đại biểu quốc tế tại Đối thoại Shangri-La – Ảnh: V.T.
Hành động này rõ ràng không xứng đáng với tầm vóc của một cường quốc – đàn anh trong khu vực được.

Chúng ta ai cũng biết Trung Quốc là một cường quốc ở châu Á, tuy nhiên “làm anh khó lắm, phải đâu chuyện đùa”, người Trung Quốc có bao giờ tự hỏi tại sao sức hấp dẫn trong chính sách đối ngoại của Trung Quốc (một phần của sức mạnh mềm) không được cộng đồng thế giới đón nhận và tin tưởng là mấy? Đó chính là cách hành xử của một “đại quốc – tiểu nhân”, không có trách nhiệm với cộng đồng quốc tế và cư xử một cách thô lỗ.

Trong vấn đề Biển Đông, Trung Quốc luôn tìm cách bẻ cong luật quốc tế theo cách của riêng họ, những luận điểm nghe như đã nhàm tai, nhưng được các đại biểu Trung Quốc “phát loa” ở bất cứ nơi đâu hòng đánh lừa dư luận. Họ luôn khẳng định người Trung Quốc là người phát hiện sớm nhất các quần đảo ở Biển Đông và vì thế họ có chủ quyền trên vùng biển này từ xa xưa.
Đây là một lập luận hết sức nực cười. Luật pháp quốc tế về thiết lập chủ quyền quốc gia trên một lãnh thổ nào đó không hề đơn giản như vậy.

Thứ nhất, các quốc gia dân tộc xuất hiện ở phương Tây sau năm 1648 với định ước Westphalia và kể từ đó, hệ thống luật quốc tế hiện đại mới được dần thiết lập.
Các quy định của luật quốc tế về xác lập chủ quyền lãnh thổ quốc gia bắt đầu hình thành từ cuối thế kỷ 18, đầu thế kỷ 19 và được hoàn thiện ở thế kỷ 20. Vậy thì cái mà người Trung Quốc gọi là họ phát hiện từ thời nhà Hán (trước Công nguyên) thì dựa trên thứ luật pháp nào mà gọi là luật pháp quốc tế?

Thứ hai, nếu nói người Trung Quốc là người tới Biển Đông sớm nhất thì bằng chứng đâu? Người Trung Quốc cứ đưa ra mấy cuốn cổ sử của họ ra, nhưng họ lợi dụng việc ít người nước ngoài biết tiếng Trung nên họ cắt xén, biến tấu chỉ để phục vụ cho lợi ích của họ, chứ các học giả như Phạm Hoàng Quân, Hồ Bạch Thảo, Bil Hayton… và hàng loạt sử gia phương Tây khác đã nghiên cứu và khẳng định tất cả các tài liệu cổ của Trung Quốc từ cổ sử đến các địa đồ cổ, chẳng có cái nào nhắc tới Hoàng Sa, Trường Sa cả.
Hàng trăm bản đồ từ các nhà địa lý và hàng hải phương Tây đều cho thấy rõ lãnh thổ của Trung Quốc chỉ kéo dài đến đảo Hải Nam mà thôi.

Còn nữa, các di chỉ tàu đắm cổ trên khu vực Biển Đông cho chúng ta biết tàu Trung Quốc xuất hiện từ thế kỷ 12, trong khi các tàu đắm cổ của các quốc gia Đông Nam Á khác xuất hiện sớm hơn rất nhiều, như tàu đắm của Philippines xuất hiện từ thế kỷ 4, sớm hơn của người Trung Quốc 800 năm. Vậy các bằng chứng chứng minh ai là người tới Biển Đông sớm nhất đây?

Thứ ba, Trung Quốc lúc nào cũng phát ngôn là “theo luật pháp quốc tế”. Trung Quốc là một cường quốc, nhưng lại phớt lờ nghĩa vụ của luật pháp quốc tế. Năm 2013, Philippines đã khởi kiện Trung Quốc ra một thiết chế trọng tài được quy định bởi phụ lục VII của UNCLOS, nhưng Trung Quốc áp dụng chiến thuật “không tham gia, không xuất hiện và không tuân thủ”.

Nếu Trung Quốc tự tin là họ có đầy đủ các bằng chứng lịch sử và pháp lý về việc thiết lập chủ quyền của Trung Quốc trên các cấu trúc địa lý ở Biển Đông, và nếu họ nói họ luôn tuân thủ luật quốc tế, sao họ không tự tin cùng với Philippines giải quyết tranh chấp tại tòa án quốc tế đi? Mà họ luôn tìm cách né tránh, biện bạch cho hành động “né tránh” với phiên tòa mà Philippines khởi kiện.

Hiến chương Liên Hiệp Quốc, Công ước Luật biển 1982 (UNCLOS) đều quy định rõ việc giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình và các tòa án quốc tế có thẩm quyền trong việc giải quyết tranh chấp giữa các quốc gia một cách hòa bình, theo các quy định của luật quốc tế.

Vậy mà, Trung Quốc cứ chối là tòa trọng tài trong vụ Philippines kiện Trung Quốc là không có thẩm quyền, trong khi UNCLOS nói rõ việc có thẩm quyền hay không phải do tòa quyết định. Và phán quyết ngày 29-10-2015, tòa trọng tài đã khẳng định tòa có thẩm quyền để giải quyết tranh chấp này. Một cường quốc luôn tuyên bố là tuân thủ luật pháp quốc tế nhưng lại “chạy trốn” một phiên tòa quốc tế, liệu đó có phải là một cường quốc có trách nhiệm?

