Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, April 2, 2017

Lá Thư Úc Châu: Cùng tắc biến!

  

Lá Thư Úc Châu: Cùng tắc biến!

Đoàn xuân thu

 
Chuyện rằng: Tới giờ cơm chiều, một bà mẹ Úc ra trước cửa nhà, rống họng kêu John tới bảy lần Thì 7 thằng cu sàn sàn nhau, cách chỉ một cái đầu, chạy ùa về nhà.
Anh yêu, em mới quen ngoài quán rượu đến chơi nhà, thắc mắc hỏi: “Sao đứa nào em cũng đặt tên John hết ráo vậy?” “À cho dễ nhớ mà!”
“Rồi em muốn gọi riêng từ đứa thì phải làm sao?” “Dễ ợt! Em sẽ gọi ‘họ’ của nó!” Té ra 7 thằng nhóc nầy cùng mẹ nhưng lại khác cha.
Chuyện đó nó hơi là lạ với xứ ta; nhưng ở xứ Úc nầy nó là chuyện hàng ngày ở huyện. Vì chữ có câu rằng: “Không chồng mà chửa mới ngoan. Có chồng mà chửa thế gian sự thường!”
Ở nước Úc phúc địa nầy đây! Đèn nhà ai nấy sáng! Chuyện có chồng, có con là chuyện riêng tư của từng chị em mình! Không có ai rỗi hơi mà chỏ mỏ vô giường của hàng xóm.
Đời em em muốn sống làm sao thì sống? Muốn lấy ai thì lấy; muốn bỏ ai thì bỏ. Đó là cái quyền của em. Chánh quyền, xã hội hay ngay cả ông Trời cũng không có quyền nói vô nói ra, kiểm điểm phê bình gì ráo trọi.
Đẻ nhiều vậy Úc nó còn mừng! Vì dân số Úc chỉ hơn 24 triệu một chút mà số sinh cứ giảm mà số tử cứ tăng thì trước sau gì nước Úc cũng bị diệt vong; nên chánh phủ lo sợ lắm chớ
Tuy nhiên ở cái xã hội công nghiệp nầy mấy em bận đi làm kiếm tiền, đâu có ai ở không… mà đẻ?!
Vì nuôi một đứa con nít từ khi lọt lòng đến năm 16 tuổi, hơi cứng cựa để tự vỗ cánh bay vào đời… thì tốn mỗi đứa xỉu xỉu tới nửa triệu đô!
Nào tiền ăn, tiền quần áo, tiền gởi nhà trẻ, tiền đi học, tiền đồ chơi rồi tiền đi nghỉ lễ hằng năm. Đó là không kể tiền khám răng, tiền mua thuốc uống lúc ốm đau… Hầm bà lằng vô số thứ phải chi. Nên chị em mình nín đẻ là vậy!…
Chánh phủ Úc bèn đem tiền ra dụ khị, khuyến khích chị em ta nên vui hưởng chuyện tù ti tú tí và đừng quên làm cái nghĩa vụ thiêng liêng, phục vụ tổ quốc mến yêu là sản xuất cho thật nhiều cu tí…
Nhưng trong bụng chánh phủ chỉ muốn cái đám thu nhập cao, đám dân nhà giàu đẻ thôi, đẻ nhiều tự nuôi con, không xin trợ cấp gì ráo…
Còn đám dân nhà nghèo, làm ơn tốp tốp lại; chứ đẻ như gà, cục tác một tiếng ra một đứa, đông như quân Nguyên, ngân sách phải è cổ ra gánh là gãy xương đòn gánh; hết gánh luôn!
Bụng muốn vậy nhưng chánh phủ không dám nói tách bạch ra vì sợ dân nó chửi là không ‘fair’, tức bất công, chống lại nguyên tắc bình đẳng của Hiến pháp Úc, là rắc rối to…là mất thế cầm quyền trong kỳ bầu cử tới như chơi hè!
Không dám công khai kêu dân nghèo bớt đẻ… thì chánh phủ Úc chơi kiểu ma lanh là đẻ vẫn cho tiền, cùng lúc lại cắt trợ cấp nuôi con của các bà mẹ Úc nghèo bỏ chồng hay bị chồng bỏ mà chữ gọi là ‘single mum’!
(Mấy thầy thông dịch Việt Nam dịch rất bay bướm là mẹ đơn thân. Còn tui, tui dịch là mẹ cu ky!)
Dĩ nhiên đời mà! Cuộc sống đã khổ, phải giật gấu vá vai. Tiền có bữa nay mai lại hết; ai mà không cự nự chớ?
Nhiệm vụ của chánh phủ Úc là thâu thuế người đi làm rồi đem giúp lại người thất nghiệp, sống cầm hơi chờ ngày mai trời lại sáng. (Sáng đâu không thấy mà thấy tối hù tương lai nên mấy em la bài hải cũng là phải phải!)
Chẳng hạn như em Jessica Russell, sống ở khu nghèo miền Tây Sydney mới có 25 tuổi thôi, mà một nách đã hai con!
Không biết thằng đồng tác giả hai tác phẩm nầy nó trốn biệt đi đâu mà không chịu đóng tiền ‘child support’, tức tiền trợ cấp nuôi con, (hay thằng chả cũng ăn thất nghiệp luôn nên mậu lúi?) làm em phải cực kỳ khốn khổ dựa vào tiền sữa của nhà nước cho, để nuôi hai thằng nhóc tì chỉ mới vừa lên 2, 3 tuổi.
Em Jessica ca bản nhạc buồn, con cá nó sống vì nước nghe đến đứt ruột như vầy: “Em phải trả tiền chợ mỗi ngày… tiền mướn nhà, tiền điện thoại di động, tiền nước, tiền điện, tiền ga, tiền xăng, tiền thuế đường, tiền bảo hiểm xe hơi…
Phần em hai tuần chỉ được $552.60. Hai thằng cu em, mỗi đứa được $260.
Tổng cộng cả nhà em chỉ được hơn 1000 đô hai tuần. Một tuần chỉ khoảng 500 đô; ngày chỉ 70 đô thôi. Chính vì vậy rút tiền trợ cấp ra trả hết ráo, em chỉ còn đúng có 50 đô cầm hơi cho đến tiền đợt tới! Hu hu!
Rồi giờ chánh phủ Liên đảng của Malcolm Turnbull chơi ác như vầy ai mà chịu nỗi chớ?
Hai đứa con em đang ngụp lặn; chỉ có cái lỗ mũi ló lên khỏi mặt nước để thở mà giờ mấy ông bà chánh trị gia nắm giò tụi nó kéo xuống nữa hay sao?
“Hai thằng cu của em là tối quan trọng, nhất đời em. Đời em, em không ‘care’ (lo) nhưng đời chúng ít nhứt phải no, có đồ ăn, phải ấm, có quần áo mặc, phải tắm, có tiền trả tiền nước, phải có điện để mấy đứa nhỏ không phải sợ ma…
