Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, July 27, 2016

Thế Giới Tự Do sẵn sàng yểm trợ các lực lượng - Can đảm lên Đồng bào trong các Lực lượng Liên minh :


Tạ ơn Trời đất - Tổ Quốc Việt Nam nhất định tồn tại - Đồng Bào quốc nội cũng như Hải ngoại đã sẵn sàng tổ chức toàn dân nổi dậy cứu quốc - triệt tiêu Đảng Cộng Sản tay sai của Tàu Cộng âm mưu Hán hóa Nước ta - Bộ đội , Công an phải rã ngũ bỏ Đảng thức tỉnh trở về với Dân tộc Việt Nam &Tổ quốc Việt Nam  .

 Thế Giới Tự Do sẵn sàng yểm trợ các lực lượng - Can đảm lên Đồng bào trong các Lực lượng Liên minh  :



THẾ NƯỚC LÒNG DÂN

thế Nước lòng Dân được bắt đầu
đứng lên thức tỉnh bọn theo Tàu
biểu tình kêu gọi công an gấp
tập  hợp khẩn mời bộ đội mau
giải tán Đảng sai đường phản quốc
dựng xây Quyền chính thể dân bầu
chung lòng đánh đuổi Chệt xâm lược
thế Nước lòng Dân được bắt đầu

Tố Nguyên


VÙNG LÊN ĐỒNG BÀO
 nghìn  năm  đô  hộ  tái  non sông
Việt Cộng tay sai giống nạ dòng
ký trắng  ba miền  dâng  quỷ Đỏ
 vàng một cánh hiến cờ Hồng
dân quân kiên kết tình mong mỏi
hiệp sĩ can cường lòng cậy trông
phục quốc vùng lên giành xứ sở
đồng bào nghĩa cử vẫn tinh trong

Tố Nguyên


NỔI DẬY ĐI NÀO
 đồng   bào  hãy  nổi  dậy đi nào
tổ quốc Tiên Rồng rất khát khao
hải đảo biển Đông toàn Chệt Cộng
ấp thôn khắp Nước đặc Tàu Mao
đánh cho làng xóm sạch gian tặc
chiếm lại trùng dương êm sóng đào
khôi phục giang sơn Dân Tộc Việt
cùng chung cứu Nước hỡi đồng bào
 T  Nguyên


TUỔI TRẺ TỔ QUỐC GỌI
( cho Thế Hệ Trẻ Việt Nam trong cũng như ngoài Nước )
 Hãy dấn thân thanh niên nam nữ
Tổ Quốc cần tuổi trẻ chúng  ta
nguyện đồng tâm xây dựng quốc gia
quét sạch thù , tan cơn nguy biến
đất nước vốn nghìn năm văn hiến
ải Nam Quan đến mũi Cà Mau
giải “ S “ xanh xanh lúa một màu
tổ tiên ta Tiên Rồng Bách Việt
qua bao Triều anh hùng oanh liệt
vẹn sắt son bảo vệ giang sơn
nghìn năm nô lệ vẫn chẳng sờn
trăm năm đô hộ không mất chất
dân quân dưới bóng cờ bất khuất
quyết đuổi xua bè lũ ngoại xâm
Cộng Sản gian hùng bịp nhân dân
rêu rao thuyết Đại Đồng thế giới
có ngờ đâu đám người mới ấy
toàn là lũ vô đạo bất nhân
hòng nhuộm đỏ đất nước bao năm
bán hải đảo biên cương cửa ải
đào bâu-xít dâng trinh con gái
cho Tầu Cộng chiếm cả biển Đông
âm mưu định nuốt trọn non sông
đành chịu  sao thanh niên tuổi trẻ
tiên tổ cha ông bao thế hệ
có đời nào như lũ Tam vô
thờ ác quỷ râu xanh xác Hồ
mà không biết Quang Trung áo vải
Đinh Bộ Lĩnh,Bà Trưng, Nguyễn Trãi
bao anh hùng,chí sĩ sáng gương
mang trong người hình bóng quê hương
nỡ lòng nào để quê hương mất
đứng lên nào thanh niên bất khuất
tay trong tay kiên quyết xông pha
gan dạ hy sinh cứu Nước Nhà
lấy lòng thành,tận trung, ý chí
đoàn kết,toàn tâm nung nghĩa khí
đem đại nghĩa quyết thắng hung tàn
soi chân lý thiêu rụi gian manh
tan giặc Cộng tay sai độc hại
đuổi bọn Bắc xâm ùn trốn chạy
thấy sức mạnh Nhân Ái xiết bao
thanh niên nam nữ đứng lên nào
có Nhân Nghĩa tất thành tất thắng ./.
 Tố Nguyên 




__._,_.___

Posted by: tuyen do 

Tuesday, July 26, 2016

Chuyện Formosa và chuyện quan xã tiêu hoang


vanquang.jpg
     Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 25.7.2016

Chuyện Formosa và chuyện quan xã tiêu hoang

êCơ quan chức năng Hà Tĩnh phát hiện hơn 100 tấn chất thải của Formosa được chôn lấp trái phép tại trang trại của giám đốc Công ty Môi trường đô thị thị xã Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh. Trang trại nơi chôn chất thải gần khe nước Tò Vò. Khe này chảy về hồ Mộc Hương, nơi cung cấp nước sản xuất cho người dân phường Kỳ Trinh và các vùng lân cận.
Chất thải đổ ở nhà ông Giám đốc môi trường thì chắc ăn quá chẳng anh nào dám hó hé. Nhưng dân biết rồi cả nước cùng biết, lan ra đến cả thế giới cùng biết.

01- (2)
Phát hiện khoảng 100 tấn chất thải của Formosa chôn tai nhà ông Giám đốc môi trường.

Ngoài ra Formosa còn đổ trộm rác thải tại bãi rác thị trấn Thiên Cầm, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh bị chính quyền bắt quả tang, lập biên bản. Lại có tin mới nhất cho biết Giám đốc Công ty Môi trường Đô thị Kỳ Anh (Hà Tĩnh) khai nhận với công an là ngoài việc chôn lấp bùn thải Formosa Hà Tĩnh trong trang trại, còn "lén lút" chôn lấp chất thải Formosa trong Công viên Môi trường. Người dân lại phát hiện Formosa còn đổ rác thải tại xóm Trại, phường Kỳ Long, thị xã Kỳ Anh, tại trang trại của ông Cao Nhân nằm dưới chân dãy núi Hoành Sơn, bên cạnh nghĩa trang của phường Kỳ Long, cách trung tâm thị xã Kỳ Anh khoảng 15 km, cách khu công nghiệp Formosa khoảng 3 km. UBND thị xã Kỳ Anh cho tổng rà soát trên toàn địa bàn thì phát hiện 10 điểm có rác thải sinh hoạt và rác xây dựng từ dự án Formosa đổ ra môi trường.
Và tất cả đang được “điều tra xử lý”!

