Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, November 18, 2016

Vịt Cộng muốn cướp Chính Quyền Mỹ thì hãy qua ngay.


   Có thể nộp đơn xin jops ngay
Ông Trump phải thay thế 4.000 nhân viên Tòa Bạch Ốc. Ai từng ủng hộ Donald Trumgp có thể nộp đơn xin jops ngay.
greatagain.gov ngày 17/11/2016

Trong 2 tháng tới, ông Donald Trump sẽ phải thay thế toàn bộ 4.000 nhân viên dưới thời Tổng thống Barack Obama. Công việc này trở nên khó khăn hơn bao giờ hết khi ông Trump không phải là người có kinh nghiệm chính trường.
Theo Reuters, hôm 14/11, trang web chính phủ đầu tiên của ông Trump mang tên greatagain.gov” đã công khai tuyển 4.000 nhân viên làm việc cho chính phủ mới trước thời điểm tỷ phú bất động sản chính thức nhậm chức Tổng thống vào tháng 1/2017.

Theo đó, ngoài việc có thể nộp đơn xin việc qua mạng, các ứng cử viên muốn gia nhập chính quyền của Tổng thống đắc cử Donald Trump cần nộp bản hồ sơ đã được Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) công nhận bao gồm lý lịch cá nhân, thời gian công tác, hồ sơ y tế, tài chính, quân sự và giáo dục. Phần lớn các vị trí cần tuyển dụng bao gồm các bộ trưởng, thứ trưởng, đại sứ, văn phòng điều hành của Tổng thống, nhân viên Nhà Trắng và các nhà hoạch định chính sách…

Tờ Bloomberg dẫn lời chuyên gia Mark Cancian tại Trung tâm Nghiên cứu chiến lược quốc tế Mỹ cho rằng việc Tổng thống đắc cử Donald Trump “thay máu” 4.000 nhân viên của Tổng thống Obama không có gì là lạ bởi "ông ấy không có ý định tiếp cận kẻ thù của mình".
Còn theo các nhân viên Nhà Trắng, ông Trump tỏ ra khá "ngỡ ngàng" khi biết được chức vụ Tổng thống Mỹ lại phức tạp với nhiều yêu cầu cao. Nhóm của ông Trump cũng không biết họ sẽ phải thay thế toàn bộ 4.000 nhân viên của Tổng thống Obama.

Hiện tại, bộ máy chuyển giao quyền lực của ông Donald Trump do phó Tổng thống mới đắc cử Mike Pence đứng đầu cùng Chủ tịch Ủy ban Toàn quốc của đảng Cộng hòa Reince Priebus và con rể ông Trump là Jared Kushner đảm nhận. Đáng nói, ông Pence đã quyết định loại những người nằm trong danh sách vận động hành lang ra khỏi đội ngũ của mình.

Ngoài việc tuyển dụng 4.000 nhân viên làm việc trong chính phủ mới, ông Donald Trump còn công bố chi tiết các kế hoạch thay đổi nước Mỹ trên trang web "greatagain.gov".
Trang Fee.org cho biết theo Luật Lao động Mỹ, những nhân viên bị sa thải với lý do chính đáng sẽ được hưởng một số tiền “bồi thường”. Do vậy, hàng ngàn nhân viên không tiếp tục làm việc với chính quyền của ông Trump nhiều khả năng sẽ nhận được một số tiền đền bù thỏa đáng.
__._,_.___

Posted by: Lu Giang <

Thursday, November 17, 2016

Lá phiếu quật cường của người da trắng



 

Lá phiếu quật cường của người da trắng

Trần Ngọc Cư

Make America Great Again
Các phong trào dân túy đang diễn ra khăp các nước phương Tây có một đặc tính chung là chống lại sự nhập cư ồ ạt của người nước ngoài. Không riêng gì ở Mỹ, nơi mà tôi thấy trên TV tại nhiều địa điểm bỏ phiếu người da trắng đã sắp hàng dài gần như vô tận, có khi phải đợi cả 4, 5 giờ mới đến lượt mình bỏ lá phiếu. Hình ảnh này cho thấy nền dân chủ Mỹ vẫn còn vận hành rất tốt đẹp.