Đừng có rầy sao em suốt ngày ngồi nhà, uống bia và coi tivi không à nhe. Em đợi con em lớn lên một chút là em đi học làm cô mụ để giúp mấy chị em Úc khác sản xuất thật nhiều baby, mầm non của tổ quốc thân yêu chúng ta trong tương lai…
Tăng trưởng kinh tế Úc liên tục suốt 25 nay rồi nhưng ai ăn không hè. Tại sao giờ bắt tụi con em phải chịu…?”
Theo thống kê cho biết em Jessica nầy chỉ làm một trong khoảng 3 triệu dân Úc, chiếm tới 13, 3% dân, và có hơn 731 ngàn con nít chiếm 17% đám xây lố cố đang sống dưới mức nghèo khổ.
“Đơn thân một nách hai con. Vất vả như thế, ‘đá’ còn phải đau!”
Nên các tổ chức binh vực phúc lợi cho tầng lớp thiệt thòi ở nước Úc kêu gọi chánh phủ dẹp cái kéo đi; đừng cắt vào số tiền còm cõi của bà con mình nghèo mạt nữa.
Nhưng chánh phủ nói rằng: “Đang nợ ngập đầu nè, không cắt cũng đâu có được, tiền đâu mà trả?”
Mấy năm trước, Tàu Cộng nó cần khoáng sản, nên Úc chỉ đào đất lên mà bán. Công ty thâu tiền nhiều, đóng thuế nhiều, hỏng nói làm chi! Giờ Tàu nó bớt mua quặng mỏ rồi.
Đào đất hỏng được giờ Úc chỉ còn có nuôi bò, nuôi heo mà bán ra nước ngoài thôi. Thịt bò thì bán cho Nam Dương, vì nó theo Hồi giáo! (không có ăn thịt heo). Còn thịt heo của cựu Thủ tướng Úc Paul Keating thì bán cho Tàu Cộng.
Dân nó cả tỉ rưỡi người! Thịt heo, thịt bò nó đều quất láng!
Thị trường ăn heo, bò của Tàu A Man thấy lớn vậy nhưng so với quặng mỏ thì tiền thuế thu hỏng được bao nhiêu.
Nên xin quý ‘single mum’ hãy thắt lưng buộc bụng, mua cái sợi dây nịt nhỏ nhỏ một chút được hông?
Năn nỉ coi bộ không xong, Chánh phủ Liên đảng bèn lên mặt dạy đời rằng:
“Cách thức tốt nhất để đối phó với vấn đề nghèo khó ở trẻ em, là phải có một nền kinh tế mạnh mẽ, bởi vì có nhiều trẻ em lớn lên trong các gia đình, trong đó một hay nhiều cha mẹ và có thể cả ông bà, không có công việc nào cả”.
“Vì vậy chúng ta phải khuyến khích họ tham dự vào lực lượng lao động”.
Nghĩa là than nghèo thì đi kiếm việc làm đi; chớ đừng ngồi nhà uống bia, xem ti vi hay ra biển ‘sex, sea và sand’ (chơi, sóng biển và cát trắng) nhe!
Nhưng tui hỏi ông chính phủ một câu rất ngặt là: “Việc làm ở đâu mà biểu mấy em yêu của tui đi kiếm chớ?”
Thật ra không phải chỉ mấy em ‘single mum’ là bị cái chánh phủ nầy nó gõ đầu mà ngay cả mấy ông già, bà lão đang ăn tiền già, tiền hưu cũng bị cái kéo nầy nó thò vô túi để cắt…
Cả một đời cày sâu cuốc bẩm, đóng thuế đều đều cho ngân sách mà tới già, hết xí quách về ăn tiền già mà nó cũng hỏng để cho yên.
Bà con ơi chính vì vậy mà đúng ra tui đã tới tuổi về hưu, vui thú điền viên cùng má sắp nhỏ; vì đời càng ngày càng thun lại, hỏng biết đi ra đi mãi mãi ngày nào? Nhưng tui vẫn còn chưa dám tháo ách, cởi cày đó nha! Thôi còn sức là mình còn làm cu li; chừng nào đi thì rảnh nợ…
Người Việt mình dễ thương vậy đó đến đây là đóng góp hè chớ không thèm chơi cái kiểu: cái khó nó ló cái ma lanh, ăn gian trợ cấp của chánh phủ (tiếng Úc nó nói là: smart ass; ass là cái mông, smart là khôn lõi)
Nhưng Úc rặt thì khác! La làng không ai cứu thì mình phải tự cứu mình thôi! Như hai cặp Úc già trong câu chuyện dưới đây:
Hai vợ chồng Úc già đã trên 70, đến một phòng khám chuyên khoa về rắc rối trong đời sống tình dục.
Bác sĩ hỏi: “Tôi có thể làm được gì cho quý vị đây?”
“Bác sĩ có thể chứng kiến lúc tụi tui ‘se chỉ luồn kim’ với nhau được không?”
Hai cặp lông mày của bác sĩ dựng đứng lên, vẻ ngạc nhiên; nhưng trong bụng thầm nghĩ ông già nầy kinh nghiệm chiến đấu ở trên giường còn quá cha tui; mà bày đặt đến gặp mình nhờ tư vấn về nghệ thuật ái ân nữa chớ! Thôi được!
Xong chuyện. Bác sĩ chẩn đoán: “Không có gì trục trặc hết ráo nhe!” “Chúc may mắn; tiền công của bác sĩ là 50 đô!”
Tuần sau, đến hẹn lại lên, hai cụ lại tới. “Cũng không có trục trặc gì ráo! Và tiền công của bác sĩ là 50 đô!” Rồi nhiều tuần liên tiếp, đến hẹn lại lên, y hịt vậy.
Vị bác sĩ đâm nghi ngờ bèn hỏi: “Xin lỗi! Tới giờ tôi cũng không hiểu hai ông bà muốn tôi chữa bịnh gì?”
“À bịnh viêm túi! Vì chánh phủ Liên đảng của Malcolm Turnbull thẳng tay cắt trợ cấp của người già!” “Thưa bà nói sao tôi không hiểu?”
Thì cụ ông chen vô, ăn cơm hớt: “Có gì đâu mà không hiểu. Chẳng qua, bà ấy có chồng; nên tui đâu tới nhà em được. Tui cũng có vợ; nên em cũng không thể đến nhà tui được. Đi khách sạn hạng xoàng nó tính 175 đô; khách sạn hạng sang nó tính tới 210 đô.
Thế nên tụi tui làm chuyện đó ở đây; bác sĩ tính 50 đô! Xong, tụi tui còn được Medicare, tiền trợ cấp y tế, của chánh phủ Malcolm Turnbull bồi hoàn cho 40 đô!
Cuối cùng, hai đứa tui chỉ tốn có 10 đô, em trả 5 đô; tui trả 5 đô thì ngu sao mà hỏng làm chớ?”
Thế nên: “Cùng tắc biến, cái khó nó ló… cái ma lanh!”… là vậy đó mấy ông anh mình ơi!

