Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, December 8, 2016

GIẢI MÃ MỘT CÚ ĐIỆN ĐÀM


       Hân hạnh Fw ACE, một baì phiếm luận khá lý thú. Phú Vân.


----- Forwarded Message -----
From: "trung do >
To: Chau Nguyen <b>
Sent: Tuesday, December 6, 2016 9:12 AM
Subject: [DDCL] Hg-: GIẢI MÃ MỘT CÚ ĐIỆN ĐÀ

----- Forwarded Message -----
From: thoanba <thoanba@gmail.com>
To:
Sent: Tuesday, December 6, 2016 8:19 AM
Subject: RE: GIẢI MÃ MỘT CÚ ĐIỆN ĐÀM

Ám ơn anh Kiêm Ái rất nhiều, Bài viết hay, có nhiều từ trào lộng dí dỏm, đùa cợt tới mấy anh chính trị gia nghiêm chỉnh, đạo đức giả, luôn xụ cái bản mặt như cái con cú vọ họ Tập không có ai thương được. Do vậy tôi rất khoái chí, thích đọc các Bài Viết trêu ghẹo các "cụ" lãnh đạo chính trị mang cái bộ mặt đạo mạo mà con mắt thì liếc gái, cái miệng thèm nhỏ giải, cái tay muốn sờ, cái bụng muốn đè cả hàng chục em choai choai thuộc hàng cháu chắt. Cám ơn anh lắm lắm.

-----Original Message-----
From: An le [mailto:
Sent: Tuesday, December 6, 2016 3:59 AM
To:
Subject: GIẢI MÃ MỘT CÚ ĐIỆN ĐÀM

GIẢI MÃ MỘT CÚ ĐIỆN ĐÀM



Đọc CÁI TỰA ĐỀ nghe "kêu" quá, phải không quý vị? Nhưng tôi cố ý đặt ra nó để quý vị nghĩ rằng tôi "trèo cao" hoặc là "điếc không sợ súng", hoăc là dốc lác v.v... nhưng dù tôi có dốc lác, có trèo cao" thì cũng không bằng những kẻ la hoảng lên như nhà cháy khi nghe tin "Tổng Thống Hoa Kỳ đắc cử điện đàm với nữ Tổng Thống Thái Anh Văn của Đài Loan".
Những kẻ la hoảng, nhảy choi choi hay "nhảy đầm trên lửa" trước cái tin động trời này nghe thì như nổ tạc đạn, hay nổ bom, nhưng không ai biết rằng Tập Cận Bình, chúa tể tự phong của Cọng Hòa Nhân Dân Trung Quốc đang ôm một trái bom nguyên tử trong lòng và đang đau như người đau đẻ mà đẻ không được. Đau, đau lắm, nhưng la lên cho hả cơn đau thì sợ "hố" mà cứ để âm ỉ trong lòng thì đau ghê lắm, y như một người đang gác giặc bỗng chốc bị địch lụi một dao găm và be sườn, rồi để cái dao nguyên trạng không rút ra, mở miệng la thì phải vận sức, vận sức thì con dao nó nghọ ngoạy, càng đau hơn nữa.



Thực sự ra kể từ năm 1979, khi Hoa Kỳ dời tòa Đại sứ từ Đài Bắc qua Bắc Kinh, công bố trên vòm trời Châu Á chỉ có MỘT NƯỚC TÀU, ngoài ra không có nước Tàu nào nữa hết. Chưa đã cơn thèm khát nịnh bợ Trung Cọng, Hoa Kỳ còn đem dâng cái chân Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc cho Trung Cọng đá Tưởng Giới Thạch ra khỏi tổ chức này, tỏ chức mà chính Tưởng Giới Thạch là một trong năm sáng lập viên, đem dâng Nam Việt Nam cho Trung Quốc, đưa kỹ thuật viên thượng thặng về bom nguyên tử thay thế chuyên viên Nga (dã về nước) giúp Trung Cọng có một quả tầm cỡ có thể làm tiêu diệt nước Nga là kẻ thù của Mỹ trong chiến tranh lạnh, cam kết buôn bán, đem vốn đầu tự "hết ga" với Trung Cọng, đứa nào khinh dễ Trung Quốc của chúng ông, chúng ông đánh bỏ mẹ. Thói đời là vậy, tình nguyện đưa lưng làm ghế cho Trung Cọng bước lên xe hay lên ngựa; cái lưng lâu ngày bị chai sần, dù nặng cỡ hơn trăm ký lô như Mao Trạch Đông hay Giang Trạch Dân cũng quen rồi, không thấy đau đớn, lâu lâu không được làm ghế (chứ không phải ghệ) cũng buồn, cũng nhớ, vừa rồi mấy tên công nhân phi trường Trung Cọng "ôn lại tuồng cũ", cho Obama "xuống cấp" thấp hơn bất cứ thành viên nào trong hội nghị G20, Obama cũng thấy đã ngứa cái lưng lắm, chẳng kêu ca gì cả.

Đức Phật sống Tây Tạng được quốc gia nào mời đến thăm Trung Cọng hừ một tiếng, quốc gia đó phải từ chối rước Ngài Đạt Lai Lạc Ma vào nhà, dù ngài chỉ đến để ban phép lành cho nhân tâm thường an lạc mà thôi.
Lâu lâu, nếu chính phủ Hoa Kỳ bán  một ít vũ khí "không tối tân" cho Đài Loan kiếm tiền xây xài là Trung Cọng lên tiếng hăm he, dạy bảo:
phải nhớ chính Hoa Kỳ đã cam kết "chỉ có một nước Trung Hoa" và Cọng Hòa Nhnâ Dân Trung Quốc se dùng võ lực thống nhứt Đài Loan". Hoặc "sự hợp tác 2 bên sẽ sức môi, quên, sức mẻ ít nhiều", hoặc "sẽ bị trả đũa tối tăm mặt mày v.v... và v.v...