Qua bao năm chứng kiến các khối dân thiểu số hợp pháp lẫn bất hợp pháp lợi dụng nhà nước phúc lợi Mỹ (the American welfare state) trong lúc họ phải nai lưng đóng thuế hoặc mất công ăn việc làm, giới công nhân da trắng chọn thời điểm này để vùng dậy một lần, vừa để chống trả một hệ thống mà họ cho là bất công, vừa để giữ gìn bản sắc văn hóa của mình.

Đấy là chưa nói đến làn sóng di dân từ các nước Hồi giáo không những mang theo Allah để chọi với God mà còn có khả năng mang theo khủng bố nữa. Theo Fareed Zakaria, chủ nhân trương trình GPS trên CNN, xung đột văn hóa giữa phe Cộng hòa bảo thủ và phe Dân chủ tự do – bình đẳng còn xoay quanh vấn đề 3G (God, Guns và Gays [LGBT]), vì vậy sự xung khắc của hai phe không thuần kinh tế. Sự nghiệp của Donald Trump nếu không sáng chói trong lãnh vực kinh tế đi nữa, cũng sẽ để lại cho hậu thế dấu ấn của một nỗ lực phục hồi các giá trị truyền thống Anglo-Saxon như văn minh Thiên Chúa Giáo và tính ưu việt của người da trắng (white supremacy), chí ít cũng là niềm an ủi cuối đời của các tầng lớp da trắng già nua.

Tôi bỏ phiếu cho Hillary Clinton vì một lý do duy nhất là hi vọng bà sẽ theo đuổi đến nơi đến chốn chiến lược “Xoay trục qua châu Á” và Hiệp định TPP, như là một nỗ lực chống sự bành trướng của Trung Quốc, một sự bành trướng trước hết xâm phạm biển đảo của Tổ quốc tôi. Nhưng mặc khác, tôi cũng biết được rất nhiều người thiểu số vừa đi làm lấy tiền mặt (để khai không có lợi tức) vừa đục khoét nhà nước phúc lợi Mỹ (hưởng đủ thứ trợ cấp) trong khi rất ít người da trắng lạm dụng như vậy. 

Công bằng mà nói, lá phiếu da trắng là một hành vi quật cường đã đưa Donald Trump lên làm vua. Một người ngã mạn, tự cao tự đắc như Trump, được làm vua là ưu tiên số một. Vì vậy ta có thể hi vọng việc triều chính của y sẽ do các chính khách thông thái (statesmen) đảm trách.

Dẫu sao cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ vừa rồi cho thấy thể chế dân chủ chưa đến nỗi liệt kháng. Tôi tin vào thể chế này, vì bốn năm sau nếu Trump không đáp ứng nguyện vọng của đa số, ông ta sẽ bị cho thôi việc. Hiến pháp và các định chế dân chủ Mỹ luôn luôn cho nước này một cơ hội để “gượng dậy từ các lỗi lầm của mình.” Nếu có một viễn kiến lịch sử, chúng ta không nên buồn vì những bất bình diễn ra trong cận cảnh.
T. N. C.


__._,_.___

Posted by: <tntimnguyen04@yahoo.com

Wednesday, November 16, 2016

NGƯỜI VIỆT VÀ TÍNH KỲ THỊ


NGƯỜI VIỆT VÀ TÍNH KỲ THỊ
        . Nguyễn Hữu Nghĩa

Không nói vội qua chuyện người, hãy nói chuyện ta: Người Việt có kỳ thị không?

Tôi tin là người Việt kỳ thị đệ nhất hạng, chẳng những kỳ thị phái tính, kỳ thị chủng tộc mà còn kỳ thị nghề nghiệp, kỳ thị địa phương.
Người Việt vốn theo mẫu hệ, trong nhà thì các mợ là số 1, sau đó mới tới các cậu. Bà Trưng, bà Triệu phất cờ khởi nghĩa cầm quân, còn các ông lúc thúc chạy theo cầm … giáo.

 Sau này khi bị Tàu xâm lăng, đô hộ, phá hủy văn hóa, xóa bỏ văn tự, áp đặt chế độ phụ hệ thì dần dà các ông mới nhỏ nhẻ có tiếng nói và bắt đầu kỳ thị ngược lại đàn bà, coi đàn bà là vật phụ thuộc, “xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử”, lấy chồng thì theo chồng, chồng chết rồi các bà vẫn chưa giành lại được độc lập tự do, mà “tòng” con trai! May mà chưa thấy “tử viết” bảo con chết thì tòng luôn cháu nội!

