Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, September 11, 2016

Nếu và Sẽ vs CSVN



On Saturday, September 10, 2016 5:09 PM, "Hoang Nguyen  [VN-TD]" <> wrote:   

Nếu và Sẽ vs CSVN

Ở Việt Nam dưới thời xã nghĩa, có rất nhiều điều mà bạn cảm thấy uất hận với nhà cầm quyền côn đồ, lũ cai trị vô lương và bọn công an khát máu. Và đây là những cái “nếu và sẽ” mà bạn phải xác định nếu bạn tiếp tục im lặng, an phận thủ thường thì những điều đau đớn kia sẽ đến với bạn và gia đình.


Nếu bạn chống lại công an vì quá uất hận thì chúng sẽ cho bạn là “chống người thi hành công vụ”. Mạnh mẽ hơn, bạn chống lại bạo lực của chúng bằng hành động tự vệ thì chúng cho báo chí nói láo rằng bạn “ngáo đá”.


Nếu bạn đi biểu tình phản đối Trung Cộng bành trướng, phản đối ô nhiễm môi trường, phản đối vi phạm nhân quyền, phản đối chặt cây xanh thì bạn sẽ bị chúng bắt với lý do ….nhận tiền của thù địch.


Nếu bạn dám đứng lên, viết báo, sách về sự thật tội ác của Hồ Chí Minh, đảng CSVN thì chúng sẽ kết tội cho bạn theo “phản động” và bắt bạn vì điều “tuyên truyền chống nhà nước”. Rồi bạn sẽ bị chúng bắt vì tội trốn thuế, lừa gạt vv… với đủ lý do mà chúng tô vẽ, phịa ra cho bạn.


Nếu bạn dám đứng lên đòi đất đai do bị cướp vô lý thì bạn sẽ bị chúng bắt cưỡng chế và nói rằng bạn chống lại “đường lối và chủ trương phát triển” của nhà nước. Bạn sẽ bị đánh, cướp đất và đi tù.


Nếu bạn bị công an bị bắt đi thì y rằng bạn sẽ bị chúng đánh chết và sau đó thì báo chí của đảng sẽ nói rằng bạn “tự tử” rồi tất cả chìm xuồng theo định hướng của đảng cộng sản bao che cho côn an, côn đồ giết người.


Nếu bạn tố cáo tham nhũng, bạn sẽ bị đi tù hoặc mất việc vì bạn dám vi phạm chủ trương “giữ bí mật quốc gia” của đảng CSVN.


Nếu bạn mở nhà hàng, tiệm buôn bán thì bạn sẽ phải đóng tô thuế cho công an, xã phường. Và nếu bạn cứ im lặng mà đóng cho chúng thì số tiền ngày càng nhiều vì quan chức CSVN luôn đi theo khẩu hiệu “quen mui thấy mùi ăn mãi”.


Nếu bạn bày tỏ sự bất bình về những ngang trái, bất công trong xã hội vv…lên các mạng xã hội như Facebook, Zalo, Yahoo…thì y rằng bọn chúng sẽ nói bạn là “phản động” bôi nhọ đảng và nhà nước. Trong khi thực tế thì đảng và nhà nước CSVN chẳng cần bôi nó cũng đã “quá nhọ” rồi.


Nếu bạn phản đối công an, cảnh sát bắt người, đòi hối lộ thì họ sẽ nói với bạn “Luật là tao, tao là luật”….


Nếu bạn vào bệnh viện, bác sĩ của đảng sẽ cắt tay bạn nếu bạn mổ chân. Họ sẽ thay thận bạn nếu bạn khám đau đầu…Nhưng trước hết, bạn phải sài một mớ “phong bì” nếu không thì bạn còn chờ dài cổ mới đến lượt thăm khám.


Nếu bạn mua “bảo hiểm” y tế của CSVN thì khi khám bệnh, bạn sẽ được phát vài viên thuốc rẻ tiền hoặc hết hạn dùng. Bởi vì tiền của công ty bảo hiểm sẽ được đổ vào túi quan tham cộng sản.


Nếu bạn học đại học, bạn muốn ra trường, bạn cần phải thi vượt qua môn “tư tưởng Hồ Chí Minh” trong khi chính họ Hồ nói “ Tôi chẳng có tưởng gì ngoài tư tưởng của Stalin và Mao Trạch Đông”.


Nếu bạn học hành tốt nhưng không vào đoàn, bạn sẽ không được thi đại học và sẽ bị “vào danh sách đen” theo dõi ở bất cứ nơi nào bạn học hoặc làm việc.


Nếu bạn muốn kiếm tiền nhiều, thăng quan tiến chức thì bạn sẽ phải chi tiền đút lót cho cán bộ để bạn vào đảng CSVN và trở thành những tê kẻ cướp chuyên nghiệp…


Nói vậy nhưng vẫn chưa đủ, đảng CSVN cũng có những cái “Nếu và Sẽ” rất nghịch lý mà chúng ta nhìn nhận sẽ thấy ngay.