Song song với những chuyện hăm he Hoa Kỳ coi như hằng ngày đó, Trung Cọng cũng hăm mẻ răng ông Đài Loan đủ thứ, nay dọa dùng vũ lực để thống nhứt, mai hăm sẽ ... không làm gì cả. Hậu quả là có những ông Tổng Thống Đài Loan thúc đẩy dân chúng Đài Loan đem đô la Mỹ qua đầu tư tại Lục địa như một hình thức triều cống, mặt khác lại muốn kết thân với Trung Cọng khiến Trung Cọng thấy mình bỗng nhiên sướng như điên. Nhưng cử tri Đài Loan thì sáng suốt hơn lãnh tụ, may mắn nữa là họ có lá phiếu trong tay, một lá phiếu thật sự, muốn bầu cho ai thì bầu, không có cái nạn "đảng cử dân bầu", do đó họ cho mấy tên nịnh bợ Trung Cọng như Mã Anh Cữu về Cửu Tuyền Đài chơi và chọn một phụ nữ lên làm Tổng Thống Đài Loan. Bà Thái Anh Văn này ứng cử với lập trường "quên rồi một nước Trung Hoa" và có thái độ muốn độc lập, dù biết rằng theo cam kết của chú Sam thì "khi nào Đài Loan tuyên bố độc lập mà bị Trung Cọng đánh thì Hoa Kỳ không can thiệp", sống chết mặc bay, chỉ khi nào Trung Cọng say xỉn mà tấn công Đài Loan vô bằng cớ, lúc đó Hoa Kỳ mới cho Trung Cọng một bài học đích đáng để đời.

Năm bầu cử Tổng Thống 2016 này, ứng cử viên Donald Trump thắng hết 16 ứng cử viên đảng viên Cọng Hòa trong cuộc bầu cử sơ bộ, thắng luôn ứng cử viên đảng Dân Chủ là Hillary để sẽ vào Tòa Bạch Ốc sau ngaỳ 20.1.2017. Vị Tổng Thống thứ 45 này của Hoa Kỳ có thái độ và hành động y như một con ngựa chứng, cả Âu Châu, cả Mỹ Châu nhứt là đại đồng chí Trung Cọng được cai trị bởi Tập Cận Bình đều không biết Trump theo đường lối chính sách nào, mọi người cứ giải mã những gì ông ta làm như mấy ông thầy tử vi đẩu số, chiêm tinh gia giải Sấm Trạng Trình, như 5 ông thầy bói sờ voi.

Mạc khác, ai có máu mặt trong xã hội Hoa Kỳ cũng sợ mấy ông vua không ngai của Truyền Thông, chính bà Hillary cũng sợ quá trời nên nghe nói vung tiền đô mua chuộc Truyền thông như vứt qua cửa sổ ngày gió lớn.
Rồi tất cả truyền thông đều phục vụ bà Hillary hết mình, đánh phá Trump đêm ngày. Thế mà Donald Trump coi truyền thông chả ra làm sao cả, lại mượn sức đánh sức đã không tốn tiền mà còn chửi trên đầu trên cổ cái đám truyền thông. Từ hồi đắc cử Tổng Thống cho đến nay, hình như Trump chưa bao giờ "họp báo" khiến "bọn nhà báo" rất ứa gan, nhưng càng đánh Donald Trump thì dân càng thích Donald Trump.



Tuần vừa qua Donald Trump đã có một cú điện đàm với bà Thái Anh Văn, nữ Tổng Thống của Đài Loan. Theo sự cắt nghĩa của những người thân cận
2 bên thì cuộc điện đàm do bà Thái Anh Văn khởi xướng và Donald Trump chấp nhận, vì cho rằng "đây chỉ là một cú điện thoại bình thường, người ta mua hàng của mình bạc tỉ đô la, nay thấy mọi người chúc mừng mình đắc cử, bà ta cũng chúc mừng, mình theo phép lịch sự cũng đáp ứng cho cân xứng,  chứ có gì đâu". Nói nghe nhẹ tênh, nghe như "chả có gì sất" nhưng ai mà chịu. Biết đâu; "trước còn trăng gió sau ra đá vàng"
thì sao? Vì vậy mà chuyện mới xảy ra mấy ngày, cả nước Tàu dậy sóng như đang nhảy đầm trên lửa. Mà càng nhảy choi choi như vậy là trúng kế của Donald Trump và trúng luôn cái bẫy bén nhạy của bà Thái Anh Văn.
"Hai đứa tui đâu có làm gì đâu mà Tập Cận Bình nhào lộn lung tung như vậy?"



Tuy nhiên, nếu "giải mã" cái vụ điện đàm này chúng ta thấy Tổng Thống Đắc Cử Donald Trump đã làm một việc phải làm, một việc nằm trong kế hoạch "lấy lại những gì mà Hoa Kỳ đã cung phụng cho Trung Cộng" khiến Trung Cọng ngày càng lớn, lớn cho đến nỗi khinh khi Hoa Kỳ, muốn "ngồi lên đầu lên cổ Hoa Kỳ". Doanld Trump tự cho mình là kẻ "nhìn thấy vấn đề", nhìn thấy chỉ tại Hoa Kỳ tham lam, lý luận sóc nỗi: "nếu bán cho mỗi người dân Hoa Lục một cái bàn chải đánh răng cũng sẽ giàu chán rồi", một thị trường béo bở. Hơn nữa lúc đó còn chiến tranh lạnh, Hoa Kỳ muốn mượn tay Trung Cọng đánh Nga Cọng nên đã nghe lời thầy dùi Kissinger dưỡng hổ vi họa, Obama lại có cái lưng dẽo dèo dẹo tai hại.
Donald Trump biết đến phiên mình phải "Make America great again" nên đã cho Trung Cọng biết trước Tổng Thống thứ 45 của Hoa Kỳ sẽ cho Trung Cọng đi vào khuôn phép. Phải coi Trung Cọng chả là gì cả mới trị được Trung Cọng. Trong lúc tang gia bối rối này, Tập Cận Bình như một "con khỉ mắc phong", tự chui đầu vào cái bẫy do chính mình làm ra, rồi nhảy múa lung tung, càng nhảy càng mau kiệt sức.



