Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, May 2, 2017

Đất đai: cuộc chiến vì nhân quyền và dân chủ!!!


mong chờ đảng VC hồi tâm, cải hóa, phục thiện, trả lại mọi quyền làm dân làm người (tài sản tinh thần) và mọi quyền tư hữu đất đai (tài sản vật chất) thì chỉ là ảo tưởng. Chỉ có một phương pháp hữu hiệu là nhân dân phải nhất tề đứng lên, xuống đường biểu tình đông đảo, kiên trì và rộng khắp . . .
Xã luận của Tự do Ngôn luận số 166
Xin trân trọng phổ biến
HỒ TẤN VINH

Đất đai: cuộc chiến vì nhân quyền và dân chủ!!!
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 266 (01-05-2017)
          Vụ nổi loạn của nông dân thôn Hoành, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức đã được tạm tháo ngòi nổ. Các cán bộ và nhân viên của nhà cầm quyền bị dân bắt làm con tin (sáng kiến đấu tranh chưa từng thấy) và những nông dân bị nhà cầm quyền lừa giam giữ đã được thả. Nguyễn Đức Chung, Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội. đã viết giấy tay trước mặt dân làng ngày 22 tháng 4, “xin cam kết như sau: 1- Trực tiếp kiểm tra đoàn thanh tra, chỉ đạo sát sao làm đúng sự thực khách quan và đúng pháp luật. Khu vực đất Đồng Tâm rõ ràng đâu là đất quốc phòng, đâu là đất nông nghiệp. Không mập mờ. Đảm bảo đúng quyền lợi cho nhân dân Đồng Tâm theo quy định của pháp luật. 2- Không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với Toàn thể Nhân dân xã Đồng Tâm. 3- Chỉ đạo điều tra xác minh việc bắt và gây thương tích cho Cụ Lê Đình Kình, xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật”. Lãnh đạo thành phố Hà Nội hứa trong vòng 45 ngày sẽ giải quyết công bằng và trọn vẹn vụ việc tranh chấp ấy. Hãy chờ xem lời hứa Việt cộng!
          Để hỗ trợ nông dân mất đất và thúc ép nhà cầm quyền nhân vụ việc này, hôm 26-04, một Bản Yêu Sách Cải Cách Chính Sách Đất Đai (từ đây gọi là BYS) có chữ ký của hơn một tá tổ chức và mấy trăm người Việt từ trong ra tới ngoài nước đã trình bày các khía cạnh của vấn đề rất rõ ràng và đưa ra những yêu cầu rất quyết liệt.
          Truy nguyên vụ việc, BYS khẳng định chính sách đất đai vốn gây nhiều bất công cho dân và tai hại cho nước ấy đã bắt nguồn từ học thuyết kinh tế chính trị của Mác và thực tiễn chủ nghĩa xã hội ở Liên Xô, Trung Quốc: xóa bỏ sở hữu tư nhân về tư liệu sản xuất trong nông nghiệp cũng như trong mọi ngành nghề, lĩnh vực, hoạt động kinh tế khác, áp đặt cơ chế kinh tế chỉ huy, duy ý chí, tập trung, quan liêu, bao cấp. Đến khi đất nước đứng bên bờ vực thẳm phá sản (do bàn tay của hai kẻ ngu dốt về làm kinh tế nhưng lại cuồng tín về chủ nghĩa xã hội không tưởng và thành thạo chuyện cưỡng bức là Lê Duẩn và Đỗ Mười), đám lãnh đạo ở Ba Đình mới sáng mắt ra và đành phải chuyển sang cơ chế kinh tế thị trường. Nhưng não trạng độc tài cộng sản vẫn không chuyển biến nên mới đẻ ra cái đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa” (Việt cộng tự hào là vận dụng sáng tạo), nghĩa là vẫn công hữu đất đai, lấy công ty tập đoàn nhà nước làm chủ đạo, khiến cho nền kinh tế tại VN trở thành quái thai của thời đại lẫn lịch sử và tiếp tục gây tai họa. Nông dân và thị dân no được mấy bữa thì lại trở thành oan dân (hàng chục triệu người) vì nạn cướp ruộng đất, cướp nhà cửa của đảng viên cán bộ, nhân danh Hiến pháp đàng hoàng và Luật đất đai rõ rệt. “Chính sách “đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý” (điều 53 Hiến pháp 2013), Luật Đất đai và các quy định liên quan không những không tạo điều kiện sử dụng hiệu quả đất đai, phát triển kinh tế bền vững, mà lại là tấm bình phong, là cơ hội vàng cho giới chức quan liêu, tiêu cực, tham nhũng, vô cảm đi đêm với chủ dự án tước đoạt tàn bạo nhà ở, trang trại, ruộng đất – tư liệu sản xuất và là nguồn sống duy nhất của hàng chục triệu hộ nông dân trong một quốc gia đất hẹp, dân đông, nông nghiệp chiếm tỷ lệ quan trọng trong nền kinh tế”. (BYS).
          Ban đầu, cán bộ VC còn lập dự án, thông qua dự án và tiến hành các thủ tục tối thiểu theo lối biểu diễn. Càng về sau, những vấn đề thủ tục càng bị bỏ qua. Bọn cướp ngày không cần biểu diễn nữa, trái lại hành xử một cách trắng trợn. Rất nhiều nơi, thu hồi đất xong, những chủ dự án (toàn đảng viên, cán bộ, thân tộc trong các nhóm lợi ích) xây dựng hạ tầng qua loa như đường đi, hệ thống nước, hệ thống điện... rồi ngang nhiên phân lô bán nền. Khốn nạn nhất là có địa phương, các hộ dân bị thu hồi đất có thể mua ngay lại đất của nhà mình với giá cao gấp nhiều lần giá nhà nước đền bù cho họ. Ví dụ, ở phường Dương Nội, quận Hà Đồng, Hà Nội, nhà cầm quyền thu hồi đất với giá 201.600 đồng/1m2 có thể bán ngay cho chủ nhà với giá 35 triệu đồng/1m2. Có thể tưởng tượng được không? Ai phản đối thì a-lê hấp, tống vào ngục như thủ lãnh nông dân Cấn Thị Thêu hoặc đánh cho tàn hại như cựu chiến binh Lê Đình Kình. Thảm cảnh của hàng triệu oan dân trên khắp cả nước đã và đang diễn ra từng ngày. Sự phản kháng của người dân cũng nổ bùng khắp mọi chốn, từ nông dân Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, Hải Phòng đến chủ hộ Đặng Ngọc Viết ở Thái Bình, từ nông dân Dương Nội - Hà Đông, Văn Giang - Hưng Yên đến nông dân Yên Phong - Bắc Ninh, nông trường Phạm Văn Hai ở Bình Chánh - Sài Gòn và mới đây là ở Đồng Tâm - Mỹ Đức.
          Nhiều năm qua, diện tích đất nông nghiệp bị thu hẹp đáng kể đến mức báo động. Ngân hàng Thế giới cho biết (theo BBC ngày 21-04) quỹ đất nông nghiệp ở Việt Nam vào năm 2016 được ước tính chỉ còn 21% tổng số trên 33 triệu hectare và ngày càng giảm thiểu. Một phần là do hoang hóa, khô hạn, nhiễm mặn (như vùng đồng bằng sông Cửu Long, mà từ 20 năm qua, Hà Nội chẳng hề có chính sách đối phó, khắc phục). Một phần do đám vua tập thể ở trung ương và đám lãnh chúa ở địa phương cũng như nhiều đơn vị quân đội –do lòng tham vô đáy và thói bất chấp an ninh lương thực lẫn kiếp nạn đồng bào– dùng bạo lực “thu hồi” cách tùy tiện để lấy đất cho sân golf, khu du lịch sinh thái, khu kinh tế công nghiệp, dự án kinh doanh bất động sản… mà có nơi thực hiện, có nơi lại biến thành những khu quy hoạch treo, những dự án bỏ hoang, đình đốn… cỏ mọc hoang tàn.