Chưa kể trong các tờ rơi, Trung Quốc còn “đổi trắng thay đen” bằng cách lu loa rằng nhiều quốc gia đã đưa quân xâm chiếm lãnh thổ của họ trên Biển Đông. Có lẽ chúng ta nên nhắc lại với người Trung Quốc rằng chính hải quân Trung Quốc đã nổ súng tấn công để xâm chiếm bằng vũ lực quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam năm 1974, một số cấu trúc tại Trường Sa của Việt Nam năm 1988 và bãi Vành Khăn mà quân đội Philippines đang chiếm giữ năm 1995.

Chúng ta cũng nên nhớ, luật pháp quốc tế từ sau khi Hiến chương Liên Hiệp Quốc ra đời năm 1945, cùng với nghị quyết 2625 của Liên Hiệp Quốc năm 1970 đã không chấp nhận việc sử dụng vũ lực để xâm chiếm lãnh thổ của một quốc gia khác.

Và chính vì vậy, cho dù Trung Quốc đã chiếm đoạt quần đảo Hoàng Sa, nhưng có quốc gia nào khác Trung Quốc trên thế giới thừa nhận chủ quyền của Trung Quốc trên Hoàng Sa đâu.
Một cường quốc “trỗi dậy hòa bình” mà luôn hăm dọa các nước nhỏ, tráo trở trong chính sách và thô lỗ trong cư xử thì ảnh hưởng của nó khó có thể khiến cộng đồng quốc tế “tâm phục, khẩu phục” được.

Tranh chấp Biển Đông chỉ có thể giải quyết được với thiện chí của tất cả các bên và nỗ lực tìm kiếm giải pháp trong hòa bình, thực sự tuân thủ luật pháp quốc tế, chứ không phải việc “bẻ cong” luật quốc tế.
H.V. (Thạc sĩ, Ban Nghiên cứu Luật Biển và Hải đảo – Liên đoàn Luật sư Việt Nam)
__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Monday, June 6, 2016

Niềm đau Madrid, nỗi nhớ Sài Gòn



 
Niềm đau Madrid, nỗi nhớ Sài Gòn

Trần Trung Đạo

blank
Chuyến viếng thăm Việt Nam của TT Barack Obama có lẽ là chuyến viếng thăm của một nguyên thủ quốc gia để lại nhiều cảm xúc trong lòng người Việt Nam nhất, không phải chỉ thiện cảm, xúc động, hân hoan, niềm nở khi ông đặt chân xuống Sài Gòn nhưng cũng để lại ít nhiều cay đắng, ngậm ngùi, trống vắng khi cánh cửa của Air Force One từ từ khép lại.

Là một con người nặng tình cảm, TT Barack Obama hẳn đã đọc được những khao khát tự do dân chủ của người dân Việt Nam, nhất là tại Sài Gòn, qua cách chào đón họ đã dành cho ông. Và là một con người nặng tình cảm, ông đã để những cảm xúc riêng tư qua cách nói, cách cười, cách choàng vai tự nhiên, thân tình, đằm thắm lấn át vai trò một nguyên thủ quốc gia trong nhiều nơi ông đã ghé thăm. 

Đừng quên, Barack Obama từng là một điều hợp viên cộng đồng với nhiều sắc dân ở Chicago lo việc dạy kèm, thuê nhà cho người nghèo nên việc ông hòa hợp dễ dàng vào giới bình dân không có gì lạ.

Nhưng dù gì đi nữa, cuối cùng, quyền lợi và chính sách lâu dài của nước Mỹ vẫn trên hết. 

Lịch sử để lại vô số bài học.

Madrid  tháng 8, 1944
Ngày 25 tháng Tám, 1944 Paris chính thức được giải phóng. Tư lịnh Đức Tướng Dietrich von Choltitz, người từ chối lệnh của Hitler chiến đấu tới cùng cho đến khi Paris chỉ còn là đống gạch vụn,  đầu hàng tại khách sạn Meurice. Trong lúc các lực lượng đồng minh tiến về phía Bắc để tấn công sang lãnh thổ Đức, một bộ phận tiếp tục giải phóng các tỉnh miền Nam nước Pháp.

Ảnh hưởng từ các cuộc nổi dậy của nhân dân Pháp tại những nơi quân đội đồng minh sắp đến vang dội sang tận Tây Ban Nha lúc đó đang chịu đựng dưới sự cai trị độc tài hà khắc của tướng Francisco Franco.

Francisco Franco (1892-1975) thiết lập chế độ độc tài toàn trị Phát Xít tại Tây Ban Nha khi phe quân phiệt của ông ta dưới danh nghĩa Bảo Hoàng với sự giúp đỡ của Hitler và Mussolini thắng Nội chiến Tây Ban Nha. Dưới chế độ hà khắc của Franco, khoảng từ 200,000 đến 400,000 người bị giết và vô số người bị đày ải trong 190 trại tập trung trên khắp Tây Ban Nha. 

Mặc dù tuyên bố “trung lập” trong Thế chiến Thứ Hai,  Franco cho phép hải quân Đức và Ý cập các cảng Tây Ban Nha và tình báo của phe Trục được quyền hoạt động trên đất Tây Ban Nha. Ngoài ra, Franco còn chấp thuận cho Sư Đoàn Xanh (Blue Division) tình nguyện chiến đấu bên cạnh quân đội Hitler tại các mặt trận Volkhov và Leningrad.

Với hai lý do, một chế độ Franco độc tài Phát Xít chà đạp lên các quyền tự do của con người và đồng minh của Hitler trong Thế chiến Thứ Hai, không ít người dân Tây Ban Nha tin rằng sau khi giải phóng nước Pháp, quân đội của Mỹ, nước dân chủ hàng đầu thế giới, sẽ có tất cả lý do chính đáng để giải phóng Tây Ban Nha khỏi ách độc tài Francisco Franco, xây dựng một Tây Ban Nha dân chủ và sẽ là một đồng minh thân cận, vững chắc của Mỹ bên bờ Địa Trung Hải.