Nếu đảng muốn cướp tiền, vàng của dân thì họ nói sẽ mua công trái, trái phiếu để “xây dựng đất nước”. Sau đó thì họ trả cho dân vài tờ giấy lộn, mấy năm sau không mua nổi bát phở.


Nếu họ muốn bắt quân dân VNCH đi tù thì họ nói “đi học tập cải tạo” để rồi bỏ tù mút mùa lệ thủy những người vô tội.


Nếu cộng sản bán nước, rước giặc vào nhà thì họ nói “16 vàng, 4 tốt” và “láng giềng thân thiện” và ‘chủ trương lớn của nhà nước” để biện minh cho việc họ đem giao Hoàng Sa – Trường Sa cho giặc.


Nếu cộng sản muốn mị dân thì họ nói đất nước “hạnh phúc thứ nhì thế giới” trong khi từ quan tới dân đều muốn chạy trốn ra khỏi nước. Thậm chí người dân còn đi sang Lào, Campuchia còn thấy dễ sống hơn ở Việt Nam.


Nếu người dân phản đối giặc Tàu hoặc những việc làm vô lý của đảng thì họ sẽ đàn áp dân, đổ tội cho “thù địch” xui khiến. Và rồi sau đó họ ru ngủ dân bằng luận điệu “Đã có đảng và nhà nước lo”.


Nếu người dân, báo chí, công luận phát hiện ra quan tham, việc làm sai trái của đảng viên thì họ nói “rút kinh nghiệm sâu sắc” bởi vì cái sợi dây “kinh nghiệm” của họ dài vô tận….


Nếu quan chức hoặc con cháu của quan chức có sai luật thì tòa sẽ xử nhẹ tội vì họ nói rằng “có thân nhân tốt” và thế là hòa cả làng.


Nếu quan tham đã hút máu nhân dân đủ rồi, họ sẽ hạ cánh an toàn và cho con cháu vào tiếp đảng CSVN để hút máu dân. Sau đó họ sẽ nói vài câu mị dân để tỏ vẻ “có dân chủ”, “yêu nước”.


Nếu ai đó chê đảng CSVN làm nghèo đất nước, tất cả thụt lùi thì họ sẽ nói tại “chiến tranh” trong khi đất nước đã im tiếng súng hơn 40 năm. Thời gian đó đủ để Singapore, Thái vv…vượt mặt Việt Nam và cười vào mũi đảng CSVN.


Nếu giặc Tàu có giết ngư dân Việt Nam thì đảng sẽ cho những chiếc loa từ miệng những con vẹt của đảng nói rằng “chúng tôi phản đối” và sau đó thì “kệ mẹ ngư dân”…


Nếu cơ quan, tổ chức nào đó lên tiếng về việc vi phạm nhân quyền của đảng CSVN thì họ sẽ cho tờ báo “Nhân Dân” – Một tờ báo chuyên để gói xôi lên tiếng với luận điệu “Báo cáo thiếu tính xây dựng và không trung thực” trong khi đảng chẳng bao giờ cho ai giám sát độc lập nền pháp quyền ở Việt Nam.


Nếu dân đòi tự do báo chí theo hiến pháp mà chính do đảng vẽ ra thì đảng nói “tự do phải trong khuôn khổ”, mà cái khuôn khổ đó thì lại do luật “đảng trị” đề ra để bịt miệng dân.


Nếu đảng cần xin ăn quốc tế thì đảng nói rằng “đất nước chúng tôi vẫn còn nghèo”. Nhưng nếu cần nói với người dân thì đảng lại cho báo chí, truyền hình nói láo hằng năm rằng “chúng ta đã và đang phát triển vượt bậc”.


Nếu người dân đòi hỏi bầu cử tự do thì đảng nói “Có”. Nhưng sau đó thì tất cả đảng đã sắp đặt cho người của đảng vào ghế trước khi bầu cử diễn ra.


Nếu quan chức sắp sếp con cháu họ vào theo kiểu “cha truyền con nối” thì họ sẽ nói “Bổ nhiệm đúng quy trình”.


Nếu có một thành tích nào đó như có ai được huy chương giáo dục, thể thao thì đảng ca ngợi đó là “công lao chăm sóc” của đảng và nhà nước. Còn nếu mà đảng làm sai thì đảng nói đó là “yếu tố khách quan”…


Vâng ! Còn rất nhiều điều ở Việt Nam mà chúng ta thấy rằng đó là “Nếu và Sẽ” một cách nghich lý. Chắc hẳn viết bài này xong thì nhiều người Việt nam sẽ cho rằng “biết rồi, khổ lắm, nói mãi”. Nhưng nếu mà chúng ta cứ vô cảm, chờ ai đó sẽ làm thay công việc đứng lên lật đổ cộng sản mà đáng lẽ ra chúng ta phải làm thì đất nước này sẽ chẳng về đâu trong một tương lai hết sức mịt mờ…
Đặng Chí Hùng
 
 

 




       

__._,_.___

Posted by: <vneagle_1

Tìm Thanh như thể tìm chim…


Tìm Thanh như thể tìm chim…

Posted on 10/09/2016
Thạch Đạt Lang
10-9-2016

Trong truyện Kiều của thi hào Nguyễn Du có câu: Nghĩ điều trời thẳm vực sâu/ Bóng chim tăm cá biết đâu mà tìm
Hai câu này diễn tả tâm trạng Từ Hải khi Thúy Kiều bỏ ra đi biền biệt phương trời, không để lại tin tức, dấu vết, không biết làm sao để tìm gặp nàng.