          Kết luận, BYS đòi hỏi “1- Khẩn cấp cải cách chính sách đất đai. Công nhận và bảo hộ quyền tư hữu đất đai, nhà ở như mọi tài sản, tư liệu sản xuất - sinh hoạt khác. 2- Việc lấy đất để xây dựng các cơ sở an ninh, quốc phòng, hạ tầng công cộng quan trọng, phải bồi thường đúng giá trị. Mọi tranh chấp, nếu không thỏa hiệp được, phải giải quyết bởi giám định độc lập, tòa án. 3- Các dự án vì mục đích sinh lợi của bất kỳ doanh nghiệp trong hay ngoài nước, thuộc mọi thành phần, đều phải thoả thuận với người dân có đất. 4- Các dự án kinh tế xã hội vì lợi ích công cộng như trường học, bệnh viện, chợ, công viên, truyền tải điện, nước… phải thiết thực, cân nhắc lợi ích mang lại có đủ lớn hơn mức bù thỏa đáng cho dân phải di dời? Phải công khai minh bạch và được đa số dân đồng thuận. 5- Thu hồi khẩn trương đất đã giao cho các dự án quá thời hạn ấn định, chưa hoặc chậm triển khai, bỏ hoang hóa. 6- Nghiêm cấm các lực lượng vũ trang nhân dân tham gia thu hồi đất. 7- Xử lý nghiêm minh công chức vi phạm chính sách đất đai”.
          Áp dụng vào vụ Đồng Tâm – Mỹ Đức, nhà cầm quyền Hà Nội trong thời gian tới có thể giải quyết bằng hai cách: một là dùng bạo lực và âm mưu để khử trừ dần những đầu lĩnh chống đối tại đó. Tờ giấy ký tay của Nguyễn Đức Chung chẳng có gì bảo đảm; công văn có dấu đỏ còn bị VC chà đạp nữa là! Khử trừ dần bằng cách đưa ra tòa với những lý cớ vu vơ hoặc âm thầm thủ tiêu không để lại dấu vết, rồi nhờ đám văn nô và dư luận viên chạy tội trước công luận. (Câu chuyện làng Nhô, tức làng Lạc Nhuế, xã Đồng Hóa, huyện Kim Bảng tỉnh Hà Nam, thập niên 90 của thế kỷ trước là một tấm gương điển hình. Nông dân tại đó cùng với thủ lĩnh của họ là nguyên giáo sư đại học Trịnh Văn Khải cũng đã nổi lên giành lại đất đai từ bọn tham quan, thập chí lập ra đội tự quản, nhưng cuối cùng họ đã bị nhà cầm quyền đàn áp trong máu và nước mắt, với những bản án tử hình, âm mưu giết trong tù và gây tai nạn cho chết, sau đó VC dùng những tên văn nô “bán linh hồn cho quỷ” xuyên tạc sự thật qua tác phẩm “Kẻ ám sát cánh đồng” và kịch bản “Chuyện Làng Nhô”). Hai là thí cho dân Đồng Tâm một số hecta đất gọi là nhưng giữ lại phần lớn cho công ty viễn thông quân đội Viettel –với danh nghĩa rất cao đẹp và chính đáng là đất quốc phòng– song là để kinh doanh rồi chia chác cho cả chủ tịch UBND thành phố Hà Nội lẫn bộ trưởng Thông tin-Truyền thông vì cả hai đều có mối quan hệ làm ăn với đế chế kinh tế hùng mạnh này. Gọi là đế chế vì Viettel hiện là tập đoàn viễn thông đồ sộ nhất, có Viện Nghiên cứu Phát triển Viettel, Học viện Viettel, Công ty Bất động sản Viettel, Trung tâm Thể thao Viettel, Công ty Truyền hình Viettel, Công ty Mạng lưới Viettel… Nó đã từng lấy thế của Đảng và quân đội, lấy danh nghĩa bịp "quốc phòng" để dẫm chân, lấn át, bóp chết ngành Bưu điện và ngành Viễn thông vốn do chính phủ quản lý.
          Cách tháo ngòi nổ như thế (nếu may ra Nguyễn Đức Chung theo phương án hai) tại Đồng Tâm, đó chỉ là giải quyết vấn đề trên ngọn chứ chẳng phải tận gốc. Không sớm thì muộn, những ngòi nổ ở vô vàn nơi khác vẫn còn nguyên vẹn, chờ đến dịp sẽ kích hoạt để làm bùng vỡ cơn phẫn nộ của quần chúng một khi cái khái niệm quái đản, bất công, vô lý và lừa gạt là “sở hữu toàn dân về đất đai” chưa bị bãi bỏ. Ngày nào khuynh hướng tư hữu tự nhiên của con người chưa được hoàn trả cho loại tài sản đặc biệt quan trọng này, thì ngày đó chế độ VC tiếp tục tồn tại trên thùng thuốc nổ, mà hậu quả thì ai cũng có thể tiên đoán được.
          Nhưng đám lãnh đạo ở Ba Đình có đủ tỉnh táo để hủy thùng thuốc nổ này chăng? để làm theo những yêu cầu rất chính đáng và hợp lý của BYS trên kia chăng? Thưa e rằng không! Vì tự bản chất toàn trị của chế độ, vì do não trạng thâm căn cố đế, bị nhồi sọ hoàn toàn và lòng tham vô tận của đám lãnh đạo, Cộng sản phải quyết tâm chiếm đoạt mãi mãi vật chất của đất nước (bằng việc đảng hữu hóa tài nguyên, đất đai, mọi tiềm lực kinh tế, tài chánh, thương mãi; bằng việc dùng ngân sách quốc gia cho nhân sự hay hoạt động của đảng; bằng việc vay mượn quốc tế rồi về làm 3 lấy 7 cho đảng, bắt đân trả nợ) bên cạnh việc việc chiếm đoạt mãi mãi tinh thần của nhân dân (bằng việc độc quyền giáo dục, độc quyền thông tin, độc quyền văn hóa, bằng việc biến mọi thực thể tâm linh tinh thần –như tín ngưỡng, tôn giáo, giáo hội– thành công cụ). Có như thế thì đảng mới nắm trọn vẹn quyền lực mãi mãi để an tâm thống trị đám thảo dân và tha hồ hưởng thụ cuộc sống (vì với CS, chết là hết, chẳng có đời sau, chẳng có thưởng phạt, chẳng có Niết Bàn lẫn Thiên Đàng).
          Thành thử với kinh nghiệm Đông Âu và Liên Xô, mong chờ đảng VC hồi tâm, cải hóa, phục thiện, trả lại mọi quyền làm dân làm người (tài sản tinh thần) và mọi quyền tư hữu đất đai (tài sản vật chất) thì chỉ là ảo tưởng. Chỉ có một phương pháp hữu hiệu là nhân dân phải nhất tề đứng lên, xuống đường biểu tình đông đảo, kiên trì và rộng khắp trong ôn hòa, và như thế thì cũng đã đủ tạo nên sức mạnh tập thể, uy lực quần chúng để đòi lại những gì mà VC đã cướp của mỗi người và của đất nước từ hơn 70 năm rồi, cụ thể và trước mắt là đòi lại quyền tư hữu đất đai.
          BAN BIÊN TẬP


__._,_.___

Posted by: VINH HO 

Liệu ông Trọng có loại được Đinh La Thăng?



Liệu ông Trọng có loại được Đinh La Thăng?

Cuộc chiến nội bộ dưới danh nghĩa “làm trong sạch đảng” của ông Nguyễn Phú Trọng tung ra từ tháng 6 năm 2016 đã ...


Liệu ông Trọng có loại được Đinh La Thăng?