Với lòng tin tưởng quân đội Đồng Minh sắp giải phóng Tây Ban Nha, tại thủ đô Madrid, các phong trào sinh viên Tây Ban Nha đã tổ chức hàng loạt các cuộc biểu tình, nổi dậy, phân phối truyền đơn kêu gọi các tầng lớp nhân dân Tây Ban Nha đứng lên lật đổ độc tài Francisco Franco.

Không. Quân đội đồng minh không vượt biên giới Pháp Tây Ban Nha và phong trào sinh viên Tây Ban Nha đã bị Franco dập tắt một cách đẫm máu.

Lý do quân Mỹ không vượt biên giới. Từ khi phần thắng của Thế chiến Thứ Hai nghiêng về phía Đồng Minh, các lãnh đạo đồng minh đã hình dung ra một bản đồ mới, một trật tự mới tại châu Âu. Riêng đối với trường hợp Tây Ban Nha,  Stalin muốn trừng phạt Tây Ban Nha về tội “liên minh” với Đức nhưng Franklin Roosevelt và TT Winston Churchill từ chối. TT Mỹ và TT Anh chẳng những không muốn can thiệp vào chế độ chính trị Tây Ban Nha mà còn muốn dùng Franco để chống lại Stalin sau thế chiến.

Khi TT Franklin  Roosevelt qua đời ngày 12 tháng Tư 1945, Phó TT Harry Truman lên thay đã khai triển quan điểm bao vây Liên Xô một cách cụ thể hơn trong chủ thuyết được gọi là Chủ Thuyết Truman (Truman Doctrine). Trong kế hoạch đó, ngăn chận sự bành trướng của chủ nghĩa CS là trọng điểm và ưu tiên cao nhất trong chính sách đối ngoại của Mỹ. Mỹ o bế Franco vì biết y là người chống Liên Xô triệt để. Đáp lại, Franco cho phép Mỹ thiết lập bảy căn cứ quân sự Mỹ trên lãnh thổ Tây Ban Nha.

Sài Gòn tháng 5, 2016
Sài Gòn tháng 5, 2016, hàng trăm ngàn người thuộc nhiều thế hệ đổ ra đường chờ suốt mấy giờ để đón chào tổng thống Mỹ. 

Như đã viết trong bài trước, người dân miền Nam đón chào một người đại diện cho thế giới tự do hơn là tổng thống một quốc gia. Tiếng hoan hô TT Barack Obama bằng tiếng Anh, bằng tiếng Việt vang lên trên đường phố Sài Gòn. Một lần nữa cho thấy mạch sống dân chủ trong lòng người dân miền Nam vẫn còn chảy.

Những em nhỏ sinh ra hay lớn lên ở Sài Gòn sau 1975 có thể không nhận ra nhưng dân chủ ở miền Nam là những hạt giống do Phan Chu Trinh, Bùi Quang Chiêu, Nguyễn Phan Long, Phan Văn Trường, Nguyễn An Ninh và rất nhiều nhà cách mạng miền Nam khác gieo xuống hàng thế kỷ trước đã mọc ra, lớn lên trong ý thức các em và đã là một phần trong máu huyết của các em. Điều đó giải thích tại sao các em cảm thấy gần gũi với lãnh đạo một quốc gia dân chủ từ xa xôi đến hơn là những “lãnh đạo đất nước” cùng dòng giống với mình.
Sau 41 năm, người dân miền Nam vẫn còn mang tâm lý sống trong vùng bị chiếm hơn là dân của một “nước Việt Nam thống nhất”. Người dân Sài Gòn vẫn mang nặng trong tim một nỗi nhớ Sài Gòn, dù họ sinh ra, lớn lên hay chỉ nghe lời kể lại của ông bà, cha mẹ.
Hơn mười năm trước, trên talawas, người viết đã có dịp phân tích những bản án mà đảng CS dành cho các nhà tranh đấu miền Nam bao giờ cũng nặng nề hơn, tù đày lâu hơn những người đấu tranh phát xuất từ miền Bắc:
“Trong lúc tôi vô cùng kính trọng những tiếng nói dân chủ vọng lên từ miền Bắc, những bản án dài hạn hơn nhiều mà giới lãnh đạo  Đảng Cộng sản đã dành cho những nhà đấu tranh cho tự do tôn giáo và nhân quyền phát xuất từ miền Nam cho thấy rằng, ba trăm năm sau, con sông Gianh cách ngăn dân tộc từ thời Trịnh Nguyễn vẫn còn chảy, không phải ở Quảng Bình mà chảy ngay giữa lòng Hà Nội, chảy trong tư duy của những người lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam.
Tương tự, những phân chia ngăn cách Bắc Trung Nam từ thời thực dân chẳng những không được lấp lại, trái lại mỗi ngày bị đảng đào sâu thêm. Chính sách trả thù đã thể hiện không những đối với những người cầm súng, những viên chức chính quyền cũ mà còn áp dụng một cách tàn nhẫn đối với gia đình họ, con cái họ và thậm chí còn mở rộng đến nhiều triệu người dân vô tội chỉ vì họ sống bên này sông Bến Hải.

Sau 1975, trong lúc hàng trăm ngàn sĩ quan và viên chức Việt Nam Cộng Hòa bị tù đày trong rừng sâu nước độc, hàng triệu thân nhân họ cũng đã gánh chịu nhiều cực hình không kém phần độc ác. Tôi đã gặp những đứa bé miền Nam có cha mà như không cha, có mẹ mà như mất mẹ, sống lang thang đầu đường cuối chợ. Tôi đã gặp những đứa bé miền Nam thông minh nhưng không có một cơ hội đến trường, chỉ biết đứng bên ngoài cổng trường mà khóc. Đảng nói gì chưa với những mái tóc xanh kia?”