Đó là trong thi văn. Hiện tại ở Việt Nam, chẳng những một mà rất nhiều người cũng đang mang tâm trạng giống như Từ Hải, đang cuống cuồng trước sự mất tích của Trịnh Xuân Thanh, cựu phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang. Tuy nhiên người “bức xúc”, sốt ruột nhất có lẽ không là ai khác ngoài Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN. Tại sao?

Lý do khiến Tổng Trọng  vừa “bức xúc” vừa sốt ruột như ngồi trên lò lửa là do Trịnh Xuân Thanh, sau khi thoát khỏi thiên la, địa võng của chế độ CSVN, đã vỗ đánh “bốp” một cái thật mạnh vào ngay giữa mặt Trọng – nhân vật quyền lực số một ở VN hiện nay – bằng một lá thư xin ra khỏi đảng, đồng thời nói thẳng không còn tín nhiệm, tin tưởng tư cách lãnh đạo Trọng nữa.

Vụ án mạng ở Yên Bái với 3 đảng viên trung, cao cấp của đảng vừa “anh dũng hi sinh” làm xôn xao cả nước chưa lắng xuống thì nay thêm vụ Trịnh Xuân Thanh dùng kế Thiềm Thừ Thoát Xác chuồn khỏi Việt Nam như Tề Thiên Đại Thánh hóa phép thành con ruồi (không phải ruồi Tân Hiệp Phát – ruồi Tân Hiệp Phát chết ngủm trong chai nước ngọt từ lâu rồi) bay ra khỏi Việt Nam, đến một nơi vẫn đang còn trong vòng bí mật.

Sự đau đớn, nhục nhã nhất của Tổng Trọng, không phải vì Trịnh Xuân Thanh xin ra khỏi đảng hay phê phán mình thẳng thừng mà chỉ vì lũ đàn em làm ăn hạch đụi, không tính toán đến trường hợp Thanh thấy rằng đã đến lúc tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách, nên để xổng con “ruồi trâu” to, béo – dù chưa phải là con ruồi số 1 – mà Trọng quyết đập dẹp để lấy uy, dằn mặt những kẻ có tư tưởng chống đối hay muốn phê bình, chỉ trích mình.

Đúng ra với một cái đầu cáo già như Phú Trọng, trước khi ra lệnh đập con ruồi Xuân Thanh, Trọng phải âm thầm bố trí khắp nơi, lặng lẽ cho công an, cảnh sát, tình báo dưới quyền theo dõi Thanh từng bước, nhất cử nhất động để khi ra tay là… mã đáo công thành, không bị trật vuột con dê… tế đảng.
Hơn thế nữa, Trọng cũng không nhớ tới việc đại gia Trương Đình Anh, chủ tịch tập đoàn FPT đưa cả gia đình qua Mỹ sống, viêc đại biểu quốc hội Nguyễn Thị Nguyệt Hường có quốc tịch Malta…Đó là những bằng chứng rõ ràng cho thấy sự chuẩn bị tháo chạy khỏi Việt Nam khi có biến động của các đại gia, các cán bộ CSVN.

Nếu là một người cẩn thận, suy nghĩ sâu xa, trước khi đập con ruồi Xuân Thanh, Trọng phải giăng lưới khắp nơi, ra lệnh cho công an, cảnh sát, tình báo theo dõi Thanh từng bước, nhất cử nhất động để khi ra tay là… ngon cơm. Ai ngờ vì quá tự cao, tự đại, chỉ giỏi huênh hoang, khoác lác cộng thêm niềm  hoan lạc miên man sau chiến thắng đại hội đảng 12, loại được Nguyễn Tấn Dũng khỏi chính trường, trở về làm người tử tế, Tổng Trọng nghĩ rắng mình là vô địch, võ công cái thế, bao trùm thiên hạ. Có ngờ đâu Trọng ngoại, hữu Thanh.