"Hãy bắt chước  Đài Loan", học theo cách của Tưởng Giới Thạch lúc chạy ra Đài Loan với 2 bàn tay trắng, nhưng quyết tâm xây dựng Đài Loan thành một đảo quốc cường thịnh. Cho dân ăn để dân có sức mà làm giàu cho đất nước, để dân tự do thoải mái dân mới có những sáng kiến giúp Đài Loan giàu mạnh. Phải đảo ngược câu ngạn ngữ: "Dân giàu nước mạnh"
thay vì "Nước Giàu dân mạnh" mà bóc lột dân không còn cái khố.



Donald Trump coi sức mạnh của Trung Cọng chẳng ra chi, Trump biết tại sao Trung Cọng trở nên giàu có nhờ đâu? Nhờ Hoa Kỳ chống lưng hay tình nguyện làm cái ghế cho Trung Cọng leo lên xe hơi, máy bay.



Để giải quyết cú điện thoại giữa Donald Trump và Thái Anh Văn, cũng như hóa giải câu "Make America freat again" của của Trump, Tập Cận Bình chỉ cần một tiếng cười thoải mái: Đó chỉ là chuyện thường tình theo phép lịch sự. Tại sao chúng ta phải bắt buộc họ không sống lịch thiệp, sống hào hoa phong nhả, mà càu nhàu cả ngày khiến bộ mặt mình vốn đã khó coi lại càng xấu xí hơn?



Tuy nhiên, viên linh dược này coi bộ Tập Cận Bình khó nuốt trôi, vì cũng chính Hoa Kỳ đã làm cho Trung Cọng tự kiêu, tự mãn như trong một bài viết dạy đời của nước Pháp: "Một người mù nhưng khỏe mạnh, một gả mắt sáng nhưng lại què, tên sáng thấy tòa lâu đài diễm lệ đàng xa nên xin người mù cõng tên què lên vai. Tên này thay vì nói cho người biết những gì hắn thấy, và biết ơn người mù; lại la lớn "tao thấy tòa lâu đài đó rõ hơn mày" khiến cho người mù nộ khí xung thiêng, liệng tên què xuống đất "để xem mày còn thấy xa trông rộng hơn tao nữa hay không"? Không khéo Donald Trump sẽ liệng Tập Cận Bình xuống khỏi lưng Hoa Kỳ, lúc đó họ Tập còn hãnh diện la lớn "J'y vois mieux que toi"
nữa hay không?

Kiêm Ái


__._,_.___

Posted by: Phu Van

Wednesday, December 7, 2016

Phó tổng thống Philippines muốn lãnh đạo phe đối lập chống Duterte


Phó tổng thống Philippines muốn lãnh đạo phe đối lập chống Duterte

media
Phó tổng thống Philippines, Leni Robredo, tuyên bố từ chức bộ trưởng Gia Cư. Ảnh ngày 05/12/2016.Reuters

Phó tổng thống Philippines, bà Leni Robredo, ngày 05/12/2016 tuyên bố sẽ lãnh đạo phong trào đối lập chống lại tổng thống Duterte. Bà không tán thành chiến dịch chống ma túy với hàng loạt vụ hành quyết mà không thông qua xét xử.
Trả lời báo chí về quyết định của mình, bà Leni Robredo khẳng định rằng bây giờ « không phải lúc để sợ sệt, mà phải tin tưởng và can đảm ». Phó tổng thống Philippines như vậy đã trở thành nhân vật cao cấp nhất công khai phản đối chính sách của tổng thống Rodrigo Duterte.

Hôm Chủ Nhật 04/12/2016, bà Robredo tuyên bố từ chức bộ trưởng đặc trách Gia Cư, đồng thời tố cáo một « âm mưu » nhằm bãi chức phó tổng thống của bà. Đơn từ chức bộ trưởng của bà đã được tổng thống Duterte chấp nhận vào ngày hôm sau.

Tại Philippines, tổng thống và phó tổng thống được bầu riêng. Bà Robredo và ông Duterte thuộc hai đảng chính trị đối nghịch nhau. Theo thông lệ, phó tổng thống cũng phải giữ một chiếc ghế bộ trưởng.

Theo giới quan sát, bất đồng giữa hai lãnh đạo ở thượng tầng Nhà Nước, vốn âm ỉ từ lâu, đã thật sự bùng lên công khai từ khi ông Duterte, vào tháng trước, cho phép cải táng cố tổng thống độc tài Ferdinand Marcos như một anh hùng dân tộc.

Cộng thêm vào đó là chính sách bài trừ ma túy đẫm máu được tiến hành từ lúc ông Duterte nhậm chức, đã làm gần 5000 người thiệt mạng cho đến nay.

Vào hôm qua, bà Robredo khẳng định : « Sẽ mạnh mẽ chống lại tất cả những chính sách có hại cho dân chúng Philippines ». Bà cũng chỉ trích việc tái lập án tử hình cũng như hạ tuổi phạt tù trẻ em từ 15 xuống 9 tuổi.

Riêng về chiếc ghế phó tổng thống, bà Robredo cho là có âm mưu muốn đẩy bà đi và để chức vụ đó cho con trai của nhà độc tài Marcos, Ferdinand Marcos Junior, còn được gọi là « Bongbong ».