Những “mái tóc xanh” lang thang trên đường phố Sài Gòn sau 1975  bây giờ đã lớn, đã ngoài tuổi 40, nhưng ký ức của tuổi thơ hãi hùng sẽ không bao giờ phai nhạt.  Sự có mặt của TT Barack Obama là cơ hội để các em bày tỏ thiện cảm dành cho tổng thống một nước dân chủ nhưng đồng thời cũng để  nhà cầm quyền CS thấy sự khinh bỉ các em dành cho các lãnh đạo độc tài.

Hàng năm, các loa tuyên truyền của đảng vẫn tiếp tục lập lại bài hát “hòa giải hòa hợp dân tộc” vào mỗi dịp 30 tháng 4, nhưng 41 năm trôi qua chính sách phân biệt đối xử của đảng CSVN đối với người dân miền Nam vẫn không thay đổi.

Trước đây, con số 20 năm tù trở thành một loại tiêu chuẩn dành cho những người tranh đấu nổi tiếng ở miền Nam như Linh mục Nguyễn Văn Lý (bị kết án 20 năm tù, 1977), Bác sĩ Nguyễn Đan Quế (bị kết án 20 năm tù, 1990), Gs Đoàn Viết Hoạt (bị kết án 20 năm tù, 1993) và hiện nay cũng thế, Trần Huỳnh Duy Thức (bị kết án 16 năm tù cộng với 5 năm quản chế, 2010). 

Ngoài chính sách cai trị dựa trên lý lịch, quá khứ, việc kết án nặng nề dành cho các nhà tranh đấu miền Nam còn chứng tỏ đảng rất sợ dân miền Nam. Nhưng sợ hay không sợ, khao khát tự do dân chủ như ngọn lửa âm ỉ trong lòng người sẽ một ngày bùng lên thành cách mạng.

Niềm đau Madrid, nỗi nhớ Sài Gòn
Người viết đọc câu chuyện phong trào sinh viên Madrid trong một tạp chí ở Sài Gòn trước 1975. Thời gian dài trôi qua, tên tuổi đã quên, nhưng sự hy sinh của họ vẫn còn sống trong ký ức và niềm tiếc thương dành cho sự hy sinh của họ vẫn còn trĩu nặng đến bây giờ. 

Dù trong sáng và cao quý bao nhiêu, số phận của các lãnh đạo phong trào dân chủ Tây Ban Nha chắc chắn đã không được nhắc tới trong các phiên họp bàn viễn ảnh về châu Âu của Anh Mỹ. Tương tự, số phận của Trần Huỳnh Duy Thức và hàng trăm tù nhân lương tâm Việt Nam đang bị tù đày cũng không được TT Obama đặt ra như một điều kiện với lãnh đạo CSVN trong chuyến viếng thăm Việt Nam.  Vì thế, TT Obama đã rời Việt Nam nhưng những “đáng tiếc”, “lẽ ra”, “phải chi” vẫn còn nghe đây đó.

Trước mặt các nhà kiến trúc chính trị Mỹ chỉ có tấm bản đồ chứ không có tên tuổi người nào. Họ xây dựng chính sách đối ngoại với Trung Cộng từ kinh nghiệm đương đầu với Liên Xô. Liên Xô rất mạnh ở trung tâm nhưng yếu ở các vòng ngoài. Mikhail S. Gorbachev biết rõ điểm yếu đó và từng ra lịnh đàn áp cuộc nổi dậy đòi độc lập của nhân dân Lithuania 1989 để cứu vãn Liên Xô nhưng thất bại khi các nước vùng Baltic cùng đứng dậy.

Dĩ nhiên Mỹ phải chuẩn bị cho mọi hình thức sụp đổ của Trung Cộng nhưng dù khả năng nào, chính sách bao vây ngăn chận (containment) vẫn là bước đầu được hầu hết các tổng thống Mỹ, theo mức độ khác nhau, đã và đang theo đuổi. Cuộc “Chiến tranh Lạnh” khác đã bắt đầu ở Á Châu. Mỹ sẽ gia tăng áp lực, kể cả áp lực quân sự, từ bên ngoài để hy vọng Trung Cộng một ngày sẽ tan vỡ từ bên trong, giống như các TT Mỹ từ Harry Truman đến Ronald Reagan đã thực hiện và thành công đối với Liên Xô. 

Thực tế chính trị quốc tế là vậy. Đừng nói chi là một phong trào dân chủ, dù Tây Ban Nha hay Việt Nam, mà ngay cả một quốc gia lớn như Tiệp Khắc còn bị Anh Pháp tặng không cho Hitler tại Hội nghị Munich trước Thế chiến Thứ Hai và một lần nữa bị Anh Mỹ bỏ rơi tại Hội nghị Yalta để cuối cùng rơi vào tay Stalin sau Thế chiến Thứ Hai. Từ một sinh viên cho đến lãnh đạo Tiệp không ai không xót đau, thương tiếc cho hàng triệu cái chết oan uổng của các thế hệ trước, nhưng thay vì nuôi thù báo oán họ tập trung xây dựng lại đất nước thịnh vượng và tự do dân chủ cho hôm nay và cho các đời sau.

Câu nói “vận mệnh Việt Nam nằm trong tay người Việt” của TT Obama là câu nói thành thật không phải với tư cách tổng thống Mỹ mà là một con người. Bởi vì, giá trị của một con người hay một đất nước cũng thế, không phải ở chỗ ngã xuống mà ở chỗ biết đứng lên, vượt qua và tiếp tục hành trình đi về phía trước. Không ai chết thay cho dân tộc Việt Nam ngoài dân tộc Việt Nam và cũng không ai cứu Việt Nam ngoài chính dân tộc Việt Nam.