Lời ca bài “Trấn thủ lưu đồn” là minh chứng: “Dù choa (tôi) có vụng dù choa có dại, choa vẫn là đàn ông! Đó vợ đây chồng, đó bế con gái để choa bồng con trai!”

Đau thật! Các bà chỉ được bế cái hĩm, còn thằng cu thuộc giai cấp khác, cao hơn, dành cho các ông!

Cho tới thế kỷ 21, tôi vẫn còn nghe thấy một bà Việt Nam xua tay rối rít khi được đề cử vào nhiệm vụ lãnh đạo một đoàn thể xã hội: “Thôi em hổng làm được đâu! Đờn bà đái không qua ngọn cỏ mà làm cái gì!”
Tôi phải bật nói: “Em ơi, ở đây đang bàn xem ai có khả năng lãnh đạo chứ không phải một cuộc thi… tiểu tiện mà so ra xem ai phóng nước ra cao hơn! Bộ óc không có phái tính…” Tôi kịp nuốt “ực” nửa câu sau: “…nó không suy nghĩ bằng… cái vòi!”

Bà này mếu máo phân bua: “Mà óc em… nhỏ xíu hà! Suy luận thì cạn cợt, em không làm được đâu! Mấy anh đàn ông làm giùm đi!”
Quả thật, các cụ ông ngày xưa đã bịa ra câu ca dao để dạy dỗ các… cụ bà: “Đàn ông nông nổi giếng khơi, Đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu!”

Hết thuốc!
Đó là kỳ thị phái tính. Rồi thì kỳ thị nghề nghiệp, kỳ thị giai cấp.
Tôi nhớ hồi học tiểu học, trong bài luận văn, tôi gọi người ăn xin là “ông ăn xin, bà ăn mày” thì bị chê là dùng chữ không thích hợp, dù “ổng bả” đã ngoài 70! “Ông xe lôi, xe kéo” cũng không được, mà phải gọi là “phu xe”.

Người Việt còn kỳ thị địa phương.
Ở ngoài Bắc, người làng này sang làng khác ở thì là “dân ngụ cư” không phải người làng, dù sống bao nhiêu đời ở đó vẫn cứ là “dân ngụ cư”, không được trọng vọng.

Người Bắc vào Nam sinh sống cũng bị trêu chọc: “Ớ con nhỏ, nó đau làm sao, dưới đít có cọng rau! Làm sao làm sao mới làm sao, người Nam Việt đâu có kỳ như vậy! Bắc kỳ, Bắc kỳ là Bắc kỳ!” (lời ca điệu Sơn Đông Hướng Mã).

Người từ Thanh Nghệ Tĩnh trở ra Bắc gọi là “cá rô cây”; người Bình Trị Thiên” là “dân trọ trẹ.” Quảng Nam vô tới Bình Thuận là "nẫu", chỉ có dân Nam kỳ lục tỉnh mới là "người Việt mình!"

Rồi kỳ thị chủng tộc còn cay nghiệt hơn.
Người Việt tự coi mình cao hơn mên (Cao Miên), mọi (người Thượng), chàm (Champa) đã đành, mà khinh luôn “Chà Và Ma Ní tí te, cái bụng thè lè con mắt ốc bưu”, tức người Java và người Phi từ Manila, và cả người Bombay, Ấn Độ. Người Phi châu thì là Tây đen mặt gạch.

Ngoài Bắc thì khinh người Tàu, gọi là “thằng ngô”; phụ nữ Việt lấy Tàu thì gọi là “con đĩ”, lấy tây thì dè bỉu là “me tây”, “me Mỹ”.
 Qua tới xứ người rồi mà gả con cho Mỹ trắng thì dùng dằng một chút rồi ưng, nhưng Mỹ đen hay Nam Mỹ thì nhất định duỗi ra, nhất định không chịu.

Hoá ra người Việt vốn kỳ thị, nhưng lại nể nang người da trắng, coi như cao hơn mình một bậc, cho nên nếu có bị người da trắng coi nhẹ thì đó là thường sự, chấp nhận việc kỳ thị như là đặc quyền của người trắng, ai phàn nàn hay chống lại nạn kỳ thị thì bị coi như bắng nhắng, thiếu hiểu biết.