01- (3)
Trang trại nơi chôn chất thải gần khe nước Tò Vò về hồ Mộc Hương, nơi cung cấp nước
sản xuất cho người dân phường Kỳ Trinh và các vùng lân cận

Chắc bạn đọc ở nước ngoài đã đọc những tin này. Đến nay lại điều tra xem có phải chất thải độc hại không hay chỉ là bùn. Chẳng biết điều tra đến bao giờ mới có kết quả đây. Còn đang bàn, đang họp, đang ý kiến lu bù, hai bên đang đổ lỗi cho nhau, chắc hơi lâu và biện pháp “xử lý” như thế nào vẫn chưa rõ. Mong rằng nó sẽ không chìm xuồng như những vụ khác.

Trong tuần này VN sao lắm chuyện “kỳ” quá cho nên mới có bài hát “đất nước mình kỳ quá phải không anh”. Lại còn chuyện “cỏn con” là cái biển số xe trắng - xanh lẫn lộn, giờ đây, sau điều tra của báo chí và kết luận của Ủy ban Kiểm tra Trung ương, người dân mới “ngã ngửa” với con đường thăng tiến của vị nguyên Phó chủ tịch Hậu Giang Trịnh Xuân Thanh.


Cơ quan chức năng lại phải đào đất để di dời 100 tấn thải Formosa đi đổ nơi khác

01- (5)
Bùn thải của Formosa được chôn ở bãi rác Thiên Cầm sai phép

01- (6)
Bùn của Forrmosa chôn lấp ở bãi rác Thiên Cầm được đào lên đen ngòm

Con đường “kỳ ảo” đưa một ông làm thua lỗ hàng chục tỷ bay cao hơn

Nhìn lại hành trình của Trịnh Xuân Thanh, mới thấy con đường công danh vô cùng kỳ ảo. Chỉ tính thời điểm làm Phó bí thư Đảng uỷ, Tổng giám đốc Tổng công ty Xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC), chỉ một thời gian ngắn, ông Thanh lên chức Chủ tịch Hội đồng quản trị của Tổng công ty này. Trong thời gian “trị vì”, ông Thanh đã để lại một “thảm trạng không thể xấu hơn cho PVC - lời tác giả Hà Nguyễn”. Đó là khoản thua lỗ 3.298,27 tỷ đồng (Ba ngàn hai trăm chín mươi tám tỷ đồng VN) và có thời điểm, gần mất hết vốn nhà nước.

01- (4)
Ông Trịnh Xuân Thanh, nguyên phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang vừa bị xóa tên là đại biểu Quốc Hội

Trong khi nhiều cá nhân, đơn vị trong PVC thời kỳ đó bị khởi tố hình sự thì không hiểu sao, ông Thanh lại… thoát hiểm một cách bình an và ngoạn mục để đi tìm được bến đỗ mới. Đó là chức Phó chánh văn phòng, phụ trách Văn phòng đại diện miền Trung của Bộ Công Thương tại Đà Nẵng.
Đáng lý ra, với “thành tích” tai tiếng sờ sờ như thế, ông Điền phải bị truất chức ngay bởi còn làm lãnh đạo ngày nào còn “gây dư luận xấu” ngày ấy, nhưng thật bất ngờ, ông lại được đảng bộ, chính quyền và cấp trên tín nhiệm đặt vào vị trí cao nhất, quyền lực nhất của Hải Phòng, Bí thư Thành ủy.

Rồi cũng chỉ một thời gian ngắn sau, ông Thanh lại được lãnh đạo Bộ Công Thương tín nhiệm, bổ nhiệm làm Phó chánh Văn phòng phụ trách của Bộ, sau đó là Vụ trưởng, Trưởng ban Đổi mới sắp xếp doanh nghiệp... Cuối cùng, ông Thanh được luân chuyển về làm tới chức vụ Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang, tham gia ứng cử và được bầu làm Đại biểu Quốc hội.


Ông Lê Quang Hòa – Giám đốc Công ty Môi trường và đô thị thị xã Kỳ Anh

Câu hỏi đặt ra, vì sao con đường công danh của ông Thanh lại “ngoạn mục” như vậy? Dư luận cho rằng đó là có kẻ “chống lưng” theo kiểu “con quan thì lại làm quan, con anh sãi chùa vẫn quét lá đa”. Bởi ai cũng biết ông Vũ Quang Hải, 28 tuổi, con trai Nguyên Bộ Trưởng Bộ Công Thương Vũ Huy Hoàng.

Qua kết luận của Ủy ban Kiểm tra Trung ương (UBKTTƯ) đã thấy rõ những dấu hiệu của chạy chức, chạy “tội”, chạy chức của ông Thanh. Một hiện tượng thường thấy trong xã hội làm quan thời nay, đây là bằng chứng rõ nhất không thể che đậy được nữa.
Bởi thế ngày 15 tháng 7 vừa qua, chánh Văn phòng Hội đồng bầu cử quốc gia cho biết, tất cả thành viên của Hội đồng có mặt trong phiên họp sáng 15/7 đã bỏ phiếu tán thành việc không công nhận tư cách đại biểu Quốc hội của ông Trịnh Xuân Thanh (nguyên Phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang). 

Và theo Ủy ban kiểm tra Trung ương, ông Trịnh Xuân Thanh không đủ điều kiện, tiêu chuẩn để được đề bạt, bổ nhiệm, quy hoạch các chức vụ cao hơn và không thuộc diện cán bộ luân chuyển theo kết luận 146 của Bộ Chính trị khóa XI. Nhưng, ông Trịnh Xuân Thanh vẫn đề nghị, để các cơ quan chức năng làm quy trình tiếp nhận, bổ nhiệm các chức danh lãnh đạo ở Bộ Công Thương và tỉnh Hậu Giang là thể hiện thiếu trung thực, thiếu trách nhiệm và thiếu gương mẫu.