Đoàn xuân thu
Melbourne
__._,_.___

Posted by: "Patrick Willay

Bạo lực súng đạn ở Chicago

Bạo lực súng đạn ở Chicago

Phan
Inline images 1
Thời gian qua, trên những trang báo lớn ở Mỹ thường chạy những hàng tít lớn về vấn nạn bạo lực súng đạn ở thành phố lớn thứ ba của nước Mỹ là thành phố Chicago, thuộc tiểu bang Illinois. Thành phố có mười triệu dân và rất xinh đẹp, hữu tình về du lịch; lại sầm uất về thương mại; mạnh mẽ về kinh tế; thành phố ấy lại còn có tên riêng khá lãng mạn là thành phố gió – The Wind City.
Nhưng câu hỏi vừa nhức nhối, vừa nóng bỏng về thành phố gió được đưa ra trong thời gian qua lại u ám: What’s the root cause of Chicago’s gun violence crisis? Nguyên nhân cơ bản (cội rễ) của nạn bạo lực súng đạn của thành phố gió này. Vâng, thành phố gió dạo gần đây nổi trội cấp quốc gia trên các mặt báo lớn lại về một vấn nạn đặc thù Mỹ là súng đạn tự do và hậu quả của nó. Khiến người ta không thể bình chân như vại được nữa. Chưa bao giờ Chicago đối diện với con số tử vong do súng gây ra nhiều như hiện nay. Phải chăng do súng ống lan tràn ở đây hay còn vì lý do, nguyên nhân nào khác nữa!
Với người dân, họ chỉ biết mỗi lần có tiếng súng nổ là máu đổ xuống hè phố, trong siêu thị, ngoài quảng trường, phòng trà, hộp đêm… Ai đó vội vã gọi tổng đài 911. Nhanh lên. Súng. Bắn. Máu. Nhanh lên. Địa điểm xảy ra án mạng… Tiếng nói đứt khúc, hụt hơi, bởi kinh hoàng. Vâng. Tổng đài 911 hỏi những câu thật cần thiết. Bạn có an toàn không? Kẻ cầm súng đã chạy đi hay vẫn còn ở đó? Có bao nhiêu người bị bắn? Xin cho biết nơi đã xảy ra án mạng…?
Sau đó là còi hụ. Là những chiếc xe cảnh sát hú còi, bật đèn quay náo động những con đường. Ban ngày đã thế. Về đêm lại càng thêm lo âu hơn trong bóng tối phủ trùm với ánh đèn xe chớp như xé tan sự yên lặng của nơi bình yên đã tới hồi máu chảy, thịt rơi…
Xe cảnh sát hú còi, xe cứu thương hú còi, xe cứu hỏa cũng hú còi lao đến hiện trường. Chẳng mấy chốc, sự ồn ào, hỗn loạn tại hiện trường tăng lên gấp bội. Đội ngũ cảnh sát sẽ vội giăng mắc băng keo màu vàng có hàng chữ “crime scene – hiện trường gây án” để khoanh vùng cho công việc điều tra sau đó.
Nạn nhân thì nằm trên vũng máu.
Hung thủ có thể đã bị bắn gục hoặc biến mất!
Chỉ còn lại là những người hiếu kỳ đứng nhìn, chứ dân Mỹ chính thống thì họ đã tránh xa hiện trường càng nhiều càng tốt! Những người hiếu kỳ có thể là nhân chứng nhìn thấy tận mắt những gì đã xảy ra. Có thể là người qua đường nên biết vừa có vụ nổ súng xảy ra.
Và…
Xe cứu thương lao đi. Nhiệm vụ của họ là tranh giành từng giây từng phút với tử thần mong cứu được mạng sống của người bị thương (bất luận người đó là nạn nhân của vụ nổ súng hay đó là kẻ đã siết cò súng để gây nên thảm hoạ không ngừng ở thành phố gió – Chicago City). Từng giây phút bỗng trở nên quý giá vô cùng. Cầm máu. Hô hấp nhân tạo. Truyền nước biển. Theo dõi từng diễn biến một…
Tin lan nhanh như chớp trong thời đại xa lộ thông tin và điện thoại thông minh. Đội ngũ phóng viên của những Đài truyền hình địa phương đến thật nhanh. Họ không thể bỏ lỡ cơ hội đưa tin càng sớm càng tốt. Lớn như Chicago sẽ có ít nhất là ba bốn đài truyền hình. Đài nào cũng muốn có tin nóng hổi nhất. Thế là những bản tin được loan đi. Trong khi đó Chicago Police Department, viết tắt là CPD, chỉ Sở Cảnh Sát Chicago sẽ rất ư bận rộn. Một nhóm cảnh sát đặc nhiệm sẽ được cắt cử đến để thụ lý hồ sơ vụ án vừa mới xảy ra. Họ có nhiệm vụ tìm đến những cá nhân có liên quan để sớm tìm ra nguyên nhân, động cơ nổ súng, và xác định ai là kẻ tình nghi và ai là nạn nhân?
 Sau đó tùy mức độ nghiêm trọng của vụ việc, cảnh sát sẽ có cuộc họp báo với cánh truyền thông. Và không lâu sau đó nhiều tờ báo lớn của nước Mỹ sẽ loan tin.
Đại khái đó là những gì sẽ xảy ra khi có án mạng. Nhưng câu chuyện bên trong. Người thân của nạn nhân (có thể cả hai bên: người bắn và người bị bắn) sẽ đau khổ trước cái tin họ không muốn xảy ra với người thân của mình. Rồi thì: Nước mắt. Bàng hoàng. Nghẹn ngào. Những câu hỏi: Hả? Tại sao lại xảy ra như vậy? Có đúng là xảy ra trên con đường đó, tại thành phố Chicago nữa sao? Tại sao chứ?
Ẩn chìm bên dưới tất cả những gì bạn thấy (có vẻ rất quen thuộc như đã mô tả ở phần trên) là những câu hỏi hóc búa đối với những nhà làm luật và giới hữu trách đang thực hiện và giám sát những bộ luật hiện hành. Những người quan tâm đến sự an toàn của người dân, không chỉ là các nghị viên, sở cảnh sát, các mục sư hay linh mục của những ngôi thánh đường, mà là những công dân của Chicago. Họ bất bình. Họ lo lắng. Họ cảm thấy bức bách vì không lẽ Chicago sẽ bất lực trước cuộc chiến chống lại súng đạn (war on guns) hay sao. Lẽ nào? Khiến ai cũng tự hỏi phải làm gì bây giờ?
Stephanie Armas – cư dân thành phố Chicago đã từng trả lời đài truyền hình vào năm ngoái: “Hơn 500 con người từng sống tại thành phố này nhưng giờ không còn nữa chỉ bởi vì bạo lực vô nghĩa. Con người đã không còn coi trọng mạng sống của người khác nữa rồi!”