Mới đây, phong trào kỳ thị chủng tộc ở Mỹ bắt đầu tái hiện và lên cao. Nhiều người Việt “bảo hoàng hơn vua”, kỳ thị hơn Mỹ trắng, cho rằng người Mỹ “có chính nghĩa” để kỳ thị, làm như Mỹ khinh ai thì khinh, không dám khinh …người Việt!

Người Việt xí một chỗ, tự xếp hạng ngang hàng hay thấp hơn Mỹ trắng chút xíu, vì là người tị nạn, người di tản…. khác với di dân. Người Việt coi nhẹ các giống dân khác. Việc kỳ thị coi như không có, hoặc do báo chí “thổi phồng”, chuyện chẳng có gì mà ầm ĩ.

Có người ngấm ngầm ủng hộ việc tập trung, cô lập và trục xuất di dân ngoại nhập bất hợp pháp, rồi tiến tới việc tước quốc tịch, tống cổ di dân hợp pháp nhưng không cùng tôn giáo với Mỹ, là những việc nên làm, cần làm và phải làm.

Có ai còn nhớ, hồi đệ nhị Thế chiến, Mỹ đã nhốt hết người Mỹ gốc Nhật vào trại tập trung, kể cả những gia đình đã nhập tịch từ nhiều thế hệ. Khi đệ tam Thế chiến diễn ra, Mỹ và Tàu/Việt đối nghịch, số phận đám Mỹ vàng sẽ ra sao?

Tôi không tìm ra câu kết luận cho vấn đề! Tôi chỉ thấy ý niệm “bác ái” càng lúc càng mơ hồ và thừa thãi. Hình ảnh cái cầu mà Đức Giáo Hoàng gợi ý, không rõ nét bằng ý tưởng dựng rào của một anh trọc phú./.

(nhn)
__._,_.___

Posted by: =?UTF-8?Q?Vi-b=C3=A1o_v=C3=A0_nxb_L=C3=A0ng_Van?= 

Kính gởi đến Quý vị bán nguyệt san Tự Do Ngôn Luận số 255, ra ngày 15-11-2016.


---------- Forwarded message ----------
From: amiee hoang <
Date: 2016-11-15 9:30 GMT-08:00
Subject: Fw: Bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 255 (15-11-2016)
To: "8406news ." <>


On Tuesday, November 15, 2016 6:54 AM, Toma Thien <> wrote:

Kính gởi đến Quý vị bán nguyệt san Tự Do Ngôn Luận số 255, ra ngày 15-11-2016.
Cảm ơn Quý vị đã đón nhận và sẽ phổ biến.
Ban biên tập.
Gấp rút hình thành một Liên minh Dân tộc !!!
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 255 (15-11-2016)

          Là người Việt Nam trong lẫn ngoài nước không ai không biết Tổ quốc Việt Nam của chúng ta đang suy vong, nghĩa là suy yếu và đi đến diệt vong vì hai kẻ thù: nội thù và ngoại thù.

          Nội thù là chính đảng Cộng sản Việt Nam, nhất là Bộ Chính trị và Trung ương đảng, những kẻ đã và đang ngang nhiên tước đoạt mọi nhân quyền và dân quyền của Đồng bào, mọi quyền tự chủ và tự quyết của Dân tộc suốt hơn 70 năm qua. Chúng tự tung tự tác trên đủ mọi phương diện.

          Trên phương diện chính trị, chúng đã thiết lập một chế độ độc tài và toàn trị kiểu Stalin, thầy của chúng. Qua Hiến pháp và trên thực tế, đảng Việt Cộng tự cho mình là lực lượng duy nhất lãnh đạo đất nước, cai trị xã hội, không chấp nhận tranh quyền với bất cứ chính đảng nào khác, chẳng quan tâm đến tiếng nói của bất cứ công dân nào ngoài đảng. Cá nhân và tổ chức nào đứng lên đòi thiết lập một thể chế đa nguyên đa đảng, dân chủ văn mình thì liền bị trấn áp tàn nhẫn. Hậu quả là bầu khí chính trị trong đất nước trở nên nghẹt thở, nhân dân bị đối xử như thần dân nô lệ chứ không phải như những con người, nhiều đường lối sai lầm được thản nhiên hoạch định mà bất chấp hiệu quả lẫn hậu quả và chẳng lo phải chịu trách nhiệm, bởi lẽ không có sự phê phán và kiểm soát độc lập nào. Đất nước do đó rơi vào các cơn khủng hoảng đủ loại.