Ông này bay nhanh quá và cao quá nên ngã lộn cổ xuông bùn đen lá đáng đời, số phận những tay quan có ô dù khi bị bại lộ chắc cũng thế thôi. Nhưng còn biết bao nhiêu ông như Trịnh Xuân Thanh khác chưa bị bại lộ? Chỉ có Trời biết.
Đó là hai chuyện lớn chưa có hồi kết nên đến đây tôi chỉ xin kể một chuyện nhỏ thôi. Đó là chuyện quan tham ăn đúng nghĩa đen mà báo Nông nghiệp Việt Nam vừa đưa tin.

Quan xã ăn chơi mắc nợ nhà hàng đến tận cơ quan làm rùm beng

Trong bài viết tác giả nêu rõ: “Quan xã tiêu hoang, nợ chồng chất lên đến hàng chục tỷ” thì hình như một số lãnh đạo của xã Đồng Thái không làm việc gì ngoài thời gian để…. ăn và ngân sách của xã không biết lấy gì mà trả.
Song, đáng chú ý là những khoản chi ăn uống, lễ hội, du lịch, đình đám… bị chủ nhà hàng đến làm rùm beng ngay tại trụ sở. Có 3 nhà hàng mà lãnh đạo xã hay tổ chức ăn uống là Tư Lùn, Phượng Ớt và Nga Nguyên. Không chỉ ủy ban nợ mà các ban, ngành, đoàn thể cũng nợ. Dù ai nợ thì cũng nhìn vào túi ngân sách xã mà thôi… Sau mỗi sự kiện hay ăn uống xong là lại kéo nhau đi hát…

Đọc những dòng này, không khỏi nhớ lại sự kiện Thái Bình cách đây 20 năm (1996). Khi đó, tại một số địa phương trong tỉnh, đã hình thành một lớp cường hào mới. Kiểu ăn chơi đó của cán bộ xã thời đó là chiều chiều, từng đoàn xe máy lũ lượt kéo nhau lên thị xã hoặc các trung tâm lớn để ăn tiêu, đập phá.

Cách để “nhận diện” họ khá dễ bởi mùa đông thì áo lông, quần ka ki, đầu đội “nồi cơm điện”, đi dép lê loẹt xoẹt. Mùa hè, trang phục thay đổi đôi chút, áo lông được thay bằng áo bay.
Họ ăn uống xô bồ, bặm trợn và nói năng thường là rất thô lỗ…

Tất nhiên, tiền thì ở đâu ra ngoài tham ô, tham nhũng và hậu quả những việc làm của họ là hàng vạn nông dân đứng lên biểu tình để rồi hàng ngàn cán bộ đảng viên bị xử lý kỉ luật, trong đó không ít người dính tù đày. Một bài học đau xót vẫn còn nguyên giá trị.
Trở lại với sự việc ở Đồng Thái, khó có thể nói khác, những “ông vua con” ở đây đã
không chỉ “ăn không từ một thứ gì” như bà Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan đã vạch rõ và cũng không chỉ “ăn không còn một thứ gì” mà còn để nợ cho tương lai.

Đi thị sát chỉ là cái cớ

Làm quan ở xã thôi mà chơi sang dữ. Đi tận Sầm Sơn thị sát. Ba Vì thì toàn rừng núi, đi ra biển thì học tập được cái gì? Chẳng qua đó chỉ là cách để các quan có cớ đi ăn nhậu và chơi bời thỏa thích mà thôi. Đi chơi nhưng không chịu bỏ tiền túi trả, bắt ngân sách xã phải “gánh nợ”.
Được biết, khoản tiền 3.5 tỷ trên có từ thời ông chủ tịch tiền nhiệm Phùng Trần Anh. Ông Anh tại vị chưa trọn nhiệm kỳ thì bị kỷ luật cảnh cáo, giáng chức làm Trưởng Công an xã. Sau đó, khoản nợ do “ăn nợ, hát chịu” này được "bàn giao" cho người hậu nhiệm là Chủ tịch Phùng Trần Ngọ.

Kế toán chỉ thẳng mặt phó Bí thư do văn phòng thành ủy Bạc Liêu vì hết tiền, nợ nần:
“Thế này thì phải cắt điện nước của thành ủy à?
Chỗ thì thừa mấy ngàn tỷ đem xây tượng đài, chỗ thì không có tiền để hoạt động”.

Chủ quán xông tới uỷ ban đòi nợ quan xã “ăn nợ, hát chịu” 3.5 tỷ

Đồng Thái là xã nằm ở phía tây bắc huyện Ba Vì (TP Hà Nội). Trong số 3.126 gia đình dân thì có 411 gia đình nghèo (13,1%) và 67 gia đình cận nghèo (0,02%). Tính đến tháng 6/2016, dư nợ tín dụng ở hai ngân hàng trên địa bàn xã lên đến gần 34 tỷ đồng.
Một nhân viên ở xã chia sẻ, 38 tỷ đồng này chủ yếu là nợ xây dựng cơ bản, xây dựng “Nông Thôn Mới”, ngoài ra còn 3,5 tỷ đồng là những khoản nợ mà hiện nay vẫn đang treo lơ lửng, khoanh trong sổ kế toán. Việc chi tiêu chẳng có kế hoạch, dự toán gì cả. Đáng chú ý là những khoản chi ăn uống, lễ hội, du lịch, đình đám… bị chủ nhà hàng đến làm rùm beng ở trụ sở để đòi nợ. Thế mới xấu mặt, dân chỉ há hốc mồm nhìn.

Không chỉ ủy ban nợ mà các ban, ngành, đoàn thể cũng nợ. Dù ai nợ thì cũng nhìn vào túi ngân sách xã mà thôi. Ngân sách ấy ai đóng? Tất nhiên là anh dân đen rồi.

Không chỉ có nợ ăn nhậu mà còn nợ cả bảo hiểm và nhiều thứ khác

Một nhân viên cho biết: “Từ năm 2015 trở về trước anh em thấy tủi thân vì đến kỳ lĩnh lương mà không có tiền. Có dạo, xã nợ lương đến 3 tháng liền. Không chỉ nợ lương mà còn nợ bảo hiểm. Đặc biệt, có nhiều người được tăng lương nhưng không hề hay biết, trong đó có cả Chủ tịch HĐND xã”.

