Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, November 16, 2016

NGƯỜI VIỆT VÀ TÍNH KỲ THỊ


NGƯỜI VIỆT VÀ TÍNH KỲ THỊ
        . Nguyễn Hữu Nghĩa

Không nói vội qua chuyện người, hãy nói chuyện ta: Người Việt có kỳ thị không?

Tôi tin là người Việt kỳ thị đệ nhất hạng, chẳng những kỳ thị phái tính, kỳ thị chủng tộc mà còn kỳ thị nghề nghiệp, kỳ thị địa phương.
Người Việt vốn theo mẫu hệ, trong nhà thì các mợ là số 1, sau đó mới tới các cậu. Bà Trưng, bà Triệu phất cờ khởi nghĩa cầm quân, còn các ông lúc thúc chạy theo cầm … giáo.

 Sau này khi bị Tàu xâm lăng, đô hộ, phá hủy văn hóa, xóa bỏ văn tự, áp đặt chế độ phụ hệ thì dần dà các ông mới nhỏ nhẻ có tiếng nói và bắt đầu kỳ thị ngược lại đàn bà, coi đàn bà là vật phụ thuộc, “xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử”, lấy chồng thì theo chồng, chồng chết rồi các bà vẫn chưa giành lại được độc lập tự do, mà “tòng” con trai! May mà chưa thấy “tử viết” bảo con chết thì tòng luôn cháu nội!

Lời ca bài “Trấn thủ lưu đồn” là minh chứng: “Dù choa (tôi) có vụng dù choa có dại, choa vẫn là đàn ông! Đó vợ đây chồng, đó bế con gái để choa bồng con trai!”

Đau thật! Các bà chỉ được bế cái hĩm, còn thằng cu thuộc giai cấp khác, cao hơn, dành cho các ông!

Cho tới thế kỷ 21, tôi vẫn còn nghe thấy một bà Việt Nam xua tay rối rít khi được đề cử vào nhiệm vụ lãnh đạo một đoàn thể xã hội: “Thôi em hổng làm được đâu! Đờn bà đái không qua ngọn cỏ mà làm cái gì!”
Tôi phải bật nói: “Em ơi, ở đây đang bàn xem ai có khả năng lãnh đạo chứ không phải một cuộc thi… tiểu tiện mà so ra xem ai phóng nước ra cao hơn! Bộ óc không có phái tính…” Tôi kịp nuốt “ực” nửa câu sau: “…nó không suy nghĩ bằng… cái vòi!”

Bà này mếu máo phân bua: “Mà óc em… nhỏ xíu hà! Suy luận thì cạn cợt, em không làm được đâu! Mấy anh đàn ông làm giùm đi!”
Quả thật, các cụ ông ngày xưa đã bịa ra câu ca dao để dạy dỗ các… cụ bà: “Đàn ông nông nổi giếng khơi, Đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu!”

Hết thuốc!
Đó là kỳ thị phái tính. Rồi thì kỳ thị nghề nghiệp, kỳ thị giai cấp.
Tôi nhớ hồi học tiểu học, trong bài luận văn, tôi gọi người ăn xin là “ông ăn xin, bà ăn mày” thì bị chê là dùng chữ không thích hợp, dù “ổng bả” đã ngoài 70! “Ông xe lôi, xe kéo” cũng không được, mà phải gọi là “phu xe”.

Người Việt còn kỳ thị địa phương.
Ở ngoài Bắc, người làng này sang làng khác ở thì là “dân ngụ cư” không phải người làng, dù sống bao nhiêu đời ở đó vẫn cứ là “dân ngụ cư”, không được trọng vọng.

Người Bắc vào Nam sinh sống cũng bị trêu chọc: “Ớ con nhỏ, nó đau làm sao, dưới đít có cọng rau! Làm sao làm sao mới làm sao, người Nam Việt đâu có kỳ như vậy! Bắc kỳ, Bắc kỳ là Bắc kỳ!” (lời ca điệu Sơn Đông Hướng Mã).

Người từ Thanh Nghệ Tĩnh trở ra Bắc gọi là “cá rô cây”; người Bình Trị Thiên” là “dân trọ trẹ.” Quảng Nam vô tới Bình Thuận là "nẫu", chỉ có dân Nam kỳ lục tỉnh mới là "người Việt mình!"

Rồi kỳ thị chủng tộc còn cay nghiệt hơn.
Người Việt tự coi mình cao hơn mên (Cao Miên), mọi (người Thượng), chàm (Champa) đã đành, mà khinh luôn “Chà Và Ma Ní tí te, cái bụng thè lè con mắt ốc bưu”, tức người Java và người Phi từ Manila, và cả người Bombay, Ấn Độ. Người Phi châu thì là Tây đen mặt gạch.

Ngoài Bắc thì khinh người Tàu, gọi là “thằng ngô”; phụ nữ Việt lấy Tàu thì gọi là “con đĩ”, lấy tây thì dè bỉu là “me tây”, “me Mỹ”.
 Qua tới xứ người rồi mà gả con cho Mỹ trắng thì dùng dằng một chút rồi ưng, nhưng Mỹ đen hay Nam Mỹ thì nhất định duỗi ra, nhất định không chịu.

Hoá ra người Việt vốn kỳ thị, nhưng lại nể nang người da trắng, coi như cao hơn mình một bậc, cho nên nếu có bị người da trắng coi nhẹ thì đó là thường sự, chấp nhận việc kỳ thị như là đặc quyền của người trắng, ai phàn nàn hay chống lại nạn kỳ thị thì bị coi như bắng nhắng, thiếu hiểu biết.

Mới đây, phong trào kỳ thị chủng tộc ở Mỹ bắt đầu tái hiện và lên cao. Nhiều người Việt “bảo hoàng hơn vua”, kỳ thị hơn Mỹ trắng, cho rằng người Mỹ “có chính nghĩa” để kỳ thị, làm như Mỹ khinh ai thì khinh, không dám khinh …người Việt!

Người Việt xí một chỗ, tự xếp hạng ngang hàng hay thấp hơn Mỹ trắng chút xíu, vì là người tị nạn, người di tản…. khác với di dân. Người Việt coi nhẹ các giống dân khác. Việc kỳ thị coi như không có, hoặc do báo chí “thổi phồng”, chuyện chẳng có gì mà ầm ĩ.