Áp dụng triệt để hơn nữa những biện pháp mạnh tay ư? Đặc biệt là với những kẻ đã từng có tiền án nghiêm trọng với súng đạn. Hay không thể để tình trạng kẻ phạm tội được xét xử quá nhẹ. Về mặt này, Chưởng lý tiểu bang của Hạt Cook Anita Alvarez cho biết: “Toà án Chaicago xét xử quá nương tay cho những vụ bạo lực súng đạn nên đó cũng là nguyên nhân của tệ nạn trên ở Chicago.” Liệu đây có phải là cách hay nhất và có hiệu quả nhất khi đối diện với nan đề này? Nhốt vào khám thật lâu những kẻ nhiều lần phạm pháp có liên quan đến súng đạn có thực sự khiến cho nạn bạo hành súng đạn đường phố sẽ giảm xuống không? Trái ngược với nhận định của Chưởng lý Anita Alvarez, luật sư công Campanelli cho rằng áp dụng chiến lược war on guns như vậy sẽ thất bại, y như đã từng thất bại với chiến dịch chống thuốc phiện war on drugs trước đó. Bà luật sư Amy Campanelli khá nổi tiếng khi bà đã nổi giận trong phiên toà ấn định mức tại ngoại hầu tra một triệu Mỹ kim cho bị cáo là người cha có đứa con sáu tuổi dùng súng của ông bắn chết đứa em nhỏ của nó. Luật sư Amy Campanelli cho rằng số tiền ấn định trên chỉ dành cho những tay súng giết người vô tội trên đường phố chứ không phải cho người đàn ông mua súng và cất trữ trong nhà với mục đích tự vệ.
Sau cùng toà giảm mức ấn định xuống còn 75.000 Mỹ kim.
Hai ý kiến đại diện rất khác nhau trên đây khiến người dân suy nghĩ ! Anita Alvarez và Amy Campanelli có lý khi nghĩ rằng yếu tố con người đã có những liên quan nhất định đến nạn bạo lực súng đạn tại Chicago. Nhưng phương tiện gây án: Súng, có nên được coi là một vế của phương trình toán học nhức óc giờ đây ở Chicago? Hay phương tiện gây án chỉ là phương tiện? Con người mới là nguyên nhân có ý thức và quyết định mang tính cân nhắc có nhận thức trước khi sử dụng một phương tiện. Nên súng chỉ là súng. Chúng vô can. Chúng không có lỗi lầm gì khi những vụ tai nạn chết người có liên quan đến súng!
Vậy thuốc phiện khác gì với súng đạn. Chúng đều dính dáng đến băng đảng, dính dáng đến thanh trừng, dính dáng đến trả đũa, rửa hận, giết chóc, chiếm cứ địa bàn… Có sự khác biệt chứ: Đó là thuốc phiện thường được liệt vào danh mục hàng hóa bất hợp pháp. Còn súng, rất nhiều trong số chúng có giấy phép sử dụng hẳn hoi. Hơn nữa, luật chống thuốc phiện rõ ràng và minh bạch. Còn luật kiểm soát súng đạn lại không chặt chẽ lắm. Nghiên cứu của cơ quan BATFE (Bureau of Alcohol, Tobacco, Firearms and Explosives) và Phòng Hình sự Đại học Chicago vạch ra rất rõ là vì luật lệ lỏng lẻo nên có rất nhiều cách súng đạn sẽ biến từ diện hợp pháp trở thành súng lậu xuất hiện lan tràn tại thị trường chợ đen.
Chỉ cần bị mất trộm (do sơ ý hay cố tình ai biết được) là súng hợp pháp có thể được bán lại, giao dịch chuyền tay, hoàn toàn lậu và không cần đến bất cứ hình thức kiểm tra lý lịch nào. Chẳng khó gì cả. Người mua có thể mua súng tại những buổi triển lãm súng đạn, mua trên mạng, mua qua những đường dây tội phạm. Bạn nghĩ những hoạt động này rất hạn chế là bạn lầm to. Những hoạt động này sầm uất và phổ biến đến độ báo động. Có điều những tổ chức có thế lực, đặc biệt là các nhà sản xuất súng đã tung ra nhiều chiến dịch vận động hành lang để luật kiểm soát súng cứ lỏng lẻo mãi như thế (để họ tiếp tục thâm nhập vào thị trường tiêu thụ súng, cả hợp pháp và bất hợp pháp).
Làm gì bây giờ? Có ý kiến đề nghị nên thắt chặt hơn nữa việc có những lỗ hổng để súng hợp pháp biến thành súng lậu. Theo đó người làm chủ súng hợp pháp phải được yêu cầu có trách nhiệm với những khẩu súng mình đang có. Nếu bán súng, buộc phải có chứng nhận kiểm tra nhân thân hẳn hoi. Nếu không, khi súng bán một cách quá dễ dãi trở thành phương tiện gây án thì chủ cũ sẽ phải bị truy tố.
Hay nếu như súng bị mất phải nhanh chóng báo cáo với cơ quan thừa hành pháp luật ngay lập tức. Nếu không báo cáo, bất luận vì lý do nào, súng dưới tên họ thì trách nhiệm bảo quản và kiểm soát phải thuộc về họ. Nếu không báo cáo sẽ bị quy trách nhiệm.
Với các cửa hàng, đại lý bán súng, trách nhiệm của họ càng phải thận trọng hơn. Tức những gì áp dụng với người dân bình thường, họ càng phải tuân thủ một cách nghiêm túc hơn. Tức những hình thức mua bán súng mà không có bằng chứng xác nhận kiểm tra nhân thân rõ ràng nhất định không thể tiến hành. Họ làm sai sẽ bị phạt nặng. Tái phạm sẽ bị tịch thu giấy phép buôn bán súng. Hy vọng với những biện pháp này tệ nạn súng đạn đường phố sẽ giảm (?)
Nhiều ý kiến chuyên môn khẳng định rõ luật kiểm soát súng chặt chẽ sẽ giảm thiểu con số những khẩu súng hợp pháp biến thành súng bất hợp pháp và giúp bảo vệ sự an toàn xã hội. Điều này cũng giống cách nói: Mùa hè nóng hơn mùa thu. Tại Chicago, đáng buồn thay, luật kiểm soát súng rất lỏng lẻo. Nếu có thì cũng chỉ là những luật định hữu danh vô thực, áp dụng rất nửa vời, chiếu lệ.
Các nhà lập pháp tại Springfield (thủ phủ của Illinois) đang làm việc với bộ luật mới nhằm tìm cách can thiệp vào thị trường và cách thức mua bán súng tại Illinois cũng như đưa ra những biện pháp cứng rắn nhiều hơn nữa đối với những cửa hàng, đại lý bán súng không tuân thủ luật pháp, làm giàu bất chính lại bất nhân.
Liệu bóp nghẹt yết hầu của các đường dây di chuyển trao đổi súng lậu có giúp tháo gỡ được cuộn chỉ rối bạo lực súng đạn đường phố tại Chicago hay không? Điều này không ai dám mạnh miệng tuyên bố. Người ta chỉ biết đợi chờ trong sự khiêm tốn và hy vọng mọi cái sẽ đi đúng hướng.
Nỗ lực của Sở Cảnh Sát Chicago năm 2016 đã có nhiều cố gắng. Sáu tháng đầu năm Sở Cảnh Sát Chicago đã thu hồi hơn 5.000 khẩu súng (tăng 25% so với cùng thời kỳ này năm ngoái). Hãy hình dung, con số này nhiều hơn số súng của New York City và của Los Angeles gộp lại. Vậy mà trong năm nay tại Chicago số người bị bắn chết trên đường phố thật kinh khủng. Hơn 3.000 nạn nhân bị bắn tính đến đầu tháng 09 năm 2016. Có lúc chỉ một cuối tuần cả chục người bị chết và hàng chục người khác bị thương. Còn năm ngoái (cả năm 2015), 2.980 nạn nhân đã khiến cho con số thống kê tại lĩnh vực này làm hoen ố hình ảnh của thành phố gió.
Cảnh sát Chicago nói gì? Theo họ, điện thoại thông minh và sự phát triển của các trang mạng xã hội đã giúp các nhóm băng đảng có thể tổ chức tấn công (và phản công, trả thù) một cách nhanh chóng và hiệu quả hơn. Nếu thế, súng rơi vào tay tội phạm, vào tay kẻ có vấn đề tâm thần, cộng thêm với phần loan tin của truyền thông đại chúng thì quả nhiên phương trình bài toán súng đạn đường phố tại Chicago xem ra phải mất rất nhiều công sức mới có giải đáp thỏa đáng.
Phan

__._,_.___

Posted by: "Patrick Willay" 

Saturday, April 1, 2017

Từ Bắc Vào Nam

Từ Bắc Vào Nam 
Nguyễn Thị Thanh Dương 
Image result for Từ Bắc Vào Nam
Sau ngày 30 tháng Tư cuộc sống của cả miền nam Việt Nam đã đổi đời, đổi từ sướng sang khổ, đổi từ tự do sang kềm kẹp, đâu đâu cũng là những cuộc sống dè dặt và khó khăn, gia đình chị Bông cũng nằm trong cảnh ấy.

Món tiền của cha mẹ chị dành dụm gởi trong ngân hàng Việt Nam Thương Tín kể như mất toi, món tiền của vợ chồng chị cũng gởi trong Việt Nam Thương Tín thì chị may mắn hơn, tháng 8 năm 1975 chị sinh thằng con thứ hai, chị đã viết đơn ra ủy ban phường xin xác nhận hoàn cảnh vừa mới sinh con nên ngân hàng Việt Nam Thương Tín lúc này do nhà nước quản lý đã cho chị lãnh 10 ngàn đồng.