Sau cuộc bàn giao Chủ tịch xã, đến tháng 9, UBND huyện cho kiểm tra tài chính tại xã Đồng Thái. Lúc này, toàn thể cán bộ, nhân viên mới tóa hỏa biết rằng, không những xã nợ lương mà còn “ém” cả bảo hiểm, chính sách nâng lương của họ.
Ăn cả đến đồng lương và tiền bảo hiểm của chính nhân viên mình thì còn gì của dân mà các quan không dám ăn.
Hết năm 2014, UBND xã còn nợ 3.587.766.300 đồng, tất cả là nợ chi tiêu thường xuyên và các khoản thủ tục giấy tờ không đầy đủ từ năm 2014 và 2013 trở về trước.

Các khoản nợ mà người ta gọi là nợ “ông Chằng bà Chuộc” này rồi người dân xã Đồng Thái phài nai lưng ra làm để trả thôi, làm sao mà quỵt được. Quỵt nợ nhà hàng là có bọn xã hội đen vác mã tấu đến đòi, làm sao không trả. Lại “mượn tạm” tiền dân.
Nhiều làng xã vẫn còn những loại quan khốn nạn như thế thì chỉ chết anh dân đen. Chúng ta chỉ còn biết ngậm ngùi thương xót cho số phận người dân VN bây giờ.
Văn Quang  
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Hàng nghìn tỷ đồng vốn Nhà nước nguy cơ mất trắng

Báo cáo tổng hợp kết quả kiểm toán trong năm 2015 cho thấy bức tranh về khối doanh nghiệp Nhà nước tiếp tục có nhiều mảng tối bởi tình trạng thua lỗ, mất vốn lên đến nhiều nghìn tỷ đồng.
Số liệu nêu trên được Kiểm toán Nhà nước đưa ra sau khi xem xét báo cáo tài chính, các hoạt động liên quan đến quản lý, sử dụng vốn và tài sản Nhà nước năm 2014 tại 38 tập đoàn, tổng công ty, công ty Nhà nước (tổng cộng 234 doanh nghiệp).
Nguy cơ giải thể, mất trắng hàng nghìn tỷ đồng vốn Nhà nước
Kết quả kiểm toán cho thấy trong số 38 tập đoàn, tổng công ty, công ty nêu trên, có 5 đơn vị thua lỗ (Tổng công ty Hàng hải, Tổng công ty 15, Tổng công ty Xây dựng công nghiệp, Tổng công ty mía đường II và Công ty In Đắk Lắk). Trong đó khoản lỗ tại Tổng công ty Hàng hải (Vinalines) lên tới 3.478 tỷ đồng, Tổng công ty 15 là 471 tỷ, Tổng công ty Xây dựng công nghiệp Việt Nam (Vinaincon) lỗ 131 tỷ đồng... 33 doanh nghiệp còn lại đã có lãi và bảo toàn được vốn.
Kiểm toán Nhà nước cho biết, nhiều tập đoàn, tổng công ty quản lý nợ chưa chặt, dẫn đến thất thu, quá hạn, nợ khó đòi... Một số đơn vị xoá nợ chưa đủ điều kiện, trích lập dự phòng chưa đúng quy định, nợ tạm ứng tồn đọng nhiều năm với số tiền lớn chưa được thu hồi... Chẳng hạn, Mobifone có khoản nợ khó đòi 312 tỷ đồng, Tổng công ty Xây dựng 65,8 tỷ đồng, Tổng công ty Truyền tải điện Quốc gia 53,8 tỷ đồng, Tổng công ty Điện lực miền Bắc 49,8 tỷ đồng…
Bên cạnh một số đơn vị đầu tư tài chính có hiệu quả, nhiều nơi vẫn góp vốn vào doanh nghiệp có tình trạng tài chính xấu, nguy cơ ngừng hoạt động hoặc phải giải thể như Vận tải Viễn dương Vinashin, Vận tải Biển Đông, Vận tải Biển Bắc, Vận tải Dầu khí Việt Nam, Xi măng Hạ Long...
Một số doanh nghiệp âm vốn chủ sở hữu lớn
(Đơn vị: tỷ đồng)

Doanh nghiệp
Vốn chủ sở hữu
Công ty Vận tải Viễn dương Vinashin
                    -8.481
Công ty Vận tải Biển Đông
                    -3.403
Công ty Vận tải Biển Bắc
                    -2.219
Công ty Vận tải dầu khí Việt Nam 
                    -2.114
Công ty Xi măng Hạ Long
                    -1.655
Công ty Công nghiệp tàu thủy Dung Quất 
                    -1.108
Công ty Cảng Quốc tế Cái Mép
                    -1.075
Công ty Xi măng Quang Sơn
                    -665
Công ty Cảng Quốc tế SP-PSA 
                    -539
Công ty Cổ phần Hàng Hải Đông Đô 
                    -317
Công ty Cổ phần Thủy sản Đông Nam 
                    -156
Công ty Cổ phần Vận tải biển và Hợp tác lao động quốc tế
                    -124
Công ty Đầu tư Tài chính Công đoàn Dầu khí (PVFI)
                    -71

Một số doanh nghiệp khác thì ghi nhận lỗ lớn như Công ty Hóa dầu và Xơ sợi Dầu khí (lỗ 1.473 tỷ đồng), Công ty TCT Miền Trung (lỗ 725 tỷ đồng), Công ty Phát triển Phú Mỹ (421 tỷ đồng)...
Tại Tổng công ty Lâm nghiệp, 5 công ty con lỗ lũy kế 19 tỷ đồng, 6 công ty liên doanh, liên kết lỗ lũy kế 54,7 tỷ đồng và 657.218 USD. Tại Hapro có 7 công ty con lỗ lũy kế 26,9 tỷ đồng, 15 công ty liên doanh, liên kết lỗ lũy kế 94,5 tỷ đồng, 3 khoản đầu tư dài hạn khác lỗ lũy kế 69 tỷ đồng...
Tình trang lỗ lũy kế lớn hơn vốn đầu tư của chủ sở hữu cũng xảy ra tại hàng loạt đơn vị như Công ty Bệnh viện Đa khoa quốc tế Hạnh Phúc lỗ 852 tỷ đồng trong khi vốn đầu tư 210 tỷ đồng; Công ty Vận tải biển Viship lỗ 749 tỷ đồng trên vốn góp 32 tỷ, Công ty Tiếp vận Biển Đông lỗ 53 tỷ đồng trên phần góp 10 tỷ...
Một số tập đoàn, tổng công ty sử dụng tài sản sau đầu tư không hiệu quả, gây lãng phí vốn, thua lỗ; mua sắm, thanh lý tài sản không đúng quy định. Tại Vinalines, 51 đơn vị có vốn đầu tư của công ty mẹ thua lỗ hoặc hiệu quả thấp. Còn tại Tập đoàn Dầu khí, khoản đầu tư 800 tỷ đồng vào Oceanbank mất toàn bộ quyền, lợi ích và tư cách cổ đông. Tổng công ty Dầu Việt Nam, năm 2014 cũng phải trích lập dự phòng 1.915 tỷ đồng đối với 14 doanh nghiệp có lỗ lũy kế...