Có người ngấm ngầm ủng hộ việc tập trung, cô lập và trục xuất di dân ngoại nhập bất hợp pháp, rồi tiến tới việc tước quốc tịch, tống cổ di dân hợp pháp nhưng không cùng tôn giáo với Mỹ, là những việc nên làm, cần làm và phải làm.

Có ai còn nhớ, hồi đệ nhị Thế chiến, Mỹ đã nhốt hết người Mỹ gốc Nhật vào trại tập trung, kể cả những gia đình đã nhập tịch từ nhiều thế hệ. Khi đệ tam Thế chiến diễn ra, Mỹ và Tàu/Việt đối nghịch, số phận đám Mỹ vàng sẽ ra sao?

Tôi không tìm ra câu kết luận cho vấn đề! Tôi chỉ thấy ý niệm “bác ái” càng lúc càng mơ hồ và thừa thãi. Hình ảnh cái cầu mà Đức Giáo Hoàng gợi ý, không rõ nét bằng ý tưởng dựng rào của một anh trọc phú./.

(nhn)
__._,_.___

Posted by: =?UTF-8?Q?Vi-b=C3=A1o_v=C3=A0_nxb_L=C3=A0ng_Van?= 

Kính gởi đến Quý vị bán nguyệt san Tự Do Ngôn Luận số 255, ra ngày 15-11-2016.


---------- Forwarded message ----------
From: amiee hoang <
Date: 2016-11-15 9:30 GMT-08:00
Subject: Fw: Bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 255 (15-11-2016)
To: "8406news ." <>


On Tuesday, November 15, 2016 6:54 AM, Toma Thien <> wrote:

Kính gởi đến Quý vị bán nguyệt san Tự Do Ngôn Luận số 255, ra ngày 15-11-2016.
Cảm ơn Quý vị đã đón nhận và sẽ phổ biến.
Ban biên tập.
Gấp rút hình thành một Liên minh Dân tộc !!!
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 255 (15-11-2016)

          Là người Việt Nam trong lẫn ngoài nước không ai không biết Tổ quốc Việt Nam của chúng ta đang suy vong, nghĩa là suy yếu và đi đến diệt vong vì hai kẻ thù: nội thù và ngoại thù.

          Nội thù là chính đảng Cộng sản Việt Nam, nhất là Bộ Chính trị và Trung ương đảng, những kẻ đã và đang ngang nhiên tước đoạt mọi nhân quyền và dân quyền của Đồng bào, mọi quyền tự chủ và tự quyết của Dân tộc suốt hơn 70 năm qua. Chúng tự tung tự tác trên đủ mọi phương diện.

          Trên phương diện chính trị, chúng đã thiết lập một chế độ độc tài và toàn trị kiểu Stalin, thầy của chúng. Qua Hiến pháp và trên thực tế, đảng Việt Cộng tự cho mình là lực lượng duy nhất lãnh đạo đất nước, cai trị xã hội, không chấp nhận tranh quyền với bất cứ chính đảng nào khác, chẳng quan tâm đến tiếng nói của bất cứ công dân nào ngoài đảng. Cá nhân và tổ chức nào đứng lên đòi thiết lập một thể chế đa nguyên đa đảng, dân chủ văn mình thì liền bị trấn áp tàn nhẫn. Hậu quả là bầu khí chính trị trong đất nước trở nên nghẹt thở, nhân dân bị đối xử như thần dân nô lệ chứ không phải như những con người, nhiều đường lối sai lầm được thản nhiên hoạch định mà bất chấp hiệu quả lẫn hậu quả và chẳng lo phải chịu trách nhiệm, bởi lẽ không có sự phê phán và kiểm soát độc lập nào. Đất nước do đó rơi vào các cơn khủng hoảng đủ loại.

          Trên phương diện kinh tế, chúng đã đưa ra nhiều chính sách lỗi thời, nếu không muốn nói là nực cười phi lý, như kinh tế thị trường “theo định hướng xã hội chủ nghĩa” với các công ty, tập đoàn quốc doanh làm chủ đạo, và coi nhà nước là sở hữu chủ mọi đất đai tài nguyên. Thực tế, đó là nền kinh tế tư bản hoang dã, chỉ tạo cơ hội cho người của đảng làm giàu, tham nhũng và phá hoại, tận khai thác đất nước và tận bóc lột nhân dân. 

Hậu quả là tài nguyên quốc gia ngày càng cạn kiệt: rừng hết, mỏ sạch; môi trường sinh thái ngày càng ô nhiễm: biển chết, sông tàn (bằng chứng thê thảm nhất là vụ Formosa Vũng Áng), kinh tế quốc gia và giá trị đồng tiền càng lúc càng đi xuống, mức độ lạm phát và nỗi khổ dân sinh càng lúc càng lên cao, nguy cơ vỡ công nợ và rỗng công khố đang đến gần. Nhà nước thường xuyên đi vay nợ mới để trả nợ cũ. Gần 30 triệu tiền nợ đang đè lên vai mỗi người dân từ già đến trẻ. Hàng chục triệu dân oan mất đất mất nhà, mất nghề mất nghiệp đang khiếu kiện trong vô vọng và đang rên siết trong tuyệt vọng.

          Trên phương diện xã hội, đám nội thù ấy đã áp dụng những phương cách điều hành đất nước và quản lý con người hết sức bất nhân và thâm độc, do tâm lý thường trực lo sợ bị dân ra tay tước quyền, bởi lẽ chúng đã cướp quyền từ tay dân. Đảng CS dùng bạo lực và gian dối để đối xử với mọi tầng lớp đồng bào, mọi tổ chức xã hội dân sự; biến nhà nước, quốc hội, tòa án, báo chí thành tay sai mù quáng và ngoan ngoãn (dù nhiều thành viên trong đó không phải là không có trí tuệ, nhận thức); biến công an, quân đội và mặt trận thành công cụ vô tâm và tàn nhẫn, chỉ biết theo mệnh lệnh chứ không theo luật pháp, lại càng không theo tiếng lương tâm, chỉ biết còn đảng còn mình, nghĩa là còn đảng còn lợi; biến những ai đòi sự thật và công lý, nhân quyền và tự do, độc lập Tổ quốc và toàn vẹn lãnh thổ, thành kẻ thù phải trấn áp khốc liệt: sách nhiễu cuộc sống, bao vây kinh tế, hăm dọa thân nhân, quản chế tại gia, tống vào tù ngục và nếu cần thì thủ tiêu sinh mạng. 