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Hoa Kỳ Vừa Chọn Tổng Thống Mới

 
Hoa Kỳ Vừa Chọn Tổng Thống Mới

Sơn Hà

Ở Hoa Kỳ, ai cũng được thở ra nhẹ nhỏm sau ngày 08 tháng 11 – 2016. Người ủng hộ bà Clinton hay ông Trump, gần như ai cũng mệt mỏi qua cuộc tranh cử dài 18 tháng đằng đẵng. Nỗ lực thật lớn dành cho chương trình tranh cử của cả hai bên không biết làm sao đong đếm được. Ngoài đoạn đường dài ngang nhau, các yếu tố khác thì có quá nhiều chênh lệch. Hầu hết các chi phí, ông Trump phải trang trải bằng tiền túi, trong khi bà Clinton thì có nhiều ngân quỹ yểm trợ. Bà Clinton được ông Tổng Thống đương nhiệm yểm trợ tối đa, nhưng ông Trump thì không được như vậy. Chỉ bấy nhiêu cũng đã thấy sự khác nhau lớn. Nhưng rồi, ông Trump đã đắc cử vẻ vang. Ông Trump thắng cử do những lá phiếu của công dân Hoa Kỳ.

Theo dõi tin tức, người ta thấy rõ đảng Dân Chủ yểm trợ bà Clinton tối đa, trong khi ông Trump thì "mồ côi"; dù được đảng Cộng Hòa đề cử nhưng giống như đem con bỏ chợ. Những người đồng đảng đồng chí của ông Trump thì quay lưng, trong khi đồng chí của bà Clinton thì tận tình yểm trợ. Các cơ quan truyền thông đại chúng, từ báo chí đến truyền hình, radio,... đa số chỉ yểm trợ bà Clinton. Dường như chỉ một mình FoxNews đơn thương độc mã yểm trợ Ông Trump.

Quan sát trong xã hội, sự sợ hãi bao trùm lên những người yểm trợ ông Trump. Họ không dám công khai cho biết họ sẽ bỏ phiếu cho ai. Quang cảnh một ông già Mỹ bị mấy người da màu đánh tơi bời, bởi vì họ biết ông già này sẽ bỏ phiếu cho ông Trump. Vài người chung quanh nhìn thấy mà không dám bênh vực. Có người quay phim rồi truyền đi trên Internet. Tâm lý người xem nếu có phẫn nộ thì cũng đi đến thầm lặng và ngao ngán đối với những người ủng hộ bà Hillary Clinton. Vì sợ mà họ trở nên những người thầm lặng. Trong khi đó, những người bầu cho bà Clinton thì ồn ào hơn. Họ gõ cửa từng nhà để cổ động cho bà Hillary Clinton.

Những Lá Phiếu Thầm Lặng Giúp Ông Trump Thắng Cử

Các cử tri thầm lặng hóa thành những người ủng hộ ông Trump? Hay, bởi vì ủng hộ ông Trump nên phải giữ im lặng? Dù có nói cách nào đi nữa, từ các cuộc thăm dò đến kết quả cuộc bầu cử cho thấy: không ai lần dò được các lá phiếu của cử tri ủng hộ ông Trump. Gần như các cuộc thăm dò đều đưa ra kết quả sai xa sự thật. Trong dư luận, nơi đâu cũng nghe bàn tán rằng bà Clinton sẽ chiến thắng trong cuộc chạy đua vào Tòa Bạch Ốc lần này. Các tinh tú của bà Clinton tự mãn chuẩn bị cho một ngày đăng quang rầm rộ. Trong khi ấy, ông Trump và bầu đoàn của ông vẫn miệt mài đi tranh cử cho đến giây phút cuối cùng. Những người ủng hộ ông Trump cũng tiếp tục âm thầm yểm trợ ông, như những luồng nước ngầm chảy xuyên suốt qua các tiểu bang của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, kể cả các tiểu bang xưa vẫn ủng hộ đảng Dân Chủ.

Khó ai có thể ngờ được là các vùng đất xa xôi hẻo lánh có tỷ lệ rất cao, ủng hộ ông Trump ngoài sự dự đoán của nhiều người. Theo dõi kết quả đếm phiếu, chúng ta thấy các vùng đất nông thôn càng xa thành thị càng có tiếng nói mạnh mẽ qua lá phiếu. Càng xa thành thị người ta càng ủng hộ ông Trump. Những nơi ấy không được giới truyền thông quan tâm. Giới chuyên môn thực hiện các cuộc thăm dò cũng không vói tay tới những nơi xa xôi ấy. Chỉ đến ngày bỏ phiếu, toàn thể công dân Hoa Kỳ và cả thế giới chứng kiến những lá phiếu thể hiện quyền chọn lựa người lãnh đạo cho họ trong nhiệm kỳ sắp tới. Kết quả hiển hiện trước mắt mọi người. Ông Trump đã đắc cử vẻ vang. Hiện tượng "nông thôn bao vây thành thị" xảy ra ở rất nhiều tiểu bang.

Việc tranh cử và bầu cử đã qua, nhưng nhiều vấn đề khác nảy sinh. Nhiều người ủng hộ bà Clinton không chấp nhận kết quả cuộc bầu cử. Họ tổ chức các cuộc xuống đường, gây xáo trộn ở nhiều nơi. Họ cô lập nhiều đoạn đường, gây trở ngại giao thông. Họ còn đốt cờ Hoa Kỳ và tuyên bố tẩy chay ông Trump là người vừa mới đắc cử Tổng Thống. Người ta tự hỏi: "Bầu cử để làm gì?". Qua các đoạn truyền hình, những người biểu tình cho rằng ông Trump không xứng đáng là Tổng Thống của họ. Hình như họ chỉ muốn bà Clinton làm Tổng Thống thôi. Các thành phố có sự chống đối mạnh nhất là nơi có nhiều người da màu và di dân bất hợp pháp, như Oakland-CA, Chicago-IL, Portland-OR, New York,... Họ không chỉ xuống đường ồn ào gây trở ngại cho đường phố mà còn đập phá xe hơi, đập phá cửa hàng, hôi của, trộm cắp,... Có nơi, trong đám đông biểu tình có trẻ em dưới tuổi vị thành niên cầm biểu ngữ.