Trung Điền

Cùng tác giả:

Cuộc chiến nội bộ dưới danh nghĩa “làm trong sạch đảng” của ông Nguyễn Phú Trọng tung ra từ tháng 6 năm 2016 đã đến hồi gay cấn.
Ngày 26 tháng 4 vừa qua, Ủy ban kiểm tra trung ương đảng đã đề nghị Bộ chính trị, Ban chấp hành trung ương đảng CSVN xem xét và thi hành kỷ luật đối với ông Đinh La Thăng, do thiếu trách nhiệm trong việc làm mất 900 tỷ đồng khi làm Chủ tịch Tập đoàn dầu khí trong giai đoạn 2009 – 2011. Trong số tiền mất đi, có phần hùn 800 tỷ đồng góp vốn của Ngân hàng TMCP Đại Dương (OceanBank).
Đề nghị nói trên của Ủy ban kiểm tra trung ương đã tạo một chấn động chính trị trong nội bộ đảng CSVN với những phản ứng khá nghịch chiều. Đa số báo chí ở miền Bắc thì nói rõ ông Đinh La Thăng bị đề nghị kỷ luật, trong khi báo chí miền Nam chỉ nói nguyên lãnh đạo Tập đoàn dầu khí bị đề nghị kỷ luật chứ không nhắc đến tên ông Thăng.
Một số cựu cán bộ CSVN cũng đã lên tiếng cho rằng việc ông Thăng bị đề nghị kỷ luật là điều đáng tiếc. Một số khác thì cho rằng đề nghị của Ủy ban kiểm tra đã biểu hiện quyết tâm của ông Nguyễn Phú Trọng trong việc chống tham nhũng.
Sự kiện ông Đinh La Thăng bị đề nghị kỷ luật sau một loạt những con dê tế thần trong Tập đoàn dầu khí bị truy tố như Trịnh Xuân Thanh, Đỗ Văn Hồng, Nguyễn Mạnh Tiến thuộc Tổng công ty PVC, Nguyễn Xuân Sơn, nguyên chủ tịch Tập đoàn dầu khí đang bị bắt vì dính đến vụ án Ngân hàng Đại Dương của Hà Văn Thắm, cho thấy là phe ông Nguyễn Phú Trọng khá dụng công trong việc triệt hạ Đinh La Thăng, một mắc xích quan trọng của phe ông Nguyễn Tấn Dũng sau Đại hội 12.
JPEG - 46.7 kb
Với vị trí của ông Thăng hiện nay, nếu không triệt hạ sớm, quyền lực của ông Nguyễn Phú Trọng sẽ bị khựng ở miền Nam và chỉ loay hoay ở miền Bắc cùng một số tỉnh ở miền Trung mà thôi.
Dù trên danh nghĩa Tổng bí thư, ông Nguyễn Phú Trọng đã không thể vói quyền lực đến những khu vực miền Nam, nơi ông Nguyễn Tấn Dũng và ông Đinh La Thăng kiểm soát.
Điều thấy rõ nhất là từ sau khi lên làm Tổng bí thư ở nhiệm kỳ hai từ tháng 2/2016 cho đến nay là đã hơn 1 năm, nhưng ông Nguyễn Phú Trọng chưa lần nào đến làm việc ở một số đảng ủy ở miền Nam, nhất là Đảng ủy Sài Gòn, vì lý do duy nhất là không an toàn cho chính cá nhân ông Trọng. Trong khi đó, ông đã đi rất nhiều nơi ở miền Bắc và chủ tọa nhiều cuộc họp quan trọng ở Hà Nội so với nhiệm kỳ 5 (2011-2016) trước đây. Phải chăng cuộc chiến nội bộ mà ông Trọng mở ra với đối thủ Nguyễn Tấn Dũng buộc ông ta phải giữ lấy cái mạng của chính mình?
Vấn đề đặt ra là ông Trọng có triệt hạ được ông Đinh La Thăng hay không, hay là sẽ thất bại như kỳ xử ông Nguyễn Tấn Dũng vào năm 2011.
Mặc dù Ủy ban kiểm tra trung ương đảng đề nghị Bộ chính trị, Ban chấp hành trung ương đảng có biện pháp kỷ luật đối với ông Đinh La Thăng, nhưng vì ông Thăng do Ban chấp hành trung ương đảng bầu vào làm thành viên Bộ chính trị, nên mọi quyết định kỷ luật nằm ở lá phiếu của 180 ủy viên trung ương chính thức.
Theo điều lệ đảng CSVN thì các hình thức kỷ luật đối với một đảng viên gồm có: khiển trách, cảnh cáo, cách chức, khai trừ.
Dựa theo các hình thức nói trên, Bộ chính trị sẽ thảo luận và sau đó bỏ phiếu kín chung quyết biện pháp kỷ luật. Dựa theo kết quả này, Bộ chính trị sẽ đề nghị Ban chấp hành trung ương đảng bỏ phiếu.
Chưa biết Bộ chính trị hiện nay sẽ đề nghị biện pháp kỷ luật khiển trách hay cảnh cáo cho Ban chấp hành trung ương đảng bỏ phiếu, nhưng hiện có ba xác suất xảy ra.
Thứ nhất là Ban chấp hành Trung ương sẽ bỏ phiếu chấp thuận biện pháp khiển trách ông Đinh La Thăng đã “buông lỏng” chỉ đạo đưa đến hệ quả Tập đoàn dầu khí mất trắng 800 tỷ đồng. Nếu kỷ luật ở mức này thì vị trí Bí thư Sài Gòn của ông Thăng vẫn còn vững vàng và phe ông Trọng sẽ phải xóa bài làm lại nếu muốn tiếp tục tấn công phe ông Dũng và ông Thăng.
Thứ hai là Ban chấp hành trung ương sẽ bỏ phiếu chấp nhận biện pháp cảnh cáo ông Đinh La Thăng đã không chỉ buông lỏng, mà còn gây ra những hậu quả nghiêm trọng theo đúng nội dung cáo buộc của Ủy ban kiểm tra. Nếu kỷ luật ở mức này thì tương lai chính trị của ông Đinh La Thăng sẽ chấm dứt trong thời gian tới và sẽ không còn giữ được ghế Bí Thư Sài Gòn. Liên minh giữa ông Dũng và ông Thăng ở miền Nam sẽ tan rã và đây là mục tiêu của ông Trọng nhắm tới, trước khi tấn công vào sào huyệt cha con ông Dũng ở Hà Tiên – Phú Quốc.
Thứ ba là Ban chấp hành trung ương sẽ không bỏ phiếu việc kỷ luật ông Đinh La Thăng vì cho rằng ông Thăng không có trách nhiệm trong việc làm thất thoát 800 tỷ đồng, mà chính ông Nguyễn Xuân Sơn, cựu Chủ tịch Tập đoàn dầu khí sau ông Thăng, mới chịu trách nhiệm và đang bị ở tù. Nếu đạt kết quả này, tức là phe nhóm của ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn còn rất mạnh ở Trung ương 12, và cho thấy là cuộc nội chiến do ông Trọng khởi động còn nhiều vất vả.
JPEG - 42.4 kb
Ông Nguyễn Xuân Sơn, cựu Chủ tịch Tập đoàn Dầu khí, bị bắt vào năm 2015 liên quan đến vụ án kinh tế xảy ra tại Ngân hàng TMCP Đại Dương (Oceanbank).
Sự kiện ông Nguyễn Phú Trọng chưa một lần đặt chân đến miền Nam kể từ tháng 2/2016 cho thấy sự xung đột quyết liệt ở thượng tầng lãnh đạo và tình hình nội bộ bất ổn của CSVN đã không hề thuyên giảm từ sau Đại hội đảng 12. Các phe quyền lực đang dùng tiền bạc và các thủ thuật chính trị, khuynh loát và ngáng cẳng lẫn nhau, ảnh hưởng tai hại đến khả năng giải quyết những vấn đề trầm trọng mà chế độ đang phải trực diện như vụ Formosa, kinh tế suy thoái, chính sách cướp đất của dân, nạn tham nhũng – cửa quyền hoành hành khắp nước ...
Sự “xuống nước” của lãnh đạo Thảnh phố Hà Nội khi phải chấp nhận một số yêu sách của người dân xã Hoành, thuộc Huyện Mỹ Đức, qua biến cố Đồng Tâm xảy ra vào ngày 15/4 là một điển hình. Chế độ lo ngại những tác động tiêu cực lên tình hình chính trị đang rối ren của đảng.
Trong bối cảnh đó, kỳ họp lần thứ 5 của Trung ương đảng CSVN vào giữa tháng 5 tới đây sẽ vô cùng căng thẳng, không khí sẽ chẳng khác gì những cuộc họp “vỡ chợ” của Trung ương đảng nhiệm kỳ 11 hồi cuối năm 2015 để chuẩn bị đại hội đảng lần thứ 12.
Truy kích Đinh La Thăng, ông Trọng hẳn tự tin rằng phe mình đang nắm thế thượng phong so với phe cánh Nguyễn Tấn Dũng trong Trung ương đảng, nhất là sau một năm củng cố quyền lực thượng tầng; hoặc chính ông Trọng đã trông thấy nguy cơ phục hồi thế lực của ông Dũng để phải ra tay như lẽ sống còn. Vì thế việc loại được Đinh La Thăng hay không trong thời gian trước mặt cũng cùng nghĩa với việc ông Trọng sẽ có giữ được chiếc ghế Tổng bí thư đang lung lay của chính mình hay không!