Cái vỗ nặng nề của Trịnh Xuân Thanh vào mặt Tổng Trọng chắc chắn phải được chuẩn bị từ lâu ngay từ khi biết mình bị đem lên bàn mổ. Trước khi rời khỏi Việt Nam, Thanh biết mình sẽ phải đi đến nước nào, ở đâu, gặp ai, mới có thể an toàn. Visa đã được chuẩn bị, xin từ trước, vé máy bay, người đón tiếp, chỗ trú ngụ bí mật, tiền mặt, thẻ visa…

Việc liên lạc với Người Buôn Gió – Bùi Thanh Hiếu để cung cấp hồ sơ, tư liệu nhờ Gió đưa lên mạng chắc chắn đã được suy nghĩ, tính toán, cân nhắc cẩn thận.

 Lý lịch cá nhân, tính tình cùng những hoạt động, các bài viết của Gió trước và sau khi qua Đức đã nói lên được điều gì để Trịnh Xuân Thanh cùng các cố vấn có thể tin tưởng, giao hồ sơ, tài liệu cho Gió đem phổ biến lên mạng?

Hơn thế nữa, những nhân vật bí ẩn gặp gỡ Bùi Thanh Hiếu chắc chắn phải thuộc một phe đối đầu với Nguyễn Phú Trọng, đang tìm cách phá vỡ mặt trận “đã hổ, diệt ruồi” của Trọng. Tại sao họ dám giao việc trọng đại, liên quan đến số phận của Trọng nói riêng, ĐCSVN nói chung cho một người như Bùi Thanh Hiếu? 

Có thật sự Gió hoàn toàn đứng ngoài cuộc tranh chấp giữa Trọng và các phe phái trong nôi bộ ĐCSVN, vô tình được chọn làm một con cờ trung gian cho cuộc đấu đá? Trong thâm tâm Gió khi nhân lời phổ biến các tài liêu của Thanh, Gió chỉ muốn giúp Trịnh xuân Thanh trở thành môt con người tốt như mình?Tất cả vẫn là những câu hỏi chưa có câu trả lời.

Thật ra, để truy tìm tông tích của Trịnh Xuân Thanh không phải là việc quá khó khăn nếu có sự giúp đỡ của tình báo các nước láng giềng. Với hệ thống camera dầy đặc ở các phi trường, cửa khẩu ở biên giới, truy tìm các chứng từ sử dụng visa mua vé phi cơ, tầu điện, khách sạn… các chuyên viên có thể tổng hợp, phân tích, tìm biết Thanh rời khỏi Việt Nam ngày giờ nào, ở đâu, đi đến đâu?

Tuy nhiên việc này không thể thực hiện vì Trịnh Xuân Thanh chưa bị đánh giá, kết luận là tội phạm quốc gia vì không có chứng cớ, cần phải truy nã gấp. Ngay cả viêc tung sát thủ để đi tìm giết Thanh hay bắt cóc Người Buôn Gió cũng có thể đã được đem ra thảo luận, bàn bạc trong nội bộ đảng CSVN, giữa những lãnh đạo cao cấp nhất thuộc phe Trọng. Rõ ràng phe của Trọng đã phản ứng rời rạc, không có kế hoạch.

Để vớt vát lại thể diện phần nào sau cái vỗ thẳng mặt này, Tổng Trọng cho họp ban bí thư để khai trừ Trịnh Xuân Thanh ra khỏi đảng. Đúng là trò hề, giống như hiệu trưởng một trường trung học ra lệnh đuổi một học sinh vĩnh viễn sau khi học sinh này tuyên bố công khai bỏ học vì hiệu trưởng, thầy, cô giáo không có tư cách, liêm sỉ, không có lòng tự trọng, không có nền tảng, căn bản giáo dục để dậy dỗ ai.

Song song với những phản ứng trên, trong cơn hoảng loạn, thần thái bất định, hoang mang, lo sợ bị đảo chánh, Trọng ra lệnh cho ban bí thư tỉnh ủy Hậu Giang cử người đi tìm Trịnh Xuân Thanh…ngoài Hà Nội. Thiệt là ruồi bu quá sức (lẽ mình)! Những hình ảnh, văn bản được đưa lên báo điện tử, facebook những ngày qua từ Người Buôn Gió, chứng tỏ Thanh đang ở Âu châu, nhiều phần là ở Đức. Nếu còn mang quốc tịch Việt Nam, có visa qua Đức, Thanh có thể đi vòng vòng 28 nước Âu Châu bằng phi cơ, đường bộ, tầu thuyền… nằm trong Liên hiệp Âu Châu (European Union). 

Trường hợp có quốc tịch Malta như bà Nguyệt Hường, Thanh có thể qua Mỹ bất cứ ngày giờ nào, chỉ cần làm một bản khai ESTA (Electronic System for Travel Authorization), trả lệ phí 14 USD là đặt chân đến xứ thiên đường America Dreaming.

Vậy thì để có thể truy nã, tóm cổ Thanh đem về VN, chế độ CSVN phải nhờ đến cảnh sát quốc tế (interpol) hay cảnh sát đặc biệt bảo vệ biên giới Đức GSG-9 (Grenzschutz Gruppe 9), sở tình báo Đức – BND (Bundes Nachrichten Dienst)… 

Nhưng lấy lý do gì để nhờ Đức giúp? Thanh chưa hề bị truy tố bởi một tòa án ở VN về bất cứ tội danh gì. Vô phương! Hay là tổ chức bắt cóc Người Buôn Gió, tra khảo, tìm chỗ ở của Thanh?