Chưa biết bao giờ họ mới trả lại sự bình an cho mọi người? Mỗi khi nhìn lại cảnh đập phá, xáo trộn mà lòng ngao ngán. Bà Clinton và Tổng Thống Obama gần như chẳng làm gì để can ngăn những người tổ chức các cuộc biểu tình chống đối.

Nguyên Tắc Tuyển Cử Tổng Thống Hoa Kỳ

Những người muốn bà Hillary Clinton làm Tổng Thống nói rằng, bà Clinton đạt được tổng số phiếu, từ 50 tiểu bang cộng lại, trên toàn quốc, nhiều hơn ông Trump với số phiếu lên tới cả triệu lá phiếu. Và như thế thì bà Clinton thắng cử chứ không phải ông Trump. Họ còn lên án hệ thống bầu cử của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ không còn hợp thời nữa. Vậy hệ thống bầu cử của Hoa Kỳ như thế nào? Trong bài viết này chỉ đề cập một cách tổng quát đến nguyên tắc bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ, bầu cử các vị trí khác xin để lại các dịp sau.

Mỗi bốn năm, công dân Hoa Kỳ chọn Tổng Thống và Phó Tổng Thống Hoa Kỳ bằng nguyên tắc bầu kín và gián tiếp. Thông thường, hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa là hai đảng lớn nhất, mỗi đảng đưa ra một liên danh có hai người ứng cử Tổng Thống và Phó Tổng Thống Hoa Kỳ. Ứng cử viên của các đảng khác hoặc ứng cử độc lập, thường thường không được chú ý nhiều vì số phiếu không đáng kể. Tổng số phiếu bầu Tổng Thống là 538 phiếu Electoral Vote, ai được 270 phiếu là người đắc cử. Con số 538 là tổng số của 435+100+3. 435 Dân Biểu Hạ Viện, 100 Nghị Sĩ Thượng Viện và 3 phiếu của Thủ Đô Washington, D.C.

100 Thượng Sĩ Nghị đại diện cho 50 tiểu bang của Hoa Kỳ. Mỗi tiểu bang có hai Thượng Nghị Sĩ Liên Bang, bất kể tiểu bang ấy nhỏ hay lớn. Dân Biểu Hạ Viện thì tùy theo số dân cư, có đông dân cư thì có nhiều Dân Biểu. Tùy theo dân số trong khu vực để được có bao nhiêu Dân Biểu, nên mỗi tiểu bang có số Dân Biểu khác nhau.
Trong ngày bầu cử, các cử tri có ghi danh đi bầu, đến phòng phiếu nhận phiếu bầu, chọn xong liên danh, bỏ vào thùng phiếu. Sau khi phòng phiếu đóng cửa, các thùng phiếu được ban kiểm soát bầu cử kiểm và đếm phiếu. Toàn thể tiểu bang công bố tổng số phiếu, số phiếu bầu cho các ứng cử viên và số phiếu bất hợp lệ,... Tùy theo luật của mỗi tiểu bang, cử tri được bầu bằng thư qua đường bưu điện. Cũng có tiểu bang cho phép bầu sớm hơn ngày được ấn định cho toàn quốc.

Mỗi tiểu bang, có con số phiếu gọi là Electoral Vote đã được ấn định, ngoại trừ hai tiểu bang Maine và Nebraska. Thí dụ California có 2 Thượng Nghị Sĩ và 53 Dân Biểu, cho nên California có 55 phiếu Electoral Vote. Trong hai liên danh, ai có tổng số phiếu phổ thông (popular vote) tại California trên 50% thì người đó lấy hết 55 phiếu Electoral Vote, áp dụng nguyên tắc: người thắng thì được tất cả (winner-take-all). Và cứ thế, mỗi tiểu bang đều kiểm phiếu như thế và hai liên danh gom phiếu từng tiểu bang cho đến khi được 270 phiếu thì có thể tuyên bố đắc cử Tổng Thổng và Phó Tổng Thống của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Tính đến ngày hôm nay, chưa kể Michigan, liên danh ông Trump đạt được 290, bà Clinton đạt được 232. Nếu thắng luôn Michigan thì ông Trump được tất cả là 306. Nếu bà Clinton thắng ở Michigan thì cũng chỉ được 248.

Hai tiểu bang Maine và Nebraska có luật riêng, liên danh nào đạt được đa số của tổng số phiếu thì được 2 phiếu Electoral Vote. Những phiếu còn lại các liên danh cũng phải tranh cho từng khu vực chứ không thu tóm tất cả như 48 tiểu bang kia. Chẳng hạn như năm nay, ở Maine có tất cả 4 phiếu Electoral Vote, ông Trump thắng 1, bà Clinton thắng 3.

Trong trường hợp không ai đạt được đa số Electoral Vote phiếu thì Hạ Viện của Quốc Hội Liên Bang sẽ chịu trách nhiệm tổ chức chọn lựa theo thể thức mỗi tiểu bang chọn một trong ba ứng cử viên hàng đầu. Ai nhiều phiếu, người ấy đắc cử Tổng Thống. Và chọn Phó Tổng Thống cũng tương tự nhưng do Thượng Viện Liên Bang tổ chức.

Cử Tri Đoàn Sẽ Đem Nguyện Vọng Về Thủ Đô

Dù đã tuyên bố thắng cử nhưng cả hai liên danh phải chờ đến 19 tháng Mười Hai, khi các cử tri đoàn (Electoral College) về thủ đô để bỏ phiếu theo nguyện vọng của cử tri. Cử tri đoàn của từng tiểu bang sẽ bỏ phiếu cho liên danh mà đa số cử tri trong tiểu bang đã chọn. Tại Hoa Kỳ, chỉ có 27 tiểu bang có luật bắt buộc cử tri đoàn phải bỏ phiếu theo đa số cử tri trong tiểu bang. Ngoài ra, không có điều nào trong Hiến Pháp hay luật liên bang ràng buộc cử tri đoàn phải bỏ phiếu cho ai. Tuy nhiên, gần như luôn luôn cử tri đoàn bỏ phiếu theo đúng sự lựa chọn của cử tri trong tiểu bang. Họ dồn hết phiếu cho liên danh đã được đa số cử tri trong tiểu bang tuyển chọn.