Tiền của mình bỗng bị cướp trắng trợn, phải nằm trong diện khó khăn, ma chay, sinh đẻ hay hoạn nạn gì đó mới được nhà nước cứu xét trả lại 10 ngàn đồng cho dù tổng số tiền gởi là bao nhiêu và rồi số tiền còn lại chết yểu, chết oan ức không bao giờ trở về với chủ.

Vài năm sau khi chị Bông đi thăm chồng tù cải tạo tại trại Z30C rừng lá Hàm Tân Thuận Hải, chị gặp bà vợ ông Nguyễn Văn Mão giám đốc ngân hàng Việt Nam Thương Tín cũng đi thăm chồng, người nổi tiếng đi đến đâu ai cũng biết. Ông giám đốc ngân hàng còn sa cơ thê thảm thế kia thì xá chi món tiền nhỏ nhoi của mình.

Với chế độ mới người ta phải cẩn thận từng lời ăn tiếng nói kẻo bị tù oan. Một thằng bé hàng xóm chị Bông trong lúc chơi đùa với các bạn ngoài đường nó hát nhại câu hát trong bài ?Túp lều lý trưởng? là ?Từ ngày giải phóng vô đây mình khổ thật nhiềủ anh bộ đội đi đường nghe thấy, chẳng biết anh đang đi đâu vậy mà cũng mất thì giờ bắt nó đưa lên uỷ ban phường nhờ giáo dục lạị, bố mẹ nó phải làm giấy cam kết dạy dỗ con để bảo lãnh nó về, cũng may nó tuổi vị thành niên, nếu lớn hơn chắc đi tù cải tạo vì tội phản động, xuyên tạc chế độ.

Có hôm chị Bông đi chợ đang mua bó rau muống, bà bán rau người miền Nam thấy hai anh bộ đội xách giỏ đến gần bà đã vồn vã mời chào :

- Mời hai đồng chí mua raụmuống?.

Hai anh đã không mua mà khó chịu gắt gỏng:

- Ai đồng chí với bà, ăn nói phải cẩn thận nhé

- Bà đã đi bộ đội đã chiến đấu với chúng tôi ngày nào chưa mà gọi chúng tôi là đồng chí, hả?

Hai anh bộ đội mặc quân phục đội nón cối chân đi dép râu làm từ lốp xe chắc là ?anh nuôỉ lo việc bếp núc cho đơn vị hay cơ quan tập thể nào đó, hình ảnh các bộ đội mặc quân phục đi chợ, hai ống quần xắn lên khỏi mắt cá chân cho gọn thật khôi hài, thật ngứa mắt trông như người đi cày đi cấy nhưng nhìn mãi thành quen mắt không ai còn ngạc nhiên nữa.. Các anh đi chợ bằng xe đạp thồ, rau cỏ chất đầy, thời ấy bếp ăn tập thể hay tư nhân thì rau luôn là thức ăn chủ yếu.

Bà bán rau xưng hô hai từ ?đồng chí? với hai anh bộ đội là bày tỏ sự thân thiết, tưởng lấy lòng họ lại bị họ mắng...Khi hai anh bộ đội đi xa bà bán rau buông câu nói hậm hực:

- Bộ tao ham làm đồng chí với mày sao, tao chỉ muốn bán cho mày mấy bó rau thôi, đừng có chảnh nghe con.?

Người thắng cuộc miền Bắc vui mừng háo hức tràn vào miền Nam đủ mọi hình thức, làm việc, công tác, thăm thân nhân hay đi cho biết miền Nam, ngắm cảnh miền Nam để ăn mừng cho bao công lao của họ đã hi sinh chiến đấu.

Nhưng người dân miền Nam chẳng mấy ai muốn ra thủ đô Hà Nội của bên thắng cuộc cả.

Bố chị Bông cũng không có ý định về thăm quê cũ, ông không lạ gì Việt Cộng, thời buổi sau 1975 tranh tối tranh sáng, trong miền Nam cũng đã có kẻ thời cơ hại người rồi, bố chị đã bị công an đến nhà ?mờỉ lên ủy ban phường ?làm việc?, cả nhà rất lo ngại không biết chuyện gì đã xảy ra và sẽ xảy ra. Từ phường bố chị bị chuyển lên ủy ban huyện và biệt tăm biệt tích hơn 1 tháng mới được tha về.

Thì ra có kẻ hàng xóm nào đó đã tố với ủy ban quân quản bố chị là ?mật vụ chìm?của ?ngụy quân nguỵ quyền? trong khi ông chỉ là cảnh sát viên bình thường trong phủ thủ tướng ...

Trong Nam đã thế nói gì đến miền Bắc của phe chiến thắng, những người di cư 1954 nay trở về thăm miền Bắc sẽ bị để ý, bị ?nhân dân? khinh miệt trả thù.

Bố chị chỉ gởi cầu may một lá thư về quê cũ cho người em họ để hỏi thăm họ hàng quyến thuộc, gọi là ?cầu maỷ vì sau bao nhiêu năm ly tán kể từ 1954 chẳng biết thân nhân còn ở quê không. Thế mà lá thư vẫn có người nhận và người em họ của bố đã trả lời thư.

Ban đầu chị Bông không tin, một mực nói:

- Làm gì một lá thư không số nhà lại đến tay người nhận được? Có chắc đây là thư của chú Côi không?

Bố chị giải thích:

- Chú ấy đã kể về những họ hàng nội ngoại, bên nội và bên ngoại các con cùng quê mà, chú Côi còn kể về những kỷ niệm giữa bố và chú ngày xưa thì chính là chú còn ai vào đây nữa .. Ở phố thì bố không biết chứ ở quê thì cả làng cả xã ai cũng biết nhau, lá thư gởi tên người nào thì sẽ đến đúng tay người ấy, chẳng cần số nhà ngoài tên làng tên xã.

- Nhưng lạ ở chỗ cả một thời gian dài từ 1954 đến giờ mà họ vẫn không rời khỏi làng quể

- Vì tình quê cha đất tổ, vì luật lệ hành chính xã hội ràng buộc nên họ vẫn bám lấy làng quê. Biết đâu vài chục năm sau nữa chúng ta gởi thư về người thân ở làng quê này vẫn không cần số nhà, tên đường..

Sau lá thư của bố thì gia đình chị Bông nhận được những lá thư của các thân nhân khác, chắc chú Côi đã khoe thư của bố chị với mọi người. Thư viết trên trang giấy học trò, có thư chữ viết nắn nót, có thư chữ viết như gà bới nhưng thư nào cũng đầy ắp nhớ thương và không bao giờ thiếu câu mở đầu nghiêm chỉnh trên mỗi lá thư là :? Công hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam . Ðộc lập tự do hạnh phúc?, xong ?thủ tục? với nhà nước rồi nhân dân mới viết riêng tư gì thì viết.

Chị Bông đã ngạc nhiên hỏi bố:

- Thân nhân của bố viết thư như viết tờ đơn, họ làm việc cho chính quyền nên quen tay chăng?

Bố chị chép miệng:

- Họ là nông dân thôi, nhưng là ai thì cũng là người của miền Bắc bao nhiêu năm sống với xã hội chủ nghĩa.

Không ngờ chỉ một lá thư bố chị gởi về hỏi thăm những thân nhân nội ngoại ấy mà đã nhận lại những tình cảm qúa đổi thắm thiết, sau những thư từ là những người khách không mời đã lần lượt từ Bắc vào Nam thăm gia đình chị Bông..