 Cũng không ổn, bởi Gió cũng mù tịt, không biết Thanh ở đâu, chỉ liên lạc được với Thanh qua những nhân vật thần bí bằng điện thoại, với mạng Viber. Bắt cóc hay hãm hại Gió chỉ làm tình hình xấu xa, tồi tệ hơn.

Cuối cùng để khỏa lấp những thất bại trong vụ Trịnh Xuân Thanh, Nguyễn Phú Trọng tiếp tục ra lệnh cho đàn em làm những việc che dấu, định hướng dư luận, lừa gạt những người ở trong nước không có phương tiện tìm hiểu rõ ràng, xác thực sự kiện…, như cho người đi tìm Trịnh Xuân Thanh ở Hà Nội, ra lệnh triệu tập Thanh vào ngày 13.09.2016, phải trình diện tỉnh ủy Berlin, xin lỗi nói lộn… tỉnh ủy Hậu Giang để trả lời về những việc làm trong quá khứ.

Đúng là Bóng Chim Tăm Cá 
Tìm Thanh như thể tìm chim.
Trọng đây, Thanh đó biết tìm nơi đâu?
Trọng đang ôm một nỗi sầu
Thanh đi một kiếp Trọng rầu thiên thu
__._,_.___

Posted by: truc nguyen <

CUỘC CHIẾN ÂM THẦM



On Saturday, September 10, 2016 6:11 PM, truc nguyen <> wrote:

CUỘC CHIẾN ÂM THẦM
Posted on 10/09/2016
10-9-2016
h1Đến thời điểm này, mỗi ngày trôi qua với mỗi chúng ta là một cuộc chiến, không phải bởi những vũ trang, mà bởi rất nhiều mặt trong một sự âm thầm nhưng đầy hiển hiện.

Cuộc chiến của sự thật và dối trá.
Đến giờ người ta thừa hiểu, sự thật, dù thế nào cũng đã bị pha loãng bởi một luồng chất cổ tích nào đó, hoặc được xâu chuỗi vào với nhau như một kịch bản mà ở đó phần của sự thật thì được tô đậm và phần kết dính thì quả thực gần như hoàn hảo. Khi người ta cảnh báo nạn trẻ bị bắt cóc và mua bán nội tạng, người ta cũng lại quay ngoắt đổ tại do lỗi đánh máy khi dư luận quan tâm, mà thực dân họ đã biết từ lâu. Sập hầm mỏ khai thác vàng chết gần hai chục người thì người ta công bố một phần mười con số đó. Tham nhũng thành quốc nạn, nhưng người ta lại bảo mười năm không phát hiện ai tham nhũng.

Sự thật được công bố qua một lăng kính tán sắc bảy màu đẹp đẽ. Sự thật ẩn nấp trong cái chổi của VTV khi ám hại người nông dân trồng rau, nhưng người ta kể lể và tuyên chiến rất quyết liệt như một sự thật khủng khiếp với sự giả tạo của chính mình. Điều ước thứ bảy, về một chuyện tình của đôi trai gái mù loà đã lấy bao nước mắt của khán giả cũng chìm khuất và được logic với nhau như một câu chuyện đời thường hoàn toàn có thật. Người ta nghe một nửa, hiểu một phần tư và kể gấp đôi. Tôi đã từng nghe và đọc được câu này trôi nổi đâu đó về tính cách con người xứ Việt Nam. Sự thật, người ta phải cố sức gạn lọc trong muôn vàn chiếc áo khoác dối trá được khuếch trương, đeo bám và phủ lên, mới mong có được một phần của sự thật.

Cuộc chiến của điều tử tế và cái xấu xa.
Cái xấu thì nói không hết. Cái tử tế thì bị mổ xẻ đến nát như tương, thêm thắt, xây dựng, đủ trò để tìm kiếm một sự hoàn hảo của điều tử tế. Nào là chuyện người ta cho ông già uống nước mà chưa mở nắp chai. Người ta dắt cụ già qua đường mà ống kính chờ sẵn. Người đi đường đổ xe hàng chở nặng mà đã có người đợi trước mà đỡ hộ cho họ. Người ta xây nên những câu chuyện cổ tích ở Người xây tổ ấm. Người ta tìm sự tử tế trong câu chuyện tài xế xe khách Phan Văn Bắc bằng đủ cách tường thuật. Cái tử tế hiếm đến nỗi ba ngày trôi qua vẫn chưa hết bàn tán, chưa hết những cái tít giật nóng. Và còn trao giải, cúp vô lăng vàng cho người tử tế làm điều tử tế, mà đến giờ người ta biết đó không phải là sự chủ động.