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Người Tù Binh Hồi Chánh Bên Bờ Sông Ba



----- Forwarded Message -----
From: Hue Tran wrote


Người Tù Binh Hi Chánh Bên B Sông Ba


Người Tù Binh Hồi Chánh Bên Bờ Sông Ba



Tôi gặp lại anh trong 1 dịp rất tình cờ . Mùa Hè năm 2008 , vợ chồng tôi cùng mấy người bạn trên đường từ thác Niagra trở lại New York bằng chiếc mini-van , ghé lại thành phố Buffalo để tìm mua 1 hộp thuốc nhỏ mắt .
 Đến quày Pharmacy trong 1 cửa hàng Target , tôi may mắn gặp 1 dược tá người Việt . Nếu không nhìn kỹ cái bản tên trên nắp túi áo và với cái tên khá đặc biệt , chắc chắn tôi không thể nào nhận ra anh , người tù binh , đã bị Đại Đội Trinh Sát của đơn vị tôi bắt trong 1 cuộc hành quân thám sát bên bờ Sông Ba , nằm trong địa phận quận An Túc ( An Khê ) vào giữa tháng 02/1972 .
Đúng vào sáng ngày 30 Tết Nhâm Tý ( 1972 ) khi chuẩn bị cho buổi tiệc khao quân tất niên tại bản doanh Sông Mao , Trung Đoàn 44 nhận lệnh phải di chuyển gấp lên An Khê để cùng Thiết Đoàn 3 Kỵ Binh tăng phái , thành lập 1 chiến đoàn , thay thế vị trí của 1 Lữ Đoàn thuộc Sư Đoàn 1 Không Kỵ Hoa Kỳ vừa rút quân về nước , làm lực lượng trừ bị cho Quân Đoàn . Giai đoạn đầu , Chiến Đoàn phối họp với Sư Đoàn Mãnh Hổ Đại Hàn , hành quân tảo thanh tiêu diệt các lực lượng địch dọc theo hai bên QL-19 và đảm trách giữ an ninh lộ trình 24/24 con đường huyết mạch này từ Bình Khê đến Pleiku , để kịp thời cho các nhu cầu chuyển quân , tiếp tế lên chiến trường Pleiku và Kontum . Thời gian này Sư Đoàn 22BB đang bổ sung quân số quân dụng , chuẩn bị di chuyển lên Tân Cảnh để đối phó với tình hình đột biến . Một lực lượng lớn Cộng quân từ miền Bắc và Lào ào ạt xâm nhập qua biên giới , tăng cường cho Mặt Trận B-3 của Tướng CS Hoàng Minh Thảo , trong ý đồ đánh chiếm Tây Nguyên .
Buổi tiệc khao quân tất niên bị huỷ bỏ , thực phẩm phân phát cho binh sĩ và trại gia binh . Chúng tôi rời bản doanh Sông Mao lúc 12 giờ trưa . Chi Đoàn 2/8 TK tăng phái hộ tống lực lượng bộ binh đến Đèo Cả , ranh giới tỉnh Phú Yên . Sau đó được lực lượng Thiết Kỵ của Sư Đoàn Mãnh Hổ Đại Hàn mở đường và đón đơn vị chúng tôi từ Đèo Cả đến Đèo Cù Mông , Bình Định . Nghỉ đêm và đón giao thừa tại Vạn Giã , sáng hôm sau tiếp tục di chuyển . Chúng tôi đến căn cứ An Khê lúc 4 giờ chiều ngày Mồng Một Tết .
Một Bộ Chỉ Huy Chiến Đoàn 44 được nhanh chóng thành hình . Trung Tá Trần Quang Tiến , Trung Đoàn Trưởng 44BB là Chiến Đoàn Trưởng , Trung Tá Trần Lý Hưng , Thiết Đoàn Trưởng TĐ 3KB là Chiến Đoàn Phó . Cá nhân tôi đảm trách Trưởng Ban 3 Chiến Đoàn . Một toán liên lạc của Sư Đoàn Mãnh Hổ Đại Hàn , do 1 vị Đại Tá chỉ huy , được đặt bên cạnh BCH Chiến Đoàn . Ngoài Thiết Đoàn 3 KB , Chi Khu An Túc và 1 tiểu đoàn Địa Phương Quân của TK Bình Định cũng được đặt dưới quyền chỉ huy , điều động của Chiến Đoàn .
Hai hôm sau , Chiến Đoàn được lệnh tổ chức 1 cuộc hành quân khẩn cấp , giải toả hai căn cứ cấp đại đội thuộc Sư Đoàn Mãnh Hổ Đại Hàn nằm trên Đèo An Khê , vừa bị 1 lực lượng Công quân bất ngờ tấn công và đang vây hãm . Sư Đoàn Mãnh Hổ đã phái 1 lực lượng tiếp ứng , nhưng bị phục kích , thiệt hại khá nặng . Lực lượng địch được uớc tính gồm 1 tiểu đoàn và 1 đại đội đặc công của Sư Đoàn 2 Sao Vàng .
Nhờ hoả lực hùng hậu và những kỵ binh dũng cảm trên các chiến xa M-113 của Thiết Đoàn 3KB , cùng các phi công tài ba gan dạ thuộc Phi Đoàn Mãnh Sư 243 , sau những kế hoạch nghi binh , tạo các bãi đáp giả , lừa địch rất hiệu quả , từng đại đội bộ binh được tuyển lựa các binh sĩ trẻ , trang bị nhẹ , đổ xuống , vừa khép vòng vây vừa ngăn chặn lực lượng tăng viện của địch . Đại Đội 44 Trinh Sát nổi danh thiện chiến , với hai toán Viễn Thám được trang bị mặt nạ chống hơi ngạt , chia làm hai cánh bất ngờ nhảy xuống ngay sau lưng địch , từng toán nhỏ lao vào tấn công bằng hơi cay , lựu đạn , và cả M-72 , dưới sự yểm trợ chính xác hữu hiệu của các trực thăng võ trang , nhanh chóng tiêu diệt hai cái chốt chặn của địch ở hai bên dốc đèo , làm đầu cầu cho lực lượng Thiết Giáp có bộ binh tùng thiết , đồng loạt tấn công , nhanh chóng làm chủ chiến trường . Chỉ trong vòng hai tiếng đồng hồ , cả hai căn cứ đã được giải toả , địch quân tháo chạy , bị các đơn vị bao vây tiêu diệt , có mấy tên bị ta bắt sống . Chiến Đoàn đã ghi 1 chiến tích vẻ vang cho đầu năm mới .
Sáng hôm sau Đại Tướng Cao Văn Viên TTMT và Tưóng Tư Lệnh Lực Lượng Đại Hàn tại Việt Nam từ Sài gòn bất ngờ bay ra An Khê quan sát chiến trường và ngợi khen các đơn vị tham chiến .
Ngay chiều hôm ấy , qua hệ thống siêu tần số , Tướng Lam Sơn , Tư Lệnh Phó Quân Đoàn II cho biết , theo tin tức không ảnh của Mỹ ghi nhận , có dấu hiệu địch xuất hiện trong khu vực bên kia bờ Sông Ba , khu này nằm tiếp giáp Vùng Oanh Kích Tự Do , lệnh Chiến Đoàn cho 1 đơn vị cấp đại đội thâm nhập , thám sát tình hình . Ông Chiến Đoàn Trưởng bảo tôi và Đại uý Trần Công Lâm , Đại Đội Trưởng 44 Trinh Sát , dùng CNC bay dọc theo bờ sông , thám sát địa thế , tìm 1 khúc sông thuận lợi và an toàn nhất để vượt sông . Sáng sớm hôm sau , sau khi thông báo cho TTHQ/ Quân Đoàn & Sư Đoàn Mãnh Hổ , yêu cầu tạm ngưng mọi cuộc tác xạ hay oanh kích trong vùng , đúng 5 giờ sáng , hai toán Viễn Thám vượt sông trước làm đầu cầu để toàn bộ Đại Đội Trinh Sát sang sông . Nhiệm vụ hành quân lục soát trong khu vực được ấn định 16 cây số vuông , theo đề nghị của Quân Đoàn .