          Trên phương diện kinh tế, chúng đã đưa ra nhiều chính sách lỗi thời, nếu không muốn nói là nực cười phi lý, như kinh tế thị trường “theo định hướng xã hội chủ nghĩa” với các công ty, tập đoàn quốc doanh làm chủ đạo, và coi nhà nước là sở hữu chủ mọi đất đai tài nguyên. Thực tế, đó là nền kinh tế tư bản hoang dã, chỉ tạo cơ hội cho người của đảng làm giàu, tham nhũng và phá hoại, tận khai thác đất nước và tận bóc lột nhân dân. 

Hậu quả là tài nguyên quốc gia ngày càng cạn kiệt: rừng hết, mỏ sạch; môi trường sinh thái ngày càng ô nhiễm: biển chết, sông tàn (bằng chứng thê thảm nhất là vụ Formosa Vũng Áng), kinh tế quốc gia và giá trị đồng tiền càng lúc càng đi xuống, mức độ lạm phát và nỗi khổ dân sinh càng lúc càng lên cao, nguy cơ vỡ công nợ và rỗng công khố đang đến gần. Nhà nước thường xuyên đi vay nợ mới để trả nợ cũ. Gần 30 triệu tiền nợ đang đè lên vai mỗi người dân từ già đến trẻ. Hàng chục triệu dân oan mất đất mất nhà, mất nghề mất nghiệp đang khiếu kiện trong vô vọng và đang rên siết trong tuyệt vọng.

          Trên phương diện xã hội, đám nội thù ấy đã áp dụng những phương cách điều hành đất nước và quản lý con người hết sức bất nhân và thâm độc, do tâm lý thường trực lo sợ bị dân ra tay tước quyền, bởi lẽ chúng đã cướp quyền từ tay dân. Đảng CS dùng bạo lực và gian dối để đối xử với mọi tầng lớp đồng bào, mọi tổ chức xã hội dân sự; biến nhà nước, quốc hội, tòa án, báo chí thành tay sai mù quáng và ngoan ngoãn (dù nhiều thành viên trong đó không phải là không có trí tuệ, nhận thức); biến công an, quân đội và mặt trận thành công cụ vô tâm và tàn nhẫn, chỉ biết theo mệnh lệnh chứ không theo luật pháp, lại càng không theo tiếng lương tâm, chỉ biết còn đảng còn mình, nghĩa là còn đảng còn lợi; biến những ai đòi sự thật và công lý, nhân quyền và tự do, độc lập Tổ quốc và toàn vẹn lãnh thổ, thành kẻ thù phải trấn áp khốc liệt: sách nhiễu cuộc sống, bao vây kinh tế, hăm dọa thân nhân, quản chế tại gia, tống vào tù ngục và nếu cần thì thủ tiêu sinh mạng. 

Hậu quả là Đồng bào sống nơm nớp lo âu, thấy tương lai mịt mờ đen tối; vô số công dân chỉ muốn đi qua nước ngoài sinh sống cho yên phận. Thậm chí cả những doanh nhân giàu có và đảng viên cao cấp cũng tính con đường bay ra ngoại quốc để an hưởng gia tài họ đã bóc lột từ đất nước và đồng bào, vì ở lại trong một chế độ không còn luật pháp như hiện nay, tiền bạc và sinh mạng của họ cũng bị đe đọa.

          Trên phương diện văn hóa, Việt cộng từ thời Hồ Chí Minh đã quyết tâm xây dựng một thứ “đạo đức cách mạng” với hai nguyên tắc: cứu cánh biện minh cho phương tiện và những gì có lợi cho đảng đều tốt lành, nghĩa là một nền luân lý không nhằm hướng thượng con người mà chỉ nhằm củng cố Cộng đảng. 