Hậu quả là Đồng bào sống nơm nớp lo âu, thấy tương lai mịt mờ đen tối; vô số công dân chỉ muốn đi qua nước ngoài sinh sống cho yên phận. Thậm chí cả những doanh nhân giàu có và đảng viên cao cấp cũng tính con đường bay ra ngoại quốc để an hưởng gia tài họ đã bóc lột từ đất nước và đồng bào, vì ở lại trong một chế độ không còn luật pháp như hiện nay, tiền bạc và sinh mạng của họ cũng bị đe đọa.

          Trên phương diện văn hóa, Việt cộng từ thời Hồ Chí Minh đã quyết tâm xây dựng một thứ “đạo đức cách mạng” với hai nguyên tắc: cứu cánh biện minh cho phương tiện và những gì có lợi cho đảng đều tốt lành, nghĩa là một nền luân lý không nhằm hướng thượng con người mà chỉ nhằm củng cố Cộng đảng. 

      Đảng tự nhận là đạo đức văn minh. Chúng muốn biến giới trí thức dân sự lẫn tôn giáo thành đám tay sai, thành những dư luận viên cao cấp, những phản biện gia trung thành, biến các giáo hội thành loa tuyên truyền, đồ trang sức, mất hết khả năng đề kháng, biến mọi hình thức văn hóa nghệ thuật và nền giáo dục thành phương tiện phục vụ chế độ và lò đẻ ra những tâm hồn nô lệ bạc nhược. Hậu quả là văn hóa dân tộc ngày càng suy đồi, đạo đức truyền thống ngày càng tiêu biến, giềng mối xã hội ngày càng tan vỡ (nhất là từ sau cuộc Cải cách Ruộng đất). Bạo hành và lường gạt tràn lan khắp nơi, con người giành giật nhau mà sống, theo gương giới thượng tầng lãnh đạo và các cơ quan công quyền vốn ngày đêm chỉ nghĩ đến chuyện đàn áp và bóc lột.

          Trên phương diện ngoại giao, chúng bảo thủ quan niệm phân thế giới làm hai: tư bản dân chủ là kẻ thù và cộng sản độc tài là bạn hữu. Chúng bang giao với thế giới văn minh Âu Mỹ không ngoài mục đích kiếm lợi về kinh tế thương mãi chứ không phải học đòi các giá trị dân chủ nhân văn. Chúng tham gia các định chế nhân quyền của hoàn vũ nhưng là để lấp liếm sự đàn áp nhân quyền ở nội quốc. Chúng còn muốn lừa gạt cả Vatican và các tổ chức lãnh đạo tôn giáo cao cấp trên thế giới để dễ bề thao túng các Giáo hội bản địa. Chính vì lẽ đó, cộng với các thất bại nói trên, VN chẳng hề được quốc tế thực sự hợp tác và tôn trọng. Nhưng đảng CSVN lại đặc biệt gắn bó với đảng CS Trung quốc với nhiều lý do: vì dây ràng buộc ý thức hệ, vì mối đe dọa về nội chính đảng, vì món nợ chiến phí và kinh tế, vì những cam kết về an ninh quốc phòng, trong một thái độ thần phục đê hèn quỵ lụy. Chưa có đảng CS nào trên thế giới và trong lịch sử lại lệ thuộc đàn anh (Nga rồi Tàu) với tâm thức nô lệ như đảng CSVN.

          Và ngoại thù chính là đảng Cộng sản Trung Quốc đó, những kẻ từ hơn 70 năm nay luôn coi đảng CSVN như chư hầu, luôn muốn biến nước Việt Nam thành thuộc quốc, theo truyền thống và não trạng xâm lăng muôn thuở của Đại Hán, luôn tìm mọi cách xâm nhập quốc gia Việt Nam trên mọi địa hạt.

          Quả thế, CSTQ đang khuynh loát nền chính trị Việt Nam, điều khiển đảng CSVN như con rối, nhân sự lãnh đạo cao cấp của Ba Đình đều phải được sự chuẩn nhận của Trung Nam Hải, quan chức cao cấp nào của Hà Nội cũng đều tỏ ra hữu hảo với Bắc Kinh. CSTQ đang lũng đoạn nền kinh tế thương mại Việt Nam với những công trình xây dựng cơ bản lạc hậu, ít hiệu quả và gây ô nhiễm, với những sản phẩm rẻ tiền nhưng kém phẩm chất và đầy độc hại, với những chiêu trò doanh thương giết chết dần dần các doanh nghiệp của người Việt; đang hiện diện trên đất nước Việt Nam ở nhiều nơi, lập thôn làng phố thị với mưu đồ dần dần đồng hóa nòi giống Lạc Việt, nhất là tại những vị trí chiến lược, quốc phòng trải dài từ nam chí bắc, từ đông sang tây, để ém quân tại đó dưới dạng công nhân xây dựng. 

CSTQ đang dần dần chiếm lĩnh Đông Hải, chặn đường tiến ra biển của Dân tộc và chặn nguồn thực phẩm biển của Đồng bào; đang vây chặt Việt Nam với hai tiền đồn phía đông mà chúng đã cướp lấy, với hai quốc gia chư hầu phía Tây mà chúng đã thu phục, để từng bước tiến hành các giai đoạn thôn tính mà những tên bán nước như Phạm Văn Đồng, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười đã phải ưng thuận năm nào tại Thành Đô. Rõ ràng nguy cơ mất tổ quốc, diệt nòi giống đang đến. Dân tộc như con ếch bị luộc trong nồi nước đang sôi lên dần mà vẫn vô tư.  