Nhưng dù ở góc cạnh nào, đó là điều tử tế và thực sự là đáng để người ta tôn vinh anh về một hành động nghĩa hiệp, dũng cảm và tốt đẹp. Cái xấu ở đây, trong một phần sự thật được vội vàng mô tả mà người ta chưa tìm hiểu hết, đó là những ngòi bút rất bén hơi nhưng gọn gàng trong việc tách rẽ sự thật. Sự thêm bớt, cải cách sự thật, đều không mang lại hệ quả tốt đẹp, dù nó được lấy ra từ một điều tốt đẹp.
Hậu quả đầu tiên đó là sự mất niềm tin vào những điều mà người ta thấy, người ta nghe và người ta biết qua báo chí. Đó chính là mũi dao khoét sâu thêm vào niềm tin vốn yếu ớt dành cho những cuộc tin thiếu trí tuệ, sự chuyên nghiệp và cái tâm của một nhà báo chân chính.

Cái xấu xa, bao phủ nhiều đến nỗi, để mưu cầu sự tử tế, người ta phải ra đứng đường tìm kiếm hoặc lên báo chí, mạng xã hội kêu gọi lòng tốt về một sự tương trợ, bảo hộ hay giúp đỡ nào đó dành cho những mảnh đời bất hạnh, hai bé sơ sinh dính liền cần mổ, ba đứa trẻ mất cha mẹ cần được ăn học, đứa bé bị bệnh tim cần tiền cấp cứu. Cái xấu xa, là sự ăn cướp trắng trợn của những người dân cùng khổ bởi những khoản đóng góp kinh hoàng và phi lý. Cái xấu xa, là những đứa trẻ đến trường qua sông, mái trường lụp xụp hoặc thậm chí ngồi ngoài bãi cỏ trống với cái bảng xanh mốc, lởm chởm, gồ ghề. Cái xấu xa, là những tên quan tham không bị phát hiện và xử tội, mà có khi tìm ra người ta ban cho những ân huệ về những bài học lớn hay rút kinh nghiệm thực sự sâu sắc nào đó. 

Cái xấu xa, là người ta làm ăn bất chấp, đầu độc dân tộc mình mà không kể hậu quả của nó. Cái xấu xa, là người ta mổ nhầm chân, tay, cắt nhầm bộ phận người mà rồi còn thách thức nạn nhân hoặc phủi bỏ trách nhiệm của mình. Cái xấu xa, là người ta bàng quan với xã hội, chấp nhận theo guồng quay đó, cúi đầu trước cái ác, cho con cái học trong nền giáo dục của xã hội ấy mà thày cô cũng là sản phẩm của cái xã hội méo mó ấy mà lại còn có thể chạy chọt, hay kể cả người ngay thẳng cũng phải lảng tránh dạy những điều đúng đắn nhất để chỉ dạy chúng những cách ít rủi ro nhất. Cái xấu xa, là ngay cả điều tử tế mà người ta cũng còn nghi ngờ.

Cuộc chiến của sự sống và cái chết.
Sự sống mong manh, không chỉ riêng với quan chức, người dân, mà là bất cứ ai ở trên mảnh đất này. Khi cái xấu xa được trang bị bằng sự dối trá, thì đương nhiên cái chết luôn cận kề với bất kỳ một người nào. Thực phẩm bẩn, các đồ uống nhiễm độc, không khí ô nhiễm nặng nề, nguồn nước từ biển đến sông hồ đều là nơi tồn chứa những nguồn nguy hiểm cao độ. Không phải bây giờ người ta mới hoảng hốt lên vì Việt Nam đứng đầu thế giới về tỷ lệ người mắc ung thư, một năm đến hơn 200.000 ca mới. Mới hai năm nay, người ta đã điểm mặt những cái tên như Duy Nhân, Trần Lập, Hán Văn Tình (bác Quềnh trong Đất và Người) và mới nhất là Minh Thuận.

Các bạn nên nhớ rằng đó là những người trong giới showbiz luôn được để mắt và soi xét kỹ lưỡng nên được nêu tên khi có sự cố nào đó. Vậy thử hỏi bao nhiêu người khác đã và đang chết một cách thầm lặng ở các vùng quê, miền xa trên tổ quốc này.

Người ta chết vì bệnh tật. Người ta chết vì tai nạn giao thông, mỗi năm thống kê khoảng 10.000 người, nhưng con số của Liên Hiệp Quốc lên tới gấp đôi con số đó. Mà cũng đúng khi ông Phó thủ tướng vừa khẳng định, mỗi bộ, ngành báo cáo một con số thì biết lập chính sách kinh tế vĩ mô kiểu gì (?). Người ta chết vì ra biển khơi đánh cá mưu sinh, mỗi năm cũng ngót nghét gần 5.000 người bỏ mạng trên vùng biển quê hương mình. Người ta chết vì bị bắt giam mà không may sau vài ngày bất động thành cái xác thâm tím, trầy bầm, tụ máu. 