      Đảng tự nhận là đạo đức văn minh. Chúng muốn biến giới trí thức dân sự lẫn tôn giáo thành đám tay sai, thành những dư luận viên cao cấp, những phản biện gia trung thành, biến các giáo hội thành loa tuyên truyền, đồ trang sức, mất hết khả năng đề kháng, biến mọi hình thức văn hóa nghệ thuật và nền giáo dục thành phương tiện phục vụ chế độ và lò đẻ ra những tâm hồn nô lệ bạc nhược. Hậu quả là văn hóa dân tộc ngày càng suy đồi, đạo đức truyền thống ngày càng tiêu biến, giềng mối xã hội ngày càng tan vỡ (nhất là từ sau cuộc Cải cách Ruộng đất). Bạo hành và lường gạt tràn lan khắp nơi, con người giành giật nhau mà sống, theo gương giới thượng tầng lãnh đạo và các cơ quan công quyền vốn ngày đêm chỉ nghĩ đến chuyện đàn áp và bóc lột.

          Trên phương diện ngoại giao, chúng bảo thủ quan niệm phân thế giới làm hai: tư bản dân chủ là kẻ thù và cộng sản độc tài là bạn hữu. Chúng bang giao với thế giới văn minh Âu Mỹ không ngoài mục đích kiếm lợi về kinh tế thương mãi chứ không phải học đòi các giá trị dân chủ nhân văn. Chúng tham gia các định chế nhân quyền của hoàn vũ nhưng là để lấp liếm sự đàn áp nhân quyền ở nội quốc. Chúng còn muốn lừa gạt cả Vatican và các tổ chức lãnh đạo tôn giáo cao cấp trên thế giới để dễ bề thao túng các Giáo hội bản địa. Chính vì lẽ đó, cộng với các thất bại nói trên, VN chẳng hề được quốc tế thực sự hợp tác và tôn trọng. Nhưng đảng CSVN lại đặc biệt gắn bó với đảng CS Trung quốc với nhiều lý do: vì dây ràng buộc ý thức hệ, vì mối đe dọa về nội chính đảng, vì món nợ chiến phí và kinh tế, vì những cam kết về an ninh quốc phòng, trong một thái độ thần phục đê hèn quỵ lụy. Chưa có đảng CS nào trên thế giới và trong lịch sử lại lệ thuộc đàn anh (Nga rồi Tàu) với tâm thức nô lệ như đảng CSVN.

          Và ngoại thù chính là đảng Cộng sản Trung Quốc đó, những kẻ từ hơn 70 năm nay luôn coi đảng CSVN như chư hầu, luôn muốn biến nước Việt Nam thành thuộc quốc, theo truyền thống và não trạng xâm lăng muôn thuở của Đại Hán, luôn tìm mọi cách xâm nhập quốc gia Việt Nam trên mọi địa hạt.

          Quả thế, CSTQ đang khuynh loát nền chính trị Việt Nam, điều khiển đảng CSVN như con rối, nhân sự lãnh đạo cao cấp của Ba Đình đều phải được sự chuẩn nhận của Trung Nam Hải, quan chức cao cấp nào của Hà Nội cũng đều tỏ ra hữu hảo với Bắc Kinh. CSTQ đang lũng đoạn nền kinh tế thương mại Việt Nam với những công trình xây dựng cơ bản lạc hậu, ít hiệu quả và gây ô nhiễm, với những sản phẩm rẻ tiền nhưng kém phẩm chất và đầy độc hại, với những chiêu trò doanh thương giết chết dần dần các doanh nghiệp của người Việt; đang hiện diện trên đất nước Việt Nam ở nhiều nơi, lập thôn làng phố thị với mưu đồ dần dần đồng hóa nòi giống Lạc Việt, nhất là tại những vị trí chiến lược, quốc phòng trải dài từ nam chí bắc, từ đông sang tây, để ém quân tại đó dưới dạng công nhân xây dựng. 

CSTQ đang dần dần chiếm lĩnh Đông Hải, chặn đường tiến ra biển của Dân tộc và chặn nguồn thực phẩm biển của Đồng bào; đang vây chặt Việt Nam với hai tiền đồn phía đông mà chúng đã cướp lấy, với hai quốc gia chư hầu phía Tây mà chúng đã thu phục, để từng bước tiến hành các giai đoạn thôn tính mà những tên bán nước như Phạm Văn Đồng, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười đã phải ưng thuận năm nào tại Thành Đô. Rõ ràng nguy cơ mất tổ quốc, diệt nòi giống đang đến. Dân tộc như con ếch bị luộc trong nồi nước đang sôi lên dần mà vẫn vô tư.  