Sau 2 tiếng đồng hồ , không có cuộc đụng độ nào , Chiến Đoàn nhận được báo cáo của Đại Đội Trinh Sát bắt được 2 tù binh , 1 nam 1 nữ , và cả hai xin được hồi chánh . Theo trình bày của anh Đại Đội Trưởng Trinh Sát . Người đàn ông bị phát giác trước , khi đang trên đường xuống sông lấy nước . Anh ta khai là y sĩ thuộc 1 tiểu đoàn chính quy CS , đã đào ngũ hơn 1 tuần . Anh xin được hồi chánh cùng với người vợ mới gặp , cô là người Thượng , dân ở vùng này , không phải đồng chí của anh . Sau đó , anh hướng dẫn đến 1 hốc đá , chỉ người con gái , và cây súng K-54 được chôn trong 1 bụi rậm gần đó . Vì cuộc hành quân đang tiếp diễn , nên tôi yêu cầu Đại Đội Trinh Sát an ninh bãi đáp để tôi dùng CNC bốc về khai thác . Khi trực thăng đáp xuống , đích thân Đại uý Lâm dẫn giải đến giao cho tôi cùng giấy chứng nhận y sĩ và mấy tấm ảnh . Hai người được giữ lại BCH Chiến Đoàn để tiếp tục khai thác trước khi chuyển giao cho Ty TT Chiêu Hồi Bình Định . Khi cô con gái bước lên trực thăng , chúng tôi đã khá bất ngờ , ngạc nhiên về sắc đẹp kỳ lạ của cô . Thấy áo quần rách rưới , chúng tôi mua cho cô mấy bộ bà ba . Khi mặc vào , trông cô thích thú lắm . Vì cả hai đang bị bệnh , người đàn ông thỉnh thoảng lên cơn sốt , nên chúng tôi sắp xếp cho ở tạm trong trạm xá ( đang trống ) của Đại Đội Quân Y để điều trị . Tất nhiên có sự canh gác đề phòng . Anh Bác sĩ Quân Y lại là bạn thân đồng hương , nên tôi thường ghé lại đây thăm và nhân tiện có nhiều dịp nói chuyện với vợ chồng anh tù binh hồi chánh . Mặc dù đã được Ban 2 ( Tình Báo ) cho chúng tôi biết khá đầy đủ chi tiết sau khi khai thác , nhưng qua những cuộc tâm tình riêng , tôi biết thêm nhiều điều lý thú khác . Anh tên Trúc Bạch , họ Hồ . Làm tôi nhớ tới cái hồ có tên Trúc Bạch mà người phi công Mỹ nổi danh John McCain đã nhảy dù xuống và bị bắt , khi phi cơ của ông bị bắn rơi , lúc ấy ông còn ở trong nhà tù Hilton Hà Nội . Tôi hỏi anh có biết sự việc này không , hay là anh đã có công trạng gì , nên được mang tên cái hồ đặc biệt này kể cả họ Hồ ? Anh cười ngượng ngùng , bảo là , bố mẹ anh gặp nhau lần đầu tiên bên bờ hồ này , rồi sau đó nên duyên và đặt tên cho anh , thằng cu đầu lòng để làm kỷ niệm . Ông bà đều là giáo viên . Trước dạy ở Hà Nội , nhưng vì lý lịch nên sau này phải đổi lên vùng sâu vùng xa mới giữ được nghề cũ . Bố anh gốc người Phát Diệm . Gia đình theo đạo Công Giáo từ mấy đời trước đó . Bố anh chỉ có 1 bà chị , nhưng đã theo chồng di cư vào Nam từ 1954 . Ngày ấy cả xứ họ đạo đều đi , nhưng vì mẹ mang thai anh gần đến ngày sinh , nên bố đành ở lại . Bà cô anh vào Nam , 1 thời gian ở Ngã Ba Ông Tạ , nhưng sau đó mất liên lạc , không biết đã chuyển đi đâu . Bố anh bảo người bà con trong làng vào Nam rất đông , nên nếu tìm bà cô cũng không khó lắm . Tôi cho anh biết là tôi có quen nhiều bạn bè ở vùng Công Giáo Hố Nai , đa số là người Bùi Chu Phát Diệm , tôi có thể hỏi thăm tin tức cho anh . Đang học trường Trung Học Y tế thì anh bị động viên chuyển sang Quân Y , và được đưa vào B ( chiến trường miền Nam ) bổ sung cho Sư Đoàn 2 Sao Vàng . Dù học chưa xong , anh vẫn được cho làm y sĩ . Anh bảo chỉ biết cứu thương và học được 1 số thuốc Nam , trị bệnh bằng các loại lá cây . Hơn nữa đơn vị cũng chẳng có thuốc men gì , ngoài 1 ít thuốc ký ninh của Trung Cộng viện trợ .Anh cũng kể về sự nghèo nàn khốn khổ của dân chúng miền Bắc , chính sách hộ khẩu như 1 hình thức nắm cái bao tử để tạo áp lực với dân , đặc biệt là ép buộc thanh thiếu niên phải vào Nam chiến đấu . Anh cũng kể về mối tình đầu của anh với 1 cô bạn học , khá xinh . Khi biết cô là con của 1 đảng viên trong ban bí thư thành phố , anh ngại . Chưa kịp lùi bước , thì cô cũng kịp khám phá anh ta gốc Công giáo , gia đình lại có đông người di cư vào Nam , nên cô bảo thẳng thừng rồi chia tay . Anh biết trước nên chẳng bất ngờ , cũng chỉ buồn buồn 1 chút rồi thôi . .
Cô con gái đang ngồi với anh , anh gọi là vợ , người sắc tộc , có cái tên rất khó nhớ . Điều đặc biệt là cô khá đẹp . Cái đẹp man dại của 1 cô gái núi rừng có 1 ma lực hấp dẫn đến kỳ lạ . Chính vì điều này đã làm anh có thêm dũng khí để trốn khỏi đơn vị , thực hiện ý định hồi chánh , mà anh đã ấp ủ từ lúc bị chuyển vào miền Nam .
Tiểu đoàn đang ẩn quân ở vùng núi Cheo Reo , nhiều bộ đội bị sốt rét , nên anh cùng 1 người lính trong tổ Quân y tranh thủ đi vào rừng để tìm lá cây làm thuốc . Khi đến bờ 1 con suối nhỏ bên triền núi , anh bắt gặp 1 cô gái đang trồng khoai bên cái chòi tranh sơ sài trong hốc đá . Anh ngạc nhiên , sao lại có 1 người con gái dám sống lẻ loi giữa núi rừng quạnh vắng . Đến gần anh giật mình ngạc nhiên hơn , không tin vào đôi mắt của chính mình . Không thể giữa núi non hẻo lánh này lại có 1 cô con gái đẹp đến lạ lùng , 1 nét đẹp hoang dã , cuốn hút anh ngay từ cái nhìn đầu tiên . Da ngâm đen với đôi mắt thật to , chiếc mũi cao , đôi môi mọng đỏ . Cô khác hẳn với những cô gái Thượng mà anh đã gặp trong các vùng hành quân . Anh mơ hồ nhớ đến chuyện ngày xưa , khi còn bé , anh thường nghe mẹ kể về những cô tiên mắc phải lỗi lầm bị đoạ xuống trần gian . Người bạn lính đi theo anh cũng ngẩn ngơ trước điều bất ngờ kỳ lạ này . Cô gái chỉ nói 1 ít tiếng Việt , nhưng cũng đủ để hai người hiểu được . Cô bảo cô bị người trong buôn cho là ma , nhiều lần đòi giết cô , nên ông trưởng làng đày ra sống ở đây . Cha mẹ thỉnh thoảng được đến thăm , nhưng cô không được phép về buôn . Anh bực dọc cảm thấy có điều gì bất nhẫn . Sau khi được cô gái chỉ đường đến buôn , anh và người bạn lính tìm đến gặp ông trưởng làng để cố thuyết phục xin được thả cô ra , nhưng không những bị từ chối , mà ông trưởng làng còn cho biết là chờ đến mùa lũ , họ sẽ trói cô lại và bỏ trôi sông để cúng thánh thần , tránh tai hoạ cho buôn .