Người ta chết vì dũng cảm đứng ra chống lại cái ác, cái xấu xa, mà đặc biệt là có quyền lực, điều ấy đã được ông Cục trưởng Cục phòng chống tham nhũng Phạm Trọng Đạt khẳng định rất thẳng thắn và trong sự bất lực thực sự của cả một hệ thống đã trở nên lỗi và tha hoá quyền bính chính trị.
Những cuộc chiến không súng đạn, mà là cuộc chiến được quyết định bằng thông tin, trong sự đấu tranh gay gắt của cái gọi là sự thật và dối trá, điều tử tế và cái xấu xa, của lề trái và lề phải, và cuối cùng là sự đấu tranh của sự sống và cái chết, giữa con người với con người, nhưng trong số đó là những con quỷ hiện diện trong những nụ cười và hình hài rất đỗi con người.

__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

Saturday, September 10, 2016

“Quỷ Vương” tiểu thuyết hay giáo trình?


“Quỷ Vương” tiểu thuyết hay giáo trình?
Nguyễn Thế Hùng


Tôi đã đọc Quỷ Vương của Vũ Ngọc Tiến đến ba lần. Mỗi lần cách nhau vài tuần. Lần đầu khấp khởi cầm trên tay cuốn sách mới in còn thơm mùi mực, ngắm mãi bộ mặt quỷ trên trang bìa rồi mới đọc. Lần thứ hai lần giở đọc khá nhanh những trang về Mạc Đăng Doanh. Lần thứ ba đọc kỹ về những lời giảng của Sư chủ trì chùa Sùng Miên trên dãy Hoàng Liên. Tôi đã kể lại cho những bạn chưa có cuốn tiểu thuyết này. Nhiều bạn thích lắm, hỏi  mua ở đâu, sách có bị cấm không?

Cuốn Quỷ Vương được trang trọng in trên trang bìa là tiểu thuyết lịch sử, do Nhà xuất bản Hội nhà văn ấn hành năm 2016. Lúc đầu tôi đọc sách này như đọc một tiểu thuyết viết về Thăng Long, về Hà nội, về tỉnh K trên Hoàng Liên Sơn, về biệt thự Hoa Phù Dung, về các cung nữ trong cung thành cổ xưa, về cả các cô gái bán thân trong các nhà nghỉ hiện đại, về các vị Ủy viên đảng Cộng sản đầy uy quyền, về các Đại gia có thể đi khắp Âu Mỹ,…. Nhưng sau lần đọc thứ ba thì tôi thực sự tin rằng cuốn sách này không thuần túy là Tiểu thuyết với các nhân vật cổ kim lẫn lộn nữa, mà đây chính là một sách nghề nghiệp. Vâng đây là một sách về nghề nghiệp, có thể được biện soạn lại thành giáo trình để dạy cho tất cả những ai muốn thuần hóa Quỷ, như những giáo trình dạy nghề thuần hóa Voi, Ngựa, Chó, Chim,…

Sách Quỷ Vương chỉ ra rằng cách đây khoảng 500 năm, trên đất Kinh Thành Thăng Long đã sinh hai Quỷ Dữ là Lê Uy Mục và Lê Tương Dực. Hai Quỷ này đã chiếm được ngai vàng, tác oai, tác qoái với tư cách vua nước Đại Việt và được gọi là Quỷ Vương. Thời đó cha con Mạc Đăng Dung và Mạc Đăng Doanh muốn giúp dân thoát họa Quỷ. 

Sau này khi chép lại sử thời kỳ đó, mặc dù gọi cha con Mạc Đăng Dung là Ngụy Mạc, nhưng các vị sử gia triều Lê vẫn phải thừa nhận trong vài năm dưới Triều Ngụy ấy dân được ấm no giàu có, của rơi ngoài đường không ai nhặt, nhà không phải đóng cửa, trâu bò nuôi ngoài ruộng không phải dắt về chuồng,… Thật là một thời thịnh trị thái bình. Cái thời đẹp đẽ ấy đã tồn tại chỉ vài năm sau khi cha con nhà Mạc diệt được Quỷ Vương.

Ngày nay, Quỷ Vương năm xưa đã hóa kiếp thành vô vàn Quỷ có quyền uy lớn hơn cả vua Lê Uy Mục, Lê Tương Dực cách đây 500 năm. Mà cái cách tái sinh của quỷ kỳ lạ ghê lắm. Quỷ bị chém đầu, bị phân thây, chỉ chết tạm thời. Nếu có một vệt máu khô của quỷ bám vào đâu đó, sau một thời gian, trong những điều kiện phù hợp thì giọt máu ấy sẽ tái sinh thành những con quỷ mới với đấy đủ hình hài, tay chân, tóc tai, diện mạo như người thường. Thậm chí lại còn đẹp trai, xinh gái nữa. 