Những ông lớn nặng nợ cho Nhà nước

Hoạt động kinh doanh của nhiều tập đoàn, tổng công ty Nhà nước chủ yếu dựa vào vốn vay của các tổ chức tín dụng, vốn chiếm dụng... dẫn đến hệ số nợ phải trả trên vốn chủ sở hữu cao. Tính đến cuối năm 2015, Chính phủ đã phải bảo lãnh vay vốn hơn 26 tỷ USD cho các doanh nghiệp thuộc khối này.
Dẫn đầu trong số doanh nghiệp có nợ phải trả trên vốn chủ sở hữu cao là các công ty thuộc Vinalines như Công ty Công nghiệp tàu thủy Cà Mau (154 lần), Công ty Phát triển Hàng hải (55 lần), Cảng Năm Căn (17 lần), Công ty Sửa chữa tàu biển Vinalines Đông Đô (40 lần), Cảng Cái Lân (27 lần)... Công ty mẹ COMA cũng có số nợ gấp 12 lần vốn chủ sở hữu...
Một số đơn vị lỗ và đã tính đến phương án giải thể như Công ty Bất động sản Bến Thành Đức Khải, Công ty liên doanh Trung tâm thương mại chợ Ngã Tư Sở ngừng hoạt động từ tháng 8/2013, Công ty Đầu tư xây dựng phát triển thương mại ngừng hoạt động từ năm 2009...
Ngoài ra, kiểm toán còn chỉ ra nhiều vấn đề khác như hầu hết các tập đoàn, tổng công ty hoạt động đầu tư, xây dựng, kinh doanh bất động sản đều còn dự án chậm tiến độ. Một số dự án phải tạm dừng triển khai, gây lãng phí vốn đầu tư. Việc triển khai dự án còn tồn tại, hạn chế ảnh hưởng đến hiệu quả...
Các doanh nghiệp phản ánh không đúng doanh thu, chi phí như Mobifone chưa thực hiện đầy đủ các quy định về khuyến mại, về xác định và báo cáo giá thành, giá cước dịch vụ viễn thông. Tổng công ty Dầu Việt Nam kinh doanh xăng dầu chưa đúng quy định. Đặc biệt, có công ty còn chưa sử dụng hết diện tích đất đang quản lý, sử dụng không đúng mục đích và chưa thực hiện đầy đủ nghĩa vụ tài chính về đất. Tình trạng cử người đại diện doanh nghiệp quản lý phần vốn cũng còn nhiều hạn chế.
Văn Quang
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~






Avast logo
This email has been checked for viruses by Avast antivirus software.
www.avast.com


__._,_.___

Posted by: "Nhat Lung" 

Monday, July 25, 2016

Bài viết của Donald Trump về quan hệ giữa Hoa Kỳ & Trung Quốc

 