          Đứng trước những hiểm họa nói trên từ hai kẻ thù của Dân tộc như thế, tất cả những người Việt Nam yêu nước hôm nay không thể cứ cam chịu ngồi yên để “Đảng và Nhà nước lo” được nữa, không thể cứ hy vọng hão là đảng sẽ tự sửa sai, tự đổi mới để canh tân đất nước, hoàn thiện xã hội, cũng như cứ mù quáng tin tưởng là kẻ nội thù sẽ sẽ cùng Dân tộc đứng lên chống kẻ ngoại thù! Đồng đảng và đồ đệ của Hồ Chí Minh chưa bao giờ có ý thức quốc gia đất nước cả. Vụ bao che Formosa và đàn áp những ai phản đối Formosa hiện thời là bằng chứng quá rõ rệt!

          Tất cả đồng bào hãy vượt thắng mọi e dè, sợ hãi và hãy dũng cảm đứng lên. Tất cả các lực lượng tiến bộ, cụ thể là các tổ chức xã hội dân sự độc lập (trong đó có cả những Giáo hội) hãy cùng nhau gác lại những dị biệt, bỏ qua những thành kiến, để hợp sức hình thành một Liên minh Dân tộc rộng rãi, với mục tiêu trước mắt là thoát cộng và thoát Trung. Cả hai phải cùng tiến hành đồng thời.
          Các cộng đoàn tôn giáo hãy vận dụng sức mạnh tinh thần vốn nằm nơi cơ cấu của Giáo hội mình, các xã hội dân sự độc lập hãy phát triển khả năng tổ chức của mình, các bạn trẻ –vốn sẽ thừa hưởng tương lai– hãy đem tất cả bầu nhiệt huyết và óc sáng kiến của mình… Tất cả nhằm khơi dậy quần chúng để hướng dẫn họ xuống đường biểu tình đông đảo, trong trật tự và bất bạo động.

          Những người có lương tri hiện đang công tác trong bộ máy công quyền, kể cả hai lực lượng quân đội và công an, hãy cùng đứng về phía dân tộc, chứ đừng đứng về phía giai cấp cầm quyền trong đảng Cộng sản, bởi vì phần lớn trong số họ nay đã phản bội dân tộc. Theo quy luật tất yếu và theo xu thế thời đại, Đảng có thể mất, nhưng nếu Dân tộc còn thì các anh chị và gia đình vẫn còn.

          Theo một đề nghị mới đưa ra trên mạng, hãy xây dựng lực lượng toàn dân theo mô hình kim tự tháp. Bí mật lập một tổ bạn 10 người, không cần danh sách. Mỗi người trong tổ bung ra các địa phương khác, lập thêm tổ 10 người. Cứ thế mà tiếp tục. Sau một thời gian, chỉ cần thông báo biểu tình là cả nước sẽ vùng lên. Nghĩa là trong mô hình kim tự tháp này, viên đá đầu tiên không phải nằm dưới chân, mà nằm trên đỉnh. Người có lòng tự nguyện làm viên đá đầu tiên sẽ tập hợp độ 10 người cùng chí hướng. Thí dụ một linh mục, đại đức, một thầy giáo, nhà dân chủ, một công nhân, sinh viên, một blogger, facebooker... sinh hoạt với một nhóm độ 10 người. Bước kế tiếp, mỗi người trong nhóm trở thành viên đá đầu tiên của một nhóm khác.

          Xây dựng kim tự tháp trong bí mật là an toàn nhất. Không cần danh xưng tổ chức, hồ sơ lý lịch cũng chẳng cần lãnh tụ. Mỗi người là một chiến sĩ yêu nước vô danh. Khó có nội tuyến vì mỗi nhóm thân nhau, tin nhau. Nếu bị phản chỉ bể 1 cell nhỏ, không ngăn được sự phát triển. Không cần huấn luyện, chỉ cần khắc cốt ghi tâm là cố gắng phát triển sức mạnh toàn dân. Chờ ngày cả nước vùng lên tổng biểu tình, đồng thời toàn quốc tổng đình công bãi thị, để dồn VC đến chỗ trao lại quyền cho toàn dân. Các dân tộc Đông Âu đã lật đổ được CS cũng từng làm như thế.  

          BAN BIÊN TẬP



__._,_.___

Posted by: "Toma Thien" 

Tuesday, November 15, 2016

Những kiểu “xin đểu” ở VN diễn ra như thế nào?


 
   
   Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 14.11.2016 

                                    Những kiểu “xin đểu” ở VN diễn ra như thế nào?

Chuyện xin đểu ở VN là chuyện xưa lắm rồi nhưng ít ai dám nói ra vì sợ bị các quan nhà nước “hành”. Đến nay mấy ông gọi là “Dân biểu Quốc Hội” mới khui ra. Xin đểu có nhiều cách, nhiều kiểu, xin công khai cũng nhiều, xin bí mật cũng khống ít, xin bắt buộc càng nhiều hơn. Xin đúng pháp luật và trái với pháp luật ngang nhau.

Người ta không còn lạ gì mấy anh cảnh sát đứng đường chặn xe của người dân, tìm mọi cớ để kết tội “vi phạm giao thông”, kiểu gì cũng phạt được. Nhưng khi lòi tiền ra thì cho đi không phạm tội gì, không chi tiền thì đứng đó chờ xe thùng đến đưa về bót.
Người dân muốn hối lộ phải kín đáo, anh cảnh sát cũng nhìn trước ngó sau rồi mới dám đút tiền vào túi quần. Cả hai anh cùng có tội.
Có những nơi dùng mấy chú “cò mồi” chờ sẵn ở bụi cây, chờ anh CS phạt rồi đứng ra làm môi giới nhận tiền rồi lúc vắng người mơi đưa cho anh cảnh sát. Đó là kiểu “bí mật nhà nước” đấy.

Còn kiểu đưa tiền công khai là một thứ “thuế” hàng tháng, hàng quý “3 tháng 1 lần” tự động doanh nghiệp nộp cho mấy “cơ quan chức năng” gửi vào ngân khoản tư nhân nào đó của họ hàng hang hốc nhà quan là “hợp pháp” nhất.