Trần Trung Đạo


Saturday, June 4, 2016

Chào Em Áo Trắng Đang Vào Lớp



--
Kính chuyển
MG
Chào Em Áo Trắng Đang Vào Lớp
Mường Giang



 
            Tháng sáu ở xứ biển Hạ Uy Di vẫn còn là mùa hè nắng gắt, khắp đường phố hoa phương đang đỏ ối một màu son môi mời gọi, làm cho hồn người xa xứ rộn lên những giấc mơ tuổi nhỏ, đã mang theo trong ký ức gần suốt cuộc đời. Đó là những ngày Phan Thiết buồn rầu vỉ chiến tranh lửa loạn, đã khiến cho bọn học trò tuổi lớn phải rời bỏ mái trường yêu dấu, thầy cô, bè bạn và một cuộc tình dang dỡ, để dấn thân vào con đường vô định.

            Chia ly nào mà không có nước mắt, nhất là lần đầu tiên trong đời phải lìa bỏ chốn thân thương một thời tuổi mộng. Lai càng buồn thêm, khi con tàu hỏa lướt qua miền quê hương yêu dấu của bốn quận miền bắc Bình Thuận. Những lũng đồi cát trắng bạt ngàn mọc đầy xương rồng gai góc hoang dại. Xa xa là những triền sim tím héo đưới nắng gắt và ngọn gió tây tháng sáu, đã nói lên chính thân phận của một miền đất mà trước kia ai cũng nói là biển bạc rừng vàng. Ngồi trong toa xe đếm nhịp bánh  đang nghiến trên hai đường sắt, để nhớ lại những ngày tháng chờ đợi em nơi hàng ghế đá lạnh băng trong vườn hoa lớn, dưới những hàng vông đồng già khô cằn cổi, lâu lâu ngẩu hứng lại thả một vài chiếc lá vàng và mấy quả khô, nằm lăn lóc với đá sõi cô đơn tháng ngày.

            Vậy mà cũng hơn bốn mươi năm ly cách, khiến cho đời người như chỉ còn có ký ức, hoài niệm, nhớ nhung và những cơn vui bất chợt khi chỉ có ta và bóng sóng sánh trong cơn mê trở về. Hay tại tuổi già cô đơn thê thảm, nên ta mãi còn nấng nuôi trong con tim băng lạnh, kỹ niệm của một thời áo trắng những góc nhỏ hiền thương, ly cà phê đen nghèo nhạt nhẽo, mà sao cứ quấn quít theo nhau một đời:

'tháng hai ngồi quán Đào Viên,
trông hoa vông nở nắng xuyên nhuộm hồng
cà phê nhỏ giọt thong giong
đệm theo ai khẽ gót hồng thướt tha..
tháng tư theo nhỏ trường Phan
cà phê Ba Lý nhỏ sang mỗi ngày
góc bàn tôi vẫn ngồi đây
ngụm cà phê sáng ngất ngây cõi lòng..'

            Những tên quán cùng với các cô nàng hàng cà phê trong thơ Lê Phước Tuấn, càng khiến con tim thêm điếng khựng một niềm nhớ dạt dào về những buổi chiều lẽ loi tan học, vào Đào Viên bên này bờ sông Mường Mán, để mà ngong ngóng bóng ai đang tha thuớt trên mấy nhịp cầu Quan, nay xa rồi mà vẫn thương biết bao dấu chân kỹ niệm. Rồi mười mấy năm lang bạt với kiếp lính quèn, những buổi dừng quân ta lại một mình ngồi đếm giọt cà phê đen nghèo đặc quánh, trong một góc quán Tùng hay một vài quán cóc nằm lưng chừng trên con dốc khu chợ Hòa Bình, kế Hồ Xuân Hương Đà Lạt, một mình mông lung nhung nhớ,tới phương trời xa thẳm, như đang thiêm thiếp trong sương khói miên trường.

            Và bởi thế, nên dù năm tháng có đổi dời, nhưng nếu ai vẫn còn cất giữ riêng mình, những trang lưu bút ngày xanh về mái trường thân yêu Phan Bội Châu-Phan Thiết, chắc cũng vẫn là buồn và đẹp thế thôi:

'Nghe em nói trở về thăm phố cũ
cho ta thăm chốn ấy trải nắng mưa
cổng trường xưa còn có quán nước dừa
bến xe cũ cà phê Linh còn đắng "

Sân trường cũ nở đầy hoa phượng đỏ
vắng tanh rồi nào thấy bóng giai nhân
gió rét về ta buồn nhớ bâng khuâng
nhớ phố cũ chở đầy bao kỹ niệm'
(Lê Tiếng - Phú Hài).

            Buồn buồn lại theo Bàng Bá Lân lạc lõng về một miền quê xa nào đó, để sung sướng rộn ràng qua những hồi trống vào trường giục giã ' như mơ đuờng khói lên trời nắng, trường học làng kia tiếng trống vào '.Rồi những ngày nghĩ hè đợi tàu về quê , khiến ' ăn chẳng được lòng nôn nao khó ngủ '.Tất cả đã mê hoặc hồn ta, một tên học trò dang dỡ, vì nghiệp lính phận trai, nên đã bỏ mặc cho mẹ đơi em trông chốn quê nhà dấu ái, nơi huyết phượng đỏ rợp đường làng và mối tình ngây thơ lãng đãng.

            Nay ta lại trở về, ngồi trên những căn phòng học ngày xưa ở tầng hai của trường., để nhớ lại những ngày gió mưa tháng mười mù mịt, trên những cánh đồng lúa-muối về hướng Lại An, Phú Hài, trên không thường có những đàn sếu trắng bay ngang, cất tiếng kêu ra rã. Giờ thì đồng sâu đã lắp cạn, lô nhô khắp chốn lầu cao phố rộng, nên mắt cứ mở lớn mà chẳng thấy dáng em ở chốn nào.