Sau khi về đơn vị , anh suy nghĩ bằng cách nào để cứu được cô con gái . Ý muốn đào ngũ để hồi chánh bao nhiêu lần lóe lên trong đầu , bây giờ càng thôi thúc anh thực hiện . Hai ngày sau , anh báo cáo riêng với tay Thủ Trưởng , xin đi lấy lá thuốc Anh đi 1 mình , thật sớm . Để tránh nghi ngờ , nhất là người bạn đồng chí Quân Y hôm trước , anh để lại balô , chỉ mang theo ít lương khô và khẩu súng K-54 phòng thân . Anh tìm đến giải cứu cô gái Thượng , kể lại cho cô nghe lời của ông trưởng làng , sẽ thả cô trôi sông . Cô gật đầu , mang theo cái gùi chứa ít bắp , khoai và hai cái bình chứa nước làm bằng vỏ trái bầu . . Anh dắt cô gái đi thật nhanh . Buổi chiều khi gặp con Sông Ba , hai người tiếp tục đi dọc theo bờ sông cho đến tối . Nghĩ đã hơn 1 ngày đường , đơn vị không thể nào đuổi theo , anh dừng lại và ẩn trốn trong 1 hốc đá an toàn . Ăn bắp khoai sống tạm , chờ tìm đường ra hồi chánh . Không ngờ 1 tuần sau thì bị đơn vị tôi bắt . Tin tức đơn vị Cộng quân do anh tù hồi chánh cung cấp được kịp thời báo cáo lên Quân Đoàn . Một lực lượng Biệt Động Quân đang hoạt đông trong khu vực Hàm Rồng được tung vào khu vực , nhưng địch quân đã di chuyển đi nơi khác mấy ngày trước ( Sau này được biết đơn vị này bị thiệt hại nặng nề bởi hoả lực Không Quân của ta oanh kích , khi bọn chúng bao vây tấn công 1 căn cứ tại Thuần Mẫn , do 1 đơn vị đia phương quân trú đóng ) .
Mấy hôm sau , khi sức khoẻ tạm hồi phục , vợ chồng anh được chuyển giao cho Ty Chiêu Hồi Tỉnh Bình Định . Qua nhiều lần nói chuyện , nhìn thấy ở anh có sự chân thành , nhất là việc Sư Đoàn 2 Sao Vàng của anh bị thiệt hại nặng nề , bộ đội chết quá nhiều không kịp bổ sung quân số , chúng tôi thấy tội nghiệp cho người dân miền Bắc , nhất là những thanh thiếu niên bị cưỡng bách , tuyên truyền xẻ dọc Trường Sơn cứu nước , để rồi có biết bao người phải sinh Bắc tử Nam !
Ngày 24/04/1972 , Tân Cảnh thất thủ , khi BTL/SĐ22BB bị địch quân tràn ngập , vị Tư Lệnh liêm sĩ và khí phách đã cùng đồng đội chiến đấu tới giây phút cuối cùng , và vùi thây nơi chiến địa , Trung Đoàn 44 chúng tôi có lệnh di chuyển khẩn cấp lên phi trường Cù Hanh , Pleiku để được không vận lên Kontum . Chỉ sau 1 ngày đến Kontum , thay thế cho 1 Liên Đoàn Biệt Động Quân ở tuyến Tây Bắc , đơn vị tôi đã đánh 1 trận lẫy lừng , tiêu diệt cả 1 trung đoàn của Sư Đoàn 320 CS và 1 đại đội chiến xa T-54 , khi bọn chúng từ Tân Cảnh tràn xuống tấn công , trong ý đồ chiếm lấy Kontum . Chiến thắng này đã mở màn cho nhiều chiến thắng sau đó để giữ vững Kontum trong suốt Mùa Hè Đỏ Lửa . Và thành phố địa đầu Tam Biên này chỉ rơi vào tay CS , khi Quân Đoàn 2 có lệnh triệt thoái vào giữa tháng 03/1975 , tạo nên cuộc di tản đẫm máu kinh hoàng trên con đưởng tử lộ 7-B .
Đã hơn 36 năm , bất ngờ gặp lại anh giữa 1 nơi xa lạ . Chỉ mới nhắc lại 1 vài chi tiết bên bờ Sông Ba ở An Khê năm nào là anh nhớ ra tôi ngay . Tôi không dám vồn vã vì đang đo lường phản ứng của anh . Nhưng bất ngờ anh ôm chầm lấy tôi , gọi tên tôi trong nỗi vui mừng pha chút cảm động . Anh lễ phép xưng em với tôi , bảo là vợ chồng luôn nhớ đến tôi , nhớ anh bác sĩ quân y bạn tôi và nhớ mấy ngày đặc biệt ở căn cứ An Khê . Anh ca ngợi khả năng và lòng nhân đạo của những người lính VNCH . Anh bảo làm sao anh có thể quên được 1 kỷ niệm lớn lao đã làm thay đổi cả cuộc đời anh vả cả vợ anh . Anh khẩn khoản mời chúng tôi ở lại 1 vài ngày với gia đình anh . Tôi ra xe kể qua câu chuyện cho mấy người bạn . Ai cũng thích thú , nhất là muốn xem dung nhan của cô tiên nữ người Thượng bây giờ ra sao . Tôi vào báo cho anh biết là chúng tôi chỉ có thể ở chơi với vợ chồng anh đến sáng ngày mai , nhưng xin anh tìm giúp 1 hotel ở gần nhà để chúng tôi ngủ qua đêm , vì đông người quá , ngại làm phiền . Anh cười , bảo 1 đêm thì quá ít để anh có thể kể bao nhiêu chuyện về cuộc đời của vợ chồng anh . Anh gọi điện thoại về nhà báo tin cho vợ biết và vào xin boss nghỉ sớm để đưa chúng tôi về nhà . Anh cho biết đã đặt giùm khách sạn , nhưng muốn mời chúng tôi về nhà anh chơi , đến khi nào ngủ anh sẽ đưa ra khách sạn . Anh lái xe chạy trước và bảo chúng tôi cứ chạy theo anh . Đường lạ nhưng không nhiều xe lắm , bọn tôi ai cũng nôn nao , mong sớm đến nhà để nhìn dung nhan cô gái Thượng ngày xưa . Ngôi nhà khá đẹp nằm trong khu vườn rộng , trồng đủ các loại hoa . Điều đặc biệt là trước nhà có cả 1 khóm dã quỳ .Loại hoa màu vàng tôi thường thấy ở Vùng Pleiku , An Khê ngày trước . Khi chúng tôi vừa xuống