Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, June 26, 2016

VÌ ĐÂU NÊN NỖI?

 
Sự đời như cái lá đa
Đen như mõm chó chém cha sự đời


Begin forwarded message:
From: Nghiem Nguyen <>
Date: June 23, 2016 at 9:41:04 AM PDT
To: tien nguyen <
Subject: Fwd: VÌ ĐÂU NÊN NỖI?

---------- Forwarded message ----------
From: Vang Tho HUA <>
Date: 2016-06-23 9:34 GMT-07:00
Subject: VÌ ĐÂU NÊN NỖI?
To:

Kính mi  đc:
Trân Trng




VÌ ĐÂU NÊN NỖI?
-LÃO MÓC-

*
*  *
Dẫn nhập: Theo tin báo chí thì có khoảng 100 cô dâu Việt Nam lấy chồng Trung Cộng ở tỉnh Hà Bắc đột nhiên biến mất. Cũng theo tin báo chí thì “Mã Giám Sinh” tân thời là mụ Ngô Mỹ Ngọc (Wu Meiyu), một người Việt lấy chồng Tàu đã cư ngụ tại đây trên 20 năm là đầu dây mối nhợ của dịch vụ buôn cô dâu VN có hệ thống này. Vì đâu nên nỗi?

-Theo tin báo chí, một cô dâu Việt lấy chồng Nam Hàn bị chồng bỏ vì không thể sinh sản đã bị một người đàn ông Nam Hàn khác siết cổ đến chết trong một quán trọ. Vì đâu nên nỗi?
-Cách đây khá lâu, trên một tờ báo mạng của TC có quảng cáo chỉ cần 6,000 đô la có thể cưới một cô gái VN còn “gin”, xài thử nếu không đúng như lời quảng cáo sẽ được thay cô dâu khác … miễn phí! Vì đâu nên nỗi?

Bài viết sau đây hy vọng sẽ giúp độc giả thấy rõ nguyên do vì sao sau 41 năm cưỡng chiếm miền Nam và cai trị toàn đất nước, CSVN đã dìm phụ nữ VN xuống ngang hàng với súc vật! 
*
Sử viết:
Công chúa Huyền Trân là con của vua Trần Nhân tông, năm Tân Sửu (1301) được vua cha hứa gả cho vua Chiêm Thành là Chế Mân, khi Chế Mân sai người đem sính lễ  đến cưới thì triều thần không thuận. Năm Bính Ngọ (1306) Chế Mân tình nguyện dâng hai châu Ô và Rí làm lễ sính, vua Trần Anh tông (anh công chúa) thuận gả để lấy hai châu ấy sau đổi tên là Thuận Châu và Hoá Châu. Năm 1307, Chế Mân chết, vua Anh tông sai Trần Khắc Chung giả mượn tiếng đến thăm, tìm cách đem công chúa về nước để tránh nạn hỏa thiêu theo phong tục Chiêm Thành.

Về chuyện này, người đời sau khen vua Trần Anh tông biết dùng nhan sắc của em gái mình mà… mở mang bờ cõi; nhưng cũng có người mỉa mai vua Chế Mân của Chiêm Thành vì mê nữ sắc đã đem đất đai của tổ quốc mà dâng hiến cho ngoại bang qua hai câu thơ:
“Hai châu Ô, Rí vuông nghìn dặm
Một gái Huyền Trân giá mấy mươi?”
Ca dao có câu mỉa mai chuyện này một cách rất ý nhị như như sau:
“Tiếc thay cây quế giữa rừng
Để cho thằng mán, thằng mường nó leo!”
Và người đời cũng tỏ ý thông cảm với số phận hẩm hiu của công chúa Huyền Trân:
“Tiếc thay hạt gạo trắng ngần
Đã vo nước đục, lại vần lửa rơm!”
Đó là số phận của một phụ nữ phải đi lấy chồng xa thời phong kiến.
*
Thời những người miền Bắc “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, nhà thơ Tố Hữu, con chim đầu đàn của “nền văn chương cũi sắt” đã làm bài thơ “Cô gái sông Hương”
“Trên dòng Hương giang
Em buông mái chèo
Trăng lên,
Trăng đứng,
Trăng tàn.
Đời em với chiếc thuyền nan xuôi dòng
Bao giờ hết nhục dày vò năm canh

Bao giờ vào bến rời dòng dâm ô?
*
Răng không! Cô gái trên sông
Ngày mai cô sẽ từ trong tới ngoài
Thơm như hương nhụy hoa lài
Sạch như nước suối ban mai giữa dòng
Ngày mai gió mới ngàn phương
Sẽ đưa cô tới một vườn đầy xuân.”

Trên đây là một trích đoạn trong bài thơ “Cô gái sông Hương” được in trong tập thơ “Từ ấy” của nhà thơ VC Tố Hữu. Ông này cũng cao ngạo giống như cái cao ngạo của ông Hồ Chí Minh khi đề thơ ở đền thờ anh hùng Trần Hưng Đạo: “Bác tôi, tôi bác…”
“Bác đưa một nước qua nô lệ
Tôi dẫn năm châu tới đại đồng…”
Ông cai thầu văn nghệ Tố Hữu lại đòi “so dây” cùng với Tố Như tiên sinh:
“Nửa đêm qua huyện Nghi Xuân
Bâng khuâng nhớ cụ thương thân nàng Kiều…

Ngẫm người xưa của ta nay
Khúc xưa xin lại so dây cùng Người”.
Nhưng nếu thái-sơn-lục-bát Nguyễn Du quả là một nhà  tiên tri với đức khiêm cung khi hạ bút hai câu thơ:
“Bất tri tam bách dư niên hậu
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?!”
(Tạm dịch:
“Ba trăm năm nữa. Sau cùng
Biết ai thiên hạ khóc dùm Tố Như?!
Và quả tình là ba trăm năm sau đã ứng nghiệm: nhiều người đã cùng khóc với Tố Như tiên sinh và khóc dùm cho thân phận của nàng Kiều!

Nhưng, cuộc đời của “cô gái sông Hương” mà ông cai thầu văn nghệ của “nền văn chương cũi sắt” Tố Hữu tiên đoán thì đã không thể “rời dòng dâm ô” thì làm cách nào mà đến được “một vườn đầy xuân” – như ông ta đã đoan chắc.