'Chợt nhớ thương về thăm
Thềm xưa viên gạch vỡ
vách tường hoen mốc rêu
ngậm ngùi con dế nhỏ

Bìm bịp thiêm thiếp ngủ
Quên mịt mù tháng năm
quấn chút tình rất cũ
Níu đời nhau xa xăm'
(Ngọc Dung)

            Đời là thế, biết làm sao hơn nhưng cũng thật là may, vì  mấy năm qua, các cựu học sinh và quý thầy cô đang sống ở hải ngoại, đã liên tiếp rổ chức nhiều cuộc Hội Ngộ,để kỹ niệm 50 năm thành lập Trưởng Trung Học Công Lập Phan Bội Châu Phan Thiết, vào tháng 7-2002 tại Miên Nam California. Rồi lại Hôi Ngộ Phan Bội Châu tại Houston-Texas vào tháng 7-2004, Hội Ngộ Phan Bội Châu tháng 7-2006 tại thành phố Orlando, tiểu bang Florida và Tất cả các lần tổ chức, theo nhận xét chung của mọi người, rất thành công mọi mặt cũng như trọn vẹn tình nghĩa thầy trò,

            Xin được cám ơn mọi người, bởi Phan Thiết và Trung Học Phan Bội Châu sẽ làm bớt đi niềm nhớ vì thời gian phôi pha và biển đời cuồng ngạo. Sự gặp gở qua các cuộc hội ngộ, như đang làm sống lại một cuộc tình dang dỡ của thời áo trắng học trò, qua hình bóng của một người con gái nào đó , cũng đã từng đi và về với ta trên đường Nguyễn Hoàng thơ mộng đầy hoa phương, từ phố vào lớp học. Phan Thiết là thế đó, cho nên đã khiến cho học trò trai gái ai cũng lãng mạn,nhớ thương hờ hững, từ mái hiên nhà ai đã giúp cho nhau đụt tránh những cơn mưa may bất chợt, cho tới mấy chiếc lá me vô tình rơi trên tóc em, khiến cho ta đã lặn lội di tìm, đem về ép trong trang sách tìm vui, dù đó chỉ là một chiếc lá me gầy guộc.

            Hơn nữa thế kỹ thăng trầm, nay nhìn lại khiến lòng ngẩn ngơ rưng rưng muốn khóc, khi hồi tưởng lại không biết bao nhiêu thế hệ học sinh đã đến và đi khỏi ngôi trường thân yêu. Rồi đây sẽ thêm rất nhiều rất nhiều thế hệ khác lại đến và sẽ ra đi, như ta như em, như bạn bè một thời tuổi học. Nhưng dù gì chăng nữa, bọn ta lúc xa trường, chắc chắn là ai cũng đã mang theo một khung trời áo trắng. Và ví dụ kiếp người là một thiên ký sự, thì đời học sinh Phan Bội Châu có ngắn hay dài, cũng vẫn là những trang tuyệt đẹp và càng thấm đượm hơn khi chúng ta cất giữ thêm những ngày vui hội ngộ.

Như Nhật Nguyễn tâm sự:

'Như tiếng mưa đêm nữa khuya gõ cửa
lay lắc trong anh trăm nổi muộn phiền
dù tình em nhiều cũng không lấp đủ
con nước đổ về gợn sóng tịnh yên

Thì thôi dẫu rằng chút tình đã muộn
hãy đứng cùng em đứng tận cuối trời
đầu ngọn cuối ngành cành gai khổ nạn
gói vội tình bầm khép một tai ương'

            Đó cũng bởi vì mỗi người đều có một kỹ niệm riêng mang tận kín đáy mồ, cho nên làm sao mà kể hết những thu vén suốt tháng ngày rong chơi học hành nơi chốn trường yêu. Nhưng chắc chắn ai cũng giống nhau về ngăn nhật ký, ở đó có đầy bóng dáng quý ân sư, đã  dạy cho chúng ta những bài học về cuộc đời và làm người khi rời trường dấn thân vào xã hội.

            Không có gì buồn hơn khi mỗi năm mùa thu tới để tôi đi học, là lúc mà ta cứ đứng nhìn màu hoa phượng, để thấy lòng lại rưng rưng vì thoáng chốc tóc đã bao lần đổi màu thời gian, theo với hạ tàn thu tới, nơi nơi lại rộn rã tiếng trống vào trường.

            Florida tháng bảy năm đó trời làm chứơng, nên oi bức tột cùng. Vậy mà trong khuông viên của Trang Trại Tạ Phong-Hiếu Để ở vùng ngoại ô thành phố Orlando, hằng trăm thầy cô cùng học trò của Trường Trung Học Công Lập Phan Bội Châu Phan Thiết, vẫn họp mặt bên ánh lủa bập bùng, trong đêm lửa trại 2-7-2006, để khai mạc mùa Hội Ngộ tháng 7-2006.

            Tuy không bằng những đêm cắm trại năm nào ở quê nhà tại Lầu Ông Hoàng, Phú Hội, Rạng, Phú Lâm hay Tà Cú ..nhưng đêm lửa trại cũng thật đượm nồng, mang mang tình thắm, đã như hồi sinh những chuổi ngày thơ ngây dấu ái năm nào, nhất là đối với các thầy cố hay anh chị em học sinh, đã mắn may bước qua gần hết con đường tình trăm nhịp. Thật vậy sống ở quê người, tuy đủ đầy vật chất nếu muốn thì gì cũng được. Nhưng để tạo nên khung cảnh thơ mộng diễm tình, của một đêm quê nước Việt, có bạn, có tình, có trăng trên đầu soi chứng và bên cạnh là ngọn lửa hồng làm ấm thêm nghĩa tình sâu nặng, thì chính nơi đây mới là cõi địa đàng. 

            Nghiêng mình cám ơn Ban Tổ Chức thật là tình nghĩa, khi đáp ứng lòng khao khát của khách ly hương, bằng những hương vị Phan Thành, trong đó có các món  Bánh Căn, Bánh Xèo, Mì Quảng..những đại gia một thời làm mê đắm bọn học trò trai gái tỉnh lẽ ngày xưa, nhất là vào mùa thi cử trước tháng 4-1975.