Năm 1978 gia đình chị đón một khách đầu tiên từ miền Bắc vào. Lúc này xe lửa Thống Nhất Bắc Nam đã thông, gía vé bao cấp còn rẻ.

Một hai đứa trẻ con hàng xóm chạy xộc vào nhà chị Bông hí hửng báo tin:

- Chị Bông ơi, nhà chị có khách ngoài Bắc kìa. .Bà ấy gánh hai bao tải to lắm

. Chị Bông cũng vui mừng thông báo ngay với bố:

- Bố ơi khách Bắc này chắc giàu lắm, họ gánh hai bao tải qùa vào cho nhà mình.

Bà cô ruột của chị Bông đã gồng gánh từ Bắc vào Nam , bà hỏi thăm từ đầu đường đến cuối xóm nên cả khu xóm ai cũng biết nhà chị đang có khách Bắc.

Bố chị dặn dò:

- Ðây là em ruột của bố, chúng ta ?giấy rách phải giữ lấy lề? tiếp đãi cô hậu hĩ . Ngày xưa khi bố theo ông nội đi làm ăn xa quê cô Cam đã mấy lần dẫn mẹ các con từ làng quê đi Hà Nội đến Bắc Giang rồi Móng Cái thăm bố...

Thời điểm lương thực, thực phẩm, nhu yếu phẩm đều phải mua bằng sổ hạn chế theo từng đầu người không đủ ăn đủ dùng nên bố chị đã cẩn thận dăn dò thế, kể lể ân tình thế để phòng xa vì đã từng có cảnh khách đến nhà người ta không muốn mời ăn ở sợ hao tốn. Miếng ăn cái mặc bỗng lên ngôi, gía trị tình cảm con người bị chà đạp xuống thấp.?

Vào đến nhà cô Cam đòi thắp hương cho ông nội chị và mẹ chị, cô nước mắt ngắn dài khóc thương người cha xa cách từ năm 1954 và bà chị dâu hiền lành vắn số.

Mấy đứa em háo hức thì thầm với chị Bông:

- Chị ơi, cô Cam mua những gì mà nhiều thế?

Chị Bông sốt ruột:

- Không biết, đợi cô thắp hương xong sẽ mở qùả

Các em và hai con chị Bông tò mò và nao nức chờ cô Cam cho qùa, không biết là những qùa gì trong hai cái bao tải to tướng bằng vải ấy. Cô mở cái tay nải nhỏ trước, lấy ra mấy quả chuối tiêu chín nẫu đã nhũn mềm và tiếc rẻ:

- Chưa kịp ăn thì nó chín cả rồi, trong Nam nắng nóng qúa, mấy qủa chuối này cô mua ăn lúc đi đường, vẫn còn ăn được các cháu ăn đỉ

Thấy chẳng đứa nào muốn nhận mấy qủa chuối thâm đen cô Cam lại moi trong tay nải ra mấy bịch bỏng, mỗi nắm bỏng to tròn bằng nắm tay, cô Cam hớn hở mời mọc::

- Ðây là qùa cô mua cho các cháu, bỏng ở làng quê ta trẻ con nào cũng thích, gạo rang thành bỏng trộn với đường mật và gừng thơm ngon lắm.

Ðứa em gái út của chị Bông thất vọng:

- Ở đây cũng có bỏng này, thế còn món gì trong hai cái bao kia hả cô?

Thằng Bi 3 tuổi con của chị Bông cũng bắt chước dì nó vòi vĩnh:

- Bi muốn cô mở cái bao to kia cho cháu qùả

- Này con, dì út gọi là cô Cam nhưng con phải gọi là bà Cam , từ từ bà Cam sẽ cho con qùa mà..

Chị Bông mắng con đừng nóng lòng mà lòng chị vẫn chờ mong hai bao tải kia được mở ngay ra.

Cô Cam trả lời con cháu út nhưng nhìn chị Bông để giải thích:

- Cái món này các cháu không ăn được, không phải qùa cháu ạ, đây là tỏi vườn cô thu hoạch, năm nay tỏi ở quê ta được mùa nên mất gía, bán rẻ như cho mà người ta còn chê không muốn mua, nhân thể chuyến đi cô mang vào Nam may ra bán khá hơn, thu đồng vốn nào hay đồng vốn ấy..

Tội nghiệp cô Cam đã mang cả gánh tỏi từ Bắc vào Nam .

Chị Bông thất vọng thì ít nhưng các em và hai con chị thất vọng thì nhiều, chúng đành nhận mấy nắm bỏng đặc sản của làng quê cô Cam còn hơn không có món gì.

.Cô Cam bảo chị:

- Mai cháu dẫn cô ra chợ bán tỏi nhé, ở đây cô xứ lạ quê người.

Chị Bông bùi ngùi thương cô:

- Vâng, cô muốn chợ gần chợ xa gì cũng được?

Cô Cam đã gánh tỏi ra chợ tìm các bạn hàng và bán sỉ cho họ với gía rẻ bèo nhưng cô bảo cũng đỡ hơn gía ở quê rồi cô buồn rầu kể:

- Những mùa bội thu lại là mùa mất tiền cháu ạ, công sức mình như đổ sông đổ biển, có năm thu hoạch khoai tây gía qúa rẻ, vừa bán đổ bán tháo vừa tranh thủ luộc khoai tây ăn trừ cơm ngao ngán đến tận cổ thế mà vẫn ăn không kịp, khoai tây mọc mầm tua tủả

Thấy cô Cam tiêu thụ được gánh tỏi bố chị rất vui, chỉ sợ cô em nghèo khổ phen này mất hết vốn liếng trồng trọt.

Những ngày cô ở chơi mấy chị em chị Bông đã đưa cô đi chơi Sài Gòn, đi sở thú và đến thăm vài nhà họ hàng hay người làng người nước, đến nơi nào cô Cam cũng thích. Cô cảm động nói:

- Cám ơn anh và các cháu đã cho em đi tham quan nhiều nơi, xưa nay em chỉ quanh quẩn bên ao làng, bên ruộng nương..Sao mà đường phố Sài Gòn hoành tráng thế cơ chứ.

Ðời cô Cam là một bể khổ, lấy phải người chồng vũ phu lại phụ bạc, ăn ở với vợ có 3 con rồi bỏ đi lấy vợ bé, cô làm lụng ruộng vườn quần quật mà nuôi con vẫn bữa đói bữa no. Ông chồng bệnh chết, người vợ bé hiền lành nhu nhược chẳng biết nương tựa ai mang 2 con về nhà vợ cả xin ở chung. Hai bà vợ của ông chồng qúa vãng cùng ở chung nhà thuận hòa như hai chị em ruột và nuôi 5 đứa con, nếu không biết thì chẳng ai phân biệt những đứa trẻ ấy là con bà nào vì hai bà đều thương yêu chúng như nhau, hai bà đều cật lực làm việc để nuôi chúng...

Ông chồng thật tốt số, lấy hai bà vợ cùng hiền lành phúc hậu, hai bà vợ góa cùng yên phận thờ chồng, ông tha hồ sung sướng yên nghỉ nơi chín suối..

Có lẽ giai đoạn cuộc đời cô Cam sống chung với ?tình địch? lại bình yên hạnh phúc hơn khi sống với người chồng.

Bà vợ bé cũng đoản mệnh như chồng, hiện 5 con vẫn sống với một bà mẹ là cô Cam ..

Ngày cô trở về Bắc bố chị đã mua vé tàu cho cô và tặng cô món tiền nhỏ, cô đã rưng rưng nước mắt trách anh trai từng xông pha theo cha buôn bán khắp phương Bắc, giỏi giang nhanh nhẹn thế mà cái ngày di cư cha và anh đi thoát sao không dẫn cô theo để đời cô bao nhiêu năm nghèo khổ cho đến bây giờ.?