Thân phận của những bé gái, những cô gái, những thiếu phụ… trên đất nước Việt Nam thời xã nghĩa còn bi đát hơn thời “cô gái sông Hương”, thời mà những người lãnh đạo miền Bắc Cộng Hoà Dân Chủ Nhân Dân Việt Nam, thời mà những văn nghệ sĩ và chiến sĩ của chế độ hãnh diện là những người:
“Một thuở mang gươm đi mở nước
Nghìn năm thương nhớ đất Thăng Long”.

Cùng với số phận miền Nam, số phận của cả dân tộc đã không “hiện thực” như lời hứa năm nào của ông Hồ Chí Minh: “Đánh thắng giặc Mỹ ta sẽ xây dựng gấp mười ngày nay!”. “Lời hứa” của ông Hồ Chí Minh chỉ đúng cho những người lãnh đạo đảng VC mà hiện nay họ đã trở thành “giai cấp tư bản đỏ”.
*
“Cánh đồng bất tận” là một truyện ngắn của nhà văn miền Nam Nguyễn Ngọc Tư. Nhân vật truyện là một người làm-đàn-bà-để-sống. Khác với thời “sa đoạ” của Mỹ, Ngụy, là những cô thôn nữ lên thành thị vì sa cơ, lỡ bước phải làm-đàn-bà-để-sống. Người thiếu phụ làm-đàn-bà-để-sống trong truyện của Nguyễn Ngọc Tư lại là người từ thành phố về miệt ruộng với những “cánh đồng bất tận” để hành nghề. 

Tình địch của người đàn bà đã trả thù một cách vô cùng ác độc bằng cách đổ keo vào “dụng cụ để hành nghề” của người đàn bà. Người đàn bà được chị em cô gái là nhân vật chính của câu chuyện đem về ghe để cứu chữa. 

Cha của hai chị em cô gái là một người đàn ông bị mặc cảm vì bị vợ bỏ. Chuyện éo le là cậu con trai của ông ta lại yêu người đàn bà làm-đàn-bà-để-sống. Sau cùng, người đàn bà đã bỏ đi cùng cậu con trai. Và, trên “cánh đồng bất tận” đầy bùn, nước và rơm rạ, người đàn ông đã cay đắng, thúc thủ nhìn con gái của mình bị những kẻ xấu hãm hiếp.
*
Từ bài  thơ  “Cô gái sông Hương” của nhà thơ Tố Hữu đến người-làm-đàn-bà-để-sống trong truyện ngắn “Cánh đồng bất tận” của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư, số phận của những đàn bà, con gái Việt Nam càng bi đát và thê thảm hơn nhiều.
Có những bé gái 5, 10 tuổi đã được bán qua Kampuchea để hành nghề… khẩu dâm. 

Có những phụ nữ đã phải trần truồng sắp hàng để các đàn ông Đài Loan, Nam Hàn lựa chọn như mua heo, mua gà. Có những phụ nữ đã phải đến Đài Bắc để “cung phụng tình dục” cho cả gia đình kẻ đã “cưới” mình. Vì quá ô nhục, có người đã phải mượn cái chết để kết liễu đời mình. Có những thiếu nữ đã phải khỏa thân trong tủ kính để khách hàng chọn lựa.

Thời Việt Nam Cộng Hoà, bà luật sư Ngô Bá Thành đã hãnh diện tuyên bố: “Tôi là thành phần thứ ba” sau 57 tháng tù và lập ra Hội Phụ Nữ Đòi Quyền Sống giữa lòng chế độ Sàigòn. 

Bà này rất nổi tiếng với câu tuyên bố để đời: “Bọn sĩ quan Ngụy đáng lẽ phải đem ra xử bắn, Cách Mạng cho đi cải tạo là nhân đạo lắm rồi!”.  Hội Phụ Nữ Đòi Quyền Sống của bà Thành, sau khi VC chiếm cả nước ra sao thì đồng bào đã thấy rõ.

Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa, sau khi “cách mạng” thành công đã được “cách mạng” lợi dụng trong “vụ kiện chất độc màu da cam” , đã xin ra khỏi Đảng cũng đã thấy rõ hơn ai hết chuyện “xuống cấp thê thảm” của phụ nữ trong “chế độ ưu việt xã hội chủ nghĩa!”
*
Thái-sơn-lục-bát Nguyễn Du đã để nàng Kiều trầm mình ở sông Tiền Đường để sau đó được cứu thoát để cùng Kim Trọng ngâm nga câu thơ:
“Chữ trinh còn một chút này
Chẳng cầm cho vững, lại vầy cho tan”
để rồi “thì tình cầm sắt đổi ra cầm kỳ” và cùng nhau cám ơn
“Trời còn để có hôm nay
Tan sương đầu ngõ, vén mây cuối trời”.
*
Sau 41 năm cưỡng chiếm miền Nam., VC đã thành công trong công cuộc “hạ giá” phụ nữ xuống ngang hàng súc vật!
*
-Năm 2009, cô Thanh Lan, một cô gái miền Nam, qua “môi giới hôn nhân” đã lấy chồng Đại Hàn với hy vọng giúp đỡ cha mẹ già yếu bệnh tật. Không ngờ lại bị gạt vào động mãi dâm. 

Trước khi tự tử đã để lại “Bức thư tuyệt mệnh” và được nhà thơ Nguyễn Đình Hoài Việt chuyển thành thơ lục bát và được nhạc sĩ Lê Huy Phong phổ nhạc. Nội dung như sau:
“Chấp tay lạy mẹ con đi
Lấy chồng Hàn Quốc ra đi không về
Ngày mai con phải xa quê
Mẹ ơi có biết con tê tái lòng
Mùa Xuân chết giữa mùa Đông
Vu quy phó thác theo dòng thời gian
Tưởng rằng làm vợ Đại Hàn
Thoát vòng nô lệ sướng hơn quê nhà
Kiếm tiền giúp đỡ mẹ cha
Qua cơn bệnh hoạn tuổi già khó khăn
Đâu ngờ môi giới hôn nhân
Bán con vào động Đại Hàn mại dâm
Ngày làm vú ở giữ em
Tối trời là phải đi đêm với người
Thân con là món đồ chơi
Trời ơi thân xác rã rời lá hoa
Muốn tìm cơ hội trốn xa
Làm sao thoát khỏi tú bà ác ôn
Thôi đành liều chết là hơn
Nhảy lầu tự vận mong còn thoát thân
Cúi xin cha mẹ ban ân
Thứ tha tội lỗi cho con được nhờ
Khẩn cầu Trời Phật hải hà
Rước con vào cõi ông bà Thiên Thai”.