xe , 1 người đàn bà mở cửa bước ra chấp hai tay trước ngực và cúi đầu chào . Anh chồng chưa kịp giới thiệu thì chúng tôi đã ồ lên . Chị cười thật tươi và đưa tay bắt từng người . Có lẽ đã nghe chồng kể qua về chuyện bất ngờ gặp lại tôi , nên chị nhìn từng người để cố nhận ra tôi . Và chị đã nhận ra khi tôi là người cuối cùng bắt tay chị . Điều làm tôi bất ngờ là chị chào hỏi bằng tiếng Việt rất sõi . Mấy người bạn và cả vợ tôi ai cũng trầm trồ trước nhan sắc của chị . Riêng tôi lại có 1 chút thất vọng . Đúng là với tuổi bây giờ , chị là 1 người đàn bà đẹp , nhưng là cái đẹp của 1 hoa hậu phu nhân , mang nét quí phái với chút phấn son . Không còn cái đẹp man dại núi rừng của cô ngày trước . Cái đẹp đặc biệt và hiếm hoi ấy dễ làm mê hoặc người ta hơn . Anh chị mời chúng tôi ra vườn sau , ngồi quanh cái bàn tròn dưới gốc 1 cây bơ phủ bóng . Chúng tôi phụ anh chị làm 1 bữa BBQ . Tôi bảo là hồi đó tên chị khó đọc quá , nên tôi không còn nhớ . Chị cười bảo là H’ Niê . Sợ không hiểu chị lấy 1 que cây viết xuống đất . Vừa viết chị vừa nói : Sau này ông xã em đặt tên cho em là H’ An Khê . Sang Mỹ lấy họ chồng , bây giờ em là An Khê Hồ . Nói xong , chị nhìn sang tôi cười : Cái chỗ An Khê mà các anh đã cứu vợ chồng em đấy !
Tôi đùa :
– Bọn tôi phải cám ơn chị . Sắc đẹp của chị đã giúp bọn tôi bớt đi 1 kẻ thù , và anh Bạch cũng phải mang ơn chị , vì nhờ chị mà anh mới quyết tâm thực hiện giấc mơ hồi chánh của mình , nếu không thì chắc đã trở thành liệt sĩ vô danh từ lâu rồi !
Suốt buổi chiều hôm ấy , anh ngồi kể say sưa cho chúng tôi nghe về cuộc đời của anh và đời sống của vợ chồng sau ngày hồi chánh :
– Em chỉ có 1 cô em gái . Mãi đến năm 1985 em mới liên lạc được và sau này đã bão lãnh sang Mỹ cùng với chồng và 1 đứa con trai . Bố mẹ em đã chết từ lâu , và vẫn cứ tưởng em là liệt sĩ . Sau ngày được chuyển về Bộ Chiệu Hồi , vợ chồng em đều được đối xử rất tốt và giúp đỡ tận tình . Đáng mừng và cảm động nhất là họ đã cố gắng bỏ nhiều công sức để tìm được bà cô ruột của em . Bà có hai người con trai đều là sĩ quan VNCH , một anh ở Biệt Động Quân , nghe nói đánh giặc có tiếng , tiếc là anh đã tử trận trong Tết Mậu Thân , hình như lúc mang 
hàm Trung Uý , và 1 anh là Thiếu Tá Hải Quân . Cũng nhờ anh này mà cả nhà và vợ chồng em mới được rời khỏi Sài gòn vào sáng sớm ngày 30/04/1975 . Năm 1974 vợ em sinh con trai đầu lòng , sang đây thì có thêm cô con gái . Hai cháu đều đã lập gia đình . Lúc trước gia đình em ở Philadelphia , nhưng từ khi vợ chồng thằng con trai nhận việc làm ở đây , bọn em chuyển lên đây sống gần các cháu .
Buổi chiều , cả vợ chồng cậu con trai và cô con gái chạy xe đến , mang theo mấy chai rượu đỏ và nhiều thức ăn dành cho buổi tối . Các cháu rất lễ phép , dễ thương , nói được tiếng Việt nhưng không giỏi lắm . Đặc biệt cô con gái , chắc nhờ thừa hưởng sắc đẹp của mẹ , nên rất xinh xắn . Nhìn đôi mắt của cháu tôi nhớ lại đôi mắt ngây dại của mẹ cháu ngày xưa , khi còn là cô gái Thượng hoang dã . Đôi măt to , đen láy , mang cả hình bóng núi rừng và mây trời cao nguyên thưở ấy . Điều làm chúng tôi bất ngờ và thích thú hơn . Cháu gái đang là 1 dược sĩ và cậu con trai là Thiếu Tá Bác Sĩ của 1 đơn vị trú đóng ở đây . Cô vợ người Mỹ cũng là 1 Bác Sĩ Quân Y cùng đơn vị . Bọn tôi nâng cốc ca ngợi anh chị và chúc mừng cho sự thành đạt của các cháu . Sáng hôm sau , hai vợ chồng đến khách sạn rất sớm , mời chúng tôi ăn điểm tâm trước khi chia tay . Khi tôi đến quày check out , người thu ngân của khách sạn cho biết có người đã thanh toán tiền phòng rồi . Tôi phàn nàn trách , anh cười , ôm vai tôi nói nhỏ : Biết trả bao nhiêu cho đủ so với tấm lòng và sự giúp đỡ của các anh . Cả vợ chồng ôm từng người chúng tôi và mong có ngày tái ngộ . Khi bắt tay từ giã anh , 1 người bạn của tôi hỏi đùa : Thế Hổ Trúc Bạch có gặp « giặc lái » John McCain chưa ? Anh cười , nói lớn : Em đã gặp ông trong 1 cuộc vận động bầu cử . Em bảo với ông là , tôi và gia đình sẽ bỏ phiếu cho ông , vì ông đã nói 1 câu rất đúng : Điều đáng buồn là trong cuộc chiến Việt Nam , kẻ man rợ đã thắng !
Anh chị lái xe hướng dẫn chúng tôi đi 1 đoạn đường . Đến ngã rẽ qua xa lộ , anh dừng lại , đưa tay ra cửa vẫy chào tiễn biệt . Chia tay vợ chồng anh , suốt cả đoạn đường dài , tôi miên man hồi tưởng về những ngày tháng cũ và hình dung lại từng khuôn mặt đồng đội bạn bè , 1 số đã chết tại các chiến trường khốc liệt An Khê Cheo Reo , Pleiku , Kontum , số còn lại sau những năm tháng tù đày nghiệt ngã , giờ đang lưu lạc bốn phương trời , mang theo những vết thương chưa thể lành được trong lòng . Đặc biệt , tôi nhớ tới Trần Công Lâm , người Đại Đội Trưởng Trinh Sát lừng danh , đã chỉ huy cuộc hành quân bên bờ Sông Ba ngày ấy . Lâm là bạn chí thân , cùng khoá Thủ Đức , cùng Trung Đội SVSQ , và nằm giường trên tôi , lúc còn ở quân trường . Hai thằng đã rủ nhau về cùng đơn vị . Lâm đã hy sinh vào cuối tháng 03/1973 trên đỉnh núi Ngok Wang , Kontum khi đang là Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 3/44 . Và cuối cùng , tôi cũng nhớ đến đôi mắt đẹp man dại của cô gái Thượng , cùng hình ảnh người tù hồi chánh ở An Khê lúc trước , khi Lâm dẫn giải đến trực thăng giao lại cho tôi