Sách Quỷ Vương của Vũ Ngọc Tiến không tả kỹ cái năm Ngụy Mạc diệt Quỷ Vương có vô tình làm vấy máu tung tóe hay không? Chỉ biết rằng theo sách này thì bây giờ Quỷ sinh sôi nghê quá. Hiện nay quỷ hiện hình khắp nơi. Mà thức ăn của quỷ là gì? 

Chính Vũ Ngọc Tiến trong sách Quỷ Vương đã chỉ ra rằng Quỷ ít thích hoa quả, chuối oản, chúng thèm nhất là quyền uy, sau đến vàng bạc. Còn gái đẹp chỉ là món tráng miệng, nhiều khi chúng gặm dở rồi vứt. Thảng hoặc có cô nào đẹp quá thì chúng cướp, giam vào biệt thự, gặm dần. Quỷ ngày nay không dùng gươm đao, móng vuốt để đánh nhau hoặc giết người. Bây giờ chúng dùng những công nghệ hiện đại nhất có trên hành tinh, thậm chí cả các tia phóng xạ hạt nhân để tranh quyền uy. Theo tôi, những trang viết về vụ dùng nguồn phóng xạ Cobal-60 diệt nhau của hai con quỷ đầu tỉnh K là những trang hấp dẫn nhất của tiểu thuyết này.

Nếu đọc sách của Vũ Ngọc Tiến với tư cách là giáo trình diệt quỷ có thể lờ mờ nhận thấy trong các điều kiện thuận lợi nào thì quỷ có thể biến hóa. Nhưng vì thiên về văn học nên ông chưa trình bày kỹ các điều kiện đó. 

Tuy vậy, có thể nêu mấy điều kiện sau. Nếu cả thiên hạ ngủ im trong một luồng tư tưởng, không ai đòi tự do, không ai nói tiếng phản biện thì một sợi máu quỷ bé tí, thậm chí một vệt AND quỷ cũng có thể biến thành một con quỷ khổng lồ. Ví dụ thời Lê Sơ, nhân dân quá sợ hãi sau vụ án tru di tam tộc Nguyễn Trãi, sau đó lại quá bị ru ngủ vì các bài thơ trong Tao Đàn của Lê Thánh Tông, rồi lại bị khép cứng trong tư tưởng Tống Nho, bầu không khí xã hội lúc đó im ắng lắm. Vậy nên sau khi Vua Lê Thánh Tông chết, mấy con Quỷ lớn đã sinh ra ngay tắp lự, tiến đến ngôi Vua Quỷ. Thời nay, sau vụ Nhân Văn 1958, bầu không khí tư tưởng cũng trầm hẳn xuống, lại bị học thuyết Mác-Lê nhập lậu làm u mê, xã hôi hiện tại cũng đã hội đủ điều kiện cho sự sinh sôi nảy nở của quỷ. 

Thực vậy, ngay nay nhìn đâu cũng thấy quỷ. Nhiều con say sửa ôm quyền lực gặm nhấm ngon lành, gầm gừ khi con khác nhăm nhe đến gần. Quỷ đời nay khôn lắm. Quỷ con đút cho con quỷ lớn chút vàng bạc. Quỷ lớn nhả cho quỷ con chút quyền lực, rồi quỷ con tự nuôi trồng quyền lực ấy cho sum xuê và ngồi đớp hít say sưa. Trong sách Quỷ Vương, Vũ Ngọc Tiến chưa giảng kỹ về phép diệt quỷ. Điều đó là đương nhiên. Bí kíp không thể giao giảng lung tung. Bí kíp cũng như đại đao, người không có sức khỏe không nhấc nổi, không dùng được.

Nhưng đối với đa số quần chúng và các bạn yêu văn học, Vũ Ngọc Tiến đã thành công khi chỉ ra rằng quỷ không đáng sợ. Quỷ mê thích quyền uy thì quyền uy phải được phân lập ra cho nhiều bộ phận trong xã hội nắm giữ và kiểm soát. Chừng nào nhân dân ta chung sức xây dựng một xã hội mà quyền uy không để lung tung, quyền uy được giam giữ kỹ trong các bộ luật thì quỷ hết đất sống. Quỷ thích nhân dân bị ru ngủ, thì nhân dân hãy chuẩn bị kèn trống thanh la, khi nào thấy quỷ đớp quyền lực thì cùng nhau khua đập hô hoán hỗn loạn lên là chúng sợ. 

Đây là cách tự phát như nhân dân trong các buôn làng vùng cao vẫn dùng để dọa hổ. Tuy vây, các bậc trí giả cần phải suy ngẫm để xây dựng các phương pháp diệt quỷ hiệu quả và bền vững hơn. Và đó chính là nhiệm vụ của các vị ấy hiện nay. Vũ Ngọc Tiến đã ý thức được thiên chức của mình, nên ông đã viết Quỷ Vương nửa như tiểu thuyết nửa như giáo trình diệt quỷ, đặc biệt là chương vể “Triết gia trong chùa Sùng Miên”.
Nguyễn Thế Hùng




__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh <

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link