– Tháng 7 năm 2010, ông Lee Myung-bak, Tổng Thống Nam Hàn đã bày tỏ “sự tiếc nuối sâu xa” về trường hợp cô dâu Việt Thái Thị Hồng Ngọc mới 20 tuổi, chỉ mới đặt chân lên Nam Hàn có 8 ngày thì bị người chồng người Nam Hàn 47 tuổi bị bệnh tâm thần đánh và đâm đến chết. Cũng theo tin báo chí thì thân nhân của cô dâu bất hạnh này sẽ được bồi thường một số tiền.

-Trong lúc Đảng và Nhà Nước ta hân hoan chào mừng thắng lợi cuộc Bầu cử Quốc Hội lần thứ 13, thì một phụ nữ VN bị người chồng Hàn quốc đâm 53 nhát dao chết ngay tại nhà. Người chồng họ Im, 37 tuổi đã dùng dao giết chết vợ VN Hoàng Thị Nam 23 tuổi. Vụ việc xảy ra tại huyện Jeongto, tỉnh Kyeongsang Bắc lúc gần 2 giờ sáng địa phương. Người chồng khai nhiều lần vợ đòi ly hôn và muốn bế con ra khỏi nhà trong đêm 23 tháng 5 đã dưa đến chuyện thảm sát. Vụ án đang tiến hành.
*
Bao nhiêu phụ nữ Việt Nam vì hoàn cảnh phải đi lấy chồng xa đã được “may mắn” như cô Hồng Ngọc?

Bao nhiêu phụ nữ Việt Nam đã phải làm nô lệ tình dục cho cả gia đình nhà chồng và đã bị đưa vào động mãi dâm  đã phải nhảy lầu tự tử?

Bao nhiêu bé gái vị thành niên bị gia đình “bán” phải hành nghề “khẩu dâm” và cuộc sống đang chết dần mòn trong những ổ mãi dâm ở Kampuchea?…

Hỡi các phụ nữ Việt Nam hãy vùng lên để GIÀNH LẠI QUYỀN SỐNG CỦA CHÍNH MÌNH.
*
Ai đó đã vô cùng chí lý khi cho rằng: “Chế độ VC không thể THAY ĐỔI mà phải THAY THẾ!”

LÃO MÓC

__._,_.___

Posted by: Nang 

Văn hóa mới của Hà Nội


Sent from my iPad

Begin forwarded message:
From: Yen Dang <
Date: June 23, 2016 at 6:54:48 PM PDT
To: Yen Dang <
Subject: Fw: Văn hóa mới của Hà Nội
Reply-To: Yen Dang <



Khách xem thì  nhiều, khách mua thì ít, các cô cũng chỉ có hoa hồng nếu hàng bán được, còn không chỉ  chết đói với lương dành cho người phát tờ rơi..chắc chắn rồi cũng bị cho nghỉ việc!

Cái này chẳng phải là văn hoá suy đồi, mà là lao động VN ngày càng quá rẻ  mạt đến thương tâm




Chiêu

Những cô nàng trong trang phục bikini gợi cảm xuất hiện với vai trò nhân viên tiếp khách, bán hàng đã khiến cho nhiều người vô cùng ngạc nhiên.

Mới đây, trên mạng xã hội đã cho đăng tải rất nhiều hình ảnh tại siêu thị T.A (một trong những chuỗi siêu thị nổi tiếng tại Hà Nội).
Trong những bức ảnh đó, người xem dễ dàng bắt gặp những cô nàng trong trang phục bikini đầy nóng bỏng ra chào khách từ khu vực gửi xe cho tới bên trong siêu thị để hỗ trợ khách hàng.
Bởi tính chất "độc và lạ", những hình ảnh này nhanh chóng được phổ cập khắp mạng xã hội chỉ sau ít giờ.
Dàn đội ngay từ khu vực gửi xe của khách (Ảnh: Beatvn)
"Dàn đội" ngay từ khu vực gửi xe của khách (Ảnh: Beatvn)
Đứng ở trong quầy hàng để hỗ trợ khách
Đứng ở trong quầy hàng để hỗ trợ khách
Đứng trước cửa để chào đón khách hàng tới siêu thị
Đứng trước cửa để chào đón khách hàng tới siêu thị
alt
Tư vấn hỗ trợ cho khách nhưng vẫn giữ nguyên trang phục bikini mát mẻ
Tư vấn hỗ trợ cho khách nhưng vẫn giữ nguyên trang phục bikini mát mẻ












__._,_.___

Posted by: Tap chi Nang 

Saturday, June 25, 2016

Bàn về thói giả dối


Bàn về thói giả dối

(Đối thoại với ông Chủ tịch nước)
Nguyễn Đình Cống

Thực ra sự giả dối có sẵn trong dòng máu của dân tộc Việt, là phần yếu kém trong nền văn hóa Việt. Dưới các thời thịnh trị, có vua sáng tôi hiền, luật pháp nghiêm minh, xã hội ổn định, thói giả dối bị bài trừ, bị xẹp xuống. Nhưng sự toàn trị của cộng sản, của chuyên chính vô sản theo CNML trong vòng 6, 7 thập niên lại đây lại là môi trường rất tốt cho thói giả dối lên ngôi, phát triển mạnh mẽ như sóng trào. Ngài Chủ tịch viết: Dùng quyền lực bao che tội lỗi. Thử hỏi ai có quyền lực và dùng quyền lực ngoài đảng CS. 