Thành viên của cử tri đoàn thường là viên chức chính phủ trong tiểu bang, lãnh đạo đảng, hay các nhân sự hoạt động tích cực trong các mùa bầu cử Tổng Thống. Sự lựa chọn thay đổi tùy theo mỗi tiểu bang. Thường thì các nhân sự này được đề cử từ đại hội đảng trong tiểu bang. Họ đem về thủ đô, nguyện vọng của toàn thể tiểu bang. Vẫn có người còn hy vọng có thành viên nào đó trong cử tri đoàn xé rào, bầu ngược với đa số cử tri. Tuy nhiên, lần này cần phải có 40 người xé rào thì mới có hy vọng đảo ngược kết quả. Trong quá khứ chưa từng có một lần nào kết quả bị đảo ngược do cử tri đoàn không thực hiện lời hứa của mình.

Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ có thể thức tuyển chọn Tổng Thống phức tạp so với các quốc gia khác trên thế giới. Tuy nhiên, nhờ đấy mà các công dân trong các tiểu bang dù nhỏ hay lớn đều có tiếng nói ngang nhau. Và cũng nhờ vào nguyên tắc tuyển cử này mà Hoa Kỳ tránh được sự áp đảo của các thành phố lớn, nơi có đông đúc cư dân hoặc bị ảnh hưởng bởi các luồng dư luận từ các thế lực chính trị.

Sau mỗi lần bầu cử Tổng Thống, người dân Hoa Kỳ đều phải trải qua những cơn chấn động diễn ra hàng ngày tưởng chừng không bao giờ chấm dứt. Trong khi bên ngoài có các cuộc xuống đường phản đối thì bên trong, chính quyền lại bận rộn thay đổi người cũ, chọn lựa người vào nội các mới. Rồi cũng như nhiều lần trong quá khứ, đất nước này phải hướng đến tương lai; cả nước phải bận rộn vì đường đời trước mặt. Các chính trị gia thì có kế hoạch riêng của họ: phải đối diện với thế giới và toan tính cho cuộc chạy đua khác, trong bốn năm tới.

Sơn Hà
Nov.2016




__._,_.___

Posted by: <thongtin

Tuesday, December 6, 2016

Cuộc thảo luận “lãng mạn”

 

Cuộc thảo luận “lãng mạn”

Hạ Đình Nguyên

Hôm nay, thứ 2, ngày 28/11/2016.
Các cuộc thảo luận trước đã diễn ra khoảng một tháng nay, giữa một nhóm các cụ cựu cán bộ Thành đoàn Sài Gòn – Gia Định thuở xưa. Nó diễn ra theo tôi biết là hợp pháp, nghĩa là có đèn xanh được bật từ công tắc ở trên, được chủ trì bởi một lão đồng chí đứng đắn, là chủ nhiệm Câu lạc bộ. Tổng số có mặt hôm nay dưới 20 vị. Họ phần đông đều kinh qua nhà tù Côn Đảo, kinh qua nhiều chức vụ quan trọng khác nhau ở cấp thành, có cả ở cấp Trung ương, ít nhất là hai vị, từ sau 30/4. Nhưng tại sao họ lại quy tụ ở Câu lạc bộ này của Thành Đoàn để bàn về đề tài “dân chủ và thực thi dân chủ”, mà không không gặp nhau ở đơn vị khác có thế giá hơn?

Vì nhiều lý do.
Có lẽ tại đơn vị này họ gặp nhau vào thời trai trẻ, sung sức và máu lửa, sống chết có nhau, chưa có chức quyền, tài sản và các thứ vẻ vang khác như sau này. Đó là một thời tin yêu và trong sáng. Những cuộc hội tụ này thật quý báu, và đáng cảm động. Nhiều vị hết khả năng tự “tham gia giao thông”, phải đi bus, xe ôm, có vị đi xe ba bánh tự chế, cũng có một ít còn cưỡi hai bánh được. Cũng có vị đi xe hơi riêng nhưng không có điều chi đáng nói, nó bình thường trong xã hội Việt Nam hôm nay. Có gì lạ đâu, một xã hội được gọi là xã hội chủ nghĩa, theo học thuyết mác-xít, với hơn 40 năm “Độc lập Tự do” và “kinh tế thị trường” (có định hướng xã hội chủ nghĩa) do Đảng Cộng sản Việt Nam độc quyền lãnh đạo, một xã hội mà ông Ngoại trưởng Hoa Kỳ Kerry gọi tên hơi khó nghe, là xã hội “tư bản cuồng nhiệt”, và ông nói là ông không nghe “hơi thở” nào của chủ nghĩa Cộng sản.

Nhìn thành phần của các bô lão, tôi tự hỏi một lần nữa, các vị hội tụ cùng nhau vì mục đích gì? “Dân chủ” và “thực thi dân chủ” có vấn đề gì để phải bàn, khi mà nó có vạn lần hơn các loại dân chủ khác? Hay vì “cái tình” của thuở xưa, vì cái trăn trở của hôm nay, vì sự mâu thuẫn nội tâm của lý tưởng và hiện thực, vì muốn thu xếp cho sự bình an, và khớp nhau của lý trí và sự đời…? Hay chỉ muốn bảo vệ quan điểm gắn với danh phận quá khứ của mình cùng với vị trí tương xứng và danh dự hôm nay? Có thể có một tỉ trọng khác nhau của các yếu tố trên ở mỗi người. Dù tâm thái có khác nhau, tất cả rất đáng trân trọng. Những con người ấy chưa chết về mặt tinh thần. Nếu đã chết (về mặt tinh thần) thì lụm cụm đế đây để làm gì! Có vị trong số ấy đã đến Đại học Y tình nguyện làm đơn hiến xác cho y học.