Nhưng kiểu hối lộ đó không bằng kiểu vòi tiền “dịu dàng”, “thân thiện” của các quan bằng cách đến thăm doanh nghiệp dù lớn hay nhỏ. Lúc nào các quan cũng nở nụ cười thăm hỏi mấy doanh nhân như bạn bè thăm hỏi nhau từ công việc làm ăn đến con cháu trong nhà.
Doanh nhân phải biết “luật chơi” đếm sẵn tiền cho vào cái phong bì dúi cho các quan mới yên, nếu quên “luật chơi” chắc chắn tháng này, tháng sau sẽ bị phạt lu bù còn hơn tiền hối lộ. Vấn đề này đã được xác nhận bởi đại biểu quốc hội nói tọac ra trước nghị trường.

“Thăm hỏi” thực ra là “xin đểu”

Bài phát biểu của ĐB Nguyễn Sỹ Cương (Ninh Thuận) chiều 02 tháng 11 vừa qua đã làm nóng nghị trường với hai vấn nạn ông đề cập tới: Đó là tình trạng “xin đểu” doanh nghiệp và trục lợi trong quá trình cổ phần hóa doanh nghiệp, thoái vốn Nhà nước.
ĐB Cương nêu hai vấn đề tiêu cực chính, mong được sự quan tâm của Chính phủ.

Vấn đề thứ nhất, chúng ta có quyền hỏi Chính phủ quyết liệt là vậy nhưng tại sao xã hội vẫn còn nhiều vấn đề bức xúc và nguyên nhân của nó là gì? Tôi đã từng phát biểu trước Quốc hội là những vấn đề bức xúc đó đều có chung một nguyên nhân: Đó là sự vận hành của bộ máy Nhà nước, đặc biệt là từ đội ngũ cán bộ công chức viên chức.

Điều đáng nói là trong lúc đội ngũ cán bộ công chức đông như thế, tinh giản biên chế lại gần như giậm chân tại chỗ. Thử hỏi số lượng cán bộ công chức nhiều mà công việc quản lý Nhà nước không được thực hiện nghiêm túc thì cán bộ công chức làm gì?

ĐB Nguyễn Sỹ Cương kể câu chuyện: Nhiều doanh nghiệp nhỏ có nói với tôi, ở nhiều nơi, chính quyền, kể cả lực lượng chức năng đóng trên địa bàn việc gì cũng biết. Và việc “thăm hỏi” với doanh nghiệp là khá thường xuyên. “Thăm hỏi” chứ không phải kiểm tra xem xét chấn chỉnh vấn đề gì mà để xin kinh phí hỗ trợ. Có người bức xúc gọi đây là “xin đểu”. 

Trước kia thì chỉ xin hỗ trợ dịp Tết nguyên đán, nay thì lễ cũng xin, nghỉ hè cũng xin, tổ chức hội nghị cũng xin. Việc cho thì tùy tâm, nhưng nếu không cho thì sẽ chuốc lấy sự khó dễ mặc dù doanh nghiệp đó chẳng làm gì sai cả, nhưng đành phải chấp nhận”.

Xin hỗ trợ của các doanh nghiệp kiểu đó không khác gì ăn cướp công khai. Đôi khi có những ông công chức ở những sở như sở thuế, hải quan, tòa án đến nhà dân thăm hỏi để xin “ủng hộ” quỹ này quỹ kia rồi đút túi. Mấy anh đang làm ăn buôn bán khá phải lòi tiền ra ngay.

Giá trị “vênh” ra từ cổ phần hóa ai hưởng?

Vấn đề thứ hai liên quan tới tái cơ cấu nền kinh tế là chủ trương cổ phần hóa (CPH). Sự thất thoát tài sản của Nhà nước thông qua CPH là không nhỏ. CPH đi liền với nó là thoái vốn Nhà nước, giá trị đất đai, phần còn lại chủ yếu của tài sản Nhà nước khi CPH đã bị trục lợi mà kết luận của Thanh tra Chính phủ mới đây đối với Tổng công ty đường sắt Việt Nam là một ví dụ điển hình. 

Ông Cương cho biết, một người bạn làm ở doanh nghiệp vừa được CPH tiết lộ với ông: Việc CPH và thoái vốn ở doanh nghiệp Nhà nước ở địa phương đều do Sở Tài chính chủ trì. Doanh nghiệp mà được vào thực hiện, đánh giá và định giá tài sản cũng do Sở Tài chính chỉ định hay lựa chọn.

Việc định giá trước khi công bố được báo cáo Sở. Ví dụ nếu xác định giá trị 100 tỷ thì Sở nói làm gì mà cao thế, chỉ khoảng 70 tỷ đồng thôi. Vậy là doanh nghiệp CPH và doanh nghiệp định giá phải lo điều chỉnh lại theo ý của Sở, phải quên đi kết quả mà họ đã xác định.

Và cuối cùng, ông Cương đặt câu hỏi: Vậy giá trị sự khác nhau giữa giá trị thật và giá trị điều chỉnh thì ai hưởng? Sự thật việc đó giành cho cơ quan thanh tra điều tra làm rõ. Chỉ biết rằng chủ trương CPH thì rất đúng nhưng việc trục lợi thì không hề nhỏ. Qua CPH, thoái vốn Nhà nước, Nhà nước bị mất rất nhiều. Chỉ cần thanh tra một số doanh nghiệp vừa CPH là có ngay câu trả lời.

Câu trả lời là gì? - Các doanh nghiệp nhà nước đều thua lỗ nên nhà nước phải thoái vốn và cổ phần hóa cho tư nhân làm. Bởi các ông giám đốc doanh nghiệp nhà nước (DN/NN) hầu hết là quan chức đứng đầu doanh nghiệp tha hồ tung hoành. Kiếm được đồng nào chui vào túi riêng, lỗ do chính phủ chịu lấy vào tiến thuế của dân, nói đúng hơn là anh dân đen còng lưng gánh hết. Sống chết mắc bay tiền thấy bỏ túi. Dẹp tệ nạn này thì tệ nạn khác lại xày ra. Thoái vốn hàng trăm tỷ thì chỉ tính 70 tỷ thôi. Còn 30 tỷ đi đâu? Ai cũng biết chui vào tài khoản của họ hàng nhà quan rồi.