Ở VN bây giờ, ngoài tai họa mắc vào mưu đồ hủy diệt của Tàu thì thói giả dối có sức phá hoại xã hội mạnh nhất, mạnh hơn tệ tham nhũng và mua quan bán chức, nó làm hủy hoại đạo đức đến tận gốc rễ. Chính quyền, lãnh đạo dùng giả dối để thống trị, dân chúng dùng giả dối để tồn tại. Có một nhận định rất đúng là : Phong trào cộng sản, theo CNML dựa trên hai cột trụ để tồn tại và phát triển (trước khi dẫn đến diệt vong) là bạo lực sắt máu và dối trá ngụy biện.


1- Giới thiệu
Ngày 20/6 trang Bauxite Việt Nam và trang Ba Sàm có bài “Sự khốn cùng của truyền thông quốc doanh” của Nguyễn Đình Ấm (NĐÂ). Trong bài đó có một đoạn làm tôi đặc biệt chú ý, đó là: “Tổng thống Mỹ Obama thăm, được dân Việt Nam tiếp đón vô cùng nồng nhiệt… 

Thế nhưng khi khách vừa về, VTV1 Chuyển động 24h lại tổ chức chương trình nói về “thói giả dối của Obama” trong đó MC Việt Hoàng ba hoa nói xấu khách để dân hiểu mọi hình ảnh giản dị, thực tâm, những phát ngôn trí tuệ, tôn trọng nhân dân, nền văn hóa, lịch sử Việt Nam như chỉ là một sự giả dối, dàn dựng… (Việc làm đó là) một sự bất nhã vô liêm!”.

Điều đó tôi không hề ngờ tới, và đến nay, sau gần 1 tháng mới vô tình biết được. 

Tôi vội vào Google, truy cập mục “Giả dối của Obama” thì nhận được nhiều bài cùng tên: “ VTV vạch trần thói giả dối của Obama” với lời thuyết trình rất hùng hồn của một diiễn giả trẻ, tôi đoán là MC Việt Hoàng (VH). Ngoài ra, cũng trong mục đó tôi còn tìm thấy bài: “Suy ngẫm về thói giả dối của người Việt” của Trần Đại Quang, Chủ tịch nước. Tôi xin bàn về 2 bài vừa nêu.

2- Bài VTV vạch trần thói giả dối của Obama
Nhận xét chung bài thuyết trình rất hay, hấp dẫn, luận cứ phong phú, luận chứng vững vàng. Bài thuyết trình như vậy có khả năng lôi cuốn những người nghe dễ tính, tin vào VTV, tin vào sự tuyên truyền của đảng. Nhưng họ tin, bị lôi cuốn vì sự hiểu biết có hạn và đặc biệt là họ sợ, không dám nghĩ khác. Với tôi và rất nhiều người chịu khó suy nghĩ một chút thì thấy rõ bài thuyết trình của VH là một sự ngụy biện nguy hiểm, giống như nhận xét của NĐÂ là “Một sự bất nhã vô liêm”.

Mấu chốt ngụy biện trong bài của VH là đánh tráo khái niệm “giả dối” rồi dùng nó để gán ghép, để chụp mũ cho Obama. Đây là sự vô minh, chỉ chưa biết là cố ý để lừa bịp hay vì trình độ còn yếu, cũng có thể phải làm theo chỉ đạo của ai đó để nhận một sự tưởng thưởng mong muốn.

Trước hết phải hiểu khái niệm giả dối. Vì đây không phải là bài trao đổi về lôgic học nên tôi không đi sâu vào nội hàm và ngoại diên của khái niệm, chỉ xin nêu giải thich và vài thí dụ. Giả dối là cách thể hiện của con người bằng lời nói hoặc hành động ngược lại với suy nghĩ, nhận thức hoặc bản chất của mình, là kiểu “xanh vỏ đỏ lòng”. Thí dụ ông C rất ghét B nhưng trước mặt người khác lại nói hoặc tỏ ra rất kính trọng. Bà L rất yêu mến D nhưng ở nơi công cộng lại tỏ ra không ưa gì. 

Anh X, ở chỗ riêng tư và bí mật là người rất tham tiền và thích quan hệ tình ái với nhiều phụ nữ, nhưng công khai lên lớp đạo đức cho thanh niên chống lại các việc trên.
Nhưng nếu ông C thực tâm thích B, bà L thực tâm không ưa D thì việc làm của họ là chân thật, không hề giả dối. Nếu X thực sự không tham tiền, không thích tình ái lăng nhăng, là người có đạo đức thật sự, mà anh ta thể hiện và khuyên mọi người giữ đạo đức thì không thể cho là cố tinh giả dối. Giả dối là ngược lại với chân thật, trung thực

Viết về chân thật thì bài thơ “Lời mẹ dặn” của Phùng Quán là một bài hay. Xin trích vài câu : “… Con ơi một người chân thật / Thấy vui muốn cười cứ cười / Thấy buồn muốn khóc là khóc / Yêu ai cứ bảo là yêu / Ghét ai cứ bảo là ghét / Dù ai ngon ngọt nuông chiều / Cũng không nói yêu thành ghét / Dù ai cầm dao doạ giết / Cũng không nói ghét thành yêu…

Trong lòng đang vui, bạn cười. Có thể điệu cười hợp với ai đó làm người ta thích bạn hơn, hoặc không hợp với người khác làm họ khó chịu. Như vậy chỉ có thể nói điệu cười đó hợp hay không hợp với người nghe chứ không được vì không hợp mà cho là giả dối. Sẽ là giả dối khi miệng cười, tỏ ra thân thiện mà trong lòng đầy thù hận (Miệng nam mô bụng bồ dao găm).

Chỉ phân tích 2 việc: 1- Obama đi ăn bún chả. Nếu bản chất ông không thích gì bún chả, không thích gì việc tiếp xúc trực tiếp với người dân, thế mà ông đã làm thế thì đó là giả dối. Nhưng khi ông thực tâm thích ăn bún chả, thực lòng muốn chào hỏi người dân thì không thể nào cho việc ông làm là giả dối. 2- Việc ông nhờ những thư ký giỏi chuẩn bị bài phát biểu trong đó dẫn Lý Thường Kiệt, Nguyễn Du, Văn Cao, Trịnh Công Sơn và ông nắm vững để trình bày chứng tỏ sự chuẩn bị vô cùng chu đáo và tài hùng biện sắc sảo. Những việc đó sẽ là giả dối nếu ông nói như sáo vẹt để lấy lòng người nghe, ông cúi mặt nhìn vào giấy để đọc mà không hiểu. Thực tế thì ông đã diễn đạt những điều đó với cả tấm lòng nồng nàn, với trí tuệ sắc sảo, với sự tôn trọng chân thành và đúng mức thính giả Việt Nam. Thế thì giả dối chỗ nào. Phải chăng nói hay, hấp dẫn, lôi cuốn là giả dối?!