Thứ năm, 21 Tháng 7, 2016

Lãnh vực chính trị
Trung Quốc là đối thủ của ta. Đã đến lúc ta phải hành động giống đất nước này… và nếu ta làm đúng việc của mình, Trung Quốc sẽ đi tới sự tôn trọng hoàn toàn mới đối với nước Mỹ, và khi đó ta có thể hạnh phúc du hành trên đường cao tốc đến tương lai cùng Trung Quốc như một người bạn.
Bài viết được trích từ cuốn sách “Donald Trump – Đã đến lúc phải cứng rắn để khôi phục sự  vĩ đại của nước Mỹ” được Alpha Books và NXB Thế giới phát hành toàn quốc vào ngày 18/7/2016.
Nói  thẳng: Trung Quốc không phải bạn ta. Họ xem ta như kẻ thù. Tốt hơn là Washington nên tỉnh ra thật nhanh, vì Trung Quốc đang cướp công ăn việc làm của ta, phá hủy ngành công nghiệp chế tạo của ta, ăn trộm công nghệ và năng lực quân sự của ta với tốc độ âm thanh. Nếu nước Mỹ không sớm khôn lên, tổn thất sẽ là không thể vãn hồi.
Có nhiều điều về sức mạnh Trung Quốc mà Obama và các đồng sự ủng hộ thuyết toàn cầu của ông ấy không muốn bạn biết. Nhưng, không một ai biết sự thật lại có thể ngồi yên và làm ngơ việc cường quốc kinh tế này [Mỹ – ND] sẽ rơi vào tình thế nguy hiểm đến thế nào nếu các vị mà ta gọi là lãnh đạo ở Washington không cùng xắn tay hành động, bắt đầu đứng lên bảo vệ công ăn việc làm của người Mỹ và ngừng chuyển chúng ra thuê ngoài ở Trung Quốc.
Người ta dự đoán rằng đến năm 2027, Trung Quốc sẽ vượt Mỹ trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới – và điều này sẽ xảy ra nhanh hơn nữa nếu các xu hướng thảm họa trong nền kinh tế của Obama vẫn còn tiếp diễn. Nghĩa là trong vài năm tới, Mỹ sẽ bị nhấn chìm bởi cơn sóng thần kinh Trung Quốc – tôi đoán là đến năm 2016, nếu ta không hành động nhanh.
Điều này không xảy ra trong một đêm hay bất thần từ chân không. Chúng ta cứ ngần ngừ và làm ngơ trước những dấu hiệu cảnh báo suốt nhiều năm. Sự thật là, chúng ta đã thất bại nặng nề về công ăn việc làm trước Trung Quốc dưới thời Tổng thống George W. Bush, thậm chí trước khi rơi vào thảm họa việc làm do Tổng thống Obama gây ra, thì từ năm 2001 đến năm 2008, Mỹ đã mất 2,4 triệu việc làm vào tay Trung Quốc.
Hơn 30 năm qua, nền kinh tế Trung Quốc đã tăng trưởng trung bình 9-10% một năm. Nhưng dưới thời Tổng thống Barack Obama, Trung Quốc đã phát đạt nhanh một cách bất thường và Mỹ cũng thua lỗ nhanh một cách bất thường. Chỉ riêng quý I năm 2011, nền kinh tế Trung Quốc đã tăng trưởng với tốc độ vũ bão 9,7%. Còn tỷ lệ tăng trưởng quý I của Mỹ thì sao? Một con số đáng xấu hổ: 1,9%. Chúng ta có 14,4 triệu người mất việc. Chúng ta cần hành động.
Quan hệ của Mỹ với Trung Quốc đang đến bước quyết định. Chúng ta chỉ có rất ít thời gian để đưa ra những quyết định cứng rắn cần thiết nhằm giữ vững vị thế của ta trên thế giới. Cứ khoảng 7 năm, nền kinh tế Trung Quốc lại tăng trưởng gấp đôi. Đó là một thành tựu kinh tế khủng khiếp, và đó cũng là lý do tại sao hết năm này đến năm khác họ đánh bại ta về thương mại.
Ngay lúc này, ta đang có một khoản thâm hụt thương mại khổng lồ là 300 tỷ đô-la với Trung Quốc. Nghĩa là mỗi năm Trung Quốc kiếm được từ Mỹ khoảng 300 tỷ đô-la. Khi tôi tham gia các buổi nói chuyện trên truyền hình và các chương trình tin tức, tôi nói ra con số đó, và mọi người thậm chí còn không thể hình dung nổi trong đầu một con số lớn như thế, song đó là sự thật. Chỉ tính riêng sự mất cân bằng thương mại thôi, thì cứ ba năm Trung Quốc lại gửi ngân hàng gần một kỹ (aka 1,000 tỹ) đô-la của ta.
Và đáng buồn thay, trong khi công nghiệp chế tạo của Mỹ từng là vô địch, thì giờ đây, vì chuyện Trung Quốc lừa ta bằng đồng tiền của họ, nên các công ty Mỹ không thể cạnh tranh về giá, dù ta làm ra những sản phẩm tốt hơn nhiều. Bởi vậy, bây giờ Trung Quốc là nhà sản xuất và xuất khẩu hàng đầu thế giới. Nhân đây cũng xin nói thêm là họ cũng có hơn ba kỹ đô-la ở ngân hàng dự trữ nước ngoài. Đó là số tiền đủ để Trung Quốc mua cổ phần chi phối mọi công ty lớn nằm trong danh sách chỉ số công nghiệp trung bình Dow Jones – các công ty như Alcoa, Caterpillar, Exxon Mobil, hay Walmart – và vẫn dư hàng tỷ đô-la trong ngân hàng.
Cứ 6 người trên hành tinh này thì có một người là người Trung Quốc. Dân số 1,3 tỷ người của họ vượt ta với tỷ lệ khoảng 4 trên 1. Đó là một nguồn nhân tài khổng lồ để xây dựng các doanh nghiệp, cung cấp nhân lực cho các khu chế xuất, đáp ứng đủ nhân sự cho các tổ chức giáo dục ưu tú, và xây dựng một lực lượng quân sự khổng lồ.
Một mối quan ngại lớn khác nữa là việc hàng năm Trung Quốc có 7 triệu sinh viên tốt nghiệp đại học. Cho đến nay, Mỹ vẫn vượt Trung Quốc về tỷ lệ tốt nghiệp đại học xét trên toàn bộ dân số, nhưng bạn phải hỏi liệu các trường đại học của ta có cho ra đời những sinh viên tốt nghiệp có kỹ năng cần thiết để cạnh tranh không.
Tôi  đọc thấy quá nhiều câu chuyện về các tập đoàn phải tổ chức các lớp giáo dục bổ túc cho nhân viên. Và khi bạn nhìn vào điểm thi ở các trường trung học cơ sở và trung học phổ thông, thì thật đáng báo động. Trong một nghiên cứu quốc tế có uy tín năm 2010 về trẻ em trong độ tuổi 15, Mỹ xếp thứ 25 trên 34 quốc gia về toán học. Còn Trung Quốc xếp thứ mấy? Thứ nhất.