Làm quan ở VN bây giờ sướng nhất mọi thời đại, một người làm quan rồi kéo cả họ vào làm quan. Cho nên một sở có 46 người thì có tới làm sếp từ cấp phó phòng trở lên.

Chính giám đốc Sở Lao Động – Thương Binh – Xã Hội (LĐ-TB&XH) Hải Dương đương nhiệm xác nhận sở này có 46 biên chế, chỉ có hai chuyên viên, còn lại 44 người đều giữ chức từ phó phòng trở lên.

Chẳng hạn như phòng việc làm - an toàn lao động có 5 phó phòng, văn phòng sở, phòng kế hoạch - tài chính, thanh tra sở đều có 4 phó phòng... Thế thì ai làm xếp ai? Anh nào pha trà bưng cà phê? Toàn những ông thích làm to mà đầu nhỏ như củ khoai.

Các quan cứ cãi nhau dân cứ chết

Gần đây nhất là chuyện xả lũ, quan nói chưa biết, quan xả lũ thí nói thông báo rồi. Mỗi ông nói một phách, lũ cứ xả dân cứ chết. Trước đó ngày 17-10 đã có 24 người chết, 9 người mất tích do mưa lũ miền Trung.

Nhiều nhà dân ở thôn Hương Bình, xã Lộc Yên (Hương Khê, Hà Tĩnh) bị ngập nặng.
Nước dâng, nhiều người chỉ biết trú trên nóc nhà.

Trong ngày 17/10, lượng mưa tại Quảng Bình, Hà Tĩnh, Nghệ An, Thừa Thiên - Huế đã giảm, nước rút chậm, nhưng thiệt hại tiếp tục tăng. Ủy ban quốc gia về tìm kiếm cứu nạn cho biết, ngày 16/10 có 24 người chết, 9 người mất tích. Ngày 17/10, số người chết thống kê được là 35 và 4 người mất tích, trong đó Quảng Bình 22, Hà Tĩnh 9, Nghệ An 3...

Nước dâng chia cắt các nhà dân ở xã Lộc Yên đã dỡ mái ngói để hỏi han tình hình,
trao đổi thông tin, hoặc khi thấy đoàn tiếp tế đi ngang thì thông báo.

Hứng trận mưa kỷ lục trong lịch sử quan trắc, Quảng Bình thiệt hại nặng nhất với 93.000 ngôi nhà bị ngập, tiếp đó là Hà Tĩnh với 25.000 căn và Nghệ An gần 3.000. Tổng số nhà ngập tăng gần 22.000 so với hôm trước. Hàng nghìn hécta hoa màu và nuôi trồng thủy sản chìm trong lũ.

Giám đốc nhà máy thủy điện và chính quyền địa phương nói ngược nhau

Trước thông tin cho rằng nhà máy thuỷ điện xả lũ bất ngờ, gây bị động cho công tác ứng phó, thiệt hại cho nhân dân, ông Vũ Mạnh Hùng (Giám đốc nhà máy thủy điện Hố Hô) giải thích việc xả lũ là yêu cầu bắt buộc để đảm bảo an toàn hồ đập.

Đến buổi làm việc muộn khoảng 30 phút do không được mời, ông Lê Ngọc Huấn (Chủ tịch UBND huyện Hương Khê) cho hay không nắm được thông tin đoàn công tác Bộ Công thương về làm việc, "lẽ ra Bộ về phải mời chính quyền địa phương các xã bị ảnh hưởng cùng dự để có ý kiến".

                                                                                                     
                                                                                       
                                                               
Dọn dẹp hậu quả của trận lũ trước chưa xong, gia đình người đàn ông này lại bị nước tràn ngập nhà.

Nói về quy trình xả lũ của nhà máy thủy điện Hố Hô, ông Huấn cho rằng cấp huyện chưa nhận được thông báo của nhà máy ở thời điểm ngày 14/10, là ngày mưa lớn và thuỷ điện xả lũ lớn nhất. Ông Huấn nói:
"Với việc xả lũ như thế, người dân chạy thoát giữ được tính mạng là tốt lắm rồi. Nhiều người còn không kịp sơ tán tài sản, thiệt hại vô cùng lớn.
Đến18h30 cùng ngày, khu vực nhà máy có mưa to kéo dài kết hợp xả tràn đã gây sạt trượt mái cơ taluy và có nguy cơ sạt lở đất đá vào Trạm biến áp 35 kV, gây mất an toàn cho người và thiết bị nhà máy, ông Hùng giải thích về việc xả lũ.

Ông Đỗ Đức Quân yêu cầu lãnh đạo nhà máy thủy điện Hố Hô trả lời một số thông tin về phương án phòng chống lụt bão cho hạ du. "Việc này có diễn tập không? Khi tăng lưu lượng xả vào ngày mưa lớn 14/10 có báo cáo chính quyền địa phương hay chưa?".

Đại diện nhà máy thủy điện Hố Hô nói: thông tin phương án đảm bảo an toàn hồ đập thì có đặt ra các tình huống, hàng năm có diễn tập nội bộ, kết hợp thông tin liên lạc với địa phương, vận hành cửa van.
"Khi mưa bão có văn bản gửi đến địa phương, thông tin các xã. Việc điều chỉnh tăng lưu lượng xả ngày 14/10, thông tin bằng việc gọi điện thoại cho các chủ tịch xã, ai nghe, ai không nghe đều ghi rõ".
Hình ảnh người dân chạy lũ khiến toàn quốc thương tâm, phong trào “thương về miền Trung” nổi lên rầm rộ kết tội chính quyền thờ ơ giết dân.
Văn Quang
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
                                                                                                     ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~




Avast logo
This email has been checked for viruses by Avast antivirus software.
www.avast.com


__._,_.___

Posted by: "Nhat Lung

Monday, November 14, 2016

Ai “deplorable” hơn ai? Ai tồi hơn ai>


        