Đề tài hôm nay, bàn về “dân chủ”, đã là phiên thứ 4 thứ 5 gì đấy. Có người tình cờ rủ tôi đi dự. Bản thuyết trình do anh Tư B soạn và gởi cho cho các vị đọc trước. Tôi cũng được sự đón chào bình yên của chủ tọa và các thành viên, vốn cũng đều được quen biết một thời.

Đề tài dân chủ quả thật rộng lớn. Nó mênh mông. Cách trình bày “nói miệng” như thời xưa ở rừng rất khó nắm, khó phân. Có phê phán, có phản biện, có bào chữa, có bất bình, có công kích. Lại có nguyên lý, có sự kiện trộn lẫn vào nhau. Có cái tán thành, có cái không tán thành, có cái lơ lửng, có cái ẩn cái hiện.

Toàn cảnh nói chung là phong phú và không căng thẳng, không như những lần trước cách nay vài năm cũng tại nơi này. Hình như ai nấy cũng có ý tương nhượng và dung hòa (ít nhất về thái độ và lời lẽ). Phải chăng, đó là bước tiến về ý thức chấp nhận sự khác biệt, chịu được sự khác biệt, có thể do tác động phần nào của khẩu hiệu được đề cao trong thời toàn cầu hóa chăng. Không khí thân tình và dễ chịu. Và ngay cả việc mở diễn đàn này để “trao đổi” tại nơi đây, với tinh thần nhẹ nhàng, e dè, cho dù chỉ diễn ra trong nhóm quen thân và không đại trà, cũng là một sự chuyển động đáng kể so với trước. Cũng có thể là một cách ứng phó, thăm dò tư tưởng nội bộ (trong giới hưu trí) từ cấp trên chủ trương chăng? 

Dù như thế cũng là điều đáng hoan nghênh.

 Nó mở he hé, cẩn thận, kín đáo, có thể gọi là chút e thẹn cũng được, về một sự “đối thoại” từ Đảng đang cầm quyền với một số về hưu có tư tưởng bất đồng về phương diện nào đó, trong khung lo lắng được gọi tên là “tự chuyển biến”, “tự chuyển hóa” mà theo nghĩa lớn của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, là nguy cơ nghiêm trọng.

Nếu có mục đích này của cấp trên, và ngoài mục đích này, thì những thành viên tham gia diễn đàn có mong muốn gì khác hơn không? Có phải muốn góp ý để cùng nhau “chuyển hóa” và đấu tranh cho một sự thay đổi tiến về hướng dân chủ hơn, cởi mở hơn, ít tham nhũng hơn, ít nhũng nhiễu hơn, ít màu mè hơn, ít phong kiến hơn, ít lạc hậu hơn, v.v.? Giả định rằng ý muốn của cấp trên là thế, và ý muốn ở dưới của các thành viên là thế, thì các cuộc trao đổi ấy tôi ngờ đã trở nên rất “lãng mạn”. Sự lãng mạn ấy thuộc về nhóm thành viên được mời tham dự với cái tuổi từ 70 đến trên 84, là đáng cảm động và đáng yêu về sự chân phương của mình. Và cuối buổi thảo luận, qua kết luận của chủ tọa, giả định trên đã đúng sự thật.

Nội dung được đề cập, có thể tóm tắt hai cách nhìn xoay quanh ba chủ đề:
Cách nhìn 1
1- Tình trạng mất dân chủ diễn ra trầm trọng và khắp nơi, là nguyên nhân của mọi suy thoái. Sự mất dân chủ ngay trong Đảng – vi phạm điều lệ Đảng – đồng thời cũng là mất dân chủ đối với nhân dân. Quyền lực phải thuộc về nhân dân thông qua cơ chế dân chủ đích thật, chứ không thể tiếp tục “dân chủ quy hoạch treo”.

2- Tham nhũng, hủ hóa của giới cầm quyền là tệ nạn của quốc gia, là hệ quả của cơ chế độc quyền sinh ra.
3- Chủ nghĩa xã hội là ảo tưởng, làm khánh kiệt và tụt hậu đất nước, làm ngu dân, đồng thời đưa đến nguy cơ lệ thuộc ngoại bang. Điều 4 Hiến pháp không thể tồn tại. Tam quyền phân lập là cốt yếu. Phải xác lập quyền ứng cử và bầu cử lành mạnh.

Cũng có ý kiến cần đa đảng, hoặc hai đảng, hoặc trở lại Hiến pháp 1946, so ra, nó chưa lạc hậu với thời gian, lại vượt trội nhiều mặt so với những bản Hiến pháp đã chỉnh trang từ khi Cách mạng thắng lợi và đất nước thống nhất. Cũng có nghĩa là Đảng phải thay đổi cấp bách để tránh tai họa cho nhân dân, tiền đồ cho Tổ quốc và cả cho Đảng. (Có câu nói hay: Đảng tự cho mình tài giỏi, rất tự tin nhưng sợ nhân dân nên không dám tổ chức bầu cử minh bạch).

Cách nhìn 2 (thông qua kết luận của cụ chủ tọa)
1- Dân chủ, phải là dân chủ tập trung như lâu nay, mới có sức mạnh. Nhờ đó, và với đường lối đúng đắn, mà ta đánh thắng các đế quốc xâm lược. Không thể đi theo dân chủ tư sản. Xã hội nào cũng có giai cấp. Giai cấp nào cầm quyền thì phải theo quan điểm và quyền lợi của giai cấp ấy. Giai cấp cầm quyền hiện nay cũng rất quan tâm đến lợi ích của các giai cấp khác, và lợi ích dân tộc.