                                                                            
Phạm Tín An Ninh











Posted by: lpk 116



Monday, May 1, 2017

Về những hành vi của Việt Tân và tổ chức Con đường Việt Nam trong cuộc Biểu tình ngày Quốc Hận 30/04/2017 tại Anh quốc




Về những hành vi của Việt Tân và tổ chức Con đường Việt Nam trong cuộc Biểu tình ngày Quốc Hận 30/04/2017 tại Anh quốc

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền


Kính thưa quý vị trên các Diễn đàn,

Tôi, và cả gia đình của tôi là nạn nhân của đảng Cộng sản Việt Nam: Việt cộng đã bắn chết Cha ruột, và bỏ tù Bác ruột của tôi cho đến chết trong nhà tù “cải tạo” – Sau ngày 30/04/1975, chính tôi cũng bị Việt cộng bỏ tù, mà chúng gọi là “tập trung cải tạo” 08 năm. Sau khi ra tù, tôi đã vượt biển, chạy trốn bạo quyền cộng sản Hà Nội, và tỵ nạn Cộng sản tại Pháp quốc 30 năm qua.  Kể từ ngày đến được bến bờ tự do, tôi đã cầm bút cho bán Nguyệt San Văn Nghệ Tiền Phong, của Ông Hồ Anh Nguyễn Thanh Hoàng, và sau này, đã viết cho nhiều tờ báo khác tại hải ngoại.

Với lập trường quyết liệt chống Cộng – Tôi không bao giờ chấp nhận đứng chung với Cộng sản  Hà Nội và tay sai dưới mọi hình thức.

Những năm sau này, tôi đã là Phụ tá cho Ông Nguyễn Đức Chung, Chủ nhiệm trang Hồn Việt hon-viet.co.uk thì hàng năm, tôi thường  sang Anh quốc tham dự những cuộc Biểu tình vào ngày Quốc Hận 30/04.

Trong dịp ngày Quốc Hận 30/04/2015, chính tay tôi đã may lá Đại Kỳ Việt Nam Cộng Hòa, với mục đích có một ngày sẽ đem trở về cắm trên Thủ đô Sài Gòn yêu dấu. Nhưng trong thời gian chưa được đem lá Đại Kỳ trở về sài Gòn, tôi quyết định mang ra tham dự những cuộc Biểu tình vào ngày Quốc Hận 30 tháng Tư, do cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng sản tại Vương quốc Anh tổ chức.

Mọi việc đã xảy ra như sau:

Lần đầu tiên, sau khi may xong lá Đại Kỳ Việt Nam Cộng Hòa, tôi đã mang lá Đại Kỳ tham dự cuộc Biểu tình ngày Quốc Hận 30/04/2015. Lần này, đã có nhiều người muốn cầm lá Đại kỳ. Xét thấy không có gì trở ngại, nên tôi đồng ý để cho ai cầm cũng được.

Nhưng sau đó, vì biết rõ những kẻ muốn cầm lá Đại Kỳ Việt Nam Cộng Hòa, là những người từ trong nước đã đến Anh quốc theo nhiều “con đường” khác nhau. Những kẻ này, muốn cầm lá Cờ vàng với mục đích là để chụp hình. Chụp hình xong, là trốn đi mất, và trao lá đại kỳ cho người khác,  chứ không đồng hành với đồng bào nữa, vì đó chỉ là cái “cớ” để xin “tỵ nạn chính trị” tại Anh quốc.

Do đó, đến cuộc Biểu tình vào ngày Quốc Hận 30/04/2016, tôi đã không cho những kẻ ấy cầm lá Đại Kỳ Việt Nam Cộng Hòa nữa, mà tôi đã chọn 08 người phụ nữ lớn tuổi, là những người Việt tỵ nạn Cộng sản đích thực tại Anh quốc nâng lá Đại Kỳ Việt Nam Cộng Hòa.

Thế nhưng, năm nay trong cuộc Biểu tình 42 năm ngày Quốc Hận 30/04/2017. Khi tôi mang lá Đại kỳ Việt Nam Cộng Hòa đến tham dự, thì tôi thấy, trong số 08 người, để cầm lá Đại kỳ,  đã có 04 người phụ nữ trẻ xin cầm lá Đại Kỳ. Tôi liền hỏi:
 
- Các cô muốn cầm lá Đại Kỳ cũng được, nhưng có cầm được từ đầu đến phút cuối hay không ?

Cả 04 người trẻ này đã trả lời:

- “Con xin lỗi, vì con chỉ cầm lá cờ một lát, rồi phải đi về sớm”.

Như thế, tôi hiểu rõ hơn. Những người trẻ này, chỉ muốn cầm Cờ Vàng, để chụp hình. Chụp xong, thì trốn ngay, vì đã có tấm hình này, thì có thể xin “Tỵ nạn chính trị” tại Vương quốc Anh, nên tôi đã từ chối, không cho cả 04 người này được cầm lá Đại Kỳ của Việt Nam Cộng Hòa; và tôi chọn 08 người phụ nữ khác.

Những điều đã nói ở trên, đáng lẽ, tôi không cần phải lên tiếng.

Thế nhưng, như hai Thư Minh Xác của Ông Ngô Ngọc Hiếu và thư Minh Định Lập Trường của Ông Nguyễn Đức Chung. Tôi cũng tự thấy có trách nhiệm phải lên tiếng như sau:

Như đã trình bày: Tôi đã may lá Đại Kỳ Việt Nam Cộng Hòa, với mục đích đã nêu ở trên, và mang lá Đại Kỳ sang Anh quốc, để tham dự cuộc Biểu tình ngày Quốc Hận 30/4 với Cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng sản tại Anh quốc, chứ không phải để “liên kết” với  Việt cộng và Việt Tân.

Lập trường của tôi là quyết liệt chống Cộng đến cùng. Không chấp nhận đứng chung với bạo quyền Hà Nội dưới mọi hình thức.

Tôi không bao giờ chấp nhận bạo quyền Cộng sản Hà Nội, mà trong đó, có Lê Thăng Long, là một đảng viên Cộng sản Việt nam, và cũng là người đã có những hoạt động bên cạnh với bạo quyền Cộng sản như chính Lê Thăng Long đã tự viết ra.

Tôi xin kèm theo:
https://mail.google.com/mail/u/0/images/cleardot.gif


Đồng thời, ngoài việc cũng minh định lập trường, tôi cũng đanh thép lên tiếng, là không muốn lá Đại Kỳ Việt Nam Cộng Hòa do chính tôi cắt may, đã được các phụ nữ cầm và diễn hành trong cuộc Biểu tình vào ngày Quốc Hận 30/04/2017, trước “Tòa đại sứ” của Việt cộng tại London, đăng trên trang “Chân Trời Mới”.

Và đúng như Ông Ngô Ngọc Hiếu và Ông Nguyễn Đức Chung đã lên tiếng:

Cuộc Biểu tình của Cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng sản tại Anh quốc  vào ngày 30/04/2017, chỉ hơn 100 người, chứ không hề có tới “trên 400 người” như “Chân Trời Mới” đã loan tin.

Nên biết, cuộc Biểu tình tại Anh quốc, là giữa thanh thiên, bạch nhật, ở xứ sở tự do, chứ không phải ở những “Chiến khu biên thùy Đông Dương”

Xin kính mời quý đồng hương hãy chờ xem đoạn video, của cuộc biểu tình ngày Quốc Hận 30/04/2017, tại Anh quốc, sắp được đưa lên YouTube,  thì sẽ thấy được rõ ràng hơn.

Chân thành cám ơn quý vị đã đọc hết Thư này.


Trân trọng,


01/05/2017
Hàn Giang Trần Lệ Tuyền
__._,_.___

Posted by: "Patrick Willay" 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link