MOT Y CHI CHONG CONG
               MOT LOI THE GIANH LAI QUE HUONG


                           Ai “deplorable” hơn ai? Ai tồi hơn ai>

Cuộc bầu cử cho đến hôm nay đã qua gần một tuần, kết quả bầu cử cũng đã chính thức được công bố sáng thứ tư tuần trước, ông Donald Trump đã thắng với số phiếu cử tri đoàn áp đảo chưa từng xảy ra trong hơn nửa thế kỷ qua 306/232. Tuy nhiên nhóm ủng hộ bà Hillary Clinton vẫn chưa chịu chấp nhận, họ cố gắng tập trung biểu tình phản đối tại một vài thành phố, đồng thời một số chính trị gia ngay cả ông thượng Bernie Sander cũng đang làm một chuyện trẻ con là vận động khối đại cử tri để thay đổi kết quả bầu cử một cách vô vọng. Trong phạm vi bài viết ngắn này chúng tôi chỉ muốn trình bày là qua cuộc bầu cử “ ai tồi hơn ai”.
Ngay sau khi cả hai đảng đề cử ứng cử viên của mình xong thì cuộc chạy đua liền diễn ra quyết liệt, tất cả các thủ đoạn, các đòn đánh dưới thắt lưng cũng được hai ứng cử viên tung ra không từ một đòn bẩn nào. Từ chuyện ông Trump nói vung xích chó khi tửu nhập ngôn xuất giữa mấy gã đàn ông, đến chuyện ông Bill để cô Monica thổi kèn “bú dích”trong phòng bầu dục. Chuyện 13 bà vu khống ông Trump sờ soạng cách nay cả chục năm mà cứ “ngâm” mãi đến hôm nay các bà mới chịu tiết lộ ra, đến chuyện email của bà Hill và cô nhân viên thân tín Huma Abedin được Wikileaks tiết lộ, chuyện ông giám đốc FBI Comey cứ thụt ra thụt vào. Tất cả những điều đó đã làm cho cuộc bầu cử năm nay trở nên tồi tệ trong lịch sử bầu cử Hoa Kỳ. Nhưng đối với người viết thì cái yếu tố làm cho bà Hillary thất bại ê chề không ngờ được đó là sự nổi giận của người dân thuộc giai cấp thấp trình độ dưới đại học. Tại sao vậy? Giai cấp này là những ai? Họ đã bị xúc phạm thế nào mà nổi giận? Ai xúc phạm đến họ?
Ngay sau khi cỗ máy vận động của bà Hillary vận hành với công xuất lớn, cộng với đám truyền thông “thổ tả”của Hoa Kỳ như CNN, ABC, Washington Post.v..v. Cộng với cái đám truyền thông “ dây máu ăn phần” của người Việt tại Hoa Kỳ. Chúng không những tấn công đối thủ của bà Hillary là ông Trump mà còn tấn công cả những người ủng hộ ông Trump, chúng đánh giá những người ủng hộ ông Trump là thành phần kém cỏi trong xã hội, những kẻ không có lấy được cái bằng 4 năm đại học. Ngay cả mợ Hillary còn gọi họ là những người “đáng thương hại”, “những người tồi”, “deplorable”. Vậy những người này là ai?
A - Họ là ai?
1a - Họ là những học sinh sau khi vừa tốt nghiệp trung học đã tình nguyện vào quân đội đang chiến đấu trên các chiến trường. Họ là những cảnh sát đang ngày đêm giữ gìn an ninh trật tự cho người dân được sống yên ổn. Họ là những người lính cứu hoả luôn túc trực để đối phó với các tai hoạ xảy ra không biết lúc nào. Người lính, người cảnh sát, người lính cứu hoả là những người đang mang sinh mạng mình đối diện với cái chết từng giờ từng phút để bảo vệ cho người dân trong đó có cả những người đang mỉa mai gọi họ là những người ít học.
2a - Họ là những nông dân đang dãi nắng dầm mưa trên các nông trại để sản xuất ra hoa màu ngũ cốc thịt thà, là những ngư dân đang đánh bắt hải sản trên sông trên biển, là những công nhân đang đứng trong các giây chuyền sản xuất tại các nhà máy, là các thợ mỏ trong các hầm mỏ.
3a - Họ là những nhân viên trong các siêu thị, những người quét dọn tạp dịch trong các văn phòng , bệnh viện. Họ là những nhân viên trong các tiệm ăn fastfood.v…v.
Tóm lại họ là thành phần mà người Mỹ gọi là ‘blue collar’.

B - Họ đã bị xúc phạm thế nào? Ai xúc phạm họ?
Trong nhiều năm qua họ đã bị các chính trị gia chuyện nghiệp lừa gạt, bị cho ăn bánh vẽ “ nói nhiều mà làm chẳng bao nhiêu”. Họ đã phải nai lưng đóng thuế để cho các ông dân biểu nghị sĩ chỉ cần phục vụ một hay hai nhiệm kỳ là hưởng tiền hưu suốt đời. Để chi cho bà vợ ông tổng thống đi nghỉ vacation tiêu tốn ngân quỹ đến vài triệu dollars. Để chi trả cho một ông tổng thống khi về hưu mỗi năm gần $400,000 cùng với gần một triệu dollars cho nhân viên, văn phòng và cận vệ… Trong khi họ phải làm và đóng thuế trong suốt gần 50 năm để có một ít tiền hưu chưa đủ trả tiền thuê nhà và hai bữa ăn đạm bạc.
Khi ông Trump ra tranh cử, ông đã nói cho họ biết cái chính trường tại Washington nó đã nhơ nhớp bẩn thỉu thế nào? họ đã bị lừa gạt ra sao? Với khẩu hiệu “ Make America Great Again” và “ Drain The Swamp” Ông Trump đã làm cho họ tin ông, họ đã ùn ùn ủng hộ ông. Hầu hết các buổi nói chuyện của ông đều diễn ra tại các sân vận động, các hangar máy bay thu hút đến năm bẩy ngàn, đôi khi lên đến vài chục ngàn người.
Còn phía bà Hillary các cuộc vận động hầu hết chỉ trong các thư viện trường đại học hay tại các Community Center nên chỉ vài trăm, đôi khi lên đến hai ba ngàn người. Duy lần cuối cùng phải có thêm vợ chồng ông Obama và nhiều ca nhạc sĩ giúp vui mới lôi cuốn được trên 33.000 người tại Pennsylvania.