MC VH đã đánh tráo khái niệm, tuy không nói ra nhưng ngầm cho rằng những việc làm theo mẫu có sẵn, những bài phát biểu chủ yếu nhìn vào giấy để đọc, những cử chỉ vụng về thòi đuôi là… chân thật, thế thì suy ra việc gây được cảm tình, nâng cao được uy tín của Obama là giả dối. Nguy hiểm thay cho kiểu suy luận như vậy. 

Đó là kiểu vu cáo, xuyên tạc. Tuyên huấn và VTV tưởng rằng với bài “Vạch trần thói giả dối của Obama” sẽ làm cho nhiều người dân tin vào tuyên truyền của đảng hơn. Họ đã quá nhầm. NĐÂ đã dùng câu “Một sự bất nhã vô liêm” thật đúng. Sẽ còn nguy hiểm hơn cho đảng khi nhân dân dùng ngay lập luận của VTV để chiếu rọi vào các hoạt động mị dân của các lãnh tụ cộng sản.

3- Bài của Chủ tịch Trần Đại Quang (TĐQ)
Bài có tên: “Suy ngẫm về thói giả dối của người Việt”, công bố ngày 17/4/2016. Bài có 3 đoạn chính: 1- Ngụy thiện; 2- Giả dối – Ý thức bị cái ác chế ngự hoàn toàn; 3- Tính giả dối và căn bệnh sợ sự thật (trong bài không đánh số, chỉ ghi đề mục).

Xin tóm lược vài ý chính. 1- Ngụy thiện là cách lấy đạo đức giả làm nền cho ứng xử, là che giấu cho giả dối, làm chứng gian, dùng quyền lực bao che tội lỗi. 2- Dẫn quan điểm của Đạo Phật, mọi hành động được dẫn dắt bởi ý thức sẽ quyết định nghiệp mà họ phải trả. Ý thức thù nghịch tạo ra môi trường ít khoan dung, khuyến khích bạo lực, tạo ra sợ hãi. 3- Sợ nhận sai lầm, sợ sự thật, vì còn có người giữ vai trò cầm cân nảy mực ưa nói dối, làm dối, nên người khác cũng dùng chính cách ấy để chống lại họ.

Bài của Trần Đại Quang nêu lên được phần lớn thực trạng giả dối trong xã hội VN hiện nay. Với cương vị Chủ tịch nước, viết được như thế chứng tỏ đã biết được phần nào thực trạng đau buồn của dân tộc. Đó là điều đáng hoan nghênh. 

Tuy nhiên nhiều người còn trông chờ vào 2 điều quan trọng mà chưa thấy Chủ tịch đề cập, đó là truy tìm nguyên nhân và biện pháp khắc phục. (Nếu không sẽ mắc vào lỗi: vạch ra rồi để đấy). Tôi xin bàn góp 2 điều ấy.

Nguyên nhân gốc và sâu xa nào tạo nên thói giả dối hiện nay. Phải chăng nó đã có trong dòng máu của dân Việt từ thời Vua Hùng. Nó được giữ nguyên cho đến bây giờ, hay là có lúc mạnh lúc yếu. Nó mạnh lên hay yếu đi là tại đâu. Truy cho cùng sẽ tìm thấy “Tại Trời” (Ngẫm hay muôn sự tại Trời). Nhưng với Trời chỉ có thể cúng vái, cầu xin còn quy kết trách nhiệm chẳng đi đến đâu. 

Thời phong kiến thì quy cho Con Trời. Có được vua anh minh thì thói giả dối xẹp xuống, gặp phải vua ngu và tham thì thói giả dối phát triển. Thế còn bây giờ thì quy cho ai. Không ai khác ngoài thế lực lãnh đạo, quản lý xã hội. TĐQ cũng đã viết: “người giữ vai trò cầm cân nảy mực ưa nói dối, làm dối, nên người khác cũng dùng chính cách ấy để chống lại họ”. Hỏi tiếp. Tại sao người cầm cân nẩy mực lại ưa nói dối, làm dối, họ dựa vào đâu để nói dối, ai bao che, bảo vệ cho sự nói dối đó. Tại sao họ nói dối từ lâu mà pháp luật không phát hiện và trừng phạt, v.v… Không biết Chủ tịch đã suy nghĩ và có câu trả lời chưa chứ nhiều người trong nhân dân đã nói tới từ lâu. Cũng không biết những lời nói ấy đã đến tai Chủ tịch chưa. Đó là: Sự giả dối là thuộc bản chất của Chủ nghĩa Mác Lê nin (CNML), của phong trào cộng sản.

Thực ra sự giả dối có sẵn trong dòng máu của dân tộc Việt, là phần yếu kém trong nền văn hóa Việt. Dưới các thời thịnh trị, có vua sáng tôi hiền, luật pháp nghiêm minh, xã hội ổn định, thói giả dối bị bài trừ, bị xẹp xuống. Nhưng sự toàn trị của cộng sản, của chuyên chính vô sản theo CNML trong vòng 6, 7 thập niên lại đây lại là môi trường rất tốt cho thói giả dối lên ngôi, phát triển mạnh mẽ như sóng trào. 

Ngài Chủ tịch viết: Dùng quyền lực bao che tội lỗi. Thử hỏi ai có quyền lực và dùng quyền lực ngoài đảng CS. Ở VN bây giờ, ngoài tai họa mắc vào mưu đồ hủy diệt của Tàu thì thói giả dối có sức phá hoại xã hội mạnh nhất, mạnh hơn tệ tham nhũng và mua quan bán chức, nó làm hủy hoại đạo đức đến tận gốc rễ. Chính quyền, lãnh đạo dùng giả dối để thống trị, dân chúng dùng giả dối để tồn tại. Có một nhận định rất đúng là : Phong trào cộng sản, theo CNML dựa trên hai cột trụ để tồn tại và phát triển (trước khi dẫn đến diệt vong) là bạo lực sắt máu và dối trá ngụy biện.