Thực tế là, học sinh Thượng Hải không những đứng nhất ở môn toán  mà còn đứng nhất về môn đọc và khoa học. Họ hoàn toàn hạ gục ta – và tất cả những người khác. Chắc chắn, nghiên cứu này hơi thiên lệch vì họ chỉ lấy mẫu học sinh ở Thượng Hải vốn là nơi có nhiều học sinh thông minh nhất Trung Quốc theo học. Nhưng, ngay cả tờ tạp chí có tinh thần tự do TIME cũng chỉ ra rằng, khi bạn xem xét những thay đổi nhân khẩu cực lớn đang diễn ra ở Mỹ, thì nguy cơ về giáo dục đã bắt đầu lấp ló phía trước. Chỉ trong một thế hệ nữa thôi, chúng ta sẽ là một quốc gia thiểu số trở thành đa số, và hiện thời có một con số đáng sợ là 40% trẻ em Mỹ Phi và Mỹ Latinh thậm chí không tốt nghiệp trung học phổ thông (chứ chưa nói đến đại học).
Trong tư thế là mục tiêu tấn công của Trung Quốc theo bạn thì Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào có kế hoạch đưa hầu hết các lợi thế kinh tế và giáo dục của Trung Quốc nhắm vào đâu? Chính xác rồi đấy, vào các ngành công nghiệp quân sự và vũ khí. theo tiết lộ của một thông báo mới từ Ngũ Giác Đài, Trung Quốc đang nhanh chóng tăng cường lục quân, hãi quân và rót hàng triệu đô-la vào việc phát triển máy bay chiến đấu tàng hình thế hệ I, tàu ngầm tấn công tân tiến, các hệ thống phòng không tinh vi, các hệ thống chiến tranh không gian công nghệ cao và bổ sung cho kho tên lửa đạn đạo.
Phản ứng trước sự tăng cường vũ trang quân sự của Trung Quốc, Tổng tham mưu trưởng Liên quân Hoa Kỳ Michael Mullen đã nói: “Người Trung Quốc có mọi quyền phát triển quân sự họ muốn. Chỉ là tôi không thể hiểu nổi tại sao một số năng lực này, dù là [máy bay tàng hình J-20], hay thiết bị chống vệ tinh, hay vũ khí chống tàu chiến, thì phần nhiều lại có vẻ nhắm thẳng vào Mỹ.”
Những gì Trung Quốc đang làm trên mặt trận chiến tranh mạng cũng đáng báo động. Khi điều trần trước Ủy ban Quốc hội, Phó Tổng tham mưu Liên quân Hoa Kỳ, Tướng James Cartwright, nói rằng Trung Quốc có liên quan rất sâu đến việc do thám thông tin máy tính của các mạng lưới thuộc cơ quan chính phủ và doanh nghiệp Mỹ. Tướng Cartwright giải thích rằng gián điệp mạng có thể cô lập các điểm yếu của mạng vi tính và cho phép người Trung Quốc ăn cắp tin tức tình báo quý giá.
Vậy ta phải làm gì đây?
Trung Quốc đưa đến ba mối đe dọa lớn đối  với Mỹ khi thao túng tiền tệ quá đáng, nỗ lực phá hủy nền tảng sản xuất của ta một cách có hệ thống; gián điệp công nghiệp và chiến tranh mạng chống lại Mỹ. Người Trung Quốc đã hà hiếp ta nhiều năm rồi. Nhưng, chính quyền Obama có vẻ gần như đồng lõa trong việc muốn giúp người Trung Quốc giẫm đạp lên ta. Obama tuyên bố ta không thể làm những việc có lợi cho ta, bởi nó có thể sẽ châm ngòi cho một “cuộc chiến thương mại” – làm như thể lúc này ta không ở trong một cuộc chiến như thế vậy. Tuy nhiên, tôi tin rằng chúng ta có thể vượt qua các mối đe dọa của Trung Quốc bằng một một chiến thuật khôn ngoan và một nhà thương thuyết cứng rắn.
Việc Trung Quốc thao túng trên quy mô lớn đồng tiền của nước này có mục đích là nhằm đẩy mạnh xuất kãng của nó và hủy hoại các ngành công nghiệp nội địa của ta. Khi chính quyền Trung Quốc thao túng đồng Nguyên [yuan] (đơn vị tiền tệ Trung Quốc, và định giá thấp nó, họ có thể bán hàng cho các nước khác với giá thấp hơn rất, rất nhiều so với một công ty Mỹ, vì đồng tiền của ta được định giá ở mức giá thị trường chính xác hơn. Nghĩa là, hàng hóa của ta được định giá cao hơn, và việc này khiến chúng yếu thế cạnh tranh hơn.
Nhiều nhà phân tích đã cố xác định giá trị thực của đồng tiền Trung Quốc, nhưng thật khó có thể nói chắc vì giá trị luôn thay đổi. Tuy nhiên, quả thật dường như cũng có một sự nhất trí là đồng yuan có vẻ bị định giá thấp đâu đó trong khoảng 40- 50% so với giá trị thực của nó. Nghĩa là người Trung Quốc có thể định ra mức giá chỉ bằng nửa giá của một nhà sản xuất Mỹ cho một hàng hóa hay dịch vụ tương tự. Điều này báo hiệu nguy cơ người lao động Mỹ mất công ăn việc làm, và đó chính xác là chuyện đang xảy ra ngay lúc này.
Hãy nhìn vào những gì mà hành động thao túng tiền tệ của Trung Quốc đã gây ra cho ngành công nghiệp thép của ta. Là một nhà thầu xây dựng nhiều tòa nhà xa hoa khổng lồ, tôi có thể cho các bạn biết rằng công nghiệp thép có ý nghĩa sống còn đối với sức mạnh kinh tế của ta, và là một khoản chi phí quan trọng trong bất cứ công trình xây dựng nào. Theo Hiệp hội Sắt Thép Hoa Kỳ (AISI), hành động định giá thấp tiền tệ của Trung Quốc là hình thức “trợ giá lớn nhất” cho các nhà sản xuất Trung Quốc, là “chìa khóa” cho sự bùng nổ tăng trưởng xuất khẩu của Trung Quốc, và là “một nguyên nhân chính” cho sự mất cân bằng cấu trúc toàn cầu đang góp phần dẫn đến sự sụp đổ tài chính gần đây của Mỹ.
Sự thao túng tiền tệ của Trung Quốc và các hoạt động thương mại không công bằng khác đã giúp ngành sản xuất thép thô của Trung Quốc nhảy vọt từ 15% tổng sản lượng toàn cầu năm 2002 lên một con số cao đến không ngờ là 47% năm 2008. Năm 2002, Mỹ chỉ nhập khẩu 600.000 tấn thép (3% trên toàn bộ số thép nhập) từ Trung Quốc. Đến năm 2008, Trung Quốc đã khiến chúng ta phải mua 5 triệu tấn thép. Và một lần nữa, họ làm được điều này chủ yếu là nhờ việc định giá thấp đồng yuan.
Kinh tế gia Alan Tonelson đã rất đúng khi viết:
Trong tám năm dài, nhóm vận động hành lang cho Trung Quốc ở Washington – được cấp cho nguồn kinh phí thừa mứa bởi chính các công ty đa quốc gia có cơ sở ở Trung Quốc được hưởng lợi từ khoản trợ giá 50% này [nhờ đồng yuan được định giá thấp] – đã phô ra những lý lẽ hợp lý hóa việc không làm gì. Cái giá thảm khốc giáng xuống ta khi làm theo lời khuyên của nhóm vận động hành lang cho Trung Quốc cũng đủ để chứng minh cho việc làm ngơ mánh khóe gần đây nhất của nó… Các nhà máy Mỹ buộc phải tiếp tục đóng cửa, lợi nhuận của những nhà máy sống sót được thì tiếp tục sụt giảm và thậm chí biến mất, số việc làm mất đi ngày càng tăng và tiền lương tiếp tục bị cắt giảm. Tệ hơn nữa, sự mất cân bằng kinh tế toàn cầu lấy Mỹ làm trung tâm lại tiếp tục gia tăng cho đến khi chúng gây ra sự sụp đổ lớn nhất ở Mỹ và trên khắp thế giới kể từ sau cuộc Đại Suy thoái.