Đứng trước sự kiện trên bọn “truyền thông thổ tả” phải miệt thị những người ủng hộ ông Trump là ít học, đưa ra các cuộc thăm dò láo lếu để đánh lừa dư luận. Mợ Clinton cũng đã không kềm chế được cơn giận giữ, mợ đã gọi họ là “ Những kẻ đáng thương hại” “ Những kẻ tồi tệ”.
 Khi chúng hỏi ông sẽ chấp nhận kết quả bầu cử hay không? Ông chỉ nói “ Tôi sẽ cho anh biết vào lúc ấy”. Thế là chúng cùng đám đảng DC nhao nhao lên là ông “ vi hiến, không dân chủ, muốn làm loạn”. Chúng nói mà không biết xấu hổ, thế năm 2000 khi Algore thua ông Bush có khiếu nại yêu cầu đếm tới đếm lui cả chục lần cho đến khi TCPV tuyên bố ông Bush thắng thì mới chịu thôi. Năm 2004 ông J Kerry và J Edward cùng sự hỗ trợ của mợ thượng Hillary cho đến hôm nay cũng vẫn còn la toáng lên là “ cuộc bầu cử bị đánh cắp” đó thôi. Đúng là “ gái đĩ già mồm”.

C – Ông Trump là ai dưới mắt những người trẻ ít học này?
Có lẽ dưới mắt những người này, ông Trump là hình ảnh của một tay cao bồi “diệt gian trừ bạo”, cũng gái gú rượu chè trong các phim cao bồi mà ta thường gặp với các tài tử Charles Bronson, Clint Eastwood …Những tài tử này đã trở thành thần tượng của nhiều thế hệ. Còn ông Trump cũng đã thành thần tượng của một số đông giới trẻ Mỹ hôm nay. Riêng đối với tôi ông gợi nhớ lại một Nguyễn Cao Kỳ của những năm 1965-1966( không phải Nguyễn Cao Kỳ sau 1975), với bộ đồ bay đen và cây súng đeo xệ bên hông, và với một bà vợ cũng “đổ nước nghiêng thùng". Lúc đó còn ngồi ở ghế trung học nhiều anh em trong đó có tôi cũng mê được làm sĩ quan không quân và cũng ao ước có một em “ nghiêng thùng đổ nước “ như bà.

D- Khi những người trẻ ít học nổi giân.
Những người trẻ ở đây không chỉ là những anh Mỹ trắng, mà còn nhiều sắc dân khác kể cả Muslim. Ngay cả những anh Mỹ Đen cũng bỏ cho ông Trump nhiều đến nỗi ông Obama phải la toáng lên là “ Nếu các anh không đi bầu sớm thì sẽ ảnh hưởng đến sự thất cử của bà Hillary”, “ Nếu ông Trump đắc cử, ông ta sẽ phá huỷ cái vườn của Michelle” Không biết cái vườn này trồng cần sa hay thuốc phiện mà sợ ông Trump phá đến nỗi ông phải la toáng lên như thế, hay là ông suy bụng ta ra bụng người. Ông có biết đâu là họ đã ngán ông đến tận cổ, 8 năm trước họ bỏ cho ông hy vọng ông sẽ mang lại điều gì tốt hơn cho họ, ông đã không làm gì nâng cao dân trí cho họ mà lại vô tình đã đưa họ vào con đường tôi phạm. Hãy nhìn Chicago nơi ông là Community Organizer hơn chục năm trước đây nay nó đã biến thành thành phố của tội ác, hơn 3000 người đã bị chết từ đầu năm đến giờ. Bây giờ ông lại kêu họ bầu cho Hillary để họ và con cháu họ phải tiếp tục sống thêm 4 năm hay 8 năm nữa dưới cái triều đại của Obama kéo dài hay sao? “ No way” ông ạ!

 Vậy mà khi người trẻ Mỹ trắng nổi giân đòi quyền sống thì lại có một ông nhà văn gốc “nhà binh bậy cãi bừa” chụp liền cho một cái mũ “kỳ thị”, ông ta viết trong bài “ Quân tử dại, quân tử khôn”:
 "Tất cả đều không nhắc đến yếu tố hết sức thực tế và then chốt là số cử tri da trắng trẻ trung xuất hiện đã làm nên lịch sử. Trong đó tiềm ẩn tinh thần kỳ thị biểu lộ bằng lá phiếu là con đường hợp lệ nhất"
Vây thì thưa ông, cái đám Mỹ trắng đi bầu cho bà Clinton có tiềm ẩn tinh thần kỳ thị hay không?Và nếu nói như ông thì kể từ nay sắc dân nào chiếm đa số thì không được đi bầu, vì nếu đi bầu sẽ bị coi là “ Tiềm ẩn tinh thần kỳ thị”.
Còn cái đám truyền thông khuynh tả “thổ tả” chắc chắn phải học bài học nhớ đời. Những cuộc thăm dò giả trên điện thoại đã quá xưa rồi Diễm! có bao nhiêu người trẻ có tên trên phonebook để quý vị thăm dò, may ra chỉ còn các cụ gần đất xa trời mới còn dùng điện thoại bàn để có tên trong phonebook, đừng đưa những con số ma ra để đánh lừa lung lạc dư luận. Lúc nào Hillary cũng dẫn trước năm mười điểm.

Còn tôi, theo dõi các cuộc thăm dò trên Internet thì thấy chỉ trong một ngày là đã có hàng trăm ngàn người tham gia. Ngoài ra số lượng người comment trong các tin tức của Yahoo, Google cũng cho biết đa số ủng hộ ai. Số lượng người tham gia trong các buổi nói chuyện cũng phản ảnh sự ủng hộ đối với ƯCV. Tôi ủng hộ ông Trump từ khi còn trong vòng nội bộ, và qua các sự kiện trên tôi đã tin là ông Trump sẽ thắng , đây không phải là nói phét gặp thời.

Cám ơn Internet đã vạch mặt đám “truyền thông thổ tả” khuynh tả này. Cám ơn kết quả cuộc bầu cử đã chứng minh cho mợ Hillary biết “ AI TỒI HƠN AI”.

BĐQ Đoàn Trọng Hiếu

                                                                                                                                                                      
__._,_.___

Posted by: Hieu Doan 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link