Thưa Chủ tịch. Xin đừng vội đổ hết tội lỗi lên đầu dân chúng và một số quan lại thoái hóa biến chất, đành rằng họ cũng góp phần. Đảng khuyến khích nhìn thẳng vào sự thật. Nếu Chủ tịch chưa tin vào sự thật tôi vừa nêu thì xin cho tổ chức các buổi đối thoại về “Thói giả dối của người Việt”. Đối thoại công khai, có tường thuật trực tiếp trên VTV, VOV cho toàn dân xem, nghe, chứng kiến. 

Vấn đề là phải chân thật trong việc tổ chức chứ không dàn dựng một cách gian dối. Nếu Chủ tịch thấy chưa tiện đối thoại và không đồng ý hoặc chưa rõ về nhận định trên đây mà cho gọi thì tôi xin sẵn sàng đến trình bày trực tiếp để trao đổi với ngài và những cán bộ tuyên huấn cao cấp của đảng CS (về nguyên nhân gốc mọi tệ nạn của XHVN hiện nay, trong đó có thói giả dối).

Về biện pháp khắc phục. Với cương vị Chủ tịch nước và đã viết được một bài trình bày về thực trạng của thói giả dối, tôi nghĩ rằng ngài nên cho thành lập BAN BÀI TRỪ NẠN GIẢ DỐI (bài trừ mạnh hơn phòng chống), nếu được thế tôi xin ứng cử làm một ủy viên. Vừa rồi trong một lớp cao học, khi nghe tôi thuyết trình về đức tính trung thực trong NCKH, một học viên hỏi: “Nghe thầy thuyết trình rất hay, nhưng liệu trong cuộc đời thầy có thực hiện đúng được như thầy nói”. 

Tôi trả lời: “Trong cuộc đời, tôi không dám cam đoan là trong sạch trăm phần trăm, nhưng trong công việc, trong NCKH tôi chưa bao giờ làm gì gian dối, về cơ bản tôi tự đánh giá là người trung thực”. Còn ngài Chủ tich, ngài sẽ trả lời như thế nào nếu có ai liều mạng hỏi, ngài đã viết được bài về thói giả dối, đã nhận xét có người cầm cân nẩy mực ưa nói dối, thế còn ngài trung thực đến mức nào.

Ở trên tôi đề nghi lập ban bài trừ giả dối là viết cho vui thôi chứ trong hoàn cảnh hiện nay có lập ra nhiều ban như thế cũng chẳng làm được gì ngoài việc tiêu tốn thêm tiền thuế của dân. 

Thì hàng trăm ban phòng chống tham nhũng hoạt động ráo riết, tiêu tốn nhiều tiền mà nạn tham nhũng vẫn phát triển đó thôi. Để phòng chống giả dối một cách triệt để cần phải loại bỏ nguyên nhân gốc rễ là CNML, phải xây dựng được thể chế thật sự dân chủ với tam quyền phân lập, với một chính quyền minh bạch. Như vậy thì cả dân và quan mới không thể, không dám và không muốn giả dối.

Tôi muốn dùng 2 câu sau trong bài của ngài để nhắc nhở Chủ tịch luôn tâm niệm và cũng để kết thúc bài viết của mình: 

1-Sợ sự thật, sợ phải tiếp cận, đối mặt với sự thật sẽ là con đường ngắn nhất dẫn đến tự huỷ hoại. 2- Làm sao có thể xây dựng được một quốc gia hùng mạnh, trong sạch khi người ta luôn sợ hãi trước sự thật, tìm mọi cách để ngăn che sự thật.

Xin ngài hãy tự hỏi, và nếu có dịp nêu ra và thảo luận ở Bộ chính trị, ở Văn phòng Chủ tịch nước phải chăng chính bản thân ngài và đảng CS của ngài đang sợ những điều trên.
N.Đ.C.
Tác giả gửi BVN


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Friday, June 24, 2016

Ðừng ngồi yên chờ chết,

 

Ðừng ngồi yên chờ chết,

Ðừng ngồi yên chờ chết,
Hỡi chín mươi triệu đồng bào trên đất nước Việt Nam,
Giặc cộng, giặc Tàu đang giày xéo giang san,
Con dân nước Việt sống gian nan từng ngày .

Hỡi em công nhân, hỡi bác thợ cày,
Hỡi chị bán rau, hỡi anh ngư dân sống đời biển cả,
Nay đảng che chở giặc Tàu, giết biển không còn tôm còn cá, 
Chất độc, chất màu làm thực phẩm chẳng an toàn,
Nước cạn sông Hồng, sông Cửu Long Giang,
Ðồng lúa Việt Nam thất mùa vì hạn hán,
Hàng vạn dân oan sống đời ai oán,
Mất đất, mất nhà vì chính sách bất minh,
Bùn đỏ Tây nguyên, bô-xít giết dân mình,
Giặc đã vào nhà mà đảng vẫn lơ là việc nước...

Ðồng bào ơi, nhìn lại đi, từ nghìn năm trước,
Dân tộc Việt muôn đời chống phương Bắc xâm lăng,
Biên giới nước Nam đã phân định rành rành,
Giặc đến biên cương đàn bà cũng đánh,
Ðời Lý, đời Trần, bao anh hùng hiển Thánh,
Ðánh bại quân Tàu bảo vệ nước Nam,
Vì cớ làm sao việc đúng đảng không làm ?

Ðảng là ai sao đánh dân không thương tiếc ?
Ðảng là ai mà giết chết rừng xanh biển biếc ?
Ðảng là ai mà gây chiến tranh, tàn độc, khổ đau ?
Ðảng là ai sao không dám để dân bầu ?
Ðảng là ai mà thần phục giặc Tàu ?
Ðảng là ai sao không dám cho dân lên tiếng nói ?
Ðảng là ai mà trước sau đều gian dối ?
Ðảng là ai sao dám ký công hàm bán nước, dâng biển, dâng quan ?
Ðảng là ai mà để giặc ngạo nghễ, ngang tàng ?
Từ Quảng Ninh, Vũng Áng, đến xóm làng ở tận vùng sâu ...