'Bồ đào mỹ tửu da quang bôi
dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi
tuý ngọa sa trường quân mạc vấn
cổ lai chinh chiến kỹ nhân hồi'

            Bạn bè và quý ân sư yêu dấu hãy ngồi xuống bên nhau trong đêm đó hay nhiều đêm Hội Ngộ khác của người Phan Thiết-Bình Thuận đang vất vưởng nơi đất người, đê chúng ta cùng sống lại một chút tình quê, có phải thế không " hởi những tâm hồn cô miên viễn xứ. Tất cả đều ra đời trong khói súng, lặn lội giữa đạn bom cầy xéo quê hương, cuối cùng thành những con chim xa bầy lạc nẽo. Thôi hãy uống đi vì ngoài kia ngựa đã hý vang những hồi giục giã. Hãy uống cho vơi hồ trường huyết lệ, bởi trong men đắng cay đó là cả một thành sầu tuổi trẻ, của ta, của bạn bè và của triệu triệu dân lành. trong cơn lửa loạn.

 'Tôi chợt nhớ chúng ta không nhà cửa
em tản cư, tôi là lính tiền phương
Tôi khách qua đường trưa nắng gắt
nghĩ nhờ đây quán lệnh tường xiêu ..'
(Quang Dũng)

            Bỗng nghe như từ cõi xa xăm nào đó vọng lại những tiếng thở dài, làm cho men rượu càng thêm chất ngât. Hãy ngồi xuống đây đi hởi những người lính hào hùng ngày xưa, nay đang có mặt bênbếp lửa hồng, nào Trường, Nào Công, Nào Thạch và  nhiều nhiều không làm sao nhớ hết. Uống đi để mà nhớ lại một thời da ngựa bọc thay của những trai hùng nước Việt. Phải rồi bạn bè yêu dấu, kẻ góc biển người chân mây, gặp đêm nay rồi mai lại chia xa tan tác, như hôm nào nghe tin bạn vừa ngả gục ở chốn sa trường:

'Cởi mãnh phi bào anh để lại
trao về quê mẹ một trời xuân
mai đây nếu có ai thương tiếc
xin đốt cho người một nén hương

Ngày xưa anh đứng bên song cửa
nhìn áng mây trời ngó cánh bay
giờ đây may trắng anh xây mộng
lại biến vành tangbuổi sum vầy ..'

            Mấy câu thơ cũ của Tiếp Sĩ Trường, làm khóc bạn Nguyễn Văn Phú, cựu học sinh PBC-PT, thuộc phi đoàn 118 trực thăng ở Pleiku. Đời là vậy đó nên cái còn lại hôm nay, chẳng qua cũng chỉ là dư vị của cốc rượu ngày xưa, hảy cạn để mà nhớ  rồi cùng nhau nhắc nhở nhau nghe như đang đứng giữa sân trường.

            Mai Minh, cựu học sinh PBC 54-63 đã viết về ngôi trường của mình 

             "Phan Bội Châu là trường trung học  nổi tiếng của  Bình Thuận, một tỉnh cuối miền Trung, nổi tiếng xưa nay về nghề làm nước mắm và ngư nghiệp..Trường tọa lạc trên đường Nguyễn Hoàng, thành phố Phan Thiết, cách thủ đô Sài gòn 198 cây số về hướng Đông bắc.  Được vào học trường Phan Bội Châu là một niềm hãnh diện lớn vì học sinh phải trải qua một kỳ thi tuyển khá gay go.

             Trường Phan bội Châu được thành lập vào năm 1952 do tâm huyết của vị Tỉnh trưởng đương thời là ông Nguyễn văn Trác. Trong hoàn cảnh cấp bách để đáp ứng nhu cầu giáo dục đã bị ngưng trệ vì chiến tranh,  đã phải mượn tạm hai phòng học của trường tiểu học Đức Thắng để thu nhận 110 học sinh nam nữ.  Năm kế tiếp, để đón tiếp thêm hai lớp mới, trường lại mượn thêm lớp của trường Nam tiểu học do ông Trần hữu Lương làm hiệu trưởng.

            Đến năm 1954, khi được 6 lớp, gồm thất, lục, ngũ, trường được dời về tòa nhà hai tầng, nguyên là kho bạc, tức ty Ngân khố, trên đại lộ Trần hưng Đạo. Tên trường Phan bội Châu được chính thức hãnh diện tạc vào mặt tiền tòa nhà và vị hiệu trưởng lúc bay giờ là ông Nguyễn xuân Tịnh.

            Năm 1956, một cơ sở khang trang gồm hai dãy nhà lầu và một khu nhà trệt được xây cất xong trên đường Nguyễn Hoàng gần ngoại ô thành phố Phan thiết. Cũng vào năm này, 1956, trong khi tất cả học sinh được học ở ngôi trường mới tinh rộng lớn, một số học sinh kỳ cựu đã vào trường từ năm 1952 đã phải rời tổ ấm ra Nha trang hoặc vào Sài gòn để học vì trường chưa có lớp đệ tứ.  Khi dời về cơ sở mới, trường được điều khiển bởi vị hiệu trưởng day kinh nghiệm là thầy Lê Tá.

            Ngôi trường mới với chiếc cổng cao lớn như những cổng thành kiên cố trong những cuộc chiến đấu chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam, đứng ngạo nghễ vươn lên trong công cuôc phát triễn văn hóa, góp phần quan trọng trong việc đào tạo các thế hệ học sinh của Phan Thiết.  Tu do kỷ luật của trường Phan bôi Châu càng ngày càng khắt khe. Một điều mà các cựu học sinh Phan bội Châu khi ra đời vẫn nhớ ơn thầy Lê Tá nay da la nguoi thien co, là thói quen đúng giờ.  Mỗi buổi sáng, ngay sau tiếng chuông, cổng trường đã được khóa chặt và những học sinh đi trễ phải tiu nghĩu ra về. Không có trường hợp ngoại lệ vì thầy Lê Tá luôn có mặt tại cổng trường.