2- Tham nhũng hiện nay là có, thậm chí trầm trọng, nó phản ánh mặt trái của kinh tế thị trường như một thuộc tính, nó phải có thôi. Nhưng Đảng đang cương quyết chống, từng bước có hiệu quả. Không thể nôn nóng trong một sớm một chiều là được ngay.

3- Cần hiểu Chủ nghĩa xã hội là bước quá độ, khi ta chưa phải là nước phát triển công nghiệp hiện đại mà “đi lên” Chủ nghĩa xã hội, nên còn mang theo những tàn tích yếu kém là không tránh khỏi. Không có nước xã hội chủ nghĩa anh em hỗ trợ, nên hoàn cảnh ta chưa có tiền lệ, nên không thể so sánh đơn giản. Cần phải có ý chí, kiên trì và sáng tạo. Trong giai đoạn quá độ, ta tích lũy những điều kiện cần thiết.

 Vì thế phải “tập trung dân chủ” để vượt qua khó khăn này, vừa làm vừa sáng tạo. (Có tiếng nói nhỏ: “Dân làm sai thì tan gia bại sản và vào tù. Đảng làm sai thì rút dây kinh nghiệm dài thòng, có phê bình và có bài học hay, cũng có thể… phân công chạy trốn để làm sạch Đảng”). Chủ tọa tiếp tục: Quốc gia nào cũng có đảng của giai cấp lãnh đạo, nhưng không nói ra. Điều 4 Hiến pháp là sự dũng cảm của Đảng, đã nói thật, nói công khai sự thật mà các nước tư bản thường giấu giếm.

Có ba người gật đầu và chen vào: “Đúng thế, là sự dũng cảm, rất dũng cảm”. Có người khác nói nhỏ thêm vào: “Cũng là trắng trợn nữa”. Chủ tọa tiếp tục: Về “tam quyền phân lập”, ta không dùng cụm từ ấy. Tam quyền thì cần thiết, phải có. Nhưng phải là “Tam quyền phân công”. Phải có Đảng phân công và kiểm soát.

Cách nhìn 2 này, do người ghi ghi tóm tắt, không đầy đủ nguyên văn, nhưng ý tứ là như thế. Nó trọn vẹn, đầy đủ, chặc chẽ. Muốn rõ hơn về phát biểu này, thì cứ đọc ở giáo trình trường Nguyễn Ái Quốc trung ương, rất rõ.
Qua buổi gặp gỡ, riêng tôi càng hiểu thêm, lý do vì sao các quan chức trung cấp, cao cấp, phần lớn họ đều tỏ ra sự tự tin, tự hào, hãnh tiến đến độ hiên ngang trên các diễn đàn, cùng sự tiến triển sâu rộng của cái – có lẽ gọi không đúng tên – là “tham nhũng”, mà thật ra là nó vận hành hợp pháp hợp lệ, hợp với nguyên lý về “giai cấp cầm quyền”. 

Họ đã được trang bị một thư lý luận rất mạnh mẽ, vững và chắc. Điều mấu chốt nhất ở đây, là: Xã hội nào cũng có giai cấp. Chính quyền luôn là của giai cấp cầm quyền, nó hành xử theo quan điểm và lợi ích của giai cấp ấy, và… có tính đến lợi ích của giai cấp khác và quyền lợi của toàn dân tộc… Tôi cũng thầm ngưỡng mộ sự dũng cảm ngang tầm sự trắng trợn. Tôi cũng nhờn nhợn để hiểu sâu sắc thêm thế nào là tính “kiên định” rất đáng phục, bất chấp trời mưa trời gió.
Cách nhìn 2 này có ba thành viên tỏ rõ nét hài lòng với chủ tọa. Một vị trong số này – người thuyết trình, anh Tư B – đã bổ sung thêm, xem là ý kiến thêm cuối cùng, trước khi từng vị đứng lên rời ghế: “Nhắc lại anh em, ta phải phát biểu với tư cách là đảng viên, và với mục tiêu là xây dựng Đảng”. Ông nói rất nghiêm trang, với trọn niềm tin.

Tôi nhớ lại, vào lúc mở đầu phiên họp, vị chủ tọa đã nói, hôm nay phải là phiên họp cuối cùng để đúc kết, không còn thời gian để kéo dài. (Tôi hiểu là ông đang cần hoàn thành báo cáo). Với những lời lưu ý trên, có lẽ các thành viên tham dự khác cũng đã sáng rõ một điều gì!

Buổi trao đổi nồng nhiệt đã kết thúc vui vẻ, thân tình, trọn buổi sáng. Như cơn gió lành bay qua. Cái đọng lại bên trong mỗi người là chuyện riêng.

Tôi cũng đứng lên ra về, nghĩ thầm, toàn thể những người trong cuộc hội thảo bỏ túi này đều là người rất “lãng mạn”, gồm cả hai phía có cách nhìn khác nhau. Các sắc màu đã “bổ sung” cho nhau để bức tranh không còn quá đơn điệu.
Nếu không lãng mạn, sao hầu hết họ đều là những cựu tù nhân Côn Đảo? Bởi từ lâu đã có cụm từ “lãng mạn cách mạng mà!!! Tôi nhớ hình ảnh những con chim én đang chao lượn trên bãi cỏ trước những căn phòng cấm cố đìu hiu của nhà tù thuở xưa, mà những tù nhân trẻ từ trong bó gối nhìn ra! Cuộc thảo luận hôm nay lờ mờ như tái hiện trong khung cảnh ấy.

Cũ lắm rồi, những chàng trai và cô gái của nửa thế kỷ trước!
Khi lấy xe ra về, tôi phải nhờ anh Bảo vệ “rút” giùm chiếc xe ra khỏi hàng và quay sẵn đầu xe theo hướng đi. Vì sức của mình hơi yếu. Lại thầm nghĩ: Ngày xưa không phải là hôm nay. Hôm nay không thể là ngày xưa.

H. Đ. N.
Tác giả gửi BVN.
__._,_.___


Posted by: Dien bien hoa binh <

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link