Ðồng bào ơi, mau thức tỉnh, dậy cho mau !
Ðảng không phải đồng bào, nên không yêu thương nòi giống,
Ðảng nói tiếng Việt Nam, nhưng không cùng chung dòng máu nóng,
Ðảng không bảo vệ giang san, mà chỉ biết có Nga, Tàu,
Ðảng bán biển bán rừng, bất kể tổn hại mai sau,
Ðảng sống kiếp giàu sang, mặc kệ nhân dân ta thán,
Ðảng là đảng Việt gian, tôn thờ dòng giống Hán,
Ðảng bỏ mặc nước Nam vì chính họ đã bán cho Tàu ...

Nước Việt Nam ta từ nay cho tới tận ngàn sau,
Sẽ bị xóa tên và dân ta chỉ còn làm nô lệ,
Nổi khổ nổi đau, không còn nước non mà kể,
Chỉ biết khóc than cho cho dòng giống Lạc Hồng ...

Ðồng bào ơi, mau mau tỉnh giấc nồng,
Vùng dậy quyết một lòng cứu lấy non sông,
Kết bạn, kết bè cùng năm châu thế giới,
Phải phá bỏ gông xiềng của thời tăm tối,
Của mười sáu chử vàng, đảng trói buộc dân ta ...
Hải ngoại, nước Nam đoàn kết một nhà,
Diệt kẻ nội thù, diệt phường bán nước,
Quyết chí hiên ngang người sau kẻ trước,
Chống giặc xâm lăng mà cứu lấy sơn hà .

Tỉnh dậy đi thôi, dân Việt của chúng ta,
Ðừng ngồi yên, quay lưng như không hề biết,
Ðừng ngồi yên mà chờ cái chết ...!

Hoàng Lan
June, 2016.
San Jose, California 
__._,_.___


Posted by: Viet List <v





 
THƠ LAN LÊ

ĐẤT NƯỚC MÌNH KHÔNG “NGỘ, LẠ, BUỒN, THƯƠNG”…
(Đồng nghiệp Lan Lê thân gửi cô giáo Lam)

*
Em từng hỏi đất nước sẽ về đâu?
Khi con người chỉ cúi đầu chấp nhận
Vô cảm, bàng quan quên đi bổn phận
Là con dân trách hận tổ quốc mình.
*
Trang sử vàng vẫn chói lọi lung linh
Những huyền thoại - cha ông mình gìn giữ
Những con người - đã trở thành bất tử
Những địa danh - sách sử mãi lưu truyền.
*
Trên bản đồ thế giới có tuổi tên
Truyền thống trung kiên lưu truyền hậu thế
Đời nối đời - trải qua bao thế hệ
Yêu non sông biết lặng lẽ quên mình...
*
Người nối người - đã anh dũng hy sinh
Bốn ngàn tuổi - với đao binh chinh chiến
Bốn ngàn tuổi - bốn ngàn năm văn hiến
Chí cha ông- chỉ tiến quyết không lùi !
*
Lừng lẫy chiến công vang dội ngàn đời
Rung chuyển đất trời- đuổi Nguyên xâm lược
Hai lần vẻ vang thắng siêu cường quốc
Hào khí anh hùng xuyên suốt ngàn năm.
*
Lịch sử trải qua những bước thăng trầm
Gặp gian khó phải chuyên cần gắng sức
Biến những ước mơ trở thành hiện thực
Biết tự tôn, tự học… hơn tự hào.
*
Những nghĩa cử đáng trân trọng biết bao
Đặng Văn Ngữ vì đồng bào dân tộc
Hiến trọn trái tim mình cho khoa học
Dải Trường Sơn đã nâng giấc hiền tài.
*
Bao tấm gương, những huyền thoại nối dài
Nếu nhắc lại- sẽ nhắc hoài không hết
Hãy trân trọng trang sử vàng oanh liệt
Chia sẻ vui buồn và trên hết… thương nhau !
*
Nếu chỉ hỏi đất nước sẽ về đâu?
Sẽ tìm đến bạc đầu không lời giải
Bằng việc làm, đừng tìm trong xa ngái
Câu hỏi nên dừng lại bấy nhiêu thôi !
*
“NGỘ, LẠ, BUỒN, THƯƠNGcảm xúc con người
Là Thầy Cô - muôn đời dân thần tượng
Trọng trách tương lai… mình nên định hướng
Cho học trò và chỉ bấy nhiêu thôi !
*
Đọc vần thơ em nhắn gửi người đời
Trăn trở, hoài nghi, nỗi sầu nhân thế…
Mọi người tung hô, tôi không ngọai lệ
Chỉ là nghề mình… không thể em ơi !...
*
Là giáo viên một ý nghĩ chơi vơi
Sẽ tác động đến tiền đồ người học
Lung lay niềm tin về tương lai dân tộc
Mờ tấm gương trò vừa học vừa soi.
*
Hơn ai hết Thầy là tấm gương đời
Hãy soi mình - trước người sau người trước
Gắng tận tâm để học trò thấy được
Vai trò mình với tổ quốc năm châu.
*
Một Việt Nam sao có thể cúi đầu
Dẫu trước mắt còn vô vàn gian khó
Biển bạc ngoại bang lăm le dòm ngó
Rừng xanh lơ thơ, còn đó tiêu điều...
*
Biết trăn trở cùng tổ quốc thân yêu
Gắng làm tốt tất thảy điều bình dị
Giữ gìn non sông hùng vĩ diệu kỳ
Giải pháp hữu hiệu hơn ngờ vực hoài nghi.
*
Bảo vệ hiền tài, ngăn chất xám ra đi
Vốn tri thức là những điều cần có
Giàu tài nguyên sao hóa thành con nợ
Bởi tư duy mòn, trăn trở chưa thông…?
*
Một mai kia ta đã quyết tâm đồng
Sẽ xanh lại những cánh rừng bát ngát
Sóng sẽ vỗ về đêm nghe biển hát
Đất nước mình không “NGỘ, LẠ, BUỒN, THƯƠNG”…