Sau cô Cam những năm sau đó chị Bông không thể nhớ theo thứ tự những ai đã từ Bắc vào Nam thăm gia đình chị, họ hàng gần, họ hàng xa đều được bố chị tiếp đãi thân tình và cho tiền tàu xe lượt về quê, có người chỉ là người làng, họ đi buôn hàng vào Nam cũng ?quá cảnh? nhà chị để có chỗ tạm trú ăn ở không mất tiền và ít nhiều cũng có qùa mang về, những bộ ly tách đẹp ngày nào chị Bông đã mua trong các cửa hiệu trong thương xá Tax trưng bày trong tủ chè cũng mang ra tặng cho khách vì họ khen đẹp và khao khát được một bộ tách như thế, cả những tấm khăn lông to đẹp chị vẫn cất để dành trong tù chưa dám dùng đến cũng là món qùa tặng cho khách. để làm kỷ niệm. Cuối cùng tủ chè và tủ quần áo của nhà chị rỗng dần chẳng có gì đẹp hay đáng giá nữa.

Chị Bông lo xa::

- Bố ơi, nếu cứ cái đà này thì ?.cả làng sẽ vào thăm nhà mình, gạo mua theo sổ thì ít , gạo chợ đen thì đắt đỏ..?

Bố chị luôn an ủi:

- Người ta có qúy mình mới vào thăm, một giọt máu đào hơn ao nước lã?cao lắm mỗi người chỉ vào thăm một lần, đừng để bố mang tiếng cả đời.

Một hôm có chiếc xe xích lô máy đậu xịch ngay trước cửa nhà chị Bông, trên xe bước xuống là một bà Bắc kỳ mặc quần đen, ống quần ngắn lấc cấc, chân đi đôi dép nhựa màu trắng, tay xách một cái làn mây. Bà nhớn nhác nhìn số nhà chị rồi lao vào nhà gọi to:

- Anh ôi, các cháu ôỉ

Bố chị chạy ra ngỡ ngàng:

- - Chào chị, chị đây là ai nhỉ?..??

- Em là vợ Côi đây, Côi và anh hay chơi đùa với nhau ngày xưa ấy.. Nhà em kể rằng.hai anh em họ mà cứ thân thiết hơn cả anh em ruột.

Và thím Côi òa khóc như mưa :

- Ôi anh ôi, ối các cháu ôỉ!!

Bố chị luống cuống:

- A, thím Côi đây hả? nhưng chuyện gì thế thím Côi? Nhà quê có tin gì xấu chăng?? mong thím bình tĩnh kể tôi nghẻ

Chị Bông cũng ái ngại hỏi thăm:

- Hay thím vừa bị kẻ cắp móc túi ở bến xe ??

Thím vẫn nước mắt tuôn rơi::

- Ôi anh ôi, ôi các cháu ôi. Chẳng có việc gì xảy ra cả, em vào thăm anh và các cháu đây, chỉ vì cảm động quá khi găp nhau em không sao cầm được nước mắt?.

Thì ra thế. Một bà thím họ xa cách cả không gian và thời gian thậm chí chưa biết mặt các cháu sao mà tình cảm tha thiết đến thế, làm chị Bông cũng cảm động theo.

Thím Côi khác hẳn với cô Cam, thím mang cho các cháu nhiều qùa bánh và luôn âu yếm xoa đầu nắm tay các em chị Bông và hai con chị Bông làm như chúng từng quen thuộc với thím, từng ở trong vòng tay của thím. Thím còn móc túi lấy ra những đồng tiền lẻ cho các cháu để muốn mua gì thì mua, trẻ con thích thím Côi ra mặt.

Khách Bắc nào cũng được gia đình chị Bông tiếp đón tương tự, dẫn đi thăm chợ Bến Thành, đi chơi sở thú và đi thăm họ hàng làng nước.

Bố của bố chị và bố của chú Côi là hai anh em ruột, thím Côi đã tha thiết nói với bố chị:

- Anh cho em xin một tấm hình của ông để em mang về Bắc thờ cúng với ông em., bây giờ đất nước ta hòa bình nhà nhà đoàn tụ, hai anh em ông ấy cũng đoàn tụ trên bàn thờ hương khói anh nhá.

Thế là hình ông nội chị Bông được trao cho thím Côi, ông sẽ trở về quê cũ, ngồi trên bàn thờ với ông em ruột sau những thăng trầm bể dâu của thời cuộc, của cuộc đời.

Một tuần sau thím Côi bảo chị Bông:

- Thím vào Nam thăm gia đình cháu nhân thể muốn mua món đồ điện tử mang về nhà dùng, nghe nói hàng điện tử ở Sài Gòn có nhiều loại xịn lắm?

- Vậy thím muốn mua gì cháu sẽ dẫn thím ra đường Huỳnh Thúc Kháng bán đủ thứ hàng điện tử tha hồ cho thím chọn lựa.

- Chỉ còn 2 ngày nữa thím về Bắc mà còn bận đi thăm mấy người nhà bên thím ở Khánh Hội và đi mua sắm thêm nhiều món quần áo nên bận rộn lắm. Cháu là người thành phố rành rẽ hơn thím, cháu cứ mua hộ thím 1 cái đài cát sét loại nào hiện đại nhất là được, bao nhiêu tiền không thành vấn đề. Thế thôi, cháu nắm bắt được ý của thím chưa? Cháu quán triệt chưa?. .

- Vâng cháu hiểu rồỉ

Thím Côi rộng rãi và xài sang qúa, chị Bông ngầm nể nang thím. Như đọc được ý nghĩ của chị Bông, thím Côi khoe:

- Cháu ơi, nhà nước ta đang từng bước xóa đói giảm nghèo, chẳng mấy chốc mà ai cũng có điều kiện như thím mua đài nghe tin tức khỏi cần nghe loa từ uỷ ban thông tin văn hoá xã nữa. Loa đọc ra rả rát cả tai..

Chị Bông vui vẻ vì được thím tin cậy:

- Cháu sẽ mua 1 cái đài cát sét bảo đảm thím sẽ vừa ý.

Thím Côi nói xong không đưa tiền hay nói năng gì thêm, chắc là thím quên, chị Bông không dám nhắc sợ thím buồn thím giận người nhà không tin cậy nhau trong khi thím đến nhà chị đã bộc lộ bao nhiêu là tình cảm, đã xin hình ông nội chị để thờ cúng, đã móc túi cho các em chị cho con chị tiền mua quà vặt.

Chị Bông bàn với bố:

- Thím đi cả ngày thăm họ hàng bên thím mà ngày về quê cận kề hay là con cứ bỏ tiền ra mua cái radio cassette rồi về thím trả sau bố nhỉ?

Bố chị gật gù:

- Phải đấy, chắc thím ấy bận rộn nên quên chưa đưa tiền hoặc là thím chẳng biết gía cả bao nhiêu mà đưa nên đợi con mua hàng về thím mới trả tiền sau ...

Chị Bông đã đi đến mấy con đường nổi tiếng chuyên bán hàng điện tử để chọn mua 1 máy cassette ưng ý nhất giá tương đương 5 chỉ vàng, mang về nhà chị khoe thím món hàng đẹp nhưng thím chỉ nói cám ơn vẫn không đá động gì đến tiền bạc dù chị đã mấy lần nhấn mạnh cháu phải bán đi mấy chỉ vàng để mua cái máy này.