Những nhà quan sát khác, như thượng nghị sỹ Đảng Cộng hòa tiễu  bang Alabama Richard Shelby, cũng thấy rõ. “Không nghi ngờ gì nữa, Trung Quốc đang thao túng đồng tiền của nước này để trợ giá cho hàng xuất khẩu,” Shelby nói. Về việc Trung Quốc mua trái phiếu của Bộ Tài chính Mỹ, Shelby nói: “Có lẽ đã đến lúc cần có điều luật mới để đảm bảo Bộ Tài chính chăm lo cho người lao động Mỹ, chứ không phải mấy gã chủ nợ Trung Quốc.”
Là nền kinh tế dẫn đầu thế giới, chúng ta là người bị thương tổn nặng nề nhất bởi các hoạt động thương mại dối trá của Trung Quốc – và bất kỳ có chút hiểu biết về kinh tế học đều biết là tôi đúng. Như CNN Money đã nói: “Hầu hết các nhà kinh tế học sẽ đồng ý với logic của Trump rằng Trung Quốc đang giữ giá trị đồng tiền của nước này ở mức thấp để giúp các nhà sản xuất của họ có lợi thế khi bán hàng sang Mỹ.”
Dĩ nhiên, trở lại năm 2008 trong suốt chiến dịch tranh cử tổng thống, Barack Obama đã rất hưng phấn khi lớn tiếng phát biểu về những tác động tiêu cực của hành động thao túng tiền tệ. Khi còn là ứng cử viên, ông ấy thậm chí còn tán thành một dự luật sẽ thay đổi luật hiện hành để “định nghĩa thao túng tiền tệ như một hành động trợ giá cần áp thuế đối kháng (thuế chống phá giá)”. Giờ thì hãy tua nhanh đến năm 2012. Hiện nay, Obama lại nói những lời ngon ngọt về chủ đề này và thực hiện thuật ngoại giao “khẩn khoản” thường thấy của ông ấy với người Trung Quốc. thử nghe những gì vị tổng thống này nói về việc Trung Quốc định giá thấp đồng tiền của mình: “Vì vậy, chúng ta sẽ tiếp tục mong giá trị đồng tiền của Trung Quốc ngày càng được định hướng theo thị trường, việc này sẽ giúp đảm bảo rằng không quốc gia nào có lợi thế kinh tế thái quá.”
Lời phát biểu này ám-chĩ sự yếu đuối. “Chúng ta sẽ tiếp tục mong” bằng một phép màu nào đó người Trung Quốc từ bỏ những cách làm nguy hại của họ? Có đùa không thế? Cứ như thể nhờ phép màu nào đó, Trung Quốc đang cướp của chúng ta 300 tỉ đô-la mỗi năm nhưng ngày mai sẽ thức dậy và quyết định: “Các bạn biết gì không, chúng tôi thực sự cần chơi công bằng hơn với người Mỹ và thôi không cướp của họ tất cả công ăn việc làm, các công ty và hàng tỷ đô-la nữa.”
Có lẽ nhiều người sẽ cho là tôi đang nói quá tệ về Trung Quốc và những người đại diện của đất nước này. Sự thật là tôi rất nể trọng người dân Trung Quốc. Tôi cũng rất nể trọng những người đại diện Trung Quốc. Điều tôi không nể trọng là cách chúng ta thương lượng và đàm phán với Trung Quốc. Nhiều năm qua, tôi đã thực hiện nhiều thỏa thuận và giao dịch với người Trung Quốc. Tôi đã kiếm được một khoản tiền khổng lồ. Tôi đã bán các căn hộ với giá 53 triệu đô-la, 33 triệu đô-la và nhiều mức giá thấp hơn. Tôi đã tạo ra một trong những việc làm lớn nhất ở Manhattan với các đối tác người Trung Quốc và đã kiếm được rất nhiều tiền. Vì vậy, tôi biết rõ người Trung Quốc, tôi hiểu và tôn trọng họ.
Bất kỳ khi nào tôi nói một cách tồi tệ về những gì họ đang làm với ta, tôi không có ý chỉ trích họ – tôi chỉ trách các lãnh đạo và các đại diện của ta mà thôi. Nếu ta có thể quay lưng lại với họ là xong, hẳn tôi sẽ hết lòng khuyến khích ta làm vậy. Song rủi thay, họ quá thông minh và các lãnh đạo của ta lại không đủ khôn ngoan.
Tôi có nhiều bạn ở Trung Quốc và những người bạn này không thể tin rằng lãnh đạo của họ lại có thể ký được những thỏa thuận ưu đãi không thể tin nổi ấy. Điều đáng ngạc nhiên là, bất chấp mọi ngôn từ hùng hồn và gay gắt mà tôi dùng để chống Trung Quốc, tờ Bloomberg Businessweek gần đây đã đăng tải một bài báo về thứ mà người Trung Quốc muốn nhất. Đáng chú ý nhất là một đoạn trích dẫn lời của chủ tịch công ty bất động sản Asher Alcobi về những gì mà các khách hàng người Trung Quốc của ông ưa thích hơn cả: “Cái gì dính đến tên Trump thì đều tốt”.
Vậy nên, tôi nói xấu Trung Quốc, song tôi nói sự thật và các khách hàng ở Trung Quốc muốn gì? Họ muốn Trump. Bạn biết thế nghĩa là gì không? Đó nghĩa là họ tôn trọng những ai nói đúng thực tế và nói lên sự thật, cho dù sự thật ấy có thể không hay gì với họ. thực tế là, chính sự tôn trọng tôi dành cho người Trung Quốc đã dẫn tôi đến chỗ nói các lãnh tạo của ta phải cẩn thận. Người Trung Quốc sẽ lấy, lấy và lấy cho đến khi ta không còn gì cả – và ai lại đi trách họ khi họ có thể phủi tay?
Trung Quốc là đối thủ của ta. Đã đến lúc ta phải hành động giống đất nước này… và nếu ta làm đúng việc của mình, Trung Quốc sẽ đi tới sự tôn trọng hoàn toàn mới đối với nước Mỹ, và khi đó ta có thể hạnh phúc du hàtrên đường cao tốc đến tương lai cùng Trung Quốc như một người bạn.
__._,_.___


Posted by: <vneagle_1

From: Tam H
Sent: Tuesday, July 19, 2016 5:28 AM
Subject: Chuyển tiếp: Hãy nghe một tên tiến xỉ xhcn bêu rếu tổ tiên




S.O.B.

Đất nước của 24 ngàn "tiến xỉ" (đáng xỉ nhục)


Khí khái của một tên tiến "xỉ" xhcn:  mộ tổ tiên không bằng cục đá tượng thằng lê nin, quả thật tên này do loài chó đẻ ra!!











__._,_.___

Posted by: "San Le D." 


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link