 *
    (Lan Lê 1/5/2016)



Image result for tre con   i h Íc phai   u dâyImage result for tre con   i h Íc phai   u dâyImage result for hoc tro câ  p mô #t   a  nh nhau

Image result for tre con   i h Íc phai   u dâyImage result for tre con   i h Íc phai   u dây


ĐÁP TỪ - GỞI LẠI Lan Lê NHỮNG MÓN HÀNG BÁNH VẼ
Họa - Đáp  bài thơ "ĐẤT NƯỚC MÌNH KHÔNG NGỘ LẠ BUỒN THƯƠNG" do Lan Lê sáng tác gởi đồng nghiệp là cô giáo Lam. -  Bạn nào biết cô giáo Lan Lê, xin chuyển giúp.  Xin chân thành cảm ơn. NMH.


* 
LAM hỏi rằng "đất nước sẽ về đâu"
Bởì thấy dân ta cúi đầu khứng nhận
Thay đảng Lan  nói giùm số phận
Cho đảng, cho quê, dân tộc, cho mình
 *
Không đúng, Lan à, trang sử anh linh
Hơn bốn mươi năm vắng người gìn giữ
Quê hương ta từ cộng nô bức tử
Thì hỡi ơi bao uế sử lan truyền
 *
Ra nước ngoài làm nhục nhã tuổi tên
Bảng "ăn cắp" sao riêng người Việt thế ?
Cô dám bảo rằng đảng không liên hệ ?
Những phạm nhân kia không phải 
"CÂY" mình ? (1)
 *
Cô nói đến điều "anh dũng hy sinh"
Vâng, là thuở Diên Hồng lời Quyết Chiến
Còn với đảng thì mạng dân, đảng hiến
Đảng cướp miền Nam, chết mấy, chẳng lùi !
 *
Cướp được miền Nam, đảng phá tan đời
Nào có khác bọn Tàu phù xâm lược ?
Nếu cô nhắc đảng thắng hai cường quốc
Thế giới sẽ cười cô đấy, cô Lan !
 *
Chiến thắng ư? sao dân lụn nước tàn?
Bốn mốt năm hơn vẫn không đủ sức
Đến nước "KẺ THÙ" đảng cô khất thực
Nhục không Lan khi nói tiếng tự hào ???
 *
Thế giới hôm nay không dễ che bao
Như thuở trước mà mị lừa dân tộc
Những sách giáo khoa đảng cho trẻ học
Đầy gian manh mà mong giỏi mong tài !?
 *
Hơn bảy mươi năm, lừa mị qúa dài
Những chuyện phong thần nghe mà không hết
Lê Văn Tám cây đuốc người dũng
liệt
Đảng lừa dân, dân theo đó, lừa nhau ...
 *
Lừa dối hoài đất nước sẽ về đâu ?
Tình không thật nên không lời hóa giải
Tiếp tay đảng, cô làm lòng xa ngái
Thiếu chân thành ta mãi lạ nhau thôi !
 *
Nói thật đi, từ sâu thẳm lòng người
Nếu đảng cộng, cô coi là thần tượng
Thì với dân, cô khác chiều, nghịch hướng
Và đầu cô trống rỗng đấy mà thôi !
(2)
 *
Đọc vần thơ cô đáp lại chuyện đời
Sao nồng nặc mùi tuyên truyền đến thế
Giáo viên đảng, cô đã theo đảng lệ
Cô phá luân thường, nhân bản cô ơi !...
*
Là giáo viên nếu hiểu biết còn vơi
Hoặc trí trá, giết một đời kẻ học
(3)
Và bóp nát cả tương lai dân tộc
Chớ không là mờ nhạt chỉ gương soi !
*
Cô nhận lệnh ai mà mắng người đời ?
Khuyên cô đấy, cô nên gìn sau trước
Có chân thành thì mới nhìn ra được
Cộng sản là gì với ngũ đại châu
(4)
 *
Sau chiến tranh, Nhật, Đức họ dẫn đầu
Sao chỉ một dân Việt Nam khốn khó 
Đảng lại giàu, bạc vàng không sức ngó
Khách sạn sân gôn đâu có tiêu điều !?
 *
Đảng bán quê, dân xót, tỏ lòng yêu
Thì đảng tù dân mới là kỳ dị !
Dân bảo vệ dải núi sông hùng vĩ
Đảng vu chống Tàu, khủng bố, hoài nghi
 *
Đảng mua nhà, cho con cháu đảng đi
Úc, Đức, Hoa Kỳ nước nào cũng có
Đảng mặc người dân chất chồng gánh nợ
Che tội đảng à? cô nói chưa thông !
 *
Cô nói gì cơ?  dân quyết tâm đồng ???
Ồ, đúng thế, cho hương Lài thơm ngát
Đảng sẽ tan tành, khải hoàn dân hát
Mừng đất nước mình thôi hết đau thương
 *
Nói để cô nghe, đảng đã cùng đường
Nhưng cô vẫn dối gian che sự thật
Xin gởi lại cô những lời đường mật
Và những món hàng bánh vẽ, Lan Lê ...
 
*

Ngô Minh Hằng

Hát Cho Việt Nam -  Sáng tác và trình bày: TỪ YÊN


*
Chú giải:

1/  châm ngôn đảng Việt cộng: "Vì lợi ích 10 năm trồng cây, vì lợi ích 100 năm trồng người"

2/ 20 tuổi mà không theo cộng sản là không có trái tim. 40 tuổi mà không từ bỏ cộng sản là không có cái đầu. ( Bí thư đảng CS Nam Tư Milovan Djilas)

3/ Luận ngữ của Khồng Tử: Làm thày thuốc lầm thì giết một người. Làm thày địa lý lầm thì giết một họ. Làm thày chính trị lầm thì giết một nước. Làm văn hoá lầm thì giết cả một đời.

4/ 'Chủ nghĩa cộng sản là giấc mơ của vài người , nhưng là cơn ác mộng của nhân loại. "   Victo Hugo.


__._,_.___



Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link