Ngày mai thím Côi sẽ ra ga Hòa Hưng về Bắc, chị Bông thấp tha thấp thỏm đợi chờ thím trả tiền từng giờ, từng phút, chị đã vờ nhắc nhở:

- Thím xem lại hành lý có quên gì không.?

- Ðủ cả cháu ạ?

Thím ngọt ngào như đường như mật :

- Các cháu có quên thím thì quên chứ thím chẳng bao giờ quên các cháu.

- Thế ?thế?cái máy cát sét thím lên tàu phải cẩn thận đề phòng kẻ cắp nhé, những 5 chỉ vàng đấỷ?

- Cháu vô tư đi, kẻ cắp nào dám đụng đến thím? Thím từng đi buôn mạn ngược rừng xanh núi đỏ thím còn không sợ nữa là?

Cuối cùng chị Bông chịu đựng hết nổi bèn ngượng ngùng nói::

- Thím ơi, còn tiền cái máy cát sét của cháu thím chưa đưả..

- Ấy chết thím quên chưa báo cáo với cháu là thím đã mua hàng hết tiền rồi, thím mua một mớ quần áo may sẵn về quê bán kiếm tí lời tí lãi bù lỗ tiền tiêu vặt chuyến đi này cháu ạ.

Chị Bông thót cả tim:

- Vậy là?.??

- Thím cháu mình đi đâu mà mất, về quê thím sẽ gom tiền gởi trả cháu ngay, cháu muốn tính tiền lời thím cũng trả.

- Cháu mua bao nhiêu thím trả bấy nhiêu là được rồi.

Năm chỉ vàng thời điểm này và trong hoàn cảnh của chị Bông thật lớn lao vậy mà thím đã khơi khơi mượn nợ chị một cách nhẹ nhàng và tài tình qúa.

Những gia đình Bắc kỳ di cư 1954 như gia đình chị Bông đều có khách từ Bắc vào thăm, phần nhiều chủ nhà đều phải tiếp đón và cho qùa tùy theo hoàn cảnh gia đình.

Nhà chị Mai bạn thân của chị Bông thì may mắn hơn, bà bác ở Hà Nội mang vào Nam rất nhiều qùa cho em và các cháu, bà mang vải hợp tác xã, bát đũa và cái phích nước Trung Quốc thịnh hành thời đó?

Vào đến Sài Gòn bà chị Hà Nội mới ngã ngửa khi thấy căn nhà 3 tầng lầu nguy nga của gia đình em ngay trên con đường lớn gần bệnh viện Từ Dũ

Bà Hà Nội nói với bà Sài Gòn::

- Chị nghe tuyên truyền trong miền Nam đói khổ thiếu ăn thiếu mặc nên chị đã mang vải và mua chợ đen mấy ký lương khô cho nhà em bồi dưỡng đây. Ai ngờ..

Bà em Sài Gòn thành thật:

- Vải hợp tác xã toàn mùi dầu mua về các con em không chịu may mặc em phải bán lại con buôn, còn lương khô thì có ngon lành gì đâu, ăn vào chỉ tổ khát nước.?

- Ừ, nhưng lương khô tổng hợp nhiều chất bột bổ dưỡng, bộ đội chiến trường nếu mất nguồn liên lạc có lương khô và nước thì vẫn sống và chiến đấu đấy em?.

Bà chị Hà Nội đi dạo khắp nhà và trầm trồ khen nhà em gái to lớn còn hơn cả cơ quan nhà nước ở Hà Nội. Bà bùi ngùi :

-.Chị cứ tưởng đời chị là yên ổn sung sướng hơn người, hai vợ chồng đều là cán bộ, chế độ tem phiếu đầy đủ, chính phủ cấp nhà ở ngay Hà Nội dù chật hẹp và chung hộ với gia đình khác nhưng khối kẻ mơ mà không có. Vào miền Nam thấy nhà em chị tủi thân qúạ, 3 tầng lầu có 3 cái chuồng xí, còn nhà chị phải dùng chuồng xí tập thể..?

Ðể đáp lễ bà chị, mẹ Mai đã tặng chị nhiều hàng hóa gía trị gấp mấy lần món qùa bà đã nhận.

Gia đình chị Bông đã sang Mỹ định cư, không còn ai ở lại Việt Nam dĩ nhiên không kể những thân nhân miền Bắc. Mối liên hệ tình cảm vẫn tiếp tục, những người khách không mời năm xưa vẫn nhận qùa mỗi cuối năm.

Bố chị nói đúng, cho tới bây giờ gia đình chị vẫn gởi thư về thân nhân miền bắc chỉ cần ghi tên người nhận và địa chỉ vẫn không có số nhà, vẫn là tên làng tên xã không hề thay đổi.. Thật bền bỉ đến kinh ngạc và thán phục khi hơn 3/4 thế kỷ mà người ta vẫn ở yên một chỗ nếu tính những người cùng trang lứa với bố chị sinh từ năm 1927 tại làng quê này.

Sau vụ biến cố September 11, 2001 gia đình chị Bông nhận được lá thư từ miền Bắc của chú Côi, chữ chú vẫn gà bới như xưa, phần đầu thư vẫn trịnh trọng tuyên truyền giùm nhà nước như xưa:

?Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam .. Ðộc lập tự do hạnh phúc.

Anh kính nhớ và các cháu luyến nhớ, trước tiên em có lời hỏi thăm sức khỏe cả nhà, được tin cả nhà ta bên ấy bình an không bị ảnh hưởng gì trong vụ khủng bố chúng em bên này vui mừng lắm??

Và cuối thư chú Côi đã bày tỏ cảm tưởng:

?Nghe đài thấy vụ khủng bố toà nhà cao tầng ở Mỹ vào ngày mồng 11 tháng 9 chúng em cực kỳ kinh hãi. Em xin gởi lời chia buồn đến tất cả nhân dân Mỹ và chúc nhân dân Mỹ kiên cường phấn đấu vượt qua giai đoạn khó khăn nàỵ?.

Những câu văn này chắc là chú Côi bắt chước những bài viết trên báo, trên đài, sặc mùi nhà nước..

Bây giờ những thân nhân ngoài Bắc của gia đình chị Bông có muốn đến thăm nhà chị cũng không được, ai bán vé xe lửa cho họ từ Bắc?sang nước Mỹ như ngày nào họ mua vé xe lửa từ Bắc vào Nam.

Từ Bắc vào Nam năm 1975 những đoàn quân miền Bắc đã vơ vét bao nhiêu ?chiến lợi phẩm? nhà cửa, đất đai ruộng vườn, của cải của dân miền Nam bỏ lại hay bị cưỡng chế.

Từ Bắc vào Nam những người dân miền Bắc dù bất cứ thành phần nào, thăm thân nhân họ hàng sau bao nhiêu năm xa cách cũng nhặt nhạnh xin qùa, xin của mang về.

Người bên thua cuộc là kẻ cho và người bên thắng cuộc là người nhận. Ðiều nghịch lý lại là sự thật, thế nên trong thời điểm đó nhân gian miền Nam đã có câu ?Người miền Bắc thích ?cua bể? miền Nam.?.

* "Cua Bể" : Bê của
Nguyễn Thị Thanh Dương

__._,_.___

Posted by: Gia Cat

Friday, March 31, 2017

Kính mời nghe các You tube thời sự

MOT Y CHI CHONG CONG
               MOT LOI THE GIANH LAI QUE HUONG

 




Đồ Không Có Tổ Quốc

Huỳnh Quốc Bình Tiêu đề bài viết này do tôi lấy từ câu truyện của người khác. Truyện kể về người bạn này mắng ôn...

                                                                                                                                                                      
__._,_.___

Posted by: Hieu Doan 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link