            Năm 1959, các học sinh lên lớp đệ nhị phải thu xếp hành trang để ra học trường Võ Tánh, Nha trang. Năm 1960 trường mới có ba lớp đệ nhị đầu tiên của các ban A,B,C. Mãi đến hai năm sau, 1962, trường mới có hai lớp đệ nhất đầu tiên ban A và B.Tuy trãi qua thời gian đầu lao đao lận đận trong suốt mấy năm thành lập, trường càng ngày càng mở mang, khả năng thu nhận học sinh ngày càng đông.  Các phòng học, phòng thí nghiệm, phòng dạy nhạc được xây thêm để đáp ứng nhu cầu thu nhận số học sinh từ các miền quê xa như Long Hương, Mũi Né, Phan Rí, La Ghi, Phú Quý v.v.

            Đến năm 1975 trường đã có 72 lớp đệ nhất cấp với 4092 học sinh và 25 lớp đệ  nhị cấp đủ các ban A,B,C với 1337 học sinh, nâng cao sĩ số học sinh lên 5429 và cũng đã có vài giáo sư nguyên là học sinh cũ của trường về dạy lại sau khi tốt nghiệp Đại học.

            Trường nổi tiếng với tỷ số dẫn đầu về học sinh thi đỗ qua các kỳ thi trung học, tú tài và các kỳ thi tuyển vào các trường đại học chuyên nghiệp.  Đó nhà nhờ công lao xây dựng, phát triển ngôi trường của các vị hiệu trưởng Lê Tá(1956-1963), Đào Trữ (1963-1966), Nguyễn tiến Thành (1966-1968), Nguyễn thanh Tùng (1968-1973) và Lê khắc Anh Vũ (1973-1975) và của các vị giáo sư đầy tâm huyết. 

            Những học sinh xuất thân từ trường Phan bội Châu qua nhiều thế hệ đã là giáo sư tiến sĩ, giảng sư đại học, bác sĩ, nha sĩ, dược sĩ, nhà văn, nhà báo, ca sĩ, nhạc sĩ… những người đã giữ nhiều chức vụ trong chính quyền, trong quân đội, những người trai anh dũng đã hiên ngang đáp lời sông núi, đã nằm xuống cho Tổ quốc thân yêu. Đó chính là những nụ hồng, mang đến hương sắc tuyệt diệu cho các thế hệ Phan bội Châu hôm qua, hôm nay và mãi mãi như tên tuổi của vị anh hùng cách mạng Phan bội Châu mà nhà trường được vinh hạnh mang tên.

'Chào em áo trắng đang vào lớp
chân sáo tung tăng rộn khắp trường
thêm tiếng con chim nào rất lạ
đậu trên cành trúc hát vang vang

Chào em áo trắng ngồi trong lớp
tay ấp từng trang giáy học trò
nhưng mắt ô môi như muốn nói
long lanh hờn dỗi rất ngây thơ

Chào em áo trắng giờ tan học
gót ngọc làm mây vỡ cuối trời
phố nhỏ buồn hiu chợt thức giấc
những hàng phượng cũng vổ tay reo

Chào em áo trắng ngày tao ngộ
sách vở mộng đã xác xơ
chỉ chút hương xứa còn sót lại
trong hồn thơ chết khóc bơ vơ'

Xóm Cồn Hạ Uy Di
tháng 5-2016
MƯỜNG GIANG


__._,_.___

Posted by: Ho Dinh 


  
From: "Cua Huynh munau37 wrote  [XOM_NHA_LA_YAMAHA]"

 
Kính chuyển
HV (HVC )

ÁO TRẮNG EM BAY
Trời viễn xứ, Hạ trở mình trước ngõ

Nắng quê nhà gọi gió, thả áo bay

Áo em mang nét đẹp rất  trang đài

như hoa, bướm. Áo dài, Em...đẹp quá!


Theo vận nước, dù nương nhờ đất lạ

vẫn đôi tà nâng, mở, khép thời gian

Áo tinh khôi, ôm thân liễu... dịu dàng

của thục nữ, giai nhân qua thời đại.


Vẫn là áo trang đài thời con gái
khoe vóc ngà theo từng bước chân đi

huống chi Em, trong độ tuổi xuân thì

nên tim ai đó đã vì Em... sai nhịp đập!


Áo học trò là nguồn thơ chất ngất
ngự trong trang lưu bút thuở vào yêu
Áo tiểu thư đẹp mãi dáng tiên kiều
qua năm tháng vẫn mỹ miều...lã lướt!

Trải qua bao thăng trầm cùng vận nước
áo nguyên tuyền vẫn đẹp nét thời trang
Thắp đôi tà, cánh áo vượt thời gian
cho dáng ngọc luôn hồng môi, thắm má.

Là hình ảnh quê hương, là tất cả
Áo trắng Em bay ngát một cõi trời

40 năm! Dẫu lang bạt trùng khơi
Áo Em vẫn mang tình quê đại hải.

Đôi tà đẹp như bao đời huyền thoại
của chuyện tình mang hình ảnh Rồng, Tiên
nối viễn phương vào sông núi ba miền
làm biểu tượng cho hồn nhiên và hạnh phúc.

Ơi cánh áo một chiều che ngõ trúc
cho hẹn hò mát cả quãng đường quê!
Cánh thiên di sẽ ngược gió bay về
tìm áo trắng nối duyên thề vạn dặm.
HUY VĂN



Những Mảng Màu Khô – Trần Mộng Tú
alt



    
nu-sinh-de-thuong-dien-ao-dai-xin-xan-3

alt






__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link