          Đứng trước những hiểm họa nói trên từ hai kẻ thù của Dân tộc như thế, tất cả những người Việt Nam yêu nước hôm nay không thể cứ cam chịu ngồi yên để “Đảng và Nhà nước lo” được nữa, không thể cứ hy vọng hão là đảng sẽ tự sửa sai, tự đổi mới để canh tân đất nước, hoàn thiện xã hội, cũng như cứ mù quáng tin tưởng là kẻ nội thù sẽ sẽ cùng Dân tộc đứng lên chống kẻ ngoại thù! Đồng đảng và đồ đệ của Hồ Chí Minh chưa bao giờ có ý thức quốc gia đất nước cả. Vụ bao che Formosa và đàn áp những ai phản đối Formosa hiện thời là bằng chứng quá rõ rệt!

          Tất cả đồng bào hãy vượt thắng mọi e dè, sợ hãi và hãy dũng cảm đứng lên. Tất cả các lực lượng tiến bộ, cụ thể là các tổ chức xã hội dân sự độc lập (trong đó có cả những Giáo hội) hãy cùng nhau gác lại những dị biệt, bỏ qua những thành kiến, để hợp sức hình thành một Liên minh Dân tộc rộng rãi, với mục tiêu trước mắt là thoát cộng và thoát Trung. Cả hai phải cùng tiến hành đồng thời.
          Các cộng đoàn tôn giáo hãy vận dụng sức mạnh tinh thần vốn nằm nơi cơ cấu của Giáo hội mình, các xã hội dân sự độc lập hãy phát triển khả năng tổ chức của mình, các bạn trẻ –vốn sẽ thừa hưởng tương lai– hãy đem tất cả bầu nhiệt huyết và óc sáng kiến của mình… Tất cả nhằm khơi dậy quần chúng để hướng dẫn họ xuống đường biểu tình đông đảo, trong trật tự và bất bạo động.

          Những người có lương tri hiện đang công tác trong bộ máy công quyền, kể cả hai lực lượng quân đội và công an, hãy cùng đứng về phía dân tộc, chứ đừng đứng về phía giai cấp cầm quyền trong đảng Cộng sản, bởi vì phần lớn trong số họ nay đã phản bội dân tộc. Theo quy luật tất yếu và theo xu thế thời đại, Đảng có thể mất, nhưng nếu Dân tộc còn thì các anh chị và gia đình vẫn còn.

          Theo một đề nghị mới đưa ra trên mạng, hãy xây dựng lực lượng toàn dân theo mô hình kim tự tháp. Bí mật lập một tổ bạn 10 người, không cần danh sách. Mỗi người trong tổ bung ra các địa phương khác, lập thêm tổ 10 người. Cứ thế mà tiếp tục. Sau một thời gian, chỉ cần thông báo biểu tình là cả nước sẽ vùng lên. Nghĩa là trong mô hình kim tự tháp này, viên đá đầu tiên không phải nằm dưới chân, mà nằm trên đỉnh. Người có lòng tự nguyện làm viên đá đầu tiên sẽ tập hợp độ 10 người cùng chí hướng. Thí dụ một linh mục, đại đức, một thầy giáo, nhà dân chủ, một công nhân, sinh viên, một blogger, facebooker... sinh hoạt với một nhóm độ 10 người. Bước kế tiếp, mỗi người trong nhóm trở thành viên đá đầu tiên của một nhóm khác.

          Xây dựng kim tự tháp trong bí mật là an toàn nhất. Không cần danh xưng tổ chức, hồ sơ lý lịch cũng chẳng cần lãnh tụ. Mỗi người là một chiến sĩ yêu nước vô danh. Khó có nội tuyến vì mỗi nhóm thân nhau, tin nhau. Nếu bị phản chỉ bể 1 cell nhỏ, không ngăn được sự phát triển. Không cần huấn luyện, chỉ cần khắc cốt ghi tâm là cố gắng phát triển sức mạnh toàn dân. Chờ ngày cả nước vùng lên tổng biểu tình, đồng thời toàn quốc tổng đình công bãi thị, để dồn VC đến chỗ trao lại quyền cho toàn dân. Các dân tộc Đông Âu đã lật đổ được CS cũng từng làm như thế.  

          BAN BIÊN TẬP



__._,_.___

Posted by: "Toma Thien" 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link